Khi nhà trai m-ang 2 nải chuối xanh đến dạm ngõ, bà nội tôi đã có một hành động bất ngờ. Bà mang một thứ ra tiếp, khiến cả nhà trai phải x-ấu h-ổ ra về…
Ngày nhà trai sang, tôi mặc một chiếc áo dài truyền thống, ngồi ở phòng khách, lòng đầy hồi hộp. Bố mẹ tôi đã chuẩn bị một mâm ngũ quả, bánh kẹo, trà ngon để tiếp khách. Khi Khôi cùng bố mẹ bước vào, tôi s-ững s-ờ. Họ không m-ang theo một mâm sính lễ nào.
Thay vào đó, trên tay Khôi là hai nải chuối xanh, còn bố mẹ Khôi thì tay không. Mẹ Khôi bước vào, nhìn tôi với ánh mắt kh-inh m-iệt. Bà lên tiếng, giọng nói đầy c-ao ng-ạo: “Chúng tôi đến đây là để bàn chuyện cưới xin. Con trai tôi cũng đồng ý rồi, nên chúng tôi sẽ tổ chức một đám cưới thật đơn giản. Chỉ cần đăng ký kết hôn thôi, không cần tổ chức tiệc tùng gì cả.”
Tôi nghe mà lòng l-ạnh ng-ắt. Hai nải chuối xanh, và một đám cưới đơn giản? Đây là sự c-oi th-ường, là sự x-úc ph-ạm lớn nhất đối với gia đình tôi. Bố tôi nhìn sang, mặt tối sầm. Mẹ tôi thì im lặng, nước mắt đã r-ơm r-ớm.
Nhưng bà nội tôi, bà vẫn bình thản, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Bà đứng lên, nhìn thẳng vào mắt mẹ Khôi: “Bà nói gì vậy? Đám cưới đơn giản? Con gái tôi không phải là kẻ ăn xin. Các vị không cần m-ang sính lễ, nhưng ít ra cũng phải có một lời nói tử tế. Hai nải chuối xanh, và một đám cưới đơn giản. Bà đang coi thường nhà tôi đấy à?”
Mẹ Khôi s-ững s-ờ. Bà không ngờ rằng một bà lão già lại dám nói thẳng vào mặt mình như thế. Bà đáp lại, giọng nói đầy t-ức gi-ận: “Bà đừng có nói thế. Con trai tôi đã chịu lấy con gái bà là may mắn lắm rồi. Đứa con gái mang b-ầu mà không có ai chịu trách nhiệm, giờ có người rước về là tốt rồi.”…👇XEM TIẾP TRUYỆN NGẮN DƯỚI BÌNH LUẬN
Bà nội Vy, dù lời lẽ của Mẹ Khôi đầy rẫy sự khinh miệt, vẫn không hề nao núng. Gương mặt bà vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến lạ thường, nhưng sâu trong ánh mắt đã ánh lên tia sắc lạnh, như băng giá, găm thẳng vào Mẹ Khôi. Bà nội khẽ hít một hơi thật sâu, từ tốn cất lời, nhưng mỗi từ bà thốt ra đều đanh thép, vang vọng trong phòng khách.
“Bà nói đúng. Con gái nhà tôi, Vy, dù có mang bầu thật,” Bà nội Vy nhấn mạnh từng chữ, giọng điệu chậm rãi nhưng đầy sức nặng, “thì cũng không phải loại vô chủ để các vị rước về ban ơn như vậy!”
Vy ngồi đó, nghe từng lời bà nội nói mà tim như thắt lại. Một cảm giác ấm ức trào dâng, hòa lẫn với sự tủi nhục khi chuyện riêng tư của mình bị đem ra bêu riếu. Nhưng rồi, trong cái nhói đau đó, một tia hy vọng mong manh chợt lóe lên trong lòng Vy. Bà nội đang bảo vệ cô. Bà nội đang đứng về phía gia đình cô. Mẹ Khôi sững sờ, nét mặt đầy tự mãn ban nãy giờ biến thành vẻ ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng chuyển sang tức giận. Bà không thể tin vào tai mình, một bà già quê mùa lại dám dùng lời lẽ đó để đối đáp với bà ta. Bố Khôi ngồi cạnh cũng nhíu mày, có vẻ khó chịu trước sự cứng rắn bất ngờ của Bà nội Vy. Cả căn phòng khách như đông cứng lại, căng thẳng tột độ.
Mẹ Khôi nghiến răng. Sự sững sờ ban nãy đã biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho vẻ mặt cau có đầy vẻ khinh thường. Bà ta nhìn Bà nội Vy như thể đang nhìn một kẻ ngu dốt cố chấp, một bà già nhà quê không biết điều. Giọng bà ta trở nên sắc lạnh hơn, cố gắng dồn ép không khí, ép cả gia đình Vy vào thế phải khuất phục. Bàn tay Mẹ Khôi siết chặt mép áo dài, biểu lộ sự tức giận tột độ.
“Vậy bà muốn thế nào?” Mẹ Khôi gằn giọng, ánh mắt liếc xéo sang Vy, rồi lại quay phắt về phía Bà nội Vy, “Hay là bà muốn giữ đứa con gái mang bầu này lại làm trò cười cho thiên hạ?”
Lời nói như mũi tên tẩm độc găm thẳng vào tim Vy. Cô cúi gằm mặt xuống, cảm thấy như muốn tan biến vào không khí. Ngực cô nhói lên vì xấu hổ và tủi nhục. Mẹ Vy và Bố Vy ngồi kế bên cũng mặt tái mét, không dám nhìn thẳng vào Mẹ Khôi.
Khôi, người nãy giờ vẫn im lặng như pho tượng, đột nhiên ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh lướt qua Vy một cách vội vàng, rồi lại tránh đi ngay lập tức. Vẻ mặt Khôi lộ rõ sự lúng túng, khó xử, anh không dám đối diện với ánh mắt của Vy, hay bất cứ ai trong gia đình cô. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào mâm ngũ quả, như thể đó là thứ quan trọng nhất trong căn phòng lúc này. Sự im lặng của Khôi như một lời thừa nhận, một sự đồng tình ngầm với những lời lẽ cay nghiệt của mẹ mình, khiến Vy cảm thấy lạnh lẽo và đơn độc hơn bao giờ hết.
Lời nói như mũi tên tẩm độc găm thẳng vào tim Vy. Cô cúi gằm mặt xuống, cảm thấy như muốn tan biến vào không khí. Ngực cô nhói lên vì xấu hổ và tủi nhục. Mẹ Vy và Bố Vy ngồi kế bên cũng mặt tái mét, không dám nhìn thẳng vào Mẹ Khôi.
Khôi, người nãy giờ vẫn im lặng như pho tượng, đột nhiên ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh lướt qua Vy một cách vội vàng, rồi lại tránh đi ngay lập tức. Vẻ mặt Khôi lộ rõ sự lúng túng, khó xử, anh không dám đối diện với ánh mắt của Vy, hay bất cứ ai trong gia đình cô. Anh ta chỉ nhìn chằm chằm vào mâm ngũ quả, như thể đó là thứ quan trọng nhất trong căn phòng lúc này. Sự im lặng của Khôi như một lời thừa nhận, một sự đồng tình ngầm với những lời lẽ cay nghiệt của mẹ mình, khiến Vy cảm thấy lạnh lẽo và đơn độc hơn bao giờ hết.
Vy cố nuốt xuống cục nghẹn đắng chát trong cổ họng. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má, nhưng Vy cắn chặt môi, cố kìm nén tiếng nấc tủi nhục không cho bật ra. Cô ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn sang Khôi, người mà cô từng yêu thương, từng đặt hết niềm tin và hy vọng. Ánh mắt cô cầu xin, mong mỏi một lời bênh vực, một cử chỉ an ủi.
Nhưng Khôi vẫn im lặng như tờ. Anh ta vẫn cúi gằm mặt, tránh né ánh mắt của Vy. Sự im lặng ấy không phải là sự khó xử, mà là sự hèn nhát, sự chấp nhận. Một cảm giác thất vọng tột cùng dâng lên trong lòng Vy, lạnh buốt hơn cả những lời cay nghiệt của Mẹ Khôi.
Vy nghĩ thầm, ‘Khôi, anh cũng chỉ đến thế thôi sao?’ Cô quay mặt đi, trái tim tan nát.
Vy quay mặt đi, trái tim tan nát. Lúc này, Khôi mới khẽ ngẩng đầu. Anh ta lướt mắt qua Vy, rồi lại nhanh chóng tránh sang hướng khác, không dám đối diện với ánh mắt của cô, cũng như ánh mắt sắc như dao cau của Bà nội Vy. Mồ hôi lấm tấm trên trán Khôi, anh cảm thấy ngột ngạt trong bầu không khí căng thẳng đến tột độ. Anh ta hít một hơi thật sâu, cố gắng thu hết can đảm.
“Mẹ ơi,” Khôi nhỏ giọng, gần như thì thầm, giọng anh lạc đi vì căng thẳng, “Có gì mình từ từ nói chuyện ạ…”
Mẹ Khôi, với vẻ mặt đầy khinh miệt, nhìn con trai một cách lạnh lùng. Bà hất tay Khôi ra khi anh vừa định chạm vào cánh tay bà. “Im đi! Chuyện của người lớn, con nít xen vào làm gì?”
Lời nói của Mẹ Khôi như một cái tát trời giáng không chỉ vào Khôi mà còn vào Vy. Khôi tái mặt, cúi gằm xuống, không dám nói thêm lời nào. Anh ta lại một lần nữa trở về với sự im lặng đáng sợ, hèn nhát. Vy nhìn Khôi, lòng đau như cắt. Ngay cả khi Khôi cố gắng lên tiếng, anh ta cũng không hề bênh vực cô, chỉ là một lời can ngăn vô nghĩa, và rồi bị mẹ mình dập tắt một cách không thương tiếc. Cô thấy rõ ràng sự coi thường của Mẹ Khôi dành cho con trai mình, và điều đó chỉ khiến nỗi nhục nhã của Vy thêm chồng chất. Nước mắt của Vy lại tuôn rơi, cô quay mặt đi, không muốn ai nhìn thấy giọt nước mắt yếu đuối của mình nữa.
Bà nội Vy hắng giọng một tiếng khô khốc, phá tan sự im lặng ngột ngạt trong phòng khách. Nụ cười nửa miệng đầy thâm ý nở trên môi bà, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Khôi đang cúi gằm mặt. Bà quay sang, nhìn thẳng vào Khôi, không chút dao động.
“Thằng bé trong bụng Vy không phải con cháu nhà này!” Bà nội Vy tuyên bố, giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát, từng từ như những nhát dao đâm thẳng vào không khí đang căng như dây đàn.
Cả căn phòng bỗng chốc lặng phắc, như thể thời gian đã ngừng lại. Bố Khôi và Mẹ Khôi cứng đờ người, đôi mắt mở to vì kinh ngạc, không tin vào những gì mình vừa nghe. Khôi ngẩng phắt đầu, gương mặt tái mét, đôi mắt dáo dác nhìn quanh, đầy hoang mang. Anh ta không dám nhìn thẳng vào Bà nội Vy, cũng không dám đối diện với ánh mắt sửng sốt của bố mẹ mình.
Trong khi đó, Vy, người đang cúi mặt che đi những giọt nước mắt, bỗng ngẩng phắt dậy. Cô sửng sốt nhìn Bà nội Vy, đôi mắt ngấn lệ mở to, hoàn toàn không hiểu bà đang nói gì. Trong đầu Vy chỉ là một mớ hỗn độn, không tài nào lý giải được câu nói vừa rồi của bà mình.
Mẹ Khôi tái mặt, đôi mắt bà mở lớn, dường như bà không tin vào tai mình. Sự kiêu ngạo thường thấy trên gương mặt bà giờ đây tan biến, thay vào đó là một sự hoang mang tột độ. Bà cố gắng nén cơn sốc, lắp bắp hỏi lại, từng từ như vỡ vụn trong không khí đặc quánh.
“Bà nói… nói cái gì cơ?” Mẹ Khôi thều thào, giọng run rẩy, “Không phải con cháu nhà này? Vậy đứa bé… đứa bé là của ai?”
Khôi vẫn đứng đó, như bị đóng băng. Ánh mắt anh bàng hoàng tột độ, đảo dáo dác rồi đột ngột quay sang nhìn Vy. Trong đôi mắt Khôi lúc này, sự hoang mang đã trộn lẫn với một nỗi nghi ngờ sâu sắc, một sự bối rối đến tột cùng, như thể cả thế giới của anh đang sụp đổ. Anh không tài nào tin được những lời vừa thốt ra từ miệng Bà nội Vy.
Vy, sau khoảnh khắc bàng hoàng, cô vẫn không hiểu. Cô ngước đôi mắt ngấn lệ lên, nhìn Bà nội Vy, rồi lại nhìn Khôi, Mẹ Khôi, Bố Khôi. Một sự bất lực và tủi thân dâng trào. Cô cảm thấy mình như đang bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng mà cô không thể tỉnh dậy. Bố Vy và Mẹ Vy cũng cứng đờ người, không nói được lời nào, chỉ có ánh mắt đầy lo lắng và khó hiểu nhìn Bà nội Vy.
Bố Vy, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, giờ mới chậm rãi đặt chén trà xuống. Ông nhìn thẳng vào Mẹ Khôi và Khôi, giọng nói điềm tĩnh nhưng kiên quyết vang lên, cắt ngang không khí đặc quánh sự hoang mang.
**BỐ VY**
Bà nội nói đúng. Con gái tôi đang mang thai, nhưng là của người đàn ông khác. Đứa bé này không liên quan gì đến gia đình các vị.
Mẹ Khôi và Khôi hoàn toàn chết lặng trước thông tin này. Mẹ Khôi há hốc miệng, đôi mắt bà trợn trừng, không nói nên lời. Sự kiêu ngạo thường trực trên gương mặt bà giờ đây biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ trắng bệch, kinh hoàng. Bà ta ngã phịch xuống ghế, tay vịn chặt lấy thành ghế như sợ ngã.
Khôi đứng chôn chân tại chỗ, cả người anh ta cứng đờ như một bức tượng. Ánh mắt Khôi dán chặt vào Vy, rồi lại chuyển sang Bố Vy, đầy tuyệt vọng và không thể tin được. Cả thế giới trong anh ta vừa sụp đổ không một tiếng động. Sự tức giận bắt đầu nhen nhóm trong đôi mắt, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự bàng hoàng và một nỗi đau thấu tận tâm can.
Vy nhìn Bố Vy, rồi lại nhìn Khôi và Mẹ Khôi, cảm thấy một sự hổ thẹn và tủi nhục dâng trào. Nước mắt cô chảy dài trên má. Cô muốn nói, muốn giải thích, nhưng cổ họng nghẹn ứ lại, không tài nào thốt ra lời.
Mẹ Vy nắm chặt tay Bố Vy, sắc mặt bà cũng trắng bệch, nhưng ánh mắt bà lại tràn đầy sự xót xa nhìn Vy. Bà nội Vy vẫn ngồi đó, lặng lẽ nhìn tất cả, vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhưng đôi mắt bà ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng. Bố Khôi, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, giờ đây cũng nhíu mày, nét mặt ông trầm tư và đầy vẻ khó hiểu. Ông nhìn Mẹ Khôi, rồi Khôi, rồi lại nhìn Bố Vy, dường như đang cố gắng xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau.
Giữa không khí đặc quánh sự căng thẳng, Mẹ Vy lặng lẽ rời tay khỏi Bố Vy. Bà chậm rãi tiến đến bên Vy, từng bước chân nhẹ như sợ làm vỡ tan không gian vốn đã mong manh này. Khi đến gần, bà nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp của mình lên vai Vy. Vy khẽ giật mình, rồi quay lại nhìn mẹ. Ánh mắt Mẹ Vy trìu mến, dịu dàng, nhưng vẫn ẩn chứa nỗi xót xa vô hạn. Bà không nói một lời, chỉ siết nhẹ bàn tay trên vai con gái, như một lời thì thầm không tiếng rằng: “Dù thế nào đi nữa, gia đình vẫn luôn ở bên con.”
Vy cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy khắp cơ thể, xuyên qua từng tế bào. Giữa sự hỗn loạn và tủi nhục đang bủa vây, bàn tay của mẹ là điểm tựa vững chãi, nhắc nhở Vy rằng cô không hề đơn độc. Nước mắt Vy vẫn chảy dài, nhưng giờ đây có thêm chút gì đó của sự nhẹ nhõm, một tia hy vọng mong manh. Mẹ Vy mím môi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía Mẹ Khôi và Khôi, như một lời tuyên bố ngầm rằng dù có chuyện gì xảy ra, con gái bà sẽ được bảo vệ.
Mẹ Vy siết nhẹ bàn tay trên vai Vy, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía Mẹ Khôi và Khôi. Đúng lúc ấy, một tiếng thở dài trầm ấm vang lên. Bà nội Vy, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát mọi thứ, từ từ đứng thẳng dậy. Dù tuổi cao, tấm lưng bà vẫn thẳng tắp, đôi mắt tinh anh quét qua từng gương mặt trong gia đình Khôi, dừng lại lâu hơn một chút ở Khôi, rồi đến Mẹ Khôi. Không khí trong phòng khách nhà Vy như đặc quánh lại, đến nỗi tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bà.
“Thưa các vị,” Bà nội Vy cất giọng, chậm rãi nhưng rõ ràng, từng lời như khắc vào đá, “chuyện hôm nay đã quá rõ ràng. Chúng tôi không cần phải tranh cãi thêm nữa.” Bà đảo mắt qua Khôi, rồi nhìn thẳng vào Mẹ Khôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Mẹ Khôi tái mặt, Bố Khôi vội vàng định mở lời nhưng bị ánh mắt sắc như dao của Bà nội Vy chặn lại.
“Vậy nên,” Bà nội Vy tiếp tục, giọng nói vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự dứt khoát không thể lay chuyển, “đám hỏi này không cần diễn ra nữa.” Cả Khôi và Mẹ Khôi đều sững sờ, không tin vào tai mình. Vy ngước nhìn bà nội, trong lòng dâng lên một cảm xúc hỗn độn. “Gia đình chúng tôi không cần một đám cưới đơn giản,” Bà nội Vy nhấn mạnh từng chữ, “và con gái tôi, Vy, cũng không cần một người chồng không dám đứng ra bảo vệ mình.” Lời bà dứt khoát như một bản án cuối cùng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, ghim chặt lấy những kẻ đang đứng trước mặt. Mẹ Khôi như chết lặng, còn Khôi thì cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt của bất kỳ ai.
Mẹ Khôi, người vừa như bị đóng băng, giờ đây choàng tỉnh. Vẻ cao ngạo trên khuôn mặt bà ta sụp đổ hoàn toàn, thay vào đó là sự luống cuống, sợ hãi. Bà ta vội vàng bước lên một bước, cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng còn sót lại.
MẸ KHÔI
(Giọng run rẩy, gần như van lơn)
Khoan đã! Bà ơi, chuyện này… chắc có hiểu lầm gì đó. Dù sao thì Khôi với con gái bà cũng có tình cảm… Chuyện cưới xin… làm sao có thể hủy ngang được?
Bà nội Vy vẫn đứng đó, tấm lưng thẳng tắp, đôi mắt tinh anh không hề lay chuyển trước sự van vỉ của Mẹ Khôi. Bà nhìn thẳng vào Mẹ Khôi, rồi lướt qua Khôi, người vẫn cúi đầu như tượng gỗ. Vy đứng bên cạnh Mẹ Vy và Bố Vy, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Mẹ Vy siết nhẹ vai mình.
BÀ NỘI VY
(Giọng điệu lạnh nhạt, dứt khoát)
Tình cảm nào? Khi nó sẵn sàng chối bỏ giọt máu của Vy? Khi nó để mặc mẹ mình sỉ nhục con bé? Bà nói xem, đó là thứ tình cảm mà bà muốn con gái tôi gả vào ư?
Mẹ Khôi như chết đứng, mọi lời biện minh nghẹn lại trong cổ họng. Vẻ mặt bà ta trắng bệch, không còn chút khí sắc. Bố Khôi vội vàng kéo nhẹ tay áo Mẹ Khôi, ánh mắt đầy lo lắng, nhưng Mẹ Khôi vẫn không thể rời mắt khỏi Bà nội Vy, toàn thân bà ta run rẩy. Không khí trong phòng khách nhà Vy càng lúc càng trở nên căng thẳng.
Không khí trong phòng khách nhà Vy như đặc quánh lại. Mẹ Khôi vẫn còn đang run rẩy, Mẹ Vy nhẹ nhàng siết chặt vai Vy. Bỗng, Khôi, người nãy giờ cúi đầu như tượng gỗ, chợt như bừng tỉnh. Anh ta ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi và tuyệt vọng. Khôi vội vàng bước đến, quỳ sụp xuống ngay trước mặt Vy, trong ánh mắt kinh ngạc của Mẹ Khôi và Bố Khôi. Anh ta nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Vy, van nài nhìn cô.
KHÔI
(Giọng đứt quãng, nghẹn ngào, run rẩy)
Vy ơi, anh xin lỗi! Anh xin lỗi em! Anh… anh không biết gì cả. Anh không biết mẹ anh lại nói những lời đó. Em… em nói với mẹ anh đi, nói là anh không biết gì hết! Anh sẽ chịu trách nhiệm, anh sẽ cưới em! Anh thật lòng muốn cưới em mà Vy!
Bàn tay của Khôi siết chặt đến mức Vy có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng từ anh ta, nhưng khuôn mặt Vy vẫn không chút biểu cảm. Đôi mắt cô lạnh lùng nhìn thẳng vào Khôi, không một tia cảm xúc. Chậm rãi, Vy rút tay mình ra khỏi bàn tay đang run rẩy của Khôi, như thể chạm vào một vật dơ bẩn. Hành động dứt khoát của Vy khiến Khôi chết lặng. Anh ta ngồi sụp xuống, đôi mắt trừng trừng nhìn vào khoảng không vô định, dường như không thể tin vào những gì vừa xảy ra. Sự im lặng bao trùm cả căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở.
Sự im lặng bao trùm cả căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở. Vy chậm rãi ngước lên, ánh mắt cô lạnh nhạt, không còn chút tình cảm nào dành cho Khôi. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của anh ta, một ánh nhìn sắc như dao, xé nát hy vọng cuối cùng của Khôi.
VY
(Giọng nói khẽ, nhưng dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng)
Khôi, chúng ta đã kết thúc rồi. Tôi không cần một người chồng mà ngay cả khi tôi bị xúc phạm cũng không dám lên tiếng bảo vệ vợ mình.
Khôi run rẩy, cố gắng ngẩng đầu lên, nhưng lời nói tiếp theo của Vy khiến anh ta như bị đóng băng tại chỗ.
VY
(Tiếp tục, giọng kiên định, ánh mắt thoáng lướt qua bụng mình, rồi lại hướng về Khôi)
Đứa bé này, tôi sẽ tự mình nuôi dạy.
Lời nói của Vy như một bản án cuối cùng. Khôi sững sờ, khuôn mặt tái mét, đôi mắt anh ta mờ đi. Anh ta biết, mọi thứ đã thực sự chấm hết. Không còn cơ hội nào nữa. Mẹ Khôi và Bố Khôi ngồi trên ghế, hoàn toàn câm lặng, kinh hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Mẹ Khôi, khuôn mặt đã hoàn toàn tái mét, ánh mắt đầy sự xấu hổ đến cùng cực, không thể thốt ra thêm bất kỳ lời nào. Bà ta vội vàng đứng dậy, kéo tay Khôi đang còn sững sờ ngồi trên ghế, buộc anh ta phải đứng lên theo. Khôi vẫn như người mất hồn, đôi mắt vô định. Mẹ Khôi liếc nhìn Bố Vy và Mẹ Vy bằng một ánh mắt trống rỗng, gắng gượng nặn ra một nụ cười chào hỏi lấy lệ, như muốn nhanh chóng kết thúc sự bẽ bàng này.
Bố Khôi cũng lặng lẽ đứng dậy, không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai trong gia đình Vy. Cả ba người vội vã quay người, bước nhanh ra cửa, bỏ lại hai nải chuối xanh làm sính lễ trơ trọi, lạc lõng trên bàn trà. Không một lời từ biệt thực sự, không một cái cúi đầu xin lỗi. Gia đình Khôi rời khỏi căn nhà trong sự im lặng nặng nề, mang theo sự thất bại ê chề.
Phòng khách nhà Vy chìm trong một sự im lặng đáng sợ, nặng nề đến nghẹt thở. Hai nải chuối xanh trơ trọi trên bàn trà càng khắc sâu thêm nỗi nhục nhã vừa diễn ra. Bố Vy thở dài thườn thượt, nỗi thất vọng và tức giận hiện rõ trên khuôn mặt. Ông tiến lại gần, vòng tay ôm Vy vào lòng, vỗ nhẹ lên tấm lưng run rẩy của con gái. Mẹ Vy ngồi xuống bên cạnh, đưa tay nhẹ nhàng lau đi dòng nước mắt đang lăn dài trên má Vy.
“Con gái của mẹ, đừng khóc nữa con,” Mẹ Vy thủ thỉ, giọng nói chất chứa yêu thương và xót xa. “Có chuyện gì thì cứ nói với bố mẹ. Đừng giữ trong lòng mà khổ.”
Vy, cô gái đang khoác trên mình chiếc áo dài truyền thống vẫn còn nguyên vẹn, gục đầu vào vai mẹ, cuối cùng cũng không kìm được nữa. Những giọt nước mắt uất ức, tủi hờn và sự tức giận bị dồn nén bấy lâu vỡ òa tuôn rơi. Tiếng nức nở của Vy xé tan sự tĩnh lặng, biến không khí vốn đã nặng nề càng trở nên bi thương hơn. Bố Vy và Mẹ Vy siết chặt Vy hơn, như muốn che chở cô khỏi tất cả những tổn thương.
Vy gục đầu vào vai mẹ, những tiếng nức nở vẫn chưa dứt hẳn. Bố Vy và Mẹ Vy siết chặt Vy hơn, như muốn che chở Vy khỏi tất cả những tổn thương. Từ phía sau, Bà nội Vy chậm rãi tiến đến. Gương mặt bà hằn lên dấu vết thời gian nhưng ánh mắt lại toát lên sự kiên nghị. Bà nội Vy đặt tay lên mái tóc của Vy, nhẹ nhàng xoa đầu Vy.
“Con gái của bà là đứa mạnh mẽ,” Bà nội Vy nói, giọng trầm ấm nhưng đầy kiên cường. “Chuyện này qua rồi, con đừng buồn nữa. Đàn ông không tốt thì thôi, chúng ta tự lo cho mình và đứa bé. Rồi con sẽ tìm được hạnh phúc xứng đáng.”
Vy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã vơi đi phần nào nỗi đau. Ánh mắt Vy chạm vào ánh mắt kiên định của Bà nội Vy, và Vy cảm thấy một nguồn sức mạnh kỳ lạ đang chảy vào mình. Nỗi tủi hờn dần nhường chỗ cho quyết tâm.
Vy khẽ gật đầu, lau vội những giọt nước mắt còn vương trên má. Cô đứng dậy, bước chậm về phía chiếc bàn ở giữa phòng khách nhà Vy, nơi hai nải chuối xanh còn lại nằm lẻ loi bên cạnh mâm ngũ quả dở dang. Chúng là minh chứng câm lặng cho một lễ dạm ngõ không thành, cho một cuộc tình đã vỡ. Vy chạm tay vào vỏ chuối lành lạnh, những suy nghĩ vụn vặt về Khôi, về Mẹ Khôi chợt lướt qua. Nhưng chúng nhanh chóng bị dập tắt bởi ngọn lửa quyết tâm vừa được Bà nội Vy thắp lên.
Vy ngước nhìn ra ô cửa sổ đang mở, nơi ánh nắng chiều vẫn dịu dàng rải xuống khu vườn nhỏ. Lòng cô bỗng nhẹ nhõm đến lạ, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Phía trước có thể là một chặng đường đầy thử thách, một con đường mà Vy sẽ phải một mình bước đi, một mình chống chọi với định kiến và khó khăn. Nhưng Vy biết, sâu thẳm trong trái tim mình, cô đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất. Không cần một người đàn ông hèn nhát, không cần một gia đình chỉ biết khinh thường và lợi dụng. Cô có gia đình mình, có Bà nội Vy, có Bố Vy, có Mẹ Vy – những người sẽ luôn ở bên và che chở cho cô và đứa bé.
Vy hít sâu một hơi, lồng ngực căng tràn sự kiên cường. Từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể cô như đang sống lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ mạnh mẽ bước tiếp, sẽ dùng tất cả tình yêu thương và nghị lực để nuôi dạy con thật tốt, để chứng minh cho Khôi và gia đình anh ta thấy, cô hoàn toàn có thể hạnh phúc và thành công mà không cần đến họ. Ánh mắt Vy giờ đây không còn sự yếu đuối, chỉ còn lại sự kiên định và một tia hy vọng rạng ngời cho tương lai.
Thời gian trôi qua, những vết thương lòng dần lành lại, và lòng người cũng tự tìm thấy một bến đỗ bình yên. Vy không còn nhớ về Khôi với nỗi đau hay sự tức giận, mà chỉ còn là một ký ức mờ nhạt về một đoạn đường đã qua. Cô dành trọn tâm huyết cho việc chuẩn bị chào đón thành viên mới, mỗi ngày đều là một niềm vui và sự háo hức. Căn phòng của đứa bé dần được lấp đầy bởi những vật dụng nhỏ xinh, và mỗi mũi kim, mỗi đường chỉ Mẹ Vy và Bà nội Vy thêu trên chiếc áo choàng đều chất chứa tình yêu thương vô bờ bến. Cuộc sống bỗng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Vy nhận ra rằng hạnh phúc không phải là tìm thấy một người đàn ông hoàn hảo, mà là tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, là biết chấp nhận và yêu thương bản thân mình, là được bao bọc bởi tình cảm gia đình. Những khó khăn ban đầu đã tôi luyện Vy trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, độc lập và đầy bản lĩnh. Cô không còn sợ hãi những ánh mắt dò xét hay lời nói ra vào của người đời. Với cô, quan trọng nhất là con mình, là mái ấm nhỏ bé nơi tràn ngập tiếng cười và sự sẻ chia. Vy hiểu rằng, đôi khi, một cánh cửa đóng lại là để một cánh cửa khác rộng lớn hơn mở ra, dẫn lối đến một tương lai tươi sáng và trọn vẹn hơn. Cô mỉm cười, một nụ cười thật sự thanh thản, khi đặt tay lên bụng, cảm nhận từng nhịp đập bé bỏng. Cuộc đời đang rộng mở, và Vy sẵn sàng đón nhận tất cả những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.

