“Đàn lợn 5 con cứ đúng 3h sáng là kêu ầm lên không hiểu lý do, cho đến 1 ngày hàng xóm ra đứng canh từ 1h thì thấy…
Ở một làng quê yên bình ven triền đê, có một trại chăn nuôi nhỏ của ông Hòa – một người nông dân hiền lành, cẩn thận và yêu động vật. Trong chuồng sau nhà, ông nuôi đúng 5 con lợn. Không có gì đặc biệt ở chúng – tròn trịa, hồng hào, ăn khỏe, ngủ ngoan. Nhưng kể từ đầu tháng Ba âm lịch, mỗi đêm vào đúng 3 giờ sáng, cả năm con lợn bỗng đồng loạt kêu gào, rống lên inh ỏi như thể có ai đ;;á;;nh đậ;;;p hay đang bị ai đó đ;;e d;;ọ;a.
Lúc đầu, ông Hòa nghĩ chúng bị đói. Ông dậy sớm, cho ăn thêm. Không thay đổi. Hôm sau ông kiểm tra chuồng, trải thêm rơm, để máy sưởi, rải thuốc khử khu;;ẩ;;n – vẫn vậy. Cứ 3h sáng là cả năm con rống lên, bất kể đêm mưa gió hay trăng sáng. Đặc biệt, tiếng kêu ấy không giống tiếng lợn thường ngày – nó lạ, kéo dài, đ”;;a;;u đớ;;n và có phần… a;;i o;;á;;n.
Tin đồn lan nhanh. Người trong làng bắt đầu rỉ tai nhau: “Chuồng lợn nhà ông Hòa có m;;;a”, “Chắc trước đây là bãi th;;;;a m;;;a. Có người khuyên ông mời thầy c;;ú;;;;ng, có người lại bảo nên bán lợn đi cho đỡ rắc rối. Nhưng ông Hòa là người duy lý, không tin chuyện tâ;;m li;;nh. Ông quyết tự mình làm rõ.
Một đêm trăng muộn, ông Hòa lặng lẽ giấu mình trong chuồng lợn từ 2h sáng. 2h30, mọi thứ yên ắng. 2h45, gió bỗng nổi lên nhẹ nhẹ. Đúng 3h, không cần ai báo, năm con lợn cùng lúc dự;;ng đ;;;;ứng, rồi rú lên khản đặc. Ông Hòa run bắn – vì lúc đó, ông nghe rõ ràng giữa những tiếng rống là… một giọng cười kh;;e kh;;ẽ……
ĐỌC TIẾP NỘI DUNG CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇”
“…một giọng cười khẽ khẽ.
Ông Hòa sững sờ, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Tiếng cười đó rất gần, lọt thỏm giữa tiếng lợn rống đinh tai, nhưng không rõ từ đâu vọng lại. Nó như một sợi chỉ mỏng manh, lạc lõng nhưng đầy ám ảnh, xuyên qua màn đêm đặc quánh và tiếng kêu gào khản đặc của bầy lợn. Sợ hãi tột độ bủa vây lấy ông, khiến toàn thân cứng đờ, chỉ còn đôi mắt là căng
ra hết cỡ, cố gắng nhìn xuyên màn đêm tối om trong chuồng lợn. Ông nuốt khan, nén tiếng thở dốc đang muốn bật ra, tập trung mọi giác quan. Mắt ông đảo liên tục, rà soát từng góc khuất, từng bóng đổ, từng khoảng trống giữa những con lợn đang dãy dụa. Không có gì cả. Chỉ có bóng tối, tiếng lợn kêu ai oán, và cái cảm giác ghê rợn của tiếng cười vừa nãy như vẫn còn văng vẳng đâu đây. Tim ông đập thình thịch, lồng ngực như muốn nổ tung. Ông vẫn đứng im, bất động, chỉ đôi mắt liên tục tìm kiếm trong vô vọng, hy vọng tìm ra nguồn gốc của âm thanh lạ lùng và đáng sợ đó.”
Ông Hòa nín thở thêm vài giây, cố gắng nghe ngóng. Chỉ còn tiếng lợn rên rỉ và tiếng tim ông đập thình thịch trong lồng ngực. Tiếng cười kia biến mất như chưa từng xuất hiện, để lại một khoảng trống rợn người trong màn đêm. Sự sợ hãi ban đầu dần được thay thế bằng một quyết tâm pha lẫn run rẩy. Ông không thể cứ đứng đây mãi. Ông phải xem chuyện gì đang xảy ra. Vừa run lẩy bẩy, ông Hòa vừa rón rén bước ra khỏi chỗ nấp sau cây cột. Chiếc đèn pin nhỏ, thứ vũ khí duy nhất trong tay, được ông siết chặt đến mức trắng bóc các khớp ngón tay. Ánh sáng yếu ớt từ đèn pin quét qua màn đêm đặc quánh, vẽ nên những hình thù kỳ dị trên tường chuồng lợn. Ông chiếu khắp các góc chuồng, rọi kỹ từng khe hở dưới gầm máng ăn, nơi chuột bọ thường ẩn náu, hy vọng tìm thấy bất cứ thứ gì bất thường, dù chỉ là một bóng dáng thoáng qua hay một vật thể lạ. Không có gì. Chỉ có nền chuồng lấm lem phân lợn, những bức tường gạch ẩm thấp, và mùi hôi đặc trưng xộc thẳng vào mũi. Ông lia đèn đến chỗ đàn lợn. Năm con lợn vẫn đang nằm co ro, thở hổn hển, thân mình run lẩy bẩy sau cơn hoảng loạn vừa rồi. Mắt chúng lờ đờ, sợ hãi nhìn ông, tiếng rên rỉ vẫn vương vấn trong cổ họng. Ông Hòa tiến lại gần từng con, cẩn thận chiếu đèn kiểm tra khắp lượt. Ông nhìn kỹ lông, da, chân cẳng của chúng, tìm kiếm bất kỳ dấu vết khác lạ nào, như thể chúng vừa vật lộn với thứ gì đó. Không có vết thương, không có bùn đất bám víu một cách khó hiểu. Chỉ có những thân hình mệt mỏi, ám ảnh bởi thứ gì đó vô hình. Ông lại quét đèn quanh chuồng thêm một lần nữa, rồi một lần nữa, cảm giác bất lực dâng lên. Rốt cuộc là cái gì? Cái tiếng kêu ai oán, tiếng cười ghê rợn lúc 3 giờ sáng mỗi đêm, đàn lợn hoảng loạn… tất cả là do cái gì?
“Ông Hòa vẫn đứng đó, cây đèn pin run rẩy trong tay. Ông rọi lại lần cuối cùng vào bốn bức tường, lên trần chuồng, xuống nền đất. Vẫn trống rỗng. Không một ai, không một vật thể lạ. Đàn lợn vẫn rên rỉ, co ro trong góc. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán ông, không phải vì nóng, mà vì một nỗi sợ hãi lạnh lẽo đang len lỏi vào từng thớ thịt. Nếu không có gì ở đây, vậy tiếng cười kia từ đâu ra? Và tại sao đàn lợn lại hoảng loạn đến mức đó? Ông lảo đảo bước về phía cửa chuồng. Đó là một cánh cửa gỗ cũ kỹ, chỉ có một then cài đơn giản bên trong. Ông đưa tay lên, sờ vào cái then. Nó vẫn đang cài chặt. Khóa từ bên trong.
Một cảm giác kinh hoàng ập đến. Nếu cửa chuồng vẫn khóa, không ai có thể vào đây được. Vậy thì ai đã cười? Cái gì đã khiến đàn lợn sợ hãi đến mất hồn vía như vậy? Chân ông Hòa mềm nhũn, ông phải vịn vào thành cửa để giữ thăng bằng. Ông nhìn chằm chằm vào cái then cài gỗ, đôi mắt mở to đầy bàng hoàng. Không thể nào! Chắc chắn ông đã nghe thấy tiếng cười đó. Nó rất rõ ràng, rất gần. Hay là… hay là ông đã nghe nhầm? Nhưng còn đàn lợn? Chúng không thể cùng lúc bị ảo giác được. Tiếng kêu của chúng đầy sự thật, sự hoảng loạn tột độ.
Ông Hòa lùi lại một bước, nhìn quanh chuồng lợn một lần nữa. Bóng tối dường như đặc quánh hơn, bao trùm lấy mọi thứ. Mùi hôi của phân lợn giờ đây không còn là mùi quen thuộc nữa, nó trở thành một thứ gì đó ngột ngạt, nặng trĩu, như đang bóp nghẹt lồng ngực ông. Ông cảm thấy như có hàng trăm con mắt vô hình đang dõi theo mình trong bóng tối. Cái cảm giác cô độc giữa đêm khuya, trong cái chuồng lợn trống rỗng nhưng đầy ám ảnh này khiến ông rùng mình. Ông tự hỏi, liệu có thật sự tồn tại một thứ gì đó vô hình, một thế lực siêu nhiên đang quấy phá cái trại lợn của ông? Những lời đồn đại của hàng xóm về bãi tha ma cũ phía sau làng bỗng vọng lại trong đầu ông. Phải chăng… phải chăng chúng là sự thật?”
“Ông Hòa đứng lặng một lát, cái lạnh không phải của đêm sương mà là của nỗi sợ vô hình bám chặt lấy ông. Lời đồn về bãi tha ma, về những linh hồn lang thang bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí. Nhưng không. Ông không thể chấp nhận lý do ma quỷ đó. Ông là một người đàn ông thực tế. Mọi chuyện xảy ra trên đời đều có nguyên nhân. Nếu không có gì trong chuồng, thì nguyên nhân phải nằm bên ngoài. Phải có ai đó, hoặc thứ gì đó đã tiếp cận chuồng lợn từ bên ngoài.
Ông Hòa hít sâu một hơi, cố gắng xua đi cái cảm giác ớn lạnh. Ông đưa tay, gỡ cái then cài gỗ. Tiếng cạch nhỏ vang lên trong sự tĩnh mịch. Ông thận trọng kéo cánh cửa chuồng lợn hé mở. Làn gió đêm mát lạnh lùa vào, khác hẳn bầu không khí ngột ngạt, nặng trĩu bên trong. Ánh trăng lưỡi liềm yếu ớt chiếu xuống, chỉ đủ để tạo ra những bóng đổ kỳ dị.
Ông Hòa bước hẳn ra ngoài, đóng nhẹ cửa chuồng lại. Đàn lợn bên trong vẫn còn rên rỉ khe khẽ, tiếng kêu ai oán vọng ra từ bóng tối. Ông đứng yên một lúc, tai lắng nghe mọi âm thanh dù là nhỏ nhất. Ngoài tiếng côn trùng rả rích đâu đó xa xa và tiếng lợn của mình, màn đêm bao trùm lên trại chăn nuôi của ông Hòa hoàn toàn tĩnh lặng. Sự tĩnh lặng này không mang lại cảm giác bình yên, ngược lại, nó càng làm tăng thêm sự căng thẳng, như thể cả không gian đang nín thở chờ đợi điều gì đó.
Ông Hòa siết chặt cây đèn pin trong tay, bắt đầu di chuyển. Ông quyết định đi vòng quanh toàn bộ khu trại. Bước chân ông nhẹ nhàng trên nền đất mềm. Ánh đèn pin quét qua hàng rào lưới B40 cũ kỹ bao quanh trại. Ông đi chậm rãi, rọi đèn sát vào chân hàng rào, kiểm tra xem có dấu hiệu cắt phá hay bị ai đó chui qua không. Cọc hàng rào vẫn đứng vững, lưới không có vẻ gì bị động chạm.
Ông tiếp tục rọi đèn vào những bụi cây lúp xúp mọc hoang dọc theo hàng rào. Ông dùng chân gạt nhẹ các cành lá, soi kỹ vào phía trong. Chỉ có đất ẩm, đá sỏi và những đám cỏ dại. Không có dấu chân lạ, không có vật thể gì đáng ngờ bị bỏ lại. Ông đi hết một vòng quanh hàng rào, kiểm tra cả phía sau chuồng lợn và khu vực chứa đồ.
Không một manh mối nào được tìm thấy. Hàng rào nguyên vẹn, bụi cây trống rỗng, mặt đất không có dấu hiệu bị xáo trộn. Cái cảm giác cô độc và bất lực lại dâng lên trong lòng ông. Nếu không có gì bên ngoài đột nhập, vậy thì cái gì đã khiến đàn lợn hoảng loạn? Cái tiếng cười rợn người kia là của ai? Hay là… ông Hòa nuốt nước bọt, cái suy nghĩ ma quỷ lại len lỏi vào đầu ông, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”
“Ông Hòa đứng đó, mồ hôi lấm tấm trên trán dù trời đêm se lạnh. Sự bất lực và nỗi sợ hãi quẩn quanh trong lòng ông. Mọi thứ đều nguyên vẹn, không một dấu hiệu đột nhập. Chẳng lẽ lời đồn là thật? Chẳng lẽ… có thứ gì đó không thuộc về thế giới này thật sự đang ám ảnh đàn lợn của ông? Cái suy nghĩ đó khiến ông rùng mình. Ông ngước mắt lên, nhìn về phía bầu trời đêm tĩnh mịch, tìm kiếm một câu trả lời vô vọng.
Ánh mắt ông vô tình lướt qua ngôi nhà hàng xóm sát vách, nhà ông Ba. Ông Ba là người bạn già, cũng là người đầu tiên khuyên ông nên mời thầy cúng. Ông Ba thường đi ngủ rất sớm. Nhưng đêm nay…
Bỗng, một ánh sáng lập lòe thu hút sự chú ý của ông Hòa. Ánh sáng yếu ớt, lúc ẩn lúc hiện, dường như là ánh đèn pin. Nó phát ra từ một ô cửa sổ trên gác xép cũ kỹ của nhà ông Ba, nơi ít khi được sử dụng. Lạ thật, giờ này mà ông Ba còn thức? Và dùng đèn pin làm gì trên đó?
Ông Hòa nheo mắt nhìn kỹ hơn. Ánh đèn pin không rọi lung tung, mà dường như đang hướng về một điểm cố định nào đó. Nó lia đi lia lại rất chậm, rất cẩn thận, như thể người cầm đèn đang quan sát thứ gì đó một cách bí mật. Và cái điểm cố định đó… hình như là hướng về phía trại lợn của ông Hòa!
Một cảm giác ngờ vực dâng lên trong lòng ông Hòa. Ông Ba đang làm gì vậy? Tại sao lại thức khuya và rọi đèn về phía nhà mình? Chẳng lẽ… ông Ba cũng đang canh? Canh cái gì? Hay là… đang quan sát cái gì? Cái sự trùng hợp này khiến ông Hòa không khỏi suy nghĩ. Từ một người bạn đưa lời khuyên, ông Ba bỗng trở thành một ẩn số đáng ngờ trong mắt ông Hòa lúc này.”
“Ông Hòa chậm rãi bước lại gần, ánh mắt vẫn dán chặt vào ô cửa sổ lập lòe ánh đèn pin trên gác xép nhà ông Ba. Ông sải bước qua hàng rào thấp, tiếng chân khẽ lạo xạo trên nền đất. Khi ông đến gần bức tường phía sau nhà ông Ba, nơi gần sát trại lợn của mình, ông bất ngờ thấy một bóng người đang đứng đó, lưng quay về phía ông. Đó chính là ông Ba.
Ông Ba đang đứng bất động, ánh đèn pin trên tay dường như đã tắt. Ông ấy đang nhìn chằm chằm về hướng trại lợn của ông Hòa. Khoảng cách chỉ còn vài bước chân.
Ông Hòa hắng giọng. “”Ông Ba đấy à?””
Bóng người trước mặt giật mình quay phắt lại, tay vẫn còn cầm chặt chiếc đèn pin. Khuôn mặt ông Ba lộ vẻ hoảng hốt tột độ trong bóng tối.
Rồi, khi nhận ra đó là ông Hòa, vẻ căng thẳng trên gương mặt ông Ba chợt dịu xuống, ông thở phào, như trút được gánh nặng. “”Trời đất, ông Hòa! Làm tôi giật mình! Ông làm gì giờ này còn ở đây?””
Ông Hòa nhíu mày, vẫn chưa hoàn toàn gạt bỏ sự ngờ vực trong lòng. “”Thì tôi… tôi cũng không ngủ được. Ông còn làm gì ở đây giờ này? Sao lại đứng ở chỗ này, hướng về trại lợn nhà tôi thế?””
Ông Ba luống cuống, ánh mắt tránh nhìn thẳng vào ông Hòa. “”À… thì… tôi cũng không ngủ được vì cái tiếng lợn nhà ông đấy chứ sao. Đêm nào cũng vậy, đúng 3 giờ sáng là chúng nó lại kêu gào như thể ai đó đang hành hạ chúng. Ghê rợn hết cả người!”” Ông Ba hạ giọng, vẻ lo lắng hiện rõ. “”Đêm nay lại thế nữa à? Ông xuống đây làm gì? Lại xem lợn à?”””
“Ông Hòa thở dài, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi. “”Đúng là tôi xuống xem. Cái tiếng kêu của chúng nó… ông cũng biết rồi đấy. Ghê rợn.”” Ông Hòa ngừng lại, nhìn sâu vào mắt ông Ba, vẻ mặt phức tạp. “”Nhưng đêm nay… tôi còn nghe thấy thứ khác nữa.””
Ông Ba tròn mắt, nét sợ hãi trên khuôn mặt càng rõ rệt hơn. “”Thứ khác là thứ gì?””
Ông Hòa ngập ngừng một lát, như thể việc thốt ra những lời đó còn khó khăn hơn cả chịu đựng tiếng lợn kêu. “”Tôi… tôi nghe thấy tiếng cười.””
Ông Ba đứng sững lại, khuôn mặt vốn đã tái mét giờ lại càng nhợt nhạt hơn dưới ánh sáng mờ ảo. Ông lắp bắp: “”Tiếng… tiếng cười? Cười ai? Ai lại cười vào cái giờ này, ở chỗ này cơ chứ?””
“”Tôi không biết,”” Ông Hòa lắc đầu, giọng nói khẽ run lên. “”Nó rất nhẹ, rất khẽ… như thể ở ngay gần đây thôi. Nó lẫn vào tiếng lợn kêu gào, nhưng tôi nghe rõ lắm. Một tiếng cười khe khẽ, đầy… đầy khoái trá, hả hê.””
Ông Ba lùi lại một bước, tay siết chặt chiếc đèn pin. Hơi thở dồn dập. “”Ông… ông nói thật chứ? Tiếng cười… vào lúc 3 giờ sáng?”” Ông Ba nhìn chằm chằm vào trại lợn tối om, đôi mắt mở to, đầy vẻ kinh hãi tột độ. Khuôn mặt ông Ba giờ đây tái nhợt như tàu lá.”
“Ông Ba lùi lại một bước, tay vẫn siết chặt chiếc đèn pin. Giọng ông run lên bần bật, không còn vẻ điềm tĩnh lúc đầu. “”Tôi… tôi đã bảo ông rồi mà, Hòa! Chuyện này không đùa được đâu! Ông còn nghi ngờ gì nữa? Tiếng lợn kêu rên rỉ như ai oán, tiếng cười… tiếng cười lúc 3 giờ sáng ở cái chỗ này…””
Ông Ba nuốt khan, nhìn chằm chằm về phía chuồng lợn, nơi bóng tối bao trùm. “”Chắc chắn… chắc chắn là ma quỷ rồi! Cái trại lợn này, cái đất này… có lẽ nó không sạch sẽ! Tôi nghe tin đồn về cái bãi tha ma cũ gần đây từ lâu rồi…””
Ông Hòa đứng im lặng, nét mặt phức tạp. Có vẻ lo sợ, nhưng cũng có vẻ gì đó khó hiểu.
“”Hòa à,”” Ông Ba nói tiếp, giọng đầy khẩn khoản. “”Ông phải nghe tôi lần này! Đừng cố gắng tìm hiểu hay đối phó một mình nữa. Ông nên mời thầy cúng giải hạn gấp đi! Mời người có phép về xem xét cho kỹ lưỡng! Không thì… không thì tai họa ập đến đấy! Cả ông, cả gia đình ông…””
Ông Ba nhìn Ông Hòa bằng ánh mắt cầu xin, như muốn lay tỉnh ông khỏi sự bướng bỉnh hay nghi hoặc nào đó. Không khí giữa hai người nặng trĩu, không còn là cuộc trò chuyện bình thường, mà là lời cảnh báo đầy sợ hãi giữa đêm khuya tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió và sự im lặng đáng sợ từ phía trại lợn đáp lại.”
“Ông Hòa cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm và chắc chắn, trái ngược hẳn với vẻ hoang mang của Ông Ba. Ông nhìn thẳng vào đôi mắt đầy sợ hãi của người bạn. “”Tôi không tin vào ma quỷ, Ba ạ.””
Ông Hòa nói dứt khoát, sự rợn người ban nãy dường như tan biến, thay vào đó là một quyết tâm lạ lùng. “”Chắc chắn phải có một lý do gì đó khoa học, một lời giải thích hợp lý cho tiếng kêu ai oán và cái tiếng cười khe khẽ ban nãy. Tiếng cười đó… nó cứ ám ảnh tôi.””
Ông Hòa khẽ rùng mình, không phải vì sợ hãi siêu nhiên, mà vì sự bí ẩn khó hiểu. Ông nhíu mày, nhìn về phía chuồng lợn vẫn im lìm trong bóng tối. “”Đàn lợn tự nhiên kêu gào thảm thiết như vậy, rồi lại có tiếng cười khẽ vang lên đúng lúc 3 giờ sáng… Không thể là ngẫu nhiên được. Càng nghĩ, tôi càng thấy vô lý nếu đổ lỗi cho ma quỷ.””
Ông Ba vẫn run rẩy, nhìn Ông Hòa như nhìn một người mất trí. “”Ông… ông còn nói thế nữa à? Sau tất cả những gì vừa xảy ra? Tin tôi đi, Hòa! Đây không phải chuyện con người làm được đâu!””
“”Không, Ba.”” Ông Hòa lắc đầu cương quyết. “”Ông Ba à, tôi biết ông sợ hãi, và tôi cũng hiểu được nỗi sợ hãi đó. Cái không khí này, cái tiếng động kỳ quái đó, đủ để làm bất kỳ ai yếu bóng vía tin vào những chuyện ma mị do dân làng đồn đại. Nhưng tôi khác.””
Ông Hòa hít một hơi sâu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Ông không thể để những tin đồn vô căn cứ làm lu mờ lý trí của mình. Ông không thể giao số phận của mình và của đàn lợn cho những lời giải thích huyền hoặc.
“”Tôi sẽ không mời thầy cúng nào hết,”” Ông Hòa nói rõ ràng. “”Tôi sẽ tự mình tìm hiểu. Tôi phải biết lý do thực sự đằng sau chuyện này là gì. Có thể có ai đó đang phá hoại, hoặc có điều gì đó bất thường đang xảy ra với đàn lợn của tôi mà chúng ta chưa biết. Tôi sẽ tiếp tục canh gác, tiếp tục quan sát, cho đến khi nào tôi tìm ra sự thật.””
Ông Ba nhìn người bạn một cách tuyệt vọng. Ông biết tính Ông Hòa, một khi đã quyết định thì khó lòng thay đổi. Không khí căng thẳng lại bao trùm, sự sợ hãi của Ông Ba đối chọi với quyết tâm lý trí của Ông Hòa, tạo nên một bức màn đêm tĩnh mịch nhưng đầy sóng ngầm nơi trại lợn ven đê.”
“Không khí căng thẳng lại bao trùm, sự sợ hãi của Ông Ba đối chọi với quyết tâm lý trí của Ông Hòa, tạo nên một bức màn đêm tĩnh mịch nhưng đầy sóng ngầm nơi trại lợn ven đê.
Ông Hòa không để Ông Ba kịp nói thêm lời nào. Ông nắm lấy vai bạn, giọng nói hạ thấp nhưng đầy sức nặng. “Ba, nghe tôi đây. Ông có sợ đến mấy thì chuyện này cũng không tự biến mất. Chúng ta cần làm gì đó.”
Ông Ba nuốt nước bọt, vẫn run rẩy nhưng ánh mắt dần dừng lại trên khuôn mặt kiên định của Ông Hòa. “Làm… làm gì bây giờ? Canh nữa à?”
“Canh, nhưng phải khác.” Ông Hòa nhìn ra phía chuồng lợn, bóng tối đặc quánh như nuốt chửng mọi thứ. “Đêm nay chúng ta đã quá bất ngờ. Đêm mai, chúng ta sẽ chuẩn bị kỹ hơn.”
Ông Hòa điềm tĩnh đưa ra kế hoạch. Ông không chỉ muốn ngồi rình trong góc chuồng nữa. Kinh nghiệm và bản năng của người từng trải nói với ông rằng sự thật không chỉ nằm gọn ở đó. “Đêm mai,” Ông Hòa nói, “chúng ta sẽ cùng nhau.”
Ông Ba hơi ngạc nhiên, rồi lại lộ vẻ sợ hãi. “Cùng… cùng nhau à? Cả hai ông già này liệu có ăn thua gì?”
“Hai ông già nhưng có lý trí hơn là cuống cuồng chạy trốn.” Ông Hòa ngắt lời. “Đêm mai, chúng ta không chỉ ngồi trong chuồng. Một người sẽ ở gần đây, đủ xa để quan sát toàn bộ khu vực quanh trại. Kiểm tra xem có dấu chân lạ không, có ai lảng vảng không. Một người sẽ ở gần chuồng hơn, nhưng cũng không ngồi chết dí một chỗ.”
Ông Ba cau mày cố gắng hiểu. “Tức là… một người vòng ngoài, một người vòng trong?”
“Đúng vậy.” Ông Hòa gật đầu. “Cả hai đều phải giữ im lặng tuyệt đối, và phải có tín hiệu liên lạc. Nếu có gì đó xảy ra, hoặc phát hiện bất cứ điều gì đáng ngờ ở vòng ngoài, người đó phải báo hiệu cho người ở vòng trong ngay lập tức.”
Ông Ba vẫn còn lưỡng lự, nỗi sợ ma quỷ vẫn đeo bám. Nhưng nhìn thấy sự quyết tâm của Ông Hòa, cộng với khao khát thoát khỏi sự ám ảnh này, Ông Ba cuối cùng cũng miễn cưỡng gật đầu. “Được rồi… Dù tôi vẫn thấy sợ chết khiếp, nhưng biết đâu ông đúng. Làm theo lời ông vậy. Đêm mai… cùng nhau phục kích.”
Một tia hy vọng mờ nhạt loé lên trong mắt Ông Hòa. Kế hoạch đã được thống nhất nhanh chóng giữa hai người bạn già, một dựa trên lý trí, một dựa trên sự miễn cưỡng pha lẫn tuyệt vọng. Họ nhìn nhau trong bóng đêm, cùng hướng về phía trại lợn, nơi cái bí ẩn rùng rợn vẫn đang chờ đợi họ vào đêm mai.”
“Đêm hôm sau, bóng tối lại buông xuống làng quê yên bình ven triền đê, mang theo sự hồi hộp và căng thẳng tột độ. Ông Hòa và Ông Ba đã chuẩn bị kỹ lưỡng hơn cho cuộc đối đầu với bí ẩn. Họ trang bị thêm hai chiếc đèn pin loại lớn, ánh sáng sắc như dao rạch màn đêm, và quan trọng hơn cả là hai chiếc điện thoại di động cũ nhưng có chức năng quay video, đã được sạc đầy pin.
Ông Hòa, tuy đã ngoài sáu mươi, vẫn giữ được sự nhanh nhẹn. Ông dẫn đường, men theo lối mòn quen thuộc dẫn ra phía sau trại chăn nuôi của mình. Ông Ba đi theo sau, bước chân dè dặt hơn, ánh mắt đảo liên tục vào bóng đêm dày đặc. Họ chọn một vị trí khuất tầm nhìn, cách chuồng lợn khoảng vài chục mét, ẩn mình sau một bụi tre già.
Họ ngồi xuống, dựa lưng vào gốc tre sần sùi, toàn thân nín thở. Không khí tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong đêm và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực hai ông già. Đồng hồ trên tay Ông Hòa nhích từng giây một cách chậm chạp, khắc nghiệt. 2 giờ sáng… 2 giờ 15 phút… 2 giờ 30 phút…
Ông Ba khẽ nhích người, định lên tiếng, nhưng Ông Hòa lập tức đưa ngón tay lên môi, ra hiệu im lặng tuyệt đối. Ông Ba hiểu ý, nuốt khan một cái, siết chặt chiếc đèn pin trong tay. Mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán ông, không chỉ vì cái nóng ẩm của đêm tháng Ba âm lịch mà còn vì nỗi sợ hãi đang gặm nhấm từ bên trong.
Ông Hòa nhìn về phía chuồng lợn. Bóng tối nơi đó như đặc quánh hơn những chỗ khác, nuốt chửng mọi chi tiết. Đàn lợn năm con bên trong vẫn im lìm, không một tiếng động. Sự im lặng này càng khiến sự chờ đợi trở nên khó chịu, như sự bình yên trước cơn bão.
Ánh sáng yếu ớt từ màn hình điện thoại Ông Hòa hắt lên khuôn mặt đầy vẻ quyết tâm pha lẫn lo âu. 2 giờ 45 phút… 2 giờ 50 phút… 2 giờ 55 phút… Thời khắc định mệnh 3 giờ sáng đang đến gần. Hai người bạn già căng thẳng tột độ, giác quan tập trung cao độ vào phía chuồng lợn, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì sẽ xảy ra trong đêm thứ hai đầy căng thẳng này.”
“Đồng hồ trên tay Ông Hòa chầm chậm điểm 2 giờ 56 phút… 2 giờ 57 phút… 2 giờ 58 phút… Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng hai ông già. Con số 3 giờ sáng như một lời nguyền, một ranh giới mỏng manh giữa thực tại và điều huyền bí kinh hoàng.
2 giờ 59 phút…
3 giờ sáng!
Tiếng chuông điện thoại Ông Hòa reo khẽ một tiếng rồi tắt ngúm theo cài đặt. Cùng lúc đó, một âm thanh ghê rợn lại xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Đàn lợn trong chuồng, đúng năm con, lại rống lên những tiếng thảm thiết, ai oán đến tê lòng. Lần này, tiếng kêu dường như còn dữ dội hơn đêm trước, đầy vẻ kinh hoàng và đau đớn tột cùng.
Ông Hòa và Ông Ba đồng loạt bật dậy, tay siết chặt đèn pin và điện thoại. Hai ông căng mắt nhìn về phía chuồng lợn, nơi bóng tối vẫn đặc quánh như mực. Tiếng kêu của đàn lợn vang vọng, day dứt như tiếng khóc than của một linh hồn bị đày đọa.
Họ không chỉ còn nghe nữa. Giờ đây, họ nhìn thấy.
Từ phía bụi cây rậm rạp phía sau chuồng lợn, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, lướt đi với tốc độ khó tin. Bóng đen đó không rõ hình dạng, chỉ là một mảng tối di động, di chuyển thoăn thoắt sát mặt đất, như thể đang rình rập hoặc vừa thực hiện một điều gì đó rồi nhanh chóng rút đi.
Ánh đèn pin từ tay Ông Hòa và Ông Ba vội vã rọi tới, cố gắng bám theo bóng đen bí ẩn. Nhưng nó quá nhanh, chỉ thoáng thấy rồi biến mất hút vào màn đêm dày đặc phía triền đê.
Tiếng rống thảm thiết của đàn lợn bắt đầu nhỏ dần, rồi tắt hẳn, để lại một khoảng im lặng rợn người. Ông Hòa và Ông Ba đứng chết trân, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi bóng đen vừa biến mất, khuôn mặt tái mét vì sốc và sợ hãi. Họ đã thấy, tận mắt thấy… Có thứ gì đó, hay ai đó, đã xuất hiện lúc 3 giờ sáng và gây ra nỗi kinh hoàng cho đàn lợn.
Ông Ba lắp bắp: “Cái… cái gì thế ông Hòa? Ông… ông thấy không?”
Ông Hòa gật đầu nặng trĩu, giọng khàn đặc: “Thấy… thấy hết… Cái bóng đen đó…”
Sự sợ hãi lúc này đã vượt xa những tin đồn ma quỷ. Đây là thứ gì đó hữu hình, chuyển động, và cực kỳ đáng sợ. Họ biết, bí ẩn này không đơn giản chỉ là một lời nguyền hay sự trêu chọc của thế lực siêu nhiên. Đây là một cuộc đối đầu thật sự.”
““Có người thật kìa!” ông Ba thốt lên khe khẽ, giọng vẫn còn run rẩy nhưng pha lẫn sự kinh ngạc tột độ. Cái bóng đen đó không phải là ảo giác, không phải là ma quỷ trong lời đồn, mà là một kẻ nào đó đang lẩn trốn.
Không chần chừ thêm một giây nào nữa. Sự sợ hãi ban đầu lập tức bị thay thế bởi cơn giận dữ và quyết tâm làm rõ mọi chuyện. Ai đó đang cố tình giày vò đàn lợn của ông Hòa, phá hoại cuộc sống yên bình của họ bằng những trò quái gở!
Ông Hòa và ông Ba đồng loạt bật dậy, tay siết chặt đèn pin và điện thoại, không ngần ngại lao ra khỏi chỗ nấp sau chuồng lợn. Hai ông chạy về phía triền đê, nơi cái bóng đen vừa biến mất, ánh đèn pin liên tục quét qua màn đêm dày đặc.
“Đuổi theo!” ông Hòa gầm lên, tiếng thở dốc và tiếng bước chân nặng nề trên nền đất lởm chởm.
Cái bóng đen đó chạy rất nhanh, thoăn thoắt như một con thú săn đêm, lướt đi sát mặt đất. Nó không chạy theo đường thẳng mà di chuyển zích zắc, cố gắng ẩn mình vào những bụi cây, lùm cỏ ven đường, hướng thẳng về phía triền đê, nơi bóng tối càng lúc càng đặc quánh, hứa hẹn một nơi ẩn náu lý tưởng.
“Hụt mất rồi!” ông Ba thở hổn hển, ánh đèn pin chỉ rọi vào khoảng không trống rỗng. Kẻ đó quá nhanh, gần như hòa lẫn vào bóng tối.
Ông Hòa không trả lời. Ông vẫn cắm đầu chạy, mặc cho hai lá phổi như muốn nổ tung và đôi chân mỏi nhừ. Họ không thể để kẻ này thoát. Nếu để mất dấu, bí ẩn về đàn lợn và nỗi kinh hoàng lúc 3 giờ sáng sẽ mãi mãi không có lời giải đáp. Cuộc truy đuổi trong đêm đen bắt đầu, căng thẳng và đầy bất ngờ.”
“Tiếng thở dốc của ông Hòa và ông Ba hòa lẫn vào màn đêm tĩnh mịch. Đôi chân mỏi nhừ như muốn khuỵu xuống, nhưng ý chí không cho phép. Họ thấy cái bóng đen phía trước bắt đầu chậm lại. Con đường mòn ven triền đê càng lúc càng hẹp, hai bên là bờ bụi rậm rạp, phía trước là chân đê cao vút, phía sau là họ. Kẻ đó không còn đường nào để lách sang hai bên nữa.
“Gần đến rồi! Cố lên ông Ba!” ông Hòa gằn giọng, hơi thở đứt quãng. Ánh đèn pin trên tay ông Hòa và ông Ba không ngừng chĩa thẳng vào lưng kẻ chạy trốn.
Áp lực từ phía sau ngày càng lớn. Cái bóng đen chao đảo, có lẽ đã thấm mệt. Nó loạng choạng vài bước cuối cùng rồi dừng lại, lưng đập vào chân đê lạnh ngắt. Không gian bỗng chùng xuống. Chỉ còn tiếng thở hổn hển của ba người trong đêm tối.
Kẻ đó dựa vào bờ đê, hai vai run run. Có lẽ là vì kiệt sức, hoặc vì biết mình đã bị dồn vào đường cùng. Ông Hòa và ông Ba chậm rãi tiến lại gần, đèn pin vẫn chĩa thẳng, tim đập thình thịch chờ đợi. Sự tò mò và giận dữ lên đến đỉnh điểm.
Rồi, một cách chậm rãi, kẻ đó quay mặt lại. Ánh đèn pin từ hai phía rọi thẳng vào khuôn mặt vừa được hé lộ.”
“Khuôn mặt dưới ánh đèn không phải là kẻ lạ mặt đáng sợ nào, mà là một người quá đỗi quen thuộc trong làng – Tám, người hàng xóm có vẻ ngoài hiền lành, ít nói, nhà cách đó không xa. Ông Hòa và ông Ba như chết lặng. Sự tức giận như bị dội gáo nước lạnh bởi cú sốc quá lớn. Đây là thật sao? Tám sao?
Tám dựa vào bờ đê, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi và kiệt sức, mồ hôi nhễ nhại. Đôi mắt hắn láo liên nhìn hai người đàn ông trước mặt, rồi lại cụp xuống, tránh né ánh đèn như con chuột sợ sáng.
“Tám… Mày… Mày làm cái quái gì ở đây giờ này thế?” Ông Hòa lắp bắp, giọng đầy sự ngờ vực và hoang mang.
Ông Ba cũng không giữ được bình tĩnh, bước đến gần hơn: “Mày… mày là kẻ gây ra tất cả chuyện này à?”
Tám không nói gì, chỉ cúi gằm mặt, vai vẫn run run.
Sự im lặng càng khiến ông Hòa tức giận hơn. Ông siết chặt đèn pin, bước thêm một bước. “Nói! Mày làm cái gì đàn lợn của tao? Mày muốn cái gì?”
Như bị dồn đến chân tường, Tám ngẩng phắt đầu lên, khuôn mặt méo mó. “Tôi… tôi không cố ý… Tôi chỉ…”
“Chỉ gì?” Ông Ba gằn giọng. “Chỉ muốn làm cho cả cái làng này náo loạn? Làm cho ông Hòa lao đao khốn đốn?”
Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má Tám. Hắn khóc nấc lên từng tiếng. “Tôi ghen tị… Tôi ghen tị với ông Hòa!”
Ông Hòa ngẩn ra. “Ghen tị? Ghen tị cái gì?”
“Ông làm ăn khấm khá… Mọi người trong làng ai cũng quý mến ông… Còn tôi… Tôi chẳng ra gì…” Tám nói đứt quãng, giọng nghèn nghẹt. “Cái lần tôi hỏi vay ông ít tiền sửa nhà… ông từ chối… dù chỉ là đùa thôi, nhưng tôi thấy… thấy mình bị coi thường.”
Ông Hòa sững sờ. Chuyện đó đã từ rất lâu rồi, một chuyện vặt vãnh ông thậm chí không nhớ rõ, vậy mà nó lại là nguồn cơn cho tất cả?
“Vậy mày… mày làm thế nào?” Ông Hòa hỏi, giọng đã nguội bớt cơn giận ban đầu, thay vào đó là sự chán chường và khó hiểu. “Mày làm thế nào để đàn lợn nó kêu được như thế? Như ma ám ấy!”
Tám hít một hơi sâu, như trút bỏ gánh nặng. “Lúc 3 giờ sáng… tôi đợi cho mọi nhà ngủ say… Tôi lẻn ra sau chuồng lợn nhà ông…”
“Rồi sao?” Ông Ba thúc giục.
“Tôi… tôi dùng một cái cây dài… chọc vào chuồng… làm chúng giật mình. Rồi tôi… tôi giả tiếng động lạ… tiếng rú… tiếng khóc… rồi… rồi tiếng cười khe khẽ.” Tám thú nhận, giọng nhỏ dần. “Lúc đầu chỉ định dọa dẫm thôi… ai ngờ chúng nó sợ thật… tiếng kêu nghe ai oán… tôi… tôi thấy sợ… nhưng rồi lại… lại thấy thích thú khi thấy cả làng đồn thổi… tin ma ám…”
Ông Hòa và ông Ba nhìn Tám, không thể tin vào tai mình. Chỉ vì sự ghen tị và một sự hiểu lầm nhỏ nhặt, cộng thêm chút ác tâm, mà Tám đã gây ra bao nhiêu phiền phức, khiến cả cái làng quê yên bình này xôn xao, sợ hãi suốt mấy tuần qua. Tiếng kêu ai oán của đàn lợn, những tin đồn rùng rợn, những đêm thức trắng… tất cả chỉ là trò đùa bệnh hoạn của một người hàng xóm.
“Vậy cái đêm có người nhìn thấy bóng đen… là mày?” Ông Hòa hỏi.
Tám gật đầu. “Vâng… tôi… tôi không ngờ ông Hòa và ông Ba lại thức đêm… tôi hoảng quá nên bỏ chạy.”
Không gian lại chìm vào im lặng nặng nề. Chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nấc khe khẽ của Tám. Chân tướng sự thật được phơi bày dưới ánh đèn pin, trần trụi và kinh hoàng hơn bất kỳ câu chuyện ma quỷ nào. Cái ác không đến từ thế lực siêu nhiên, mà ẩn nấp ngay trong lòng người.”
“Ông Hòa và ông Ba nhìn Tám, sự kinh tởm dâng lên trong lòng. Không phải ma quỷ, không phải thế lực siêu nhiên nào, mà chính là sự đố kỵ thấp hèn và ác tâm của một người hàng xóm. Cái ác, hóa ra, lại trần trụi và đáng sợ đến thế. Nó ẩn mình dưới vẻ ngoài hiền lành, chờ đợi cơ hội để gặm nhấm sự yên bình và gây ra những tổn thương không đáng có. Sự thật này còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đồn ma quỷ nào từng lan truyền khắp Làng quê.
Sự việc Tám bị phát hiện và lời thú tội kinh hoàng nhanh chóng lan như cháy rừng khắp Làng quê. Không ai bảo ai, những Hàng xóm túm tụm lại, bàn tán xôn xao. Từ chỗ sợ hãi ma quỷ, họ chuyển sang phẫn nộ và ghê tởm trước hành động của Tám. Cái vẻ mặt đáng thương, khép nép của hắn giờ đây chỉ còn là lớp vỏ bọc cho sự độc ác.
Ngay sáng hôm sau, Ông Hòa và Ông Ba đã trình báo sự việc lên chính quyền địa phương. Tám bị triệu tập để làm rõ mọi chuyện. Với bằng chứng là lời thú nhận đêm qua và sự chứng kiến của Ông Hòa, Ông Ba, cùng những tin đồn hắn đã cố tình tạo ra, hành vi gây rối trật tự công cộng và hủy hoại uy tín của Ông Hòa đã quá rõ ràng. Tám phải đối mặt với pháp luật, nhận lấy hình phạt cho những gì mình đã gây ra.
Điều kỳ lạ là, từ đêm Tám bị bắt quả tang, đàn lợn 5 con trong Chuồng lợn của Ông Hòa không còn kêu gào lúc 3 giờ sáng nữa. Tiếng kêu ai oán, rùng rợn đã biến mất hoàn toàn, như thể bóng ma do Tám tạo ra cũng đã tan biến theo hắn. Chuồng lợn lại trở về sự im lặng vốn có vào ban đêm, chỉ còn tiếng thở đều đều của lũ vật nuôi.
Ông Hòa đứng trước Chuồng lợn vào một đêm yên tĩnh. Ông cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng khi bí ẩn đã được giải mã, gánh nặng lo âu đã được trút bỏ. Nhưng bên cạnh đó, là một cảm giác ghê sợ sâu sắc. Không phải sợ ma quỷ, mà sợ chính con người. Sợ cái ác tâm có thể lớn lên từ những điều nhỏ nhặt nhất, từ sự ghen tỵ, từ một chút ích kỷ. Nó có thể đội lốt người quen, người thân, để rồi đâm những nhát dao vô hình vào cuộc sống của người khác. Bài học cay đắng này khắc sâu vào tâm trí ông, nhắc nhở rằng sự cảnh giác không chỉ cần thiết với những điều bí ẩn, mà còn với cả những con người xung quanh. Ông nhìn đàn lợn đang ngủ yên, không còn tiếng kêu đau đớn. Làng quê yên bình trở lại, nhưng sự yên bình ấy đã bị nhuốm màu của một sự thật đáng buồn về bản chất con người.
Sự việc của Tám là một vết sẹo trong ký ức của Làng quê, một lời nhắc nhở thầm lặng rằng những bi kịch đôi khi không đến từ những thứ xa lạ, huyền bí, mà từ chính những người sống cạnh ta, từ những cảm xúc tiêu cực mà ta không nhìn thấy. Ông Hòa không còn nhìn những Hàng xóm với sự hồn nhiên như xưa nữa, trong ánh mắt ông đôi khi thoáng hiện lên sự dè chừng. Câu chuyện về đàn lợn và ‘ác quỷ’ đội lốt người trở thành một giai thoại địa phương, được kể lại không phải để hù dọa mà để răn đe về lòng đố kỵ và sự độc ác tiềm ẩn. Làng quê ven triền đê lại bình yên, tiếng lợn kêu trong Chuồng lợn lại là tiếng kêu bình thường của loài vật, không còn nhuốm màu u ám. Nhưng bài học về sự mong manh của lòng người, về ranh giới giữa thiện và ác, thì vẫn còn đó, đọng lại trong suy nghĩ của những người từng chứng kiến và trải qua những ngày tháng xôn xao vì tiếng lợn lúc 3 giờ sáng. Ông Hòa thở dài, nhìn lên bầu trời đêm đầy sao. Mọi chuyện đã kết thúc. Bình yên thật sự có trở lại không, khi mà lòng người vẫn ẩn chứa những điều khó lường? Ông chỉ biết, từ nay, ông sẽ cẩn trọng hơn trong cuộc sống, và cầu mong cho sự bình yên này là thật, kéo dài mãi mãi, không bị khuấy động bởi bất cứ “”ác quỷ”” nào nữa, dù là ma hay là người.”

