Kinh nguyệt bị trễ hai tháng, mẹ tôi nghi ngờ tôi đang yêu đương rồi lỡ dại mang thai.
Thế là bà kéo tôi đi khám bác sĩ.
Kết quả là người đang khám bệnh lại chính là bạn trai cũ bị tôi đá hai tháng trước.
Anh ta mặt không cảm xúc, giọng nói lạnh lùng:
“Lên giường nằm. Kéo áo lên. Tụt quần xuống.”
Sau đó còn chê tôi không nghe lời, đích thân cúi xuống kéo quần tôi.
Nhưng khi rèm được kéo lại, anh ta tháo kính xuống, cúi người đè lên người tôi:
“Chưa làm tới bước cuối cùng thì tại sao hai tháng vẫn chưa có kinh?”
1
Không ngờ lại gặp lại người yêu cũ trong lúc thê thảm nhất.
Thật ra khi nãy tôi đã thấy tên bác sĩ điều trị chính hiển thị trên màn hình ở sảnh chờ.
Khi thấy mấy chữ “Cố Triết”, đầu tôi liền khựng lại vài giây.
Không thể trùng hợp vậy chứ…
Tôi vẫn ôm hy vọng mong manh. Thành phố lớn như thế, trùng tên cũng bình thường.
Thế nhưng khoảnh khắc bước vào phòng khám, bốn mắt nhìn nhau, tim tôi chính thức “tạch”.
Ăn mặc sạch sẽ đơn giản, khoác lên chiếc áo blouse trắng khiến người ta tin tưởng.
Mang danh bác sĩ phó chủ nhiệm của bệnh viện hạng ba tuyến đầu.
Ngón tay cầm bút ký thon dài, khớp xương rõ ràng.
Nếu đây không phải bạn trai cũ của tôi thì còn ai vào đây?
Anh ta cất giọng công thức:
“Trình Tuyết Vi đúng không? Em thấy không khỏe ở đâu?”
Tuyệt vời. Mới chia tay có hai tháng, vậy mà gặp nhau như kẻ thù, vẫn diễn được vở “người dưng nước lã”.
Đủ tàn nhẫn.
Dù chia tay lúc đó, những lời tôi nói còn tuyệt tình hơn cả thái độ của anh bây giờ.
Nguyên văn câu tôi từng nói là:
“Cố Triết, từ hôm nay sau khi chia tay, trừ khi anh nằm liệt trên giường cầu xin được gặp tôi một lần thì có khi tôi còn nể tình mà đến còn không thì đừng có mơ.”
Giờ thì linh nghiệm thật rồi, lại gặp nhau ở bệnh viện.
Chỉ là người ta cầm dao mổ, còn tôi là cá nằm trên thớt.
Anh ta là bác sĩ điều trị, tôi là bệnh nhân chờ phán quyết.
Chưa kể đến chuyện “nể mặt” đến gặp, số khám của anh hot đến nỗi tôi còn không đặt được.
Phải nhờ mẹ tôi dùng “năng lực tài chính”, trả giá gấp đôi, vất vả lắm mới mua được từ tay cò mồi.
Khi nãy nghe mấy cô gái bước ra thì thầm với nhau về độ đẹp trai của bác sĩ điều trị, tôi cũng tò mò.
“Không cần lấy thuốc đâu, chỉ cần xin được WeChat của bác sĩ điều trị là đủ rồi.”
“Mặt mũi đẹp đến mức khiến người ta muốn sống thêm vài chục năm nữa.”
Lúc đó tôi còn tự hỏi, chẳng lẽ ai mang tên này cũng đẹp trai đến vậy à?
Cho tôi mở mang tầm mắt thử xem.
Bây giờ nhìn thấy rồi, đúng là “đẹp đến thảm thiết”.
Chỉ là câu này… đang miêu tả hoàn cảnh của tôi.
2
Tôi vốn dĩ mồm mép lanh lợi, vậy mà từ khi bước vào phòng khám, miệng như bị ai đó niêm phong.
Còn mẹ tôi thì hoàn toàn không nhận ra sự căng thẳng giữa tôi và Cố Triết.
Cứ thế thao thao bất tuyệt kể bệnh tình:
“Bác sĩ Cố à, nó hai tháng nay chưa có kinh. Không phải có bầu thì cũng là có bệnh, anh phải khám kỹ cho Tuyết Vi nhà tôi đấy!”
Nếu châu Phi đang cần người xây dựng, thì chỉ với độ xấu hổ hiện tại, tôi cũng có thể tự tay xây ra một cái Kim Tự Tháp.
“Vâng, cháu sẽ kiểm tra từng bước.”
Cố Triết làm đúng chuẩn bác sĩ mẫu mực, giọng nói khiến người ta thấy yên tâm vô cùng.
Nhưng tôi thì nhìn thấy rất rõ, anh ta cúi đầu ghi trong bệnh án:
“Bệnh nhân nghi ngờ có thai, kinh nguyệt chậm. Liên tục nên mới hai tháng đã mang thai với người khác…”
Này này, mấy dòng sau có phải là ghi trong bệnh án thật không đấy?
“Có bạn trai chưa?”
Đây là câu hỏi thường gặp khi khám sản phụ khoa, đặc biệt là khi có vấn đề về kinh nguyệt.
Tôi chưa kịp mở miệng thì mẹ tôi đã vội chen vào:
“Có, có chứ! Hơn nữa, tình cảm giữa hai đứa nó tốt lắm, mặn nồng lắm!”
“Đã thử thai chưa?”
“Chưa đâu, mới phát hiện ra kinh nguyệt bị chậm nên tôi vội đưa nó đi khám ngay. Giờ khó đặt số lắm.” Mẹ tôi lại giành trả lời.
“Vậy à.”
Bề ngoài trông Cố Triết vẫn rất bình tĩnh, nhưng tôi – kẻ đã đánh hơi thấy mùi nguy hiểm – thì nhìn rõ mồn một.
Bàn tay đang cầm bút siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Ngay cả đầu bút cũng bị bẻ cong thành góc bảy mươi độ, chữ viết đâm xuyên ba tờ giấy.
Không phải chứ, anh ơi, tỉnh lại đi, đây là bệnh án của tôi chứ không phải Death-Note!
“Mấy dấu hiệu này, khả năng cao là có thai đúng không bác sĩ?”
Giọng mẹ tôi đầy hy vọng.
Tôi vội vàng đứng dậy:
“Con thấy hình như mình không sao nữa rồi, có cảm giác sắp tới kỳ kinh lại rồi ấy!”
Tôi quá rõ tính chiếm hữu của Cố Triết, ở lại thêm chút nữa là tiêu đời.
Nhưng mẹ tôi lại ấn tôi ngồi xuống.
“Con bé này nói gì vậy, khó khăn lắm mới đặt được lịch khám, có chỗ nào khó chịu thì cứ nói với bác sĩ.”
Lúc này tôi đúng kiểu: như ngồi trên đống lửa, như bị xương cá mắc ở cổ, như có gai đâm vào lưng.
Cuối cùng, Cố Triết chuyển sang giọng nói nhẹ nhàng:
“Có lẽ có mẹ ở đây, Tuyết Vi sẽ ngại nói.”
Mẹ tôi như bừng tỉnh, vừa đứng dậy vừa nói:
“Có gì mà ngại, mẹ mày còn lạ gì nữa.”
Bà đâu biết bác sĩ Cố trước mặt là loại người gì.
Trên giường đúng chuẩn cầm thú!
Chỉ là vẻ ngoài nhìn đứng đắn mà thôi.
3
Nếu đời tôi là một bộ phim, thì thể loại chắc chắn là phim thảm họa.
Và bây giờ tôi thực sự cần một cú máy dài đặc tả.
Cánh cửa phòng khám từ từ khép lại, trong mắt tôi chẳng khác gì lưỡi dao chém xuống đầu.
Khán giả duy nhất cho màn kịch giữa tôi và Cố Triết – mẹ tôi – cuối cùng cũng đã rời đi.
Cố Triết cũng chẳng cần tiếp tục diễn nữa.
Anh đặt cây bút – từ đầu đến giờ chẳng hề ghi bệnh án gì cả – xuống bàn.
Một bác sĩ cấm dục, lạnh lùng vô cảm, đôi mắt đào hoa ẩn sau gọng kính bạc giờ đây lại khẽ cười nhạt:
“Giỏi thật đấy, Trình Tuyết Vi, cũng biết làm nên chuyện nhỉ. Bố của đứa trẻ là ai?”
“Mới chia tay có hai tháng mà cô đã có con rồi cơ đấy.”
“Người nhắn tin kia nói không sai, cô đúng là loại đàn bà lẳng lơ…”
Cố Triết đột ngột dừng lại.
“Thôi bỏ đi. Từ giờ trở đi, đường ai nấy đi. Cô chỉ là bệnh nhân tới kiểm tra, chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
Giọng điệu của Cố Triết lạnh như băng.
Tôi thì mơ hồ không hiểu gì hết.
Tin nhắn nào?
Lẳng lơ cái gì?
Chẳng lẽ Cố Triết bị lừa đảo qua điện thoại rồi?
Trời cao chứng giám, tình cảm tôi dành cho anh ấy luôn là thật lòng!
Đúng là trước khi gặp Cố Triết, tôi cũng hơi… đào hoa chút xíu.
Lần đầu tiên tôi gặp Cố Triết, không hề có gì lãng mạn cảm động hay kịch tính bất ngờ.
Đêm hôm đó, tôi vừa nộp xong deadline cho bên khách hàng, bèn rủ mấy đứa bạn đi xem trai đẹp giải khuây.
Ai ngờ bản đồ dẫn đường như có thù với tôi, chỉ nhầm tới một quán bar phong cách tĩnh.
Chúng tôi không để ý, cứ thế vào trong.
Quán này khá có gu, nhưng tôi lại thích mấy thứ bình dân.
Sau một vòng nhìn quanh, tôi gọi luôn một xô coca.
Trùng hợp thay, Cố Triết là một trong những nhà đầu tư của quán, hôm đó anh ta lại có mặt.
Khi bưng đồ lên, anh lịch sự nhắc:
“Coca pha rượu không nên uống nhiều, dễ làm tim đập nhanh…”
Lúc đó tôi đã bị bạn chuốc cho mấy ly, đầu óc choáng váng, chỉ thấy trước mặt có một anh đẹp trai liền nắm tay anh ta mà thốt lên:
“Trời đất ơi, nhân viên quán này đúng là cực phẩm! Một đêm bao nhiêu tiền vậy?”
“Tay này này, cơ bụng kia kìa, chất lượng cao ghê ha.”
Tôi uống đến mơ màng nên không nhớ rõ, nhưng theo lời bạn kể, tôi không chỉ sờ soạng mà còn định ôm eo anh ta rồi cưỡng hôn.
Bạn tôi lúc ấy chỉ muốn độn thổ, giả vờ không quen biết tôi.
Sáng hôm sau tỉnh rượu, biết mình đã làm trò gì, tôi xấu hổ không để đâu cho hết.
Thế nhưng vẫn không cưỡng lại nổi vẻ ngoài của anh ấy, mặt dày mò đến quán bar xin lỗi.
Miệng nói xin lỗi, tay thì không nhịn được kéo tay áo anh ấy, mắt thì ngắm nghía cơ bắp ngực.
Tôi liên tục đến tìm suốt mười mấy ngày, cuối cùng anh ấy chịu hết nổi, dồn tôi vào góc tường:
“Trình Tuyết Vi, cô đến xin lỗi hay đến sàm sỡ tôi vậy?”
Tôi cười hì hì.
“Nếu muốn quen tôi, thì không được gọi trai nữa.”
“Cũng không được mơ tưởng đến mấy anh đẹp trai khác. Làm được không?” – Cố Triết ra điều kiện.
“Tất nhiên là được. Từ nay trái tim tôi chỉ thuộc về anh thôi.” – Tôi nghiêm túc cam kết.
Thực ra, hôm ấy là lần đầu tiên tôi định “chơi lớn” thử cảm giác gọi trai đẹp, hoàn toàn chỉ vì tò mò.
Ai ngờ lại đụng trúng gu của đời mình, từ đó trong mắt tôi chẳng còn ai khác.
Tuy lời chia tay là tôi nói, nhưng người đề nghị chia tay lại là Cố Triết.
Anh bảo: công việc bệnh viện quá bận, không có thời gian ở bên tôi, không muốn làm tôi thiệt thòi.
Lý do gì mà xàm dữ vậy trời?
Tôi đương nhiên phải nói vài lời cay độc, để giữ chút sĩ diện.
Nhưng bây giờ, tại sao lại thành tôi “lẳng lơ ong bướm”, còn liên quan đến tin nhắn gì đó?
Chuyện này chắc chắn có ẩn tình!
4
Hai tháng nay tôi không đi tìm Cố Triết, là vì tôi muốn được tự do.
Sau khi quen nhau rồi, anh ấy mới nói cho tôi biết nghề thật sự là bác sĩ.
Có bạn trai là bác sĩ, phiền phức nhất chính là bị quản từ đầu đến chân.
Người ta thì tay trong tay dạo phố, trời nóng nực mua ly trà sữa lạnh.
Còn Cố Triết thì cản lại, bảo thời tiết này mà uống lạnh là hại phổi, rồi đưa tôi ly trà gừng táo đỏ.
Ngày thường tôi đặt đồ ăn ngoài, toàn chọn món đậm vị như lẩu cay, xiên nướng.
Anh ấy sẽ ngồi giảng giải từng chút, ăn xong có thể tăng nguy cơ mắc đủ thứ bệnh.
Nghe xong tôi sợ đến mức hủy đơn luôn.
Vì vậy, lúc anh ấy đề nghị chia tay, tôi thấy rất khó hiểu.
Nhưng đồng thời lại có chút nhẹ nhõm.
Tôi có thể thỏa sức tung hoành trong thế giới của các món ăn chiên rán, đồ nướng, bia lạnh, tôm cay…
Không còn phải bịt mũi uống mấy loại thuốc bổ dưỡng do bệnh viện anh ấy nghiên cứu nữa.
Những lời cay độc tôi nói lúc chia tay chỉ là để giữ thể diện, để anh không phát hiện tôi đang ăn vặt khuya bên lề đường.
Hai tháng qua, bề ngoài tôi đóng vai cô nàng thất tình, suốt ngày đăng story buồn thảm lên mạng xã hội.
Những bài nhạc não nề như “Anh sao nỡ để em buồn”, “Đêm nhớ anh” được tôi bật suốt.
Nhưng sau lưng thì tôi ăn uống thả ga.
Mấy món ăn liền quanh nhà tôi đã ăn gần hết.
Đồ lạnh, đồ nóng, đồ nhiều dầu mỡ, món gì cũng thử.
Cày phim xuyên đêm không ngừng nghỉ.
Kết quả là tự đưa mình vào bệnh viện.
Kế hoạch ban đầu của tôi là: ăn chơi cho đã, rồi mặt dày quay lại tìm anh ấy tái hợp. Ai ngờ lại tình cờ gặp ngay tại đây.
Phải biết trước là gặp lại người yêu cũ, tôi tuyệt đối sẽ không mặc bộ đồ lót hoạt hình “My Melody” như thế này!
Cặp mắt to tròn của Melody lại nằm ngay giữa ngực tôi, nhìn mà thấy mắc cười.
Tôi thích kiểu dễ thương hài hước như vậy mà!
Nhưng trước giờ mỗi lần gặp Cố Triết, tôi đều ăn mặc rất gợi cảm, cố tình thu hút ánh nhìn của anh.
Nào là ren, nơ, lụa bó sát, quần nhỏ đính kim sa, thứ gì quyến rũ là tôi đều mặc.
Giờ mà để anh phát hiện gu thật sự của tôi là phong cách đáng yêu kiểu con nít thế này, thì mặt mũi tôi còn đâu mà giấu!
Hết chương 1, chương 2 dưới phần bình luậ,,n, Chị nào muốn đọc cmt bên dưới
Cánh cửa phòng khám từ từ khép lại, trong mắt Trình Tuyết Vi chẳng khác nào lưỡi dao chém xuống đầu. Khán giả duy nhất cho màn kịch giữa cô và Cố Triết – mẹ của Trình Tuyết Vi – cuối cùng cũng đã rời đi. Cố Triết cũng chẳng cần tiếp tục diễn nữa. Anh đặt cây bút – từ đầu đến giờ chẳng hề ghi bệnh án gì cả – xuống bàn. Một bác sĩ cấm dục, lạnh lùng vô cảm, đôi mắt đào hoa ẩn sau gọng kính bạc giờ đây lại khẽ cười nhạt:
“Giỏi thật đấy, Trình Tuyết Vi. Cũng biết làm nên chuyện nhỉ. Bố của đứa trẻ là ai?”
Cố Triết nhếch mép, nụ cười đầy mỉa mai.
“Mới chia tay có hai tháng mà cô đã có con rồi cơ đấy. Người nhắn tin kia nói không sai, cô đúng là loại đàn bà lẳng lơ…”
Anh đột ngột dừng lại. Hít một hơi sâu, giọng điệu của Cố Triết lạnh như băng, không còn chút hơi ấm nào.
“Thôi bỏ đi. Từ giờ trở đi, đường ai nấy đi. Cô chỉ là bệnh nhân tới kiểm tra, chẳng liên quan gì đến tôi cả.”
Trình Tuyết Vi mơ hồ không hiểu gì hết. Tin nhắn nào? Lẳng lơ cái gì? Chẳng lẽ Cố Triết bị lừa đảo qua điện thoại rồi? Trời cao chứng giám, tình cảm cô dành cho anh ấy luôn là thật lòng! Đúng là trước khi gặp Cố Triết, cô cũng hơi… đào hoa chút xíu.
Lần đầu tiên Trình Tuyết Vi gặp Cố Triết, không hề có gì lãng mạn cảm động hay kịch tính bất ngờ. Đêm hôm đó, cô vừa nộp xong deadline cho bên khách hàng, bèn rủ mấy đứa bạn đi xem trai đẹp giải khuây. Ai ngờ bản đồ dẫn đường như có thù với cô, chỉ nhầm tới một quán bar phong cách tĩnh. Họ không để ý, cứ thế vào trong. Quán này khá có gu, nhưng Trình Tuyết Vi lại thích mấy thứ bình dân. Sau một vòng nhìn quanh, cô gọi luôn một xô coca.
Trùng hợp thay, Cố Triết là một trong những nhà đầu tư của quán, hôm đó anh ta lại có mặt. Khi bưng đồ lên, anh lịch sự nhắc:
“Coca pha rượu không nên uống nhiều, dễ làm tim đập nhanh…”
Lúc đó Trình Tuyết Vi đã bị bạn chuốc cho mấy ly, đầu óc choáng váng, chỉ thấy trước mặt có một anh đẹp trai liền nắm tay anh ta mà thốt lên:
“Trời đất ơi, nhân viên quán này đúng là cực phẩm! Một đêm bao nhiêu tiền vậy?”
“Tay này này, cơ bụng kia kìa, chất lượng cao ghê ha.”
Cô uống đến mơ màng nên không nhớ rõ, nhưng theo lời bạn kể, cô không chỉ sờ soạng mà còn định ôm eo anh ta rồi cưỡng hôn. Bạn cô lúc ấy chỉ muốn độn thổ, giả vờ không quen biết cô. Sáng hôm sau tỉnh rượu, biết mình đã làm trò gì, Trình Tuyết Vi xấu hổ không để đâu cho hết. Thế nhưng vẫn không cưỡng lại nổi vẻ ngoài của anh ấy, mặt dày mò đến quán bar xin lỗi. Miệng nói xin lỗi, tay thì không nhịn được kéo tay áo anh ấy, mắt thì ngắm nghía cơ bắp ngực.
Cô liên tục đến tìm suốt mười mấy ngày, cuối cùng anh ấy chịu hết nổi, dồn cô vào góc tường:
“Trình Tuyết Vi, cô đến xin lỗi hay đến sàm sỡ tôi vậy?”
Trình Tuyết Vi cười hì hì.
“Nếu muốn quen tôi, thì không được gọi trai nữa.”
“Cũng không được mơ tưởng đến mấy anh đẹp trai khác. Làm được không?” – Cố Triết ra điều kiện.
“Tất nhiên là được. Từ nay trái tim tôi chỉ thuộc về anh thôi.” – Cô nghiêm túc cam kết.
Thực ra, hôm ấy là lần đầu tiên Trình Tuyết Vi định “chơi lớn” thử cảm giác gọi trai đẹp, hoàn toàn chỉ vì tò mò. Ai ngờ lại đụng trúng gu của đời mình, từ đó trong mắt cô chẳng còn ai khác.
Tuy lời chia tay là cô nói, nhưng người đề nghị chia tay lại là Cố Triết. Anh bảo: công việc bệnh viện quá bận, không có thời gian ở bên cô, không muốn làm cô thiệt thòi. Lý do gì mà xàm dữ vậy trời? Cô đương nhiên phải nói vài lời cay độc, để giữ chút sĩ diện. Nhưng bây giờ, tại sao lại thành cô “lẳng lơ ong bướm”, còn liên quan đến tin nhắn gì đó? Chuyện này chắc chắn có ẩn tình!
Hai tháng nay cô không đi tìm Cố Triết, là vì cô muốn được tự do. Sau khi quen nhau rồi, anh ấy mới nói cho cô biết nghề thật sự là bác sĩ. Có bạn trai là bác sĩ, phiền phức nhất chính là bị quản từ đầu đến chân. Người ta thì tay trong tay dạo phố, trời nóng nực mua ly trà sữa lạnh. Còn Cố Triết thì cản lại, bảo thời tiết này mà uống lạnh là hại phổi, rồi đưa cô ly trà gừng táo đỏ. Ngày thường cô đặt đồ ăn ngoài, toàn chọn món đậm vị như lẩu cay, xiên nướng. Anh ấy sẽ ngồi giảng giải từng chút, ăn xong có thể tăng nguy cơ mắc đủ thứ bệnh. Nghe xong cô sợ đến mức hủy đơn luôn.
Vì vậy, lúc anh ấy đề nghị chia tay, Trình Tuyết Vi thấy rất khó hiểu. Nhưng đồng thời lại có chút nhẹ nhõm. Cô có thể thỏa sức tung hoành trong thế giới của các món ăn chiên rán, đồ nướng, bia lạnh, tôm cay… Không còn phải bịt mũi uống mấy loại thuốc bổ dưỡng do bệnh viện anh ấy nghiên cứu nữa. Những lời cay độc cô nói lúc chia tay chỉ là để giữ thể diện, để anh không phát hiện cô đang ăn vặt khuya bên lề đường.
Hai tháng qua, bề ngoài cô đóng vai cô nàng thất tình, suốt ngày đăng story buồn thảm lên mạng xã hội. Những bài nhạc não nề như “Anh sao nỡ để em buồn”, “Đêm nhớ anh” được cô bật suốt. Nhưng sau lưng thì cô ăn uống thả ga. Mấy món ăn liền quanh nhà cô đã ăn gần hết. Đồ lạnh, đồ nóng, đồ nhiều dầu mỡ, món gì cũng thử. Cày phim xuyên đêm không ngừng nghỉ. Kết quả là tự đưa mình vào bệnh viện. Kế hoạch ban đầu của cô là: ăn chơi cho đã, rồi mặt dày quay lại tìm anh ấy tái hợp. Ai ngờ lại tình cờ gặp ngay tại đây.
Phải biết trước là gặp lại người yêu cũ, Trình Tuyết Vi tuyệt đối sẽ không mặc bộ đồ lót hoạt hình “My Melody” như thế này! Cặp mắt to tròn của Melody lại nằm ngay giữa ngực cô, nhìn mà thấy mắc cười. Cô thích kiểu dễ thương hài hước như vậy mà! Nhưng trước giờ mỗi lần gặp Cố Triết, cô đều ăn mặc rất gợi cảm, cố tình thu hút ánh nhìn của anh. Nào là ren, nơ, lụa bó sát, quần nhỏ đính kim sa, thứ gì quyến rũ là cô đều mặc. Giờ mà để anh phát hiện gu thật sự của cô là phong cách đáng yêu kiểu con nít thế này, thì mặt mũi cô còn đâu mà giấu!
Cố Triết đặt cây bút xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh quét qua Trình Tuyết Vi. Nụ cười nhạt trên môi anh ta càng khiến cô thấy run sợ.
CỐ TRIẾT
(Giọng mỉa mai)
Giỏi thật đấy, Trình Tuyết Vi. Cũng biết làm nên chuyện nhỉ. Bố của đứa trẻ là ai? Mới chia tay có hai tháng mà cô đã có con rồi cơ đấy. Người nhắn tin kia nói không sai, cô đúng là loại đàn bà lẳng lơ… Thôi bỏ đi. Từ giờ trở đi, đường ai nấy đi. Cô chỉ là bệnh nhân tới kiểm tra, chẳng liên quan gì đến tôi cả.
Trình Tuyết Vi hoàn toàn sững sờ. Những lời nói của Cố Triết như những nhát dao cứa vào tim cô. Tin nhắn nào? Lẳng lơ cái gì? Cô nhìn anh ta, cố gắng tìm kiếm chút gì đó quen thuộc trong đôi mắt từng dành cho cô biết bao dịu dàng. Nhưng giờ đây, chỉ còn sự lạnh lẽo và khinh miệt.
Cô hoang mang tột độ. Chẳng lẽ Cố Triết bị lừa đảo qua điện thoại rồi? Cô yêu anh ta thật lòng, chưa bao giờ có ý nghĩ phản bội. Đúng là trước khi quen Cố Triết, cô có chút ham vui, thích khám phá. Nhưng từ khi gặp anh, trong mắt cô chỉ còn mỗi anh.
Cô nhớ lại lần đầu tiên gặp Cố Triết tại quán bar. Đó là một đêm cô và đám bạn say xỉn, cô đã có những hành động quá khích, thậm chí còn có ý định cưỡng hôn anh. Sáng hôm sau tỉnh rượu, cô xấu hổ vô cùng, nhưng vẫn mặt dày đến quán bar xin lỗi. Chính anh là người đã đưa ra điều kiện: không được gọi trai nữa, không được mơ tưởng đến mấy anh đẹp trai khác. Cô đã nghiêm túc hứa, và cô đã giữ lời.
Vậy mà giờ đây, Cố Triết lại buộc tội cô lẳng lơ vì một tin nhắn không rõ nguồn gốc. Cô nhìn xuống bộ đồ lót hoạt hình “My Melody” đang mặc, trái tim thắt lại. Lần nào gặp anh, cô cũng chuẩn bị kỹ lưỡng, mặc những bộ đồ gợi cảm nhất. Còn hôm nay, vì nghĩ rằng mình đang đi khám thai, cô đã chọn bộ đồ thoải mái, đáng yêu nhất mà không ngờ lại gặp anh trong tình cảnh này. Cô ước gì có thể chui xuống đất ngay lúc này.
Trình Tuyết Vi lắp bắp, cố gắng giải thích.
TRÌNH TUYẾT VI
Không… không phải vậy đâu Cố Triết. Em không có…
CỐ TRIẾT
Không có gì? Cô còn định diễn kịch đến bao giờ? Bác sĩ ở đây không có thời gian rảnh để nghe cô thanh minh về những chuyện bê bối. Cô cứ về đi, chuyện giữa chúng ta đã kết thúc ở đây.
Anh ta quay lưng lại, ra hiệu cho một y tá đi tới.
CỐ TRIẾT
Y tá, đưa bệnh nhân đi làm thủ tục xuất viện.
Trình Tuyết Vi nhìn Cố Triết, trong mắt ngấn lệ. Cô không hiểu tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này. Người cô yêu thương nhất lại đối xử với cô như vậy. Cô cảm thấy một nỗi tuyệt vọng dâng lên, bao trùm lấy cô. Cô biết mình không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Cô quay người bước ra khỏi phòng khám, bỏ lại phía sau Cố Triết lạnh lùng và những nghi ngờ oan nghiệt. Cô phải tìm hiểu xem ai là người đã hại mình.
Trình Tuyết Vi bước ra khỏi phòng khám, lòng nặng trĩu. Đôi mắt cô cay xè, nhưng cô cố gắng nén nước mắt lại. Cô nhìn quanh hành lang bệnh viện vắng vẻ, cảm giác cô đơn bao trùm. Làm sao cô có thể giải thích mọi chuyện với mẹ đây? Mẹ cô đã rất lo lắng, cố gắng giấu giếm chuyện cô ăn uống thả ga sau khi chia tay Cố Triết. Mẹ luôn động viên cô, nói rằng cô xứng đáng được hạnh phúc, và mẹ đã lén lút cung cấp tiền cho cô mua những món ngon mà cô thèm khát, chỉ mong cô vui vẻ. Giờ đây, tất cả những điều đó dường như trở thành nguyên nhân cho nỗi oan nghiệt này.
Cô nhớ lại đêm chia tay hai tháng trước. Cố Triết nói anh bận công việc, cần thời gian cho bản thân. Lời chia tay của anh lạnh lùng đến mức Tuyết Vi hoàn toàn suy sụp. Cô đã giả vờ đau khổ trên mạng xã hội, đăng những dòng trạng thái buồn bã, kèm theo những bức ảnh tự dìm mình trong đồ ăn. Cô nói với bạn bè rằng mình đang “chiều chuộng bản thân” để vượt qua nỗi đau. Nhưng thực chất, đó là một màn kịch hoàn hảo. Cô không hề đau khổ, trái lại, cô bí mật ăn uống không kiểm soát. Cô nghĩ rằng, nếu Cố Triết không cần cô, thì cô sẽ tự thưởng cho bản thân.
Bác sĩ điều trị này, lại chính là Cố Triết. Anh ta đã coi thường cô, buộc tội cô lẳng lơ. Mọi thứ thật trớ trêu. Tuyết Vi nắm chặt tay, cảm giác nhục nhã dâng lên khi nhớ lại bộ đồ lót hoạt hình “My Melody” mà cô đang mặc. Trước đây, mỗi lần gặp Cố Triết, cô luôn chuẩn bị kỹ lưỡng, diện những bộ cánh gợi cảm nhất để thu hút anh. Giờ đây, trong bộ đồ trẻ con ngộ nghĩnh này, cô lại phải đối mặt với anh trong một tình huống nhạy cảm như vậy. Cô ước gì mình có thể biến mất khỏi đây.
Một giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng cô.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
Tuyết Vi! Sao con ra rồi? Bác sĩ nói sao?
Mẹ cô hớt hải chạy tới, gương mặt đầy lo lắng. Tuyết Vi nhìn mẹ, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
TRÌNH TUYẾT VI
Con… con không sao đâu mẹ. Chỉ là… kiểm tra sức khỏe thôi ạ.
Mẹ cô nhìn con gái một cách dò hỏi, nhưng thấy vẻ mặt Tuyết Vi không có vẻ gì là tồi tệ, bà thở phào nhẹ nhõm.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
Vậy thì tốt rồi. Đi, mẹ đưa con về. Hôm nay mẹ nấu món con thích.
Tuyết Vi dựa vào vai mẹ, cảm thấy chút an ủi. Nhưng trong lòng cô, một quyết tâm mãnh liệt đang dần hình thành. Cô phải tìm ra ai là người đã đứng sau mọi chuyện này. Ai đã gửi tin nhắn đó cho Cố Triết? Ai đã muốn hãm hại cô? Cô sẽ không để mình bị oan uổng.
TRÌNH TUYẾT VI
(Hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh)
Mẹ ơi, con không sao. Bác sĩ chỉ khám tổng quát thôi.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
Vậy thì tốt quá. Lên xe nào, mẹ đưa con về. Hôm nay mẹ làm món canh chua cá kho tộ con thích nhé?
Trình Tuyết Vi gật đầu, tựa vào vai mẹ, cố gắng xua đi những suy nghĩ nặng nề. Nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ. Ai là người đã gửi tin nhắn đó cho Cố Triết? Tại sao anh ta lại tin vào lời vu khống ấy một cách dễ dàng như vậy? Ký ức về mối quan hệ của họ ùa về. Cố Triết từng là người đàn ông hoàn hảo trong mắt cô. Anh chăm sóc cô từng li từng tí, quản lý mọi thứ từ lịch trình, chế độ ăn uống cho đến cả cách cô ăn mặc. Có lần, cô chỉ lỡ lời nhắc đến việc muốn thử kiểu tóc mới, ngày hôm sau anh đã đích thân đưa cô đến salon tóc uy tín nhất thành phố. Anh bảo anh muốn cô luôn xinh đẹp, luôn là người phụ nữ hoàn hảo nhất trong mắt anh.
Nhưng rồi, hai tháng trước, tất cả đã tan vỡ. Lời chia tay của Cố Triết lạnh lùng và dứt khoát. Anh nói anh cần không gian, cần thời gian cho riêng mình. Tuyết Vi đã suy sụp. Cô nhớ mình đã lao vào ăn uống không kiểm soát, coi đó là cách duy nhất để an ủi bản thân sau khi bị bỏ rơi. Mẹ cô đã nhìn thấy tất cả, bà không trách mắng cô một lời, chỉ lặng lẽ mua cho cô những món ăn ngon, những món quà cô thích, chỉ mong cô vui vẻ trở lại. Mẹ biết cô luôn giữ gìn hình ảnh, luôn chăm chút bản thân, nhưng sau khi chia tay Cố Triết, cô đã buông lỏng. Cô nhớ lại bộ đồ lót hoạt hình “My Melody” mà cô vẫn hay mặc ở nhà khi không có ai bên cạnh. Giờ đây, bộ đồ ngộ nghĩnh ấy lại là thứ cô đang mặc khi đối mặt với Cố Triết trong tình cảnh trớ trêu này. Cô thầm nhủ, ai đó đã lợi dụng sự yếu đuối và mất cảnh giác của cô.
TRÌNH TUYẾT VI
(Nhìn thẳng vào mắt mẹ, giọng kiên quyết)
Mẹ ơi, con phải đến quán bar đó. Con cần nói chuyện với Cố Triết.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
(Hốt hoảng)
Quán bar? Tuyết Vi, con đang mang thai mà, không được làm vậy đâu. Với lại, Cố Triết…
TRÌNH TUYẾT VI
Con biết con không mang thai. Con cần phải làm rõ mọi chuyện. Con không thể để ai đó vu khống con như thế này được. Mẹ tin con, đúng không?
Mẹ Tuyết Vi nhìn con gái, thấy sự kiên định trong ánh mắt cô. Bà thở dài, nhưng rồi gật đầu.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
Được rồi, mẹ sẽ đi cùng con. Nhưng con phải hứa với mẹ, đừng làm gì dại dột.
Trình Tuyết Vi gật đầu, trong lòng dâng lên một quyết tâm mãnh liệt. Cô phải tìm ra sự thật, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì.
QUÁN BAR – ĐÊM
Ánh đèn neon lập lòe hắt lên những khuôn mặt đăm chiêu. Tiếng nhạc xập xình không đủ át đi không khí căng thẳng đang bao trùm lấy Trình Tuyết Vi và Cố Triết. Mẹ Tuyết Vi đứng nép mình ở một góc khuất, ánh mắt đầy lo lắng.
Trình Tuyết Vi nhìn thẳng vào Cố Triết, giọng cô run lên vì tức giận nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh.
TRÌNH TUYẾT VI
Anh nói vậy là sao? Tin nhắn đó là ai gửi? Anh không tin em?
Cố Triết nhếch mép cười, nụ cười ấy lạnh lẽo và xa cách. Anh khoanh tay trước ngực, ánh mắt dò xét quét qua Tuyết Vi.
CỐ TRIẾT
Tin nhắn đó đủ để anh hiểu rồi. Em đột ngột chia tay anh hai tháng trước, nói cần không gian. Rồi bây giờ em lại có mặt ở đây, trong tình trạng này, với những lời lẽ biện minh không đầu không cuối. Em nghĩ anh là kẻ ngốc sao?
TRÌNH TUYẾT VI
Em đã nói với anh, lúc đó em… em rối loạn. Em cảm thấy mọi thứ quá sức chịu đựng.
CỐ TRIẾT
Rối loạn? Hay là em đã có kế hoạch khác? Lời chia tay đó của em, nó quá dứt khoát. Anh nhớ rất rõ. Em thậm chí còn không cho anh cơ hội giải thích. Và nhìn em bây giờ đi, em say xỉn, ăn mặc thế này… Mọi thứ đều rất đáng ngờ, Tuyết Vi.
Anh ta tiến lại gần hơn, giọng nói càng thêm gay gắt.
CỐ TRIẾT
Anh đã từng nhìn thấy em mặc đồ ngủ ở nhà, nhưng chưa bao giờ anh thấy em mặc thứ… đồ lót hoạt hình ngớ ngẩn như vậy. Đó là điều mà một cô gái đang chuẩn bị đối diện với bạn trai cũ để níu kéo hay để… trốn chạy một bí mật?
Tuyết Vi run rẩy. Lời nói của anh ta như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim cô. Cô muốn giải thích, muốn níu kéo, nhưng sự lạnh lùng và những nghi ngờ trong mắt Cố Triết khiến cô hoàn toàn bế tắc. Cô cảm thấy mình đang chìm dần trong tuyệt vọng. Mẹ cô khẽ bước ra khỏi bóng tối, đôi mắt bà nhìn Tuyết Vi đầy xót xa.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
(Giọng dịu dàng nhưng kiên quyết)
Cố Triết, con không nên nói những lời như vậy. Tuyết Vi không như con nghĩ đâu.
Cố Triết quay sang nhìn bà mẹ, ánh mắt anh ta không có chút mềm mỏng nào.
CỐ TRIẾT
Bà đừng xen vào chuyện của chúng tôi. Bà nghĩ tôi không biết bà đã chiều con gái mình như thế nào sao? Bà ấy muốn gì bà cũng cho, kể cả việc bao che cho những hành vi bất thường.
Lời lẽ của Cố Triết càng khiến Tuyết Vi thêm bối rối và tuyệt vọng. Cô nhìn anh ta, trong ánh mắt đầy sự tổn thương và sụp đổ. Cô biết, dù cô có nói gì bây giờ, anh ta cũng sẽ không tin.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
(Giọng dịu dàng nhưng kiên quyết)
Cố Triết, con không nên nói những lời như vậy. Tuyết Vi không như con nghĩ đâu.
Cố Triết quay sang nhìn bà mẹ, ánh mắt anh ta không có chút mềm mỏng nào.
CỐ TRIẾT
Bà đừng xen vào chuyện của chúng tôi. Bà nghĩ tôi không biết bà đã chiều con gái mình như thế nào sao? Bà ấy muốn gì bà cũng cho, kể cả việc bao che cho những hành vi bất thường.
Lời lẽ của Cố Triết càng khiến Tuyết Vi thêm bối rối và tuyệt vọng. Cô nhìn anh ta, trong ánh mắt đầy sự tổn thương và sụp đổ. Cô biết, dù cô có nói gì bây giờ, anh ta cũng sẽ không tin.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
(Lấy tay che miệng Tuyết Vi, giọng khẩn khoản)
Thôi nào con gái, chúng ta về thôi.
Mẹ Tuyết Vi nắm lấy tay con gái, vội vã kéo cô ra khỏi quán bar. Cố Triết đứng nhìn theo, ánh mắt hằn học, nụ cười khinh miệt vẫn còn vương trên môi. Anh ta quay lại, nhặt chiếc ví rơi trên sàn, rồi chậm rãi bước ra ngoài, không thèm ngoái lại.
NGOẠI CẢNH QUÁN BAR – ĐÊM
Xe của mẹ Tuyết Vi lăn bánh trên con phố lung linh ánh đèn. Bên trong xe, bầu không khí còn ngột ngạt hơn cả bên trong quán bar. Tuyết Vi gục đầu vào lòng mẹ, tiếng nấc nghẹn ngào.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
(Vuốt ve tóc con, giọng xót xa)
Con gái của mẹ… Sao lại ra nông nỗi này…
Tuyết Vi chỉ biết khóc, cô không thể giải thích cho mẹ hiểu. Mọi chuyện cứ rối tung lên trong đầu cô. Cô muốn quay lại, muốn níu giữ Cố Triết, nhưng sự tuyệt tình của anh ta, những lời buộc tội của anh ta, tất cả đều như đóng sập cánh cửa cuối cùng.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
(Giọng hơi cao hơn một chút, đầy lo lắng)
Con nói xem, hai tháng rồi, con không thấy gì cả… Lại còn cái chuyện ăn uống thất thường của con dạo này nữa… Mẹ thấy con cứ như người mất hồn vậy.
Tuyết Vi giật mình, cô ngẩng phắt đầu lên. Mẹ cô đang nhìn cô với ánh mắt đầy dò xét, xen lẫn sự nghi ngờ. Cô nhận ra, mẹ cô không chỉ đưa cô đi khám thai, mà còn đang âm thầm theo dõi cô.
Tuyết Vi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô biết, cơn ác mộng của mình có lẽ mới chỉ bắt đầu.
NGOẠI CẢNH PHÒNG KHÁM BỆNH VIỆN – SÁNG SỚM
Ánh nắng ban mai yếu ớt lọt qua khe cửa kính. Mẹ Tuyết Vi đang ngồi chờ ở phòng chờ, tay bà cầm một xấp giấy tờ. Bà nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra phía cửa phòng khám. Bà lẩm bẩm.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
Sao lâu thế nhỉ? Chắc bác sĩ bận.
Bỗng, bà nhớ ra. Chiếc túi xách nhỏ bà để quên trên ghế ở phòng khám lúc đêm. Bà đứng bật dậy.
MẸ CỦA TRÌNH TUYẾT VI
Ôi trời, quên đồ rồi!
Bà vội vã đi về phía phòng khám, tay bà đặt lên nắm cửa. Bà định mở cửa bước vào, thì bất ngờ nghe thấy tiếng nói vọng ra từ bên trong.
GIỌNG CỐ TRIẾT (VỌNG RA)
…thì tất nhiên, với tình trạng trễ kinh hai tháng như vậy, khả năng là có. Tuy nhiên, chúng ta cần làm thêm xét nghiệm để chắc chắn. Nhưng nhìn thái độ của cô ấy, tôi nghĩ…
GIỌNG MỘT BÁC SĨ KHÁC (VỌNG RA)
Nhưng anh là người yêu cũ của bệnh nhân mà, Cố Triết. Anh làm sao khách quan được? Lỡ đâu cô ấy cố tình…
GIỌNG CỐ TRIẾT (VỌNG RA)
Tôi hiểu. Nhưng cô ấy đã thay đổi quá nhiều. Cô ấy cũng không hề liên lạc với tôi sau khi chia tay. Lời chia tay đó của cô ấy quá dứt khoát. Cô ấy thậm chí còn không cho tôi cơ hội giải thích. Mọi thứ đều rất đáng ngờ.
Mẹ Tuyết Vi đứng lặng người, hai tay run rẩy. Bà kinh hoàng nghe từng lời Cố Triết nói. Bà cảm thấy như trời đất sụp đổ dưới chân mình. Lời lẽ của Cố Triết, những nghi ngờ của anh ta, tất cả đều dội lại trong đầu bà, càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi và hoang mang cho con gái bà. Bà siết chặt nắm cửa, trái tim bà đập loạn xạ. Bà hiểu lầm rồi, mọi chuyện không đơn giản như bà nghĩ. Con gái bà… có thể đang gặp nguy hiểm thật sự.
Tuyết Vi ghé vào quán bar. Ánh đèn mờ ảo, tiếng nhạc xập xình. Cô gọi một ly rượu mạnh, rồi một ly nữa. Cố Triết bước vào, anh ta là nhà đầu tư của quán này. Anh nhìn thấy Tuyết Vi, khẽ mỉm cười rồi tiến lại.
CỐ TRIẾT
(Giọng pha chút ngạc nhiên)
Tuyết Vi? Sao cô lại ở đây?
TRÌNH TUYẾT VI
(Mắt nhìn ly rượu, giọng khàn đặc)
Anh không muốn thấy tôi sao, Cố Triết?
Cố Triết ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt anh dò xét. Tuyết Vi cảm nhận được sự căng thẳng.
TRÌNH TUYẾT VI
(Ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Cố Triết)
Anh đã gửi tin nhắn đó cho tôi. Tại sao?
Cố Triết im lặng, anh ta đưa tay ra định chạm vào tay Tuyết Vi, nhưng cô né tránh.
TRÌNH TUYẾT VI
(Giọng nói run rẩy, xen lẫn tức giận)
Tôi không hiểu. Hai tháng trước, anh nói lời chia tay tuyệt tình như vậy. Bây giờ lại nói những lời đó? Anh muốn gì đây?
Cố Triết nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn xa xăm.
CỐ TRIẾT
Mọi chuyện không đơn giản như cô nghĩ đâu, Tuyết Vi. Có những thứ cô không biết.
TRÌNH TUYẾT VI
(Cười khẩy)
Thứ tôi không biết? Anh nói như thể tôi là kẻ ngốc vậy! Tôi đã uống say, tôi không nhớ rõ mọi chuyện. Nhưng tôi biết, anh và tôi đã từng yêu nhau. Anh biết tôi rất nhiều. Tại sao anh lại muốn phá hoại tôi lúc này?
Cố Triết nhìn Tuyết Vi, trong mắt anh có một tia bối rối, nhưng nhanh chóng biến mất.
CỐ TRIẾT
Cô đã hiểu lầm rồi. Tôi không muốn phá hoại cô.
TRÌNH TUYẾT VI
(Đập bàn)
Vậy thì giải thích đi! Nói cho tôi biết, ai đã đứng sau tất cả chuyện này? Là ai muốn chúng tôi chia tay? Ai đã làm ra chuyện này?
Cô nhìn quanh quán bar, ánh mắt dừng lại ở một vài gương mặt quen thuộc. Cô bỗng nhớ đến mẹ mình, người mẹ luôn lo lắng thái quá, người mẹ đã giấu giếm cô về chế độ ăn uống. Cô nhớ đến những món đồ lót hoạt hình ‘My Melody’ mà cô ghét cay ghét đắng, món quà mà mẹ cô từng tặng.
TRÌNH TUYẾT VI
(Lẩm bẩm)
Mẹ…
Cố Triết nhìn Tuyết Vi, anh ta nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt cô.
CỐ TRIẾT
Cô đang nghĩ gì vậy?
TRÌNH TUYẾT VI
(Đứng dậy, bước chân loạng choạng)
Tôi phải về. Tôi cần phải suy nghĩ.
Cô lao ra khỏi quán bar, để lại Cố Triết ngồi một mình. Bên ngoài, cơn mưa lất phất. Tuyết Vi hít một hơi thật sâu, quyết tâm phải tìm ra sự thật. Cô bắt đầu đặt câu hỏi về những người xung quanh, những người có thể ghen ghét hoặc muốn phá hoại mối quan hệ của cô với Cố Triết. Cô nghĩ đến mẹ mình, bà có thể làm gì để hại cô? Bà đã từng nói dối cô về điều gì? Cô cảm thấy có một bí mật nào đó đang dần hé lộ.