“Con trai tôi bỏ cả tiểu thư Hà Thành để cưới cô gái nuôi bò trên Điện Biên. Ngày nó báo tin, tôi suýt sặc nước chè. Một đứa học đại học Ngoại thương, tương lai sáng lạn, gia đình có điều kiện, lại đi lấy một cô gái… chăn bò? Đến ngày dạm ngõ, tôi mang đúng 1 triệu lễ đen, lòng đầy định kiến, ngỡ mình đi vào nơi lam lũ. Ai ngờ… bước chân đến cổng nhà gái, tôi chết lặng. Trước mắt tôi không phải là căn nhà sàn cũ kỹ như tôi tưởng, mà là một căn biệt thự hai tầng giữa núi đồi, hoành tráng chẳng kém gì nhà đại gia phố cổ.”
Tôi tên là Thức, năm nay đã ngoài 50 tuổi, làm kế toán trưởng cho một doanh nghiệp nhà nước ở Hà Nội. Vợ tôi là giáo viên cấp ba đã về hưu. Chúng tôi chỉ có một đứa con trai – Tùng – bao nhiêu kỳ vọng đều đặt cả vào nó. Tùng học giỏi, thông minh, ngoan ngoãn. Ngay từ thời đại học ở Ngoại thương, nó đã được nhiều người chú ý. Gia đình tôi chẳng phải đại gia, nhưng cũng không thiếu thốn – nhà mặt phố quận Hai Bà Trưng, có ô tô, có nhà cho thuê, cuộc sống không đến nỗi nào.
Con trai đồ dùng học tập
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Ông Thức cùng vợ và Tùng đứng sững sờ trước cổng biệt thự hai tầng bề thế, mắt mở to không tin vào cảnh tượng trước mắt. Vợ ông Thức che miệng, đôi mắt tròn xoe lộ rõ vẻ choáng váng. Tùng, dù đã biết trước, nhưng cũng không khỏi ngạc nhiên khi chứng kiến phản ứng của bố mẹ mình. Cổ họng Ông Thức khô khốc, cứng đờ. Định kiến ban đầu về “nhà con bé chăn bò” bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn, tan biến như bong bóng xà phòng. Một cảm giác hổ thẹn, xen lẫn ngỡ ngàng dội về. Ông Thức lẩm bẩm, giọng lạc đi vì kinh ngạc: “Đây… đây là nhà con bé chăn bò sao? Không thể nào!” Ông Thức day nhẹ thái dương, cố gắng xử lý những gì đang diễn ra. Cả đời làm kế toán trưởng, gặp gỡ bao nhiêu người, nhưng chưa bao giờ ông Thức lại bị một tình huống “lật kèo” đến mức này. Vợ ông Thức nhìn chồng, rồi lại nhìn ngôi biệt thự, ánh mắt đầy rắc rối. Tùng đứng bên cạnh, im lặng quan sát nét mặt của bố mẹ, nụ cười nhẹ ẩn hiện.
Đoàn người đi dạm ngõ phía sau, gồm những bà con và bạn bè thân thiết của Ông Thức, cũng bắt đầu xôn xao bàn tán. Họ vừa mới xuống xe, còn đang chỉnh trang áo quần thì tầm mắt đã bị hút chặt vào căn biệt thự sừng sững trước mặt.
Một bà cô của Ông Thức, vốn nổi tiếng khó tính và hay soi mói, há hốc miệng, chiếc quạt nan trên tay ngừng phe phẩy. Bà lẩm bẩm với người đứng cạnh: “Trời đất ơi! Nhà con dâu tương lai của Thức đây sao? Giữa cái núi rừng này mà xây được thế này ư?”
Người phụ nữ bên cạnh, bạn thân của Vợ ông Thức, lập tức đưa tay che miệng, cố nén tiếng thốt ra. Bà nhanh chóng rút điện thoại, bấm chụp liên tục, gương mặt rạng rỡ vì kinh ngạc xen lẫn thích thú. “Thật không thể tin nổi! Thức và chị nhà chắc ngất mất. Lúc trước còn chê con bé nhà nghèo, giờ thì… ôi giời ơi!”
Những tiếng xì xào, bàn tán lan nhanh như cháy rừng. Ánh mắt kinh ngạc, tò mò quét khắp biệt thự hai tầng đồ sộ, từng chi tiết nhỏ cũng không thoát khỏi tầm nhìn của họ. Từ cổng sắt chạm trổ cầu kỳ đến những hàng cây cảnh được cắt tỉa công phu, tất cả đều toát lên vẻ giàu sang, quyền quý mà họ chưa từng nghĩ sẽ thấy ở chốn Điện Biên này. Một vài người còn không ngần ngại giơ điện thoại lên, lia máy ghi lại cảnh tượng hoành tráng này, như để lưu giữ bằng chứng cho một câu chuyện “cổ tích” có thật.
Một người đàn ông, đồng nghiệp của Ông Thức, gật gù liên tục. Ông ta vỗ vai một người khác, mắt sáng rực: “Này ông, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong được. Thức nhà ta có phước lớn rồi, chê bai gì nữa!”
Ông Thức và Vợ ông Thức vẫn đứng như trời trồng, phía trước, nghe rõ mồn một những lời bàn tán phía sau mà không thể phản ứng. Nét mặt của Ông Thức càng thêm phức tạp, hổ thẹn. Ông hiểu rõ những lời khen ngợi kia cũng chính là lời trách móc thầm kín dành cho định kiến của ông trước đó. Tùng đứng bên cạnh, nụ cười trên môi đã rõ nét hơn, ánh mắt nhìn bố mẹ và đoàn người phía sau đầy ẩn ý.
Đoàn người phía sau vẫn xì xào bàn tán, lời khen ngợi biến thành những mũi dùi vô hình găm vào lòng Ông Thức. Ông Thức và Vợ ông Thức đứng sững, hổ thẹn. Đúng lúc ấy, cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo của biệt thự hé mở.
Từ bên trong, một cặp vợ chồng trung niên chậm rãi bước ra. Họ ăn vận giản dị, bà mặc bộ áo bà ba lụa màu mận chín, ông vận bộ đồ kaki màu xám tro, nhưng cả hai đều toát lên vẻ phúc hậu, hiền lành và sự ung dung tự tại. Nụ cười niềm nở thường trực trên môi họ.
Cha của Cô gái Điện Biên mỉm cười, tiến lại phía trước, chìa tay ra với Ông Thức. Gương mặt ông hiền từ, không một chút vẻ khó chịu hay phán xét nào, dù nhìn rõ sự ngạc nhiên tột độ đang hiện rõ trên gương mặt của Ông Thức. Ông Thức giật mình, vội vã đưa tay ra bắt, bàn tay ông vẫn còn hơi run.
Mẹ của Cô gái Điện Biên, với nụ cười tươi rói, cất giọng ấm áp:
“Chào ông bà thông gia, mời ông bà và đoàn vào nhà ạ.”
Lời mời thân tình như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu ngạo cố hữu của Ông Thức và Vợ ông Thức, khiến họ càng thêm bẽ bàng. Tùng vẫn đứng đó, nụ cười ẩn ý giờ đây đã chuyển thành sự mãn nguyện rõ rệt, đôi mắt anh lướt qua vẻ mặt của bố mẹ và cả đoàn người phía sau, như một lời khẳng định không cần nói.
Tùng bước lên phía trước, nắm lấy tay Ông Thức và Vợ ông Thức. Nụ cười mãn nguyện vẫn vương trên môi anh, nhưng giờ đây pha thêm chút trấn an, xoa dịu. Anh quay sang cha mẹ của Cô gái Điện Biên, cúi đầu chào một lần nữa rồi cất giọng rõ ràng, dứt khoát:
“Con xin giới thiệu với bố mẹ và cả đoàn, đây là bác Hùng và bác Mai, bố mẹ của vợ con tương lai.”
Anh khẽ siết tay bố mẹ mình, rồi hướng ánh mắt về phía Ông Thức và Vợ ông Thức, giọng anh chợt trầm hơn, đầy tự hào:
“Bố mẹ ơi, bố mẹ của vợ con là những người nông dân khởi nghiệp từ chính mảnh đất Điện Biên này. Bằng bàn tay lao động, bằng trí tuệ và sự kiên trì, từ hai bàn tay trắng, bố mẹ đã gây dựng nên trang trại lớn nhất vùng và cả cơ ngơi đồ sộ mà bố mẹ đang đứng trước mắt đây. Tất cả đều là mồ hôi, nước mắt và công sức của bố mẹ vợ con.”
Lời nói của Tùng, từng câu từng chữ, như những nhát búa giáng mạnh vào sự kiêu ngạo đang lung lay của Ông Thức. Ông Thức chợt thấy mặt mình nóng ran. Ông cúi gằm mặt xuống, tránh đi ánh mắt của cha của Cô gái Điện Biên, người vẫn đang đứng đó với nụ cười hiền hậu. Những lời giải thích của Tùng không chỉ đơn thuần là giới thiệu, mà còn là một câu trả lời đanh thép cho những phán xét nông cạn, thiển cận mà Ông Thức đã giữ kín trong lòng.
Một cảm giác xấu hổ, ê chề dâng lên trong lòng Ông Thức. Ông nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lại liếc nhìn đôi bàn tay chai sạn của cha của Cô gái Điện Biên đang buông thõng bên hông bộ đồ kaki giản dị. Trong khoảnh khắc ấy, Ông Thức đột ngột nhận ra mình đã sai lầm đến nhường nào. Sự khinh thường, coi rẻ giá trị lao động và sự thành công tự thân của người khác chỉ vì họ mang danh “nông dân” đã khiến ông trở nên nhỏ bé, thô tục ngay chính trước mặt con trai mình. Ông Thức ngước mắt lên nhìn vợ, thấy Vợ ông Thức cũng đang cúi mặt, vẻ bẽ bàng không khác gì ông. Hai người không nói một lời nào, chỉ đứng đó, chìm trong sự hối hận muộn màng.
Ông Thức và Vợ ông Thức, nặng nề trĩu bước, miễn cưỡng tiến vào căn Biệt thự nhà gái. Từng nhịp chân của hai người chậm rãi, ngập ngừng, như thể đang bước đi trên mây, trong một giấc mơ vừa hoành tráng vừa ê chề. Khuôn mặt Ông Thức vẫn còn nóng ran vì xấu hổ, nhưng đôi mắt ông không ngừng đảo quét mọi ngóc ngách trong căn nhà.
Ông Thức chăm chú quan sát. Trước mắt ông là bộ bàn ghế gỗ lim quý giá, vân gỗ uốn lượn tinh xảo, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Trên những bức tường trắng tinh khôi, những bức tranh sơn dầu khổ lớn treo ngay ngắn, mỗi bức đều toát lên vẻ sang trọng, có lẽ là tác phẩm của những họa sĩ danh tiếng. Rồi ánh mắt ông dừng lại ở chiếc TV màn hình lớn hiện đại, kèm theo đó là hệ thống âm thanh được bố trí tinh tế, hoàn hảo. Tất cả đều là những món đồ mà ngay cả gia đình có nhà mặt phố quận Hai Bà Trưng, có ô tô, nhà cho thuê như nhà ông cũng phải cân nhắc rất kỹ khi sắm sửa.
Ông Thức thầm nghĩ: “Căn biệt thự này, với tất cả những thứ này… phải hàng chục tỷ chứ không ít. Làm sao có thể là của người chăn bò được? Hay là Tùng đã lừa mình?” Sự hoài nghi trộn lẫn với cảm giác bị lừa dối, cùng với nỗi xấu hổ vừa dấy lên, khiến lòng Ông Thức rối bời. Vợ ông Thức đi bên cạnh, đầu cúi thấp, ánh mắt không dám nhìn thẳng, nhưng bà cũng không khỏi thầm kinh ngạc trước sự xa hoa đến khó tin của căn nhà này.
Ông Thức và Vợ ông Thức được mời ngồi vào bộ bàn ghế gỗ lim hoành tráng. Trước mặt họ là cha mẹ của Cô gái Điện Biên, những người sở hữu căn biệt thự này. Nụ cười niềm nở vẫn nở trên môi họ, nhưng Ông Thức cảm nhận rõ sự gượng gạo trong không khí. Ông Thức liên tục bối rối, ánh mắt đảo quanh căn phòng như tìm kiếm một lối thoát vô hình, đôi tay ông nắm chặt dưới gầm bàn, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng đang đốt cháy hai má. Vợ ông Thức ngồi cạnh, đầu cúi thấp nhưng đôi mắt không ngừng liếc sang Ông Thức, ánh nhìn chứa đầy sự trách móc và khó chịu. Bà thầm nghĩ, “Thấy chưa, ông trời có mắt cả đấy. Khinh người rồi giờ thì nhục mặt chưa!”
Cha của Cô gái Điện Biên lên tiếng, giọng trầm ấm và đầy thiện chí: “Chào mừng ông bà đã không quản ngại đường xa lên thăm nhà cháu. Cháu Tùng đã kể nhiều về gia đình mình rồi.”
Ông Thức gượng gạo đáp lời, giọng nói khô khốc: “Dạ, vâng… chúng tôi… cũng muốn lên thăm hỏi cho tiện việc của hai cháu.” Ông khẽ ho khan, cảm thấy cổ họng mình như bị tắc nghẹn.
Mẹ của Cô gái Điện Biên mỉm cười hiền hậu, rót trà mời khách: “Ông bà cứ tự nhiên như ở nhà. Cháu Tùng và cháu nhà chúng tôi rất tâm đầu ý hợp, cũng mừng cho các cháu lắm.”
Ông Thức chỉ biết gật đầu lia lịa, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng trán ông đã lấm tấm mồ hôi. Mỗi câu nói từ phía nhà gái như một nhát dao vô hình cứa vào lòng tự ái của ông. Cái vẻ niềm nở của họ càng làm ông thấy mình nhỏ bé và đáng xấu hổ hơn bao giờ hết. Vợ ông Thức vẫn giữ im lặng, chỉ nhấp nhẹ tách trà, nhưng mỗi khi Ông Thức cựa quậy, bà lại liếc nhìn ông một cái sắc lạnh, như thể muốn lột trần sự giả dối của ông ngay tại đây. Ông Thức cảm nhận được ánh mắt đó, nó nặng như chì, đè nén khiến ông muốn chìm sâu xuống ghế. Ông vội vàng đánh mắt sang Tùng và Cô gái Điện Biên đang ngồi ở góc phòng, nhưng ánh mắt của họ lại khiến ông càng thêm ngượng nghịu.
Mẹ của Cô gái Điện Biên vẫn giữ nụ cười hiền hậu, nhưng ánh mắt bà dừng lại trên Ông Thức lâu hơn một chút, như thể bà đang cân nhắc điều gì đó.
MẸ CỦA CÔ GÁI ĐIỆN BIÊN
(Giọng nhẹ nhàng, tự nhiên)
À mà Tùng có kể, thấy các cháu cũng muốn làm lễ đơn giản, chỉ là cái lễ ra mắt thôi, phải không ạ? Chứ ở đây phong tục cũng không quá cầu kỳ đâu.
Câu nói của bà như một tia sét đánh thẳng vào Ông Thức. Ông Thức giật mình, chiếc tách trà trên tay khẽ rung lên. Toàn bộ huyết quản trong người ông như ngừng đập, rồi lại ào ạt chảy, khiến gương mặt ông nóng bừng lên vì xấu hổ. Ông Thức trán lấm tấm mồ hôi, hai tay ông Thức siết chặt lấy nhau dưới gầm bàn, móng tay cắm sâu vào da thịt. “Lễ ra mắt thôi sao? Vậy mà mình đã khinh suất nghĩ đến cái ‘lễ đen 1 triệu’ kia là quá đủ rồi.” Ông Thức thầm rủa bản thân, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Ông Thức quay sang Vợ ông Thức, hy vọng tìm thấy một sự an ủi, nhưng bà chỉ nhấp trà, đôi mắt liếc xéo Ông Thức một cách lạnh nhạt, như thể bà đã đoán trước được mọi chuyện sẽ đi đến nông nỗi này. Cái nhìn đó như muốn nói: “Ông thấy chưa? Giờ thì biết tay rồi nhé!”
Ông Thức nuốt khan, cảm thấy cổ họng mình khô rát. Ông Thức cố gắng nặn ra một nụ cười méo xệch, nhưng không thành.
Ông Thức nuốt khan, cảm thấy cổ họng mình khô rát. Ông Thức cố gắng nặn ra một nụ cười méo xệch, nhưng không thành.
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ sự kiêu hãnh của Ông Thức đổ sụp. Ông Thức ước gì có thể độn thổ, tan biến vào lòng đất. Cả người ông Thức nóng bừng lên, một cảm giác nhục nhã tột cùng xâm chiếm. Ông Thức nhớ lại ngày chuẩn bị tiền lễ đen. Ông đã xua tay, cau mày khi Vợ ông Thức hỏi liệu một triệu đồng có quá ít không.
ÔNG THỨC (HỒI TƯỞNG)
(Giọng khinh khỉnh, đầy vẻ bề trên)
Cứ chuẩn bị đúng một triệu, không hơn không kém. Lên cái vùng Điện Biên nghèo khó, lam lũ đấy thì cần gì nhiều. Mang tiếng lễ dạm ngõ ra mắt cho có, chứ con mình cưới nó là phước phần cho cả cái nhà đấy rồi.
Nụ cười nhếch mép khinh thường trên môi Ông Thức lúc đó giờ biến thành một vết bỏng rát trong tâm trí. Ông Thức đã nghĩ, mình là chủ căn nhà mặt phố Quận Hai Bà Trưng, có ô tô sang, có nhà cho thuê, con trai Tùng học Đại học Ngoại thương danh giá. Ông Thức đã tự huyễn hoặc rằng mình đang ban phát một đặc ân lớn cho gia đình quê mùa ở vùng núi. Ông Thức đã mang cái tư tưởng kẻ cả, coi thường người khác để đến đây, với một phong bì lễ đen tượng trưng cho sự bố thí.
Giờ đây, nhìn căn biệt thự hai tầng bề thế ẩn mình giữa núi đồi xanh ngắt, nhìn người mẹ Cô gái Điện Biên với nụ cười điềm đạm, Ông Thức chỉ muốn tự vả vào mặt mình. Hóa ra, chính ông mới là kẻ thiển cận, ếch ngồi đáy giếng. Cảm giác xấu hổ và hối hận dâng trào như một cơn sóng dữ, nhấn chìm toàn bộ sự kiêu ngạo thường ngày. Ông Thức ước gì thời gian có thể quay ngược lại, chỉ một khắc thôi, để ông có thể sửa chữa cái sai lầm tai hại, cái thái độ khinh thường đầy tội lỗi ấy. Nhưng không thể. Ông Thức chỉ có thể ngồi đó, cảm nhận từng hơi thở nặng nề, từng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực đang bị đè nén.
Ông Thức vẫn còn chìm trong cảm giác xấu hổ tột cùng, từng nhịp đập của trái tim như muốn vỡ tung lồng ngực. Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở. Cô gái Điện Biên nhẹ nhàng bước vào, trên tay là chiếc khay gỗ chạm khắc tinh xảo, đặt hai chén trà nóng nghi ngút khói. Hơi ấm của chén trà dường như không làm Ông Thức bớt đi phần nào cái lạnh buốt đang bao trùm lấy tâm can ông.
Cô gái Điện Biên mỉm cười dịu dàng, đặt khay trà xuống bàn rồi đưa chén trà mời Ông Thức và Vợ ông Thức.
CÔ GÁI ĐIỆN BIÊN
(Giọng nhỏ nhẹ, lễ phép)
Mời bác trai, bác gái dùng trà ạ. Trà sen mẹ cháu tự ướp.
Khi Cô gái Điện Biên cúi người đưa chén trà, tay áo lụa mềm mại khẽ kéo lên, để lộ cổ tay thon thả. Trên đó, một chiếc vòng ngọc bích xanh biếc, tinh xảo đến từng đường nét, lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Viên ngọc không chỉ toát lên vẻ đẹp thanh khiết mà còn ẩn chứa khí chất sang trọng, cổ điển.
Vợ ông Thức vô tình liếc nhìn. Đôi mắt tinh tường của một người phụ nữ từng trải, lại có gu thẩm mỹ bẩm sinh, lập tức nhận ra giá trị không hề nhỏ của chiếc vòng. Bà Thức thầm đánh giá, đây chắc chắn là hàng hiếm, được chế tác thủ công với sự tỉ mỉ vượt trội, không thể có giá dưới hàng trăm triệu đồng, thậm chí có thể lên đến bạc tỷ. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Vợ ông Thức.
Bà quay sang nhìn Ông Thức. Khuôn mặt Ông Thức cũng đã tái mét đi. Chiếc vòng ngọc bích kia như một minh chứng rõ ràng, không thể chối cãi cho gia thế thật sự của Cô gái Điện Biên. Sự ngỡ ngàng tột độ, cộng hưởng với cảm giác nhục nhã đang cuộn trào, khiến Ông Thức và Vợ ông Thức như bị đóng băng tại chỗ, cổ họng khô cứng, không thốt nên lời. Họ chỉ có thể nhìn chằm chằm vào chiếc vòng, rồi lại nhìn nhau, trong ánh mắt tràn đầy sự choáng váng và cả một nỗi hối hận khôn nguôi.
Không khí trong phòng khách đặc quánh lại, nặng trĩu. Ông Thức và Vợ ông Thức vẫn không thể rời mắt khỏi chiếc vòng ngọc bích trên cổ tay Cô gái Điện Biên, và nỗi nhục nhã cứ thế cuộn trào, thiêu đốt tâm can họ. Cổ họng Ông Thức khô khốc, mỗi hơi thở đều trở nên khó nhọc. Cô gái Điện Biên, nhận thấy sự im lặng bất thường, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng rồi khẽ ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, không một chút gợn sóng.
Ông Thức siết chặt tay, gắng gượng nặn ra một nụ cười méo mó. Ông biết mình phải nói gì đó để phá vỡ sự ngượng nghịu chết người này, để vớt vát chút thể diện còn sót lại. Ông Thức nuốt khan, ho nhẹ một tiếng, giọng nói ban đầu còn run rẩy, nhưng rồi cố lấy lại vẻ tự tin.
ÔNG THỨC
(Cố gắng tỏ ra tự nhiên, nhưng ánh mắt vẫn lướt qua chiếc vòng ngọc)
À… ừm… nhân tiện câu chuyện của hai cháu, tôi cũng xin phép kể một chút về gia đình tôi. Thật ra thì… ban đầu gia đình tôi cũng không khá giả gì đâu ông bà ạ. Vợ tôi thì giáo viên, tôi thì làm kế toán nhà nước… đồng lương ba cọc ba đồng. Thế rồi… cách đây hai chục năm, chúng tôi liều mình dồn hết vốn liếng, còn phải vay mượn thêm để mua một mảnh đất rộng ở ngoại thành, tính chuyện làm ăn.
Vợ ông Thức vẫn còn thất thần. Bà cảm nhận được sự cố gắng của Ông Thức nhưng bản thân bà vẫn đang chìm trong sự bàng hoàng. Ông Thức tiếp tục câu chuyện, giọng nói dần có phần hào hứng hơn khi chạm đến niềm tự hào về hành trình gây dựng.
ÔNG THỨC
Những ngày đầu vất vả lắm. Hai vợ chồng tôi, rồi thằng Tùng nữa… cũng lăn lộn hết cả. Rồi chúng tôi quyết định đầu tư vào chăn nuôi bò sữa. Ban đầu đúng là chúng tôi chăn bò thật, nhưng là chăn bò theo quy mô công nghiệp để sản xuất sữa đó ông bà ạ. Sau này thì mở rộng thành trang trại lớn, rồi đầu tư xây dựng cả nhà máy chế biến sữa riêng. Mấy chục năm trời, cũng từ hai bàn tay trắng mà gây dựng được cơ ngơi như hôm nay.
Ông Thức kết thúc câu chuyện với vẻ mặt đầy tự hào, nhưng rồi, chính những lời ông vừa nói lại như mũi tên xoáy vào tâm can ông. Ông Thức chợt giật mình, nhận ra một sự thật cay đắng đến tột cùng. “Chăn bò”… Ông Thức đã từng dùng hai từ đó với thái độ khinh miệt, đầy rẻ rúng đến thế nào khi Tùng lần đầu nhắc đến gia đình Cô gái Điện Biên. Ông Thức đã vội vàng quy chụp, đánh giá cả một con người, một gia đình chỉ bằng một cụm từ mà không hề hiểu rõ bản chất của công việc hay sự nỗ lực, trí tuệ ẩn chứa phía sau.
Ánh mắt Ông Thức lướt qua Cô gái Điện Biên, rồi lại nhìn xuống chiếc vòng ngọc bích lấp lánh trên cổ tay cô. Ông Thức chợt thấy mình thật nhỏ bé, sự tự mãn ban nãy tan biến không còn dấu vết, thay vào đó là một nỗi hổ thẹn dâng trào. Sự nông cạn của chính ông Thức đã phơi bày ngay trước mắt, trần trụi và đau đớn. Ông Thức hối hận. Cảm giác nhục nhã lúc này còn sâu sắc hơn cả lúc ông vừa nhìn thấy chiếc vòng ngọc. Ông Thức đã tự lột trần sự kém cỏi trong suy nghĩ của mình.
Vợ ông Thức cũng nhận ra sự thay đổi sắc mặt của chồng. Bà không hiểu tường tận những gì Ông Thức đang nghĩ, nhưng bà cảm nhận được không khí lại càng trở nên nặng nề hơn. Cô gái Điện Biên vẫn ngồi đó, ánh mắt điềm tĩnh, chỉ khẽ nhếch môi như đã nhìn thấu mọi suy nghĩ đang giằng xé trong lòng Ông Thức.
Bữa cơm “thân mật” dần kết thúc trong không khí nặng nề đến khó tả. Tùng cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng vô hình đang bao trùm, đặc biệt là từ phía Ông Thức. Cậu quyết định phải nói chuyện. Tùng nhẹ nhàng đứng dậy, ra hiệu cho Ông Thức và Vợ ông Thức đi theo mình. Ba người di chuyển tới một góc khuất hơn trong phòng ăn lớn, nơi có một bộ bàn ghế nhỏ chạm khắc tinh xảo. Cô gái Điện Biên vẫn điềm tĩnh ngồi tại bàn, nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua ba người họ rồi lại quay về tách trà, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười khó hiểu.
Tùng quay sang nhìn thẳng vào mắt Ông Thức và Vợ ông Thức, giọng cậu kiên định, không một chút dao động.
“Bố mẹ ạ, con biết bố mẹ lo lắng cho con, nhưng có một điều con muốn nói rõ ràng.”
Ông Thức khẽ gật đầu, ánh mắt ông vẫn đầy vẻ tránh né, cảm giác tội lỗi và sự hổ thẹn vẫn còn hằn sâu trên gương mặt. Vợ ông Thức nhìn con trai, đôi mắt bà mang đầy vẻ khó hiểu, mong chờ một lời giải thích.
“Con yêu cô ấy, thật sự yêu cô ấy,” Tùng tiếp tục, ánh mắt cậu hướng về phía Cô gái Điện Biên đang ngồi xa xa, như muốn khẳng định điều đó cho cả cô nghe. “Con yêu cô ấy không phải vì bất cứ điều gì khác, mà vì sự chân thành, vì nghị lực phi thường và vì một tâm hồn đẹp đẽ của cô ấy. Cô ấy đã trải qua nhiều khó khăn, nhưng luôn kiên cường, luôn giữ được sự lạc quan và lòng tốt.”
Tùng nhìn chằm chằm vào Ông Thức, mỗi lời nói như một mũi tên găm thẳng vào những định kiến mà ông từng ôm giữ. “Gia đình cô ấy giàu hay nghèo, có bao nhiêu tiền, con không hề quan trọng, bố mẹ ạ. Con yêu cô ấy vì chính bản thân cô ấy.”
Ông Thức nghe những lời con trai nói, sống lưng ông bỗng rùng mình. Những từ ngữ đầy khinh miệt như “chăn bò”, “nghèo khó” mà ông từng thốt ra, giờ đây bỗng trở lại, vang vọng trong đầu ông, đánh thẳng vào lương tâm ông một cách tàn nhẫn. Nhục nhã, đó là tất cả những gì Ông Thức cảm thấy lúc này. Ông không dám ngẩng mặt lên nhìn Tùng, chỉ cúi gằm xuống, cố gắng che giấu sự dằn vặt của mình. Vợ ông Thức, cuối cùng cũng đã hiểu được một phần nào đó những suy nghĩ phức tạp và những mâu thuẫn đang diễn ra giữa hai người đàn ông trong gia đình. Bà quay sang nhìn chồng, rồi lại nhìn Cô gái Điện Biên. Đôi mắt bà đăm chiêu, đầy suy tư. Cô gái Điện Biên ở phía xa, khẽ cong khóe môi, nụ cười ẩn chứa nhiều điều, dường như đã lường trước được tất cả.
Ông Thức vẫn cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của con trai. Tùng nhìn ông, ánh mắt pha lẫn sự thất vọng và kiên định. Vợ ông Thức đứng cạnh, đôi mắt bà vẫn đăm chiêu nhìn qua lại giữa chồng và con trai, rồi lại lướt nhanh về phía Cô gái Điện Biên. Cô gái ở phía xa, tựa lưng vào ghế, tách trà đã cạn, vẫn giữ nụ cười bí ẩn trên môi, dường như mọi chuyện đều nằm trong tính toán của cô.
Nhận thấy bầu không khí ngột ngạt bao trùm, Cha cô gái Điện Biên và Mẹ cô gái Điện Biên trao đổi ánh mắt. Họ hiểu rằng Ông Thức đang bị dồn vào thế khó, và đây không phải là cách để bắt đầu một mối quan hệ thông gia. Mẹ cô gái Điện Biên, với nụ cười hiền hậu, chủ động bước đến gần nhóm của Ông Thức.
“Ông bà đừng nghĩ ngợi gì cả,” Mẹ cô gái Điện Biên cất giọng nhẹ nhàng, phá tan sự im lặng căng thẳng. Bà mỉm cười ấm áp nhìn Ông Thức và Vợ ông Thức, “Tình cảm của Tùng và con gái chúng tôi mới là quan trọng nhất. Về lễ nghĩa, cứ theo truyền thống là được.”
Lời nói của Mẹ cô gái Điện Biên như một làn gió mát xua đi cái nóng bức trong lòng Ông Thức. Ông ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh mắt chân thành của bà, cảm thấy một nỗi nhẹ nhõm sâu sắc lan tỏa. Gánh nặng vô hình bỗng chốc vơi đi phần nào. Nhưng ngay lập tức, cảm giác hổ thẹn lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Những suy nghĩ ích kỷ, định kiến của ông về gia cảnh nhà gái, về giá trị của con người, giờ đây phơi bày trần trụi trước tấm lòng bao dung của họ. Ông Thức chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống, không dám nhìn thẳng vào Mẹ cô gái Điện Biên. Ông khẽ cúi đầu, môi mấp máy như muốn nói lời xin lỗi nhưng cổ họng lại nghẹn ứ. Vợ ông Thức cũng nhận ra sự tinh tế và chân thành trong lời nói của thông gia tương lai, bà khẽ nắm tay Ông Thức, ánh mắt đầy phức tạp.
Ông Thức hít một hơi thật sâu, dường như lấy hết can đảm còn lại, từ từ đứng dậy. Cả căn phòng vẫn tĩnh lặng, mọi ánh mắt đổ dồn vào ông. Ông Thức cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng vào Cha cô gái Điện Biên và Mẹ cô gái Điện Biên, dáng vẻ đầy hổ thẹn. Vợ ông Thức vẫn nắm chặt tay chồng, ánh mắt lo lắng nhìn phản ứng của gia đình thông gia.
“Tôi… tôi thực sự xin lỗi ông bà thông gia,” Ông Thức cất giọng run run, từng lời nói như nặng trĩu. Ông Thức ngước mắt lên một chút, ánh mắt đầy ăn năn. “Tôi đã quá nông cạn. Những suy nghĩ ban đầu, những định kiến sai lầm của tôi… đã khiến tôi có những thái độ không đúng mực. Tôi xin ông bà lượng thứ.”
Ông Thức nói rồi lại cúi đầu sâu hơn, trái tim ông như bị bóp nghẹt bởi sự hối hận. Tùng nhìn cha mình, ánh mắt đã dịu đi phần nào, nhưng vẫn còn đó sự nghiêm nghị. Cô gái Điện Biên khẽ nhếch mép, một tia hài lòng lướt qua ánh mắt bí ẩn của cô.
Sau một khoảng lặng, Ông Thức tiếp tục, giọng ông trở nên dứt khoát hơn, như thể trút bỏ một gánh nặng. “Để thể hiện sự chân thành của gia đình chúng tôi, xin phép được bổ sung sính lễ. Chúng tôi muốn lo cho Tùng và con gái ông bà một đám cưới thật chu đáo, không thiếu thốn bất cứ điều gì.”
Những lời nói chân thành thoát ra khỏi miệng, Ông Thức cảm thấy lòng mình thanh thản hơn bao giờ hết, như vừa trút được một tảng đá đè nặng bấy lâu. Ông Thức khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy mong chờ nhìn về phía Cha cô gái Điện Biên và Mẹ cô gái Điện Biên, chờ đợi một sự chấp thuận, hoặc ít nhất là một lời tha thứ.
Không khí trong phòng như được giải tỏa, nặng nề tan biến, nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm đến bất ngờ. Cha cô gái Điện Biên nhìn sang Mẹ cô gái Điện Biên, bà khẽ gật đầu, nụ cười hiền hậu nở trên môi.
“Thôi được rồi, ông bạn Thức đã nói vậy, chúng tôi còn biết nói gì hơn,” Cha cô gái Điện Biên cất giọng trầm ấm, nhưng giờ đây không còn sự lạnh lùng xa cách. Ông đưa tay ra hiệu cho Ông Thức ngồi xuống. “Chuyện trẻ con, giờ thì người lớn chúng ta phải vui vẻ mà lo cho chúng nó thôi.”
Ông Thức thở phào, như trút được gánh nặng nghìn cân. Ông ngồi xuống, Vợ ông Thức lập tức nắm chặt tay chồng, ánh mắt cô đong đầy nước mắt hạnh phúc và nhẹ nhõm. Tùng siết nhẹ tay Cô gái Điện Biên, nụ cười rạng rỡ giờ đây không còn chút gượng ép nào. Cô gái Điện Biên khẽ mỉm cười đáp lại, sự bí ẩn trong ánh mắt cô nhường chỗ cho vẻ dịu dàng, e ấp.
“Vậy là mọi chuyện đã êm xuôi,” Vợ ông Thức nói, giọng cô tràn đầy phấn khởi. “Giờ chúng ta bàn bạc chi tiết về đám cưới của hai cháu nhé. Hai gia đình chúng ta thống nhất tổ chức ở cả hai nơi chứ ạ? Điện Biên và Hà Nội?”
Mẹ cô gái Điện Biên gật đầu, gương mặt bà tươi tắn. “Dạ vâng, tiện cho cả đôi bên. Ở đây chúng tôi sẽ lo liệu một phần, còn ở Hà Nội, gia đình ông bà lo giúp.”
Cuộc trò chuyện bỗng trở nên rộn ràng, ấm cúng. Các bà mẹ bắt đầu bàn bạc về ngày giờ, sính lễ, địa điểm tổ chức, trang phục cưới. Tùng và Cô gái Điện Biên cũng mạnh dạn đóng góp ý kiến của mình, không khí vui vẻ, thân mật bao trùm căn biệt thự. Ông Thức im lặng một lúc, ông quan sát Cô gái Điện Biên. Cô vẫn vậy, nhẹ nhàng, kiệm lời nhưng mỗi khi cất tiếng đều rất tinh tế và ý nhị. Cô nói về mong muốn một đám cưới giản dị nhưng ấm cúng, có sự góp mặt của những người thân yêu.
Ông Thức chợt nhận ra, ông đã quá thiển cận. Cô gái này không hề toan tính, không hề thực dụng như ông từng lầm tưởng. Cô thật sự là một người con gái hiền lành, hiểu chuyện và vô cùng đáng yêu. Ông Thức thầm trách mình đã định kiến quá nặng nề.
“Vậy… vậy là chúng ta thống nhất sẽ tổ chức ở cả hai nơi, Điện Biên và Hà Nội chứ ạ?” Ông Thức cất lời, giọng nói ông giờ đây vô cùng điềm đạm và chân thành. “Về phần Hà Nội, tôi sẽ lo liệu hết, đảm bảo chu đáo nhất, không thiếu thốn bất cứ điều gì. Điện Biên thì xin phép ông bà thông gia chu toàn giúp.”
Ông Thức quay sang nhìn Cô gái Điện Biên, ánh mắt ông giờ đây không còn sự hoài nghi hay đánh giá, thay vào đó là sự yêu thương, trìu mến. Ông nhìn cô như nhìn vào chính đứa con gái ruột của mình.
“Con dâu tương lai của ba, con có ước nguyện gì không? Cứ nói ra, ba sẽ cố gắng hết sức để thực hiện.”
Cô gái Điện Biên ngước lên, bắt gặp ánh mắt đầy tình cảm của Ông Thức, cô khẽ cúi đầu, đôi má ửng hồng. “Dạ… con chỉ mong đám cưới thật ấm cúng và mọi người đều vui vẻ ạ. Con… con không có mong cầu gì cao sang đâu ạ.”
Ông Thức gật đầu, nụ cười mãn nguyện nở trên môi ông. “Được, vậy là ba yên tâm rồi. Đám cưới sẽ ấm cúng, hạnh phúc và mọi người sẽ đều vui vẻ, con đừng lo.”
Cả căn phòng tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện vui vẻ, ấm áp, hệt như một gia đình lớn đã thân thiết từ lâu. Mọi định kiến, hiểu lầm đã hoàn toàn bị xóa bỏ, nhường chỗ cho sự hòa hợp và yêu thương.
Những chuẩn bị cho đám cưới bắt đầu ngay lập tức. Cả hai gia đình đều dồn hết tâm huyết, biến những lời bàn bạc ban đầu thành hiện thực rực rỡ. Đầu tiên là đám cưới tại Điện Biên, tại căn biệt thự hai tầng giữa núi đồi hùng vĩ của nhà gái. Khung cảnh nên thơ, lãng mạn như một bức tranh thủy mặc, và hôn lễ diễn ra trong không khí ấm cúng, đậm đà bản sắc địa phương nhưng không kém phần trang trọng. Ông Thức và Vợ ông Thức đến từ Hà Nội, ban đầu còn chút bỡ ngỡ trước cảnh sắc và văn hóa nơi đây, nhưng rất nhanh chóng, sự chân thành và hiếu khách của gia đình Cô gái Điện Biên đã khiến họ hoàn toàn hòa nhập. Cô gái Điện Biên rạng rỡ trong tà áo cưới, nụ cười e ấp nhưng tràn đầy hạnh phúc, nắm chặt tay Tùng khi cả hai bước vào lễ đường được trang hoàng lộng lẫy bằng hoa tươi và lụa đỏ.
Sau đó, một hôn lễ khác được tổ chức long trọng tại Hà Nội. Đúng như lời hứa, Ông Thức đã tự tay lo liệu mọi thứ, không thiếu thốn bất cứ điều gì. Sảnh tiệc sang trọng bậc nhất, thực đơn cao cấp, khách mời là những người thân thiết và bạn bè, đối tác quan trọng của hai bên gia đình. Ông Thức đứng đó, đón tiếp từng vị khách, vẻ mặt hãnh diện không che giấu khi giới thiệu Cô gái Điện Biên là con dâu của mình. Ông nhìn cô gái bé nhỏ, giờ đây đã trở thành một phần không thể thiếu trong gia đình mình, với ánh mắt đầy trìu mến. Vợ ông Thức không ngừng nắm tay Cô gái Điện Biên, dành cho cô những cử chỉ yêu thương như con gái ruột. Tùng thì không rời mắt khỏi vợ, tình yêu trong ánh mắt anh rạng ngời hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là một đám cưới, mà là một lời khẳng định, một minh chứng cho tình yêu đích thực vượt qua mọi định kiến.
Những ngày sau đám cưới, Ông Thức thường ngồi bên cửa sổ, nhâm nhi tách trà và ngắm nhìn Tùng cùng Cô gái Điện Biên cùng nhau vun vén tổ ấm. Ông Thức, người đàn ông từng có những phán xét vội vàng, giờ đây cảm thấy lòng mình thanh thản và bình yên đến lạ. Câu chuyện của Tùng và Cô gái Điện Biên không chỉ là chuyện tình yêu của hai đứa trẻ, mà còn là một bài học sâu sắc cho chính Ông Thức và cho tất cả những ai từng chứng kiến. Ông Thức nhớ lại những ngày đầu, khi ông chỉ nhìn vào bề ngoài, vào những lời đồn thổi vu vơ, vào tấm “lễ đen” một triệu đồng mà quên mất việc nhìn vào giá trị thật của một con người. Ông đã từng lo sợ, từng nghi ngờ, từng muốn ngăn cản hạnh phúc của con trai mình chỉ vì những định kiến lỗi thời và sự thiển cận của bản thân.
Thế nhưng, chính sự chân thành, giản dị và tấm lòng nhân hậu của Cô gái Điện Biên đã gạt bỏ mọi rào cản, mọi hiểu lầm. Cô gái đến từ miền sơn cước, không váy áo lụa là, không hào nhoáng vật chất, nhưng lại mang đến cho gia đình Ông Thức một sự bình yên, một sự ấm áp mà tiền bạc không thể mua được. Tình yêu của Tùng và Cô gái Điện Biên đã minh chứng rằng, hạnh phúc đích thực không nằm ở địa vị xã hội hay tài sản vật chất, mà nằm ở sự thấu hiểu, sự tin tưởng và lòng chân thành giữa con người với con người. Nó là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ rằng, đừng bao giờ vội vàng phán xét một ai đó qua lớp vỏ bọc bên ngoài, hay qua những lời xì xào bàn tán của miệng lưỡi thế gian. Hãy mở lòng mình ra, nhìn nhận mọi thứ bằng con mắt của trái tim, bằng sự cảm thông và yêu thương. Cuộc sống này, đôi khi những điều đẹp đẽ nhất lại ẩn chứa đằng sau vẻ ngoài giản dị nhất, chỉ chờ đợi những tâm hồn đủ kiên nhẫn và rộng lượng để khám phá. Gia đình Ông Thức giờ đây là một tổ ấm trọn vẹn, tiếng cười và niềm hạnh phúc đã lấp đầy mọi khoảng trống, xóa tan mọi hoài nghi, mang đến một khởi đầu mới, viên mãn cho tất cả mọi người.

