Tô Vãn gắng gượng bước về phía thang máy, cảm giác chóng mặt và tức ngực ngày càng dữ dội hơn. Cô vịn chặt vào thành thang máy, cố gắng giữ thăng bằng. Trong đầu, cô lặp đi lặp lại: “Cố lên, đừng để anh ta nhìn thấy…”. Cơ thể rệu rã, nhưng cô phải nén lại cơn đau và sự kiệt sức.
Cánh cửa thang máy mở ra. Tô Vãn bước vào, đầu óc quay cuồng. Cô bấm số tầng. Khi cánh cửa bắt đầu khép lại, một bàn tay to lớn thò vào, chặn ngang. Lý Diễn sừng sững đứng đó, ánh mắt dò xét.
Lý Diễn bước vào thang máy. Không gian chật hẹp trở nên ngột ngạt. Anh ta nhìn Tô Vãn, rồi liếc xuống cánh tay đang ôm lấy ngực cô.
LÝ DIỄN
Sao thế? Trông em không khỏe.
Giọng anh ta lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự quan tâm khó nhận ra. Tô Vãn cố nặn ra một nụ cười.
TÔ VÃN
Không có gì. Chỉ hơi mệt thôi.
Cánh cửa thang máy mở ra tầng hầm. Lý Diễn bước ra, Tô Vãn theo sau. Cả hai đi về phía chiếc xe ô tô đang đậu sẵn. Lý Diễn mở cửa xe cho Tô Vãn. Cô khập khiễng bước vào, cố gắng không để anh ta thấy sự khó chịu của mình.
Trên xe, không khí im lặng bao trùm. Lý Diễn khởi động xe, ánh mắt vẫn hướng về phía trước. Tô Vãn dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Cô cảm thấy từng cơn đau nhói lên trong lồng ngực.
LÝ DIỄN
Vẫn còn đau à?
Tô Vãn mở mắt. Anh ta lại hỏi.
TÔ VÃN
Anh muốn tôi nói gì đây? Tôi là người bệnh, lẽ ra anh phải biết chứ.
Lý Diễn nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp.
LÝ DIỄN
Anh chỉ muốn biết em ổn không.
TÔ VÃN
Anh nghĩ sao?
Cô quay mặt đi, không muốn nhìn anh ta nữa. Cơn đau càng lúc càng dữ dội. Cô cảm thấy hơi thở ngày càng gấp gáp. Cô vươn tay, cố gắng kéo khóa áo lên cao hơn, như để che giấu sự yếu đuối của mình.
Lý Diễn im lặng. Chiếc xe lao đi trên con đường vắng vẻ. Ánh đèn đường hắt vào xe, tạo nên những bóng đổ kỳ dị. Tô Vãn cảm thấy đầu óc mình ngày càng mơ hồ. Cô cố gắng hít thở sâu, nhưng không khí dường như không đủ lấp đầy lá phổi đang đau đớn của cô.
Bệnh viện hiện ra trước mắt. Lý Diễn đỗ xe, rồi cùng Tô Vãn bước vào. Tô Vãn cảm thấy mỗi bước chân đều nặng như chì. Cô cố gắng đi thẳng, nhưng cơ thể cô như không còn nghe lời. Cô gần như loạng choạng.
LÝ DIỄN
Cẩn thận.
Anh ta vội vàng bước đến đỡ lấy cánh tay cô. Tô Vãn cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh ta, nhưng nó không xua tan đi cơn lạnh giá đang bao trùm lấy cô.
TÔ VÃN
Không sao. Tôi tự đi được.
Cô giật tay ra, cố gắng tự mình bước đi. Họ đi vào phòng của Ông nội Lý. Ông nội đang nằm trên giường, trông yếu ớt hơn hẳn. Tô Vãn cố gắng nở một nụ cười.
TÔ VÃN
Ông ơi.
Ông nội Lý nhìn thấy Tô Vãn, ánh mắt ông sáng lên.
ÔNG NỘI LÝ
Vãn Vãn, con đến rồi.
Ông cố gắng đưa tay ra, nhưng Lý Diễn đã nhanh tay nắm lấy tay ông.
LÝ DIỄN
Ông nội. Vãn Vãn đến rồi.
Ông nội Lý nhìn Lý Diễn, rồi lại nhìn Tô Vãn.
ÔNG NỘI LÝ
Tốt lắm. Hai đứa vẫn quan tâm đến ông.
Tô Vãn cảm thấy nghẹn lại. Cô biết, ông nội không hề biết sự thật về cuộc hôn nhân của họ. Cô quay sang Lý Diễn, ánh mắt van nài. Lý Diễn hiểu ý, anh ta siết chặt tay ông nội.
LÝ DIỄN
Vâng ạ. Chúng con luôn quan tâm đến ông.
Tô Vãn cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Cô bám vào thành giường, cố gắng giữ tỉnh táo.
TÔ VÃN
Ông nội, con mang cho ông ít trái cây.
Cô nói, giọng hơi run.
ÔNG NỘI LÝ
Tốt lắm, Vãn Vãn. Con lúc nào cũng chu đáo.
Tô Vãn chỉ gật đầu, không dám nhìn thẳng vào ông nội. Cô cảm thấy bản thân mình thật tồi tệ. Cô quay sang Lý Diễn.
TÔ VÃN
Em mệt quá, em xin phép ra ngoài một lát.
Lý Diễn nhìn cô, ánh mắt anh ta có chút khó hiểu.
LÝ DIỄN
Em không sao chứ?
TÔ VÃN
Không sao. Chỉ là không khí trong phòng hơi ngột ngạt.
Cô mỉm cười, rồi bước nhanh ra khỏi phòng. Cô đi đến hành lang vắng vẻ, tựa lưng vào tường, nhắm mắt lại. Cơn đau ngực ngày càng dữ dội. Cô cảm thấy có gì đó đang trào lên cổ họng. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Cô không thể kìm nén được nữa.
Tô Vãn sụp xuống hành lang lạnh lẽo, hơi thở gấp gáp, đau đớn cào xé lồng ngực. Cô đưa tay run rẩy tìm trong túi xách, lục lọi tìm kiếm thứ duy nhất có thể mang lại chút bình yên tạm thời. Cổ tay chai sạn lôi ra vỉ thuốc giảm đau. Cô đánh rơi một viên xuống sàn, cố gắng nhặt lên trong cơn choáng váng.
Tô Vãn dựa vào tường, vớ lấy chai nước khoáng đã cạn gần hết, uống ừng ực. Giọt nước lăn dài trên má, hòa lẫn với nước mắt. Cô thì thầm, giọng lạc đi trong đau đớn: “Không biết còn chịu được bao lâu nữa…”
Trong cơn tuyệt vọng, cô cảm thấy mình thật đơn độc. Nỗi sợ hãi cái chết ập đến, gặm nhấm tâm can. Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh của Lý Diễn, của Ông nội, của tất cả những gì đã ràng buộc cô vào cuộc đời này. Tất cả giờ đây như chỉ còn là những mảnh vụn ký ức vỡ nát.
Một tiếng bước chân vang lên gần đó. Tô Vãn giật mình, vội vàng lau nước mắt, cố gắng kìm nén cơn ho sặc sụa. Cô không muốn ai nhìn thấy mình trong bộ dạng thảm hại này.
Lý Diễn xuất hiện ở cuối hành lang, ánh mắt quét qua Tô Vãn. Anh ta dừng lại, nhìn cô một lúc.
LÝ DIỄN
Em làm gì ở đây?
Giọng anh ta vẫn lạnh lùng, nhưng có chút gì đó khác thường. Tô Vãn gắng gượng đứng thẳng dậy, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt.
TÔ VÃN
Em… em ra ngoài hít thở không khí.
Cô liếc nhìn vỉ thuốc còn sót lại trong tay.
LÝ DIỄN
Trông em tệ lắm.
Anh ta bước lại gần. Tô Vãn lùi lại theo bản năng.
TÔ VÃN
Em không sao.
Lý Diễn dừng lại, ánh mắt dò xét. Anh ta nhìn thấy vẻ xanh xao, đôi mắt thâm quầng và sự run rẩy khó che giấu của cô.
LÝ DIỄN
Em chắc chứ?
Tô Vãn không trả lời. Cô quay người, đi thẳng về phía lối ra bệnh viện, bước chân loạng choạng.
LÝ DIỄN
Tô Vãn!
Anh ta gọi, nhưng Tô Vãn không dừng lại. Cô chỉ muốn trở về căn hộ của mình, nơi không có ai làm phiền, nơi cô có thể trốn chạy khỏi ánh mắt của Lý Diễn, khỏi những lời nói dối và khỏi chính bản thân mình. Cô mở cửa căn hộ, sập mạnh vào trong.
Căn hộ nhỏ quen thuộc giờ đây trông thật lạnh lẽo và trống trải. Tô Vãn không buồn cởi giày, cô chạy thẳng vào phòng tắm, đóng sập cửa lại. Cô tựa vào cánh cửa, thở hổn hển. Nỗi tuyệt vọng và sợ hãi dâng trào. Cô nhìn vào gương, thấy một hình ảnh xa lạ, tiều tụy.
TÔ VÃN
(Thì thầm)
Mình sắp chết rồi sao?
Nước mắt lại tuôn rơi. Cô nhặt vỉ thuốc còn lại trên sàn, uống thêm hai viên nữa cùng chút nước còn sót lại trong chai. Cô cảm thấy cơn đau ở ngực dịu đi một chút, nhưng nỗi sợ hãi thì không hề suy giảm. Cô ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy cơ thể mình. Căn hộ bỗng chốc trở nên quá rộng lớn, quá cô đơn. Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Căn hộ nhỏ quen thuộc giờ đây trông thật lạnh lẽo và trống trải. Tô Vãn không buồn cởi giày, cô chạy thẳng vào phòng tắm, đóng sập cửa lại. Cô tựa vào cánh cửa, thở hổn hển. Nỗi tuyệt vọng và sợ hãi dâng trào. Cô nhìn vào gương, thấy một hình ảnh xa lạ, tiều tụy.
TÔ VÃN
(Thì thầm)
Mình sắp chết rồi sao?
Nước mắt lại tuôn rơi. Cô nhặt vỉ thuốc còn lại trên sàn, uống thêm hai viên nữa cùng chút nước còn sót lại trong chai. Cô cảm thấy cơn đau ở ngực dịu đi một chút, nhưng nỗi sợ hãi thì không hề suy giảm. Cô ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, ôm lấy cơ thể mình. Căn hộ bỗng chốc trở nên quá rộng lớn, quá cô đơn. Tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Bất chợt, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, phá tan không gian tĩnh mịch. Tô Vãn giật mình, hoảng hốt. Cô không muốn ai nhìn thấy mình lúc này, đặc biệt là Lý Diễn. Cô cố gắng đứng dậy, bước chân loạng choạng về phía cửa. Cô nhìn qua mắt thần, thấy Cố Hàng đang đứng đó, ánh mắt đầy lo lắng.
Tô Vãn mở cửa, để lộ thân hình tiều tụy, xanh xao. Cố Hàng nhìn thấy cô, đôi mắt mở to vì kinh ngạc và hoảng sợ.
CỐ HÀNG
Chị Vãn! Chị làm sao thế này?
Anh ta vội vàng chạy đến, một tay đỡ lấy Tô Vãn đang xiêu vẹo. Anh ta cảm nhận rõ sự yếu ớt và cái lạnh toát ra từ cơ thể cô.
CỐ HÀNG
(Giọng đầy hoảng hốt)
Sao sắc mặt chị tệ thế này? Chị có sao không?
Tô Vãn dựa vào người Cố Hàng, cố gắng trấn an anh ta bằng một nụ cười yếu ớt.
TÔ VÃN
Em… em không sao. Chỉ là hơi mệt thôi.
Nhưng giọng nói run rẩy và hơi thở gấp gáp của cô đã tố cáo sự thật. Cố Hàng nhìn sâu vào mắt Tô Vãn, thấy sự tuyệt vọng và nỗi đau đằng sau lớp vỏ bọc đó. Anh ta càng thêm lo lắng.
CỐ HÀNG
Mệt sao? Chị nhìn như sắp ngất đến nơi vậy. Đừng cố gắng gượng nữa, chị.
Anh ta dìu Tô Vãn vào sâu trong nhà, ánh mắt không rời khỏi cô dù chỉ một giây.
Tô Vãn dựa vào người Cố Hàng, hơi thở hổn hển cố gắng giữ cho mình không ngã. Cố Hàng vội vã dìu cô vào phòng khách, đặt cô ngồi xuống ghế sofa. Anh ta nhìn quanh căn hộ, rồi lại nhìn Tô Vãn, vẻ mặt đầy nghi hoặc và lo lắng.
CỐ HÀNG
Chị thật sự không sao chứ? Chị trông rất yếu. Chị có uống thuốc không? Có cần gọi bác sĩ không?
Tô Vãn khẽ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười.
TÔ VÃN
Không cần đâu, em. Chị chỉ hơi mệt thôi. Công việc dạo này bận rộn quá.
Cô cố tình nhấn mạnh vào hai từ “công việc” và “bận rộn”. Lời nói của cô nghe có vẻ hợp lý, nhưng ánh mắt Cố Hàng vẫn không nguôi nghi ngờ. Anh ta nhìn thấy sự mệt mỏi, nỗi sợ hãi hằn sâu trong đôi mắt Tô Vãn, thứ mà cô đang cố che giấu.
CỐ HÀNG
Thật sao? Em thấy chị không giống người chỉ hơi mệt.
Tô Vãn biết mình không thể giấu Cố Hàng mãi. Cô cảm thấy tội lỗi khi phải nói dối anh ta, người luôn quan tâm và lo lắng cho cô.
TÔ VÃN
Không sao đâu, chỉ là hơi mệt chút thôi. Chị có chuyện cần suy nghĩ.
Cô nói một cách miễn cưỡng, nhìn sang hướng khác để tránh ánh mắt chất vấn của Cố Hàng. Dù biết lời nói dối của mình không đủ sức thuyết phục, nhưng đó là tất cả những gì cô có thể nói lúc này. Cố Hàng nhìn Tô Vãn, anh ta bán tín bán nghi, nhưng không ép cô thêm nữa. Anh ta rót cho cô một ly nước, đặt lên bàn rồi ngồi xuống cạnh cô, im lặng quan sát. Tô Vãn uống từng ngụm nước nhỏ, cảm giác hơi lạnh toát ra từ ly nước khiến cô càng thêm run rẩy. Cơn tức ngực lại chợt ùa về, khiến cô vô thức ôm lấy ngực. Cố Hàng nhận ra, càng thêm bất an.
Tô Vãn khẽ ôm ngực, cơn tức nghẹn lại càng mạnh hơn. Cố Hàng thấy vậy, vội vàng rót thêm một cốc nước, nhưng Tô Vãn chỉ nhìn nó mà không uống. Anh ta nhìn cô, trong lòng đầy bất an, nhưng Tô Vãn lại cố gắng mỉm cười.
TÔ VÃN
(Giọng yếu ớt)
Em đừng lo, chỉ là mệt thôi mà. Chị cần một chút thời gian yên tĩnh để suy nghĩ.
Cô lại đưa mắt nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống. Ánh đèn đường hắt vào căn phòng, tạo nên những bóng hình kỳ dị. Trong đầu Tô Vãn lúc này, hình ảnh ông nội Lý và lời hứa của cô với ông lại hiện về rõ nét. Cô đã hứa sẽ chăm sóc cho Lý Diễn, sẽ là một người vợ tốt. Nhưng rồi, cuộc sống trớ trêu thay, tất cả đã sụp đổ. Cô nhìn Cố Hàng, người đang ngồi im lặng bên cạnh, ánh mắt anh ta chứa đầy sự quan tâm chân thành. Tô Vãn cảm thấy tội lỗi. Cô không muốn lừa dối anh ta, nhưng không còn cách nào khác.
TÔ VÃN
(Thầm thì, gần như không nghe thấy)
Ông ơi, con xin lỗi… Con không thể…
Lời xin lỗi như một tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhớ lại những ngày tháng hạnh phúc trước khi gia đình phá sản, nhớ lại nụ cười hiền hậu của ông nội Lý khi ông gả cô cho cháu trai mình. Lời hứa ấy, như một sợi dây vô hình, đã trói buộc cô vào Lý Diễn, vào một cuộc hôn nhân không tình yêu. Giờ đây, khi đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo, những lời hứa ấy càng trở nên nặng trĩu. Cô biết mình không còn nhiều thời gian, nhưng làm sao để nói ra sự thật với Cố Hàng, làm sao để thực hiện lời hứa với ông nội Lý mà không làm tổn thương bất kỳ ai? Cơn ho khan bất chợt ập đến, Tô Vãn phải đưa tay bịt chặt lấy miệng, cố gắng kìm nén.
CỐ HÀNG
Chị… chị có sao không?
Tô Vãn lắc đầu, cố gắng gượng cười. Cô biết mình không thể gục ngã lúc này. Cô phải mạnh mẽ. Vì ông nội Lý, vì lời hứa, và vì cả Cố Hàng nữa. Cô không muốn anh ta chứng kiến mình yếu đuối, gục ngã. Cô nhìn thẳng vào mắt Cố Hàng, nở một nụ cười có phần gượng gạo.
TÔ VÃN
Chị ổn. Chỉ là… hơi khó thở một chút. Chắc do đêm qua ngủ không ngon. Em về đi, chị muốn ở một mình một lát.
Cố Hàng nhìn Tô Vãn, ánh mắt anh ta vẫn còn đầy lo lắng. Anh ta biết cô đang cố giấu điều gì đó, nhưng thấy cô kiên quyết, anh ta đành miễn cưỡng đứng dậy.
CỐ HÀNG
Thế thì em về trước. Có gì cứ gọi cho em nhé. Chị nhớ uống thuốc đấy.
Tô Vãn gật đầu. Khi cánh cửa căn hộ khép lại, Tô Vãn mới thở phào nhẹ nhõm. Cô trượt dài xuống sàn nhà, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Cô nhìn xa xăm ra cửa sổ, bóng tối bao trùm lấy cô. Lời hứa với ông nội Lý, bệnh tình của cô, tất cả như một gánh nặng đè nén lên vai. Cô thầm cầu xin sự tha thứ, xin sự thấu hiểu từ người ông đã khuất.
Sáng hôm sau, Tô Vãn bật dậy khỏi giường, cơn đau âm ỉ vẫn còn hành hạ. Cô bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Gương mặt hốc hác, quầng thâm dưới mắt hiện rõ. Dù cơ thể rệu rã, Tô Vãn vẫn cố gắng lấy hết sức lực, cẩn thận trang điểm. Cô thoa lớp nền dày, che đi những dấu vết của đêm qua và bệnh tật. Cô lẩm bẩm với chính mình, giọng nói yếu ớt nhưng kiên quyết: “Hôm nay phải thật bình thường.” Dù mệt mỏi, cô vẫn hạ quyết tâm giữ vững lớp vỏ bọc hoàn hảo.
Tô Vãn khoác lên người bộ trang phục thanh lịch, bước ra khỏi căn hộ. Ánh nắng ban mai chiếu vào, nhưng không xua đi được sự mệt mỏi trong cô. Cô lên xe, hướng về phía bệnh viện. Trên xe, Lý Diễn đã đợi sẵn. Anh nhìn Tô Vãn, ánh mắt dò xét.
LÝ DIỄN
Em thấy đỡ hơn chưa?
Tô Vãn mỉm cười gượng gạo, cố gắng tỏ ra bình thường.
TÔ VÃN
Em ổn. Chỉ là… đêm qua hơi mất ngủ thôi. Anh cũng vậy chứ?
Lý Diễn nhìn cô, ánh mắt có chút hoài nghi. Anh biết cô đang cố che giấu điều gì đó, nhưng anh không tiện hỏi sâu.
LÝ DIỄN
Tôi thì lúc nào cũng thế. Ông nội em sao rồi?
Tô Vãn siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh.
TÔ VÃN
Ông vẫn đang điều trị. Bác sĩ nói tình hình tạm thời ổn định.
Trong lòng Tô Vãn dâng lên một nỗi bất an khó tả. Lời hứa với ông nội Lý vẫn còn văng vẳng bên tai. Giờ đây, khi đối mặt với căn bệnh hiểm nghèo, lời hứa ấy càng trở nên nặng nề. Cô nhìn Lý Diễn, người chồng cũ, người mà cô đã từng yêu thương và giờ đây là gánh nặng. Cô biết, mình không còn nhiều thời gian. Nhưng làm sao để nói ra sự thật? Làm sao để thực hiện lời hứa mà không làm tổn thương bất kỳ ai?
Chiếc xe lăn bánh, mang theo hai con người với những bí mật và gánh nặng riêng, hướng về bệnh viện – nơi mà số phận của họ có lẽ sẽ được định đoạt.
Chiếc xe lăn bánh, mang theo hai con người với những bí mật và gánh nặng riêng, hướng về bệnh viện – nơi mà số phận của họ có lẽ sẽ được định đoạt. Tô Vãn nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua như một thước phim mờ ảo. Cơn ho khan lại kéo đến, khiến cô phải cúi xuống che miệng. Lý Diễn liếc nhìn cô qua kính chiếu hậu, ánh mắt ẩn chứa nhiều điều khó đoán. Anh biết rõ tình trạng của cô, nhưng anh không thể làm gì khác ngoài việc tuân theo ý chí của ông nội.
Xe dừng lại trước cổng bệnh viện. Không khí tĩnh lặng bao trùm khi Tô Vãn và Lý Diễn bước xuống. Họ cùng nhau đi vào bên trong, tiếng giày gõ nhịp đều đặn trên sàn đá lạnh lẽo. Hành lang bệnh viện vắng vẻ, chỉ còn vài bệnh nhân và người nhà lướt qua. Lý Diễn dẫn đường, Tô Vãn theo sát phía sau, tim đập thình thịch mỗi khi họ gần đến phòng bệnh.
Khi đến trước cửa phòng, Lý Diễn dừng lại. Anh quay sang Tô Vãn, ánh mắt anh như đang dò xét, như đang cố gắng đọc thấu tâm can cô. Một cái gật đầu nhẹ, không lời nói, chỉ có sự thấu hiểu ngầm. Anh đưa tay mở cửa phòng bệnh.
LÝ DIỄN
Ông đang đợi em.
Giọng anh trầm ấm nhưng ẩn chứa sự gượng gạo. Tô Vãn hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Không gian trong phòng bệnh tĩnh mịch, chỉ có tiếng máy móc đều đều và hơi thở yếu ớt của Ông nội Lý đang nằm trên giường. Ông đã già yếu, mái tóc bạc phơ và khuôn mặt nhăn nheo hằn sâu những năm tháng cuộc đời. Ông nội Lý đưa mắt nhìn Tô Vãn, rồi nhìn sang Lý Diễn. Có một chút mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn toát lên vẻ nghiêm nghị, quen thuộc. Sự căng thẳng bao trùm, nặng nề hơn cả không khí trong phòng bệnh. Tô Vãn bước vào, lòng trĩu nặng. Cô biết, đây là lúc phải đối mặt với tất cả.
Ông nội Lý nở nụ cười mệt mỏi. Ông nhìn Tô Vãn, ánh mắt trìu mến xen lẫn chút hy vọng.
ÔNG NỘI LÝ
Cháu Vãn à… lại đây với ông.
Tô Vãn bước đến bên giường, quỳ xuống. Bàn tay nhăn nheo của ông nội Lý nắm lấy tay cô. Cái nắm tay yếu ớt nhưng đầy sức nặng.
ÔNG NỘI LÝ
(Giọng khàn đặc)
Ông… ông chỉ mong… mong được bế cháu nội. Trước khi… trước khi nhắm mắt xuôi tay.
Lời ông nói như nhát dao cứa vào tim Tô Vãn. Cô nghẹn ngào, nước mắt trực trào. Cảm giác tội lỗi và thương ông trào dâng mãnh liệt. Cô nhìn Lý Diễn đứng đó, ánh mắt anh vẫn lạnh lùng, nhưng Tô Vãn nhìn thấy thoáng chút xót xa. Cô biết, cô không thể gánh vác giấc mơ của ông nữa.
TÔ VÃN
(Thút thít)
Ông ơi…
Lý Diễn tiến lại gần, đặt tay lên vai Tô Vãn. Anh nhìn ông nội, rồi nhìn cô, một ánh mắt phức tạp. Ông nội Lý vẫn nắm chặt tay Tô Vãn, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, như đang nhìn về một miền xa xăm nào đó. Sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng bệnh.
Lý Diễn quay sang Tô Vãn, ánh mắt mệt mỏi nhưng ẩn chứa sự kiên quyết. Anh nói, giọng trầm xuống.
LÝ DIỄN
Em cố gắng ở lại đây một thời gian, ông cần em.
Tô Vãn sững sờ nhìn anh, tim đập thình thịch. Cô không ngờ Lý Diễn lại nói ra lời này.
TÔ VÃN
(Lắp bắp)
Ở lại? Nhưng…
LÝ DIỄN
(Ngắt lời)
Ông nội sắp phải phẫu thuật. Bác sĩ nói tình trạng ông không ổn định lắm. Ông… ông mong có người ở bên cạnh. Ông đã… ông đã hy vọng em sẽ làm điều đó.
Trong giọng Lý Diễn có một sự van nài khó tả. Tô Vãn cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai. Cô biết ông nội Lý thương cô rất nhiều, nhưng việc ở lại bên cạnh Lý Diễn, người chồng cũ vừa ly hôn chỉ một tuần trước, trong hoàn cảnh này, thật sự quá sức chịu đựng. Hơn nữa, cô còn mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo không thể chữa khỏi, thứ mà cô đang cố gắng che giấu với tất cả mọi người.
TÔ VÃN
(Khó khăn)
Em…
Lý Diễn không nói thêm lời nào, chỉ nhìn cô với ánh mắt đầy mong chờ. Tô Vãn nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén cảm xúc hỗn loạn trong lòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe đang lướt đi trên đường, mang theo những suy nghĩ rối ren và một tương lai mờ mịt.
Chiếc xe lăn bánh êm ái, đưa Tô Vãn rời xa Lý Diễn. Cô vẫn còn choáng váng trước lời đề nghị của anh. Ở lại? Bên cạnh chồng cũ vừa ly hôn một tuần trước? Hơn nữa, ông nội Lý lại là người ép cuộc hôn nhân này. Giờ đây, khi ông lâm bệnh nặng, Lý Diễn lại tìm đến cô, người vợ đã bị anh vứt bỏ, với hy vọng mong manh. Tô Vãn khẽ thở dài, cảm giác tội lỗi và áp lực đè nặng. Cô biết mình không thể từ chối vì ơn nghĩa năm xưa, nhưng tâm trí cô rối bời. Căn bệnh hiểm nghèo trong người cô, thứ mà cô đang cố gắng che giấu, giờ đây như một tảng đá tảng đè lên ngực. Cô siết chặt tay, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh.
***
**CẢNH 2: PHÒNG KHÁM RIÊNG**
NỘI THẤT. PHÒNG KHÁM BÁC SĨ RIÊNG CỦA TÔ VÃN – NGÀY.
Một căn phòng khám sang trọng, hiện đại nhưng mang vẻ u buồn. Tường màu kem nhạt, những bức tranh phong cảnh tĩnh lặng. Giữa phòng là một bàn làm việc lớn bằng gỗ mun, phía sau là tủ kính đựng các loại thuốc và dụng cụ y tế.
BÁC SĨ THANH, một người đàn ông trung niên với mái tóc muối tiêu và đôi mắt đượm buồn, ngồi sau bàn làm việc. Ông đang xem xét một tập hồ sơ bệnh án dày cộp.
TÔ VÃN ngồi đối diện, vẻ mặt phờ phạc, đôi mắt thâm quầng. Cô đang cầm trên tay một cốc nước lọc, nhưng chưa uống. Chiếc áo khoác mỏng dường như không đủ giữ ấm cho cô.
Bác sĩ Thanh ngẩng đầu lên, nhìn Tô Vãn, ánh mắt đầy áy náy. Ông lắc đầu nhẹ.
BÁC SĨ THANH
(Giọng trầm, chậm rãi)
Tô Vãn, kết quả xét nghiệm mới nhất của em… không tốt lắm.
Ông đẩy một phong bì màu nâu về phía Tô Vãn. Phong bì chứa đựng những kết quả xét nghiệm máu, phim chụp và các báo cáo y khoa.
Tô Vãn nhìn phong bì, tim đập thình thịch. Cô đã chờ đợi điều này, nhưng khi nó đến, cô vẫn cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình. Cô chậm rãi đưa tay nhận lấy phong bì, các ngón tay run nhẹ.
BÁC SĨ THANH
(Tiếp tục, giọng chân thành hơn)
Anh biết là rất khó khăn, nhưng em cần chuẩn bị tinh thần. Bệnh tình của em… tiến triển nhanh hơn dự kiến. Các triệu chứng em kể, hạch bạch huyết sưng, sốt nhẹ, tức ngực… đều là dấu hiệu rõ ràng.
Tô Vãn nhìn vào mắt bác sĩ Thanh, cô cố gắng nở một nụ cười nhưng thất bại. Khuôn mặt cô trắng bệch.
TÔ VÃN
(Giọng khàn đặc)
Nhanh… nhanh thế nào ạ? Còn… còn cách nào không?
Bác sĩ Thanh nhìn vào tập hồ sơ, thở dài. Ông không muốn nói dối.
BÁC SĨ THANH
(Buông tập hồ sơ xuống, nhìn thẳng vào Tô Vãn)
Chúng ta đã cố gắng hết sức với phác đồ điều trị hiện tại. Nhưng ở giai đoạn này… khả năng chữa khỏi là rất thấp, gần như bằng không. Anh xin lỗi.
Lời nói của bác sĩ Thanh như nhát dao cứa vào tim Tô Vãn. Cô không thở được. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào phong bì trên tay, nhưng tâm trí cô trống rỗng. Toàn thân cô run lên.
Tô Vãn ôm chặt phong bì vào ngực. Cô cảm thấy thế giới xung quanh sụp đổ. Tiếng bác sĩ Thanh vẫn văng vẳng bên tai, nhưng cô không còn nghe rõ nữa. Cô chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo bao trùm lấy mình. Nước mắt bắt đầu trào ra, lăn dài trên má. Cô sụp đổ hoàn toàn, nức nở trong sự bất lực và tuyệt vọng.
Cận cảnh khuôn mặt đau khổ của Tô Vãn. Nước mắt tuôn rơi không ngừng.
Mờ dần.
Mờ dần.
**CẢNH 3: DƯỚI ĐƯỜNG**
NGOẠI CẢNH. VỈA HÈ ĐÔNG ĐÚC – NGÀY
Tiếng xe cộ ồn ào, tiếng người nói chuyện râm ran. Ánh nắng gay gắt chiếu xuống, nhưng Tô Vãn lại cảm thấy lạnh lẽo.
Cô bước đi chậm rãi trên vỉa hè, giữa dòng người hối hả. Ánh mắt cô vô hồn, nhìn lướt qua những gương mặt xa lạ. Mỗi bước chân của cô đều nặng trĩu suy nghĩ.
Tô Vãn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Cơn đau tức ở ngực lại trỗi dậy. Cô khẽ ho khan, cố gắng kìm nén.
Trong đầu cô là hình ảnh của Cố Hàng. Cậu bé ngây thơ, với nụ cười tỏa nắng. Tương lai của cậu sẽ ra sao khi không còn cô bên cạnh? Cố Hàng còn quá nhỏ để hiểu về sự mất mát.
Cô muốn làm gì đó cho cậu bé. Một điều gì đó thật ý nghĩa, đủ để cậu bé nhớ về cô. Nhưng bệnh tình của cô lại là một bức tường sừng sững, ngăn cách mọi dự định.
Cố Hàng. Cố Hàng. Cái tên ấy vang vọng trong tâm trí Tô Vãn, như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì cô sắp đánh mất.
Nỗi buồn sâu sắc bao trùm lấy Tô Vãn, khiến từng bước chân cô càng trở nên nặng nề. Cô muốn gào thét, muốn vùng vẫy, nhưng tất cả chỉ còn là sự bất lực.
Tô Vãn dừng lại, tựa vào bức tường gạch lạnh lẽo. Cô nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi có thể có những thiên thần.
TÔ VÃN (V.O)
(Giọng thì thầm, đầy xót xa)
Cố Hàng à… mẹ xin lỗi.
Nước mắt lăn dài trên má Tô Vãn, hòa lẫn với mồ hôi. Cô tự hỏi, liệu mình có thể làm được gì cho cậu bé trước khi màn đêm buông xuống vĩnh viễn?
Dòng người vẫn lướt qua, không ai để ý đến sự sụp đổ lặng lẽ của một linh hồn.
Mờ dần.
CẢNH 4: NHÀ CỦA TÔ VÃN
NỘI CẢNH. PHÒNG KHÁCH NHÀ TÔ VÃN – NGÀY
Không gian căn hộ vốn ngăn nắp, giờ đây trở nên hơi lộn xộn. Cố Hàng, với khuôn mặt non nớt và đôi mắt ngấn nước, đang cố gắng lục lọi trong đống đồ đạc của Tô Vãn. Cậu bé sụt sịt, tay run run tìm kiếm.
CỐ HÀNG
(Giọng nức nở)
Mẹ ơi… mẹ đi đâu rồi…
Tô Vãn vừa mới bước vào, còn đang khoác chiếc áo mỏng. Cô nhìn thấy cảnh tượng đó, tim như bị ai bóp nghẹt. Cô muốn chạy đến ôm lấy cậu bé, nhưng chân cô như chôn chặt xuống đất.
Bất ngờ, khi Cố Hàng rút một tập tài liệu từ ngăn kéo bàn làm việc, một vài tờ giấy khác rơi ra sàn. Cố Hàng hoảng hốt cúi xuống nhặt lên, nhưng ánh mắt cậu bé chợt dừng lại. Đó là những tờ giấy có hình ảnh siêu âm và các kết quả xét nghiệm.
CỐ HÀNG
Cái gì đây ạ?
Cậu bé ngẩng đầu lên, đưa tập tài liệu về phía Tô Vãn. Tô Vãn vội vàng bước tới, nhưng quá muộn. Cố Hàng đã nhìn thấy những dòng chữ, những biểu đồ y tế phức tạp. Cậu bé không hiểu hết, nhưng những từ như “khối u”, “di căn”, “tiên lượng xấu” khiến khuôn mặt nhỏ bé càng thêm hoang mang.
Tô Vãn cố gắng giật lấy tập tài liệu, nhưng Cố Hàng đã giữ chặt. Đôi mắt cậu bé ngước lên nhìn cô, dò hỏi.
CỐ HÀNG
Mẹ… mẹ bị sao vậy ạ?
Tô Vãn nhìn vào ánh mắt ngây thơ của con trai, rồi nhìn xuống tập tài liệu trong tay cậu bé. Cô biết, bí mật của cô đã không còn là bí mật nữa. Những triệu chứng mà cô cố gắng che giấu, cơn đau âm ỉ, sự mệt mỏi ngày càng tăng, tất cả đều hiện hữu trên những tờ giấy đó.
Tô Vãn cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy méo mó, đầy đau đớn. Cô mở miệng, định giải thích, định trấn an con trai.
Nhưng rồi, một tiếng kêu kinh hoàng thoát ra từ cổ họng Cố Hàng. Cậu bé đã đọc được một dòng chẩn đoán quan trọng.
CỐ HÀNG
(Giọng run rẩy, mắt mở to)
Ung thư… giai đoạn cuối? Mẹ… mẹ bị ung thư giai đoạn cuối sao?
Giọng Cố Hàng vỡ vụn. Cậu bé hoàn toàn sụp đổ. Tô Vãn đứng đó, nhìn con trai mình, cảm giác bất lực và tội lỗi dâng trào. Cô đã quá yếu đuối, đã không thể che giấu được sự thật này khỏi chính con trai mình.
Cố Hàng buông thõng tập tài liệu, đôi tay buông lỏng. Cậu bé chỉ biết ôm lấy đầu, ngồi thụp xuống sàn, tiếng khóc nấc lên.
Tô Vãn cuối cùng cũng không kìm được nữa. Cô lao đến, ôm chặt lấy Cố Hàng, hai mẹ con cùng khóc. Tiếng khóc vang vọng trong căn phòng vốn yên tĩnh, giờ đây tràn đầy bi thương.
Mờ dần.
CẢNH 5: NHÀ CỦA TÔ VÃN – TIẾP NỐI
NỘI CẢNH. PHÒNG KHÁCH NHÀ TÔ VÃN – NGÀY
Cố Hàng ngồi thụp trên sàn, hai tay ôm đầu, tiếng khóc nấc lên từng hồi. Tô Vãn quỳ xuống, ôm chặt lấy con trai. Cô không biết phải nói gì, lời giải thích dường như quá nhỏ bé và vô nghĩa trước sự thật phũ phàng. Những tờ giấy xét nghiệm rơi vãi trên sàn nhà giờ đây như những con dao cứa vào tim cô. Căn phòng vốn chỉ có tiếng khóc và sự im lặng đầy bi thương. Tô Vãn cảm nhận rõ từng cơn đau âm ỉ nơi lồng ngực, hơi thở trở nên khó nhọc hơn. Cô biết, đây không chỉ là sự sụp đổ của Cố Hàng, mà còn là sự giằng xé trong chính tâm hồn cô. Cô đã luôn cố gắng bảo vệ con trai khỏi thế giới khắc nghiệt này, nhưng giờ đây, chính cô lại là người mang đến nỗi đau lớn nhất.
Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại từ bàn làm việc vang lên. Cố Hàng giật mình ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe. Tô Vãn nhìn điện thoại, đó là Lý Diễn. Cô chần chừ, ánh mắt nhìn con trai đầy áy náy. Cố Hàng nhìn mẹ, rồi nhìn điện thoại, khẽ lắc đầu. Tô Vãn hiểu ý con, cô gạt nước mắt, vội vàng nhặt những tờ giấy xét nghiệm lên, cố gắng che giấu chúng trong ngăn kéo. Cô đứng dậy, giọng khàn đặc.
TÔ VÃN
Mẹ xin lỗi con… mẹ…
Chưa kịp nói hết câu, tiếng chuông điện thoại lại vang lên, lần này gấp gáp hơn. Tô Vãn không còn lựa chọn nào khác. Cô quay người bước về phía bàn làm việc, cố gắng giữ cho giọng nói mình bình tĩnh nhất có thể khi nhấc máy.
TÔ VÃN
(Giọng hơi run)
Alo?
Bên kia đầu dây, giọng nói của Lý Diễn có chút gấp gáp, pha lẫn sự mệt mỏi.
LÝ DIỄN
Em đang ở đâu? Ông nội… tình hình không tốt lắm. Bác sĩ vừa gọi.
Tô Vãn siết chặt tay vào thành bàn. Hơi thở cô gấp lại. Cô liếc nhìn Cố Hàng vẫn đang ngồi thẫn thờ trên sàn, ánh mắt cậu bé vẫn chưa nguôi nỗi hoang mang.
TÔ VÃN
(Ngập ngừng)
Em… em đang ở nhà. Có chuyện gì vậy anh?
LÝ DIỄN
Ông nội muốn gặp em. Sức khỏe của ông ấy… xấu đi nhanh quá. Anh đang trên đường đến bệnh viện. Em qua ngay nhé.
Giọng Lý Diễn chùng xuống, đầy lo lắng. Tô Vãn nhắm mắt lại, cố gắng nén lại cơn tức ngực đang giày vò. Cô biết, cô không thể từ chối. Dù lòng cô nặng trĩu, dù cô đang mang trong mình căn bệnh chết người, cô vẫn phải đối mặt với tất cả.
TÔ VÃN
(Giọng kiên quyết hơn)
Em biết rồi. Em sẽ qua ngay.
Cô cúp máy, quay lại nhìn Cố Hàng. Đôi mắt cô giờ đây ánh lên một tia quyết tâm kỳ lạ, pha lẫn sự yếu đuối không thể che giấu.
TÔ VÃN
Cố Hàng, con ngồi yên ở nhà nhé. Mẹ có việc phải ra ngoài một chút.
Cố Hàng ngước nhìn mẹ, đôi mắt vẫn còn vương nước mắt. Cậu bé khẽ gật đầu, không còn sức để phản kháng hay hỏi thêm điều gì. Tô Vãn khoác vội chiếc áo mỏng, ánh mắt đầy nỗi lo âu, bước ra khỏi căn phòng, để lại Cố Hàng một mình với nỗi đau và sự thật vừa khám phá.
CẢNH 6: TRÊN XE Ô TÔ
NỘI CẢNH. TRONG XE Ô TÔ CỦA LÝ DIỄN – NGÀY
Tô Vãn ngồi ở ghế phụ, im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Lý Diễn đang lái xe, vẻ mặt đăm chiêu, đôi khi liếc nhìn Tô Vãn. Không khí trong xe căng thẳng, nặng nề.
LÝ DIỄN
Ông nội em… à không, ông nội anh, ông ấy cứ hỏi em mãi. Em biết đó, ông ấy rất quý em.
Tô Vãn khẽ gật đầu, không nói gì. Cô vẫn đang đấu tranh với chính mình.
LÝ DIỄN
Tại sao… tại sao em lại ly hôn với anh? Chỉ một tuần thôi đấy. Anh đã cố gắng hết sức để hiểu, nhưng anh thật sự không thể. Anh biết em còn giận anh chuyện quá khứ, nhưng… ông nội anh sắp đi rồi. Em có thể làm ơn… vì ông ấy thôi… đừng làm mọi chuyện thêm phức tạp nữa không?
Lý Diễn nhìn Tô Vãn, ánh mắt cầu khẩn.
TÔ VÃN
(Giọng trầm buồn)
Anh… chúng ta đã không còn gì để nói nữa rồi, Lý Diễn.
LÝ DIỄN
Không có gì để nói ư? Tô Vãn, em xem chúng ta đang ở đâu? Ông nội anh đang hấp hối, và em lại chọn cách rời bỏ anh. Em có biết anh đã cố gắng như thế nào để giữ mọi thứ lại không? Ông nội anh đã ép anh cưới em, đúng vậy. Nhưng anh đã dần chấp nhận, anh đã…
Lý Diễn dừng lại, siết chặt vô lăng.
LÝ DIỄN (tiếp)
Nhưng anh cảm thấy có điều gì đó không đúng. Em luôn lảng tránh anh, luôn giữ khoảng cách. Em đang giấu anh điều gì đúng không? Em không còn yêu anh nữa, đó là một chuyện. Nhưng em đang nói dối anh về điều gì đó khác… phải không?
Tô Vãn im lặng, đôi mắt cô nhìn vào khoảng không trước mặt. Cô cảm nhận rõ từng cơn đau nhói trong ngực, hơi thở càng lúc càng nông. Cô biết, cô không thể tiếp tục lừa dối anh. Cô biết, bí mật của cô đã bị Cố Hàng nhìn thấy, và giờ đây, có lẽ Lý Diễn cũng đang cảm nhận được điều gì đó bất thường.
Lý Diễn dừng xe lại bên lề đường, quay sang nhìn thẳng vào Tô Vãn. Gương mặt anh lộ rõ sự dò hỏi và cả một chút giận dữ.
LÝ DIỄN
Em nói đi, Tô Vãn. Em có chuyện gì đang giấu anh. Em… em bị bệnh phải không? Cái cách em thở, cái cách em tránh né… giống như…
Anh dừng lại, dường như đang liên kết với những gì đã xảy ra trước đây. Ánh mắt anh chợt hoảng hốt.
LÝ DIỄN (tiếp)
Không… không thể nào…
Tô Vãn nhìn vào mắt Lý Diễn, tim cô đập loạn xạ. Cô không biết phải làm sao. Cô biết anh đang nghi ngờ, và điều đó còn tồi tệ hơn cả việc anh không biết gì. Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống tay mình, nơi những cơn đau âm ỉ vẫn đang hành hạ. Cô cảm thấy bế tắc, cô đơn.
Rồi, đột nhiên, một bóng người xuất hiện bên cạnh xe. Đó là Cố Hàng, cậu bé chạy tới, gương mặt thất thần, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.
CỐ HÀNG
Mẹ!
Cố Hàng mở cửa xe, lao vào bên trong, tìm kiếm Tô Vãn. Cậu bé nhìn Tô Vãn, rồi nhìn Lý Diễn, ánh mắt đầy hoang mang và đau khổ.
CỐ HÀNG
(Giọng run rẩy)
Mẹ… mẹ nói thật đi… mẹ bị bệnh nặng lắm đúng không?
Lý Diễn sững sờ nhìn Cố Hàng, rồi quay sang nhìn Tô Vãn, ánh mắt anh giờ đây đã hoàn toàn thay đổi, từ dò hỏi sang sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Tô Vãn nhìn hai người đàn ông trước mặt, một người chồng cũ vừa nhận ra sự thật động trời, một người con trai đang đau đớn vì bệnh tình của mẹ. Cô cảm thấy thế giới xung quanh như sụp đổ.
Tô Vãn nắm chặt tay, nước mắt lưng tròng. Cô quay sang nhìn Cố Hàng, rồi nhìn Lý Diễn. Cô biết, đã đến lúc phải đối mặt với tất cả.
TÔ VÃN
(Giọng run rẩy, gần như thì thầm)
Anh… anh đang nói gì vậy?
Cố Hàng không kìm được nữa, cậu bé túm lấy tay Tô Vãn, kéo mạnh.
CỐ HÀNG
(Giọng gào lên, đầy tuyệt vọng)
Mẹ! Mẹ đang lừa dối con! Mẹ đang lừa dối mọi người! Mẹ bị ung thư đúng không? Mẹ bị bệnh nặng lắm mà mẹ không nói cho con biết! Tại sao mẹ lại làm vậy với con?
Tiếng khóc nấc lên của Cố Hàng vang vọng, xé toạc bầu không khí căng thẳng. Lý Diễn chết lặng, anh nhìn Tô Vãn với ánh mắt đau đớn, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Tô Vãn nhìn con trai mình, nhìn Lý Diễn, cảm thấy như mình đang chìm dần trong vực sâu của sự tuyệt vọng và tội lỗi. Cô đã không còn lời nào để bào chữa, không còn đường lui.
Cố Hàng túm chặt tay Tô Vãn, giọng cậu bé vang lên đầy tuyệt vọng và tức giận.
CỐ HÀNG
(Giọng gào lên, đầy đau khổ)
Mẹ! Mẹ đang lừa dối con! Mẹ đang lừa dối mọi người! Mẹ bị ung thư đúng không? Mẹ bị bệnh nặng lắm mà mẹ không nói cho con biết! Tại sao mẹ lại làm vậy với con?
Tiếng khóc nấc lên của Cố Hàng vang vọng, xé toạc bầu không khí căng thẳng. Lý Diễn chết lặng, anh nhìn Tô Vãn với ánh mắt đau đớn, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Tô Vãn nhìn con trai mình, nhìn Lý Diễn, cảm thấy như mình đang chìm dần trong vực sâu của sự tuyệt vọng và tội lỗi. Cô đã không còn lời nào để bào chữa, không còn đường lui.
Lý Diễn nhìn chằm chằm vào Tô Vãn, anh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Những ký ức về lời cảnh báo của bác sĩ, về những lần Tô Vãn đột nhiên mệt mỏi, về những cái ho khan bất chợt hiện về như một cơn lũ.
LÝ DIỄN
(Giọng khàn đặc, run rẩy)
Em… em bị bệnh gì? Nói cho anh biết đi, Tô Vãn.
Tô Vãn nhìn Lý Diễn, rồi nhìn Cố Hàng. Ánh mắt cô chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực, nỗi đau thể xác và tinh thần dường như đã bào mòn hết sức lực của cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng gom góp chút hơi tàn để nói.
TÔ VÃN
(Giọng yếu ớt, gần như không thành lời)
Anh… anh không cần… phải quan tâm…
Cố Hàng bật khóc nức nở, cậu bé buông tay Tô Vãn ra và chạy đến ôm chầm lấy Lý Diễn.
CỐ HÀNG
Chú Lý… mẹ con… mẹ con bị bệnh nặng lắm đúng không chú?
Lý Diễn ôm chặt lấy Cố Hàng, anh cảm thấy mình như đang đứng giữa cơn bão tố. Anh quay lại nhìn Tô Vãn, giọng anh giờ đây đầy sự khẩn khoản xen lẫn tuyệt vọng.
LÝ DIỄN
Tô Vãn, xin em đấy. Vì Cố Hàng, nói cho anh biết đi. Ông nội… ông nội cũng biết em không khỏe. Ông ấy cứ hỏi em mãi. Em đang giấu giếm điều gì?
Tô Vãn từ từ lùi lại, cô dựa vào thành xe, đôi mắt nhìn xa xăm. Cơn đau ở ngực ngày càng dữ dội, nó như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lồng ngực cô. Cô cảm thấy hơi thở của mình càng lúc càng nông, từng mạch máu như bị rút cạn sức sống.
Bỗng nhiên, Tô Vãn ôm chặt lấy ngực. Sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy. Cô khụy gối xuống sàn xe, hai tay vịn lấy đùi.
TÔ VÃN
(Rên rỉ, giọng đứt quãng)
Không… không thể… chịu đựng… được nữa…
Đôi mắt cô nhắm nghiền lại, gương mặt biến dạng vì cơn đau dữ dội. Cô vật vã trên sàn xe, tiếng rên rỉ thảm thiết vang lên, khiến Cố Hàng càng thêm hoảng loạn. Cậu bé buông Lý Diễn ra, chạy đến bên Tô Vãn.
CỐ HÀNG
Mẹ! Mẹ ơi!
Lý Diễn chết trân tại chỗ, anh hoàn toàn hoảng loạn. Hình ảnh Tô Vãn quằn quại trong đau đớn khiến anh như rơi xuống vực sâu của sự tuyệt vọng. Anh lao tới, quỳ xuống bên cạnh Tô Vãn, cố gắng đỡ lấy cô.
LÝ DIỄN
(Hoảng hốt)
Tô Vãn! Tô Vãn! Em sao vậy? Đừng làm vậy mà!
Cố Hàng cũng quỳ xuống, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cậu bé đưa tay chạm vào má Tô Vãn, cảm nhận sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy mẹ mình.
CỐ HÀNG
Mẹ ơi… mẹ đừng bỏ con…
Tô Vãn thở dốc, từng hơi thở đều mang theo nỗi thống khổ tột cùng. Cô cố gắng mở mắt ra, nhìn hai người đàn ông đang nhìn cô với ánh mắt đầy hoảng loạn và xót xa. Cô biết, đây là giới hạn cuối cùng của mình. Cơn bệnh hiểm nghèo đã đến lúc giáng đòn chí mạng.
Cố Hàng hoảng loạn tột độ, nước mắt giàn giụa trên má. Cậu bé lùi lại vài bước, run rẩy nhặt chiếc điện thoại rơi dưới sàn xe. Tay cậu bé run bắn, bấm loạn xạ số điện thoại khẩn cấp.
CỐ HÀNG
(Lắp bắp, giọng nghẹn lại vì khóc)
115… 115… Cứu… cứu mẹ tôi…
Mắt Cố Hàng đảo qua đảo lại giữa Tô Vãn đang vật vã và Lý Diễn vẫn còn sững sờ. Cậu bé buông điện thoại khẩn cấp xuống, hoảng loạn gọi cho Lý Diễn.
CỐ HÀNG
(Giọng run rẩy, gần như không thở nổi)
Lý… Lý Diễn! Chị Vãn… chị ấy… ngất rồi!
Lý Diễn giật mình bừng tỉnh khỏi cơn sốc. Anh nhìn Cố Hàng, rồi nhìn Tô Vãn đang dần lả đi trên sàn xe. Máu dồn lên não, anh cảm thấy đầu mình quay cuồng. Lời nói của Cố Hàng như nhát dao cứa vào tim anh.
LÝ DIỄN
(Giọng nói gấp gáp, khẩn khoản)
Cố Hàng, nói rõ xem nào! Em ấy bị làm sao? Đã gọi xe cấp cứu chưa?
Cố Hàng gào lên trong điện thoại, tiếng khóc nấc lại khiến Lý Diễn càng thêm bất an.
CỐ HÀNG
(Nức nở)
Gọi rồi… chú ơi… mẹ con… mẹ con không thở được…
Lý Diễn nhanh chóng bật loa ngoài. Anh quỳ xuống bên cạnh Tô Vãn, tay run rẩy đặt lên cổ tay cô, tìm kiếm mạch đập.
LÝ DIỄN
Tô Vãn! Em nghe anh nói không? Cố gắng lên! Xe cấp cứu sắp đến rồi!
Tô Vãn khẽ rên rỉ, hai mắt vẫn nhắm nghiền. Cơn đau ngực giờ đây đã lan ra toàn thân, khiến cô không còn chút sức lực nào để phản kháng. Cố Hàng cũng ở đó, nước mắt giàn giụa, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của mẹ. Lý Diễn nhìn Cố Hàng, nhìn Tô Vãn, cảm giác tội lỗi và bất lực dâng trào. Anh đã sai khi bỏ mặc cô. Giờ đây, anh không biết mình phải làm gì.
LÝ DIỄN
(Nói với Cố Hàng, giọng đầy lo lắng)
Bình tĩnh nào Cố Hàng. Đã gọi rồi thì họ sẽ đến thôi. Cố gắng giữ mẹ em tỉnh táo. Nói chuyện với mẹ đi.
Cố Hàng gật đầu lia lịa, cậu bé đưa mặt sát vào má Tô Vãn, thì thầm.
CỐ HÀNG
Mẹ ơi… mẹ nghe con nói không mẹ? Mẹ đừng ngủ, mẹ ơi… Chú Lý ở đây rồi… Bác sĩ sắp đến rồi…
Tiếng còi xe cấp cứu vọng lại từ xa, ngày một lớn dần. Lý Diễn nhìn Cố Hàng, nhìn Tô Vãn, anh cảm thấy thời gian như ngừng lại. Mọi thứ xung quanh anh đều mờ đi, chỉ còn lại hình ảnh Tô Vãn đang dần chìm vào bóng tối.
Âm thanh còi xe cấp cứu chói tai xé tan màn đêm tĩnh lặng. Lý Diễn nhanh như chớp mở cửa xe, cùng với hai nhân viên y tế bế Tô Vãn ra ngoài. Cố Hàng lẽo đẽo theo sau, đôi mắt sưng húp vì khóc, bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy vạt áo Lý Diễn.
Trên xe cấp cứu, Lý Diễn ngồi cạnh Tô Vãn, ánh đèn nhấp nháy phản chiếu khuôn mặt tái nhợt của cô. Anh nhìn những hạch bạch huyết sưng to bất thường trên cổ cô, cảm giác bất an ngày càng dâng cao. Bác sĩ khẩn trương tiến hành các biện pháp sơ cứu, nhưng sắc mặt Tô Vãn vẫn không hề khá hơn.
LÝ DIỄN
(Giọng run rẩy, thì thầm)
Tô Vãn… em sao vậy? Đừng bỏ anh…
Cô khẽ rên rỉ, mí mắt rung động.
TÔ VÃN
(Thều thào, giọng yếu ớt)
Đau… ngực… khó thở…
Lý Diễn siết chặt tay cô, cảm nhận hơi lạnh dần lan tỏa. Anh nhìn Cố Hàng đang nhìn chằm chằm vào mẹ với vẻ sợ hãi tột độ. Một ý nghĩ lạnh lẽo chợt lóe lên trong đầu anh: chuyện này không đơn giản chỉ là đột quỵ thông thường.
Ngay khi đến bệnh viện, Lý Diễn nhanh chóng làm thủ tục nhập viện, rồi cùng bác sĩ đưa Tô Vãn vào phòng cấp cứu. Anh nhìn cánh cửa đóng sập lại, bỏ lại mình và Cố Hàng đứng bơ vơ giữa hành lang lạnh lẽo. Cố Hàng bật khóc nức nở, Lý Diễn đưa tay ôm lấy vai cậu bé, cố gắng trấn an.
LÝ DIỄN
(Giọng trầm thấp, cố gắng giữ bình tĩnh)
Không sao đâu Cố Hàng. Mẹ em sẽ ổn thôi.
Nhưng trong thâm tâm, Lý Diễn biết rằng mọi chuyện còn tồi tệ hơn anh tưởng. Anh nhớ lại những lần Tô Vãn đột ngột mệt mỏi, những cơn sốt kéo dài không rõ nguyên nhân, những lời than vãn về cơn tức ngực cô từng giấu anh. Tất cả giờ đây như một bức tranh ghép lại, vẽ nên một viễn cảnh đáng sợ.
Một y tá bước ra khỏi phòng cấp cứu, nét mặt nghiêm trọng.
Y TÁ
Người nhà bệnh nhân Tô Vãn đâu ạ?
Lý Diễn và Cố Hàng cùng tiến lên.
LÝ DIỄN
Tôi là chồng cũ, đây là con trai cô ấy. Chuyện gì vậy?
Y tá nhìn Lý Diễn, rồi nhìn Cố Hàng.
Y TÁ
Bệnh nhân có dấu hiệu của một căn bệnh rất nặng. Chúng tôi đang cố gắng ổn định tình hình, nhưng cần phải tiến hành thêm các xét nghiệm sâu hơn.
Lý Diễn cảm thấy tim mình thắt lại. Bệnh nặng? Bệnh gì mà có thể khiến một người trẻ tuổi và dường như khỏe mạnh như Tô Vãn lại rơi vào tình trạng nguy kịch như vậy chỉ trong chốc lát? Anh nhìn Cố Hàng, thấy ánh mắt đầy tuyệt vọng của cậu bé. Một dự cảm tồi tệ trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng anh. Bệnh tình của Tô Vãn thực sự… nghiêm trọng hơn rất nhiều so với những gì anh từng biết.
Mấy ngày sau đó, Lý Diễn gần như ở lì trong bệnh viện, hết chạy đôn chạy đáo làm thủ tục, lại thay phiên nhau chăm sóc Cố Hàng. Tô Vãn vẫn hôn mê sâu, các bác sĩ ngày càng tỏ ra bối rối trước tình trạng của cô. Mỗi khi nhìn vào căn phòng bệnh trắng toát, Lý Diễn lại cảm thấy một nỗi dằn vặt giày xé. Anh đã từng có cơ hội để hiểu rõ hơn về Tô Vãn, để bảo vệ cô, nhưng anh đã bỏ lỡ. Lời hứa năm xưa, dù đã tan vỡ, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh. Ông nội Lý, người đã ép anh đi theo hôn ước, giờ đây cũng đang vật lộn với căn bệnh ung thư gan. Cuộc đời thật trớ trêu, dường như mọi thứ đều gắn kết với nhau bằng những sợi dây vô hình, từ hận thù, tình yêu đến bệnh tật và sự ra đi.
Một buổi chiều muộn, khi Lý Diễn đang ngồi thẫn thờ bên ngoài phòng hồi sức, bác sĩ trưởng khoa gọi anh lại.
BÁC SĨ
Anh Lý Diễn, chúng tôi đã có kết quả xét nghiệm cuối cùng.
Lý Diễn đứng bật dậy, tim đập loạn xạ.
LÝ DIỄN
Tô Vãn… cô ấy…
BÁC SĨ
(Giọng trầm xuống, đầy tiếc nuối)
Thành thật xin lỗi anh. Bệnh tình của cô Tô Vãn rất nặng, chúng tôi gọi đó là một dạng ung thư máu hiếm gặp, đã di căn và không còn khả năng chữa trị. Cô ấy chỉ còn…
Bác sĩ ngừng lại, nhìn Lý Diễn với ánh mắt cảm thông. Lý Diễn đứng sững sờ, đầu óc quay cuồng. Ung thư máu? Không thể chữa trị? Tất cả những gì anh từng nghĩ về Tô Vãn, về mối quan hệ của họ, về tương lai, bỗng chốc tan biến như bong bóng xà phòng. Cô ấy đã mang trong mình căn bệnh quái ác bấy lâu nay, một mình chống chọi, trong khi anh, người chồng cũ, lại đang dằn vặt bởi những lỗi lầm trong quá khứ và một mối tình đầy ngang trái.
Anh nhìn về phía phòng hồi sức, nơi Tô Vãn đang nằm đó, một cuộc đời đầy bi kịch đang dần khép lại. Trong khoảnh khắc ấy, mọi oán giận, mọi hiểu lầm đều tan biến. Chỉ còn lại một sự xót xa vô hạn và một gánh nặng tội lỗi đè lên vai anh. Anh nhận ra, đằng sau vẻ ngoài kiên cường, Tô Vãn đã phải chịu đựng biết bao nhiêu nỗi đau mà anh chưa từng hay biết. Những triệu chứng như hạch bạch huyết sưng, mệt mỏi, sốt, tức ngực, khó thở… tất cả đều là lời cảnh báo yếu ớt từ cơ thể cô. Giờ đây, mọi thứ đã quá muộn.
Vài ngày sau, Lý Diễn đã đưa Tô Vãn về nhà, thay vì ở bệnh viện. Cố Hàng luôn túc trực bên mẹ, đôi khi chỉ đơn giản là nắm lấy bàn tay gầy guộc của cô. Lý Diễn cũng ở đó, nhìn hai mẹ con. Anh không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát. Có lẽ, đây là khoảnh khắc cuối cùng anh được chứng kiến một cách trọn vẹn tình yêu thương giữa hai mẹ con họ. Lời thề xưa, tình yêu cũ, tất cả giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn vặt trong bức tranh cuộc đời đầy bi thương.
Một đêm khuya thanh vắng, khi cả nhà đã say giấc, Lý Diễn một mình ngồi bên cửa sổ, nhìn lên bầu trời đầy sao. Anh nghĩ về ông nội, người đã sắp đặt cuộc đời anh theo một cách mà anh không hề mong muốn. Anh nghĩ về Tô Vãn, người phụ nữ mạnh mẽ nhưng số phận lại nghiệt ngã. Căn bệnh ung thư gan của ông nội, căn bệnh ung thư máu của Tô Vãn, liệu có phải là sự trừng phạt của số phận cho những sai lầm trong quá khứ, hay chỉ đơn giản là những thử thách khắc nghiệt mà cuộc đời mang đến?
Cuộc sống vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng, đôi khi êm đềm, đôi khi dữ dội. Sóng gió qua đi, chỉ còn lại những bài học quý giá. Lý Diễn đã từng nghĩ mình là nạn nhân của hoàn cảnh, nhưng giờ đây anh hiểu rằng, đôi khi, chính sự vô tâm và cái tôi ích kỷ của bản thân mới là thứ khiến chúng ta xa rời hạnh phúc. Anh đã từng cố gắng lý giải mọi chuyện bằng lý trí, bằng sự tính toán, nhưng giờ đây anh nhận ra, tình yêu thương, sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn mới là những yếu tố quan trọng nhất để gắn kết con người lại với nhau.
Anh nhớ lại những lời ông nội từng nói, rằng cuộc đời là một hành trình dài, có lúc thăng, lúc trầm, có lúc vui, có lúc buồn. Điều quan trọng là ta giữ vững niềm tin và sống thật trọn vẹn từng khoảnh khắc. Giờ đây, khi đối diện với sự mong manh của sự sống, Lý Diễn mới thực sự hiểu được ý nghĩa sâu sắc của lời nói đó. Anh biết rằng, dù tương lai có ra sao, dù còn bao nhiêu thử thách đang chờ đợi, anh sẽ không bao giờ quên bài học này. Bài học về tình yêu, về sự mất mát, và về giá trị đích thực của cuộc sống, mà anh đã phải trả một cái giá quá đắt mới có thể học được. Anh sẽ tiếp tục sống, trân trọng từng giây phút, và cố gắng sửa chữa những sai lầm của mình, để có thể tìm lại sự bình yên cho tâm hồn.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*