Tôi là Lạc An Thần, năm nay lại được chuyển trường lần thứ 20, các cậu có biết tại sao tôi lại chuyển trường nhiều như thế không? Chính là bởi vì tôi thường tụ tập bạn bè đánh nhau ở trường, không lo học hành nên mẹ tôi đã chuyển tôi đến hết trường này đến trường khác nhưng kết quả vẫn không hề thay đổi.
Hôm nay là ngày đầu tiên đến trường mới của tôi. Nói cho các cậu biết, anh hai của tôi đang học ở trường mới mà tôi sắp chuyển đến đó. Thật là háo hức !
– An Thần, chuẩn bị xong chưa?
Nghe tiếng gọi uể oải của anh hai thì tôi lập tức xách balo chạy xuống lầu.
– Em xong rồi đây ! Đi thôi, anh hai.
Anh cuối người xuống, dặn dò như sợ tôi lại 1 lần nữa phạm lỗi như những lần trước :
– An Thần, em phải hứa với anh lần này không được đánh nhau nữa, được không?
– Tại sao chứ? Nếu em không đánh họ thì họ cũng sẽ đánh em thôi !
– Ngôi trường này khác với nhưng ngôi trường trước đây của em rất nhiều, anh chỉ nhắc nhở em như vậy thôi. Trễ rồi, đi thôi !
Không nói thêm gì mà cất bước đi ra chiếc xe hơi đang đậu sẵn trước cổng, tôi cũng lật chạy theo sau. Sau 10 phút thì cũng đã đến trường, ngôi trường này đúng là to thật đó, ít nhất cũng vài trăm mét vuông. Tôi và anh hai bước xuống xe, cùng nhau vào trường. Ngó nghiêng ngó dọc nhìn ngắm ngôi trường mới thì có người đi ngang đâm xầm vào người tôi
– Con nhỏ kia, mày chán sống rồi à?
Ngước mặt lên nhìn xem người nào to gan như vậy dám nói chuyện láo xược với tiểu thư của Lạc gia thì đó là một con bánh bèo vô dụng, mặt trét đầy son phấn.
– Thưa cô, là cô va vào tôi trước.
– Mày còn cãi nữa hả con nhỏ kia.
Cô ta dơ tay lên định tát tôi, tôi cũng thủ thế sẵn để quyết 1 trận sinh tử với cô ta rồi nhưng lại có 1 bàn tay chụp tay cô ta lại.
– Anh…anh Vĩ Bạch…
Dùng cặp mắt sắc lạnh lườm cô ta 1 cái, hất tay cô ta ra, cất giọng nói đầy sát khí :
– Cô có biết là cô đang nói chuyện với ai không?
Cô ta có vẻ hơi sợ hãi nhưng vẫn cứng mồm nói :
– Em không quan tâm, con nhỏ này dám va vào em làm bẩn quần áo của em mà còn chối nữa đó.
Tôi từ nãy đến giờ vẫn đang cố nhịn để không 1 cước đá cô ta bay lên Sao Hỏa, nhưng bây giờ thì có lẽ cô ta sắp tiêu rồi.
– Cô…
Tôi chưa nói hết câu, anh hai đã thẳng tay tát cô ta một cái rõ đau.
– Tôi không có thói quen đánh con gái, nhưng cô thì ngoại lệ bởi vì cô dám ức hiếp em gái của tôi !
Bánh bèo vô dụng ôm 1 bên má, há hốc mồm với những gì vừa nghe.
– Gì…gì chứ? Em gái? Của anh á?
– Biết rồi chứ? Biết rồi thì cút sang 1 bên !
Không để cô ta nói thêm câu nào, anh hai lập tức kéo tôi lên lớp. Nói là anh em vậy thôi chứ tôi ra sau anh có 2 phút thôi chứ nhiêu nên tôi và anh được học cùng lớp.
LỚP 12A1
Anh nắm tay tôi kéo vào lớp làm tất cả mọi người trong lớp 1 phen hú hồn, Hot Boy của trường, Vĩ Bạch lại nắm tay con gái sao?
– Vĩ Bạch đang nắm tay ai vậy mày?
– Tao đâu biết, mà chắc là người yêu đó.
– Sao chứ? Sao nhỏ đó có phước thế?
– Ôi, con tim nhỏ bé của tao đang vỡ ra từng mảnh…
Và muôn ngàn lời bàn tán khác. Thấy đám con gái trong lớp nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống nên tôi nói nhỏ với anh hai.
– Anh hai, buông em ra đi !
Anh xoay đầu lại, lập tức buông tay, anh xoa đầu tôi và nở nụ cười ấm áp.
– Được rồi, em ngồi ở đây đi, lát anh sẽ xin cô cho em ngồi kế anh.
Tôi gật đầu rồi ngồi xuống, anh cũng ngồi xuống theo, anh xoay sang :
– Chuyện lúc nãy chỉ là chuyện thường ngày ở đây, ngôi trường này tập hợp toàn bọn nhà giàu lắm tiền thôi, lúc nãy anh ra mặt là bởi vì không muốn em đánh nhau với cô ta, như vậy thì em sẽ bị chuyển trường lần nữa.
Tôi thấy ngôi trường này khá thú vị rồi đó, không biết có trùm trường không nhỉ? Nếu có thì tôi rất muốn gặp 1 lần đó !
– Em biết rồi, mà anh là Hot Boy của trường sao? Làm Hot Boy chắc là vui lắm.
Gương mặt chán nản, thở dài trả lời tôi :
– Không vui như em nghĩ đâu, rất phiền phức đó !
– Sao lại phiền phức, em thấy rất vui mà?
Nhìn đồng hồ sau đó nhìn ra cửa, anh trả lời :
– 10 giây nữa…
Tôi khó hiểu, ba dấu chấm hỏi to chà bá đang ở trên đầu tôi đây. Dù khó hiểu nhưng vẫn nhìn ra cửa xem có chuyện gì xảy ra.
– 3…2…1…0
” Rầm ” cánh cửa lớp mở toang, 1 đội quân… À không là rất nhiều đứa con gái tông cửa chạy vào lớp làm tôi kẹt kín mít khó thở muốn chết luôn.
– Anh Vĩ Bạch ơi em có làm cơm cho anh nè anh ăn đi.
– Anh Vĩ Bạch ơi em có mua sữa cho anh nè
– Anh Vĩ Bạch em thích anh !
Đã lượt bỏ 1234 câu.
Tôi lúc này khó thở quá hết chịu nỗi rồi nên hét 1 tiếng rõ to.
– Nè, các người làm gì mà đông thế, tôi khó thở sắp chết rồi đây này !
Tiếng hét có vẻ có tác dụng, tất cả mọi người đổ dồn sự chú ý vào tôi, 1 trong đám con gái nói bằng giọng chán ghét :
– Cô là ai mà dám lớn tiếng như vậy hả?
– Đúng đó, mày là ai mà dám lớn tiếng ở đây?
– Sao mày lại được ngồi cùng bàn với anh Vĩ Bạch hả?
Một đống câu hỏi đập vô mặt làm tôi không kịp phản ứng. Lúc này, anh hai đứng dậy đẩy tôi ra sau lưng che chở :
– Em ấy là người mà các cô không động đến được đâu !
CHương 2 dưới bì..nh Luậ..n , hãy bình luận gì đó để nhận thông báo khi có linh
Lời tuyên bố đanh thép của Anh Vĩ Bạch như sét đánh ngang tai, khiến cả “đội quân” fan nữ đang xô đẩy, chen lấn trong lớp bỗng chốc sững sờ. Tiếng ồn ào tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ. Mấy giây sau, những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhỏ dần rồi lớn dần. Các fan nữ của Vĩ Bạch nhìn Lạc An Thần bằng ánh mắt đầy phức tạp, vừa ghen tị đến đỏ mắt, vừa thoáng nét sợ hãi. Họ không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Anh Vĩ Bạch, hot boy lạnh lùng, chưa từng để ý đến bất kỳ ai, lại công khai bảo vệ một cô gái xa lạ.
Lạc An Thần cảm thấy rõ sự khó chịu khi hàng chục ánh mắt đổ dồn vào mình. Cô có thể cảm nhận được sự oán giận và cả một chút dè chừng trong ánh mắt của họ. Vĩ Bạch vẫn đứng chắn trước Lạc An Thần, dáng vẻ kiên quyết, không hề nao núng trước những cái nhìn dò xét.
“Anh Vĩ Bạch nói thật sao?” một nữ sinh khẽ thốt lên, giọng run run.
“Cô ta là ai mà được anh ấy bảo vệ chứ?” một cô khác thì thầm, ánh mắt xoáy sâu vào Lạc An Thần, như muốn xuyên thủng lớp phòng vệ của cô.
Những câu hỏi tương tự lan nhanh trong đám đông, sự hoang mang và tò mò trộn lẫn với sự ghen tuông cháy bỏng. Lạc An Thần nhíu mày. Cô biết, với lời tuyên bố này của Anh Vĩ Bạch, ngày đầu tiên ở trường mới của cô chắc chắn sẽ không hề yên bình.
“Anh Vĩ Bạch, anh…” một trong số Các fan nữ của Vĩ Bạch cố gắng cất lời, nhưng cô ta lại không biết phải nói gì trước sự việc động trời này.
Anh Vĩ Bạch không nói gì, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo quét qua từng người một, đủ để khiến họ chùn bước. Lạc An Thần, đứng sau lưng anh trai, chỉ biết thở dài. Cô đã cố tránh rắc rối, nhưng rắc rối dường như luôn tìm đến cô, và lần này, nó còn có tên là “Anh Vĩ Bạch” cùng “đội quân” fan nữ của anh.
Anh Vĩ Bạch không đợi lâu. Ánh mắt của anh lạnh lẽo quét qua từng gương mặt đang tràn ngập sự tò mò và ghen tị. Từng ánh mắt đổ dồn vào Lạc An Thần bỗng chốc phải rời đi, tránh cái nhìn đầy uy lực đó. Giọng nói trầm thấp của Anh Vĩ Bạch vang lên, dứt khoát và không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.
**ANH VĨ BẠCH**
Mau giải tán đi, không có gì để xem ở đây.
Lời nói của Anh Vĩ Bạch như một mệnh lệnh tuyệt đối, khiến các fan nữ của Vĩ Bạch như bị một luồng khí vô hình đẩy lùi. Họ miễn cưỡng lùi bước, bắt đầu tản ra, nhưng từng bước đi đều chậm chạp, đầy miễn cưỡng. Những tiếng xì xào lại nổi lên, nhỏ dần rồi lớn dần khi họ di chuyển ra xa hơn. Mỗi cô gái đều không ngừng liếc nhìn về phía Lạc An Thần, ánh mắt vẫn chất chứa sự ghen tức và thù địch. Họ không thể tin được Anh Vĩ Bạch lại đuổi họ đi vì một cô gái xa lạ.
Lạc An Thần đứng sau lưng Anh Vĩ Bạch, cảm nhận được sự giải tỏa nhẹ nhõm khi áp lực từ những ánh mắt kia dần giảm đi. Tuy nhiên, cô biết, đây chỉ là khởi đầu. Ánh mắt liếc nhìn của các fan nữ như những mũi kim châm, báo hiệu một ngày không hề dễ chịu. Dù đám đông đã tản ra, không khí căng thẳng vẫn còn đó, đặc quánh trong không gian lớp học 12A1.
Anh Vĩ Bạch quay người lại, đối mặt với Lạc An Thần. Gương mặt anh phảng phất vẻ mệt mỏi sau khi phải can thiệp, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự lo lắng rõ rệt. Anh nhẹ nhàng đưa tay lên vai cô, một cử chỉ trấn an.
**ANH VĨ BẠCH**
Em có sao không? Đừng lo lắng.
Lạc An Thần cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Anh Vĩ Bạch, một cảm giác quen thuộc khiến lòng cô ấm áp. Nhưng cùng lúc đó, một sự khó chịu len lỏi trong cô. Cô không thích cảm giác được bảo vệ đến mức không thể tự mình giải quyết vấn đề. Cô muốn tự mình đối phó với những kẻ gây sự, chứ không phải để Anh Vĩ Bạch ra mặt hộ.
**LẠC AN THẦN**
Em không sao. Em có thể tự lo được.
Anh Vĩ Bạch nhìn sâu vào mắt Lạc An Thần, hiểu được sự bất mãn ẩn chứa trong câu nói đó. Anh thở dài, biết tính cách ương ngạnh của em gái mình.
Anh Vĩ Bạch vẫn giữ bàn tay trên vai Lạc An Thần, gương mặt anh thoáng nét bất lực. Tiếng xì xào của ‘Các fan nữ của Vĩ Bạch’ vẫn chưa dứt hẳn, và ‘Nữ sinh tiểu thư’ kia thì đứng đó, sắc mặt trắng bệch vì cú tát bất ngờ của Anh Vĩ Bạch, chưa kịp phản ứng.
Đúng lúc đó, cánh cửa lớp 12A1 bật mở. Một người phụ nữ trung niên với mái tóc búi cao, gương mặt nghiêm nghị bước vào. Đó là cô giáo chủ nhiệm. Cô quét mắt một lượt quanh lớp, ánh nhìn dừng lại ở khung cảnh hỗn loạn trước mặt: Anh Vĩ Bạch đang đứng cạnh Lạc An Thần, ‘Nữ sinh tiểu thư’ mặt mũi tái mét, và đám đông ‘Bạn học’ vây quanh đang bàn tán xôn xao.
**CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM**
Có chuyện gì ở đây vậy? Các em đang làm gì thế này?
Giọng cô giáo chủ nhiệm vang lên, mang theo sự tức giận và thất vọng, khiến cả lớp im bặt. ‘Các fan nữ của Vĩ Bạch’ lập tức tản ra, cúi đầu xuống. ‘Nữ sinh tiểu thư’ lúng túng, không dám nói lời nào.
Anh Vĩ Bạch nhanh chóng buông tay khỏi vai Lạc An Thần, anh bước lên một bước, đối mặt với cô giáo. Ánh mắt anh tràn đầy sự bình tĩnh giả tạo, cố gắng che giấu sự căng thẳng vừa rồi.
**ANH VĨ BẠCH**
Thưa cô, không có gì nghiêm trọng ạ. Chỉ là bọn em hơi ồn ào một chút.
Cô giáo chủ nhiệm nhíu mày, không hoàn toàn tin tưởng. Cô nhìn sang Lạc An Thần, ánh mắt dò xét. Lạc An Thần vẫn đứng thẳng, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
**CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM**
Ồn ào đến mức nào mà cả lớp náo loạn thế này? Còn em kia là ai? Em là học sinh mới phải không? Sao lại đứng giữa lớp?
Anh Vĩ Bạch quay lại nhìn Lạc An Thần một thoáng, rồi nhanh chóng giải thích, giọng điệu từ tốn, lịch sự, đúng chuẩn “hot boy ngoan hiền” của trường.
**ANH VĨ BẠCH**
Thưa cô, đây là em gái của em, Lạc An Thần. Hôm nay em ấy mới chuyển đến lớp chúng ta ạ. Em đang giới thiệu Lạc An Thần với các bạn.
Lạc An Thần chỉ khẽ gật đầu chào cô giáo, không nói thêm lời nào, đôi mắt cô vẫn lạnh lùng quét qua ‘Nữ sinh tiểu thư’ đang đứng cách đó không xa. Cô giáo chủ nhiệm nhìn Lạc An Thần, rồi lại nhìn sang Anh Vĩ Bạch, cố gắng đánh giá tình hình. Sự xuất hiện bất ngờ của “em gái” Anh Vĩ Bạch khiến cô có chút bất ngờ.
Cô giáo chủ nhiệm nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm nghị, dù trong lòng vẫn còn chút ngạc nhiên. Cô nhìn Lạc An Thần, rồi lại nhìn Anh Vĩ Bạch như muốn xác nhận.
CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM
Được rồi. Nếu đã là em gái của Vĩ Bạch thì cũng tốt. Em An Thần, vậy em hãy giới thiệu bản thân cho các bạn trong lớp biết đi.
Lạc An Thần khẽ gật đầu, không nói một lời. Cô bước lên phía trước một bước, đứng thẳng người giữa bục giảng. Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, nhưng khi đối diện với cả lớp, Lạc An Thần hơi cúi đầu chào. Giọng cô cất lên, rõ ràng nhưng mang theo một chút lạnh nhạt, vẫn giữ đúng phép tắc.
LẠC AN THẦN
Chào các bạn, mình là Lạc An Thần, mong được mọi người giúp đỡ.
Cả lớp im phăng phắc một vài giây, rồi những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Các bạn học nhìn Lạc An Thần với ánh mắt tò mò. Các fan nữ của Vĩ Bạch thì không giấu nổi sự ghen tị và dò xét. Nữ sinh tiểu thư vẫn đứng sững sờ ở một góc, ánh mắt đầy căm ghét dán chặt vào Lạc An Thần.
Cô giáo chủ nhiệm bắt đầu bài giảng đầu tiên của tiết học. Giọng cô đều đều, lướt qua những khái niệm khô khan trên bảng. Lạc An Thần cố gắng ép mình tập trung, đôi mắt dán chặt vào cuốn sách giáo khoa còn thơm mùi giấy mới. Nhưng tiếng xì xào vẫn không ngừng vọng đến, như những mũi kim châm nhỏ, xuyên qua lớp vỏ bọc lạnh lùng của Lạc An Thần.
Lạc An Thần cảm nhận rõ ràng những ánh mắt dò xét, nặng trĩu. Chúng không chỉ là tò mò, mà còn ẩn chứa sự phán xét và cả… thù địch. Một dòng suy nghĩ chợt lướt qua tâm trí Lạc An Thần: *Anh hai đã nói, trường này không giống những nơi khác.* Lời dặn dò của Anh Vĩ Bạch vọng lại, sắc lạnh và đầy ẩn ý.
Lạc An Thần lén lút đưa mắt quét một lượt quanh lớp học. Từng khuôn mặt hiện lên trong tầm nhìn, và mỗi khuôn mặt lại kể một câu chuyện khác nhau. Các fan nữ của Anh Vĩ Bạch, ngồi rải rác ở nhiều dãy bàn, vẫn không rời mắt khỏi Lạc An Thần. Sự ghen tị ánh lên rõ rệt trong đôi mắt họ, khiến khuôn mặt xinh xắn bỗng trở nên méo mó. Ở một góc lớp, Nữ sinh tiểu thư vẫn ngồi đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt rực lửa căm ghét. Cô ta không thèm che giấu sự thù địch của mình. Những ánh mắt khác thì hờ hững, những lại có vài ánh mắt chứa đựng vẻ khinh miệt không hề che giấu. Lạc An Thần khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như vô hình. Ngày đầu tiên, quả nhiên không hề yên bình.
Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi vang lên, xé tan không khí căng thẳng trong lớp học. Như đàn ong vỡ tổ, các Bạn học lập tức ùa ra khỏi lớp, tiếng bước chân rầm rập cùng những câu chuyện ríu rít tràn ngập hành lang. Lớp 12A1 nhanh chóng trống vắng, chỉ còn lại Lạc An Thần ngồi lại trên ghế, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn về phía cửa sổ.
Lạc An Thần khẽ nhíu mày. Cô đưa tay khép hờ cuốn sách giáo khoa lại, sau đó thong thả đứng dậy, bước đến bên cửa sổ lớp học. Từ đây, tầm mắt của Lạc An Thần có thể bao quát cả sân trường đang ồn ào, náo nhiệt. Từng nhóm học sinh túm tụm lại, cười nói rộn ràng. Vài Nữ sinh tiểu thư vung vẩy mái tóc dài, ánh mắt lấp lánh như đang dò xét xem có ai đang nhìn mình. Ở một góc khác, một nhóm Bạn học nam đang hò hét, chơi đùa.
Lạc An Thần quan sát cảnh tượng đó, trong lòng lại trỗi dậy một sự tò mò khó tả. Lời Anh Vĩ Bạch từng nói, rằng trường này không giống những nơi khác, có vẻ đúng thật. Cô đã chuyển trường hai mươi lần, đã gặp qua vô số kiểu “trùm trường” nhưng chưa từng có ai thực sự đủ sức khiến cô phải dùng hết khả năng của mình. Lạc An Thần tự hỏi, liệu ở ngôi trường tập trung toàn con nhà giàu này, có ai đủ bản lĩnh để cô có thể “thử sức” không. Một nụ cười nửa miệng thoáng hiện trên gương mặt Lạc An Thần, một suy nghĩ chợt lướt qua: “Trường này có vẻ khác thật, không biết có ai đủ bản lĩnh không nhỉ?”
Tiếng chuông giờ ra chơi vẫn còn văng vẳng khắp Trường học mới. Ở một góc khuất trên hành lang tầng hai, nơi ánh nắng không thể chạm tới, Nữ sinh tiểu thư đứng giữa nhóm bạn thân của mình, vẻ mặt cô ta đỏ gay vì uất hận. Chiếc khăn quàng cổ lụa đã được kéo cao che gần hết một bên má, nhưng đôi mắt hằn lên tia lửa giận dữ vẫn không thể che giấu. Hai cô bạn đứng bên cạnh, một người liên tục xoa dịu cánh tay cô ta, người kia thì đưa ánh mắt dò xét, đầy vẻ lo lắng.
“Tụi mày có thấy không? Con nhỏ đó dám… dám làm tao mất mặt trước Anh Vĩ Bạch!” Nữ sinh tiểu thư nghiến răng, giọng nói nén chặt giữa kẽ răng. “Chưa từng có ai dám động vào tao như thế! Gia đình tao sẽ không để yên chuyện này đâu.”
Một trong những cô bạn rụt rè lên tiếng, “Nhưng mà, hình như Anh Vĩ Bạch đã hiểu lầm rồi…”
“Hiểu lầm cái gì?” Nữ sinh tiểu thư gần như gầm gừ, cắt ngang lời bạn. “Quan trọng là nó dám ra tay trước mặt Vĩ Bạch, khiến Vĩ Bạch nghĩ tao là kẻ bắt nạt! Ai cho nó cái quyền đó chứ? Con nhà quê mới chuyển trường tới mà đã dám lên mặt!”
“Vậy… chúng ta phải làm gì bây giờ?” Cô bạn còn lại thì thào, đưa mắt nhìn quanh, sợ hãi rằng có ai đó sẽ nghe thấy.
Nữ sinh tiểu thư nheo mắt, một nụ cười lạnh lẽo, méo mó hiện lên trên gương mặt đẹp đẽ nhưng đầy vẻ độc địa. Cô ta đưa tay sờ lên má mình, nơi vẫn còn in hằn cái tát như một vết nhục nhã. “Làm gì hả? Phải trả đũa chứ! Tao nhất định phải cho con nhỏ đó biết tay! Nó sẽ phải hối hận vì đã chọc vào nhầm người.”
Đôi mắt Nữ sinh tiểu thư ánh lên sự tàn độc, dường như cô ta đã bắt đầu mường tượng ra một kế hoạch. Những cô bạn còn lại nhìn nhau, biết rằng một cơn bão sắp sửa ập đến, và Lạc An Thần chính là tâm điểm của nó.
Tiếng chuông tan học buổi chiều vừa dứt, khắp `Trường học mới` đã rộn ràng những tiếng bàn tán xôn xao. Dưới bóng cây cổ thụ lớn giữa `sân trường`, vài nhóm `Bạn học` tụ tập, ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ, tò mò.
“Nghe nói chưa? `Anh Vĩ Bạch` sáng nay tát thẳng mặt `Nữ sinh tiểu thư` đó!” một `Bạn học` nam thì thầm, giọng không giấu được vẻ kinh ngạc.
`Bạn học` nữ bên cạnh lập tức tiếp lời, “Thật á? `Anh Vĩ Bạch` lúc nào cũng lịch thiệp mà, sao lại tát `Nữ sinh tiểu thư` được? Chắc chắn có hiểu lầm gì rồi.”
“Không hiểu lầm đâu!” một `Bạn học` khác hùng hồn khẳng định. “Tao tận mắt thấy mà! `Nữ sinh tiểu thư` đang gây sự với một đứa con gái mới chuyển đến, rồi `Anh Vĩ Bạch` xuất hiện, không nói nhiều, tát cho một cái bốp!”
Cả nhóm im bặt, rồi lại vỡ òa trong những câu hỏi dồn dập. “Đứa con gái nào vậy? `Anh Vĩ Bạch` bảo vệ dữ vậy sao?”
“Nghe đâu là em gái của `Anh Vĩ Bạch` đó!” một `Bạn học` khác đưa ra phỏng đoán, nhưng giọng điệu đầy vẻ nghi ngờ. “Mà lạ thật, từ trước đến giờ có thấy `Anh Vĩ Bạch` nhắc đến em gái đâu?”
Ở một góc `sân trường` khác, gần khu nhà ăn, một nhóm `Các fan nữ của Vĩ Bạch` đang sôi sục. Khuôn mặt ai nấy đều lộ rõ sự ghen tỵ và tức giận.
“Con nhỏ đó là đứa nào mà dám quyến rũ `Anh Vĩ Bạch` chứ?” một cô gái trong nhóm nghiến răng, bực bội. “Lần đầu tiên tao thấy `Anh Vĩ Bạch` ra tay vì con gái người khác đó!”
“Tao nghe nói nó là `Lạc An Thần`, học cùng lớp 12A1 với `Anh Vĩ Bạch`,” một `Bạn học` khác có vẻ thạo tin hơn, nói. “Không biết nó là tiểu thư nhà nào mà ghê gớm vậy. `Nữ sinh tiểu thư` cũng có gia thế không phải dạng vừa, vậy mà bị tát thẳng mặt.”
`Các fan nữ của Vĩ Bạch` nhìn nhau, trong mắt lộ rõ vẻ bất an. `Anh Vĩ Bạch` luôn là biểu tượng của sự hoàn hảo, lạnh lùng nhưng đối xử với họ khá nhẹ nhàng. Việc anh ra tay thẳng thừng như vậy vì một cô gái mới chuyển đến là điều chưa từng có.
“Chắc chắn không phải là em gái ruột rồi,” một cô gái khác gạt phắt ý kiến vừa rồi. “Nếu là em gái thì sao không ai biết? Mà em gái gì lại để `Nữ sinh tiểu thư` gây sự?”
“Vậy thì càng lạ!” `Bạn học` kia tiếp lời. “Một đứa con gái lạ hoắc, mới chuyển trường, lại khiến `Anh Vĩ Bạch` làm ra chuyện động trời như vậy. Rốt cuộc con `Lạc An Thần` này là ai?”
Cả trường như chìm trong làn sóng đồn đoán. Từ `hành lang`, `sân trường`, cho đến căn tin, tiếng xì xào, bàn tán về `Anh Vĩ Bạch`, `Nữ sinh tiểu thư` và đặc biệt là `Lạc An Thần` không ngừng vang lên. Mọi cặp mắt đổ dồn vào `Lạc An Thần`, giờ đây cô là tâm điểm của mọi sự tò mò, và cả những ánh mắt ghen ghét, dò xét.
`Lạc An Thần` ngồi trong `Lớp 12A1`, dù tiếng chuông tan học buổi chiều đã vang lên được một lúc. Những `Bạn học` khác đã vội vã rời đi, bỏ lại những ánh mắt tò mò cuối cùng về phía cô. `Lạc An Thần` không bận tâm, ánh mắt cô lơ đãng nhìn ra ngoài `hành lang` vắng lặng.
Bỗng, một nhóm `Bạn học` lạ mặt xuất hiện ở cuối `hành lang`. Chúng đi thành hàng ngang, bước chân chậm rãi, ung dung, như thể cả `Trường học mới` này là của riêng chúng. Khoảng sáu, bảy tên, ăn mặc phá cách hơn hẳn những `Bạn học` khác, gương mặt xăm trổ nhẹ, hoặc đeo khuyên tai lấp lánh. Một luồng khí thế ngạo mạn, bất cần tỏa ra từ bọn chúng, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại.
Khi đi ngang qua cửa `Lớp 12A1`, cả nhóm đồng loạt khựng lại. Ánh mắt chúng quét một lượt từ trong ra ngoài, rồi dừng phắt lại nơi `Lạc An Thần` đang ngồi. Một tên đứng đầu, cao lớn nhất, nhếch mép cười đầy vẻ khiêu khích. Ánh mắt hắn ta không che giấu sự dò xét, xen lẫn một chút… hứng thú khó hiểu.
`Lạc An Thần` cảm nhận được luồng khí thế khác lạ tỏa ra từ nhóm người này. Nó không giống sự ghen tị hay tò mò của `Các fan nữ của Vĩ Bạch`, cũng không phải sự ngạo mạn nông cạn của `Nữ sinh tiểu thư`. Đây là một loại khí thế của những kẻ có quyền lực, những kẻ quen đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai dám cản đường.
`Lạc An Thần` khẽ nhíu mày. Cô đã trải qua quá nhiều trường học, đối mặt với đủ loại “trùm trường”. Cô hiểu rõ ánh mắt đó.
Cô thầm nghĩ, “Xem ra có kẻ mới đến rồi.” `Lạc An Thần` đáp trả ánh nhìn của tên cầm đầu bằng một ánh mắt lạnh lùng, không chút sợ hãi. Thậm chí còn có chút… thách thức ngầm.
Tên cầm đầu hơi bất ngờ trước sự điềm nhiên của cô gái. Rồi, nụ cười trên môi hắn càng rộng hơn, mang theo vẻ thích thú. Hắn gật đầu nhẹ, như một lời chào hỏi ngầm, hay một lời tuyên chiến không tiếng động, rồi cùng cả nhóm tiếp tục bước đi, tiếng giày va vào nền `hành lang` vang lên khô khốc.
`Lạc An Thần` nhìn theo bóng lưng chúng cho đến khi khuất hẳn. Môi cô khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Cuộc sống ở `Trường học mới` này, xem ra, sẽ không bao giờ nhàm chán.
Lạc An Thần nhìn theo bóng lưng chúng cho đến khi khuất hẳn. Môi cô khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Cuộc sống ở Trường học mới này, xem ra, sẽ không bao giờ nhàm chán.
Vừa lúc đó, cánh cửa lớp 12A1 lại khẽ mở ra. Một bóng người xuất hiện, chính là tên học sinh cầm đầu nhóm “trùm trường” ban nãy. Hắn quay lại, bước chân thong thả, tiến thẳng đến bàn của Lạc An Thần. Ánh mắt hắn vẫn nguyên sự dò xét, nhưng giờ đây pha thêm vẻ cảnh cáo rõ rệt. Hắn chống tay lên mép bàn, cúi người xuống một chút, đối diện với Lạc An Thần.
“Này, cô bé,” hắn buông lời, giọng điệu đủ lớn để An Thần nghe rõ, nhưng vẫn giữ vẻ bất cần, “trường này không phải chỗ để cô muốn làm gì thì làm đâu.”
Lạc An Thần không hề nao núng. Ánh mắt cô sắc lạnh, kiên quyết không lùi bước, thẳng thắn đáp trả ánh nhìn đầy khiêu khích của đối phương. Cô không nói một lời, nhưng qua ánh mắt, như có ngàn lời thách thức im lặng vang vọng.
Tiếng chuông tan học vang lên, xé tan bầu không khí căng như dây đàn trong lớp. Tên học sinh cầm đầu nhóm “trùm trường” vẫn giữ ánh mắt sắc lạnh nhìn Lạc An Thần thêm vài giây rồi hất mặt, quay gót bước ra khỏi lớp cùng đồng bọn. Lạc An Thần vẫn ngồi yên, dõi theo bóng dáng hắn khuất dần sau cánh cửa. Một nụ cười nhếch mép ẩn hiện trên môi cô.
Đám đông học sinh ùa ra khỏi lớp, tiếng nói cười rộn ràng lan khắp hành lang. Lạc An Thần chậm rãi thu dọn sách vở. Vừa bước ra khỏi cửa lớp 12A1, cô đã bị một cánh tay mạnh mẽ kéo lại. Lạc An Thần hơi giật mình, ngước nhìn. Anh Vĩ Bạch đứng đó, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết, ánh mắt anh lướt qua cô, đầy vẻ lo lắng. Anh không nói một lời, chỉ siết nhẹ cổ tay Lạc An Thần, kéo cô ra khỏi đám đông, men theo hành lang vắng vẻ dẫn đến một góc khuất dưới gốc cây phượng cổ thụ ở Sân trường.
Khi đã chắc chắn không ai có thể nghe thấy, Anh Vĩ Bạch mới dừng lại, buông tay Lạc An Thần ra. Anh nhìn thẳng vào mắt Lạc An Thần, giọng trầm xuống đầy cảnh cáo:
“Lạc An Thần, anh nhắc em rồi, ngôi trường này không đơn giản đâu.”
Lạc An Thần nhướng mày, có vẻ không mấy bận tâm. “Vậy thì sao? Chẳng phải càng thú vị hơn à?” cô đáp, giọng điệu vẫn mang chút thách thức thường thấy.
Anh Vĩ Bạch thở dài, cố gắng giữ bình tĩnh. “Em đừng có suy nghĩ nông cạn như vậy. Anh biết em quen gây chuyện rồi, nhưng ở đây, mọi mối quan hệ đều phức tạp hơn em tưởng. Em không thể cứ muốn làm gì thì làm, hậu quả sẽ khó lường đấy.” Anh nhìn vẻ bướng bỉnh trên khuôn mặt Lạc An Thần, biết rõ tính cách của em gái mình. “Nếu em còn gây thêm chuyện gì nữa, đừng nghĩ mọi chuyện sẽ dễ dàng bỏ qua.”
Lạc An Thần vẫn im lặng, ánh mắt cô khẽ dao động, nhưng chỉ trong chốc lát. Cô không nói gì, chỉ quay lưng bỏ đi, để lại Anh Vĩ Bạch đứng đó với nỗi lo lắng chất chứa.
Lạc An Thần không nói một lời, cô quay lưng bỏ đi, sự bực bội đã bắt đầu len lỏi trong lòng cô. Anh Vĩ Bạch đứng đó, nhìn theo bóng dáng em gái khuất dần rồi khẽ thở dài. Anh biết, cảnh báo của mình chẳng thể dễ dàng đi vào tai Lạc An Thần. Anh lập tức sải bước đuổi theo, giữ một khoảng cách nhất định.
Lạc An Thần bước vội vã qua hành lang, xuyên qua những nhóm học sinh đang rộn ràng nói cười, nhưng cô dường như không nghe thấy gì. Gương mặt Lạc An Thần căng thẳng, đôi mắt cô ánh lên vẻ khó chịu. Cô rẽ vào một góc khuất sau dãy phòng học cũ, nơi ít người qua lại. Lạc An Thần dừng phắt lại, bàn tay cô siết chặt vào nhau. Nỗi bực tức kìm nén bấy lâu bỗng chốc bùng nổ. Cô quay phắt lại, đối diện với Anh Vĩ Bạch, người đã kịp tiến đến gần.
“Đủ rồi!” Lạc An Thần thốt lên, giọng cô xen lẫn sự uất ức. “Anh lúc nào cũng vậy, lúc nào cũng muốn em phải nhịn, phải kìm nén. Anh nghĩ em là con rối của anh sao?”
Anh Vĩ Bạch nhíu mày, anh chưa từng thấy Lạc An Thần bộc lộ sự phẫn nộ rõ ràng đến thế. “Anh chỉ muốn tốt cho em thôi, An Thần!”
“Tốt cho em?” Lạc An Thần bật cười khẩy, nụ cười đầy chua chát. “Lúc nào cũng ’em phải thế này’, ’em không được thế kia’. Em chán ghét cái việc lúc nào cũng phải sống dưới cái bóng của anh! Anh là Hot Boy, là người mẫu mực, còn em thì sao? Em lúc nào cũng phải làm theo ý anh, phải bị động chịu đựng mọi thứ! Em không muốn!” Giọng cô cao dần, ẩn chứa sự khao khát được giải thoát. “Em muốn được tự do làm điều em muốn! Tại sao em lúc nào cũng phải nhịn chứ? Em không muốn bị ức hiếp!”
Lạc An Thần ngồi lặng lẽ trên chiếc sofa êm ái trong Nhà của An Thần, ánh mắt cô vô định nhìn ra ngoài cửa sổ. Lời của Anh Vĩ Bạch vẫn văng vẳng bên tai, từng câu từng chữ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tự mãn bấy lâu của Lạc An Thần. Anh Vĩ Bạch không trách cứ Lạc An Thần chuyện gây sự, nhưng giọng điệu của anh ẩn chứa một sự cảnh báo, một sự thâm sâu mà từ trước đến nay Lạc An Thần chưa từng để tâm.
“Em nghĩ mọi chuyện chỉ đơn giản là đánh nhau thôi sao?” Anh Vĩ Bạch đã nói, “Thế giới này không phải cứ dùng nắm đấm là giải quyết được mọi thứ, nhất là ở Trường học mới này. Em còn quá ngây thơ.”
Lạc An Thần nhíu mày, những ký ức về 20 lần chuyển trường vì những trận ẩu đả bỗng hiện về. Cô luôn tin rằng mình đúng, luôn tin rằng dùng sức mạnh để răn đe là cách nhanh nhất để lập trật tự. Nhưng bây giờ, lời của Anh Vĩ Bạch gieo vào lòng cô một hạt mầm nghi ngờ. Nàng tiểu thư kiêu căng hôm qua, các fan nữ của Vĩ Bạch với ánh mắt ghen ghét, tất cả những hành động đó dường như không chỉ xuất phát từ sự bồng bột mà còn có một sự tính toán ngầm.
Lạc An Thần nhớ lại ánh mắt của Nữ sinh tiểu thư khi bị Anh Vĩ Bạch tát, không chỉ là sự uất ức mà còn là một tia căm hờn cháy bỏng. Cô bé đó chắc chắn không chỉ đơn thuần là một đứa trẻ hư hỏng. Trường học mới này, nơi tập trung toàn con nhà giàu, những đứa trẻ được nuông chiều, liệu có đơn giản chỉ là nơi để học tập? Hay đó là một xã hội thu nhỏ, với những quy tắc ngầm, những cuộc chiến quyền lực mà Lạc An Thần chưa từng đối mặt?
Lạc An Thần thở dài, đứng dậy đi đến cửa sổ. Cô nhìn ngắm khoảng sân rộng lớn của Nhà của An Thần, nhưng tâm trí đã bay đến Lớp 12A1, đến Sân trường/Hành lang của Trường học mới. “Thì ra mọi chuyện không đơn giản như mình nghĩ,” Lạc An Thần lẩm bẩm, một nhận thức mới mẻ và đầy thách thức bắt đầu hình thành trong tâm trí cô. Trận chiến đầu tiên của Lạc An Thần ở Trường học mới này, có lẽ, mới chỉ là khởi đầu.
An Thần và Vĩ Bạch bước ra khỏi Trường học mới, ánh chiều tà hắt dài lên những tán cây cổ thụ trong khuôn viên. Lạc An Thần vẫn còn chìm trong suy nghĩ về những lời của Anh Vĩ Bạch. Cô bé đi cạnh anh trai, im lặng khác thường. Anh Vĩ Bạch nhận thấy sự trầm ngâm của em gái, đôi mắt anh lướt qua vẻ mặt cô, ẩn chứa sự quan tâm.
“Về thôi,” Anh Vĩ Bạch khẽ nói, phá vỡ sự im lặng.
Khi họ đi ngang qua khu vực bảng thông báo ở Sân trường/Hành lang, một nhóm Bạn học đang tụ tập xì xầm. Lạc An Thần vô tình nghe được những đoạn hội thoại đứt quãng.
“Nghe nói tuần sau sẽ có…” một nữ sinh thì thầm, vẻ mặt đầy phấn khích xen lẫn sợ hãi.
“Chắc chắn là chuyện lớn,” một nam sinh khác tiếp lời, giọng đầy vẻ bí ẩn. “Thử thách năm nay nghe đồn… khó khăn lắm.”
Lạc An Thần dừng bước, đôi tai cô lập tức căng ra. “Thử thách?” cô thầm nghĩ. Cái từ đó lập tức khơi gợi sự tò mò trong cô.
Anh Vĩ Bạch cũng dừng lại, ánh mắt anh cảnh giác quét qua nhóm Bạn học kia. Anh quay sang Lạc An Thần, giọng trầm thấp: “Chuyện gì vậy?”
Một nữ sinh trong nhóm vô tình nhìn thấy Anh Vĩ Bạch, cô ta lập tức cúi đầu, kéo tay bạn mình và đi vội. Dù vậy, Lạc An Thần vẫn kịp nghe câu cuối cùng của một nữ sinh khác: “…đụng vào Lạc gia thì thảm rồi.”
Lạc An Thần và Anh Vĩ Bạch nhìn theo bóng lưng của nhóm Bạn học đang rời đi. Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng Lạc An Thần. Không phải là một trận đánh đấm thông thường, mà là một “sự kiện,” một “thử thách.” Có gì đó lớn hơn, phức tạp hơn đang chờ đợi ở Trường học mới này. Anh Vĩ Bạch nhìn Lạc An Thần, ánh mắt anh ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc.
“Đừng để ý,” Anh Vĩ Bạch nói, nhưng giọng anh không giấu được vẻ sốt ruột.
Lạc An Thần không đáp. Cô bé ngước nhìn bầu trời đang ngả màu tím sẫm, những đám mây lững lờ trôi như báo hiệu một cơn bão sắp đến. Trái tim cô, vốn luôn khao khát những trận chiến, giờ đây lại cảm thấy một sự căng thẳng lạ lùng. Cô hiểu, đây không còn là những cuộc ẩu đả bộc phát đơn thuần nữa rồi. Mọi chuyện ở Trường học mới này đang dần hé lộ một mặt tối, một trò chơi nguy hiểm mà cô chưa từng nghĩ tới. Anh Vĩ Bạch nắm chặt tay Lạc An Thần, kéo cô đi nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi những lời đồn thổi đáng sợ. Nhưng Lạc An Thần biết, điều đáng sợ nhất có lẽ đã bắt đầu.
Nhiều năm sau đó, khi những tháng ngày học trò đã lùi xa vào ký ức, Lạc An Thần thường nhớ về buổi chiều định mệnh ấy. Cái ngày cô bé Lạc An Thần ngây thơ, bồng bột bắt đầu hiểu rằng thế giới này không chỉ có đúng sai rõ ràng, không chỉ có nắm đấm và quyền lực. Cô đã từng tin rằng sức mạnh vật chất là tất cả, rằng tiếng nói của Lạc gia sẽ hóa giải mọi mâu thuẫn. Nhưng cuộc đời, với những biến cố và thử thách không ngừng, đã dạy cho cô một bài học khác. Nó không chỉ là về việc ai mạnh hơn ai, mà còn là về sự thấu hiểu, lòng trắc ẩn và khả năng tha thứ.
Những người bạn từng là đối thủ, những mối quan hệ từng căng thẳng, tất cả đều đã tìm thấy một điểm chung, một sự dung hòa. Cô học cách lắng nghe, không chỉ bằng tai mà bằng cả trái tim, để nhìn thấy những nỗi đau và khát khao đằng sau mỗi hành động. An Thần nhận ra, đôi khi, sự tha thứ không phải là yếu đuối, mà là sức mạnh lớn nhất, giải phóng cả người cho đi và người nhận. Cô hiểu rằng, không ai hoàn hảo, và những sai lầm, vấp ngã đều là một phần của hành trình trưởng thành.
Vĩ Bạch, người anh trai luôn bảo vệ và dẫn lối, đã giúp cô nhìn ra thế giới rộng lớn hơn, nơi có tình yêu thương, sự gắn kết và những giá trị nhân văn vượt lên trên mọi tranh chấp. Mỗi người trong cuộc đời cô, dù tốt hay xấu, đều là một mảnh ghép quan trọng, góp phần định hình nên con người Lạc An Thần ngày hôm nay. Không còn là cô tiểu thư bướng bỉnh chỉ biết dùng nắm đấm, Lạc An Thần của hiện tại là một người phụ nữ trưởng thành, biết trân trọng những khoảnh khắc bình yên và lan tỏa sự tử tế.
Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mang theo những bài học mới, nhưng cô tin rằng mình đã đủ bản lĩnh để đối mặt. Bởi lẽ, sau những giông bão, thứ đọng lại không phải là những vết sẹo, mà là sự trưởng thành, lòng biết ơn và một trái tim bình an. Và đôi khi, cái kết đẹp nhất không phải là chiến thắng tuyệt đối, mà là việc tìm thấy sự an nhiên trong chính tâm hồn mình, giữa bộn bề cuộc sống.