“Mẹ tôi bảo: “Con bé đó nói tiếng Nghệ, quê nó nghè-o ki;/ết xá;/c”, đến hôm đám hỏi bà còn chẳng thèm mang cơi trầu nhưng bước vào nhà thì toát mồ hôi lạnh khi nghe nhà gái tuyên bố về của hồi môn, bẽ bàng hơn khi thông gia chính là…
Mẹ tôi luôn có tiêu chuẩn khắt khe khi chọn dâu. Nghe tôi quen một cô gái quê Nghệ An, bà lật đật gạt phăng:
“Tiếng thì nghe nặng trịch, quê lại nghè-/o ki;/ết x;/ác.
Mẹ nuôi con từng này đâu để con rước một đứa lôi thôi, quê mùa làm khổ cái đời mình?”
Tôi cố thuyết phục. Rằng cô ấy hiền lành, lễ phép, có học, có chí… Nhưng mẹ tôi một mực không nghe. Thậm chí đến ngày đám hỏi, bà cố tình không mang nổi một cơi trầu, nói cho có lệ:
“Đằng nào nó cũng nghèo, cần gì khách sáo.”
Nhưng mọi chuyện bắt đầu rẽ sang một hướng khác ngay khi vừa bước vào nhà gái.
Ngôi nhà ba tầng giữa lòng Vinh khang trang đến lạ – cổng nhà có camera nhận diện khuôn mặt, sân lát đá granite sáng loáng, trong nhà treo toàn tranh sơn dầu và bằng khen.
Mẹ tôi bắt đầu lúng túng, nhưng chưa đáng gì so với cú sốc tiếp theo:
Người đại diện nhà gái – một người phụ nữ mặc áo dài nền nã, ánh mắt sắc sảo – bước ra tuyên bố:
“Hôm nay nhà gái không đòi hỏi sính lễ, của hồi môn chúng tôi chuẩn bị gồm…
Mẹ tôi mặt tái mét, mồ hôi túa ra như tắm. Bà rút khăn tay lau trán liên tục, giọng lí nhí không nên lời.
Khi mọi người còn chưa hết xôn xao thì bố cô dâu mới từ trong bước ra, mẹ tôi lúng túng cúi mặt lí nhí nói… 👇👇”
Bố cô dâu bước ra từ bên trong. Đó là một người đàn ông trung niên, vóc dáng có phần phúc hậu, ánh mắt trông khá hiền từ. Mẹ tôi đang cúi mặt lúng túng bỗng ngẩng phắt lên. Bà nhìn thấy ông. Khuôn mặt vốn đã tái mét vì sốc và bẽ bàng giờ chuyển hẳn sang trắng bệch, đôi môi mím chặt rồi lại há hốc không nói nên lời. Đôi tay bà run rẩy bám chặt vào mép áo. Trong khoảnh khắc kinh hoàng đó, mẹ tôi nhận ra, thông gia tương lai của bà, người đàn ông đang đứng trước mặt, chính là…
“…chính là…
Bố cô dâu nở một nụ cười
hiền hậu, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, khoan thai bước lại gần mẹ tôi. Ông dừng lại cách bà một bước chân, cúi đầu nhẹ, rồi cất tiếng chào trầm ấm nhưng đủ sức đánh thẳng vào tâm can người đối diện.
“”Chào bà thông gia. Lâu rồi không gặp, bà vẫn khỏe chứ?””
Giọng nói ấy, tưởng chừng chỉ là lời chào hỏi xã giao đơn thuần, lại khiến mẹ tôi như bị điện giật. Toàn thân bà run lên bần bật, mồ hôi lạnh túa ra thấm ướt lưng áo. Khuôn mặt trắng bệch giờ đây càng thêm méo mó vì hoảng sợ và bẽ bàng. Bà lắp bắp, cố gắng thốt ra điều gì đó nhưng cổ họng như nghẹn lại, chỉ phát ra những âm thanh vô nghĩa. Trong giây phút kinh hoàng đó, mẹ tôi không thể làm gì khác ngoài việc cúi gằm mặt xuống, liên tục gật đầu lia lịa, như một cái máy bị lỗi, cố gắng che giấu đi sự chấn động cực độ đang nhấn chìm bà. Mẹ của vợ sắp cưới đứng bên cạnh, im lặng quan sát, ánh mắt sắc sảo lướt nhẹ qua mẹ tôi, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ẩn ý.”
“Tôi đứng đó, chết lặng nhìn mẹ. Cái cúi gằm mặt, cái run rẩy của bà không chỉ là bẽ bàng nữa, mà còn là một nỗi sợ hãi cố hữu. Tôi nhìn sang người đàn ông đối diện, Bố của vợ sắp cưới. Ông vẫn giữ nụ cười đó, điềm tĩnh và có phần khó hiểu. Ánh mắt ông không hẳn là mỉa mai, mà giống như đang quan sát một thứ gì đó thú vị. Rồi ánh mắt ấy lướt qua mẹ tôi, qua tôi, và dừng lại ở Người yêu/Vợ sắp cưới đang đứng cạnh Mẹ của vợ sắp cưới, ánh lên một vẻ trìu mến, tự hào.
Trong đầu tôi, những mảnh ký ức vụn vặt bỗng chốc chắp nối lại một cách đột ngột và rợn người. Khuôn mặt này, cái tên được xưng hô “”thông gia”” từ một người đáng ra phải là xa lạ… Một cảnh tượng cũ chợt ùa về. Đó là một buổi tối rất lâu trước đây, khi mẹ tôi ngồi kể chuyện về một người quen cũ. Giọng bà lúc đó đầy những cung bậc cảm xúc phức tạp: vừa ngưỡng mộ, vừa thán phục, nhưng cũng không giấu được sự ghen tỵ và cả một chút cay đắng.
Bà nói về một người từng nghèo khó, xuất thân từ một vùng quê bị bà cho là “”nghèo kiết xác”” ở tận đâu đó Nghệ An, cùng quê với cô gái. Người đó đã trải qua bao khó khăn, bươn chải đủ nghề. Rồi đột nhiên, một cách bí ẩn, người đó “”phất lên””. Giàu có một cách nhanh chóng, mua nhà lầu, xe hơi, thành đạt đến mức khiến bà không tài nào tin nổi. Bà từng xuýt xoa, tấm tắc, nhưng rồi lại quay sang bĩu môi, ám chỉ “”chắc gì đã chân chính””, dù rõ ràng trong lòng bà khao khát cái thành đạt đó đến nhường nào. Bà còn nhớ rõ cái tên, cái dáng vẻ của người đó lúc còn nghèo khó, và cả cái giọng nói địa phương đặc sệt mà bà luôn chê bai.
Và bây giờ, đứng trước mặt tôi, chào mẹ tôi bằng tiếng “”thông gia”” đầy ẩn ý, chính là người đó. Bố của vợ sắp cưới.
Hoá ra, cái người mà mẹ tôi từng dùng để làm thước đo cho sự “”phất lên””, cái người mà bà vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ, lại chính là bố của cô gái quê Nghệ An mà bà khinh thường. Cái người mà bà coi là “”xuất thân nghèo kiết xác”” lại là người đang sở hữu ngôi nhà 3 tầng với tiện nghi hiện đại này.
Tất cả những lời chế giễu về quê quán, về tiếng nói, về sự nghèo khó của cô gái và gia đình cô ấy mà mẹ tôi tuôn ra bấy lâu nay, bỗng chốc trở thành những nhát dao đâm ngược lại chính bà. Sự bẽ bàng, lúng túng của mẹ lúc này không chỉ vì bất ngờ trước sự giàu có của nhà gái, mà còn là sự sụp đổ hoàn toàn của những định kiến và sự ngạo mạn bà xây dựng bấy lâu. Bà đã không nhận ra người quen cũ “”phất lên”” vì bà chỉ nhìn họ qua lăng kính của sự khinh thường, không bao giờ nghĩ rằng “”người nghèo kiết xác”” ngày xưa lại có thể ngồi ngang hàng, thậm chí còn vượt trội hơn bà bây giờ.”
“Bố của vợ sắp cưới vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh, ánh mắt lướt qua gương mặt thất thần của mẹ tôi, rồi dừng lại ở Người yêu/Vợ sắp cưới đang đứng cạnh Mẹ của vợ sắp cưới, ánh lên một vẻ trìu mến. Ông chậm rãi tiếp lời vợ mình, giọng nói không lớn nhưng vang rõ trong không khí căng thẳng:
“”À vâng, đúng như bà nhà tôi vừa nói đó, chúng tôi chỉ mong các cháu thương yêu nhau là đủ.””
Mẹ tôi nuốt khan, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn né tránh ánh nhìn của ông. Bà chỉ khẽ gật đầu, không dám cất lời đáp lại.
Bố của vợ sắp cưới tiếp tục, ngữ điệu vẫn đều đều, nhưng mỗi câu chữ thốt ra lại như một nhát búa giáng xuống sự ngạo mạn của mẹ tôi.
“”Và ngoài những gì bà nhà tôi vừa nói ra…”” Ông dừng lại một chút, ánh mắt quay lại nhìn thẳng vào mẹ tôi, rồi chậm rãi bổ sung, “”…chúng tôi cũng có chuẩn bị thêm một chút làm của hồi môn cho hai cháu làm vốn.””
Ông nói “”một chút””, nhưng cái “”một chút”” ấy lại khiến tôi và mẹ tôi hoàn toàn sững sờ.
“”Gia đình chuẩn bị thêm cho các con… là năm cây vàng…””
Mẹ tôi khẽ nấc lên một tiếng, đồng tử giãn ra. Năm cây vàng? Cái con số mà bà thầm mong ước từ sính lễ nhà trai lại đang được nhà gái chủ động cho làm của hồi môn?
“”Và… một căn nhà mặt phố ở trung tâm thành phố Vinh.”” Ông kết thúc câu nói.
Không khí như đặc quánh lại. Mẹ tôi hoàn toàn chết lặng. Cái cúi đầu bẽ bàng ban nãy giờ như muốn chôn vùi bà xuống đất. Căn nhà mặt phố… ở trung tâm Vinh… Cái nơi mà bà từng bĩu môi chê bai là “”quê nghèo kiết xác”” lại có thể “”cho”” một căn nhà mặt phố cho con gái làm của hồi môn? Hơn nữa còn kèm theo năm cây vàng ròng. Sự giàu có này vượt xa mọi tưởng tượng, mọi toan tính ích kỷ của bà.
Tôi đứng đó, vừa sốc, vừa bàng hoàng. Tôi biết gia đình Người yêu/Vợ sắp cưới khá giả, nhưng không ngờ lại đến mức này. Đặc biệt là sau khi nhận ra Bố của vợ sắp cưới là ai, mọi thứ trở nên phức tạp và khó hiểu hơn bao giờ hết.
Mẹ tôi siết chặt tay vào nhau, móng tay bấm vào lòng bàn tay. Cái mặt bà đỏ bừng lên, rồi tái đi nhanh chóng. Bà không còn run rẩy nữa, mà hoàn toàn bất động. Ánh mắt của Bố của vợ sắp cưới lúc này, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, tôi nhìn thấy một chút gì đó… giống như sự hài lòng. Sự hài lòng khi nhìn thấy người từng khinh thường mình ngày xưa, nay phải cúi đầu bẽ bàng trước sự thật phũ phàng.
Người yêu/Vợ sắp cưới khẽ mỉm cười với bố mình, nụ cười nhẹ nhàng và đầy yêu thương. Cô ấy dường như đã biết trước tất cả. Biết bố mẹ cô ấy giàu có đến mức nào, và biết mẹ tôi sẽ phản ứng ra sao.
Mẹ của vợ sắp cưới chỉ khẽ nhếch mép, ánh mắt sắc sảo lướt qua mẹ tôi, mang theo một chút… chế giễu kín đáo.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng máy điều hòa đều đều và tiếng gió khẽ lùa qua khung cửa sổ. Mẹ tôi đứng đó, lúng túng, bẽ bàng, và tuyệt vọng. Cái màn “”vạch mặt”” này, dù không hề có một lời trách móc hay đá xoáy trực tiếp nào, lại nặng nề và cay đắng hơn bất cứ lời nói nào. Nó vạch trần sự thiển cận, sự ích kỷ và cả sự ngạo mạn dựa trên định kiến sai lầm của mẹ tôi.
Bố của vợ sắp cưới nhìn mẹ tôi lần cuối, rồi ánh mắt lại trở về với Người yêu/Vợ sắp cưới và tôi, nụ cười vẫn điềm đạm, không có vẻ gì là vừa giáng một đòn chí mạng vào sĩ diện của mẹ tôi. Ông như đang nói: “”Đây là những gì chúng tôi có, và đây là con gái chúng tôi yêu thương. Chuyện quá khứ, tôi không quan tâm.””
Nhưng với mẹ tôi, những lời nói nhẹ nhàng đó còn đau đớn hơn ngàn lời mắng chửi. Bà đã không mang cơi trầu đi đám hỏi, bà đã khinh thường quê quán, giọng nói của nhà gái, bà đã toan tính thiệt hơn… để rồi bây giờ, bà phải đối diện với sự thật phũ phàng: cái gia đình mà bà khinh thường lại giàu có và hào phóng hơn gia đình bà rất nhiều lần, và người đàn ông bà từng chê là “”nghèo kiết xác”” ngày xưa lại chính là thông gia với bà bây giờ.
Mẹ tôi hít một hơi run rẩy, cố gắng tìm lại giọng nói của mình, nhưng cổ họng bà như nghẹn lại. Bà chỉ có thể lắp bắp được vài tiếng không rõ nghĩa.
Bố của vợ sắp cưới nhẹ nhàng gật đầu, như thể ông hoàn toàn hiểu sự lúng túng của mẹ tôi. Ông không thúc ép, không mỉa mai thêm. Màn kịch tính nhất, hóa ra, lại diễn ra trong sự im lặng và những ánh mắt.”
“Mẹ tôi cúi gằm mặt, hai tay bất giác vặn xoắn vào nhau. Những ngón tay đan chặt đến trắng bệch, như thể bà đang cố gắng nghiền nát một thứ gì đó vô hình trong lòng bàn tay. Bà không dám ngẩng lên, không dám nhìn thẳng vào mắt ai trong căn phòng này. Đặc biệt là ánh mắt của Bố của vợ sắp cưới, người mà bà từng coi thường, và giờ đây lại chính là người khiến bà phải đối mặt với sự thật đau đớn nhất. Rồi đến Mẹ của vợ sắp cưới, với nụ cười nhếch mép và ánh mắt sắc sảo đầy ẩn ý chế giễu, càng khiến bà thêm bẽ bàng.
Gương mặt mẹ tôi lúc này, không còn sự ngạo mạn hay khinh khỉnh ban đầu, chỉ còn lại sự đỏ bừng của xấu hổ, rồi tái nhợt vì hối hận. Mọi tính toán, mọi định kiến về quê nghèo, về tiếng nói địa phương, tất cả đều sụp đổ tan tành trước sự giàu có và hào phóng không tưởng này. Bà thầm nghĩ, tại sao bà lại thiển cận đến thế? Tại sao bà lại đánh giá con người qua vẻ bề ngoài và địa phương? Bà đã suýt đánh mất đứa con dâu tốt, suýt phá hỏng hạnh phúc của con trai chỉ vì sự ích kỷ và cái nhìn hẹp hòi của mình.
Bà cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn vào mình, dù thực tế những người xung quanh vẫn giữ thái độ điềm đạm, chỉ có tôi và Người yêu/Vợ sắp cưới là cảm nhận rõ nhất sự căng thẳng và bẽ bàng của bà. Bà ước gì mặt đất có thể nứt ra và nuốt chửng bà đi lúc này. Cái cúi đầu không chỉ là thể hiện sự xấu hổ nhất thời, mà còn là sự cúi mình trước một sự thật phũ phàng, là sự sụp đổ của cả một hệ thống niềm tin sai lầm mà bà đã xây dựng bấy lâu nay.”
“Giữa lúc không khí căng như dây đàn vì sự im lặng bẽ bàng của mẹ tôi, Người yêu/Vợ sắp cưới khẽ cựa mình. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, bước về phía Mẹ của vợ sắp cưới. Gương mặt cô vẫn nét hiền lành, nụ cười mỉm nở trên môi. Cô đưa tay, nắm lấy bàn tay đang đặt trên đùi của mẹ mình, siết nhẹ. Cô hướng ánh mắt về phía gia đình tôi, đặc biệt là nhìn thẳng vào mẹ tôi đang cúi gằm mặt, nhưng giọng nói thì dành cho tất cả mọi người trong phòng.
“”Thưa ba mẹ và con cảm ơn nhà trai đã không quản đường xa đến đây ạ,”” cô bắt đầu bằng một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đủ vang, phá tan sự im lặng ngột ngạt. Cô tạm dừng một nhịp, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên, ánh mắt đầy sự chân thành và ấm áp. “”Con tin rằng, trong hôn nhân, tình cảm và sự hòa hợp giữa hai vợ chồng, giữa hai bên gia đình mới là điều quan trọng nhất.””
Cô chuyển ánh mắt nhìn sang Người kể chuyện, người yêu của cô, rồi lại hướng về phía mẹ tôi và Mẹ của vợ sắp cưới. “”Còn về của cải vật chất, con nghĩ đó không phải là vấn đề cần phải đặt nặng lúc này. Vợ chồng con, chúng con sẽ cùng nhau làm việc, cùng nhau cố gắng xây dựng tổ ấm và vun đắp cho tương lai của mình.””
Lời nói của cô như một làn gió mát xua tan cái nóng bức, khó chịu trong căn phòng. Sự chân thành, điềm đạm và chín chắn của cô dâu tương lai khiến nhiều người ngạc nhiên. Họ thầm gật gù, khẽ khen cô dâu không chỉ xinh đẹp, hiền thục mà còn rất hiểu chuyện, xử lý tình huống khéo léo. Không khí dịu lại hẳn, sự căng thẳng đã vơi đi rất nhiều. Mẹ tôi từ từ ngẩng mặt lên, ánh mắt vẫn còn chút bối rối nhưng không còn quá mức bẽ bàng như trước.”
“Không khí trong phòng dịu hẳn xuống sau lời nói chân thành của cô dâu tương lai. Vài tiếng xì xào khen ngợi cô dâu khéo léo bắt đầu vang lên. Mẹ tôi từ từ ngẩng mặt, vẻ bối rối trên khuôn mặt đã giảm bớt, bà khẽ liếc nhìn quanh.
Trong lúc mọi người đang chuyện trò râm ran, Bố của vợ sắp cưới, người ngồi im lặng nãy giờ, đột ngột quay sang phía mẹ tôi. Ông nở một nụ cười rất nhẹ, ánh mắt không nhìn thẳng vào mẹ tôi nhưng đủ sắc sảo, và cất giọng nhỏ nhẹ, đủ cho vài người xung quanh nghe thấy rõ mồn một.
“”Ngày xưa làm ăn ở quê khó khăn, may mà có thời cơ lên thành phố. Giờ khấm khá hơn rồi, bà nhỉ?”” ông thủng thẳng nói.
Câu nói nghe tưởng chừng như một lời chia sẻ đơn thuần, nhưng với mẹ tôi, mỗi từ như một mũi kim châm thẳng vào lòng. “”Quê khó khăn”” và “”thành phố khấm khá”” – đó chính là những gì mẹ tôi đã từng dùng để dè bỉu gia đình họ. Gương mặt mẹ tôi lập tức biến sắc. Nét bớt bẽ bàng vừa xuất hiện vụt tắt, thay vào đó là sự tái nhợt và lúng túng tột độ. Bà lại cúi gằm mặt xuống, lần này còn bẽ bàng và lúng túng hơn cả lúc nãy. Có lẽ, bà nhận ra, câu nói của ông không chỉ là sự nhắc nhở khéo léo, mà còn là một lời đáp trả đầy thâm thúy, găm thẳng vào sự kiêu ngạo và thành kiến cố hữu của bà.”
“Mẹ tôi cố hít một hơi thật sâu, nụ cười gượng gạo bắt đầu xuất hiện trên khuôn mặt còn vương nét tái nhợt. Bà khẽ điều chỉnh lại tư thế ngồi, ánh mắt tránh đi ánh nhìn sắc sảo của bố cô dâu.
“”Ấy chà, anh nói gì vậy chứ! Chuyện làm ăn thì mỗi người mỗi lộc. Quan trọng là giờ các cháu nó thương nhau, tính chuyện trăm năm,”” mẹ tôi bắt đầu, giọng điệu thay đổi đến chóng mặt, ngọt xớt và xã giao một cách bất ngờ. “”Trước cứ lo cháu nó tính tình ra sao, không biết có hợp với thằng nhà tôi không. Ai ngờ, gặp rồi mới thấy, cháu hiền lành, nết na quá chừng!””
Bà quay sang nhìn cô dâu tương lai, nụ cười “”thảo hiền”” nở rộng hơn, dù ánh mắt vẫn còn chút lo lắng. “”Thật lòng đấy cô bác ạ, nhà mình có phúc lắm mới lấy được đứa con dâu thế này. Nhìn cháu là biết được nuôi dạy đàng hoàng, nhà mình chắc sung túc lâu rồi chứ không phải mới đâu ạ.””
Mẹ tôi tiếp tục thao thao bất tuyệt, khen từ cô dâu sang nhà cửa khang trang, rồi bóng gió khen cả cách nuôi dạy con cái của nhà gái. Bà dùng đủ mỹ từ mà trước đó bà cho là chỉ dành cho những gia đình “”môn đăng hộ đối””, cốt để xoa dịu bầu không khí căng thẳng do chính bà tạo ra và có lẽ là để “”gỡ gạc”” lại chút thể diện đã mất. Người kể chuyện ngồi đó, vừa ngỡ ngàng vừa bẽ bàng thay cho mẹ. Bà đã cố gắng “”chữa cháy”” theo cách vụng về nhất có thể.”
“Mẹ tôi vẫn đang cố gắng nói thêm vài câu xã giao “”chữa cháy””, mặt mày hơi nhăn nhó vì vẫn còn sốc. Bỗng, ở một góc phòng khách, vài người phụ nữ trung niên, có lẽ là cô dì chú bác bên nhà gái, khẽ xích lại gần nhau. Họ nói rất nhỏ, nhưng trong không gian đang dần dịu lại, tiếng của họ vẫn lọt vào tai mẹ tôi.
“”Ôi dào, cứ nhìn người là biết… xem thường ai dễ vậy sao?”” một người nói, giọng thấp hẳn đi nhưng đầy ý nhị. Người khác tiếp lời, cũng thì thầm: “”Ừ đấy, giàu nghèo đâu phải tại quê, mà tại cái đầu cái tay cả thôi. Người ta làm ra thì người ta hưởng.””
Họ cười khẽ với nhau, ánh mắt lướt nhanh qua phía mẹ tôi rồi lại quay đi. Dù không nói thẳng, nhưng rõ ràng những lời “”bóng gió”” ấy như kim châm vào tai mẹ. Khuôn mặt bà, vốn đã tái nhợt vì bất ngờ, giờ thêm phần đỏ bừng lên. Mẹ tôi cúi gằm mặt xuống, vờ như đang chăm chú nhìn vào khay hạt dưa trước mặt. Bà lúng túng không biết đặt tay chân vào đâu, những lời khen ngợi xã giao vừa thốt ra giờ nghe như tiếng vọng chế giễu chính bà. Sự xấu hổ và bẽ bàng cứ thế bao trùm lấy mẹ, nặng trĩu. Tôi nhìn mẹ, chỉ biết thở dài, cảm thấy một sự bất lực trào lên trong lòng.”
“Bà vẫn cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt lại dưới gầm bàn. Không ai nói thêm lời nào, nhưng không khí trong phòng khách dường như càng lúc càng đặc quánh lại. Tôi nhìn mẹ, một cảm giác bất lực dâng lên. Bà đã tự đưa mình vào tình thế bẽ bàng này. Nhưng khi ánh mắt tôi lướt qua khuôn mặt hiền hậu, có chút mệt mỏi của vợ sắp cưới ngồi bên cạnh, một cảm xúc khác lại trào dâng. Tôi thấy thương em vô cùng. Thương vì những lời mẹ tôi đã nói trước đây, những lời miệt thị cay nghiệt về quê hương, về gia đình em. Tôi đã nghe hết, dù mẹ tưởng tôi không để ý.
Nhưng bên cạnh sự thương cảm ấy, là một sự tự hào mãnh liệt. Tôi nhìn ngôi nhà 3 tầng khang trang này, nhìn những tấm bằng khen treo trên tường, nhìn ánh mắt sắc sảo, kiên định của mẹ vợ sắp cưới. Họ không hề giàu có nhờ “”phúc bảy đời”” nào cả, như mẹ tôi từng mỉa mai khi nói về chuyện môn đăng hộ đối. Họ đã thực sự đi lên từ “”nghèo kiết xác”” như chính lời mẹ tôi từng phán. Họ đã lao động cật lực, họ đã cố gắng không ngừng nghỉ để có được ngày hôm nay.
Sự giàu có này, nó không phải là sự may mắn hay cái gốc gác hiển hách. Nó là kết quả của mồ hôi, nước mắt và ý chí vươn lên. Tôi nhìn vợ sắp cưới, em ngồi đó, vẫn hiền lành, lễ phép, nhưng tôi biết, bên trong em là sự kiên cường thừa hưởng từ chính bố mẹ mình. Em không cần phải chứng minh gì cả, bởi những gì gia đình em làm được đã nói lên tất cả. Cảm giác tự hào về người con gái mình yêu, về gia đình tương lai của mình, lấn át tất cả sự khó chịu về thái độ của mẹ tôi. Tôi thầm nghĩ, tôi đã chọn đúng người rồi.”
“Giữa không khí căng thẳng và đầy ngượng nghịu, mẹ của vợ sắp cưới khẽ quay sang nhìn con gái. Ánh mắt bà dịu dàng nhưng vẫn ẩn chứa sự sắc sảo, từng trải. Bà nắm lấy tay con gái, nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói nền nã, ấm áp, khác hẳn sự căng thẳng bao trùm phòng khách.
“Con gái yêu của mẹ,” bà nói, giọng đủ lớn để mọi người trong phòng đều nghe thấy rõ mồn một. “Ngày mai là con về nhà người ta rồi. Làm dâu không dễ dàng gì, con phải thật hiếu thảo, lễ phép với bố mẹ chồng. Phải biết trên biết dưới, kính trọng người lớn con nhé.”
Bà dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua khuôn mặt vẫn đang cúi gằm của mẹ tôi, rồi lại nhìn thẳng vào mắt con gái.
“Vàng bạc hay nhà cửa, tiền tài… những thứ đó chỉ là vật ngoài thân thôi con ạ,” bà tiếp lời, nhấn mạnh từng chữ một cách chậm rãi. “Hôm nay nhà mình có, mai có thể không còn. Hay hôm nay không có, mai có thể có. Cái quan trọng nhất ở đời này, là tình nghĩa vợ chồng, là cách con đối đãi với gia đình nhà chồng, là sự yêu thương, trân trọng mà con dành cho những người thân yêu của mình.”
Lời nói của bà như một luồng gió nhẹ xua tan đi sự ngột ngạt, nhưng đồng thời lại như một cú đánh thẳng vào điều mà mẹ tôi đang coi trọng nhất – tiền bạc và địa vị. Bà không hề nhắc đến sính lễ hay của hồi môn hoành tráng mà nhà bà vừa tuyên bố. Bà chỉ nói về tình nghĩa, về lễ nghĩa, về đạo làm người. Rõ ràng, bà đang mượn lời dạy con gái để ‘dạy dỗ’ cả mẹ tôi về giá trị thật sự trong cuộc sống và trong hôn nhân.
Mẹ tôi vẫn không ngẩng đầu lên, hai tay vẫn siết chặt. Có lẽ bà đang thấy cực kỳ bẽ bàng. Bà từng xem thường xuất thân, xem thường đồng tiền vất vả làm ra, chỉ coi trọng những thứ phù phiếm bên ngoài. Giờ đây, chính sự giàu có mà bà khinh miệt lại đang ‘dạy’ cho bà một bài học đắt giá về cách làm người, về giá trị cốt lõi của hạnh phúc.
Vợ sắp cưới của tôi, người con gái hiền lành, lễ phép, ngồi đó, lặng lẽ lắng nghe lời mẹ dặn. Em gật đầu, ánh mắt rưng rưng xúc động. Em hiểu lời mẹ nói, không chỉ là lời dặn dò cho riêng em, mà còn là lời đáp trả đầy thâm thúy cho tất cả những thành kiến, những sự khinh thường mà gia đình tôi (mà chủ yếu là mẹ tôi) đã dành cho gia đình em. Em không nói gì, nhưng sự tĩnh lặng và ánh mắt kiên định của em đủ cho thấy em đã tiếp nhận tất cả.
Không khí vẫn trầm lắng, nhưng giờ đây, sự bẽ bàng của mẹ tôi đã thay thế sự căng thẳng ban đầu. Bà đã hoàn toàn thất thế trong cuộc “”đấu trí”” hay đúng hơn là cuộc “”đấu giá trị”” này.”
“Buổi lễ ăn hỏi tiếp tục. Mẹ của người kể chuyện, người phụ nữ ban nãy còn hống hách, giờ đây chỉ còn biết ngồi đó, cúi mặt. Bà tham gia vào các nghi thức một cách máy móc, như một con rối bị giật dây. Khi nhà gái đưa khay đựng trang sức hồi môn – một bộ vòng vàng, kiềng bạc lấp lánh, nặng trĩu – sang, tay bà run nhẹ. Bà nhận lấy theo đúng trình tự, nhưng ánh mắt né tránh, không còn vẻ săm soi, đánh giá như lúc mới đến.
Không khí trong phòng khách vẫn còn sự gượng gạo, nhưng nguồn gốc của sự gượng gạo đã khác. Nó không còn đến từ thái độ khinh thường của mẹ tôi, mà đến từ sự bẽ bàng tột độ của chính bà. Người kể chuyện nhìn mẹ, lòng vừa thương vừa giận. Thương vì bà đang phải đối diện với thực tế phũ phàng, giận vì chính sự kiêu ngạo đã đưa bà đến tình cảnh này.
Mẹ của người kể chuyện hầu như không nói gì trong suốt phần còn lại của buổi lễ. Thỉnh thoảng, khi cần phải trả lời hoặc thực hiện một động tác nào đó theo đúng nghi lễ, bà mới khẽ đáp hoặc làm theo một cách miễn cưỡng. Khuôn mặt bà vẫn còn in đậm sự lúng túng và xấu hổ. Vẻ hách dịch, coi thường lúc ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự trầm lặng đến đáng sợ. Bà ngồi co ro trên ghế, như muốn thu mình lại, như muốn vô hình đi giữa đám đông.
Người yêu/Vợ sắp cưới của người kể chuyện, sau khoảnh khắc xúc động lắng nghe mẹ dặn dò, giờ đây lại ngồi cạnh người kể chuyện, ánh mắt bình tĩnh quan sát mọi chuyện. Em không nói gì, nhưng đôi mắt ấy dường như đã nói lên tất cả. Em hiểu, bài học mà mẹ em vừa dành cho mẹ của người kể chuyện không chỉ là về tiền bạc, mà còn là về nhân cách, về cách đối nhân xử thế. Và em, người con gái Nghệ An hiền lành nhưng kiên cường, sẽ bước vào cuộc hôn nhân này với sự tự tôn và phẩm giá được khẳng định.
Mẹ của vợ sắp cưới ngồi đối diện, bà vẫn giữ vẻ nền nã, dịu dàng, nhưng ánh mắt sắc sảo thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang phía mẹ của người kể chuyện. Có lẽ, bà đang âm thầm quan sát, xem liệu bài học đắt giá này có thực sự thấm vào người phụ nữ đối diện hay không. Bố của vợ sắp cưới, người vừa xuất hiện và gây ra cú sốc cuối cùng cho mẹ của người kể chuyện, giờ đây ngồi bên cạnh vợ, gương mặt điềm đạm, không lộ vẻ gì. Ông chỉ nhẹ nhàng tiếp chuyện với vài người khách khác, để lại không gian cho hai người phụ nữ đối diện tự “”giải quyết”” mâu thuẫn ngầm của họ.
Buổi lễ ăn hỏi tiếp tục diễn ra, nhưng không khí không còn vui tươi, náo nhiệt như lẽ ra phải có. Nó trôi đi trong sự gượng gạo, trong sự im lặng nặng nề của một người, và trong sự quan sát sắc sảo của những người khác. Mẹ của người kể chuyện, người phụ nữ từng tự cho mình quyền phán xét và coi thường người khác chỉ vì tiền bạc và địa vị, giờ đây đang nếm trải chính hương vị của sự bẽ bàng và thất bại.”
“Bà mẹ của người kể chuyện vẫn cúi gằm mặt, chỉ khi cần thiết mới khẽ đáp lời. Từng giây phút trôi qua thật chậm rãi, đè nặng lên không khí vốn đã căng thẳng. Bà ngồi đó, cảm nhận rõ ràng ánh mắt sắc sảo từ phía đối diện, ánh mắt của người mẹ cô dâu, như đang dò xét từng biểu cảm, từng hành động nhỏ nhất của bà. Bà không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào họ. Cảm giác bẽ bàng, xấu hổ vẫn bao trùm. Bà chỉ muốn buổi lễ này kết thúc thật nhanh, để bà có thể trốn đi khỏi nơi này, khỏi những ánh mắt đang nhìn mình.
Bỗng nhiên, một khoảnh khắc, như có một lực vô hình thúc đẩy, bà khẽ ngẩng đầu lên. Ánh mắt bà vô tình lướt qua khuôn mặt điềm tĩnh nhưng đầy tự tôn của người mẹ cô dâu, rồi dừng lại trên cô gái đang ngồi cạnh con trai bà – người con gái bà từng khinh miệt chỉ vì tiếng nói, vì quê quán. Cô gái ấy, với nụ cười hiền lành, ánh mắt trong veo, vẫn lễ phép và dịu dàng như lúc ban đầu, hoàn toàn không có lấy một chút kiêu ngạo hay hả hê nào dù vừa được nhà gái “”đỡ lưng”” một cách ngoạn mục.
Và rồi, ánh mắt bà chạm đến gương mặt trầm ngâm của bố cô dâu, người đàn ông vừa khiến bà chết lặng khi nhận ra thân phận thực sự của ông. Một sự thật phũ phàng hiện ra trước mắt: gia đình bà vừa tìm cách khinh rẻ một gia đình không chỉ giàu có, quyền thế hơn mình rất nhiều, mà quan trọng hơn, họ đã khinh rẻ phẩm giá, nhân cách của một con người.
Trong tích tắc, tất cả sự kiêu ngạo, định kiến, sự coi thường ban đầu vụt tắt. Thay vào đó, trong ánh mắt bà mẹ người kể chuyện là một thoáng hối lỗi, một sự nhận ra muộn màng. Bà hiểu, bà đã sai. Sai từ cách nhìn nhận con người, sai từ sự tham lam vật chất, sai từ sự thành kiến mù quáng về quê quán. Bài học này, nhà gái, đặc biệt là người mẹ và người bố điềm đạm kia, đã dạy cho bà một cách quá đắt giá và bẽ bàng. Nó không chỉ là một cú sốc về tiền bạc, mà là một đòn giáng mạnh vào lòng tự tôn giả tạo của bà. Ánh mắt hối lỗi đó chỉ tồn tại trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng nó đủ để cho thấy sự thay đổi nhỏ nhoi đang diễn ra bên trong bà, đủ để người kể chuyện, đứa con trai quan sát tất cả, nhận ra rằng mẹ mình có lẽ đã thực sự hiểu ra vấn đề. Buổi lễ vẫn tiếp diễn trong không khí lặng lẽ, nhưng có lẽ, bắt đầu từ khoảnh khắc này, thái độ của bà mẹ người kể chuyện đối với cô con dâu tương lai sẽ không còn như trước nữa.”
“Buổi lễ đám hỏi chính thức kết thúc. Không khí căng thẳng vẫn chưa tan hết, nhưng nhịp độ đã dịu xuống. Nhà trai bắt đầu chuẩn bị ra về. Mẹ của người kể chuyện vẫn còn chút bàng hoàng, nhưng ánh mắt bà đã khác hẳn lúc mới đến. Không còn vẻ kênh kiệu, thay vào đó là sự trầm lắng, pha chút ngại ngùng.
Lần này, không cần ai nhắc, bà chủ động đứng dậy, bước đến phía bố mẹ cô dâu. Bà không còn vẻ miễn cưỡng hay khó chịu như trước. Ánh mắt bà khẽ nhìn xuống một chút khi đối diện với cặp vợ chồng đầy khí chất đó.
“”Kính thưa ông bà thông gia,”” bà nói, giọng điệu thay đổi hẳn, khách sáo, nhẹ nhàng và có phần lễ phép hơn rất nhiều so với thái độ ban đầu. “”Buổi lễ hôm nay chu đáo quá, chúng tôi cảm ơn gia đình.””
Bà đưa tay ra. Bố mẹ cô dâu cũng lịch sự đưa tay đáp lại. Bàn tay bà run nhẹ chạm vào tay người mẹ cô dâu, rồi tay người bố cô dâu.
“”Chúng tôi xin phép về trước,”” bà tiếp lời, nuốt khan. “”Có gì sau này các cháu về làm dâu rể, mong ông bà chỉ bảo thêm.””
Nụ cười nhỏ nở trên môi người mẹ cô dâu. Người bố cô dâu chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt điềm tĩnh. Họ không nói thêm điều gì quá đặc biệt, chỉ đáp lại bằng vài lời khách sáo xã giao. Nhưng đối với mẹ của người kể chuyện, những lời lẽ đơn giản và cái bắt tay lịch sự lúc này lại nặng trĩu như một lời thừa nhận cho tất cả những gì bà đã sai lầm. Bà cúi đầu chào lần nữa, sự bẽ bàng vẫn còn vương vấn trên nét mặt.”
“Chiếc xe bắt đầu lăn bánh rời khỏi con phố khang trang lạ lẫm ở Thành phố Vinh. Không khí trong xe đặc quánh sự im lặng. Người kể chuyện ngồi ở ghế phụ lái, thỉnh thoảng liếc nhìn sang mẹ đang ngồi phía sau. Bà không nói gì, chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt vô định. Vẻ bẽ bàng, lúng túng vẫn còn chưa tan hết trên khuôn mặt. Chiếc áo dài gấm bà mặc bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Thời gian trôi qua trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng động cơ xe đều đều. Mẹ của người kể chuyện thở dài, tiếng thở dài nhẹ nhưng như trút đi gánh nặng. Bà quay vào trong xe, nhìn về phía con trai.
“”Mẹ sai rồi con ạ,”” giọng bà nhỏ nhẹ, khác hẳn với sự kiêu ngạo thường ngày. “”Mẹ không ngờ…””
Bà dừng lại, như đang tìm từ thích hợp.
“”Mẹ không ngờ… Con bé đó và gia đình nó thực sự là người tốt.””
Ánh mắt bà thoáng chút xấu hổ. Bà cúi mặt xuống, hai tay đan vào nhau.
“”Bài học này… nặng nề quá con ạ. Cái tính kiêu ngạo, cái định kiến của mẹ… làm hại mẹ rồi.””
Người kể chuyện im lặng lắng nghe, không nói gì thêm. Cảnh tượng vừa rồi ở ngôi nhà ba tầng, lời tuyên bố đĩnh đạc của bố mẹ cô gái, và sự lúng túng bẽ bàng của mẹ anh… tất cả như một cuốn phim tua chậm trong đầu. Anh nhìn mẹ, lòng pha lẫn nhiều cảm xúc. Giận có, thương có, và cả một chút hả hê khi thấy sự thật cuối cùng cũng được phơi bày.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên con đường về, để lại đằng sau một buổi đám hỏi đầy sóng gió và những bài học đắt giá về sự kiêu ngạo và định kiến. Mẹ anh vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng lần này, có lẽ bà đang nhìn một Nghệ An rất khác trong suy nghĩ của mình.”
“Mẹ ngồi im lặng, ánh mắt vẫn còn đọng lại chút ngỡ ngàng. Chiếc xe lướt đi trên đường, mang theo bà về nhà, mang theo một mớ suy nghĩ rối bời. Bà từng khinh thường vùng đất ấy, từng coi thường người con gái ấy chỉ vì quê quán. Giờ đây, sự thật phơi bày trước mắt như một cái tát trời giáng vào sự kiêu ngạo của bà.
Sau buổi đám hỏi đó, ngôi nhà dường như có một luồng không khí khác. Mẹ không còn nhắc về chuyện sính lễ hay môn đăng hộ đối nữa. Thay vào đó, bà bắt đầu nói về cô gái – vợ sắp cưới của tôi – với một thái độ khác hẳn.
“”Con bé đó… lễ phép thật con nhỉ,”” có lần bà nói thế khi chúng tôi đang ăn cơm. “”Mẹ cô ấy cũng… ăn nói đĩnh đạc.””
Tôi ngạc nhiên nhìn mẹ. Đây là lần đầu tiên bà nói về gia đình bên ấy bằng những lời lẽ tôn trọng đến vậy. Bà không còn nhắc đến tiếng Nghệ nặng tai hay quê quán nghèo khó nữa. Những định kiến của bà dường như đã tan biến sau cánh cổng ngôi nhà ba tầng khang trang và lời nói đầy tự trọng của bố mẹ cô ấy.
Rồi một hôm, mẹ hỏi tôi về việc chuẩn bị cho đám cưới. Bà không còn vẻ hằn học, khó chịu như trước, mà thay bằng sự quan tâm thật lòng.
“”Nhà mình chuẩn bị tươm tất vào con nhé,”” bà dặn. “”Dù sao thì… người ta cũng… đối đãi với mình quá tử tế rồi.””
Chữ “”người ta”” nghe thật khách sáo, nhưng trong đó chất chứa sự biết ơn và cả một chút xấu hổ thầm kín. Mẹ đã hiểu ra rằng, giá trị của con người không nằm ở ngôi nhà họ ở, hay số tiền họ có lúc ban đầu, mà ở cách họ sống, cách họ đối nhân xử thế.
Bài học này đến muộn, nhưng nó thực sự đã làm thay đổi mẹ. Cái nhìn của bà về cô gái, về quê hương Nghệ An, giờ đã không còn màu xám của định kiến. Bà nhìn thấy sự thật: sự nỗ lực, lòng hiếu khách, và nhân cách đáng quý.
Ngày cưới cận kề, không khí trong nhà trở nên ấm áp hơn. Mẹ dành nhiều thời gian hơn để nói chuyện với tôi về tương lai, về cuộc sống gia đình. Bà không còn lo lắng về những điều phù phiếm, mà tập trung vào sự hòa hợp, yêu thương giữa hai đứa.
Tôi nhìn mẹ, người phụ nữ từng khiến tôi giận dữ vì những định kiến thiển cận, giờ đây đang mỉm cười, ánh mắt hiền từ. Bà đã trải qua một bài học đắt giá, và có lẽ, chính bài học ấy đã giúp bà trở thành một người mẹ, một người phụ nữ bao dung hơn.
Câu chuyện của chúng tôi, tưởng chừng chỉ là chuyện tình yêu của hai người trẻ, lại trở thành một lát cắt về định kiến xã hội, về cách con người vội vàng đánh giá nhau chỉ qua những vẻ bề ngoài. Mẹ tôi, từng là người mang nặng định kiến ấy, giờ lại là minh chứng cho thấy con người có thể thay đổi, có thể học cách nhìn nhận giá trị thật sự của người khác.
Tôi nắm tay vợ, người con gái đến từ Nghệ An mà mẹ từng coi thường. Cô ấy vẫn hiền lành, lễ phép, và đầy nghị lực như ngày đầu tôi gặp. Bên cạnh chúng tôi là những người thân yêu, không còn khoảng cách giàu nghèo, không còn phân biệt quê quán. Chỉ còn lại tình người, sự thấu hiểu, và bài học về cách yêu thương không điều kiện.
Tôi nhận ra, hạnh phúc không phải là tìm được người hoàn hảo theo tiêu chuẩn của xã hội, mà là tìm được người phù hợp với trái tim mình, và cùng nhau vượt qua những rào cản, định kiến để xây dựng tổ ấm. Và bài học lớn nhất mà chúng tôi nhận được từ cuộc hành trình này, đó là đừng bao giờ để định kiến che mờ đi trái tim và lý trí của mình.”

