Đàm Kỳ lẳng lặng lui ra, mang theo mệnh lệnh giả vờ ngất lịm của Dung Phi. Hoàng thượng, Triệu Thuần Kiếm, sải bước trên nền gạch men xanh cổ kính của Cửu Nhược điện. Bân công công theo sau, dáng vẻ cung kính nhưng ẩn chứa sự dò xét.
Không khí trong điện tràn ngập mùi thuốc và sự yếu ớt. Dung Phi, Thượng Quan Nguyệt Bạch, nằm trên giường sinh, chăn gấm che đi phần lớn khuôn mặt nhợt nhạt. Thập Ngũ Hoàng tử bé bỏng nằm trong tã lót, yên giấc bên cạnh. Bên ngoài phòng, tiếng bước chân rón rén của người hầu vang lên, báo hiệu sự hiện diện của Hoàng thượng.
Hoàng thượng dừng bước nơi ngưỡng cửa, ánh mắt quét qua căn phòng. Ông không nhìn thấy Thượng Quan Nguyệt Bạch đang cố gắng làm yếu đi hơi thở của mình, giả vờ kiệt sức sau cơn sinh nở. Bà chỉ dám hé mắt nhìn trộm qua khe hở của tấm rèm.
Đàm Kỳ tiến lên, cúi đầu cung kính.
“Bẩm Hoàng thượng,” giọng nàng run run, “Dung Phi nương nương vừa sinh xong, nguyên khí đại tổn, đã ngất đi.”
Triệu Thuần Kiếm khẽ nhíu mày. Nét mặt ông vốn nghiêm nghị, giờ càng thêm phần khó đoán. Ông không thể hiện rõ sự xúc động hay lo lắng, chỉ giữ nguyên vẻ uy nghiêm vốn có.
Ông bước vào phòng, đến bên giường sinh. Đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn Thập Ngũ Hoàng tử. Đứa bé im lìm trong giấc ngủ, làn da mỏng manh. Triệu Thuần Kiếm đưa tay định chạm vào cánh tay nhỏ bé của con trai, nơi có vết bớt hình chữ “Thập Ngũ” ẩn mình dưới lớp vải.
Đúng lúc ấy, Thượng Quan Nguyệt Bạch khẽ rên khe khẽ, một tiếng rên yếu ớt như sắp tắt lịm. Triệu Thuần Kiếm rụt tay lại, nhìn về phía Dung Phi.
“Nàng làm gì vậy?” Giọng ông trầm thấp, ẩn chứa sự nghi ngờ.
Thượng Quan Nguyệt Bạch mím môi, cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn. Bà cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Hoàng thượng đang soi mói từng cử động nhỏ nhất. Bà biết, đây là canh bạc cuối cùng của mình.
“Nương nương… nương nương đã cố gắng hết sức rồi…” Đàm Kỳ lắp bắp, cố gắng che chắn cho chủ tử.
Hoàng thượng im lặng, quan sát hai mẹ con. Trong ánh mắt ông, không có sự dịu dàng của một người cha, chỉ có sự tính toán và quyền lực. Ông đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Màn kịch giả vờ ốm yếu của Dung Phi đã tạm thời qua được cửa ải đầu tiên, nhưng bà biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm sải bước chân uy nghiêm trên nền gạch men xanh cổ kính của Cửu Nhược điện. Ông dừng lại nơi ngưỡng cửa phòng sinh, ánh mắt lạnh lùng quét qua căn phòng. Mùi thuốc nồng nặc và sự yếu ớt bao trùm lấy không gian.
Thượng Quan Nguyệt Bạch, vẫn nằm trên giường sinh, chăn gấm che đi phần lớn khuôn mặt nhợt nhạt. Bà đang cố gắng làm yếu đi hơi thở của mình, giả vờ kiệt sức sau cơn sinh nở. Bà chỉ dám hé mắt nhìn trộm qua khe hở của tấm rèm.
Đàm Kỳ, đại cung nữ thân cận, cúi đầu cung kính trước mặt Hoàng thượng.
“Bẩm Hoàng thượng,” giọng nàng run run, “Dung Phi nương nương vừa sinh xong, nguyên khí đại tổn, đã ngất đi.”
Triệu Thuần Kiếm khẽ nhíu mày. Nét mặt ông vốn nghiêm nghị, giờ càng thêm phần khó đoán. Ông không thể hiện rõ sự xúc động hay lo lắng, chỉ giữ nguyên vẻ uy nghiêm vốn có. Ông bước vào phòng, đến bên giường sinh. Đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn Thập Ngũ Hoàng tử bé bỏng đang yên giấc trong tã lót. Làn da mỏng manh của đứa bé phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Triệu Thuần Kiếm đưa tay định chạm vào cánh tay nhỏ bé của con trai. Đúng lúc ấy, Thượng Quan Nguyệt Bạch khẽ rên khe khẽ, một tiếng rên yếu ớt như sắp tắt lịm. Triệu Thuần Kiếm rụt tay lại, nhìn về phía Dung Phi.
“Đây là Thập Ngũ Hoàng tử sao?” Giọng ông trầm thấp, ẩn chứa sự tính toán và quyền lực, hoàn toàn không có chút dịu dàng của một người cha. Ông liếc nhìn đứa bé sơ sinh với ánh mắt khinh thường. “Trông thật yếu ớt, đúng là con sinh non.”
Những lời lẽ vô tình như dao cứa vào tim Thượng Quan Nguyệt Bạch. Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, bà vẫn cảm thấy lòng căm phẫn dâng trào. Bà cố gắng giữ cho hơi thở đều đặn, cảm nhận rõ ràng ánh mắt của Hoàng thượng đang soi mói từng cử động nhỏ nhất. Bà biết, đây là canh bạc cuối cùng của mình.
“Nương nương… nương nương đã cố gắng hết sức rồi…” Đàm Kỳ lắp bắp, cố gắng che chắn cho chủ tử.
Triệu Thuần Kiếm im lặng, quan sát hai mẹ con. Ông không nhìn thấy vết bớt hình chữ “Thập Ngũ” ẩn mình dưới lớp vải trên cánh tay con trai, cũng không bận tâm đến sự thật về thai kỳ bảy tháng. Ông chỉ nhìn thấy một sinh linh yếu ớt, một điểm yếu trong kế hoạch lập Dung Phi làm Hoàng hậu, kế hoạch đòi hỏi không có con nối dõi.
Ánh mắt ông quét qua căn phòng, dừng lại ở chiếc cũi nhỏ nơi Thập Ngũ Hoàng tử đang say ngủ. Một ý nghĩ vụt qua trong đầu ông: “Sinh non, yếu ớt… có lẽ ta đã có lựa chọn khác cho vị trí Hoàng hậu.”
Triệu Thuần Kiếm quay lưng bước đi, bỏ lại Thượng Quan Nguyệt Bạch trong sự tủi nhục và căm phẫn. Bân công công theo sau, dáng vẻ cung kính nhưng trong lòng đã ghi nhớ từng lời nói của Hoàng thượng. Màn kịch giả vờ ốm yếu của Dung Phi đã tạm thời qua được cửa ải đầu tiên, nhưng bà biết, cuộc chiến thực sự, cuộc chiến giành giật sự sống và ngôi vị cho con trai, chỉ mới bắt đầu.
Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm quay người, ánh mắt sắc lạnh quét qua Lương Triệt Thi đang đứng nép mình bên cạnh.
“Thái y,” giọng ông trầm thấp, “ngươi hãy kiểm tra cẩn thận xem Hoàng tử có khỏe mạnh không, tránh có sơ sót gì.”
Lương Triệt Thi khẽ rùng mình. Dù đã chuẩn bị tâm lý để đối diện với Hoàng thượng, sự uy nghiêm và ánh mắt đầy dò xét của ngài vẫn khiến hắn cảm thấy áp lực. Hắn biết, đây là cơ hội để hắn chứng minh bản thân, nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Một sai sót nhỏ cũng có thể khiến hắn mất tất cả. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, cúi đầu thật sâu.
“Thần tuân chỉ.”
Lương Triệt Thi tiến lại gần chiếc cũi nhỏ. Thập Ngũ Hoàng tử, làn da đỏ hỏn, hơi thở mong manh, đang chìm trong giấc ngủ say. Hắn quan sát kỹ từng chi tiết trên khuôn mặt non nớt, đôi tay nhỏ xíu, nhịp thở đều đặn. Nét mặt hắn thoáng chút lo lắng. Mặc dù Dung Phi đã cố gắng hết sức để che giấu, đứa trẻ vẫn còn quá nhỏ, quá yếu ớt. Hắn khẽ đưa tay, định vén tấm chăn mỏng để quan sát kỹ hơn.
Đúng lúc ấy, bàn tay đang chuẩn bị chạm vào cánh tay non nớt của Thập Ngũ Hoàng tử, Lương Triệt Thi dừng lại đột ngột. Ánh mắt hắn chợt dừng lại nơi nếp gấp của chiếc áo lót. Một cảm giác quen thuộc, một ký ức chợt ùa về. Hắn nhớ lại cuộc gặp gỡ bí mật với Dung Phi tại Thái y viện, nhớ lại lời dặn dò, lời nhờ vả khẩn thiết của nàng.
Hắn nhìn lên Hoàng thượng, rồi lại nhìn xuống đứa bé. Một quyết định lóe lên trong đầu. Hắn đã hứa với Hiền Phúc Hoàng hậu, người chị kết nghĩa đã khuất, sẽ luôn giúp đỡ Dung Phi. Hắn cũng nợ Dung Phi vì đã cho hắn cơ hội thứ hai. Giờ đây, vận mệnh của hai người họ đang nằm trong tay hắn.
Lương Triệt Thi hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ điềm tĩnh. Hắn nhẹ nhàng vén tấm chăn, rồi dùng đầu ngón tay khẽ lướt trên cánh tay của Thập Ngũ Hoàng tử. Hắn tập trung tinh thần, cố gắng làm cho hành động của mình trông thật tự nhiên, thật chuyên nghiệp. Dưới lớp vải mỏng, bàn tay hắn tìm thấy một vết bớt nhỏ, hình chữ “Thập Ngũ”. Một dấu hiệu mà chỉ có hắn và Dung Phi biết.
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Hoàng thượng, cố gắng tìm kiếm một tia nghi ngờ. Nhưng Triệu Thuần Kiếm chỉ nhìn chằm chằm vào đứa bé, ánh mắt lạnh lùng, vô cảm. Ông ta dường như không bận tâm đến bất cứ điều gì khác ngoài việc xác nhận sự tồn tại của đứa trẻ.
Lương Triệt Thi khẽ gật đầu, cố gắng giữ giọng nói bình thản. “Bẩm Hoàng thượng, Hoàng tử thân thể cường tráng, không có dấu hiệu bất thường. Hoàn toàn khỏe mạnh.”
Hắn cố tình thêm vào từ “cường tráng”, một lời nói dối trắng trợn. Nhưng đó là lời nói dối cần thiết, là tấm màn che chắn cho kế hoạch của Dung Phi. Hắn nhìn Thập Ngũ Hoàng tử, lòng thầm cầu nguyện cho sự an nguy của đứa bé.
Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm khẽ gật gù, nét mặt vẫn lạnh băng. Ông ta không nói gì, chỉ quay lưng bước ra khỏi phòng. Bân công công theo sát phía sau, dáng vẻ cung kính.
Lương Triệt Thi thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết, mình vừa bước qua một cánh cửa nguy hiểm. Hắn nhìn về phía Dung Phi, người vẫn đang giả vờ hôn mê trên giường. Dù không thể nhìn thấy, hắn tin rằng nàng đang lắng nghe, đang chờ đợi. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự đồng cảm và quyết tâm. Màn kiểm tra bí mật của Hoàng thượng đã kết thúc, nhưng cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước.
Lương Triệt Thi cúi đầu thật sâu, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Hắn vừa hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên mà Dung Phi giao phó, một nhiệm vụ đầy mạo hiểm nhưng cũng là cơ hội để hắn bước chân vào triều đình, thay đổi số phận. Hắn liếc nhìn Thập Ngũ Hoàng tử, đứa bé vẫn say ngủ, không hề hay biết mình đã trở thành quân cờ quan trọng trong một ván cờ quyền lực. Vết bớt hình chữ “Thập Ngũ” trên cánh tay non nớt giờ đây là bằng chứng sống, là bí mật mà chỉ hắn và Dung Phi nắm giữ.
Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm quay người rời đi, bóng lưng uy nghiêm xa dần. Bân công công vẫn đi theo sau, dáng vẻ cung kính không chút biểu cảm. Căn phòng dần trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng khóc nức nở khe khẽ của Dung Phi vọng ra từ bên trong. Lương Triệt Thi biết, cuộc chiến của nàng mới thực sự bắt đầu. Hắn cũng vậy.
Hắn chậm rãi bước ra khỏi phòng, cố gắng giữ cho vẻ mặt không để lộ bất kỳ cảm xúc gì. Ra đến hành lang, hắn gặp Đàm Kỳ đang đứng chờ, ánh mắt đầy lo lắng. Thấy Lương Triệt Thi, Đàm Kỳ vội tiến lên.
“Thái y, người và tiểu hoàng tử sao rồi?” Giọng Đàm Kỳ run run.
Lương Triệt Thi khẽ gật đầu. “Hoàng tử khỏe mạnh. Hoàng thượng không nghi ngờ gì.”
Đàm Kỳ thở phào nhẹ nhõm, nước mắt lưng tròng. “Thật tốt quá. Nương nương sẽ an tâm hơn.”
“Giờ là lúc cần sự cẩn trọng nhất,” Lương Triệt Thi nghiêm giọng. “Vạn sự đã bắt đầu, không thể quay đầu.”
Đàm Kỳ gật đầu lia lịa. “Thần thiếp hiểu. Cả thần thiếp và Nhàn Kỳ sẽ hết sức phục vụ nương nương.”
Hai người cùng nhau tiến về phía Cửu Nhược điện. Bên trong, Dung Phi đã được đưa trở lại giường, vẫn đang giả vờ mê man. Nàng cảm nhận được sự hiện diện của Lương Triệt Thi qua cánh cửa khép hờ. Một tia hy vọng lóe lên trong đáy mắt. Kế hoạch của nàng đang dần thành công.
Lương Triệt Thi dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn vào trong. Hắn thấy Đàm Kỳ đang nhẹ nhàng chỉnh lại chăn cho Dung Phi. Ánh mắt hắn khẽ liếc sang chiếc nôi, nơi Thập Ngũ Hoàng tử đang yên giấc. Hắn biết, sự an nguy của hai mẹ con lúc này phụ thuộc hoàn toàn vào trí tuệ và sự khéo léo của Dung Phi, cùng với sự giúp đỡ thầm lặng của hắn.
Hắn quay lưng, bước đi về phía Thái y viện. Trong đầu hắn vang vọng lời hứa với Hiền Phúc Hoàng hậu. Chị ấy đã trao gửi Dung Phi cho hắn, giờ đây hắn sẽ bảo vệ hai mẹ con bằng tất cả những gì mình có. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng Lương Triệt Thi biết, hắn sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn sẽ là tấm khiên vững chắc cho Dung Phi và Thập Ngũ Hoàng tử, chống lại mọi âm mưu và hiểm độc trong cung đình. Cuộc chiến vì ngai vàng và tình thân đã chính thức bắt đầu.
Bân công công cúi đầu, cung kính đáp: “Hoàng thượng yên tâm, chúng thần sẽ chăm sóc Thập Ngũ Hoàng tử chu đáo.”
Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua hành lang vắng lặng nơi Lương Triệt Thi vừa rời đi. Hắn liếc nhìn về phía Cửu Nhược điện, nơi Thượng Quan Nguyệt Bạch đang nằm. Một nụ cười ẩn ý thoáng qua trên môi hắn.
“Trẫm tin rằng, mọi thứ sẽ sớm như ý nguyện.”
Hắn quay người, sải bước đi xa dần, bóng dáng uy nghiêm hòa vào ánh chiều tà. Đàm Kỳ và các cung nữ khác cung kính cúi đầu tiễn hoàng thượng. Trong không khí tĩnh mịch, tiếng bước chân dần xa.
Ngay khi tiếng bước chân của Hoàng thượng gần như khuất hẳn, một giọng nói vang lên từ bên trong phòng:
“Đàm Kỳ!”
Giọng Dung Phi yếu ớt nhưng đầy kiên quyết. Đàm Kỳ giật mình, vội vàng tiến vào.
“Nương nương, người đã tỉnh?” Đàm Kỳ mừng rỡ.
Dung Phi cố gắng ngồi dậy, gương mặt nhợt nhạt nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng mãnh liệt. Nàng nhìn theo hướng Hoàng thượng vừa rời đi.
“Hoàng thượng đi rồi?”
“Vâng, nương nương. Người đã dặn chúng thần phải chăm sóc người và tiểu hoàng tử thật tốt.”
Dung Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự cam chịu và đầy toan tính. Nàng nhìn xuống chiếc nôi nhỏ nơi Thập Ngũ Hoàng tử đang say giấc, đôi môi khẽ mấp máy.
“Chăm sóc thật tốt… Hoàng thượng nói đúng.”
Ánh mắt Dung Phi ánh lên một vẻ lạnh lẽo bất thường. Nàng siết chặt tay, ẩn sâu trong đáy mắt là quyết tâm sắt đá. Kế hoạch của nàng chỉ mới bắt đầu. Vết bớt trên cánh tay non nớt của con trai không chỉ là dấu ấn, mà còn là mồi lửa châm ngòi cho cuộc chiến tranh giành quyền lực khốc liệt sắp tới. Nàng sẽ không bao giờ để lịch sử lặp lại. Nàng sẽ bảo vệ con trai mình bằng mọi giá.
Dung Phi gượng dậy, cơ thể còn run rẩy, hơi thở gấp gáp. Nhàn Kỳ vội vàng đỡ lấy nàng, ánh mắt đầy kinh ngạc.
NHÀN KỲ
Nương nương! Người… người đã tỉnh rồi ạ?
Dung Phi dựa vào tay Nhàn Kỳ, ánh mắt nhìn quanh quất, xác nhận Hoàng thượng đã đi khuất. Sức lực chưa hồi phục hoàn toàn, nàng hơi lảo đảo nhưng ý chí lại mãnh liệt hơn bao giờ hết.
DUNG PHI
(Giọng yếu ớt nhưng kiên quyết)
Nhàn Kỳ, mau đi triệu Lương thái y đến Cửu Nhược điện. Ngay lập tức!
Nhàn Kỳ ngẩn người. Nàng biết rõ Dung Phi vừa trải qua sinh nở khó khăn thế nào, vậy mà giờ đây lại tỉnh táo lạ thường, thậm chí còn ra lệnh. Sự hồi phục “thần tốc” này khiến nàng không khỏi hoài nghi.
NHÀN KỲ
(Lưỡng lự)
Nhưng nương nương, người vừa mới…
DUNG PHI
(Ngắt lời, ánh mắt sắc lạnh)
Không có nhưng nhị gì cả. Đi đi. Thời gian không còn nhiều.
Nhàn Kỳ cúi đầu, vội vã rời đi. Trong lòng cô đầy thắc mắc và lo lắng. Dung Phi nhìn theo bóng Nhàn Kỳ khuất dần, sau đó đưa mắt nhìn về phía chiếc nôi nhỏ nơi Thập Ngũ Hoàng tử đang say ngủ. Nàng khẽ vuốt ve cánh tay non nớt của con trai.
DUNG PHI
(Thì thầm, giọng đầy yêu thương và quyết tâm)
Con trai của ta… Mẹ sẽ không để ai làm hại con.
Ngay lúc đó, cánh cửa mở ra. Lương Triệt Thi bước vào, dáng vẻ có chút bối rối nhưng vẫn giữ vẻ chuyên nghiệp. Ánh mắt anh lướt qua Dung Phi, rồi dừng lại ở chiếc nôi.
LƯƠNG TRIỆT THI
Nương nương, người đã tỉnh?
Dung Phi mỉm cười yếu ớt. Nàng nhìn thẳng vào Lương Triệt Thi, ánh mắt tràn đầy sự cảm kích và tin tưởng.
DUNG PHI
Lương thái y, ngươi đã làm rất tốt ngày hôm nay. Kế hoạch của chúng ta… đã thành công bước đầu.
LƯƠNG TRIỆT THI
Nương nương, người đã tỉnh?
Dung Phi mỉm cười yếu ớt. Nàng nhìn thẳng vào Lương Triệt Thi, ánh mắt tràn đầy sự cảm kích và tin tưởng.
DUNG PHI
Lương thái y, ngươi đã làm rất tốt ngày hôm nay. Kế hoạch của chúng ta… đã thành công bước đầu.
Lương Triệt Thi cúi đầu, ánh mắt không khỏi có chút áy náy nhưng vẫn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp. Anh bước đến bên chiếc nôi, nhìn Thập Ngũ Hoàng tử đang ngủ say.
LƯƠNG TRIỆT THI
Hoàng tử trông thật khỏe mạnh.
DUNG PHI
(Giọng trầm xuống, ánh mắt nhìn Thập Ngũ đầy trìu mến nhưng cũng ẩn chứa nỗi lo)
Ngươi biết đấy, Lương Triệt Thi, Thập Ngũ không thể là hoàng tử của ta lúc này. Ít nhất là trước mặt Hoàng thượng.
Dung Phi chậm rãi đứng dậy, bước về phía Lương Triệt Thi. Nàng nắm lấy tay anh, đôi mắt khóa chặt vào anh, ép anh nhìn thẳng vào mình.
DUNG PHI
Ngươi hiểu ý ta chứ? Ta cần ngươi giúp ta che giấu sự thật này. Hoàng thượng… không thể biết về vết bớt kia. Tuyệt đối không. Nếu không, không chỉ Thập Ngũ gặp nguy, mà cả ta, và có lẽ cả mạng sống của ngươi cũng khó giữ.
LƯƠNG TRIỆT THI
(Đôi mắt mở to, anh nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình)
Nương nương, ý người là…
DUNG PHI
(Siết chặt tay Lương Triệt Thi hơn)
Là ta muốn Thập Ngũ sống sót. Ta muốn nó có một tương lai. Nhưng trước mắt Hoàng thượng, nó chỉ là một đứa trẻ bình thường, không có dấu hiệu đặc biệt nào. Ngươi có đồng ý giúp ta không, Lương Triệt Thi? Ta biết ngươi từng có ân tình với Hiền Phúc Hoàng hậu. Ta tin ngươi hiểu cho nỗi lòng của một người mẹ.
Lương Triệt Thi nhìn sâu vào mắt Dung Phi. Anh thấy ở đó không chỉ là sự sợ hãi, mà còn là một ý chí sắt đá, một tình mẫu tử thiêng liêng. Anh nhớ lại lời dặn của Hiền Phúc Hoàng hậu về việc phải bảo vệ Dung Phi, về mối nguy hiểm rình rập trong cung.
LƯƠNG TRIỆT THI
(Lấy lại bình tĩnh, giọng kiên định)
Nương nương yên tâm. Lương Triệt Thi nguyện dốc hết sức lực để bảo vệ bí mật này. Dù có nguy hiểm đến đâu, ta cũng sẽ không phụ lòng tin của người. Kể từ giờ phút này, ta là thái y riêng của nương nương, và mệnh lệnh của người chính là thánh chỉ của ta.
Dung Phi thở phào nhẹ nhõm, nụ cười yếu ớt cuối cùng cũng xuất hiện trên môi nàng. Nàng buông tay Lương Triệt Thi ra, nhìn về phía Thập Ngũ, đôi mắt rưng rưng.
DUNG PHI
Đa tạ ngươi, Lương Triệt Thi. Ngươi đã cứu cả hai mẹ con ta. Hãy chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Giờ thì, hãy giúp ta một việc. Ngươi hãy nói với Hoàng thượng là ta còn yếu, cần tĩnh dưỡng. Tuyệt đối không cho phép ai làm phiền. Đặc biệt là Hoàng thượng.
LƯƠNG TRIỆT THI
Vâng, nương nương. Lương Triệt Thi xin tuân lệnh.
Lương Triệt Thi cúi đầu, rồi nhanh chóng rời khỏi Cửu Nhược điện. Anh biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Dung Phi nhìn theo bóng anh khuất dần, rồi lại quay sang nhìn con trai. Nàng khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của Thập Ngũ, trong lòng dấy lên một quyết tâm mãnh liệt: Dù có phải đánh đổi tất cả, nàng cũng sẽ bảo vệ được Thập Ngũ.
DUNG PHI
(Giọng thì thầm, gần như không nghe thấy)
Lương Triệt Thi, ngươi nghe cho rõ đây. Thập Ngũ không thể ở lại đây. Hắn là con trai của ta, nhưng trong mắt Hoàng thượng, hắn chỉ là một mối đe dọa.
Lương Triệt Thi lắng nghe, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn Thập Ngũ. Anh cảm nhận được sự gấp gáp trong giọng nói của Dung Phi, một sự gấp gáp ẩn chứa nỗi sợ hãi tột cùng.
DUNG PHI
Hoàng thượng muốn lập ta làm Hoàng hậu, nhưng lại không cho phép ta có con. Hắn muốn có một người vợ tề gia nội trợ, không phải một phi tần có quyền lực sinh con nối dõi. Nếu hắn biết Thập Ngũ mang dấu ấn của Hiền Phúc Hoàng hậu… hắn sẽ không bao giờ tha cho con ta.
Dung Phi quay lại nhìn Lương Triệt Thi, đôi mắt nàng long lanh nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết lạnh lẽo. Nàng kéo tay anh lại, siết chặt.
DUNG PHI
Chỉ có một cách duy nhất. Phải thay đổi thân phận của Thập Ngũ. Ta muốn con ta sống sót, Lương Triệt Thi. Ta muốn nó có một tương lai, một cuộc đời bình thường, không bị ám ảnh bởi quyền lực và âm mưu của phụ hoàng.
LƯƠNG TRIỆT THI
(Gật đầu, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng)
Nương nương muốn… thay đổi thân phận? Nhưng làm sao…
DUNG PHI
(Ánh mắt bừng sáng, nhưng giọng vẫn đầy thì thầm)
Ngươi có thể giúp ta. Ngươi là người đã tạo ra vết bớt kia. Ngươi có thể xóa nó đi, hoặc thay đổi nó. Chỉ khi con không còn là hoàng tử, ta mới có thể bảo vệ con khỏi hắn. Ngươi hiểu ý ta chứ? Ta cần ngươi giúp ta biến Thập Ngũ thành một đứa trẻ bình thường, một đứa trẻ không mang dòng máu hoàng tộc, để nó có thể thoát khỏi móng vuốt của Hoàng thượng.
Lương Triệt Thi nhìn Dung Phi, rồi nhìn sang Thập Ngũ. Anh hiểu ra. Sự việc phức tạp hơn anh tưởng rất nhiều. Đây không chỉ là việc che giấu một bí mật, mà là một cuộc đấu trí sinh tử với Hoàng thượng, một cuộc chiến mà Dung Phi đã âm thầm chuẩn bị từ rất lâu.
LƯƠNG TRIỆT THI
(Khẽ cúi đầu, giọng kiên định)
Nương nương, tôi hiểu rồi. Kế hoạch này… rất nguy hiểm. Nhưng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể. Hiền Phúc Hoàng hậu là chị kết nghĩa của tôi. Tôi sẽ không để những gì bà mong muốn bị tổn hại. Tôi sẽ giúp người.
Dung Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn sự nhẹ nhõm và nỗi đau. Nàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy gian nan, nhưng nàng đã có một đồng minh đáng tin cậy.
DUNG PHI
Cảm ơn ngươi, Lương Triệt Thi. Bây giờ, ta cần ngươi chuẩn bị mọi thứ. Chúng ta phải rời khỏi đây sớm nhất có thể. Giữ kín bí mật này. Chỉ hai ta và Đàm Kỳ biết.
LƯƠNG TRIỆT THI
Vâng, nương nương. Tôi sẽ lo liệu.
Lương Triệt Thi quay người bước đi, trong đầu anh đã hình thành một bản kế hoạch chi tiết. Anh biết, cuộc đối đầu với Hoàng thượng đã chính thức bắt đầu, và cái giá của sự thất bại là quá đắt. Dung Phi nhìn theo bóng lưng Lương Triệt Thi, rồi quay lại nhìn Thập Ngũ, đôi mắt nàng lóe lên tia hy vọng mong manh.
LƯƠNG TRIỆT THI, tâm trí quay cuồng với nhiệm vụ mới, rời khỏi Cửu Nhược điện. Bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa, để lại Dung Phi một mình với đứa con nhỏ yếu ớt. Nàng ôm chặt Thập Ngũ vào lòng, cảm nhận hơi ấm mong manh của sinh mệnh đang run rẩy. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vây lấy nàng, nhưng ánh mắt lại ánh lên một tia quyết tâm mãnh liệt. Nàng phải bảo vệ con mình bằng mọi giá.
BÊN NGOÀI THÁI Y VIỆN, Lương Triệt Thi bước đi vội vã. Những lời của Dung Phi vang vọng trong tâm trí anh: “Ngươi có thể làm được không, Lương thái y? Đây là mạng sống của con ta và cơ đồ của ngươi.” Cơ đồ của anh, mối quan hệ với Hiền Phúc Hoàng hậu, tất cả đều gắn liền với số phận của đứa trẻ này. Anh nhìn xuống bàn tay mình, bàn tay đã tạo nên dấu bớt định mệnh ấy. Giờ đây, chính bàn tay ấy sẽ phải gánh vác một trọng trách lớn lao hơn: bảo vệ và che giấu.
Anh đi thẳng vào phòng khám, đóng chặt cửa. Không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng kim khâu và tiếng hơi thở đều đặn của anh. Anh lục lọi trong hộc tủ, tìm kiếm những loại thuốc có khả năng làm mờ hoặc thay đổi dấu vết trên da. Anh nhớ lại những lần bí mật chữa trị cho Hiền Phúc Hoàng hậu, những cuộc trò chuyện sâu sắc về y thuật và cả những lời nhắn gửi về tương lai của giang sơn. Tất cả đều như một lời nhắc nhở về trách nhiệm anh đang mang.
Lương Triệt Thi nhặt lên một lọ thuốc mỡ màu xanh lá cây, mùi hương thảo mộc dịu nhẹ tỏa ra. Đây là loại thuốc được bào chế theo bí phương của Hiền Phúc Hoàng hậu, có tác dụng làm lành vết thương và làm mờ sẹo một cách kỳ diệu. Anh hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh. Kế hoạch này không chỉ đòi hỏi tài năng y thuật, mà còn cả sự khéo léo và bí mật tuyệt đối. Một sai sót nhỏ có thể dẫn đến thảm họa.
Anh mường tượng ra cảnh Dung Phi đối mặt với Hoàng thượng, sự nghi ngờ trong mắt vị vua đầy quyền lực. Liệu kế hoạch này có đủ sức để che mắt được hắn? Hay nó sẽ chỉ khiến tình hình thêm tồi tệ? Lương Triệt Thi lắc đầu, xua tan những suy nghĩ tiêu cực. Bây giờ không phải lúc để nghi ngờ. Nhiệm vụ đã được giao, và anh phải hoàn thành nó.
Anh bắt đầu sắp xếp lại các dụng cụ y tế, chuẩn bị sẵn sàng cho bước tiếp theo. Anh biết rằng mình không thể làm một mình. Phải có người hỗ trợ. Và chỉ có một người anh có thể tin tưởng hoàn toàn lúc này: Đàm Kỳ, đại cung nữ thân cận của Dung Phi. Cô ấy là người duy nhất, ngoài Dung Phi và anh, biết được bí mật về Thập Ngũ.
Anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đêm bắt đầu lấp ló. Cung điện về đêm luôn mang một vẻ tĩnh mịch đáng sợ, nhưng trong sự tĩnh mịch ấy lại ẩn chứa muôn vàn âm mưu và hiểm nguy. Lương Triệt Thi biết, cuộc chiến sinh tử này chỉ mới bắt đầu. Anh sẽ dùng hết tài năng và trí lực của mình để bảo vệ Thập Ngũ, để không phụ lòng tin của Dung Phi và lời hứa với Hiền Phúc Hoàng hậu.
Lương Triệt Thi bước ra khỏi Thái y viện, ánh trăng đêm phản chiếu sự quyết tâm trên gương mặt. Anh tìm đến chỗ Đàm Kỳ, người mà anh biết sẽ là cánh tay đắc lực trong âm mưu này. Hai người gặp nhau tại một góc khuất của hành lang Cửu Nhược điện, nơi bóng tối bao trùm và những lời thì thầm được trao đổi.
“Đàm Kỳ,” Lương Triệt Thi bắt đầu, giọng nói trầm khàn, “Ta cần cô giúp một việc vô cùng quan trọng.”
Đàm Kỳ nhìn anh, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò và sự tin tưởng dành cho Lương Triệt Thi. “Thái y cứ nói. Đàm Kỳ luôn trung thành với Dung Phi nương nương.”
“Chuyện liên quan đến Thập Ngũ Hoàng tử,” Lương Triệt Thi nói nhỏ, rồi kể lại toàn bộ kế hoạch của Dung Phi, từ việc bí mật tạo vết bớt, cho đến việc lợi dụng mối quan hệ của anh với Hiền Phúc Hoàng hậu để lôi kéo phe cánh. “Nương nương muốn tranh giành Phượng ấn, nhưng trước hết, Thập Ngũ phải được an toàn. Vết bớt ấy, tuy là dấu hiệu nhận biết, nhưng cũng là điểm yếu chí mạng nếu rơi vào tay kẻ xấu.”
Đàm Kỳ nghe xong, sắc mặt tái đi. Nàng biết, kế hoạch này vô cùng mạo hiểm, nhưng nhìn vào ánh mắt của Lương Triệt Thi, nàng hiểu rằng không còn đường lui. “Ta hiểu rồi. Ta sẽ làm hết sức mình để giúp nương nương.”
Trong khi đó, tại Cửu Nhược điện, Dung Phi ôm chặt Thập Ngũ vào lòng. Nàng nhìn con, đôi mắt ngấn lệ nhưng trong đó lại rực lên một ngọn lửa. Ngọn lửa của sự phản kháng, của lòng mẹ vĩ đại. Nàng biết, hành trình phía trước sẽ còn gian nan hơn gấp bội.
Vài ngày sau, tin tức về việc Dung Phi dần hồi phục sức khỏe lan truyền khắp hậu cung. Nàng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, không còn né tránh ánh mắt của mọi người. Vẻ ngoài xinh đẹp, khí chất thanh cao, cùng với danh phận “Hoàng hậu tương lai”, Dung Phi nhanh chóng thu hút sự chú ý của nhiều phi tần.
Đám Thập Nhất, Thập Nhị phi, những người vốn ganh ghét Dung Phi, giờ đây phải dè chừng. Họ biết, Dung Phi không còn là nữ nhân yếu đuối như trước. Sự im lặng của nàng giờ đây ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ.
Trong một buổi yến tiệc nhỏ do Dung Phi tổ chức, nàng khéo léo chiêu mộ được một vài phi tần có địa vị, những người có con trai còn nhỏ tuổi và mong muốn được nâng đỡ. Nàng dùng lời lẽ ngọt ngào, vẽ ra một tương lai huy hoàng, nơi con cái của họ sẽ được trọng dụng, và tất nhiên, tất cả đều dựa trên nền tảng vững chắc mà nàng sẽ xây dựng.
“Chỉ cần chúng ta đồng lòng,” Dung Phi mỉm cười, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng gương mặt, “Ai dám làm hại chúng ta nữa? Hoàng thượng vốn đã có ý định lập ta làm Hoàng hậu. Khi ta nắm giữ Phượng ấn, tất cả những ai trung thành với ta sẽ được hưởng vinh quang.”
Một số phi tần khác, như Thập Tam phi, người có xuất thân cao quý, tuy chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng cũng cảm nhận được sự thay đổi mạnh mẽ của Dung Phi. Họ bắt đầu suy tính, liệu có nên đặt cược vào con át chủ bài mới này.
Bên cạnh đó, Dung Phi còn tìm cách tiếp cận các vị quan có ảnh hưởng trong triều. Nàng không trực tiếp ra mặt, mà thông qua Đàm Kỳ và Lương Triệt Thi, nàng gửi những món quà tinh tế cùng những lời nhắn nhủ ẩn ý.
Lương Triệt Thi, với mối quan hệ cũ với Hiền Phúc Hoàng hậu, dần trở thành người được tin cậy bởi một vài quan lại có tư tưởng “bảo hoàng”. Anh khéo léo hé lộ về sự bất công mà Dung Phi phải chịu đựng, về việc Hoàng thượng ép buộc nàng, và về tương lai bất ổn của triều đình nếu không có một người phụ nữ đủ tài mưu lược nắm giữ quyền lực.
Dung Phi, trong Cửu Nhược điện, không ngừng củng cố quyền lực của mình. Nàng tuyển thêm những cung nữ trung thành, đào tạo họ trở thành tai mắt. Tiểu Thuận Tử, tổng quản Cửu Nhược điện, cũng dần bị nàng mua chuộc bằng những phần thưởng hậu hĩnh và những lời hứa hẹn về tương lai.
Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm, dù bận rộn với việc triều chính, vẫn cảm nhận được sự thay đổi trong hậu cung. Ông nhận thấy Dung Phi không còn yếu đuối và cam chịu như trước, nhưng ông lại không thể tìm ra sơ hở nào. Vết bớt trên tay Thập Ngũ Hoàng tử, một chi tiết nhỏ bé, giờ đây lại trở thành một bí ẩn mà ông không thể nào lý giải.
Dung Phi, với nụ cười bí ẩn, tiếp tục con đường đã chọn. Nàng biết, Phượng ấn chỉ là bước đầu. Mục tiêu cuối cùng của nàng còn lớn hơn thế.
Bên trong Tuyên Chính điện uy nghiêm, Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm ngồi trên ngai vàng, ánh mắt nhìn xa xăm. Bân công công đứng hầu bên cạnh, im lặng chờ đợi.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Lầm bầm)
Dung Phi ngày càng lấn át… quyền lực trong hậu cung gần như nằm trọn trong tay nàng.
BÂN CÔNG CÔNG
(Cúi đầu)
Hoàng thượng có điều gì không yên lòng sao ạ?
Triệu Thuần Kiếm quay sang nhìn Bân công công, gương mặt lộ rõ vẻ ưu tư.
TRIỆU THUẦN KIẾM
Bân công công, ngươi thấy Dung Phi dạo này thế nào? Nàng ta ngày càng rực rỡ, nhưng trẫm không yên lòng.
Bân công công ngập ngừng, không dám trả lời thẳng vào câu hỏi nhạy cảm.
BÂN CÔNG CÔNG
Dung Phi nương nương ngày càng được sủng ái, là điều đáng mừng cho hậu cung.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Cười khẩy)
Sủng ái? Hay là chiếm đoạt? Nàng ta dường như đã quên lời thề không con. Trẫm nhớ rõ, khi đó, trẫm đã ép nàng lựa chọn giữa Phượng ấn và cốt nhục của mình. Nàng đã chọn Phượng ấn.
Giọng Triệu Thuần Kiếm trầm xuống, mang theo một chút xót xa và cả sự nghi ngờ.
TRIỆU THUẦN KIẾM
Nhưng giờ đây, trẫm lại thấy nàng ta hành động có phần… khác lạ. Lời lẽ khéo léo, mưu tính sâu xa. Mỗi bước đi, mỗi lời nói đều như có tính toán. Có phải nàng ta đang âm mưu điều gì đó?
Triệu Thuần Kiếm day trán, ánh mắt dừng lại trên một bức tranh vẽ phong cảnh sơn thủy đặt trên bàn.
TRIỆU THUẦN KIẾM
Vết bớt trên tay Thập Ngũ… lúc đầu trẫm không để ý. Nhưng càng nhìn kỹ, trẫm càng thấy nó quen thuộc. Như thể trẫm đã từng thấy ở đâu đó.
Bân công công vẫn giữ im lặng, nhưng trong lòng hắn cũng đang dấy lên những suy đoán. Hắn biết, Hoàng thượng đã bắt đầu cảm thấy bất an, và nghi ngờ mục đích thực sự của Dung Phi.
TRIỆU THUẦN KIẾM
Trẫm có cảm giác, Dung Phi không chỉ muốn vị trí Hoàng hậu. Nàng ta còn muốn nhiều hơn thế nữa. Điều gì đã khiến nàng thay đổi nhanh đến vậy? Hay là… tất cả chỉ là một màn kịch được dàn dựng công phu?
Hoàng thượng đứng dậy, đi đi lại lại trong điện.
TRIỆU THUẦN KIẾM
Bân công công, ngươi đi điều tra cho trẫm. Hãy tìm hiểu mọi chuyện về Thập Ngũ Hoàng tử, về thái y Lương Triệt Thi, và về những người thân cận của Dung Phi. Trẫm muốn biết, liệu có ai đang đứng sau giật dây nàng ta, hay đây là ý đồ của chính nàng.
Bân công công cúi đầu, ánh mắt lộ rõ sự nghiêm trọng.
BÂN CÔNG CÔNG
Thần lĩnh chỉ.
Hoàng thượng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống. Hậu cung yên ả bên ngoài, giờ đây lại ẩn chứa những cơn sóng ngầm mãnh liệt, mà chính người đứng đầu triều đình cũng không thể lường hết. Sự nghi ngờ đã nhen nhóm, và nó sẽ là ngòi nổ cho những biến cố tiếp theo.
BÂN CÔNG CÔNG
(Cúi đầu, giọng trầm thấp)
Thần lĩnh chỉ.
Triệu Thuần Kiếm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống. Hậu cung yên ả bên ngoài, giờ đây lại ẩn chứa những cơn sóng ngầm mãnh liệt, mà chính người đứng đầu triều đình cũng không thể lường hết. Sự nghi ngờ đã nhen nhóm, và nó sẽ là ngòi nổ cho những biến cố tiếp theo.
***
CẢNH 1
NỘI DUNG: BIẾN CỐ TRIỀU CHÍNH, ÁP LỰC LÊN HOÀNG THƯỢNG
[Ngoại cảnh. Tuyên Chính điện – Ngày]
Cả triều đình chấn động. Tiếng vó ngựa rầm rập, tiếng quân lính hô hào vang vọng khắp kinh thành. Tin tức về cuộc nổi loạn ở biên cương lan truyền với tốc độ chóng mặt, kéo theo sự hoảng loạn bao trùm.
Trong Tuyên Chính điện, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Các đại thần, mặt mày tái mét, đang bàn tán xôn xao.
QUAN LẠI CAO CẤP 1
(Giọng run rẩy)
Thần nghe nói, quân phản loạn đã tiến sát đến kinh thành rồi, bệ hạ!
QUAN LẠI CAO CẤP 2
(Nhấn mạnh)
Tình hình quân sự đang rất nguy cấp, bệ hạ! Cần phải có người đứng ra ổn định lòng dân, trấn an triều cương.
Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm ngồi trên ngai vàng, gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu. Vừa rồi, ông đã nhận được tấu chương từ nhiều cánh quân, tất cả đều báo về sự bất lợi. Tình thế nguy nan đã khiến ông mất ngủ nhiều đêm.
QUAN LẠI THỨ BA (GIỌNG LỚN, NGHIÊM TÚC)
Bệ hạ, giờ đây triều chính rối ren, lòng dân ly tán. Nếu không sớm lập Hoàng hậu để người đứng đầu hậu cung, chúng ta khó lòng giữ vững giang sơn này!
Lời nói của vị quan như nhát dao chém thẳng vào tâm can Hoàng thượng. Ông biết, đây không chỉ là lời khuyên, mà là một lời cảnh báo, một sự thúc ép.
QUAN LẠI THỨ TƯ
Đúng vậy, bệ hạ! Hiền Phúc Hoàng hậu đã qua đời, hậu cung trống ngôi, lòng người bất an. Thập Ngũ Hoàng tử vẫn còn quá nhỏ, Khang Lạc thì chưa đủ sức gánh vác. Cần phải có một Hoàng hậu xứng đáng để làm chỗ dựa cho cả triều đại!
Hoàng thượng siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Ông đã từng muốn lập Dung Phi làm Hoàng hậu, nhưng bà ta có một lời nguyền: không được có con nối dõi. Lời thề năm xưa bà đã dùng để đổi lấy Phượng ấn. Giờ đây, khi giang sơn lâm nguy, ông lại cần một người có khả năng sinh được người nối dõi, một người có thể trấn an cả thiên hạ.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Giọng khàn đặc)
Trẫm… trẫm biết.
Một vị đại thần, trông có vẻ uy tín, tiến lên phía trước, hai tay dâng cao một tấm sớ.
ĐẠI THẦN UY TÍN
Bệ hạ, đây là sớ của hơn trăm vị quan cùng kiến nghị. Chúng thần xin bệ hạ sớm lập Hoàng hậu để củng cố đế nghiệp, an lòng thiên hạ!
Hoàng thượng nhìn tấm sớ, rồi liếc nhìn từng gương mặt của các đại thần. Ông thấy trong mắt họ là sự khẩn cầu, là sự mong đợi, và cả một chút sự ép buộc. Ông hiểu rằng, mình không còn đường lùi.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Lặng lẽ, giọng đầy cam chịu)
Vậy thì… ai là người xứng đáng nhất để đảm nhận trọng trách này? Ai có thể gánh vác được sự kỳ vọng của cả triều đại?
Cả điện lại một lần nữa chìm vào im lặng. Ai cũng biết câu trả lời, nhưng không ai dám nói ra. Hoàng thượng nhìn về phía hậu cung, nơi có Cửu Nhược điện của Dung Phi. Ông biết, quyết định này sẽ thay đổi tất cả.
***
CẢNH 2
NỘI DUNG: DUNG PHI BỊ ÉP BUỘC VÀ RA QUYẾT ĐỊNH
[Nội cảnh. Cửu Nhược điện – Ban ngày]
Dung Phi đang ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn rợp bóng cây. Dù bên ngoài triều chính đang hỗn loạn, bà vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến lạ thường. Nhàn Kỳ và Đàm Kỳ đứng hầu bên cạnh, nét mặt lộ rõ sự lo lắng.
NHÀN KỲ
Nương nương, tin tức từ Tuyên Chính điện truyền đến thật đáng sợ. Nghe nói các đại thần đang dồn ép bệ hạ lập Hoàng hậu gấp.
ĐÀM KỲ
(Nghẹn ngào)
Liệu… liệu có phải là để lập người khác không ạ? Dù sao thì… nương nương cũng đã từng mang long thai.
Dung Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn man mác. Bà biết, mọi chuyện đang đi đến hồi kết. Lời thề năm xưa, sự lựa chọn khắc nghiệt, tất cả đã đặt bà vào thế bí.
DUNG PHI
(Giọng nhẹ nhàng)
Mọi chuyện rồi sẽ có hồi phân định. Ta đã chuẩn bị cho ngày này từ lâu rồi.
Bỗng, có tiếng bước chân vội vã vang lên ngoài điện. Bân công công xuất hiện, vẻ mặt nghiêm nghị.
BÂN CÔNG CÔNG
Dung Phi nương nương. Hoàng thượng triệu kiến người ngay lập tức tại Tuyên Chính điện.
Dung Phi nhìn Nhàn Kỳ và Đàm Kỳ, rồi đứng dậy. Bà bước đi thanh thoát, không một chút sợ hãi.
***
[Nội cảnh. Tuyên Chính điện – Ban ngày]
Không khí trong điện vẫn căng như dây đàn. Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, ánh mắt nhìn Dung Phi với muôn vàn cảm xúc lẫn lộn: sự thúc ép của triều chính, sự day dứt cá nhân, và cả một chút tuyệt vọng.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Giọng trầm, đầy áp lực)
Dung Phi. Trẫm triệu kiến nàng đến đây là có việc quan trọng. Triều đình đang lâm nguy, biên cương có biến, lòng dân hoang mang. Các đại thần dâng sớ, khẩn thiết yêu cầu trẫm lập Hoàng hậu để trấn an thiên hạ.
Dung Phi quỳ xuống, đầu cúi thấp.
DUNG PHI
Thần thiếp lĩnh chỉ.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Nói tiếp, giọng ngày càng gấp gáp)
Trẫm đã từng hứa sẽ lập nàng làm Hoàng hậu. Nhưng… nàng biết rõ ràng, có một lời thề ràng buộc. Lời thề đó… đã khiến chúng ta mất đi cơ hội có con nối dõi.
Dung Phi im lặng. Bà nhớ lại cái đêm định mệnh đó, khi Hoàng thượng đã đặt trước mặt bà hai lựa chọn: Phượng ấn hoặc cốt nhục. Bà đã chọn Phượng ấn, vì bà tin rằng mình sẽ dùng nó để bảo vệ giang sơn, bảo vệ tất cả.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Giọng như đang cầu xin)
Nhưng giờ đây, giang sơn đang nghiêng ngả. Chúng ta cần một người kế vị. Chúng ta cần một Hoàng hậu có thể sinh được long mạch. Nàng… nàng có chấp nhận phá bỏ lời thề đó không? Nàng… nàng có chấp nhận để trẫm tìm một người khác có thể sinh hạ người thừa kế không?
Câu hỏi của Hoàng thượng như một lưỡi dao xuyên thẳng vào trái tim Dung Phi. Bà biết, đây là lúc bà phải đối mặt với sự lựa chọn cuối cùng. Phượng ấn, biểu tượng quyền lực tối thượng, hay cốt nhục, niềm hy vọng của một người mẹ.
DUNG PHI
(Ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định, nhưng giọng nói lại run rẩy)
Bệ hạ… thần thiếp…
Hoàng thượng nhìn bà, chờ đợi. Ông thấy trong mắt bà sự đấu tranh dữ dội.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Thở dài, giọng đầy bất lực)
Nếu nàng không thể, trẫm… trẫm buộc phải tìm người khác. Nàng hiểu chứ? Đây là mệnh lệnh của giang sơn, không phải ý muốn cá nhân của trẫm.
Dung Phi nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc đó, bà nhìn thấy gương mặt Thập Ngũ Hoàng tử, nhớ lại lời dặn dò của Lương Triệt Thi. Kế hoạch của bà vẫn còn đó, hy vọng vẫn còn đó. Bà không thể để tất cả sụp đổ.
DUNG PHI
(Nâng cao giọng, giọng đầy quyết đoán)
Thần thiếp… xin nghe theo thánh ý của bệ hạ.
Hoàng thượng nhìn Dung Phi, dường như không tin vào tai mình. Ông biết, bà đã chấp nhận, nhưng ông cũng cảm nhận được sự hy sinh lớn lao đằng sau lời nói đó.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Giọng yếu ớt)
Thôi được. Trẫm sẽ cho người soạn thảo chiếu chỉ.
Dung Phi đứng dậy, cúi đầu một lần cuối. Bà quay người bước ra khỏi Tuyên Chính điện, để lại Hoàng thượng một mình với gánh nặng của sự lựa chọn. Bà biết, đây mới chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn.
CẢNH 1
NỘI DUNG: DUNG PHI TRỞ THÀNH HOÀNG HẬU DƯỚI ÁP LỰC TRIỀU CHÍNH
[Nội cảnh. Cửu Nhược điện – Ban ngày]
Dung Phi đứng trước gương đồng cổ, soi chiếu dung nhan mình. Nàng trang điểm nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một vẻ kiên định lạ thường. Nhàn Kỳ và Đàm Kỳ đang cẩn thận chuẩn bị Phượng bào và các món đồ trang sức. Không khí trong điện có phần trang nghiêm hơn thường lệ.
NHÀN KỲ
Nương nương, bộ Phượng bào đã sẵn sàng. Sẽ do Bân công công đích thân mang đến Tuyên Chính điện.
ĐÀM KỲ
Thần thiếp đã kiểm tra lại mọi thứ. Hôm nay, tất cả hậu cung đều hướng về nương nương.
Dung Phi khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi hình ảnh phản chiếu của mình. Nàng biết, quyết định tối hôm qua đã đặt mọi thứ vào một quỹ đạo mới. Nàng đã chấp nhận lời đề nghị của Hoàng thượng, chấp nhận bước lên vị trí cao nhất, nhưng không phải vì quyền lực, mà vì một kế hoạch lớn lao hơn. Kế hoạch mà nàng đã ấp ủ từ khi còn là một phi tần nhỏ bé, kế hoạch mà nàng đã đặt cược cả tương lai của mình vào đó.
DUNG PHI
(Khẽ mỉm cười, giọng trầm thấp)
Ta hiểu. Ngày hôm nay, ta sẽ là Hoàng hậu. Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.
Nàng quay lại, nhìn hai thị nữ thân cận.
DUNG PHI
Nhàn Kỳ, nàng hãy đến Thái y viện, gặp Lương Triệt Thi. Nhắc khéo hắn về “vết bớt” trên người Thập Ngũ.
NHÀN KỲ
(Gật đầu)
Vâng, nương nương.
DUNG PHI
Đàm Kỳ, ta cần nàng để mắt đến Khang Lạc. Giữ liên lạc với Nhàn Kỳ để nắm bắt tình hình.
ĐÀM KỲ
(Lập tức đáp)
Thần thiếp tuân lệnh.
Dung Phi hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những suy nghĩ phức tạp trong đầu. Nàng nhớ lại lời thề năm xưa, nhớ lại sự ép buộc, và cả nụ cười đầy ẩn ý của Hoàng thượng. Giờ đây, nàng sẽ không còn là Dung Phi yếu đuối, mà sẽ là Hoàng hậu, người nắm giữ vận mệnh của cả một triều đại.
CẢNH 2
NỘI DUNG: LỄ PHONG HẬU LONG TRỌNG VÀ THÁI ĐỘ CỦA DUNG PHI, DUNG PHI BỊ THÍCH VÀ CÁC ÂM MƯU
[Nội cảnh. Tuyên Chính điện – Ban ngày]
Không khí trong Tuyên Chính điện trang nghiêm và náo nhiệt. Hàng trăm đại thần, quan lại đã tề tựu đông đủ, ai nấy đều khoác lên mình triều phục mới nhất. Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm ngồi trên ngai vàng, gương mặt trang trọng nhưng ẩn chứa nhiều suy tư.
TIẾNG NHẠC LỄ VANG LÊN HÙNG TRÁNG.
Bân công công tiến lên phía trước, tay nâng cao một chiếc hộp gấm.
BÂN CÔNG CÔNG
(Giọng oang oang)
Hoàng thượng kim chỉ! Theo sự nghị của triều thần, tấn phong Dung Phi Nương Nương làm Hoàng hậu!
Hoàng thượng gật đầu.
TRIỆU THUẦN KIẾM
Truyền chỉ!
Bân công công mở hộp gấm, bên trong là Phượng ấn lấp lánh.
BÂN CÔNG CÔNG
(Đọc chiếu chỉ)
Nhân gian hòa bình, thiên hạ thái bình. Nay Hoàng hậu tiền nhiệm đã qua đời, hậu cung khuyết vị. Để củng cố đế nghiệp, an lòng thiên hạ, trẫm đặc biệt sắc phong… Dung Phi… làm Hoàng hậu. Nắm giữ Phượng ấn, quản lý lục cung, phụ tá đế nghiệp.
Đám đông đại thần cung kính cúi đầu.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Nhìn về phía cửa điện)
Truyền Hoàng hậu giá lâm!
Một màn vén rèm xa hoa, Dung Phi bước ra. Nàng khoác lên mình bộ Phượng bào màu đỏ rực, thêu chỉ vàng hình phượng hoàng uy nghi. Mái tóc được búi cao, điểm xuyết trang sức tinh xảo. Nàng bước đi thanh thoát, mỗi bước chân đều toát lên vẻ uy nghi, đài các. Ánh mắt nàng lướt qua đám đông, ẩn chứa sự tự tin và một chút gì đó lạnh lùng.
Nhìn thấy Dung Phi, đám đông hậu cung phía dưới xôn xao. Có người ngưỡng mộ, có người kinh ngạc, và có cả những ánh mắt đầy e dè, lo sợ. Đặc biệt, ánh mắt của Dung Phi lướt qua Khang Lạc, Thái tử, và Thập Ngũ Hoàng tử đang đứng ở một góc điện.
Dung Phi tiến đến trước ngai vàng. Bân công công dâng Phượng ấn lên. Nàng đón lấy, tay siết chặt. Cảm giác kim loại lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay khiến nàng khẽ rùng mình, nhưng nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên.
DUNG PHI
(Giọng vang và trang trọng)
Thần thiếp… bái kiến Hoàng thượng.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Nhìn Dung Phi, giọng có chút nghẹn ngào)
Từ nay, nàng là Hoàng hậu của Trẫm.
Trong khoảnh khắc đó, Dung Phi cảm nhận được sự dồn ép của triều chính, sự tuyệt vọng của Hoàng thượng, và cả những âm mưu ẩn giấu trong mắt các cung tần mỹ nữ. Đặc biệt, nàng nhận thấy ánh mắt của Dung Phi, người luôn kiêu sa và ẩn chứa nhiều toan tính, đang nhìn mình chằm chằm. Dung Phi khẽ mỉm cười, nụ cười đầy thách thức. Nàng biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Dung Phi vẫn giữ vẻ ngoài kiêu sa, nhưng trong lòng nàng là một ngọn lửa hận thù âm ỉ, và những tính toán sâu xa cho tương lai, cho vị trí của mình. Nàng nghĩ đến Thập Ngũ Hoàng tử, đứa con mà nàng đã hy sinh. Nàng sẽ không để sự hy sinh đó vô nghĩa.
ĐÀM KỲ (V.O)
(Giọng nhỏ, thì thầm)
Nương nương, mọi thứ đang diễn ra đúng như kế hoạch.
NHÀN KỲ (V.O)
(Giọng nhỏ, thì thầm)
Chỉ cần tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ có tất cả.
Dung Phi cúi đầu, Phượng ấn nằm gọn trong tay. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng nàng đã sẵn sàng.
CẢNH 3
NỘI DUNG: DUNG PHI THÀNH LẬP QUYỀN LỰC, THỊ TRƯỜNG HẬU CUNG THAY ĐỔI
[Nội cảnh. Cửu Nhược điện – Ban ngày]
Ánh nắng ban mai chiếu rọi qua khung cửa sổ, lấp lánh trên những món đồ trang sức đắt tiền được bày biện trong điện. Dung Phi, giờ đây đã là Hoàng hậu, ngồi trên chiếc ghế bành được chạm trổ tinh xảo. Nàng vẫn khoác bộ Phượng bào lộng lẫy, nhưng vẻ uy nghi trên gương mặt đã dần nhường chỗ cho một sự lạnh lùng, tính toán. Nhàn Kỳ và Đàm Kỳ đứng bên cạnh, vẻ mặt cung kính nhưng ẩn chứa sự háo hức.
DUNG PHI
(Giọng đều đều, nhưng mỗi từ đều mang sức nặng)
Phàm là việc hậu cung, từ nay đều do bản cung quyết định. Các ngươi đã hiểu rõ chưa?
NHÀN KỲ
(Cúi đầu)
Thần thiếp rõ.
ĐÀM KỲ
(Thưa)
Nương nương yên tâm.
Dung Phi khẽ nhếch môi. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh mắt nàng dừng lại ở một góc xa của cung điện, nơi có thể nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng của Khang Lạc. Mọi thứ đang diễn ra theo đúng kế hoạch.
DUNG PHI
(Tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh)
Khang Lạc, Thái tử, và những kẻ có ý đồ chống đối, chúng ta sẽ xử lý từng bước một. Nhàn Kỳ, ngươi hãy đến gặp Bân công công. Truyền lời ta, từ nay mọi công văn liên quan đến hậu cung, đều phải thông qua bổn cung trước khi trình lên Hoàng thượng.
NHÀN KỲ
(Gật đầu, ghi nhớ)
Vâng, nương nương.
DUNG PHI
Đàm Kỳ, ngươi hãy tiếp tục giám sát chặt chẽ các cung tần, đặc biệt là những người từng thân cận với Hiền Phúc Hoàng hậu. Bất cứ động tĩnh nào, lập tức báo về cho ta.
ĐÀM KỲ
(Thưa)
Thần thiếp lĩnh mệnh.
Dung Phi siết chặt tay. Nàng nhớ lại đêm sinh non, nỗi đau thể xác và tinh thần. Nàng nhớ đến lời ép buộc của Hoàng thượng, sự lựa chọn tàn khốc. Nàng nhớ đến vết bớt giả trên tay Thập Ngũ. Tất cả những điều đó là động lực để nàng bước đi trên con đường này.
DUNG PHI
(Giọng trầm lại, đầy ẩn ý)
Hoàng thượng… Người đã cho ta Phượng ấn, nhưng cũng đã lấy đi thứ quý giá nhất của ta. Giờ đây, ta sẽ dùng Phượng ấn này để đòi lại tất cả.
Nàng nhìn về phía Thái y viện, nơi Lương Triệt Thi đang làm việc.
DUNG PHI
Về phần Lương Triệt Thi, hắn là người duy nhất biết bí mật về Thập Ngũ. Hãy đảm bảo hắn luôn nghe lời. Vết bớt kia là con át chủ bài của chúng ta.
NHÀN KỲ
Nương nương yên tâm, Lương Triệt Thi đã hoàn toàn nằm trong tay chúng ta.
Dung Phi gật đầu hài lòng. Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm. Quyền lực trong tay, nhưng ngọn lửa báo thù trong lòng nàng vẫn âm ỉ cháy.
DUNG PHI
(Khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo)
Từ nay, hậu cung này sẽ do ta định đoạt.
CẢNH 4
NỘI DUNG: DUNG PHI ĐỐI MẶT VỚI KHANG LẠC VÀ THÁI TỬ, KHỞI ĐẦU CUỘC CHIẾN NGẦM
[Nội cảnh. Tuyên Chính điện – Buổi chiều]
Không khí trong Tuyên Chính điện có phần nặng nề hơn thường lệ. Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm đang ngồi trên ngai vàng, trông có vẻ mệt mỏi. Dung Phi, trong bộ Phượng bào uy nghi, đứng bên cạnh, gương mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt đầy quyền uy. Phía đối diện, Khang Lạc và Thái tử đang đứng chầu. Khang Lạc, dù còn nhỏ, đã toát lên vẻ kiên cường, trong khi Thái tử có vẻ rụt rè hơn.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Giọng yếu ớt)
Hoàng hậu, từ nay nàng sẽ là người quản lý hậu cung. Ta giao phó mọi chuyện cho nàng.
Dung Phi khẽ cúi đầu.
DUNG PHI
(Giọng trang trọng)
Thần thiếp xin tuân mệnh.
Ánh mắt nàng lướt qua Khang Lạc. Đứa trẻ này là con trai của Hiền Phúc Hoàng hậu, là một mối đe dọa tiềm tàng.
DUNG PHI
(Quay sang Khang Lạc, giọng không một chút ấm áp)
Khang Lạc, ngươi lớn rồi. Tự giác tu dưỡng, đừng làm những chuyện vô lễ.
Khang Lạc ngẩng đầu, đôi mắt kiên định nhìn thẳng vào Dung Phi.
KHANG LẠC
(Giọng nhỏ nhưng vang vọng)
Thần nhi chỉ làm những điều đúng đắn.
Ánh mắt Dung Phi lóe lên một tia sắc lạnh, nhưng nàng nhanh chóng che giấu. Nàng quay sang Thái tử.
DUNG PHI
(Nhìn Thái tử)
Thái tử, ngươi là trữ quân. Cần phải học hành thật tốt, sớm ngày kế vị. Bổn cung sẽ hết sức chỉ dạy.
Thái tử chỉ biết gật đầu, không dám nhìn thẳng vào Dung Phi.
TRIỆU THUẦN KIẾM
(Nhìn hai người)
Các ngươi đều là cốt nhục của Trẫm. Hãy hòa thuận, đừng để Trẫm phải lo lắng.
Dung Phi nở một nụ cười kín đáo. Nàng biết, lời nói của Hoàng thượng chẳng có trọng lượng gì trong cuộc chiến quyền lực này. Nàng đã nắm giữ Phượng ấn, thứ biểu tượng cho quyền lực tối thượng.
DUNG PHI
(Nhìn Hoàng thượng)
Hoàng thượng yên tâm, thần thiếp sẽ cố gắng hết sức để hậu cung được yên ổn. Tuy nhiên, mọi chuyện đều cần phải tuân theo quy củ. Kể từ giờ trở đi, mọi vấn đề trong hậu cung, dù lớn hay nhỏ, đều phải thông qua thần thiếp. Không ai được phép vượt quyền.
Lời tuyên bố của Dung Phi vang vọng trong đại điện, khiến Khang Lạc và Thái tử đều sững lại. Bân công công đứng ở một góc, khẽ cau mày nhưng không dám lên tiếng. Đây rõ ràng là một lời cảnh báo, một lời tuyên bố chủ quyền tuyệt đối. Cuộc chiến ngầm trong hậu cung chính thức bắt đầu.
[Nội cảnh. Tuyên Chính điện – Buổi tối]
Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm nằm trên giường, hơi thở yếu ớt. Bân công công đứng bên cạnh, gương mặt đầy lo lắng. Căn phòng chỉ còn ánh đèn leo lét, không khí ngột ngạt bao trùm. Sức khỏe của Hoàng thượng đã suy yếu đến mức không thể cứu vãn. Những ngày tháng cuối đời, tâm trí ông bắt đầu quay cuồng với những ký ức và sự thật đang dần hé lộ.
Ông chập chờn mở mắt, nhìn Bân công công, giọng thều thào như hơi gió.
HOÀNG THƯỢNG (TRIỆU THUẦN KIẾM)
(Hô hấp khó nhọc)
Bân… Bân công công…
BÂN CÔNG CÔNG
(Nhanh chóng cúi xuống, giọng run run)
Nô tài. Hoàng thượng có gì căn dặn?
HOÀNG THƯỢNG (TRIỆU THUẦN KIẾM)
(Ánh mắt mông lung, nhìn vào khoảng không)
Dung Phi… Nàng ta… Tại sao… tại sao lại như vậy?
Bân công công ngớ người, không hiểu ý Hoàng thượng.
HOÀNG THƯỢNG (TRIỆU THUẦN KIẾM)
(Giọng ngày càng yếu, nhưng đầy sự hoảng loạn)
Trẫm… Trẫm nhớ… đêm đó… nàng nói… nàng không thể… không thể…
Những mảnh ghép trong kế hoạch tinh vi của Dung Phi bắt đầu hiện rõ trong tâm trí đang hấp hối của Hoàng thượng. Ông nhớ lại sự ép buộc của mình, lời từ chối của Dung Phi, và cuộc lựa chọn tàn khốc mà ông đã đặt ra cho nàng: Phượng ấn hay cốt nhục của mình. Ông nhớ đến việc Dung Phi sinh non, bí mật nhờ Lương Triệt Thi tạo vết bớt giả trên tay Thập Ngũ. Tất cả những điều đó, giờ đây, như một lưỡi dao sắc bén đâm vào tim ông.
HOÀNG THƯỢNG (TRIỆU THUẦN KIẾM)
(Đôi mắt mở to đầy kinh hoàng)
Dung Phi… Nàng… nàng đã tính toán tất cả! Nàng lừa dối trẫm!
Nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác của Hoàng thượng. Vẻ mặt ông đầy sự hối hận, sợ hãi và cay đắng. Ông đã quá tin tưởng, quá mù quáng trước quyền lực và âm mưu của Dung Phi. Ông đã đẩy Dung Phi vào bước đường cùng, và giờ đây, chính ông phải gánh chịu hậu quả.
HOÀNG THƯỢNG (TRIỆU THUẦN KIẾM)
(Thều thào, như khấn vái)
Thập Ngũ… là con của trẫm… Vết bớt kia… là để… để làm gì…
Ông cố gắng vươn tay ra, nhưng lực bất tòng tâm. Bàn tay rũ xuống, hơi thở càng lúc càng yếu ớt.
HOÀNG THƯỢNG (TRIỆU THUẦN KIẾM)
(Cuối cùng, chỉ còn là một tiếng thở dài)
Trẫm… sai rồi… sai rồi…
Bân công công nhìn Hoàng thượng, lòng trĩu nặng. Ông biết, đó là lời trăn trối cuối cùng của bậc đế vương, một lời thú nhận đầy bi thương về sự lầm lẫn và hối tiếc của mình. Ánh đèn leo lét trong phòng dường như cũng chao đảo, như chia sẻ nỗi bi ai của giây phút sinh tử. Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm đã nhận ra sự thật đau đớn, quá muộn màng.
[Cắt cảnh.]
[Nội cảnh. Cửu Nhược điện – Sáng sớm]
Ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa, chiếu xuống sàn điện lạnh lẽo. Dung Phi, giờ đây đã là Hoàng thái hậu, ngồi trên chiếc ghế bành chạm trổ tinh xảo, dáng vẻ uy nghiêm nhưng ánh mắt lại đầy sự mệt mỏi. Đàm Kỳ đứng hầu bên cạnh, lặng lẽ lau dọn tàn tích của bữa ăn khuya. Hoàng thượng Triệu Thuần Kiếm đã trút hơi thở cuối cùng trong cô độc, chỉ còn Bân công công thoi thóp ở bên. Tin tức lan nhanh như cháy rừng, cung điện chìm trong sự hỗn loạn ngầm.
Nhàn Kỳ bước vào, tay cầm một phong thư niêm phong. Nàng cúi đầu thi lễ.
NHÀN KỲ
Bẩm Hoàng thái hậu, tin từ biên cương đã tới.
Dung Phi khẽ gật đầu, tay ra hiệu cho Nhàn Kỳ mở thư. Đôi tay nàng hơi run nhẹ. Nội dung phong thư làm gương mặt nàng chợt lóe lên một tia sáng, rồi nhanh chóng vụt tắt, thay vào đó là một nụ cười lạnh lẽo.
DUNG PHI
(Giọng đều đều, nhưng ẩn chứa sức nặng của quyền lực)
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đã an bài.
Đàm Kỳ nhìn biểu cảm của chủ tử, trong lòng dâng lên một dự cảm khó tả. Nàng đã chứng kiến bao nhiêu biến cố, nhưng lần này, dường như một kỷ nguyên mới đang thực sự bắt đầu.
Từ xa, tiếng bước chân rộn rã vang lên. Thập Ngũ Hoàng tử, giờ đây không còn phải lẩn trốn, bước vào điện. Y mặc long bào thêu chỉ vàng, dáng vẻ uy phong lẫm lẫm, nhưng đôi mắt vẫn còn nét trẻ thơ chưa hoàn toàn phai nhạt. Bên cạnh y là Lương Triệt Thi, giờ đây là thái y thân cận của Dung Phi, gương mặt trầm tĩnh, ánh mắt dõi theo bước đi của Hoàng thái hậu.
Thập Ngũ Hoàng tử quỳ xuống trước Dung Phi.
THẬP NGŨ HOÀNG TỬ
Mẫu hậu.
Dung Phi nhìn con trai, ánh mắt dịu lại. Nàng đưa tay vuốt ve mái tóc của y.
DUNG PHI
Con trai của mẹ. Đứng lên đi.
Thập Ngũ Hoàng tử đứng dậy, nhìn mẹ với sự kính phục và cả một chút băn khoăn. Anh đã nghe kể về những gì đã xảy ra, về sự hy sinh của mẹ.
DUNG PHI (TIẾP)
Nhìn xem. Cuối cùng thì tất cả đã thuộc về chúng ta.
Nàng đưa tay chỉ ra ngoài điện, về phía Tuyên Chính điện xa xăm, nơi Hoàng thượng vừa tắt thở.
DUNG PHI (TIẾP)
Quyền lực, danh vọng, và quan trọng nhất… con.
Đột nhiên, Thập Ngũ Hoàng tử giơ tay lên, vén tay áo. Vết bớt hình chữ “Thập Ngũ” hiện ra, rõ ràng và sắc nét. Dung Phi nhìn vết bớt, đôi mắt nàng bỗng ngấn lệ.
DUNG PHI (TIẾP)
(Giọng xúc động, thì thầm như chỉ mình nàng nghe thấy)
Con trai ta, cuối cùng mẹ cũng bảo vệ được con và đòi lại tất cả. Chúng ta đã chiến thắng rồi.
Nàng nở một nụ cười. Đó là một nụ cười chiến thắng, rạng rỡ và đầy quyền lực. Nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ấy, vẫn ẩn chứa một nỗi xót xa khôn nguôi, là những tháng ngày giông bão, là những đêm dài mất ngủ, là cái giá quá đắt để có được ngày hôm nay. Lương Triệt Thi và Nhàn Kỳ nhìn nhau, hiểu rằng câu chuyện này, dù đã khép lại một chương, nhưng dư âm của nó sẽ còn vang vọng mãi.
[Cắt cảnh.]
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*