“Đi trao quà cho bà con vùng cao, giám đốc s/ững s/ờ khi gặp người yêu cũ đang xếp hàng, anh đang chuẩn bị bước tới chỗ cô thì một đ/ứa tr/ẻ ào tới. Hóa ra đứ/a b/é ấy chính là…
Trên con đường đất đỏ ngoằn ngoèo giữa núi rừng Tây Bắc, đoàn xe từ thiện từ từ tiến vào bản nhỏ nơi cái rét như cắt da vẫn còn vương vấn trong tiết xuân. Người dân đã xếp hàng ngay ngắn từ sớm, gương mặt lấm tấm sương nhưng ánh mắt đầy mong chờ.
Dương – giám đốc một công ty lớn ở thành phố – ngồi trên chiếc xe đi đầu. Là người kín tiếng, ít ai biết rằng chuyến đi lần này với anh không đơn thuần chỉ là từ thiện. Bởi nơi đây là vùng đất mang theo một phần ký ức mà anh tưởng đã bị thời gian vùi lấp.
Sau khi dựng bàn phát quà, Dương đứng lặng một lúc nhìn dòng người nối nhau. Chăn, áo, bánh kẹo lần lượt được trao tận tay từng người dân. Cho đến khi ánh mắt anh chợt sữ/ng lại nơi cuối hàng.
Một người phụ nữ mặc áo khoác cũ, mái tóc dài được buộc gọn, gương mặt dù gầy đi nhiều nhưng đường nét thì không thể lẫn vào đâu được.
Hà.
Mối tình đầu, người từng yêu anh bằng cả trái tim và cũng là người đã r/ời b/ỏ anh không một lời giải thích… cách đây hơn năm năm.
Cô đang cúi đầu, ôm chặt túi quà đơn sơ, không hề hay biết có một ánh mắt đang dõi theo mình từ xa. Dương đứng như chôn chân tại chỗ. Trái tim anh đập nhanh như lần đầu gặp cô trong giảng đường đại học năm nào.
Anh bước chậm về phía cô, môi mấp máy định gọi tên.
Nhưng đúng lúc ấy…
“Mẹ ơi!” – một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên.
Một cậu bé chừng bốn, năm tuổi chạy ào tới, ôm chầm lấy chân Hà.
Dương chết lặng. Nhưng điều khiến anh cho/áng vá/ng hơn là khi cậu bé ngẩng đầu lên nhìn anh – đôi mắt to tròn, sống mũi cao, chiếc cằm cương nghị… trời ơi, không thể như thế được…”
“…trời ơi, không thể như thế được.
Dương hoàn toàn chết lặng, hơi thở như ngừng lại. Ánh mắt anh dán chặt vào gương mặt cậu bé non nớt ấy. Đôi mắt to tròn, sống mũi thẳng, khóe miệng… tất cả
những đường nét ấy, sao lại giống anh đến thế? Giống như đúc từ một khuôn vậy. Anh đảo mắt từ gương mặt ngây thơ của đứa bé sang gương mặt gầy gò, cúi gằm của Hà, rồi lại quay về nhìn đứa bé một lần nữa, cố gắng một cách vô vọng để xua đi sự choáng váng đang nhấn chìm tâm trí. Đây là sự thật, hay chỉ là ảo ảnh do ký ức và nỗi nhớ tạo nên? Tim anh đập thình thịch, không theo một nhịp điệu nào cả.
Hà vẫn đứng im, né tránh ánh nhìn của anh. Bờ vai gầy của cô hơi run lên. Cô không nói một lời nào, chỉ lẳng lặng cúi đầu, vòng tay ôm chặt lấy con như thể sợ anh sẽ đột ngột lao tới giật lấy đứa bé ra khỏi mình. Sự im lặng giữa ba người, giữa khung cảnh nhộn nhịp của buổi phát quà, lại càng trở nên ngột ngạt và căng thẳng đến tột độ. Cậu bé vẫn dụi đầu vào chân mẹ, thỉnh thoảng lại ngước đôi mắt giống hệt Dương lên nhìn anh đầy tò mò. Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như ngưng đọng lại.”
“Hà cảm nhận rõ ràng ánh mắt thiêu đốt của anh dán lên mình. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, khiến bờ vai gầy của cô run lên bần bật. Sự bối rối, sợ hãi và cả một nỗi tuyệt vọng mịt mờ hiện rõ trên gương mặt hốc hác. Cô lập tức khom người xuống, siết chặt lấy bàn tay nhỏ xíu mềm mại của cậu con trai. “”Đi thôi con… Chúng ta đi thôi,”” cô khẽ thì thầm vào tai thằng bé, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào. Cậu bé ngước lên nhìn mẹ với ánh mắt ngơ ngác, rồi lại quay sang nhìn người đàn ông xa lạ đang đứng chết trân ở đó, đôi mắt to tròn giống anh như đúc.
Không do dự thêm một giây phút nào, Hà bắt đầu lách mình khỏi hàng người đang tập trung nhận quà. Cô cố gắng di chuyển thật nhanh, hòa vào đám đông những người dân bản địa để che khuất tầm nhìn của Dương, mong muốn biến mất khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Mỗi bước chân dịch chuyển lại càng khiến trái tim cô đập loạn xạ, như thể đang chạy trốn khỏi một điều gì đó không thể đối mặt. Dương nhìn theo bóng lưng gầy guộc của cô khuất dần sau đám đông, tay anh khẽ giơ lên như muốn níu giữ, nhưng rồi lại buông thõng xuống. Anh vẫn đứng đó, bất động, trong khoảnh khắc đó chỉ còn lại anh, và cảm giác choáng váng đến khó thở.”
Như bừng tỉnh sau cú sốc cực độ, Dương lao tới. Đám đông từ thiện và người dân bản địa như nhạt nhòa đi trước mắt anh. Anh chỉ thấy bóng lưng gầy guộc ấy đang cố gắng lách mình qua những người khác. Một phản xạ thuần túy, mạnh mẽ hơn cả lý trí, khiến anh đưa tay ra. Bàn tay anh siết lấy bắp tay gầy guộc của Hà, giữ cô lại. Lực tay dứt khoát, mạnh mẽ đến bất ngờ, nhưng đồng thời cũng run rẩy không kiểm soát. Hà khựng lại đột ngột. Cô giật mình quay phắt đầu lại, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn vào bàn tay đang giữ chặt mình. Thằng bé vẫn bám vào chân mẹ, ngơ ngác nhìn cảnh tượng đang diễn ra. Dương nhìn thẳng vào Hà, vào đôi mắt vẫn còn nét sợ hãi và hoảng loạn. Trong khoảnh khắc đó, tất cả những uất hận, đau khổ và sự bối rối đều tập trung vào một ý nghĩ duy nhất: anh không thể để cô đi lần nữa. Không phải lúc này. Tuyệt đối không phải khi cô đang dẫn theo đứa bé đó, đứa bé có đôi mắt giống anh như đúc.
“Giọng Dương khản đặc, nghèn nghẹn, như tiếng thở dốc bật ra từ lồng ngực bị bóp nghẹt suốt bao nhiêu năm. “”Hà…”” Anh gọi tên cô, chỉ một tiếng duy nhất, nhưng âm thanh đó chất chứa cả một biển trời câu hỏi, nỗi đau, và sự dằn vặt của hơn năm năm xa cách.
Hà giật bắn người như vừa bị điện giật. Cô ngẩng phắt khuôn mặt trắng bệch lên. Đôi mắt cô, vẫn còn thoáng nét kinh hoàng từ cú chạm ban nãy, giờ đây chạm thẳng vào ánh mắt của Dương. Đó là ánh mắt rực cháy, đầy những nghi vấn như muốn thiêu đốt, những uất hận bị kìm nén, và cả một nỗi đau khôn tả. Đám đông xung quanh dường như hoàn toàn biến mất. Trong giây phút ấy, chỉ còn lại hai người họ, đứng đối diện nhau giữa bản làng xa xôi, sợi dây quá khứ bị đứt đoạn nay lại được nối lại một cách phũ phàng và đau đớn. Thằng bé vẫn níu chặt ống quần mẹ, ngước đôi mắt tròn xoe, ngơ ngác nhìn khuôn mặt căng thẳng của người đàn ông lạ.”
Hà nhìn Dương, đôi mắt cô ngập nước, long lanh như chứa đựng cả một cơn bão cảm xúc bị nén chặt. Môi cô mấp máy, nhưng không một âm thanh nào bật ra. Sự im lặng giữa hai người kéo dài tưởng chừng như vô tận, đè nặng lên không khí giữa bản làng vùng cao. Chỉ có tiếng gió núi luồn qua những mái nhà tranh, những tán cây rừng xì xào, và tiếng người dân xung quanh khe khẽ bàn tán, ánh mắt đầy tò mò và chú ý đổ dồn về phía họ, về sự bất thường đột ngột phá tan không khí từ thiện ấm áp ban nãy. Đứa bé, vẫn nép chặt vào chân mẹ như một chú nai nhỏ sợ hãi, ngước đôi mắt tròn xoe, đen láy đầy khó hiểu, lần lượt nhìn khuôn mặt căng thẳng, ngấn nước của mẹ rồi lại quay sang ánh mắt chất chứa bao nhiêu thứ phức tạp của người đàn ông lạ mặt đang đứng trước họ. Dương vẫn đứng đó, bất động, ánh mắt không rời khỏi Hà, chờ đợi, đòi hỏi một lời giải đáp sau hơn năm năm trời.
Đôi mắt đứa bé to tròn, đen láy, xoay tròn giữa khuôn mặt mẹ và người đàn ông lạ. Mẹ có gì đó khác lắm, đôi mắt đỏ hoe, bàn tay bấu chặt vào ống quần đứa bé, run run. Còn người đàn ông này, tại sao chú ấy lại giữ tay mẹ lại? Chú ấy nhìn mẹ bằng ánh mắt rất lạ, không giống như những người chú khác ở bản. Ánh mắt chú ấy có gì đó rất buồn, nhưng cũng có gì đó rất mạnh mẽ, như muốn lôi mẹ đi. Đứa bé bỗng thấy sợ. Bầu không khí giữa hai người lớn nặng trịch, như những đám mây đen sắp kéo mưa. Nó càng nép sâu hơn vào chân mẹ, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy ống quần, cảm giác lo lắng dâng lên trong lồng ngực non nớt. Nó chỉ muốn mẹ ôm lấy nó, nói rằng mọi chuyện đều ổn, như mẹ vẫn làm mỗi khi nó sợ hãi điều gì đó. Nhưng mẹ không nói gì cả, chỉ đứng đó, như pho tượng, đôi mắt dán chặt vào người đàn ông. Sự im lặng đáng sợ. Đứa bé nhìn Dương, gương mặt này thật lạ, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, nó lại thấy có một chút gì đó quen thuộc, khó tả. Nó không hiểu cảm giác này là gì, chỉ biết rằng mình đang rất sợ. Nó ngước nhìn mẹ lần nữa, muốn khóc òa lên, muốn kéo mẹ đi thật xa khỏi nơi này, khỏi người đàn ông đáng sợ đang đứng chắn trước mặt. Nhưng mẹ vẫn đứng đó, bất động, và người đàn ông vẫn đứng đó, ánh mắt khóa chặt vào mẹ.
“Sự im lặng đáng sợ. Đứa bé nhìn Dương, gương mặt này thật lạ, nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, nó lại thấy có một chút gì đó quen thuộc, khó tả. Nó không hiểu cảm giác này là gì, chỉ biết rằng mình đang rất sợ. Nó ngước nhìn mẹ lần nữa, muốn khóc òa lên, muốn kéo mẹ đi thật xa khỏi nơi này, khỏi người đàn ông đáng sợ đang đứng chắn trước mặt. Nhưng mẹ vẫn đứng đó, bất động, và người đàn ông vẫn đứng đó, ánh mắt khóa chặt vào mẹ.
Đúng lúc bầu không khí căng như dây đàn ấy, một bóng người bước lại gần. Đó là một cô gái trẻ trong đoàn từ thiện, cô ấy đeo chiếc áo phông có logo của công ty Dương. Cô nở nụ cười thân thiện, ánh mắt quan tâm quét qua ba người. Cô thấy Hà bấu chặt vào ống quần đứa bé, thấy đứa bé nép sát vào mẹ như sợ hãi, và thấy Dương đứng chắn trước mặt họ với vẻ mặt căng thẳng lạ thường.
Cô gái ngần ngại một chút, rồi hạ giọng nhỏ nhẹ, cố gắng không gây chú ý.
“”Có chuyện gì vậy ạ? Bà con có cần giúp gì không?”” cô hỏi khẽ, ánh mắt thăm dò.
Giọng nói bất ngờ vang lên phá tan sự đối đầu tĩnh lặng khiến cả Hà và Dương đều giật mình.
Hà, đang chìm đắm trong sự hoang mang và sợ hãi khi đối diện với Dương, càng thêm luống cuống. Đôi mắt cô đảo nhanh giữa Dương, đứa con trai đang bấu chặt lấy mình, và cô gái lạ mặt. Cô muốn tìm cách tránh né, tìm một cái cớ gì đó để thoát khỏi tình huống ngột ngạt này ngay lập tức.
Dương thì ngược lại, anh cau mày tỏ vẻ khó chịu rõ rệt. Anh đang ở rất gần việc làm rõ mọi chuyện, việc bị cắt ngang thế này khiến ngọn lửa giận dữ và sự mất kiên nhẫn trong anh bùng lên. Anh nhìn cô gái từ thiện bằng ánh mắt không mấy thân thiện, dường như muốn đuổi khéo cô đi. Anh không muốn ai xen vào cuộc nói chuyện quan trọng này, càng không muốn ai chứng kiến cảnh tượng này. Anh chỉ muốn đối mặt với Hà và đứa bé. Ngay lúc này và tại đây.”
“Dương phớt lờ cô gái, ánh mắt lạnh băng chỉ quét qua cô ta một cái rồi ngay lập tức khóa chặt trở lại vào gương mặt tái nhợt của Hà và đứa bé đang nép sau lưng cô. Anh không quan tâm đến sự có mặt của người khác lúc này. Tất cả sự chú ý của anh đều dồn vào người phụ nữ đã biến mất khỏi cuộc đời anh hơn năm năm trước và sinh linh bé nhỏ đang mang những đường nét quen thuộc đến rợn người. Cô gái thấy thái độ rõ ràng là không muốn trả lời của Dương, cô hơi bối rối lùi lại một bước, cảm thấy mình đang chen vào một chuyện không nên xen vào.
Dương tiến thêm một bước nhỏ, thu hẹp khoảng cách. Anh hạ thấp giọng xuống, không còn vẻ gắt gỏng khi bị làm phiền nữa, nhưng lời nói phát ra lại mang theo sức nặng của một tảng đá đè nén bao nhiêu uẩn khúc, bao nhiêu nghi vấn trong suốt khoảng khắc vừa qua.
“”Đứa bé này…”” anh nói, từng chữ như được nghiến ra từ kẽ răng, “”là con của ai?””
Anh nhìn thẳng vào mắt Hà, không cho cô bất kỳ cơ hội nào để lảng tránh hay tìm cách thoát thân. Anh không muốn nghe bất cứ lời giải thích vòng vo, bất kỳ câu chuyện màu mè nào nữa. Anh cần sự thật. Ngay lúc này. Tại đây. Từ chính miệng Hà.”
“Dương vẫn đứng đó, ánh mắt xoáy sâu vào cô, không nao núng. Áp lực từ ánh nhìn ấy, từ câu hỏi trực diện, từ cả sự thật đang treo lơ lửng trong không khí khiến Hà gần như không thở nổi. Gương mặt cô tái nhợt đi trông thấy. Đứa bé vẫn nép chặt vào chân mẹ, ngơ ngác nhìn hai người lớn.
Cô gái đi cùng Dương cảm thấy sự căng thẳng tột độ. Cô im lặng, không dám cử động, chỉ đứng nép một bên.
Hà nhắm nghiền mắt lại. Hàng mi khẽ run rẩy. Cô hít một hơi thật sâu, như thể đang cố gắng gom góp toàn bộ can đảm còn sót lại trong cơ thể gầy gò. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rồi giọt khác, và nhiều giọt khác nữa. Chúng chảy thành dòng trên gương mặt khắc khổ, mang theo bao nhiêu tủi hờn, bao nhiêu bí mật đè nén bấy lâu nay. Cô mở mắt ra, nhìn Dương, ánh mắt ngập nước nhưng kiên quyết lạ thường.
“”Đứa bé này…”” Hà bắt đầu, giọng nói run rẩy, khản đặc, gần như không nghe thấy. Cô phải cố gắng lắm mới phát ra được từng tiếng một. “”…Là… là con…””
Cô nhìn xuống đứa trẻ, rồi lại ngước nhìn Dương. Lời nói cuối cùng thoát ra khỏi miệng Hà như một tiếng thở dài đầy cay đắng và giải thoát.
“”…Là con… của anh.”””
“””…Là con… của anh.””
Lời nói của Hà như một lưỡi dao sắc lẹm đâm thẳng vào lồng ngực Dương. Anh sững lại, toàn thân cứng đờ. Mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại tiếng ong ong trong tai và lời thú nhận đau đớn ấy vọng lại. Bàn tay anh đang nắm lấy tay Hà khẽ run rẩy, rồi buông thõng xuống như mất hết sức lực. Anh vô thức lùi lại nửa bước, đôi mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt đẫm nước mắt của Hà, rồi chuyển xuống đứa bé đang nép vào chân cô. Cậu bé ngước đôi mắt to tròn, ngơ ngác nhìn Dương. Ánh mắt ấy… sao lại quen thuộc đến thế? Từng nét nhỏ trên khuôn mặt non nớt ấy, không lẫn đi đâu được… là anh, của hơn ba mươi năm về trước.
Một cơn sóng cảm xúc cuộn trào trong Dương. Đầu tiên là sự bàng hoàng, kinh ngạc đến tột độ. Anh không thể tin vào điều mình vừa nghe. Sau đó là cơn giận dữ bùng lên như lửa đốt. Hà đã giấu anh! Cô đã giữ bí mật về con trai của anh suốt hơn năm năm qua! Tại sao? Tại sao cô lại làm thế? Rồi cơn giận dữ nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi đau khổ tột cùng. Anh đã bỏ lỡ tất cả. Anh đã không được nhìn con lớn lên từng ngày. Anh đã không ở bên con khi con chập chững những bước đi đầu tiên, khi con nói tiếng đầu tiên, khi con lần đầu tiên gọi tiếng ‘cha’. Trống rỗng, hụt hẫng đến nhói lòng. Xen lẫn trong đó là một cảm giác hoàn toàn xa lạ, một gánh nặng vô hình đè lên vai: trách nhiệm. Trách nhiệm của một người cha. Một người cha mà đến hôm nay anh mới biết mình là ai.
Dương đứng bất động, hơi thở dồn dập. Hàm răng anh siết chặt. Anh muốn gào lên, muốn chất vấn Hà, muốn ôm lấy đứa bé, nhưng tất cả như bị nghẹn lại ở cổ họng. Cô gái đi cùng Dương vẫn đứng nép một bên, hoàn toàn im lặng. Cô cảm nhận rõ ràng luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ Dương, sự căng thẳng chết chóc giữa hai người. Cô không dám thở mạnh, chỉ biết đứng đó, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Hà vẫn đứng đó, nước mắt không ngừng chảy, nhưng đôi mắt nhìn Dương lại ẩn chứa sự kiên cường đến lạ. Cô biết khoảnh khắc này sẽ đến. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho nó. Nhưng nhìn thấy sự đổ vỡ trong mắt Dương, lòng cô vẫn đau thắt lại. Đứa bé vẫn ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm thấy mẹ đang khóc và người đàn ông lạ kia đang nhìn mình với ánh mắt rất kỳ lạ.
Thời gian như ngừng lại trong bản nhỏ nơi vùng cao Tây Bắc. Chỉ còn tiếng gió núi vi vu và nhịp thở hổn hển của Dương, như một con thú bị thương nặng.”
“Sự bàng hoàng ban đầu trong Dương nhanh chóng nhường chỗ cho một cơn giận dữ cuồng nộ. Nó bùng lên từ sâu thẳm lồng ngực, lan khắp châu thân, đốt cháy mọi cảm xúc khác. Đôi mắt anh, vốn chỉ đầy kinh ngạc và đau khổ, giờ đây đỏ ngầu, gằn lên những tia nhìn đầy trách móc và căm giận hướng về phía Hà. Anh bước thêm một bước về phía cô, bàn tay siết chặt, như thể muốn túm lấy điều gì đó để trút bỏ sự giận dữ đang chực trào. Hơi thở anh vẫn gấp gáp, nhưng không còn là sự hụt hẫng của nỗi đau, mà là sự nén lại của cơn thịnh nộ. Khuôn mặt điển trai thường ngày giờ méo mó vì căm tức. Cô gái đi cùng anh lùi lại một chút, cảm thấy hơi thở cũng khó khăn trước luồng áp lực khủng khiếp từ người đàn ông mà cô đi cùng. Cô chưa bao giờ thấy anh như vậy.
Hà nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Dương, tim đau như cắt nhưng vẫn giữ vững sự kiên cường. Cô biết điều này sẽ đến. Cô không né tránh. Đứa bé cảm nhận được sự căng thẳng tột độ giữa hai người lớn, càng rúc sâu hơn vào chân mẹ, đôi mắt vẫn tròn xoe nhìn Dương với vẻ sợ hãi.
Dương nhìn đứa bé thêm một lần nữa, những nét giống anh lại hiện rõ mồn một, như một bằng chứng không thể chối cãi cho lời nói của Hà. Cơn giận càng dâng cao. Anh quay lại nhìn Hà, giọng nói khản đặc, như gầm gừ từ sâu trong cổ họng.
“”Tại sao?”” Anh siết răng, lời nói như xé toạc không gian tĩnh lặng của bản nhỏ. “”Tại sao em lại giấu anh?””
Nước mắt vẫn lăn dài trên má Hà, nhưng cô không nói gì, chỉ nhìn anh đầy đau đớn.
Giọng Dương cao hơn, pha lẫn sự tuyệt vọng và tức tối. “”Tại sao lại bỏ đi mà không nói một lời?”” Anh vung tay trong không trung, sự bất lực và giận dữ hòa quyện vào nhau. “”Tại sao lại giấu con của anh suốt từng ấy năm?”””
“Cô nhìn anh qua làn nước mắt nhạt nhòa, cố gắng hít một hơi thật sâu nhưng lại bật ra tiếng nấc nghẹn. Cả người cô run rẩy, không chỉ vì cái lạnh vùng cao mà còn vì nỗi sợ hãi và đau đớn đang dâng trào. Đứa bé vẫn bám chặt chân cô, thỉnh thoảng ngước lên nhìn mẹ, đôi mắt to tròn cũng ướt át.
Hà hé môi, giọng khản đặc, vỡ vụn. “”Em… em xin lỗi…”” Cô nói, tiếng nấc lại chặn ngang. “”Em… em không cố ý…””
Cơn giận trong Dương vẫn chưa nguôi, nhưng tiếng khóc nức nở của cô khiến nó chững lại một chút, nhường chỗ cho sự bối rối và một nỗi đau âm ỉ dưới đáy lòng. Anh nhìn cô, ánh mắt chất chứa quá nhiều cảm xúc: trách móc, giận dữ, tổn thương, và cả một thoáng bàng hoàng.
“”Không cố ý?”” Dương lặp lại, giọng vẫn gằn lên nhưng âm lượng đã nhỏ hơn một chút. “”Không cố ý là bỏ đi suốt năm năm? Không cố ý là giấu anh về con của anh?””
Hà lắc đầu quầy quậy, nước mắt tuôn như suối. Cô đưa tay run rẩy lau mặt, nhưng vô ích. Cô bé đi cùng Dương khẽ giật áo anh, vẻ mặt lo lắng. Dương phớt lờ, đôi mắt không rời khỏi Hà.
“”Em… em sợ…”” Hà lắp bắp, giọng nói đứt quãng từng chữ vì tiếng khóc. “”Lúc đó… em chỉ là cô sinh viên nghèo… còn anh… anh đã bắt đầu sự nghiệp… rực rỡ như vậy…””
Cô hít mạnh một hơi run rẩy. “”Em… em thấy mình… không xứng đáng… không muốn trở thành gánh nặng… cản trở bước tiến của anh…”” Nỗi mặc cảm về hoàn cảnh bản thân đè nặng lên lồng ngực cô.
Dương sững người. Gánh nặng? Cô nghĩ cô là gánh nặng sao?
Hà tiếp tục, lời nói càng lúc càng khó khăn, như thể đang tự xé lòng mình ra. “”Rồi khi… khi biết có con…”” Cô nhìn xuống đứa bé đang nép vào chân mình, tình yêu thương và nỗi đau hòa lẫn trong ánh mắt. “”Em… em lại càng sợ hơn… Em nghĩ anh… anh sẽ không cần… một đứa trẻ… sẽ không chấp nhận…””
Câu nói cuối cùng như cứa vào tim Dương. “”Em nghĩ anh sẽ không cần?”” Giọng anh nghẹn lại, xen lẫn sự hoài nghi tột độ và nỗi đau không thể diễn tả. Anh nhìn đứa bé, rồi lại nhìn Hà, cố gắng tìm kiếm sự thật trong những giọt nước mắt và lời giải thích đứt đoạn của cô. Toàn bộ cơn giận dữ ban đầu bỗng tan đi một nửa, nhường chỗ cho một sự trống rỗng và bàng hoàng khác. Anh không biết phải tin vào điều gì nữa.”
“Anh không biết phải tin vào điều gì nữa. Dương đứng đó, sững sờ. Cơn giận dữ như ngọn lửa cháy bùng trong anh giờ đây bỗng hạ nhiệt, lụi tàn, để lại một đống tro tàn đầy day dứt. Gánh nặng? Cô sinh viên nghèo? Không xứng đáng? Anh đã không bao giờ nghĩ theo cách đó. Trong tâm trí anh, Hà luôn là người anh yêu, bất kể hoàn cảnh nào. Nhưng lời giải thích đầy nước mắt của cô, dù có thể không hoàn hảo, lại chạm đến một sự thật phũ phàng: cô đã thực sự sợ hãi và mặc cảm đến mức nào.
Nỗi day dứt như một dòng nước lạnh lẽo dội thẳng vào tim Dương. Anh đã quá mù quáng trong cơn giận của mình. Anh đã không nhìn thấy nỗi sợ hãi của cô. Anh đã không hiểu gánh nặng cô đang mang. Và hơn hết, anh đã bỏ lỡ năm năm cuộc đời của con trai mình. Ý nghĩ đó như một nhát dao sắc bén cứa vào lồng ngực anh. Đứa trẻ đứng đó, ngay trước mắt anh, kết quả của tình yêu giữa anh và Hà, một sinh linh anh hoàn toàn không biết sự tồn tại của nó.
Anh quay đầu, ánh mắt chậm rãi chuyển từ Hà sang đứa bé. Cậu bé vẫn đứng đó, nép sát vào chân Hà, khuôn mặt nhỏ nhắn ngơ ngác ngước lên nhìn anh, đôi mắt to tròn lấp lánh như đang tự hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Lần này, khi nhìn đứa bé, ánh mắt của Dương đã hoàn toàn khác. Không còn chỉ là sự choáng váng kinh ngạc trước những đường nét giống anh đến kỳ lạ nữa. Giờ đây, trong ánh mắt ấy là sự trộn lẫn của nỗi đau, sự hối hận, và một cảm xúc hoàn toàn mới mẻ, choáng ngợp: tình phụ tử. Anh nhìn con, không phải như một người lạ có ngoại hình giống mình, mà như một người cha vừa tìm thấy đứa con thất lạc. Trong đôi mắt to tròn ấy, anh nhìn thấy một phần của mình, một phần của Hà, và một phần tương lai anh đã bỏ lỡ. Một nỗi khao khát kỳ lạ dâng lên trong lòng anh, muốn được chạm vào con, ôm con vào lòng, để bù đắp cho tất cả những năm tháng trống vắng ấy.”
“Dương từ từ quỳ xuống trên nền đất khô cằn, ngang tầm mắt đứa trẻ. Anh di chuyển thật chậm rãi, như thể sợ một cử động đột ngột sẽ làm vỡ tan khoảnh khắc mong manh này. Khuôn mặt anh giờ đây không còn sự giận dữ hay kinh ngạc, chỉ còn là sự dịu dàng lạ lùng, một sự cầu thị đầy khao khát. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của con, đôi mắt ấy sao mà giống anh đến vậy.
Anh đưa tay ra, rất nhẹ nhàng, chầm chậm tiến về phía đứa trẻ. Ngón tay anh hơi cong lại, mời gọi, không có bất kỳ sự ép buộc nào. Anh sợ, sợ đứa trẻ sẽ chạy trốn, sợ bàn tay này, dù đầy tình yêu thương, vẫn là bàn tay của một người lạ, một người cha vắng mặt suốt bao năm.
Cậu bé đứng đó, hơi rụt người lại, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào bàn tay đang tiến đến gần. Cậu bé quay đầu, ánh mắt tìm kiếm Hà. Khuôn mặt nhỏ xíu biểu lộ sự băn khoăn, chút sợ sệt nhưng cũng đầy tò mò. Hà đứng im, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhìn cảnh tượng trước mắt với vô vàn cảm xúc lẫn lộn: lo lắng, hy vọng, và cả nỗi sợ hãi mơ hồ về tương lai. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để đứa trẻ cảm thấy được sự cho phép, sự trấn an từ mẹ.
Cậu bé quay lại nhìn Dương. Ánh mắt bé vẫn còn chút e dè, nhưng sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ. Cậu bé lại nhìn bàn tay Dương đang đưa ra, bàn tay ấm áp của một người lớn chưa từng quen biết, nhưng lại mang đến một cảm giác kỳ lạ, thân thuộc. Không khí xung quanh như đặc lại, chỉ còn tiếng gió thoảng qua và nhịp đập của ba trái tim đang hòa chung trong khoảnh khắc định mệnh.”
“Cậu bé vẫn đứng đó, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào bàn tay ấm áp của Dương. Sự tò mò lớn hơn nỗi e dè ban đầu. Chậm rãi, rất chậm rãi, bàn tay nhỏ xíu của cậu bé run rẩy đưa ra, chạm nhẹ vào ngón tay cong mời gọi của anh. Một cảm giác kỳ lạ, ấm áp lan tỏa qua hai bàn tay chưa từng chạm nhau.
Dương cảm thấy tim mình như thắt lại. Xúc động dâng trào, nước mắt chực trào mi. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay bé nhỏ, bàn tay mềm mại, ấm nóng. Cảm giác như đang nắm giữ cả thế giới. Anh đứng dậy, vẫn không rời mắt khỏi khuôn mặt cậu bé. Những nét trên gương mặt ấy, từ đôi mắt, sống mũi, đến khóe môi chúm chím, sao mà giống anh đến lạ. Một sự thật hiển nhiên, nhưng chỉ đến giờ anh mới dám đối diện hoàn toàn.
Anh quay sang nhìn Hà. Cô vẫn đứng đó, nước mắt chảy dài trên má, không tiếng nấc, chỉ là dòng lệ tuôn rơi trong im lặng. Nỗi đau và sự kiên cường khắc sâu trên gương mặt gầy gò. Nhìn thấy cô như vậy, trái tim Dương như bị bóp nghẹt. Bao nhiêu oán giận, bao nhiêu câu hỏi không lời giải đáp suốt hơn năm năm qua bỗng tan biến, chỉ còn lại sự xót xa và ân hận tột cùng.
Dương bước đến gần Hà, bàn tay vẫn nắm chặt tay cậu bé. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trầm ấm, kiên định, đầy quyết tâm vang lên, phá tan sự im lặng bao trùm:
“”Hà… anh xin lỗi.”” Giọng anh khẽ run. “”Anh xin lỗi vì tất cả.”” Anh nhìn xuống bàn tay nhỏ bé đang nằm trong tay mình, rồi lại nhìn Hà. “”Anh đã sai rồi. Sai thật rồi.””
Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói giờ đây mạnh mẽ, dứt khoát hơn bao giờ hết. “”Anh sẽ không bao giờ để hai mẹ con em phải chịu khổ nữa.”” Anh siết nhẹ tay cậu bé, như một lời cam kết. “”Anh sẽ bù đắp cho em, cho con… tất cả những gì anh đã bỏ lỡ, tất cả những gì anh đã gây ra.”” Anh nhìn sâu vào mắt Hà, ánh mắt chân thành, tha thiết. “”Hãy cho anh một cơ hội để làm một người cha, một người chồng có trách nhiệm.”””
“Hà ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào Dương. Khuôn mặt cô vẫn còn sự bàng hoàng, nhưng ẩn sâu trong đó là muôn vàn cảm xúc đan xen. Ngạc nhiên, hoài nghi, và cả một tia hy vọng nhỏ bé vừa lóe lên. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh, nhìn bàn tay to lớn của anh đang nắm chặt bàn tay bé bỏng của con trai mình. Hơn năm năm. Hơn năm năm cô đã sống trong cô đơn, trong nỗi tủi cực, tự mình nuôi con giữa bộn bề khó khăn. Giờ đây, người đàn ông từng là cả thế giới của cô, người đã bỏ lại cô không một lời từ biệt, lại đứng đây, nói lời xin lỗi và cầu xin một cơ hội. Điều này thật quá đột ngột, quá sức tưởng tượng.
Cậu bé vẫn đứng giữa hai người lớn, bàn tay nhỏ xíu được bàn tay ấm áp của Dương bao bọc. Cậu không hiểu hết những lời Dương vừa nói, nhưng cảm nhận được sự khác biệt trong giọng nói của người lạ mặt này, sự chân thành, sự run rẩy. Cậu tò mò ngước nhìn gương mặt đang nói chuyện với mẹ mình, rồi lại nhìn sang mẹ. Cậu bé thấy mẹ khóc, nhưng không phải là tiếng khóc buồn bã như mọi khi. Đôi mắt mẹ nhìn chú lạ kia, có gì đó rất lạ.
Không gian giữa núi rừng Tây Bắc lạnh giá bỗng trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Chỉ còn tiếng gió thoảng qua và hơi thở nghẹn ngào của ba con người đang đối diện với định mệnh. Dương vẫn nhìn Hà bằng ánh mắt kiên định, sẵn sàng đón nhận bất kỳ phản ứng nào từ cô, dù là giận dữ hay khước từ. Anh biết mình đã gây ra quá nhiều lỗi lầm. Anh đã bỏ lỡ tuổi thơ của con, đã để Hà phải gánh chịu quá nhiều. Nhưng giờ đây, anh không còn là gã trai trẻ bồng bột năm xưa. Anh là Giám đốc của một công ty lớn, là người đàn ông đã trải qua sóng gió cuộc đời và nhận ra giá trị thật sự của gia đình. Anh muốn sửa chữa. Anh *phải* sửa chữa.
Hà hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Cô nhìn bàn tay con đang nằm trọn trong tay Dương. Cái nắm tay ấy, dù chỉ là vô thức, lại như một sợi dây vô hình gắn kết ba người lại với nhau. Mọi oán hận, mọi đau khổ suốt bao năm qua vẫn còn đó, nhưng trước lời cầu xin chân thành của anh, trước ánh mắt ngây thơ của con trai, trái tim cô bỗng mềm lại đôi chút. Con trai cô xứng đáng có cha. Còn cô, sau tất cả, liệu có còn cơ hội cho một khởi đầu mới?
Một khoảng khắc im lặng dài. Dương hồi hộp chờ đợi. Cậu bé thì vẫn tò mò nhìn hết người này đến người kia, cảm nhận được sự căng thẳng.
Rồi Hà khẽ gật đầu. Một cái gật đầu nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để Dương hiểu. Cô chưa chấp nhận hoàn toàn, nhưng đã cho anh một cơ hội. Cơ hội để anh chứng minh lời nói của mình. Cơ hội để ba người họ, dù đã từng đi qua bao giông bão, có thể tìm lại nhau, đối diện với quá khứ và cùng nhau bước đi trên con đường tương lai, dù biết rằng con đường ấy sẽ không hề dễ dàng.
Giữa khung cảnh núi rừng hùng vĩ, lạnh lẽo, khoảnh khắc ấy đánh dấu một chương mới. Quá khứ đầy tổn thương giờ đây được đặt xuống, không phải để lãng quên, mà để trở thành bài học. Ba con người đứng đó, không còn là những cá thể lạc lõng, mà là một khởi đầu, một mầm cây bé nhỏ vừa nảy mầm trên mảnh đất cằn cỗi của số phận. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy những thử thách, những định kiến, những tổn thương cần được xoa dịu. Nhưng ít nhất, họ đã cùng nhau đối diện. Ít nhất, họ đã cho nhau và cho đứa trẻ một tia hy vọng.
Ánh nắng yếu ớt của vùng cao xuyên qua kẽ lá, chiếu xuống ba bóng hình đang đứng cạnh nhau. Cậu bé khẽ nắm chặt hơn bàn tay của Dương. Một cử chỉ đơn giản, nhưng gói trọn niềm tin vô bờ bến của một đứa trẻ vào người lạ mặt vừa xuất hiện trong cuộc đời mình. Dương nhìn xuống con, rồi nhìn sang Hà. Anh biết, hành trình hàn gắn sẽ rất dài và khó khăn, nhưng anh đã sẵn sàng. Hà nhìn con, rồi nhìn Dương. Nước mắt vẫn còn đọng lại trên khóe mi, nhưng đôi môi cô đã khẽ mỉm cười. Nụ cười đầy ẩn ý, vừa là sự chấp nhận, vừa là lời nhắc nhở về những gì anh cần phải làm để xứng đáng với cơ hội này. Trong cái lạnh se sắt của bản nhỏ vùng cao, ba trái tim bỗng cảm thấy ấm áp hơn. Họ đã tìm thấy nhau, giữa những mất mát và chia ly. Giờ là lúc cùng nhau xây dựng lại, từng bước một, trên nền đổ nát của quá khứ. Sự bình yên không đến dễ dàng, nhưng sự tha thứ và tình yêu thương có thể là ngọn lửa thắp sáng con đường phía trước, xua tan đi bóng tối của những năm tháng đằng đẵng.”

