Đúng ngày dạm ngõ, vừa nhìn thấy đôi giày của mẹ chồng tương lai, tôi báo cho mẹ rồi h//ủy h//ôn ngay…
Sáng hôm đó, tôi dậy từ rất sớm. Hôm nay là ngày dạm ngõ của tôi và Minh – người đàn ông tôi yêu suốt ba năm trời. Mọi thứ đã được chuẩn bị chu đáo từ trước: bộ váy trắng tinh khôi, mâm quả được đặt cẩn thận, hoa tươi tràn ngập trong nhà. Trong lòng tôi vừa hồi hộp, vừa hạnh phúc, tưởng rằng đây sẽ là bước ngoặt mở ra một cuộc đời mới.
Khoảng 9 giờ, tiếng còi xe vang lên trước cổng. Tôi vội ra cùng mẹ để đón nhà trai. Từ xa, tôi đã thấy Minh bước xuống, tay cầm bó hoa lớn. Nhưng khi ánh mắt tôi vừa lướt qua đôi chân của người phụ nữ đi bên cạnh anh – mẹ anh – tôi bỗng khựng lại.
Đôi giày ấy… tôi chưa bao giờ quên. Đó là một đôi giày cao gót màu đỏ mận, với vết xước nhỏ ở gót trái. Cách đây hơn mười năm, chính tôi đã nhìn thấy đôi giày này trong một ký ức c/ay đắ/ng nhất đời mình…
Tâm trí Vy đột ngột bị kéo về quá khứ. Toàn bộ khung cảnh dạm ngõ lung linh, mâm quả rực rỡ và tiếng cười nói xung quanh Nhà Vy bỗng chốc mờ đi, chỉ còn lại một màu xám xịt và âm u bao trùm. Tiếng còi xe vừa nãy như biến thành một âm thanh chói tai khác, xé nát không gian. Trước mắt Vy, hình ảnh đôi giày cao gót đỏ mận với vết xước nhỏ ở gót trái bỗng phóng đại, chiếm trọn tầm nhìn. Vy cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, từ gáy lan xuống tận đầu ngón chân. Cảm giác kinh hoàng và sợ hãi dâng trào, bóp nghẹt lồng ngực. Hơn mười năm trước, chính đôi giày ấy đã dẫm lên vụn vỡ của cuộc đời Vy, nghiền nát những gì trong sáng nhất. Hình ảnh của ngày kinh hoàng ấy hiện rõ mồn một, sắc nét đến mức Vy có thể cảm nhận lại từng hơi thở dốc, từng tiếng khóc thét và mùi máu tanh tưởi. Cô đứng sững sờ, mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào đôi giày của Mẹ Minh, nhưng tâm hồn Vy đã trôi về một nơi rất xa, một nơi đầy rẫy nỗi đau và ám ảnh.
Không gian trước mắt Vy đột ngột vặn vẹo, xé toạc tấm màn hiện tại, kéo cô trở về hơn mười năm trước, vào cái ngày kinh hoàng ấy. Tiếng cười nói huyên náo của buổi dạm ngõ tan biến, thay vào đó là những âm thanh hỗn loạn, xé lòng. Vy bé bỏng, khi ấy chỉ chừng tám, mười tuổi, đang run rẩy nép mình sau bụi cây rậm rạp. Bàn tay nhỏ bé của Vy siết chặt lấy vạt áo đã nhàu nát, cố gắng ẩn mình vào bóng tối.
Cảnh tượng trước mắt Vy là một mớ hỗn độn của sự đau thương. Tiếng còi xe cứu thương vẳng lại từ xa, tiếng người la hét, khóc than hòa lẫn vào nhau. Đâu đó, một chiếc xe tải lật nghiêng, những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh như nước mắt. Nhưng tất cả đều không đáng sợ bằng hình ảnh người phụ nữ đang vội vã rời đi.
Người phụ nữ đó, khoác trên mình chiếc áo choàng màu tối, gương mặt bị che khuất một phần bởi mái tóc rối bời, nhưng Vy bé bỏng nhận ra đôi giày. Đôi giày cao gót màu đỏ mận, với vết xước nhỏ ở gót trái, vẫn còn nguyên vẹn, như một vết sẹo hằn trong ký ức. Đôi giày đó dường như đang chạy trốn, dẫm lên những mảnh vỡ, những giọt nước mắt và máu tươi còn vương vãi.
Mắt Vy bé bỏng dán chặt vào đôi giày đỏ, nhìn từng bước chân vội vã xa dần khỏi hiện trường. Vy nhận ra Mẹ Vy đang nằm gục giữa vũng máu, tay vẫn cố vươn về phía mình. Nỗi đau và sự hoảng loạn xé nát lồng ngực Vy. Vy nín thở, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Đôi giày đỏ mận, biểu tượng của sự tàn nhẫn, của sự bỏ mặc, cứ thế xa dần, để lại gia đình Vy trong cảnh hoạn nạn, đổ nát. Vết sẹo kinh hoàng ấy khắc sâu vào tâm hồn non nớt của Vy, không thể xóa nhòa.
Vy giật mình, cơ thể chấn động kịch liệt, như thể vừa bị kéo lên từ đáy vực sâu hun hút. Hơi thở của Vy dồn dập, lồng ngực phập phồng đau đớn. Ký ức kinh hoàng về vụ tai nạn, về Mẹ Vy nằm giữa vũng máu, và đôi giày đỏ mận chạy trốn tan biến, nhường chỗ cho khung cảnh hiện thực. Tiếng nói cười ấm áp, hương hoa tươi từ bó hoa lớn trên bàn, mâm quả đầy ắp màu sắc và bộ váy trắng tinh khôi mà Vy đang mặc bỗng trở nên mờ ảo, nhuốm một màu kinh hoàng.
Mắt Vy trợn trừng, dán chặt vào một điểm duy nhất trong phòng khách Nhà Vy. Đó là đôi giày cao gót màu đỏ mận, với vết xước nhỏ ở gót trái, đang nằm ngay ngắn dưới chân Mẹ Minh. Giây phút đó, thế giới của Vy như sụp đổ. Không thể tin nổi vào sự trùng hợp tàn nhẫn này. Hình ảnh Mẹ Minh tươi cười, hiền hậu ban nãy bỗng hóa thành bóng ma đáng sợ của người phụ nữ lạnh lùng bỏ chạy khỏi hiện trường vụ tai nạn hơn mười năm trước. Nụ cười trên môi Vy đông cứng lại, thay vào đó là nét mặt tái mét, đôi mắt mở to vì sốc và nỗi kinh hoàng. Sự hạnh phúc, tình yêu Vy dành cho Minh, tất cả đều tan biến, chỉ còn lại cảm giác bị phản bội xé nát tâm can. Vy không còn nghe thấy gì, không nhìn thấy ai khác ngoài đôi giày chết tiệt đó. Mẹ Vy và Minh ngồi cạnh, dường như đã nhận ra sự thay đổi đột ngột trên gương mặt Vy, nhưng Vy không hề hay biết. Trong đầu Vy, chỉ còn tiếng vọng của tiếng còi xe, tiếng la hét và hình ảnh đôi giày đỏ mận dẫm lên nỗi đau.
Vy đứng sững như trời trồng. Đôi mắt Vy vẫn dán chặt vào đôi giày cao gót đỏ mận dưới chân Mẹ Minh, nhưng tâm trí cô đã chìm sâu vào một vực thẳm khác. Cả khán phòng như đóng băng, tiếng cười nói dịu dàng ban nãy hóa thành những tiếng rít chói tai trong đầu Vy. Hai bàn tay Vy siết chặt vào nhau đến trắng bệch, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Trái tim Vy đập thình thịch, dồn dập như tiếng trống trận, muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô liếc nhìn Minh, người đàn ông cô yêu, người đang ngồi cạnh với ánh mắt lo lắng, như thể cảm nhận được sự bất ổn từ cô. Khuôn mặt anh vẫn là sự hiền lành, yêu thương mà Vy hằng biết. Nhưng rồi, ánh mắt Vy lại trượt sang Mẹ Minh, người phụ nữ vẫn nở nụ cười hiền hậu, nhưng giờ đây nụ cười ấy trở nên méo mó, ghê rợn trong mắt Vy. Nỗi đau đớn từ quá khứ và sự thật nghiệt ngã ở hiện tại ập đến khiến Vy choáng váng, thế giới quay cuồng.
Trong đầu Vy, tiếng nói câm lặng gào thét: “Không thể nào… Bà ta chính là kẻ đã hủy hoại gia đình mình…”. Toàn bộ sự hạnh phúc, lễ dạm ngõ, bộ váy trắng tinh khôi, mâm quả, hoa tươi – tất cả bỗng chốc trở thành một tấn bi kịch trớ trêu, một trò đùa tàn nhẫn của số phận. Vy cảm thấy dạ dày mình quặn thắt, một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Cô muốn hét lên, muốn xé toạc tấm màn kịch giả dối này, nhưng cơ thể cô bị đóng băng, chỉ có nỗi kinh hoàng và sự căm phẫn đang gặm nhấm từng tế bào.
Minh lập tức đứng dậy, tiến đến gần Vy. Gương mặt anh hiện rõ vẻ lo lắng khi thấy cô bất thường. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay cô, cố gắng thu hút sự chú ý của Vy.
MINH
(Giọng dịu dàng, đầy lo lắng)
Em sao vậy, Vy? Em có vẻ không khỏe?
Vy không đáp. Đôi mắt cô vẫn lạnh lùng và xa cách, không một chút phản ứng, như thể linh hồn đã rời khỏi thể xác. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Mẹ Minh, người phụ nữ đang ngồi đối diện, cười nói vui vẻ với Mẹ Vy. Sự im lặng đáng sợ và cái nhìn trống rỗng của Vy khiến Minh càng thêm bối rối, tim anh đập thình thịch vì dự cảm chẳng lành.
Minh vẫn còn đang định hỏi thêm, nhưng Vy đột ngột rút mạnh tay khỏi anh, gần như hất ra. Cô xoay người một cách dứt khoát, ánh mắt kiên định, lạnh lẽo, găm thẳng vào Mẹ Minh – người vẫn đang vui vẻ trò chuyện cùng Mẹ Vy. Khoảnh khắc đó, nụ cười trên môi Mẹ Minh khựng lại. Một sự ghê tởm và căm phẫn không thể che giấu bùng lên trong đôi mắt Vy, nó hiện rõ ràng như thể cô đang đối diện với một con quỷ. Vy hít một hơi thật sâu, dồn nén tất cả những cảm xúc đang cuộn trào, trong đầu cô chỉ còn một quyết tâm duy nhất: phải hành động ngay lập tức, dù cho điều đó có phá hủy tất cả những gì cô đang có. Khuôn mặt Vy tái mét, trắng bệch như tờ giấy, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên sự kiên định đến đáng sợ, một ánh mắt không còn gì để mất.
Vy xoay phắt người, bỏ mặc ánh mắt bàng hoàng của Mẹ Minh, lập tức kéo tay Mẹ Vy, gần như lôi bà sang một bên. Mẹ Vy giật mình, chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị Vy ghì chặt cánh tay. Vy cúi sát đầu vào tai Mẹ Vy, giọng thì thầm cấp bách, căng như dây đàn, đôi mắt cô ngấn nước, ánh lên vẻ cầu xin đến tuyệt vọng.
“Mẹ ơi, Mẹ phải hủy hôn ngay bây giờ!” Vy nói, từng chữ như bị siết chặt trong cổ họng.
Mẹ Vy trố mắt nhìn Vy, gương mặt bà từ từ biến sắc, từ sự ngỡ ngàng chuyển sang bàng hoàng không tin. Bà nhìn xoáy vào đôi mắt đầy ám ảnh của Vy, như thể đang cố tìm một lời giải thích nào đó cho hành động kỳ lạ này của con gái.
“Con nói cái gì vậy, Vy? Hủy hôn? Con đang nói đùa phải không? Hôm nay là ngày dạm ngõ của con đó!” Mẹ Vy thì thầm lại, vừa giận vừa hoảng sợ, tưởng Vy bị sốc mà nói mê.
Vy siết chặt tay Mẹ Vy hơn nữa, gằn giọng khẩn khoản, nước mắt chực trào ra.
“Mẹ ơi, Mẹ cứ tin con! Người phụ nữ đó… chính là kẻ đã…” Vy nghẹn lời, những ký ức kinh hoàng ùa về khiến cô không thể nói tiếp. “Mẹ ơi, Mẹ cứ tin con! Con sẽ giải thích sau, nhưng bây giờ, làm ơn, Mẹ phải hủy hôn ngay lập tức!”
Mẹ Vy nuốt khan, đôi mắt bà đảo nhanh một vòng, lướt qua Mẹ Minh đang đứng cách đó không xa, ánh mắt bà thoáng hiện lên vẻ nghi ngờ xen lẫn hoảng loạn. Bà siết nhẹ tay Vy, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng nhưng cảm giác căng thẳng cứ thế dâng lên, lan tỏa khắp cơ thể.
“Con nói gì vậy, Vy? Đừng làm loạn! Có chuyện gì từ từ nói, đừng để mất mặt gia đình!” Mẹ Vy thì thầm, giọng bà run rẩy nhưng vẫn cố gắng kìm nén sự lo sợ tột độ đang bủa vây. Bà cố gắng kéo Vy sát vào hơn, tay bà vỗ nhẹ lên cánh tay cô, như muốn trấn an cả hai mẹ con, đồng thời ra hiệu cho Vy giữ im lặng, không để lộ ra bất kỳ điều gì bất thường trong ngày trọng đại này.
Vy dứt khoát rút tay ra khỏi Mẹ Vy, đẩy nhẹ nhưng kiên quyết. Bà Mẹ Vy ngỡ ngàng, đôi mắt mở to nhìn con gái. Vy không chần chừ, cô bước thêm một bước về phía trước, bỏ lại Mẹ Vy đang đứng chôn chân phía sau. Cả căn phòng tại Nhà Vy bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn vào cô gái trong bộ váy trắng tinh khôi, đứng đối mặt với cả hai gia đình đang ngồi phía dưới. Minh, ngồi cạnh Mẹ Minh, lặng người nhìn Vy, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng anh.
Không khí như đặc quánh lại, tiếng chim ngoài cửa sổ cũng bỗng chốc ngừng hót. Vy hít một hơi thật sâu, đôi môi cô run rẩy khẽ mở. Giọng cô phát ra, ban đầu yếu ớt nhưng rồi càng lúc càng vang vọng rõ ràng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của buổi lễ dạm ngõ.
“Tôi xin lỗi…” Vy nói, đôi mắt cô lướt qua Mẹ Minh, qua Minh, rồi dừng lại ở Mẹ Vy đang tái nhợt. Cả khán phòng đều ngỡ ngàng, nín thở chờ đợi. “Tôi xin lỗi, nhưng hôn sự này không thể tiếp tục được.”
Vy dứt khoát rút tay ra khỏi Mẹ Vy, đẩy nhẹ nhưng kiên quyết. Bà Mẹ Vy ngỡ ngàng, đôi mắt mở to nhìn con gái. Vy không chần chừ, cô bước thêm một bước về phía trước, bỏ lại Mẹ Vy đang đứng chôn chân phía sau. Cả căn phòng tại Nhà Vy bỗng chốc im bặt, mọi ánh mắt đổ dồn vào cô gái trong bộ váy trắng tinh khôi, đứng đối mặt với cả hai gia đình đang ngồi phía dưới. Minh, ngồi cạnh Mẹ Minh, lặng người nhìn Vy, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng anh.
Không khí như đặc quánh lại, tiếng chim ngoài cửa sổ cũng bỗng chốc ngừng hót. Vy hít một hơi thật sâu, đôi môi cô run rẩy khẽ mở. Giọng cô phát ra, ban đầu yếu ớt nhưng rồi càng lúc càng vang vọng rõ ràng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của buổi lễ dạm ngõ.
“Tôi xin lỗi…” Vy nói, đôi mắt cô lướt qua Mẹ Minh, qua Minh, rồi dừng lại ở Mẹ Vy đang tái nhợt. Cả khán phòng đều ngỡ ngàng, nín thở chờ đợi. “Tôi xin lỗi, nhưng hôn sự này không thể tiếp tục được.”
Minh đứng chết trân, gương mặt anh trắng bệch vì sốc. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe, đôi mắt anh dại ra nhìn Vy. Mẹ Minh, ngồi cạnh anh, lập tức sa sầm nét mặt, vẻ giận dữ và bất bình hiện rõ trên khuôn mặt bà. Bà siết chặt tay, nhìn chằm chằm vào Vy với ánh mắt đầy phẫn nộ.
“Vy, em đang nói gì vậy?” Minh run rẩy hỏi, giọng anh lạc đi vì quá đỗi bàng hoàng. “Chuyện gì đang xảy ra ở đây?”
Lời nói của Minh như một tiếng sét đánh ngang tai, kéo mọi người khỏi cơn sốc ban đầu. Cả khán phòng bắt đầu xôn xao, những tiếng bàn tán thì thầm nổi lên, lan nhanh khắp Nhà Vy. Ánh mắt tò mò, khó hiểu, và cả nghi ngờ đổ dồn vào Vy.
Mẹ Minh không còn kiềm chế được nữa. Bà sừng sộ đứng dậy, đẩy ghế lùi ra sau một cách thô bạo, tạo ra một tiếng động chói tai. Cả căn phòng đang xôn xao bỗng chốc im bặt một lần nữa, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía bà. Mẹ Minh sải bước nhanh tới, ánh mắt sắc như dao cau găm thẳng vào Vy, không chút nể nang. Sau đó, bà liếc nhanh sang Mẹ Vy, khóe môi khinh miệt nhếch lên, đầy vẻ xem thường.
Bà đứng đối diện Vy, giọng nói cao vút, đầy vẻ buộc tội, vang vọng khắp Nhà Vy.
“Cô Vy, cô ăn nói hồ đồ gì vậy?” Mẹ Minh chất vấn, giọng bà lạnh băng như băng giá. “Hay là nhà cô muốn làm cao, muốn đòi hỏi thêm? Chúng tôi đến đây thành tâm, vậy mà cô lại giở trò này ra sao?” Bà cố gắng dập tắt tình hình, đổ lỗi cho Vy như một cách để giành lại thế chủ động.
Vy vẫn đứng đó, dáng người mảnh mai nhưng không chút nao núng trước lời buộc tội đầy giận dữ của Mẹ Minh. Ánh mắt Vy nhìn thẳng vào Mẹ Minh, sâu thẳm vừa chất chứa nỗi đau, vừa bừng lên vẻ thách thức đến lạ. Cả căn phòng như nín thở. Mẹ Vy đứng phía sau, nét mặt lo lắng tột độ. Minh cũng căng thẳng nhìn chằm chằm vào hai người phụ nữ.
Vy không đáp lời, cô từ tốn đưa ngón tay mảnh mai lên, khẽ chỉ vào thứ gì đó phía dưới chân Mẹ Minh. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn theo hướng ngón tay Vy. Là đôi giày cao gót màu đỏ mận mà Mẹ Minh đang đi, với vết xước nhỏ ẩn hiện ở gót trái.
“Bà ơi…” Vy cất giọng, không còn vẻ dịu dàng, lễ phép thường ngày, thay vào đó là sự kiên quyết, sắc lạnh đến bất ngờ. “Bà có nhớ đôi giày này không?”
Mẹ Minh định buông lời khinh miệt nhưng Vy không cho bà cơ hội. Giọng Vy tiếp tục vang lên, mạnh mẽ hơn, như một lời chất vấn không thể chối từ.
“Và những gì đã xảy ra hơn mười năm trước?”
Nụ cười tự mãn, đầy vẻ khinh thường vẫn còn vương trên môi Mẹ Minh bỗng chốc tắt ngấm. Khuôn mặt bà biến sắc, từ sự giận dữ chuyển sang vẻ bàng hoàng, rồi từ từ trắng bệch đi, như thể vừa bị dội gáo nước lạnh vào giữa tiết trời đông giá. Đôi mắt bà trợn trừng, nhìn Vy đầy kinh hãi.
Mẹ Minh đột ngột lùi lại một bước, như bị một lực vô hình xô đẩy. Nụ cười tự mãn đã hoàn toàn biến mất khỏi môi bà, thay vào đó là sự tái mét đến đáng sợ. Đôi mắt bà, vốn đang trợn trừng, giờ đây đảo loạn xạ, liếc nhanh xuống đôi giày cao gót màu đỏ mận mà Vy vừa chỉ, rồi lại vội vã đưa lên nhìn Vy, chất chứa sự hoảng loạn và kinh hãi tột độ.
“Cô… cô nói gì vậy?” Mẹ Minh lắp bắp, giọng nói run rẩy đến không ngờ. “Tôi không… không hiểu cô đang ám chỉ điều gì! Tôi chẳng nhớ nhung gì hết!”
Lời chối bỏ yếu ớt của bà như tiếng chuông điểm rõ sự chột dạ đang gặm nhấm bên trong. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đến ngột ngạt, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Mẹ Minh, chứng kiến sự bàng hoàng và vẻ tội lỗi đang hiện rõ mồn một trên khuôn mặt bà, như một bức màn che đã bị xé toạc. Minh nhìn mẹ, lòng dấy lên nghi ngờ. Mẹ Vy đứng sau Vy, khẽ nắm chặt tay con gái, nhận ra rằng sự thật kinh hoàng sắp được phơi bày.
Minh quay phắt lại, ánh mắt anh hoảng loạn lướt qua Mẹ Minh đang tái mét, rồi lại dừng lại ở gương mặt Vy, nơi sự kiên định và cả nỗi đau đang dần hiện rõ. Anh cảm nhận được một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, một bí mật khủng khiếp đang dần được phơi bày ngay giữa buổi lễ trọng đại này. Gương mặt Minh co lại vì tuyệt vọng và đau khổ. Anh thấy rõ ràng có một sự thật tàn nhẫn đang bị giấu kín, và nó liên quan đến cả hai người phụ nữ quan trọng nhất đời anh. Anh lắc đầu nguầy nguậy, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến.
“Mẹ!” Minh cầu xin, giọng nói anh nghẹn ứ lại, khó khăn lắm mới thốt lên từng chữ. “Vy! Xin hãy nói cho con biết rốt cuộc là chuyện gì!”
Anh nhìn Vy, đôi mắt van nài như muốn xuyên thấu cô, rồi lại quay sang Mẹ Minh, người vẫn còn đứng bất động, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Không ai đáp lời anh. Sự im lặng trong căn phòng Nhà Vy lúc này nặng nề đến nghẹt thở, như thể một tảng đá vô hình đang đè nén lên lồng ngực của mỗi người. Mâm quả rực rỡ sắc màu, những bó hoa tươi thắm, tất cả bỗng trở nên lạc lõng, vô nghĩa trong không khí căng như dây đàn. Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Cả buổi lễ dạm ngõ, vốn dĩ phải là niềm vui, giờ đây chìm trong màn sương mù của nghi ngờ và sự thật kinh hoàng.
Vy vẫn đứng đó, đôi mắt đẫm nước nhưng ẩn chứa một tia nhìn kiên định đến đáng sợ. Cô quay sang nhìn Minh, ánh mắt chất chứa biết bao tiếc nuối và thương cảm. Trái tim cô như bị bóp nghẹt khi thấy gương mặt tan nát của anh, người đàn ông cô yêu bằng cả sinh mệnh, nhưng giờ đây lại đứng giữa cô và mối thù gia tộc. Một thoáng do dự lướt qua, nhưng ngay lập tức, nó bị đẩy lùi bởi ngọn lửa hận thù cháy bỏng.
Ánh mắt Vy sắc lạnh chuyển hướng sang Mẹ Minh. Khuôn mặt cô giờ đây không còn sự mềm mại của tình yêu, mà chỉ còn là sự lạnh lùng và kiên quyết đến tột cùng. Cô biết, không thể có đường lui nào nữa. Con đường này đã được định sẵn từ hơn mười năm trước, khi gia đình cô tan nát.
Vy hít một hơi thật sâu, giọng nói cô vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo sự chua chát, đắng ngắt mà không ai có thể lường trước.
“Minh,” Vy nói, từng chữ như cứa vào lòng anh, “em xin lỗi. Nhưng mối thù này, em không thể nào quên.”
Nước mắt Vy trào ra, lăn dài trên má, hòa lẫn với lớp trang điểm nhẹ nhàng. Cô nhìn thẳng vào Minh, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn giữ vững sự quyết tâm.
“Em không thể lấy con trai của kẻ đã hủy hoại gia đình em.”
Vy’s words, raw and bitter, xé tan không khí trang trọng của buổi dạm ngõ. Cả căn phòng như nín thở, mọi ánh mắt đổ dồn vào cô gái trong bộ váy trắng tinh khôi, giờ đây lại mang vẻ kiên quyết đến lạnh lùng. Mâm quả đầy ắp hoa tươi và lễ vật bỗng trở nên lạc lõng giữa sự căng thẳng tột độ.
Mẹ Minh, sắc mặt trắng bệch vì tức giận, bật dậy khỏi ghế như một lò xo. Bà chỉ tay vào Vy, giọng run rẩy nhưng đầy vẻ khinh miệt.
“Cô… Cô nói cái gì? Hủy hoại gia đình? Cô vu khống ai vậy hả? Cái loại con gái không biết liêm sỉ, bịa đặt chuyện để phá đám cưới của mình à?”
Mẹ Vy vội vàng chạy đến, cố gắng nắm tay Mẹ Minh, khuôn mặt tái mét.
“Chị ơi, chị Minh, có gì từ từ nói chuyện ạ! Chắc con bé nó hiểu lầm gì đó, tuổi trẻ bồng bột mà chị! Minh với Vy yêu nhau thật lòng, chị đừng để hiểu lầm nhỏ làm hỏng chuyện đại sự.”
Nhưng Mẹ Minh đã hoàn toàn mất bình tĩnh. Bà gạt tay Mẹ Vy ra, ánh mắt tóe lửa.
“Hiểu lầm ư? Cô nghe rõ chưa? Con gái cô vừa nói nó không thèm lấy con trai tôi, vì gia đình tôi là ‘kẻ hủy hoại’! Cái gia đình giàu có, danh giá như chúng tôi mà lại bị vu cho cái tội đó sao? Hả? Hôm nay, tôi xin tuyên bố, hôn sự này HỦY! NGAY LẬP TỨC!”
Gia đình Minh, từ người lớn đến đám trẻ nhỏ, đều đồng loạt đứng dậy. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên như ong vỡ tổ khắp Nhà Vy. Những vị khách ban nãy còn hồ hởi chúc phúc, giờ đây lại đưa mắt dò xét, bàn tán to nhỏ. Một vài người thì thầm về “mối thù gia tộc” mà Vy vừa nhắc đến, những ánh mắt tò mò và phán xét dán chặt vào Vy.
Minh vẫn đứng đó, như một pho tượng. Gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn xoáy vào Vy. Anh không khóc, không nói, chỉ đứng yên lặng giữa mớ hỗn độn cảm xúc và sự thật phơi bày. Tình yêu của họ, chỉ vài phút trước còn lấp lánh như giấc mơ, giờ đây đã tan vỡ một cách đau đớn và công khai, ngay trước mắt tất cả mọi người. Trái tim Minh như bị hàng ngàn mảnh kính cứa nát. Anh không thể tin nổi, người con gái anh yêu hơn cả sinh mệnh lại có thể nói ra những lời đó, lại có thể ôm mối hận thù sâu đậm đến vậy. Đôi giày cao gót màu đỏ mận của Vy, từng là biểu tượng của tình yêu và những bước chân tương lai, giờ đây dường như chỉ là một vết xước nhỏ ở gót trái, ẩn chứa một sự thật đầy nghiệt ngã.
Mẹ Minh lườm Vy lần cuối, ánh mắt chứa đựng sự phẫn nộ và ghê tởm tột độ, rồi quay người giục gia đình ra về.
“Đi thôi! Một bước cũng không ở lại cái nhà này nữa!”
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng ghế va chạm lộn xộn. Mâm quả, hoa tươi, tất cả lễ vật trang hoàng cho buổi dạm ngõ đều trở nên vô nghĩa. Tiếng còi xe ô tô của gia đình Minh rít lên, rồi dần tắt hẳn trong màn đêm buông xuống, mang theo những mảnh vỡ của một tình yêu, những lời thề ước, và cả một tương lai tưởng chừng đã định sẵn. Vy đứng đó, nhìn theo bóng xe khuất dần, trái tim cô đau nhói nhưng đôi mắt vẫn ánh lên ngọn lửa của mối thù chưa nguôi. Cô đã đánh đổi tình yêu bằng cả thanh xuân để đổi lấy sự báo thù, và giờ đây, cảm giác trống rỗng bao trùm lấy cô.
Sự tĩnh lặng sau cơn bão luôn mang theo một nỗi cô đơn đến lạ thường. Khi cánh cổng Nhà Vy khép lại, kéo theo những lời bàn tán xôn xao và những ánh nhìn tò mò, chỉ còn lại Vy, Mẹ Vy, và một không gian im ắng đến đáng sợ. Bộ váy trắng tinh khôi Vy đang mặc, từng được kỳ vọng sẽ mở ra một chương mới của hạnh phúc, giờ đây lại thấm đẫm vị đắng của sự đổ vỡ. Những cánh hoa tươi trên mâm quả đã bắt đầu héo úa, giống như chính tình yêu vừa bị chôn vùi. Có lẽ, trong cuộc đời này, có những lựa chọn mà dù ta có quyết tâm đến đâu, cũng để lại vết sẹo không thể xóa nhòa. Vy đã chọn con đường báo thù, con đường của một quá khứ ám ảnh hơn mười năm trước, hơn là một tương lai rạng rỡ bên người mình yêu.
Trong giây phút ấy, có lẽ cô đã nhận ra cái giá phải trả cho sự kiên định của mình. Nụ cười hạnh phúc của Minh, ánh mắt bao dung của anh, tất cả giờ đây đã hóa thành những mảnh vỡ vụn vặt trong trái tim cô. Cuộc sống vốn dĩ không phải lúc nào cũng rạch ròi giữa đúng và sai, giữa yêu và hận. Đôi khi, chính những quyết định tưởng chừng hợp lý nhất lại mang đến nỗi đau lớn nhất cho chính mình và những người xung quanh. Có lẽ, tha thứ không chỉ là cho người khác, mà còn là giải thoát chính mình khỏi gông cùm của hận thù. Bình yên không phải là khi mọi sóng gió đã lặng yên, mà là khi ta tìm thấy sự an nhiên trong tâm hồn mình, dù cho cuộc đời vẫn còn muôn vàn thử thách. Vy biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng giờ đây, cô phải đối mặt với lựa chọn của chính mình, với những hậu quả mà nó mang lại, và học cách hàn gắn những vết thương, không chỉ của bản thân mà còn của cả những linh hồn đã vô tình bị cuốn vào vòng xoáy nghiệt ngã này. Một ngày nào đó, hy vọng, cô sẽ tìm thấy ý nghĩa thực sự của sự bình yên.

