“Ngày ra mắt nhà gái ở Thanh Hóa, mẹ cô ấy nói thẳng xa xả vào mặt tôi: “Con gái tôi mà lấy trai quê như anh thì chỉ có thiệt thân”, trong khi nhà bà cũng chỉ làm nem chua, đến hôm ăn hỏi sính lễ tôi mang đến khiến bà vừa nhìn đã run rẩy gật đầu lia lịa nhưng hôm nay tôi đến đây không phải để hỏi cưới con gái bà mà là để…
Tôi là trai quê Nghệ An, gia đình chỉ làm nông, bố mẹ quanh năm chân lấm tay bùn, nhưng từ nhỏ tôi đã quyết tâm thoát nghèo bằng cách học hành và lập nghiệp sớm.
Ra trường, tôi tự mở công ty chuyên xuất khẩu thực phẩm sạch, ăn nên làm ra, nhưng ít ai biết vì tôi sống khá kín tiếng, không thích khoe khoang.
Tôi yêu một cô gái ở Thanh Hóa – xinh xắn, ngoan ngoãn, nhưng mẹ cô ấy… thì ngược lại hoàn toàn.
Ngày đầu tiên ra mắt nhà gái, tôi mặc sơ mi trắng, đi xe bình dân, lễ phép cúi đầu chào.
Vừa ngồi xuống, mẹ cô ấy đã lạnh lùng nhìn từ đầu đến chân rồi phán như dội gáo nước lạnh:
“Con gái tôi mà lấy trai quê như anh, sau này chỉ có thiệt thân. Nhà tôi làm nem chua, không thiếu gì người giàu muốn hỏi cưới nó.”
Cô ấy đ-ỏ mặt vì x;/ấu h-ổ, tôi chỉ mỉm cười nhã nhặn:
“Cháu hiểu. Nhưng cháu đến đây bằng cả tấm lòng.”
Tôi im lặng suốt buổi, nhưng trong lòng đã có quyết định.
Hai tháng sau, tôi chủ động bàn với gia đình làm lễ ăn hỏi theo đúng phong tục.
Mẹ cô ấy vẫn nửa tin nửa ngờ, còn mỉa mai:
“Nhà nó chắc mang cái mâm cau đến rồi xin ở rể quá.”
Nhưng sáng hôm đó… 7 chiếc xe bán tải mang logo công ty tôi lần lượt đỗ trước cổng nhà gái
Vừa nhìn thấy dàn xe và đội lễ rồng rắn kéo vào, mẹ cô ấy sững người, lắp bắp không thốt nổi câu nào.
Tôi tiến lại gần, vẫn lễ phép cúi đầu:
“Thưa bác, hôm nay cháu mang sính lễ đến… nhưng không phải để hỏi cưới con gái bác.”
Cả nhà gái như chết đứng.
Cô ấy bật khóc. Mẹ cô ấy lắp bắp hỏi lại:
“Cậu… nói sao cơ?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà lạnh lùng tuyên bố… 👇👇”
“…Tôi nhìn thẳng vào mắt bà lạnh lùng tuyên bố:
“Cháu đến đây không phải để hỏi cưới, mà để cho bác thấy những gì bác đã đánh mất
vì coi thường người khác.”
Cả không gian trong ngôi nhà đang ồn ào bỗng đóng băng. Tiếng sáo trúc từ đội kèn đang chơi bị ngắt đột ngột, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến ngạt thở. Đội bưng lễ đứng sững sờ, tay vẫn giữ chặt những mâm quả đầy đặn. Gia đình cô gái, từ ông bà đến cô dì chú bác, đều trố mắt nhìn. Cô gái, nước mắt đã lưng tròng từ câu nói trước đó, giờ bật khóc nức nở, đôi vai run lên bần bật.
Mẹ cô gái, khuôn mặt trắng bệch, há hốc mồm không nói nên lời. Bà ta nhìn tôi, rồi nhìn ra dàn xe bán tải vẫn còn nối đuôi nhau ngoài cổng, nhìn đội bưng lễ với những sính lễ long lanh. Nụ cười khinh khỉnh và vẻ tự mãn thường trực trên khuôn mặt bà đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự bàng hoàng và một chút sợ hãi. Bà ta cố gắng lắp bắp điều gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn lại.
Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, lạnh nhạt nhìn thẳng vào ánh mắt đầy hối hận và kinh ngạc của bà. Đó là ánh mắt của một người vừa nhận ra mình đã đánh giá sai, đã bỏ lỡ một cơ hội lớn chỉ vì sự thiển cận và coi trọng vật chất.
“Bác từng nói con gái bác lấy cháu sẽ thiệt thân,” tôi nói tiếp, giọng đều đều nhưng chứa đựng sự sắc lạnh, “Vậy hôm nay, cháu chỉ muốn bác biết, người thiệt không phải là con gái bác, mà là chính bác.”
Đôi tay bà run rẩy, cố gắng vịn vào thành ghế. Bà ta nhìn đứa con gái đang khóc không ngừng bên cạnh, rồi lại nhìn tôi, dường như vẫn không thể tin vào những gì đang diễn ra. Căn nhà nhà gái, vốn định tổ chức một lễ ăn hỏi linh đình, giờ đây chìm trong bầu không khí nặng nề của sự sỉ nhục và tiếc nuối.”
“Mặt mẹ cô gái tái mét đi, sắc trắng như tờ giấy. Bà há hốc miệng, cổ họng khô khốc cố thốt lên điều gì đó, nhưng chỉ có tiếng lắp bắp không rõ lời bật ra, như thể dây thanh âm bị nghẹn lại bởi cú sốc quá lớn. Ánh mắt bà đảo qua tôi, qua cô gái đang ôm mặt nức nở, rồi lại hoảng loạn nhìn ra dàn xe phía ngoài cổng, nhìn những gương mặt bàng hoàng của đội bưng lễ. Bà không thể tin vào tai mình, không thể tin rằng người thanh niên bà từng coi khinh lại có thể làm điều này, lại dám biến ngày vui của con gái bà thành một màn kịch phơi bày sự thiển cận của chính bà trước mặt họ hàng.
Cô gái, nước mắt đã làm nhòe đi lớp trang điểm, gục xuống ghế, đôi vai gầy run lên bần bật. Cô nức nở không ngừng, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong sự tĩnh lặng đáng sợ của căn phòng. Cô đưa tay lên che mắt, dường như không muốn đối diện với ánh mắt của bất kỳ ai, đặc biệt là ánh mắt lạnh lùng của tôi và ánh mắt đầy thất vọng, bàng hoàng của mẹ. Cô hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết trái tim mình đang tan nát trước cảnh tượng hỗn loạn và đau đớn này. Lẽ ra đây phải là ngày hạnh phúc nhất của cô.
Xung quanh, không khí căng như dây đàn. Những người thân khác của gia đình cô gái đều sững sờ. Họ nhìn nhau, thì thầm to nhỏ, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu, xen lẫn cả sự tiếc rẻ lộ liễu. Tiếng xôn xao bàn tán nhỏ dần rồi lớn dần, lan ra khắp căn nhà. “”Cái gì thế này?””, “”Sao lại thành ra thế?””, “”Không ngờ thằng này lại… giàu như vậy à?””, “”Bà ấy lần này hớ nặng rồi!”” Họ chỉ trỏ, bàn tán, biến không gian trang nghiêm của lễ ăn hỏi thành một cái chợ đầy tiếng ong vò vẽ của sự tò mò và phán xét. Căn nhà, vốn chật kín người và tràn ngập tiếng cười nói, giờ đây là sân khấu cho vở kịch của sự kiêu ngạo bị bẽ mặt và nỗi tiếc nuối tột cùng.”
“Sự tĩnh lặng chết chóc trong căn nhà chỉ kéo dài thêm vài giây. Rồi đột nhiên, sắc trắng bợt trên mặt mẹ cô gái biến mất, thay vào đó là một màu đỏ gay gắt. Đôi mắt bà trợn trừng, tia máu như sắp vỡ. Bà bật người đứng phắt dậy, tấm áo dài trên người bà như căng lên theo từng nhịp thở dồn dập. Bà chỉ thẳng vào mặt Nhân vật chính, ngón tay run rẩy nhưng lực lưỡng, như muốn xuyên thủng lớp không khí.
“”Anh! Anh làm cái trò gì thế hả?”” Bà ta hét lên, giọng khản đặc và run rẩy vì giận dữ. “”Cái gì mà không phải sính lễ? Bảy cái xe tải, cả đoàn người rồng rắn thế này không phải để ăn hỏi thì là để làm gì?””
Bà không chờ câu trả lời, sự tức giận đã hoàn toàn nuốt chửng lý trí. Bà tiến lại gần Nhân vật chính một bước, đôi mắt tóe lửa. “”Anh là đồ lừa đảo! Tôi đã nghi anh ngay từ đầu rồi! Cái loại nghèo kiết xác ở cái đất Nghệ An đó làm sao mà có được cơ ngơi như vậy? Chắc chắn là đi lừa lọc, đi vay mượn để khoe mẽ phải không? Đến đây chỉ để bôi nhọ gia đình tôi, để biến chúng tôi thành trò cười cho thiên hạ sao?””
Những lời lẽ độc địa, cay nghiệt tuôn ra như suối, đánh thẳng vào tai Nhân vật chính. Bà ta không ngừng mắng nhiếc, gán cho anh những tội danh thậm tệ nhất, từ lừa đảo, khoe mẽ đến cố tình sỉ nhục. Khuôn mặt bà vặn vẹo, hoàn toàn khác hẳn với vẻ trịnh trọng lúc ban đầu.
Cô gái vẫn ngồi gục xuống, tiếng khóc nức nở của cô giờ đây như bị nhấn chìm trong cơn thịnh nộ của mẹ. Những người thân khác của gia đình cô gái đều im bặt, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ kinh hãi. Không ai dám xen vào, chỉ có tiếng bà mẹ đay nghiến, mắng chửi vang vọng khắp căn nhà.
Nhân vật chính đứng đó, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường. Anh không nói một lời nào để phản bác. Anh chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt giận dữ của bà mẹ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy hàm ý, như thể đang thưởng thức vở kịch do chính bà ta tạo ra. Sự im lặng của anh càng khiến bà ta điên tiết hơn.
“”Sao im lặng? Anh câm rồi à?”” Bà ta gầm lên, tay nắm chặt lại. “”Hay là biết mình sai rồi? Loại người như anh không bao giờ xứng đáng bước chân vào nhà này!”””
“””Loại người như anh không bao giờ xứng đáng bước chân vào nhà này!””
Lời bà ta như nhát dao cuối cùng chém vào không khí đang căng như dây đàn. Nhân vật chính vẫn đứng đó, không nhúc nhích. Khóe môi anh không còn nụ cười mỉa mai nữa, thay vào đó là một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của bà mẹ, giọng nói vang lên, trầm ấm nhưng đầy uy lực, cắt ngang luồng giận dữ đang tuôn trào.
“”Cô nói đúng.””
Câu trả lời quá bất ngờ khiến bà mẹ khựng lại. Bà ta chưa kịp hiểu ý anh, thì Nhân vật chính đã tiếp lời, từng chữ, từng câu như khắc vào không khí.
“”Ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, cô đã nói thế mà.”” Anh chậm rãi nhắc lại, ánh mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào bà. “”Cô nói, ‘Tôi nhìn anh là biết ngay loại người rồi. Cái loại trai quê nghèo hèn ở cái đất Nghệ An, giỏi lắm cũng chỉ làm được mấy đồng cỏn con, không có tương lai. Con gái tôi xinh đẹp, ngoan ngoãn, xứng đáng lấy được chồng giàu có, có địa vị ở thành phố. Anh không bao giờ xứng đáng với con gái tôi’.””
Anh nhấn mạnh từng cụm từ, giọng nói không cao, không thấp, nhưng đầy sức nặng, tái hiện lại chính xác những lời lẽ mà bà mẹ đã dùng để miệt thị anh trong buổi ra mắt đầu tiên.
“”Cô còn nói…”” Nhân vật chính dừng lại một chút, như đang lục lọi trong ký ức, nhưng thực chất là đang cố ý làm tăng thêm kịch tính. “”À phải rồi, cô còn nói ‘Gia đình anh làm nông, lam lũ, làm sao mà môn đăng hộ đối với nhà tôi? Loại người như anh chỉ là cục nợ, là gánh nặng cho con gái tôi nếu nó ngu muội mà lấy anh’.””
Khuôn mặt Nhân vật chính vẫn giữ vẻ bình thản, trái ngược hoàn toàn với vẻ sốc và tức giận đang dần thay thế sự phẫn nộ ban đầu trên gương mặt bà mẹ. Cô gái đang gục đầu cũng run lên bần bật khi nghe những lời đó được nhắc lại. Những người thân khác của gia đình cô gái nhìn nhau ái ngại, một số người cúi gằm mặt xuống, dường như họ cũng nhớ đến buổi gặp mặt đầy căng thẳng ấy.
“”Vâng, cô nói không sai.”” Nhân vật chính tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự quyết đoán lạnh lùng. “”Loại người ‘trai quê nghèo hèn’ như tôi, gia đình ‘làm nông lam lũ’ như tôi, đúng là không xứng đáng bước chân vào nhà cô, không xứng đáng làm rể nhà cô.”” Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt bà mẹ, đôi mắt như đang thách thức. “”Và đây… không phải là sính lễ.”””
“””Và đây… không phải là sính lễ.””
Lời nói của Nhân vật chính như một quả bom vừa được gỡ kíp. Bà mẹ đứng sững sờ, nét mặt từ tức giận chuyển sang bối rối, rồi khó hiểu. Bà ta nhìn đoàn người bưng lễ phía sau Nhân vật chính, nhìn những mâm quả vẫn còn nguyên vẹn, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt đầy ý tứ của anh.
“”Không phải… sính lễ? Anh nói cái quái gì vậy? Anh đến đây để làm trò cười à?”” Bà ta lắp bắp, sự bối rối nhanh chóng bị thay thế bằng một làn sóng phẫn nộ mới, dữ dội hơn.
Nhân vật chính không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Anh quay người lại, không còn nhìn bà mẹ nữa, mà nhìn ra phía cổng. Ánh mắt anh dừng lại nơi đoàn xe đang xếp hàng dài trên con đường làng nhỏ. Bảy chiếc xe bán tải màu bạc, sáng loáng dưới ánh nắng, nối đuôi nhau ngay ngắn. Trên cánh cửa mỗi chiếc xe đều in rõ dòng chữ “”CÔNG TY XUẤT KHẨU THỰC PHẨM SẠCH [TÊN CÔNG TY CỦA NHÂN VẬT CHÍNH – CHƯA CÓ TÊN TRONG DỮ LIỆU NÊN TẠM DÙNG placeholder, CẦN BỔ SUNG SAU]””. Logo công ty được thiết kế đơn giản nhưng ấn tượng.
Nhân vật chính đưa tay chỉ thẳng về phía đoàn xe, giọng nói vang lên, rõ ràng và đanh thép, như đang đọc một bản cáo trạng.
“”Những thứ cô vừa thấy ở đây,”” anh nói, ý nói đến những mâm sính lễ được chuẩn bị cầu kỳ, “”chỉ là vỏ bọc. Là thứ để cô tin rằng ‘loại người’ như tôi đang làm theo cái kịch bản mà cô mong đợi.”” Anh quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt bà mẹ một lần nữa, nụ cười nhạt thoáng qua môi. “”Còn đây…””
Anh lại chỉ tay ra phía đoàn xe bán tải đang nối đuôi nhau ngoài cổng, tầm mắt anh dường như bao quát hết sự hoành tráng của chúng trong bối cảnh con đường làng giản dị.
“”… Đây mới là minh chứng.””
Giọng anh bỗng trầm xuống, mang theo chút gì đó của sự chiêm nghiệm, nhưng vẫn giữ nguyên sự sắc lạnh. “”Minh chứng cho việc ‘loại trai quê nghèo hèn’ này, người mà cô chỉ nhìn vẻ bề ngoài, nhìn bộ quần áo giản dị tôi mặc lần đầu đến đây, mà vội vàng phủ nhận tất cả…””
Anh dừng lại, nhịp thở đều đặn. Những người xung quanh đều nín thở chờ đợi. Bà mẹ đứng chết trân, ánh mắt bà ta đan xen giữa sự khó tin và một linh cảm xấu đang lớn dần. Cô gái vẫn gục đầu, nhưng đôi vai run rẩy đã dừng lại, dường như cô đang cố gắng lắng nghe từng lời anh nói.
“”… Đã làm được gì chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, kể từ cái ngày cô miệt thị gia đình làm nông lam lũ của tôi. Đây là minh chứng cho sự nỗ lực, cho mồ hôi, nước mắt, cho cái đầu và bàn tay của một người mà cô nghĩ rằng không có tương lai.””
Anh đưa ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang tái nhợt dần của bà mẹ, qua những người thân khác trong gia đình cô gái đang nhìn đoàn xe với vẻ sửng sốt tột độ.
“”Bảy chiếc xe bán tải, mỗi chiếc trị giá gần một tỷ đồng, mang logo công ty của tôi, xếp hàng ngoài kia. Mỗi chiếc là một lời khẳng định. Khẳng định rằng cái sự ‘giàu có, địa vị ở thành phố’ mà cô coi trọng đến mức sẵn sàng chà đạp lên nhân phẩm người khác… không phải là thứ gì đó quá xa vời.””
Không khí hoàn toàn đóng băng. Tiếng ve kêu ngoài vườn như ngừng bặt. Chỉ còn giọng nói trầm ấm của Nhân vật chính vang vọng trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ. Anh không cần phải nói thêm về ‘sính lễ’ thực sự là gì. Chỉ vào dàn xe đó, và nói đó là ‘minh chứng’, đã đủ để truyền tải thông điệp mạnh mẽ nhất. Đó không phải là lễ vật để xin cưới. Đó là một tuyên bố. Một lời đáp trả trực diện và đanh thép.”
“””… Đã làm được gì chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, kể từ cái ngày cô miệt thị gia đình làm nông lam lũ của tôi. Đây là minh chứng cho sự nỗ lực, cho mồ hôi, nước mắt, cho cái đầu và bàn tay của một người mà cô nghĩ rằng không có tương lai.””
Anh đưa ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang tái nhợt dần của Mẹ cô gái, qua những người thân khác trong Gia đình cô gái đang nhìn đoàn xe với vẻ sửng sốt tột độ.
“”Bảy chiếc xe bán tải, mỗi chiếc trị giá gần một tỷ đồng, mang logo công ty của tôi, xếp hàng ngoài kia. Mỗi chiếc là một lời khẳng định. Khẳng định rằng cái sự ‘giàu có, địa vị ở thành phố’ mà cô coi trọng đến mức sẵn sàng chà đạp lên nhân phẩm người khác… không phải là thứ gì đó quá xa vời.””
Không khí hoàn toàn đóng băng. Tiếng ve kêu ngoài vườn như ngừng bặt. Chỉ còn giọng nói trầm ấm của Nhân vật chính vang vọng trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ. Anh không cần phải nói thêm về ‘sính lễ’ thực sự là gì. Chỉ vào dàn xe đó, và nói đó là ‘minh chứng’, đã đủ để truyền tải thông điệp mạnh mẽ nhất. Đó không phải là lễ vật để xin cưới. Đó là một tuyên bố. Một lời đáp trả trực diện và đanh thép.
Mẹ cô gái run rẩy, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh đã mất. “”Anh… anh đang muốn nói gì? Minh chứng cái gì? Anh làm ra số tiền này, anh nghĩ bấy nhiêu đó là đủ để… để mua chuộc tôi sao?””
Nhân vật chính bật cười nhỏ, một nụ cười lạnh lẽo. “”Mua chuộc? Không.”” Anh quay hẳn người lại đối diện với Mẹ cô gái, ánh mắt sắc như dao. “”Thứ cô thấy ở đây, những mâm quả này,”” anh chỉ vào sính lễ trên bàn, “”không còn là vật để ‘mua’ con gái cô nữa.””
Giọng anh nâng cao hơn một chút, tràn đầy sự kiên quyết và một niềm tự hào thầm kín. “”Nó là thứ tôi mang đến, để ‘trả lại’.””
“”Trả lại?”” Mẹ cô gái nhíu mày, không hiểu.
“”Đúng vậy. Trả lại sự khinh miệt mà cô đã dành cho tôi hai tháng trước.”” Anh nói rành mạch từng lời. “”Cái ngày cô coi thường nguồn gốc của tôi, coi thường bố mẹ tôi, coi thường những người làm nông lam lũ. Cái ngày cô thẳng thừng phủ nhận con người tôi chỉ vì thấy tôi không giàu có, không ‘xứng đáng’.””
Anh bước một bước nhỏ về phía Mẹ cô gái, áp lực vô hình tỏa ra từ người anh khiến bà ta lùi lại vô thức. “”Những gì cô thấy hôm nay, không phải là lời cầu xin sự chấp thuận từ cô. Nó là lời khẳng định. Khẳng định giá trị của tôi.””
Anh hất cằm về phía đoàn xe ngoài kia. “”Giá trị đó không được đo bằng cái nhìn thiển cận, coi trọng vật chất hơn con người của cô. Giá trị đó được tạo ra bằng chính sức lực, trí tuệ, và sự kiên trì của tôi.””
Đội ngũ công ty/bưng lễ đứng phía sau im lặng, nhưng ai nấy đều ngẩng cao đầu, ánh mắt đầy tự hào nhìn người chủ trẻ tuổi của mình. Gia đình cô gái vẫn chết lặng. Cô gái ngẩng phắt đầu lên, nhìn Nhân vật chính với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa xúc động. Cô chưa từng thấy anh nói năng đanh thép và quyết liệt đến vậy.
“”Tôi đến đây hôm nay, không phải để cưới hỏi theo cái cách cô mong muốn. Tôi đến để chứng minh cho cô thấy,”” Nhân vật chính ngừng lại, ánh mắt quét qua tất cả mọi người trong nhà, “”rằng cô đã sai lầm lớn đến mức nào khi chỉ nhìn vào cái mác ‘trai quê’ mà vội vàng phán xét một con người.””
“”Tôi không cần sự chấp thuận của những người coi trọng đồng tiền hơn nhân phẩm,”” anh nói thêm, giọng dứt khoát. “”Và đặc biệt, tôi không cần sự chấp thuận của cô.”””
“Cô gái như bừng tỉnh sau cơn chết lặng. Nước mắt đột nhiên trào ra như suối, cô lao vội về phía Nhân vật chính, mặc kệ ánh mắt sửng sốt của Mẹ cô gái và những người xung quanh.
“”Anh ơi… anh đừng làm vậy!”” Cô gái nắm lấy cánh tay anh, giọng nghẹn lại trong tiếng nấc. Khuôn mặt xinh xắn giờ nhòe nhoẹt nước mắt, vẻ đau khổ tột cùng. “”Em… em không quan tâm! Em không quan tâm mẹ nói gì hết! Em… em yêu anh thật lòng mà!””
Cô siết chặt lấy tay anh, cầu xin trong tuyệt vọng. “”Xin anh đấy… xin anh hãy suy nghĩ lại đi mà… Đừng vì chuyện này mà…””
Nhân vật chính đứng yên. Anh nhìn xuống Cô gái đang níu kéo mình, ánh mắt không còn vẻ đanh thép vừa rồi, thay vào đó là sự tiếc nuối sâu sắc. Trái tim anh thắt lại khi nhìn thấy cô đau khổ đến thế, nhưng lý trí anh hoàn toàn tỉnh táo và kiên định.
Anh nhẹ nhàng gỡ tay Cô gái ra. Hành động chậm rãi, dứt khoát, như ngầm khẳng định quyết định đã được đưa ra.
“”Anh xin lỗi,”” Nhân vật chính nói khẽ, giọng vẫn trầm ấm nhưng chứa đầy sự vững vàng không lay chuyển. “”Anh… không thể.””
“”Tại sao chứ?”” Cô gái nức nở, lòng tan nát. “”Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Em có lỗi gì đâu chứ? Em yêu anh thật lòng mà!””
Anh nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt chứa đựng quá nhiều điều chưa nói, quá nhiều tổn thương từ chính những người thân của cô. “”Em không có lỗi,”” anh đáp, “”Lỗi không phải ở em.””
Anh đưa mắt lướt qua Mẹ cô gái đang đứng đó, khuôn mặt vẫn còn sững sờ và đầy tức giận. “”Nhưng anh không thể ở lại một nơi… mà giá trị của anh, giá trị của gia đình anh… bị đem ra cân đong đo đếm bằng tiền bạc và địa vị như vậy.””
“”Anh không cần sự chấp thuận của những người như thế,”” anh nói thêm, giọng anh quay lại với một chút lạnh lùng. “”Và anh cũng không thể sống cả đời… trong sự xem thường của họ.””
Cô gái lùi lại một bước, nhìn anh với vẻ không tin nổi. Cô chưa bao giờ nghĩ tình yêu của họ lại kết thúc theo cách này, tàn nhẫn và đột ngột đến vậy, ngay tại chính lễ ăn hỏi của mình.
Nhân vật chính quay người lại, đối diện với Đội ngũ công ty/bưng lễ. “”Về thôi.””
Câu nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng như một phán quyết. Đội ngũ bưng lễ lập tức hiểu ý, họ bắt đầu thu xếp lại mâm quả. Mẹ cô gái và những người khác trong Gia đình cô gái đứng đó, hoàn toàn bất lực, chứng kiến màn “”đáp trả”” không thể ngờ tới này.
Cô gái đứng sững sờ tại chỗ, nhìn bóng lưng anh. Nước mắt vẫn tuôn rơi lã chã, nhưng tiếng nấc đã nghẹn lại trong cổ họng, chỉ còn lại sự đau khổ tột cùng. Anh đã không nhìn lại. Anh đã thật sự bỏ đi.”
“Đội ngũ công ty/bưng lễ bắt đầu thu xếp mâm quả. Từng người đàn ông mặc đồng phục chỉnh tề nhẹ nhàng đặt lại những khay trầu cau, bánh trái vào trong các thùng xốp, chuẩn bị mang ra xe. Cảnh tượng này như một gáo nước lạnh hắt thẳng vào mặt Mẹ cô gái. Bà ta vẫn còn sững sờ sau màn “”phản đòn”” của Nhân vật chính, nhưng khi thấy số sính lễ “”khủng”” kia đang thật sự có nguy cơ biến mất, cơn sững sờ nhanh chóng chuyển thành sự hoảng loạn tột độ.
Bảy chiếc xe bán tải mang logo công ty, cả một đoàn xe rồng rắn đỗ trước nhà. Số vàng bạc, tiền mặt được nói đến… Tất cả đều là thật! Tất cả đang vụt khỏi tầm tay bà ta chỉ vì sự kiêu ngạo ngu xuẩn của chính mình. Khuôn mặt Mẹ cô gái biến sắc nhanh chóng. Từ vẻ tức giận, bà ta lập tức chuyển sang một thái độ khác hẳn. Ánh mắt nhìn Nhân vật chính giờ không còn sự khinh thường hay căm ghét, thay vào đó là sự vội vã, tính toán và một chút sợ hãi.
“”Khoan đã! Khoan đã con ơi!”” Mẹ cô gái vội vàng bước tới, chặn đường Nhân vật chính khi anh chuẩn bị quay bước ra cổng. Giọng nói của bà ta không còn cái vẻ lạnh lùng, đanh thép như trước, mà thay vào đó là sự mềm mỏng đến bất ngờ. “”Ôi dào, thằng bé ơi, có gì đâu mà căng thẳng thế con?””
Bà ta cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, ra hiệu cho đội bưng lễ dừng tay. “”Mọi người cứ từ từ đã chứ!””
Nhân vật chính đứng lại, quay đầu nhìn Mẹ cô gái. Ánh mắt anh bình tĩnh, không chút cảm xúc, khiến bà ta càng thêm bối rối.
“”Đấy, con xem, mẹ chỉ đùa con một tí thôi mà,”” Mẹ cô gái nói tiếp, giọng hạ thấp hẳn. “”Đúng là ‘thử thách’ con một tí xem con có thật lòng yêu con bé nhà mẹ không. Ai ngờ con phản ứng dữ dội thế.””
Bà ta đưa tay quẹt vội khóe mắt giả vờ như mình vừa bị tổn thương. “”Ôi cái miệng của mẹ, đúng là ‘lỡ lời’ lỡ miệng mà. Có câu nói nào không phải đâu con. Con đừng chấp mẹ già này làm gì.””
Cô gái đứng phía sau, nhìn Mẹ cô gái đang đột ngột thay đổi thái độ, nước mắt vẫn lăn dài nhưng trong lòng trào lên một cảm giác khó tả: vừa tủi thân, vừa thất vọng.
Mẹ cô gái thấy Nhân vật chính vẫn im lặng, bà ta càng sốt ruột hơn. Bà ta liếc nhìn số mâm quả đang được thu dọn, rồi nhìn đoàn xe đang đỗ chờ. Cơ hội “”đổi đời”” của cả gia đình đang treo lơ lửng.
“”Con này, chuyện người lớn nói năng không đúng mực thì có thể bỏ qua mà con,”” bà ta tiếp tục nài nỉ. “”Con xem, sính lễ nhà mình chuẩn bị chu đáo thế này, giờ bỏ đi thì phí quá trời phí. Tiền bạc không phải lá mít đâu con à.””
Bà ta quay sang nhìn Cô gái, ra hiệu bằng ánh mắt. “”Đấy, con bé nhà mẹ nó yêu con thật lòng mà. Nó vì con mà khóc lên khóc xuống đây này. Con đừng để nó khổ thế chứ.””
Rồi bà ta lại quay sang Nhân vật chính, hạ giọng xuống mức gần như cầu xin. “”Thôi, mẹ biết lỗi rồi. Mẹ xin lỗi con. Con bỏ qua hết cho mẹ nhé? Mình vào nhà nói chuyện tiếp đi con. Ăn hỏi rồi còn bàn chuyện cưới xin nữa chứ…””
Bà ta cố kéo tay Nhân vật chính, nhưng anh nhẹ nhàng né tránh. Khuôn mặt anh vẫn bình thản, không biểu lộ sự mềm lòng.
“”Con ơi…”” Giọng Mẹ cô gái ngày càng khẩn khoản. “”Mình đừng làm lớn chuyện lên thế này… Hàng xóm láng giềng nhìn vào lại dị nghị… Cả nhà mình… cả con bé nữa…””
Bà ta nhìn anh với ánh mắt đầy hy vọng, mong rằng sự van nài và “”lời xin lỗi”” muộn màng này có thể giữ chân anh lại, giữ chân cả khối tài sản khổng lồ đang lăm le rời đi kia.”
“Nhân vật chính nhẹ nhàng gạt tay Mẹ cô gái ra, ánh mắt vẫn giữ sự bình tĩnh đến đáng sợ, khác hẳn với vẻ hoảng loạn và cầu xin của bà ta. Không một lời gay gắt, nhưng giọng anh lại chứa đựng sự lạnh lẽo và dứt khoát.
“”Thưa bác, cháu không nghĩ đó là ‘lỡ lời’,”” Nhân vật chính đáp, từng chữ đều rõ ràng và rành mạch như đang phân tích một vấn đề kinh doanh. “”Lời nói có thể ‘lỡ’, nhưng cái nhìn, cách đối đãi từ tận đáy lòng thì không thể ‘lỡ’ được ạ.””
Anh nhìn thẳng vào Mẹ cô gái, không né tránh. “”Vết thương lòng mà bác gây ra, không phải chỉ bằng một câu nói, mà bằng thái độ, bằng sự coi thường, khinh rẻ của bác từ ‘Ngày đầu ra mắt’. Cháu hiểu, bác nhìn cháu là một thằng ‘trai quê’, gia đình ‘làm nông’, không môn đăng hộ đối với gia đình ‘Thanh Hóa’ làm ‘nem chua’ của bác.””
Mẹ cô gái sững người trước sự trực diện của anh. Bà ta lắp bắp: “”Đâu… đâu có… mẹ chỉ…””
“”Bác không thấy giá trị của một con người, bác chỉ thấy tiền bạc, thấy xuất thân, thấy cái vỏ bọc bên ngoài,”” Nhân vật chính tiếp lời, giọng anh trầm xuống nhưng vẫn giữ sự kiên định. “”Bác chỉ nhìn vào ‘sính lễ’ này, nhìn vào ‘bảy chiếc xe bán tải mang logo công ty’ mà cháu mang đến hôm nay, rồi thay đổi thái độ một cách chóng mặt.””
Anh quay sang nhìn Cô gái đang đứng cạnh mẹ, ánh mắt dịu lại đôi chút nhưng vẫn đầy sự tiếc nuối. “”Em à, anh đã nói rồi. Anh đến đây không chỉ vì em, mà còn vì gia đình mình. Hôn nhân không phải chuyện của riêng hai người.””
Rồi anh lại hướng về Mẹ cô gái và những người ‘Gia đình cô gái’ đang im lặng theo dõi. “”Cháu không thể trao cuộc đời mình, không thể xây dựng tương lai với một gia đình mà người ‘mẹ vợ tương lai’ lại có cái nhìn thiển cận đến vậy. Cái nhìn ấy sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống sau này, ảnh hưởng đến cách bà đối xử với cháu, với gia đình cháu ở ‘Nghệ An’, thậm chí là ảnh hưởng đến cách bà nhìn nhận con cháu sau này.””
Anh hít một hơi sâu, như để lấy hết can đảm cho câu nói quyết định. “”Bác xin lỗi cháu? Lời xin lỗi của bác hôm nay chỉ vì bác sợ mất đi số tài sản này, chứ không phải vì bác thật lòng nhận ra mình đã sai khi coi thường một con người.””
Nói rồi, Nhân vật chính dứt khoát quay người lại, hướng về phía cổng nơi đoàn xe và đội bưng lễ đang chờ. Anh không nhìn lại Mẹ cô gái đang tái mét mặt mày, cũng không nhìn Cô gái đang khóc nức nở.
“”Thu xếp hết đồ đạc lên xe đi mọi người,”” anh nói to với đội ‘Đội ngũ công ty/bưng lễ’. “”Chúng ta về ‘Công ty nhân vật chính’.”””
“Nhân vật chính vừa dứt lời với đội ngũ, bước chân hướng ra cổng bỗng khựng lại. Anh quay người, ánh mắt tìm đến Cô gái đang đứng bất động cạnh Mẹ cô gái, khuôn mặt đầm đìa nước mắt. Cô gái nhìn anh, sự hoảng loạn và đau đớn hiện rõ trong đáy mắt.
Giọng Nhân vật chính trầm xuống, không còn sự sắc bén khi đối thoại với Mẹ cô gái, mà thay vào đó là sự tiếc nuối sâu sắc và cả chút lạnh lùng.
“”Em à,”” anh nói, “”Anh đến đây… mang theo tất cả hy vọng… Anh nghĩ tình yêu của chúng ta… đủ mạnh mẽ…”” Anh hít một hơi, ánh mắt nhìn thẳng vào Cô gái, từng chữ như cứa vào tim. “”Nhưng có lẽ… anh đã lầm.””
Cô gái run rẩy, cố gắng đưa tay về phía anh nhưng không đủ can đảm để bước tới.
“”Anh thất vọng… không phải vì mẹ em,”” Nhân vật chính tiếp tục, giọng điệu chứa đựng nỗi lòng khó tả. “”Anh thất vọng vì chính em… Khi tình yêu của chúng ta bị coi thường, bị đặt lên bàn cân với tiền bạc và xuất thân… em đã không đủ kiên cường để bảo vệ nó.””
Anh nhìn quanh những người ‘Gia đình cô gái’ đang đứng đó, rồi lại quay về phía Cô gái. “”Em đã để cho những định kiến của mẹ lấn át tất cả… Lẽ ra em phải là người nắm chặt tay anh nhất… chiến đấu cùng anh… Nhưng em đã chọn sự im lặng… chọn đứng sau lưng mẹ.””
Nước mắt Cô gái tuôn rơi lã chã. Cô muốn biện minh, muốn giải thích, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại.
“”Một tình yêu… cần sự dũng cảm từ cả hai phía,”” Nhân vật chính nói, giọng anh giờ đây hoàn toàn dứt khoát, không còn chút hy vọng nào. “”Nếu em còn không đủ mạnh mẽ để đối diện với mẹ mình… thì làm sao chúng ta có thể cùng nhau đối diện với cả cuộc đời này?””
Anh nhìn Cô gái lần cuối, ánh mắt phức tạp chứa đựng cả yêu thương, tiếc nuối và sự dứt khoát cuối cùng. “”Có lẽ… chúng ta… không thuộc về nhau… thật rồi.””
Nói rồi, Nhân vật chính không chần chừ thêm nữa. Anh quay hẳn người lại, bước chân kiên định hướng về phía cổng, nơi những chiếc xe bán tải mang logo công ty của anh đang chờ đợi, biểu tượng cho cả sự thành công và sự thất bại của một mối tình. Tiếng nấc nghẹn ngào của Cô gái vỡ òa phía sau lưng anh, lẫn vào sự im lặng chết chóc của ‘Gia đình cô gái’. Anh không ngoái lại.”
“Nhân vật chính bước đi dứt khoát, tiếng nấc nghẹn ngào của Cô gái và sự im lặng đến ghê người của Gia đình cô gái phía sau lưng như tan biến vào không khí. Anh tiến thẳng về phía cổng, nơi 7 chiếc xe bán tải mang logo Công ty nhân vật chính xếp hàng rồng rắn, và Đội ngũ công ty/bưng lễ vẫn đang chờ đợi, khuôn mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò trước tình hình bên trong.
Anh dừng lại trước chiếc xe đi đầu, quay về phía đội ngũ của mình. Khuôn mặt anh lạnh lùng, không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt rực lên ngọn lửa quyết tâm. Giọng anh vang lên rõ ràng, dứt khoát, át đi cả tiếng động cơ rì rầm hiếm hoi từ xa, đủ lớn để những người trong nhà, bao gồm cả Mẹ cô gái và Cô gái, có thể nghe thấy:
“”Tất cả nghe lệnh!”” Nhân vật chính ra lệnh, giọng nói đanh thép. “”Toàn bộ sính lễ… bốc ngược lên xe hết!””
Đội ngũ bưng lễ hơi chững lại trong giây lát vì bất ngờ, nhưng ngay lập tức hiểu ý. Họ lập tức di chuyển, bắt đầu tiến vào sân, không phải để trao lễ, mà là để thu hồi.
Nhân vật chính tiếp tục, ánh mắt liếc nhanh về phía căn nhà, nơi có những con người đang đứng chết trân. Câu nói sau cùng như một lời tuyên bố, một cái tát thẳng vào lòng kiêu hãnh và sự coi trọng vật chất của Gia đình cô gái:
“”Tất cả mang về!”” Anh nhấn mạnh từng chữ. “”Sính lễ này… không dành cho những người không xứng đáng!”””
“Đội ngũ bưng lễ, những thanh niên trẻ tuổi, đồng phục chỉnh tề, lập tức tuân lệnh. Họ không chần chừ hay tỏ vẻ ngạc nhiên thêm nữa, mà di chuyển với sự chuyên nghiệp, sải bước nhanh vào trong sân. Ánh mắt họ lướt qua những gương mặt chết trân đang đứng đó, không chút biểu cảm.
Mẹ cô gái là người đầu tiên phản ứng. Nét sửng sốt trên khuôn mặt bà nhanh chóng chuyển thành cơn thịnh nộ tột cùng. Đôi mắt bà đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào từng người trong đội ngũ kia, như muốn nuốt chửng họ. Bà không nói nên lời trong vài giây, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề.
Những người còn lại trong Gia đình cô gái cũng bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng, nhưng phản ứng của họ chỉ dừng lại ở sự ngỡ ngàng tột độ. Họ nhìn đoàn người đi vào, nhìn những gói sính lễ đang được đặt trang trọng trên bộ bàn ghế giữa nhà, rồi lại nhìn ra Nhân vật chính đang đứng sừng sững ở cổng. Khung cảnh thật không thể tin nổi.
Khi những người bưng lễ bắt đầu đặt tay vào những mâm quả, những hộp lễ, Mẹ cô gái như điên lên. Bà lao tới, cánh tay giơ lên định ngăn cản.
“”Dừng lại! Dừng lại hết!”” Bà thét lên, giọng lạc đi vì giận dữ và sợ hãi. “”Các người đang làm cái gì thế hả? Sính lễ… sính lễ của tôi! Không được động vào!””
Một vài người trong đội lễ hơi khựng lại theo phản xạ, nhưng lập tức tiếp tục công việc. Họ đã được dặn dò, và mệnh lệnh từ người chủ công ty của họ là tối thượng. Họ không tranh cãi, không giải thích, chỉ đơn giản là nhấc từng mâm lễ, từng hộp quà, từng xấp tiền, từng cây vàng được trưng bày một cách kiêu hãnh lúc ban đầu.
Mẹ cô gái chạy loanh quanh giữa họ, cố gắng giật lại, cố gắng đẩy tay họ ra, nhưng vô ích. Bà như một con thiêu thân nhỏ bé giữa dòng chảy xiết. Những người bưng lễ chỉ khéo léo lách qua bà, hoặc nhẹ nhàng gạt tay bà sang một bên một cách lịch sự nhưng dứt khoát.
“”Trả đây! Trả lại cho tôi!”” Bà gào lên, nước mắt giàn giụa vì uất hận và nhục nhã. “”Đồ khốn nạn! Mày… mày định cướp sính lễ của con gái tao hả?”” Bà quay sang phía Nhân vật chính, ánh mắt tóe lửa.
Nhân vật chính vẫn đứng đó, dáng vẻ lạnh lùng, không hề lên tiếng hay có bất kỳ phản ứng nào với lời la hét của bà. Anh chỉ đứng nhìn, như thể bà và sự hỗn loạn đang diễn ra chỉ là một màn kịch tầm thường, không đáng bận tâm.
Cảnh tượng ngày ăn hỏi bỗng chốc biến thành một khung cảnh hỗn loạn và bi hài. Những mâm lễ đỏ thắm, biểu tượng của sự kết nối và hạnh phúc, giờ đây bị thu hồi một cách phũ phàng. Tiếng la hét giận dữ của Mẹ cô gái xé tan bầu không khí trang trọng ban đầu, thay vào đó là sự căng thẳng đến nghẹt thở. Gia đình cô gái đứng chết lặng, không ai dám tiến lên can thiệp hay nói một lời nào. Cô gái vẫn đứng đó, tiếng nấc đã nghẹn lại, đôi mắt mở to kinh hoàng nhìn mẹ mình đang vùng vẫy trong vô vọng giữa những người lạ đang thu dọn sính lễ. Sự việc diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, nằm ngoài mọi dự đoán của họ. Sính lễ đồ sộ mà họ tưởng rằng sẽ là niềm tự hào, giờ lại trở thành minh chứng cho sự thất bại và nhục nhã ê chề.”
“Đội ngũ bưng lễ hoàn thành công việc một cách nhanh chóng và gọn ghẽ. Từng mâm quả, từng hộp quà, từng xấp tiền, từng cây vàng, tất cả những gì họ mang đến lúc ban đầu, giờ đã được thu hồi và xếp gọn gàng ở phía sau những chiếc xe bán tải đang đỗ chờ sẵn ở cổng. Họ không nói một lời, chỉ làm theo lệnh, và khi xong việc, tất cả tập hợp lại gần Nhân vật chính.
Mẹ cô gái vẫn đứng đó, hơi thở hổn hển, khuôn mặt nhăn nhó vì khóc và giận dữ. Bà nhìn đống sính lễ của mình bị mang đi, không còn sức để đuổi theo hay giằng giật. Sự nhục nhã như một tảng đá đè nặng lên ngực bà. Gia đình cô gái vẫn im lặng như tượng, nhìn cảnh tượng khó tin đang diễn ra. Cô gái, đôi mắt sưng đỏ, nhìn Nhân vật chính bằng ánh mắt vừa oán trách, vừa bàng hoàng.
Nhân vật chính lúc này mới khẽ nhúc nhích. Anh không nhìn ai trong Gia đình cô gái, chỉ đưa mắt lướt qua những người đồng hành của mình một lượt, như ra hiệu mọi việc đã xong. Rồi, anh chậm rãi quay người, chuẩn bị bước về phía chiếc xe bán tải đầu tiên.
Nhưng ngay khi bước chân vừa nhấc lên, Nhân vật chính dừng lại. Anh không vội vàng đi ngay. Thay vào đó, anh quay ngược trở lại, hướng về phía ngôi nhà và những người đang đứng chết lặng ở sân. Dáng vẻ anh vẫn điềm tĩnh, khuôn mặt không chút biểu cảm.
Rồi, trước ánh mắt của tất cả mọi người, Nhân vật chính cúi đầu xuống. Một cúi chào lễ phép, chậm rãi và trang trọng. Không phải là cúi chào xuề xòa, mà là cúi chào kiểu truyền thống, thể hiện sự tôn trọng, hoặc ít nhất là một vỏ bọc của sự tôn trọng. Anh cúi khá sâu, giữ nguyên tư thế đó trong vài giây, như để cho mọi người thấy rõ sự “”kính cẩn”” của mình trước khi rời đi.
Đối với Mẹ cô gái, cúi chào này như một nhát dao cuối cùng đâm vào lòng tự trọng đã tan nát của bà. Nó không phải là lời xin lỗi, cũng không phải sự hối hận. Đó là một lời chào tạm biệt lạnh lùng, được bọc trong lớp vỏ của sự lễ phép, nhưng thực chất là một lời tuyên bố đanh thép về sự thất bại của bà. Anh, người mà bà khinh rẻ, người mà bà nghĩ có thể nắm trong lòng bàn tay và vắt kiệt giá trị vật chất, giờ đây đang đứng đó, lấy đi tất cả và chào tạm biệt một cách lịch sự đến đáng sợ. Sự lịch sự giả tạo ấy càng làm nổi bật sự trơ trẽn, sự toan tính lạnh lùng của anh, và nhấn chìm bà sâu hơn vào vũng lầy của sự cay đắng và nhục nhã. Bà siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay, cắn chặt môi để không bật ra tiếng nấc nghẹn. Nỗi uất hận, sự thua cuộc, và cảm giác bị sỉ nhục tột độ khiến bà muốn gục xuống.
Những người khác trong Gia đình cô gái chứng kiến cúi chào đó, mỗi người một vẻ mặt. Có người bàng hoàng, có người cau mày, có người lại cúi gằm mặt xuống như không dám nhìn. Cúi chào này không chỉ hướng vào Mẹ cô gái, mà là vào cả gia đình, như một lời chia tay chính thức, không thể vãn hồi.
Nhân vật chính thẳng người dậy. Ánh mắt anh lướt qua một lượt những khuôn mặt đang nhìn mình, không dừng lại ở ai, không biểu lộ cảm xúc gì.
Sau đó, anh quay hẳn người lại. Bước chân dứt khoát, anh tiến về phía chiếc xe bán tải đang chờ, nơi cánh cửa xe đã được một người trong đội ngũ mở sẵn. Anh không ngoảnh lại lần nào nữa.”
“Anh bước chân dứt khoát, tiến về phía chiếc xe bán tải đang chờ, nơi cánh cửa xe đã được một người trong đội ngũ mở sẵn. Anh không ngoảnh lại lần nào nữa. Vừa ngồi vào ghế lái phụ, cánh cửa xe đã đóng lại một cách gọn gàng.
Chiếc bán tải đầu tiên, chiếc xe mà Nhân vật chính vừa bước vào, bắt đầu nổ máy. Tiếng động cơ gầm lên trầm đục, mạnh mẽ. Rồi chiếc thứ hai, thứ ba… Bảy chiếc xe bán tải cùng lúc khởi động, tạo nên một âm thanh vang vọng cả xóm nhỏ ở Thanh Hóa.
Từ trong nhà, Mẹ cô gái nhìn theo chiếc xe đầu tiên lăn bánh. Nước mắt bà vẫn chảy, nhưng giờ đây không chỉ có sự uất hận mà còn là một nỗi sợ hãi vô hình. Bà đứng chết trân, không thể cất bước.
Cô gái bật khóc nấc lên thành tiếng, đôi vai run rẩy. Cô đưa tay với theo chiếc xe đang từ từ rời đi, như muốn níu giữ một thứ gì đó vừa vụt mất, nhưng chỉ còn bắt được không khí.
Những người khác trong Gia đình cô gái vẫn lặng như tờ, đôi mắt dán chặt vào đoàn xe. Sự bàng hoàng vẫn chưa tan hết, nhường chỗ cho một cảm giác mất mát mơ hồ và sự xấu hổ không thể tả.
Chiếc xe đầu tiên chậm rãi lăn bánh ra khỏi cổng. Rồi chiếc thứ hai, thứ ba nối đuôi theo sau. Đoàn xe bán tải mang logo công ty xuất khẩu thực phẩm sạch của Nhân vật chính, rồng rắn nối đuôi nhau, chiếm trọn con đường nhỏ trước nhà.
Âm thanh của đoàn xe ngày càng lớn, nhấn chìm tiếng khóc của Cô gái và sự im lặng chết chóc của Gia đình cô gái. Đoàn xe không đi nhanh, như cố tình phô trương sự hiện diện và sự rời đi đầy dứt khoát của mình.
Dọc hai bên đường, những người hàng xóm hiếu kỳ bắt đầu xúm xít. Họ đứng trước cổng nhà mình, hoặc thập thò sau cánh cửa, đôi mắt mở to chứng kiến cảnh tượng chưa từng thấy. Những lời xì xào, bàn tán bắt đầu nổi lên như ong vỡ tổ.
“”Ôi trời ơi, cái gì thế kia?””
“”Mang sính lễ đến rồi lại mang về hết à?””
“”Nhà ông bà ấy làm gì mà người ta làm vậy?””
“”Nhìn xem, 7 cái xe bán tải đấy nhé! Chắc giàu lắm mà sao lại…””
“”Chắc là bên kia tức giận lắm rồi.””
“”Thấy bảo lúc đầu bà ấy khinh thường cậu rể lắm cơ mà.””
“”Giờ thì biết mặt nhau rồi!””
Những lời bàn tán, kèm theo những cái chỉ trỏ, những ánh mắt dò xét, như những mũi kim đâm vào da thịt Gia đình cô gái. Mẹ cô gái cảm thấy như toàn bộ danh dự của mình đang bị đem ra phơi bày trước thiên hạ. Sự nhục nhã, nỗi tức giận vì bị “”vượt mặt””, và sự hối tiếc vì đã đánh mất một cơ hội ngàn vàng trộn lẫn vào nhau, khiến bà nghẹn lại, không thốt nên lời. Bà chỉ còn biết đứng đó, cắn chặt răng, nhìn từng chiếc xe, từng biểu tượng của thứ mà bà khinh rẻ nhưng giờ lại ao ước, lần lượt biến mất.
Cô gái vẫn khóc, tiếng nấc ngày càng lớn. Cô cảm thấy mọi thứ xung quanh như sụp đổ. Ánh mắt nhìn Nhân vật chính vừa rồi không chỉ có oán trách, mà còn có sự hối hận. Cô biết, có lẽ, cô đã đánh mất anh, vĩnh viễn.
Đoàn xe từ từ khuất dạng ở cuối con đường. Không còn tiếng động cơ, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy ngôi nhà. Gia đình cô gái vẫn đứng đó, giữa cổng, dưới ánh nắng chiều nhạt nhòa, bao quanh bởi những ánh nhìn tò mò, phán xét và cả hả hê của hàng xóm. Họ như những bức tượng, bị bỏ lại với đống tro tàn của niềm kiêu hãnh và những giấc mơ giàu sang vừa tan vỡ.”
“Nhân vật chính ngồi trong chiếc bán tải đầu tiên, tựa lưng vào ghế, đôi mắt hướng ra cửa sổ. Cảnh vật xóm nhỏ Thanh Hóa lướt qua nhanh dần. Khuôn mặt anh đượm vẻ u buồn, thoáng chút tiếc nuối, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt là sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Anh biết, cái giá của quyết định này là rất đắt. Nó không chỉ là sính lễ bạc tỷ mang về, mà còn là cả một mối tình, cả một người con gái mà anh đã từng yêu tha thiết.
Xe chạy bon bon trên đường, âm thanh động cơ trầm ấm bên tai không làm phân tán suy nghĩ của anh. Anh nhớ lại cái ngày đầu tiên đến nhà cô gái. Ánh mắt khinh thường của Mẹ cô gái, những lời nói bóng gió đầy coi thường nguồn gốc của anh. Anh nhớ lại cảm giác bất lực, tổn thương lúc đó. Và anh nhớ cả sự im lặng của Cô gái, sự ngập ngừng của cô khi anh cần cô nhất.
“”Mình đã làm điều đúng đắn,”” anh thầm nghĩ. “”Thà đau một lần rồi thôi, còn hơn cả đời phải sống trong sự khinh miệt.””
Bài học về lòng tự trọng bỗng hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh xuất thân từ hai bàn tay trắng, lớn lên từ mảnh đất Nghệ An cằn cỗi. Anh đã đổ mồ hôi, nước mắt để dựng nên cơ nghiệp này. Công ty xuất khẩu thực phẩm sạch này không chỉ là tiền bạc, nó là sự chứng minh cho giá trị của anh, của những người như anh – những người lao động chân chính, tự vươn lên bằng nghị lực.
Gia đình cô gái, đặc biệt là Mẹ cô gái, đã nhìn vào nguồn gốc, vào vẻ ngoài giản dị của anh mà phán xét. Bà ta đã coi thường anh, khinh rẻ công sức của anh. Điều đó không thể chấp nhận được. Lễ ăn hỏi hôm nay không còn là khởi đầu cho một hạnh phúc, mà là đỉnh điểm của sự sỉ nhục.
Anh thở dài nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng. Anh mất đi một người yêu, nhưng anh giữ lại được lòng tự trọng của mình. Anh giữ lại được giá trị của bản thân. Thứ mà tiền bạc không thể mua được, và sự khinh thường không thể đánh cắp.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, đoàn xe bán tải nối đuôi nhau phía sau, biểu tượng cho sự thành công của anh, đang vững vàng tiến về phía trước. Chúng không chỉ chở sính lễ trả về, mà còn chở theo một bài học đắt giá. Bài học về giá trị con người, về lòng tự trọng không thể đánh đổi. Anh ngước nhìn bầu trời xanh, đôi mắt không còn vẻ u buồn ban đầu, thay vào đó là sự bình thản và quyết tâm. Con đường phía trước vẫn còn dài. Anh đã sẵn sàng.”
“Làng quê Thanh Hóa nhỏ bé chưa bao giờ chứng kiến một sự việc nào gây chấn động đến thế. Câu chuyện về đoàn xe bán tải chở sính lễ bạc tỷ đến rồi lại mang về, không cưới hỏi mà chỉ để trả lại, lan truyền nhanh hơn cả tin vịt ngày mùa. Từ đầu xóm đến cuối xóm, từ chợ huyện đến đồng ruộng, người ta túm tụm xì xào bàn tán, ánh mắt vừa ngạc nhiên, vừa tò mò, lại xen lẫn chút hả hê.
“”Ối giời ơi, cả cái Thanh Hóa này chắc chưa từng có chuyện như vậy đâu!”” bà Bán Nước Mía ở đầu ngõ buôn chuyện.
“”Thật mà, tôi thấy tận mắt đấy! Bảy cái xe bán tải mới cóng, chở đầy tráp đỏ… rồi lúc về lại mang nguyên xi về,”” người đàn ông đang sửa xe đạp cạnh đó thêm vào.
Tâm điểm của mọi lời bàn tán chính là căn nhà của Cô gái. Sự ồn ào, náo nhiệt của buổi sáng ăn hỏi phút chốc tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đầy ngột ngạt. Cánh cổng sắt khép chặt như muốn cách ly gia đình với thế giới bên ngoài.
Bên trong ngôi nhà, không khí nặng như chì. Mẹ cô gái ngồi lặng im trên ghế, khuôn mặt thường ngày lạnh lùng giờ xám ngoét, đôi mắt trũng sâu đầy bẽ bàng và tức giận. Giấc mộng đổi đời, giấc mộng gả con vào nhà giàu để “”nở mày nở mặt”” giờ tan thành mây khói, bị chính bà tự tay vùi dập. Lời khinh thường bà dành cho Nhân vật chính ngày nào giờ như lưỡi dao sắc bén cứa vào thể diện của chính bà.
“”Mẹ ơi…”” Cô gái khẽ lên tiếng, giọng run rẩy.
Mẹ cô gái giật mình, ánh mắt sắc lạnh nhìn con gái. “”Im đi! Tất cả là tại cô! Nếu cô chịu nghe lời tôi, chịu lựa chọn người khác, đâu đến nỗi này!”” bà gằn giọng, đổ hết mọi ấm ức, mọi sự sỉ nhục đang đè nặng lên vai mình cho con gái.
Cô gái cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài. Cô biết mẹ giận, mẹ xấu hổ, nhưng trái tim cô cũng tan nát không kém. Cô tiếc cho mối tình, tiếc cho sự do dự của bản thân, và cũng cảm thấy bất lực trước sự coi trọng vật chất đến mù quáng của mẹ.
Những người khác trong Gia đình cô gái cũng không nói gì, chỉ lảng tránh ánh mắt của Mẹ cô gái, mỗi người chìm trong suy nghĩ và nỗi xấu hổ riêng. Căn nhà từng vang tiếng cười nói, giờ chỉ còn là không gian chứa đầy sự dằn vặt và nuối tiếc. Vụ việc này sẽ còn ám ảnh họ rất lâu, trở thành bài học đắt giá về giá trị thực sự của con người.
Trong khi đó, Nhân vật chính đã trở lại với Công ty nhân vật chính ở Nghệ An. Anh lao vào công việc, vùi mình trong những con số, những hợp đồng. Mọi thứ vẫn vận hành trơn tru, thậm chí còn có vẻ bận rộn hơn. Đội ngũ công ty/bưng lễ trở lại với vị trí của mình, không ai nhắc lại chuyện ở Thanh Hóa, nhưng ánh mắt họ nhìn anh chứa đựng sự kính nể và ngưỡng mộ.
Đôi lúc, khi ngồi một mình trong văn phòng, anh vẫn thoáng nghĩ về Cô gái, về những kỷ niệm đã qua. Một nỗi buồn nhẹ, một chút tiếc nuối vẫn còn đó, như một vết sẹo nhỏ trong trái tim. Nhưng anh không để nó xâm chiếm. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những chuyến xe bán tải mang logo công ty đang vào ra bến bãi, chất đầy hàng hóa chuẩn bị xuất khẩu. Chúng không chỉ là phương tiện làm giàu, chúng là biểu tượng cho nghị lực của anh, cho con đường anh đã chọn.
Anh đã mất đi một mối tình, nhưng anh đã chứng minh được điều quan trọng hơn rất nhiều. Anh, một người con quê nghèo, không chỉ làm giàu được bằng chính sức mình, mà còn giữ trọn được lòng tự trọng. Anh không cúi đầu trước sự khinh miệt, không đánh đổi giá trị bản thân lấy bất cứ điều gì. Thứ anh bảo vệ không phải là tiền bạc, mà là phẩm giá của một con người.
Giờ đây, khi sóng gió đã qua, anh tìm thấy sự bình yên trong chính công việc và trong con đường mình đã kiên định đi. Anh hiểu rằng, hạnh phúc thực sự không nằm ở sự chấp nhận của người khác dựa trên những giá trị vật chất hời hợt, mà nằm ở sự tự tôn, sự trưởng thành và khả năng đứng vững trên đôi chân của mình. Anh đã sẵn sàng khép lại một chương, để mở ra một chương mới đầy hứa hẹn, nơi anh sẽ xây dựng cuộc đời mình bằng chính những giá trị mà anh tin tưởng, với trái tim đã chai sạn hơn một chút nhưng cũng vững vàng hơn rất nhiều.”

