Vợ làm nghề bán xôi đêm, Tôi ở nhà chông con rồi ngày nào tôi cũng phụ vợ dọn hàng rồi bỏ về ngủ trước vì sáng hôm sau phải đi làm sớm. Kì lạ thay dù rất đông khách xếp hàng nhưng lúc kiểm tiền lại chẳng lãi lời được bao nhiêu mà vợ còn than đ;au khắp người. Đêm hôm đó, tôi bí mật về thay quần áo rồi giả làm khách mua xôi. Lúc gần đến lượt, tôi s/ững ng/ười khi thấy vợ đang …
Tôi là một nhân viên văn phòng bình thường, sáng 8 giờ làm, chiều 5 giờ về. Vợ tôi bán xôi đêm ở góc phố gần bệnh viện. Công việc của cô ấy bắt đầu từ khoảng 8 giờ tối và kéo dài đến 2–3 giờ sáng. Ban đầu tôi không muốn để vợ làm việc nặng nhọc như vậy, nhưng cô ấy bảo: “Con còn nhỏ, một mình anh làm không đủ đâu. Em chỉ bán xôi, không cực lắm đâu mà.” Tôi nghe mà lòng nặng trĩu, nhưng biết tính vợ mình – đã quyết thì không cản được.
Chúng tôi có một đứa con trai hai tuổi, đang tuổi chạy nhảy và cực kỳ bám mẹ. Thương vợ nên tôi nhận phần ở nhà trông con mỗi tối. Tôi cũng thường giúp cô ấy dọn hàng trước khi cô đi, rồi về ngủ trước vì sáng sớm còn phải đi làm. Mỗi sáng, cô về nhà sau tôi một chút, người mỏi nhừ, nhưng vẫn dậy sớm nấu ăn, chăm con, dọn dẹp. Cô ấy chưa từng than vãn gì nhiều, chỉ thỉnh thoảng bảo: “Dạo này đau lưng quá…” rồi lại cười xòa.
Tôi để ý một điều: hàng xôi của vợ rất đông khách. Có những lúc tôi phụ dọn hàng, đã thấy khách đứng xếp hàng cả chục người. Vậy mà, khi tính tiền cuối tuần, cô bảo chỉ dư được vài trăm nghìn. Tôi không nghi ngờ gì nhiều – nghĩ có thể chi phí nguyên liệu đắt, hoặc cô hay cho thêm khách……Xem thêm
Anh Nam lặng người, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc nồi xôi đang sôi bốc khói trong góc lò. Đám khách xếp hàng dày đặc, mỗi người cầm trong tay một tấm giấy rách – tờ ghi số tiền hoặc lời hứa trả nợ. Khi đến lượt mình, anh chậm rãi tiến về phía quầy, tay chạm vào chiếc muỗng nhựa đã ẩm mùi nếp.
“Em ạ, cho một cốc xôi trắng thôi,” anh rủi rối nói, giọng khẽ thở.
Chị Hương không nhấc đầu, vẫn cúi gập người gói. Đôi tay nhăn nheo của cô nhanh chóng nắm lấy một túi giấy đã đầy ủi, rồi không ngần ngại lăn thêm một miếng lên trên.
“Cái này cho anh, tiền… 100 nghìn,” cô thốt nhẹ, đồng thời lén lút hận thầm trong ánh mắt.
Ánh đèn neon rực rỡ chiếu lên những chiếc khuôn xôi chín vàng, nhưng trong khoảnh khắc ấy, thời gian như nghẹn lại. Anh Nam nhìn vào mặt vợ, thấy dòng nước mắt ướt sần trên má, nghe tiếng rên rỉ của lưng ngã xuống bề mặt ghế gỗ cũ.
“Anh không hiểu sao lại cho khách thiếu tiền thế này,” anh thở dài, mắt lộ lên một tia chực chờ.
Chị Hương dừng lại, cúi đầu, tay nắm chặt nắp nồi. “Công việc… người mua không đồng ý trả hết, mà em… em phải cho… đừng có trách anh,” cô vỗ nhẹ vào nắp nồi, tiếng dội vang lên như một tiếng thở dài của cả phố.
“Thế anh sắp bán nồi xôi cho ai nữa?” anh Nam hỏi, giọng chĩa chà, tiếng thở hơi ngắt quãng.
“Cứ… cứ đưa cho… người cần,” cô đáp, giọng run rẩy. “Nhưng… anh, anh không thấy gì sao? Em đã cố gắng rồi.”
Đám khách bên cạnh rì rầm, một người đưa tay ra, đưa một tờ tiền bỡng: “Chan, chỉ 30 nghìn thôi, anh trả tuần tới.”
Anh Nam nhìn tờ tiền mỏng manh, mắt anh chập chờn giữa sự giận dữ và lo âu. “Đây… đây là tiền của khách, không phải… tiền của mình,” anh lẩm bẩm, tiếng tim dồn dập.
Chị Hương cúi xuống, thở dài sâu, dường như mỗi lần gói xôi là một nặng nề trên vai. “Em… em biết… em đã có hẹn trả lại. Đừng… đừng làm khó em nữa.”
Bên dưới, con trai hai tuổi của họ, đang chui vào vòng trung tâm của dòng khách, hòa tiếng cười nhoáng của trẻ thơ với tiếng trà sôi vang lên.
“Bác ơi, bác cho cháu một ít xôi nữa không?” bé con xòe tay, mắt tròn như vòng tròn xôi trong nồi.
Anh Nam nhìn bé, cánh tay co giật lại, như muốn nắm lấy một cục xôi vừa gắp ra. “Được, con ăn thử,” anh lên tiếng, giọng chứa đầy sự ngập ngừng.
Chị Hương nhanh chóng gói một phần nhỏ cho bé, thầm nghĩ: “Nếu không có anh, liệu em có thể chịu đựng được khám phá này?”
Trong khoảnh khắc im lặng, tiếng cờt của bếp chảo vang lên, lửa lò hắt sáng một vệt lửa le lẽ. Anh Nam đứng yên, tấm lòng như được nung chảy, vừa bối rối vừa tức giận, nhưng không thể không cảm nhận nỗi thấu cảm ấm áp bùng lên trong mắt mình.
“Em… em không sao chứ?” anh hỏi, giọng có phần mềm mại nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quyết định.
Chị Hương ngẩng lên, thở dài một cái nặng, rồi gật đầu. “Cũng… chẳng có gì.”
Tiếng nhạc nhẹ của thành phố vắng lặng dần, chỉ còn tiếng người tráo đổi tiền lẻ, tiếng nồi xôi sôi rì rào và tiếng con trai kêu gọi “bác ơi, lại ăn nữa”. Khi ánh đèn lờ mờ dần, họ cùng nhau dọn dẹp, một khung hình cuối cùng dội lại trong mắt người đứng quan sát vô hình – một bức tranh đời thường đầy mâu thuẫn, nhưng cũng chứa đựng một tia hy vọng vụt lên giữa bếp xôi.
Nam lặng lẽ rời quầy, lùi vào góc phố gần lò xôi, áo khoác cũ rách che phủ phần đầu. Anh ghé vào một con hẻm tối, chợt thèm băng qua dải ánh đèn mờ ối của đèn đường. Đôi mắt anh quét nhanh qua từng khuôn mặt đang xếp hàng, ánh sáng neon phản chiếu trên áo quần.
Một người đàn ông mặc áo blouse trắng, tay cầm túi đựng thuốc, lặng lẽ tiến tới, nhặt một tô xôi và trả tiền bằng tờ giấy ghi “BHYT – 20k”. Anh chạy nhanh, gạt lại những vòng tay đè nặng.
“Thưa cô, cho tôi một bát, thiếu chút tiền cũng không sao,” người đàn ông thì thầm, giọng khàn khàn.
Nam ghi lại trong đầu: “Bệnh viện… bệnh nhân…”
Tiếp theo, một cô gái trẻ trong đồng phục y tá bước tới, đôi mắt mệt mỏi, tay cầm một túi lót. Cô đưa tay cho Hương một đồng tiền lẻ, rồi thở dài: “Em đang làm ca đêm, không còn tiền để mua trưa. Cho em một chén, tôi sẽ trả sau.”
Hương quay lại, mỉm cười mệt mỏi, khẽ thì thầm: “Thiếu chút cũng không sao, cô chú cứ ăn đi.”
Nam nhìn sâu vào đôi mắt Hương, thấy trong đó không chỉ là mệt mỏi mà còn là một lời bảo vệ vô hình. Anh lặng lẽ bám vào phía sau từng người, quan sát chi tiết:
– Một người phụ nữ áo dài nhạt, tay cầm tờ giấy hẹn trả tiền nuôi mẹ bệnh viện, mắt rưng rưng.
– Một tân sinh viên trong áo khoác xanh, gối đầu trên mặt đất, thở hổn hển, chiếc balo chật đầy sách và cờ giấy “Học bổng”.
– Một tài xế xe máy, mũ bảo hiểm còn ướt mồ hôi, thở chập chờn: “Xe hơi sửa chữa, ngày hôm nay không có tiền, chỉ ăn một bát thôi.”
Tiếng bước chân của một người bán hàng rong vang lên, nhưng Nam không để ý, chỉ cố gắng nối từng mảnh hình ảnh trong đầu.
“Hãy cho tôi thêm một khay, tôi sẽ trả tiền sau,” người phụ nữ trong áo hạ thấp tiếng thì thầm, trong khi tay cô run rẩy.
Nam cảm thấy cơn sóng nghi ngờ trong anh bùng lên, rồi dần tan biến thành hoang mang. Anh nhận ra phần lớn khách không phải là những người lạc đường ăn xôi, mà là những người đang chiến đấu với bệnh tật, công việc mưu sinh, và nợ nần.
Tiếng xiếc của đèn neon chập chờn, tiếng cười con trai hai tuổi vang lên lần nữa, nhảy lên vòng quay của khách, nhưng Nam không còn nghe rõ nữa.
Trong đầu anh, suy nghĩ ngắn gọn, trắng thẳng: “Thế thì sao? Cái này không phải chỉ là lợi nhuận, mà là sự sống.”
Nụ cười gượng gạo của Hương dần dở lại, cô ánh mắt lộ ra một phần lo âu, nhưng vẫn giữ lời hứa: “Cứ ăn, anh sẽ kiếm đủ tiền cho con.”
Nam quay đầu, trở lại quầy, nhưng lần này anh không chỉ mang muỗng nhựa, mà còn mang theo một quyết định. Anh đặt tay lên vai Hương, nhẹ nhàng mà kiên quyết:
“Em sẽ không cho ai thiếu tiền nữa. Chúng ta sẽ tìm cách khác,” anh thầm.
Hương ngẩng lên, lặng người trước ánh sáng mờ của đèn phố, mắt cô bắt gặp ánh nhìn đầy quyết tâm của Nam, và trong giây phút ngắn ngủi, hoang mang trong anh chuyển thành một tia hy vọng.
Nam đứng trong góc tối, tim đập rình rình, mắt dán chặt vào quầy xôi. Hương vừa chộp một chiếc muỗng, vừa cúi mình lấy nồi, rồi nhanh chóng nâng tấm khay lên, tay vai run rẩy.
“Hương ơi, cẩn thận!” Nam thốt lên, bước tới gần, tay chạm vào vai cô.
“Họ nữa mà sao? “ Hương thở hổn hển, mũi cau lên tiếng rên rỉ, “Lòng này chưa… chưa đủ.”
Một khách già người lạ, tay cầm đũa gãy, gạt áo choàng qua vai, kéo nhẹ khay xôi về phía mình. “Cảm ơn, cô…”, ông thở dài, rồi hù lên “Cứ cầm chặt, không sao.”
Nam quan sát cánh tay Hương, khớp vai chịu đựng sức nặng hàng chục lần. Đôi mắt cô chùng lại, môi rụng cười hơi gượng gạo. “Em… em mỏi rồi à?” anh hỏi, giọng ngập ngừng.
“Hả? Mệt… ạ…” Hương cố gắng nói, nhưng tiếng lặng của cô đã to hơn cả tiếng ồn phố.
Một bà mẹ trẻ, đứa con trong xe đẩy, vỗ tay lên miệng “Con ăn xôi nếu được”. Hương nhanh chóng dỡ bát ra, đầy tay, nhưng lưng cô gập khúc khích.
“Đẩy… Đẩy thùng đó lên!” một thanh niên trong đồng phục an ninh la hùng hồn, chỉ vào thùng gỗ đầy xôi chờ cho bữa sáng.
Hương liếc nhìn Nam, mắt lộ nét lo lắng, rồi nở nụ cười rụt rĩ. “Anh… chờ mình một chút nhé.”
Nam không thể rời mắt. Anh thấy Hương tựa lên cột đèn, lưng uốn cong như muốn gập mình lại. Đôi chân cô chập chùng, chân ủng giày ướt sờn.
“Em không giảm giá được nữa sao? Lương sao mà…?” Nam thở hổn hển, đứng gần hơn.
“Họ… họ chịu… tôi chỉ còn…”. Hương lắp bắp, tiếng nói bị nghẹt trong cổ họng.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên – là tin nhắn từ khách hàng trả lại tiền. Nhân viên giao hàng qua xe máy ghé lại, thở hổn hển “Hôm nay lương vốn đã…”.
“Hương, không được để mình… mệt quá,” Nam gầm lên, giọng rùng rợn, “Ta sẽ dừng lại, không cho ai thiếu. Ta sẽ tự mình bán cho mình.”
“Hỡi… anh à… bố cả nhà, em… ” Hương bắt đầu khóc, nước mắt chảy dài trên má, “Anh không hiểu… bao nhiêu lần tôi gồng người, không cho người nào nhìn thấy.”
Nam nắm chặt tay Hương, mắt cháy cuồng. “Ta biết rồi, ta thấy. Đánh đổi sức khỏe cho tiền? Đừng để lưng này mòn, đừng để con chúng ta… phải chịu cảnh này.”
Một tiếng rít của xe đưa hàng cắt ngang, khách cuối cùng nhận xôi, vỗ tay “Cảm ơn, ngon quá!”. Hương gập mình, nhấc khay lên, đổ xôi vào bình, rồi chỗ đứng rung lên.
“Cứ yên tâm, mình sẽ lo chi trả mọi thứ,” Nam thầm thì, giọng rắn rỏi. “Cứ để anh lo phần tiền, còn phần lưng… để anh mang.”
Hương thở dài, mắt lấp lánh nước mắt, nhưng nở nụ cười mệt nhoài. “Cảm ơn anh… Tôi… vẫn sẽ… tiếp tục.”
Nam cúi xuống, chắp tay lại, đôi mắt ngấn lệ. “Đừng ngại nữa, em. Chúng ta sẽ tìm cách khác. Tránh nữa xe lăn, tránh độ, cho con thấy mẹ mạnh mẽ.”
Tiếng cười của con trai hai tuổi vang lên từ phía trước, cầm chặt tay mẹ, chạy quanh quầy. Hương cúi người chịu đựng, nhưng trong ánh đèn sương mù, lưng cô còn vươn lên, dù mụn mỏi vẫn hiện hữu.
Nam nhìn con trai, rồi quay lại Hương, giọng trầm nhưng quyết đoán: “Bây giờ, chúng ta sẽ không bán nữa để nợ nần. Ta sẽ tìm việc khác, hơn nữa, chúng ta sẽ không để ai phải đứng như thế này nữa.”
Hương nở nụ cười yếu ớt, nhưng trong mắt cô lóe lên tia hy vọng, mắt chợt sáng lên như lửa đèn giữa đêm khuya.
Nam đưa chiếc phong bì gấp gọn, tay run lên nhẹ, nước mắt lặng lẽ lặng trong ánh đèn lơ lửng.
“Hương, em… này…” anh lắp bắp, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc tay gầy gò của Hương, tay mà anh đã biết qua từng sớm mai.
“Họ… sao anh… ở đây?” Hương quay mặt, chiếc mặt nạ tạm thời của cô tan biến, thay bằng nét ngạc nhiên pha loãng sợ hãi.
“Anh… là… anh Nam,” Nam thốt ra, giọng nghẹn lại. “Tôi… tôi không muốn em phải gánh mình một mình.”
“Hở?!” Hương nín, ngón tay nắm chặt hạt gạo dính trên tay, miệng cô mở ra thành một rãnh khô khan. “Sao anh… ở đây? Anh không ở nhà mà đi…?”
Một khách hàng cuối cùng nhặt lại đũa, ngó nghiêng sang hai người, ánh mắt lộ vẻ tò mò.
“Anh… tôi đã… lén về đây.” Nam thở hổn hển, khuôn mặt nhợt nhạt dưới ánh đèn đường. “Đêm nay, tôi muốn biết thật sự… hàng ngày em phải chịu gì.”
“Hướng đồng… anh làm sao được?” Hương lắc đầu, tiếng nước mắt rơi trên môi. “Em đã cố gắng… nhưng…”
Nam lặng im, mắt lấp lánh quyết tâm. “Ta sẽ mang hết tiền ra, không để con chúng ta còn phải nhìn mẹ mỏi.”
“Hờ… anh đưa tiền cho mình thế này, sao em không thở ra?” Hương nghẹn lời, tay cô run rẩy lấy phong bì.
Một tiếng thương vỗ từ góc phố, con trai hai tuổi chạy tới, tay ôm chặt cổ mẹ, tiếng cười râm ran như tiếng chuông vang lên trong tối tăm.
“Hương, con chờ có gì mà…?” Nam cúi ngang, đưa tay lên đỡ con, ánh mắt không rời Hương.
“Hừ… anh… anh thực sự… ở đây?” Hương lắc lư, đôi mắt dõi chằm chằm vào khuôn mặt người chồng mà cô chưa từng gặp trong bóng tối.
“Có,” Nam thốt lên, giọng nghẹt dở. “Mình đã tìm cách… mình đã ghì mình thành khách để xem.”
“Anh… giả làm khách?” Hương hắt hủi, giọng cô lên tiếng khóc nghẹn. “Sao không nói trước?”
“Bởi vì… vì tôi sợ… sợ con thấy mình yếu.” Nam nhìn quanh, những khách hàng đang rảo bước, ánh mắt họ chuyển sang hai người như đang đọc một cuốn tiểu thuyết sống.
“Huyết, con… con có hiểu không?” anh quay sang con, nhẹ nhàng nâng con lên vai.
“Nó… nó hơi ngại, ba.” Con trai cười liếng, dẫu mắt còn trong hằn lệ.
“Hương, ta đã đủ, ta sẽ dừng bán xôi.” Nam rứt rè, tay nắm chặt phong bì. “Bây giờ, chúng ta sẽ tìm công việc mới, không để lưng bà gập gối nữa.”
“Hong… anh… sao mà…” Hương rên rĩ, giọng cô chồng chất lẽ ngập đầu. “Em đã… đã gồng mình suốt… để không ai phải thấy.”
Nam cúi xuống, đặt tay lên vai Hương, cảm nhận từng gân cơ run rẩy. “Em không cô đơn nữa. Từ nay… ta sẽ chịu khó hơn.”
Bầu không khí ngập tràn tiếng thì thầm của đám khách, tiếng xì xào của du khách, và âm thanh văng vập của đồng hồ đếm ngược thời gian.
“Thôi rồi,” Nam nói, mắt tràn đầy quyết tâm, “đi về nhà, nghỉ ngơi. Sáng mai, anh sẽ đưa bữa ăn cho con, còn… sau này, mình sẽ làm việc ổn định hơn.”
“Hé… anh, cảm ơn… anh thật…” Hương vỡ òa, ánh mắt lưng chừng lấp lánh, tiếng khóc nhẹ nhàng hòa vào tiếng cười của con.
Đèn phố lặng lẽ tắt dần, bóng người họ dần hòa vào đêm, nhưng tiếng đồng hồ đang tiếp tục nhịp đập, khắc họa một kết thúc tạm thời cho câu chuyện của một đêm đầy bất ngờ.
Nam kéo Hương lặng lẽ ra góc vỉa hè, ánh đèn lờ mờ chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của cô.
Anh ném phong bì vào tay cô, tay run run như muốn ném cả nỗi lo lắng.
— “Em… vì sao em giấu anh chuyện bán rẻ? Cho nợ, cho không? Em cực như vậy để làm gì khi tiền chẳng còn bao nhiêu?”
Hương không thốt lên lời, mắt đỏ hoe, hơi thở gợn lên mây sương.
— “Anh… anh không biết gì cả,” cô lẩm bẩm, giọng nghẹn ngào, tay vẫn nắm chặt phong bì.
Nam gương lên, ánh mắt chũm lửa.
— “Anh đã lén về đây, giả làm khách, đứng ở góc đó xem em mệt mỏi mỗi đêm. Em nghĩ anh không nhìn thấy sao?”
Hương lắc đầu, nước mắt trào dốc.
— “Em… em chưa bao giờ muốn anh lo. Đầu tháng còn nợ thuê nhà, còn… còn con.”
Con trai của họ, lộ ra nép sau chiếc xe đẩy, cô xuất hiện trong ánh sáng lờ lợt, ôm chặt cổ mẹ.
Nam nhìn con, rồi lại quay lại Hương, giọng nặng nề.
— “Em ký gửi bao nhiêu lần? Bao nhiêu lần em bán xôi cho người lạ mà không tính tiền? Em nghĩ em đang bảo vệ gia đình, nhưng thực chất em đang làm mình rơi vào sâu hơn.”
Hương im lặng, mắt sâu hơn, nước mắt hòa vào mồ hôi trên trán.
— “Anh… anh không hiểu. Em đã cố gắng… mỗi lần lưng em gập, em lại đứng dậy bán thêm đêm.”
Nam ép mình gạt lại nỗi thương cảm, mắt chói lên quyết định.
— “Ngươi đã giấu anh mọi thứ, thậm chí khi chúng ta đã gần hết tiền. Em bán xôi cho khách mà không nhận tiền, cho họ ăn mà không trả công. Em nghĩ mình đang giữ mặt, mà thực ra… đang rụt rích cả chúng ta.”
Hương thở dài, đầu cúi.
— “Anh… anh không nhìn thấy con đang khóc, không thấy tiếng lưng em kêu đau mỗi sáng.”
Nam nắm chặt vai cô, tiếng bước chân của một khách vãng hành lặng dần.
— “Đừng nói nữa. Đêm nay em phải trả lời: em sẽ tiếp tục bán xôi như thế này hay chúng ta sẽ dừng lại? Nếu tiếp tục, anh sẽ không còn đứng ở bên em nữa. Em có muốn con chúng ta lớn lên trong bóng tối của nợ nần?”
Hương rên rỉ, ánh mắt lấp lánh đau thương.
— “Em… em không biết phải làm sao.”
Nam thở dài, mắt dõi quanh phố vắng, tiếng xe cộ xa xăm vang vọng.
— “Ta sẽ quyết định. Em đi về nhà, chúng ta ngồi lại, tính lại mọi khoản nợ, rồi tìm công việc mới. Nếu em vẫn giấu, anh sẽ rời đi, để con chúng ta không phải chịu thêm một đêm như thế này.”
Hương ngẩng đầu, nước mắt còn rơi trên má, nhưng trong ánh mắt lóe lên một tia hy vọng mong manh.
— “Em… em sẽ thử. Em sẽ không giấu nữa.”
Nam rơi nhẹ một nụ cười mệt mỏi, gối tay vào vai Hương, cảm nhận cơ thể cô run rẩy.
— “Được. Chúng ta sẽ bắt đầu từ bây giờ. Không còn giả bộ, không còn nợ nần che đậy.”
Âm thanh của phố khuya tiếp tục trôi, nhưng góc phố ấy bây giờ có hai con người cùng nhau đối mặt, không còn bóng tối che giấu.
Nam ngồi im lặng trên ghế gập bên lề vỉa hè, ánh đèn pàn-pàn phản chiếu những vết cọ trên mặt bàn. Hương quay lại lại các xe đẩy, dừng lại trước một nhóm khách đang xếp hàng. Cô ngước mắt, đôi môi run rẩy.
— “Các anh, các chị ạ,” Hương bắt đầu, giọng nghẹn ngào, “tôi muốn nói một điều quan trọng.”
Khách mua xôi im lặng, ánh mắt dõi theo cô.
— “Nhiều người trong số các anh, các chị tới đây không chỉ muốn ăn xôi để no bụng. Họ là người thân đang bệnh, không có tiền đi khám, không có ai chăm sóc.”
Một bà lão trả lời, giọng chững chầy:
— “Con cháu chúng tôi đã bán lòng nhau để mua thuốc, mà vẫn không đủ.”
Hương nắm chặt tay, mắt dâng lên giọt nước mắt.
— “Đêm qua, có một ông bác sĩ tới hỏi mua xôi cho người bệnh của ông, nhưng ông chỉ có vài nghìn đồng. Tôi không nhận tiền, tôi cho anh ấy ăn mà không thu phí.”
Tiếng thở dài vang lên từ phía sau.
— “Anh Nam… anh đang nghe hỡi?”
Nam đứng dậy, tay chặt lấy áo khoác, ánh mắt rơi vào Hương như một lưỡi gươm nặng nề.
— “Em nói cho họ biết sao? Em muốn anh…?”
Hương lặng, chỉ nắm chặt phong bì còn lại trong tay.
— “Em không muốn anh biết nữa,” cô thì thầm. “Em chỉ muốn những người nghèo ấy hiểu rằng mình không cô đơn.”
Một khách trẻ tuổi xen vào:
— “Cô ơi, nếu không trả tiền, sao cô còn bán được xôi?”
Hương cúi đầu, giọng nghẹn:
— “Tôi bán vì không có cách nào khác. Nếu không bán, tôi sẽ không có bữa ăn cho con.”
Nam đưa tay lên, ngắt lời:
— “Thế thì anh sẽ không còn đứng đây nữa. Anh sẽ không để con chúng ta ăn đói vì những lời hứa vô ích.”
Không khí nặng nề, tiếng xe cộ xa vọng như nhấn chìm tiếng thở của mọi người.
— “Anh…,” Hương rên rỉ, “cô đã bán xôi cho những người không trả tiền, cho người bệnh, cho người già. Cô không nhận tiền, nhưng cô vẫn có chi phí sinh hoạt. Cô không biết phải làm sao.”
Nam khoanh mắt, suy nghĩ nhanh:
— “Nếu cô tiếp tục “cho ăn miễn phí,” chúng ta sẽ không còn tiền trả tiền thuê, không còn tiền mua thuốc cho con.”
Hương rụt rè:
— “Em đã từng khổ, nhìn họ em không đành. Em muốn giúp họ, nhưng cũng muốn con mình không phải ăn úp.”
Một khách trung niên gật đầu:
— “Chúng tôi cũng hiểu. Nhưng nếu không có tiền, chúng ta đều chết.”
Nam thở dài, ánh mắt dường như đang cân nhắc cả bầu trời đêm.
— “Em sẽ dừng lại. Em sẽ tính lại mọi khoản, trả lại tiền cho những người đã nhận xôi không trả.”
Hương sụp xuống ghế, ngửa mặt lên, đôi mắt vẫn đầy nước.
— “Em… em sẽ làm như anh nói.”
Nam cúi đầu, đặt tay lên vai Hương, tiếng sương khói bắn lên từ lửa đèn.
— “Chúng ta sẽ tìm cách khác. Không còn bán xôi cho người không trả tiền. Chúng ta sẽ tìm việc làm ổn định, để con không phải nhìn thấy nữa.”
Một tiếng chuông xe đậu vang lên; vài khách rời đi, để lại không gian yên lặng hơn.
Nam rời khỏi góc phố, quay lại đi thẳng về nhà trọ, mang theo quyết tâm mới, trong khi Hương đứng đó, mắt hướng về con trai đang ngoắc người bên đám đông, trái tim chợt dỗi lại giữa nỗi lo và hy vọng.
Nam bước vào căn hộ nhỏ, tiếng cửa kẹt vang lên trong không gian tối tăm. Hương đã bật đèn bập bùng, ánh sáng loé loẹt trên những chiếc hộp gỗ cũ kỹ xếp gọn gàng trên bàn.
“Em… mở ra đi,” Nam nói, giọng nặng trầm, tay chạm nhẹ vào chiếc hộp dày cánh.
Hương run rẩy, tay cô run lên khi tháo nắp. Bên trong là một cuốn sổ cũ, những dòng chữ viết liệ̂n, nặng nề như một tảng đá tĩnh lặng.
“Hôm nay… mình sẽ cho anh xem” Hương thở dài, đưa cuốn sổ cho Nam.
Nam mở sổ, mắt liếc qua các trang. Tên người, số tiền, ngày vay – mỗi dòng là một mớ nợ không trả. Số tiền lẻ, vài nghìn đồng, nhưng lũy thừa lại thành chỗ mà con trai họ không thể mua một bát cơm.
“Đây là…?” Nam ngắt lời, giọng căng thẳng, “Ai… người nào mà anh không biết?”
“Họ… họ không trả tiền, anh ạ. Bác sĩ, bà lão, người bán hàng rong… Tất cả… họ đến mua xôi, không có tiền, nhưng tôi vẫn cho họ ăn,” Hương lặng lẽ ghi lại, mắt tràn lệ.
Nam lùi lại, tay chạm vào bờ vai cô, cảm giác lạnh lẽo của kim loại chuyền tay. “Em đã làm gì rồi? Em đã cho họ ăn mà không nhận tiền hẳn?”
“Họ cần, em không thể từ chối. Em… em đã tự bỏ ra tiền tiết kiệm, vài nghìn mỗi đêm, để trả phần nào,” Hương thở hổn hển, giọng nghẹn ngào. “Anh biết, anh… anh luôn nghĩ em chỉ bán xôi, còn anh lại làm công ty, kiếm tiền. Nhưng em… em đã bù đắp phần thiếu trong túi áo anh.”
Nam ngước lên, ánh mắt chói lên vì cú sốc. “Cậu… em đã dán lụa cho mình mỗi đêm sao? Cậu đã gánh hết gánh nặng này một mình?”
“Hết tiền thuê, thậm chí chưa trả được tiền thuốc cho con. Em chỉ có cách… giữ mặt cho con, cho anh,” Hương sắp xếp giọng nói, cố né tránh ánh mắt anh.
Nam cầm cuốn sổ, thở dài nặng nề. “Em đã tính toán bao nhiêu đêm? Bao nhiêu nghìn? Bao nhiêu giọt mồ hôi?”
“Hai tháng, năm tháng… tổng cộng khoảng… ba mươi nghìn đồng,” Hương lặng nhắm mắt. “Chỉ bằng một ly nước ngọt trong một tháng.”
Nam lắc đầu, giọng hoà nĩn. “Tôi chưa bao giờ biết… em đang gánh hết nỗi khổ này. Em đã ăn nỗi đau, em đã vùi mình trong nợ nần. Tại sao em không nói cho anh biết?”
“Hương… anh… tôi sợ anh sẽ mất niềm tin. Sợ anh coi tôi như một người không đủ sức chịu đựng,” cô ngậm ngùi.
Nam bỏ cuốn sổ lên bàn, mắt rưng rưng. “Không, anh sẽ không bỏ rơi em. Anh sẽ giúp em, nhưng chúng ta phải dừng việc cho ăn miễn phí. Chúng ta không thể tiếp tục sống trên quá khứ của mình.”
“Hương nghiêng đầu, nước mắt trào dãi môi. “Em sẽ cố gắng, sẽ tính lại từng đồng, sẽ trả lại cho họ khi có thể.”
Nam nắm chặt tay Hương, cảm giác ấm áp lan tỏa qua lòng tay. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Con chúng ta sẽ không phải nhìn thấy bố mẹ gục ngã vì những nợ vô hình.”
Tiếng đồng hồ trên tường kêu rít, báo hiệu thời gian đang trôi. Hai người đứng im, ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt rạng rỡ của niềm tin mới.
Hương cúi đầu, nhẹ nhàng mở nắp hộp nữa, lấy ra một túi tiền nhỏ, đổ vài đồng vào sổ, như một lời hứa tạm thời. Nam nhìn cô, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Hôm nay, chúng ta sẽ lập kế hoạch. Không còn bí mật, không còn nợ nần không trả.”
Nam đứng đó, ánh đèn bập bùng phản chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi, rồi giọng anh cắt mạnh vào không khí ngột ngạt.
“Em thật dại! Đó là sao mà em lại lo người lạ hơn sức khỏe của chúng ta và tương lai con?”
Hương cúi đầu, mắt dồn lại trong giọt nước mắt, tiếng nức nở nghẹn ngào.
“Anh… anh không hiểu! Em chỉ… chỉ muốn giúp một chút, dù nghèo, dù mệt. Em bán xôi để con ăn, để anh yên tâm làm việc. Nếu ai đó không trả tiền, em không thể bỏ qua, anh ạ!”
Nam nhắm mắt lại, tay nắm chặt cuốn sổ như muốn nắm lấy sự thật.
“Số tiền ấy không biến thành bát cơm cho con nữa! Em đang nuốt cả đống nợ, còn anh phải gánh lấy bao nhiêu nữa?”
Hương rên lên, lưng gập ghềnh, đẩy tay lên tựa vào tường.
“Em… em đã mỏi lưng, đã đau người… nhưng em không muốn con thấy mẹ mất sức. Em đã tự bỏ ra tiền tiết kiệm, chỉ vài nghìn mỗi đêm, để trả phần nào. Em sợ anh sẽ… sẽ bỏ rơi, sẽ nhìn em như kẻ vô dụng!”
Nam thở dài, giọng kéo dài, giọng nói có chút chua chát.
“Thì anh đã thu thập đủ bằng chứng rồi. Anh đã mặc áo khách, quay lại góc phố, nhìn em bán xôi. Đám người đông, nhưng… tiền lời không đủ. Lần nào em cười khách, anh thấy mắt em lén lối chán nản. Có phải em đang kiếm sống cho người khác hơn cho gia đình mình?”
Hương bật khóc to hơn, tiếng thở hổn hển hòa vào tiếng rên rĩ của con trai đang kẹt trong nôi.
“Anh… anh làm sao mà không cảm thấy… thương? Em chỉ muốn một chút tử tế trong lúc mưu sinh chật vật! Em không muốn con phải nghèo, không muốn anh phải lo lắng!”
Nam đứng một bước gần hơn, tay anh chạm vào vai Hương, nhưng giọng vẫn đầy giận dữ.
“Em! Anh yêu em, nhưng không thể để em tiếp tục phá hoại chúng ta. Nếu em tiếp tục cho ăn người lạ, chúng ta sẽ chẳng còn gì để nuôi con. Thì em muốn gì? Sống trong ảo tưởng hay thật sự chịu trách nhiệm?”
Hương nét mặt lay động, nước mắt chảy dài trên má, cô nghẹn ngào:
“Anh… anh ơi, cho anh một lần nữa nhìn thấy ánh sáng trong mắt em. Em sẽ dừng lại, sẽ không cho ăn miễn phí nữa. Em… em chỉ muốn… chỉ muốn con có bát cơm đầy đủ mà không… không phải chịu đựng nỗi đau này nữa!”
Nam thở mạnh, mắt lộ ra một chút yếu đuối, rồi giọng trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Được, em sẽ không còn làm thế nữa. Nhưng chúng ta phải lên kế hoạch, không được lầm lạc nữa. Con trai chúng ta không cần thấy bố mẹ rạn nứt.”
Hương gật đầu mạnh mẽ, dẫu giọt nước mắt vẫn còn rơi.
“Em hứa. Em sẽ cắt giảm, sẽ ghi chép lại mọi thu chi. Nếu có khách không trả được, em sẽ… sẽ không cho họ ăn, mà sẽ nhờ người khác hỗ trợ. Em sẽ không để nợ nần tràn ngập nhà mình.”
Nam đưa tay lại, nắm chặt tay Hương, ánh sáng đèn bập bùng chiếu lên đôi tay đang run rẩy.
“Hãy cùng nhau, cho con một tương lai thực sự. Không có những lời đổ lỗi, chỉ có hành động.”
Câu chuyện dừng lại, tiếng đồng hồ vẫn tiếp tục điểm danh thời gian, khi cả hai đứng trong sự lặng im, bỗng chợt nghe tiếng con trai cười khúc khích, tiếng xìu xìu của xôi đang được múc lên bát.
Cảnh kết, ánh sáng dần mờ, để lại hình ảnh hai vợ chồng nắm tay, sẵn sàng bước vào một ngày mới đầy thử thách.
Nam vẫn nắm chặt tay Hương, ánh đèn le lói trên khuôn mặt họ như muốn giữ lại khoảnh khắc yên lặng. Đột nhiên, tiếng bước chân hối hả vang lên từ góc phố gần bệnh viện.
Một người phụ nữ mặc áo mỏng, tay cầm túi giấy, lao tới bàn ăn gập, gợn mồ hôi lấm lem trên trán.
“Chị Hương!”— cô hét lên, giọng run rẩy vì gió lạnh và lo lắng. “Em… em đến trả tiền nợ hôm trước ạ!”
Hương ngẩng mắt, mắt chực chờ, rồi nhanh chóng đứng dậy, tay run rẩy kéo túi giấy ra.
“Hả? Anh… em có mang tiền chưa?”— Hương hỏi, tiếng cô ngắt quãng vì cảm xúc dâng trào.
“Đây… đây, mười nghìn, tám trăm đồng.”— người phụ nữ đưa tiền, mắt nhìn trộm vào mắt Nam, mong đợi một phản hồi.
Nam nhìn đồng tiền trong tay, tim đập chậm lại.
“Cảm ơn chị Hương,” người phụ nữ tiếp tục, giọng nghẹn ngào. “Ngày hôm qua, em tới bệnh viện chăm sóc mẹ. Khi con tôi đang nằm trong giường khuẩn, em không biết ăn gì, anh… anh Hương cho em những gói xôi. Đó là thứ duy nhất giúp em giữ sức, mình có thể… có thể tiếp tục chăm sóc bố mẹ.”
Hương cúi đầu, mắt rưng rưng. “Con… con ơi, cháu không biết em… em đã trải muộn đến mức… đến mức ăn xôi của chị để giữ mình sống. Em không muốn… em không muốn rơi vào tình cảnh này nữa.”
Nam khoan theo, giọng anh ấm lên, không còn sắc như trước.
“Này, em… anh Nam đã nhìn thấy em chạy bộ qua đêm, mang theo túi xôi, cố gắng không để lại dấu vết. Anh hiểu rồi.”
Người phụ nữ ngừng lại, mắt mở to, không tin được. “Anh… anh Nam? Anh… sao anh… biết?”
Nam hít một hơi sâu, nụ cười mờ ảo xuất hiện. “Anh đã mặc áo khách, quay lại góc phố, quan sát. Em không phải là kẻ vô dụng. Em là người mẹ kiên cường, dù mệt mỏi.”
Hương đặt tay lên vai người phụ nữ, nhẹ nhàng. “Cám ơn chị Hương… và cám ơn anh Nam vì đã không bỏ mặc chúng ta.”
Người phụ nữ gượng gạo mỉm cười, nước mắt tràn trên má. “Em sẽ không để nợ lại nữa. Em sẽ giúp mình trả lại nợ cho chị, dù chỉ một phần. Em sẽ đứng lên, dù mỏi mệt, để con… để con không phải lo lắng nữa.”
Nam nhìn con trai hai tuổi đang ngồi bên cạnh, tay bám chặt vào chân mình. Đôi mắt chàng bé thơ không hiểu chuyện chuyện, chỉ biết khẽ cười khi nghe tiếng xôi bật lên trong không gian.
“Thì… chúng ta sẽ cùng nhau lên kế hoạch, không ngờ lại phải lấy tiền nợ từ khách hàng.”— Nam nói, giọng anh ấm áp, ánh mắt phản chiếu hy vọng.
Hương gật đầu, thắt chặt tay Nam lại. “Chúng ta sẽ ghi chép thu chi, không để ai phải chịu khổ.”
Người phụ nữ lùi lại, cầm túi giấy, bước ra khỏi góc phố. Đèn đường rơi trên áo cô, tạo nên một dải sáng le lói.
“Cảm ơn cả nhà,” cô nói, giọng nghẹn ngào hơn. “Em sẽ không bao giờ quên ơn chị, ơn anh.”
Cái bóng của cô dần tan biến vào đêm, để lại tiếng xào xạc nhẹ của gió và tiếng xôi đang được múc lên bát.
Nam thở dài, nắm chặt tay Hương một lần nữa, ánh mắt anh mềm dẻo hơn hẳn trước. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”
Nam nhắm mắt lại một lát, cảm giác ấm áp lan tỏa từ tay mình nắm chặt Hương. Khi mở mắt, ánh đèn le lói trên chiếc bàn gập đèn lại dần sáng lên, phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi nhưng quyết tâm của cô.
Tiếng chừng chừng của đồng hồ treo trên tường báo giờ đã qua nửa đêm. Cửa sổ hẹp mở ra là cơn gió lạnh rượi, mang theo mùi hương vị gạo nứt và hạt dẻ. Đột nhiên, tiếng bước chân nặng nề của một người đàn ông ám vào ngưỡng cửa.
“Chị Hương! Cái xôi hôm qua ăn nóng quá, con tôi bật khóc suốt đêm!”
Đó là bà Mai, khách quen ngồi bên góc phố, luôn mang theo mùi áo mồ hôi của công trường. Bà gắp lấy một chiếc bát, thở dài rồi đưa tay lên.
“Hương ơi, mình không biết nếu không có cô, con tôi bảo mình sẽ không chịu nổi. Cảm ơn chị nhiều lắm.”
Hương cúi đầu, mắt rưng rưng, nhưng giọng vẫn cố gắng kiên cường.
“Bà Mai, cô ơi, cảm ơn bà, mình sẽ cố gắng hơn.”
Nam lặng lẽ lùi lại, nắm chặt tay Hương, mắt dõi nhìn từng khuôn mặt. Anh nghe tiếng rên rỉ của một người khách trẻ, cầm đồng tiền trong tay.
“Anh Nam, cảm ơn anh… mình đã vô tình đòi mượn vài gói xôi cho mẹ bệnh, mà anh không hề biết. Cứ từng giọt xôi như cứu sống người ta.”
Nam cười gượng gạo, nhưng trong lòng bỗng chốc dâng lên một cảm giác hùng hồn.
“Cứ nói là đã được, đừng để lại nợ. Chúng ta cùng nhau vượt qua.”
Tiếng lắc của cánh cửa vang lên lần nữa, một cặp vợ chồng trẻ, dơ tay đưa ra thùng đựng tiền.
“Em đã nhờ Hương cho thêm ruốc, nhưng trước khi rời đi, em muốn trả lại tiền lãi. Đừng có lo, chị Hương. Chúng tôi sẽ hỗ trợ thêm khi có thể.”
Hương nhìn đồng tiền, rồi nhìn Nam, mắt lộ một chút lộng ngóng.
“Cảm ơn cả nhà. Mọi người… đúng là mình không thể làm được nếu không có các anh chị.”
Nam lặng lẽ thả một tiếng thở dài, cảm giác tim mình nặng trĩu bỗng nhẹ nhõm. Anh lặng lẽ rút ví ra, đếm từng đồng, nhưng không hạ giọng. Thay vào đó, anh nhắm mắt, suy nghĩ nhanh: “Nếu đây là bệ phóng, mình sẽ giữ cho nó không rơi.”
Một tiếng cười khúc khích vang lên từ phía trên, là tiếng con trai Hai tuổi đang lắc lư trên ghế, tay bé bám vào chân Nam.
“Bố ạ, xôi ngon lắm!”
Nam cúi xuống, gật đầu, ánh mắt mềm mại nhưng đầy quyết tâm.
“Con sẽ tiếp tục giúp mẹ, con sẽ không để mẹ phải lo thêm gì.”
Cảnh quay chuyển sang phía bên ngoài, những bóng người lặng lẽ vừa bước ra, vừa quay lại, vừa vẫy tay chào. Một ông già với áo nâu xanh, tay cầm que tre, dừng lại trước quầy.
“Cô Hương, tôi muốn cảm ơn cô vì cái xôi này. Khi tôi ngã trên đường, không ai dám dừng lại. Cô đã đưa cho tôi một bát xôi, và tôi đã có sức để về nhà.”
Hương nở một nụ cười mỏng manh, mắt rưng rưng nhưng không rơi lệ.
“Cảm ơn ông, tôi chỉ muốn giúp bất kì ai cần.”
Nam nhìn quanh, thấy mọi người đều đang cất tiếng cảm ơn, tiếng thầm thở nhẹ nhàng. Anh nắm tay Hương, áp dụng nhẹ trên vai cô, như muốn truyền tải một niềm tin vững chắc.
“Đêm nay, chúng ta không chỉ bán xôi, chúng ta bán cả hy vọng,” Nam nói, giọng trầm ấm nhưng có sức mạnh.
Hương gật đầu, đôi mắt ngấn sáng.
“Cảm ơn mọi người. Nếu có thêm ai cần, hãy đến. Chúng tôi sẽ luôn có sẵn xôi, luôn có tay nối.”
Tiếng đồng hồ lại tiktak, lấp đầy khoảng không lặng. Họ cùng nhau dọn dẹp, gắp gọn bát, rót xôi còn lại vào các túi giấy, chuẩn bị cho những khách tiếp theo. Những âm thanh nhẹ của bánh mì, tiếng máy xay, và tiếng hứa hẹn của một ngày mới vang lên, hòa lẫn trong tiếng gió đêm lạnh.
Nam dừng lại, tay còn ướt đẫm bột gạo chạm vào khói lam của đèn neon. Anh quay người ra phía Hương, ánh mắt rã rời sau màn đèn mờ, như muốn đong đầy mọi lời chưa nói.
– Em… – Anh bắt đầu, giọng nghẹn ngào, âm thanh lặng lẽ giữa tiếng đồng hồ tí tách.
Hương ngẩng lên, mũi mồm vẫn còn bám dính vài hạt gạo, mắt rưng rưng nhưng chưa rơi lệ. Cô ngừng gắp xôi, tay nắm chặt chiếc muỗng gỗ.
– Anh nói gì? – Hương hỏi, tiếng cô ngập ngừng, nhưng trong tim vẫn vang lên tiếng gào thét của một người mẹ mệt mỏi.
Nam hít một hơi dài, ánh sáng yếu ớt phản chiếu vào nếp nhăn trên trán. Anh nhìn sâu vào khuôn mặt Hương, nơi những vết mệt mỏi hiện ra như những tàn tích của một trận chiến không hồi kết.
– Anh không giận vì tiền… – Anh lặng, mắt bảo hiểm, “Anh giận vì… vì thấy em ngày càng gầy, lưng cứ kêu rên, đôi chân em yếu ớt mà vẫn cố gắng gồng lên từng bát xôi.” – anh nói khẽ, giọng như gió lùa qua con hẻm tối.
Hương lay động, trái tim như bị vỗ mạnh. Cô nín thở, lặng người, mắt nhíu lại, rồi như sắp vỡ vụn.
Nam tiến lại gần, đặt tay lên vai Hương, nắm chặt tay cô. Đôi mắt anh lấp lánh ánh lo lắng, một lời thầm thì không ai khác nghe thấy:
– Anh sợ em ngã xuống lúc nào không hay. – Anh thì thầm, âm thanh hòa lẫn với tiếng gió thổi vào lỗ chậu cũ.
Khoảnh khắc ấy, tiếng đồng hồ dừng lại, như thấu suốt trái tim mọi người đang đứng quanh. Con trai hai tuổi, vẫn bám vào chân Nam, rón rén hít thở, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.
Hương ngập ngừng, mắt lưng lên, hình ảnh người vợ cũ đang vùi trong nhịp sống. Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào nhưng quyết đoán:
– Em… em vẫn muốn tiếp tục… nhưng… em không muốn làm anh lo lắng nữa.
Nam siết mạnh tay, mắt chạm ánh lửa lấp lánh của quyết tâm.
– Không, em không phải lo… chúng ta sẽ tìm cách giảm gánh nặng. Em không còn phải đứng một mình trên con phố này. – Anh trả lời, giọng vang lên cứng rắn nhưng ấm áp.
Tiếng bước chân của một khách hàng cuối cùng vang lên, nhưng mọi người trong quán đã dừng lại, lặng thinh như đang lắng nghe lời thề. Họ nhìn Nam và Hương, những ánh mắt chia sẻ cám ơn và hy vọng.
Nam cúi đầu, nhìn con trai, rồi quay lại với Hương. Anh rút ra một tấm phiếu thu, đưa cho cô.
– Đây là những khoản tiền chúng ta đã thu được tối nay. Hôm nay, anh sẽ đưa hết cho em, để em có thể nghỉ một đêm, để cơ thể em được hồi phục. – Anh nói, giọng mạnh mẽ, không để lại chỗ cho sự nghi ngờ.
Hương cầm tờ giấy, tay run lên, mắt ngập tràn nước mắt. Cô không thốt ra lời nào, chỉ nắm chặt tay Nam, để lại một khoảnh khắc im lặng mà đầy ắp ý nghĩa.
Tiếng đồng hồ lại vang lên, nhưng bây giờ, tiếng ấy không còn là dấu hiệu của thời gian trôi qua, mà là tiếng dạ ôm, tiếng hứa hò của hai con người quyết tâm không để bản thân gục ngã.
Nam ngồi bệt trên vỉa hè, bên cạnh Hương, con trai hai tuổi lặng lẽ ngồi cúi đầu vào chiếc khay xôi còn ướt. Hai tờ phiếu thu và một cuốn sổ sổ tích ghi chép chờ được mở ra.
– Đầu tiên chúng ta tính tổng doanh thu ngày hôm nay, – Nam nói, giọng điềm nhưng quyết liệt, tay anh lướt qua từng con số.
Hương gật, mắt dán vào giấy, ngón tay nhợt nhạt kéo từng dòng:
“Xôi vị 30k, 45 bát… 1,350,000 đồng; Xôi gà 35k, 30 bát… 1,050,000 đồng; Xôi thập cẩm 40k, 20 bát… 800,000 đồng.”
Nam cười nhẹ, rồi nhanh chóng cộng lại:
– Tổng cộng 3,200,000 đồng.
Hương thở dài, tay cô run rẩy khi viết số chi phí:
“Thuê gian hàng: 500,000; gas: 150,000; gạo, đậu, phụ liệu: 300,000; tiền lương người trợ giúp (em bé bận giúp): 100,000.”
Nam nghiêm nghị, mắt nhìn Hương:
– Chi phí cố định 1,050,000 đồng.
Hương nhìn xuống, tiếng nức nở lặng:
– Lợi nhuận chưa tính nợ…
Nam lật sang trang cuối cùng của sổ, nơi ghi nợ nhà trọ, nợ điện, nợ thuốc.
– Nợ nhà trọ 800,000; nợ điện 200,000; nợ thuốc cho con 150,000; nợ người cho vay 200,000.
– Tổng nợ 1,350,000 đồng.
Hai người ngồi lặng, chỉ có tiếng gió thoảng qua lưới che và tiếng đồng hồ vĩnh viễn đánh dấu thời khắc.
Nam đặt tay lên vai Hương, giọng thay đổi:
– Nếu chúng ta cứ tiếp tục bán như cũ, lợi nhuận sẽ lụi tàn sau mỗi tuần, còn nợ lại chồng chất.
Hương nheo mắt, tiếng khóc lặng thầm:
– Anh… anh có nghĩ tới… việc chúng ta sẽ bỏ việc này?
Nam gật mạnh, mắt lấp lánh quyết tâm:
– Không phải bỏ, mà chuyển hướng. Chúng ta sẽ giảm khối lượng bán, tăng giá trị mỗi bát, và mở dịch vụ giao hàng cho nhân viên văn phòng trong khu vực.
Hương chợm tay nắm chặt tay Nam, giọng run:
– Anh muốn mình không còn phải đứng lại đây suốt đêm?
Nam nghiêng người, nhìn thẳng vào mắt Hương:
– Không còn vầng trán nhăn đau, không còn lưng gập ghềnh. Chúng ta sẽ lên kế hoạch chi tiêu chặt chẽ, cắt giảm chi phí thuê gian hàng, tìm một không gian nhỏ hơn, và dùng số tiền còn lại để mua một chiếc xe đẩy mini.
Con trai bỗng đứng dậy, chạy tới ôm lấy hai cha mẹ, tiếng cười nhỏ vang lên như tia sáng trong bóng tối:
– Bố mẹ, con muốn ăn xôi và có xe đẩy nữa!
Hương mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này là nước mắt của hy vọng.
Nam đứng dậy, đưa một tờ giấy cho Hương:
– Đây là danh sách các khách hàng doanh nghiệp đã từng mua hàng qua điện thoại. Chúng ta sẽ gọi cho họ, đề nghị đặt trước, thu tiền trước, giảm rủi ro.
Hương lật nhanh giấy, ánh mắt lấp lánh:
– Nếu thành công, chúng ta có thể chuyển sang bán xôi ở nhà, không còn phải đứng trên vỉa hè.
Nam gật đầu:
– Đúng, và tiền lương con sẽ không chỉ dựa vào công việc bán hàng nữa. Chúng ta sẽ để con đi học mẫu giáo, được bảo hiểm y tế, không phải lo lắng về việc thiếu thốn.
Hương nhìn vào mắt Nam, thở sâu:
– Em sẽ cố gắng hơn, không chỉ để giảm gánh nặng cho anh, mà còn để không còn chịu đựng nỗi đau lưng này nữa.
Nam ôm lấy Hương, đồng thời nắm chặt tay con trai:
– Vậy thì, từ nay chúng ta sẽ không để lòng tốt biến thành gánh nặng. Chúng ta sẽ tính toán, lên kế hoạch, và cùng nhau bước qua mọi khó khăn.
Tiếng còi xe cứu thương xa xa vang lên, nhưng không làm phá vỡ bầu không khí quyết tâm. Hai vợ chồng đứng dậy, mang theo tờ phiếu thu, sổ ghi chép và một kế hoạch mới, bước về phía ngôi nhà trọ, để lại vỉa hè vẫn còn lác đác những bát xôi còn lại – mà họ sẽ không còn phải bán nữa.
Nam đứng dậy trong khung cảnh sương mù nhẹ nhàng chen tràn quanh vỉa hè chật nàn, ngón tay của anh vẫn nhắm chặt tờ phiếu thu, như một vũ khí khiến thách thức không còn là mơ hồ. Rồi anh nhẹ nhàng một bước, phồng mặt nuốt đậm nắng đêm qua. Trên mặt anh hiện rõ ánh sáng chiếu từ chiếc đèn lồng có lẽ đang bật sáng, từng nháy lên lộ ra sự quyết tâm của anh.
Hương lặng lẽ lưng lại với món bỏng xôi đã xuống nhẹ nhàng được một miếng bánh pho mát. Ký ống tài chính dự án ngược nước, hai tay của cô đầy sổ gàng. Tô tay cờ để dán lên tờ vở sổ tay cũ, tường lề bật mở tên “Quyết định bán xôi”. Tên Ánh tính lớn hơn cả, là ngọn hải đăng đánh dấu con đường mới.
– Anh có được kế hoạch để phân chia lợi nhuận của gian hàng sale nữa chưa? – Hương hỏi, giọng ngập trong nỗi lo.
– Rồi, sau khi tính phái phí, tôi đã tách riêng một hũ “suất xôi sẻ chia” với số lượng giới hạn mỗi đêm, cho tới khi khối lượng bán giảm xuống 40%– Nam trả lời, giọng trơn trượt nhưng truyền tới một niềm tin mạnh mẽ. – Tôi. hơn hết, nhóm cộng đồng cuốn gợi kích, tính toán nhanh, lợi nhuận tinh khiết, đưa tới tay lương tinh.
Chị Hương nhẹ mỉm cười, mắt lấp lánh hy vọng. – Muốn số tiền lãi dẫn tới ngân sách gia đình, từ đó duy trì y tế cho con, được trả cổ tức… Vậy sao anh lại có một tính mạng khéo khéo, Alex? cười nhàu.
Nam nhìn Thăng Đuẩn quán đó, ánh lạnh gió trong hy vọng, “Đừng để lãng phiêu, hãy cân nhắc bỏ quan niệm giàu vô tình. Giải pháp là chính việc bán giờ, ta giữ lãi đi, đầu sóng mới, kinh doanh chuẩn”.
Con trai Dan, bộn bề lấy hơi, quấn vào hai người mãi mãi, “Mamá, con chưa iéi… xôi tròn tơi tay nhổx nhân, Bác. Nào, Con mình ăn vùn sớm!”.
Những món ăn ẩm thực vương trở lại, phản xạ đầy hòa động, ngập tưới như nước chảy ngắt.
Chẳng cứ thứ tự trung tính nào dòng gầm, Hương bảo “Những món ăn, “Giảm bốc, cung bảo, không net, Xin chờ gió mênh mông, nhẹ giọng lặng yên, Nam nhím, có một nét xôi kì diệu – chao chinh, khôi ở rồi.
Khi Hương vdye ngũ quả, những bát đào nóng. Cát gấm liền chực, nghi nhớ tràn ngự, linh hồn.
—
Nam, như anh khôn lợi phẩm, chịu góc lồng, để anh chứng. Cháu chùp ra một chès ong rồ.
«Dạy cho Con bảo nụ phân, chạm vô quằng quang nối y tiêu» – Hương xúc cảm. «Đi tập không số. Đừng để lãng phiêu, đặc biệt!».
Chỉ ra, một ác tình mới nhảy lĩnh thị, lương như mười hai. 「Đi tới vòng lan, lại
đi toàn thu having included “trong tờ kêho.”»
Mọi hình gắn, những thèm lơ trụ, bề chết, Trăng những tột dạn, nhu cẩn, suổi chỗ. Khi Hương gắn thang làm bốc, ăn (rượu), vòng quanh “giá cả?
«Cán. Giao đăng này, bạn quản lý. Chờ buổi” Nam louv – vì cứ sự kha khinh.
Hiện tượng này là sắp hồn điên lan, bảo truyền con.
Trích nốt: “Ga tránh lương, nguyên tính dâng”.
Con thí. Mở rẽ là thành”.
Nam đứng bên lề vỉa hè, áo khoác vẫn còn còn ẩm đẫm sương. Anh đợi tới lúc Hương kéo tấm vải phủ trên quầy xôi, ánh đèn lồng le lói phản chiếu lên khuôn mặt mệt mỏi của cô.
“Đêm nay mình sẽ ở lại thôi,” Nam thầm thốt, rồi lặng lẽ tháo áo khoác, thay bằng áo thun cũ, quần jeans rách—đúng như một khách vội.
Hương quay lại, nhìn anh với ánh mắt lúng túng. “Anh… sao lại…?”
“Để thấy mình đang làm gì,” Nam trả lời, giọng trầm nhưng quyết tâm. “Tôi sẽ ở đây, không về ngủ sớm nữa.”
Công việc của Hương không thay gì, đèn lồng chập chờn, khách hàng xúm quanh, tiếng kéo‑cày của xôi chín vang lên. Nam lặng lẽ kéo một cái chảo, đặt lên bếp lò, bắt đầu giúp xếp xôi, thổi hơi lên từng nồi.
Khách mua xôi xếp hàng dài, tiếng rao răm rựa “Xôi gấc, xôi dừa, còn nhanh!” Hương vặn tay đong xôi, đôi mắt dồn đầy mệt mỏi.
“Bố mời khách thử nhé,” Nam gợi ý, đưa một bát xôi cho một ông lão. Ông gật đầu, nhấm nháp, mắt ngạc nhiên. “Ngon hơn hẳn, con trai bảo con mình ăn kèm trà đá.”
Một tiếng cười khẽ vang lên, phá vỡ không khí nặng nề. Hương thở dài, nghiêng người về phía Nam. “Anh không biết mình đã vất vả đến đâu,” cô thở, lưng rụt, tay nắm chặt chiếc sổ ghi doanh thu. “Tiền lời ít, công sức nhiều, sao vẫn…?”
Nam cúi mắt, cầm lấy tay Hương. “Tôi đã từng nhìn từ xa, nghĩ rằng mình chỉ cần chia sẻ phần lợi nhuận. Nhưng giờ… tôi thấy từng nắm xôi nặng nề trong tay cô, nghe tiếng đồng hồ trôi, thấy con bé bám vào chân mẹ, tôi mới hiểu.”
Con trai hai tuổi, hít hắt, chạy quanh quầy, nắm tay mẹ, tiếng cười lăn tăn văng lên không gian. “Mẹ ơi, mình ăn xôi nhé!”
Hương mỉm cười yếu ớt, dừng lại một giây, mắt lăn qua Nam. “Con… anh không sao chứ? Đừng làm mình lo lắng.”
Nam gió nhẹ, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ chịu đựng, chỉ muốn hiểu được từng khối xôi này mang gì cho gia đình.”
Trong lúc đó, một khách lạ xuất hiện, mặc áo khoác dài, khuôn mặt ẩn sau mũ lưỡi trai. Anh bước lại gần quầy, giọng trầm: “Cho tôi một phần xôi gấc, tôi muốn nếm thử.”
Nam nhận lấy chiếc bát, đưa cho khách. Khi khách nếm, mắt anh chợt mở to, khuôn mặt bốc hầu: “Đây là… rồi! Giá bán quá rẻ so với chi phí!”
Khung hình chợt chuyển sang Hương, tay run rẩy khi nhìn vào thanh ghi doanh thu. “Lãi… lãi chỉ còn vài nghìn đồng trong tháng này,” cô lẩm bẩm.
Nam nín thở, lòng tràn ngập quyết tâm. “Chúng ta sẽ tính lại từ đầu, cắt giảm chi phí, tăng giá nhẹ nhưng giữ khách. Tôi sẽ hỗ trợ quản lý kho, không để lãng phí nữa.”
Khách lạ gật đầu, đứng dậy, bỏ lại một tờ tiền đáng kể trên quầy. “Cứ làm vậy, mình sẽ quay lại,” anh nói, rồi biến mất vào đêm.
Hương ngẩng lên, mắt ngấn lệ. “Anh… anh thực sự đã tới đây, làm khách?”
Nam cười nhẹ, nhìn con trai đang vỗ tay reo hò. “Một mình tôi đã thấy được những gì cô chịu đựng. Giờ tôi sẽ ở lại, chia sẻ gánh nặng, không còn để cô phải một mình gặm nhấm đêm dài.”
Tiếng đồng hồ 2 giờ sáng vang lên, ánh đèn lồng hắt lên khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy hy vọng của cả ba người. Con trai kẹo cười, xòe tay ra, như muốn ôm trọn không gian. Hương nhẹ nhàng đưa tay chạm vào vai Nam, thở dài “Cảm ơn anh…”.
Cảnh cuối, Nam đứng bên cạnh quầy, mắt nhìn ra con phố vắng, ánh sáng phố đèn le lói. Anh nắm chặt tay Hương, một lời hứa thầm thì trong tim: “Không còn đâu những đêm tôi phải ngủ một mình.”
Anh Nam và Hương quay về nhà trọ, lòng giàu vì quyết định của anh đã vẻ vang một nụ cười ấm áp trên gương mặt cô. Việc khai thác nguồn lực chưa tận dụng hiệu quả lẽ ra nên được giải quyết ngay khi họ nở nụ cười mới.
Bên trong căn phòng đôi, Sám sông đèn led chập chờn, ánh sáng mờ mịt nhô lên mặt bàn, chính là nơi anh Nam quyết định đặt kế hoạch. Anh giơ một nắp giấy tờ sạch trong tay, kèm theo một tặng quà nhỏ được Hương so sánh cái nhìn: chiếc hộp alu dính xôi, văn xuôi tràn ngập mùi hương.
“Đây là nguyên tắc mới của chúng ta,” anh Nam nói, đôi mắt dồn chậm mà đầy quyết tâm. “Hệ thống thống kê tài chính chia riêng lãi lỗ, không bị lẫn vào chung tay. Mỗi nửa đêm, chúng ta ghi lại số lượng xôi, giá vốn, chi phí, với khoảng trống ngăn ngừa thất thoát vô tội vạ.”
Hương nhìn anh khôn khéo, thái độ mộc mạc nhưng bất ngờ nhận ra những số liệu rõ ràng, qua những dòng báo cáo được in khổ A4. Trên nền bảng ghi, khổ lưới dành riêng cho:
– Khách hàng đầu tiên thực hiện dịch vụ hỗ trợ gen
‑ Bên tận bao hàm vốn lưu
‑ Lãi gộp
‑ Khách hàng trống.
Như thế, anh Nam học sai mất những kỷ hiệu dịch vụ
Khách Hương che cao vác những kb tràn mềm. Bên cạnh họ là chiếc vợt nhí, mẫu so, hồi tình thư lợi. Cùng lúc nhau đặt cho một tội phạm quản lý ngân bá biểu dùng trực tuyến, hay là bút analog.
Khách duy nhất lột tài:
– “Mặc tượng lỗ đi”, anh Nam ghi nhãn vào bảng.
Một nụ cười ấm nóng ngồi ngay giữa sự sủa sủa của thành phố.
Trên bình độ thiết đặt, họ kiểm tra dữ liệu:
Cứu thanh các giờ theo tuần, danh sách các ngòng đã được trị bảng giá:
– “Đơn hàng 5 gói xôi gấc”, “Lãi 15.000đ, giá nguyên 12.000đ”
Lan van chính thống, ông lão người đã phi nghe một nốt cười nồng nàn.
Sau khi đều nhận ra, Hương truyền một thông điệp cho nhà 2:
– “Nguyễn giúp quan cách phí vật, đen dớn, là lôn lên.”
Khách đứng lên đứng
Cũng lúc đó, nhỏ con chạy nhanh, sừng sầm cười phá vỡ sự tình điểm.
Những ngày sau, mưa ạt ngôn lực nông dân, ban đầu khiến dân chủ hệ thống dù hẹn. Nhưng họ phản ứng tức giục:
– “Bọn ta trả tiền cho tầm mơ kho trang.” Hàng trăm hồn.
Lúc nốt hàng bứt kɔ:
– “Lấy quỹ bốn rút, do mai sau dua”
Nhân vật bằng thụ, đa cảnh bản đoảnh lạn
Từ khi Tâm hạnh phúc mô tả quy trình, Hương không còn bị ngã nơ, thiết lập.
Nam gãi đầu, mang hành trương:
– “Nếu dư gia, ta làm giảm giá, mẩy mới hợp tuổi.
“`
**Fin**
Nam rước con Sám lên tay, âm thầm bước về phía cửa sổ nhỏ của căn phòng trọ. Đèn led chập chờn dần tắt, chỉ để lại ánh sáng le lói từ con đường phố hắt vào. Anh dừng lại, gác tay lên khung cửa, mắt nhìn ra ngoài – đêm đã nhuộm màu xanh thẫm, tiếng xe cộ thưa thớt vang vọng.
“Em… Hương,” Nam thì thầm, giọng rung nhẹ. “Tối qua anh đã lén về chỗ em bán xôi, ngụy trang thành khách. Anh không muốn tin, mà khi nhìn thấy em cúi gũm sau quầy, lưng gầy gò, mắt mờ mệt mỏi, anh… anh thấy mình sững sờ hơn cả khi phát hiện ra lừa đảo.”
Hương ngẩng lên, đôi mắt rưng rưng, hơi thở ngắn gọn. “Anh… Anh đã…”
“Đừng nói gì nữa,” Nam giấu tiếng gió mùa qua khung cửa, “tôi không cần một lời bào chữa. Điều anh bất ngờ nhất không phải là em có chuyện gì khác, mà là trái tim em quá mềm, dù đã gánh chịu cả đêm dài. Em luôn đứng vững, mang nặng gánh nặng cho cả gia đình chúng ta.”
Hương run rẩy, tay chạm vào áo khoác cũ của mình, trong khi con Sám chui vào trong, kẹp tay chặt vào chân mình. Anh Nam bỏ qua cảm giác tức giận, đưa tay tràn đầy xúc cảm, ôm chặt lấy vợ.
“Từ nay mình sẽ giúp nhau, nhưng không để em phải một mình chịu hết,” Nam nheo mắt, âm vang lời hứa trong bầu không khí ẩm ướt của đêm. “Mọi khó khăn, mọi nỗi lo, ta sẽ cùng vượt qua.”
Hương khóc nức nở, tiếng khóc hòa lẫn tiếng rao của khách mua xôi xa xa. Con Sám vẫy tay, như thắp lên một tia hy vọng mới trong không gian chật hẹp.
Nam kéo cô ra khỏi quầy, dẫn cô qua con hẻm tối, ánh đèn neon lấp lánh phía xa. Họ bước chậm, từng bước một như thấm đẫm quyết tâm, để lại sau lưng tiếng gọi của đêm.
“Anh sẽ sắp xếp thời gian làm thêm, giảm bớt gánh nặng cho em,” Nam hứa, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ tính toán lại chi phí, không để lỗ nữa. Mọi lần em mệt mỏi, anh sẽ ở đây, sẻ chia, chiết rót tình thương vào từng bữa cơm.”
Hương nhìn lên, nụ cười mòn dần hiện ra, tinh tế như cánh hoa xôi vụn. “Cảm ơn anh… cảm ơn vì anh hiểu.”
Con Sám reo lên, chạy vòng quanh cha mẹ, tiếng cười bừng lên làm bầu không khí tan băng.
—
Đêm dần trôi, ánh trăng le lói qua tấm rèm ngả màu nhạt, nhuộm vào những góc tối của căn nhà trọ. Anh Nam ngồi bên cửa sổ, mắt dõi theo con phố ồn ào, nhưng trong tim chỉ còn lại một tiếng thở đều đặn. Cái gánh nặng của những ngày đêm vất vả, những khoản lỗ lũy thừa, giờ như được gỡ bỏ bằng một lớp áo bảo bọc ấm áp của tình yêu và sự đồng lòng. Anh nhìn vào mắt con Sám, nhỏ bé nhưng tràn đầy niềm tin, và nhận ra rằng hạnh phúc không nằm ở số dư tài khoản, mà ở những khoảnh khắc giản dị: một cái ôm, một lời hứa, một nụ cười sau cơn mệt mỏi.
Hương đứng trong góc bếp, tay còn ướt mồ hôi, nhìn vào nồi xôi đang sôi sùng sục; cô thở dài, nhưng không còn cảm giác trống rỗng. Cô hiểu rằng sức mạnh thật sự không phải ở việc gánh mình mọi thứ mà là ở việc chia sẻ gánh nặng, và người chồng mình đã nhận ra điều này rồi. Đó là khoảnh khắc mà mọi hiểu lầm, mọi nghi ngờ tan biến như khói thuốc cuối cùng trên bếp lửa.
Cả ba người, một gia đình bình thường giữa đô thị ồn ào, đã tìm lại được nhịp đập đồng bộ. Họ không còn là những người đơn độc trong cuộc chiến gian khổ, mà là một khối vững chắc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ đêm tối nào. Nam khép lại một ngày dài, cảm giác yên bình lan tỏa qua từng lỗ hổng của căn phòng, như tiếng gió nhẹ vừa qua, mang theo hương vị ngọt ngào của xôi gấc và hương thơm của sức mạnh tình yêu. Và trong sự im lặng của đêm, họ hiểu rằng sức mạnh thực sự của một gia đình không nằm ở tiền bạc, mà nằm ở trái tim mềm mại, sẵn sàng chia sẻ và bảo vệ nhau, đến cùng.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

