“Thân già này để lại 4 quyển sổ đỏ chia đều cho 4 người con trai, không ngờ đêm cuối cả 4 đứa bấm chuông cùng lúc tìm tôi, sáng hôm sau thức dậy tôi khó thở tím tái và rồi tôi hủy di chúc chuyển cho mỗi thằng 1 triệu đồng với nội dung…
Ở tuổi 82, tôi sống một mình trong căn nhà tổ của dòng họ, lưng đã còng, tay run run mỗi lần rót nước.
Vợ tôi mất sớm, một tay tôi nuôi dạy 4 thằng con trai nên người. Chúng thành đạt cả – đứa làm quan chức, đứa làm doanh nhân, có đứa sống ở nước ngoài – nhưng mấy năm nay, thăm bố thì ít, hỏi sổ đỏ thì nhiều.
Sau cơn tai biến nhẹ gần đây, tôi biết mình chẳng còn nhiều thời gian.
Tôi lặng lẽ viết di chúc chia đều 4 mảnh đất – tượng trưng cho 4 phần máu thịt, mỗi đứa một sổ đỏ, công chứng đầy đủ, ký tên đàng hoàng.
Tôi gửi bản sao cho từng đứa kèm lời nhắn:
“Bố vẫn sống, nhưng cũng muốn yên tâm rằng lúc ra đi, các con không cãi nhau.”
Tưởng rằng thế là yên lòng nhắm mắt.
Ai ngờ… đúng đêm cuối cùng tôi ở bệnh viện về nhà – cả bốn đứa cùng lúc bấm chuông.
Tiếng chuông dồn dập giữa đêm khiến tôi giật mình. Tôi ra mở cửa – thấy cả bốn đứa con đứng đó, mặt căng như dây đàn, không nói một lời hỏi thăm, chỉ vào thẳng vấn đề:
“Bố ơi, chia đều thì… có ai kiểm tra chưa?”
“Bố có chắc đã đưa bản cuối cùng không?”
“Con thấy anh ba có vẻ biết trước phần đất đẹp hơn.”
“Hay để tụi con cùng xem lại bản gốc, cho chắc?”
Tôi im lặng. Lòng quặn thắt. Không có đứa nào hỏi tôi ăn gì chưa, khỏe không.
Tôi mở tủ, lấy ra bản di chúc gốc, định giải thích – thì cả bốn đứa xô nhau nhào vào giành lấy, lục lọi xem từng trang.
Tôi nghẹn lời, ho không ra tiếng.
Sáng hôm sau, người giúp việc phát hiện tôi tím tái, khó thở, mạch yếu dần. Bà ấy gọi cấp cứu, gọi các con – nhưng tất cả chúng này đều đang vội đi làm chuyện động trời…
Tôi quyết định không cho ai cả mà chuyển khoản mỗi đứa con trai… 1 triệu đồng – với nội dung như s-ét đ-ánh…👇👇”
“…Tôi quyết định không cho ai cả mà chuyển khoản mỗi đứa con trai…
1 triệu đồng – với nội dung như s-ét đ-ánh…
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ phòng ngủ của ông cụ. Bà giúp việc, như thường lệ, gõ cửa nhẹ nhàng rồi bước vào. Bà dự định đánh thức ông dậy, chuẩn bị bữa sáng. Nhưng khi bà đến gần giường, cảnh tượng đập vào mắt khiến tim bà như ngừng đập.
Ông cụ nằm bất động, chăn trượt xuống một nửa. Sắc mặt ông tím tái một cách đáng sợ, đôi môi khô quắt, và hơi thở thì yếu ớt, chập chờn đến gần như không còn nghe thấy. Ánh mắt ông nhắm nghiền, khuôn mặt co rúm lại trong vẻ đau đớn.
Bà giúp việc đứng chết trân tại chỗ vài giây, sự bàng hoàng đông cứng mọi giác quan. Rồi, như một dòng điện chạy qua, bà giật mình bừng tỉnh. Một tiếng thét kinh hoàng bật ra từ cổ họng bà, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sáng.
“Ông ơi! Ông ơi! Tỉnh dậy! Ông làm sao thế này!”
Bà giúp việc vội vàng chạy đến bên giường, tay run rẩy chạm vào má ông cụ, lạnh toát. Bà cuống quýt nhìn quanh phòng, đầu óc quay cuồng. Bà cần phải gọi người! Gọi cấp cứu!
Bà lập tức quay lưng, chạy như bay ra khỏi phòng, tiếng thét vẫn chưa dứt hẳn. Bà lao xuống cầu thang, tìm chiếc điện thoại để bàn đặt ở phòng khách. Tay bà run đến mức suýt làm rơi điện thoại. Bà bấm nhanh số cấp cứu 115, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn.
“Alo! Cấp cứu phải không ạ? Làm ơn đến ngay! Ông chủ nhà tôi… ông ấy nguy kịch rồi! Nhanh lên làm ơn!”
Sau đó, bà nhớ ra còn cần báo cho các con ông. Bà vội vàng tìm danh bạ, nước mắt lưng tròng. Bà bắt đầu gọi cho người con trai cả, giọng nghẹn ngào, sợ hãi báo tin dữ.”
“Tiếng còi xe cấp cứu mỗi lúc một gần, rồi rít lên trước cổng căn nhà tổ. Cánh cửa xe bật mở, hai nhân viên y tế cùng một bác sĩ nhanh chóng bước xuống, khuôn mặt căng thẳng. Họ mang theo túi cấp cứu và cáng, lao nhanh vào nhà theo sự dẫn đường gấp gáp của bà giúp việc.
Bà giúp việc vẫn còn run rẩy, nước mắt vẫn còn chảy dài trên má. Bà chỉ đường cho đội y tế lên phòng ông cụ ở tầng hai. Không khí trong nhà đặc quánh sự lo sợ và cấp bách.
Khi vào đến phòng, bác sĩ và các nhân viên y tế lập tức tiếp cận ông cụ. Họ nhanh chóng kiểm tra mạch, nhịp thở và sắc môi của ông. Khuôn mặt bác sĩ đanh lại.
“”Mau! Chuẩn bị máy thở! Cần hỗ trợ hô hấp ngay lập tức!”” bác sĩ ra lệnh dứt khoát.
Một nhân viên y tế nhanh chóng mở túi, lấy ra thiết bị và bắt đầu chuẩn bị. Người còn lại kiểm tra đường truyền, chuẩn bị các mũi tiêm cần thiết. Bà giúp việc đứng nép bên cạnh, hai tay đan chặt vào nhau, cầu nguyện trong vô vọng. Từng cử động của đội y tế đều khiến tim bà đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà nhìn ông cụ, khuôn mặt ông vẫn tím tái, hơi thở yếu ớt gần như không thấy nhúc nhích lồng ngực.
“”Đồng tử giãn… Rất nguy kịch,”” bác sĩ lẩm bẩm, tay vẫn thoăn thoắt làm các thao tác sơ cứu. “”Cần đưa đến bệnh viện càng nhanh càng tốt.””
Họ đặt ông cụ nằm ngửa trên giường, một nhân viên y tế bắt đầu ép tim theo chỉ dẫn của bác sĩ. Tiếng hô đếm nhịp vang lên trong căn phòng tĩnh lặng.
“”Một… hai… ba… bốn…””
Bà giúp việc chỉ biết đứng nhìn, nước mắt giàn giụa không thể ngăn lại. Bà nhìn người đã cưu mang bà bấy lâu nay đang giành giật sự sống, bà cảm thấy bất lực và đau đớn khôn tả. Hình ảnh ông cụ hôm qua còn minh mẫn, còn nói chuyện, giờ lại nằm bất động, hoàn toàn phụ thuộc vào những thao tác cấp cứu của người khác.
Sau vài phút ép tim và hỗ trợ hô hấp ban đầu, tình trạng ông cụ có vẻ nhích lên một chút, đủ để đội y tế quyết định vận chuyển.
“”Chuẩn bị cáng! Chúng ta đưa ông ấy đi ngay!”” bác sĩ nói lớn.
Họ nhanh chóng chuẩn bị cáng, cẩn thận di chuyển ông cụ từ giường sang. Bà giúp việc vội vã mở cửa phòng rộng hơn, rồi chạy xuống nhà trước để mở cửa chính, nước mắt nhòa đi nhưng ý chí thì quyết liệt. Bà phải đảm bảo mọi thứ sẵn sàng để đưa ông chủ đến bệnh viện an toàn nhất.”
“Họ nhanh chóng chuẩn bị cáng, cẩn thận di chuyển ông cụ từ giường sang. Bà giúp việc vội vã mở cửa phòng rộng hơn, rồi chạy xuống nhà trước để mở cửa chính, nước mắt nhòa đi nhưng ý chí thì quyết liệt. Bà phải đảm bảo mọi thứ sẵn sàng để đưa ông chủ đến bệnh viện an toàn nhất. Đội y tế khiêng cáng xuống từng bậc thang một cách cẩn trọng, bà giúp việc đứng dưới chân cầu thang, tay vịn vào lan can, tim đập thình thịch. Bà mở rộng cánh cửa chính, đón luồng khí lạnh ngoài trời tràn vào. Chiếc xe cấp cứu đã sẵn sàng ngay trước cổng.
Họ đưa cáng ra xe, đặt ông cụ vào khoang xe. Bà giúp việc do dự một chút rồi cũng nhanh chóng leo lên xe, ngồi cạnh ông cụ. Cánh cửa đóng lại, tiếng còi xe cấp cứu lại vang lên, xé tan màn đêm, đưa ông cụ lao đi về phía bệnh viện.
Trên xe, bà giúp việc một mặt dõi theo nhịp thở yếu ớt của ông cụ, mặt khác tay run run lấy chiếc điện thoại cũ trong túi ra. Bà biết, lúc này bà cần thông báo cho các cậu chủ. Dù họ có quan tâm hay không, bà vẫn phải làm tròn trách nhiệm của mình. Bà mở danh bạ, tìm số của cậu cả. Ngón tay run rẩy nhấn vào nút gọi.
Điện thoại đổ chuông dài. Không ai bắt máy. Bà đợi thêm một lúc, tim ngày càng đập nhanh hơn. Vẫn không có tiếng “”Alo””. Bà cúp máy, cảm giác lo lắng dâng lên.
Bà vội vàng bấm số thứ hai, của cậu hai. Lần này có tiếng đổ chuông ngắn hơn, rồi một giọng nam đầu dây bên kia vang lên, dường như đang ở một nơi khá ồn ào.
“”Alo? Ai đấy?”” giọng cậu hai cộc lốc.
“”Cậu… cậu hai à? Là dì Mai đây ạ,”” bà giúp việc nói hụt hơi, giọng nghèn nghẹn. “”Ông… ông chủ… ông cụ…””
“”Dì Mai? Có chuyện gì thế dì?”” giọng cậu hai có vẻ sốt ruột. “”Tôi đang họp, có gì nói nhanh đi.””
“”Ông chủ đang nguy kịch lắm cậu ơi! Ông tím tái, khó thở, xe cấp cứu vừa đưa ông đi bệnh viện rồi ạ!”” bà nói gần như hét lên, nước mắt lại trào ra.
Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi tiếng cậu hai vang lên, bớt cộc lốc hơn nhưng vẫn rất lạnh lùng. “”Sao lại thế? Sao tự nhiên lại thế? Thôi được rồi, dì cứ đưa bố vào bệnh viện đi đã. Bố ở bệnh viện nào? Dì cứ lo cho bố đi nhé, tôi đang có cuộc họp quan trọng lắm, không bỏ dở được. Xong việc tôi sẽ đến ngay.””
“”Dạ… dạ bệnh viện Tỉnh ạ…”” bà nói, nhưng đầu dây bên kia đã ngắt kết nối. Tút… tút… tút…
Bà giúp việc chết lặng, nhìn màn hình điện thoại tối om. “”Xong việc sẽ đến ngay””… Đến bao giờ? Bà cắn chặt môi, gạt nước mắt, lại bấm số cậu ba.
Điện thoại cậu ba cũng đổ chuông một lúc lâu mới có người nhấc máy. Giọng cậu ba có vẻ ngái ngủ. “”Alo… khuya rồi ai gọi thế?””
“”Cậu… cậu ba ơi! Là dì Mai đây ạ!””
“”À dì Mai. Sao thế dì? Có chuyện gì hả? Kê giường cho bố không ổn à?”” giọng cậu ba hỏi, không chút sự lo lắng.
“”Không phải ạ! Ông chủ… ông chủ đang nguy kịch lắm cậu ơi! Xe cấp cứu vừa đưa ông đi bệnh viện rồi ạ!””
“”Cấp cứu á? Sao lại cấp cứu? Vừa hôm qua còn nói chuyện bình thường mà?”” giọng cậu ba hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ thoáng qua. “”Thôi được rồi, dì cứ ở cạnh bố đi nhé. Tôi đang ở tỉnh khác công tác đột xuất, mai mới về được. Dì cứ báo tình hình cho tôi liên tục nhé. Có gì về đến nơi tôi sẽ qua ngay.””
“”Nhưng… nhưng cậu ơi…”” bà chưa kịp nói hết câu thì cậu ba cũng đã ngắt máy.
Tuyệt vọng, bà bấm số cuối cùng, của cậu tư. Cậu tư nhấc máy ngay lập tức, giọng nói trẻ trung, có vẻ đang vui vẻ ở đâu đó.
“”Alo! Con nghe dì ơi!””
“”Cậu tư! Ông chủ… ông chủ nguy kịch lắm cậu ạ! Đang trên đường đi bệnh viện rồi!”” bà khóc nấc.
“”Ông cụ á? Sao lại thế? Khổ thân bố quá! Dì ơi, dì cứ bình tĩnh nhé. Con đang ở xa lắm, đi công tác mấy ngày liền, chưa về ngay được. Dì cứ lo cho bố đi, có gì cập nhật cho con nhé. Con sẽ tranh thủ về sớm nhất có thể.”” Giọng cậu tư nghe có vẻ sốt sắng nhất, nhưng nội dung thì cũng giống hệt ba người anh trai.
Cúp máy, bà giúp việc buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi xuống đệm xe. Bà nhìn ông cụ đang nằm đó, khuôn mặt vẫn còn nhợt nhạt dưới ánh đèn lờ mờ của xe cấp cứu. Bốn người con trai, bốn cuộc gọi, và bốn lời từ chối, viện cớ bận rộn với những “”chuyện quan trọng”” của riêng họ. Họ không đến, không ai đến. Họ chỉ bảo bà “”cứ lo cho bố””, như thể bà là người thân duy nhất của ông cụ lúc này. Bà giúp việc cảm thấy trái tim mình đông cứng lại, một nỗi đau đớn và căm phẫn dâng lên. Họ giàu có, thành đạt, nhưng lại thờ ơ đến tàn nhẫn trước sinh mạng của người cha đã sinh ra và nuôi dưỡng họ. Nước mắt bà không còn chảy nữa, chỉ còn lại sự chết lặng.”
“Ông cụ 82 tuổi từ từ hé mở mí mắt nặng trĩu. Ánh đèn huỳnh quang trắng xóa trên trần nhà bệnh viện nhạt nhòa hiện ra trước tầm nhìn mờ ảo của ông. Một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng khô khốc. Toàn thân ông nhức mỏi, yếu ớt như vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Một cảm giác đau buốt từ lồng ngực lan tỏa, khiến ông thở khó khăn hơn.
Ông cố gắng cử động ngón tay, cảm nhận tấm ga giường lạnh lẽo và mùi thuốc sát trùng quen thuộc. Đây là bệnh viện. Ký ức như một thước phim quay ngược, đột ngột ùa về, rõ mồn một như vừa xảy ra đêm qua. Ông nhớ căn phòng khách nhà mình, bốn khuôn mặt quen thuộc nhưng xa lạ, mang đầy vẻ tham lam. Ông nhớ những câu hỏi dồn dập, chỉ xoay quanh hai chữ “”sổ đỏ””. Ông nhớ sự tranh giành, những cánh tay xô đẩy ngay trước mắt ông, khi ông còn đang cố gắng nói.
“”Ông có ký không?”” “”Đất của ông chia cho ai?”” “”Tại sao lại là nó mà không phải con?”” Những âm thanh đó như vẫn còn văng vẳng bên tai. Ông nhớ ánh mắt lạnh lùng của chúng, sự thất vọng và uất hận khi biết ông đã hủy di chúc. Ông nhớ khoảnh khắc chúng bỏ đi, không một lời hỏi han, không một cái quay đầu.
Một dòng nước ấm nóng từ khóe mắt chảy xuống, lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông. Nước mắt không phải vì cơn đau thể xác đang hành hạ. Nó chảy vì nỗi đau xé lòng khi nhận ra, những người con ông hết mực yêu thương, những đứa con ông đã dành cả đời để nuôi nấng, dạy dỗ, giờ đây lại ruồng bỏ ông chỉ vì tiền bạc. Chúng chỉ quan tâm đến gia sản, đến những mảnh đất vô tri, hơn cả sinh mạng và tình cảm của người cha già ốm yếu.
Ông nằm đó, trong căn phòng bệnh viện tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy móc kêu đều đều và nhịp thở khó nhọc của chính mình. Cảm giác cô đơn bủa vây, lạnh lẽo hơn cả cái đêm ông nằm vật vã dưới sàn nhà. Bốn người con trai thành đạt, giàu có, giờ này đang ở đâu? Đang làm gì? Có ai nhớ đến người cha đang nằm thoi thóp trong bệnh viện không? Ông nhắm mắt lại, để mặc cho nước mắt tuôn rơi, lòng tan nát vì sự phụ bạc.”
“Sau vài ngày nằm điều trị, cuối cùng ông cụ 82 tuổi cũng có thể ngồi dậy. Cơn đau ngực không còn quặn thắt như trước, hơi thở cũng bớt khó khăn hơn. Tuy thân thể vẫn còn yếu ớt, nhưng tinh thần ông đã dần lấy lại được sự tỉnh táo. Ông nhìn lên trần nhà trắng xóa của căn phòng bệnh viện. Nó phẳng lặng, vô hồn, khác xa với mái ngói rêu phong của căn nhà tổ, nơi ông đã sống cả cuộc đời.
Những ký ức về đêm định mệnh đó vẫn còn nguyên vẹn, rõ ràng đến từng chi tiết. Khuôn mặt căng thẳng, ánh mắt soi mói, những câu hỏi xé lòng. Chúng không hỏi ông có đau không, có cần gì không. Chúng chỉ cần biết về những mảnh đất. Bốn người con trai thành đạt, bốn trụ cột của xã hội, đã thể hiện bản chất thật sự của mình ngay trên cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết của cha mình. Nước mắt đã không còn chảy. Thay vào đó là một cảm giác lạnh lẽo, chai sạn len lỏi trong lồng ngực.
Ông nhớ lại những ngày tháng vất vả nuôi dạy chúng nên người. Từng bữa cơm độn khoai, từng manh áo vá vai, từng đồng tiền chắt bóp gửi vào cho chúng ăn học nơi thành phố. Ông đã tự hào về chúng biết bao, khi chúng lần lượt thành danh, có địa vị trong xã hội. Ông nghĩ rằng, khi về già, ông sẽ được an ủi phần nào. Nhưng thứ ông nhận được lại là sự phũ phàng, sự tính toán đến tàn nhẫn.
Một nụ cười khô khốc nở trên môi ông cụ. Tài sản? Những mảnh đất đó là công sức cả đời ông gây dựng. Chúng chưa hề đóng góp một hạt cát nào. Vậy mà giờ đây, chúng lại xem đó là quyền lợi hiển nhiên của mình, sẵn sàng chà đạp lên cả tình cha con để tranh giành. Chúng không cần ông. Chúng chỉ cần những gì ông đang nắm giữ.
Nhưng rồi, sự thất vọng và đau đớn dần biến thành một thứ cảm xúc khác, mạnh mẽ hơn: sự cương quyết. Ông nằm đó, nhìn trần nhà và suy ngẫm. Có lẽ, thứ các con ông thực sự thiếu không phải là tiền bạc hay tài sản. Thứ chúng cần là một bài học. Một bài học đắt giá về lòng tham, về đạo nghĩa, về giá trị thật sự của cuộc sống. Ông đã cho chúng quá nhiều, quá dễ dàng, đến mức chúng quên mất nguồn cội, quên mất công ơn sinh thành.
Ông cụ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi mở mắt ra, ánh nhìn của ông đã thay đổi. Không còn sự yếu đuối hay cam chịu. Thay vào đó là một ngọn lửa âm ỉ cháy. Ông nhận ra, ông vẫn còn sức lực. Ông vẫn còn quyền quyết định. Ông sẽ không để mọi chuyện kết thúc như thế này. Không, đây mới chỉ là sự khởi đầu cho một ván cờ mới. Ông sẽ thay đổi tất cả. Ông sẽ cho chúng thấy, người cha già này không dễ dàng bị lợi dụng và vứt bỏ. Bài học mà ông sắp ban tặng cho chúng sẽ là bài học lớn nhất trong cuộc đời chúng.”
“Ông cụ khẽ nhúc nhích ngón tay. Sự yếu ớt vẫn còn đó, nhưng trong đầu ông, một kế hoạch đã thành hình. Ông nhìn quanh căn phòng bệnh viện, ánh mắt dừng lại ở chiếc nút màu đỏ gắn trên tường. Hít một hơi khó nhọc, ông vươn cánh tay gầy guộc, run rẩy ấn vào nó.
Tiếng chuông nhỏ vang lên. Vài phút sau, một cô y tá trẻ bước vào, trên tay cầm khay thuốc. Cô mỉm cười nhẹ nhàng.
“”Chào ông, ông cần gì ạ?”” cô nói với giọng dịu dàng.
Ông cụ cố gắng ngồi thẳng hơn một chút. Giọng ông vẫn còn rất yếu, hơi khụt khịt vì khó thở, nhưng mỗi từ ông nói ra đều mang một sự kiên định đến đáng ngạc nhiên.
“”Cô… làm ơn…”” ông ngắt quãng, lấy sức, “”gọi… gọi giúp tôi… luật sư riêng của tôi.””
Cô y tá hơi ngạc nhiên. Cô nhìn ông cụ, thấy ánh mắt ông kiên quyết lạ thường.
“”Luật sư ạ? Ông có chắc không ạ? Sức khỏe ông vẫn còn yếu lắm.””
“”Chắc chắn,”” ông cụ gật đầu nhẹ, “”quan trọng… rất quan trọng. Tôi cần làm thủ tục khẩn cấp.””
Ông nhìn thẳng vào mắt cô y tá, từng lời nói như nén chặt lại hơi thở.
“”Có những thứ… quan trọng hơn… tài sản.””
Câu nói cuối cùng thì thầm, nhưng đủ nặng trịch khiến cô y tá hiểu rằng đây không phải là một yêu cầu bâng quơ. Có điều gì đó rất nghiêm trọng. Cô gật đầu.
“”Vâng, thưa ông. Ông cho tôi số điện thoại của luật sư được không ạ?””
Ông cụ đọc số điện thoại một cách chậm rãi. Cô y tá ghi lại cẩn thận. Trong lòng cô dấy lên một chút tò mò. Một ông cụ lớn tuổi, vừa thoát khỏi nguy kịch, lại vội vàng yêu cầu gặp luật sư riêng để làm thủ tục khẩn cấp, nói rằng có những thứ quan trọng hơn tài sản? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Cô thầm nghĩ, chắc chắn đây không phải chuyện đơn giản. Cô nhìn ông cụ lần cuối, thấy ánh mắt ông xa xăm nhìn ra cửa sổ, gương mặt gầy gò in hằn sự quyết tâm. Cô khẽ khàng rút lui để làm theo yêu cầu của ông.
Trong căn phòng bệnh viện yên tĩnh, ông cụ nằm lại, nhìn trần nhà trắng xóa. Không còn cảm giác vô hồn như trước nữa. Giờ đây, nó chỉ là bối cảnh cho những suy tính của ông. Ông đã quyết định rồi. Những kẻ chỉ biết đến tiền bạc sẽ phải trả giá cho lòng tham của mình. Bài học này, ông sẽ đích thân dạy chúng.”
“Một lúc sau, cánh cửa phòng bệnh khẽ mở. Một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest lịch sự, mái tóc điểm bạc, bước vào. Đó là luật sư riêng của ông cụ. Khuôn mặt ông ta lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn lo lắng khi nhìn thấy thân trạng của ông cụ, dù đã nghe qua điện thoại.
“”Ông cụ… tôi đây. Luật sư Hoàn,”” ông luật sư tiến lại gần, giọng nhẹ nhàng. “”Ông thấy trong người thế nào rồi?””
Ông cụ khẽ gật đầu, cố mỉm cười yếu ớt. Ông nhìn sang cô y tá vẫn còn đứng gần đó.
“”Cô… làm ơn… ra ngoài một lát,”” ông cụ nói, giọng vẫn khàn khàn. “”Tôi có việc riêng… cần nói chuyện với luật sư.””
Cô y tá hiểu ý, cúi chào rồi lặng lẽ rời khỏi phòng. Luật sư Hoàn kéo một chiếc ghế lại gần giường ông cụ, ngồi xuống. Ông cụ nhìn thẳng vào mắt luật sư, ánh mắt tuy mệt mỏi nhưng kiên định lạ thường.
“”Luật sư Hoàn… tôi gọi ông đến… có việc rất quan trọng,”” ông cụ bắt đầu, ngắt quãng lấy hơi.
“”Vâng, ông cứ nói đi. Tôi sẵn sàng lắng nghe,”” luật sư đáp, thái độ chuyên nghiệp.
Ông cụ hít một hơi sâu, bắt đầu kể lại chuyện đêm qua. Giọng ông trở nên nặng trịch khi nhắc đến bốn người con trai. Ông kể về cảnh họ đến thăm, nhưng không phải vì lo lắng cho sức khỏe của ông, mà vì cái thứ gọi là “”di chúc””. Ông mô tả cách họ xúm lại, bàn tán, thậm chí tranh cãi về mảnh đất, về phần chia, ngay cả khi ông đang thập tử nhất sinh.
“”Họ… họ không nhìn tôi… không hỏi han gì… ngoài việc đó,”” ông cụ nói, giọng run run vì xúc động, nhưng cũng xen lẫn sự phẫn nộ. “”Cái di chúc… cái mớ giấy tờ đó… quan trọng hơn cả mạng sống của tôi.””
Ông cụ ngừng lại một chút, như để nén cảm xúc đang trào dâng. Ông nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi vào phòng.
“”Luật sư Hoàn,”” ông quay lại nhìn luật sư, ánh mắt sắc như dao cạo. “”Tôi… tôi muốn hủy bỏ… cái bản di chúc đã công chứng đó.””
Luật sư Hoàn hơi sững sờ. “”Hủy bỏ ạ? Toàn bộ bản di chúc chia đất?””
“”Đúng vậy. Ngay lập tức,”” ông cụ đáp dứt khoát, không chút do dự. “”Tôi không muốn… không muốn để lại bất cứ thứ gì… cho những kẻ chỉ biết đến tiền bạc.””
Ông siết chặt tấm chăn mỏng manh. Sự quyết tâm trong ánh mắt ông khiến luật sư hiểu rằng đây không phải là một lời nói bộc phát nhất thời.
“”Nhưng thưa ông… việc hủy bỏ di chúc đã công chứng… cần phải làm theo thủ tục pháp lý… và khá phức tạp,”” luật sư giải thích.
“”Tôi biết,”” ông cụ ngắt lời. “”Tôi không cần biết phức tạp thế nào. Tôi chỉ cần biết… ông có thể làm được không?””
Luật sư Hoàn nhìn ông cụ, thấy sự cương quyết không lay chuyển. Ông hiểu rằng vị khách hàng già của mình đã trải qua một đêm kinh hoàng và đưa ra quyết định dựa trên sự thật trần trụi mà ông chứng kiến.
“”Vâng, thưa ông,”” luật sư đáp. “”Tôi có thể làm được. Tôi sẽ bắt đầu tiến hành thủ tục ngay sau khi rời khỏi đây.””
“”Tốt,”” ông cụ thở phào nhẹ nhõm, vai chùng xuống một chút. Nhưng ánh mắt kiên định vẫn còn đó. “”Hủy bỏ nó… càng sớm càng tốt.””
Luật sư Hoàn gật đầu, bắt đầu lấy sổ tay ra ghi chép những thông tin cần thiết. Trong đầu ông, một kế hoạch làm việc chi tiết bắt đầu hình thành. Còn ông cụ, ông nằm đó, nhìn trần nhà. Di chúc đã được quyết định hủy bỏ. Giờ là lúc chuẩn bị cho bước tiếp theo. Những kẻ tham lam sẽ phải đối mặt với hậu quả của hành động của mình. Ông tự nhủ, bài học này sẽ đắt giá hơn bất kỳ mảnh đất nào.”
“Luật sư Hoàn cất sổ tay, nhìn ông cụ. “”Thưa ông, thủ tục hủy di chúc sẽ mất một chút thời gian, nhưng tôi sẽ cố gắng nhanh nhất có thể.””
Ông cụ gật đầu yếu ớt. “”Cảm ơn ông. Việc đó quan trọng. Nhưng còn một việc khác… quan trọng không kém.””
Ông cụ ngước nhìn trần nhà một lát, như đang thu hết sức lực và quyết tâm. Ánh mắt ông khi quay lại nhìn luật sư đã hoàn toàn khác – đó là ánh mắt của một người đã đưa ra quyết định cuối cùng.
“”Luật sư Hoàn,”” ông cụ nói, giọng dù khàn nhưng vô cùng rõ ràng, “”tôi… không chia đất nữa.””
Luật sư Hoàn hơi ngạc nhiên, nhưng thái độ vẫn chuyên nghiệp. “”Không chia di sản nữa ạ? Vậy các mảnh đất…””
“”Tôi muốn bán hết,”” ông cụ nói thẳng thừng. “”Toàn bộ. Bốn mảnh đất đó. Bán hết đi.””
Luật sư Hoàn sững sờ thật sự. Bán hết? Bốn mảnh đất giá trị đó sao? “”Bán… bán toàn bộ ạ? Nhưng thưa ông, với tình hình hiện tại… việc định giá và tìm người mua phù hợp có thể…””
“”Không cần vội,”” ông cụ cắt lời. “”Tôi chỉ cần ông chuẩn bị hết các giấy tờ cần thiết để tôi có thể bán chúng khi tôi thấy cần. Hoặc… khi tôi muốn.””
Ông cụ cười nhạt. “”Những kẻ chỉ biết đến tiền bạc… sẽ không được thứ gì từ tôi cả. Tiền bán đất… tôi sẽ dùng vào việc của tôi.””
Luật sư Hoàn nhìn ông cụ. Ông hiểu rằng vị khách hàng già không chỉ đơn thuần hủy di chúc, mà còn đang chuẩn bị một đòn phản công. Sự đau đớn và thất vọng đêm qua đã biến thành một kế hoạch tàn khốc.
“”Vâng, thưa ông,”” luật sư Hoàn đáp, “”tôi sẽ chuẩn bị các văn bản cần thiết để ông có toàn quyền định đoạt các bất động sản đó. Ông muốn ủy quyền cho ai không ạ?””
“”Không,”” ông cụ trả lời dứt khoát. “”Tôi tự làm. Ông chỉ chuẩn bị giấy tờ cho tôi thôi.””
“”Vâng. Còn việc gì khác nữa không ạ?”” luật sư hỏi.
Ông cụ suy nghĩ một chút, rồi ánh mắt bỗng lóe lên một tia ranh mãnh. “”Có. Việc này… ông phải hướng dẫn tôi thật kỹ.””
“”Ông muốn làm gì ạ?”” luật sư tò mò.
“”Tôi muốn… chuyển khoản cho mỗi đứa con trai của tôi một ít tiền,”” ông cụ nói, giọng trầm xuống.
Luật sư Hoàn ngạc nhiên lần nữa. Chuyển tiền cho họ sao? Sau tất cả những gì đã xảy ra? “”Chuyển tiền ạ? Số lượng bao nhiêu thưa ông?””
Ông cụ mím môi, như đang nếm trải một hương vị nào đó. “”Mỗi đứa… một triệu đồng.””
“”Một triệu đồng?”” Luật sư Hoàn không giấu được vẻ khó hiểu. Với tài sản của ông cụ, một triệu đồng chỉ là một con số nhỏ bé, gần như không đáng kể.
“”Đúng vậy. Một triệu đồng mỗi đứa,”” ông cụ lặp lại, ánh mắt kiên định xen lẫn chút tàn nhẫn. “”Và quan trọng nhất… là cái nội dung chuyển khoản.””
Luật sư Hoàn chăm chú lắng nghe. Ông biết, đây mới là mấu chốt.
“”Nội dung chuyển khoản… ông hướng dẫn tôi gõ thế này,”” ông cụ nói chậm rãi, nhấn mạnh từng từ. “”Ông ghi là: ‘Trả lại các con… số tiền đã ứng… cho đám tang của bố’.””
Luật sư Hoàn chết sững. “”Trả lại… số tiền đã ứng… cho đám tang của bố?”” Ông ngước nhìn ông cụ, cố gắng đọc suy nghĩ qua ánh mắt. “”Thưa ông… như vậy có nghĩa là…?””
Ông cụ không nói, chỉ khẽ cười. Nụ cười không có chút ấm áp nào, chỉ có sự lạnh lẽo và chua chát. Ông nhìn thẳng vào luật sư, ánh mắt như muốn nói: “”Ông hiểu mà.””
Ông luật sư hiểu. Một triệu đồng… chỉ là một con số tượng trưng. Nội dung chuyển khoản kia mới là đòn chí mạng. Nó giống như một lời tuyên bố lạnh lùng từ người cha: Các người không đến thăm tôi khi tôi ốm thập tử nhất sinh, các người chỉ mong tôi chết để chia chác tài sản. Được thôi, tôi sẽ cho các người “”ứng trước”” chi phí đám tang, còn tài sản… các người sẽ không được gì hết.
Đó không chỉ là tiền. Đó là sự sỉ nhục. Đó là lời từ mặt. Đó là bài học cuối cùng mà ông cụ muốn dành cho những người con tham lam của mình, được gửi đi bằng cái cách hiện đại nhất: một tin nhắn chuyển khoản “”như sét đánh””.
Luật sư Hoàn hít một hơi thật sâu, cố giữ vẻ bình tĩnh. Ông hiểu rằng mình đang chứng kiến không chỉ là một thủ tục pháp lý, mà là sự tan vỡ của một gia đình và một kế hoạch trả thù đầy nghiệt ngã.
“”Vâng, thưa ông,”” luật sư Hoàn nói, giọng hơi khô khốc. “”Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ hướng dẫn ông thực hiện việc chuyển khoản này… và nội dung chuyển khoản theo đúng ý ông.””
Ông cụ gật đầu hài lòng. Vai ông lại trùng xuống một chút, vẻ mệt mỏi hiện rõ. Nhưng trong ánh mắt, vẫn còn đó sự kiên định và một tia lửa cuối cùng, sẵn sàng bùng cháy để thiêu rụi mọi thứ đã làm tổn thương ông.
“”Tốt,”” ông cụ thì thầm. “”Cứ thế mà làm.”””
“Luật sư Hoàn đặt chiếc điện thoại thông minh vào tay ông cụ. Chiếc điện thoại đời mới khá to và nặng so với bàn tay gầy gò, run rẩy của ông. Người giúp việc đứng cạnh, lo lắng nhìn. Bà vừa được luật sư thông báo về ý định của ông, dù không hiểu hết ý nghĩa sâu xa nhưng vẫn cảm thấy sự căng thẳng bao trùm.
“”Đây, thưa ông,”” Luật sư Hoàn nói nhỏ nhẹ, “”tôi đã mở sẵn ứng dụng ngân hàng. Ông chỉ cần đăng nhập… Bà có thể giúp ông nhập mật khẩu được không?””
Người giúp việc gật đầu, cẩn thận đỡ lấy điện thoại, nhập các dãy số mà ông cụ đọc một cách khó nhọc. Màn hình hiện ra giao diện chính.
“”Rồi, bây giờ, ông chọn chức năng ‘Chuyển tiền’,”” luật sư hướng dẫn.
Ngón tay ông cụ, dù run rẩy, nhưng cố gắng di chuyển trên màn hình. Ông tìm đến biểu tượng chuyển tiền, nhấn vào. Màn hình tiếp theo hiện ra.
“”Ông đã có danh bạ người nhận rồi. Bây giờ, chọn từng người con trai của mình ạ,”” luật sư tiếp tục.
Ông cụ chậm rãi lướt danh sách, dừng lại ở tên người con cả. Ánh mắt ông thoáng nét trầm tư, rồi nhanh chóng chuyển thành sự kiên quyết. Ông nhấn vào tên đó.
“”Rồi, bây giờ nhập số tiền,”” luật sư nói. “”Một triệu đồng, thưa ông.””
Ông cụ gõ từng số. “”Một… không… không… không… không… không… không…”” Bảy số không hiện lên trên màn hình, tạo thành con số 1.000.000.
“”Tiếp theo là nội dung chuyển khoản,”” luật sư nói, giọng trở nên nghiêm túc. “”Ông gõ đúng những gì chúng ta đã nói ạ.””
Ông cụ mím môi, tập trung nhìn màn hình nhỏ. Ngón tay ông bắt đầu gõ từng chữ cái, chậm và khó khăn. Người giúp việc cúi xuống nhìn, không dám lên tiếng.
“”T… r… a… ,”” ông cụ đọc thầm. “”L… a… i…”” Từng chữ hiện lên: ‘Trả lại các con… số tiền đã ứng… cho đám tang của bố’.
Dòng chữ ngắn ngủi nhưng nặng trĩu như một tảng đá, hiện rõ trên màn hình điện thoại. Nó không chỉ là dòng thông báo giao dịch, nó là một bản án.
“”Xong chưa, thưa ông?”” Luật sư Hoàn hỏi.
Ông cụ nhìn dòng chữ, nhìn số tiền, rồi ngước mắt nhìn xa xăm. Không có chút do dự nào trong ánh mắt.
“”Xong rồi,”” ông nói khàn khàn. “”Gửi đi.””
Luật sư Hoàn chỉ vào nút “”Xác nhận””. Ngón tay run rẩy của ông cụ di chuyển đến nút đó. Một cú chạm nhẹ… và giao dịch đầu tiên được gửi đi.
“”Thành công,”” điện thoại báo.
Ông cụ không nói gì. Ông lại lướt đến tên người con thứ hai. Lặp lại quy trình: nhập 1.000.000, gõ lại dòng nội dung “”Trả lại các con… số tiền đã ứng… cho đám tang của bố””, rồi nhấn xác nhận.
Lần thứ hai… thành công.
Lần thứ ba, đến tên người con thứ ba – kẻ bị nghi ngờ biết trước về mảnh đất đẹp. Có vẻ như ngón tay ông run hơn một chút, nhưng tốc độ gõ nội dung chuyển khoản lại nhanh hơn. Sự căm giận dường như tiếp thêm sức mạnh cho ông. Dòng chữ lại hiện lên, như một lời nguyền. Nhấn xác nhận.
Lần thứ ba… thành công.
Cuối cùng, người con thứ tư. Ông cụ lướt tới tên đó. Nhập tiền, nhập nội dung. Ngón tay ông chạm vào nút xác nhận lần thứ tư.
Lần thứ tư… thành công.
Bốn giao dịch, mỗi cái giá trị một triệu đồng, cùng một nội dung chuyển khoản “”như sét đánh”” đã được gửi đi. Ngón tay ông cụ buông thõng xuống, điện thoại vẫn còn trong tay. Hơi thở ông gấp gáp hơn. Người giúp việc vội vàng đỡ lấy điện thoại.
Ánh mắt ông cụ nhìn thẳng về phía trước, đầy vẻ kiệt quệ nhưng cũng chan chứa một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tàn độc. Bốn cú click chuột đơn giản, mỗi cái chỉ là một triệu đồng, nhưng chúng đã gói trọn sự thất vọng, đau đớn và lời tuyên bố cuối cùng của một người cha dành cho những đứa con đã chôn sống mình.
Ông tựa đầu vào gối, nhắm mắt lại. “”Xong rồi…”” ông thì thầm. “”Xong hết rồi…””
Luật sư Hoàn nhìn ông cụ, rồi nhìn điện thoại trong tay người giúp việc. Ông biết, những cú click chuột này sẽ gây ra một cơn địa chấn trong gia đình hào môn đó. Cơn bão thật sự… chỉ mới bắt đầu.”
“””Ông đã có danh bạ người nhận rồi. Bây giờ, chọn từng người con trai của mình ạ,”” luật sư tiếp tục.
Ông cụ chậm rãi lướt danh sách, dừng lại ở tên người con cả. Ánh mắt ông thoáng nét trầm tư, rồi nhanh chóng chuyển thành sự kiên quyết. Ông nhấn vào tên đó.
“”Rồi, bây giờ nhập số tiền,”” luật sư nói. “”Một triệu đồng, thưa ông.””
Ông cụ gõ từng số. “”Một… không… không… không… không… không… không…”” Bảy số không hiện lên trên màn hình, tạo thành con số 1.000.000.
“”Tiếp theo là nội dung chuyển khoản,”” luật sư nói, giọng trở nên nghiêm túc.
Đến phần nội dung chuyển khoản, ông cụ chợt dừng lại. Ngón tay ông lơ lửng trên bàn phím ảo. Khuôn mặt nhăn nheo của ông đanh lại, ánh mắt nhìn xa xăm qua màn hình nhỏ. Bao nhiêu nỗi đau, sự thất vọng, uất hận dường như cùng dâng trào trong khoảnh khắc này. Ông suy nghĩ hồi lâu, từng hơi thở trở nên nặng nề.
Người giúp việc và luật sư Hoàn im lặng chờ đợi, cảm nhận được sự căng thẳng tột độ.
Cuối cùng, ông cụ hạ ngón tay xuống. Dù run rẩy, nhưng ông gõ từng chữ một cách dứt khoát.
“”T… i… ề… n…””
“”H… ọ… c…””
“”L… à… m…””
Ông dừng lại một chút, rồi thêm khoảng trắng.
“”N… G… Ư… Ờ… I…””
Chữ ‘NGƯỜI’ hiện lên thật to, viết hoa tất cả. Dòng chữ đầy ẩn ý bắt đầu hiện rõ trên màn hình.
“”B… ố…””
“”T… ặ… n… g…””
Dòng chữ cuối cùng hiện lên trọn vẹn: ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’.
Nó không chỉ là một dòng nội dung chuyển khoản. Nó là một bản án lương tâm, một lời cảnh tỉnh tàn nhẫn, giáng xuống như một cú ‘sét đánh’ cho những người con tham lam, bất hiếu. Dòng chữ ngắn gọn nhưng chứa đựng tất cả nỗi đau, sự thất vọng, và lời phán xét cuối cùng của một người cha 82 tuổi.
Ông cụ nhìn dòng chữ ấy, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đáy mắt đục ngầu.
“”Xong chưa, thưa ông?”” Luật sư Hoàn hỏi khẽ.
Ông cụ gật đầu, giọng khàn đặc. “”Xong rồi. Gửi đi.””
Luật sư Hoàn chỉ vào nút “”Xác nhận””. Ngón tay run rẩy của ông cụ di chuyển đến nút đó. Một cú chạm nhẹ… và giao dịch đầu tiên được gửi đi.
“”Thành công,”” điện thoại báo.
Ông cụ không nói gì. Ông lại lướt đến tên người con thứ hai. Nhập số tiền 1.000.000. Dòng nội dung ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’ vẫn hiển thị sẵn. Ông chỉ cần kiểm tra và nhấn xác nhận.
Lần thứ hai… thành công.
Lần thứ ba, đến tên người con thứ ba – kẻ bị nghi ngờ biết trước về mảnh đất đẹp. Ngón tay ông run hơn một chút, nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết. Dòng chữ lại hiện lên, mang theo sức nặng của sự trừng phạt. Nhấn xác nhận.
Lần thứ ba… thành công.
Cuối cùng, người con thứ tư. Ông cụ lướt tới tên đó. Nhập tiền, kiểm tra nội dung ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’. Ngón tay ông chạm vào nút xác nhận lần thứ tư.
Lần thứ tư… thành công.
Bốn giao dịch, mỗi cái giá trị một triệu đồng, cùng một nội dung chuyển khoản ‘như sét đánh’ đã được gửi đi. Ngón tay ông cụ buông thõng xuống, điện thoại vẫn còn trong tay. Hơi thở ông gấp gáp hơn. Người giúp việc vội vàng đỡ lấy điện thoại.
Ánh mắt ông cụ nhìn thẳng về phía trước, đầy vẻ kiệt quệ nhưng cũng chan chứa một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tàn độc. Bốn cú click chuột đơn giản, mỗi cái chỉ là một triệu đồng, nhưng chúng đã gói trọn sự thất vọng, đau đớn và lời tuyên bố cuối cùng của một người cha dành cho những đứa con đã chôn sống mình.
Ông tựa đầu vào gối, nhắm mắt lại. “”Xong rồi…”” ông thì thầm. “”Xong hết rồi…””
Luật sư Hoàn nhìn ông cụ, rồi nhìn điện thoại trong tay người giúp việc. Ông biết, những cú click chuột này sẽ gây ra một cơn địa chấn trong gia đình hào môn đó. Cơn bão thật sự… chỉ mới bắt đầu.”
“Ở một nơi khác, người con cả đang ngồi họp tại văn phòng sang trọng, điện thoại đặt úp trên bàn. Bỗng, màn hình sáng lên, một thông báo hiện ra. Anh liếc mắt nhìn, định bỏ qua vì đang bận, nhưng con số hiển thị khiến anh khựng lại. “”1.000.000 VNĐ””. Từ số tài khoản của bố. Anh cau mày. Một triệu? Chẳng lẽ bố cho tiền tiêu vặt? Kỳ lạ. Anh mở ứng dụng ngân hàng, xem chi tiết giao dịch. Rồi anh đọc dòng nội dung. Ánh mắt anh giãn ra vì ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang khó hiểu, thậm chí có chút tức giận. ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’. Cái quái gì thế này? Bố đang chơi khăm anh sao?
Cùng lúc đó, ở một thành phố khác, người con thứ hai đang ký một hợp đồng trị giá hàng tỷ đồng. Chuông điện thoại báo tin nhắn ting một tiếng. Anh đưa tay lấy điện thoại, vừa ký vừa nhìn lướt qua. Số tiền khiến anh nhíu mày. Một triệu? Bố già lẩm cẩm rồi à? Anh thầm nghĩ. Sau khi ký xong, anh mới mở tin nhắn. Nhìn nội dung chuyển khoản, nụ cười công thức trên môi anh tắt hẳn. ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’. Anh đanh mặt lại, lật đi lật lại điện thoại như thể nó bị hỏng. Tin nhắn từ bố, chuyển một triệu đồng, kèm cái nội dung trời ơi đất hỡi này. Anh cảm thấy như bị ai đó tát vào mặt.
Tại một khu nghỉ dưỡng xa hoa, người con thứ ba đang nhấm nháp ly rượu vang đắt tiền bên hồ bơi. Điện thoại của anh rung lên. Anh uể oải cầm lấy, nghĩ chắc là tin tức thị trường chứng khoán. Nhưng là tin nhắn từ ngân hàng. Con số 1.000.000 VNĐ và tên người gửi là bố khiến anh sặc cả rượu. Cái gì? Một triệu? Ông già đang giễu cợt anh à? Mấy chục năm trời chờ đợi, rồi cuối cùng là một triệu đồng? Cùng với sự tức giận, anh thấy khó hiểu tột độ. Anh mở nội dung. ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’. Anh bật cười thành tiếng, một nụ cười khẩy đầy vẻ khinh bỉ. Lão già này điên thật rồi. Hay là ông ta vẫn còn giấu thứ gì đó? Nhưng một triệu thì để làm gì?
Ở nước ngoài, múi giờ khác biệt không ngăn nổi sự xuất hiện của tin nhắn. Người con thứ tư đang chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại reo. Anh mở mắt, thấy thông báo chuyển khoản. Từ bố. Anh nheo mắt nhìn số tiền. Một triệu đồng. Anh ngồi bật dậy. Đầu óc quay cuồng. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây không phải là điều anh mong đợi. Đây không phải là sự phân chia tài sản mà anh đã tính toán. Một triệu đồng thì thấm vào đâu so với khối gia sản kếch xù kia? Anh vội vàng xem nội dung chuyển khoản. ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’. Anh đọc đi đọc lại dòng chữ đó, cảm giác lạnh sống lưng. Bố… bố đang nói gì vậy? Tiền học làm người? Ý ông là sao?
Cả bốn người con trai, dù đang ở những nơi khác nhau, với những hoạt động khác nhau, nhưng cùng chung một trạng thái: Hoang mang cực độ. Con số một triệu đồng quá ít ỏi, quá lố bịch so với sự giàu có của ông cụ và sự mong đợi của họ. Còn dòng nội dung kia… nó như một câu đố, một lời nguyền, hoặc một sự sỉ nhục công khai. Họ không hiểu. Chuyện gì đã xảy ra ở căn nhà tổ sau đêm hôm đó? Ông cụ đã làm gì?”
“Người con cả vẫn ngồi trong phòng họp, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Dòng chữ ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’ lặp đi lặp lại trong đầu anh ta. Từ ngạc nhiên ban đầu, khuôn mặt anh ta dần đỏ lên vì tức giận. Bàn tay đặt trên bàn họp siết chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta cảm thấy như bị một gáo nước lạnh dội vào mặt, không, còn tệ hơn thế, như bị cả thế giới sỉ nhục. Anh ta ngước nhìn trần nhà một cách vô vọng, thầm nghiến răng, “”Bố bị làm sao thế này?!””
Tại thành phố khác, người con thứ hai đứng sững tại chỗ, bản hợp đồng tiền tỷ vẫn nằm trên bàn, giờ phút chốc trở nên vô nghĩa. Anh ta nhìn chằm chằm vào điện thoại, đọc đi đọc lại dòng nội dung kia. ‘Tiền học làm NGƯỜI’. Tim anh ta đập thình thịch. Cảm giác bị xúc phạm lan tỏa khắp cơ thể. Nụ cười chuyên nghiệp hoàn toàn biến mất, thay vào đó là vẻ mặt đanh lại, đầy căm phẫn. Anh ta khao khát ném chiếc điện thoại vào tường, nghiền nát nó. “”Lão già này… dám sỉ nhục mình như vậy à?!””
Ở khu nghỉ dưỡng xa hoa, người con thứ ba không còn cười khẩy nữa. Chiếc ly rượu vang trên tay anh ta suýt rơi xuống hồ bơi khi anh ta đọc kỹ dòng chữ. ‘Tiền học làm NGƯỜI – Bố tặng’. Đầu anh ta như nổ tung. Tức giận. Xấu hổ. Cay cú. Hàng thập kỷ chờ đợi, toan tính, cuối cùng chỉ nhận được một triệu đồng cùng lời nhắn đầy khinh miệt này sao? Anh ta ném mạnh chiếc điện thoại xuống bàn, tiếng va chạm khô khốc vang lên. Khuôn mặt điển trai méo mó vì giận dữ. “”Tiền học làm người?! Ông ta coi mình là cái gì chứ?!””
Bên kia bán cầu, người con thứ tư vẫn ngồi bật dậy trên giường. Ánh mắt anh ta không còn vẻ mệt mỏi vì trái múi giờ, thay vào đó là sự hoang mang tột độ xen lẫn tức giận. ‘Tiền học làm NGƯỜI’. Nghĩa là gì? Bố đang dạy anh ta một bài học? Dùng đúng một triệu đồng để dạy con bài học làm người? Cảm giác bị chế giễu, bị coi thường bủa vây lấy anh ta. Anh ta siết chặt điện thoại trong tay, cố gắng kìm nén tiếng gầm gừ trong cổ họng. “”Bố… Bố có biết mình đang làm gì không?!””
Cùng lúc đó, ở bốn nơi khác nhau trên thế giới, bốn người đàn ông thành đạt, giàu có, quyền lực, cùng chung một cảm giác: Bị sỉ nhục một cách nặng nề nhất. Một triệu đồng không là gì cả, nhưng dòng nội dung chuyển khoản ấy, nó như một vết dao cứa thẳng vào lòng tự tôn, vào những gì họ tự hào về bản thân. Họ không hiểu nổi. Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao bố lại làm như vậy? Sự tức giận bùng cháy, nhấn chìm mọi sự khó hiểu.”
“Người con cả đứng phắt dậy, bỏ lại cuộc họp đang dở dang. Khuôn mặt anh ta đanh lại, sải bước nhanh ra khỏi phòng, không thèm nói một lời giải thích nào. Anh ta lao ra xe, nhấn ga phóng đi, chỉ có một suy nghĩ duy nhất trong đầu: đến bệnh viện ngay lập tức.
Tại thành phố khác, người con thứ hai gạt phăng bản hợp đồng sang một bên. Anh ta vớ lấy áo khoác, ánh mắt bừng bừng giận dữ. “”Hủy hết lịch trình chiều nay! Tôi phải đến bệnh viện ngay!””, anh ta quát vào điện thoại với người thư ký. Bước chân anh ta vội vã, nặng nề, hướng thẳng ra sân bay.
Ở khu nghỉ dưỡng, người con thứ ba không luyến tiếc ly rượu hay khung cảnh đẹp. Anh ta gọi nhân viên thanh toán, giọng nói lạnh như băng. Anh ta cần rời khỏi đây. Nỗi uất hận sôi sục trong lòng khiến anh ta chỉ muốn đối diện ngay với ông cụ, hỏi cho ra nhẽ cái trò đùa quái ác này.
Bên kia bán cầu, người con thứ tư không ngần ngại đặt vé máy bay chuyến sớm nhất. Anh ta thu xếp đồ đạc một cách qua loa, tâm trí rối bời nhưng cơ thể lại hành động theo bản năng. Anh ta cần về nhà. Anh cần nhìn thấy bố, cần nghe chính miệng ông giải thích. Một triệu đồng và dòng chữ đó, nó không thể là sự thật.
Bốn chiếc xe, từ bốn hướng khác nhau, cùng lao nhanh trên đường, hướng về một địa điểm duy nhất: Bệnh viện nơi ông cụ đang nằm. Không ai hẹn ai, nhưng cả bốn người con đều có chung một mục đích: Không phải thăm bố, mà là đòi một lời giải thích. Sự tức giận, bị sỉ nhục, và một chút hoang mang tạo nên một hỗn hợp cảm xúc phức tạp, đẩy họ đến bệnh viện như những mũi tên căng tràn lực.
Họ đến bệnh viện gần như cùng lúc. Gặp nhau ở hành lang tầng ông cụ nằm, bốn người đàn ông thành đạt, thường ngày lịch lãm, giờ đây trông xộc xệch, ánh mắt đỏ ngầu.
“”Anh cũng nhận được à?””, người con thứ hai là người mở lời trước, giọng khàn đặc.
Người con cả gật đầu lia lịa, siết chặt nắm đấm. “”Cái gì thế này? Bố… bố bị làm sao vậy?””
Người con thứ ba cười khẩy một tiếng khô khốc, đầy cay đắng. “”Tiền học làm người? Ông ta nghĩ chúng ta là những thằng ăn bám, vô học hay sao?””
Người con thứ tư, vừa đáp máy bay, mặt còn phờ phạc nhưng ánh mắt sắc như dao cạo. “”Một triệu đồng. Đúng một triệu đồng. Cùng cái lời nhắn đó. Bố đang sỉ nhục chúng ta.””
Không cần nói nhiều, sự đồng lòng xuất phát từ nỗi uất hận chung. Họ nhìn cánh cửa phòng bệnh của ông cụ. Đằng sau cánh cửa kia là người cha già ốm yếu, người đã tặng cho họ cái “”món quà”” không thể cay nghiệt hơn.
“”Vào thôi””, người con cả nói, giọng lạnh lùng.
Họ bước đi, bước chân dứt khoát, mỗi bước đi như nện xuống nền gạch bệnh viện, mang theo sự tức giận và quyết tâm đòi cho ra lẽ. Cánh cửa phòng bệnh của ông cụ ở ngay phía trước. Không ai gõ cửa. Họ chỉ đơn giản là đẩy mạnh cánh cửa.”
“Họ đẩy mạnh cánh cửa.
Căn phòng bệnh yên tĩnh đột ngột bị phá vỡ bởi sự xuất hiện đầy giận dữ của bốn người con trai. Ông cụ nằm trên giường, trông yếu ớt hơn so với lần cuối họ gặp, nhưng đôi mắt vẫn mở. Ông nhìn bốn khuôn mặt đang sầm lại, ánh mắt đầy ngờ vực, hoặc có lẽ là sợ hãi.
Người con cả bước đến sát giường, không giữ nổi giọng nói đang run lên vì kìm nén. Cả một quãng đường, sự uất hận đã nung nấu trong lòng anh ta. “”Bố ơi,”” anh ta bắt đầu, giọng nói cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhưng vẫn đầy vẻ chất vấn, “”cái nội dung chuyển khoản kia… là sao ạ?””
Ông cụ chỉ nhìn, không nói gì.
Người con thứ hai tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc lạnh. “”Một triệu đồng thì đủ làm gì, hả bố? Đủ để bố mua sự im lặng của chúng con à? Hay đủ để bố dạy chúng con bài học ‘làm người’?”” Anh ta nhấn mạnh hai từ cuối đầy mỉa mai.
Không khí trong phòng càng thêm căng thẳng. Ba người con còn lại đứng đó, ánh mắt dán chặt vào ông cụ, chờ đợi một lời giải thích, hay một lời xin lỗi. Nhưng ông cụ vẫn im lặng, đôi mắt mờ đục nhìn họ.
“”Sổ đỏ của chúng con đâu?!”” Người con cả mất hết kiên nhẫn, giọng bỗng cao vút lên, đầy ấm ức. “”Sao bố lại làm thế? Bố chia cho ai? Bố chia hết cho… cho cái người giúp việc ấy à?! Hay cho thằng Ba vì nó biết trước? Nói đi, bố!””
Người con thứ ba tiến lên một bước, nụ cười cay đắng trên môi càng rõ. “”Thằng Ba biết trước? Ý anh là sao, anh Hai? Hay chính anh mới là người…””
“”Dừng lại!”” Người con cả gắt lên. “”Giờ không phải lúc cãi nhau nội bộ! Vấn đề ở đây là bố! Bố đã làm gì với tài sản của dòng họ? Với công sức của chúng con?!””
Ông cụ vẫn nằm đó, dường như không bị lay động bởi cơn thịnh nộ của các con. Đôi mắt ông lướt qua từng người, không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt.
Người con thứ tư, người trầm tính nhất, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh ta khàn đi vì mệt mỏi và tức giận. “”Bố muốn dạy chúng con bài học gì, hả bố? Rằng tiền bạc không quan trọng? Rằng tình thân là trên hết? Bố nghĩ một triệu đồng và lời nhắn khốn nạn đó có thể xóa bỏ hết tất cả sao? Xóa bỏ sự cống hiến của chúng con cho gia đình này sao?””
Anh ta tiến lại, cúi xuống giường bệnh. “”Bố nói đi. Bố có biết bố đang làm gì không? Bố có biết bố vừa xé nát cái gọi là ‘gia đình’ này không?””
Sự im lặng của ông cụ kéo dài, chỉ có tiếng thở dốc của ông và tiếng hít thở nặng nề của bốn người con. Họ cảm thấy như đang đối diện với một bức tường vô hình. Sự tức giận chuyển dần sang sự bất lực và hoang mang.
“”Bố… bố không nói gì thật sao?”” Người con cả lắp bắp. “”Bố nghĩ chúng con sẽ bỏ qua chuyện này dễ dàng thế à?””
Bỗng, ông cụ ho nhẹ một tiếng. Đôi môi khô nứt của ông mấp máy. Bốn người con lập tức nín lặng, cúi sát xuống chờ đợi. Đây rồi, cuối cùng ông cũng chịu lên tiếng. Họ cần một lời giải thích. Họ cần biết tại sao. Họ cần biết sổ đỏ ở đâu.
Ông cụ nhìn vào mắt từng người, đôi mắt tuy mờ đục nhưng ẩn chứa điều gì đó khó hiểu. Rồi ông từ từ, rất chậm rãi, thốt ra từng lời một, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng.”
“””Cái đêm bố suýt chết,”” ông cụ bắt đầu, đôi mắt mờ đục nhìn thẳng vào mắt từng đứa con trai đang đứng sững sờ, “”thứ các con cần là sổ đỏ, chứ không phải là bố.””
Ông ngừng lại, tiếng thở dốc yếu ớt. Bốn người con trai nuốt khan, không dám lên tiếng.
“”Một triệu đồng đó…”” Giọng ông yếu đi nhưng vẫn rành mạch, như khắc từng chữ vào không khí căng như dây đàn. “”…là cái giá bố trả cho các con. Cái giá cho bài học về lòng tham và sự vô tâm của các con.””
Ông cụ lướt ánh mắt qua từng khuôn mặt, vẻ thất vọng hiện rõ.
“”Sổ đỏ…”” Một khoảng dừng. Bốn người con như nín thở. “”…bố đã xử lý rồi.””
Cả căn phòng như chết lặng. Bốn người con đồng loạt mở to mắt, sự tức giận và sốc trộn lẫn.
Ông cụ lại hít một hơi sâu, lồng ngực gầy gò phập phồng. “”Các con… không xứng đáng nhận nó.””
Lời nói như nhát dao cứa vào họ. Người con cả tái mặt, người thứ hai nắm chặt tay, người thứ ba cứng đờ, còn người thứ tư khuỵu nhẹ chân như mất hết sức lực.
“”Bài học làm người…”” Ông cụ ngước đôi mắt nhìn lên trần nhà trắng xóa, như đang nói với chính mình, hoặc với điều gì đó vô hình. “”…đó là thứ duy nhất bố để lại cho các con bây giờ.””
Ông nhắm mắt lại, như thể câu nói cuối cùng đã rút cạn hết sức lực còn lại. Căn phòng lại chìm vào sự im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng máy móc y tế kêu tít tít đều đều và hơi thở dồn dập của bốn người con trai đang bàng hoàng, tức giận, và có lẽ, cả sự cay đắng tột cùng. Họ đứng đó, giữa căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, với một triệu đồng trong tài khoản và một lời tuyên bố tàn nhẫn về thứ duy nhất người cha để lại: một bài học.”
“Họ đứng đó, giữa căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, với một triệu đồng trong tài khoản và một lời tuyên bố tàn nhẫn về thứ duy nhất người cha để lại: một bài học. Cả bốn người con chết lặng. Người con cả cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt người cha. Con trai thứ hai siết chặt nắm đấm, vẻ bực dọc không che giấu. Con trai thứ ba vẫn còn chút bàng hoàng pha lẫn nghi ngờ, liệu có thật sự là bố đã xử lý hết rồi? Con trai thứ tư thở dài thườn thượt, cảm thấy mọi công sức bay biến.
Ông cụ 82 tuổi nhắm mắt lại, một nụ cười yếu ớt nhưng thanh thản thoáng qua trên môi. Ông cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng ngàn cân, nhưng cũng kiệt sức. Ông đã nói ra tất cả. Câu chuyện về bốn quyển sổ đỏ, thứ đã khuấy đảo cuộc sống của những người con suốt thời gian qua, đã kết thúc theo cách không ai ngờ tới. Không quyền thừa kế, không chia chác, chỉ còn lại khoảng trống mênh mông và sự hụt hẫng.
Trong căn phòng bệnh viện, không khí đặc quánh sự căng thẳng và im lặng đến khó chịu. Tiếng máy móc vẫn đều đều, nhưng dường như không thể xua tan đi sự tĩnh mịch bao trùm. Những lời nói của ông cụ như những vết dao cứa sâu vào lòng mỗi người con, không chỉ lấy đi niềm hy vọng vật chất mà còn phơi bày trần trụi bản chất ích kỷ, chỉ biết đến lợi lộc mà quên đi tình thân. Vết thương lòng ấy, có lẽ sẽ rất khó lành.
Họ đứng đó một lúc lâu, không ai nói với ai câu nào. Sự tức giận, thất vọng, và cả một chút hổ thẹn (dù không ai thừa nhận) đan xen nhau. Cuối cùng, người con cả lên tiếng, giọng khô khốc: “”Chúng con… về đây.””
Không chờ đợi lời đáp, anh ta quay người bước ra khỏi phòng. Ba người còn lại cũng nối gót theo sau, mỗi người mang một tâm trạng riêng nhưng đều chung nỗi mất mát không phải vì tài sản không còn, mà vì họ đã nhận ra cái giá phải trả cho lòng tham của mình. Người giúp việc đứng nép bên cửa, chứng kiến cảnh tượng đau lòng, chỉ biết thở dài.
Căn phòng bệnh viện lại chìm vào yên tĩnh, chỉ còn Ông cụ 82 tuổi nằm đó, nhắm mắt lại, và tiếng máy móc. Cuộc đời ông đã trải qua bao thăng trầm, và có lẽ, đây là cơn bão lớn nhất trong những năm cuối đời. Cơn bão của lòng tham, sự vô tâm từ chính những người con ông yêu thương nhất. Nhưng sau cơn bão, là sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ông đã dâng hiến cả cuộc đời để lo cho con cái, để rồi nhận lại bài học cay đắng về sự vô ơn. Tuy nhiên, trong sự tĩnh lặng ấy, vẫn còn đó một tia hy vọng mong manh. Bài học mà ông để lại, dù đắt giá, liệu có thể thức tỉnh lương tri của họ? Hay vết nứt trong tình thân này sẽ vĩnh viễn không bao giờ hàn gắn được? Chỉ thời gian mới có thể trả lời. Và Ông cụ, trong những ngày tĩnh dưỡng sắp tới, sẽ phải đối mặt với sự cô đơn, với những suy tư về gia đình, về cuộc đời, trong cái im lặng nặng trĩu của căn phòng bệnh viện, trước khi trở về căn nhà tổ giờ đã không còn vướng bận bởi những tranh chấp sổ đỏ. Sự tĩnh lặng sau cơn bão, đôi khi, còn đau đớn hơn cả chính cơn bão đó.”

