Mẹ Minh Hạo nhìn Thanh Thanh với ánh mắt đầy vẻ đắc thắng, bà chậm rãi quay sang Đồng Thiển.
“Thanh Thanh à,” giọng mẹ Minh Hạo vang lên, đầy lạnh lùng và uy quyền, “con dâu tôi giờ chỉ có Đồng Thiển thôi. Chuyện đám cưới của Minh Hạo và Thiển Thiển, chúng ta sẽ bàn ngay hôm nay.”
Thanh Thanh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt. Mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên mờ ảo, tiếng mẹ Minh Hạo như vọng lại từ một nơi rất xa. Cô nhìn Đồng Thiển, người đang ngẩng đầu lên, nở một nụ cười đầy vẻ hả hê, dù vẫn cố giữ vẻ ngượng ngùng. Cái thai trong bụng cô dường như cũng đang nhói đau, phản ứng lại với sự tổn thương mà Thanh Thanh đang phải gánh chịu.
Bố Minh Hạo, với gương mặt trầm ngâm, chỉ khẽ lắc đầu. Ông nhìn Minh Hạo, rồi nhìn Thanh Thanh, dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Minh Hạo, với gương mặt tái mét, nắm chặt lấy tay Thanh Thanh, nhưng lực nắm của anh giờ đây chẳng còn mang lại chút an ủi nào.
“Con nói gì mẹ không hiểu,” mẹ Minh Hạo tiếp tục, dường như cố tình nhấn mạnh từng lời, “Mẹ nói, Đồng Thiển là con dâu mẹ. Minh Hạo, con nghe rõ chưa? Con và Thiển Thiển, hai đứa phải kết hôn sớm. Mẹ sẽ sắp xếp mọi thứ.”
Đồng Thiển khẽ gật đầu, đôi mắt hướng về phía Minh Hạo, tràn đầy sự khích lệ và mong đợi. Minh Hạo nhìn mẹ, rồi nhìn Thanh Thanh, vẻ mặt đầy đấu tranh và tuyệt vọng. Anh cố gắng lên tiếng.
“Mẹ, con không thể…”
Chưa kịp nói hết câu, mẹ Minh Hạo đã cắt ngang. “Không thể gì? Con trai mẹ, con có biết Thiển Thiển đang mang thai con của con không? Con bé là người duy nhất mẹ tin tưởng sẽ mang lại vinh quang cho gia đình này. Còn con…” Bà nhìn thẳng vào Thanh Thanh, “con thì sao? Con mang lại được gì cho Minh Hạo?”
Thanh Thanh cảm nhận được ánh mắt khinh miệt của mẹ Minh Hạo xoáy vào mình. Cô không còn sức để đáp trả, chỉ cảm thấy cơn buồn nôn lại trỗi dậy dữ dội hơn. Cô nhìn Minh Hạo, hy vọng anh sẽ nói gì đó, làm gì đó để bảo vệ cô. Nhưng Minh Hạo chỉ biết cúi đầu, hai vai run rẩy.
“Cô ấy…” Minh Hạo thều thào, “cô ấy cũng đang mang thai…”
Lời nói của Minh Hạo như một tiếng sét đánh ngang tai mẹ Minh Hạo. Bà sững sờ, gương mặt từ đắc thắng chuyển sang kinh hoàng. Bà nhìn chằm chằm vào Thanh Thanh, đôi mắt nheo lại dò xét.
“Cái gì? Cô ta cũng có thai sao?” Bà lắp bắp, quay sang Bố Minh Hạo, “Ông xem đi, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Bố Minh Hạo thở dài, bước đến bên cạnh Thanh Thanh, đặt tay lên vai cô. “Thanh Thanh à, chúng ta ngồi xuống nói chuyện.”
Thanh Thanh vẫn còn quá sốc để có thể phản ứng. Cô nhìn mẹ Minh Hạo, thấy trong mắt bà không còn sự khinh miệt mà thay vào đó là một sự tính toán lạnh lùng. Bà nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
“Được rồi,” mẹ Minh Hạo nói, giọng đã dịu đi một chút nhưng vẫn ẩn chứa sự cao ngạo, “Nếu cả hai đứa đều mang thai con của Minh Hạo, vậy thì chúng ta cần phải bàn bạc một cách nghiêm túc. Minh Hạo, con nói đi, con muốn chọn ai?”
Câu hỏi của mẹ Minh Hạo như treo lơ lửng trong không khí, đầy áp lực và chờ đợi. Thanh Thanh nhìn Minh Hạo, trái tim cô đập thình thịch. Đây là khoảnh khắc quyết định. Mọi thứ phụ thuộc vào lời nói tiếp theo của anh.
Minh Hạo chết sững, đứng bật dậy như bị điện giật, đôi mắt anh ta mở to nhìn mẹ với vẻ không thể tin nổi, lắp bắp: “Mẹ… mẹ nói gì vậy? Không thể nào!” Thanh Thanh cảm thấy tim mình như ngừng đập, đầu óc quay cuồng dữ dội.
Mẹ Minh Hạo quay sang con trai, giọng nói vẫn không giấu được sự dứt khoát: “Minh Hạo, con nghe rõ lời mẹ chưa? Con có hai lựa chọn. Một là chọn Đồng Thiển, cô ấy là người mẹ muốn làm con dâu. Hai là chọn Thanh Thanh, nhưng mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận cô ta.” Bà nhìn Minh Hạo dò xét, chờ đợi câu trả lời.
Bố Minh Hạo thở dài, ông siết chặt vai Thanh Thanh, nhưng lực siết của ông không đủ xoa dịu sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy cô. Ông biết, đây là thời khắc quan trọng nhất, là nơi mà tình yêu và trách nhiệm sẽ bị thử thách.
Đồng Thiển nở một nụ cười nửa vời, đôi mắt liếc nhìn Thanh Thanh đầy vẻ thách thức. Cái thai trong bụng cô như đang cùng chủ nhân hít thở trong bầu không khí căng thẳng này. Cô ta biết mình đã nắm chắc phần thắng, chỉ chờ Minh Hạo đưa ra phán quyết.
Minh Hạo quay phắt lại nhìn Thanh Thanh, gương mặt anh đầy sự giằng xé. Anh nhìn thấy nỗi đau đớn, sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt cô. Anh mở miệng, cố gắng tìm kiếm một lời nói nào đó để cứu vãn tình hình, để khẳng định tình cảm của mình. Nhưng cổ họng anh nghẹn lại, không thể phát ra âm thanh.
Mẹ Minh Hạo thấy sự im lặng của con trai thì càng thêm đắc ý. Bà tiến thêm một bước, nhìn thẳng vào Thanh Thanh với ánh mắt đầy khinh miệt: “Thanh Thanh, cô tự biết mình đi. Đừng cố níu kéo một người không thuộc về mình. Minh Hạo không còn là của cô nữa.”
Thanh Thanh ngẩng đầu lên, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Cô nhìn thẳng vào mắt mẹ Minh Hạo, rồi chuyển sang Minh Hạo. Vẻ mặt cô giờ đây không còn là sự hoang mang nữa, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường.
“Minh Hạo,” Thanh Thanh cất tiếng, giọng cô tuy yếu ớt nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, “anh trả lời mẹ đi. Anh muốn chọn ai?”
Câu hỏi của Thanh Thanh như một nhát dao chí mạng cứa vào tim Minh Hạo. Anh nhìn mẹ, nhìn Đồng Thiển, rồi lại nhìn Thanh Thanh. Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt Thanh Thanh, nơi anh nhìn thấy sự tổn thương, nhưng cũng là cả một niềm tin mong manh.
Bố Minh Hạo thấy con trai còn do dự, ông lên tiếng: “Minh Hạo, con phải đưa ra quyết định. Đừng để những lời này định đoạt cuộc đời con.”
Minh Hạo hít một hơi sâu, anh nhắm mắt lại, rồi mở mắt ra, nhìn thẳng vào mẹ mình. “Mẹ,” anh nói, giọng anh giờ đây đã vững vàng hơn, dù vẫn còn một chút run rẩy, “con… con yêu Thanh Thanh.”
Mẹ Minh Hạo trợn tròn mắt, bà lùi lại một bước như không tin vào tai mình. “Cái gì? Con nói gì cơ?”
Đồng Thiển sững sờ, nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô ta nhìn Minh Hạo, vẻ mặt đầy căm phẫn.
“Con nói con yêu Thanh Thanh,” Minh Hạo lặp lại, anh tiến đến bên Thanh Thanh, nắm lấy tay cô thật chặt, “con sẽ không bao giờ bỏ rơi cô ấy. Dù mẹ có không chấp nhận, dù cô có là ai đi nữa, con vẫn sẽ chọn Thanh Thanh.”
Mẹ Minh Hạo tức giận đến run người. Bà nhìn Minh Hạo như nhìn kẻ xa lạ. “Con… con dám cãi lời mẹ?”
Thanh Thanh nhìn Minh Hạo, trong mắt cô đã có chút hy vọng. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, nó như một lời khẳng định mạnh mẽ nhất.
Đồng Thiển nhìn Minh Hạo, rồi quay sang mẹ anh, khóc lóc: “Mẹ, anh ấy nói vậy sao? Anh ấy bỏ con và đứa bé sao?”
Bố Minh Hạo bước lên, đặt tay lên vai Minh Hạo. “Được. Nếu con đã quyết định như vậy, thì đó là lựa chọn của con.”
Mẹ Minh Hạo giận dữ nhìn hai mẹ con Minh Hạo và Đồng Thiển, rồi quay sang Thanh Thanh với ánh mắt đầy thù hận. Bà gằn giọng: “Được thôi. Hôm nay tôi sẽ cho hai mẹ con cô biết thế nào là hậu quả.”
Mẹ Minh Hạo tức giận đến run người. Bà nhìn Minh Hạo như nhìn kẻ xa lạ. “Con… con dám cãi lời mẹ?”
Thanh Thanh nhìn Minh Hạo, trong mắt cô đã có chút hy vọng. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, nó như một lời khẳng định mạnh mẽ nhất.
Đồng Thiển nhìn Minh Hạo, rồi quay sang mẹ anh, khóc lóc: “Mẹ, anh ấy nói vậy sao? Anh ấy bỏ con và đứa bé sao?”
Bố Minh Hạo bước lên, đặt tay lên vai Minh Hạo. “Được. Nếu con đã quyết định như vậy, thì đó là lựa chọn của con.”
Mẹ Minh Hạo giận dữ nhìn hai mẹ con Minh Hạo và Đồng Thiển, rồi quay sang Thanh Thanh với ánh mắt đầy thù hận. Bà gằn giọng: “Được thôi. Hôm nay tôi sẽ cho hai mẹ con cô biết thế nào là hậu quả.”
Bà ta quay người, sải bước nhanh ra khỏi phòng khách. Bố Minh Hạo thở dài, ánh mắt ông nhìn Thanh Thanh đầy cảm thông. Đồng Thiển nhìn Minh Hạo với vẻ trách móc, rồi cũng vội vã đi theo mẹ chồng tương lai, miệng vẫn không ngừng oán thán.
Cả căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc của Thanh Thanh. Minh Hạo siết chặt tay cô, ánh mắt anh đầy sự ăn năn và quyết tâm.
MINH HẠO
(Giọng run run)
Thanh Thanh, em tin anh, được không? Anh biết anh đã sai. Rất sai. Nhưng anh không bao giờ muốn mất em.
Thanh Thanh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô đẫm lệ. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân cô. Những lời nói yêu thương của Minh Hạo giờ đây nghe thật xa vời. Nỗi đau đớn, sự phản bội đột ngột ập đến khiến cô choáng váng.
THANH THANH
(Nghẹn ngào, giọng lạc đi)
Anh… anh đã hứa với em… Anh đã hứa! Anh đã lừa dối tôi!
Cô cảm thấy một cú sốc điện chạy khắp người, đầu óc quay cuồng dữ dội. Cô run rẩy nhìn Minh Hạo, nước mắt bất giác trào ra. Lời hứa ngày nào, những dự định về tương lai, tất cả giờ đây vỡ vụn như kính. Cô không thể tin nổi những gì đang diễn ra. Minh Hạo, người cô yêu thương, người cô tin tưởng tuyệt đối, lại có thể phản bội cô như vậy.
MINH HẠO
(Cố gắng giải thích)
Không, Thanh Thanh, anh không lừa dối em. Em hiểu lầm rồi. Mẹ anh… bà ấy ép anh…
THANH THANH
(Hất tay anh ra, giọng đầy đau đớn)
Hiểu lầm? Anh còn dám nói là hiểu lầm sao? Em đã thấy mọi chuyện rồi! Anh và cô ta… cả hai mẹ con… Anh có biết em đang mang thai con của anh không?
Lời nói của Thanh Thanh như một gáo nước lạnh tạt vào Minh Hạo. Anh hoàn toàn quên mất điều đó trong cơn hỗn loạn vừa rồi.
MINH HẠO
(Sững sờ, rồi hoảng hốt)
Cái gì? Em… em có thai? Sao em không nói cho anh biết sớm hơn?
THANH THANH
(Cười chua chát)
Sớm hơn? Để anh có thể chuẩn bị cho một “kế hoạch” khác sao? Anh thấy đấy, em còn chưa kịp nói, anh đã có “vợ” và “con” rồi.
Cô quay người, bước đi loạng choạng ra khỏi nhà Minh Hạo, để lại Minh Hạo đứng sững đó, bàng hoàng và tuyệt vọng. Tin tức về cái thai của Thanh Thanh khiến anh đối mặt với một thực tế còn tàn khốc hơn cả sự phản đối của mẹ.
Mẹ Minh Hạo bước vào một căn phòng sang trọng, không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở. Bà ngồi phịch xuống ghế sofa bọc da, đôi mắt nheo lại đầy tính toán. Bên cạnh bà, Bố Minh Hạo im lặng quan sát, tay đặt lên đầu gối.
MINH HẠO (MẸ)
(Giọng nói trầm thấp, đầy vẻ hả hê)
Tôi đã nói rồi mà. Chỉ có Đồng Thiển mới xứng với Minh Hạo nhà tôi. Con bé là con nhà danh giá, gia đình có môn đăng hộ đối, giúp ích cho sự nghiệp của thằng bé. Còn cái thứ con bé kia…
Bà dừng lại, nhếch mép cười khinh bỉ.
MINH HẠO (MẸ)
Quan trọng nhất là, đứa cháu này phải được sinh ra trong một gia đình danh giá, chứ không phải cái xó xỉnh nào đó. Tôi không bao giờ chấp nhận một đứa cháu mang dòng máu “nhà quê” hay “mồ côi” đâu.
Bố Minh Hạo khẽ thở dài, ánh mắt ông vẫn hướng về phía mẹ Minh Hạo, nhưng trong đó ẩn chứa một sự mệt mỏi.
BỐ MINH HẠO
Em có chắc là mình đang làm đúng không? Chuyện này…
MINH HẠO (MẸ)
(Ngắt lời chồng)
Đúng hay sai, tôi tự biết. Minh Hạo nó còn non lắm, cần người định hướng. Thanh Thanh đó, nó chỉ là một con cáo già trơ trẽn, biết cách lợi dụng lòng tốt của thằng bé thôi. Giờ thì cô ta đã thấy rõ bộ mặt thật của gia đình ta rồi. Cô ta sẽ không bao giờ dám bước chân vào đây nữa đâu.
Bà vươn tay, lấy một tách trà, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt vẫn không rời khỏi khoảng không vô định. Bà ta hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của Bố Minh Hạo. Một tia sáng khác thường lóe lên, một sự quyết tâm bí ẩn.
BỐ MINH HẠO
Nếu em đã quyết định như vậy, thì cứ làm theo ý em đi. Nhưng nhớ kỹ lời anh nói, mọi chuyện đều có cái giá của nó.
Mẹ Minh Hạo chỉ đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ, nụ cười tự mãn vẫn còn đọng trên môi. Bà tin rằng mọi thứ đang diễn ra theo đúng kế hoạch của mình. Bà không hề hay biết, phía sau cánh cửa nhà họ, một cuộc chiến mới chỉ vừa bắt đầu.
BỐ MINH HẠO gật đầu đồng tình, ánh mắt lạnh lùng nhìn Thanh Thanh. Ông nói một cách dứt khoát:
BỐ MINH HẠO
Minh Hạo, con phải biết suy nghĩ cho tương lai. Thiển Thiển và đứa bé cần một danh phận rõ ràng. Chuyện của con và cô ta… nên chấm dứt tại đây.
Thanh Thanh cảm thấy như có hàng ngàn mũi dao đâm vào tim, cô đơn tột cùng. Cô cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.
THANH THANH
(Giọng nghẹn lại)
Dù sao thì con cũng là mẹ của đứa bé trong bụng…
MẸ MINH HẠO
(Ngắt lời, giọng mỉa mai)
Mẹ của đứa bé? Con có chắc là mình còn xứng đáng với danh phận đó không? Con nhìn lại mình đi. Một kẻ mồ côi, không có gia thế, chỉ biết bám víu vào Minh Hạo. Còn Đồng Thiển, cô ấy là tương lai của gia đình này. Con thì chỉ là vướng víu.
Bố Minh Hạo quay sang nhìn con trai, ánh mắt đầy sự kỳ vọng và cả sự thất vọng.
BỐ MINH HẠO
Minh Hạo, bố hy vọng con đủ sáng suốt để đưa ra lựa chọn đúng đắn. Gia đình này cần sự ổn định và một người xứng đáng.
Minh Hạo nhìn Thanh Thanh, rồi nhìn Đồng Thiển đang đứng bên cạnh mẹ mình, gương mặt vô cảm. Thanh Thanh thấy rõ sự chần chừ trong mắt anh, nhưng rồi anh lại quay đi. Nước mắt cô trào ra không thể kìm nén. Cô quay người, bước nhanh ra khỏi căn phòng, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng khóc nức nở. Cô biết, từ giây phút này, cuộc đời cô đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Đồng Thiển lúc này mới khẽ ngẩng đầu lên. Gương mặt cô ấy hơi ửng hồng, nhưng đôi môi lại khẽ nhếch lên một cách đầy tự tin. Ánh mắt lướt qua Thanh Thanh với chút thách thức, rồi lại nhanh chóng cúi xuống, vẻ mặt đanh lại. Cô ấy khẽ nói, giọng còn vương chút run rẩy nhưng ẩn chứa sự cương quyết.
ĐỒNG THIỂN
Con… con không muốn đứa bé không có bố.
Mẹ Minh Hạo nghe vậy thì cười khẩy, bà ta nhìn Đồng Thiển với vẻ khinh bỉ.
MẸ MINH HẠO
Ồ, vậy là con cuối cùng cũng hiểu ra rồi. Tốt lắm. Gia đình này không có chỗ cho những đứa con không cha.
Thanh Thanh đứng đó, toàn thân cứng đờ. Lời nói của Đồng Thiển như một nhát dao chí mạng, cứa vào tim cô. Cô nhìn Minh Hạo, mong chờ một lời giải thích, một sự phản kháng nào đó từ anh. Nhưng Minh Hạo chỉ đứng im, đôi mắt nhìn xuống sàn nhà, gương mặt trống rỗng. Anh ta không hề quay lại nhìn cô, cũng không nói một lời nào để bảo vệ cô hay đứa con của họ. Thanh Thanh cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Sự im lặng của Minh Hạo còn đáng sợ hơn cả những lời lẽ cay nghiệt của mẹ anh ta. Bố Minh Hạo khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh lùng.
BỐ MINH HẠO
Thiển Thiển nói đúng. Minh Hạo, con nên suy nghĩ kỹ về trách nhiệm của mình. Đứa bé cần một gia đình trọn vẹn. Còn cô… (ông ta liếc nhìn Thanh Thanh đầy ý xét nét) …cô nên hiểu vị trí của mình.
Thanh Thanh không thể chịu đựng thêm nữa. Cổ họng cô nghẹn ứ. Cô liếc nhìn Đồng Thiển lần cuối, thấy được sự đắc thắng lóe lên trong mắt cô ta. Nước mắt trào ra, Thanh Thanh quay người, bước nhanh ra khỏi nhà Minh Hạo, tiếng giày cao gót nện mạnh trên sàn nhà vang vọng như tiếng trống trận cuối cùng. Cô không biết mình sẽ đi về đâu, chỉ biết rằng mọi thứ đã sụp đổ.
Minh Hạo vội vàng quay sang Thanh Thanh, nắm lấy tay cô nhưng bàn tay anh ta run rẩy, giọng yếu ớt cầu xin:
MINH HẠO
Thanh Thanh, em nghe anh giải thích… anh… anh thật sự yêu em, nhưng chuyện này anh không thể làm khác… Xin em, đừng rời bỏ anh!
Thanh Thanh giật mạnh tay mình ra khỏi Minh Hạo. Nước mắt cô trào ra không kiểm soát, nhưng trong đôi mắt ấy giờ đây đã ánh lên một sự kiên quyết lạnh lùng. Cô nhìn thẳng vào Minh Hạo, giọng nói tuy run rẩy nhưng lại vang vọng sự đanh thép.
THANH THANH
Giải thích? Anh muốn giải thích cái gì đây? Về việc anh qua lại với Đồng Thiển khi em đang mang thai con của anh? Về việc anh để mẹ anh sỉ nhục em trước mặt anh? Về việc anh im lặng nhìn em bị đẩy ra khỏi cuộc đời anh?
Minh Hạo nhìn Thanh Thanh, ánh mắt anh ta đầy tuyệt vọng và hoảng loạn. Anh ta muốn nói gì đó, nhưng những lời lẽ như mắc kẹt lại trong cổ họng.
MINH HẠO
Không… không phải vậy… Thanh Thanh, anh xin em…
Mẹ Minh Hạo khẽ cười khẩy, bà ta bước tới, đứng chắn giữa Minh Hạo và Thanh Thanh.
MẸ MINH HẠO
Cô còn đứng đây làm gì? Chẳng lẽ không nghe rõ lời thằng bé nói sao? Nó nói nó yêu cô, nhưng cô không phải là người nó có thể ở bên. Cô nghĩ mình là ai mà đòi hỏi ở gia đình này?
Đồng Thiển, vẫn ngồi đó với vẻ mặt đắc thắng, khẽ nhếch mép cười. Cô ta liếc nhìn Thanh Thanh với ánh mắt khinh miệt.
ĐỒNG THIỂN
Chị Thanh Thanh à, chị cũng nên biết thân biết phận. Ai mới là người xứng đáng ở bên cạnh Minh Hạo và sinh con cho nó đây. Chị không có gia đình, chị là trẻ mồ côi, còn em… em có mẹ anh yêu thương.
Lời lẽ của Đồng Thiển như nhát dao cuối cùng đâm vào tim Thanh Thanh. Cô nhìn Đồng Thiển, rồi lại nhìn Minh Hạo. Anh ta vẫn đứng đó, như một pho tượng vô hồn, không một lời phản kháng. Sự im lặng của Minh Hạo đã nói lên tất cả. Thanh Thanh cảm thấy toàn thân mình tê dại. Nụ cười tự tin, mạnh mẽ trước đây giờ chỉ còn là tro bụi. Cô quay người lại, không còn muốn nhìn thêm bất cứ điều gì nữa. Tiếng giày cao gót vang lên một cách dứt khoát trên nền gạch, như tiếng trống tiễn biệt cho một đoạn tình yêu đã chết. Thanh Thanh bước ra khỏi căn nhà lạnh lẽo ấy, bỏ lại phía sau những lời cay nghiệt, sự phản bội và một tương lai mờ mịt.
BỐ MINH HẠO
(Sau khi Thanh Thanh rời đi, giọng nói lạnh lùng vang lên)
Tốt lắm. Bây giờ thì mọi chuyện đã rõ ràng. Minh Hạo, con về phòng đi. Còn Thiển Thiển, ở lại đây với mẹ.
Minh Hạo đứng trân người, nhìn theo bóng lưng Thanh Thanh khuất dần. Trong lòng anh ta trào lên một nỗi ân hận tột cùng, nhưng tất cả đã quá muộn.
Thanh Thanh giật mạnh tay ra khỏi Minh Hạo. Ánh mắt cô lạnh như băng, không còn chút hơi ấm nào. Cô đứng dậy, nhìn thẳng vào anh ta và Đồng Thiển. Giọng cô dứt khoát vang lên, dù có chút run rẩy nhưng lại đầy sức nặng.
THANH THANH
Anh không cần giải thích. Tất cả đã rõ ràng rồi. Tôi đã quá tin anh và giờ tôi sẽ không tin bất cứ điều gì nữa!
Minh Hạo nhìn Thanh Thanh, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn. Anh ta muốn níu giữ cô, nhưng như một kẻ mất hồn, không thể thốt nên lời. Mẹ Minh Hạo, với nụ cười khinh bỉ trên môi, bước đến, đứng chắn ngang đường đi của Thanh Thanh.
MẸ MINH HẠO
Con gái à, nhìn xem, cô ta nghĩ mình là ai mà dám đứng đây đòi hỏi. Bố mẹ nó đã qua đời, cô ta là kẻ vô gia cư, vô thân. Còn Đồng Thiển là con gái cưng của bạn làm ăn với gia đình này. Ai mới là người xứng đáng với gia đình này đây?
Đồng Thiển, từ chỗ ngồi, khẽ nhếch mép cười. Cô ta nhìn Thanh Thanh với ánh mắt đầy tự mãn và khinh thường. Vòng tay đặt lên bụng, cô ta thản nhiên vuốt ve.
ĐỒNG THIỂN
Chị Thanh Thanh ạ, chị nên biết rõ địa vị của mình. Chị không có gia đình, không có sự hậu thuẫn. Còn em, em có bố mẹ chồng yêu thương, và quan trọng nhất, em đang mang trong mình dòng dõi nhà họ. Minh Hạo chọn ai, chị cũng nên biết.
Thanh Thanh quay phắt lại nhìn Đồng Thiển, rồi lại nhìn Minh Hạo. Anh ta vẫn đứng đó, im lặng như một bức tượng, ánh mắt né tránh sự chất vấn của cô. Sự im lặng ấy là câu trả lời tàn nhẫn nhất. Thanh Thanh cảm thấy mọi thứ sụp đổ. Nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi. Cô lùi lại, bước đi dứt khoát. Tiếng giày cao gót vang lên trên sàn nhà, như những nhát dao cứa vào tim những người ở lại. Thanh Thanh rời khỏi căn nhà lạnh lẽo ấy, bỏ lại phía sau sự phản bội, những lời cay độc và một tương lai mờ mịt.
BỐ MINH HẠO
(Giọng lạnh lùng vang lên khi Thanh Thanh vừa khuất dạng)
Tốt. Mọi chuyện đã rõ ràng rồi. Minh Hạo, con lên phòng đi. Đồng Thiển, con ở lại ăn cơm với mẹ.
Minh Hạo đứng đờ người, nhìn theo bóng lưng Thanh Thanh xa dần. Trong tim anh ta dâng lên một nỗi ân hận dâng trào, nhưng tất cả đã quá muộn. Anh ta biết, mình đã đánh mất thứ quý giá nhất đời mình.
MẸ MINH HẠO
(Giọng chua chát, đầy khinh miệt)
Cô đi thì đi đi, có đứa con trong bụng cũng không giúp cô đổi đời được đâu. Đừng hòng bước chân vào nhà này thêm một lần nào nữa! Đồ hồ ly tinh!
Thanh Thanh khựng lại, ánh mắt dán chặt vào người phụ nữ đang đứng chắn ngang đường mình. Lời nói của bà ta như những nhát dao sắc lạnh, cứa sâu vào tim cô. Mẹ Minh Hạo tiến lại gần hơn, ánh mắt soi mói đánh giá từ đầu đến chân Thanh Thanh, vẻ khinh bỉ lộ rõ trên từng nét mặt. Bà ta đưa tay chỉ thẳng vào mặt Thanh Thanh, giọng điệu càng thêm cay độc.
MẸ MINH HẠO
Thậm chí cái thai trong bụng cô cũng chỉ là một gánh nặng, một vết nhơ cho Minh Hạo và gia đình này thôi. Cô nhìn lại mình đi, một kẻ mồ côi, không gia đình, không chỗ dựa. Cô nghĩ với thân phận như vậy, cô có thể bước chân vào một gia đình danh giá như chúng tôi sao? Cút đi cho khuất mắt!
Đồng Thiển, nụ cười đắc thắng vẫn còn vương trên môi, cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh mẹ Minh Hạo. Cô ta tự tin vuốt ve bụng bầu, ánh mắt nhìn Thanh Thanh đầy thách thức.
ĐỒNG THIỂN
Chị Thanh Thanh, chị nên tự biết mình là ai. Chị không có gì cả. Còn em, em có bố mẹ chồng yêu quý, và quan trọng hơn, em đang mang dòng máu của nhà họ. Minh Hạo đã chọn ai, chị cũng nên hiểu rõ. Đừng cố chấp nữa.
Thanh Thanh quay phắt lại nhìn Minh Hạo, anh ta vẫn đứng im như pho tượng, ánh mắt né tránh mọi sự chất vấn từ cô. Sự im lặng của anh ta là sự phản bội tàn khốc nhất. Một nụ cười gượng gạo thoáng qua trên môi Thanh Thanh. Cô lùi lại, bước chân dứt khoát. Tiếng giày cao gót lóc cóc trên sàn nhà như những nhát búa giáng xuống trái tim cô. Thanh Thanh rời khỏi căn nhà lạnh lẽo ấy, bỏ lại sau lưng sự phản bội và những lời cay độc.
BỐ MINH HẠO
(Giọng lạnh lùng vang lên khi Thanh Thanh vừa khuất dạng)
Tốt. Mọi chuyện đã rõ ràng rồi. Minh Hạo, con lên phòng đi. Đồng Thiển, con ở lại ăn cơm với mẹ.
Minh Hạo đứng đờ người, nhìn theo bóng lưng Thanh Thanh xa dần. Trong tim anh ta dâng lên một nỗi ân hận dâng trào, nhưng tất cả đã quá muộn. Anh ta biết, mình đã đánh mất thứ quý giá nhất đời mình.
Thanh Thanh dừng lại, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh. Cô quay đầu nhìn thẳng vào mẹ Minh Hạo với ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Cô không nói một lời, nhưng khí chất toát ra sự mạnh mẽ, ngầm thề sẽ khiến bà phải hối hận và phải trả giá cho những lời lẽ này.
Đôi mắt Thanh Thanh quét qua gương mặt nham hiểm của mẹ Minh Hạo, rồi dừng lại ở Đồng Thiển đang đứng cạnh, nụ cười đắc thắng còn chưa tắt. Cô lướt mắt sang Minh Hạo, người cha của đứa bé trong bụng cô, nhưng anh ta chỉ biết cúi gằm mặt, không dám đối diện.
Trong lòng Thanh Thanh bỗng dâng lên một sự phẫn nộ âm ỉ. Những lời lẽ cay độc của mẹ Minh Hạo, sự khinh bỉ trong ánh mắt Đồng Thiển, và sự hèn nhát của Minh Hạo, tất cả những điều đó như đổ thêm dầu vào lửa. Cô đã từng nghĩ mình yêu Minh Hạo, yêu cả gia đình anh ta, nhưng giờ đây, cô nhận ra tất cả chỉ là ảo vọng.
Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi Thanh Thanh. Cô đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng bầu của mình, nơi sinh linh bé bỏng đang lớn dần từng ngày. Nước mắt cô chợt nhạt nhòa, nhưng ý chí lại càng thêm sắt đá. Cô không cần sự thương hại của bất kỳ ai, càng không cần những lời lẽ độc địa đó.
Thanh Thanh hít một hơi thật sâu, rồi quay người bước đi. Mỗi bước chân của cô giờ đây dứt khoát và vững vàng hơn bao giờ hết. Cô không còn nhìn lại, không còn ngoái đầu. Cô biết, con đường phía trước còn rất nhiều khó khăn, nhưng cô tin vào bản thân mình, tin vào sức mạnh của một người mẹ.
“Tôi sẽ không để ai coi thường mẹ con tôi!” Thanh Thanh thầm nhủ, giọng nói vang vọng trong tâm trí cô, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời tuyên bố nào. Cô sẽ tự mình tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà không ai có thể chạm vào.
Khi bóng dáng Thanh Thanh khuất hẳn sau cánh cửa, không gian trong nhà Minh Hạo trở nên im lặng đến đáng sợ. Bố Minh Hạo, người nãy giờ vẫn đứng im lặng như một pho tượng, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông đầy vẻ thản nhiên.
BỐ MINH HẠO
(Giọng lạnh lùng vang lên khi Thanh Thanh vừa khuất dạng)
Tốt. Mọi chuyện đã rõ ràng rồi. Minh Hạo, con lên phòng đi. Đồng Thiển, con ở lại ăn cơm với mẹ.
Minh Hạo đứng đờ người, nhìn theo bóng lưng Thanh Thanh xa dần. Trong tim anh ta dâng lên một nỗi ân hận dâng trào, nhưng tất cả đã quá muộn. Anh ta biết, mình đã đánh mất thứ quý giá nhất đời mình.
Cánh cửa nhà Minh Hạo đóng sập lại, âm thanh vang vọng như một lời tuyên án. Thanh Thanh bước đi trên vỉa hè, những bước chân đều đặn, dứt khoát. Chiếc túi xách trên tay cô giờ đây không còn là gánh nặng, mà là biểu tượng của sự độc lập. Nước mắt đã ngừng rơi, thay vào đó là một sự bình tĩnh đến đáng sợ. Cô không còn mảy may nghĩ đến những lời lăng mạ, sự khinh bỉ hay sự hèn nhát của Minh Hạo. Tất cả đã trở thành dĩ vãng.
Đầu óc Thanh Thanh giờ đây chỉ còn vang vọng một suy nghĩ duy nhất: “Mình sẽ làm được.” Lời mời làm việc từ tập đoàn DL danh tiếng như một tia sáng rực rỡ, soi đường cho cô trong đêm tối. Cô đã từng có tất cả, rồi mất tất cả, nhưng giờ đây, cô lại có một khởi đầu mới, một cơ hội để chứng minh bản thân. Cô không còn là cô gái mồ côi, yếu đuối, chỉ biết dựa dẫm vào tình yêu hão huyền. Cô là Thanh Thanh, một người phụ nữ mạnh mẽ, sắp làm mẹ, và cô sẽ chiến đấu vì tương lai của con mình.
Cô lấy điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, mở danh bạ. Một cái tên hiện lên: “Trưởng phòng Nhân sự – DL Group”. Thanh Thanh hít một hơi sâu, rồi nhấn nút gọi.
THANH THANH
(Giọng nói bình tĩnh, pha chút quyết tâm)
Alo, tôi là Thanh Thanh đây ạ. Về lời đề nghị làm việc tại tập đoàn DL… Tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Tôi nhận lời.
Bên kia đầu dây, giọng nói của Trưởng phòng Nhân sự đầy vẻ ngạc nhiên nhưng cũng không giấu được sự vui mừng.
TRƯỞNG PHÒNG NHÂN SỰ (GIỌNG NÓI)
Thật tuyệt vời, cô Thanh Thanh! Chúng tôi rất vui mừng khi cô đưa ra quyết định này. Tập đoàn DL luôn chào đón những nhân tài như cô.
Thanh Thanh khẽ mỉm cười. Cuộc gọi kết thúc, cô cất điện thoại, ngẩng cao đầu. Ánh nắng buổi chiều chiếu lên gương mặt cô, làm nổi bật lên vẻ đẹp kiên cường. Cô biết rằng chặng đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng với sự tự tin và ý chí mãnh liệt, Thanh Thanh tin rằng mình sẽ chinh phục được tất cả. Cô nhìn về phía xa, nơi có một tương lai tươi sáng đang chờ đợi, một tương lai mà cô tự tay mình kiến tạo.
Cánh cửa khép lại, bỏ lại sau lưng Minh Hạo một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Bố mẹ anh nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng. Minh Hạo muốn đuổi theo Thanh Thanh, muốn níu giữ cô lại, nhưng bàn tay bố mẹ đã giữ chặt lấy cánh tay anh.
MẸ MINH HẠO
(Giọng khẩn khoản)
Hạo à, đừng đi. Mẹ biết con đang rất sốc, nhưng bây giờ có nói gì cũng đã muộn rồi.
BỐ MINH HẠO
Đúng vậy con trai. Mọi chuyện đã đi quá xa. Con cần phải bình tĩnh lại.
Minh Hạo gục xuống chiếc ghế sofa bọc da, hai tay ôm chặt lấy đầu. Cảm giác mất mát như một cơn sóng thần ập đến, cuốn trôi đi tất cả. Anh cảm thấy mình đã đánh mất thứ quý giá nhất cuộc đời. Tiếng gọi “Thanh Thanh!” vang lên trong vô vọng, nghẹn ngào, đầy hối hận và dằn vặt. Anh nhìn thấy hình ảnh Thanh Thanh kiên cường bước đi, hình ảnh cô nắm lấy cơ hội mới, và trong lòng anh là một vực sâu của sự tuyệt vọng. Đồng Thiển, cô ta vẫn đang ở đây, mang thai đứa con của anh, nhưng lúc này, Minh Hạo chỉ thấy một khoảng trống rỗng. Lời nói cay nghiệt, hành động hèn nhát của anh như những nhát dao cứa vào tim. Thanh Thanh sẽ đi về đâu? Cô ấy có ổn không? Sẽ có một tương lai nào cho đứa bé trong bụng cô, và cho đứa bé của anh với Đồng Thiển? Tất cả những câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm trí anh, tra tấn anh không ngừng.
Con đường vắng hoe, ánh đèn đường vàng vọt phủ lên mặt đất ẩm ướt. Thanh Thanh bước đi, từng bước nặng trĩu. Nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nhưng dần khô đi, nhường chỗ cho một ánh mắt kiên cường khác lạ. Cô siết chặt lấy chiếc túi xách, hơi thở dần đều lại.
Một giọng nói vang lên trong tâm trí cô, rõ ràng và dứt khoát. Lời mời làm việc từ tập đoàn DL danh tiếng. Một cơ hội vàng, một bước ngoặt có thể thay đổi hoàn toàn tương lai của cô. DL. Tập đoàn mà bao người mơ ước được đặt chân tới.
Cô nhớ lại vẻ mặt khinh bỉ của mẹ Minh Hạo, sự hèn nhát của bố anh ta, và cả Minh Hạo, người đàn ông mà cô từng hết lòng yêu thương, giờ đây lại sụp đổ dưới sức ép của gia đình. Một cơn đau nhói lên trong lồng ngực, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi một nhận thức mãnh liệt.
Tại sao cô lại phải vì những người đó mà gục ngã? Tại sao cô lại phải dựa dẫm vào một người đàn ông không đủ mạnh mẽ để bảo vệ mình và con của họ? Thanh Thanh dừng bước, nhìn thẳng về phía trước, nơi con đường trải dài hun hút. Cô không cần bất kỳ ai để đứng vững. Cô có đôi chân của mình, có trí tuệ của mình, và quan trọng nhất, cô có đứa con trong bụng.
Thanh Thanh khẽ đưa tay vuốt ve bụng mình, một nụ cười nhạt nở trên môi. Nụ cười không phải vì hạnh phúc, mà vì một sự quyết tâm lạnh lùng. Tập đoàn DL. Cô sẽ đến đó. Cô sẽ chứng minh cho tất cả thấy, một người phụ nữ mồ côi, một người phụ nữ bị bỏ rơi, vẫn có thể vươn lên mạnh mẽ nhất. Sẽ không có giọt nước mắt nào rơi vì Minh Hạo nữa. Chỉ còn lại sự nghiệp, và tương lai tươi sáng cho con cô. Cô quay người, bước đi với một khí thế hoàn toàn khác, bỏ lại phía sau bóng đêm đặc quánh và nỗi đau đã cũ.
Thanh Thanh hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra khỏi túi xách. Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình, tìm kiếm số điện thoại quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Một sự dứt khoát, mạnh mẽ chưa từng có chảy trong huyết quản. Cô nhấn nút gọi.
“Alo?” Giọng một người phụ nữ vang lên, có chút ngạc nhiên.
“Tôi là Thanh Thanh,” cô bắt đầu, giọng nói vang rõ, không chút run rẩy. “Tôi gọi để xác nhận lời mời làm việc của tập đoàn DL.”
Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, dường như đang xử lý thông tin.
“Vâng, chúng tôi đã nhận được hồ sơ của cô. Cô có muốn…?”
“Tôi chấp nhận lời mời làm việc,” Thanh Thanh ngắt lời, lời nói như được đúc từ thép. “Tôi sẽ bắt đầu vào tuần tới.”
Một tia hy vọng, một ngọn lửa rực cháy trong lòng cô. Nó không chỉ là một lời mời làm việc, đó là vé thoát khỏi vũng lầy mà cô đang bị nhấn chìm. Đó là con đường để cô tự đứng vững, để bảo vệ sinh linh bé bỏng trong bụng mình mà không cần bất kỳ ai khác.
“Rất tốt,” giọng nói bên kia trở lại, lần này mang theo sự chuyên nghiệp và chút ấn tượng. “Chúng tôi sẽ gửi hợp đồng điện tử cho cô. Chào cô.”
Cuộc gọi kết thúc. Thanh Thanh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối sầm. Khung cảnh xung quanh dường như bừng sáng lên. Con đường vắng hoe giờ đây không còn đáng sợ nữa, nó trở thành con đường dẫn tới tương lai. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin và quyền lực, khác hẳn với những giọt nước mắt đã rơi trước đó. Minh Hạo, mẹ anh ta, Đồng Thiển – tất cả giờ đây chỉ còn là những câu chuyện cũ. Tương lai thuộc về Thanh Thanh, thuộc về đứa con của cô.
Thanh Thanh đứng giữa màn đêm tĩnh mịch, bàn tay khẽ đặt lên bụng, cảm nhận nhịp đập yếu ớt nhưng kiên cường của sinh linh bé nhỏ. Bầu trời đêm thăm thẳm như chính tương lai đầy thử thách phía trước. Một nụ cười, không còn là sự yếu đuối hay sợ hãi, mà là một đóa hoa nở rộ của ý chí và sự quyết tâm, hé nở trên môi cô. “Con yêu,” cô thầm thì, giọng nói vang vọng trong không gian, “Mẹ sẽ không để ai làm hại con. Mẹ sẽ nuôi con nên người, thật tốt. Sẽ không có ai, không một ai, có thể bắt nạt mẹ con mình nữa.”
Cô ngước nhìn những vì sao lấp lánh, như thể gửi gắm lời thề của mình đến vũ trụ. “Những kẻ đã đẩy mẹ vào đường cùng, đã khinh thường mẹ, đã xem thường sự tồn tại của mẹ, rồi sẽ phải hối hận. Họ sẽ phải trả giá cho sự ngu xuẩn của mình.” Một luồng sức mạnh kỳ lạ chảy trong huyết quản, xua tan mọi mệt mỏi, mọi nỗi đau. Tập đoàn DL. Một cánh cửa mới. Một tương lai mới. Không cần dựa dẫm vào bất kỳ ai, đặc biệt là Minh Hạo, người đàn ông đã phản bội cô theo cách tàn nhẫn nhất. Mẹ anh ta, người phụ nữ luôn nhìn cô bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, giờ đây sẽ phải chứng kiến cô vươn lên. Còn Đồng Thiển, người phụ nữ chen chân vào cuộc đời cô, cũng sẽ phải đối mặt với hậu quả. Thanh Thanh siết chặt nắm tay, từng khớp ngón tay trắng bệch. Cô sẽ không gục ngã. Cô sẽ trở thành người phụ nữ mạnh mẽ nhất, là chỗ dựa vững chắc nhất cho con mình. Bóng lưng cô đơn giữa màn đêm bỗng trở nên kiên cường, uy nghiêm, như một nữ chiến binh chuẩn bị bước vào trận chiến mới.
Thanh Thanh nhìn về phía xa, bầu trời đêm vốn thăm thẳm giờ đây lại rực rỡ trong trí tưởng tượng của cô. Một tương lai xán lạn, nơi cô và con mình sẽ không bao giờ phải cúi đầu trước bất kỳ ai, sẽ không còn phải chịu đựng sự khinh miệt hay xem thường. Nụ cười vẫn còn đọng lại trên môi cô, nhưng giờ đây nó mang một sắc thái cay đắng, xen lẫn chút mỉa mai khi nghĩ về Minh Hạo và gia đình anh ta. Đây mới chỉ là khởi đầu. Cuộc trả thù ngọt ngào của cô vừa mới bắt đầu, và cô sẽ chứng minh giá trị của mình mà không cần đến bất kỳ ai. Minh Hạo, anh sẽ phải hối hận. Đồng Thiển, cô ta cũng sẽ phải trả giá.
Ánh mắt Thanh Thanh lướt qua những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, mỗi nơi đều là biểu tượng cho sự nghiệp cô sắp gầy dựng. Tập đoàn DL, cái tên giờ đây đã không còn là ước mơ xa vời, mà là một thực tế đang dần hiện hữu. Lời mời làm việc danh giá ấy, nó là minh chứng rõ ràng nhất cho năng lực của cô, năng lực mà Minh Hạo và gia đình anh ta chưa bao giờ nhìn nhận. Họ luôn xem cô là kẻ ngoài tỉnh, là một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa, một người không xứng đáng với Minh Hạo. Giờ đây, cô sẽ cho họ thấy một Thanh Thanh hoàn toàn khác. Một Thanh Thanh mạnh mẽ, độc lập và thành công.
Cô quay gót, sải bước đi trong đêm. Mỗi bước chân dường như đều mang theo một quyết tâm mãnh liệt. Con đường phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô không còn sợ hãi. Cô có lý do để chiến đấu, cô có mục tiêu để vươn tới. Cô sẽ không bao giờ để Minh Hạo hay bất kỳ ai khác có thể kiểm soát cuộc đời cô.
Một vài ngày sau đó, bầu không khí tại nhà Minh Hạo trở nên căng thẳng tột độ. Bố mẹ Minh Hạo, vốn luôn có ác cảm với Thanh Thanh, lại càng thêm khó chịu khi biết cô đang quản lý một phòng ban với mức lương vượt xa con trai họ. Giờ đây, tin tức về việc Thanh Thanh nhận được lời mời làm việc từ tập đoàn DL càng khiến họ như ngồi trên đống lửa.
Bà mẹ Minh Hạo, với vẻ mặt cau có, đập mạnh tay xuống bàn. “Thật không thể tin được! Con bé đó lại có thể trèo cao đến vậy? Nó nghĩ nó là ai chứ?”
Ông bố Minh Hạo, người đàn ông trầm mặc với ánh mắt đầy quyền lực, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Hạo, con có chắc về chuyện này không? Cô ta… cô ta có vẻ không đơn giản.”
Minh Hạo, vẻ mặt đầy mệt mỏi, khẽ gật đầu. “Con biết. Nhưng chuyện đã đến nước này rồi bố ạ.”
Trong khi đó, Đồng Thiển, người đang mang thai đứa con thứ hai của Minh Hạo, cảm nhận được sự bất an ngày càng lớn. Cô ta nhìn Minh Hạo với ánh mắt dò hỏi, nhưng anh chỉ im lặng.
“Anh à,” Đồng Thiển lên tiếng, giọng nói có chút run rẩy. “Em nghe nói Thanh Thanh sắp gia nhập DL. Chúng ta phải làm gì đây?”
Minh Hạo thở dài, tiến đến ôm lấy Đồng Thiển, nhưng trong ánh mắt anh lại không giấu được sự lo lắng và một chút gì đó giống như… sự hối tiếc. Anh biết, Thanh Thanh không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa. Cô đã thay đổi, và sự thay đổi này, có lẽ, là do chính anh tạo ra.
Thanh Thanh đứng trước tấm gương lớn trong căn hộ mới, nhìn mình trong đó. Cô không còn nhận ra cô gái ngây thơ, dễ tổn thương trong quá khứ. Thay vào đó là một người phụ nữ kiên cường, ánh mắt sắc bén và nụ cười đầy tự tin. Cô đặt tay lên bụng, cảm nhận sự ấm áp của sinh linh bé nhỏ. “Con yêu,” cô thì thầm, “Mẹ đã làm được rồi. Chúng ta sắp bắt đầu một cuộc sống mới.” Cô biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô tin vào sức mạnh của mình. Cô tin vào tương lai mà cô đã tự tay tạo dựng. Minh Hạo và gia đình anh ta sẽ phải chứng kiến, cô không cần ai ban ơn, cô tự mình có thể vươn lên và làm nên tất cả. Cô sẽ không bao giờ để quá khứ định nghĩa mình. Cô là người làm chủ cuộc đời mình.
Trong căn nhà sang trọng, mẹ Minh Hạo cau có, bà không thể chấp nhận được việc “con bé mồ côi” kia lại có thể đạt được những thành tựu đáng ngưỡng mộ như vậy. Bà ta khinh miệt Thanh Thanh, nhưng đồng thời lại cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi. Mẹ Minh Hạo thầm nghĩ, liệu có nên tìm cách ngăn cản Thanh Thanh lại, trước khi mọi thứ vượt ra ngoài tầm kiểm soát của bà ta?
Minh Hạo ngồi một mình trong phòng, nhìn chằm chằm vào tờ giấy mời làm việc của Thanh Thanh mà anh vô tình thấy được. Lòng anh nặng trĩu. Anh nhớ lại những lời hứa năm xưa, nhớ lại tình yêu trong sáng mà Thanh Thanh từng dành cho anh. Anh biết mình đã sai, sai lầm nghiêm trọng. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã quá muộn. Thanh Thanh đã đi một con đường khác, con đường mà anh không thể nào theo kịp, và có lẽ, anh cũng không xứng đáng bước vào.
Đồng Thiển bước vào, nhìn Minh Hạo với ánh mắt đầy quan tâm. “Anh sao vậy? Nhìn anh cứ như mất sổ gạo.”
Minh Hạo khẽ lắc đầu, cố gắng mỉm cười. “Không có gì đâu em. Chỉ là… anh đang nghĩ về tương lai thôi.”
Trong khi đó, Thanh Thanh đang đi trên con phố sầm uất, tay đặt nhẹ lên bụng bầu ngày càng lớn. Cô mỉm cười, lòng tràn đầy sự bình yên. Cô đã tìm thấy sức mạnh nội tại của mình, và điều đó còn quý giá hơn bất kỳ danh vọng hay tiền bạc nào. Cô biết rằng cuộc đời luôn có những khúc quanh bất ngờ, và đôi khi, chính những đổ vỡ lại là khởi đầu cho những điều tốt đẹp hơn. Cô đã được ban tặng một sinh linh bé bỏng, và cô sẽ dành trọn cuộc đời mình để yêu thương và bảo vệ nó. Sự nghiệp, thành công, đó là những điều cô có thể đạt được bằng chính năng lực của mình. Còn tình yêu và hạnh phúc đích thực, cô tin rằng mình đã tìm thấy nó ngay trong chính bản thân mình và đứa con sắp chào đời. Bất cứ ai từng làm tổn thương cô, từng coi thường cô, giờ đây có lẽ cũng đang nhìn lại con đường họ đã đi. Nhưng Thanh Thanh không còn bận tâm nữa. Cô đã bước ra khỏi bóng tối, bước vào ánh sáng của chính mình.
Cô ngước nhìn bầu trời, ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng. Tương lai của cô và con mình, giờ đây, rực rỡ hơn bất kỳ vì sao nào trên cao. Cô đã học được rằng, sự mạnh mẽ thật sự không đến từ việc gục ngã người khác, mà đến từ việc đứng vững trên đôi chân của chính mình, từ tình yêu thương vô bờ bến dành cho người thân yêu, và từ niềm tin mãnh liệt vào bản thân. Cuộc sống, dù có khó khăn đến đâu, vẫn luôn ẩn chứa những điều kỳ diệu, nếu ta biết mở lòng và đón nhận. Thanh Thanh siết chặt bàn tay, cảm nhận hơi ấm từ chính mình. Cô đã sẵn sàng cho mọi thử thách, sẵn sàng đón nhận mọi điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*