Ngày anh rể biết mình lâm bệnh nặ:;ng không qua khỏi, bất ng:;ờ cho gọi tôi vào phòng rồi bảo vợ ra ngoài, đưa tôi số tiền lớn cùng lời đề nghị độ::ng tr:ời về thằng b::é trước mặt… hóa ra…
Ngày anh rể tôi, Hải, biết mình lâm bệnh nặng, bác sĩ đã thông báo cho anh ấy không thể qua khỏi, cả gia đình tôi đều rất đau lòng. Hải là người đàn ông trầm lặng, ít nói, nhưng luôn hết mực yêu thương chị em tôi. Anh ấy đã làm việc cực khổ suốt bao năm để lo cho gia đình nhỏ. Tưởng rằng, những năm tháng sắp tới, anh sẽ được nghỉ ngơi, bù đắp cho sức khỏe yếu của mình. Nhưng, không ngờ bệnh tình đến quá nhanh và đột ngột.
Một ngày, khi tôi đang ngồi cạnh anh ở bệnh viện, Hải đột ngột gọi tôi vào phòng, ánh mắt của anh có gì đó rất khác lạ. Vợ anh, chị Mai, vừa bước ra ngoài, như thể có một sự sắp đặt nào đó. Anh nhấp môi, đôi tay mệt mỏi nắm lấy tay tôi, và rồi anh mới cất tiếng:
– Em… em là người mà anh luôn tin tưởng. Anh biết là em sẽ hiểu.
Lúc đó, tôi đã ngạc nhiên vô cùng. Tôi và Hải dù là anh em rể nhưng luôn có mối quan hệ khá thân thiết. Anh ấy chưa bao giờ đối xử với tôi như một người ngoài.
Hải lấy ra một phong bì dày cộm từ dưới gối, đưa cho tôi, rồi tiếp lời:
– Đây là số tiền mà anh tích cóp suốt bao năm qua. Anh muốn em giữ.
Tôi không hiểu tại sao anh lại trông có vẻ như muốn nói thêm điều gì, nhưng lời anh nói tiếp đã làm tôi thực sự sốc:
– Em… em phải bảo vệ chị Mai, nhưng không chỉ là chị ấy. Em phải bảo vệ thằng bé. Nó không phải là con của anh. Nó là con của… 👇👇
Nó là con của… của thằng Quân, bạn thân anh.”
Anh Đức chết lặng, toàn thân như bị một luồng điện giật mạnh. Từ “Quân” cứ vang vọng trong đầu anh như tiếng sét đánh ngang tai. Anh không thể tin vào những gì mình vừa nghe được. Quân… bạn thân của Hải? Làm sao có thể? Anh Đức nhìn khuôn mặt xanh xao, tiều tụy của Hải, đôi mắt anh rể ngấn nước, hằn lên sự đau đớn tột cùng và nỗi hối lỗi không thể tả xiết. Hải khó nhọc hít thở, từng lời thều thào như muốn vắt kiệt sức lực cuối cùng của anh.
“Anh… anh xin lỗi… Đáng lẽ anh không nên che giấu…” Hải thì thầm, bàn tay gầy gò run rẩy siết chặt tay Anh Đức. “Chị Mai… chị ấy… đã từng… bị Quân lừa dối. Lúc đó anh không biết. Khi anh biết… thì chị ấy đã có thai rồi. Vì chị ấy… anh đã quyết định… nhận đứa bé làm con mình.”
Anh Đức ngớ người. Mọi thứ như sụp đổ trước mắt anh. Thằng bé mà anh vẫn luôn yêu thương, thằng bé mà Hải hết mực cưng chiều, lại không phải con ruột của anh rể mình? Và cha ruột của nó lại là Quân – kẻ mà cả anh và Hải đều tin tưởng như anh em? Anh Đức cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Cổ họng anh nghẹn lại, không thể thốt nên lời nào. Anh cố gắng nhìn vào đôi mắt của Hải, tìm kiếm một dấu hiệu nào đó của sự giả dối, nhưng chỉ thấy một sự chân thành đến đau lòng, một nỗi ân hận tột cùng đang gặm nhấm tâm hồn người đàn ông sắp lìa đời. Cú sốc này quá lớn, quá đột ngột, khiến Anh Đức đứng chết trân.
Anh Đức đứng chết trân. Anh cố gắng hít một hơi thật sâu, dồn nén cơn choáng váng xuống tận đáy lòng. Bàn tay anh siết chặt hơn vào tay Hải, như muốn níu giữ chút sự thật mong manh đang trôi tuột. Giọng nói của Anh Đức bật ra, lạc đi vì sốc và một nỗi sợ hãi mơ hồ.
“Anh… anh nói thật chứ, Hải?” Anh Đức thì thầm, đôi mắt dán chặt vào khuôn mặt xanh xao của Hải, từng chữ thốt ra run rẩy. “Thằng bé… không phải con ruột của anh? Là con của… thằng Quân?”
Hải mím môi đau đớn, một giọt nước mắt lăn dài trên thái dương gầy gò. Anh rể yếu ớt gật đầu, động tác chậm chạp như ngốn hết chút sức lực cuối cùng. Ánh mắt Hải cầu xin, van nài Anh Đức thấu hiểu, van nài sự chấp thuận cho gánh nặng mà anh sắp trút bỏ.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Anh Đức. Toàn bộ thế giới quan của anh như bị đảo lộn. Anh nhìn Hải, nhìn người anh rể đã cùng anh chia sẻ bao buồn vui, người đã hy sinh cả tuổi trẻ và tình yêu để che chở cho chị gái mình và một đứa trẻ không phải máu mủ của mình. Anh Đức cảm thấy bàng hoàng tột độ, một cơn đau nhói quặn thắt trong lồng ngực. Cùng với đó là một cảm giác tội lỗi nặng nề len lỏi vào tâm trí. Anh đã ở đâu khi chị Mai bị lừa dối? Anh đã làm gì để bảo vệ gia đình mình? Và giờ đây, trách nhiệm nặng nề đó, gánh nặng của một bí mật kinh hoàng, như một khối đá tảng vô hình, đè nén lên đôi vai Anh Đức. Anh biết, cuộc đời mình sẽ không bao giờ còn như trước nữa.
Hải thở hổn hển, nhịp tim yếu ớt như muốn ngừng đập. Anh siết nhẹ tay Anh Đức, ánh mắt đỏ hoe vì bệnh tật và nước mắt, cố gắng gom góp chút sức lực cuối cùng để nói ra điều cần nói.
“Anh Đức à…” Giọng Hải thều thào, khản đặc. “Anh không muốn… chị Mai phải chịu thêm đau khổ và gánh nặng này… một mình nữa.”
Anh Đức im lặng lắng nghe, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Sự bàng hoàng vẫn còn đó, nhưng dần nhường chỗ cho một nỗi xót xa vô hạn khi nhìn người anh rể đang vật lộn với từng hơi thở.
“Anh biết… chỉ có Anh Đức… mới đủ mạnh mẽ… và khôn ngoan…” Hải ngừng lại, ho khan một tiếng, nhưng ánh mắt kiên định vẫn dán chặt vào Anh Đức, truyền đi một thông điệp tuyệt đối. “…để bảo vệ… mẹ con chị ấy. Anh tin tưởng em.”
Những lời nói yếu ớt nhưng đầy sức nặng của Hải như những mũi kim đâm thẳng vào tâm trí Anh Đức. Anh cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên đôi vai. Không phải là gánh nặng của bí mật, mà là gánh nặng của niềm tin, một niềm tin tuyệt đối, không điều kiện mà Hải đã dành cho anh. Hải, người anh rể đã hy sinh cả cuộc đời mình vì gia đình này, giờ đây đang trút bỏ tất cả vào tay anh. Anh Đức nhìn thẳng vào đôi mắt cầu khẩn của Hải, anh hiểu. Anh nhận ra rằng, đây không chỉ là một lời nhờ vả, mà là một di nguyện, một mệnh lệnh cuối cùng mà anh không thể nào từ chối. Một ngọn lửa trách nhiệm bùng lên dữ dội trong lòng Anh Đức, thiêu đốt mọi nghi ngờ và sợ hãi.
Hải khó nhọc hít một hơi sâu, giọng thều thào nhưng rõ ràng hơn một chút, như thể đây là những lời cuối cùng anh phải nói.
“Anh Đức, trong ngăn tủ đầu giường… có một phong bì dày… Em lấy giúp anh…” Hải ra hiệu yếu ớt, ngón tay run rẩy chỉ về phía tủ.
Anh Đức vội vã làm theo, kéo ngăn tủ, nhìn thấy một phong bì màu kem, dày cộp, đặt ngay ngắn bên trong. Anh rút nó ra, cảm nhận sức nặng bất thường.
“Số tiền đó… là tất cả những gì anh dành dụm… bao nhiêu năm qua.” Hải nói, hơi thở càng lúc càng yếu ớt. “Em hãy dùng nó… để đảm bảo tương lai cho thằng bé… cho nó ăn học đến nơi đến chốn… và cả cho chị Mai nữa…”
Anh Đức siết chặt phong bì trong tay, cảm nhận sức nặng của nó không chỉ là tiền bạc mà còn là cả một gánh nặng cuộc đời.
“Điều quan trọng nhất…” Hải yếu ớt nói tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào Anh Đức, kiên định đến đáng sợ. “Về sự thật của thằng bé… em tuyệt đối… phải giữ bí mật. Cho đến khi… thực sự thích hợp… mới có thể tiết lộ…”
Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng bệnh. Tiếng máy thở đều đều trở thành âm thanh duy nhất.
“Vì danh dự gia đình… của chúng ta… và hơn hết… là vì tương lai của thằng bé…” Giọng Hải chìm dần, nhưng những từ cuối cùng lại vang vọng như một lời nguyền. “Nó không thể… lớn lên… trong sự dèm pha… điều tiếng.”
Anh Đức gật đầu lia lịa, cố gắng nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng. Anh không thể nói thành lời, chỉ có thể siết chặt phong bì, một lời hứa im lặng được khắc sâu. Trái tim Anh Đức nặng trĩu, không phải vì áp lực của bí mật, mà vì nỗi đau đớn khi chứng kiến người anh rể kiệt quệ đến thế, nhưng vẫn cố gắng gồng mình lo lắng cho những người ở lại. Phong bì nặng trịch trên tay, nhưng gánh nặng trong lòng Anh Đức còn gấp bội. Anh nhận lấy không chỉ là tiền bạc, mà là cả một số phận, một lời thề.
Hải lúc này đã kiệt sức đến cùng cực. Anh ho khù khụ, từng cơn ho xé rách lồng ngực gầy guộc, như muốn rút cạn hơi tàn cuối cùng.
Anh Đức vội đặt phong bì xuống, nắm lấy bàn tay Hải, cảm nhận từng thớ thịt đang dần lạnh đi, từng hơi thở yếu ớt thoi thóp. Hải nắm chặt tay Anh Đức, một cái nắm xiết đầy ý nghĩa, như trao gửi toàn bộ những gánh nặng, những lời trăn trối cuối cùng vào lòng người em rể.
Ánh mắt Hải không rời khỏi phía cửa phòng bệnh, nơi mà Chị Mai và thằng bé có thể đang ở ngoài kia, hoặc nơi anh biết họ sẽ đi qua. Một sự lo lắng vô bờ hiện rõ trong đôi mắt đã mờ đục, như muốn dặn dò thêm điều gì đó, một lời nhắn nhủ không thành tiếng. Cơn co thắt cuối cùng chạy qua cơ thể gầy guộc của Hải. Bàn tay anh buông lỏng.
Tiếng “tút… tút…” kéo dài, lạnh lẽo của máy đo nhịp tim vang lên, xé toang sự im lặng nặng nề. Hải trút hơi thở cuối cùng, đôi mắt vẫn mở to, khắc khoải nhìn về phía cửa, nơi có lẽ là ánh sáng, là tương lai, là những người anh yêu thương và muốn bảo vệ.
Anh Đức sững sờ. Anh run rẩy chạm vào cổ tay Hải, rồi đặt tay lên ngực anh rể. Không còn nhịp đập. Không còn hơi thở. Anh Hải đã ra đi.
Một nỗi đau thắt nghẹn xộc lên Anh Đức, xé nát lồng ngực. Anh đã chứng kiến người anh rể, một người đàn ông lương thiện, đã sống trọn vẹn vì gia đình, gồng mình đến phút cuối cùng để che giấu một bí mật, để lo lắng cho vợ con. Cảm giác mất mát tột cùng xen lẫn với trách nhiệm khổng lồ đang đè nặng lên vai Anh Đức. Phong bì tiền vẫn nằm trên tủ đầu giường, lạnh lẽo như một lời nhắc nhở. Anh Đức nghiến răng, nắm chặt bàn tay đã buông lỏng của Hải, như một lời thề sẽ giữ trọn lời hứa cuối cùng.
Anh Đức nghiến răng, nắm chặt bàn tay đã buông lỏng của Hải, như một lời thề sẽ giữ trọn lời hứa cuối cùng. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bệnh bật mở. Chị Mai lảo đảo bước vào, theo sau là Thằng bé và một vài người thân khác. Ánh mắt Chị Mai lập tức đổ dồn về phía giường bệnh, nơi Hải nằm bất động, khuôn mặt đã tái nhợt. Cô nhìn chiếc máy đo nhịp tim đang kêu “tút… tút…” kéo dài, lạnh lẽo, rồi lại nhìn sang Anh Đức, người đang đứng lặng bên giường, bàn tay vẫn nắm chặt tay Hải.
Một tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa khỏi lồng ngực Chị Mai. Cô như bị rút cạn sức lực, khuỵu xuống, đôi mắt trừng trừng nhìn chồng. “Hải… Anh Hải!” Tiếng kêu xé lòng của cô vang vọng khắp căn phòng lạnh lẽo. Thằng bé đứng cạnh mẹ, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Chị Mai lảo đảo bước đến bên giường, gục đầu xuống ngực Hải, bật khóc nức nở. Từng tiếng nấc, từng tiếng gào gọi tên chồng xé nát không gian. Những người thân đi cùng cũng không kìm được nước mắt, ai nấy đều đau xót tột cùng.
Anh Đức đứng đó, tim anh như bị bóp nghẹt. Nỗi đau mất đi người anh rể, người đã sống một cuộc đời đầy đức hy sinh, giờ đây hòa lẫn với gánh nặng của bí mật và trách nhiệm mà Hải đã trao gửi. Anh nhìn Chị Mai đang vật vã bên thi thể chồng, cảm giác giằng xé dữ dội. Anh phải mạnh mẽ, phải là chỗ dựa cho chị gái mình, nhưng bên trong, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào.
Anh Đức nhẹ nhàng buông tay Hải, bước đến bên Chị Mai. Anh quỳ xuống, vòng tay ôm lấy người chị gái đang run rẩy, vai cô run bần bật. “Chị Mai… Em ở đây…” Giọng Anh Đức nghẹn lại, anh cố gắng kìm nén cảm xúc phức tạp của mình. Anh biết mình không thể để lộ sự giằng xé bên trong lúc này. Anh phải là bờ vai vững chãi cho chị, cho Thằng bé. Anh ôm Chị Mai thật chặt, để cô vùi đầu vào vai anh mà khóc, trong nỗi đau chung bao trùm căn phòng, nhưng trong lòng Anh Đức là sự nặng trĩu của một lời hứa, một bí mật mà chỉ mình anh biết. Chiếc phong bì vẫn nằm lặng lẽ trên tủ đầu giường, như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ về trách nhiệm vừa đổ ập lên đôi vai anh.
Mấy ngày sau, không khí tang tóc bao trùm ngôi nhà nhỏ của Hải và Chị Mai. Giữa dòng người đến viếng, Anh Đức đứng lặng lẽ một góc, ánh mắt dõi theo Chị Mai. Chị gầy rộc đi, đôi mắt sưng húp vì khóc cạn nước mắt, vẫn cố gắng gượng đứng vững bên bàn thờ nghi ngút khói hương. Thằng bé bám chặt lấy chân mẹ, khuôn mặt nhỏ ngây thơ nhưng đôi lúc lại ngước nhìn lên di ảnh ba Hải với vẻ khó hiểu.
Anh Đức nhìn Chị Mai ôm thằng bé vào lòng, cố gắng dỗ dành khi nó thỉnh thoảng lại sụt sịt. Mỗi cử chỉ yếu ớt của chị, mỗi cái ôm vỗ về cho đứa cháu, lại càng xoáy sâu vào trái tim Anh Đức những câu hỏi không lời đáp. Tiền. Bí mật. Lời trăng trối của Hải vẫn văng vẳng bên tai, “Thằng bé không phải con anh.” Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào lòng Anh Đức, khiến anh không thể thở nổi.
Anh Đức siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh cảm thấy một sự giằng xé khủng khiếp. Lòng trung thành của anh đối với Hải – người anh rể đã tin tưởng giao phó bí mật động trời và một khoản tiền lớn – đối chọi gay gắt với tình cảm anh dành cho Chị Mai, chị gái ruột của mình, người giờ đây yếu ớt và cô độc hơn bao giờ hết. Anh là em rể, nhưng lại là người duy nhất biết sự thật về đứa cháu mình.
Trong đầu Anh Đức hỗn độn những suy nghĩ. Anh phải làm gì với số tiền kia? Bảo vệ Chị Mai và Thằng bé nghĩa là gì? Anh phải đối mặt với sự thật này như thế nào? Liệu có phải nói ra tất cả? Hay cứ mãi giữ kín để chị gái mình không phải chịu thêm bất cứ tổn thương nào? Ánh mắt Anh Đức liếc nhanh về phía Thằng bé, rồi lại nhìn Chị Mai đang dựa vào vai một người họ hàng. Tương lai của hai mẹ con chị Mai, và cả tương lai của chính Anh Đức, giờ đây như một tấm màn đen đặc, không một chút ánh sáng. Anh Đức cảm thấy mình đang đứng trước một vực thẳm sâu hun hút, không biết phải bắt đầu từ đâu để gánh vác lời hứa nặng nề của Hải.
Mấy ngày sau tang lễ, khi không khí tĩnh lặng cuối cùng cũng bao trùm căn nhà thuê nhỏ của Anh Đức, anh ngồi một mình trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh đèn vàng vọt hắt bóng xuống sàn. Trên bàn, một phong bì dày cộp nằm im lìm. Bàn tay Anh Đức run rẩy, anh khẽ mở phong bì. Từng cọc tiền polyme mệnh giá lớn, xanh đỏ chồng chất lên nhau, hiện ra trước mắt. Anh Đức sững sờ. Đây quả thực là một số tiền khổng lồ, lớn hơn rất nhiều so với những gì anh từng nghĩ.
Anh Đức đưa mắt nhìn xấp tiền, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt soi rọi con hẻm vắng. Một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực anh. Số tiền này là gánh nặng, là lời trăng trối của Hải, là tương lai của Chị Mai và Thằng bé. Anh phải làm gì với nó? Giấu kín bí mật, hay nói ra tất cả? Lời hứa bảo vệ Chị Mai và Thằng bé bỗng trở nên cụ thể hơn, nhưng cũng mơ hồ và khó khăn hơn bao giờ hết.
“Bảo vệ Chị Mai… bảo vệ thằng bé… mà không tiết lộ sự thật.” Anh Đức lẩm bẩm, giọng nói chìm nghỉm trong khoảng không tĩnh mịch. Anh nhắm mắt, cố gắng sắp xếp lại mớ bòng bong trong đầu. Hải đã đặt niềm tin tuyệt đối vào anh, giao phó cả gia sản và một bí mật động trời. Anh Đức không thể phụ lòng người anh rể đã khuất. Nhưng làm sao để vừa giữ kín chuyện Thằng bé không phải con ruột của Hải, vừa giúp đỡ Chị Mai và đứa cháu thoát khỏi cảnh khốn khó, mà không khiến Chị Mai nghi ngờ?
Đây không chỉ là vấn đề tiền bạc, mà là cả một âm mưu, một kế hoạch phức tạp cần được dàn dựng tỉ mỉ. Mỗi bước đi sai lầm đều có thể dẫn đến thảm họa. Anh Đức cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên đôi vai gầy. Anh là người duy nhất biết sự thật, người duy nhất có thể gánh vác trách nhiệm này. Anh thở dài, mở mắt, nhìn chằm chằm vào những cọc tiền như thể chúng đang ẩn chứa vô vàn thách thức. Nhiệm vụ này, quả thực, vô cùng khó khăn.
Anh Đức đã quyết định. Anh không thể ngồi yên nhìn chị mình vật lộn.
Những ngày sau đó, Anh Đức bắt đầu thường xuyên ghé thăm căn nhà nhỏ của Chị Mai. Anh không còn vẻ mặt bần thần, suy tư như trước, thay vào đó là sự chủ động, nhiệt tình đến bất ngờ.
CẢNH 1: NHÀ CHỊ MAI – BAN NGÀY
Anh Đức đến, thấy Chị Mai đang loay hoay với đống quần áo bẩn và Thằng bé đang tự chơi một mình ở góc phòng khách.
CHỊ MAI
(Mệt mỏi, cười gượng)
Em lại đến à? Em bận bịu thế mà…
ANH ĐỨC
(Cười trấn an)
Em có bận gì đâu, chị Mai. Thấy chị một mình thế này, em không đành lòng.
Anh Đức xắn tay áo, nhanh chóng phụ giúp Chị Mai giặt giũ. Chị Mai nhìn em trai, trong lòng không khỏi ấm áp. Từ sau khi Hải mất, Anh Đức gần như là chỗ dựa duy nhất của hai mẹ con.
CHỊ MAI
(Thở dài)
Cũng may có em. Nếu không chị chẳng biết xoay sở thế nào. Thằng bé nó nhớ ba nó lắm…
Anh Đức nghe Chị Mai nói, nụ cười trên môi khẽ cứng lại. Anh đưa mắt nhìn Thằng bé đang say sưa với món đồ chơi cũ kỹ. Trong đầu Anh Đức, lời trăng trối của Hải vang lên rõ mồn một: “Thằng bé không phải con ruột của anh.” Cái bí mật đó như một khối đá tảng đè nặng lên lồng ngực Anh Đức, khiến mỗi lời nói, mỗi hành động của anh đều trở nên khó khăn.
Anh Đức bế Thằng bé lên, cố gắng pha trò để làm nó vui. Thằng bé cười khúc khích, vòng tay ôm lấy cổ Anh Đức. Cảm giác vừa gần gũi, vừa xa lạ len lỏi trong lòng anh. Đây là cháu anh, nhưng cũng là đứa trẻ mang trong mình một bí mật khủng khiếp mà chỉ anh và người đã khuất biết. Anh phải bảo vệ nó, phải bảo vệ Chị Mai, nhưng bằng cách nào? Mà không một chút nghi ngờ nào từ chị?
Chị Mai nhìn cảnh Anh Đức chơi đùa với con mình, đôi mắt rưng rưng.
CHỊ MAI
(Giọng nghẹn ngào)
Thằng bé nó cũng quấn chú Đức ghê. Chú Đức y như ba nó vậy…
Câu nói của Chị Mai như nhát dao cứa vào lòng Anh Đức. Anh quay mặt đi, vờ như đang chỉnh lại đồ chơi cho Thằng bé. Một cảm giác tội lỗi và áp lực dâng trào. Chị Mai cảm kích sự quan tâm của em trai, nhưng Anh Đức vẫn cảm thấy nặng trĩu vì bí mật. Cái gánh nặng ấy, anh sẽ phải mang vác một mình, cho đến khi nào… hoặc vĩnh viễn.
Anh Đức đặt Thằng bé xuống, đứng dậy, nhìn Chị Mai. Anh muốn nói điều gì đó, muốn giải tỏa gánh nặng, nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Anh chỉ có thể gật đầu, nở một nụ cười gượng gạo, rồi tiếp tục dọn dẹp nhà cửa.
CẢNH 1: ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC NHÀ CHỊ MAI – CHIỀU MUỘN
Anh Đức giúp Chị Mai xong xuôi công việc nhà, trong lòng vẫn còn nặng trĩu vì những bí mật Hải đã giao phó. Anh chào chị rồi ra về, bước chân chậm rãi trên con đường quen thuộc. Bóng chiều tà đổ dài, nhuộm vàng những mái nhà cũ kỹ.
Khi Anh Đức vừa rẽ ra khỏi con hẻm nhỏ dẫn vào nhà Chị Mai, anh bỗng khựng lại. Ở phía đối diện, cách nhà chị không xa, một người đàn ông đứng tựa vào cột điện, đội mũ lưỡi trai sùm sụp che gần hết khuôn mặt. Hai tay hắn đút túi quần, ánh mắt lén lút dõi về phía căn nhà của Chị Mai.
ANH ĐỨC
(Thầm nghĩ, nhíu mày đầy nghi hoặc)
Người này… trông quen quen.
Người đàn ông đó có dáng người hơi đậm, vai rộng, cử chỉ thận trọng đến đáng ngờ. Dù trời nhập nhoạng tối, Anh Đức vẫn có cảm giác rờn rợn. Anh nheo mắt nhìn kỹ hơn. Có điều gì đó rất giống với miêu tả của Hải về Ông Bình. Hải đã từng nói: “Ông ta là một người đàn ông có vẻ ngoài khá đứng đắn, nhưng ánh mắt lúc nào cũng tính toán. Ông ta rất cao, vai rộng.” Dáng người này, cách đứng này, ánh mắt lấm lét này… tất cả đều khớp một cách đáng sợ.
ANH ĐỨC
(Thầm nghĩ, giọng căng thẳng)
Không thể lẫn được… Ông Bình! Chắc chắn là ông ta!
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Anh Đức. Hắn ta đến đây làm gì? Tại sao lại lén lút theo dõi Chị Mai? Mối liên hệ giữa Ông Bình và Chị Mai là gì? Và Hải đã biết gì mà phải trăng trối dặn dò anh kỹ đến vậy?
Anh Đức lập tức quay lưng lại, vờ như đang nghe điện thoại, bước chậm rãi như vô tình, nhưng đôi mắt anh vẫn dán chặt vào bóng người đàn ông kia qua khóe mắt. Hắn vẫn đứng đó, như một cái bóng chờ chực, không hề hay biết mình đã bị phát hiện.
Lòng Anh Đức cuộn lên một cảm giác bất an tột độ. Linh tính mách bảo anh rằng, sự xuất hiện của Ông Bình không hề ngẫu nhiên, mà là điềm báo cho một biến cố chẳng lành sắp sửa ập đến. Cuộc sống bình yên giả tạo của Chị Mai và Thằng bé sắp bị phá vỡ. Anh Đức siết chặt bàn tay, quyết định đi vòng thêm một đoạn để không bị phát hiện, nhưng ánh mắt không rời khỏi bóng dáng khả nghi. Một cuộc chiến không lời đã bắt đầu, và Anh Đức biết mình vừa bước vào một ván cờ nguy hiểm.
Anh Đức không chần chừ, anh nhanh chóng đi vòng qua con hẻm khác, giữ khoảng cách đủ xa để không bị phát hiện nhưng vẫn đảm bảo có thể dõi theo bóng người đàn ông bí ẩn. Tim anh đập thình thịch, một cảm giác căng thẳng bao trùm. Ông Bình vẫn đứng đó thêm vài phút, ánh mắt không rời khỏi căn nhà của Chị Mai, trước khi hắn ta bắt đầu di chuyển.
Ông Bình bước đi chậm rãi, thi thoảng ngoái nhìn lại một cách cảnh giác. Hắn đi về phía đầu đường, nơi có một ngã ba lớn. Anh Đức thận trọng bám theo, lợi dụng những chiếc xe đang đậu, những lùm cây ven đường làm vật che chắn. Mỗi bước chân của Ông Bình đều khiến Anh Đức suy nghĩ, tính toán. Hắn ta không hề vội vã, như thể đang có một kế hoạch đã định sẵn.
ANH ĐỨC
(Thầm nghĩ, giọng căng thẳng)
Hắn ta đang đi đâu? Chắc chắn không phải ngẫu nhiên mà hắn xuất hiện ở đây.
Anh Đức nhận ra rằng việc bảo vệ Chị Mai và Thằng bé sẽ khó khăn hơn anh nghĩ rất nhiều. Lời trăng trối của Hải vang vọng trong đầu anh: “Ông ta là một người nguy hiểm, Anh Đức à. Hứa với anh, phải bảo vệ Mai và thằng bé.” Giờ đây, những lời đó không còn là một lời hứa suông mà là một trách nhiệm nặng nề, hiển hiện ngay trước mắt anh dưới hình dáng của Ông Bình.
Ông Bình rẽ vào một con hẻm nhỏ khác, dẫn đến một khu dân cư đông đúc hơn. Anh Đức vẫn kiên trì theo sau, cố gắng không để bản thân trở nên quá lộ liễu giữa dòng người qua lại. Hắn ta đi ngang qua một quán cà phê nhỏ, rồi dừng lại trước một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ, nằm sâu trong con hẻm. Ông Bình nhìn quanh một lượt, rồi mở cổng, bước vào bên trong. Cánh cổng gỗ cũ kẽo kẹt đóng lại, che khuất bóng dáng hắn.
Anh Đức nấp sau một gốc cây bàng lớn đối diện con hẻm, ánh mắt dán chặt vào cánh cổng đã khép. Sự xuất hiện của Ông Bình ngay gần nhà Chị Mai, và giờ là một ngôi nhà ẩn mình trong con hẻm, đã vẽ ra một bức tranh đáng sợ trong tâm trí anh. Mọi thứ phức tạp hơn nhiều so với những gì anh từng hình dung. Anh biết, để bảo vệ gia đình, anh phải tìm hiểu tất cả về người đàn ông này.
Anh Đức vẫn nấp sau gốc cây bàng lớn, ánh mắt không rời cánh cổng cũ kỹ. Chưa đầy mười phút sau, cánh cổng lại kẽo kẹt mở ra, và Ông Bình bước ra ngoài. Hắn nhìn quanh một lượt, ánh mắt sắc lạnh lướt qua nơi Anh Đức đang ẩn nấp, khiến Anh Đức phải nín thở. May mắn thay, Ông Bình không dừng lại mà tiếp tục đi về phía đầu con hẻm.
Anh Đức đợi hắn đi khuất một đoạn, rồi nhẹ nhàng di chuyển, duy trì khoảng cách. Lần này, Ông Bình không đi xa, mà rẽ vào con đường dẫn thẳng đến nhà Chị Mai. Anh Đức lập tức cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn ta đến tìm Chị Mai!
Đúng như dự đoán của Anh Đức, Ông Bình dừng lại trước cổng nhà Chị Mai, nơi Chị Mai đang tưới những chậu hoa treo trước hiên. Hắn nở một nụ cười xã giao, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa điều gì đó khó lường.
ÔNG BÌNH
(Giọng ôn tồn, có phần trịnh trọng)
Chào cô Mai. Tôi là Bình, bạn cũ của Hải. Nghe tin Hải bệnh nặng, tôi lo lắng quá, ghé qua thăm hỏi xem tình hình thế nào.
Chị Mai giật mình quay lại. Khuôn mặt cô thoáng chút bối rối khi thấy một người đàn ông lạ mặt. Cô đặt vòi nước xuống, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
CHỊ MAI
(Hơi ngập ngừng)
Dạ, chào chú. Chú là bạn của anh Hải ạ? Anh Hải… anh ấy đang ở bệnh viện. Tình hình… không được tốt lắm ạ.
Anh Đức nấp sau bức tường cũ của nhà hàng xóm, nheo mắt quan sát từng cử chỉ của Ông Bình. Ánh mắt hắn ta không chỉ đơn thuần là sự thăm hỏi. Nó lướt trên người Chị Mai một cách khó chịu, như đang đánh giá, dò xét. Có một sự ranh mãnh, thậm chí là thèm muốn ẩn chứa trong đó, khiến Anh Đức muốn lao ra ngay lập tức.
ÔNG BÌNH
(Tiến lại gần hơn, giọng nói đầy vẻ đồng cảm giả tạo)
Ôi, tôi biết mà. Tôi nghe phong phanh đã lâu. Hải là bạn tốt của tôi ngày xưa, tôi không thể không đến hỏi thăm. Cô Mai có rảnh không? Hay để tôi vào trong, chúng ta nói chuyện một lát được chứ? Tôi muốn nghe cô kể rõ hơn về Hải.
Chị Mai lùi lại một bước nhỏ, ánh mắt hơi dao động. Cô cảm thấy không thoải mái trước sự gần gũi của Ông Bình, nhưng nể tình bạn cũ của chồng, cô không thể từ chối thẳng thừng.
CHỊ MAI
(Miễn cưỡng)
Dạ, vậy mời chú vào nhà.
Ông Bình nở một nụ cười mãn nguyện, nhưng rất nhanh chóng thu lại. Hắn ta bước qua cổng, ánh mắt một lần nữa lướt qua khu vườn nhỏ của Chị Mai, rồi tập trung vào bóng dáng cô. Anh Đức, siết chặt nắm đấm, cảm thấy một cơn giận bùng lên trong lòng. Hắn ta không phải đến để thăm hỏi Hải, mà là đang tiếp cận Chị Mai một cách có chủ đích. Lời trăng trối của Hải vang vọng trong đầu Anh Đức: “Ông ta là một người nguy hiểm, Anh Đức à.” Giờ đây, sự nguy hiểm ấy đang hiện diện rõ ràng, ngay trước mắt anh. Anh Đức thề sẽ không để bất cứ ai làm hại Chị Mai và Thằng bé.
Anh Đức vẫn nấp sau bức tường cũ kỹ, dõi theo bóng Ông Bình khuất dần ở cuối con hẻm. Hắn ta đi rồi, nhưng nỗi bất an trong lòng Anh Đức lại lớn hơn gấp bội. Sự bình tĩnh giả tạo của Ông Bình, cùng với ánh mắt dò xét, thèm muốn khi nhìn Chị Mai, ám ảnh anh. Anh Đức biết mình cần phải nói chuyện với Chị Mai, càng sớm càng tốt, nhưng không phải lúc này, khi cô còn đang bàng hoàng sau cuộc gặp gỡ bất ngờ.
Sáng hôm sau, Anh Đức cố tình ghé qua nhà Chị Mai sớm. Anh thấy chị đang ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế đá trước hiên, đôi mắt nhìn xa xăm, khuôn mặt thoáng nét ưu tư. Đây chính là cơ hội mà anh cần. Anh Đức bước lại gần, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
ANH ĐỨC
(Giọng nhẹ nhàng, quan tâm)
Chị Mai, sao chị ngồi đây sớm vậy? Đêm qua chị ngủ có được không?
Chị Mai giật mình quay lại, đôi mắt hơi quầng thâm. Cô cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
CHỊ MAI
(Thở dài)
À, Anh Đức đấy à. Chị… chị không sao. Chỉ là, nằm mãi cũng không ngủ được. Nghĩ đến chuyện của anh Hải, rồi đủ thứ chuyện linh tinh.
Anh Đức ngồi xuống cạnh chị, lựa lời mở đầu.
ANH ĐỨC
(Giọng điệu thăm dò)
Hôm qua… cái ông Bình đến nhà chị, ông ấy nói chuyện gì vậy? Em thấy ông ấy cứ đứng tần ngần ở cổng, em nghĩ ông ấy có vẻ… lạ.
Chị Mai lập tức thu lại nụ cười. Ánh mắt cô thoáng chút bối rối, vội vàng đảo đi nơi khác, tránh né ánh mắt của Anh Đức. Cô lấy tay vuốt nhẹ vạt áo, miệng hơi mím lại.
CHỊ MAI
(Hơi ngập ngừng, giọng có vẻ mơ hồ)
À… ông ấy hả? Ông ấy là bạn cũ của anh Hải. Chỉ là… đến hỏi thăm tình hình của anh Hải thôi mà. Cũng không có gì đặc biệt đâu em.
Anh Đức nheo mắt quan sát từng cử chỉ của chị. Cô Mai thường rất thẳng thắn, nhưng lần này lại tỏ ra khác lạ. Sự lảng tránh của chị càng khiến Anh Đức thêm hoài nghi.
ANH ĐỨC
(Đẩy thêm một chút, giọng trầm hơn)
Chị chắc chứ? Em thấy ông ấy nhìn chị lạ lắm. Ánh mắt cứ như thể… đang tính toán điều gì đó. Anh Hải có bao giờ nhắc đến ông Bình này không?
Chị Mai bất chợt đứng dậy, đi đến bên chậu hoa cúc vàng đang nở rộ, giả vờ tưới cây dù lá còn đang ẩm ướt. Cô tránh mặt Anh Đức, giọng nói trở nên khó nghe hơn.
CHỊ MAI
(Hơi gắt nhẹ)
Em nghĩ nhiều rồi đấy Anh Đức. Bạn của anh Hải thì cũng là bạn của anh Hải thôi. Em có biết gì về ông ấy đâu mà em cứ hỏi mãi. Em cứ tập trung vào lo cho anh Hải đi.
Sự phản ứng có phần thái quá và né tránh của Chị Mai khiến Anh Đức cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Chắc chắn chị có điều gì đó đang giấu diếm, và điều đó khiến anh vô cùng lo lắng. Ông Bình là ai, và mối quan hệ giữa hắn ta với Chị Mai có gì đó không minh bạch? Lời cảnh báo của Hải về sự nguy hiểm của Ông Bình lại vang vọng trong đầu Anh Đức, giờ đây, nó trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Anh Đức quyết tâm phải tìm hiểu cho ra nhẽ.
Anh Đức không còn tâm trí để nói thêm với Chị Mai. Anh biết, lúc này, mọi lời gặng hỏi đều vô ích. Anh quyết định nán lại, giả vờ giúp chị vài việc lặt vặt trong nhà, nhưng thực chất là để quan sát. Anh không muốn Ông Bình có cơ hội tiếp cận chị hay Thằng bé mà anh không hay biết.
Trưa hôm đó, Chị Mai ra sau vườn hái ít rau cho bữa cơm. Cô mải mê với luống cải xanh mướt, chiếc mũ rơm che khuất một phần khuôn mặt đang đăm chiêu. Thằng bé ngồi chơi với chiếc ô tô đồ chơi trên bậc thềm trước nhà, ê a những âm thanh ngộ nghĩnh. Anh Đức đang dọn dẹp bàn thờ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Thằng bé.
Bất chợt, một bóng người lướt qua cổng. Ông Bình, với nụ cười nhạt nhẽo và đôi mắt lấm lét, đã đứng đó tự lúc nào. Hắn không gọi Chị Mai, cũng không nhìn về phía Anh Đức. Ánh mắt hắn ta dán chặt vào Thằng bé. Thấy Chị Mai vẫn còn ở vườn sau, hắn ta liền rón rén bước vào sân, tiến lại gần Thằng bé.
ÔNG BÌNH
(Giọng dịu dàng một cách giả tạo, cúi xuống vỗ nhẹ đầu Thằng bé)
Ôi, bé ngoan của chú đây rồi. Chơi gì mà say sưa thế? Có nhớ chú không nào? Chú có kẹo này, bé có muốn không?
Hắn ta đưa ra một viên kẹo bọc giấy bóng loáng, ánh mắt ranh mãnh xen lẫn vẻ thèm khát khó hiểu. Thằng bé đang hí hoáy với chiếc xe, ngẩng đầu lên nhìn Ông Bình. Đôi mắt trong veo của nó thoáng chút ngơ ngác, rồi nhanh chóng chuyển thành sợ hãi. Nó thu mình lại, lắc đầu lia lịa, tay vịn chặt lấy chiếc xe đồ chơi như một vật cứu sinh.
ÔNG BÌNH
(Tiếp tục vỗ về, giọng nói càng thêm ngọt lịm, hơi khàn đục)
Sao lại sợ chú? Chú thương bé mà. Lại đây chú bế một lát nào. Chú kể chuyện cho bé nghe nhé. Ngoan nào.
Hắn ta định đưa tay ra bế Thằng bé. Nhưng Thằng bé, như bị giật mình bởi một luồng điện, lập tức hét lên một tiếng thất thanh, run rẩy đứng dậy, không thèm đoái hoài đến chiếc xe đồ chơi rơi lăn lóc. Nó chạy như bay về phía Anh Đức, vùi mặt vào chân anh, hai tay ôm chặt lấy bắp đùi, toàn thân run rẩy.
Anh Đức đứng sững sờ, cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ đang lan tỏa từ Thằng bé. Anh nheo mắt nhìn Ông Bình. Nụ cười trên môi hắn ta cứng lại, ánh mắt thoáng chút giật mình, nhưng ngay lập tức trở lại vẻ bình thản, như không có chuyện gì xảy ra.
ANH ĐỨC
(Giọng trầm, lạnh lùng)
Ông Bình! Ông làm gì ở đây?
Ông Bình giật mình, xoay người lại. Nụ cười trên môi hắn ta méo xệch.
ÔNG BÌNH
(Cười gượng gạo)
À… Anh Đức đấy à. Tôi… tôi thấy thằng bé chơi một mình nên định ra hỏi thăm nó một chút thôi mà.
Anh Đức siết chặt vòng tay ôm lấy Thằng bé, nhìn thẳng vào mắt Ông Bình. Một sự đe dọa rõ ràng, lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Lời trăng trối của Hải lại vang vọng: “Bảo vệ chị Mai và thằng bé.” Giờ đây, anh hiểu rõ hơn bao giờ hết mối nguy hiểm mà Hải đã lường trước.
ANH ĐỨC
(Giọng gằn, ánh mắt tóe lửa)
Ông không có việc gì làm sao? Không cần ông phải hỏi thăm cháu tôi.
Ông Bình lùi lại một bước, nụ cười trên môi hắn ta tắt hẳn. Hắn ta chỉ ậm ừ mấy tiếng rồi quay lưng, bước nhanh ra khỏi cổng, ánh mắt vẫn còn ngoái lại nhìn Thằng bé với vẻ đầy ẩn ý.
Anh Đức cúi xuống, ôm Thằng bé vào lòng, vỗ về tấm lưng nhỏ bé đang run rẩy. Lòng anh dậy lên một cơn giận dữ tột độ, xen lẫn nỗi lo lắng khôn nguôi. Hắn ta dám tiếp cận cháu mình một cách trắng trợn như vậy, ngay tại nhà? Anh Đức ngước nhìn theo bóng Ông Bình khuất dần. Một cảm giác khủng khiếp báo trước điều chẳng lành. Anh biết, anh phải bảo vệ Thằng bé và Chị Mai bằng mọi giá. Đây không chỉ là lời hứa với Hải, mà còn là bản năng của một người chú, một người em. Cuộc chiến này, có lẽ, mới chỉ bắt đầu.
Anh Đức không thể chợp mắt đêm đó. Cảm giác lo lắng cho Chị Mai và Thằng bé, cùng với sự căm phẫn dành cho Ông Bình, thiêu đốt anh. Lời trăng trối của Hải không ngừng vang vọng trong đầu: “Bảo vệ chị Mai và thằng bé.” Anh biết Hải đã không nói rõ lý do, nhưng chắc chắn anh rể đã nhìn thấy điều gì đó bất ổn ở Ông Bình.
Sáng hôm sau, Anh Đức viện cớ có việc đột xuất, rời khỏi nhà Chị Mai. Anh không về nhà mình mà bắt đầu một cuộc điều tra bí mật. Anh lục lại những mối quan hệ cũ của Hải, những người có thể biết về quá khứ của Ông Bình hoặc những giao dịch làm ăn gần đây của gia đình. Anh còn tìm đến một vài công ty tài chính, cố gắng tìm kiếm thông tin về các khoản nợ nần hoặc tài sản của Ông Bình một cách khéo léo nhất.
Anh Đức tìm đến một người bạn cũ của Hải, ông An, một thám tử tư đã về hưu nhưng vẫn còn giữ nhiều mối quan hệ. Tại một quán cà phê vắng vẻ, Anh Đức trình bày những gì mình biết về Ông Bình và nỗi lo lắng của mình. Ông An lắng nghe một cách cẩn trọng, đôi mắt sắc sảo ẩn sau cặp kính lão, thỉnh thoảng lại gật gù ra vẻ đã đoán được phần nào.
ÔNG AN
(Giọng trầm ngâm)
Ông Bình… hắn ta không phải loại tốt lành gì. Ngày xưa, hắn cũng có dính líu đến vài vụ lừa đảo nhỏ ở quê, nhưng khéo léo thoát tội. Sau đó thì mất hút một thời gian. Để tôi xem xét kỹ hơn về các hoạt động gần đây của hắn.
Hai ngày sau, Ông An gọi cho Anh Đức. Giọng ông đầy vẻ nghiêm trọng, báo hiệu có điều chẳng lành.
ÔNG AN
(Qua điện thoại)
Anh Đức, cậu mau đến chỗ tôi. Có chuyện quan trọng cần nói.
Anh Đức không chần chừ, vội vàng lao đến văn phòng cũ của Ông An. Trên bàn là một xấp tài liệu và hình ảnh được sắp xếp gọn gàng. Gương mặt Ông An lộ rõ vẻ lo ngại.
ÔNG AN
(Chỉ vào đống tài liệu)
Đây là những gì tôi tìm được. Ông Bình đang vướng vào một khoản nợ khổng lồ từ cờ bạc và các vụ đầu tư thất bại. Hắn ta đang bị các chủ nợ truy đòi gắt gao. Các tài sản của hắn gần như đã bị xiết nợ hết. Hắn đang túng quẫn vô cùng. Và đây…
Ông An đẩy một tập hồ sơ khác về phía Anh Đức. Anh Đức mở ra, đôi mắt anh mở lớn, không tin vào những gì mình đang đọc. Đó là các giấy tờ liên quan đến một quỹ tín thác và một bản di chúc sơ bộ mà Hải đã lập ra từ lâu, trong đó có nhắc đến việc Thằng bé sẽ được hưởng một phần lớn tài sản nếu có bất trắc xảy ra với Chị Mai. Và đáng sợ hơn, Ông Bình, với tư cách là anh em cột chèo, được chỉ định là người giám hộ tạm thời cho Thằng bé trong một số điều kiện nhất định.
ANH ĐỨC
(Thở dốc, bàn tay run rẩy chạm vào tờ di chúc)
Không thể nào… Hắn ta… Hắn ta dám có ý đồ chiếm đoạt tài sản của Hải sao?
ÔNG AN
(Nghiêm nghị, ánh mắt sắt lạnh)
Ý đồ của hắn rất rõ ràng. Hắn đang cần tiền gấp, rất gấp. Nếu Chị Mai có mệnh hệ gì, hắn sẽ là người giám hộ cho Thằng bé, và khi đó, hắn có thể dễ dàng kiểm soát hoặc thậm chí chiếm đoạt số tài sản kia, hoặc tệ hơn là lợi dụng Thằng bé để làm gì đó bất chính. Hoặc, hắn có thể đã nhìn thấy kẽ hở từ khi Hải còn sống.
Anh Đức cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp lại một cách rợn người: thái độ giả tạo của Ông Bình, ánh mắt hắn ta nhìn Thằng bé, sự sợ hãi của đứa trẻ khi hắn tiếp cận. Lời trăng trối của Hải không chỉ là một lời nhờ vả, mà là một lời cảnh báo khẩn thiết về một âm mưu tàn độc. Ông Bình không chỉ muốn vài đồng bạc lẻ, hắn đang nhắm đến một mục tiêu lớn hơn, và Thằng bé chính là chìa khóa. Nguy hiểm đã thực sự cận kề.
ANH ĐỨC
(Đấm mạnh xuống bàn, giọng gằn lên, mắt đỏ ngầu)
Chết tiệt! Hắn ta dám! Dám có ý đồ với cháu tôi, với tài sản của anh rể tôi! Tôi sẽ không để yên cho hắn!
Cơn giận dữ bùng lên trong lòng Anh Đức, nhưng nhanh chóng nhường chỗ cho sự quyết tâm sắt đá. Anh siết chặt nắm tay, thề trong lòng sẽ bảo vệ Chị Mai và Thằng bé bằng mọi giá, dù có phải đối đầu với một con người táng tận lương tâm như Ông Bình đi nữa. Cuộc chiến này, anh biết, sẽ rất cam go.
Anh Đức hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh cơn giận dữ đang sôi sục. Ông An nhìn Anh Đức với vẻ thông cảm, nhưng đôi mắt ông vẫn chất chứa sự lo lắng.
ÔNG AN
(Giọng điềm tĩnh hơn)
Cậu Đức, giờ không phải lúc nóng giận. Chúng ta cần một kế hoạch. Cậu định làm gì? Cậu sẽ nói với Chị Mai chứ?
Anh Đức ngập ngừng. Câu hỏi của Ông An chạm đúng vào nỗi băn khoăn lớn nhất trong lòng Anh Đức lúc này.
ANH ĐỨC
(Nhắm mắt lại, bàn tay vẫn siết chặt)
Cháu không biết nữa, chú An. Nếu cháu nói ra tất cả, Chị Mai chắc chắn sẽ rất sốc. Cô ấy vừa mất anh Hải, giờ lại phải đối mặt với sự thật khủng khiếp này. Cô ấy sẽ suy sụp mất. Hơn nữa… nếu Ông Bình biết cháu đã tiết lộ, hắn ta có thể trở nên manh động hơn, gây nguy hiểm cho Chị Mai và Thằng bé.
ÔNG AN
(Gật đầu, giọng trầm tư)
Đó là một mối lo chính đáng. Nhưng nếu cậu tự mình đối phó, rủi ro cũng không nhỏ. Một mình cậu, đối đầu với một kẻ đã không còn gì để mất như Ông Bình… rất nguy hiểm. Hắn ta có thể làm bất cứ điều gì để thoát thân và có được số tiền đó.
Anh Đức nhìn xấp tài liệu trên bàn, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban chiều đang dần tắt. Khuôn mặt Anh Đức đăm chiêu, nặng trĩu. Trái tim Anh Đức như bị xé làm đôi. Một bên là mong muốn bảo vệ Chị Mai khỏi sự thật tàn khốc, giữ cho chị một chút bình yên còn sót lại sau nỗi đau mất chồng. Một bên là trách nhiệm nặng nề mà Hải đã gửi gắm, buộc Anh Đức phải đối mặt trực diện với hiểm nguy, dù điều đó có nghĩa là Anh Đức phải đơn độc chiến đấu. Anh Đức biết rằng nếu Chị Mai biết được sự thật về Thằng bé không phải con của Hải, cùng với việc Ông Bình đang âm mưu chiếm đoạt tài sản, cô ấy sẽ không thể chịu đựng nổi. Cô ấy đã quá yếu đuối rồi. Anh Đức không thể để chị Mai phải trải qua thêm bất kỳ cú sốc nào nữa.
Anh Đức nhớ lại ánh mắt sợ hãi của Thằng bé mỗi khi Ông Bình đến gần. Anh Đức nhớ lời trăng trối đầy khẩn cầu của Hải. Anh Đức không thể thất hứa. Anh Đức phải là người che chắn cho họ.
ANH ĐỨC
(Mở mắt ra, ánh nhìn kiên định)
Cháu sẽ tự mình làm. Cháu không muốn Chị Mai phải lo lắng thêm nữa. Cô ấy đã chịu quá nhiều rồi. Cháu sẽ tìm cách bảo vệ Chị Mai và Thằng bé, tự mình đối phó với Ông Bình.
ÔNG AN
(Thở dài, nhìn Anh Đức một lúc lâu)
Cậu đã quyết định vậy sao? Điều đó rất nguy hiểm, cậu Đức.
ANH ĐỨC
(Lắc đầu, nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy kiên cường)
Cháu không còn lựa chọn nào khác. Cháu không thể tin tưởng ai khác ngoài chính mình trong chuyện này. Cháu sẽ phải cực kỳ cẩn trọng. Cháu cần chú giúp cháu một tay, theo dõi mọi động tĩnh của Ông Bình. Chú có thể làm được chứ?
ÔNG AN
(Nghiêm nghị gật đầu)
Được thôi. Tôi sẽ giúp cậu hết sức. Nhưng cậu phải nhớ, đừng bao giờ hành động một mình nếu không chắc chắn. Hãy luôn thông báo cho tôi. Và hãy nhớ, cậu phải sống sót để bảo vệ họ.
Anh Đức gật đầu. Anh Đức biết con đường phía trước sẽ vô cùng chông gai và hiểm ác, nhưng anh đã chọn. Anh Đức sẽ một mình bước vào bóng tối, để ánh sáng bình yên có thể tiếp tục soi rọi lên cuộc đời Chị Mai và Thằng bé. Anh Đức đứng dậy, cảm giác áp lực đè nặng lên vai, nhưng ý chí thì sắt đá. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
Khuôn mặt Anh Đức vẫn đăm chiêu khi anh rời khỏi văn phòng của Ông An. Ánh nắng cuối chiều hắt xuống con phố vắng, tạo nên những bóng đổ dài, u ám. Anh Đức không biết mình có đang đưa ra quyết định đúng đắn hay không. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai anh như một tảng đá. Anh đã chọn con đường đơn độc, con đường mà anh phải đối mặt với mọi hiểm nguy một mình, che giấu sự thật tàn khốc để bảo vệ những người thân yêu. Có lẽ, trong cuộc đời này, có những lúc chúng ta buộc phải hy sinh bản thân, giấu đi nỗi đau và sự sợ hãi của chính mình để mang lại sự bình yên cho người khác.
Anh Đức thầm nghĩ về Hải, về người anh rể đã từng tin tưởng anh tuyệt đối, gửi gắm cả gia đình. Anh hiểu rằng tình yêu thương và sự hy sinh không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng lời nói hay hành động rõ ràng. Đôi khi, nó là sự im lặng, là gánh vác thầm lặng những áp lực không tên. Con người thường đứng trước những lựa chọn nghiệt ngã, giữa sự thật phũ phàng và sự dối trá nhân từ. Và Anh Đức đã chọn sự dối trá nhân từ, với hy vọng nó sẽ là chiếc áo giáp bảo vệ Chị Mai khỏi những tổn thương không đáng có. Anh tự nhủ, dù khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ vượt qua. Anh sẽ chiến đấu không chỉ vì trách nhiệm, mà còn vì tình yêu thương, vì ý nghĩa thực sự của gia đình. Một ngày nào đó, khi mọi bão tố đã tan, có lẽ Chị Mai sẽ hiểu được tấm lòng của anh, hiểu được những gánh nặng mà anh đã câm lặng mang vác. Nhưng cho đến lúc đó, anh sẽ một mình bước tiếp trên con đường đầy chông gai, với niềm tin vững chắc rằng bình yên sẽ đến, dù phải trả giá bằng mồ hôi, nước mắt, và cả những bí mật chưa thể được tiết lộ.

