Khoe căn hộ 5 tỷ chưa kịp sang… vợ tái mặt vì sự thật

Vừa khoe mua được căn hộ 5 tỷ, vợ tôi bỗng t/ái m/ét chỉ sau 3 ngày vì một biến cố bất ngờ…“Anh Lâm! Em chụp cái góc bếp này rồi post lên nhóm bạn nhé? Trời ơi, nhìn sang thế này cơ mà!”

Ngọc – vợ tôi – mắt sáng rực như trẻ con được quà. Em dạo quanh căn bếp mới với từng bước chân rón rén, như sợ chạm vào điều gì đó mộng mị sẽ vỡ tan. Mà cũng phải thôi – căn hộ này đâu chỉ là nhà. Với em, đó là giấc mơ thành hình. Với tôi, là lời khẳng định cho chặng đường dài đổ mồ hôi nước mắt.

Căn hộ nằm ở quận 2, trong một khu chung cư cao cấp mới bàn giao. 5 tỷ – con số không hề nhỏ, nhưng sau gần 10 năm làm việc cật lực trong ngành bất động sản, xoay xở đầu tư, vay mượn và tiết kiệm, tôi đã đủ sức mang lại cho gia đình mình một chốn đi về xứng đáng.

“Chụp đi em,” tôi cười, “mà nhớ ghi rõ là nhà mình nhé, không lại bị bảo đi thuê chụp sống ảo.”

Ngọc cười lớn, tiếng cười trong trẻo vang khắp căn phòng còn thơm mùi sơn mới. Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa da trắng vừa mua hôm qua, nhìn quanh căn hộ rộng hơn 100 mét vuông, ánh sáng tràn ngập nhờ hệ cửa kính lớn. Phòng khách nối liền với bếp theo phong cách mở, nội thất hiện đại theo tông gỗ và be ấm cúng. Mọi thứ như bước ra từ tạp chí kiến trúc.

Chúng tôi đã dọn vào từ 3 ngày trước, và mọi thứ đều hoàn hảo – cho đến sáng hôm nay.

Buổi sáng thứ tư ở nhà mới bắt đầu bằng tiếng gõ cửa.

Két… két… két…

Tôi đang trong phòng làm việc thì nghe tiếng động lạ. Như thể có ai đó dùng móng tay cào nhẹ lên cánh cửa chính.

Ban đầu tôi tưởng mình tưởng tượng, nhưng rồi tiếng đó tiếp diễn đều đều, không quá mạnh nhưng đủ khiến người nghe rợn tóc gáy.

Ra mở cửa – không ai cả.

Tôi nhìn quanh hành lang, chỉ thấy ánh đèn vàng dịu, vài chậu cây cảnh được ban quản lý đặt xen kẽ giữa các căn. Không khí buổi sáng tinh khôi, chẳng có gì bất thường. Tôi khẽ nhún vai, quay vào.

“Có ai ngoài cửa không anh?” Ngọc hỏi khi tôi bước vào.

“Không. Chắc gió lùa làm động cái gì đó.”

Tôi lờ đi cảm giác lăn tăn, nhưng Ngọc thì không. Từ buổi trưa hôm đó, cô ấy cứ ngồi trầm ngâm, tay siết lấy chiếc vòng đá phong thuỷ mẹ tặng hôm chuyển nhà. Mắt lơ đãng, như không tập trung.

Tối, tôi phát hiện Ngọc ngồi một mình ở ban công, mắt đỏ hoe.

“Em sao vậy?”

“…Anh có tin vào đ;iềm báo không?”

Tôi chau mày. “Chuyện gì?”

Ngọc im lặng. Rồi em kể.

Ba đêm liên tiếp, em mơ cùng một giấc mơ. Căn hộ của chúng tôi… không phải của riêng chúng tôi. Trong mơ, có một người phụ nữ đứng ở cuối hành lang, tóc dài x;õa, mặc áo trắng, cứ nhìn chằm ch;ằm vào cửa nhà. Không nói, không cử động – chỉ đứng đó. Còn em, trong mơ, lúc nào cũng cảm thấy như bị theo dõi.

“Anh thấy lạ không?” – Ngọc r;un r;ẩy … Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Khoe căn hộ 5 tỷ chưa kịp sang… vợ tái mặt vì sự thật

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt