““Thương hai cô gái ướt mưa, anh tài xế cho đi nhờ một đoạn – không ngờ 10 phút sau t;ai h;ọa ập đến…”
Đó là dòng tin cuối cùng xuất hiện trên trang cá nhân của anh, trước khi chiếc xe biến mất không để lại dấu vết…
Mưa rơi nặng hạt, kéo dài suốt từ chiều đến tối. Quốc – tài xế chạy xe đường dài tuyến Lâm Đồng – Sài Gòn, đang trên đường quay về sau một chuyến giao hàng. Anh hơi mệt, nhưng vẫn tỉnh táo. Trời mưa, đường đèo vắng hoe, chỉ có ánh đèn xe chiếu vào từng mảng rừng mờ ảo.
Ngay đoạn cua đèo Prenn, Quốc bất chợt thấy phía trước có hai bóng người đứng nép dưới trạm xe buýt cũ. Một cô gái vẫy tay, còn cô kia ôm chặt ba lô, che dù bằng một tấm áo mưa rách. Anh chậm xe lại.
– “Hai em đi đâu giờ này còn đứng đây?” – Quốc hỏi qua cửa kính mở hé.
– “Anh ơi, bọn em đi lạc… tụi em đang định về Sài Gòn nhưng xe khách không dừng… có thể cho tụi em đi nhờ xuống chân đèo không?” – Cô gái mặc áo mưa nói, giọng run.
Quốc hơi chần chừ. Chạy xe ban đêm, lại đang mưa lớn, chở người lạ không phải là điều khôn ngoan. Nhưng nhìn hai cô gái – một khoảng chừng 20 tuổi, người nhỏ nhắn, khuôn mặt lấm tấm nước mưa; người còn lại cao hơn, tóc dài rối bời và tay ôm chặt chiếc túi vải – trông quá tội nghiệp.
– “Lên đi, nhưng xuống chân đèo là anh trả nhé. Đừng mong quá giang về tận Sài Gòn.”
– “Dạ, tụi em cảm ơn anh nhiều lắm…”
Hai cô leo lên hàng ghế sau. Quốc không hỏi tên, chỉ liếc qua gương chiếu hậu một lúc rồi cho xe chạy tiếp.
Không khí trong xe lúc đầu khá im ắng, chỉ có tiếng mưa gõ lộp bộp lên nóc xe và tiếng quạt điều hòa khe khẽ. Quốc bật radio, nhưng chỉ bắt được vài làn sóng rè rè. Anh tắt nó đi.
Đến một đoạn cua gắt, anh chợt nghe tiếng thì thầm nhỏ phía sau.
– “…Nó không nhận ra…”
– “…im đi, đừng để nó nghi…”
Quốc cau mày. Cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng. Anh quay lại, cố nở một nụ cười:
– “Hai em học sinh hay sinh viên vậy? Sao lại lang thang đèo đêm thế này?”
– “Bọn em… đi phượt, nhưng bị lạc đoàn.” – Cô gái nhỏ nhắn đáp, giọng không tự nhiên.
–
“Đoàn nào phượt giữa đèo lúc nửa đêm chứ…” – Quốc lẩm bẩm trong đầu, nhưng không nói ra.
Đúng lúc đó, xe chồm lên mạnh vì một ổ gà lớn. Một vật gì đó từ túi của cô gái tóc dài rơi ra, lăn xuống chân ghế phụ.
Quốc cúi xuống, nhặt lên – là một con d;ao gấp loại chuyên dụng. Tay anh siết lại theo phản xạ.
– “À… cái đó là dao mở đồ hộp, tụi em đem đi cắm trại.” – Cô gái tóc dài cười gượng.
– “Mang theo d;ao cắm trại, giữa đêm mưa, đứng giữa đèo… cũng hay thật.”
Không khí bắt đầu lạnh hơn – không phải vì điều hòa. Quốc cảm thấy rõ ràng hai cô gái không giống người đang cần giúp đỡ. Anh tăng tốc, mắt nhìn chằm chằm vào con đường phía trước.
Khi xe tới gần chân đèo, nơi rẽ vào khu vực ít dân cư, cô gái nhỏ bất chợt nói:
– “Anh ơi, tụi em xuống chỗ kia được không? Có người đón.”
Quốc nhìn theo hướng tay chỉ – đó là một bãi đất hoang, cạnh đường, không có một bóng đèn. Anh khựng lại.
– “Xuống đây á? Giữa chỗ tối như vậy?”
– “Dạ, tụi em quen rồi. Cảm ơn anh.”
Cô gái kia thì im lặng, mắt vẫn quan sát Quốc qua kính chiếu hậu. Cảm giác như bị theo dõi.
Vừa khi Quốc dừng xe, hai cô gái đồng loạt mở cửa bước xuống, nhanh như chớp. Quốc định chào một câu cho lịch sự thì bất ngờ… một tiếng n/ổ lớn vang lên phía sau…. Xem thêm tại bình”
Quốc giật mình nảy người bởi tiếng nổ đinh tai đó. Anh theo phản xạ đạp phanh gấp, chiếc xe trượt nhẹ trên nền đường trơn ướt rồi khựng lại. Tim Quốc đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác lạnh lẽo và bất an đột ngột ập đến. Anh vội liếc qua gương chiếu hậu bên trái. Qua màn mưa dày đặc và ánh đèn xe lờ mờ, anh chỉ kịp thấy hai bóng người loang loáng như ảo ảnh, lao nhanh vào bóng tối mịt mùng của bãi đất hoang cạnh đường rồi biến mất. Không suy nghĩ, Quốc quay hẳn đầu lại, nhìn chằm chằm vào nơi hai cô gái vừa đứng, nhưng chỉ thấy một màu đen kịt nuốt chửng tất cả, và màn mưa trắng xóa như tường chắn. Chẳng có ai ở đó cả. Dù đã nhìn rất kỹ, tuyệt nhiên không một bóng người.
Chiếc xe khựng lại, động cơ rít lên một tiếng yếu ớt rồi im bặt. Đèn pha vụt tắt, ánh sáng duy nhất còn lại là vệt vàng vọt, nhập nhoạng hắt qua cửa kính từ những cột đèn đường xa tít tắp, chẳng đủ xua đi màn đêm đặc quánh bao trùm khoang lái. Quốc giật mình. Anh cuống quýt vặn chìa khóa, tiếng lách cách khô khốc vang lên trong tĩnh mịch, nhưng động cơ vẫn im lìm, không một dấu hiệu phản hồi. Anh đạp ga, rồi đạp ga nữa, chân run rẩy. Chiếc xe trơ ra như một khối sắt vụn vô tri giữa đèo Prenn vắng ngắt. Một luồng khí lạnh lẽo, không chỉ từ cái lạnh ẩm của đêm mưa, mà còn là cảm giác sợ hãi nguyên thủy, chạy dọc sống lưng Quốc. Anh cảm thấy bỗng chốc mình thật nhỏ bé và cô độc giữa bóng tối mênh mông.
“Động cơ im lìm, chỉ còn tiếng mưa đập chan chát lên nóc xe và tiếng gió rít qua khe cửa. Quốc thở dốc, tay vẫn run run trên vô lăng lạnh ngắt. Anh cảm thấy từng sợi tóc trên gáy dựng đứng lên. Trong khoang xe chìm trong bóng tối nhập nhoạng, anh nghe thấy tiếng sột soạt từ phía sau.
Cô gái nhỏ nhắn khẽ lên tiếng: “”Anh ơi… xe bị sao vậy ạ?”” Giọng cô run rẩy, pha lẫn sự sợ hãi và lo lắng.
Cô gái tóc dài bình tĩnh hơn một chút: “”Chắc chết máy rồi. Mưa thế này…”” Cô ngập ngừng. Rồi, anh nghe tiếng cửa xe phía sau được mở ra. Một luồng không khí lạnh buốt, ẩm ướt và tiếng mưa như trút nước ập vào khoang lái.
“”Hai em định đi đâu?”” Quốc vội hỏi, quay đầu lại nhưng chỉ thấy hai bóng người lờ mờ bước xuống xe.
“”Bọn em ra xem thử một chút,”” giọng cô gái tóc dài vọng lại qua tiếng mưa, nhưng có gì đó lạ lùng trong âm điệu.
Quốc định nói gì đó, can họ đừng đi ra ngoài trong đêm mưa gió bão bùng thế này, nhưng trước khi anh kịp mở miệng, hai bóng người đã hòa vào màn đêm đen đặc. Họ đi về phía bãi đất trống lầy lội bên đường, nơi không có một ánh đèn nào, chỉ là một khoảng tối thăm thẳm. Quốc nhìn theo, tim đập thình thịch. Có gì đó không đúng. Sao họ lại đột ngột đi ra mà không hỏi ý kiến anh? Sao lại đi về phía đó?
Anh gọi vọng ra: “”Hai em ơi! Có chuyện gì vậy?”” Giọng anh lạc đi vì lo lắng, hòa vào tiếng gió. Nhưng chỉ có tiếng gió rít và tiếng mưa xối xả đáp lại. Anh nhìn về phía bãi đất hoang – nơi hai cô gái vừa biến mất – chỉ là một khoảng đen thăm thẳm, không một ánh đèn, không một âm thanh nào phát ra từ đó. Họ đã đi đâu? Cảm giác rợn người ập đến, lạnh hơn cả cái lạnh của đêm mưa.”
“Quốc nhìn chằm chằm vào khoảng không đen đặc nơi hai cô gái vừa biến mất. Chỉ còn tiếng mưa như trút nước và tiếng gió rít lên từng hồi qua đỉnh đèo. Lồng ngực anh như bị ai đó siết chặt, hô hấp trở nên khó khăn. Cảm giác rợn người không rõ nguyên nhân lan khắp cơ thể, lạnh buốt hơn cả cái lạnh của đêm mưa. Họ đi đâu? Tại sao lại đột ngột như vậy? Tim anh đập thình thịch, âm thanh đó như muốn át cả tiếng mưa. Anh quay lại nhìn khoang xe tối om, trống rỗng. Một mình. Anh hoàn toàn chỉ có một mình giữa đêm đèo heo hút này.
“”Khốn kiếp!”” Anh lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Anh vội vàng móc điện thoại ra khỏi túi quần. Màn hình sáng lên trong bóng tối, mang theo chút hy vọng mong manh. Anh lướt tìm số cứu hộ, số tổng đài, bất kỳ số nào có thể gọi được. Nhưng ngay cả khi anh bấm gọi, màn hình vẫn chỉ hiển thị dòng chữ nghiệt ngã: “”Không có dịch vụ””.
Anh thử điên cuồng tắt nguồn rồi bật lại, lướt lên lướt xuống, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu kết nối nào. Vô vọng. Màn hình vẫn lạnh lùng báo “”Không có dịch vụ””. Anh đập nhẹ chiếc điện thoại vào lòng bàn tay, như thể muốn nó hoạt động lại.
Quốc ngước mắt nhìn ra ngoài kính xe. Đen kịt. Mưa vẫn xối xả. Gió vẫn gào thét. Không một ánh đèn xe nào đi qua, không một tiếng động lạ nào ngoài âm thanh của bão tố. Anh cảm thấy mình như bị nhốt trong một cái bẫy, giữa hư không, hoàn toàn bị cô lập. Nỗi sợ hãi thực sự bắt đầu bóp nghẹt anh. Anh hít một hơi thật sâu, nhưng không khí lạnh ẩm chỉ làm phổi anh đau tức. Hai người đó đi đâu? Tại sao lại bỏ đi như vậy? Có phải họ… có liên quan gì đến tiếng nổ vừa rồi không? Ý nghĩ đó vụt qua khiến toàn thân anh run lên. Anh nhìn lại phía bãi đất trống đó lần nữa, nhưng vẫn chỉ là một màu đen vô tận, nuốt chửng mọi thứ. Anh đang bị bỏ lại. Hoàn toàn một mình và không có lối thoát.”
“Anh hít một hơi thật sâu, nhưng không khí lạnh ẩm chỉ làm phổi anh đau tức. Hai người đó đi đâu? Tại sao lại bỏ đi như vậy? Có phải họ… có liên quan gì đến tiếng nổ vừa rồi không? Ý nghĩ đó vụt qua khiến toàn thân anh run lên. Anh nhìn lại phía bãi đất trống đó lần nữa, nhưng vẫn chỉ là một màu đen vô tận, nuốt chửng mọi thứ. Anh đang bị bỏ lại. Hoàn toàn một mình và không có lối thoát. Không còn cách nào khác, Quốc biết mình không thể cứ ngồi lì trong xe chờ đợi. Anh phải làm gì đó. Anh phải bước ra.
Run rẩy, anh nắm lấy tay mở cửa xe. Một luồng khí lạnh buốt và ẩm ướt như một cái tát, tạt mạnh vào mặt anh. Hơi nước lùa vào xe, mang theo cái lạnh của màn đêm và mùi đất ẩm. Tiếng mưa lúc này không chỉ còn là tiếng rì rầm, mà như tiếng trống trận đánh mạnh vào đầu anh, át đi mọi âm thanh khác có thể tồn tại quanh đây. Anh chần chừ một vài giây, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Rồi, hít một hơi lấy can đảm, Quốc bước hẳn chân trái xuống nền đường nhựa lạnh ngắt, cảm giác lạnh lẽo lập tức thấm qua đế giày. Anh rướn người ra ngoài, cẩn thận nhìn quanh. Bóng tối dày đặc như một bức màn nhung khổng lồ, nuốt chửng ánh đèn mờ ảo từ chiếc xe của anh. Anh cố gắng căng mắt, xoay đầu từ từ sang trái, rồi sang phải, nhìn về phía trước, rồi lại nhìn về phía sau. Chỉ có màu đen và những hạt mưa trắng xóa như bột mì bị gió hất tung trong ánh đèn pha yếu ớt. Tiếng gió rít lên qua đỉnh đèo nghe như ai đó đang thì thầm những lời độc địa. Anh nuốt khan. Không một bóng người, không một ánh đèn, không một âm thanh lạ nào ngoài tiếng bão tố đang hoành hành. Anh đã thực sự một mình giữa cơn thịnh nộ của thiên nhiên và… thứ gì đó khác đang ẩn mình trong bóng tối này.”
“Anh bước chân trái xuống nền đường nhựa lạnh ngắt. Hơi lạnh buốt nhanh chóng thấm qua lớp giày mỏng. Anh cẩn thận rướn người ra ngoài, cố gắng nhìn xuyên qua màn mưa và bóng tối. Bóng tối dày đặc như một bức màn khổng lồ, nuốt chửng ánh đèn yếu ớt từ chiếc xe của anh. Tiếng gió rít lên qua đỉnh đèo nghe như tiếng than khóc. Anh nuốt khan, cảm thấy cổ họng khô khốc. Không một bóng người, không một ánh đèn. Chỉ có anh, chiếc xe chết máy, cơn mưa như trút nước và bóng tối sâu hun hút.
Anh không thể đứng đây mãi. Anh phải hành động. Anh đóng cửa xe lại, tiếng “”cạch”” nhỏ bé gần như bị tiếng mưa át đi. Giữ chặt điện thoại trong tay, anh hít một hơi sâu, lấy hết can đảm. Anh bắt đầu bước. Mỗi bước chân đều nặng trịch, cẩn trọng. Anh không dám bước nhanh. Đôi mắt liên tục đảo quanh, cảnh giác với bất cứ thứ gì có thể ẩn mình trong màn đêm.
Quốc đi vòng ra phía sau chiếc xe. Tiếng nổ… nó dường như phát ra từ khu vực này. Anh dừng lại bên cạnh cốp xe, nơi bóng tối dường như đặc quánh hơn. Anh run rẩy giơ điện thoại lên, bật đèn pin. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc điện thoại hiện đại nhất cũng chỉ như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa biển đêm đen. Nó chỉ đủ sức rọi sáng một vệt nhỏ trên nền đường nhựa ướt nhẹp và phần lề đường phủ đầy đất đá và lá cây.
Anh cúi thấp người xuống, lia ánh đèn pin chậm rãi, cẩn thận. Anh rọi xuống mặt đường ngay phía sau xe. Nền đường đen bóng loáng dưới ánh mưa, phản chiếu ánh đèn. Anh tìm kiếm. Mắt anh căng ra, cố gắng phân biệt bất cứ thứ gì bất thường. Một mảnh vỡ? Một vết xước? Một dấu hiệu va chạm?
Ánh đèn lướt qua từng viên sỏi nhỏ, từng vũng nước đọng. Quốc di chuyển đèn pin rộng hơn, sang hai bên lề đường. Cỏ dại lúp xúp, bùn đất nhão nhoét dưới chân anh. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, và mùi xăng nhàn nhạt quyện vào không khí. Anh rọi vào những bụi cây lúp xúp phía sau lề đường. Chỉ có bóng tối và những thân cây khẳng khiu hiện lên mờ ảo dưới ánh sáng điện thoại.
Không có gì. Tuyệt nhiên không có một mảnh vỡ nào lớn, không có dấu vết va quệt rõ ràng nào trên mặt đường hay lề đường. Chỉ có nền đường ướt, sỏi đá, và bùn đất. Tiếng nổ lớn như vậy… phải để lại thứ gì đó chứ? Hay là… nó không liên quan đến chiếc xe? Ý nghĩ đó lại len lỏi vào đầu anh, kèm theo hình ảnh hai cô gái vừa biến mất một cách kỳ lạ. Hai người đó đi đâu? Và tại sao lại đúng lúc tiếng nổ xảy ra?
Anh tiếp tục rọi đèn, kỹ hơn, chậm rãi hơn. Ánh đèn run run trong tay anh, không phải vì lạnh, mà vì sự lo sợ đang cào cấu trong lòng. Anh rọi xuống gầm xe phía sau. Bóng tối sâu thẳm. Anh cố gắng nhìn kỹ hơn, nhưng góc nhìn bị hạn chế. Tiếng mưa vẫn không ngớt, như muốn nhấn chìm mọi âm thanh khác, mọi suy nghĩ khác.
Anh đứng thẳng dậy, hít một hơi sâu. Không tìm thấy gì ở đây. Chẳng lẽ… chẳng lẽ tiếng nổ đó không phải từ chiếc xe này? Nhưng nó rõ ràng là rất gần. Và nó xảy ra ngay khi anh vừa phanh gấp. Quá nhiều sự trùng hợp. Hay là…
Quốc nhìn chằm chằm vào bóng tối phía sau xe, nơi chỉ có ánh đèn pin yếu ớt của anh đang cố gắng xua đi màn đêm. Một cảm giác lạnh lẽo hơn cả nước mưa thấm vào người anh. Nó đến từ bên trong, từ sự cô độc và bất lực. Anh đang tìm kiếm thứ gì đó trong bóng tối, nhưng thứ anh sợ nhất có lẽ không phải là thứ anh sẽ tìm thấy, mà là thứ đang ẩn mình ở đó, nhìn anh từ phía sau.”
“Quốc vẫn đứng lặng một lúc, ánh đèn pin lia đi lia lại trên nền đường ướt nhẹp. Không có gì ở phía sau xe cả. Anh quay người lại, đối mặt với con đường. Màn mưa vẫn trắng xóa. Gió vẫn rít. Anh cảm thấy mình như một chấm nhỏ đơn độc giữa cái mênh mông đáng sợ của màn đêm trên đèo. Anh không thể cứ đứng mãi ở đây, tìm kiếm một thứ có vẻ như không tồn tại. Tiếng nổ đó… nó phát ra từ đâu? Và tại sao hai cô gái kia lại biến mất đúng lúc đó?
Anh bắt đầu bước đi, lần này hướng về phía trước, dọc theo lề đường. Anh muốn kiểm tra khu vực mà anh vừa phanh gấp, khu vực mà tiếng nổ dường như vang lên dữ dội nhất. Từng bước chân anh lún nhẹ xuống lớp bùn đất nhão nhoét ở lề đường. Anh vẫn giữ chặt điện thoại, ánh đèn pin liên tục quét qua quét lại. Cỏ dại, đá lởm chởm, cành cây gãy… tất cả đều hiện lên mờ ảo dưới ánh sáng yếu ớt.
Anh đi qua vị trí chiếc xe khoảng mười mét. Mắt anh vẫn căng ra, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu bất thường nào. Anh lia đèn sang phía lề đường đối diện. Rồi sang phía lề đường bên này, nơi anh đang đứng. Cơn mưa khiến mọi thứ trở nên trơn trượt và khó nhìn. Anh cúi thấp người xuống, cẩn thận hơn.
Bỗng, ánh đèn pin của Quốc dừng lại. Cách vị trí anh đang đứng không xa lắm, gần lối rẽ nhỏ dẫn vào bãi đất hoang mà anh từng thấy ban nãy, có một điều gì đó rất lạ. Anh rọi đèn kỹ hơn. Đó là một vệt bùn đất. Không phải là vệt bùn bình thường do nước mưa cuốn trôi. Vệt bùn này trông như thể vừa bị một lực mạnh xới tung lên, một đường dài, như có thứ gì đó rất nặng, rất cồng kềnh vừa bị kéo lê qua đó. Nó kéo dài từ lề đường, hướng vào sâu hơn về phía bãi đất hoang.
Tim Quốc đập mạnh hơn. Anh tiến lại gần vệt bùn, cúi rạp người xuống kiểm tra. Bùn đất nhão nhoét, lởm chởm những cục đất lớn bị cày xới. Dấu vết này còn rất mới, nước mưa chưa kịp làm phẳng nó. Nó không giống dấu lốp xe. Nó giống… như một vật thể gì đó bị kéo lê. Một vật thể nặng.
Anh đứng thẳng dậy, mắt nhìn theo hướng của vệt bùn kéo dài vào trong bóng tối của bãi đất hoang. Một ý nghĩ kinh hoàng vụt qua đầu anh. Hai cô gái… tiếng nổ… và vệt bùn này…
Khi đang đứng nhìn theo vệt bùn, ánh đèn pin của anh tình cờ lướt qua khu vực lề đường nơi anh vừa đi tới. Anh lại khựng lại. Mắt anh đảo nhanh, cố gắng xác định. Có điều gì đó mà anh nhớ đã thấy ở đây, nhưng bây giờ thì không còn nữa. Anh rọi đèn khắp khu vực đó, chậm rãi, tìm kiếm.
Rồi anh sực nhớ. Chiếc dao gấp. Chiếc dao chuyên dụng mà cô gái tóc dài đã đánh rơi khi lên xe. Anh nhớ rất rõ cô ấy đã làm rơi nó ở đâu khi đang loay hoay với cái túi vải và chiếc áo mưa. Anh thậm chí còn định nhặt giúp, nhưng rồi thôi. Nó nằm ở ngay lề đường này, cách đây chỉ vài bước chân.
Anh rọi đèn vào đúng vị trí đó. Nền đất ẩm ướt, vài cành cây khô, những viên sỏi nhỏ. Nhưng không có chiếc dao gấp nào cả. Nó đã biến mất.
Không tìm thấy dấu vết lốp nổ hay va chạm xe, nhưng lại thấy một vệt bùn bị kéo lê bất thường và chiếc dao gấp của cô gái kia không còn ở chỗ cũ. Hai mảnh ghép rời rạc bỗng chốc tạo thành một bức tranh đáng sợ trong tâm trí Quốc. Một cảm giác lạnh lẽo hơn cả cái lạnh của đêm mưa Đèo Prenn đột ngột bao trùm lấy anh, khiến từng thớ thịt trên người như muốn đông cứng lại. Anh siết chặt điện thoại trong tay, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bóng tối thăm thẳm nơi vệt bùn kia dẫn vào.”
“Anh siết chặt điện thoại trong tay, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bóng tối thăm thẳm nơi vệt bùn kia dẫn vào. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, cảm giác lạnh lẽo bò dọc sống lưng.
Giữa tiếng gió rít và màn mưa xối xả, anh bỗng nghe thấy một âm thanh rất khẽ. Nó đến từ phía bãi đất hoang, nơi vệt bùn biến mất. Không phải tiếng người nói, chỉ là một tiếng động. Rất nhỏ, gần như bị tiếng mưa át đi.
Anh nín thở, căng tai lắng nghe.
Lại có tiếng đó. Lần này rõ hơn một chút. Như tiếng sột soạt của lá khô bị ai đó giẫm lên, nhưng lại nhẹ hơn, như tiếng cào cấu rất khẽ trên nền đất hoặc đá. Nó không đều đặn, ngắt quãng, và mang theo một sự ghê rợn khó tả.
Âm thanh kỳ lạ đó khiến toàn thân Quốc dựng tóc gáy. Anh có cảm giác như có ai đó đang ẩn mình trong bóng tối, rất gần, đang rình rập. Cảm giác nguy hiểm dâng lên mạnh mẽ, buộc anh phải lùi lại một bước theo bản năng. Mắt anh vẫn không rời khỏi lối vào bãi đất hoang tối đen như mực.”
“Nhưng nỗi sợ hãi đó chỉ tồn tại trong chốc lát. Nỗi ám ảnh về sự mất tích kỳ lạ, về hai cô gái, và tiếng nổ vừa rồi quá lớn, lấn át cả bản năng sinh tồn. Một sự tò mò điên cuồng, cộng hưởng với mong muốn mãnh liệt phải biết chuyện gì đang diễn ra, đang kéo anh về phía trước. Anh không thể quay lưng bỏ đi, không thể giả vờ như không có gì xảy ra. Cái gì đó đang gọi anh, hoặc ít nhất, đang kích thích trí tò mò đến cực điểm.
Nuốt khan một cái, Quốc siết chặt điện thoại hơn nữa, ánh sáng mờ nhạt từ màn hình dường như là sợi dây liên kết duy nhất của anh với thế giới thực lúc này. Anh hít một hơi thật sâu, nín thở, rồi rón rén bước chậm rãi về phía bãi đất hoang. Anh chỉ đi sát mép đường nhựa, nơi vẫn còn đủ cứng cáp và quen thuộc, không dám đặt chân vào đám cỏ lầy lội, bùn đất nhão nhoét bên trong.
Đôi mắt Quốc dán chặt vào khoảng tối mịt mùng trước mặt. Màn mưa như tấm màn đen, khiến anh gần như không thể nhìn thấy gì dù chỉ cách đó vài mét. Gió vẫn rít lên từng cơn, tạt những hạt mưa nặng vào mặt anh, lạnh buốt. Dù không còn nghe rõ tiếng động kỳ lạ kia nữa do tiếng mưa quá lớn, nhưng cảm giác về sự hiện diện của một thứ gì đó ở đó, trong bóng tối ấy, vẫn còn nguyên. Nó là một cảm giác gai người, vừa kinh hoàng lại vừa thôi thúc. Anh căng mắt nhìn, hy vọng nhìn thấy dù chỉ là một bóng hình lướt qua, một ánh sáng lập lòe, hay bất cứ điều gì có thể giải thích được sự bí ẩn này.”
“Vừa đặt chân tới rìa bãi đất, nơi thảm cỏ lầy lội bắt đầu, Quốc đột nhiên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cảm giác rõ ràng như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào anh từ bên trong vùng tối mịt mùng kia. Anh rùng mình, bản năng mách bảo nguy hiểm.
Không chần chừ, Quốc quay phắt người lại, mắt quét nhanh về phía xa, sâu trong đám cây dại bị màn mưa che khuất. Và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi một cơn gió mạnh tạt qua khiến những cành cây rung chuyển, anh nhìn thấy nó. Một bóng đen. Nó không đứng yên. Nó đang di động. Rất nhanh. Nó lướt qua giữa những lùm cây rậm rạp ở khoảng cách khá xa, chỉ hiện ra như một vết nhòe trong bóng tối trước khi khuất hẳn.
Toàn thân Quốc căng cứng. Anh giật mình lùi lại một bước, bàn chân vô thức tìm kiếm điểm tựa vững chắc trên nền nhựa đường trơn trượt. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi, những nhịp đập thình thịch như muốn nhảy vọt ra ngoài. Hơi thở dồn dập, tạo thành những làn khói mờ ảo trong không khí lạnh lẽo. Cảm giác bị theo dõi, bị quan sát bởi thứ gì đó vừa lướt qua kia, chân thực và đáng sợ hơn bất cứ điều gì anh từng trải qua. Cái bóng đó là gì? Là người? Hay… thứ gì khác?”
“Quốc lùi thêm một bước, ánh mắt vẫn đăm đăm vào nơi cái bóng vừa lướt qua, nơi màn mưa và bóng đêm quyện vào nhau như một bức màn bí mật. Anh cảm nhận rõ ràng rằng sự nguy hiểm không còn nằm ở những con đường trơn trượt hay những tên cướp vặt nữa. Thứ đang ẩn mình trong màn đêm kia, thứ đã xuất hiện và biến mất nhanh như một ảo ảnh, mang theo một sự lạnh lẽo, tà ác mà anh chưa từng đối diện. Nó không giống con người. Nó là… cái gì đó khác.
Và rồi, sự liên kết chợt hiện ra. Hai cô gái. Họ không hề sợ hãi cơn mưa hay con đường vắng vẻ. Họ xuất hiện bất ngờ, xin đi nhờ một cách kỳ lạ. Thái độ của họ, đặc biệt là ánh mắt vô hồn của cô gái nhỏ nhắn… Tất cả những mảnh ghép rời rạc chợt khớp lại, tạo thành một bức tranh rùng rợn. Họ không phải là những người đi lạc bình thường. Chắc chắn là không. Họ là mồi nhử? Hay họ là một phần của thứ tà ác kia? Và cái bóng vừa rồi, đó là “”người nhà”” mà họ nhắc đến sao? Cái gọi là “”người nhà”” đó không phải người, mà là…
Một cơn rùng mình dữ dội chạy dọc xương sống, còn mạnh hơn lần trước. Quốc biết chắc chắn. Anh đã rước họa vào thân. Anh không thể đứng đây thêm một giây phút nào nữa. Không có cách nào đối diện với thứ đó. Bản năng sinh tồn gào thét trong đầu anh. Chạy! Phải chạy trốn ngay lập tức!
Quốc không nghĩ ngợi thêm. Anh quay phắt lại, đạp mạnh chân xuống nền đường nhựa trơn ướt. Mỗi bước chân đều nặng trĩu sự sợ hãi và quyết tâm. Anh lao nhanh về phía chiếc xe tải của mình, nơi duy nhất mang lại cho anh cảm giác an toàn mong manh giữa đêm mưa trên Đèo Prenn lạnh lẽo. Chiếc xe chính là cơ hội sống sót duy nhất của anh lúc này. Anh phải vào được xe, khóa chặt cửa và phóng đi thật nhanh, rời khỏi nơi quái quỷ này trước khi thứ trong bóng đêm kia kịp hành động. Hơi thở của anh hổn hển, hòa lẫn với tiếng mưa rơi tầm tã. Cửa xe, chỉ còn vài bước nữa thôi…”
“Anh chỉ còn vài bước nữa là tới cánh cửa xe. Hi vọng bỗng bùng lên trong lồng ngực. Nhưng đúng lúc đó, một cái bóng đen kịt, một hình thù không rõ ràng, trồi lên từ màn đêm ngay bên cạnh chiếc xe tải, nhanh như cắt. Ánh mắt Quốc căng ra kinh hoàng, đóng băng tại chỗ trong khoảnh khắc. Đó không phải là người.
Bản năng sinh tồn gào thét trong đầu, sự sợ hãi tột độ và trực giác mách bảo anh rằng vào xe lúc này là tự sát. Thứ đó đã đợi sẵn ở đó. Không có lối thoát về phía chiếc xe.
Quốc lập tức quay phắt người lại, không một giây do dự. Anh không chạy về phía con đường chính, điều đó quá nguy hiểm. Anh chạy hết sức về phía con đèo dốc ngược lên, lao thẳng vào màn đêm dày đặc hơn nữa và cơn mưa như trút nước. Mỗi bước chân đạp xuống nền đường nhựa trơn ướt đều nặng trĩu sự sợ hãi và quyết tâm. Anh lao nhanh lên dốc, hơi thở dồn dập, hổn hển, hòa lẫn với tiếng mưa xối xả.
Phía sau lưng, Quốc nghe thấy tiếng động ngày càng rõ hơn. Ban đầu chỉ là tiếng sột soạt mơ hồ trong màn mưa, nhưng nhanh chóng biến thành tiếng bước chân. Nặng nề, dồn dập, và kinh hoàng nhất là nó đang thu hẹp khoảng cách RẤT NHANH. Tiếng bước chân đó không giống bước chân người bình thường, nó như một nhịp điệu chết chóc, mỗi tiếng động vang lên như nhát búa đập vào lồng ngực Quốc. Anh thở dốc, buồng phổi bỏng rát, cố gắng hết sức bình sinh để chạy trốn khỏi thứ kinh hoàng đang truy đuổi trong đêm mưa lạnh lẽo trên Đèo Prenn. Nó đang đến gần… rất gần.”
“Quốc lao lên dốc, phổi như muốn nổ tung. Màn đêm và cơn mưa dày đặc bao trùm lấy Đèo Prenn, khiến con đường nhựa phía trước tối như mực, chỉ thấy lờ mờ hình dáng uốn lượn của sườn núi. Nền đường trơn ướt như bôi mỡ, mỗi bước chân đều là một cuộc vật lộn với trọng lực và sự hiểm nguy. Anh vừa chạy, vừa ngoái đầu lại phía sau trong vô vọng, cố gắng định hướng, cố gắng nhìn xuyên qua màn đêm dày đặc xem thứ đó đang ở đâu, nó có còn đuổi theo không.
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vẫn vang vọng phía sau, như tiếng trống tử thần gõ vào lồng ngực anh. Nó không hề chậm lại, thậm chí còn nhanh hơn! Sự kinh hoàng tột độ bao trùm lấy Quốc. Anh dồn hết sức lực cuối cùng vào đôi chân rệu rã.
Đúng lúc đó, chân Quốc sụp xuống một chỗ trũng trên đường, anh mất thăng bằng và ngã nhào về phía trước. Tiếng “”bịch”” khô khốc vang lên, tiếp theo là tiếng xây xước đau rát khi hai lòng bàn tay và đầu gối anh cọ mạnh xuống mặt đường nhựa lởm chởm sỏi. Cơn đau buốt lan nhanh, nhưng Quốc không kịp rên la. Anh chỉ kịp cảm nhận máu rướm ra từ vết thương, nhưng bản năng sinh tồn mạnh mẽ hơn mọi đau đớn.
Trong đầu Quốc lúc này chỉ còn duy nhất một ý nghĩ, một mệnh lệnh tuyệt đối: Phải thoát khỏi thứ đó! Phải thoát bằng mọi giá!
Anh không một giây do dự, dùng hai tay đang rướm máu chống xuống đường, gồng mình gượng dậy. Đôi chân run rẩy, hơi thở gấp gáp, nhưng Quốc vẫn đứng thẳng lên. Anh không dừng lại để kiểm tra vết thương, không nhìn lại phía sau nữa. Toàn bộ ý chí chỉ tập trung vào phía trước, vào con dốc hun hút trong bóng tối. Quốc lại cắm đầu chạy tiếp, nhanh hơn nữa, tuyệt vọng tìm kiếm một lối thoát khỏi cơn ác mộng đang đuổi sát gót trên con đèo chết chóc này.”
“Quốc lao về phía trước như một kẻ điên, tầm nhìn mờ ảo vì nước mưa và mồ hôi. Phổi anh đau rát, chân cẳng nhũn ra như bún. Bỗng, ánh mắt anh bắt gặp một lùm cây rậm rạp ngay sát mép đường. Bản năng sinh tồn lập tức mách bảo. Với sức lực tàn tạ cuối cùng, Quốc nhoẻn người, lao vào bụi cây. Cành lá quất vào mặt, vào tay chân, tạo ra những vết xước buốt nhói, nhưng anh mặc kệ. Anh vùi mình thật sâu vào giữa đám lá ẩm ướt, cố gắng che khuất cơ thể khỏi tầm nhìn.
Anh co rúm người lại, toàn thân run rẩy bần bật không kiểm soát nổi, vừa vì lạnh, vừa vì sợ hãi tột độ. Anh nín thở, áp sát tai vào mặt đất ẩm lạnh, căng hết các giác quan để lắng nghe. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập ban nãy… dừng lại. Dừng lại rất gần. Quốc cảm giác như trái tim mình ngừng đập. Không gian im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng máu đập thình thịch trong tai anh.
Anh nghe thấy tiếng sột soạt rất khẽ từ lùm cây kế bên, ngay sát chỗ anh đang ẩn mình. Rồi một tiếng động khác vang lên. Đó là một tiếng thở dài. Một tiếng thở dài nghe thật lạnh lẽo, như hơi thở của mùa đông, của sự chết chóc. Và điều đáng sợ nhất là, tiếng thở đó không giống tiếng người. Nó trầm đục, khàn khàn, mang theo một âm hưởng quái dị, khiến tóc gáy Quốc dựng đứng lên. Thứ đó đang ở ngay đây, cách anh chỉ gang tấc.”
“Quốc từ từ hé mắt, cố gắng nhìn xuyên qua đám lá dày đặc. Mí mắt anh run rẩy, ánh nhìn nơm nớp hướng về phía con đường mờ tối dưới màn mưa. Cành lá ẩm ướt che khuất tầm nhìn, nhưng qua một kẽ hở nhỏ, anh thấy. Anh thấy một bóng hình.
Bóng hình đó đứng thẳng, lặng lẽ ngay bên vệ đường, quay lưng về phía anh. Nó không phải là cô gái nhỏ nhắn. Cũng không phải cô gái tóc dài. Hình dạng đó cao lớn đến bất thường, vai rộng thô kệch, thân hình có vẻ dị dạng, gù gù như bị biến dạng bởi một thứ gì đó. Nó đứng đó, bất động như một bức tượng đá, dường như đang chờ đợi. Hoặc đang tìm kiếm.
Cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt khiến mọi suy nghĩ trong đầu Quốc ngưng đọng. Trái tim anh như bị bóp nghẹt, đập điên cuồng trong lồng ngực. Máu trong người dường như đông lại. Toàn thân Quốc đông cứng. Anh không thể cử động. Không thể hít thở. Không thể phát ra dù chỉ là một tiếng động nhỏ nhất. Anh chỉ có thể nằm đó, ẩn mình trong bụi cây, nhìn chằm chằm vào bóng hình quái dị đang lù lù đứng đó, trong đêm mưa lạnh lẽo trên Đèo Prenn. Ánh mắt anh dán chặt vào nó, sợ hãi tột cùng len lỏi vào từng thớ thịt, từng tế bào. Cái thứ đó… là gì? Nó có phải là thứ đã gây ra mọi chuyện không?”
“Anh mắt anh dán chặt vào nó, sợ hãi tột cùng len lỏi vào từng thớ thịt, từng tế bào. Cái thứ đó… là gì? Nó có phải là thứ đã gây ra mọi chuyện không? Quốc cố gắng lùi lại thêm một chút, tránh xa kẽ hở giữa những tán lá, nhưng một cành cây khô gãy răng rắc dưới sức nặng của anh.
Âm thanh nhỏ bé ấy như một tiếng sấm sét giữa màn đêm tĩnh mịch. Bóng hình quái dị lập tức ngẩng đầu lên, thân hình gù gù khẽ nhúc nhích. Nó quay đầu lại, hướng về phía bụi cây nơi Quốc đang ẩn nấp. Hai đốm sáng lập lòe, đỏ rực, hiện lên trong bóng tối, không giống bất kỳ đôi mắt nào Quốc từng thấy. Chúng nhìn thẳng vào anh, xuyên qua màn lá, như thể biết chính xác anh đang ở đâu.
Một luồng khí lạnh lẽo, tanh tưởi ập đến. Quốc cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của thứ kinh tởm đó đang tiến lại gần. Anh muốn hét lên, muốn vùng chạy, nhưng cơ thể vẫn hoàn toàn tê liệt vì sợ hãi. Đốm đỏ càng lúc càng lớn dần, kèm theo tiếng bước chân thô nặng, lạo xạo trên nền đá ẩm ướt.
Bóng hình vươn một cánh tay dị dạng về phía bụi cây. Những ngón tay dài ngoằng, móng vuốt sắc nhọn khuấy động màn đêm. Quốc nhắm chặt mắt, hơi thở đứt quãng. Một tiếng động lớn, như tiếng gỗ mục gãy hoặc đá lở, vang lên ngay bên tai anh. Sau đó là một cú sốc mạnh, toàn thân anh như bị ném đi.
Một tiếng hét kinh hoàng bật ra khỏi cổ họng Quốc, hòa lẫn với tiếng mưa gào thét và tiếng gió rít qua những tán cây. Đó là âm thanh của sự tuyệt vọng, của nỗi khiếp đảm tột cùng. Nhưng tiếng hét ấy chỉ vang lên trong chốc lát rồi tắt lịm. Mọi thứ chìm vào bóng tối, vào sự trống rỗng lạnh lẽo, không còn gì ngoài màn đêm và tiếng mưa như muốn xé toạc Đèo Prenn.
Sáng hôm sau, mặt trời chiếu những tia nắng yếu ớt xuống Đèo Prenn, xuyên qua màn sương mỏng còn vương lại sau trận mưa đêm qua. Không khí se lạnh và ẩm ướt. Trên vệ đường, chiếc xe của Quốc nằm chơ vơ, đèn pha vẫn còn vương chút bùn đất của cuộc hành trình. Cửa xe khép hờ. Bên trong, không có ai. Chiếc túi xách và con dao gấp chuyên dụng của Quốc đã biến mất. Không một dấu vết nào của Quốc, hay hai cô gái bí ẩn đã đi cùng anh đêm qua. Chỉ còn lại chiếc xe, chứng nhân câm lặng cho một câu chuyện bắt đầu trên mạng xã hội và kết thúc trong màn đêm bí ẩn trên con đèo vắng.
Vụ mất tích gây chấn động cộng đồng mạng. Dòng trạng thái cuối cùng của Quốc trở thành điềm báo nghiệt ngã, càng khiến câu chuyện thêm phần rùng rợn. Người ta bàn tán, suy đoán đủ điều, từ tai nạn giao thông bí ẩn, vụ bắt cóc, cho đến những lời đồn đại về ma quỷ hay thế lực siêu nhiên trên con đèo nổi tiếng hoang vắng này. Các cuộc tìm kiếm được tiến hành, nhưng không có bất kỳ manh mối nào được tìm thấy. Quốc và hai cô gái kia dường như đã bốc hơi vào không khí, để lại phía sau chỉ là sự hoang mang và nỗi sợ hãi len lỏi. Chiếc xe bị bỏ lại như một lời nhắc nhở lạnh lẽo rằng đôi khi, những chuyến đi bão táp không chỉ kết thúc bằng sự bình yên khi về đến nhà. Có những con đường, khi đã bước chân vào, sẽ không bao giờ có lối quay lui.
Thời gian trôi đi. Câu chuyện về tài xế Quốc và hai cô gái mất tích dần chìm vào quên lãng giữa vô vàn những tin tức khác. Đèo Prenn vẫn sừng sững đó, chứng kiến bao cuộc hành trình đi qua. Những câu chuyện kỳ bí về con đèo vẫn được thêu dệt, truyền miệng từ đời này sang đời khác. Người ta học được rằng, không phải lúc nào cũng nên tin vào những gì thấy trên mạng xã hội, không phải lúc nào cũng nên mở lòng với những người lạ, đặc biệt là khi màn đêm buông xuống và con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy. Nỗi sợ hãi lớn nhất không phải là những gì ta không biết, mà là những gì ta quyết định không tin vào, cho đến khi quá muộn. Và đôi khi, bình minh sẽ không bao giờ tới, không phải vì đêm quá dài, mà vì ta đã lạc bước vào bóng tối vĩnh cửu.”

