Giỗ ông nội, vợ quát thẳng mặt chồng gia trưởng giữa sân, cả họ hàng im phăng phắc!

Trong ngày giỗ ông nội, tôi đứng quát lại chồng giữa sân khiến tất cả im phăng phắc, chồng tôi cũng sững cả người
Tôi và chồng sống ở thành phố, công việc của tôi cũng bận rộn chẳng kém ai. Vậy mà mỗi lần về quê, tôi chẳng khác gì con thoi chạy khắp nhà. Chồng tôi, vốn đã lắm miệng, hay kêu ca từ chuyện trời nóng đến việc con cái lười ăn nhưng điều khiến tôi khó chịu nhất là cái thói bắt vợ làm cho bằng hết mỗi khi về quê anh. Từ một người đàn ông ngọt ngào, ga lăng ở thành phố, về đến nhà anh lại trở thành một người hoàn toàn khác, một người hách dịch và gia trưởng.
Tôi còn nhớ lần đầu về ra mắt, trên đường đi thì anh ngọt ngào nắm tay tôi, bảo “Em cứ ngồi chơi, để anh lo”. Những lời nói ấy khiến tôi ấm lòng, cảm thấy mình được trân trọng và yêu thương. Nhưng vừa đến nơi, chẳng hiểu sao anh lại thay đổi hẳn.
Mới uống cạn chén nước đã bảo tôi xuống bếp giúp dì làm cỗ, trong khi chính dì còn nói: “Thôi, để con bé nghỉ, đường xa mệt rồi”. Tôi nghe xong cũng hơi ấm lòng, nhưng anh đã gạt đi, kéo tay tôi xuống bếp. Hôm ấy, tôi đứng cắt gọt rau củ từ khi khách đến rồi rửa bát tới khi khách về hết mới được ngồi nghỉ ngơi.
Có lần khác, về đám giỗ cụ, trời rét cắt da, tôi vừa dọn xong mâm trên nhà thì anh đã gọi í ới dưới bếp. Đang rửa tay thì lại nghe anh sai mang ghế ra sân cho các bác ngồi. Chưa kịp đặt ghế xuống, anh đã bảo tôi đi lấy thêm chén đũa.
Cứ thế, tôi quay vòng vòng giữa bếp và sân, trong khi các chị em dâu khác ngồi túm tụm nói chuyện, thỉnh thoảng mới phụ một chút. Lúc ấy, tôi vừa tức vừa xấu hổ, nhưng vẫn nín nhịn vì nghĩ mới cưới, cần giữ hòa khí. Tôi đã tự nhủ rằng có lẽ anh chỉ muốn thể hiện tôi là một người phụ nữ đảm đang, tháo vát trước mặt gia đình.
Tới đợt về quê ăn cưới em họ anh, sáng hôm đó, tôi đang ngồi cài nơ cho con thì anh đã quát: “Nhanh lên, ra sân phụ dựng rạp, ai lại để khách thấy vợ mình ngồi chơi”. Tôi mím môi, vẫn đi. Đến trưa, tôi đang bê mâm thì trượt chân, suýt ngã, bát canh nóng hất ra tay bỏng rát, nhưng anh chỉ cau mày: “Cẩn thận chứ, em mà ngã ra đây, vỡ hết mâm bát thì mất mặt anh lắm”, nghe mà tôi nghẹn cổ, máu nóng dồn hết lên mặt. Tôi đặt mâm bát xuống rồi đi lấy nước rửa tay, mua thuốc mỡ bôi, cả buổi hôm ấy vắng mặt luôn. Khi quay lại thành phố, chúng tôi cãi vã ầm ĩ, tôi đã định ly hôn rồi nhưng lại nghĩ việc cũng chẳng đáng gì, ly hôn thì thật kỳ cục nên lại nhịn. Những lần cãi vã ấy, anh luôn tỏ vẻ hối lỗi, hứa sẽ thay đổi nhưng rồi đâu lại vào đấy, khiến tôi cứ ôm mãi một niềm hy vọng mong manh.
Thế mà hôm vừa rồi, về quê giỗ ông nội, trời nắng chang chang, tôi vừa quét sân xong, mồ h:ôi nhễ nhại, anh đã sai tôi rửa một đống nồi niêu xoong chảo trải kín cả lối đi. Xong lại bảo pha nước cho khách, dọn mâm, cắt hoa quả… Tôi bỏ cả bữa trưa, người lả đi, đến khi anh lại tiếp tục giục làm thêm, tôi bỗng buông hết, quay sang nhìn thẳng và nói:
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Giỗ ông nội, vợ quát thẳng mặt chồng gia trưởng giữa sân, cả họ hàng im phăng phắc!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt