Cô gái ngh//èo dắt con lên thành phố tìm cha, 2 mẹ con bị anh ta ch/ối b/ỏ t//àn nh//ẫn và c/ái k/ết khiến ai cũng ngh//ẹn…
Chiếc xe khách dừng lại bên bến xe ồn ào. Dưới ánh nắng đầu hè gắt gao, một người ph/ụ n/ữ tr/ẻ b/ế theo đứ/a b/é chừng b/a tu/ổi bước xuống. Trên tay cô chỉ là một chiếc túi vải bạc màu, bên trong là vài bộ quần áo và một tờ giấy địa chỉ được viết cẩn thận.
Cô tên là Hương. Cô từng là c/ô g/ái qu/ê thật thà, sống trong một ngôi làng nhỏ giữa miền Trung đầy nắng gió. Bốn năm trước, cô đem lòng yê/u một người đàn ông lên làng làm dự án. Anh tên Khánh – h/ào ho/a, lịch thiệp và từng nói sẽ đưa cô về thành phố, xây dựng tổ ấm.
Nhưng khi biết cô ma/ng tha/i, Khánh bi/ến m/ất. Không lời nhắn. Không một cú điện thoại. Gia đình Hương thì m///ắng m//ỏ, xu//a đ///uổi. Cô ôm bụ//ng b//ầu, sống nhờ tình thương của bà ngoại cho đến khi sinh con.
Nay, đứ//a b//é đã hơn ba tuổi. Mỗi lần con hỏi: “Ba con đâu rồi hả mẹ?”, Hương chỉ biết ôm con mà nuốt nước mắt. Nhưng hôm nay, cô không muốn trố/n trá//nh nữa. Cô muốn tìm anh ta – không phải để đòi hỏi điều gì, mà để con cô biết mặt cha mình là ai.
Hương đứng trước tòa cao ốc giữa trung tâm thành phố. Nơi đó là công ty của Khánh – giờ đã là giám đốc điều hành một công ty xây dựng lớn. Cô ôm con bước vào, đôi chân ru/n r/ẩy.
Tiếp tân nhìn cô bằng ánh mắt á/i ngạ/i khi nghe cô nói muốn gặp Khánh. Sau nhiều cuộc gọi, cuối cùng một người đàn ông từ văn phòng bước ra. Chính là anh – người mà cô từng tin tưởng bằng cả trái tim.
Khánh thoáng sữ/ng lại khi nhìn thấy cô. Nhưng ánh mắt anh nhanh chóng lạn/h lùn/g:
– Cô đến đây làm gì?…
– Cô đến đây làm gì?…
Hương ôm chặt Con của Hương, đôi mắt ngấn nước nhìn Khánh. Cô cất tiếng, giọng run run:
– Anh… anh không nhớ em sao? Em là Hương đây mà… Và đây là con của chúng ta…
Khánh nhìn Hương và đứa bé với ánh mắt lạnh lùng như băng giá. Anh ta không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào, thậm chí còn nhếch mép khinh thường. Tiếp tân đứng gần đó cũng cảm thấy ngột ngạt trước không khí căng thẳng. Khánh gằn giọng, lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tim Hương:
– Cô nhầm người rồi. Tôi không biết cô là ai, đừng làm phiền công ty của tôi.
Hương sững sờ, cả người như hóa đá. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, một cơn đau đớn tột cùng lan tỏa khắp cơ thể. Cô không thể tin vào những lời vừa nghe. Khánh, người đàn ông mà cô từng yêu tha thiết, người mà cô đã dành trọn thanh xuân để chờ đợi, giờ lại phủ nhận mọi thứ một cách phũ phàng đến vậy.
Con của Hương đang nép vào lòng mẹ, ngơ ngác ngước nhìn người đàn ông lạ mặt. Đôi mắt trong veo của bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy mẹ mình bỗng dưng run rẩy và đôi mắt ngập nước. Bé đưa bàn tay nhỏ xíu chạm nhẹ vào má Hương. Hương chỉ biết ôm con thật chặt, cố nén tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Cô thấy mình như một kẻ ăn xin đáng thương, bị vứt bỏ không thương tiếc giữa chốn thành thị xa hoa này.
Hương ngước nhìn Khánh, nước mắt đã chảy thành dòng trên gương mặt gầy gò. Nỗi tuyệt vọng khiến Hương run rẩy, nhưng vì Con của Hương, Hương vẫn cố gắng lấy hết sức lực cuối cùng. Hương ôm chặt Con của Hương hơn nữa, đôi môi mấp máy, cầu xin:
– Khánh à… anh nhìn kỹ đi! Đây là Con của chúng ta mà. Anh không thể chối bỏ con được!
Đứa bé trong vòng tay Hương, đôi mắt to tròn, ngây thơ vẫn nhìn chằm chằm vào Khánh, như đang cố gắng nhận ra điều gì đó quen thuộc. Khánh vẫn đứng đó, gương mặt sạm lại vì khó chịu. Hàng lông mày Khánh cau chặt, ánh mắt Khánh liếc nhìn Con của Hương một cách đầy bực bội, không một chút yêu thương hay nhận diện.
Tiếp tân đứng cạnh, cảm thấy không khí càng lúc càng nặng nề. Cô Tiếp tân khẽ cúi đầu, cố gắng tránh ánh mắt của cả ba người. Hương thấy Khánh hoàn toàn không động lòng, trái tim Hương lại một lần nữa thắt lại. Hương nghẹn ngào, giọng Hương đứt quãng:
– Em van xin anh mà Khánh! Anh nhìn Con của Hương đi! Con của Hương vô tội mà… Con của Hương cần có cha…
Khánh thở dài một tiếng nặng nề, tỏ vẻ cực kỳ chán ghét. Khánh đưa tay lên xoa thái dương, như thể Hương và Con của Hương đang làm phiền một cuộc họp quan trọng của Khánh. Khánh chẳng thèm nhìn thẳng vào mắt Hương, chỉ phớt lờ sang một bên.
Tiếng cãi vã không quá lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng của sảnh công ty, nó bắt đầu lan rộng. Các nhân viên làm việc gần khu vực sảnh dần ngẩng đầu lên, ánh mắt tò mò đổ dồn về phía Khánh, Hương và đứa bé. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ.
“Kia không phải Giám đốc Khánh sao?” một nhân viên thì thầm với người bên cạnh.
“Trông cô gái tội nghiệp quá, chắc có chuyện gì đó…” người kia đáp lại, mắt không rời khỏi Hương.
“Nhìn đứa bé kìa, dễ thương ghê. Sao lại có mặt ở đây nhỉ?”
Hương cảm nhận được tất cả những ánh mắt đó. Chúng như những mũi kim châm vào da thịt Hương, mỗi cái nhìn đều mang theo sự tò mò, phán xét và cả thương hại. Gương mặt Hương đỏ bừng, không phải vì tức giận mà vì xấu hổ và nhục nhã. Bốn năm trời cố gắng che giấu, giờ đây, tất cả đều phơi bày ra trước mắt bao nhiêu người. Hương siết chặt Con của Hương vào lòng, chỉ muốn biến mất khỏi nơi này.
Khánh cũng nhận ra tình hình đang vượt quá tầm kiểm soát. Các nhân viên đang nhìn chằm chằm, và điều này hoàn toàn không có lợi cho danh tiếng của Khánh. Khánh là giám đốc điều hành, là biểu tượng của sự thành công và chuyên nghiệp. Một cảnh tượng lộn xộn, ầm ĩ với một người phụ nữ quê mùa và đứa trẻ con không biết từ đâu tới ngay tại sảnh công ty mình, thật không thể chấp nhận được. Nụ cười giả tạo trên môi Khánh lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ cau có đầy căng thẳng. Khánh cần phải giải quyết chuyện này, càng nhanh càng tốt.
“Hương, cô có nghe tôi nói không?” Khánh hạ giọng, cố gắng kiểm soát cơn giận, nhưng thái độ vẫn đầy lạnh lùng. “Chuyện này không thể giải quyết ở đây được. Làm ơn, đi theo tôi. Hoặc là cô đi về, tôi sẽ cử người liên lạc sau.”
Hương ngẩng đầu nhìn Khánh, trong ánh mắt Hương là sự tuyệt vọng tột cùng. Hương biết Khánh chỉ muốn đẩy Hương ra xa, muốn chối bỏ tất cả. Nhưng Hương không thể. Con của Hương đang ở đây.
Hương ngẩng đầu nhìn Khánh, trong ánh mắt Hương là sự tuyệt vọng tột cùng. Hương biết Khánh chỉ muốn đẩy Hương ra xa, muốn chối bỏ tất cả. Nhưng Hương không thể. Con của Hương đang ở đây. Đứa bé, nãy giờ vẫn im lặng trong vòng tay Hương, bất chợt ngẩng đầu nhìn thẳng vào Khánh. Đôi mắt trong veo của đứa bé như tìm thấy một điểm tựa quen thuộc nào đó. Một nụ cười chúm chím nở trên môi non nớt.
“Ba ơi! Ba ơi!” Tiếng gọi trong trẻo, ngây thơ như một bản nhạc giữa không gian căng thẳng, vang lên khiến tất cả đều sững lại.
Khánh, vốn đang cố giữ vẻ lạnh lùng, giật mình thon thót. Ánh mắt Khánh thoáng bối rối, một tia hoảng loạn vụt qua khi tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về tiếng gọi đó. Gương mặt Khánh lập tức biến sắc, một màu đỏ lựng lan dần từ cổ lên tai. Khánh nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng, cứng rắn, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Khánh thầm rủa đứa bé và người phụ nữ này đã phá hỏng mọi thứ.
Trái tim Hương như bị ai đó bóp nghẹt. Tiếng gọi “Ba ơi!” của con như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào lồng ngực Hương. Hương đau đớn đến tột cùng, không chỉ vì Khánh chối bỏ, mà còn vì sự ngây thơ của con đang bị chà đạp một cách phũ phàng. Nước mắt Hương chực trào ra, nhưng Hương cố gắng nén lại, siết chặt đứa bé vào lòng, không muốn con nhìn thấy giọt nước mắt yếu đuối của mẹ. Hương ngước nhìn Khánh, ánh mắt chất chứa nỗi đau và sự căm phẫn.
Các nhân viên trong sảnh công ty đều nín thở, rồi lại bắt đầu xì xào to hơn. Tiếng gọi “Ba ơi” đã xác nhận mọi nghi ngờ của họ. Khánh là ba của đứa bé. Và người phụ nữ quê mùa này chính là mẹ của đứa bé. Một câu chuyện tình ái bị che giấu bỗng chốc được phơi bày ngay giữa trụ sở công ty danh tiếng.
Khánh, sợ hãi rằng tiếng gọi non nớt của đứa bé sẽ gây thêm ồn ào và ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của mình, không một giây chần chừ. Anh ta vội vã nắm lấy cổ tay Hương, siết chặt đến mức cô giật mình. Cánh tay Khánh mạnh mẽ kéo Hương lảo đảo về phía một căn phòng trống gần đó, đẩy mẹ con cô vào bên trong một cách thô bạo.
“Vào đây!” Khánh gằn giọng, ánh mắt tràn đầy sự tức giận và hoảng loạn. “Cô muốn làm trò cười cho thiên hạ à?”
Hương bất ngờ trước hành động vũ phu của Khánh. Cô cảm thấy cánh tay mình đau nhói, và sự thô bạo của anh ta như một nhát dao đâm thêm vào trái tim đã tan nát. Hương loạng choạng, cố gắng giữ đứa bé không bị ngã. Trong căn phòng tối lờ mờ, Khánh đứng chắn lối ra, gương mặt anh ta đỏ bừng vì tức giận, ánh mắt sục sôi vẻ gấp gáp muốn giải quyết mọi chuyện nhanh chóng.
Khánh vừa đẩy mẹ con Hương vào phòng thì lập tức đóng sầm cánh cửa lại, âm thanh khô khốc vang vọng trong căn phòng trống. Hơi thở anh ta dồn dập, ánh mắt sắc lạnh như dao cau xoáy thẳng vào Hương. Căn phòng bỗng chìm trong sự ngột ngạt đến khó thở. Khánh quay phắt lại, không thèm để ý đến đứa bé đang nép mình trong vòng tay Hương, chỉ nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt đầy khinh miệt và căm ghét.
“Cô rốt cuộc muốn gì hả?” Khánh gằn giọng, giọng nói rít lên qua kẽ răng. “Dàn cảnh kịch này để tống tiền hay là muốn phá hoại danh tiếng của tôi đây? Đừng tưởng tôi không biết ý đồ của cô!”
Hương ngỡ ngàng, cả người cô run lên bần bật. Cô không thể tin vào tai mình, lời nói của Khánh như những nhát roi quất thẳng vào tâm can. Nước mắt không kìm được, trào ra nhưng Hương cố nén lại, chỉ biết ôm chặt lấy Con của Hương đang sợ hãi nép vào lòng. Con của Hương ngẩng đầu nhìn mẹ bằng đôi mắt to tròn, ngơ ngác.
Khánh tiến thêm một bước, đôi mắt anh ta tóe lửa. “Nói đi! Cô muốn bao nhiêu tiền? Bao nhiêu để cô biến mất khỏi cuộc đời tôi, để mẹ con cô đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa?” Anh ta dứt khoát, giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn, như thể đang ra giá cho một món hàng bỏ đi.
Sự trơ trẽn và vô tâm của Khánh khiến Hương từ chỗ bàng hoàng chuyển sang phẫn nộ tột cùng. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, nhưng lòng tự trọng bị xúc phạm đã khiến cô không thể chịu đựng thêm. Hương siết chặt đứa bé hơn, nhìn thẳng vào đôi mắt vô cảm của Khánh, trong ánh mắt Hương giờ đây không còn sự van lơn, chỉ còn lại sự tức giận và một nỗi đau thấu tận xương tủy.
Hương hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy bật ra khỏi kẽ răng, chứa đựng nỗi uất ức tột cùng.
“Anh nói gì vậy? Tống tiền ư?” Hương ngước nhìn Khánh, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước nhưng ánh nhìn kiên định lạ thường. “Anh tưởng ai cũng hám tiền như anh sao? Tôi không cần tiền của anh!”
Khánh nhếch mép, buông ra một tiếng “hừ” khinh bỉ. Đôi mắt anh ta quét một lượt từ đầu đến chân Hương và đứa bé, như thể đang cân đo giá trị của họ.
“Cô không cần tiền? Vậy cô đến đây để làm gì? Diễn trò tình cha con giả tạo à?” Khánh khoanh tay, dáng vẻ cao ngạo. “Đừng nói với tôi là cô chỉ muốn con cô biết mặt tôi. Thời buổi này còn ai tin vào chuyện cổ tích đó nữa?”
Nước mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má Hương. Cô ôm chặt lấy Con của Hương, đứa bé vẫn đang ngơ ngác nhìn gương mặt đau khổ của mẹ. Hương cắn chặt môi, từng lời nói như xé ruột gan mà thốt ra.
“Đúng vậy! Tôi chỉ muốn con tôi biết ba nó là ai mà thôi!” Hương nghẹn ngào, giọng nói lạc đi vì xúc động. “Nó có quyền được biết cha nó là ai, tại sao lại không có ba như những đứa trẻ khác! Tôi không muốn nó lớn lên với nỗi mặc cảm vì không có cha!”
Khánh bật cười một tiếng khô khốc, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong căn phòng. Anh ta lắc đầu, ánh mắt đầy rẫy sự miệt thị.
“Thật là nực cười.” Khánh nói, giọng đầy mỉa mai. “Cô nghĩ tôi sẽ tin vào cái lý do ‘tình thương’ vớ vẩn đó sao? Sau ngần ấy năm, bỗng dưng ôm con đến tìm tôi? Tôi nói cho cô biết, loại người như cô, tôi đã gặp quá nhiều rồi.” Anh ta nói thêm, quay lưng lại như không muốn nhìn thêm cảnh tượng này. “Đừng tưởng diễn kịch giỏi mà tôi sẽ mủi lòng.”
Khánh quay lưng lại, nhưng rồi anh ta đột ngột dừng lại, như thể vừa nghĩ ra một ý tưởng “thông minh” hơn. Anh ta chậm rãi quay người, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Hương và đứa bé. Khánh thò tay vào túi áo vest, rút ra một chiếc ví da cá sấu đắt tiền. Anh ta mở ví, lấy ra một tập tiền dày cộp, những tờ polymer xanh đỏ chen chúc nhau.
Đặt tập tiền lên mặt bàn kính trước mặt Hương, Khánh nói, giọng đều đều nhưng chứa đựng sự khinh miệt tột độ. “Thôi được rồi. Tôi không rảnh để diễn trò này với cô nữa.” Anh ta đẩy tập tiền về phía Hương bằng một ngón tay. “Đây là lần cuối cùng tôi muốn gặp cô. Đây là số tiền để cô nuôi con, và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Hương run rẩy, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào tập tiền. Lòng cô quặn thắt lại, một cảm giác nhục nhã, ghê tởm dâng lên đến tận cổ họng. Cô cảm thấy mình bị coi rẻ như một món hàng, tình cảm của cô bị ném vào mặt như rác rưởi.
Khánh nhìn Hương, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự mãn. “Cầm lấy số tiền này và biến đi. Đừng bao giờ để tôi thấy mặt cô và thằng bé nữa.” Anh ta ra lệnh, giọng nói dứt khoát như đóng sập cánh cửa cuối cùng. Trong tâm trí Khánh, đây là một giải pháp hoàn hảo. Anh ta đã giải quyết được vấn đề một cách nhanh gọn, hiệu quả và “thỏa đáng” nhất.
Hương run rẩy nhìn tập tiền, lồng ngực cô quặn thắt như có ai bóp nghẹt. Cảm giác nhục nhã bị coi rẻ như một món hàng dâng lên đến tận cổ họng, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một ngọn lửa tự trọng bất ngờ bùng lên trong lòng cô. Hương không hề chạm vào tập tiền dày cộp đó. Cô cúi xuống, ôm chặt lấy đứa con trai đang ngơ ngác vào lòng, siết lấy bé như thể đó là tất cả những gì cô còn lại trên thế gian này.
Hương ngẩng đầu lên, ánh mắt cô giao với ánh mắt của Khánh. Trong đôi mắt ngấn lệ của Hương không còn sự van lơn, mà là một biển trời thất vọng và cay đắng tột cùng. Cô nhìn anh, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ, một người đã phá nát tất cả niềm tin của cô.
“Tiền của anh,” Hương buông ra từng chữ, giọng nói run rẩy nhưng vang lên rõ ràng, dứt khoát trong căn phòng tĩnh mịch, “tôi KHÔNG CẦN!”
Không đợi Khánh phản ứng, Hương không hề liếc nhìn tập tiền một lần nữa. Cô quay lưng lại, ôm chặt đứa con trai và bước thẳng ra khỏi phòng làm việc sang trọng, mỗi bước chân như giẫm lên chính trái tim tan nát của mình, nhưng vẫn giữ vững chút tự trọng cuối cùng.
Khánh đứng sững sờ tại chỗ, nụ cười tự mãn trên môi anh ta đông cứng lại. Anh ta nhìn theo bóng lưng Hương khuất dần, rồi nhìn xuống tập tiền vẫn còn nguyên trên bàn. Khánh không thể tin vào tai mình, không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Cô ta… vừa từ chối tiền của anh ta sao?
Hương vừa đẩy nhẹ cánh cửa phòng làm việc của Khánh, bóng lưng cô khuất dần ra hành lang. Nhưng đúng khoảnh khắc cánh cửa hé mở, cô va phải một vật cản cứng ngắc. Hương loạng choạng, đứa con trai trong vòng tay cô khẽ giật mình. Cô ngẩng đầu lên, đối diện với một người đàn ông lớn tuổi, dáng vẻ sang trọng, ánh mắt sắc lạnh đang nhìn thẳng vào cô với vẻ khó chịu. Ông ta rõ ràng đã đứng đợi bên ngoài, và không sót một từ nào của cuộc cãi vã vừa rồi.
Người đàn ông cau mày, liếc nhìn Hương và đứa bé rồi chuyển ánh mắt gay gắt về phía Khánh, người vẫn đang đứng sững sờ trong phòng. Giọng ông ta vang lên, trầm và đầy uy quyền, át hẳn tiếng ồn ào nhỏ ban nãy của Khánh: “Chuyện gì mà ồn ào thế, Khánh?”
Hương đứng chết lặng, miệng lắp bắp không thành lời. Cô cảm nhận được sự căng thẳng đột ngột trong không khí.
Khánh, người vừa lấy lại được vẻ ngạo mạn sau cú sốc bị từ chối, lập tức tái mặt. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán anh ta. Anh ta vội vàng bước ra cửa, lúng túng nhìn người đàn ông lớn tuổi, không dám đối diện trực tiếp ánh mắt dò xét kia. Cả người Khánh bỗng trở nên nhỏ bé và khép nép đến lạ thường. Sự bất ngờ và lo lắng hiện rõ trên gương mặt Khánh.
Người đàn ông lớn tuổi lướt ánh mắt sắc như dao cau từ gương mặt tái nhợt của Khánh sang Hương, rồi dừng lại ở đứa bé đang ôm chặt lấy mẹ. Ánh mắt ông ta đầy nghi ngờ, pha lẫn sự khó chịu và dò xét. Ông ta nhếch môi, giọng điệu lạnh lùng và đầy uy quyền vang lên, khiến không khí càng thêm đặc quánh.
“Cô gái này là ai?”
Khánh giật thót mình, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Anh ta cảm thấy như bị một tảng đá đè nặng. Ánh mắt ông ta quét qua Khánh, rồi lại trở về đứa bé, dừng lại hồi lâu.
“Và đứa bé đó… có phải là con của cậu không, Khánh?”
Câu hỏi như một tiếng sét đánh ngang tai Khánh. Anh ta lắp bắp, cổ họng khô khốc. Não bộ quay cuồng tìm kiếm một lời giải thích.
“Dạ… dạ thưa chú… chú Lộc… đây không phải là như chú nghĩ đâu ạ…”
Khánh vội vàng quay sang nhìn Hương, như muốn cầu xin cô im lặng, nhưng ánh mắt đó chỉ đầy sự hoảng loạn. Hương vẫn đứng đó, như một bức tượng, đứa con trai trong vòng tay cô nép sát vào lòng mẹ. Hương nhìn Khánh, đôi mắt chất chứa nỗi đau và sự tuyệt vọng. Cô biết rằng, dù cô có nói gì đi nữa, cô cũng không thể thay đổi được gì trong khoảnh khắc này. Hương cảm thấy bất lực đến cùng cực.
“Đây là…” Khánh cố gắng nặn ra một lời thanh minh, nhưng mọi từ ngữ đều mắc kẹt trong cổ họng. Anh ta đưa tay lên gãi đầu, ánh mắt tránh né ánh nhìn của chú Lộc. “Cô ấy… cô ấy chỉ là một người bạn cũ… đến tìm con giúp đỡ một chút chuyện cá nhân thôi ạ.”
Chú Lộc nhướn mày, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy khinh miệt. Ông ta không hề tin một lời nào. Ánh mắt dò xét lại đổ dồn vào đứa bé, rồi lại liếc sang Hương, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Hương cảm thấy toàn thân đông cứng, cô chỉ muốn biến mất khỏi nơi này. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, đẩy cô vào tình huống bế tắc không lối thoát.
Chú Lộc vẫn giữ ánh mắt dò xét, không hề nao núng. Khánh cảm thấy áp lực đè nặng lên từng thớ thịt. Anh ta biết mình không thể chối bỏ đứa bé một cách đơn giản như vậy dưới ánh nhìn sắc lạnh của chú Lộc. Một nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên, kéo theo viễn cảnh mất đi tất cả uy tín và địa vị mà anh ta đã dày công xây dựng.
“Không phải đâu sếp! Cô ta… cô ta là kẻ quấy rối!” Khánh vội vàng giải thích, giọng lắp bắp, mồ hôi túa ra trên trán. Anh ta quay phắt về phía Hương, ánh mắt vừa cầu xin vừa ra lệnh, nhưng rồi lại hướng về chú Lộc, như thể đang đóng một vở kịch tuyệt vọng. “Thật sự, chú Lộc! Cô ta là một… một người xin việc gây rối. Cô ta cứ bám theo con, đòi con phải giải quyết việc cá nhân cho cô ta. Con đang tìm cách xử lý đây ạ.”
Anh ta đưa tay lên vuốt tóc, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng cơ thể thì run rẩy. “Cô ta còn… còn tống tiền con nữa. Con đang tìm cách để đưa cô ta ra khỏi đây một cách êm đẹp nhất, không để ảnh hưởng đến công ty và mọi người ạ.” Khánh cúi đầu, ra vẻ hối lỗi và mệt mỏi vì phải đối phó với phiền phức.
Hương đứng đó, cứng đờ người. Từng lời nói của Khánh như những nhát dao đâm thẳng vào tim Hương, xoáy sâu thêm vào vết thương đã rỉ máu. Hương cảm thấy bị sỉ nhục, không chỉ một lần, mà là vô số lần dưới cái nhìn khinh bỉ của Khánh và giờ là ánh mắt dò xét của người đàn ông xa lạ này. Cô như một món đồ rẻ tiền bị vứt bỏ, rồi lại bị bôi nhọ trước mặt người khác. Một sự tủi hờn và căm phẫn âm ỉ bùng lên trong lòng Hương, khiến cô siết chặt đứa bé hơn trong vòng tay. Con trai Hương ngước đôi mắt tròn xoe, ngơ ngác nhìn gương mặt tái nhợt của mẹ và người đàn ông đang cố phủ nhận sự tồn tại của chúng.
Hương ngước đôi mắt đỏ hoe, gằn từng tiếng, nhìn thẳng vào gương mặt tái nhợt của Khánh rồi lướt qua ánh mắt dò xét của chú Lộc. Tất cả sự tủi hờn, uất ức dồn nén bấy lâu nay bỗng vỡ òa, biến thành một ngọn lửa dữ dội bùng cháy trong lồng ngực Hương. Cô siết chặt đứa con đang ngơ ngác trong vòng tay, như thể nó là minh chứng duy nhất cho sự thật mà Khánh đang cố chối bỏ.
“Anh có thể chối bỏ tôi,” Hương nói, giọng cô khàn đặc nhưng kiên quyết, từng lời như cứa vào không khí căng thẳng, “nhưng anh không thể chối bỏ sự thật! Anh nhìn thằng bé đi, nó là máu mủ của anh!”
Hương nâng nhẹ đầu con trai, hướng về phía Khánh, đôi mắt chất chứa nỗi đau và cả sự khinh miệt. “Rồi sẽ có ngày, anh phải trả giá cho những gì anh đã làm! Anh sẽ phải trả giá đắt cho sự bạc bẽo này!” Lời nguyền rủa vang vọng, mang theo tất cả sự uất hận và tổn thương mà Hương đã phải gánh chịu.
Khánh sững sờ trong giây lát, rồi gương mặt anh ta lập tức biến sắc. Một cơn giận dữ bùng lên, anh ta muốn bịt miệng Hương ngay lập tức, muốn đập tan cái hình ảnh yếu đuối nhưng đầy thách thức trước mặt chú Lộc. Anh ta nghiến răng ken két, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, kìm nén ý muốn lao vào đẩy Hương đi ngay tức khắc.
Chú Lộc vẫn im lặng, nhưng ánh mắt ông không còn vẻ dò xét thông thường nữa. Ông nhìn Hương, rồi nhìn Khánh, rồi lại nhìn đứa bé, và cuối cùng, ánh mắt ông dừng lại trên gương mặt đang đỏ bừng vì tức giận của Khánh. Một làn sóng suy tư, xen lẫn sự nghi ngờ sâu sắc, bắt đầu len lỏi trong tâm trí người đàn ông lớn tuổi. Những lời của Hương, dù đầy cay nghiệt, lại gieo vào lòng ông một hạt giống của sự thật khó chối cãi. Ông chợt thấy Khánh lộ rõ vẻ sợ hãi và mất bình tĩnh, điều mà một người vô tội sẽ không bao giờ có.
Hương, với đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định, buông một cái nhìn cuối cùng đầy ai oán vào Khánh, rồi xoay người bước đi. Bóng dáng cô cùng đứa bé nhỏ dần rồi khuất hẳn sau cánh cửa kính tự động của tòa cao ốc, bỏ lại một không khí đặc quánh sự căng thẳng và nỗi nhục nhã.
Khánh vẫn còn sững sờ, cố gắng hít thở điều hòa lại lồng ngực đang phập phồng vì giận dữ và sợ hãi. Anh ta quay lại nhìn Chú Lộc, hy vọng nhận được một ánh mắt cảm thông, hoặc ít nhất là sự bảo vệ. Nhưng thay vì những gì anh ta mong đợi, ánh mắt của Chú Lộc giờ đây đã hoàn toàn khác. Không còn là sự dò xét thông thường, mà là một sự lạnh lùng đến đáng sợ, pha lẫn với một thứ gì đó sâu sắc và quyền uy hơn nhiều.
Chú Lộc không nói gì ngay lập tức. Ông thong thả tiến lại gần Khánh, từng bước chân như gõ vào trái tim đang đập loạn xạ của vị giám đốc điều hành trẻ tuổi. Khánh lùi lại vô thức, cảm nhận một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Khi đã đứng đối mặt, Chú Lộc dừng lại, đưa tay chỉnh lại ve áo một cách điềm tĩnh, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đang tái nhợt của Khánh.
“Cậu nghĩ ta là ai, Khánh?” Chú Lộc cất giọng trầm thấp, không còn cái vẻ hiền lành, dễ gần thường ngày. Giọng ông giờ đây mang một sức nặng khó cưỡng, như một bản án sắp được tuyên. “Cậu nghĩ ta chỉ là một nhà đầu tư nhỏ lẻ, hay một đối tác làm ăn xã giao đến đây để nghe cậu khoe khoang những dự án viển vông?”
Khánh đứng chết trân, cổ họng nghẹn ứ, không thể thốt ra lời nào. Sự bàng hoàng, xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh ta. Anh ta nhìn vào đôi mắt của Chú Lộc, thấy rõ sự khinh miệt không thể che giấu.
“Ta là Lộc,” ông nói, nhấn mạnh từng chữ, “cổ đông lớn nhất của công ty này, và cũng là đối tác chiến lược mà cậu đã cố gắng lấy lòng suốt bấy lâu nay. Người có thể quyết định tương lai của cái ‘công ty xây dựng lớn’ mà cậu đang ra sức điều hành, và cả tương lai của chính cậu.”
Chú Lộc hít một hơi sâu, đôi mắt nheo lại đầy vẻ thất vọng. Ông nhìn Khánh bằng ánh mắt sắc lạnh như dao, gằn từng tiếng, khiến cả không gian như ngưng đọng. “Khánh à, ta không ngờ cậu lại là người như vậy! Thật là quá thất vọng!”
Lời nói của Chú Lộc như một nhát dao đâm thẳng vào tim Khánh. Anh ta lảo đảo, cố gắng bám víu vào bức tường gần đó để không ngã khuỵu. Khuôn mặt anh ta trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Tất cả những gì anh ta vừa gây ra, sự ngạo mạn, sự chối bỏ, giờ đây hiện rõ ràng như một tấm gương phản chiếu lại chính mình, trước một người mà anh ta luôn muốn gây ấn tượng nhất. Chú Lộc vẫn đứng đó, nhìn Khánh bằng ánh mắt khinh miệt, như nhìn một thứ rác rưởi.
Chú Lộc hít một hơi sâu, ánh mắt sắc lạnh như dao vẫn găm chặt vào Khánh. Ông ta gằn từng tiếng, khiến cả không gian như ngưng đọng.
“Khánh à, ta không ngờ cậu lại là người như vậy! Thật là quá thất vọng!”
Rồi, không để Khánh kịp phản ứng hay thốt lên lời biện minh nào, Chú Lộc nói thêm, giọng ông ta vang vọng, lạnh lẽo và dứt khoát như một phán quyết.
“Ta sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư khỏi dự án này. Hợp đồng mà cậu đang mong mỏi, cái hợp đồng định mệnh ấy… sẽ không bao giờ được ký kết!”
Từng lời nói của Chú Lộc như những nhát búa tạ giáng thẳng vào đầu Khánh. Anh ta lảo đảo, cố gắng bám víu vào bức tường lạnh lẽo nhưng dường như tất cả sức lực đã cạn kiệt. Khuôn mặt anh ta trắng bệch không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Cú sốc quá lớn khiến Khánh không thể tin vào tai mình, anh ta cứ đứng chết trân, nhìn chằm chằm vào Chú Lộc với ánh mắt vô hồn. Mối quan hệ cá nhân, sự nghiệp, tương lai… tất cả sụp đổ trong khoảnh khắc. Khánh bàng hoàng nhận ra cái giá phải trả cho sự bội bạc, cho thói khinh thường của mình giờ đây đắt đến nhường nào. Cổ họng anh ta nghẹn ứ, không thể thốt ra lời nào, chỉ có nỗi hối hận và sự tuyệt vọng đang gặm nhấm tâm can.
Chú Lộc không nói thêm lời nào. Ông ta nhìn Khánh lần cuối với ánh mắt không chút cảm xúc, xoay người bước đi. Từng bước chân của ông ta nặng nề và dứt khoát, để lại Khánh đứng đó, một mình trong sự đổ nát và bẽ bàng tột cùng. Cánh cửa thang máy khép lại, mang theo bóng dáng Chú Lộc, để lại Khánh chìm trong bóng tối của sự tuyệt vọng.
Cùng lúc đó, Hương và con đã ở một nơi thật xa, không hề hay biết về cơn địa chấn vừa xảy ra trong cuộc đời của Khánh.
Hương ôm chặt đứa con đang say ngủ trong lòng, bước ra khỏi cánh cửa tự động của tòa cao ốc, bỏ lại sau lưng không chỉ một cuộc gặp gỡ đầy cay đắng mà còn là một đoạn quá khứ đã hóa thành tro tàn. Từng bước chân của Hương nặng trĩu trên vỉa hè rộng lớn của Thành phố, như thể mỗi bước đi đều kéo lê cả một gánh nặng của thất vọng và tổn thương. Nước mắt vẫn còn vương trên khóe mi, chưa kịp khô hẳn sau những lời nói lạnh lùng và ánh mắt khinh miệt của Khánh. Cô đưa tay áo quệt nhẹ, cảm thấy vị mằn mặn trên môi. Nhưng rồi, giữa dòng người vội vã và tiếng còi xe inh ỏi, ánh mắt Hương không còn là sự yếu đuối của người phụ nữ bị phản bội. Thay vào đó, một ngọn lửa kiên cường lạ thường đã bùng lên, cháy rực trong đôi mắt ấy.
Cô không đạt được điều mình muốn, không đòi hỏi được sự công bằng hay thừa nhận từ người đàn ông đã chối bỏ mẹ con cô. Nhưng chính thất bại đó lại hun đúc nên một Hương mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô siết chặt đứa con bé bỏng, cảm nhận hơi ấm của con truyền sang mình, như một lời khẳng định về lẽ sống, về trách nhiệm lớn lao đang đặt trên đôi vai gầy guộc. Hương hít thở sâu, lồng ngực căng tràn một quyết tâm mãnh liệt: cô sẽ tự nuôi con khôn lớn, sẽ dạy con trở thành một người tốt, một con người tử tế mà không cần đến sự thừa nhận của người cha bạc bẽo kia. Tấm vé xe về lại Ngôi làng nhỏ miền Trung vẫn nằm trong túi áo, lạnh lẽo và đơn độc như chính mẹ con cô lúc này. Nhưng Hương biết, đó không phải là sự trở về của một kẻ thất bại. Đó là khởi đầu của một hành trình mới, một cuộc đời mới nơi cô sẽ là trụ cột, là ánh sáng dẫn lối cho con. Hương ngẩng cao đầu, bước đi thẳng tắp về phía trước, để lại tòa cao ốc và bóng hình Khánh chìm dần vào phía sau.
Thời gian trôi qua, tựa như dòng sông chảy không ngừng nghỉ, cuốn trôi đi những phù phiếm, những vết thương và cả những hận thù. Hương trở về quê nhà, nơi có Bà ngoại của Hương với vòng tay ấm áp và sự bao dung vô bờ bến. Cô lao vào cuộc sống mưu sinh, đôi tay chai sạn vì nắng gió, nhưng nụ cười trên môi ngày một rạng rỡ hơn. Đứa bé ba tuổi của Hương lớn lên khỏe mạnh, thông minh, mang trong mình ánh mắt trong veo và nụ cười hồn nhiên. Nó không hề biết về những giông bão mẹ đã trải qua, không hề hay biết về người cha đã chối bỏ mình. Và Hương cũng chưa bao giờ nhắc đến. Cô hiểu rằng, yêu thương và sự bình yên mới là điều quan trọng nhất để con có thể lớn lên một cách trọn vẹn. Mỗi buổi chiều tà, khi Hương bế con ngồi bên hiên nhà nhìn ra cánh đồng lúa xanh mướt, lòng cô lại thấy thanh thản lạ kỳ. Thành phố xa hoa kia, những toan tính, những tham vọng, những lời thề thốt đã hóa thành hư vô, giờ đây chỉ còn là một ký ức mờ nhạt. Hương đã học được cách buông bỏ, không phải vì cô yếu đuối, mà vì cô đã tìm thấy một loại sức mạnh khác, mạnh mẽ hơn cả sự hận thù: đó là sức mạnh của tình mẹ, của sự bình yên nội tại. Cô không còn cần đến sự công nhận từ bất kỳ ai, bởi vì cô biết, mình đã là một người mẹ vĩ đại trong mắt con. Và đó là điều ý nghĩa nhất. Cuộc đời vẫn tiếp diễn, với những khó khăn và thử thách, nhưng Hương đã sẵn sàng. Cô sẽ đối mặt với tất cả bằng trái tim nhân hậu và ý chí kiên cường, để con mình có một tương lai tươi sáng, đủ đầy. Đó là lời hứa cô dành cho con, và cũng là lời hứa cô dành cho chính mình.

