Thương bà cụ đi nắng, tài xế cho bà đi nhờ, ai ngờ 10 phút sau, điều ki//nh kh//ủng xảy ra với tài xế…
Chiều mùa hè, mặt đường nhựa như chảy ra dưới cái nắng chói chang. Minh – tài xế xe tải chở hàng từ Hà Nội về quê – mở điều hòa hết cỡ mà vẫn thấy nóng hầm hập. Trên quốc lộ, xe cộ thưa dần, chỉ còn tiếng động cơ đều đặn và tiếng gió rít qua khe cửa.
Bỗng, phía xa bên lề đường, Minh thấy một bà cụ khoảng ngoài 70 tuổi, lưng còng, đội chiếc nón rách, tay xách một túi vải nặng trĩu. Bước chân bà chậm chạp, dường như đã thấm mệt.
Minh giảm ga, tấp xe lại:
– Cụ ơi, trời nắng thế này sao cụ đi bộ một mình? Lên xe cháu chở một đoạn cho mát.
Bà cụ hơi ngập ngừng rồi gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ biết ơn. Minh bước xuống giúp bà leo lên cabin. Điều hòa mát lạnh khiến bà khẽ thở ra nhẹ nhõm.
Xe lăn bánh, bà cụ kể mình vừa xuống xe khách, bị b/ỏ cách nhà gần 5 cây số. Không muốn phiền ai, bà định đi bộ về. Minh vừa nghe vừa mỉm cười, cảm giác nhẹ nhõm vì làm được việc tốt.
Chưa đầy 10 phút sau, khi xe chạy qua đoạn đường vắng, bà cụ nhíu mày, hít nhẹ rồi nói:
– Cậu ơi, tôi ngửi thấy mùi gì đó l//ạ lắm…
Minh thoáng giật mình. Anh cau mày, nhìn sang bà cụ.
– Mùi gì ạ, cụ? Chắc mùi xe thôi cụ ơi. Xe tải cũ thì hay có mùi vậy mà.
Trong lòng Minh bỗng thấy khó hiểu. Anh cố gắng trấn an bản thân rằng có lẽ chỉ là mùi xe cũ ám lâu ngày, hoặc mùi từ lô hàng đang chở phía sau. Nhưng rồi, anh chợt nhíu mày. Mùi lạ nào trên chiếc xe mà anh đã gắn bó bao năm nay? Anh vẫn thường xuyên bảo dưỡng, dọn dẹp xe sạch sẽ. Một cảm giác bất an len lỏi, rất nhẹ, nhưng đủ để Minh siết chặt vô lăng hơn một chút.
Minh siết chặt vô lăng hơn một chút. Anh cố gắng tập trung vào con đường phía trước, nhưng sự khó chịu cứ quanh quẩn, len lỏi. Mùi lạ mà bà cụ nhắc đến, giờ đây, không còn là ảo giác hay sự hoang tưởng của tuổi già nữa. Mùi ấy bắt đầu nồng nặc hơn, một thứ mùi ngai ngái, tanh tưởi, như có gì đó đang dần thối rữa từ một nơi nào đó rất gần. Một cảm giác ghê rợn ập đến khiến Minh rùng mình. Anh hít nhẹ một hơi, nuốt khan. Mùi ngai ngái ấy đột nhiên trở nên rõ rệt một cách kinh hoàng, khó tả, khiến Minh vô thức lẩm bẩm: “Đúng là có mùi thật… mùi gì mà ghê thế này?”. Đầu óc Minh căng thẳng. Anh bắt đầu thấy khó chịu, lo lắng tột độ. Anh liếc nhìn qua bà cụ, bà vẫn ngồi im lìm, không một cử động.
Minh cố gắng kiểm tra nhanh khoang cabin bằng mắt. Anh liếc nhìn khắp nơi, từ ghế ngồi, bảng điều khiển, đến khoảng trống phía chân bà cụ, nhưng không tìm thấy bất kỳ nguồn gốc nào của mùi lạ. Cảm giác ghê rợn càng lúc càng rõ ràng hơn. Anh liếc nhanh quanh cabin thêm lần nữa, rồi đưa tay lên ngửi vạt áo mình. Không có gì. Anh hít hít không khí thêm lần nữa, mùi ngai ngái, tanh tưởi ấy vẫn lẩn quất, nồng nặc và khó chịu đến tột độ. Minh quay sang bà cụ, giọng anh dè dặt hơn, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cụ… cụ có thấy mùi đó từ đâu không ạ?” Bà cụ vẫn ngồi im lìm, không một tiếng động, không một phản ứng. Minh bối rối tột cùng. Anh bắt đầu nghi ngờ, và một cảm giác bất an rợn người cứ thế len lỏi khắp cơ thể anh.
Minh gần như muốn hét lên vì sự im lặng đáng sợ của bà cụ. Anh nín thở, chờ đợi một câu trả lời, một lời trấn an, nhưng chỉ có tiếng điều hòa ù ù và mùi tanh tưởi vẫn lẩn quất trong không khí. Đúng lúc Minh định quay sang hỏi lần nữa, bà cụ khẽ động đậy. Bà cụ chậm rãi đưa bàn tay gầy gò, run rẩy lên ngang mũi, rồi nhíu mày, hai khóe mắt nheo lại như đang cố gắng phân tích một điều gì đó ghê rợn. Khuôn mặt bà cụ vốn đã khắc khổ, giờ đây càng thêm vẻ khó tả, xen lẫn chút hoang mang và kinh sợ.
Minh dõi theo từng cử động của bà cụ, lồng ngực anh đập thình thịch. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, dù trong xe điều hòa đang chạy. Bà cụ hé môi, giọng nói khàn đặc, yếu ớt nhưng lại vang vọng một cách rùng rợn trong không gian chật hẹp của cabin. Minh giật bắn người khi nghe rõ từng chữ: “Mùi này… giống mùi máu tanh đã khô… hoặc… hoặc cái gì đó sắp hư thối…”
Từng lời của bà cụ như một nhát dao lạnh buốt cứa vào Minh. Não anh ngừng trệ. Máu tanh đã khô? Hư thối? Những từ ngữ đó lập tức vẽ ra trong đầu Minh những hình ảnh kinh hoàng nhất. Anh lập tức giật mình kinh hãi, mồ hôi lạnh toát ra, thấm ướt vạt áo. Cảm giác ớn lạnh không chỉ chạy dọc sống lưng mà còn lan khắp các đầu ngón tay, ngón chân. Toàn thân Minh cứng đờ, đôi mắt anh vô thức đảo quanh cabin, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, ghê rợn.
Minh không thể cử động, nhưng những từ ngữ kinh hoàng của bà cụ vẫn vang vọng trong tai anh, buộc anh phải thoát khỏi trạng thái tê liệt. Một luồng adrenaline mạnh mẽ chạy khắp cơ thể, thôi thúc Minh phải hành động. Anh nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù bên trong Minh đang hoảng loạn tột độ, đầu óc quay cuồng tìm mọi lối thoát có thể, anh vẫn cố gắng nặn ra một vẻ bình thường trên khuôn mặt.
Tay Minh siết chặt vô lăng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Chân anh đạp ga mạnh hơn, chiếc xe tải chở hàng gầm lên và lao đi nhanh hơn trên Quốc lộ vắng vẻ trong chiều hè nắng gắt. Mắt Minh liên tục lướt qua gương chiếu hậu, liếc nhìn hình ảnh phản chiếu của bà cụ đang ngồi im lìm ở ghế phụ. Bà cụ vẫn không nói gì, chỉ cúi đầu, khiến Minh càng thêm rợn người.
Minh cố gắng hít thở sâu, nén lại sự run rẩy trong giọng nói. Anh buộc mình phải lên tiếng, dù từng lời nói như mắc kẹt trong cổ họng.
MINH
(Giọng run rẩy, cố tỏ ra bình tĩnh)
Cụ… cụ nói gì lạ vậy ạ? Chắc cụ nhầm rồi. Làm gì có mùi nào đâu cụ.
Anh không dám nhìn thẳng vào bà cụ, chỉ nhìn về phía trước, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Minh cảm thấy toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng anh không dám đưa tay lau. Đầu óc anh quay cuồng, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn, tìm kiếm một kế hoạch, một lối thoát an toàn khỏi cái cabin xe tải chở hàng bỗng chốc biến thành nhà tù đáng sợ này. Anh tự nhủ, phải nhanh chóng tìm một chỗ đông người, hoặc… hoặc làm bất cứ điều gì có thể.
Minh hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm liếc mắt qua gương chiếu hậu, sau đó quay nhẹ đầu nhìn thẳng về phía ghế phụ. Anh muốn xác nhận rằng những gì mình vừa nghe chỉ là một sự nhầm lẫn, một ảo giác từ sự mệt mỏi và nắng nóng.
Ánh mắt Minh chạm phải bà cụ. Khác với vẻ mặt cúi gằm, mệt mỏi ban nãy, bà cụ lúc này đã ngẩng đầu lên. Đôi mắt già nua, đục ngầu của bà nhìn thẳng vào Minh, xuyên thấu qua nỗi sợ hãi đang dâng trào trong anh. Khóe môi bà cụ từ từ cong lên, tạo thành một nụ cười nhếch mép đầy bí ẩn, ma quái. Đó không phải là nụ cười của một người bình thường, mà là một sự nhếch môi đầy toan tính, ẩn chứa điều gì đó kinh hoàng.
Bà cụ không nói một lời nào. Bà chỉ cười, nụ cười khó hiểu đó cứ thế neo lại trên gương mặt nhăn nheo, dưới vành nón rách. Ánh mắt bà dường như đang thăm dò, chế giễu nỗi sợ hãi của Minh.
Minh sợ đến cứng họng, toàn thân như bị đóng băng tại chỗ. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải từ hơi lạnh điều hòa mà từ nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt trái tim anh. Anh cảm thấy như bà cụ không còn là một người bình thường, mà là một thực thể khác, lạnh lẽo và đáng sợ. Một dự cảm cực kỳ tồi tệ, đen tối ập đến, báo hiệu rằng chuyến đi này sẽ không bao giờ kết thúc như Minh mong muốn.
Minh giật mình, vội vàng quay mặt về phía trước. Anh đạp ga như điên, cố gắng bỏ lại nụ cười ma quái của bà cụ phía sau, dù bà vẫn đang ngồi cạnh anh. Tâm trí Minh chỉ có một ý nghĩ duy nhất: dừng lại, thoát khỏi đây. Anh đảo mắt tìm kiếm, hy vọng thấy một trạm dừng chân, một quán nước, bất cứ dấu hiệu nào của sự sống.
Chiếc xe tải chở hàng lao vun vút trên Quốc lộ, nhưng cảnh vật hai bên đường dường như cũng đang trêu ngươi anh. Cây cối hai bên rậm rịt, nắng chiều vẫn chói chang đổ xuống, nhưng không khí lại đặc quánh một sự vắng vẻ đến rợn người. Minh lướt qua một vài biển hiệu cũ kỹ đã phai màu của các quán ăn, quán nước, nhưng tất cả đều đóng cửa im lìm, rêu phong bám đầy. Không một bóng người, không một chiếc xe nào đậu lại.
Minh siết chặt vô lăng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Anh tuyệt vọng thầm cầu mong một sự xuất hiện, dù chỉ là một người bán hàng rong. Bỗng, từ phía xa, anh thoáng thấy một mái hiên màu xanh lờ mờ. Là một quán nước! Minh không nghĩ nhiều, vội vàng đánh lái, chiếc xe tải khựng lại một cái rồi tấp mạnh vào lề đường, bụi bay mù mịt.
Anh lập tức nhìn về phía quán. Cánh cửa gỗ mục nát khóa chặt. Bàn ghế úp ngược, bám đầy bụi. Một tấm biển “NGHỈ BÁN” cũ kỹ, xiêu vẹo treo lủng lẳng. Quán đóng cửa. Im lìm.
Minh thất thần nhìn xung quanh. Cả một đoạn đường dài, từ lúc anh bắt đầu chuyến xe chở hàng, cho đến giờ, nơi đây vẫn chỉ là sự vắng lặng đến đáng sợ. Một cảm giác bị cô lập dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực anh.
Minh rùng mình, lẩm bẩm như nói với chính mình, hoặc với không khí lạnh lẽo trong Cabin xe tải: “Sao… sao lại không có ai thế này?”.
Lời nói của anh lạc giọng trong không gian tĩnh mịch. Sự tuyệt vọng và cảm giác mắc kẹt bao trùm, sự sợ hãi tăng lên tột độ, khiến anh cảm thấy mình đang bị nhốt trong một cái bẫy không lối thoát, cùng với thực thể đáng sợ bên cạnh.
Minh còn chưa kịp định thần, thì một tiếng SỘT SOẠT khô khốc, bất ngờ vang lên từ phía ghế phụ, xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Minh giật bắn mình, khẽ lén liếc sang.
Bà cụ lúc này đang cúi gập người, hai tay luồn sâu vào cái túi vải nặng trĩu trên tay. Những ngón tay xương xẩu của bà miết mạnh vào lớp vải thô ráp, tạo ra tiếng sột soạt ghê người. Minh nhìn thấy rõ vai bà run rẩy, như đang cố sức lục tìm thứ gì đó rất quan trọng, hoặc như đang giữ chặt một vật gì đó không muốn cho anh thấy.
Rồi, một âm thanh khàn đặc bật ra từ cổ họng bà, như tiếng lẩm bẩm khó hiểu: “Đừng… đừng để nó biết…”
Tim Minh như ngừng đập. Toàn thân anh căng cứng, mọi giác quan đều dồn vào người đàn bà bên cạnh. Anh không dám thở mạnh, sợ hãi rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến bà cụ quay sang nhìn mình.
Bà cụ tiếp tục lầm bầm, giọng nói ngày càng trở nên gấp gáp, mờ ảo như tiếng gió thoảng qua khe cửa: “…nó đang đến… nó đang đến thật rồi…”
Minh cảm thấy lạnh toát sống lưng, mồ hôi túa ra như tắm. Anh cố gắng không nhìn thẳng vào bà cụ, ánh mắt anh dán chặt vào kính chắn gió, nhưng hình ảnh bà cụ kỳ lạ vẫn ám ảnh trong tâm trí. Mỗi từ bà thốt ra như một lưỡi dao sắc nhọn cứa vào dây thần kinh của anh, khiến sự hoảng loạn dâng lên tột độ. Hai tay Minh siết chặt vô lăng đến trắng bệch, cả người run rẩy không kiểm soát. Anh muốn hét lên, muốn đạp cửa lao ra khỏi Cabin xe tải này ngay lập tức, nhưng nỗi sợ hãi đã khóa chặt mọi hành động.
Minh cố gắng nuốt khan, vị đắng chát xộc lên cổ họng. Dù sợ hãi tột độ đến mức toàn thân căng cứng, một cảm giác tò mò đến điên rồ vẫn bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh. Minh không thể tiếp tục giả vờ không có chuyện gì. Cái mùi lạ kia, những lời lầm bầm ghê rợn của bà cụ, tất cả đang xoáy vào đầu Minh, đòi hỏi một lời giải đáp. Anh cần biết. Dù sự thật có kinh khủng đến đâu, Minh cũng không thể chịu đựng thêm sự mập mờ đang bao trùm khắp Cabin xe tải này nữa.
Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng đẩy lùi nhịp tim đang đập như trống bỏi. Anh từ từ nới lỏng hai tay khỏi vô lăng, cảm nhận đầu ngón tay tê dại. Anh chậm rãi quay đầu, đối mặt với người phụ nữ bí ẩn ngồi cạnh mình. Ánh mắt Minh cố định vào bà cụ, đôi mắt anh ẩn chứa cả sự kinh hoàng lẫn một tia quyết tâm.
“Cụ… cụ rốt cuộc là ai?” Giọng Minh bật ra khàn đặc, không thể giấu nổi sự run rẩy. Anh cố gắng lấy lại bình tĩnh, nuốt nước bọt lần nữa. “Và… và cái mùi này… mùi gì vậy cụ?”
Minh nín thở, chờ đợi. Từng sợi lông trên gáy anh dựng đứng, cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang đổ dồn vào mình. Anh nhìn chằm chằm vào bà cụ, khao khát một câu trả lời, dù chỉ là một ánh mắt, một cử chỉ, để xua tan đi màn sương kinh hoàng đang bao phủ Cabin xe tải.
Minh nín thở, chờ đợi. Từng sợi lông trên gáy anh dựng đứng, cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang đổ dồn vào mình. Anh nhìn chằm chằm vào bà cụ, khao khát một câu trả lời, dù chỉ là một ánh mắt, một cử chỉ, để xua tan đi màn sương kinh hoàng đang bao phủ Cabin xe tải.
Bà cụ, vẫn ngồi im lìm, bỗng khựng lại. Đôi tay nhăn nheo của bà cụ đang đặt hờ trên túi vải, đột ngột bất động. Minh giật mình, theo bản năng lùi nhẹ người lại. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn. Từ từ, rất chậm rãi, bà cụ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt trũng sâu, tưởng chừng vô hồn lúc trước, giờ đây nhìn chằm chằm vào Minh. Không còn vẻ mệt mỏi hay hiền lành. Đó là một ánh nhìn lạnh lẽo, vô cảm, như thể bà cụ không còn là chính mình nữa. Một làn hơi lạnh toát ra từ ánh mắt ấy, xuyên thẳng vào Minh, khiến anh rùng mình.
Minh cứng họng. Anh muốn nói, muốn hét lên, nhưng không một âm thanh nào bật ra được. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang bóp chặt lấy cổ họng anh.
Rồi, một giọng nói vang lên. Khàn đặc, như tiếng kim loại gỉ sét cọ vào nhau, hoàn toàn không phải chất giọng run rẩy, yếu ớt của bà cụ lúc nãy. Nó ghê rợn, nặng nề, như thể đến từ một vực sâu thăm thẳm.
“Ngươi… không nên giúp… ta…”
Từng lời thoát ra như một tiếng rên rỉ kéo dài, đầy vẻ đe dọa. Minh đông cứng người tại chỗ, mồ hôi lạnh túa ra. Anh không còn cảm thấy mình đang đối diện với một bà cụ đáng thương nữa, mà là một thực thể khác, lạnh lẽo, đáng sợ, đang ẩn mình trong hình hài con người. Cabin xe tải bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như một chiếc quan tài đang từ từ khép lại.
Mùi lạ mà Minh đã lờ mờ nhận thấy từ trước, giờ đây bỗng chốc bùng lên dữ dội, xộc thẳng vào khứu giác anh. Nó không chỉ là mùi ngai ngái, mà là một thứ hỗn tạp tanh tưởi, mục rữa, nặng nề đến mức khiến lồng ngực Minh như bị bóp nghẹt. Từng thớ thịt trong khoang mũi anh như bị đốt cháy, và một cảm giác buồn nôn trào ngược lên tận cổ họng. Minh cố gắng nín thở, nhưng vô ích, mùi hương kinh khủng ấy dường như đã thấm sâu vào từng tế bào.
Không khí trong Cabin xe tải, vốn đang mát lạnh nhờ điều hòa, giờ đột ngột trở nên lạnh buốt một cách bất thường. Cái lạnh cắt da cắt thịt, không phải cái lạnh dễ chịu của điều hòa mà là một sự ớn lạnh đến từ bên trong, khiến toàn thân Minh nổi da gà, những sợi lông tơ trên cánh tay và gáy anh dựng đứng. Anh rùng mình, cảm giác như có hàng ngàn con mắt vô hình đang dán chặt vào mình. Chiếc điều hòa vẫn gầm gừ đều đặn, nhưng không khí lạnh lẽo như từ một ngôi mộ ẩm ướt tràn ngập khắp nơi, vô hiệu hóa hoàn toàn tác dụng của nó.
Minh quay phắt sang nhìn bà cụ. Bà cụ vẫn ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào anh, nhưng giờ đây, một nụ cười nhếch mép lạ lùng đã xuất hiện trên khuôn mặt nhăn nheo, khóe miệng bà cụ kéo lên một cách méo mó, ghê rợn. Khoảnh khắc ấy, Minh chợt hiểu. Đây không còn là một chuyến đi nhờ xe bình thường. Anh đã vô tình rước vào xe mình một thứ gì đó vượt quá mọi giới hạn của lý trí, một thực thể mà anh chưa từng dám tưởng tượng sẽ phải đối mặt trong cuộc đời này. Một nỗi sợ hãi tột cùng, lạnh lẽo hơn cả cái lạnh đang bao trùm cabin, đã len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí Minh.
Minh bị nỗi sợ hãi đóng băng, không dám nhúc nhích. Anh cố gắng dồn hết sức lực để đảo mắt quanh Cabin xe tải, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể giải thích được tình cảnh quái dị này, hoặc một lối thoát vô vọng. Ánh mắt Minh vội vã lướt qua bảng điều khiển, gương chiếu hậu, rồi bất chợt dừng lại. Nó rơi vào chiếc túi vải cũ kỹ mà Bà cụ vẫn luôn ôm chặt trong lòng. Chiếc túi, giờ đây, không còn chỉ là một vật dụng đơn thuần.
Một vết ố sẫm màu, gần như đen, ẩm ướt đến kinh người, đang loang lổ trên bề mặt vải thô. Vết ố không ngừng lan rộng, như một thực thể sống đang tìm cách thoát ra. Minh nín thở, găm chặt ánh mắt vào đó. Từ sâu thẳm trong vết ố, một thứ chất lỏng sánh đặc, đỏ tươi, đang rịn ra từng chút một, thấm dần vào lớp vải, khiến cho phần vải xung quanh trở nên mềm nhũn và sẫm màu hơn. Mùi tanh tưởi, mục rữa trong không khí bỗng chốc trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, như thể nó đang tỏa ra trực tiếp từ chiếc túi.
Minh há hốc miệng, một tiếng thốt nhỏ, rùng rợn bật ra khỏi cổ họng: “Ôi… không thể nào!”. Cơ thể Minh như bị điện giật, toàn thân tê dại. Anh bàng hoàng nhận ra, với một sự kinh hoàng tột độ, rằng vết ố đó không phải là vết bẩn thông thường do đất cát hay nước mưa. Đó là… máu. Máu tươi, đặc quánh, đang rỉ ra không ngừng từ chiếc túi vải mà Bà cụ vẫn thờ ơ ôm chặt. Cảnh tượng ấy đánh sập mọi bức tường lý trí cuối cùng của Minh. Anh thấy mình rơi vào một hố sâu tuyệt vọng, nơi mà thực tại và ác mộng hòa lẫn vào nhau một cách ghê rợn.
Cảnh tượng ấy đánh sập mọi bức tường lý trí cuối cùng của Minh. Anh thấy mình rơi vào một hố sâu tuyệt vọng, nơi mà thực tại và ác mộng hòa lẫn vào nhau một cách ghê rợn. Hơi thở của Minh dường như ngưng trệ, cơ thể cứng đờ trong giây lát, trước khi một bản năng sinh tồn thô sơ bỗng nhiên bùng nổ. Anh ta vùng vẫy dữ dội, cố gắng thoát ra khỏi cơn ác mộng kinh hoàng đang diễn ra ngay trước mắt mình.
Minh vội vàng đưa tay về phía chốt cửa Cabin xe tải, các ngón tay run rẩy bấu víu vào kim loại lạnh lẽo. Anh giật mạnh, rồi lại giật mạnh hơn, dồn hết sức lực trong cơn hoảng loạn tột cùng. Nhưng chốt cửa không nhúc nhích, như thể có một lực vô hình nào đó đang khóa chặt nó từ bên trong, không cho phép anh trốn thoát. Minh cố gắng đẩy mạnh cánh cửa, dùng vai mình va vào nó, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Chiếc cửa vẫn đóng im lìm, kiên cố đến đáng sợ.
Minh quay phắt lại, ánh mắt hoảng loạn nhìn thẳng vào Bà cụ đang ngồi bất động bên cạnh. Một tiếng hét tuyệt vọng xé toạc không gian tĩnh lặng của Cabin xe tải, mang theo nỗi kinh hoàng không thể che giấu:
“Cụ… cụ làm gì vậy? Để cháu xuống!”
Giọng Minh lạc đi vì sợ hãi, từng từ như bị bóp nghẹt trong cổ họng. Nhưng Bà cụ vẫn không phản ứng, chỉ ngồi đó, lặng lẽ và u ám, chiếc nón rách che khuất một phần khuôn mặt, khiến Minh không thể nhìn rõ biểu cảm của cụ. Sự im lặng đó càng khiến nỗi sợ hãi trong Minh nhân lên gấp bội. Anh tuyệt vọng tột cùng, đôi mắt mở trừng trừng, nhận ra một sự thật kinh hoàng: mình đang bị giam cầm, bị kẹt lại trong chính chiếc xe tải của mình, không một lối thoát nào hiện hữu trên con Quốc lộ vắng vẻ này.
Minh quay phắt lại, ánh mắt hoảng loạn trừng trừng nhìn vào Bà cụ. Sự im lặng đến rợn người của cụ và cái chết cứng của chiếc cửa xe đã đẩy nỗi sợ hãi của Minh lên đến đỉnh điểm. Anh không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra, chỉ biết một sự thật tột cùng đáng sợ: mọi thứ đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát.
Khi ánh mắt Minh chạm vào Bà cụ, anh không còn nhìn thấy hình dáng người phụ nữ già nua, còng lưng nữa. Dưới vành nón rách, khuôn mặt cụ đã biến dạng đến mức méo mó, nhăn nhúm một cách dị thường, không còn giữ lại chút nét người nào. Đôi mắt trũng sâu, đen kịt như hốc tối, nhìn thẳng vào Minh, không chút cảm xúc, chỉ có sự trống rỗng và lạnh lẽo đến thấu xương. Một luồng khí lạnh toát sống lưng, toàn thân Minh đông cứng lại. Lý trí anh vùng vẫy trong vô vọng, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra ngay trước mắt.
Rồi, từ chiếc túi vải cũ kỹ mà Bà cụ luôn ôm chặt trên tay, một tiếng rên rỉ yếu ớt vang lên. Nó không phải là tiếng rên của một người bệnh hay một con vật. Đó là một âm thanh ghê rợn, lợm giọng, như có thứ gì đó đang quằn quại, rên siết trong đau đớn tột cùng, hoặc đang cố gắng thoát ra khỏi sự kìm kẹp. Tiếng rên rỉ ấy kéo dài, càng lúc càng rõ ràng, khiến không khí trong Cabin xe tải đặc quánh lại bởi sự kinh hoàng.
Minh lùi hẳn người về phía ghế lái, cố gắng tránh xa Bà cụ và chiếc túi bí ẩn. Một tiếng hét điên loạn xé toạc cổ họng Minh:
“TRỜI ƠI! CÁI GÌ THẾ NÀY?”
Anh gào lên, giọng nói vỡ vụn trong cơn hoảng loạn tột cùng. Mọi thứ anh từng tin tưởng về thế giới này đều sụp đổ tan tành. Lý trí anh chao đảo, gần như không thể bám víu vào bất kỳ mảnh ghép thực tại nào nữa. Minh kinh hoàng nhận ra, không phải anh đã rước một người đi nhờ xe, mà là một thứ kinh khủng, một sinh vật dị hợm nào đó, lên chiếc xe của mình. Con Quốc lộ vắng vẻ giờ đây trở thành một cái bẫy, và anh, Minh, chính là con mồi.
Minh gào lên, giọng nói vỡ vụn trong cơn hoảng loạn tột cùng. Nhưng tiếng hét của anh chỉ như tan biến vào không khí đặc quánh trong Cabin xe tải. Ánh mắt trống rỗng, đen ngòm của Bà cụ vẫn không rời khỏi Minh, như một con thú săn mồi đang tận hưởng giây phút cuối cùng của con mồi. Minh muốn lùi xa hơn, muốn hét lên lần nữa, nhưng toàn thân anh như bị đóng băng.
Từ từ, rất từ từ, một bàn tay gầy gò, khô đét, những ngón tay dài nhọn hoắt như móng vuốt, chậm rãi vươn ra từ dưới tấm áo cũ kỹ của cụ, hướng thẳng về phía Minh. Từng đốt ngón tay thô ráp, bạc phếch, lạnh toát như băng giá, từ từ tiến lại gần cổ anh. Minh tuyệt vọng giãy giụa, cố gắng hất tay cụ ra, nhưng toàn thân anh tê liệt, không thể cử động.
Khuôn mặt Bà cụ, nay đã biến dạng đến ghê rợn, nhoẻn một nụ cười méo mó. Một giọng nói khàn đặc, ghê rợn, thoát ra từ khe miệng nứt nẻ, vọng thẳng vào tai Minh, như một lời nguyền rủa:
BÀ CỤ
Ngươi là người tiếp theo…
Lời nói ấy như một mũi dao đâm thẳng vào tim, cắt đứt chút hy vọng cuối cùng của Minh. Cơn sợ hãi tột cùng bóp nghẹt mọi giác quan. Minh trừng trừng nhìn vào đôi mắt vô hồn của Bà cụ, rồi ánh mắt anh dần trở nên thất thần, vô định, lạc vào khoảng không đen tối phía trước. Anh cảm nhận rõ ràng, cái chết đang cận kề, lạnh lẽo bao trùm lấy anh, không lối thoát.
Ngay khoảnh khắc Minh hoàn toàn buông xuôi, chấp nhận định mệnh kinh hoàng đó, một tiếng động LẠNH ngắt, RỤNG RỢN vọng lên từ gầm xe. Chiếc xe tải đang lao đi vun vút trên Quốc lộ, bỗng nhiên chao đảo DỮ DỘI. Bánh xe trái như mất lái, trượt khỏi mép đường, kéo theo toàn bộ khối sắt thép khổng lồ lao vào lề đất gồ ghề.
Minh, dù đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, vẫn bị lực quán tính khủng khiếp quật mạnh. Đầu anh đập thẳng vào vô lăng bằng một tiếng THẬT CỨNG. Một cảm giác CHOÁNG VÁNG dữ dội ập đến, rồi mọi thứ trước mắt anh ĐEN SẦM lại. Tiếng kính chắn gió VỠ TAN TÀNH, TIẾNG SẮT THÉP XOẮN VẶN, tiếng VA CHẠM rung chuyển cả mặt đất, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng, xé nát sự tĩnh lặng của chiều hè NẮNG GẮT.
Cơ thể Minh hoàn toàn rã rời, trọng lực cuốn lấy anh, đẩy anh vào một khoảng không vô định. Anh không còn cảm nhận được gì ngoài sự trống rỗng, lạnh lẽo. Mọi ý thức biến mất, Minh chìm sâu vào một vực thẳm đen tối, không biết liệu mình đã trở thành nạn nhân tiếp theo của “vị khách” kia, hay số phận nào đang chờ đợi anh sau tai nạn khủng khiếp này.
Mọi thứ dần tĩnh lặng. Tiếng động cơ đã tắt, tiếng va chạm đã ngưng, chỉ còn lại sự im lìm đến đáng sợ của buổi chiều tà. Trong màn đêm sâu thẳm của vô thức, Minh lạc vào một không gian không thời gian, nơi quá khứ và hiện tại hòa lẫn, nơi những mảnh ký ức vụn vỡ trôi nổi như những cánh hoa tàn. Anh thấy lại hình ảnh bà cụ ngồi cạnh, nụ cười hiền lành ban đầu, rồi ánh mắt vô hồn và lời nguyền rủa ghê rợn. Minh tự hỏi, phải chăng sự tử tế của mình đã bị lợi dụng, hay đây chính là cái giá phải trả cho một sai lầm nào đó mà anh vô tình mắc phải?
Dẫu vậy, trong cái hư vô mờ mịt, một cảm giác lạ lẫm len lỏi. Không còn sợ hãi, không còn giận dữ, chỉ còn sự chấp nhận. Có lẽ, cuộc đời là một dòng chảy không ngừng nghỉ, nơi con người ta phải đối mặt với vô vàn ngã rẽ, những quyết định đúng sai, và cả những điều vượt ngoài tầm kiểm soát. Cái chết không phải là kết thúc, mà có thể là một khởi đầu mới, một sự giải thoát khỏi gánh nặng trần thế. Hay đơn giản, đó là một lời nhắc nhở rằng mọi thứ đều hữu hạn, và điều quan trọng nhất là cách ta sống, cách ta đối xử với nhau, dù chỉ là một hành động nhỏ bé hay một lời nói vô tình.
Minh không biết liệu mình có được sống sót hay không, nhưng trong khoảnh khắc đó, tâm hồn anh như được gột rửa, trút bỏ mọi lo toan, sợ hãi. Nếu có một cơ hội thứ hai, anh sẽ trân trọng từng khoảnh khắc, sống một cuộc đời ý nghĩa hơn, không để những điều tiêu cực lấn át đi bản tính lương thiện. Dù số phận có nghiệt ngã đến đâu, dù “vị khách” kia có thật sự tồn tại, thì điều còn lại vẫn là giá trị của sự tử tế và lòng tin vào những điều tốt đẹp. Một tia sáng yếu ớt bắt đầu le lói, xuyên qua màn đêm, báo hiệu một bình minh mới, dù là trong cuộc đời này hay một thế giới khác.

