Chồng bất ngờ kéo cả họ nội lên thành phố nghỉ lễ, ăn dầm nằm dề mà không có ý thức, tôi h;ủy sạch đồ ăn, đặt vé bay đi ăn chơi 2/9 một mình…
Vân – Hải là cặp vợ chồng mà ai cũng nghĩ là hình mẫu lý tưởng. Nhưng đằng sau vẻ bình yên ấy là những vết nứt ngày càng lớn, mà Vân cố gắng vá víu bằng sự nhẫn nhịn.
Năm nay, dịp 2/9 rơi vào cuối tuần dài, Hải hào hứng thông báo: “Em ơi, anh mời cả họ nội lên chơi. Bố mẹ, anh chị em, cháu chắt nữa. Lâu rồi không tụ họp, nhân dịp nghỉ lễ mà!” Vân nghe mà lòng chùng xuống. Họ nội của Hải đông đúc, hơn chục người, mỗi lần lên là nhà cửa lộn xộn, ăn uống la đà, và Vân luôn là người dọn dẹp, nấu nướng từ sáng đến tối.
Lần trước, dịp Tết, Vân đã mệt lử vì phục vụ, còn bị chị chồng chê bai món ăn “không đậm đà như dưới quê”. Hải thì chỉ cười trừ, bảo: “Em chịu khó, gia đình anh vậy mà.”
Vân cố gắng thuyết phục: “Anh ơi, năm nay mình đi du lịch riêng đi. Em mệt lắm, cứ nghỉ lễ là nhà thành cái chợ.” Nhưng Hải lắc đầu: “Em ích kỷ quá. Họ nội anh neo người, lên thăm con cháu thôi. Anh đã hứa rồi, không lẽ thất hứa?”… 👇👇👇 ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN
Hải đã nói xong, quay lưng đi thẳng vào phòng khách, bỏ lại Vân một mình trong bếp. Lời “ích kỷ” của anh ta như một mũi dao xuyên thẳng vào tim cô. Vân đứng lặng người, hai bàn tay siết chặt đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào da thịt. Nước mắt rưng rưng chực trào, nhưng cô cố kìm nén, không muốn anh ta thấy mình yếu đuối. Nỗi thất vọng và sự tức giận dâng trào tột độ, như một ngọn lửa bùng lên thiêu đốt mọi sự nhẫn nhịn bấy lâu. “Đủ rồi! Mình không thể chịu đựng thêm nữa!” Vân thầm nhủ, giọng nghẹn lại trong cổ họng. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt ánh lên một tia kiên quyết đến lạnh lùng. Lần này, cô sẽ không hy sinh bản thân mình nữa. Quyết định đã được đưa ra, không còn đường lui.
Vân hít một hơi thật sâu, đôi mắt ánh lên một tia kiên quyết đến lạnh lùng. Lần này, cô sẽ không hy sinh bản thân mình nữa. Quyết định đã được đưa ra, không còn đường lui.
Ngay chiều hôm đó, Vân không nói thêm một lời nào với Hải. Cô đi thẳng vào phòng ngủ, cầm lấy điện thoại. Các ngón tay Vân lướt trên màn hình, tìm số của nhà hàng mà cô đã đặt tiệc mừng lễ 2/9. Tim cô đập thình thịch, một cảm giác vừa sợ hãi vừa hưng phấn.
Khi đầu dây bên kia nhấc máy, giọng Vân vang lên rõ ràng, dứt khoát đến bất ngờ. “Tôi là Vân. Tôi muốn hủy toàn bộ đơn hàng tiệc đã đặt cho ngày 2/9.”
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi giọng người phụ nữ ngạc nhiên vang lên. “Dạ, hủy toàn bộ ạ? Không biết quý khách có thể cho biết lý do không?”
Vân hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc lạnh. “Tôi có việc đột xuất.” Cô không giải thích thêm bất kỳ điều gì, chỉ giữ thái độ kiên quyết đến cùng.
Sau vài câu xác nhận thủ tục, cuộc gọi kết thúc. Vân đặt điện thoại xuống, cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng lớn dâng trào trong lòng, như trút được gánh nặng khổng lồ. Tuy nhiên, đi kèm với sự nhẹ nhõm ấy là chút run rẩy mơ hồ, một sự hồi hộp khi cô vừa đưa ra một quyết định táo bạo, đi ngược lại mọi kỳ vọng.
Vân vẫn còn cảm nhận được chút dư âm run rẩy sau cuộc gọi. Cô không để Hải có cơ hội hỏi han hay chất vấn. Căn nhà chìm trong sự im lặng lạ thường. Cô không cần sự đồng tình của anh ta.
Tối cùng ngày, khi thành phố đã lên đèn, Hải vẫn dán mắt vào điện thoại ở phòng khách. Vân lặng lẽ đi vào phòng làm việc. Cô mở laptop, màn hình sáng lên trong bóng tối. Các ngón tay Vân lướt nhanh trên bàn phím, gõ vào ô tìm kiếm. Chuyến bay khứ hồi đến Phú Quốc hiện ra. Vân không một chút đắn đo, chọn ngay chuyến bay sớm nhất, kèm theo một phòng suite tại khu resort sang trọng. Cô nhấn nút “Thanh toán”.
“Mình xứng đáng được nghỉ ngơi,” Vân thì thầm, giọng nói như một lời tuyên bố chắc nịch với chính mình. Đôi mắt Vân ánh lên vẻ kiên quyết pha chút nổi loạn, không còn chút do dự nào. Mọi thứ đã được sắp đặt.
Sáng 2/9, mặt trời vừa lên, con hẻm nhỏ của Thành phố đã ồn ào náo nhiệt lạ thường. Từng tốp họ hàng của Hải, hơn chục người cả già trẻ lớn bé, hồ hởi kéo đến Nhà Vân và Hải. Tiếng cười nói sang sảng, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng kèn xe bíp bíp vang vọng khắp khu phố, như báo hiệu một kỳ nghỉ lễ tưng bừng mà họ đã chờ đợi.
Hải từ trong nhà bước ra cửa, vẻ mặt còn vương chút ngái ngủ nhưng vẫn cố nở nụ cười đón chào. Anh không nói gì về Vân, chỉ mời mọi người vào nhà. Mấy đứa trẻ con nhanh chân chạy ào vào trước, lăm le tìm chỗ chơi. Người lớn theo sau, vừa bước qua ngưỡng cửa đã vội liếc nhìn vào phòng khách. Nhưng rồi, nụ cười rạng rỡ trên môi họ dần tắt lịm.
Bàn ăn trong phòng khách rộng rãi trống trơn, không một dấu hiệu nào của bữa tiệc thịnh soạn mà họ vẫn mong đợi mỗi dịp lễ. Căn bếp im ắng một cách lạ thường, không mùi thức ăn, không tiếng lạch cạch của xoong nồi, không bất kỳ động tĩnh nào. Cả căn nhà đột ngột chìm vào sự tĩnh lặng đến rợn người, hoàn toàn tương phản với sự huyên náo bên ngoài.
Một người dì, bà con thân cận của Hải, nhíu mày nhìn quanh. Bà quay sang Hải, giọng chất vấn, pha chút ngạc nhiên và khó chịu: “Ủa Vân đâu? Sao chưa thấy dọn gì hết vậy con?” Ánh mắt bà lướt qua bàn ăn trống rỗng, rồi dừng lại trên khuôn mặt đang dần cứng lại của Hải, ẩn chứa một sự thật mà anh chưa dám đối mặt.
Hải lúng túng nhìn nụ cười tắt trên môi Dì và những ánh mắt khó chịu của Họ nội của Hải đang nhìn chằm chằm vào bàn ăn trống rỗng. Mồ hôi lạnh toát ra sau lưng anh. Không dám đối mặt với sự thật đang hiện hữu, anh vội vàng quay người, bỏ lại tiếng xì xào bàn tán phía sau, và lao thẳng vào phòng ngủ.
Anh mở cửa đánh sầm, ánh mắt đỏ ngầu quét một vòng rồi dừng lại trên dáng Vân. Cô đang ngồi trên giường, bình thản gấp từng chiếc áo, từng cái quần vào chiếc vali đặt ngay ngắn bên cạnh. Tựa như thể không có một kỳ nghỉ lễ nào, không có hàng chục vị khách đang chờ đợi ở ngoài kia.
“Em làm cái quái gì vậy?” Hải gằn giọng, giọng nói nghẹn lại trong cơn giận dữ. Anh bước nhanh đến bên giường, đứng sừng sững nhìn xuống cô. “Sao không chuẩn bị gì hết? Khách đến rồi kia kìa! Cả nhà đợi cơm, em không nghe thấy à?”
Vân vẫn không ngẩng đầu. Đôi tay cô vẫn đều đặn gấp chiếc áo sơ mi của mình, nếp gấp thẳng tắp không chút vội vàng. Cô đặt nó vào vali, rồi thản nhiên đưa tay lấy một chiếc quần jean. Không một lời đáp, không một cái liếc mắt. Sự im lặng của cô còn đáng sợ hơn bất kỳ lời cãi vã nào. Không khí trong phòng bỗng trở nên căng như dây đàn, chỉ chực chờ một tiếng động nhỏ cũng đủ để đứt lìa.
Vân đặt chiếc quần jean đã gấp gọn gàng vào vali. Chiếc vali đã đầy phân nửa, đủ cho một chuyến đi dài ngày. Lúc này, Vân mới từ từ ngẩng đầu. Ánh mắt cô sắc lạnh, không chút dao động khi nhìn thẳng vào Hải. Gương mặt cô điềm tĩnh đến đáng sợ, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười đầy mỉa mai.
“Em đã bảo anh rồi,” giọng Vân vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực, từng chữ như đóng đinh vào không khí, “em không phục vụ ai nữa. Em đã hủy tiệc và em sẽ đi du lịch một mình.”
Hải sững sờ. Tất cả cơn giận dữ, sự bực bội trong anh bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự trống rỗng đến lạnh người. Anh nhìn Vân, đôi mắt mở to, miệng há hốc nhưng không thốt nên lời nào. Gương mặt anh tái mét, cắt không còn giọt máu. Anh đứng chôn chân tại chỗ, như một bức tượng, hoàn toàn không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy, hay vào nụ cười châm biếm đang nở trên môi Vân.
Tiếng bụng sôi réo rắt trong không khí ở phòng khách, như những hồi trống báo hiệu sự khó chịu đang dâng lên. Hơn chục thành viên họ nội của Hải ngồi ngổn ngang, người dựa vào sofa, người ngả lưng trên sàn, gương mặt ai nấy đều bắt đầu méo mó vì đói. Không khí vốn đã ngột ngạt giờ càng thêm phần căng thẳng. Chị chồng Vân, bà cô lớn tiếng nhất trong nhà, vươn vai một cách khó chịu rồi đập tay xuống đùi.
“Ôi giời ơi là giời! Kiểu này là đói meo rồi chứ còn gì nữa!” Chị chồng Vân gằn giọng, ánh mắt liếc nhìn về phía bếp, nơi vốn dĩ phải đang tỏa ra mùi thức ăn thơm lừng. “Ở thành phố mà tệ hơn dưới quê! Dưới quê tôi giờ này là cơm nước bày ra mâm hết rồi, tha hồ mà chén chú chén anh!”
Tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ.
“Đúng đấy, sao giờ này chưa thấy gì nhỉ?” Một người cô khác thêm vào, giọng điệu ẩn chứa sự chê trách.
“Mấy đứa nhỏ khóc ré lên rồi kìa, đói quá mà!”
“Từ sáng đến giờ có mỗi mấy cái bánh bao nguội ngắt, đúng là không chịu nổi.”
Cả họ hàng bắt đầu than vãn, những tiếng cằn nhằn xen lẫn tiếng bụng sôi, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự bực bội. Gương mặt ai cũng lộ rõ vẻ khó chịu, có người cau có, người nhăn nhó, và một vài người còn bắt đầu nhìn nhau đầy nghi ngờ. Hải bước ra từ phòng ngủ, gương mặt vẫn còn tái mét và đờ đẫn sau lời tuyên bố của Vân. Anh nhìn cảnh tượng trước mắt, sự hỗn loạn đang dần mất kiểm soát trong chính ngôi nhà của mình. Trong đầu anh, lời nói của Vân vẫn còn văng vẳng, “em không phục vụ ai nữa,” khiến anh hoàn toàn không biết phải làm gì.
Hải nhìn đám đông họ hàng đang nháo nhào, càu nhàu, gương mặt anh ta tái mét đi vì căng thẳng. Anh ta vội vã đưa tay lên trấn an, giọng nói cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự run rẩy.
“Mọi người… mọi người bình tĩnh đã! Con, con đang gọi đồ ăn đây!” Hải luống cuống nói, tay vội vàng rút điện thoại ra.
Anh ta bắt đầu bấm số, đưa lên tai. Đầu dây bên kia là giọng tổng đài tự động hoặc một giọng phục vụ mệt mỏi.
“Alo, em muốn đặt suất cơm… Hả? Hết rồi ạ? Vâng, vâng, cảm ơn.” Hải cúp máy, vẻ mặt càng lúc càng bợt bạt.
Anh ta lại gọi số khác. “Chào anh, cho em hỏi bên mình còn nhận giao hàng không ạ? Dịp lễ 2/9 hả? Ôi, vậy… vậy thôi ạ. Cảm ơn anh.”
Hải thử thêm vài cuộc gọi nữa, nhưng kết quả vẫn như cũ. Ai nấy đều từ chối vì là ngày lễ, hoặc hết hàng, hoặc quá tải. Tiếng cằn nhằn từ phòng khách lại dội vào tai anh ta, càng lúc càng lớn hơn, kèm theo tiếng khóc ré của mấy đứa nhỏ. Hải cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Anh ta quay phắt về phía phòng ngủ, nơi Vân vẫn đang đóng vali một cách bình thản.
Hải lao vào phòng, gương mặt anh ta giờ đây không còn sự tự mãn hay vô tâm thường ngày, mà chỉ còn sự hoảng loạn tột độ. Anh ta quỳ sụp xuống bên cạnh Vân, nắm chặt lấy tay cô, giọng van nài thảm thiết.
“Vân ơi, em đừng làm vậy mà! Anh xin em đó! Cả nhà đang đói meo rồi, em xem thế nào đi, em ra nấu tạm gì đó cho họ ăn đi mà! Anh xin em đó!”
Vân chỉ khẽ lắc đầu, không nhìn Hải. Đôi mắt cô vẫn lạnh lùng và kiên quyết. Bàn tay cô gỡ tay Hải ra khỏi cổ tay mình, tiếp tục xếp nốt chiếc áo cuối cùng vào vali. Cô kéo khóa, đứng dậy, dứt khoát như không có gì có thể lay chuyển được cô.
Vân kéo khóa vali, tiếng “xoạch” dứt khoát như chặt đứt mọi sợi dây níu kéo. Cô đứng dậy, không thèm nhìn Hải vẫn đang quỳ sụp dưới chân. Đôi mắt Vân lạnh lùng, không một gợn sóng, như thể người đàn ông đang van nài thảm thiết kia chỉ là một cái bóng vô hình. Cô đặt tay lên quai vali, kéo mạnh. Bánh xe va vào khung cửa phòng ngủ, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc lạnh, cắt ngang tiếng khóc váng tai của mấy đứa trẻ ngoài phòng khách.
Hải ngẩng đầu nhìn theo, gương mặt tái mét vì hoảng loạn. Anh ta định níu kéo nhưng Vân đã lướt qua, không một chút do dự. Bước chân cô vững vàng, dứt khoát.
Khi Vân bước ra phòng khách, không khí hỗn loạn bỗng chốc đông cứng lại. Hơn chục thành viên họ nội của Hải, từ người già đến trẻ nhỏ, đang ngồi chơ vơ giữa phòng khách, mắt ai nấy đều dán chặt vào cánh cửa phòng ngủ. Tiếng cằn nhằn về cái đói, tiếng khóc ré của trẻ con, tất cả đều im bặt. Họ ngơ ngác, há hốc mồm nhìn Vân đang thong thả kéo chiếc vali to đùng đi qua. Vẻ mặt họ từ bực tức chuyển sang sốc nặng, rồi lại ngỡ ngàng.
Vân không nói một lời. Ánh mắt cô quét một lượt qua từng gương mặt quen thuộc nhưng xa lạ, không một chút biểu cảm. Không hối hận, không thương hại. Chỉ là một sự kiên định đến tàn nhẫn. Cô nhìn thấy ánh mắt của Chị chồng, đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn tức tối. Chị ta ngồi bật dậy, trừng mắt nhìn theo bóng lưng Vân đang tiến thẳng ra cửa chính.
“Cái con ranh con… Nó dám…” Chị chồng lẩm bẩm, miệng mấp máy những lời chửi rủa nhỏ xíu nhưng đầy căm phẫn.
Vân hoàn toàn phớt lờ. Cô đẩy nhẹ cánh cửa chính, ánh sáng chiều tà hắt vào, như mở ra một lối thoát.
Vân bước thẳng ra cửa, không ngoảnh đầu lại. Bóng chiều tà ôm lấy cô khi Vân sải bước xuống bậc tam cấp. Một chiếc taxi đã chờ sẵn ở cổng. Vân mở cửa, ném vali vào cốp xe rồi nhanh chóng ngồi vào ghế sau, đóng sầm cửa lại. Chiếc xe lăn bánh, rời xa ngôi nhà đang chìm trong sự ngỡ ngàng và hỗn loạn phía sau. Vân không nhìn lại. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như chưa từng có trong suốt những ngày qua.
Mấy tiếng sau, Vân đã ngồi trên ghế máy bay. Tiếng động cơ ầm ì như bản nhạc của tự do. Cô ngả đầu vào ghế, thở phào nhẹ nhõm. Qua ô cửa sổ, bầu trời xanh ngắt trải dài vô tận, những cụm mây trắng bồng bềnh như những hòn đảo trôi nổi giữa không trung. Ánh nắng chiều vàng óng nhuộm một góc cánh máy bay, lấp lánh như dát vàng.
Vân đưa tay chạm nhẹ vào mặt kính lạnh. Nụ cười mãn nguyện nở trên môi cô, sâu thẳm và chân thật. Một cảm giác tự do, nhẹ nhõm chưa từng có tràn ngập lồng ngực Vân. Những gánh nặng, những muộn phiền, những lời chê bai cay nghiệt, sự vô tâm của Hải, tất cả dường như tan biến vào khoảng không bao la ngoài kia.
Vân khẽ thì thầm, giọng nói tan vào tiếng động cơ: “Đây mới là kỳ nghỉ của mình.” Cô nhắm mắt lại, cảm nhận từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim đang nhảy múa vì hạnh phúc. Vân mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng xanh thẳm, quyết tâm tạm quên đi mọi muộn phiền phía sau để tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này. Một chương mới đã bắt đầu.
Tối ngày 2/9, ngôi nhà của Vân và Hải chìm trong một sự hỗn loạn đến đáng sợ. Bát đĩa bẩn chất chồng trên bàn ăn, thức ăn thừa vương vãi trên sàn, vỏ lon, giấy gói đồ ăn vặt nằm la liệt khắp các góc phòng khách. Mùi đồ ăn ôi thiu và sự ngột ngạt bao trùm không gian. Hải ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, giữa đống rác rưởi mà họ hàng vừa để lại sau bữa ăn qua loa cuối cùng. Sự im lặng đến ghê người bao trùm căn nhà, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, huyên náo của hơn chục con người chỉ vài giờ trước.
Anh chậm rãi đứng dậy, bước chân nặng trĩu. Hải nhìn quanh, một cảm giác bất lực dâng lên. Bình thường, mọi thứ đã được Vân dọn dẹp đâu vào đấy. Giờ đây, anh phải đối mặt với mớ hỗn độn khổng lồ này một mình. Hải thở dài, bắt đầu thu dọn những chiếc đĩa bẩn trên bàn ăn. Tay anh run run khi chạm vào những mẩu thức ăn dính bám, cảm giác ghê tởm lan tỏa. Vừa dọn, anh vừa rút điện thoại ra.
Hải gọi cho Vân. Chuông điện thoại đổ từng hồi dài, tiếng “tút… tút…” vọng vào không gian trống rỗng, vô vọng. Không ai nhấc máy. Anh đợi thêm một lúc, rồi gọi lại. Lần này, chuông cũng đổ dài như vậy, và cuối cùng, một giọng nữ tự động vang lên: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng bíp…” Hải siết chặt điện thoại trong tay, cảm giác lo lắng pha lẫn nỗi hối hận dâng trào.
Anh buông thõng tay, nhìn về phía căn bếp chất đầy nồi niêu xoong chảo chưa rửa. Một hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí anh: Vân cặm cụi nấu nướng, dọn dẹp từ sáng đến tối mịt, rồi lại đối mặt với những lời chê bai cay nghiệt của chị chồng. Anh chỉ biết cười trừ và bảo cô “chịu khó”. Giờ đây, chỉ còn một mình anh đối mặt với cái mớ bòng bong này.
Hải ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, giữa những mẩu thức ăn và giấy rác. Anh cảm thấy như mình vừa mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng, một trụ cột mà anh chưa từng biết trân trọng. Căn nhà rộng lớn, nhưng lạnh lẽo hơn bao giờ hết, như chính tâm hồn anh lúc này. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, nỗi hối hận và sự bất lực nuốt chửng lấy anh.
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng ươm chảy tràn qua khung cửa kính lớn của phòng nghỉ tại một resort sang trọng ở Phú Quốc. Tiếng sóng biển rì rào vọng vào, như một bản hòa ca êm dịu xoa dịu mọi giác quan. Vân nằm dài trên chiếc ghế mây êm ái cạnh hồ bơi riêng, đôi chân thon thả vắt chéo, khẽ đưa đẩy theo nhịp điệu thư thái. Cô đưa ly cocktail màu xanh ngọc bích lên môi, nhấp một ngụm mát lạnh, vị chua ngọt tan chảy nơi đầu lưỡi. Khóe môi Vân khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện. Đây chính là thứ bình yên mà cô hằng khao khát, thứ bình yên đã bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn và vô tâm suốt bao lâu nay.
Chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh đó bỗng rung lên bần bật, phá tan sự tĩnh lặng. Vân khẽ nhíu mày. Một cuộc gọi nhỡ. Rồi cuộc thứ hai, thứ ba, liên tục không ngừng nghỉ. Cô đưa mắt nhìn màn hình, tên “HẢI” nhấp nháy liên tục cùng hàng chục cuộc gọi nhỡ trước đó. “Giờ này mới biết lo sao?” Vân thầm nghĩ, một tia khinh miệt thoáng qua trong mắt. Nụ cười trên môi Vân tắt lịm, thay vào đó là ánh mắt kiên quyết. Cô không muốn bị làm phiền. Không muốn bất kỳ ai kéo cô trở lại cái mớ bòng bong kia.
Vân chậm rãi vươn tay, cầm lấy điện thoại. Cô nhìn chằm chằm vào cái tên đang nhấp nháy, không một chút do dự, Vân nhấn nút tắt nguồn. Màn hình tối sầm lại. Sự im lặng lập tức trở lại, chỉ còn tiếng sóng biển và tiếng gió nhẹ. Cô đặt điện thoại xuống, như trút bỏ một gánh nặng vô hình. Vân nhắm mắt lại, hít thở thật sâu hương vị mặn mòi của biển cả, cố gắng tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc bình yên quý giá này. Cuộc sống của cô, từ giờ phút này, sẽ không còn bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì nữa.
Tối hôm đó, căn nhà của Vân và Hải ở Thành phố chìm trong sự ngổn ngang đến đáng sợ. Bát đĩa bẩn chất chồng trong bếp, vỏ lon nước ngọt lăn lóc khắp sàn, cùng mùi thức ăn ôi thiu vương vất. Hải đứng giữa phòng khách, nhìn quanh cảnh tượng hỗn độn, vẻ mặt nhăn nhó đầy bất lực. Hàng chục cuộc gọi cho Vân đều không thành, điện thoại của cô tắt ngúm. Tiếng cãi vã của mấy đứa cháu bên trong phòng khách và tiếng làu bàu của họ hàng khiến anh càng thêm bực bội.
Hải cầm điện thoại, gọi cho chị chồng. Tiếng chuông kéo dài như vô tận, cuối cùng cũng có người bắt máy.
“Alo, chị à?” Hải cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Đầu dây bên kia, tiếng ồn ào chen lẫn một giọng nói oang oang, đầy vẻ khó chịu. “À, Hải đấy à? Gọi gì giờ này?”
“Chị đang ở đâu đấy ạ? Sao em gọi Vân không được, bọn trẻ con đâu rồi?” Hải hỏi dồn dập.
“Về quê rồi! Đứa nào về nhà đứa nấy rồi! Chứ ở đây làm gì? Em hỏi làm gì?” Chị chồng gằn giọng, “Sáng giờ chị đã nói với mấy đứa em rồi, thôi về quê cho lành, ở đây chẳng có ma nào phục vụ! Đi nghỉ lễ mà như đi làm osin cho con dâu nhà mình ấy hả?”
Hải chết lặng. “Chị nói gì lạ vậy? Em… em sẽ bảo Vân nấu nướng đầy đủ hơn mà. Để em gọi lại Vân…”
“Gọi cái gì mà gọi!” Giọng chị chồng vang lên đầy khinh miệt. “Lần trước dịp Tết đã thế, lần này 2/9 cũng thế. Ăn uống thì chán òm, nhạt thếch, chả đậm đà như dưới quê. Khách khứa thì hơn chục người, mỗi một mình nó dọn dẹp, nó dọn không xuể thì mình cũng có người này người kia mà. Đấy là chưa kể, nó đi vắng đâu cả ngày nay, không điện thoại gì được!”
Hải nuốt nước bọt, cố gắng bào chữa. “Nhưng mà… Nhưng mà em…”
“Thôi đi! Cứ ở đấy mà ‘nhưng mà’! Cả nhà về hết rồi. Chị cũng đang trên xe về đây. Tối nay chị phải ăn bữa cơm mẹ nấu cho nó đậm đà cái vị quê hương chứ không ăn mấy cái đồ thành phố nhạt nhẽo đó nữa!” Chị chồng nói một tràng, không để Hải kịp ngắt lời, rồi “tút tút” một tiếng, cúp máy.
Hải thẫn thờ, nhìn chằm chằm vào điện thoại. Anh lập tức gọi lại cho chị chồng, rồi gọi cho vài người anh em khác trong họ, nhưng tất cả đều không ai bắt máy, hoặc chỉ nhận được vài câu trả lời cộc lốc: “Về rồi!”, “Ở đây làm gì nữa!”.
Từng lời nói của chị chồng như những nhát dao cứa vào lòng Hải. Cái cảm giác nhục nhã, xấu hổ dâng lên đến tận cổ họng. Anh đã chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn này, đã nghe những lời than phiền, nhưng lại chẳng làm được gì. Anh đứng đó, bất lực nhìn họ hàng, từng người từng người một, lặng lẽ xách túi bỏ về quê, để lại căn nhà trống rỗng, lạnh lẽo và bừa bộn hơn bao giờ hết. Hải gục xuống ghế sofa, đầu óc quay cuồng. Giờ đây, chỉ còn một mình anh đối mặt với mớ bòng bong này, cùng với sự vắng mặt đầy bí ẩn của Vân.
Hải vẫn ngồi gục trên ghế sofa, đầu óc quay cuồng trong mớ hỗn độn của lời trách móc và sự cô đơn. Tiếng lạch cạch của vali kéo trên sàn nhà khô khốc vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hải ngẩng đầu. Anh nhìn thấy Dì Ba, Chú Tư, rồi mấy người anh em, đứa cháu khác lần lượt kéo vali, túi xách đi ngang qua phòng khách. Gương mặt ai cũng cau có, khó chịu, hằn rõ vẻ bực dọc chưa nguôi.
Hải gượng dậy, bước đến gần, cố gắng nở một nụ cười thật yếu ớt. “Mọi người… mọi người về ạ? Để em… em tiễn mọi người ra xe.” Anh chìa tay ra, ra vẻ muốn giúp đỡ.
Dì Ba chỉ liếc qua anh một cái, ánh mắt lạnh nhạt như băng. Bà ta kéo mạnh chiếc vali qua khỏi tầm với của Hải, giọng gắt gỏng, “Về thì về thôi chứ còn tiễn gì nữa. Ở đây làm gì cho vướng chân vướng tay.” Bà đi thẳng ra cửa, không thèm ngoảnh lại nhìn.
Chú Tư đi ngang qua, chỉ hừ một tiếng rõ to, quay mặt đi, vai chạm nhẹ vào Hải như vô tình nhưng đầy khinh thị. Mấy đứa cháu thì lướt qua anh như người vô hình, đôi mắt chúng nhìn xuống đất, hoặc nhìn vào hư không, không một ai đáp lời chào hỏi của Hải. Cánh cửa chính mở ra, từng người lần lượt bước ra ngoài, tiếng kéo vali cọ xát trên nền gạch như những nhát dao cứa vào tai anh.
Hải đứng đó, cảm thấy như một pho tượng bị bỏ quên giữa dòng người. Cổ họng anh nghẹn ứ, từng câu từ xin lỗi, bào chữa tan biến. Anh đã cố gắng níu kéo, nhưng không ai cho anh cơ hội. Sự nhục nhã dâng lên tận cổ.
Rồi Chị chồng xuất hiện. Bà ta kéo một chiếc vali màu đỏ chói, trên tay lủng lẳng một túi xách to. Gương mặt bà vẫn hằn rõ vẻ bực dọc từ cuộc điện thoại tối qua. Bà dừng lại ngay ngưỡng cửa ra vào, quay lại nhìn Hải, ánh mắt lạnh lùng thấu xương.
“Hải,” Chị chồng gọi, giọng nói khô khan, không chút ấm áp.
Hải vội vàng bước tới, cố gắng giữ chút tự trọng cuối cùng. “Chị… Chị về ạ? Để em xách đồ cho chị.” Anh cố với tay lấy chiếc vali.
Chị chồng gạt phắt tay anh ra, ánh mắt sắc như dao cau. “Thôi đi. Anh có giúp tôi được gì đâu mà đòi xách.” Bà nhìn thẳng vào mắt Hải, từng lời nói như xát muối. “Tôi nói cho anh biết, Hải ạ. Không có người phụ nữ nào như vợ chú đâu! Loại vợ như thế, anh giữ làm gì!”
Hải đứng chết trân, khuôn mặt tái mét, cứng đờ. Cánh cửa chính đóng sập lại, tiếng “cạch” khô khốc vang vọng khắp căn nhà trống rỗng, lạnh lẽo, và bừa bộn hơn bao giờ hết. Anh ta hoàn toàn suy sụp, đứng giữa sự hỗn độn, còn sót lại mùi thức ăn ôi thiu và sự im lặng đáng sợ.
Chiều 4/9, nắng vàng nhạt xiên qua những tán cây trên phố, đổ bóng dài lên vỉa hè. Vân bước xuống taxi, kéo chiếc vali nhỏ. Cô ngước nhìn căn nhà mình, một cảm giác lạ lẫm len lỏi. Không còn tiếng cười nói ồn ã, không còn tiếng trẻ con la hét hay tiếng xoong nồi lách cách. Chỉ có sự tĩnh lặng đến khó hiểu.
Vân tiến đến cửa, bàn tay cô khẽ đặt lên nắm đấm. Một thoáng do dự. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một cảnh tượng hỗn độn và ngột ngạt quen thuộc. Nhưng khi cánh cửa bật mở, thứ chào đón cô lại là một khoảng không im ắng.
Căn nhà vẫn còn dấu vết của những ngày tháng hỗn loạn. Vài chiếc gối vứt lung tung trên sofa, mấy chiếc cốc còn sót lại trên bàn trà, và một mùi hương thoang thoảng của thức ăn cũ quyện lẫn với mùi ẩm mốc. Tuy nhiên, sự “sống động” của mớ hỗn độn đã biến mất. Không còn ai. Không còn năng lượng tiêu cực vây quanh.
Vân chậm rãi bước vào, đặt chiếc vali xuống cạnh cửa. Tiếng bánh xe cọ xát trên sàn gỗ vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch. Cô hít một hơi thật sâu, căng lồng ngực. Một luồng khí trong lành, dù vẫn còn chút vương vấn của sự bừa bộn, nhưng không còn bị nén chặt bởi sự có mặt của hơn chục người.
Vân nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, Vân cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ dâng lên trong lòng, một cảm giác mà cô đã đánh mất từ rất lâu rồi. Không còn trách nhiệm, không còn những lời chê bai, không còn sự vô tâm. Chỉ còn lại chính cô và không gian riêng của mình. Một nụ cười nhẹ bỗng nở trên môi Vân. Đây không phải là sự kết thúc, đây là một khởi đầu mới, một cơ hội để cô tìm lại chính mình, để bắt đầu lại cuộc sống mà cô mong muốn.
Vân vừa kịp hít thở bầu không khí của sự bình yên hiếm hoi, thì một bóng người bất ngờ xuất hiện từ phía hành lang dẫn vào bếp. Cô giật mình, nụ cười trên môi vụt tắt. Hải đang ngồi đó, trên chiếc ghế sofa cũ kỹ mà cả gia đình chồng đã dùng để ngả lưng trong những ngày nghỉ lễ. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt quầng thâm và thất thần, như thể anh đã trải qua một trận bão lớn. Những lọn tóc rối bời bám vào trán, và bộ quần áo anh mặc nhàu nhĩ. Căn phòng, vừa thoáng đãng trong suy nghĩ của Vân, bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết với sự hiện diện của anh.
Hải, như cảm nhận được ánh mắt của Vân, chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt anh tìm thấy cô, như một người sắp chết đuối vừa nhìn thấy chiếc phao cứu sinh. Anh gắng gượng đứng dậy, từng bước chân nặng nề tiến về phía Vân. Mỗi bước đi của anh như kéo theo một sợi xích vô hình, siết chặt không gian vốn đã chật hẹp.
“Vân… em về rồi…” Giọng anh yếu ớt, lạc đi trong không khí, nghe như một lời thì thầm bị gió cuốn. Âm điệu của sự nhẹ nhõm, nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi và có lẽ là cả hối hận.
Vân đứng bất động, tay vẫn nắm chặt quai vali. Ánh mắt cô quét qua căn phòng, rồi dừng lại trên gương mặt Hải. Không một chút cảm xúc. Bình yên cô vừa cảm nhận đã tan biến, thay vào đó là một bức tường băng vô hình dựng lên giữa hai người. Một khoảng cách không chỉ về địa lý mà còn về tâm hồn, sâu thẳm và khó lòng vượt qua. Không ai nói thêm lời nào. Chỉ có sự im lặng kéo dài, nặng trĩu. Câu chuyện của họ, tưởng chừng đã có một khởi đầu mới cho riêng Vân, nay lại bị kéo trở về điểm xuất phát, bỏ ngỏ không lời giải đáp, không ai biết sẽ đi về đâu.
Nhưng dù cho sự im lặng ấy có nặng nề đến mấy, dù cho khoảng cách ấy có lớn đến mấy, Vân biết rằng cuộc đời không dừng lại. Cô đã từng tin rằng hạnh phúc là khi hai người hòa làm một, cùng nhau vượt qua mọi sóng gió. Cô đã đặt toàn bộ tâm huyết, tình yêu và sức lực vào việc xây dựng một tổ ấm, một gia đình mà cô hằng mơ ước. Thế nhưng, đôi khi, sự hy sinh quá mức lại không mang lại hạnh phúc mà chỉ tạo ra sự mất mát, bào mòn đi chính bản thân mình. Vân đã nhận ra rằng, điều quan trọng nhất không phải là cố gắng giữ chặt một mối quan hệ đang dần mục ruỗng, mà là học cách buông bỏ những gì đã không còn thuộc về mình, để tự giải thoát khỏi những gánh nặng không đáng có. Cô nhận ra rằng, sự tha thứ không phải lúc nào cũng dành cho người khác, mà đôi khi, đó là món quà cô cần dành cho chính mình – tha thứ cho những kỳ vọng sai lầm, cho những lầm lỗi đã qua, và cho chính bản thân mình vì đã đánh mất một phần của mình trong mớ hỗn độn của cuộc sống. Bình yên mà cô tìm thấy trong khoảnh khắc cánh cửa ngôi nhà mở ra, dù ngắn ngủi, nhưng là một lời nhắc nhở rằng, sự bình yên thật sự đến từ bên trong, không phải từ việc cố gắng thay đổi hay níu giữ những điều bên ngoài. Giờ đây, đứng trước Hải, đứng trước đổ vỡ, Vân không còn cảm thấy sự đau đớn hay oán trách tột cùng. Thay vào đó, là một cảm giác trống rỗng nhưng thanh thản lạ lùng, như thể cô đã sẵn sàng lật sang một trang mới, không cần biết chương tiếp theo sẽ viết về điều gì, chỉ cần biết rằng nó sẽ là một chương của riêng cô.

