Bà Nội Nhường Giường Ngủ Cũ Cho Cháu Trai mới cưới vợ, nằng nặc bắt cô dâu chú rể phải độ-/ng ph/òng trong đó, nào ngờ 1 tuần sau cô dâu bỏ chạy trong đêm vì dưới gầm giường toàn là…
Đám cưới của Hùng – đứa cháu đích tôn trong gia đình – được tổ chức rình rang khắp cả làng. Ai cũng mừng, riêng bà nội thì rưng rưng nước mắt, lật đật dọn dẹp căn phòng xưa, lau từng mép giường cũ, chiếc giường gỗ lim đen bóng đã theo bà từ thời con gái.
“Giường này ngày xưa bà với ông mày động phòng đấy,” bà nội cười móm mém, vỗ vỗ thành giường, rồi quay sang Hùng và cô dâu mới – Lan – với ánh mắt đầy xúc động. “Giờ đến lượt tụi bây. Bà tin cái giường này hên, nằm vào là sớm có cháu bồng!”
Cô dâu chú rể ban đầu ngại ngần, nhưng trước sự nằng nặc của bà và họ hàng, đành xuôi theo. Đêm tân hô/n, chiếc giường gỗ kẽo kẹt những tiếng cọt kẹt lạ lùng. Lan thì thấy là lạ, vừa đặt mình xuống đã rợ;/n gáy, nhưng Hùng cười xòa, “Giường cũ nó thế, em đừng tưởng tượng.”
Nhưng từ hôm đó, chuyện lạ bắt đầu xảy ra.
Mỗi đêm, Lan đều nghe thấy tiếng gõ nhẹ dưới gầm giường. Có đêm đang ngủ, cô giật mình thấy chăn bị kéo tụt khỏi người. Cô lay Hùng dậy, nhưng anh luôn cho là cô nằm mơ.
Đêm thứ sáu, tiếng thì thầm vang lên bên tai cô khi cô vừa chợp mắt.
Lan bật dậy, tim đập loạn xạ. Cô quyết định kể lại mọi chuyện với bà nội.
Bà chỉ cười nhẹ, ánh mắt tối sầm đi lạ thường:
“Giường ấy… không phải ai cũng nằm được đâu. Chỉ người có duyên…”
Lan lạnh sống lưng. Đêm hôm đó, cô không ngủ. Và khi kim đồng hồ chỉ đúng 3 giờ 33 phút sáng, cô nghe tiếng gì đó trườn ra khỏi gầm giường, khẽ khàng và dai dẳng như hơi thở kề sát gáy.
Lan gào lên. Sáng hôm sau, mọi người trong nhà phát hiện cô dâu đã biến mất. Không một lời để lại, không vali, không điện thoại. Chỉ có chiếc giường trống trơn, chăn màn xộc xệch. Nhà gái sốt ruột kéo cả công an đến diều tra, thật không ngờ dưới gầm giường toàn là… 👇👇
Đám đông hỗn loạn trong căn phòng cưới cũ kỹ. Nhà gái hằm hè, giục giã. Vài viên Công an, dẫn đầu là một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị, bắt đầu công việc. Họ yêu cầu mọi người tránh ra, đặc biệt là chiếc giường gỗ lim đen bóng đang nằm chỏng chơ giữa phòng.
Viên công an trưởng đưa mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở gầm giường. “Kiểm tra kỹ chỗ này,” ông ra lệnh cho thuộc cấp.
Hùng, mặt cắt không còn giọt máu, cùng Bà nội và vài người Họ hàng đứng chết lặng một góc, dõi theo từng cử động. Họ vẫn không thể tin Lan lại biến mất như vậy.
Một viên Công an khác quỳ xuống, dùng đèn pin soi vào khoảng không tối tăm dưới gầm giường. Ánh sáng chập chờn lướt qua những hạt bụi và mạng nhện giăng mắc. Đột nhiên, anh ta khựng lại.
“Thưa đội trưởng… có gì đó dưới này.” Giọng anh ta xen lẫn sự e dè.
Viên công an trưởng tiến lại gần, cúi xuống nhìn. Khi tầm mắt ông chạm đến vật thể lạ, khuôn mặt vốn đã nghiêm nghị càng thêm cau có. Một mùi ẩm mốc, tanh tưởi đột ngột bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi mọi người. Khó chịu đến mức nhiều người phải lấy tay che mũi.
Dưới gầm giường, cuộn tròn một cách kỳ dị, là một xác rắn lớn khô quắt. Nó nằm bất động, màu sắc xám xịt, vằn vện những mảng đen. Dường như nó đã bị ướp hay bảo quản bằng cách nào đó từ rất lâu, đến mức da thịt co rút lại, hóa đá. Nó trông không giống bất kỳ con rắn chết thông thường nào.
Viên công an trưởng lùi lại một bước, ánh mắt sắc lạnh quét qua chiếc xác rắn rồi liếc nhìn Bà nội đang tái mét mặt. Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại sự khó chịu từ mùi hôi thối.
“Thứ này…” ông lẩm bẩm, đoạn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ nghi ngại nhìn khắp căn phòng, rồi dừng lại ở Hùng và gia đình. “… không phải chuyện đơn giản.”
Cả gia đình Hùng đứng như trời trồng. Bà nội run rẩy, đôi mắt lão đờ đẫn nhìn vào gầm giường, như vừa thấy một bóng ma từ quá khứ. Hùng chết lặng, toàn thân cứng đờ. Đầu óc anh quay cuồng với những lời Lan từng kể về tiếng gõ, tiếng thì thầm, tiếng trườn bò dưới gầm giường… Tất cả không phải là mơ. Tất cả đều là sự thật kinh hoàng này.
Viên công an trưởng vẫn đang nhìn chằm chằm vào xác rắn khô quắt, vẻ mặt đầy suy tư. Mùi hôi thối vẫn lởn vởn trong không khí, càng khiến không gian thêm ngột ngạt. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm quét qua Hùng rồi dừng lại ở Bà nội.
“Bà có biết con rắn này từ đâu ra không?” Viên công an trưởng hỏi thẳng, giọng điệu không chút khoan nhượng.
Bà nội, người vừa nãy còn run rẩy, bất chợt hít một hơi thật sâu, như thể lấy lại bình tĩnh. Đôi mắt lão nheo lại, nhìn thẳng vào xác rắn dưới gầm giường. Không còn vẻ đờ đẫn hay sợ hãi, thay vào đó là một sự bình thản đến khó tả, gần như là dửng dưng.
Hùng sững sờ khi thấy Bà nội không hề nhăn mặt, không hề né tránh mùi tanh tưởi kia. Thậm chí, một nụ cười khó hiểu, gần như là một nét cười bí ẩn, thoáng qua trên môi bà. Nụ cười ấy nhanh đến mức nếu không chú ý sẽ không thể nhìn thấy.
“Rắn à?” Bà nội khẽ lẩm bẩm, chất giọng đều đều không chút cảm xúc. “Giường ấy không phải ai cũng nằm được đâu, tôi đã nói rồi mà.”
Hùng nghe Bà nội nói, toàn thân cứng đờ. Ánh mắt anh xoáy sâu vào nụ cười vừa lướt qua trên môi bà, rồi nhìn xuống xác rắn. Lời nói của Bà nội, cùng với vẻ bình thản đáng sợ của bà lúc này, khiến một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Hùng. Những mảnh ghép rời rạc trong đầu anh bắt đầu chắp nối, tạo thành một bức tranh méo mó, kinh hoàng.
“Bà nội… bà đang nói cái gì vậy?” Hùng thốt lên, giọng nói khẽ run rẩy.
Bà nội vẫn nhìn xác rắn, như đang nhìn một vật vô tri vô giác. Bà không trả lời Hùng, chỉ khẽ nhếch môi thêm lần nữa, nụ cười bí ẩn đó lại hiện rõ hơn một chút. Nó không phải nụ cười của sự vui vẻ, mà là của sự thấu hiểu, của một bí mật nào đó đã được xác nhận.
Viên công an trưởng nhíu mày, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn Bà nội. “Bà biết con rắn này liên quan đến chuyện gì phải không?”
Bà nội quay lại nhìn viên công an, đôi mắt lão vẫn giữ vẻ điềm nhiên. “Biết hay không biết thì có ích gì chứ? Người đã đi rồi.” Giọng bà vẫn đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu, ghim thẳng vào tâm trí Hùng.
Hùng lùi lại một bước, cảm giác rợn người bắt đầu chiếm lấy anh. Anh nhìn Bà nội, người phụ nữ mà anh luôn yêu quý và kính trọng, giờ đây lại hiện lên một khía cạnh hoàn toàn xa lạ, đáng sợ. Phải chăng, những chuyện kinh hoàng xảy ra với Lan, không chỉ đơn thuần là một tai nạn? Và Bà nội… Bà nội biết nhiều hơn những gì bà nói.
Viên công an trưởng cau mày nhìn Bà nội, đôi mắt già nua vẫn giữ vẻ điềm nhiên đến lạnh người. Ông gật đầu ra hiệu cho thuộc cấp, không gian lập tức trở nên khẩn trương hơn. Các công an viên nhanh chóng phong tỏa căn phòng, giăng dây, và bắt đầu công tác khám nghiệm hiện trường một cách tỉ mỉ.
Mấy viên cảnh sát mang găng tay và dụng cụ chuyên dụng, cúi xuống gầm giường, cẩn thận thu thập mẫu vật xung quanh xác rắn. Mùi tanh tưởi vẫn còn đó, trộn lẫn với mùi ẩm mốc cũ kỹ của căn phòng, tạo nên một không khí ngột ngạt khó chịu. Hùng đứng chết lặng một góc, mắt không rời khỏi Bà nội, rồi lại nhìn về phía chiếc giường gỗ lim đen bóng, nơi con rắn nằm cuộn mình.
Một viên công an trẻ, tóc húi cua gọn gàng, đeo kính cận, cúi sát xuống xác rắn. Anh ta dùng một chiếc kẹp y tế gắp nhẹ con vật lên, xoay nó dưới ánh đèn pin mini. Vài phút sau, anh ta đứng thẳng dậy, quay sang Viên công an trưởng.
“Thưa thủ trưởng, kết quả sơ bộ cho thấy đây là một loại rắn hổ đất, cực độc. Nhưng cái chết của nó… khá kỳ lạ.” Giọng anh ta trầm xuống, ánh mắt có chút bối rối. “Thủ trưởng nhìn xem, nó không có dấu vết phản kháng, cơ thể co quắp nhưng lại theo một hình dạng rất… có chủ đích. Như thể ai đó đã sắp đặt nó như vậy sau khi nó chết.”
Viên công an trưởng tiến lại gần, cúi xuống quan sát. Đúng như lời viên cảnh sát trẻ nói, con rắn chết không phải trong tư thế giãy giụa tự nhiên, mà nó nằm gọn gàng, đầu ngóc lên một chút, mình cuộn lại thành một vòng tròn hoàn hảo, gần như một biểu tượng nào đó.
“Thủ trưởng, tôi nghĩ đây không phải là một cái chết thông thường.” Viên công an trẻ tiếp lời, giọng nhỏ đi. “Đây có thể là một phần của một nghi thức nào đó.”
Lời nói của anh ta như một nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Hùng. “Nghi thức?” Anh lẩm bẩm, rồi ngước nhìn về phía Bà nội, người vẫn đứng đó, lặng lẽ theo dõi mọi động thái mà không hề có bất kỳ biểu cảm nào. Hùng cảm thấy lạnh sống lưng. Tất cả những chuyện kỳ lạ xảy ra với Lan, những lời thì thầm dưới gầm giường, rồi con rắn độc này, và giờ là lời nói về “nghi thức”. Mọi thứ như đang kết nối lại, tạo thành một bức màn đen tối bao trùm lấy gia đình anh. Anh nhìn Bà nội, một tia nghi ngờ, thậm chí là sợ hãi, len lỏi vào tâm trí anh. Bà nội biết gì? Bà đang che giấu điều gì? Và điều đó, có liên quan gì đến Lan và chiếc giường gỗ lim đen bóng kia không?
Hùng cảm thấy lạnh sống sống lưng, như bị một luồng khí lạnh lẽo thấu xương bao trùm. “Nghi thức?” Giọng anh lạc đi, lẩm bẩm như thể chưa tin vào những gì vừa nghe thấy. Anh quay phắt lại nhìn Bà nội, đôi mắt đầy vẻ chất vấn. Các công an viên vẫn đang làm việc cẩn trọng quanh chiếc giường gỗ lim đen bóng, nhưng với Hùng, mọi âm thanh, mọi động thái đều như tan biến. Chỉ còn anh và Bà nội, và những bí mật đang bị giấu kín.
“Bà nội!” Hùng bước đến gần, giọng anh trầm khàn, mang theo sự tuyệt vọng trộn lẫn với nỗi sợ hãi. “Bà nói cho cháu biết đi! Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Bà nội vẫn đứng đó, bất động, đôi mắt già nua xa xăm nhìn vào hư vô, như thể bà đang nhìn xuyên qua Hùng, xuyên qua căn phòng, về một miền ký ức xa xăm nào đó. Không một lời đáp, không một cử động. Sự im lặng của bà như một bức tường vô hình, chặn đứng mọi hy vọng của Hùng.
“Bà nói là Lan sẽ ổn, bà nói Lan không sao mà!” Hùng run rẩy, những lời bà nội nói đêm hôm Lan bỏ trốn chợt ùa về, ám ảnh anh. “Bà nói Lan chỉ đi xa một chút, rồi sẽ về! Nhưng giờ Lan biến mất, không một dấu vết, chỉ có cái giường này… và con rắn này!” Hùng chỉ tay về phía chiếc giường, rồi lại nhìn bà, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn và nỗi đau khổ tột cùng. “Cái giường này có gì? Nó liên quan gì đến Lan? Bà giấu cháu chuyện gì?”
Bà nội vẫn im lặng, ánh mắt bà không còn nhìn vào hư vô nữa mà thoáng lướt qua chiếc giường gỗ lim, rồi lại trở về vẻ xa xăm, khó đoán. Một thoáng bi thương, hay là sợ hãi, lướt qua trong đáy mắt bà, nhưng nhanh đến mức Hùng không kịp nắm bắt.
“Bà ơi…” Hùng quỳ sụp xuống trước mặt bà, hai tay nắm chặt lấy bàn tay gầy guộc, lạnh ngắt của bà. Giọng anh vỡ òa, nghẹn ngào. “Bà ơi, bà nói thật cho cháu biết đi! Lan ở đâu? Cái giường này có gì?” Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Hùng, rơi xuống bàn tay nhăn nheo của bà nội. Anh van nài, cầu xin, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đến rợn người. Bà nội vẫn không hé môi, gương mặt bà như hóa đá, chôn vùi tất cả những bí mật sâu thẳm.
Bà nội vẫn không đáp lời, đôi mắt vô hồn nhìn xoáy vào khoảng không. Nhưng rồi, như một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bức tường kiên cố, một luồng ánh sáng lạ lướt qua con ngươi già nua của bà. Ánh mắt bà từ xa xăm bỗng trở nên tập trung, nhưng không phải vào Hùng hay căn phòng hiện tại, mà vào một hình ảnh nào đó chỉ mình bà thấy. Hơi thở bà khẽ run, một tiếng thở dài thườn thượt thoát ra. Đột nhiên, khung cảnh căn phòng mờ dần, tiếng Hùng van nài như bị hút vào một xoáy nước thời gian.
Căn phòng quen thuộc biến mất, thay vào đó là một căn phòng cưới rực rỡ trong ánh nến lung linh. Những dải lụa đỏ thắm vắt ngang trần, hương trầm thoang thoảng quyện cùng mùi hoa lài dịu nhẹ. Trên chiếc giường gỗ lim đen bóng, nay được phủ chăn gấm thêu phượng hoàng, một cô gái trẻ với mái tóc dài óng ả, má ửng hồng e thẹn, đang ngồi cúi mặt. Đó là Bà nội, trong hình hài thuở đôi mươi, đôi mắt long lanh tràn đầy hạnh phúc và sự hồi hộp.
Cánh cửa khẽ mở, một chàng trai tuấn tú, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng đêm, bước vào. Đó là Ông nội. Anh tiến đến bên giường, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn Bà nội trẻ. Bà ngước lên, đôi mắt chạm nhau, và cả hai cùng bật cười khe khẽ, một nụ cười của tình yêu đôi lứa vừa chớm nở. Ông nội nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay Bà nội. Bàn tay của Bà nội khi đó vẫn còn căng mọng, ấm áp.
Ông nội ghé sát vào tai Bà nội, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai khiến Bà nội khẽ rùng mình. Giọng anh trầm ấm, mang theo chút bí ẩn và sự chắc chắn đến lạ lùng.
“Giường này sẽ giữ chúng ta mãi mãi bên nhau,” Ông nội thì thầm, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt anh lại ánh lên một điều gì đó khó tả, “không ai có thể chia cắt.”
Tiếng vọng của những lời thì thầm lạnh lẽo từ Ông nội: “không ai có thể chia cắt,” vẫn còn vương vấn trong tâm trí Bà nội. Khung cảnh phòng cưới rực rỡ, lung linh trong ánh nến bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho căn phòng cũ kỹ, lạnh lẽo, nơi Hùng vẫn đang quỳ dưới chân bà. Hơi thở Bà nội nén chặt, đôi mắt già nua vẫn mở trừng trừng, nhưng ánh nhìn đã không còn vô định. Một giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên gò má nhăn nheo, mang theo nỗi đau của những ký ức bị chôn vùi. Hùng vội vã đưa tay lau nước mắt cho bà, gương mặt anh ta hoảng loạn, van nài.
“Bà nội ơi, bà sao vậy? Bà có nhớ ra gì không ạ? Lan đâu rồi, bà?” Giọng Hùng khản đặc, xen lẫn tiếng nức nở.
Bà nội không đáp. Bà chớp mắt chậm rãi, như thể vừa trở về từ một nơi rất xa xôi, rồi khẽ đẩy tay Hùng ra. Ánh mắt bà từ từ lướt qua chiếc giường gỗ lim đen bóng, dừng lại ở khoảng trống nơi Lan từng nằm. Một tiếng nấc nghẹn nhẹ thoát ra từ cổ họng bà, rồi bà quay mặt đi, run rẩy nhắm nghiền mắt lại. Sự im lặng của bà còn đáng sợ hơn bất kỳ lời thú tội nào. Hùng quỵ xuống, tuyệt vọng tột cùng.
Bên ngoài căn nhà ủ dột, tin đồn về sự biến mất không dấu vết của Lan lan truyền nhanh hơn cả tốc độ gió. Như một đám cháy rừng, nó cuồn cuộn thổi qua từng mái nhà, từng con ngõ nhỏ của ngôi làng. Người ta thì thầm, bàn tán, những ánh mắt hoài nghi, sợ hãi đổ dồn về căn nhà của Hùng.
“Con bé Lan biến mất thật rồi!”
“Không thấy một dấu vết nào, cứ như thể bốc hơi khỏi mặt đất vậy!”
“Đêm đó… có ai nghe thấy gì không?”
Những lời xì xào bắt đầu len lỏi vào những câu chuyện cũ rích, những lời nguyền xưa cũ mà những người già trong làng vẫn thường kể. Những bà lão, ông lão với mái tóc bạc phơ, đôi mắt đục mờ vì năm tháng, ngồi bên hiên nhà, kể lại những giai thoại đầy ám ảnh.
“Cái giường gỗ lim đó… không phải tự nhiên mà Bà nội giữ đến bây giờ đâu,” Ông Hai, người được mệnh danh là bách khoa toàn thư sống của làng, khà khà nói, giọng run rẩy nhưng đầy vẻ thần bí. “Gia đình nhà thằng Hùng xưa nay đã có tiếng là dính dáng đến mấy chuyện tâm linh. Chiếc giường đó từng là vật tế trong những nghi lễ cổ xưa của dòng họ.”
Bà Ba, người hàng xóm gần nhà Hùng nhất, co rúm người lại, đôi tay gầy guộc ôm chặt lấy vai. Bà lẩm bẩm, đôi mắt thất thần nhìn về phía căn nhà u ám: “Cái giường đó… đã từng có chuyện không hay rồi. Từng có người chết trên đó, sau đó biến mất một cách kỳ lạ. Giống hệt Lan bây giờ…” Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng những người nghe. Cảm giác sợ hãi và kinh hoàng bao trùm lấy ngôi làng nhỏ.
Hùng, với nỗi tuyệt vọng dâng trào và một khao khát mãnh liệt tìm kiếm sự thật, đã lao vào căn nhà kho bụi bặm phía sau nhà. Không khí ẩm mốc, mùi cũ kỹ nồng nặc xộc vào mũi, nhưng Hùng không màng. Anh ta cật lực lật tung từng chồng đồ cũ, từng chiếc hộp gỗ mục nát, với hy vọng tìm thấy một manh mối nào đó về Ông nội, về chiếc giường, về Lan. Tay anh bỗng chạm vào một vật cứng lạnh lẽo dưới đáy một đống vải bạt cũ. Là một chiếc rương gỗ đã bạc màu, khóa bằng một ổ khóa gỉ sét. Hùng dùng hết sức lực để phá tung chiếc khóa, tim đập thình thịch.
Bên trong rương, một thế giới khác hiện ra. Những vật phẩm lạ lùng nằm im lìm, phủ bụi thời gian. Hùng run rẩy nhấc lên một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã bong tróc. Mở ra, anh thấy những nét chữ nguệch ngoạc và vô số ký hiệu kỳ lạ, khó hiểu, như những phù chú cổ xưa. Kế bên là một con dao khắc nhỏ, cán bằng gỗ đen bóng, lưỡi dao ánh lên vẻ sắc lạnh dù đã cũ kỹ. Và vài loại thảo mộc khô, tỏa ra mùi hương hăng hắc khó tả, được gói ghém cẩn thận trong những mảnh vải đã ố vàng.
Hùng siết chặt cuốn sổ trong tay, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự hoang mang. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng, nhưng sự quyết tâm tìm ra Lan mạnh hơn tất cả. Anh lập tức lao về phía phòng khách, nơi Bà nội vẫn ngồi bất động trên ghế, ánh mắt vô hồn.
Hùng giơ thẳng cuốn sổ ra trước mặt Bà nội, giọng anh run lên vì vừa sợ hãi vừa tức giận: “Cái này là gì, bà nội? Rốt cuộc là gì? Con biết bà đang giấu con điều gì đó! Bà nói cho con biết đi, bà ơi!”
Bà nội khẽ giật mình, đôi mắt bà từ từ tập trung vào cuốn sổ. Gương mặt bà tái nhợt đi trông thấy. Một tia hoảng loạn thoáng qua trong đôi mắt già nua ấy, rồi bà lại cúi gằm mặt xuống, đôi môi mím chặt không nói một lời. Sự im lặng của bà lúc này như một lời xác nhận, khiến lồng ngực Hùng như bị bóp nghẹt. Anh cảm thấy kinh hoàng tột độ, nhưng vẫn không từ bỏ. Ngọn lửa quyết tâm trong anh bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết.
Hùng siết chặt cuốn sổ, bước lại gần hơn, quỳ sụp xuống trước mặt Bà nội. Đôi mắt anh rực đỏ, vừa đau đớn vừa phẫn nộ.
HÙNG
(Giọng khản đặc, dồn nén)
Bà nội! Lan… Lan đang ở đâu? Bà biết mà, đúng không? Bà nói cho con biết đi! Con xin bà đấy!
Bà nội vẫn cúi gằm mặt, đôi vai bà run lên bần bật. Nước mắt bắt đầu tuôn rơi trên gò má nhăn nheo, ướt đẫm tấm áo bạc màu. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, yếu ớt nhưng đầy thống khổ. Hùng nhìn thấy cảnh tượng đó, nỗi sợ hãi trong anh dâng lên tột độ. Anh hiểu rằng, sự thật sắp được phơi bày, và nó còn kinh hoàng hơn những gì anh có thể tưởng tượng.
HÙNG
(Lay nhẹ tay Bà nội)
Bà ơi! Bà đừng làm con sợ. Bà nói đi, dù có là gì con cũng chấp nhận.
Bà nội ngước mắt lên, khuôn mặt bà đầm đìa nước mắt. Đôi môi run rẩy, bà cố gắng nói, nhưng tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng.
BÀ NỘI
(Nấc nghẹn, khó nhọc)
Ông… ông mày… ông ấy…
Bà nội lại bật khóc nức nở, tiếng khóc ai oán, não ruột vang vọng khắp căn phòng tĩnh mịch. Hùng ôm chặt bà, cố gắng trấn an, nhưng chính anh cũng đang run rẩy.
HÙNG
(Vỗ về Bà nội)
Bà ơi, từ từ thôi. Có chuyện gì vậy bà? Chuyện chiếc giường, chuyện cuốn sổ này, chuyện con rắn dưới gầm giường mà Lan đã nhắc tới… Bà nói cho con biết đi bà ơi!
Bà nội lấy lại chút bình tĩnh, bà nhìn Hùng bằng ánh mắt đầy bi thương.
BÀ NỘI
(Thì thầm, đứt quãng)
Đúng… đúng là có con rắn… Ông mày… ông ấy đã dùng phép thuật cổ xưa. Phép thuật đó… để gắn kết tình yêu của ông bà… với chiếc giường đó. Ông mày không muốn xa bà… không muốn xa căn nhà này…
Mỗi lời bà nói ra như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Hùng. Anh bàng hoàng. Một phép thuật cổ xưa? Gắn kết tình yêu với chiếc giường? Chuyện này thật điên rồ!
BÀ NỘI
(Nước mắt vẫn tuôn rơi, giọng nghẹn ngào)
Nhưng… nhưng phép thuật đó có cái giá… Cái giá… là con rắn… nó sẽ giữ gìn… giữ gìn cái tình yêu đó… mãi mãi. Ông mày… ông ấy không muốn rời xa bà… không muốn…
Hùng cố gắng hít thở sâu, trái tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh nhìn Bà nội, đôi mắt đầy hoài nghi và sợ hãi.
HÙNG
(Giọng run rẩy)
Bà… bà nói rõ hơn đi. Cái con rắn đó… nó là gì? Sao nó lại giữ gìn tình yêu?
Bà nội ngước nhìn Hùng, ánh mắt bà xa xăm, như đang chìm đắm trong ký ức đau buồn.
BÀ NỘI
Ông mày… ông ấy không chỉ dùng phép thuật cổ xưa để gắn kết tình yêu. Ông ấy còn muốn tạo ra một thứ gì đó… một ‘linh hồn hộ mệnh’ cho chiếc giường này. Nó được sinh ra từ tình yêu của ông bà… từ nỗi sợ hãi mất mát. Ông mày muốn nó bảo vệ tình yêu đó, giữ cho chúng ta mãi mãi bên nhau.
Hùng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Một linh hồn hộ mệnh? Cho chiếc giường?
BÀ NỘI
(Giọng thì thầm, đứt quãng)
Nhưng theo thời gian… tình yêu có thể đổi thay, Hùng à. Nỗi sợ hãi thì không. Cái linh hồn đó… nó cũng dần méo mó đi. Nó không còn là thứ bảo vệ tình yêu nữa… mà trở thành một thực thể chiếm hữu. Nó muốn giữ chặt mọi thứ, mọi người nằm trên chiếc giường đó… không cho ai rời đi.
Hùng há hốc mồm. Những lời bà nội nói ra như những mảnh ghép kinh hoàng lấp đầy khoảng trống trong tâm trí anh. Lan đã kể về tiếng động dưới gầm giường, về cảm giác bị kéo, bị nắm giữ. Đó không phải là ảo giác.
BÀ NỘI
(Đưa tay siết chặt tay Hùng, thì thầm)
Nó muốn giữ người bên cạnh… như nó đã giữ ông mày.
Cả người Hùng cứng lại. “Như nó đã giữ ông mày.” Câu nói đó vang vọng trong đầu anh như tiếng sét đánh ngang tai. Ông nội của anh không chỉ mất đi một cách tự nhiên. Ông đã bị cái gì đó giữ lại? Phải chăng ông đã không thể rời khỏi chiếc giường đó? Anh nhớ lại những lời đồn thổi về việc ông nội yếu dần, không muốn ra khỏi phòng. Không, không thể nào là bệnh tật.
Một sự thật kinh hoàng hiện rõ mồn một trước mắt Hùng. Lan đã bị nó bắt. Cái thực thể chiếm hữu đó đã không cho Lan rời đi. Nó đã giữ chặt lấy cô, như nó đã từng giữ lấy ông nội. Hùng rùng mình, nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy anh. Cái cảm giác ghê rợn trườn ra khỏi gầm giường mà Lan kể lại, tiếng thì thầm bên tai cô… tất cả đều là sự thật. Lan đã chiến đấu chống lại một thứ không phải của thế giới này, ngay trên chính chiếc giường cưới của họ.
Hùng đứng chết lặng, từng lời của Bà nội như những nhát dao cứa vào tâm trí anh. Ông nội anh… không phải mất vì bệnh tật, mà vì bị “giữ lại”? Cái thứ kinh tởm dưới gầm giường, thứ đã quấy phá Lan, thứ đã cố gắng chiếm đoạt cô…
Một hình ảnh đáng sợ hiện lên trong đầu Hùng: xác con rắn khô cứng nằm cuộn tròn dưới gầm giường gỗ lim đen bóng. Đó không chỉ là một vật phẩm ma thuật như anh từng lờ mờ đoán. Nó là một linh hồn. Linh hồn của ông nội anh. Một linh hồn bị biến chất, méo mó sau nghi lễ cổ xưa mà Bà nội vừa nhắc tới.
Hùng rùng mình ghê tởm. Cái thứ quỷ quái đã trườn ra khỏi gầm giường, vươn tay kéo chăn Lan, thì thầm bên tai cô, muốn biến cô thành “người vợ” mới của nó… không phải là một con quỷ vô danh. Nó chính là ông nội anh.
Nỗi kinh hoàng dâng trào, bóp nghẹt lấy Hùng. Ruột gan anh cuộn lại. Thứ đã đeo bám Lan, ám ảnh cô đến mức phải bỏ trốn, lại chính là tổ tiên của anh. Anh nhìn Bà nội, đôi mắt đỏ ngầu.
HÙNG
(Lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng)
Thứ này… thứ dưới gầm giường… nó… nó là một phần của ông nội?
Bà nội không nói gì, chỉ cúi gằm mặt. Đôi tay bà run rẩy. Ánh mắt bà đầy bi ai, chất chứa một nỗi đau đã đè nặng suốt bao năm tháng. Sự im lặng của bà là câu trả lời.
Hùng cảm thấy một cơn buồn nôn khó tả. Ông nội. Cái xác rắn khô cong ghê tởm ấy chính là linh hồn ông nội anh, bị mắc kẹt, bị biến thành một thực thể chiếm hữu sau khi đã cố gắng “giữ gìn tình yêu” bằng một nghi lễ sai trái. Và giờ đây, nó đã nhắm vào Lan, vợ anh. Lan đã phải đối mặt với chính ông nội anh, trong hình hài một con quái vật, ngay trên chiếc giường cưới của họ. Kinh tởm, đau đớn, và một sự ghê rợn tột cùng xé nát tâm can Hùng. Anh không thể tin được sự thật tàn khốc này.
Nỗi kinh hoàng lập tức chuyển hóa thành một cơn sóng tội lỗi đè bẹp lấy Hùng. Anh đã không tin Lan. Anh đã gạt bỏ mọi lời van xin, mọi dấu hiệu sợ hãi tột cùng của cô, cho rằng cô bị hoang tưởng, bị căng thẳng sau đám cưới. Anh đã nhìn thấy đôi mắt cô thất thần, cơ thể cô gầy rộc đi vì sợ hãi, và thay vì ôm cô vào lòng, tin tưởng cô, anh đã xa lánh, đã cho rằng cô đang phát điên. Và tất cả những gì Lan đã phải đối mặt, cái thứ quỷ quái đã ám ảnh cô, lại chính là tổ tiên của anh, biến chất thành một con quái vật kinh tởm dưới gầm giường cưới của họ.
Ruột gan Hùng thắt lại, như có ai đó đang dùng dao cứa vào từng thớ thịt. Anh nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Lan khi cô cố gắng kể cho anh nghe những điều kỳ lạ. Anh nhớ lại cái đêm cô gào thét bỏ chạy. Anh đã trách móc cô, đã cho rằng cô làm xấu mặt gia đình. Giờ đây, mỗi lời trách cứ đó như những nhát búa giáng thẳng vào lương tâm anh. Anh đã bỏ rơi Lan khi cô cần anh nhất, đã để cô một mình chống chọi với nỗi kinh hoàng không thể gọi tên.
Một tiếng nức nở đau đớn bật ra từ lồng ngực Hùng. Anh ngã quỵ xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu. Hình ảnh Lan gầy gò, hoảng loạn cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí anh, hòa lẫn với nỗi ghê tởm về cái xác rắn khô cong dưới gầm giường. Anh đã thất bại thảm hại với vai trò người chồng, người bảo vệ. Anh đã quá ngu ngốc, quá hời hợt.
Hùng ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu nhưng giờ đây không còn sự hoang mang nữa, mà thay vào đó là một ý chí sắt đá. Anh siết chặt nắm đấm, để móng tay in hằn vào lòng bàn tay.
HÙNG
(Giọng khàn đặc, đầy cay đắng và dằn vặt)
Lan ơi… anh xin lỗi! Anh xin lỗi em! Anh đã không tin em! Anh đã để em phải chịu đựng tất cả một mình!
Bà nội vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn cháu trai, nỗi đau chất chứa trong đôi mắt bà cũng sâu thẳm không kém.
Hùng đứng dậy, cơ thể anh run rẩy nhưng ánh mắt anh lại kiên định đến đáng sợ. Mọi sự dằn vặt, hối hận bỗng chốc hóa thành một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong lồng ngực.
HÙNG
(Giọng nói rắn rỏi, gằn từng chữ như thể đang thề độc với chính mình)
Em ơi, anh xin lỗi! Anh sẽ tìm em, bằng mọi giá! Anh sẽ tìm em, và anh sẽ giải thoát em khỏi lời nguyền đáng sợ này! Dù phải trả bất cứ cái giá nào, anh cũng sẽ đưa em trở về!
Hùng không phí một giây phút nào sau lời thề độc. Ánh mắt anh hằn lên sự kiên quyết, pha lẫn nỗi đau tột cùng. Anh lập tức liên hệ với đội điều tra của Công an, những người vẫn đang bế tắc trong vụ mất tích của Lan. Lần này, Hùng kể lại tất cả, không giấu giếm bất cứ chi tiết nào – từ tiếng kẽo kẹt đêm tân hôn, tiếng gõ dưới gầm giường, đến chăn bị kéo tụt, tiếng thì thầm, và đỉnh điểm là cái xác rắn khô dưới gầm giường. Anh trình bày mọi thứ một cách mạch lạc, dù giọng nói vẫn còn run rẩy vì xúc động.
CÁN BỘ CÔNG AN
(Ghi chép cẩn thận, gương mặt trầm tư)
Tình hình này… có vẻ vượt quá khả năng điều tra thông thường của chúng tôi. Chúng tôi đã xem xét mọi ngóc ngách, hỏi han tất cả hàng xóm, gia đình, nhưng không có một dấu vết nào của cô Lan. Việc anh kể về xác rắn và những hiện tượng kỳ lạ…
Công an, sau nhiều ngày bế tắc, nhận thấy sự việc ngày càng trở nên phức tạp và mang màu sắc khó lý giải. Họ không thể bác bỏ hoàn toàn những gì Hùng kể, đặc biệt khi sự mất tích của Lan không có bất kỳ logic vật lý nào. Sau một hồi bàn bạc, một sĩ quan đề nghị một giải pháp bất ngờ.
CÁN BỘ CÔNG AN
Chúng tôi biết có một người… một nhà ngoại cảm rất có tiếng trong vùng. Bà ấy đã từng giúp chúng tôi giải quyết vài vụ việc bí ẩn mà khoa học không thể lý giải được. Có lẽ, đây là hy vọng cuối cùng của chúng ta. Anh có muốn thử không?
Không chút chần chừ, Hùng gật đầu lia lịa. Dù phải cầu cứu bất cứ ai, anh cũng không từ nan. Vài giờ sau, Hùng và một vài cán bộ Công an cùng Bà nội đã có mặt trong căn phòng cưới lạnh lẽo. Một người phụ nữ trung niên, mái tóc bạc trắng nhưng đôi mắt tinh anh, bước vào. Bà là Nhà ngoại cảm nổi tiếng được Công an giới thiệu. Bà không nói gì, chỉ chậm rãi đi quanh chiếc giường gỗ lim đen bóng, đôi mắt nhắm nghiền, bàn tay nhẹ nhàng lướt qua không khí. Hùng nín thở theo dõi từng cử chỉ của bà. Không khí trong phòng bỗng trở nên nặng nề, như có một luồng khí vô hình đang siết chặt lồng ngực mọi người.
Nhà ngoại cảm dừng lại ngay cạnh chiếc giường, đôi mắt từ từ mở ra, nhìn thẳng vào Hùng. Gương mặt bà trầm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa vẻ xót xa.
NHÀ NGOẠI CẢM
(Giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy, như vọng về từ một nơi rất xa)
Cô ấy… cô ấy vẫn còn ở rất gần đây. Năng lượng của cô ấy vẫn hiện hữu, gắn liền với chiếc giường này… nhưng không phải theo cách vật lý mà mọi người đang tìm kiếm. Cô ấy đang bị giam giữ… trong một không gian linh hồn. Nó liên kết chặt chẽ với nơi này… với chiếc giường này. Linh hồn của cô ấy đang bị khóa lại, không thể thoát ra.
Hùng sững sờ, tim anh đập mạnh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Bà nội ôm lấy tay Hùng, đôi mắt ngấn lệ. Mọi người đều cảm nhận được sự thật kinh hoàng trong lời nói của bà ngoại cảm.
NHÀ NGOẠI CẢM
(Nhấn mạnh từng từ, ánh mắt xa xăm)
Cô ấy vẫn còn ở gần đây… nhưng không phải theo cách vật lý. Chúng ta cần phải hóa giải mối liên kết này… nếu muốn đưa cô ấy trở về.
Nhà ngoại cảm quay lại đối mặt với chiếc giường gỗ lim đen bóng, đôi mắt bà nheo lại đầy vẻ cảnh giác. Hùng đứng ngay phía sau, tim đập thình thịch, sẵn sàng làm theo mọi chỉ dẫn. Bà nội nấp sau lưng Hùng, bàn tay run rẩy bám chặt lấy cánh tay cháu trai, lo sợ.
NHÀ NGOẠI CẢM
(Giọng dứt khoát, nhưng vẫn giữ vẻ trầm tĩnh)
Linh hồn bị giam giữ cần được giải thoát. Chúng ta sẽ bắt đầu.
Bà giơ hai tay lên, lòng bàn tay hướng về phía chiếc giường. Một luồng khí lạnh lẽo đột ngột ập tới, khiến tất cả mọi người rùng mình. Không khí trong phòng bỗng trở nên đặc quánh, nặng nề đến khó thở.
Ngay lập tức, chiếc giường phản ứng. Nó bắt đầu rung lắc dữ dội, tiếng kẽo kẹt không còn đơn thuần là âm thanh cũ kỹ mà biến thành tiếng nghiến ken két, như thể một sinh vật khổng lồ đang oằn mình phản kháng. Những món đồ vật nhỏ trong phòng – khung ảnh trên tủ, lọ hoa trên bàn – cũng bắt đầu rung lắc theo, va vào nhau lạch cạch đầy kinh hãi.
Từ dưới gầm giường, một tiếng rên rỉ yếu ớt, rồi lớn dần, biến thành âm thanh ghê rợn, văng vẳng như tiếng than khóc ai oán của một linh hồn đau khổ đang cố thoát ra, xen lẫn với tiếng gầm gừ giận dữ của một thứ gì đó bị quấy phá. Hùng cảm thấy từng sợi tóc gáy dựng đứng, nhưng anh không lùi lại. Anh siết chặt nắm tay, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc giường, nơi anh tin Lan đang bị giam giữ.
Nhà ngoại cảm nhắm nghiền mắt, miệng lẩm nhẩm những câu chú cổ xưa. Ánh sáng trong phòng chập chờn, bóng đổ từ chiếc giường dài ra, như một bàn tay quỷ dị đang vươn tới. Tiếng rên rỉ từ gầm giường càng lúc càng dữ dội, như cố gắng xua đuổi, ngăn cản họ tiếp cận. Gió lạnh luồn qua các khe cửa sổ, cuốn bay những tấm rèm mỏng, tạo ra những bóng hình kỳ dị nhảy múa.
Bỗng, một giọng nói thì thầm, lạnh lẽo và đầy uy lực, vang vọng trong căn phòng. Nó không phải là âm thanh từ bên ngoài, mà như xuyên thẳng qua không khí, thấm vào từng tế bào, vọng trực tiếp vào tâm trí Hùng.
TIẾNG THÌ THẦM (V.O.)
(Lạnh lẽo, vang vọng)
Đừng cố gắng… Vô ích thôi… Cô ta là của ta!
Hùng sững sờ, anh khựng lại, đôi mắt mở to. Giọng nói ấy quen thuộc một cách rùng rợn, như thể nó đã ám ảnh anh trong những giấc mơ kinh hoàng nhất. Anh ngước nhìn Nhà ngoại cảm, bà vẫn đang tập trung cao độ, dường như không nghe thấy điều gì. Chỉ có Hùng, và có lẽ cả Bà nội, cảm nhận được sự hiện diện đáng sợ này.
TIẾNG THÌ THẦM (V.O.)
(Trách móc, giận dữ)
Ngươi đã hứa… Ngươi đã dâng hiến… Cô dâu của ngươi… là vật hiến tế…
Hùng ôm chặt đầu, những ký ức mơ hồ về một lời hứa, một giao kèo nào đó thoáng qua trong tâm trí anh, khiến anh choáng váng. Anh không thể hiểu tại sao những lời này lại nhắm thẳng vào mình. Anh chưa từng hứa hẹn điều gì liên quan đến Lan. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh biết, thứ gì đó đang cố gắng chơi đùa với tâm trí anh, lợi dụng nỗi sợ hãi của anh.
Nhà ngoại cảm đột ngột mở mắt, khuôn mặt bà đanh lại.
NHÀ NGOẠI CẢM
(Giọng đầy vẻ kiên định)
Ngươi không thể ngăn cản ta! Linh hồn phải được giải thoát!
NHÀ NGOẠI CẢM
(Giọng đầy vẻ kiên định)
Ngươi không thể ngăn cản ta! Linh hồn phải được giải thoát!
Nhà ngoại cảm dứt lời, hai bàn tay bà chắp vào nhau, ấn chặt như đang nắm giữ một thứ gì đó vô hình. Một luồng năng lượng mạnh mẽ toát ra từ người bà, đẩy lùi khí lạnh đang bủa vây. Cùng lúc đó, bà rải một nắm tro hương màu vàng xuống đất, những hạt tro chạm sàn nhà lạnh lẽo lập tức bốc lên một làn khói mỏng, xoáy nhẹ rồi tan biến.
Tiếng gầm gừ từ gầm giường chuyển thành tiếng gào thét phẫn uất, như thể thứ gì đó đang bị đốt cháy. Chiếc giường gỗ lim đen bóng rung lên bần bật, những sợi dây gai cột quanh giường đứt phựt, bật tung ra như bị một lực vô hình xé nát. Hùng cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt, đầu óc quay cuồng. Bà nội nín thở, hai mắt nhắm chặt, không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.
Đột nhiên, một làn sương đen mờ ảo trườn ra từ dưới gầm giường, cuộn xoáy lại, dần dần kết thành một hình dáng con người. Hình ảnh đó mờ ảo, lung linh như ảo ảnh, nhưng Hùng nhận ra ngay lập tức: đó chính là Ông nội của anh, với ánh mắt hằn học, đầy oán giận.
HÙNG
(Thốt lên, kinh ngạc và sợ hãi)
Ông nội?
Ảo ảnh của Ông nội không đáp lời Hùng, nhưng ánh mắt đau khổ và tức giận của ông ta khóa chặt vào Hùng, như thể anh chính là kẻ phản bội. Nét mặt ông vặn vẹo, vừa oán trách, vừa bi thương, như một tình yêu vĩ đại đã bị xé nát, giờ đây chỉ còn lại nỗi căm hờn.
ẢO ẢNH ÔNG NỘI
(Giọng nói rít lên, vang vọng trong không gian, lạnh lẽo đến thấu xương)
Con không thể phá vỡ lời thề của ta! Con sẽ phải cô độc như ta!
Mỗi lời nói của ảo ảnh như một nhát dao đâm thẳng vào tim Hùng. Anh lùi lại một bước, cảm thấy choáng váng. Lời thề nào? Anh chưa bao giờ biết đến một lời thề như vậy. Nhưng ánh mắt Ông nội nhìn anh đầy căm phẫn, khiến anh cảm thấy tội lỗi không thể tả. Anh nhìn về phía Nhà ngoại cảm, bà vẫn đang tập trung cao độ, đôi mắt không rời khỏi ảo ảnh.
ẢO ẢNH ÔNG NỘI
(Càng lúc càng giận dữ, bàn tay ảo ảnh vươn ra như muốn túm lấy Hùng)
Ngươi đã hứa! Ngươi là cháu đích tôn, ngươi phải tiếp nối! Cô ta… cô ta là của ta!
Hùng hiểu ra. Lời thề này có lẽ không phải của riêng anh, mà là của cả dòng họ, liên quan đến chiếc giường và những linh hồn bị giam giữ. Anh siết chặt nắm tay, nhìn vào khuôn mặt đau khổ của Ông nội mình, nhưng trong đầu anh chỉ có một cái tên: Lan. Anh không thể để Lan chịu khổ vì một lời thề cổ xưa mà anh không hề hay biết.
HÙNG
(Hét lên, giọng run rẩy nhưng kiên quyết)
Không! Cháu sẽ không để ai phải chịu đựng nữa! Dù là ai đi nữa!
Anh phải đưa ra lựa chọn. Một bên là lời thề của dòng họ, là sự yên nghỉ của Ông nội, là nỗi sợ hãi về sự cô độc. Một bên là Lan, người anh yêu, đang bị giam cầm. Hùng nhắm mắt, hình ảnh Lan mờ nhạt hiện lên trong tâm trí, rồi anh mở mắt ra, ánh mắt đầy sự đau đớn nhưng cũng ngập tràn quyết tâm.
HÙNG
(Giọng nói đầy kiên định, buông bỏ tất cả)
Cháu xin lỗi, Ông nội. Nhưng cháu sẽ không để Lan chết. Cháu chấp nhận buông bỏ… buông bỏ tất cả.
Lời nói của Hùng như một mũi tên xuyên qua ảo ảnh. Hình ảnh Ông nội thoáng chốc ngưng đọng, đôi mắt tràn ngập sự ngạc nhiên và nỗi đau tột cùng, như thể chính linh hồn ông cũng đang tan vỡ.
Ảo ảnh của Ông nội chớp động kịch liệt, khuôn mặt ông ta méo mó trong một tiếng thét câm lặng của sự thống khổ và disbelief. Hình ảnh ông ta tan biến dần như khói sương, hòa vào không khí lạnh lẽo của căn phòng. Tiếng gào thét phẫn uất từ gầm giường tắt ngấm, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến rợn người. Chiếc giường gỗ lim đen bóng ngừng rung lắc, nhưng những sợi dây gai đứt tung vẫn còn vương vãi trên sàn, như dấu vết của một cuộc chiến không khoan nhượng.
Bà nội và Nhà ngoại cảm thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt Hùng vẫn dán chặt vào khoảng không nơi Ông nội vừa biến mất. Anh cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng, nhưng xen lẫn vào đó là một tia hy vọng.
Đúng lúc đó, một tiếng rên khẽ vang lên. Hùng quay phắt lại. Từ góc khuất cạnh chân giường, một bóng người đang cuộn tròn trên sàn nhà lạnh lẽo. Mái tóc dài che khuất gần hết khuôn mặt, nhưng bộ váy trắng đã nhàu nát không thể lẫn vào đâu được.
HÙNG
(Giọng run rẩy, khó tin)
Lan!
Anh lao đến, quỳ sụp xuống bên cạnh Lan. Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy mở to, nhưng không có lấy một tia sáng nhận ra anh. Ánh mắt Lan trống rỗng, vô hồn, như thể mọi ký ức đã bị xóa sạch. Hùng nhìn vào đôi mắt đó, cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Anh gọi tên cô, tay chạm nhẹ vào má cô, lạnh buốt.
LAN
(Lắp bắp, giọng yếu ớt)
Đây là đâu? Anh là ai?
Câu hỏi của Lan như một nhát dao đâm thẳng vào Hùng. Nước mắt anh trào ra, lăn dài trên má. Lan đã trở về, nhưng không còn là Lan mà anh từng biết. Niềm nhẹ nhõm vì sự trở lại của cô vỡ vụn trước nỗi đau xé lòng vì sự mất mát ký ức của cô. Anh muốn hét lên, muốn lay tỉnh cô, nhưng nhìn thấy ánh mắt vô định ấy, anh chỉ còn biết ôm chặt lấy cô.
HÙNG
(Ôm chặt Lan vào lòng, nước mắt tuôn rơi)
Lan… Em đã trở về rồi… Em đã trở về rồi…
Anh ôm Lan thật chặt, như thể sợ chỉ cần buông lỏng một chút, cô sẽ lại tan biến. Hùng vùi mặt vào mái tóc Lan, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai áo. Lan vẫn ngồi im trong vòng tay anh, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, không một chút phản ứng, không một chút nhận thức. Anh biết, chặng đường phía trước sẽ còn rất dài, nhưng ít nhất, Lan đã ở đây, ngay trong vòng tay anh.
Bà nội và Nhà ngoại cảm đứng đó, chứng kiến cảnh tượng bi thương. Bà nội lảo đảo tiến lại gần, đôi tay run rẩy chạm vào mái tóc Lan.
BÀ NỘI
(Giọng khàn đặc, đầy hối hận)
Lan… cháu tôi…
Lan không phản ứng, đôi mắt vô hồn nhìn xuyên qua Bà nội, không một chút cảm xúc. Nỗi đau giằng xé trái tim Hùng, nhưng cùng lúc, một quyết định sắt đá hình thành trong anh. Anh nhìn chiếc giường gỗ lim đen bóng, cái vật đã gây ra tất cả.
HÙNG
(Ánh mắt kiên quyết)
Cái giường… phải phá hủy nó!
Bà nội giật mình, nhưng không phản đối. Bà gật đầu trong im lặng, đôi mắt ngấn lệ. Bà biết, đây là điều duy nhất có thể làm để chuộc lỗi, dù muộn màng. Nhà ngoại cảm khẽ thở dài, như thể gánh nặng đã được trút bỏ phần nào.
Không lâu sau, tiếng cưa, tiếng búa vang lên khô khốc trong căn phòng cũ. Họ hàng được Hùng gọi đến, gương mặt ai nấy đều trầm trọng. Chiếc giường gỗ lim, từng là biểu tượng của gia phong và truyền thống, giờ đây bị đập phá không thương tiếc. Từng mảnh gỗ đen bóng, từng mối nối cổ kính bị tách rời. Tiếng kêu rắc rắc của gỗ khô xen lẫn tiếng thở dài nặng nề. Hùng tự tay tháo dỡ, mỗi nhát búa anh giáng xuống như trút hết nỗi uất hận và đau đớn kìm nén bấy lâu. Lan ngồi lặng lẽ một góc, dõi theo mọi việc với ánh mắt vô tri.
Khi chiếc giường đã tan thành từng mảnh vụn, Hùng cùng một vài người đàn ông khiêng chúng ra sân. Một hố đất được đào vội vã. Họ chất đống gỗ lim vào đó, rưới xăng. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, liếm láp từng thớ gỗ, biến chiếc giường ma ám thành tro tàn. Khói đen cuồn cuộn bay lên, hòa vào bầu trời xám xịt của buổi chiều tà.
Bà nội đứng từ xa, thân hình gầy gò run rẩy trong gió. Bà nhìn ngọn lửa nuốt chửng những gì còn sót lại của quá khứ, khuôn mặt bà hằn lên nỗi hối hận tột cùng, không một lời nói, không một tiếng nấc. Kể từ giây phút đó, Bà nội sống trong sự im lặng tuyệt đối. Bà không còn nói chuyện, chỉ lặng lẽ làm những việc vặt vãnh, đôi mắt vô định như đang nhìn vào một vực sâu không đáy.
Hùng ngồi cạnh Lan, đôi mắt anh dán chặt vào cô. Anh nhìn những cử chỉ chậm chạp, ánh mắt trống rỗng của cô, cảm nhận rõ ràng sự vắng mặt của ký ức, của những cảm xúc thân quen. Trái tim anh đau nhói, nhưng không còn là sự tuyệt vọng mà là một quyết tâm sắt đá. Lan đã mất đi một phần quan trọng của bản thân, một phần của quá khứ và cả những cảm xúc mà anh từng trân trọng. Hùng nhận ra, Lan mà anh yêu say đắm đã thay đổi mãi mãi, không thể nào trở lại như xưa. Nhưng cô vẫn ở đây, vẫn là hơi ấm thân quen trong vòng tay anh. Anh sẽ không bỏ rơi cô. Anh quyết định sẽ ở bên chăm sóc cô, cùng cô xây dựng lại một cuộc sống mới, dù biết rằng con đường ấy sẽ vô cùng khó khăn và không bao giờ có thể trọn vẹn. Anh sẽ là ký ức của cô, là điểm tựa duy nhất của cô.
Đêm xuống, ngọn lửa đã tàn, chỉ còn lại đống tro tàn đen ngòm, ấm nóng dưới nền đất lạnh. Hùng đứng một mình bên đống tro, nhìn những tàn lửa đỏ lập lòe như những ánh mắt cuối cùng của một quá khứ đầy ám ảnh. Anh đưa tay chạm vào nắm tro bụi còn vương hơi nóng, cảm nhận sự lạnh lẽo của tro tàn đối lập với ngọn lửa dữ dội ban nãy.
HÙNG
(Giọng khẽ khàng, như nói với chính mình)
Mọi thứ đã kết thúc… nhưng không bao giờ có thể trở lại như xưa.
Anh quay đầu nhìn về phía ngôi nhà, nơi Lan đang ngủ yên bình trong căn phòng giờ đã trống trải. Anh biết, cuộc đời của họ đã rẽ sang một hướng khác, một hướng đi mà không ai có thể ngờ tới.
Những ngày tháng sau đó trôi qua trong sự tĩnh lặng đến lạ lùng. Ngôi làng dần trở lại với nhịp sống vốn có, nhưng câu chuyện về chiếc giường gỗ lim và cô dâu Lan mất trí nhớ thì vẫn âm ỉ như một truyền thuyết. Hùng dành trọn thời gian và tình yêu thương để chăm sóc Lan. Anh kiên nhẫn dạy cô những điều đơn giản nhất, nhắc lại những câu chuyện về quá khứ, dù biết rằng những lời anh nói chỉ như gió thoảng qua tai cô. Lan không bao giờ nhớ lại được, nhưng trong ánh mắt vô hồn của cô, thỉnh thoảng lại lướt qua một tia sáng mơ hồ, như thể một phần ký ức xa xăm đang cố gắng trở về. Bà nội vẫn sống trong sự im lặng của riêng mình, gương mặt bà hằn sâu những nếp nhăn của hối hận. Bà nhìn Lan bằng ánh mắt đầy xót xa, mỗi ngày đều lặng lẽ đặt một đĩa trái cây tươi trên bàn thờ Ông nội, như một lời sám hối không lời. Hùng và Lan không bao giờ có thể có một cuộc sống hôn nhân trọn vẹn như bao cặp đôi khác, nhưng tình yêu của Hùng dành cho Lan lại trở nên sâu sắc và kiên cường hơn bao giờ hết. Anh chấp nhận sự thật nghiệt ngã, ôm lấy Lan với tất cả những gì cô còn lại. Cuộc đời có thể lấy đi của họ nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi sự gắn kết và lòng tận tụy mà họ dành cho nhau. Trong sâu thẳm, Hùng biết, tình yêu không chỉ là sự sẻ chia những kỷ niệm đẹp đẽ, mà còn là sự đồng hành vượt qua những mất mát lớn lao nhất, là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn trong những đêm dài lạnh lẽo của sự quên lãng. Cuộc hành trình của họ không còn là cuộc tìm kiếm hạnh phúc trọn vẹn, mà là một cuộc chiến đấu để tìm thấy bình yên trong sự chấp nhận và tình yêu thương không điều kiện. Và họ đã bắt đầu hành trình đó, cùng nhau, từng bước một, hướng về một tương lai mờ mịt nhưng không hoàn toàn vô vọng.
