“Maпg TҺaι Vớι Ngựa-Cả Làпg Bàпg Hoàпg – KҺι SιпҺ Ra, Aι Cũпg Rùпg MìпҺ
Tại một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong lòng Tây Nguyên, nơi những đồi cà phê trải dài bất tận hòa quyện với mùi đất đỏ bazan, cuộc sống trôi qua bình dị như nhịp thở của núi rừng. Người dân nơi đây sống nhờ cây cà phê, dựa vào đất trời, và giữ những phong tục giản đơn nhưng đầy kiêng kỵ. Trong ngôi làng ấy, Thủy – một cô gái 28 tuổi với đôi mắt trong veo và mái tóc đen dài – lớn lên trong trang trại ngựa của gia đình, nơi cô tìm thấy niềm vui và sự tự do giữa những chú ngựa hoang dã.
Từ nhỏ, Thủy đã gắn bó với Phong, một con ngựa đen bóng với đôi mắt sâu thẳm, như mang cả bầu trời đêm. Phong không chỉ là vật nuôi, mà còn là người bạn tâm giao, là nơi Thủy gửi gắm những nỗi buồn vui mà không ai trong làng hiểu được. Khi cha mẹ qua đời vì một cơn bạo bệnh, Thủy thừa kế trang trại ngựa và tiếp tục chăm sóc đàn ngựa với tình yêu mãnh liệt. Cô kết hôn với Tùng, một chàng trai nông dân trồng cà phê, người yêu cô bằng sự chân thành nhưng luôn mang trong mình sự thực dụng của một người đàn ông sống vì gia đình và đất đai.
Cuộc sống của họ tưởng chừng êm đềm, cho đến khi một bí ẩn kinh hoàng phá vỡ sự yên bình của ngôi làng.
Một ngày đầu mùa mưa, Thủy phát hiện mình mang thai. Niềm vui ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi lo lắng khi bụng cô lớn nhanh bất thường, vượt xa những gì một thai kỳ bình thường nên có. Những cơn đau kỳ lạ hành hạ cô mỗi đêm, như thể có thứ gì đó đang cựa quậy bên trong, không chỉ là một sinh linh bé nhỏ. Thủy trở nên xanh xao, đôi mắt cô ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm, như thể cô đang bảo vệ một bí mật lớn lao.
Tùng, người chồng tận tụy, ban đầu chỉ nghĩ vợ mình mang thai khó nhọc. Nhưng khi nghe những lời xì xào từ hàng xóm, anh bắt đầu nghi ngờ. Dân làng, vốn quen với những câu chuyện huyền bí của núi rừng, bắt đầu thì thầm rằng đứa trẻ trong bụng Thủy không phải con người. Họ chỉ tay về phía Phong – chú ngựa đen mà Thủy yêu thương hơn bất kỳ ai.
“”Cô ta quá gần gũi với con ngựa đó. Có khi nó không phải con của Tùng, mà là… của thứ gì khác!”” – một bà lão trong làng nói, giọng run rẩy.
Những lời đồn lan nhanh như lửa cháy trên đồi khô. Người ta kể rằng Thủy thường ngồi hàng giờ bên chuồng ngựa, thì thầm với Phong, ánh mắt cô nhìn con vật ấy không giống cách một người nhìn thú nuôi, mà như nhìn một người tri kỷ. Có người còn thề rằng họ thấy Phong đáp lại, cúi đầu như thể hiểu những lời cô nói.
Dân làng bắt đầu xa lánh Thủy. Những người từng thân thiết, như bà Hai – hàng xóm tốt bụng hay mang cho cô ít cà phê rang – giờ nhìn cô bằng ánh mắt sợ hãi. Một lần, bà Hai kéo Thủy ra góc vườn, giọng nghiêm trọng: “”Con ơi, con có chắc mình mang thai không? Hay là… thứ gì đó nhập vào người con?”” Thủy chỉ…. bạn đọc tiếp câu chuyện dưới phần bình luận nhé 👇👇👇”
“nhìn Bà Hai. Đôi mắt trong veo ngày nào giờ ngấn nước, long lanh như muốn vỡ oà. Cô không nói được một lời nào để biện bạch cho bản thân. Thanh minh lúc này có nghĩa lý gì khi ngay cả người từng thân thiết nhất, từng xem cô như con gái, giờ cũng nhìn cô bằng ánh mắt sợ hãi và ngờ vực đến thế?
Bà Hai thấy Thủy im lặng, chỉ nhìn mình với vẻ thống khổ tột cùng, vẻ lo lắng ban đầu trên gương mặt bà dần chuyển thành sự rùn mình khó hiểu. Ánh mắt bà lướt xuống cái bụng ngày càng lớn một cách bất thường của Thủy, rồi lại hướng về phía trang trại ngựa khuất sau rặng cây. Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng bà. Bà lùi lại một bước nhỏ, như vô thức muốn giữ khoảng cách.
Trong khoảnh khắc ấy, Thủy cảm thấy thế giới quanh mình sụp đổ. Sự cô đơn và tổn thương cắn xé tâm can cô. Cô nhận ra, không chỉ dân làng xa lánh, mà cả những người thân thiết nhất cũng đã quay lưng. Ánh mắt sợ hãi và nghi ngờ của Bà Hai như nhát dao cứa vào tim cô, đau đớn hơn bất kỳ lời đồn ác ý nào.
Thủy đứng đó, lẻ loi giữa khu vườn, nước mắt chảy dài trên gò má xanh xao. Cô thầm nghĩ, mình sẽ phải đối diện với tất cả những điều này một mình sao?”
“Thủy vẫn đứng lặng, nước mắt đã khô dần trên má, chỉ còn lại một khoảng trống hoác trong tim. Cô không biết mình đã đứng đó bao lâu, giữa khu vườn yên ắng chỉ còn tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Bỗng, tiếng cổng lạch cạch mở ra. Cô ngước nhìn. Tùng. Anh bước vào sân, dáng vẻ khác lạ thường ngày. Gương mặt anh tái nhợt, ánh mắt lộ rõ sự hoang mang và cả một nỗi sợ hãi khó gọi tên. Áo quần anh lấm lem bụi đường, dường như anh vừa về từ chợ.
Anh thấy Thủy đang đứng đó, lẻ loi như một bóng ma. Anh dừng lại, nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt anh lướt xuống cái bụng của cô, rồi lại nhìn lên mặt cô, tìm kiếm một điều gì đó mà anh không thể nói thành lời. Khoảng cách giữa họ như dãn ra xa tít tắp.
“”Thủy…”” Giọng anh khàn đặc, khô khốc. “”Em… em vừa đi đâu về?””
Thủy không đáp. Cô chỉ nhìn anh, khao khát thấy ở anh một ánh mắt tin tưởng, một cử chỉ trấn an. Nhưng không. Ánh mắt Tùng đầy nghi ngờ, và điều đó còn đau đớn hơn cả ánh mắt của Bà Hai hay bất kỳ ai trong làng.
Tùng bước lại gần hơn, nhưng vẫn giữ một khoảng cách thận trọng. Anh ngập ngừng, như đấu tranh nội tâm dữ dội. Những lời xì xào từ chợ vẫn văng vẳng bên tai anh, những lời lẽ độc địa, nhơ nhuốc về vợ anh, về Phong. Anh không muốn tin, nhưng cái bụng lớn bất thường kia, những cơn đau kỳ lạ của Thủy, và thái độ xa lánh của cả làng… tất cả như bóp nghẹt trái tim anh.
“”Thủy,”” Anh gọi tên cô lần nữa, giọng nặng trĩu sự chất vấn pha lẫn sợ hãi. Anh hít một hơi sâu, như lấy hết can đảm. “”Em nói thật cho anh nghe đi… cái bụng này… nó là sao?””
Câu hỏi của Tùng như một nhát dao chí mạng đâm thẳng vào Thủy. Cô cảm thấy toàn bộ sức lực rời bỏ cơ thể. Thế giới quanh cô như quay cuồng, sụp đổ. Không phải lời đồn. Không phải ánh mắt của dân làng. Mà là câu hỏi này, từ chính người chồng, người đầu gối tay ấp bấy lâu nay. Anh, người đáng lẽ phải tin cô vô điều kiện, giờ đây lại hỏi cô câu đó, với ánh mắt ấy.
Thủy lảo đảo lùi lại một bước. Nước mắt lại trào ra, nóng hổi và đau đớn hơn bao giờ hết. Cô không thể nói được lời nào. Biện minh ư? Cầu xin sự tin tưởng ư? Khi chính chồng mình cũng đã nghe theo những lời đồn tàn độc ngoài kia?
Tùng thấy Thủy im lặng, chỉ nhìn mình với ánh mắt tan nát. Sự im lặng và ánh mắt ấy chỉ làm nỗi sợ hãi trong anh lớn thêm. Anh thấy Thủy đang giấu anh điều gì đó, một điều gì đó kinh khủng, giống như những lời đồn đại kia. Anh không thể chịu đựng được sự mơ hồ này nữa.
“”Sao em không nói gì?”” Tùng gằn giọng, sự sợ hãi ban đầu dần chuyển thành cáu gắt và đòi hỏi. “”Cái bụng này là sao? Nó lớn nhanh như vậy… rồi những lời người ta nói… Em nói đi!””
Thủy nhắm chặt mắt. Đau. Quá đau. Cô ước gì mình có thể tan biến ngay lúc này. Bị cả thế giới quay lưng, và giờ đây, cả người chồng mình yêu thương nhất cũng không còn tin tưởng. Cô cảm thấy mình thật sự đơn độc, lạc lõng giữa biển người ngờ vực. Cái bụng ngày càng lớn, chứa đựng một bí mật kinh hoàng mà cô cũng không hiểu, giờ đây lại trở thành bằng chứng để tất cả mọi người kết tội cô.
Cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào Tùng. Trong ánh mắt cô không còn nước mắt, chỉ còn sự trống rỗng và một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cô không nói gì cả, chỉ đứng đó, như một lời đáp trả đau đớn cho câu hỏi của anh. Im lặng. Sự im lặng của Thủy chính là lời tuyên bố cho sự sụp đổ của niềm tin và sự khởi đầu của một cơn bão lớn hơn trong gia đình nhỏ bé này. Tùng nhìn sự im lặng của cô, và trong mắt anh, nó chỉ càng củng cố thêm những nghi ngờ đáng sợ nhất.”
“Lửa bập bùng trong nhà rông, chiếu thứ ánh sáng vàng vọt, nhảy múa trên những gương mặt già nua, khắc khổ. Trưởng bản ngồi ở vị trí trung tâm, lặng lẽ nhìn ngọn lửa. Xung quanh ông là các già làng, những người nắm giữ trí tuệ và truyền thống của bản. Không khí nặng nề, căng như dây đàn, không chỉ vì sương đêm thấm lạnh qua kẽ lá mà còn vì một nỗi lo sợ đang lan tỏa, ăn sâu vào từng ngóc ngách của làng.
Trưởng bản hắng giọng, phá tan sự im lặng. “”Chúng ta ở đây tối nay vì chuyện của con bé Thủy.””
Một già làng râu bạc lên tiếng, giọng trầm đục. “”Cái bụng của nó… lạ quá. Lớn nhanh như mang cả tảng đá trong đó. Không phải cái thai bình thường.””
Già làng khác tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ kinh hãi. “”Và những lời đồn… mang thai với con ngựa đen. Con ngựa ấy vốn đã khác thường. Lông đen tuyền như bóng đêm, mắt nó… nhìn sâu lắm.””
“”Con ngựa đó,”” một ông già run rẩy nói, “”có gì đó không lành. Nó đã ở trang trại đó từ khi cha mẹ con Thủy còn sống. Mà cha mẹ con Thủy… cũng chết một cách đột ngột.””
Trưởng bản khẽ gật đầu, vẻ mặt u ám. “”Những chuyện đó… nghe như lời cảnh báo từ rừng thiêng.”” Ông nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở từng gương mặt đầy lo lắng. “”Những giấc mơ xấu cứ đến. Cà phê năm nay… có điềm không lành.””
Già làng Mộc, người cao tuổi nhất, giọng nói chậm rãi nhưng đầy uy lực. “”Tổ tiên đã dạy rằng, khi rừng nổi giận, khi có thứ tà ác xâm nhập vào bản, những điềm gở sẽ xuất hiện. Cái thai của Thủy… nó không phải là phước lành. Nó là điềm gở.””
Những tiếng xì xào vang lên. Sự sợ hãi len lỏi vào từng lời nói. Họ không còn thấy Thủy đáng thương nữa. Họ chỉ thấy một mối nguy hiểm. Cái bụng lớn kia, lời đồn kia, tất cả như bằng chứng về một thế lực đen tối đang nhăm nhe phá hoại sự bình yên của bản làng.
“”Chúng ta không thể ngồi yên nhìn chuyện này diễn ra,”” một già làng trẻ hơn lên tiếng, vẻ mặt kiên quyết. “”Nếu đó là thứ tà ác, nó sẽ hút cạn sinh khí của bản, làm lụi tàn cây cối, mang bệnh tật đến cho người già, trẻ nhỏ.””
“”Đúng vậy!”” Những người khác đồng tình. “”Phải làm gì đó!””
Trưởng bản đứng dậy, bóng ông đổ dài trên sàn nhà rông. Ánh mắt ông nhìn vào ngọn lửa, như đang tìm kiếm một câu trả lời, một lời chỉ dẫn từ tổ tiên. Nhưng chỉ có ngọn lửa bập bùng, phản chiếu nỗi sợ hãi trong mắt ông.
“”Chúng ta là những người giữ gìn bản làng,”” Trưởng bản nói, giọng trầm hùng. “”Nhiệm vụ của chúng ta là bảo vệ sự bình yên, bảo vệ nương rẫy, bảo vệ con cháu chúng ta khỏi mọi thứ tà ác.”” Ông quay lại nhìn các già làng. “”Bất kể cái thai đó là gì, bất kể Thủy có ý thức được hay không, nó đang đe dọa chúng ta.””
Ông hít một hơi sâu, đưa ra quyết định cuối cùng. “”Chúng ta không thể chờ đợi nữa. Chúng ta phải hành động. Phải loại bỏ mối nguy hiểm này trước khi nó hủy diệt bản làng chúng ta.””
Những gương mặt già nua nhìn nhau. Họ biết Trưởng bản nói đúng. Sự an nguy của cả bản đặt lên hàng đầu. Dù có đau lòng, dù có trái với tình nghĩa làng xóm, họ cũng phải làm. Thứ nằm trong bụng Thủy, theo những lời đồn và điềm gở, không phải là con người. Nó là thứ tà ác. Và họ phải bảo vệ bản làng khỏi nó. Quyết định đã được đưa ra, nặng trĩu và lạnh lẽo như sương đêm trên vùng đất Tây Nguyên.”
“Đêm đã khuya, màn đêm buông xuống như một tấm chăn dày bao phủ lấy Làng nhỏ ở Tây Nguyên. Thủy không tài nào ngủ được. Những lời xì xào, những ánh mắt tránh né ban ngày giờ đây như những bóng ma lởn vởn trong tâm trí cô. Bụng cô lại nhói lên một cơn đau kỳ lạ, khiến cô quặn người. Cô lặng lẽ rời khỏi giường, nhẹ nhàng mở cửa và bước ra ngoài.
Không khí lạnh ẩm của đêm đầu mùa mưa thấm vào da thịt, nhưng không làm dịu đi ngọn lửa sợ hãi và tủi thân đang cháy trong lòng Thủy. Cô đi về phía chuồng ngựa ở Trang trại ngựa của Thủy, nơi có một người bạn cũ luôn chờ đợi.
Bước vào chuồng, mùi rơm khô và hơi ấm từ những chú ngựa xộc vào mũi. Ở góc chuồng, chú ngựa đen Phong đứng đó, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ phía nhà. Thấy Thủy, Phong khẽ hí lên một tiếng nhỏ, như lời chào.
Thủy bước lại gần, vòng tay ôm lấy chiếc cổ vạm vỡ của Phong. Cô vùi mặt vào bờm ngựa mềm mại, bắt đầu khóc. Nước mắt nóng hổi tuôn rơi, thấm đẫm lớp lông đen.
“”Phong ơi… mày có nghe thấy họ nói gì không?”” Thủy nghẹn ngào nói, giọng đứt quãng vì tiếng nức nở. “”Họ nói tao… tao mang thai với mày… Họ nói cái thai này là điềm gở… là tà ác…””
Cô siết chặt hơn, như tìm kiếm một điểm tựa trong cơn bão lòng. “”Sao họ lại có thể nói thế chứ? Sao họ lại tin vào những chuyện hoang đường đó? Tao oan ức quá, Phong ơi… Tao sợ lắm… Sợ họ sẽ làm gì tao… làm gì… cái thai này…””
Cô kể lể tất cả những gì đã xảy ra, sự thay đổi của Tùng, ánh mắt xa lánh của Bà Hai và dân làng, những cơn đau bí ẩn, cái bụng ngày càng lớn bất thường. Cô không giấu giếm điều gì với chú ngựa thân thuộc. Trong cô lúc này chỉ còn là một đứa trẻ lạc lõng, tìm nơi trút bầu tâm sự.
Phong đứng im lặng lắng nghe, chỉ thỉnh thoảng khịt mũi hoặc nghiêng đầu. Khi Thủy khóc nấc lên dữ dội, chú ngựa khẽ cúi xuống, dùng đầu dụi nhẹ vào má cô, vào vai cô. Đó là một cử chỉ đơn giản, không lời nói, nhưng lại chứa đựng sự an ủi phi thường.
Thủy cảm nhận hơi ấm từ Phong, cảm nhận sự hiện diện vững chãi của người bạn không biết phán xét hay sợ hãi. Cô dựa vào Phong, hít hà mùi hương quen thuộc. Tiếng khóc dần nhỏ lại, chỉ còn những tiếng thút thít khe khẽ. Trong vòng tay ôm lấy chú ngựa, giữa bóng đêm tĩnh mịch của chuồng ngựa, Thủy tìm thấy một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, một sự tĩnh lặng mong manh trước những giông bão đang chực chờ ập đến.”
“Thủy vẫn còn dựa vào người Phong, hơi thở đã đều lại. Sự tĩnh lặng trong chuồng ngựa bao trùm lấy cô, xoa dịu phần nào trái tim đang tan nát. Bỗng nhiên, một cơn đau bụng dữ dội ập đến, mạnh hơn bất kỳ cơn đau nào cô từng trải qua trước đây. Nó không còn là những cơn nhói nhẹ hay quặn thắt âm ỉ nữa, mà là một sự co bóp mạnh bạo, xé nát. Thủy khẽ rên lên một tiếng. Cô buông Phong ra, một tay ôm lấy bụng bầu đã nhô cao vượt quá cỡ bình thường, tay kia vịn vào thành chuồng.
Mắt cô trợn trừng vì đau. Nhưng nỗi đau thể xác nhanh chóng nhường chỗ cho sự kinh hoàng tột độ khi cô cảm nhận được thứ gì đó bên trong đang cử động. Không phải là những cú đạp nhẹ hay những lần trở mình quen thuộc của một thai nhi. Đây là một chuyển động mạnh mẽ, hung hãn, như có thứ gì đó đang vùng vẫy điên cuồng, hoặc cố gắng xé toạc đường ra. Làn da bụng cô căng lên, biến dạng theo từng đợt chuyển động quái dị đó. Cô có cảm giác như một sinh vật nào đó đang cựa quậy, gồng mình, đòi thoát ra khỏi lớp vỏ cơ thể cô.
Hơi thở của Thủy trở nên gấp gáp. Cô lùi lại, lưng đập vào thành chuồng gỗ, mắt nhìn chằm chằm vào cái bụng đang nhấp nhô một cách đáng sợ. Khuôn mặt cô trắng bệch đi vì sợ hãi. Cái thai… không, đây không phải là thai nhi bình thường! Nó là cái gì? Cái thứ đang lớn dần bên trong cô là cái gì? Liệu những lời đồn đại đáng sợ đó… có phải là sự thật? Không, không thể nào! Nhưng cảm giác này… cảm giác rùng rợn, phi tự nhiên này là thật.
Thủy run rẩy. Cái lạnh của đêm đầu mùa mưa không còn là gì so với cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong tâm hồn cô. Cô cúi xuống nhìn cái bụng, nơi cơn đau vẫn đang hành hạ và những cử động quái gở vẫn tiếp diễn. Một tiếng nức nở bật ra khỏi cổ họng khô khốc. Cô sợ hãi tột độ. Không biết nó là gì, không biết nó sẽ làm gì cô, hay làm gì khi nó ra đời. Cô cảm thấy mình như một cái lồng, giam giữ một con quái vật đang ngày càng lớn mạnh. Nỗi hoảng loạn lên đến đỉnh điểm, nhấn chìm cô trong bóng tối của sự sợ hãi.”
“Thủy quỵ xuống sàn gỗ lạnh toát, nước mắt giàn giụa. Cô ôm chặt lấy bụng, nơi những cơn co thắt quái dị vừa dừng lại, để lại một nỗi sợ hãi tột cùng và cảm giác trống rỗng, bẩn thỉu. Cô ngồi đó, run rẩy như một chiếc lá trước gió, cả cơ thể chìm trong sự hoảng loạn và kinh tởm chính mình.
Tùng bước vào chuồng, ánh mắt anh chạm ngay vào hình ảnh vợ mình đang co ro dưới đất. Vẻ mặt anh thoáng chút hoảng hốt, nhưng rồi nhanh chóng cứng lại. Anh đã nghe thấy tiếng rên của cô từ trong nhà, nó không giống với tiếng đau đẻ thông thường. Anh lại gần, quỳ xuống bên cạnh Thủy.
“”Thủy! Em sao vậy?”” Giọng Tùng có chút gượng gạo.
Thủy ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn chồng. Trong ánh mắt cô không chỉ có đau đớn, mà còn là sự khiếp sợ, sự cầu xin và một nỗi nhục nhã không thể nói thành lời. Cô không trả lời, chỉ lắc đầu quầy quậy, càng lúc càng nức nở.
Tùng nhìn cái bụng cô, giờ đây trông có vẻ bình thường trở lại, nhưng sự căng phồng quá mức và những gì anh lờ mờ nghe thấy từ lời đồn lại hiện lên trong đầu anh. Anh không còn là người chồng tận tụy tin tưởng vợ tuyệt đối nữa. Sự nghi ngờ đã ăn sâu vào tâm trí anh như mối mọt. Nhưng nhìn Thủy lúc này, yếu đuối và sợ hãi tột độ, một phần nào đó trong anh vẫn muốn bảo vệ cô.
Anh đặt tay lên vai Thủy, giọng quả quyết, pha lẫn chút mệt mỏi: “”Anh phải biết rõ. Dù là gì đi nữa, chúng ta cũng phải đối mặt.””
Thủy ngước nhìn anh, ánh mắt như cầu cứu.
“”Anh sẽ đưa em xuống thị trấn lớn khám bác sĩ,”” Tùng nói tiếp, đứng dậy. “”Ở đây không được. Phải đi thôi.””
Thủy chần chừ, ánh mắt vẫn đầy sợ hãi, không phải sợ đi xa, mà sợ cái sự thật có thể sẽ bị phơi bày. Nhưng nhìn khuôn mặt kiên quyết của Tùng, cô biết mình không có lựa chọn nào khác. Hơn nữa, cô cũng cần biết. Cô cần một lời giải thích cho sự kinh hoàng đang lớn dần bên trong mình.
Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời còn chưa lên hẳn, Tùng dắt chiếc xe máy cũ ra khỏi nhà. Thủy ngồi sau, ôm lấy bụng bầu to tướng. Hành lý gọn nhẹ chỉ có vài bộ quần áo và giấy tờ tùy thân.
Họ đi qua con đường đất quen thuộc của làng. Dân làng đã dậy. Họ đứng tụ tập ở đầu ngõ, ánh mắt dè bỉu, soi mói, và có cả sự sợ hãi. Không một lời chào hỏi, không một ánh nhìn thông cảm. Chỉ có những lời xì xào, chỉ trỏ sau lưng.
Bà Hai đứng ở hàng rào nhà mình, khuôn mặt khô héo hiện rõ vẻ lo sợ. Bà không còn là người hàng xóm thân thiết ngày nào. Khi Tùng và Thủy đi qua, bà Hai khẽ gọi với giọng run run, như đang nói với một thứ gì đó đáng sợ sắp mang tai họa đi nơi khác: “”Đi đi! Đi cho khuất mắt! Cái thứ đó… Cái thứ đó không phải người đâu!””
Tùng siết chặt tay lái. Thủy cúi gằm mặt, nước mắt lại trào ra. Lời cảnh cáo của bà Hai như một lời nguyền rủa, khắc sâu thêm nỗi sợ hãi và sự cô lập của họ. Họ là những kẻ bị ruồng bỏ. Con đường phía trước là sự thật tàn khốc, và họ phải đơn độc đối mặt với nó. Tùng rồ ga, chiếc xe lao đi, bỏ lại sau lưng ngôi làng đang dần chìm trong ánh nắng đầu ngày, cùng với những lời đồn đại và ánh mắt phán xét.”
“Chiếc xe máy cũ của Tùng lao đi trên con đường đất gập ghềnh dẫn ra khỏi làng. Bụi đất tung lên mù mịt phía sau. Họ bỏ lại những ánh mắt soi mói, những lời xì xào và lời nguyền rủa của bà Hai. Nhưng sự xa lánh và phán xét vẫn không buông tha họ.
Trên đường đi, họ bắt gặp một vài tốp dân làng đang làm đồng hoặc gánh cà phê. Khi chiếc xe của họ lướt qua, những người này lập tức ngừng tay, quay mặt đi hoặc cúi gằm xuống đất như thể họ là những kẻ mắc bệnh truyền nhiễm. Không một lời chào hỏi, không một ánh mắt thân thiện. Chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ và cảm giác bị ruồng bỏ bủa vây.
Đi được một đoạn, ngang qua một gốc đa già bên đường, vài bà lão răng đen đang ngồi nghỉ. Khi thấy Tùng và Thủy, họ cũng ngưng câu chuyện đang dang dở. Ánh mắt họ đầy cảnh giác, thậm chí là căm ghét. Một bà lão cất tiếng, giọng khàn đặc, lầm bầm đủ lớn để Thủy ngồi sau lưng Tùng có thể nghe thấy rõ từng chữ:
“”May quá… cái thứ đó đi rồi… Mang tai họa đi cho khuất mắt…””
Một bà khác tiếp lời, thì thầm: “”Đi đi! Cái nghiệp chướng đó đừng vấy bẩn đất làng ta!””
Những lời lầm bầm như những mũi dao đâm thẳng vào tim Thủy. Cô siết chặt lấy lưng Tùng, nước mắt lại lăn dài trên gò má. Cảm giác tủi nhục như dâng lên tận cổ họng. Cô biết, mình đã hoàn toàn bị cô lập, bị xem như một vật mang tai họa cần phải tống khứ đi. Sự tuyệt vọng chìm xuống đáy lòng cô, nặng trịch và lạnh lẽo. Cả thế giới dường như đang quay lưng lại với cô.
Tùng nghe thấy hết những lời đó. Anh không nói gì, chỉ siết chặt tay ga hơn nữa, cố gắng lái xe thật nhanh để thoát khỏi những ánh mắt phán xét và những lời nguyền rủa đang bủa vây họ. Anh không quay lại nhìn Thủy, không nói một lời an ủi. Sự im lặng của anh càng làm Thủy cảm thấy cô đơn và tủi nhục hơn bao giờ hết. Họ cứ thế lao đi trên con đường bụi đất, tiến về phía thị trấn xa lạ, mang theo gánh nặng của lời đồn và sự thật chưa được phơi bày.”
“Họ đến thị trấn vào buổi chiều muộn. Tùng đưa Thủy thẳng đến bệnh viện huyện. Bệnh viện nhỏ, cũ kỹ nhưng ít ra cũng có bác sĩ và thiết bị y tế. Sau một lúc chờ đợi, Thủy được đưa vào phòng khám. Một vị bác sĩ lớn tuổi, đeo kính dày cộp, với mái tóc bạc lưa thưa đang ngồi chờ. Ông nhìn Thủy, ánh mắt chuyên nghiệp nhưng vẫn pha chút tò mò khi thấy cái bụng bầu quá khổ của cô so với tuổi thai dự kiến.
“”Chào cô, cô ngồi xuống đây,”” ông nói, giọng đều đều. “”Kể cho tôi nghe tình hình nào.””
Thủy bắt đầu kể lại, giọng run run, về cơn đau kỳ lạ, về việc bụng lớn nhanh bất thường, và cả những lời đồn ở làng. Cô cố gắng kìm nước mắt, nhưng nỗi tủi nhục vẫn hiện rõ trên khuôn mặt. Tùng ngồi bên cạnh, im lặng như pho tượng, ánh mắt nhìn vào khoảng không vô định. Sự im lặng của anh như một tảng băng lạnh giá đè nặng lên Thủy.
Bác sĩ lắng nghe chăm chú, gật gù. Ông sờ nắn bụng Thủy, rồi dùng ống nghe kiểm tra. Sau đó, ông đề nghị Thủy nằm lên giường để siêu âm.
Ông bôi gel lạnh lên bụng cô và bắt đầu di chuyển đầu dò. Màn hình đen trắng hiện lên những hình ảnh mờ ảo. Ban đầu, nét mặt bác sĩ vẫn bình thản, nhưng dần dần, vẻ cau mày xuất hiện. Ông dừng lại, nhìn kỹ màn hình, rồi lại di chuyển đầu dò. Nét mặt ông càng lúc càng trở nên bối rối, thậm chí là sửng sốt. Ông nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi lại ngước lên nhìn Thủy với ánh mắt khó hiểu, như thể đang nhìn một sinh vật lạ.
Ông tắt máy siêu âm, tháo kính ra, day day sống mũi. Hít một hơi thật sâu, ông quay sang nhìn Thủy và Tùng. Ánh mắt ông chứa đựng sự hoang mang lẫn lo ngại.
“”Cô Thủy này…”” ông ngập ngừng. “”Tôi đã làm nghề này hơn ba mươi năm… đã gặp vô số trường hợp khó… nhưng chưa bao giờ…””
Ông lại nhìn vào tấm phim siêu âm, vẻ mặt phức tạp.
“”Tôi chưa bao giờ thấy trường hợp nào như thế này… Cái thai… nó rất bất thường.””
Thủy nghe tim mình như ngừng đập. Bất thường? Là sao? Cô nhìn bác sĩ, ánh mắt cầu khẩn. Tùng ngồi thẳng dậy, nét mặt cuối cùng cũng hiện lên chút lo lắng.
“”Nó bất thường như thế nào hả bác sĩ?”” Tùng hỏi, giọng khàn đặc.
Bác sĩ lại đeo kính vào, nhìn chằm chằm vào phim siêu âm như muốn tìm ra câu trả lời.
“”Nó không… không giống một thai nhi bình thường mà tôi từng thấy. Kích thước… hình dạng… có những cấu trúc rất lạ. Tôi không chắc chắn đây là gì nữa.”” Ông lắc đầu, vẻ bất lực. “”Tôi cần phải làm thêm nhiều xét nghiệm chuyên sâu hơn. Chụp cộng hưởng từ, xét nghiệm máu phức tạp… Tôi nghĩ cô nên ở lại bệnh viện để tiện theo dõi và làm các xét nghiệm này ngay.””
Lời đề nghị của bác sĩ như sét đánh ngang tai Thủy. Ở lại bệnh viện? Với cái thai bất thường này? Nỗi sợ hãi và sự bất an trào dâng trong lòng cô. Tùng nhìn Thủy, ánh mắt phức tạp. Anh vẫn im lặng, nhưng sự im lặng lần này mang theo một gánh nặng mới, nặng hơn cả lời đồn ác ý ở quê nhà.”
“Trên đường về, Tùng vẫn im lặng, gương mặt anh đanh lại. Lời bác sĩ về cái thai ‘rất bất thường’, cộng hưởng với những lời đồn thổi ác ý của dân làng, như một tảng đá khổng lồ đè nát tâm trí anh. Thủy ngồi bên cạnh, cảm nhận rõ rệt khoảng cách đang lớn dần giữa hai người. Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng cô, không chỉ vì cái thai mà còn vì ánh mắt xa lạ của người chồng.
Khi về đến nhà bố mẹ Tùng, không khí càng thêm căng thẳng. Bố mẹ Tùng, những người nông dân cả đời gắn bó với mảnh đất này, vốn đã nghe hết những lời xì xào ác độc lan ra từ trang trại ngựa. Khuôn mặt họ lộ rõ sự lo lắng và giận dữ. Bà nội Tùng ngồi ở góc nhà, mắt đỏ hoe, tay lần tràng hạt.
Vừa thấy Tùng bước vào, bà mẹ Tùng đứng bật dậy, kéo tay anh vào góc nhà, giọng run run đầy trách móc.
“”Con ơi! Sao con còn về đây với nó?”” Bà nói, liếc nhìn Thủy đang đứng chết trân ở cửa.
“”Mẹ nói gì vậy?”” Tùng nhíu mày, lòng nặng trĩu.
“”Mẹ nói cái thai đó! Cái thai quái gở đó! Cả làng giờ người ta nói hết rồi! Con mang cái thứ đó về nhà, nó hủy hoại hết danh tiếng của nhà mình! Con có nghe không? Người ta nói nó… nó là con của con ngựa!””
Bà đột nhiên bật khóc nức nở, nước mắt giàn giụa. “”Con ơi, đừng để nó hủy hoại danh tiếng và tương lai của con! Cái đó không phải con người đâu! Con phải bỏ nó đi! Bỏ con Thủy đi! Con không thể giữ nó được!””
Ông bố Tùng ngồi đó, im lặng nhưng ánh mắt kiên quyết, gật đầu phụ họa lời vợ. Bà nội niệm Phật liên hồi, nét mặt hoảng sợ.
“”Bỏ làm sao được hả mẹ?”” Tùng gằn giọng, trái tim như bị bóp nghẹt. “”Đó là vợ con! Là con của con!””
“”Con của con á?”” Bà mẹ hét lên, giọng đầy chua chát. “”Bác sĩ nói sao? Bất thường đúng không? Mẹ đã bảo rồi! Cái loại đó làm sao bình thường được! Con có tin mẹ không? Nghe lời mẹ đi con! Con còn trẻ, tương lai phía trước! Con không thể vì một đứa con vợ hoang mang, không rõ nguồn gốc mà đánh mất tất cả!””
Bà nắm chặt lấy tay Tùng, lay mạnh. “”Bỏ nó đi con! Mẹ xin con! Bỏ nó đi!””
Thủy đứng đó, nghe rõ từng lời từng chữ. Mỗi lời nói của mẹ chồng như một mũi dao đâm thẳng vào tim cô. Cô nhìn Tùng, ánh mắt cầu xin, tuyệt vọng. Cô thấy sự giằng xé trong mắt anh, sự đau khổ tột cùng. Anh đang đứng giữa cô và gia đình anh, và cô biết, cái gánh nặng ấy, nó đang nghiền nát anh từng chút một. Tùng nhìn Thủy, rồi lại nhìn mẹ, mặt cắt không còn giọt máu. Anh không nói được lời nào, chỉ cúi đầu, hai nắm tay siết chặt. Căn nhà chìm trong tiếng khóc nức nở của người mẹ và sự im lặng nặng như chì.”
“Thủy đứng đó, những lời nói tàn nhẫn của mẹ chồng dội vào tai, cảm giác như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim gan. Cô nhìn Tùng, thấy rõ sự giày vò tột cùng trong ánh mắt anh, sự bất lực khi bị giằng xé giữa mẹ và vợ. Anh cúi đầu, hai bàn tay siết lại, không nói được lời nào. Thủy biết, cô không thể ở lại đây được nữa. Nơi này không còn là nhà. Nỗi sợ hãi, không chỉ vì cái thai mà còn vì sự xa lánh từ chính những người thân yêu, nuốt chửng lấy cô.
Đêm đó, căn nhà chìm trong sự im lặng lạnh lẽo. Thủy nằm cạnh Tùng, cảm nhận rõ rệt sự xa cách vô hình giữa hai người. Anh trở mình, quay lưng lại phía cô, hơi thở nặng nhọc. Thủy không ngủ được. Mỗi tiếng động nhỏ cũng khiến cô giật mình. Tiếng khóc thổn thức khẽ khàng của mẹ chồng vẫn vọng lại từ phòng bên, như một lời nguyền rủa. Cô sờ lên bụng, cảm giác cái thai đang lớn dần, như một quả bom hẹn giờ. Cô sợ. Sợ chính bản thân mình, sợ cái sinh vật đang lớn lên trong bụng. Cô chỉ muốn trốn thoát, về nơi duy nhất cô cảm thấy an toàn. Về với Phong.
Khi đồng hồ điểm hai giờ sáng, Thủy nhẹ nhàng trở dậy. Cô lặng lẽ thu dọn vài bộ quần áo cũ vào một chiếc túi vải. Mọi cử động đều chậm rãi, cẩn thận, sợ làm ai đó thức giấc. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hé cửa, nhìn ra ngoài. Màn đêm tĩnh mịch bao trùm làng quê, chỉ có tiếng côn trùng rả rích và ánh trăng mờ ảo. Cô hít một hơi sâu, cảm giác lạnh buốt lan tỏa. Cô siết chặt chiếc túi, lén lút bước ra khỏi nhà, đóng cửa lại nhẹ nhàng hết mức có thể.
Thủy đi bộ trong đêm tối. Con đường đất quen thuộc giờ đây trở nên xa lạ và đáng sợ. Những lời đồn thổi, ánh mắt sợ hãi của dân làng hiện lên trong tâm trí cô. Cô cảm giác như có hàng trăm con mắt đang dõi theo mình từ những ngôi nhà tối đèn hai bên đường. Cô bước nhanh hơn, chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi cái không khí ngột ngạt, đầy phán xét này.
Cuối cùng, ánh đèn le lói từ trang trại hiện ra phía trước. Thủy như người chết đuối vớ được cọc. Cô lao nhanh về phía cổng, mở khóa và chạy thẳng vào trong. Không vào nhà, cô chạy thẳng đến chuồng ngựa. Phong đang đứng đó, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh trăng, nhìn cô như thể đã biết trước cô sẽ đến.
Thủy bước đến bên Phong, vòng tay ôm lấy cổ con vật thân thiết. Bộ lông mượt mà và hơi ấm từ nó khiến cô cảm thấy bình yên đến lạ. Nước mắt cô không kìm được mà tuôn rơi. Cô ghé sát vào tai Phong, thì thầm, giọng nghẹn ngào:
“”Phong ơi… Tao về với mày rồi… Ở đây mới là nhà… Chỉ có mày mới hiểu tao…””
Cô dụi mặt vào bờm ngựa, tìm kiếm sự an ủi. Đột nhiên, một cơn đau quặn thắt dữ dội ập đến, khiến cô khụy xuống. Bụng cô thắt lại, cơn đau lan tỏa khắp cơ thể, mạnh mẽ hơn bất cứ lần nào trước đó. Thủy ôm chặt lấy bụng, cắn răng chịu đựng, mồ hôi lạnh toát ra. Cô ngước nhìn Phong bằng ánh mắt hoảng loạn tột độ. Cái thai… nó lại làm loạn rồi.”
“Cơn đau quặn thắt thứ hai ập đến, dữ dội hơn lần trước gấp bội. Thủy thét lên một tiếng kinh hoàng, tiếng thét như xé toạc vòm họng, vang vọng khắp trang trại vắng lặng. Cô ngã vật xuống nền đất lạnh lẽo của chuồng ngựa, hai tay ôm chặt lấy bụng bầu đang gồng cứng. Mồ hôi túa ra như tắm, ướt đẫm mái tóc và khuôn mặt tái mét.
Đây không phải là cơn đau chuyển dạ bình thường. Nó như có thứ gì đó bên trong đang xé toạc, cào cấu, muốn thoát ra bằng mọi giá. Cơn đau kéo dài, vặn xoắn nội tạng cô. Thủy cắn chặt môi, đến nỗi bật máu, cố ngăn tiếng rên rỉ bật ra, nhưng vô ích. Những tiếng rít đau đớn, tiếng hổn hển dồn dập vẫn thoát ra khỏi cuống họng khô khốc của cô.
Màn đêm buông xuống dày đặc, chỉ có ánh trăng yếu ớt len lỏi qua khe hở trên mái chuồng. Trong bóng tối và sự cô độc tột cùng, Thủy cảm thấy như mình sắp chết. Cô không có ai bên cạnh, chỉ có nỗi đau và nỗi sợ hãi.
Bên cạnh cô, Phong đứng thẳng, đôi mắt đen láy dán chặt vào Thủy. Nó liên tục cọ mũi vào vai cô, rồi ngẩng cao đầu, cất tiếng hí dài, bi ai. Tiếng hí của Phong không giống tiếng hí bình thường, nó mang đầy sự lo lắng, bất lực, như thể nó đang chia sẻ từng cơn đau xé lòng mà Thủy đang gánh chịu.
Thủy yếu ớt ngước nhìn Phong, những giọt nước mắt hòa lẫn mồ hôi lăn dài trên má. Cô đưa bàn tay run rẩy về phía Phong, chạm vào bộ lông ấm áp của nó.
“”Phong… đau quá… tao… tao không chịu nổi…”” Cô thều thào, giọng đứt quãng vì những cơn co thắt dữ dội.
Mỗi lần cơn đau ập đến, bụng cô lại trồi lên một cách kỳ dị, như có vật gì đang đấm mạnh từ bên trong. Thủy co quắp người lại, nắn bóp bụng, tuyệt vọng muốn xoa dịu cơn đau không có hồi kết. Tiếng la hét của cô mỗi lúc một thảm thiết hơn, vang vọng trong đêm tối, làm kinh động cả khu rừng xung quanh. Chỉ có Phong là vẫn ở đó, kiên nhẫn và trung thành, tiếng hí của nó như hòa cùng tiếng thét của Thủy, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng trong đêm chuyển dạ đầy bí ẩn.”
“Thủy gồng mình lên một lần cuối. Cơn đau xé buốt cơ thể, như thể hàng ngàn lưỡi dao đang cứa vào da thịt. Tiếng thét của cô biến thành tiếng rít khàn đặc, đứt đoạn. Cô cảm thấy một áp lực khủng khiếp ở phía dưới, một thứ gì đó đang trượt ra khỏi cơ thể đã kiệt quệ của mình. Mắt cô nhắm nghiền, hơi thở đứt quãng.
Rồi, cơn đau dịu lại, nhưng không phải là sự giải thoát. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy Thủy. Cô nằm vật ra, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh thấm đẫm quần áo. Hơi thở hổn hển, nhưng cô không dám nhúc nhích.
Phong vẫn đứng đó, tiếng hí đã ngừng, thay vào đó là tiếng khịt mũi nhẹ nhàng, lo lắng. Ánh mắt nó vẫn dán chặt vào Thủy, rồi từ từ chuyển xuống vật nằm trên nền đất lạnh ngay dưới chân cô.
Thủy từ từ mở mắt. Ánh trăng yếu ớt lọt qua khe mái, đủ để cô nhìn thấy thứ vừa được sinh ra. Nằm trên nền đất, không phải là tiếng khóc của một em bé sơ sinh. Không có tiếng khóc.
Cô cố gắng nhổm người dậy, lết lại gần. Cả cơ thể như nhũn ra, nhưng một sức mạnh vô hình từ sự tò mò pha lẫn sợ hãi đẩy cô tiến lên. Ánh mắt cô dán chặt vào sinh vật nhỏ bé đang nằm đó.
Và rồi, khoảnh khắc kinh hoàng ập đến.
Đó không phải là một em bé.
Thứ đó… nó có hình hài của một sinh vật nhỏ, ướt át, dính máu và dịch nhầy. Nhưng nó mang những đặc điểm không thuộc về con người. Đôi mắt của nó… không giống mắt trẻ con. Chúng sâu hoắm và đen đặc, phản chiếu ánh trăng một cách kỳ dị. Làn da của nó tái nhợt, và có những mảng sẫm màu lốm đốm. Nhưng điều khiến trái tim Thủy như ngừng đập là cái đầu của nó. Nó không tròn trịa như đầu em bé, mà hơi dài ra, và có những nhúm lông thưa thớt, dựng đứng… giống như bờm.
Toàn thân Thủy cứng lại, máu trong huyết quản như đóng băng. Cô há hốc mồm, không thể thốt nên lời. Nỗi kinh hoàng tột cùng trào dâng, nhấn chìm sự kiệt sức thể xác. Cô lùi lại một cách bản năng, ánh mắt không rời khỏi thứ kinh khủng đang nằm đó.
Đây là… thứ cô đã mang trong bụng suốt chín tháng ròng? Thứ đã khiến cô chịu đựng nỗi đau này? Thứ đã khiến dân làng xa lánh, khiến Tùng nghi ngờ?
Thủy nhìn chằm chằm vào “”nó””, vào chính thứ cô vừa dứt ruột đẻ ra. Khuôn mặt cô trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to không thể tin nổi. Cô đã biết có gì đó không bình thường, nhưng chưa bao giờ… chưa bao giờ cô tưởng tượng ra điều này.
Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi cổ họng Thủy, pha lẫn với âm thanh khô khốc của sự kinh hãi. Cô đưa tay run rẩy che miệng, cố ngăn tiếng la hét muốn vỡ tung lồng ngực. Thứ đó… nó không phải là con của cô. Hay nó là… con của cô?
Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt Thủy. Chúng không phải nước mắt của hạnh phúc hay đau khổ, mà là nước mắt của sự tuyệt vọng và ghê tởm tột cùng. Cô nhìn Phong, rồi lại nhìn sinh vật kia, tâm trí hoàn toàn sụp đổ.
Lời đồn… là sự thật sao? Không thể nào. Không thể nào lại có chuyện như vậy.”
“Tùng phát hiện nhà trống rỗng, tim anh như ngừng đập. Thủy đã đi thật rồi. Cơn giận dữ ban đầu tan biến, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Anh chạy cuống cuồng khắp nhà, tìm kiếm khắp nơi quen thuộc, rồi lao ra ngoài. Anh gọi tên cô thất thanh, giọng lạc đi vì sợ hãi. Dân làng xa lánh anh như xa lánh bệnh dịch, càng khiến anh thêm điên loạn.
“”Thủy! Em ở đâu?”” Anh gào lên giữa màn đêm tĩnh mịch của làng quê.
Sau khi tìm kiếm vô vọng quanh nhà và khu vực lân cận, một ý nghĩ kinh hoàng vụt qua đầu anh. Chuồng ngựa. Anh lập tức quay gót, chạy như bay về phía trang trại. Mỗi bước chạy là một nhịp tim đập mạnh, đầy lo sợ và một phần nào đó là sự nghi ngờ chết người.
Anh đến gần chuồng ngựa. Cánh cửa gỗ cũ kỹ hé mở, phát ra tiếng kẽo kẹt rợn người trong gió đêm. Có ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bên trong. Tùng dừng lại, hơi thở dồn dập. Sự lo sợ bao trùm lấy anh, một nỗi sợ hãi bản năng trước những điều sắp phải đối mặt. Anh siết chặt hai nắm tay, lấy hết can đảm bước vào.
Cảnh tượng đập vào mắt Tùng khiến anh chết lặng.
Thủy nằm vật vã trên nền đất lạnh, quần áo lấm lem, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt vẫn còn mở to nhìn chằm chằm vào một điểm. Bên cạnh cô, nằm trên lớp rơm khô, là một sinh vật nhỏ bé ướt át.
Tùng đứng như trời trồng, mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất. Anh chỉ còn nghe thấy tiếng máu chảy rần rật trong tai mình. Anh nhìn Thủy, nhìn “”nó””, rồi nhìn chú ngựa đen Phong đang đứng im lặng ở góc chuồng, ánh mắt hướng về phía họ.
“”Không… Không thể nào…”” Anh thì thầm, giọng khản đặc.
Anh lảo đảo bước lại gần, từng bước chân nặng trịch. Cảnh tượng trước mắt anh khủng khiếp hơn bất kỳ lời đồn đại nào anh từng nghe. Cái bụng to bất thường của Thủy, những cơn đau kỳ lạ, sự xa lánh của dân làng… tất cả bỗng chốc hợp lại thành một bức tranh kinh hoàng ngay trước mắt anh.
Thứ nằm đó… nó không phải là con người. Nó có hình hài kỳ dị, đôi mắt đen đặc nhìn trống rỗng, và cái đầu với nhúm lông thưa thớt dựng đứng…
Tùng lùi lại đột ngột, vấp vào thứ gì đó và suýt ngã. Anh đưa tay che miệng, cố gắng kiềm nén tiếng nôn ọe đang trào lên. Khuôn mặt anh biến sắc, từ hoảng loạn chuyển sang kinh hãi tột cùng, rồi thành sự ghê tởm pha lẫn cơn thịnh nộ bùng cháy.
Lời đồn… chúng không chỉ là lời đồn. Chúng là sự thật. Nhưng sự thật này còn tàn khốc và khủng khiếp hơn gấp trăm lần những gì dân làng thì thầm sau lưng.
Tùng nhìn Thủy, đôi mắt anh đỏ ngầu. Trong ánh mắt đó không còn tình yêu hay sự nghi ngờ đơn thuần, mà là sự căm phẫn và ghê tởm không thể che giấu. Anh không thể tin vào mắt mình. Thứ anh vừa nhìn thấy… đó là con của vợ anh? Hay là… thứ gì khác?
Cơn điên trào lên trong Tùng. Anh cảm thấy như toàn bộ thế giới của mình vừa sụp đổ.”
“Trong cái đêm tĩnh mịch ấy, sự yên bình của làng quê Tây Nguyên tan biến hoàn toàn. Từ những căn nhà sàn, người dân túa ra, khuôn mặt họ méo mó vì sợ hãi pha lẫn tức giận. Lời đồn về “”quái thai”” lan đi nhanh hơn cả cháy rừng. Họ siết chặt cuốc, xẻng, và những bó đuốc tự chế, mắt đỏ ngầu nhìn về phía trang trại ngựa biệt lập.
“”Đốt! Đốt trụi cái ổ quỷ dữ ấy đi!”” Tiếng ai đó gào lên trong đám đông, như một hiệu lệnh.
Bà Hai, người từng mang mâm cơm sang cho Thủy, giờ đứng lẫn trong đám đông hỗn loạn, đôi mắt cụp xuống, miệng lẩm bẩm những lời nguyền rủa. Nỗi sợ hãi về điều gì đó “”không phải người”” đã lấn át mọi tình làng nghĩa xóm. Họ tin rằng Thủy đã phạm tội tày trời, đã “”cấu kết với quỷ dữ”” để sinh ra thứ ghê tởm ấy. Họ cần phải thanh trừng, phải tiêu diệt tận gốc cái “”nguồn cơn tai họa”” đang đe dọa sự bình yên của cả làng.
Đám đông di chuyển như một dòng lũ giận dữ, ánh lửa từ những ngọn đuốc chiếu sáng con đường mòn gập ghềnh dẫn đến trang trại. Tiếng bước chân rầm rập, tiếng la hét căm phẫn, và cả tiếng khóc nức nở của vài người yếu bóng vía hòa quyện vào nhau, tạo nên một âm thanh rợn người giữa đêm khuya.
Họ đến gần trang trại. Ngọn đuốc chiếu sáng hàng rào gỗ, rồi đến căn nhà sàn tối om. Nhưng mục tiêu của họ không phải căn nhà. Ánh mắt họ đổ dồn về phía chuồng ngựa cũ kỹ nằm khuất sau bụi cây. Nơi mà lời đồn kinh hoàng nói rằng “”nó”” đã ra đời.
Đám đông dừng lại trước chuồng ngựa, hơi thở dồn dập. Có tiếng càu nhàu, tiếng chỉ trỏ đầy thù ghét. Mùi khói và mồ hôi quyện vào không khí căng thẳng. Họ có thể cảm nhận được điều gì đó bất thường từ bên trong cánh cửa gỗ mục nát đang hé mở.
“”Mở cửa ra! Con quỷ cái! Mở cửa ra cho chúng tao!”” Một người đàn ông lực lưỡng hét lên, vung cuốc đập mạnh vào cánh cửa.
Tiếng đập cửa khô khốc vang vọng, nhưng bên trong không có tiếng trả lời. Sự im lặng càng làm tăng thêm sự cuồng loạn trong đám đông. Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy quyết tâm. Đã đến lúc. Đã đến lúc chấm dứt tất cả.
“”Đập đi! Đập cửa vào! Đốt cháy cả cái chuồng này!”” Tiếng hét đồng thanh vang lên, thúc đẩy cơn thịnh nộ lên đến đỉnh điểm.
Những người cầm nông cụ xông lên, bắt đầu đập phá cánh cửa chuồng ngựa một cách điên cuồng. Ánh lửa từ đuốc hắt lên khuôn mặt đầy căm phẫn của họ, chiếu sáng khung cảnh hỗn loạn và đáng sợ. Bên trong chuồng, nơi Tùng vẫn còn đang chết lặng trước cảnh tượng kinh hoàng, tiếng đập phá vang lên như sấm động. Anh ngước mắt nhìn về phía cửa, trong lòng dâng trào nỗi sợ hãi tột cùng. Đám đông đã đến. Và họ sẽ không khoan nhượng.”
“Tiếng đập phá cánh cửa gỗ vang lên dữ dội, những mảnh vụn bắn tung tóe. Tùng vẫn chết trân, đôi mắt dán vào sinh vật kỳ dị đang nằm trên đống rơm bẩn thỉu. Nó nhỏ bé, nhưng hình dáng khiến anh rùng mình, không giống bất cứ đứa trẻ sơ sinh nào anh từng thấy. Thủy nằm bên cạnh, mệt lả, hơi thở yếu ớt. Tiếng la hét và gầm gừ từ bên ngoài ngày càng lớn.
Cánh cửa cuối cùng cũng sập xuống với một tiếng động lớn. Ánh lửa từ những ngọn đuốc tràn vào chuồng ngựa, soi rõ khuôn mặt đầy căm phẫn và sợ hãi của đám đông. Họ ùa vào như một đàn thú dữ, tay lăm lăm cuốc, xẻng, gậy gộc. Bà Hai đi đầu, đôi mắt vốn hiền lành giờ đỏ ngầu sự cuồng tín.
“”Giết nó đi! Giết cái giống quỷ ấy đi!”” Bà Hai gào lên.
Đám đông xông tới. Tùng giật mình bừng tỉnh. Anh nhìn Thủy, khuôn mặt xanh xao, ánh mắt yếu ớt nhưng vẫn đầy kiên cường nhìn anh. Anh nhìn đứa bé, thứ mà lý trí anh không thể chấp nhận, nhưng lại là máu mủ của vợ anh. Anh nhìn những người làng mà anh quen biết từ thuở nhỏ, những người hàng xóm giờ đây như những kẻ xa lạ, tràn đầy thù hận.
Trong khoảnh khắc ấy, một quyết định bùng lên trong lòng Tùng, vượt qua mọi sợ hãi và nghi ngờ. Anh lao tới, đứng chắn trước Thủy và đứa bé. Hai tay anh dang rộng, như muốn ôm trọn cả hai vào lòng, che chắn khỏi cơn thịnh nộ đang ập tới.
“”Đừng! Đừng làm hại vợ con tôi!”” Tùng hét lên, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn và tuyệt vọng.
Nhưng tiếng hét của anh quá nhỏ bé, hoàn toàn chìm nghỉm trong tiếng la ó, chửi bới và tiếng bước chân hỗn loạn của đám đông. Họ không nghe thấy anh. Họ không thấy sự tuyệt vọng trong mắt anh. Họ chỉ thấy mục tiêu của sự sợ hãi và căm ghét của mình đang nằm đó. Đám đông không dừng lại. Họ vẫn tiến lên, như một dòng lũ chết người, mang theo lửa và sự hủy diệt.”
“Đám đông không nghe thấy Tùng. Họ đạp lên những mảnh cửa vỡ, xông thẳng vào bên trong. Tiếng la hét, tiếng cuốc, xẻng va chạm khô khốc, và tiếng gầm gừ đầy sợ hãi của lũ ngựa bị nhốt tạo nên một bản giao hưởng của sự điên loạn. Bà Hai lao tới đầu tiên, định vung gậy về phía Thủy.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Phong gầm lên một tiếng đau đớn, giận dữ. Chú ngựa đen vùng vẫy mạnh mẽ, đứt sợi dây buộc thừng vào cột. Với sức lực phi thường, Phong húc đổ một vài người đứng gần, tạo ra một khoảng trống nhất thời. Chú lao về phía Thủy, dáng vẻ vừa bảo vệ vừa tuyệt vọng.
Lửa từ những ngọn đuốc đã bén vào lớp rơm khô. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng, lan dọc theo tường gỗ cũ kỹ. Khói dày đặc cuồn cuộn, cay xè mắt. Nhiệt độ tăng lên khủng khiếp.
Tùng, bị xô ngã, cố gắng gượng dậy nhưng bị giẫm đạp. Anh thấy Phong cố gắng đứng chắn giữa Thủy và đám đông đang hỗn loạn vì lửa. Anh thấy ngọn lửa liếm vào bờm ngựa đen nhánh. Tiếng hí đau đớn, xé lòng của Phong vang lên giữa tiếng lửa réo và tiếng người la thất thanh vì bỏng rát.
Thủy, với chút sức lực cuối cùng, ôm chặt đứa bé vào lòng. Khi Phong tạo ra khoảng trống và đám đông lùi lại vì lửa, cô biết đây là cơ hội duy nhất. Cô không nhìn lại Tùng, không nhìn lại Phong đang vật lộn với lửa và cái chết. Bản năng sinh tồn thúc đẩy cô. Lách qua đám người hoảng loạn và đám ngựa sợ hãi, Thủy lao về phía lỗ hổng trên tường nơi cánh cửa vừa sập. Cô biến mất vào màn đêm đặc quánh bên ngoài, bóng dáng gầy gò cùng đứa bé lọt thỏm giữa khu rừng cà phê và bóng tối hun hút.
Tiếng hí của Phong yếu dần rồi tắt hẳn trong tiếng lửa dữ dội. Chuồng ngựa giờ là một biển lửa, cột khói đen bốc cao ngút trời. Đám đông dân làng kinh hoàng lùi lại, nhìn ngọn lửa nuốt chửng tất cả. Tùng nằm đó, ngơ ngác, nhìn ngọn lửa cháy và sự biến mất của vợ con, cơ thể đầy những vết bầm tím và trái tim tan nát.
Khi ngọn lửa tàn dần, chỉ còn lại đống tro tàn nóng hổi và mùi khét lẹt bao trùm không gian. Dân làng trở về trong sự im lặng đáng sợ. Những khuôn mặt lúc nãy còn đầy căm phẫn, giờ chỉ còn sự mệt mỏi, sợ hãi và trống rỗng. Họ nhìn nhau, ánh mắt dò hỏi và nghi ngờ. Họ đã làm gì? Liệu ngọn lửa này có cuốn đi cái “”họa”” mà họ tin là tồn tại, hay chỉ đơn giản là khởi đầu cho một nỗi sợ hãi mới?
Không ai nói một lời. Họ thu dọn dụng cụ, lầm lũi đi về. Con đường đất trở nên dài hơn, nặng nề hơn dưới ánh trăng yếu ớt. Nỗi sợ hãi không tan biến, nó bám víu lấy họ như sương đêm, lặng lẽ ăn mòn tâm trí. Họ không biết Thủy và đứa bé đã đi về đâu, liệu có còn sống sót hay không. Câu chuyện về cô gái mang thai kỳ lạ, về chú ngựa tri kỷ, và về đêm lửa kinh hoàng ấy nhanh chóng trở thành một truyền thuyết ám ảnh trong làng, lời nhắc nhở thì thầm về sự tàn khốc của định kiến, về nỗi sợ hãi vô căn cứ có thể đẩy con người đến những hành động điên rồ nhất, và về cái giá phải trả cho sự mù quáng và cuồng tín. Cái kết bi thương ấy treo lơ lửng trong không khí, như một lời cảnh báo vĩnh viễn về bóng tối có thể ẩn mình trong trái tim con người khi sự nghi kỵ và thù hận lên ngôi. Cuộc sống ở làng nhỏ Tây Nguyên vẫn tiếp diễn, nhưng không bao giờ còn như xưa nữa. Tiếng gió lùa qua những đồi cà phê giờ mang theo cả tiếng thở dài của một câu chuyện buồn, một bi kịch được dệt nên từ sự thiếu hiểu biết và lòng dạ hẹp hòi. Có lẽ, sự bình yên mà họ tìm kiếm không nằm ở việc xua đuổi “”họa””, mà nằm ở sự chấp nhận và lòng trắc ẩn. Nhưng bài học đó, họ đã phải trả bằng cả sự hủy diệt và nỗi ám ảnh dai dẳng, không thể nào quên được.”

