Làng Đông nổi tiếng với nghề nuôi rắn lấy trứng cả mấy chục năm nay, trong làng không có lấy bóng 1 đứa b-é g-ái
Làng Đông nằm khuất sau một nhánh sông nhỏ, chỉ có một con đường độc đạo dẫn vào, hai bên rậm rạp lau sậy. Ai từng đến đều nhớ làng này bởi thứ mùi ngai ngái thoảng trong gió – mùi của m;-á:-u rắn, trứng rắn và th-u-:ốc ng-âm rắn. Cả làng từ xưa đến nay sống nhờ nghề nuôi rắn h-ổ trâu lấy trứng và b-á-n n-ọ-c. Đổi lại, có một điều lạ lùng: hơn ba chục năm qua, làng không có lấy một đứa b-;é g-:ái nào ra đời.
Năm ấy, Lục là trai làng, hai mươi bảy tuổi, hiền lành, đẹp trai, sống bằng nghề l-ấy n-ọ-:c rắn b:-án cho y học. Mấy năm trước, Lục đi phụ hồ tận miền Tây, ở đó quen Nhàn – cô gái xứ Cần Thơ, nhỏ nhẹ, da trắng môi đỏ, không biết s:-ợ rắn. Yêu nhau được hai năm thì Nhàn theo Lục về quê cưới.
Ngày về làng, Nhàn ngạc nhiên khi thấy từ đầu đến cuối làng, không có nổi một cô gái. Cô hỏi, Lục chỉ cười:
– Ờ… không hợp khí hậu, nên mấy nhà cưới vợ toàn phải đưa đi nơi khác sinh nở. Đừng sợ, ở đây rắn hiền lắm, không ai c-ắ:n ai đâu.
Nhưng Lục quên mất một điều – hoặc cố tình quên – là cả hai chưa ra miếu thắp hương th-ần rắn.
Chuyện lạ bắt đầu từ đêm tân hôn.
Mười hai giờ đêm, cả nhà đang ngủ thì chuồng rắn sau vườn r:-í-t lên những tiếng như khóc. Lục bật dậy, soi đèn pin, thấy…………
…thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Ánh đèn pin của Lục xuyên màn đêm, rọi thẳng vào lòng chuồng rắn. Ngay lập tức, Lục sững sờ. Hàng trăm con rắn hổ trâu, thân mình to lớn, đang cuộn vào nhau, bò lổm ngổm loạn xạ như một tấm thảm sống. Những đôi mắt đỏ ngầu, ánh lên vẻ hung dữ, dõi theo từng chuyển động của chùm sáng. Giữa cái mớ bòng bong ấy, một con rắn chúa khổng lồ, thân mình to như cột đình, từ từ ngóc đầu lên. Đôi mắt đen láy của nó, lạnh lùng và đầy uy lực, nhìn thẳng vào Lục. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, Lục giật mình lùi lại. Tay chân Lục run rẩy bần bật, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Sợ hãi đến tột độ.
Anh ta lảo đảo quay người, run rẩy nắm lấy cánh cửa chuồng rắn, đóng sập lại một cách vô thức. Ánh đèn pin trong tay Lục vẫn còn bật, chao đảo theo từng bước chân nặng nề, loạng choạng đưa anh trở về phía căn nhà. Lục dừng lại ở khung cửa sổ phòng ngủ, ánh đèn pin từ tay anh vô định rọi qua tấm kính cũ, xuyên ra khu vườn đen đặc phía sau. Khuôn mặt Lục trắng bệch, đôi mắt anh vô hồn nhìn thẳng vào màn đêm, tâm trí vẫn chìm trong hình ảnh con rắn chúa khổng lồ và bầy rắn đang cuộn mình đầy ám ảnh.
Cùng lúc đó, trong căn phòng, Nhàn đang say ngủ trên chiếc giường cưới ấm áp bỗng giật mình tỉnh giấc. Một tiếng động khẽ khàng cùng ánh đèn pin chập chờn hắt vào đã đánh thức cô. Nhàn hé mắt, cố gắng định hình trong bóng tối mờ ảo của căn phòng. Cô thấy Lục đang đứng đó, sừng sững bên cửa sổ, tấm lưng anh quay về phía cô, cả người như một pho tượng đá vô tri. Ánh sáng từ chiếc đèn pin trong tay Lục thỉnh thoảng lại lướt qua khuôn mặt anh, để lộ vẻ thất thần, đờ đẫn đến đáng sợ. Một dự cảm chẳng lành ập đến.
Nhàn khẽ cựa mình, giọng nói run rẩy bật ra giữa không gian tĩnh mịch: “Anh Lục, có chuyện gì vậy?”
Lục khẽ giật mình, như thoát ra khỏi cõi mộng mị. Anh từ từ quay đầu lại, đôi mắt trống rỗng không có một chút tiêu cự, nhìn thẳng vào Nhàn nhưng dường như chẳng hề thấy cô. Đôi môi Lục mấp máy, như muốn nói điều gì đó, nhưng không một âm thanh nào thoát ra khỏi cổ họng đã khô khốc. Anh ta chỉ đứng đó, bất động, với ánh mắt vô hồn đầy ám ảnh, hoàn toàn câm lặng.
Nhàn thấy Lục vẫn đứng yên, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào khoảng không. Cô khẽ cựa mình, cố gắng ngồi dậy, giọng đã mang theo chút lo lắng: “Anh Lục, anh sao vậy? Có chuyện gì xảy ra phải không?”
Lục chớp mắt, như thể vừa bị kéo ra khỏi một giấc mơ kinh hoàng. Anh quay hẳn người lại, chiếc đèn pin trong tay rơi thõng xuống, chiếu thẳng vào sàn nhà. Khuôn mặt anh trắng bệch, nhưng ánh mắt đã bắt đầu có tiêu cự, dù vẫn nhuốm đầy kinh hãi và mệt mỏi.
“Em… em không nghe thấy gì sao?” Lục thều thào, giọng khản đặc, như thể đã gào thét rất lâu.
Nhàn nhíu mày. “Nghe thấy gì, anh? Em vừa mới ngủ say mà.”
“Tiếng rít… tiếng rắn rít,” Lục nói, từng chữ như bị bóp nghẹt, như thể đang cố gắng đẩy một tảng đá ra khỏi cổ họng. “Lúc mười hai giờ đêm. Không phải tiếng rít bình thường đâu em. Nó… nó như tiếng khóc, tiếng rên rỉ.” Lục run rẩy đưa tay lên ôm lấy đầu. “Và anh… anh đã ra chuồng rắn sau vườn…”
Nhàn ngồi thẳng dậy, linh cảm chẳng lành bắt đầu len lỏi. “Anh thấy gì?” cô hỏi dồn, giọng đã lộ rõ vẻ sốt ruột.
“Anh thấy chúng… bầy rắn,” Lục nuốt nước bọt khó khăn, cổ họng khô khốc. “Hàng trăm con… chúng cuộn mình lại, xiết chặt lấy nhau, khắp chuồng. Rắn chúa… nó lớn hơn mọi khi rất nhiều, cơ thể nó phình ra một cách quái dị. Và đôi mắt của chúng… đỏ rực. Chúng nhìn anh.” Lục run rẩy, hình ảnh kinh hoàng lại hiện về, khiến anh rùng mình. “Chúng nhìn anh như… như thể chúng biết hết mọi chuyện, biết lỗi của anh. Không phải những con rắn bình thường đâu, Nhàn. Không phải thứ anh từng nuôi bao giờ.”
Nhàn vốn là cô gái xứ Cần Thơ, nổi tiếng không hề sợ rắn, lớn lên giữa những câu chuyện về loài vật này. Nhưng khi nghe Lục kể, một cơn ớn lạnh không thể lý giải bắt đầu chạy dọc sống lưng cô. Cô nhìn vào đôi mắt hoảng loạn đến tột cùng của Lục, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đen đặc nuốt chửng khu chuồng rắn sau vườn. Một cảm giác bất an tột độ ập đến, như một luồng khí lạnh phả vào tận xương tủy, khiến cô không thể thở nổi. Linh tính của Nhàn mách bảo, có điều gì đó cực kỳ tồi tệ đã xảy ra, một chuyện không chỉ đơn thuần là việc bầy rắn trở nên kỳ lạ. Điều này liên quan đến một mối nguy hiểm còn lớn hơn nhiều.
Sáng hôm sau, với khuôn mặt phờ phạc, đôi mắt Lục trũng sâu vì một đêm không ngủ, còn Nhàn cũng mệt mỏi không kém, cả hai nặng nề bước ra khỏi nhà. Họ đi dọc theo con đường độc đạo rậm rạp lau sậy, nơi mùi đặc trưng của máu rắn và trứng rắn ngai ngái bám vào không khí. Lòng họ nặng trĩu, từng bước chân như bị kéo ghì xuống đất bởi gánh nặng của sự hối lỗi.
Họ dừng lại trước miếu thờ thần rắn, một công trình kiến trúc cũ kỹ ẩn mình dưới bóng cây cổ thụ. Không khí trong miếu u ám đến lạ thường, khác hẳn mọi khi. Mùi hương trầm nồng nặc, quện với một thứ mùi tanh nồng khó tả, sộc thẳng vào mũi, khiến Nhàn phải nín thở. Lục, với nỗi sợ hãi vẫn còn ám ảnh từ đêm qua, cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải do gió, mà như có một đôi mắt vô hình nào đó đang dõi theo từng cử chỉ của họ. Anh rùng mình, cố gắng xua đi cảm giác bị theo dõi, nhưng nó càng lúc càng rõ ràng hơn.
Nhàn chắp tay vái, giọng nói lí nhí: “Thần rắn hiển linh, chúng con xin tạ tội. Vì lỡ quên tục lệ, xin thần linh tha thứ…”
Lục đứng cạnh, ánh mắt anh lướt qua những bức tượng rắn được đẽo thô sơ, cũ kỹ, rồi dừng lại ở một cặp mắt rắn bằng đá, chúng dường như đang nhìn thẳng vào anh, đầy oán trách. Anh nuốt nước bọt, cảm giác ớn lạnh không tan biến. Tiếng rít ghê rợn đêm qua lại vọng về trong đầu, khiến anh bủn rủn.
“Chúng con biết lỗi rồi,” Lục khẽ thì thầm, giọng khản đặc, vừa là tạ tội, vừa là một lời cầu xin yếu ớt. Anh đặt nén hương đang cháy dở vào bát hương, nhưng ngọn lửa chao đảo kịch liệt, như có một luồng gió vô hình nào đó đang cố gắng dập tắt nó. Nhàn quay sang nhìn Lục, ánh mắt đầy lo lắng. Cả hai đều cảm nhận được, sự hiện diện vô hình trong miếu lúc này không chỉ là sự linh thiêng, mà còn là một thứ năng lượng đầy giận dữ và bí ẩn.
Vài ngày sau đó, sự căng thẳng từ miếu thờ Thần rắn vẫn còn lơ lửng trong không khí, nhưng Nhàn và Lục cố gắng gạt bỏ để tiếp tục cuộc sống thường nhật. Tuy nhiên, một sự thay đổi kỳ lạ bắt đầu âm thầm diễn ra trong cơ thể Nhàn.
Buổi sáng, Nhàn ngồi trước mâm cơm thịnh soạn với những món Lục đã kỳ công chuẩn bị. Lục nhìn Nhàn, đôi mắt anh ánh lên vẻ lo lắng khi thấy cô chỉ dùng đũa khuấy nhẹ bát cơm.
“Em sao vậy Nhàn? Không ngon miệng à?” Lục hỏi, giọng dịu dàng.
Nhàn gượng cười, “Không, không có gì đâu Lục. Chắc tại em hơi mệt thôi.” Cô cố gắng gắp một miếng thịt kho, nhưng dạ dày cô lập tức co thắt. Một cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng. Cô vội buông đũa, chạy vội vào trong. Lục ngơ ngác nhìn theo bóng lưng Nhàn, lòng anh như bị ai đó bóp nghẹt.
Sau đó, Nhàn thường xuyên cảm thấy kiệt sức, dù không làm việc nặng nhọc. Cô ngủ nhiều hơn, nhưng mỗi khi tỉnh dậy, sự mệt mỏi vẫn đeo bám. Điều đáng sợ hơn là những cơn thèm ăn bất thường. Một buổi chiều, Lục đang sửa lại chuồng rắn sau vườn, nghe tiếng động lạ từ phía bếp. Anh bước vào, thấy Nhàn đang lén lút ngồi xổm bên góc bếp, tay cầm một mẩu đất sét nhỏ, đôi mắt cô lấp lánh một cách kỳ lạ.
“Nhàn, em đang làm gì đó?” Lục ngạc nhiên hỏi.
Nhàn giật mình đánh rơi mẩu đất sét, mặt cô tái mét. “Dạ… em… em không có gì. Em chỉ đang dọn dẹp thôi.” Cô vội vàng giấu hai bàn tay lấm lem đất phía sau lưng. Lục nhìn cô đầy nghi hoặc, nhưng không nói gì thêm. Anh chỉ cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Đêm đó, Lục trở mình tỉnh giấc. Anh thấy Nhàn không có trên giường. Một tiếng sột soạt nhẹ nhàng vọng ra từ góc nhà kho. Lục lặng lẽ bước đến, hé mắt nhìn qua khe cửa. Dưới ánh trăng mờ nhạt hắt vào, anh thấy Nhàn đang ngồi bệt trên nền đất, cặm cụi gặm một miếng thịt rắn tươi sống còn vương máu, thứ thịt Lục định dành để tẩm bổ cho con rắn hổ trâu lớn. Đôi mắt Nhàn dưới ánh trăng như phát ra thứ ánh sáng xanh lè, dại dột. Lục đứng chết lặng, từng sợi tóc trên người anh dựng đứng. Anh cố gắng không phát ra tiếng động, lặng lẽ quay về giường, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Một cảm giác rợn người bao trùm lấy Lục. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra với Nhàn.
Lục trở mình, ánh mắt vô định nhìn lên trần nhà. Hình ảnh Nhàn ngồi xổm gặm miếng thịt rắn tươi cứ ám ảnh lấy anh, khiến mỗi thớ thịt trên người anh như bị kim châm. Lục tự nhủ có lẽ anh đã nhìn nhầm, hoặc Nhàn chỉ vô tình làm gì đó kỳ quặc trong lúc mệt mỏi. Anh cố gắng trấn an bản thân, kéo chăn lên cao hơn, hy vọng chìm vào giấc ngủ.
Nhưng rồi, một âm thanh lạ lùng vọng đến từ bên cạnh. Tiếng rên rỉ, ban đầu rất khẽ, như tiếng gió thoảng qua khe cửa. Rồi nó lớn dần, đầy đớn đau và thống khổ. Lục giật mình quay sang. Nhàn đang nằm cạnh anh, vặn vẹo thân mình, mồ hôi ướt đẫm mái tóc. Đôi môi cô mấp máy những lời không rõ nghĩa, và những tiếng rên rỉ cứ thế thoát ra, xé lòng.
“Nhàn! Nhàn ơi, em sao vậy?” Lục vội lay mạnh vai cô.
Nhàn choàng tỉnh, đôi mắt cô mở to, nhưng không có lấy một tia sáng. Chúng trống rỗng, vô hồn, nhìn xuyên qua Lục như thể anh không hề tồn tại. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Lục. Anh chưa từng thấy ánh mắt ấy ở Nhàn, người vợ rạng rỡ, đầy sức sống của anh. Nhàn thở dốc, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Cô ngồi bật dậy, đôi mắt vô hồn ấy vẫn dán chặt vào khoảng không trước mặt.
“Tiếng gọi từ vực sâu…” Giọng Nhàn khào khào, lạc đi như tiếng rắn rít. “Bản năng nguyên thủy… nó đang trỗi dậy…”
Lục kinh hoàng lùi lại. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, tưởng chừng như sắp nổ tung. Nhàn, người đang ngồi trước mặt anh, không còn là Nhàn mà anh biết. Cô như một kẻ xa lạ, bị chiếm hữu bởi một thế lực tăm tối nào đó, phát ra những lời lẽ ghê rợn. Lục cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng đang bóp nghẹt lấy anh. Đây không phải vợ anh. Đây là một thứ gì đó khác. Một thứ gì đó đã bắt đầu biến đổi Nhàn, ngay trong chính ngôi nhà của họ.
Lục lùi lại, nhìn chằm chằm vào Nhàn với đôi mắt thất thần. Anh tin rằng Nhàn không còn là chính cô nữa. Tiếng gọi từ vực sâu? Bản năng nguyên thủy? Những lời đó cứ văng vẳng trong đầu Lục, gieo rắc một nỗi kinh hoàng vô định. Lục rùng mình nhận ra, những dấu hiệu kỳ lạ này không thể giải thích bằng bệnh tật thông thường. Anh từng nghe Dân làng Đông kể về những trường hợp bị ‘bắt vía’, hoặc nặng hơn là trúng bùa ngải của những kẻ tà đạo nơi rừng sâu. Một ý nghĩ lạnh buốt chạy dọc sống lưng Lục: Liệu có phải Nhàn đã vướng vào thứ gì đó ghê gớm hơn cả lời nguyền của Thần rắn?
Không chần chừ thêm một phút giây nào, Lục lao ra khỏi giường. Anh vội vàng mặc quần áo, tay run rẩy tìm chiếc đèn pin. Nhàn vẫn ngồi đó, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào khoảng không, thỉnh thoảng lại mấp máy những lời khó hiểu. Lục nuốt khan, anh không dám hỏi thêm bất cứ điều gì, chỉ có một mục tiêu duy nhất: đưa Nhàn đi gặp thầy cúng.
“Nhàn, em nghe anh nói không? Chúng ta phải đi bây giờ!” Lục cố gắng giữ bình tĩnh, giọng anh run rẩy. Anh kéo Nhàn đứng dậy, đôi tay cô lạnh buốt và mềm oặt như không có sức sống.
Dưới ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những rặng lau sậy rậm rạp của Làng Đông, Lục cõng Nhàn trên lưng. Con đường độc đạo quen thuộc bỗng trở nên dài thăm thẳm và đáng sợ hơn bao giờ hết. Hơi thở của Nhàn phả vào cổ anh, lạnh ngắt và đều đều một cách bất thường. Lục cắm đầu đi, trong đầu anh chỉ còn hình ảnh thầy Ba Đực, người được mệnh danh là thầy cúng cao tay nhất vùng, với khả năng giải trừ mọi tà ma, bùa ngải.
Hơi thở của Lục hổn hển khi anh dừng lại trước căn nhà nhỏ khuất sâu trong rừng, nơi thầy Ba Đực sống. Tiếng gõ cửa gấp gáp của Lục vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Một lúc sau, cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Thầy Ba Đực, với bộ râu bạc phơ và đôi mắt tinh anh, xuất hiện, tay cầm cây nến.
“Ai đó?” Giọng thầy Ba Đực trầm tĩnh.
“Thưa thầy, là con Lục ạ! Vợ con… vợ con gặp chuyện rồi!” Lục gần như gục xuống.
Thầy Ba Đực nhìn Lục một lượt, rồi ánh mắt lão chạm vào Nhàn. Ngay lập tức, khuôn mặt lão biến sắc. Đôi mắt tinh anh của lão mở to, con ngươi co lại như nhìn thấy một thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp. Tay lão cầm nến run bần bật, những giọt sáp nóng chảy rơi tí tách xuống đất. Thầy Ba Đực lùi lại, từng bước chân nặng nề như bị đóng đinh. Lão lắc đầu liên tục, một vẻ kinh hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt già nua.
“Không… Không được!” Thầy Ba Đực thều thào, giọng nói đầy sợ hãi. “Ta… ta không giúp được!”
“Thầy ơi! Xin thầy, xin thầy cứu lấy vợ con!” Lục quỳ sụp xuống, van nài. “Thầy Ba Đực, xin thầy hãy giúp Nhàn, cô ấy bị sao vậy ạ?”
Thầy Ba Đực vẫn lắc đầu, liên tục lùi xa hơn, vẻ mặt tái mét. “Quá sâu rồi… quá sâu rồi… Ta không thể…” Lão dứt khoát đóng sầm cửa lại, để lại Lục và Nhàn đứng bơ vơ trong màn đêm lạnh lẽo, tiếng cửa đóng vang vọng như một lời từ chối nghiệt ngã, bóp nghẹt mọi hy vọng cuối cùng của Lục. Trái tim Lục như bị vò nát, nỗi sợ hãi giờ đây biến thành một cơn tuyệt vọng cùng cực. Nếu cả thầy Ba Đực cũng từ chối, thì Nhàn của anh biết phải làm sao?
Lục gục đầu vào cánh cửa gỗ, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. “Thầy ơi, con xin thầy! Xin thầy đừng bỏ mặc vợ con!” Anh tuyệt vọng gõ cửa thêm lần nữa, không còn chút sức lực nào để lớn tiếng. Nhàn vẫn đứng đó, lặng như tờ, đôi mắt vô hồn dõi vào hư không. Tiếng gió rít qua những tán cây nghe như lời ai oán của một linh hồn không siêu thoát.
Một lúc sau, cánh cửa kẽo kẹt hé mở. Thầy Ba Đực ló đầu ra, ánh nến trên tay lão lập lòe chiếu rọi khuôn mặt đầy vẻ thống khổ của Lục. Ánh mắt lão vẫn đầy sợ hãi, nhưng có lẽ sự tuyệt vọng tột cùng của Lục đã khiến lão không thể làm ngơ.
“Vào đi, nhưng ta chỉ có thể nói, không thể làm!” Giọng Thầy Ba Đực khàn đặc, đầy mệt mỏi.
Lục vội vàng cõng Nhàn vào bên trong. Căn nhà nhỏ của thầy cúng tràn ngập mùi hương trầm và thảo mộc, nhưng không khí vẫn nặng trĩu một sự u ám khó tả. Thầy Ba Đực đốt thêm một cây nhang, khói nhang cuộn tròn bốc lên nghi ngút như những con rắn trắng đang múa. Lão không dám nhìn thẳng vào Nhàn, chỉ đứng từ xa, ánh mắt dáo dác nhìn quanh.
“Đưa cô ấy đi, Lục!” Thầy Ba Đực đột ngột lên tiếng, giọng lão đầy khẩn trương. “Đưa Nhàn ra khỏi Làng Đông này, càng sớm càng tốt!”
Lục ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang. “Ra khỏi làng? Nhưng… tại sao ạ? Nhàn bị sao vậy, thầy?”
Thầy Ba Đực thở dài một hơi nặng nề, đôi tay run rẩy xoa xoa vầng trán. “Làng này… bị ám rồi, Lục ạ. Một lời nguyền cổ xưa, đã hơn ba mươi năm nay. Ngươi không thấy sao? Làng Đông này không có bé gái ra đời… tất cả đều biến mất. Đây không phải là bệnh tật, cũng không phải bùa ngải thông thường.”
Lục cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nhớ lại những câu chuyện Dân làng Đông vẫn hay thì thầm, về những đứa trẻ sơ sinh biến mất một cách bí ẩn, về nỗi sợ hãi không tên đeo bám họ suốt bao năm qua.
“Lời nguyền này… liên quan đến một thực thể rắn đầy quyền năng,” Thầy Ba Đực tiếp tục, giọng lão hạ thấp, như thể sợ có ai đó đang lắng nghe. “Thần rắn mà Dân làng Đông vẫn thờ cúng. Ông ấy… không muốn người ngoài, đặc biệt là những linh hồn thuần khiết, trú ngụ ở đây. Nhàn… cô ấy là người xứ Cần Thơ, trong cô ấy có một thứ mà ngài ấy thèm muốn.”
“Thứ gì cơ ạ?” Lục thì thào, cổ họng khô khốc.
Thầy Ba Đực lắc đầu, đôi mắt tinh anh giờ đây đong đầy sự bất lực. “Ta không dám nói rõ. Chỉ biết rằng, những gì đang xảy ra với Nhàn… nó là sự tiếp nối của một câu chuyện từ tiền kiếp. Cô ấy bị cuốn vào vòng xoáy này khi bước chân vào Làng Đông, khi kết duyên với ngươi. Lời nguyền… đã chọn cô ấy.”
Lục bàng hoàng, cảm giác như một tảng đá đè nặng lên ngực. Tiền kiếp? Thần rắn? Bé gái biến mất? Mọi mảnh ghép rời rạc bỗng chốc hợp lại, tạo thành một bức tranh ghê rợn mà anh chưa từng dám nghĩ tới.
“Vậy… vậy phải làm sao đây ạ? Không lẽ không có cách nào cứu Nhàn sao, thầy?” Lục quỳ xuống, van nài.
Thầy Ba Đực nhìn thẳng vào Lục, đôi mắt lão đầy đau xót. “Không thể can thiệp, Lục ạ. Đây là chuyện của tiền kiếp, của những linh hồn bị ràng buộc bởi lời nguyền hàng trăm năm. Ta chỉ có thể khuyên ngươi, đưa Nhàn đi thật xa, rời khỏi Làng Đông này ngay lập tức. Đó là cơ hội duy nhất cho cô ấy.”
Nói rồi, Thầy Ba Đực quay lưng đi, ánh mắt tránh né Nhàn. Lão không nói thêm một lời nào nữa, chỉ có tiếng nhang cháy tí tách trong tĩnh mịch. Lục chết lặng, nhìn chằm chằm vào Nhàn đang ngồi bất động, đôi môi mấp máy những lời khó hiểu, và nhận ra, mình đang đứng trước một lựa chọn sinh tử.
Lục quay lại nhìn Nhàn, đôi mắt anh đỏ hoe, vừa vì sợ hãi vừa vì một tia hy vọng mỏng manh. Anh quỳ xuống bên cạnh cô, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của vợ.
“Nhàn… em nghe anh nói không? Chúng ta phải đi! Phải rời khỏi Làng Đông này ngay lập tức!” Lục cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự run rẩy vẫn không giấu được. “Thầy Ba Đực nói rồi, nơi này… không an toàn cho em. Em không thuộc về nơi này!”
Nhàn vẫn bất động, ánh mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước. Lục siết chặt tay cô, lắc nhẹ.
“Nhàn! Nghe anh đi! Chúng ta về Cần Thơ, về quê em. Nơi đó có nắng, có gió, có gia đình chúng ta… nơi đây chỉ toàn sự sợ hãi và những điều kỳ lạ. Em không thấy sao? Em đang thay đổi từng ngày…” Lục nấc nghẹn.
Một sự thay đổi đột ngột. Ánh mắt Nhàn từ vô hồn bỗng trở nên sắc lạnh, rực lên một thứ ánh sáng ma mị mà Lục chưa từng thấy ở vợ mình. Cô rút tay khỏi Lục, động tác dứt khoát đến lạnh lùng. Lục giật mình.
“Em không đi đâu cả.” Giọng Nhàn vang lên, trầm và vang, không còn sự mềm mại của cô gái Cần Thơ ngày nào.
Lục run rẩy. “Nhàn… em đang nói gì vậy? Em không nhận ra mình sao? Em không còn là Nhàn của anh nữa rồi!” Anh cố gắng đưa tay chạm vào má cô, nhưng Nhàn né tránh.
“Em cảm thấy thuộc về nơi này, Lục.” Nhàn ngước nhìn Lục, ánh mắt như xuyên thấu tâm can anh. “Một phần của sự sống mới đang trỗi dậy trong em.”
Lục chết điếng. Sự sống mới? Anh nhìn xuống bụng cô, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Đó có phải là…
“Không! Không thể nào! Nhàn, em phải tỉnh lại đi!” Lục tuyệt vọng gào lên, nắm lấy vai cô, cố gắng lay tỉnh vợ. Nhưng Nhàn đứng vững như một pho tượng đá, không chút lay chuyển.
Ánh mắt cô chỉ nhìn anh bằng một vẻ lạnh lùng xa lạ, như thể anh là một kẻ ngoại đạo đang cố phá hoại một thứ thiêng liêng nào đó của cô. Lục lùi lại, cảm thấy như một bức tường vô hình đã dựng lên giữa anh và Nhàn. Vợ anh đã không còn ở đó nữa, chỉ còn một cái vỏ bọc mang hình hài Nhàn, với một linh hồn khác đang chiếm hữu. Sự xa cách này… đau đớn hơn bất kỳ vết cắn rắn nào. Anh gục xuống sàn, nước mắt lăn dài.
Lục gục xuống sàn, nước mắt lăn dài. Anh nằm đó một lúc, cơ thể tê dại trong nỗi tuyệt vọng chưa từng có. Vợ anh đã không còn là Nhàn của anh nữa. Cô đã bị thứ gì đó chiếm đoạt, bị Làng Đông nuốt chửng. Nỗi sợ hãi len lỏi, bóp nghẹt trái tim Lục, nhưng sâu thẳm bên trong, một tia hy vọng mong manh vẫn nhen nhóm. Anh không thể bỏ cuộc. Anh phải tìm hiểu. Phải cứu Nhàn.
Lục bật dậy, ánh mắt anh giờ đây đầy quyết tâm pha lẫn sự hoảng loạn. Anh không thể tin vào những gì Thầy Ba Đực nói, cũng không thể chấp nhận sự thay đổi khủng khiếp của Nhàn. Anh cần một câu trả lời khác, một lời giải thích cho tất cả những điều kỳ quái đang diễn ra. Anh phải hỏi những người đã sống ở Làng Đông này từ rất lâu, những người có thể đã chứng kiến hoặc nghe kể về những chuyện mà Thầy Ba Đực còn úp mở. Anh phải tìm những người già nhất làng.
Bóng chiều dần buông, Lục vội vã chạy xuyên qua những con đường mòn quen thuộc, giờ đây nhuốm màu u ám và xa lạ. Mùi máu rắn, trứng rắn, thuốc ngâm rắn hòa quyện vào không khí đặc quánh, như bám lấy anh, nhắc nhở anh về bản chất đáng sợ của ngôi làng. Anh gõ cửa từng căn nhà cũ kỹ, mái lợp lá mục nát, nơi những người già vẫn còn bám trụ. Hầu hết đều lắc đầu sợ hãi, ánh mắt né tránh khi Lục nhắc đến “lời nguyền” hay “Thần rắn”. Họ xua tay, miệng lẩm bẩm những điều khó hiểu, như thể sợ hãi một tai họa vô hình.
Cuối cùng, tại một căn nhà nằm sâu trong góc khuất của làng, nơi ít người qua lại, Lục gặp được bà Tư – người đàn bà già nhất Làng Đông, gần chín mươi tuổi, lưng còng rạp, đôi mắt đã mờ đục nhưng vẫn ánh lên vẻ u uẩn. Bà đang ngồi trên chiếc ghế mây ọp ẹp, tay run rẩy mân mê chuỗi hạt.
Lục quỳ sụp xuống chân bà Tư, giọng khẩn khoản: “Bà Tư ơi, xin bà, xin bà hãy nói cho cháu biết. Chuyện gì đang xảy ra với Làng Đông này? Với những người phụ nữ của chúng cháu? Với vợ cháu… Nhàn!”
Bà Tư ngước nhìn Lục, ánh mắt bà rưng rưng. Một giọt nước mắt khô khốc lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà. Bà đưa bàn tay gầy guộc run rẩy chạm vào vai Lục, hơi thở khò khè.
“Lời nguyền… lời nguyền không phải tự nhiên mà có, cháu trai ạ…” Giọng bà Tư thều thào, đứt quãng, mỗi từ như vắt kiệt sức lực của bà. “Tổ tiên làng mình… họ đã làm một giao kèo… một giao kèo khủng khiếp.”
Lục nín thở, lắng nghe từng lời của bà Tư như nuốt lấy từng con chữ.
“Năm ấy, Làng Đông nghèo đói lắm… rắn nhiều vô kể, nhưng dân làng không biết cách khai thác. Rồi một vị trưởng lão… đã cầu khấn… cầu khấn Thần rắn.” Bà Tư ho khan, ánh mắt bà như nhìn về một quá khứ xa xăm đầy ám ảnh. “Thần rắn đã ban cho làng sự thịnh vượng… nghề nuôi rắn lấy trứng, lấy nọc… phát đạt không ai sánh bằng. Đổi lại… đổi lại, Thần rắn đã đòi một cái giá… một cái giá mà tổ tiên ta đã chấp nhận… để đổi lấy miếng cơm manh áo.”
Bà Tư nghẹn lại, nước mắt bà giàn giụa, lăn dài xuống khóe miệng. “Những bé gái… tất cả những bé gái sinh ra ở Làng Đông… đều là lễ vật. Là một phần của giao kèo khủng khiếp đó.”
Lời nói của bà Tư như một tiếng sét đánh ngang tai Lục. Toàn thân anh run lên bần bật, nỗi kinh hoàng tột độ chiếm lấy tâm trí anh. Bé gái… lễ vật? Giao kèo khủng khiếp? Mảnh ghép kinh hoàng cuối cùng đã khớp vào vị trí, tạo nên một bức tranh đen tối đến tận cùng. Lục cảm thấy như có hàng ngàn con rắn đang siết chặt lấy trái tim anh, hơi thở tắc nghẹn trong lồng ngực. Anh nhìn chằm chằm vào bà Tư, muốn hỏi thêm, nhưng cổ họng anh khô khốc, không thể thốt nên lời.
Bà Tư nắm chặt tay Lục, những ngón tay gầy guộc lạnh buốt. Giọng bà giờ đây không còn thều thào nữa, mà vang lên từng tiếng nặng nề, như thể bà đang truyền lại một gánh nặng ngàn cân.
“Lời nguyền đó… là để đổi lấy sự thịnh vượng của Làng Đông. Thần rắn đã ban cho tổ tiên ta nghề nuôi rắn phát đạt, vàng bạc châu báu chất chồng… nhưng đổi lại, Thần đã đòi… ‘đổi con gái lấy rắn vàng’.” Bà Tư nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt nữa chảy xuống khóe mắt. “Cứ mỗi thế hệ… khi có một bé gái mới sinh ra trong làng… linh hồn của con bé sẽ thuộc về Thần rắn. Nó sẽ trở thành lễ vật, là phần của giao kèo… để giữ cho làng luôn được ấm no, thịnh vượng.”
Lục cảm thấy đầu óc quay cuồng. Bé gái là lễ vật? Linh hồn của những đứa trẻ vô tội bị hiến tế? Anh muốn hét lên, muốn từ chối tin vào lời nói khủng khiếp này, nhưng những hình ảnh về những người phụ nữ đau khổ trong làng, và sự vắng bóng đến kỳ lạ của những đứa bé gái, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh.
“Nhưng… nhưng bà ơi…” Lục cố gắng lắp bắp, “Nếu cứ mỗi thế hệ… vậy sao ba mươi năm nay… Làng Đông chúng ta… không có bé gái nào được sinh ra?”
Bà Tư mở mắt, đôi mắt mờ đục của bà nhìn thẳng vào Lục, xuyên thấu nỗi sợ hãi trong anh. “Đó là vì giao kèo đã bị phá vỡ, cháu ạ. Hơn ba chục năm về trước… có một bé gái đã thoát khỏi vòng xoáy của lời nguyền. Cha mẹ nó đã giấu nó đi, đưa nó ra khỏi làng trước khi Thần rắn kịp nhận linh hồn. Họ nghĩ họ có thể lừa được Thần linh.” Bà Tư lắc đầu đau đớn. “Kể từ cái đêm ấy… cơn thịnh nộ của Thần rắn đã giáng xuống. Thần không đòi mạng những bé gái nữa… mà Thần ngăn cản không cho bất cứ bé gái nào được sinh ra trong làng này. Như một sự trừng phạt. Một lời nhắc nhở cho sự phản bội của con người.”
Một làn hơi lạnh toát chạy dọc sống lưng Lục. Anh cảm thấy như đang đứng trước một vực sâu hun hút, nơi mọi niềm tin, mọi hy vọng đều tan biến. Không bé gái nào được sinh ra. Đó là sự thật đau lòng mà cả làng đã phải chấp nhận suốt hơn ba mươi năm qua. Nhưng Lục lại là người duy nhất đã đưa một cô gái về Làng Đông, một người phụ nữ từ Miền Tây xa xôi, một người sắp sinh con…
Lời nói của bà Tư như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lục, bóc trần sự thật kinh hoàng mà anh cố gắng lảng tránh. Lục run rẩy, mọi thứ bỗng trở nên quá rõ ràng, quá tàn nhẫn. Nhàn… vợ anh… và đứa con trong bụng cô ấy… Anh sực nhớ lại đêm tân hôn, tiếng rít rợn người từ chuồng rắn, và lời của Thầy Ba Đực. Tất cả đều kết nối lại thành một vòng luẩn quẩn của nỗi kinh hoàng.
Lục cảm thấy lồng ngực thắt lại, như có một tảng đá đè nặng. Nhàn có thai. Anh đã giấu kỹ tin này, coi đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất, là tia sáng duy nhất trong cuộc đời lam lũ này. Nhưng giờ đây, nó như một lưỡi dao sắc lạnh cứa vào tim anh, từng nhát, từng nhát. Một bé gái… một bé gái được sinh ra ở Làng Đông sau hơn ba chục năm? Lục rùng mình, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì cái rét miền núi mà vì nỗi sợ hãi tột cùng.
Tiếng rắn rít thảm thiết từ chuồng rắn sau vườn vào đêm tân hôn bỗng vang vọng lại, rõ mồn một trong tâm trí anh. Đó không phải là một điềm xấu, Lục chợt nhận ra. Đó là một lời cảnh báo, một dấu hiệu kinh hoàng, như tiếng kèn báo tử vang vọng từ cõi âm ti. Lời nguyền không những chưa biến mất, chưa ngủ yên, mà còn đã được tái kích hoạt, thức tỉnh sau giấc ngủ dài hơn ba mươi năm.
“Thần rắn… Thần rắn đã trở lại đòi sự trả giá.” Lục thì thầm, giọng khản đặc, mắt dán chặt vào khoảng không trước mặt. Anh nhớ lại ánh mắt mệt mỏi của Nhàn, những cơn ốm nghén bất chợt của cô từ khi về làng. Cô đã giấu anh, hay cố gắng chịu đựng một mình? Lục cảm thấy một nỗi ân hận tột cùng dâng lên. Anh đã quá vô tâm, quá chìm đắm trong hạnh phúc cá nhân mà quên đi những hiểm họa đang chực chờ.
“Nếu là con gái…” Lục không dám nghĩ tiếp. Hơn ba mươi năm qua, không một bé gái nào được sinh ra ở Làng Đông. Giờ đây, Nhàn, vợ anh, một người phụ nữ xa lạ từ Miền Tây, lại đang mang trong mình một sinh linh có thể phá vỡ sự cân bằng kinh hoàng đó. Thần rắn sẽ không bỏ qua. Anh biết điều đó. Linh hồn bé gái sẽ là lễ vật. Đó là cái giá mà tổ tiên đã phải trả, và giờ đây, anh lại là người phải đối mặt với nó.
Lục hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mọi thứ đã quá muộn để thay đổi. Định mệnh như một con rắn khổng lồ đã siết chặt lấy anh và Nhàn vào vòng xoáy nghiệt ngã của lời nguyền. Anh phải làm gì đây? Làm sao có thể bảo vệ vợ mình và đứa con chưa kịp chào đời khỏi cơn thịnh nộ của Thần rắn, khi chính anh lại là người đã mang họ về đây, đặt họ vào trung tâm của lời nguyền đó? Anh cảm thấy mình như một kẻ tội đồ.
Lục quyết định. Anh phải đưa Nhàn đi. Không thể để bất cứ điều gì từ Làng Đông chạm vào cô lúc này. Sáng sớm hôm sau, trước khi sương tan hẳn, Lục đã đánh thức Nhàn. Cô ngạc nhiên nhìn anh, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ.
“Đi đâu sớm vậy anh?” Nhàn hỏi, giọng khẽ khàng.
“Đi khám thai. Không khám ở đây, chúng ta đi thị trấn bên cạnh.” Lục nói, giọng dứt khoát, không cho phép tranh cãi. Anh cảm thấy một sự cấp bách không thể giải thích, một nỗi sợ hãi vô hình đang thúc giục.
Nhàn không nói gì, chỉ gật đầu. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong Lục, dù anh cố giấu. Làng Đông vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo, mùi đất ẩm và mùi tanh nồng của rắn lẩn khuất trong không khí. Lục nhìn ra cổng làng, nơi con đường độc đạo dẫn vào những bụi lau sậy rậm rạp. Anh không muốn bất cứ ánh mắt tò mò nào dõi theo, không muốn bất cứ ai biết Nhàn đi đâu.
Chuyến đi đến thị trấn cách Làng Đông khá xa, đường gồ ghề. Lục phải lái xe máy cẩn thận, gương mặt căng thẳng. Anh cố gắng tỏ ra bình thường, thỉnh thoảng quay lại hỏi Nhàn có mệt không. Trong lòng anh, ý nghĩ về lời nguyền cứ như một chiếc lồng sắt đang siết chặt lấy.
Đến phòng khám tư nhân ở thị trấn, một bác sĩ trung tuổi đón tiếp họ. Sau khi hỏi vài câu, bác sĩ bắt đầu siêu âm. Nhàn nằm trên giường, Lục đứng bên cạnh, tay nắm chặt tay cô. Màn hình siêu âm hiện lên những hình ảnh mờ ảo. Lục nín thở nhìn theo từng cử động của bác sĩ.
“Chúc mừng hai vợ chồng,” vị bác sĩ mỉm cười, chỉ vào màn hình. “Các bạn sẽ có song thai.”
Lục và Nhàn nhìn nhau, đôi mắt mở to vì kinh ngạc. Song thai? Một niềm vui nhỏ nhoi vừa lóe lên trong lòng Lục thì bị dập tắt ngay lập tức bởi một cảm giác hoang mang. Hai đứa bé? Anh không dám nghĩ sâu hơn về giới tính của chúng.
Nhưng rồi, nụ cười trên môi bác sĩ dần tắt. Ông nheo mắt, dí sát vào màn hình, ngón tay trỏ di chuyển chậm rãi. Gương mặt ông hiện rõ vẻ khó hiểu, xen lẫn chút lo lắng. Ông ấn vài nút trên máy, phóng to một vùng nào đó, rồi lại thu nhỏ, lặp đi lặp lại.
“Có… có chuyện gì vậy bác sĩ?” Nhàn hỏi, giọng run run khi thấy biểu cảm của ông ta.
Lục cảm thấy tim mình đập mạnh như trống bỏi. Anh nhìn vào màn hình, cố gắng tìm kiếm điều gì đó bất thường, nhưng tất cả chỉ là những đốm đen trắng không rõ ràng. Bác sĩ không trả lời ngay. Ông cau mày sâu hơn, cắn nhẹ môi, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh.
“Hình như có gì đó… không ổn lắm,” cuối cùng bác sĩ cũng lên tiếng, giọng trầm hẳn. “Có một điều bất thường. Hình ảnh này… hơi lạ.” Ông nhìn Lục và Nhàn, gương mặt đầy sự băn khoăn, lo ngại. “Tôi cần xem xét kỹ hơn, hoặc các bạn nên đến bệnh viện lớn để có thiết bị chuyên dụng hơn.”
Lục cảm thấy sống lưng lạnh toát. “Không ổn là không ổn thế nào thưa bác sĩ?” Anh hỏi, giọng khản đặc, nỗi sợ hãi như một bàn tay lạnh lẽo siết lấy cổ họng. Hình ảnh trên màn hình, giờ đây trong mắt anh, không còn là những đốm trắng vô tri nữa, mà là một lời cảnh báo, một điềm báo chẳng lành đang hiện hữu.
“Không ổn là không ổn thế nào thưa bác sĩ?” Lục hỏi, giọng khản đặc, nỗi sợ hãi như một bàn tay lạnh lẽo siết lấy cổ họng. Hình ảnh trên màn hình, giờ đây trong mắt anh, không còn là những đốm trắng vô tri nữa, mà là một lời cảnh báo, một điềm báo chẳng lành đang hiện hữu. Nhàn bật khóc nức nở, tay cô siết chặt tay Lục.
Lục không đợi bác sĩ giải thích thêm. Anh biết, sâu thẳm trong lòng, đây không phải là vấn đề y học thông thường. Đây là lời nguyền. Anh vội vàng kéo Nhàn đứng dậy, trả tiền khám rồi gần như lôi cô ra khỏi phòng mạch, bỏ lại sau lưng ánh mắt bối rối của vị bác sĩ.
Trên đường trở về Làng Đông, không khí nặng trĩu. Lục lái xe máy như chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô hình, nhưng lại đang phóng thẳng vào tâm bão. Gương mặt anh trắng bệch, mồ hôi lấm tấm dù trời đã dịu mát. Nhàn ôm chặt lấy anh, tiếng nấc vẫn còn nghèn nghẹn.
“Em sợ quá, anh Lục ơi,” Nhàn thều thào bên tai anh.
Lục không trả lời. Anh không biết phải nói gì. Tâm trí anh quay cuồng với những lời cảnh báo mơ hồ, những câu chuyện ma mị từ thời thơ ấu, và ánh mắt lo lắng của bác sĩ vừa rồi. Lời nguyền. Chỉ có thể là lời nguyền của Làng Đông. Cái làng không có bé gái suốt hơn ba chục năm qua. Lời nguyền đang nhắm vào gia đình anh, vào những đứa con chưa kịp chào đời.
Bỗng nhiên, một đoạn ký ức cũ chợt ùa về, rõ ràng như mới hôm qua. Năm ấy, khi còn là một thằng bé, Lục từng theo bà nội đi tìm một thầy cúng già ở tận cuối làng, người ta đồn rằng có thể nói chuyện với linh hồn. Thầy cúng đã nhìn anh với ánh mắt đầy ẩn ý, nói rằng: *“Này thằng bé, con phải nhớ, cái giao kèo cổ xưa của làng mình là một con dao hai lưỡi. Chỉ kẻ nào dám tự mình đối mặt với nó, dám phá bỏ nó, mới có thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn.”* Lời thầy cúng năm xưa vốn mơ hồ, giờ đây lại vang vọng trong đầu Lục, rõ ràng đến đáng sợ.
Khi chiếc xe máy của Lục lăn bánh qua cổng làng, mùi tanh nồng của máu rắn, trứng rắn, thuốc ngâm rắn lại xộc vào mũi, quen thuộc nhưng giờ đây lại mang theo một nỗi ám ảnh kinh hoàng. Cả Làng Đông chìm trong bóng chiều tà, u ám và im lìm lạ thường. Không một tiếng cười nói, chỉ có tiếng gió lùa qua những bụi lau sậy rậm rạp như những tiếng thở dài nặng nề.
Lục dừng xe trước sân nhà. Anh đỡ Nhàn xuống, ánh mắt anh nhìn quanh quẩn như tìm kiếm một lối thoát vô vọng. Không thể trốn chạy nữa. Dù có đưa Nhàn đi xa đến đâu, lời nguyền vẫn sẽ bám theo, như nọc rắn đã thấm sâu vào huyết quản. Anh siết chặt nắm đấm.
“Anh Lục, anh làm sao vậy?” Nhàn lo lắng hỏi, chạm nhẹ vào cánh tay anh.
Lục quay sang nhìn Nhàn, đôi mắt đỏ ngầu nhưng đầy kiên quyết. Anh đã có quyết định. Anh phải tự mình đối mặt với Thần rắn, với cái giao kèo cổ xưa đã trói buộc Làng Đông suốt bao nhiêu năm qua. Anh sẽ phá bỏ nó, bằng mọi giá, để cứu lấy Nhàn và những đứa con của họ. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt tuyệt vọng của Lục, một quyết tâm tột cùng. Anh không thể để gia đình mình là nạn nhân tiếp theo của bóng ma quá khứ.
Lục quay sang nhìn Nhàn, đôi mắt đỏ ngầu nhưng đầy kiên quyết. Anh đã có quyết định. Anh phải tự mình đối mặt với Thần rắn, với cái giao kèo cổ xưa đã trói buộc Làng Đông suốt bao nhiêu năm qua. Anh sẽ phá bỏ nó, bằng mọi giá, để cứu lấy Nhàn và những đứa con của họ. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt tuyệt vọng của Lục, một quyết tâm tột cùng. Anh không thể để gia đình mình là nạn nhân tiếp theo của bóng ma quá khứ.
“Em vào trong nghỉ đi, Nhàn. Anh có việc phải làm,” Lục nói, giọng anh trầm khàn nhưng đầy uy lực. Anh đỡ Nhàn, đẩy cô vào trong nhà, rồi anh vội vã đi thẳng vào căn buồng chứa đồ cũ kỹ phía sau.
Trong bóng tối nhập nhoạng của căn buồng, Lục lục lọi, tìm kiếm thứ mà anh đã thấy bà nội giấu kỹ khi anh còn bé. Tiếng chuột chạy xột xoạt, mùi ẩm mốc của những món đồ cũ chất chồng không làm anh nao núng. Cuối cùng, tay Lục chạm vào một bọc vải thô ráp được giấu kín dưới đáy hòm gỗ. Anh kéo ra, cẩn thận mở lớp vải. Bên trong, một con dao găm cũ kỹ hiện ra, lưỡi dao đã hoen ố thời gian nhưng vẫn sắc lạnh, cán dao bằng gỗ khắc hình đầu rắn tinh xảo. Đây chính là con dao tổ tiên anh đã dùng, thứ mà bà nội anh từng nói là “con dao của kẻ dám thách thức”. Lục nắm chặt lấy cán dao, cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh chạy dọc cánh tay.
Khoảng khắc đó, đồng hồ trong nhà điểm Mười hai giờ đêm. Lục siết chặt con dao vào thắt lưng, nhẹ nhàng mở cửa sau và lẻn ra ngoài. Không gian Làng Đông về đêm hoàn toàn khác biệt. Không còn mùi tanh nồng ban chiều, thay vào đó là sự tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng gió lùa qua những bụi lau sậy rậm rạp như tiếng thì thầm của những linh hồn. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua tán cây già, vẽ nên những bóng ma chập chờn trên con đường độc đạo dẫn ra miếu.
Lục bước đi trong im lặng, mỗi bước chân đều cẩn trọng, như thể sợ làm kinh động đến một thứ gì đó đang ẩn mình trong màn đêm. Anh cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình căng lên, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu mà anh không thể hình dung nổi. Con đường dẫn đến Miếu thờ thần rắn hôm nay dài hơn bao giờ hết, mỗi ngọn cây, mỗi bóng tối đều như muốn níu chân anh lại.
Cuối cùng, Lục cũng đến được Miếu thờ thần rắn. Ngôi miếu nhỏ nằm khuất sau những cây cổ thụ trăm tuổi, dưới ánh trăng, trông càng thêm âm u và bí ẩn. Một luồng khí lạnh buốt tỏa ra từ bên trong, khiến Lục rùng mình. Anh dừng lại trước cửa miếu, hít một hơi thật sâu. Anh biết, không còn đường lui nữa.
Anh bước vào. Trong miếu, pho tượng thần rắn bằng gỗ đã bạc màu thời gian, đôi mắt trừng trừng nhìn thẳng vào Lục. Anh rút ra ba nén hương, châm lửa. Khói hương bay nghi ngút, hòa vào không khí đặc quánh mùi đất và rêu mốc. Lục quỳ xuống, hai tay chắp lại, cúi đầu thành kính.
“Thần rắn tối cao,” Lục thì thầm, giọng anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của miếu, “Con Lục, người của Làng Đông, xin cầu xin Thần linh rủ lòng thương xót. Con biết, Làng Đông đã phá vỡ giao kèo xưa. Nhưng con xin Thần linh, đừng trừng phạt những người vô tội, đừng tước đi tương lai của những đứa trẻ chưa chào đời.”
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào pho tượng. “Con biết cái giá phải trả. Con sẵn lòng đối mặt với mọi thử thách. Xin Thần linh hãy cho con một cơ hội để chuộc lỗi, để phá bỏ lời nguyền này. Con không sợ hãi bất cứ điều gì, miễn là có thể cứu lấy vợ con, cứu lấy những bé gái của Làng Đông.”
Lục đứng dậy, rút con dao găm cũ kỹ ra khỏi thắt lưng. Lưỡi dao ánh lên vẻ lạnh lẽo dưới ánh sáng yếu ớt của trăng. Anh nắm chặt cán dao, cảm nhận trái tim mình đập dồn dập trong lồng ngực. Đây không chỉ là một lời cầu xin, mà còn là một lời thách thức. Anh đã sẵn sàng. Cuộc đối đầu không tưởng với thế lực siêu nhiên đã đến.
Khi Lục vừa dứt lời cầu khấn, miếu thờ thần rắn bỗng rung chuyển dữ dội. Những cây cột gỗ cũ kỹ kêu ken két, những viên ngói lợp rơi lộp bộp từ trên mái, bụi đất và mạng nhện phủ khắp không gian. Lục loạng choạng, cố gắng giữ vững thăng bằng, trái tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh siết chặt con dao trong tay, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Một tiếng rít kinh hoàng vang lên từ sâu thẳm bên trong miếu, mạnh hơn gấp bội tiếng đêm tân hôn. Âm thanh ấy không chỉ lọt vào tai, mà còn xuyên thấu xương cốt, làm rung động từng tế bào trong cơ thể Lục, như thể một ngàn con rắn đang cùng lúc cuộn mình và phẫn nộ. Lục cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng anh vẫn cố gồng mình chống chọi.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kiên quyết quét vào bóng tối đặc quánh phía sau pho tượng. Giữa không gian mờ ảo, một cặp mắt đỏ rực đang mở to, sáng rực như hai đốm lửa ma quái trong đêm. Chúng nhìn thẳng vào Lục, xuyên thấu mọi phòng vệ của anh. Kế đó, hình thù một con mãng xà khổng lồ dần hiện rõ. Nó cuộn mình, thân hình to lớn lấp đầy gần hết khoảng trống phía sau tượng, lớp vảy bóng loáng ánh lên sắc đen xám dưới ánh trăng hắt vào từ khe cửa. Miệng nó hé mở, một chiếc lưỡi chẻ đôi dài lượn lờ trong không khí, phả ra hơi lạnh lẽo và mùi ẩm mốc xen lẫn mùi tanh nồng của đất và máu. Lục đứng bất động, đối diện với nỗi kinh hoàng tột độ, nhưng ánh mắt anh vẫn không hề lùi bước.
Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc đó. Lục và con mãng xà khổng lồ đối diện nhau, một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy miếu. Nhưng rồi, cặp mắt đỏ rực kia từ từ khép lại, và hình thù mãng xà cũng dần tan biến vào bóng tối, như thể nó chưa từng xuất hiện. Tiếng rung chuyển của ngôi miếu cũng lắng xuống, trả lại sự tĩnh mịch vốn có. Chỉ còn lại Lục đứng đó, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, con dao trong tay anh nặng trĩu.
Anh không biết mình đã đối mặt với điều gì, hay liệu lời cầu xin và thách thức của anh có được chấp nhận hay không. Mọi thứ trở lại vẻ yên bình đến lạ lùng, như thể cơn bão vừa qua chỉ là một ảo ảnh. Lục chậm rãi hạ con dao xuống, cảm nhận một sự trống rỗng cùng cực nhưng cũng là một tia hy vọng len lỏi trong lòng. Anh đã dám đối mặt. Anh đã đặt cược tất cả.
Ngày hôm sau, Lục trở về nhà. Làng Đông vẫn vậy, nhưng trong lòng mỗi người dân, một điều gì đó đã thay đổi. Những bé gái bắt đầu chào đời, thắp lên những ánh sáng mới trong những mái nhà đã vắng tiếng cười con trẻ suốt hơn ba mươi năm. Nhàn sinh cho Lục một cô con gái xinh xắn, mắt đen láy như hạt nhãn, làn da trắng hồng. Lục nhìn con, rồi nhìn sang Nhàn, đôi mắt anh ngời lên một niềm hạnh phúc bình dị. Miếu thờ thần rắn vẫn nằm đó, ẩn mình dưới những tán cây cổ thụ, nhưng không còn mang theo vẻ âm u, nặng nề của lời nguyền cũ nữa. Thay vào đó, nó như một chứng nhân câm lặng của một kỷ nguyên mới, của lòng dũng cảm, của tình yêu và sự hy sinh. Những người dân Làng Đông, sau bao năm sống trong sợ hãi, giờ đây đã học được rằng, đôi khi, để phá vỡ xiềng xích của quá khứ, cần phải có một người dám đứng lên, dám đối mặt với những điều tưởng chừng như không thể. Và Lục đã làm được điều đó, không phải bằng sức mạnh của con dao, mà bằng sức mạnh của tình yêu thương và ý chí sắt đá, để con cháu anh, và những thế hệ sau này của Làng Đông, có thể sống một cuộc đời không còn bị ám ảnh bởi bóng ma của lời nguyền xưa.

