Về nhà sau ca trực muộn, vợ sữ//ng s///ờ thấy chồng ô//m b///ồ ngủ tít, cô lẳng lặng lấy ghế ngồi chờ và cái kết hả dạ…
Lan bước vào nhà, đôi giày cao gót gõ nhẹ trên sàn gỗ. Đồng hồ chỉ mười giờ tối, nhưng không gian im ắng lạ thường. Cô vừa kết thúc ca trực muộn tại bệnh viện, mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ nụ cười. Hôm nay là kỷ niệm mười năm ngày cưới, và cô đã chuẩn bị một món quà đặc biệt cho chồng – một chiếc đồng hồ khắc tên hai người. Nhưng sự im lặng trong ngôi nhà khiến cô khựng lại. Không tiếng tivi, không tiếng chồng gọi từ phòng bếp, chỉ có một linh cảm k/ỳ l/ạ len lỏi trong lòng.
Cô đặt túi xách xuống, cởi áo khoác, và bước nhẹ lên cầu thang. Cửa phòng ngủ khép hờ, ánh đèn vàng hắt ra yếu ớt. Lan đẩy cửa, và cảnh tượng trước mắt khiến tim cô như ngừng đập. Chồng cô, Nam, đang nằm trên giường, ôm chặt một người phụ nữ lạ…
…Chồng cô, Nam, đang nằm trên giường, ôm chặt một người phụ nữ lạ.
Trái tim Lan như bị bóp nghẹt, một cơn đau buốt lạnh chạy dọc sống lưng. Cô đứng sững sờ, đôi mắt dán chặt vào cảnh tượng ấy, lồng ngực thắt lại không thở nổi. Mười năm ngày cưới, mười năm tình nghĩa, tan biến chỉ trong khoảnh khắc. Người phụ nữ lạ đó có mái tóc xoăn nhẹ, nằm gọn trong vòng tay Nam, gương mặt vùi vào hõm vai anh. Nam vẫn say ngủ, không hay biết sự hiện diện của Lan.
Nước mắt trực trào nhưng Lan không cho phép chúng rơi. Một sự lạnh lẽo khó tả bỗng xâm chiếm tâm trí cô, gạt bỏ mọi cảm xúc yếu đuối. Cô hít một hơi thật sâu, nén chặt sự đau đớn đến tận cùng. Lan nhẹ nhàng lùi lại, không một tiếng động. Cánh cửa phòng ngủ khép hờ vẫn thế, không xê dịch. Lan quay gót, bước ra khỏi phòng, xuống cầu thang. Cô đảo mắt quanh phòng khách, rồi dừng lại ở một chiếc ghế tựa bọc nệm.
Với một sức mạnh không ngờ, Lan kéo lê chiếc ghế lên cầu thang, tiếng ma sát nhỏ xíu trên sàn gỗ vẫn đủ làm cô giật mình. Cô mang nó vào phòng ngủ, đặt gọn vào một góc khuất, nơi ánh đèn vàng yếu ớt không rọi tới, sát bức tường đối diện giường. Lan nhìn chằm chằm vào Nam và người phụ nữ lạ. Cô không đánh thức họ. Không phải bây giờ. Cô lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế, chiếc đồng hồ kỷ niệm mười năm ngày cưới vẫn nằm chặt trong tay, lạnh lẽo. Ánh mắt Lan sắc lạnh, cô quyết định im lặng chờ đợi. Đợi đến khi mặt trời lên, đợi đến khi mọi thứ sáng tỏ.
Lan vẫn ngồi đó, chiếc đồng hồ kỷ niệm mười năm ngày cưới lạnh buốt trong tay. Ánh đèn vàng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt lên một phần khung giường, nơi Nam và Người phụ nữ lạ đang cuộn tròn trong giấc ngủ say. Hơi thở đều đặn của họ như một lưỡi dao cứa vào tâm can Lan. Cô cố gắng nín thở, giữ cho lồng ngực không rung lên bần bật, nhưng những giọt nước mắt không vâng lời, lặng lẽ trượt dài trên gò má. Chúng rơi xuống chiếc đồng hồ, loang ra trên mặt kính khắc dòng chữ “Mãi mãi là của nhau”.
Trong đầu Lan, vô vàn câu hỏi thi nhau vặn xoắn. Mười năm chung sống, mười năm xây dựng tổ ấm, những đêm Lan thức trắng bên giường bệnh nhân, những bữa cơm cô vội vàng nấu sau ca trực dài, những lo toan vun vén cho gia đình nhỏ. Tất cả đều hiện lên rõ mồn một. Rồi những hy sinh thầm lặng, những ước mơ gác lại, chỉ để Nam được thăng tiến, được an lòng làm việc. Liệu có phải tất cả chỉ là vở kịch anh dựng nên?
Nỗi đau tột cùng bóp nghẹt trái tim Lan, biến thành một khối băng giá thấu xương. Nhưng ngay sau đó, một ngọn lửa uất hận bùng lên, thiêu đốt từng mạch máu. Cô nhìn Người phụ nữ lạ, khuôn mặt vùi vào hõm vai Nam, mái tóc xoăn nhẹ xõa trên gối. Hạnh phúc giả tạo ấy, sự bình yên giả dối ấy… Lan siết chặt chiếc đồng hồ, cảm nhận những đường khắc nhọn hoắt hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô không biết mình đã ngồi đó bao lâu, chỉ biết màn đêm dần trôi qua, và từng khoảnh khắc trôi đi đều chất chứa một quyết định. Ánh mắt Lan từ từ chuyển từ đau khổ sang một sự lạnh lùng đến đáng sợ, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Cô nhìn Nam, rồi nhìn Người phụ nữ lạ. Sự im lặng trong căn phòng giờ đây nặng nề hơn bao giờ hết, như đang chờ đợi một tiếng nổ lớn.
Màn đêm vẫn đặc quánh, nhưng từng giây trôi qua đối với Lan lại dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Cô siết chặt chiếc đồng hồ khắc tên hai người trên tay, cảm nhận từng đường nét lạnh lẽo của kim loại. Dòng chữ “Mãi mãi là của nhau” như một lời nguyền rủa, một vết dao xoáy sâu vào vết thương lòng đã rỉ máu. Nước mắt đã khô cạn, thay vào đó là một sự trống rỗng, vô cảm đến đáng sợ.
Cô nhìn Nam, rồi nhìn Người phụ nữ lạ đang say ngủ, không mảy may hay biết về cơn bão ngầm đang sôi sục trong tâm trí Lan. Khuôn mặt Lan không còn biểu lộ sự đau khổ, mà là một lớp băng giá. Nỗi đau đã đạt đến đỉnh điểm, không thể lớn hơn được nữa, và nó đã tôi luyện cô thành một con người khác.
Lan chậm rãi đứng dậy. Sàn gỗ dưới chân kêu cót két khe khẽ trong màn đêm tĩnh lặng, nhưng không đủ lớn để phá vỡ giấc ngủ say của hai kẻ phản bội. Cô nhẹ nhàng rời khỏi phòng ngủ, bóng tối như nuốt chửng từng bước chân. Chiếc đồng hồ vẫn nằm trong lòng bàn tay, không còn là biểu tượng của tình yêu mà là lời nhắc nhở không thể xóa nhòa về sự phản bội. Nó chính là vật chứng.
Cô đứng tựa vào bức tường hành lang tối om, hít thở thật sâu. Lồng ngực Lan không còn nghẹn ngào, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ. Những gì đã diễn ra đêm nay không chỉ là sự tổn thương, mà là sự hủy diệt. Cô biết mình sẽ không bao giờ có thể quay lại là Lan của ngày hôm qua. Ánh mắt Lan nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ khép hờ, nơi ánh đèn vàng yếu ớt vẫn hắt ra, như một ngọn lửa leo lét trước cơn bão lớn. Một kế hoạch tàn nhẫn và lạnh lùng bắt đầu hình thành rõ nét trong tâm trí người bác sĩ từng đặt hết niềm tin vào tình yêu. Cô sẽ không gục ngã, mà sẽ đứng lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để đòi lại tất cả.
Ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ phòng ngủ. Trong căn phòng vẫn còn ám mùi ái ân vương vãi, Người phụ nữ lạ khẽ cựa mình. Mi mắt cô ta nặng trĩu, dần hé mở, cố gắng thích nghi với thứ ánh sáng mới mẻ. Cô ta lơ mơ nhìn quanh căn phòng quen mà lạ, những ký ức rời rạc của đêm qua đang chắp vá lại trong tâm trí.
Bỗng nhiên, ánh mắt cô ta dừng lại. Một bóng người đang ngồi đó, trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, lặng lẽ như một bức tượng tạc từ băng. Đó là Lan. Ánh mắt Lan không có một chút ấm áp, mà lạnh lẽo như thép, kiên định như lưỡi dao chĩa thẳng vào Người phụ nữ lạ. Từng thớ thịt trên khuôn mặt Người phụ nữ lạ như co rút lại, sắc mặt cô ta lập tức tái mét, máu trong huyết quản như đông lại. Cô ta muốn thốt lên một tiếng, nhưng cổ họng lại khô khốc, nghẹn đắng. Toàn thân cô ta run rẩy, mọi sự ngái ngủ tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng đang cuộn trào trong lồng ngực.
Toàn thân cô ta run rẩy, mọi sự ngái ngủ tan biến, thay vào đó là nỗi sợ hãi tột cùng đang cuộn trào trong lồng ngực. Ánh mắt Người phụ nữ lạ trượt khỏi Lan, vội vàng tìm kiếm Nam, người vẫn còn say giấc nồng bên cạnh. Cô ta hốt hoảng, dùng hết sức bình sinh lay mạnh vai Nam.
“Na… Nam! Dậy đi! Anh… anh ơi!” Giọng Người phụ nữ lạ vỡ vụn, lắp bắp, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt cổ họng cô ta.
Nam khẽ cựa mình, nhíu mày khó chịu. Anh ta lẩm bẩm điều gì đó không rõ, rồi dùng tay gạt mạnh bàn tay Người phụ nữ lạ ra khỏi người mình, quay lưng lại, vùi mặt sâu hơn vào gối, cố gắng níu giữ giấc ngủ còn dang dở. Anh ta không hiểu được sự gấp gáp và hoảng loạn trong cử chỉ của cô.
Người phụ nữ lạ cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người. Sự lạnh lùng và thờ ơ của Nam trong khoảnh khắc này càng đẩy nỗi sợ hãi của cô ta lên đến đỉnh điểm. Cô ta liếc nhìn Lan một lần nữa. Lan vẫn ngồi đó, đôi mắt không chớp, dõi theo từng cử động của họ, như một con mãnh thú đang rình mồi.
Nam vẫn vùi mặt sâu vào gối, nhưng lần này, sự lay gọi và tiếng động nhỏ xung quanh bắt đầu len lỏi vào tiềm thức anh ta. Mí mắt Nam khẽ giật, rồi từ từ mở ra. Ánh đèn vàng yếu ớt trong phòng ngủ lập tức lọt vào võng mạc, khiến anh ta nhíu mày khó chịu.
Khi tầm nhìn dần rõ nét, Nam sững sờ. Đối diện anh ta, bên cạnh giường, Lan đang ngồi đó. Đôi mắt Lan đỏ hoe vì thức trắng, nhưng không có một giọt nước mắt nào lăn dài. Thay vào đó là một sự sắc lạnh đến rợn người, như băng giá vĩnh cửu. Ánh mắt Lan ghim chặt vào Nam, không một chút biểu cảm.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Nam. Anh ta vẫn chưa hoàn toàn hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo một điều kinh khủng. Nam chậm rãi quay đầu sang bên cạnh. Ngay lập tức, anh ta nhìn thấy Người phụ nữ lạ đang nằm co ro, run rẩy bên cạnh mình. Quần áo xộc xệch, mái tóc rối bời, và gương mặt tái mét vì sợ hãi.
Cả khuôn mặt Nam lập tức biến sắc. Máu trong huyết quản như đông cứng lại, sắc da anh ta trắng bệch như một tờ giấy. Đồng tử Nam co lại, anh ta há hốc mồm nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Nỗi sợ hãi tột cùng và sự bàng hoàng choáng váng ập đến, vây lấy anh ta trong câm lặng.
Nỗi sợ hãi tột cùng và sự bàng hoàng choáng váng ập đến, vây lấy anh ta trong câm lặng. Không gian trong căn phòng ngủ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực Nam và Người phụ nữ lạ. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên ba bóng người, tạo thành những vệt đổ dài ma mị. Lan vẫn giữ nguyên ánh nhìn sắc lạnh trên gương mặt Nam, như thể đang thưởng thức từng biểu cảm hãi hùng của anh ta.
Sau một khắc im lìm tưởng chừng như vô tận, Lan chậm rãi đứng dậy. Đôi giày cao gót màu đen mà cô vừa tháo ra được đặt gọn gàng cạnh giường, nay dường như cũng đang chờ đợi một phán quyết. Từng bước chân của Lan trên sàn gỗ nghe rõ mồn một trong sự tĩnh mịch, như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Nam. Lan tiến đến gần giường, dừng lại ngay cạnh Người phụ nữ lạ, ánh mắt lướt qua cô ta một cách khinh miệt trước khi lại ghim chặt vào Nam.
Giọng Lan cất lên, lạnh lùng, trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như một bản án vừa được tuyên. Nam và Người phụ nữ lạ giật mình, cả cơ thể rùng lên bần bật.
“Chào mừng kỷ niệm mười năm ngày cưới của chúng ta, anh Nam.” Lan nhấn mạnh từng từ, đặc biệt là cụm “mười năm” và “anh Nam,” khiến ý nghĩa ẩn chứa phía sau câu nói trở nên sắc bén và tàn nhẫn đến tột độ.
Lan vừa dứt lời, như một tiếng sét đánh thẳng vào tai Nam. Anh ta giật bắn mình, khuôn mặt cắt không còn một giọt máu. Nam lồm cồm bật dậy, vội vàng xoay người, tấm lưng trần rướn ra phía sau, che chắn lấy Người phụ nữ lạ đang co rúm người lại. Cô ta run rẩy, vùi sâu hơn nữa dưới lớp chăn mỏng, như một con thú bị dồn vào góc tường. Môi Nam lắp bắp, giọng nói líu nhíu đến thảm hại.
“Lan… em… không phải như em nghĩ đâu!” Nam cố gắng nói, từng lời như bị mắc kẹt lại trong cổ họng, đôi mắt hoảng loạn nhìn Lan, rồi lại liếc xuống Người phụ nữ lạ, ánh mắt cầu xin, van lơn đến tội nghiệp.
Lan chẳng thèm bận tâm đến lời ngụy biện yếu ớt của Nam. Ánh mắt cô vẫn lạnh lùng như băng giá, nhìn thẳng vào gương mặt cắt không còn một giọt máu của Nam. Cô khẽ đưa tay, lấy ra từ túi áo chiếc đồng hồ đeo tay mà cô vẫn luôn cất giữ cẩn thận. Đó là món quà kỷ niệm 10 năm ngày cưới, được khắc tên hai người, lấp lánh dưới ánh đèn vàng yếu ớt của căn phòng ngủ. Lan không nói một lời, chỉ dứt khoát ném mạnh chiếc đồng hồ xuống giường, ngay cạnh Nam, nơi nó va chạm nhẹ vào lớp ga trải giường mềm mại rồi nằm yên.
Nam giật nảy mình khi chiếc đồng hồ vừa vặn rơi xuống, ánh mắt hoảng loạn trượt theo vật kỷ niệm đó. Anh ta định đưa tay ra chụp lấy, nhưng đã quá muộn. Chiếc đồng hồ nằm đó, im lìm, như một biểu tượng cho điều gì đó vừa vỡ tan.
Lan hít một hơi sâu, giọng nói đều đều đến đáng sợ, nhưng lại ẩn chứa sự chua chát, đắng ngắt đến tận xương tủy. Cô nhìn Nam, không phải với sự tức giận bùng nổ, mà là một sự tuyệt vọng đến chai sạn.
“Đây là món quà em chuẩn bị cho anh,” Lan nói, từng chữ như bị nghiền nát trong cổ họng. “Giờ thì nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.”
Lời nói của Lan như lưỡi dao sắc lạnh, cứa thẳng vào trái tim Nam, xé nát lớp vỏ bọc dối trá mà anh ta đang cố gắng che đậy. Nam sững sờ, bất lực nhìn chiếc đồng hồ nằm trên giường, rồi lại nhìn Lan, đôi mắt anh ta tràn ngập sự hối hận và sợ hãi tột độ. Người phụ nữ lạ dưới lớp chăn co rúm người lại, dường như cũng cảm nhận được sức nặng của lời nói đó.
Lan không thèm liếc nhìn Nam nữa. Cô từ từ quay người, ánh mắt sắc lẹm như dao găm, xuyên thẳng vào người phụ nữ lạ đang run rẩy. Không còn chút dao động hay sự yếu đuối nào trong ánh nhìn của Lan. Cô tiến thêm một bước, sải chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ mát lạnh, tạo ra một áp lực vô hình bao trùm căn phòng.
Người phụ nữ lạ giật mình, cố gắng né tránh ánh mắt của Lan, nhưng không thể. Cô ta cảm thấy như mọi lớp phòng vệ đều bị ánh mắt ấy xuyên thủng.
Lan đứng đó, nhìn thẳng vào gương mặt tái mét của kẻ thứ ba, giọng nói đều đều, không một chút biểu cảm, nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân: “Cô nghĩ rằng ngủ với chồng người khác ngay trong nhà họ là một chiến thắng sao?”
Mỗi từ Lan nói ra đều lạnh lẽo như băng, găm vào không khí. Người phụ nữ lạ ú ớ, đôi môi run rẩy muốn nói điều gì đó nhưng không thể thốt nên lời. Cô ta chỉ biết nắm chặt lớp chăn, như thể đó là phao cứu sinh cuối cùng. Nam đứng dậy, định can thiệp, nhưng ánh mắt của Lan chỉ lướt qua anh ta một cách vô cảm, đủ khiến anh ta đóng băng tại chỗ. Anh ta chưa bao giờ thấy Lan như thế này – một tảng băng trôi không cảm xúc, nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt.
Người phụ nữ lạ đột ngột bật khóc nức nở, tiếng thút thít xé toang sự im lặng căng như dây đàn trong phòng ngủ. Đôi vai cô ta run rẩy dữ dội dưới lớp chăn mỏng. Cô ta vươn tay về phía Lan như cầu xin, gương mặt đẫm nước mắt, vẻ tuyệt vọng hiện rõ:
NGƯỜI PHỤ NỮ LẠ
(Nước mắt giàn giụa, giọng đứt quãng)
Lan… chị Lan ơi, em xin chị… xin chị tha thứ cho em! Em biết em sai rồi, em hối hận lắm!
Lan không nói gì, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn thẳng. Sự câm lặng của Lan càng khiến người phụ nữ lạ thêm hoảng sợ, lời biện minh tuôn ra như thác lũ:
NGƯỜI PHỤ NỮ LẠ
(Vội vã, giọng van nài)
Chị ơi, tất cả là lỗi của em! Em không cố ý phá hoại gia đình chị. Em… em chỉ là quá ngu ngốc, quá yếu lòng. Anh Nam… anh ấy nói anh ấy không hạnh phúc. Anh ấy nói chị luôn bận rộn ở bệnh viện, không quan tâm anh ấy. Anh ấy nói…
Lan nhếch mép, một nụ cười khinh miệt thoáng qua. Cô ta định đẩy hết lỗi lầm cho Nam để giảm nhẹ tội của mình sao?
Nam, lúc này như bừng tỉnh khỏi cơn mê, lập tức quỳ sụp xuống sàn gỗ mát lạnh. Anh ta bò đến bên chân Lan, ôm chặt lấy đôi chân thon thả trong đôi giày cao gót còn nguyên vẹn, nước mắt lã chã rơi ướt đẫm gấu váy của Lan.
NAM
(Giọng nghẹn ngào, run rẩy)
Lan… Lan ơi, anh xin em! Anh xin em đừng bỏ anh! Anh sai rồi, anh biết anh sai rồi! Anh là thằng khốn nạn, là đồ tồi! Anh đã phụ lòng em, phụ tấm chân tình của em.
Lan đứng sững, đôi chân cô cứng đờ. Cô nhìn xuống mái tóc rối bù của Nam đang cọ vào chân mình, cảm thấy một sự ghê tởm dâng trào. Chiếc đồng hồ khắc tên hai người trên tay cô, món quà kỷ niệm mười năm ngày cưới, bỗng trở nên nặng trĩu. Căn phòng ngập tràn tiếng khóc nức nở, tiếng van xin thảm thiết, tạo thành một bản giao hưởng của sự phản bội và tuyệt vọng.
Nam vẫn ôm chặt lấy chân Lan, gương mặt vùi vào gấu váy cô, tiếng nức nở làm rung động cả căn phòng. Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ, bàn tay run rẩy vươn lên, cố nắm lấy tay Lan đang đeo chiếc đồng hồ kỷ niệm.
Lan rụt tay lại. Cô gạt phắt bàn tay lạnh ngắt của Nam ra, dứt khoát. Cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong lồng ngực cô. Lan nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của Nam, giọng nói cô tuy nhỏ nhưng sắc lạnh, dứt khoát như một nhát dao.
LAN
(Giọng lạnh lùng, kiên quyết)
Anh không phải xin lỗi em. Người anh cần xin lỗi là cô ta… là người phụ nữ đang nằm trên giường kia kìa.
Nam ngẩng phắt đầu, nhìn theo ánh mắt của Lan, rồi quay lại nhìn Lan. Hắn ta chết lặng.
LAN
(Tiếp tục, giọng sắt đá)
Vì anh đã lừa dối cả hai chúng ta. Còn em… em đã quá mệt mỏi rồi.
Lan buông thõng tay, chiếc đồng hồ khắc tên hai người lạnh băng trên cổ tay cô. Cô nhìn Nam và người phụ nữ lạ, ánh mắt không còn tia cảm xúc nào, chỉ còn sự kiệt quệ và chán chường tột độ. Mọi thứ đã quá rõ ràng.
LAN
(Ánh mắt Lan lạnh như băng, cô nhìn thẳng vào Nam)
Ngày hôm nay, cuộc hôn nhân mười năm của chúng ta chính thức kết thúc.
Nam chết lặng, đôi mắt sưng húp mở to đầy bàng hoàng. Hắn ta không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Người phụ nữ lạ trên giường cũng khẽ động đậy, vội vàng kéo tấm chăn che kín người.
LAN
(Tiếp tục, giọng nói của Lan vang lên dứt khoát, không một chút dao động, sắc lạnh như nhát dao cắt ngang không khí)
Tôi sẽ nộp đơn ly hôn ngay sáng nay.
Nghe đến đó, Nam như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Hắn ta bật dậy, loạng choạng định túm lấy tay Lan, nhưng cô đã lùi lại một bước, tránh né cái chạm của hắn. Chiếc đồng hồ khắc tên hai người trên cổ tay Lan phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn vàng yếu ớt của căn phòng, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về quá khứ.
NAM
(Cầu xin, giọng hắn ta run rẩy đến thảm hại)
Không, Lan! Em không thể! Làm ơn, Lan… Anh xin em! Đừng mà!
Lan khẽ nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra, đầy sự hả hê pha lẫn chua chát. Đây chính là cái kết mà cô đã chờ đợi, khoảnh khắc cô có thể dứt khoát chấm dứt mọi thứ. Cô nhìn Nam bằng ánh mắt trống rỗng, không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự kiệt quệ và khinh bỉ. Cô đã quá mệt mỏi với mọi thứ.
LAN
(Giọng điệu Lan lạnh lùng, tàn nhẫn, hoàn toàn không chút nhân nhượng)
Quá muộn rồi, Nam. Mọi thứ đã kết thúc.
Lan quay lưng, chiếc đồng hồ khắc tên hai người trên cổ tay phát ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn vàng yếu ớt, như một lời chế giễu cho tất cả những gì vừa diễn ra. Cô không một lần ngoảnh lại nhìn Nam hay Người phụ nữ lạ đang sợ hãi trên giường. Bước chân của Lan dứt khoát, vang vọng trên sàn gỗ lạnh lẽo của căn phòng ngủ. Cô tiến về phía cửa, không một chút do dự, không một chút biểu lộ cảm xúc trên khuôn mặt.
Nam gục xuống sàn, tiếng van xin của hắn ta nghẹn lại trong cổ họng. “Lan! Đừng mà, em! Anh xin em! Đừng đi!” Hắn ta tuyệt vọng với lấy không khí như muốn níu giữ một thứ gì đó đã vuột khỏi tầm tay. Phía sau, Người phụ nữ lạ, người vừa nãy còn trơ trẽng, giờ đây đã bật khóc nức nở, tiếng khóc hòa lẫn với tiếng van xin thảm hại của Nam, tạo thành một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và tuyệt vọng.
Lan mở cánh cửa khép hờ, bóng lưng cô khuất dần sau khung cửa, để lại sau lưng cảnh tượng kinh hoàng và bi thảm của hai con người đang vùng vẫy trong vũng lầy tội lỗi của chính mình. Tiếng khóc và tiếng cầu xin của Nam vẫn không ngừng vang vọng, xuyên qua khoảng không, nhưng Lan đã hoàn toàn phớt lờ. Cô bước ra khỏi căn nhà, nơi đã từng là tổ ấm mười năm của cô, không một chút lưu luyến.
Lan bước ra khỏi căn phòng, tiếng van xin của Nam và tiếng nức nở của Người phụ nữ lạ dần chìm vào khoảng không phía sau. Cô sải bước trên những bậc cầu thang lạnh lẽo của Nhà của Lan và Nam, mỗi bước chân đều dứt khoát, không một chút do dự. Một cơn đau nhói bất chợt chạy dọc sống lưng, nhắc nhở Lan về sự mệt mỏi thể xác sau những đêm trực không ngủ, và cả những tổn thương tinh thần đã giày vò cô suốt mười năm qua. Nhưng kỳ lạ thay, giữa những cơn đau ấy, Lan cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ.
Cô mở cánh cửa chính, hít một hơi thật sâu làn khí đêm se lạnh. Ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi con đường vắng, vẽ nên một vệt sáng đơn độc. Chiếc đồng hồ khắc tên hai người trên cổ tay Lan khẽ lấp lánh dưới ánh đèn đường mờ ảo, nhưng giờ đây, nó không còn là sợi dây ràng buộc mà chỉ là một kỷ vật im lìm của quá khứ. Một chương mới trong cuộc đời Lan vừa bắt đầu, không còn sự dối trá, không còn những lời hứa hẹn rỗng tuếch, chỉ còn lại sự tự do và một ý chí kiên cường đến lạ. Cô ngẩng cao đầu, bước chân vững vàng đi về phía trước, bỏ lại sau lưng căn nhà từng là tổ ấm, và cả một đoạn đời đầy những ảo vọng tan vỡ.
Lan bước ra khỏi cánh cửa chính của Nhà của Lan và Nam, ánh nắng ban mai dịu nhẹ rọi thẳng vào khuôn mặt cô, xua tan đi màn đêm dài dằng dặc của cả một quãng đời. Đôi mắt Lan vẫn còn vương những giọt nước mắt khô cạn sau một đêm thức trắng, nhưng sâu thẳm trong đó, một ngọn lửa mạnh mẽ, kiên cường vừa được thắp lên, rực rỡ và đầy hy vọng. Cô hít thật sâu mùi hương trong lành của buổi sáng, cảm nhận từng luồng khí mát mẻ len lỏi vào buồng phổi, như thể đang gột rửa mọi u uất, mọi gánh nặng đã đè nén cô suốt bấy lâu.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra khỏi lồng ngực Lan, không phải là sự yếu đuối hay than thở, mà là sự giải thoát, là minh chứng cho một quyết định dứt khoát và đúng đắn. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào con đường phía trước, nơi ánh mặt trời đang trải vàng, báo hiệu một khởi đầu mới, một chân trời rộng mở đang chờ đợi. Chiếc đồng hồ khắc tên hai người trên cổ tay Lan giờ đây đã không còn đeo nữa, nó nằm gọn trong một chiếc hộp nhỏ cô cầm trên tay, chỉ còn là một kỷ vật im lìm của một mối tình đã chết. Cô biết, quyết định này không hề dễ dàng, nhưng nó là đúng đắn nhất, là điều cô cần làm để chấm dứt một mối quan hệ không còn xứng đáng. Không còn phải giả vờ hạnh phúc, không còn phải chịu đựng sự lừa dối và những lời hứa hẹn rỗng tuếch. Cuộc sống của Lan, cuối cùng, đã thuộc về chính cô, được cô tự do định đoạt.
Lan nhẹ nhàng đặt chiếc hộp nhỏ đựng chiếc đồng hồ vào thùng rác công cộng gần đó, không một chút luyến tiếc, không một cái ngoảnh đầu nhìn lại. Hành động ấy như một nghi lễ thanh tẩy, chấm dứt hoàn toàn mười năm gắn bó, mười năm đau khổ và ảo vọng. Giờ đây, đứng dưới ánh nắng của một ngày mới, Lan cảm thấy một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn, một cảm giác mà cô đã đánh mất từ rất lâu trong vòng xoáy của những lo toan và phản bội. Cô không còn cảm thấy hận thù hay cay đắng đối với những gì đã xảy ra. Thay vào đó, là sự chấp nhận và lòng biết ơn đối với những bài học đã qua. Nỗi đau đã từng giày vò cô, giờ đây hóa thành sức mạnh, thành kinh nghiệm quý giá để cô vững vàng hơn trên chặng đường sắp tới.
Cuộc đời vốn dĩ là một hành trình dài với vô vàn ngã rẽ, và đôi khi, việc buông bỏ một điều gì đó tưởng chừng như là tất cả, lại chính là cách mở ra cánh cửa dẫn đến một tương lai tươi sáng hơn, một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Lan mỉm cười, nụ cười chân thật, tự do và thanh thản nhất mà cô từng có. Cô hiểu rằng, hạnh phúc đích thực không nằm ở việc níu giữ những thứ đã vỡ tan, mà ở việc dũng cảm bước tiếp, tự mình kiến tạo nên giá trị và ý nghĩa mới cho cuộc đời. Sẽ có những lúc yếu lòng, nhưng Lan tin mình sẽ vượt qua. Mỗi vết sẹo đều là một câu chuyện, và câu chuyện của Lan, từ nay sẽ không còn là những trang giấy ướt đẫm nước mắt. Thay vào đó, nó sẽ là bản hùng ca về sự kiên cường, về tình yêu bản thân, và về một cuộc đời xứng đáng được sống trọn vẹn từng khoảnh khắc. Cô bước đi, nhẹ nhàng như làn gió ban mai, trái tim rộng mở đón chào những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.

