Mang bầu con trùm, trốn 1 năm: Cái kết nghiệt ngã khi vừa về Việt Nam!

Lỡ có bầu với con trai của tr::;ùm yangho khé:t tiế;ng Thanh Hoá, tôi vác bụng b-:ầu b::ỏ tr;ố;:;n sang Đài Loan, ai ngờ 1 năm sau…

Mưa Đài Loan rơi xối xả, như muốn cuốn trôi những tháng ngày tôi sống trong lo âu. Tôi đứng trước gương trong căn phòng trọ chật hẹp, tay ôm bụng b;:ầu đã hơn bảy tháng, lòng nặng trĩu. Từng giọt nước lăn dài trên cửa sổ, gợi tôi nhớ về Thanh Hóa, nơi tôi đã bỏ lại tất cả để ch::ạy: tr:ố::n. Tôi, một cô gái hai mươi ba tuổi, từng nghĩ mình mạnh mẽ, nhưng giờ đây chỉ còn là một bóng hình lạc lối, mang trong mình đứa con của Phong – con trai duy nhất của ông Thắng “Đá Đỏ”, tr;:;ùm yan:g hồ có tiếng ở Thanh Hóa.

Mọi chuyện bắt đầu cách đây một năm, trong một đ:êm đị:nh mệ:nh ở quán :b:::ar ven sông Mã. Phong, với dáng vẻ bất cần và ánh mắt sắc lạnh, đã khiến tôi xiêu lòng. Anh không giống những g:ã tr:;ai khác – anh vừa dịu dàng, vừa ng;uy hi:ể:m. Tôi, một nhân viên ngân hàng bình thường, bị cuốn vào vòng xo;á:y tình cảm với anh mà không hề hay biết thân thế thật sự của anh. Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa Phong và cha anh – ông Hùng, t;rù:m yangho mà cả vùng không ai dám động đến. Họ nói về những p:hi v;:ụ mờ ám, về m:á:::u và :b:;ạ:o l:::-ực. Tôi h:oản;g s:::ợ, muốn rút lui, nhưng đã quá muộn. Tôi phát hiện mình m;ang th::::ai.

Tôi không d:ám nói với Phong. Tôi biết, nếu ở lại, đ:ứa c::::on trong bụng tôi sẽ lớn lên trong thế giới đầy hi:ể:m: ng:u;y. Tôi không muốn con mình sống dưới cái bóng của một ông trù;::m. Vậy là tôi l:én b::ỏ tr;:ốn, lấy hết số tiền tiết kiệm, mua một vé máy bay sang Đài Loan. Tôi nghĩ, chỉ c:ầ;n biến mất, tôi và con sẽ có một cuộc sống mới, an toàn và bình yên.

Đài Loan đón tôi bằng những ngày tháng cô đơn. Tôi làm đủ nghề, từ ph;ục v;:ụ quán ăn đến gia công hàng may mặc, chỉ để kiếm đủ tiền nuôi sống mình và đứa bé sắp chào đời. M;ỗi đêm, t;ôi ôm bụng, hát ru con, nhưng lòng luôn canh cánh nỗi sợ. Sợ rằng một ngày, Phong hoặc ch:a an:h sẽ tìm ra tôi. Dù vậy, tôi vẫn hy vọng, chỉ cần tôi lẩn khuất trong đám đông, họ sẽ không bao giờ tìm thấy.

Cho đến ngày tôi trở về Việt Nam.

Công việc ở Đài Loan không còn đủ để trang trải khi tôi sắp sinh. Tôi quyết định về Thanh Hóa, tìm một khách hàng c;ũ để v:;ay t;i;:ền, hứa sẽ trả lại sau khi sinh con. Máy bay hạ cánh ở sân bay Thọ Xuân vào một buổi chiều mưa tầm tã. Tôi vác bụ;ng b::ầu, kéo vali, mệt mỏi bắt taxi về khách sạn nơi đã hẹn gặp khách hàng. Nhưng khi vừa bước vào sảnh, tôi ch-t lặng. Trước mặt tôi là Phong, đứng cạnh ông Hùng. Cả hai nhìn tôi, ánh mắt lạnh như băng. Phong bước tới, giọng trầm nhưng sắc: “Mai, một là ngoan ngoãn đi về với anh, hai là cha anh sẽ đ;á;::;nh g::;:ãy c;hâ;n em, rồi b:;:::ế cả em và con về nhà.”………

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mang bầu con trùm, trốn 1 năm: Cái kết nghiệt ngã khi vừa về Việt Nam!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt