Ly hôn 10 năm gặp lại bố vợ cũ… sự thật đứa trẻ gây sốc

Vô tình gặp bố vợ cũ sau 10 năm ly hôn, tôi ch/ết lặng khi thấy cô bé đứng bên cạnh ông…”Vô tình gặp bố vợ cũ sau 10 năm ly hôn, tôi chết lặng khi thấy cô bé đứng bên cạnh ông… Cô bé ấy có đôi mắt giống tôi đến lạ, cái nhíu mày, dáng đứng, tất cả như một bản sao thu nhỏ… Cơn gió chiều xào xạc thổi qua nhưng tôi không còn nghe thấy gì nữa, tim tôi như rơi vào khoảng không.”

Tôi rời khỏi Đà Lạt năm 35 tuổi, khi mọi thứ tưởng chừng như vừa bắt đầu lại từ đầu, nhưng hóa ra chỉ là một vòng luẩn quẩn khác trong đời. Cuộc sống của tôi mười năm trước không hề ồn ào – chỉ là những trận cãi vã triền miên giữa tôi và Linh – vợ cũ của tôi, người phụ nữ mà tôi từng nghĩ sẽ cùng mình già đi.

Tôi nhớ lần cuối cùng chúng tôi ngồi với nhau là ở toà. Linh không khóc. Cô ấy ngẩng mặt, chỉ lạnh lùng nói: “Anh không cần phải trách ai cả. Cứ xem như tụi mình chưa từng nên duyên.” Và thế là kết thúc. Mười năm trôi qua như một cái chớp mắt, tôi chưa từng gặp lại ai trong gia đình cô ấy – kể cả ông Tư, bố của Linh, người đàn ông già nua nhưng luôn gọi tôi là “con trai” mỗi lần ghé qua nhà.

Hôm đó, tôi đi công tác, ghé ngang Đà Lạt theo lời rủ của một người bạn cũ. Chúng tôi ngồi ở một quán cà phê trên đồi cao – kiểu quán có ghế gỗ nhỏ và tiếng nhạc Trịnh lãng đãng suốt buổi chiều. Tôi bước ra ngoài để nghe điện thoại thì thấy một người đàn ông đứng cạnh một cô bé gái chừng 9 hoặc 10 tuổi. Có điều gì đó khiến tôi đứng khựng lại. Ông ấy mặc áo len cũ, tay run run chống gậy – đó chính là ông Tư. Nhưng thứ khiến tôi không thể rời mắt là cô bé đứng bên cạnh ông.

Cô bé có đôi mắt to, hàng mi cong vút, mái tóc dài cột lệch một bên – tất cả đều quá quen thuộc. Nhưng quen thuộc nhất là ánh nhìn đó – đôi mắt ấy như sao chép lại từ chính tôi. Tôi thấy tim mình siết lại.

Tôi tiến lại gần, ngập ngừng gọi:

– Dạ… bác Tư?

Ông quay sang. Một thoáng ngỡ ngàng. Rồi ánh mắt già nua của ông rưng lên:

– Là… là con đó hả… Nam?

Tôi gật đầu. Ông bước lại, cánh tay gầy guộc run rẩy đặt lên vai tôi. Cô bé trốn sau lưng ông, đôi mắt to tròn nhìn tôi đầy tò mò.

– Con bé tên gì vậy bác? – Tôi hỏi mà tim đập liên hồi.

Ông Tư quay lại, dịu dàng kéo cô bé ra:

– Đây là Bảo Vy… cháu ngoại của bác.

Tôi chết đứng.

Cháu ngoại…? Vậy là… là con của Linh?

Cô bé cúi chào tôi, giọng nhỏ nhẹ:

– Con chào chú…Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ly hôn 10 năm gặp lại bố vợ cũ… sự thật đứa trẻ gây sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt