“Tuấп Ơι… Tàι Ơι… Haι Coп Ơι…Sao Lỡ Bỏ Mẹ Mà Đι
Sài Gòn, sáng ngày 10 tháng 5 năm 2025. Thành phố vẫn đông đúc, nhộn nhịp như mọi ngày. Nhưng giữa dòng người hối hả, chẳng ai hay biết hai sinh mệnh trẻ đang bước vào chuyến đi cuối cùng của đời mình.
Trong con hẻm nhỏ thuộc quận Bình Tân, căn nhà cấp bốn đơn sơ của vợ chồng ông Long và bà Thanh vang lên tiếng gọi í ới.
— Tuấn ơi! Tài ơi! Mau dậy đi học con!
Tuấn 16 tuổi, học lớp 10, là cậu con trai lớn cao gầy, trầm tính, ánh mắt lúc nào cũng đượm nét chín chắn sớm hơn tuổi. Tài 13 tuổi, học lớp 7, lanh lợi, tinh nghịch, là cây hài của cả xóm. Hai anh em ngày nào cũng đèo nhau đi học trên chiếc xe đạp điện bạc màu, là tài sản quý giá mà ba mẹ phải chắt chiu mấy năm trời mới mua được.
Sáng hôm ấy, bà Thanh dậy từ sớm, hấp bánh bao, chuẩn bị thêm hộp cơm cho chồng đi làm phụ hồ. Mùi thức ăn thơm lừng lan khắp nhà. Cậu cả Tuấn mặc áo trắng đồng phục được mẹ ủi phẳng, giục em:
— Tài lẹ lên, trễ học rồi!
Tài lò dò đi ra, tay cầm bánh bao vừa ăn vừa đeo cặp. Cậu lè lưỡi than:
— Mẹ bắt con rửa mặt kỹ quá trời!
Bà Thanh cười khẽ, đứng tựa cửa nhìn theo hai con khuất bóng. Bà gọi với theo:
— Nhớ về sớm nghe con!
Không ai ngờ, đó là lời tiễn biệt cuối cùng…
11 giờ 15 phút trưa. Trên tỉnh lộ 10, trời nắng như đổ lửa. Tuấn lái xe, Tài ngồi sau ríu rít kể chuyện trường lớp. Cả hai vừa đi vừa cười, chỉ còn hơn 3km nữa là về tới nhà.
Rồi định mệnh ập tới.
Một khúc cua khuất tầm nhìn. Một chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng lao tới, tài xế không thấy rõ vì che chắn phía trước. Xe lấn làn để tránh ổ gà. Một tiếng phanh cháy đường, một cú va chạm dữ dội vang lên.
Chiếc xe đạp điện bị cuốn vào gầm xe tải. Không kịp hét, không kịp tránh. Hai thân thể nhỏ…. bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇”
“Hai thân thể nhỏ… bị lực va chạm khủng khiếp quăng đi. Sau tiếng động ghê rợn ấy là sự im lặng đến lạnh người, chỉ còn tiếng máy xe tải khựng lại và tiếng gió khô khốc của buổi trưa Sài Gòn đổ
lửa.
Trên mặt đường Tỉnh lộ 10 loang lổ nắng, cảnh tượng tan hoang hiện ra. Chiếc xe đạp điện bạc màu, niềm tự hào nhỏ bé của hai anh em, nay nằm bẹp dúm dưới gầm chiếc xe tải chở đầy vật liệu xây dựng, méo mó không còn hình dạng. Những thanh sắt, bao xi măng văng tung tóe từ thùng xe xuống đường, nằm ngổn ngang lẫn với mảnh vỡ của chiếc xe đạp và… và những thứ không nên thấy.
Không còn tiếng cười đùa ríu rít của Tài, không còn tiếng nhắc nhở trầm ấm của Tuấn. Sự sống vừa hiện hữu chưa đầy một phút trước giờ đã tắt lịm, thay vào đó là sự tĩnh lặng chết chóc, bức bối dưới cái nắng như nung.
Cánh cửa cabin xe tải bật mở. Người tài xế, gã đàn ông trạc 40 tuổi, với khuôn mặt khắc khổ vì nắng gió và những đêm thiếu ngủ, bước xuống xe một cách run rẩy. Đôi chân anh ta khụy xuống, suýt không vững. Khuôn mặt tái mét, trắng bệch, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, vào chiếc xe đạp bẹp dúm, vào…
Anh ta lùi lại, bờ môi mấp máy không thành lời. Toàn thân run rẩy, cảm giác kinh hoàng và tội lỗi lập tức bủa vây, siết chặt lấy lồng ngực.”
“Gã tài xế vẫn quỵ gối, đôi mắt dại đi trước khung cảnh tan hoang. Khối kim loại bẹp dúm, những mảnh vỡ, và… và những gì không thể gọi tên nằm lẫn lộn trên mặt đường nhựa nóng hổi. Hơi nóng từ Tỉnh lộ 10 bốc lên, méo mó cả không gian, nhưng gã chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, buốt đến tận xương tủy.
Từ phía xa, tiếng còi hụ của xe cứu thương và xe cảnh sát bắt đầu vọng lại, ban đầu chỉ là âm thanh nhỏ nhoi lẫn vào tiếng ồn đường phố, nhưng rồi nhanh chóng lớn dần, át đi mọi thứ. Những người đi đường, những chủ quán nước ven đường, ai nấy đều dừng lại, hướng ánh mắt tò mò về phía tiếng động đang đến gần.
“”Ối giời ơi, lại tai nạn à?”” một bà bán hàng rong thốt lên, vội vã dẹp tạm mớ đồ.
“”Chắc rồi, nghe tiếng còi là biết có chuyện chẳng lành rồi,”” một người đàn ông đứng chống nạnh, nhón chân cố nhìn qua đám đông.
Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên, lan nhanh như cháy rừng. Người hiếu kỳ ngày càng kéo đến đông hơn, tạo thành một đám đông nhỏ ngay rìa hiện trường. Ai cũng ghé tai nhau nói nhỏ, phỏng đoán, khuôn mặt vừa tò mò, vừa sợ hãi.
“”Trông khiếp quá mày ơi…””
“”Xe tải đâm xe máy hay gì vậy?””
“”Không biết có ai sao không…””
Đám đông chỉ dám đứng từ xa nhìn lại, không ai dám tiến quá gần cái sự thật kinh hoàng đang bày ra trên mặt đường. Cảm giác nặng nề, bất an nhanh chóng bao trùm lấy khu vực.
Ít phút sau, hai chiếc xe cứu thương và ba chiếc xe cảnh sát đã ập tới, đỗ xịch lại gần hiện trường. Cửa xe mở tung, lực lượng chức năng nhanh chóng bước xuống. Các chiến sĩ cảnh sát giao thông lập tức căng dây, phong tỏa khu vực xảy ra tai nạn, đẩy lùi những người hiếu kỳ đang cố gắng lại gần hơn. Một vài cảnh sát hình sự bắt đầu chụp ảnh, ghi nhận hiện trường.
Những nhân viên y tế với khuôn mặt nghiêm trọng bước lại gần chiếc xe tải, cẩn thận tiến vào khu vực nguy hiểm nhất. Không khí trở nên căng như dây đàn. Dù chưa có ai nói gì, ai cũng cảm nhận được sự mất mát khủng khiếp vừa xảy ra. Cái nắng chói chang của Sài Gòn buổi trưa hè dường như cũng không thể xua tan được không khí tang thương, lạnh lẽo bao trùm lấy Tỉnh lộ 10 lúc bấy giờ. Gã tài xế vẫn ngồi sụp dưới đất, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước, nơi cuộc đời gã và cuộc đời hai đứa trẻ đã bị tiếng va chạm kinh hoàng kia vĩnh viễn thay đổi.”
“Giữa đám đông hiếu kỳ đang bị lực lượng chức năng đẩy lùi, một người đàn ông trung niên, nước da ngăm đen lấm tấm mồ hôi, chợt khựng lại. Ông là Ba, hàng xóm gần nhà ông Long bà Thanh trong con hẻm nhỏ ở Quận Bình Tân. Ông vừa tan ca, đi đường này về nhà. Ánh mắt ông lướt qua hiện trường tai nạn, từ chiếc xe tải kinh hoàng đến… đến cái vật thể bẹp rúm, bạc màu nằm cách đó không xa. Tim ông đập thịch một cái. Một cảm giác lạnh lẽo bò lên từ chân, xuyên thẳng lên óc.
Không thể nào nhầm được. Cái màu sơn bạc đã cũ, cái giỏ xe phía trước hơi móp méo… Đó chính là chiếc xe đạp điện mà Tuấn và Tài vẫn dùng để đi học mỗi ngày, chiếc xe ông Long chắt chiu mãi mới mua được cho hai đứa nhỏ.
Máu trong người ông Ba như đông lại. Chuyện gì đã xảy ra? Tuấn và Tài… Chúng nó đang ở đâu? Nhìn khung cảnh tan hoang, nhìn thái độ căng thẳng của cảnh sát và nhân viên y tế, ông Ba cảm thấy dạ dày mình co thắt lại. Một dự cảm không lành, vô cùng tồi tệ ập đến.
Ông Ba không kịp nghĩ thêm. Chẳng quan tâm đến đám đông hay tiếng còi hụ. Việc duy nhất ông cần làm lúc này là phải về nhà ngay lập tức, báo tin cho ông Long bà Thanh. Lòng ông nóng như lửa đốt, chân không ngừng thúc giục.
Ông Ba chạy vội đến chiếc xe máy cà tàng dựng ven đường, tay run run tra chìa khóa. Nổ máy. Tiếng động cơ gầm lên, ông Ba vặn ga hết cỡ, phóng đi như điên khỏi hiện trường tai nạn. Gió tạt vào mặt rát buốt nhưng không thể nào dập tắt ngọn lửa lo lắng đang thiêu đốt trong lòng.
Qua những con phố đông đúc, vào đến con hẻm quen thuộc, hình ảnh chiếc xe đạp điện bạc màu bẹp dúm ám ảnh lấy tâm trí ông Ba. Ông không dám tưởng tượng điều tồi tệ nhất có thể xảy ra. Ông chỉ biết phải nhanh lên, nhanh hơn nữa!
Chiếc xe máy của ông Ba lao thẳng vào con hẻm nhỏ, tiếng động cơ rền vang phá tan sự yên bình buổi chiều. Đến trước cửa căn nhà cấp bốn đơn sơ quen thuộc, ông Ba bóp phanh gấp. Tiếng lốp xe rít trên mặt đường bê tông khô khốc, đinh tai nhức óc, báo hiệu một điều chẳng lành đã đến.”
“Tiếng lốp xe rít lên chói tai trước cửa nhà. Bà Thanh đang lúi húi vo gạo chuẩn bị bữa trưa giật mình. Tiếng bóp phanh gấp đầy vẻ hoảng loạn khiến bà cảm thấy bất an. Chưa kịp định thần, một giọng nói quen thuộc, hốt hoảng tột cùng vang lên từ ngoài cổng.
“”Bà Thanh ơi! Bà Thanh!””
Bà Thanh vội vàng đặt rá gạo xuống, chạy hấp tấp ra ngoài. Trước mắt bà, ông Ba, người hàng xóm quen thuộc, đang đứng dựa vào cổng, khuôn mặt tái mét, thở hổn hển, đôi mắt đỏ hoe.
“”Ông Ba? Có chuyện gì mà ông… ông làm sao thế?”” Bà Thanh lắp bắp hỏi, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Ông Ba nhìn thẳng vào mắt bà Thanh, nước mắt đột nhiên trào ra. Ông Ba muốn nói, nhưng cổ họng nghẹn ứ lại, chỉ phát ra những âm thanh đứt quãng, run rẩy.
“”Ông bà ơi… Hai thằng nhỏ…”” Ông Ba cố gắng hít sâu, giọng nói như bị bóp nghẹt. “”Tai nạn rồi! Trên Tỉnh lộ 10…””
Tim bà Thanh như ngừng đập. Hai thằng nhỏ? Tuấn? Tài? Bà lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng.
“”Tai… tai nạn? Ai? Thằng nào cơ ông?”” Bà Thanh hỏi dồn dập, giọng lạc đi.
Ông Ba không nói nên lời, chỉ lắc đầu lia lịa, vẻ đau đớn tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt. “”Cả hai… Cả hai thằng… Nặng lắm! Bà ơi… tôi… tôi thấy chiếc xe…””
Lời nói của ông Ba lùng bùng trong tai bà Thanh. Chiếc xe… Chiếc xe đạp điện bạc màu của hai đứa. Cái vật thể bẹp rúm mà ông Ba nhìn thấy. Mọi thứ hiện lên mồn một trong đầu bà. Bà Thanh cảm giác như có ai đó vừa giáng một đòn sét đánh ngang tai. Cả người bà run rẩy bần bật. Hai chân bà bỗng nhiên khuỵu xuống, không còn sức lực để đứng vững. Bà ngã khụy ngay trước cửa nhà, đôi mắt mở trừng trừng nhìn ông Ba, miệng há hốc nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng. Thế giới xung quanh bà bỗng chốc sụp đổ.”
“Ông Ba luống cuống đỡ lấy bà Thanh. Khuôn mặt ông nhăn lại vì xót xa nhìn người phụ nữ đang ngã quỵ trước tin dữ. Cổ họng bà Thanh khô khốc, chỉ có tiếng nấc nghẹn bật ra, yếu ớt đến thảm thương. Ông Ba cố gắng trấn tĩnh bà, giọng run run: “Bà Thanh ơi, bình tĩnh lại! Mình phải ra đó xem thế nào! Phải… phải ra đó!”
Trong lúc đó, mấy người hàng xóm nghe tiếng động cũng chạy tới. Một người nhanh trí hỏi ông Ba địa điểm chính xác và lấy điện thoại gọi cho ông Long.
Ở một công trình xây dựng cách đó không xa, trên Tỉnh lộ 10, ông Long đang vác những bao xi măng nặng trĩu. Mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt rám nắng. Tiếng chuông điện thoại reo vang trong túi quần ồn ào. Ông Long bặm môi nhận cuộc gọi, giọng cáu kỉnh: “Gì đó ông Ba? Đang làm lụng muốn hụt hơi đây!”
Nhưng chỉ vài giây sau, khuôn mặt ông Long cắt không còn giọt máu. Điện thoại rơi khỏi tay, đập xuống nền đất lún nhún. Ông Long đứng sững như trời trồng, mọi âm thanh công trường như tan biến. Chỉ còn lại tiếng ong ong chói tai trong đầu. Hai thằng nhỏ? Tai nạn? Tỉnh lộ 10? Cùng lúc? Không thể nào!
Không nói một lời, ông Long vứt bay chiếc nón bảo hộ, lao ra khỏi công trình như một mũi tên. Những người công nhân khác ngạc nhiên nhìn theo, không hiểu chuyện gì xảy ra. Ông Long chỉ biết chạy, chạy thật nhanh về phía con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi có căn nhà cấp bốn đơn sơ và những đứa con trai của ông. Cả quãng đường, tim ông như bị bóp nghẹt, hơi thở dồn dập. Ông Long thầm cầu khấn, cầu khấn trời đất đừng mang những đứa con của ông đi.
Khi về đến nhà, cảnh tượng đầu tiên ông nhìn thấy là bà Thanh đang được hàng xóm dìu dậy, nước mắt dàn dụa, thất thần như người mất hồn. Ông Long chạy lại, nhìn thẳng vào mắt vợ. Không cần nói lời nào, họ hiểu hết nỗi kinh hoàng của nhau. Nỗi đau như một lưỡi dao sắc bén cứa vào tim cả hai người.
Không một phút chần chừ, hai vợ chồng lao ra đầu hẻm. Họ như hai người điên dại, mắt đảo tìm. Chỉ thấy chiếc xe ôm của chú Sáu đang dựng ở góc đường.
“Chú Sáu! Chú Sáu! Chở tui ra Tỉnh lộ 10 gấp! Gấp lắm!” Ông Long vừa chạy vừa gọi, giọng khản đặc.
Chú Sáu thấy vẻ mặt hai người thì hiểu ngay có chuyện chẳng lành. Không hỏi han gì thêm, chú lập tức nổ máy. Bà Thanh và ông Long vội vàng ngồi lên xe, ép sát vào nhau.
Chiếc xe ôm lao đi vun vút trên những con đường gập ghềnh của Quận Bình Tân, hướng thẳng về Tỉnh lộ 10. Gió tạt vào mặt rát buốt nhưng hai người không cảm thấy gì. Lòng họ ngổn ngang như tơ vò. Những hình ảnh về hai đứa con cứ hiện lên trong đầu. Tuấn trầm tính, Tài lanh lợi tinh nghịch. Chiếc xe đạp điện bạc màu mà hai đứa vẫn chở nhau đi học mỗi ngày. Bánh bao, cơm hộp họ chuẩn bị cho buổi sáng. Mọi thứ như cứa vào tim.
Bà Thanh đưa tay lên che miệng, cố nén tiếng nấc đang chực trào. Nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Ông Long siết chặt tay vợ, đôi mắt đỏ hoe nhìn về phía trước. Họ không ngừng cầu nguyện. Lẩm nhẩm cầu xin một phép màu. Chỉ mong tin tức là sai. Chỉ mong điều tồi tệ nhất đã không xảy ra. Chỉ mong nhìn thấy hai đứa con trai của họ đang bình an, dù chỉ là một vết xước nhỏ. Nhưng mỗi lần chiếc xe lướt qua một cột mốc, nỗi sợ hãi trong lòng họ lại tăng thêm một bậc. Con đường tới Tỉnh lộ 10 sao mà dài đến thế.”
“Chiếc xe ôm chú Sáu lao nhanh hết sức có thể, vượt qua những con đường đông đúc, hướng về Tỉnh lộ 10. Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ. Nỗi sợ hãi và hy vọng giằng xé trong lòng ông Long và bà Thanh. Cuối cùng, chiếc xe chững lại ở rìa một đám đông đang tụ tập. Cảnh sát và lực lượng chức năng đã có mặt.
Bà Thanh và ông Long xuống xe, đôi chân run rẩy. Họ nhìn về phía trước, nơi đám đông đang xôn xao. Cảnh tượng đập vào mắt họ như một cú đấm trời giáng. Ở giữa đường, một chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng nằm chềnh ềnh, phần đầu xe biến dạng. Không xa đó, một vật gì đó nát bét, méo mó, trông không còn ra hình dạng chiếc xe đạp điện bạc màu quen thuộc của hai con họ nữa. Xung quanh là các mảnh vỡ vương vãi.
Ông Long và bà Thanh chết sững. Khuôn mặt họ trắng bệch, đôi mắt mở to, không tin vào những gì đang nhìn thấy. Tim họ như ngừng đập. Không ai bảo ai, hai người lao thẳng vào đám đông, cố gắng vượt qua rào chắn tạm thời mà cảnh sát dựng lên.
“Con tôi! Con tôi ở đâu?” Bà Thanh gào lên, giọng lạc hẳn.
“Tránh ra! Tránh ra! Hai thằng nhỏ nhà tôi!” Ông Long đẩy mạnh những người đứng chắn đường, ánh mắt điên dại.
Một sĩ quan cảnh sát bước tới, cố gắng chặn họ lại. “Xin lỗi, hiện trường đang được phong tỏa! Mọi người không được vào!”
“Nhưng… nhưng đó là con của tôi!” Bà Thanh vật lộn trong tay người hàng xóm đã đi theo đến nơi, khóc nức nở.
Ông Long gạt tay viên cảnh sát, mắt đảo tìm điên cuồng. Ánh mắt ông dừng lại ở một góc, nơi có hai tấm bạt màu xanh đang được đắp cẩn thận. Dưới tấm bạt… Lồng ngực ông Long thắt lại. Ông lao đến, như con thú cùng quẫn.
“Không! Không thể nào!” Ông Long gào lên một tiếng xé lòng, quỳ sụp xuống bên cạnh tấm bạt, hai tay run rẩy định vén lên.
Viên cảnh sát và vài người nữa vội vàng giữ ông lại. Nhưng đã quá muộn. Chỉ một thoáng, ông Long đã nhìn thấy…
Đó là Tuấn, là Tài. Hai đứa con trai bé bỏng của ông, giờ nằm đó, bất động dưới tấm bạt lạnh lẽo.
Tiếng gào thét của ông Long như xé toạc cả không gian hỗn loạn. Âm thanh ấy mang theo tất cả nỗi đau, sự tuyệt vọng và tan nát của một người cha vừa mất đi hai đứa con. Ông gục xuống, tiếng khóc nấc nghẹn ngào.
Bà Thanh, khi nhìn thấy cảnh tượng và nghe tiếng gào của chồng, như bị rút hết sinh lực. Bà Thanh đứng đó, đôi mắt vô hồn nhìn vào hư không, môi mấp máy không thành tiếng. Nỗi đau quá lớn khiến bà không còn cảm giác gì nữa. Rồi, thân thể bà mềm nhũn ra, ngã quỵ xuống trong vòng tay của những người hàng xóm. Bà ngất lịm đi, mang theo nỗi đau tột cùng của người làm mẹ.
Hiện trường vẫn ồn ào tiếng còi xe, tiếng nói chuyện, nhưng trong tâm trí của ông Long và bà Thanh, giờ chỉ còn lại một khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo. Hai đứa con trai bé bỏng của họ, đã ra đi mãi mãi.”
“Ông Long quỵ xuống bên hai tấm bạt xanh, tiếng gào xé lòng vẫn còn vang vọng trong không gian hỗn loạn. Nước mắt ông nhòa đi, mọi thứ xung quanh như mờ mịt, chỉ còn lại nỗi đau tột cùng bóp nghẹt lồng ngực. Bà Thanh đã ngất lịm trong vòng tay hàng xóm. Viên cảnh sát và vài người vẫn đang giữ chặt ông Long, sợ ông làm gì dại dột.
Giữa lúc ấy, ánh mắt vô hồn của ông Long chợt quét qua đám đông và dừng lại ở một góc. Cách đó không xa, một người đàn ông đang đứng cúi gằm mặt, hai tay bị còng nhẹ phía trước, bên cạnh là một viên cảnh sát khác. Đó là người tài xế. Tài xế chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng, chiếc xe giờ đang nằm méo mó cách đó vài mét.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng ông Long. Nỗi đau bị thay thế bằng cơn thịnh nộ cuồn cuộn. Hận thù bốc cháy trong đáy mắt đỏ hoe. Ông Long giật phăng tay những người đang giữ mình, bật dậy như một con thú bị thương. Ông lao thẳng về phía người tài xế, không màng đến sự ngăn cản yếu ớt của cảnh sát.
“Đồ… đồ khốn!” Ông Long nghiến răng, giọng nghèn nghẹn, cổ họng như bị bóp chặt.
Ông xông đến trước mặt người tài xế, khuôn mặt méo mó vì đau khổ và căm giận. Ánh mắt ông như muốn thiêu đốt đối phương. Ông muốn gào lên, muốn hỏi “”Sao ông lại làm thế? Sao ông lại cướp đi con tôi?””, nhưng không một âm thanh nào thoát ra được. Chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào xé họng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má sạm đen, hòa cùng bụi đường.
Người tài xế vẫn cúi gằm mặt, vai khẽ run lên. Anh ta không dám ngẩng đầu, không dám đối diện với ánh mắt đầy căm hận và tuyệt vọng của người cha đang mất đi tất cả. Sự im lặng của anh ta như một lời thừa nhận cay độc, càng khiến trái tim ông Long tan nát. Ông Long chìa bàn tay run rẩy về phía người tài xế, muốn chạm vào, muốn xé nát, nhưng lại chỉ dừng lại giữa không trung, bất lực. Cảnh sát đã kịp thời kéo ông lùi lại, ngăn cách hai người. Nhưng khoảnh khắc đối diện ấy, dù chỉ vài giây ngắn ngủi, đã in hằn mãi mãi trong tâm trí cả hai người. Ông Long vật vã trong vòng tay cảnh sát, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng co rúm của người tài xế.”
“Viên cảnh sát giữ chặt ông Long, người vẫn đang run lên vì căm phẫn. Ánh mắt ông Long xoáy sâu vào tấm lưng co rúm của người tài xế. Vài người hàng xóm nhẹ nhàng dìu bà Thanh, người đã tỉnh lại sau cơn ngất nhưng vẫn còn yếu ớt và thất thần.
Viên cảnh sát khác đưa người tài xế, hai tay vẫn còn còng hờ phía trước, đến gần hơn khu vực hiện trường. Khuôn mặt anh ta tái mét, cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào ai. Anh ta là tài xế chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng gây ra tai nạn.
“Anh bình tĩnh lại,” viên cảnh sát nói với người tài xế. “Giờ anh tường trình lại sự việc đi. Chính xác những gì đã xảy ra.”
Người tài xế nuốt khan. Vai anh ta vẫn khẽ run. Hắn ngước đôi mắt đỏ hoe, tràn đầy sợ hãi và hoảng loạn nhìn viên cảnh sát, rồi lướt nhanh qua khuôn mặt đầy đau khổ và hận thù của ông Long. Hắn lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng.
“Tôi… tôi đi đúng làn đường…” Anh ta bắt đầu, giọng nói yếu ớt như sắp tan biến. “Tôi đang chở hàng… trên Tỉnh lộ 10…”
Ông Long gằn lên một tiếng, như muốn xé toạc không khí, nhưng bị người cảnh sát giữ lại. Bà Thanh ú ớ, vịn chặt lấy người dìu.
Người tài xế giật mình, co rúm lại hơn. Anh ta cúi gằm mặt xuống đất, tránh né ánh mắt từ mọi phía. Anh ta hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run bần bật.
“Tôi… tôi đang đến gần khúc cua đó… Khúc cua khuất tầm nhìn…” Hắn dừng lại, dường như đang đấu tranh với chính mình. “Lúc đó… tôi nhìn thấy một ổ gà lớn ở ngay trước mặt…”
Hắn ngước lên thoáng chốc, ánh mắt cầu xin sự thấu hiểu vô vọng.
“Tôi… tôi đánh lái tránh ổ gà đó…” Hắn nói tiếp, tốc độ càng lúc càng chậm. “Cùng lúc đó… có một chiếc xe máy chạy ngược chiều… đèn pha rất sáng…”
Hắn dừng lại, vẻ mặt như lại sống lại khoảnh khắc kinh hoàng đó.
“Tầm nhìn của tôi… bị che khuất hoàn toàn…” Anh ta lẩm bẩm, gần như nói với chính mình. “Tôi… tôi không nhìn thấy gì cả…”
Ông Long và bà Thanh đứng lặng, mỗi lời hắn nói ra như những nhát dao cứa vào trái tim họ.
“Tôi… chỉ nghe tiếng phanh rất gấp…” Hắn ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to, tràn đầy sự sợ hãi tột cùng. “Rồi… rồi tiếng động lớn… Tôi thắng gấp… nhưng…”
Hắn lại cúi gằm mặt xuống.
“Tôi… tôi không nhìn thấy gì cả… Chỉ nghe tiếng phanh…”
Câu nói đó như ngòi châm, đốt cháy ngọn lửa căm phẫn còn sót lại trong lòng ông Long. “”Không nhìn thấy gì cả?”” Ông Long thét lên trong suy nghĩ, “”Ông không nhìn thấy gì cả mà cướp đi hai sinh mạng con tôi ư?”” Nỗi đau và sự tức giận cuộn trào lên dữ dội hơn bao giờ hết. Bà Thanh bật khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng hòa lẫn vào không khí đầy bi thương và uất hận. Lời “”bào chữa”” của người tài xế không xoa dịu được gì, chỉ càng làm khoét sâu thêm vết thương lòng của hai người cha mẹ.”
“Chiều muộn hôm đó, con hẻm nhỏ vốn ồn ào của Quận Bình Tân, Sài Gòn chìm trong một bầu không khí nặng trĩu, u ám đến lạ. Tiếng xe tang chậm rãi vọng lại từ đầu hẻm, như một hồi chuông báo hiệu bi kịch đã đến hồi kết cục nghiệt ngã nhất. Hai chiếc xe đưa tang nhỏ dừng lại trước căn nhà cấp bốn đơn sơ, nơi mà chỉ cách đây một ngày còn tràn ngập tiếng cười nói, giờ chỉ còn lại sự im lặng chết chóc.
Vài người hàng xóm đứng nép bên đường, ánh mắt ngấn nước nhìn những người khiêng cỗ quan tài nhỏ bước xuống. Chiếc áo quan màu trắng tinh khôi của Tài và chiếc màu xanh nhạt của Tuấn, đặt cạnh nhau, trông sao mà bé bỏng và lạc lõng giữa sự rộng lớn của nỗi đau.
Ông Long, với đôi vai trĩu nặng như gánh cả bầu trời, đứng đó, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào hai chiếc áo quan đang từ từ được đưa vào nhà. Ông không nói một lời nào, chỉ lặng lẽ bước theo, dáng đi xiêu vẹo như một người mất hồn. Mỗi bước chân ông đi, âm thanh của nỗi đau như vang vọng trong không khí.
Bên trong căn nhà nhỏ, mùi nhang trầm nghi ngút hòa lẫn với không khí lạnh lẽo, bi thương. Trên bàn thờ tạm bợ vừa mới dựng lên, di ảnh của Tuấn và Tài được đặt trang trọng. Tuấn trong ảnh trông thật điềm tĩnh, chín chắn, còn Tài vẫn giữ nụ cười lanh lợi, tinh nghịch.
Bà Thanh, người vừa tỉnh lại sau cơn ngất lịm, như một người điên dại. Bà không thể đứng vững, phải nhờ người dìu vào. Vừa nhìn thấy di ảnh của hai con, bà như muốn khuỵu xuống. Bà lao đến, ôm chặt lấy khung ảnh, tiếng khóc nấc nghẹn xé lòng vang vọng khắp căn nhà.
“”Tuấn ơi! Tài ơi! Mẹ đây các con ơi!”” Tiếng bà Thanh gọi tên con đứt quãng trong hơi thở, mỗi tiếng gọi như một nhát dao cứa vào tim tất cả những người chứng kiến. “”Sao các con bỏ mẹ mà đi? Sao lại bỏ đi thế này?””
Bà ôm chặt di ảnh vào lòng, tấm lưng gầy guộc run lên bần bật. Bà liên tục vuốt ve khuôn mặt con trai trong ảnh, như muốn chạm vào da thịt con lần cuối. “”Tuấn Tài ơi… dậy đi con… về nhà rồi này con… dậy đi…””
Ông Long đứng lặng một bên, cố gắng kìm nén cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực. Ông nhìn vợ, nhìn di ảnh con, rồi lại nhìn ra hai chiếc quan tài đang được đặt cẩn thận ở gian giữa nhà. Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của ông. Ông biết mình phải mạnh mẽ, phải lo liệu cho hai con có một nơi yên nghỉ đàng hoàng.
“”Mình ơi, các con… các con lạnh lắm phải không?”” Bà Thanh ngước đôi mắt sưng húp nhìn chồng, giọng nói lạc hẳn đi vì khóc quá nhiều.
Ông Long không nói gì, chỉ lặng lẽ bước đến gần hai chiếc áo quan. Ông đưa tay run rẩy chạm nhẹ vào bề mặt gỗ lạnh lẽo. Lòng ông đau thắt lại. Hai đứa con trai bé bỏng của ông, mới ngày nào còn chạy nhảy khắp nhà, giờ chỉ nằm yên lặng trong những chiếc hộp gỗ lạnh lẽo này.
Ông Long quay sang phía những người hàng xóm đang giúp đỡ. “”Phiền mọi người… giúp tôi lo liệu cho các cháu…”” Giọng ông khàn đặc, nghẹn lại.
Trong căn nhà nhỏ, tiếng khóc của người mẹ hòa lẫn với sự im lặng đau đớn của người cha. Hai sinh mạng non nớt, hai giấc mơ chưa kịp thành hình, đã vĩnh viễn dừng lại trên Tỉnh lộ 10 nghiệt ngã. Không khí tang thương bao trùm, báo hiệu những ngày sắp tới sẽ chỉ còn là chuỗi dài của nước mắt và sự trống rỗng không gì bù đắp nổi.”
“Căn nhà nhỏ cấp bốn càng lúc càng chật chội. Không chỉ có ông Long và bà Thanh cùng vài người thân, mà bà con lối xóm nghe tin dữ đã kéo đến từ lúc nào. Họ mang theo những bó hoa trắng, những nén nhang thơm và cả những khuôn mặt đẫm nước. Từ đầu hẻm, tiếng xe máy, tiếng bước chân người nối nhau vọng lại, từng đoàn, từng đoàn người đến chia buồn.
Cô giáo chủ nhiệm lớp 10 của Tuấn, đôi mắt đỏ hoe, bước vào, lắp bắp nói lời chia buồn với ông Long. “”Anh… anh Long… em… chúng em rất đau lòng khi nghe tin. Tuấn là một học sinh ngoan, hiền lành…”” Giọng cô nghẹn lại.
Thầy giáo dạy Toán của Tài, người đàn ông trung niên hiền hậu, cũng đến, nhìn di ảnh cậu học trò nhỏ lanh lợi mà lòng quặn thắt. “”Tài… Tài là một cậu bé thông minh, tinh nghịch… Sao lại ra nông nỗi này…””
Hàng xóm mang đến nào bó rau, cân gạo, nào phong bì chia sẻ. Những bàn tay thô ráp của người lao động chạm nhẹ vào vai ông Long, những lời động viên vụng về nhưng chân thành được thốt ra. “”Ông bà cố gắng lên… các cháu đi rồi… nhưng tình nghĩa xóm làng vẫn còn đây…””
“”Bà Thanh ơi… bà giữ gìn sức khỏe nhé…”” Một bà hàng xóm ôm lấy bà Thanh, cùng khóc nức nở. Bà Thanh chỉ biết úp mặt vào vai người ta, tiếng nấc cứ thế bật ra không ngừng.
Căn nhà nhỏ tràn ngập tiếng khóc, tiếng hỏi han, tiếng thở dài. Những khuôn mặt xa lạ hơn, bạn bè của Tuấn, bạn bè của Tài từ trường cũng tìm đến. Chúng đứng nép mình ở góc nhà, ánh mắt thất thần nhìn hai chiếc quan tài, nhìn di ảnh bạn mình. Có đứa không kìm được nước mắt, òa khóc nức nở.
Dì Năm, người hàng xóm thân thiết, nắm tay bà Thanh: “”Thôi bà Thanh ơi, cố gắng mà sống… các cháu không muốn nhìn thấy bà như thế này đâu…””
Ông Long gạt nước mắt, cố gắng đáp lời mọi người trong tiếng nấc nghẹn. “”Cảm ơn… cảm ơn bà con… các thầy cô… đã thương tình…”” Ông biết ơn tấm lòng của xóm làng, nhưng không có vòng tay nào, không có lời động viên nào có thể ôm trọn được nỗi đau mất mát này.
Ông nhìn quanh căn nhà, những gương mặt thương cảm, những đóa hoa trắng, những nén nhang đang cháy. Căn nhà ấm áp tình người, nhưng chính giữa căn nhà, nơi đặt hai chiếc áo quan nhỏ, là một khoảng trống lạnh lẽo, vô hình mà không gì có thể lấp đầy. Khoảng trống ấy mang tên Tuấn và Tài, hai đứa con trai bé bỏng của ông bà. Tiếng khóc, tiếng sẻ chia cứ vang vọng, nhưng nỗi cô độc và trống rỗng trong lòng ông bà Thanh Long thì càng lúc càng lớn hơn, như một vực sâu không đáy.”
“Đêm xuống, căn nhà cấp bốn dần vắng bớt người. Chỉ còn lại ông Long, bà Thanh và vài người thân ngồi lặng lẽ bên hai chiếc áo quan. Ánh đèn vàng vọt hắt xuống, làm tăng thêm vẻ u tịch. Tiếng nấc thưa dần, nhưng nỗi đau thì chẳng vơi đi chút nào.
Ông Long ngồi dựa vào tường, đôi mắt sưng húp nhìn chằm chằm vào di ảnh hai con. Bà Thanh gục đầu xuống, tay ôm chặt một chiếc hộp gỗ đã cũ. Đó là chiếc hộp đựng đầy kỷ vật của Tuấn và Tài.
Họ không ngủ được. Giấc ngủ xa xỉ biết bao trong đêm kinh hoàng này. Bà Thanh mở hộp. Bên trong là những món đồ chơi đơn sơ ngày bé, vài cuốn tập học trò với nét chữ ngây ngô, những bức tranh nguệch ngoạc, và những xấp ảnh cũ kỹ.
Bà run rẩy cầm lên một bức ảnh. Trong ảnh, Tuấn khoảng mười tuổi, Tài chừng bảy. Hai anh em đứng cạnh nhau, Tài cười tít mắt khoe chiếc răng sún, Tuấn khẽ mỉm cười hiền lành. Bà Thanh khẽ nấc lên.
“”Nhớ… nhớ cái hồi thằng Tài nó mới tập đi quá ông ạ…”” Giọng bà nghẹn lại. “”Nó cứ lon ton chạy quanh sân… té sấp mặt… rồi lại đứng dậy cười toe toét…””
Ông Long gật đầu, giọng khan đặc: “”Ừ… còn thằng Tuấn… nó trầm tính hơn… nhưng thương em lắm. Nhớ có lần thằng Tài bị sốt… nó thức cả đêm ngồi cạnh em, cứ sợ em khó chịu…””
Họ lật tiếp từng tấm ảnh. Ảnh hai anh em cùng nhau đi học, chiếc xe đạp điện bạc màu nằm chỏng chơ phía xa. Ảnh cả nhà đi chơi công viên, nụ cười vẫn còn đó, nhưng sao giờ xa vời đến thế. Mỗi bức ảnh như một nhát dao đâm vào tim.
“”Nụ cười thằng Tài… giờ sao con không cười nữa?”” Bà Thanh vuốt ve di ảnh con, nước mắt chảy dài.
Ông Long nhìn ánh mắt của Tuấn trong ảnh, sâu lắng và có phần đăm chiêu. “”Ánh mắt của nó… lúc nào cũng suy nghĩ… Chắc con suy nghĩ cho ba mẹ vất vả phải không con?””
Họ nhớ lại những ngày tháng khó khăn. Ông đi phụ hồ nắng mưa, bà buôn bán lặt vặt. Chỉ mong các con được ăn học đàng hoàng. Tuấn thì hiểu chuyện, luôn phụ giúp việc nhà. Tài thì lanh lợi, thỉnh thoảng bày trò chọc cười ba mẹ. Cả hai đều là niềm tự hào, là hy vọng của ông bà.
Giờ đây, hy vọng ấy tan biến như bong bóng xà phòng. Những kỷ niệm đẹp đẽ ngày xưa giờ trở thành những mũi kim tẩm độc, cứa vào da thịt, vào tận tâm can. Đau đớn đến tột cùng. Họ ngồi đó, nhìn chằm chằm vào hai cỗ linh cữu nhỏ, trong căn nhà tràn ngập mùi nhang khói, và sự trống rỗng. Một đêm trắng… dài đằng đẵng.”
“Sáng hôm sau, căn nhà cấp bốn đơn sơ ngập tràn khói hương. Người đến viếng ngày càng đông. Không khí nặng trĩu, nhưng vẫn có nét ấm áp tình người từ bà con chòm xóm, bạn bè, thầy cô của Tuấn và Tài. Họ lặng lẽ đứng nhìn hai chiếc áo quan nhỏ đặt cạnh nhau, mắt ai cũng đỏ hoe, ngấn lệ.
Những khuôn mặt trẻ trung của bạn học Tuấn, bạn học Tài cúi gằm. Có cô giáo đứng nép mình một góc, khăn tay thấm ướt. Họ mang đến những vòng hoa trắng nhỏ, những nén hương trầm mặc, và những lời động viên nghẹn ngào cho ông Long, bà Thanh.
Ông Long đứng đó, gượng gạo nhận lời chia buồn, giọng nói lạc đi. Bà Thanh ngồi bên linh cữu, tay vẫn ôm chặt chiếc hộp kỷ vật, đôi mắt sưng húp nhìn xa xăm. Dường như bà vẫn chưa chấp nhận được sự thật.
Đến giờ đưa tang, hai chiếc quan tài gỗ được nhấc lên nhẹ nhàng. Không có kèn trống linh đình, chỉ có tiếng tụng kinh trầm buồn và tiếng bước chân nặng nề. Đoàn người lặng lẽ di chuyển qua con hẻm nhỏ, hướng ra nghĩa trang ngoại ô thành phố.
Khi hai chiếc quan tài được hạ xuống huyệt, không khí càng thêm bi thương. Bà Thanh bỗng bật khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng vang vọng cả khu nghĩa trang vắng lặng.
“”Hai con ơi… Sao lại bỏ mẹ mà đi!”” Tiếng bà gào lên, đứt quãng. “”Tuấn ơi… Tài ơi… Dậy đi con… Ba mẹ chờ…””
Ông Long ôm chặt lấy vợ, bản thân ông cũng đang run lên bần bật. Nước mắt chảy dài trên khuôn mặt chai sạn vì nắng gió. Ông nhìn xuống hai nấm đất sẽ vùi lấp đi những hy vọng cuối cùng của đời mình.
Những người đứng xung quanh đều quay mặt đi, hoặc cúi đầu xuống, cố kìm nén tiếng nấc. Họ xót xa cho số phận nghiệt ngã của gia đình nghèo, xót xa cho hai sinh linh bé bỏng đã ra đi quá đột ngột, quá oan uổng.
Nhìn bà Thanh vật vã bên mộ, nhiều người không cầm được nước mắt. Chiếc xe đạp điện bạc màu dựng tạm ở góc nhà, và cả chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng đã được di lý đi từ lâu, tất cả dường như chỉ còn là những tàn tích lạnh lẽng của một thảm kịch.
Dưới cái nắng gay gắt buổi trưa, hai nấm mồ mới đắp lẻ loi nằm cạnh nhau. Hai anh em Tuấn và Tài giờ đây yên nghỉ vĩnh viễn, xa rời vòng tay yêu thương của ba mẹ, xa rời những giấc mơ dang dở về cuộc đời. Căn nhà cấp bốn trong con hẻm nhỏ giờ đây trống vắng hơn bao giờ hết.”
“Căn nhà cấp bốn đơn sơ trong con hẻm nhỏ giờ đây chỉ còn lại hai người. Không khí trống vắng, nặng trĩu hơn cả lúc chưa có tang. Mùi nhang vẫn còn vương vấn, quyện với mùi ẩm mốc quen thuộc. Bà Thanh ngồi lặng lẽ trên chiếc chõng tre cũ, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Chiếc hộp kỷ vật của Tuấn và Tài vẫn đặt trên bàn thờ tạm bợ, lạnh lẽo.
Ông Long bước vào, người đầy bụi xi măng. Ông vừa đi làm phụ hồ về, mồ hôi nhễ nhại nhưng khuôn mặt hốc hác, mệt mỏi. Ông đặt chiếc cặp lồng rỗng xuống bàn, tiếng kim loại khô khốc vang lên phá tan sự tĩnh lặng.
Ông Long khẽ gọi, giọng khản đặc: “Bà nó ơi… ăn cơm đi.”
Bà Thanh không nhúc nhích, cũng không trả lời. Bà vẫn ngồi đó như một pho tượng.
Ông Long thở dài, đi đến bên vợ. Ông quỳ xuống, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà. Bàn tay lạnh ngắt.
“Mình ơi, mình phải ăn chứ,” ông cố gắng nói thật nhỏ nhẹ. “Mình không ăn sao có sức mà… mà sống tiếp.”
Bà Thanh cuối cùng cũng quay lại nhìn chồng, đôi mắt vô hồn. Nước mắt lại trào ra.
“Sống tiếp làm gì hở ông?” Bà thều thào, giọng đứt quãng vì tiếng nấc nghẹn. “Con không còn nữa… nhà cửa trống huơ trống hoác… sống tiếp làm gì…”
Ông Long ôm chặt lấy bà. Ông cũng muốn gục ngã, muốn buông xuôi tất cả. Nhưng ông biết, nếu ông suy sụp, ai sẽ lo cho bà, ai sẽ lo những chuyện còn lại?
“Mình ơi… còn tiền… tiền mai táng, rồi tiền lo giấy tờ… Mình còn phải mạnh mẽ để… để đòi lại công bằng cho các con.” Ông nói, cố gắng tìm kiếm chút sức mạnh từ đâu đó.
Nghe đến tiền, bà Thanh khẽ giật mình. Gánh nặng cơm áo gạo tiền, gánh nặng của cuộc sống khó khăn lại ập đến, chen lẫn vào nỗi đau mất con. Đám tang đã vét sạch số tiền tiết kiệm ít ỏi của hai vợ chồng. Giờ đây, họ còn phải đối mặt với những khoản nợ phát sinh và chi phí cho các thủ tục pháp lý phức tạp liên quan đến vụ tai nạn trên Tỉnh lộ 10.
Buổi tối, hai vợ chồng ngồi đối diện nhau bên mâm cơm đạm bạc. Chỉ có hai bát, hai đôi đũa. Sự vắng mặt của Tuấn và Tài như cứa vào tim họ. Ông Long cố nuốt miếng cơm khô khan, trong đầu tính toán đủ thứ chi phí. Tiền vay mượn bà con hàng xóm, tiền thuê luật sư (nếu có thể), tiền đi lại, giấy tờ… Tất cả đều vượt quá khả năng của một người làm phụ hồ như ông.
“Hôm nay… công an có gọi điện,” ông Long ngập ngừng nói.
Bà Thanh ngẩng phắt lên. “Sao ông? Họ nói gì?”
“Họ… họ nói vụ việc vẫn đang điều tra. Tài xế xe tải vẫn bị tạm giữ.” Ông nói. “Họ đang làm rõ trách nhiệm… lỗi do khúc cua khuất tầm nhìn, do ổ gà trên đường, rồi… rồi cả tốc độ xe nữa.”
Một tia hy vọng mong manh lóe lên trong đôi mắt bà Thanh, rồi vụt tắt ngay. Công lý… liệu có đến với hai đứa con xấu số của bà không? Hay chỉ là những lời hứa hẹn hão huyền?
“Ông… mình có nên… làm đơn kiện không?” Bà Thanh hỏi, giọng run run.
Ông Long nhìn vợ. Kiện tụng… đó là một hành trình dài, tốn kém, và đầy gian nan. Với hoàn cảnh của họ, đó gần như là điều không thể. Nhưng nghĩ đến cái chết oan uổng của hai con, ông lại cảm thấy một ngọn lửa căm phẫn cháy lên.
“Tôi… tôi cũng chưa biết nữa mình ơi,” ông đáp, giọng nặng trĩu. “Nhưng… dù thế nào đi nữa, mình cũng phải làm cho ra lẽ. Không thể để con mình chết oan như vậy được.”
Ông Long và bà Thanh nhìn nhau, trong mắt cả hai đều hiện lên sự tuyệt vọng và một quyết tâm mơ hồ. Gánh nặng không chỉ là nỗi đau mất con, không chỉ là cơm áo tiền bạc, mà còn là cuộc chiến đấu đòi lại công lý cho Tuấn và Tài – cuộc chiến mà họ không biết mình có đủ sức lực để đi đến cuối cùng hay không. Cuộc điều tra vẫn tiếp diễn chậm chạp ở Sài Gòn rộng lớn, mang theo hy vọng mong manh như ngọn đèn dầu leo lét trước gió.”
“Nhiều tháng sau ngày định mệnh trên Tỉnh lộ 10, căn nhà cấp bốn trong con hẻm nhỏ vẫn đứng đó, lặng lẽ và buồn bã. Vết tích của nỗi đau dường như đã ngấm sâu vào từng mảng tường cũ kỹ, từng phiến gạch lạnh lẽo. Không còn tiếng cười đùa vang vọng, không còn tiếng gọi nhau í ới, không còn tiếng xe đạp điện bạc màu lạch cạch dừng trước cửa mỗi chiều tan học.
Bà Thanh vẫn thức dậy rất sớm theo thói quen. Trời còn mờ đất, bà đã lật đật bước xuống giường. Cái dáng người gầy guộc, mái tóc bạc đi nhiều sau cú sốc ấy, lầm lũi tiến vào căn bếp nhỏ. Đôi tay run run chuẩn bị nồi nước sôi để luộc trứng, để hấp bánh bao. Cái thớt quen thuộc, con dao vẫn nằm đó. Nhưng rồi, bà khựng lại. Ánh mắt bà nhìn vào hai chiếc bát nhỏ đặt úp trên kệ, nhìn vào góc nhà nơi thường thấy chiếc cặp đi học của Tài, nhìn lên gác xép nơi Tuấn hay ngồi đọc sách. Một khoảng trống mênh mông đột ngột ập đến, lạnh buốt.
Thói quen ăn sâu vào tiềm thức. Đôi khi, trong lúc lúi húi, bà lại vô thức buột miệng gọi.
“Tuấn ơi… dậy đi con… trễ học bây giờ…”
Giọng bà khản đặc, vọng vào không gian tĩnh mịch. Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa khẽ rít lên.
Bà Thanh đứng sững, trái tim nhói đau. Cái tên vừa thoát ra khỏi miệng như nhát dao cứa vào vết thương chưa lành. Bà đưa tay lên miệng, nghẹn ngào. Nước mắt trào ra, nhạt nhòa trên khuôn mặt hốc hác.
“Tài ơi… con dậy ăn bánh bao nóng đi này…”
Một lần nữa, bà gọi. Cái tên thân thương, gắn liền với hình ảnh thằng bé lanh lợi, tinh nghịch, hay đòi ăn thêm cái bánh. Căn nhà vẫn im lặng. Không có tiếng chân chạy lon ton, không có tiếng cười rộn rã.
Bà Thanh gục xuống cái bàn gỗ cũ, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa. Sự thật cay đắng lặp lại, tàn nhẫn và nghiệt ngã. Chúng không còn ở đây nữa. Chúng đã ra đi mãi mãi, bỏ lại bà với căn nhà trống vắng và những thói quen hành hạ. Chiếc nồi nước sôi vẫn đang reo, nhưng không có ai để chuẩn bị bánh bao, cơm hộp cho ngày đi học mới. Chỉ còn lại mình bà với nỗi đau âm ỉ, gặm nhấm từng ngày, từng giờ trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn nhà thiếu vắng hơi ấm con trẻ.”
“Cách đó không xa, nhưng ở một thế giới khác, thế giới của những đêm dài không ngủ và tiếng còi xe ám ảnh, người tài xế xe tải ngồi co ro trong căn phòng trọ chật hẹp. Hắn tên là Hoàng. Chiếc quạt trần quay chậm rãi, không đủ xua tan cái nóng bức và mùi ẩm mốc. Trên chiếc bàn cũ kỹ ngổn ngang vỏ gói mì tôm và đơn từ. Hắn đưa tay dụi mắt, cố gắng tập trung vào tờ giấy báo triệu tập mới nhất từ tòa án.
Nhưng mỗi lần nhìn vào dòng chữ “”Vụ án TNGT ngày 10 tháng 5 năm 2025 tại Tỉnh lộ 10″”, hình ảnh kinh hoàng hôm đó lại ùa về. Chiếc xe đạp điện bạc màu lao ra từ khúc cua khuất tầm nhìn. Hai thằng bé… khoảnh khắc hắn bóp còi inh ỏi nhưng đã quá muộn. Tiếng va chạm ghê rợn, rồi sự im lặng chết chóc. Hắn nhắm mắt lại, rùng mình. Cái cảm giác bánh xe cán qua… không, không thể nghĩ nữa!
Sau đó là gì? Tiếng người la hét, tiếng còi xe cấp cứu, tiếng cảnh sát. Và khuôn mặt. Khuôn mặt của người cha gục xuống bên cạnh hai đứa con, khuôn mặt của người mẹ vật vã khóc ngất. Những khuôn mặt ấy, hằn sâu trong tâm trí hắn, sắc nét hơn cả ảnh chụp. Mỗi đêm, hắn lại thấy chúng trong cơn mơ. Thấy Tuấn với vẻ mặt hơi ngơ ngác, thấy Tài với nụ cười lanh lợi bỗng vụt tắt.
Vòng lao lý siết chặt. Những phiên tòa, những lời buộc tội, những ánh mắt căm hờn của gia đình nạn nhân. Hắn biết, mình phải chịu trách nhiệm. Hắn đã bất cẩn, đã không đi chậm lại ở khúc cua ấy. Nhưng nỗi dằn vặt lương tâm còn nặng nề hơn bất cứ bản án nào của pháp luật. Hắn không ăn ngon ngủ yên. Mỗi bữa cơm, miếng cơm nghẹn lại như có ai bóp cổ. Mỗi giấc ngủ, chỉ chập chờn với ác mộng.
Hắn ném mạnh tờ giấy báo triệu tập xuống bàn, ôm lấy đầu. “”Hai sinh mạng… hai thằng bé…””. Giọng hắn khản đặc, nghẹn lại. Hắn đã mất tất cả. Công việc, cuộc sống bình thường, và cả sự bình yên trong tâm hồn. Chiếc xe tải chở vật liệu xây dựng giờ nằm trong bãi tạm giữ, còn hắn thì mắc kẹt trong đống đổ nát của chính cuộc đời mình. Ám ảnh, tội lỗi, và tương lai mờ mịt là những gì còn lại. Hắn ngước nhìn lên trần nhà, đôi mắt đỏ hoe. Hình ảnh hai anh em trên chiếc xe đạp điện bạc màu lại hiện lên, rõ ràng như thể mọi chuyện vừa xảy ra hôm qua.”
“Một năm đã trôi qua kể từ cái ngày định mệnh ấy, ngày 10 tháng 5 năm 2025. Cỏ non đã phủ xanh hai gò đất nhỏ nằm cạnh nhau. Ông Long và bà Thanh, dáng người gầy gò hơn xưa, bước chậm rãi đến bên hai ngôi mộ con trai. Tay bà Thanh ôm chặt bó hoa cúc trắng giản dị. Họ lặng lẽ đặt hoa xuống, rồi cúi xuống lau sạch bia mộ. Khuôn mặt khắc khổ của ông Long hiện rõ nỗi đau chưa bao giờ nguôi ngoai, hòa lẫn với sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Bà Thanh khẽ nấc, nước mắt lại lăn dài.
Ông Long ngồi thụp xuống, bàn tay chai sạn khẽ vuốt ve tấm bia đá lạnh ngắt mang tên Tuấn, rồi di chuyển sang bia mộ của Tài. Giọng ông khản đặc, nghẹn ngào: “”Ba mẹ nhớ hai con nhiều lắm… Nhớ Tuấn trầm tính, nhớ Tài lanh lợi tinh nghịch… Căn nhà giờ trống vắng quá con ơi…””. Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc chực trào. “”Những ước mơ của hai con… những điều hai con chưa kịp làm… ba mẹ sẽ không bao giờ quên… Ba mẹ sẽ cố gắng sống tốt, sống thay phần của hai con…””. Bà Thanh gật đầu trong tiếng nấc, tựa vai vào chồng. Họ ngồi đó rất lâu, dưới cái nắng trưa hè, giữa bạt ngàn cỏ xanh và gió lộng, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và tiếng lòng thổn thức. Nỗi đau mất con vẫn hằn sâu trong trái tim họ, một vết thương không bao giờ lành miệng, nhưng thời gian nghiệt ngã đã buộc họ phải học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng định mệnh đã quá đỗi tàn nhẫn, cướp đi hai đứa con yêu dấu khi chúng còn quá trẻ, còn quá nhiều dự định, còn quá nhiều tiếng cười. Sự tĩnh lặng bao trùm lên hai con người từng gào thét trong tuyệt vọng giờ đây là minh chứng cho sự chịu đựng phi thường của những người làm cha làm mẹ. Họ không còn oán than hay trách móc số phận nữa, chỉ còn lại tình yêu vô bờ bến dành cho những đứa con đã vĩnh viễn ra đi. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, dù gánh nặng mưu sinh vẫn đè nặng lên đôi vai, họ biết mình phải tiếp tục bước đi. Bước đi với ký ức về hai con, với những lời hứa còn dang dở, và với một niềm tin thầm lặng rằng ở một nơi nào đó xa xôi lắm, Tuấn và Tài vẫn đang mỉm cười nhìn về phía họ. Nỗi đau vẫn còn đó, âm ỉ như than hồng trong tro nguội, nhưng giờ đây nó không còn là ngọn lửa thiêu đốt nữa, mà là một phần không thể thiếu trong cuộc sống, một lời nhắc nhở thường trực về tình yêu, về sự mất mát, và về sức mạnh để tiếp tục sống, dù chỉ là sống với những hồi ức ngọt ngào và đắng cay.”

