M-ất cả tỷ đặt nhà hàng 5 sao cho đám cưới, tôi ch-ết l-ặng khi nhận tin nhắn lúc chuẩn bị đón dâu…Cả đời người, có mấy lần mặc váy cưới? Tôi đã dành ba năm tiết kiệm từng đồng, chọn từng loại hoa, đặt từng chiếc ghế theo màu chủ đạo. Tất cả chỉ để chờ khoảnh khắc bước vào lễ đường, khoác tay người tôi yêu suốt 7 năm thanh xuân. Nhưng đúng lúc đang ngồi trong phòng trang điểm, chiếc váy trắng như mây vừa được thợ sửa lại khít eo, một tin nhắn đến từ số điện thoại quen thuộc đã khiến tôi không thể thở nổi…
Tôi tên là Vy. 29 tuổi. Một nhân viên marketing bình thường với mơ ước rất đỗi giản đơn: cưới người đàn ông tôi yêu, có một gia đình nhỏ, và sống những ngày bình yên.
Tôi và Khải yêu nhau từ năm thứ hai đại học. Anh là người đầu tiên và cũng là người duy nhất mà tôi từng gọi là “bạn trai”. 7 năm bên nhau, trải qua biết bao nhiêu lần sóng gió – từ lúc anh đi du học, tôi một mình ở lại làm việc, đến lúc cả hai cùng thất nghiệp vì dịch bệnh. Thế nên, khi anh cầu hôn tôi trên đỉnh Fansipan vào đúng sinh nhật lần thứ 28, tôi đã không chần chừ một giây nào.
Chúng tôi quyết định tổ chức lễ cưới sau đúng một năm, để có thời gian chuẩn bị chu đáo. Khải làm trong ngành tài chính, còn tôi chuyển sang làm tự do nên linh động thời gian. Tôi tự tay chọn từng kiểu phông nền, từng bản nhạc, và cả thực đơn bốn món Tây – ba món Việt tại nhà hàng 5 sao trên phố Tràng Thi. Tổng chi phí cưới hơn 1,2 tỷ đồng – gần như toàn bộ tiền tiết kiệm của cả hai. Tôi nghĩ, chỉ cần ngày hôm đó trọn vẹn, tôi có thể bắt đầu lại từ đầu cũng không sao.
Buổi sáng ngày cưới, tôi dậy từ 4 giờ sáng. Mẹ cẩn thận nấu cho tôi bát cháo trắng, dặn đi dặn lại: “Ăn chút cho đỡ tụt huyết áp.” Tôi gật đầu, nhưng bát cháo chẳng nuốt nổi. Trong lòng là một nỗi bồi hồi không tên – vừa háo hức, vừa sợ sệt.
Khoảng 7 giờ, tôi đang được thợ trang điểm hoàn thiện những nét cuối cùng thì điện thoại tôi rung lên. Là Khải. Tôi mỉm cười, nghĩ anh gọi nhắc nhở chuyện gì đó. Nhưng không – đó không phải cuộc gọi, mà là một tin nhắn.
“Anh xin lỗi. Mọi chuyện dừng lại ở đây thôi. Anh không đủ can đảm để tiếp tục lừa em và lừa bản thân.”
Tôi chết lặng.
Mất vài giây tôi mới kịp hiểu những con chữ đang nhảy múa trước mắt. Tôi run rẩy bấm gọi lại – thuê bao. Tôi thử gọi cho mẹ anh – không nghe máy. Gọi cho Dũng – bạn thân Khải, người làm phù rể – vẫn không bắt máy. Không ai trả lời.
Mọi thứ bắt đầu sụp đổ từ bên trong tôi, như thể một con đê bị vỡ mà không ai kịp ngăn lại.
Cả ê-kíp trang điểm đều im lặng. Không ai dám hỏi tôi vừa đọc gì, nhưng họ nhìn thấy sự biến sắc trên khuôn mặt tôi, ánh mắt trống rỗng và đôi môi run lên từng hồi.
Tôi chậm rãi bước ra ngoài, nơi bố tôi đang ngồi uống trà đợi giờ đón dâu.
“Con sao thế Vy?”
Tôi không trả lời. Chỉ giơ điện thoại ra. Bố tôi đọc xong tin nhắn, gương mặt ông đổi sắc rõ rệt, rồi lại trở nên bình tĩnh một cách đáng sợ…
Quý độc giả xem thêm tại đây
Bố Vy nắm chặt điện thoại trong tay, ngón tay ưỡn lại như muốn kẹp chết từng con chữ.
“Con vào trong, ngồi xuống, để bố xử lý,” ông nói, giọng thở dài mà lạnh lùng.
Vy sụp ghế, bước về phía góc phòng, mắt đỏ rực, môi run rầm rộ muốn kêu than.
Nội tâm cô vỡ vụn: *Không thể để mẹ nhìn này*.
“Con… con muốn khóc,” cô thở hắt, giọng mắc bẫy.
Bố không trả lời, chỉ đưa tay nhẹ nhàng đưa cô ngồi trên ghế sofa dày, đang chờ chồng. Đồ nội thất bỗng trở nên vô nghĩa trước cơn bão trong mắt cô.
“Đừng rơi lệ ở đây,” bố nhấn mạnh, mắt nhìn thẳng vào màn hình, tay vẫn siết chặt điện thoại. “Mọi chuyện sẽ được giải quyết.”
Ê-kíp trang điểm – Thuý, Hân, Lan – đứng im lặng, ánh mắt họ như bị bẻ gãy.
“Họ không nghe máy, không trả lời. Anh… anh biến mất,” Vy lẩm bẩm, giọng khàn.
“Chúng ta sẽ gọi lại khi có tin,” bố trả lời ngắn gọn, không hề nhún nhường.
“Con muốn biết tại sao,” Vy bứt ra, giọng chói lở.
“Đó không phải việc của con,” bố khép lại, ánh mắt lạnh như băng, nhưng trong lặng lẽ có một tia lửa quyết tâm.
Trong khoảnh khắc, một tiếng động lạ vang lên từ hành lang – tiếng bước chân nặng nề của người đàn ông vừa vừa bỗng dừng lại.
Bố Vy cúi đầu, tay vẫn nắm chặt điện thoại, ngân hàng thu âm đã sẵn sàng.
“Nếu anh muốn thoát, hãy chuẩn bị trả giá,” ông nói, giọng vang lên như tiếng gió lùa qua cánh cửa phòng trang điểm.
Vy ngẩng lên, mắt bừng lên một tia lửa nhìn chằm chằm vào bố. “Con sẽ không để ai làm hỏng ngày cưới nữa.”
Bố gật đầu, nắm chặt điện thoại như một vũ khí, bước ra khỏi phòng, để lại ánh sáng mờ ảo trên mặt Vy, và một dãy tiếng thì thầm lo âu từ ê-kíp đang chờ lặng lẽ.
Bố Vy bước ra khỏi phòng, để lại tiếng gió lùa qua khung cửa sổ, còn Vy ngồi lại, mắt lấp lánh cơn giận.
— “Mẹ… gọi cho Khải đi,” Vy lẩm bẩm, tay cô cắp lấy điện thoại còn đang rung.
Mẹ Vy, đang đứng bên bát cháo, quay lại nhìn con gái, khuôn mặt lo lắng chuyển sang lạnh lùng.
— “Được, con. Nhanh lên, anh ấy đâu rồi?”
Vy nhấn nhanh số điện thoại Khải. Cuộc gọi vang lên, nhưng chỉ có tiếng máy bíp kéo dài.
— “Anh… anh trả lời đi!” Vy hét lên, giọng rát lên như lưỡi dao.
Màn hình hiển thị “Không có tín hiệu”. Vy thở dài, mắt rơi lệ, nhưng không cho mẹ nhìn.
— “Mẹ ơi, anh ấy không nghe máy,” Vy thở hắt, giọng như đứt gãy.
Mẹ Vy đặt bát cháo trên bàn, rồi nhanh chóng lấy điện thoại của mình.
— “Tôi sẽ gọi cho mẹ Khải.”
Tiếng chuông vang, nhưng mẹ Khải lại không nhấc máy. Đã ba lần điện thoại vang, ba lần chỉ có tiếng bíp.
— “Mẹ ạ, mẹ… anh ấy đâu?” Vy nghi ngờ, nhớ lại lời nhắn của Khải.
Mẹ Vy lặng người, mắt nhìn trống rỗng vào bát cháo hiện lên bọt sữa và mẹ nở một nụ cười mỏng manh.
— “Con đừng lo, mình sẽ tìm ra.”
Vy ngồi lại, tay cầm điện thoại, nhấn nhanh số Dũng — người bạn thân nhất của Khải, cũng là phù rể.
— “Dũng, nghe này, anh ấy không trả lời. Anh có biết anh ấy ở đâu không?”
Tiếng vang của phòng thờ lặng lẽ, chỉ có tiếng đồng hồ đếm từng giây. Dũng trả lời với giọng hề hước nhưng lạ lùng:
— “Vy, tôi… tôi vừa rời phòng khách, không biết anh ấy đã rời đi rồi.”
— “Đừng đùa, Dũng! Anh ấy đã hủy tin nhắn, hôm nay chính là ngày cưới!” Vy cắn môi, giọng run rẩy.
Dũng im lặng lâu, rồi thở dài:
— “Tôi sẽ kiểm tra lại. Đừng lo, tôi sẽ… sẽ gọi lại cho mẹ anh.”
Vy đặt điện thoại xuống, mắt cô dồn dập vào gương trang điểm. Đôi mắt thợ trang điểm Thuý, Hân, Lan nhìn cô, ánh mắt chất chứa sự bất lực.
— “Mẹ ạ, tôi không tin được. Anh ấy đã hứa… hứa sẽ ở lại suốt đời.” Vy lẩm bẩm, nước mắt lại chảy.
Mẹ Vy cúi người, nhẹ nhàng vuốt lên lông mày Vy:
— “Con, chúng ta vẫn còn thời gian. Đừng để bất cứ ai… phá hỏng ngày này.”
Bố Vy lặng lẽ đứng trong hành lang, tay vẫn nắm chặt điện thoại, nhặt lại mảnh vỡ của giây phút. Anh đặt điện thoại lên bàn, bật chế độ ghi âm, rồi quay lại nhìn con dâu tương lai.
— “Con, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ giải quyết. Đừng để nỗi sợ chi phối.”
Vy nhìn cha, giọng cô cứng lại.
— “Con không muốn chết trong ngày cưới. Con chỉ muốn biết tại sao anh lại… biến mất.”
Bố Vy nhẹ nhàng vỗ vào vai Vy, mắt lộ vẻ quyết tâm.
— “Ta sẽ gọi cho mọi người, dọa nhặt bất kỳ ai biết gì. Không ai thoát được.”
Tiếng gõ cửa vang lên, người quản lý nhà hàng 5 sao ở Tràng Thi đứng ở ngưỡng cửa, mang một hộp hoa cưới đã được sắp xếp sẵn.
— “Thưa cô Vy, chúng tôi đã sắp xếp tiệc, nhưng có vẻ… có vấn đề.”
Vy rùng mình, nhìn vào bó hoa, như thấy một lời nhắc nhở về ngày cộng đồng đã chuẩn bị để chúc phúc.
— “Cứ nhanh lên, chúng ta không còn thời gian.”
Mẹ Vy nhanh chóng cầm tay áo khoác, đưa Vy ra khỏi phòng, hướng về phía lối vào nhà hàng, trong khi bố Vy vẫn đứng đó, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, đợi một tin nhắn cuối cùng.
Bố Vy đứng im, ánh mắt lặng lẽ dõi theo cánh cửa sổ mở ra, nơi những tiếng bước chân nặng nề của họ hàng vang lên.
— “Con ơi, sao nhà anh đến muộn thế?” người anh cả, anh Thái, hỏi, giọng cắn rứt như vừa nếm được vị chua.
Vy nín thở, cố nắm chặt tay áo khoác, giọng cô rụt rè nhưng cố giữ bình tĩnh.
— “Bố,… có chút trục trặc. Anh ấy… đang gặp việc gấp.”
Mẹ Vy, đứng bên bát cháo, nhìn thẳng vào mắt Vy, ánh mắt dần chuyển sang nghi ngờ.
— “Trục trặc gì mà không cho chúng con biết? Đến giờ này đâu mà bảo dở hơi.”
Bố Vy chắp tay lên, giọng giảm nhẹ, như đang tìm kiếm một lời bào chữa nào đó.
— “Đừng vội… Anh Khải… Ừ, anh ấy… phải ra viện.”
Người em gái, Linh, lắc đầu, giọng khúc khích.
— “Vệ sinh viện? Đêm nay có lễ dâng hương ở nhà thờ, sao anh không tới?”
Vy cảm thấy má chảy máu, nước mắt dâng lên nhưng cô gạt chúng sang một bên.
— “Mẹ ạ, con… con không biết. Anh ấy gọi điện rồi, nhưng dây bị ngắt.”
Mẹ Vy gật đầu, nhưng mắt vẫn dán chặt vào Vy, như một con báo hiệu đang lục lọt.
— “Con, con đừng có giấu bậy bạ. Nếu có chuyện gì, bịa ra sai lầm rồi, chúng ta sẽ phải giải quyết trước khi tiệc tan.”
Bố Vy nắm chặt điện thoại, giọng nặng trầm.
— “Con, mình sẽ gọi lại cho anh Dũng, xem có thể tìm ra địa chỉ anh ấy không.”
Trong khi đó, tiếng chuông cửa vang lên, người quản lý nhà hàng tiếp tục bày tỏ lo lắng.
— “Thưa ông, khách mời đang xếp hàng, nhưng chúng tôi chưa nhận được xe đưa dâu. Anh có muốn chúng tôi hoãn không?”
Bố Vy hít một hơi dài, mắt chạy nhanh qua mặt người giao hàng.
— “Không, chúng ta sẽ… sẽ đợi. Đừng để ai biết ra gì.”
Anh Thái nghiêng người, tiếng cười gắt vang lên.
— “Nhìn kìa, bố con vẫn cố giữ mặt mũi, còn dàn con người này thì thèm ăn bữa tiệc mà không thấy chú rể.”
Vy cảm thấy tim mình như thắt chặt, tiếng lòng cô vỡ vụn.
— “Bố, mình không thể để mọi người biết… mình không muốn… mình không muốn bỏ lỡ ngày này.”
Bố Vy cúi người, tay khẽ đặt lên vai Vy, mắt lộ dấu lo lắng sâu thẳm.
— “Con, dù có chuyện gì, chúng ta sẽ xoay chuyển mọi thứ. Đừng để ánh mắt người khác làm con suy sụp.”
Một tiếng rì rầm từ phòng khách, Dũng sắp xếp lại chiếc xe cộ, đưa tay lên.
— “Anh Dũng! Anh thấy anh Khải có dấu hiệu ở đâu không? Họ hàng này đang… ”
Dũng lắc đầu, âm thanh khàn khàn.
— “Không, tôi mới tới vừa 15 phút, không thấy anh ấy. Nhưng tôi sẽ gọi lại ngay.”
Mẹ Vy khẽ nghiêng đầu, môi nở nụ cười giả tạo.
— “Thế là, chúng ta chờ anh ấy tới. Nếu không, chúng ta sẽ… tiếp tục.”
Bố Vy nghiêng người về phía Vy, mắt lấp lánh quyết tâm.
— “Con, chúng ta sẽ làm cho họ nghĩ rằng mọi thứ vẫn diễn ra bình thường. Hãy cầm lấy váy cưới, đứng lên, và… cười lên.”
Vy hít một hơi sâu, mắt cô rơi lên chiếc váy đã được chỉnh sửa vừa khít eo, phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
— “Nếu họ chỉ thấy tôi… một cô dâu không có chú rể, họ sẽ không còn quyền nhìn tôi là bẩn thỉu nữa.”
Không khí trong phòng gánh nặng, tiếng đồng hồ vẫn cứ tích tắc, nhưng bây giờ mọi người đều đã sắp xếp vị trí, chuẩn bị đối mặt với cơn bão của tin tức lan tỏa.
Vy đứng im lặng, ánh sáng sân khấu nhẹ nhàng chiếu vào gương lớn, phản chiếu chiếc váy trắng vừa mới chỉnh khít eo. Đôi mắt cô quét qua từng chi tiết: khăn voan, lụa ren, vòng cổ ngọc trai—mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng trong lòng một cơn sóng lặng đang dâng lên.
— “Vy, em có ổn không?” – một cô trong đội trang điểm, Lan, nhẹ nhàng hỏi, giọng rung lên vì lo lắng.
Vy không trả lời ngay, thay vào đó cô nhắm mắt lại, để cho tiếng thở dài hòa lẫn vào nhạc nền êm dịu. Khi mắt mở, cô nhìn thẳng vào gương, thấy mình như một người lạ.
— “Mình… mình chỉ đang suy nghĩ,” Vy lẩm bầm, giọng cô rạn nứt.
Lan đặt tay lên vai Vy, cố gắng khuấy động cảm xúc.
— “Đừng lo, mọi thứ sẽ ổn. Chú rể sẽ tới, và cả mọi người sẽ…”
Vy ngắt lời, giọng cô lạnh lẽo hơn.
— “Anh Khải đã tránh tôi suốt vài tuần qua. Mỗi lần hỏi, anh chỉ cười nói ‘bận việc’ rồi im lặng. Anh không muốn nghe tiếng tôi nói ‘cưới’ nữa.”
Đám đông trong phòng trang điểm dừng lại, nhìn Vy với ánh mắt hỗn độn. Một người phụ nữ trong đội, Hằng, thở dài.
— “Anh ấy… anh ấy thường làm việc cuối ngày, nhưng không bao giờ không trả lời tin nhắn. Chúng tôi nghĩ anh chỉ mệt.”
Vy lắc đầu, giọng cô chặt chẽ.
— “Mệt sao? Anh đã biến mất, bỏ lại mình trong ngày lớn nhất cuộc đời. Anh đã giấu đi mọi dấu hiệu. Trước đây, anh luôn đưa tay nắm chặt, hỏi về công việc, về dự án marketing… bây giờ, anh chỉ để lại lời nhắn lạnh lùng.”
Cô nhớ lại buổi sáng ba ngày trước, khi anh khẽ hỏi về chi phí hoa và gối trang điểm. Vy đã trả lời trong vòng tay ấm áp của anh, còn giờ chỉ còn lại âm thanh rỗng của tin nhắn.
— “Anh đã nói rằng chúng ta đã tiết kiệm suốt ba năm để có thể tổ chức đám cưới này,” Vy thốt lên, giọng nghẹn ngào. “Hơn 1,2 tỷ đồng, mọi chi tiết tôi tự tay chọn. Còn bây giờ… anh muốn tất cả tan biến.”
Lan ngậm mũi, cố nén giọng.
— “Vy, có lẽ… anh đã có chuyện gì.”
Vy cắt ngang, mắt ngấn lệ nhưng không rơi nước.
— “Không có chuyện gì. Anh đã không đủ can đảm để tiếp tục, để lừa tôi và chính mình. Anh đã bỏ tôi ở đây, giữa một dàn hoa tươi và tiếng vỗ tay… Nhưng tôi không phải là con búp bê vỡ nứt, tôi không để mình bối rối trước mặt mọi người.”
Cô đứng dậy, kéo váy trắng lên, bước tới cửa sổ. Gió nhẹ thổi vào, làm bay hơi một lớp sương mỏng trên mặt kính.
— “Nếu họ chỉ thấy một cô dâu không có chú rể, họ sẽ không còn quyền nhìn tôi là bẩn thỉu nữa.” Vy thì thầm, giọng cô mạnh mẽ hơn cả tiếng bầu trời sớm.
Đội trang điểm im lặng, nhưng ánh mắt họ bộc lộ sự ngưỡng mộ. Một người phụ nữ trong đội, Nhi, thầm thở.
— “Cô thực sự mạnh mẽ,” cô thì thầm, nhưng không dám nói lên.
Vy quay lại, nở một nụ cười nhạt nhưng quyết đoán.
— “Được rồi, chúng ta không để bất cứ ai phá vỡ ngày này. Hãy chuẩn bị. Khi tôi bước vào phòng tiệc, mọi người sẽ chỉ nhìn thấy một cô dâu tự tin, không còn chỗ cho lời nói vô trách nhiệm của anh.”
Lan vừa lặng im, ánh sáng đèn sân khấu vẫn nhẹ nhàng trên gương, nhưng tiếng chuông điện thoại vang lên, khiến cả phòng đông trầm ngâm. Vy liếc nhìn, tay không chạm vào váy, cô nhanh chóng mở tin nhắn.
— “Vy… có ai nhắn cho em không?” – một cô trong đội, Hằng, hỏi, giọng nghẹn ngào.
Vy không trả lời, mắt cô cố định vào màn hình. Tin nhắn hiện ra: **“Vy ừ, mình vừa nhận được tin từ Lan. Cô bạn của Vy truyền tin: ‘Tối qua mình thấy Dũng đưa Khải tới một căn hộ lạ, khoảng 2 giờ sáng. Họ vào trong, sau đó Dũng ra, còn Khải không xuất hiện nữa.’”**.
Vy rùng mình, nhưng không để lộ bối rối. Cô bật lời:
— “Ai vừa gửi tin này?”
Lan gật đầu, giọng ngập tràn lo lắng.
— “Đó là Zui, bạn chung của Dũng và Khải. Cô ấy vừa tới khoe rằng đã nhìn thấy họ, còn mình không tin tới lúc này.”
Vy nín lại, tim đập rộn ràng. Cô quay sang các cô trang điểm, mắt lấp lánh quyết tâm.
— “Các cô, chúng ta có một bí mật mới. Anh ấy không chỉ bỏ tôi lại, mà còn đang che giấu thứ gì đó ở một căn hộ. Đó không thể chỉ là… một ly cà phê bình thường.”
Nhi, người đứng ở góc, thở dốc.
— “Cô ấy nói rằng Dũng không trả lời điện thoại. Cái gì đang xảy ra ở đó?”
Vy lặng, rồi nói tách ra từng lời cắt gọt.
— “Nếu Khải đang ở đâu đó, có lẽ anh ấy đang bị bắt giữ, hoặc… anh ấy đang cố gắng bảo vệ một bí mật mà anh không muốn tôi biết. Tôi sẽ không để anh ấy chạy trốn trong bóng tối.”
Lan gợi ý, giọng cô căng thẳng.
— “Chúng ta có thể gọi cho bố của Vy, để ông ấy chế biến kế hoạch. Bố anh đã từng giải quyết những rắc rối lớn, thằng ấy không những bình tĩnh mà còn có những mối quan hệ mạnh.”
Vy lặng, mắt cô dõi theo gương, như nhìn thấy một kẻ thù đang lẩn trốn. Cô nhanh chóng lấy điện thoại, nhấn phím.
— “Bố ạ, mình cần ông tới ngay bây giờ. Có chuyện khẩn cấp ở nhà Dũng, liên quan đến Khải.”
Bố Vy trả lời qua tin nhắn nhanh, giọng lạnh lùng.
— “Đợi tôi về, tôi sẽ đến ngay.”
Trong khoảnh khắc, tiếng máy điện thoại vang lên, nhưng không phải Dũng. Đó là tiếng gõ cửa phòng trang điểm.
— “Ai đang ở ngoài?” – Hằng hét lên khi vào cậu cửa sổ.
Một người phụ nữ trong trang phục bình thường, áo khoác dài, đứng ngoài ngưỡng cửa, tay cầm một phong bì dày.
— “Mình là mẹ của Khải. Em vừa nhận được tin nhắn từ con mình. Con anh không trả lời, tôi không thể liên lạc được. Em mang giấy tờ… và một lời giải thích.”
Vy liếc nhìn nhanh vào phong bì, rồi ném một ánh nhìn sâu thăm đầy thách thức.
— “Mẹ của Khải, hãy để tôi xem. Nếu có gì phải giải thích, giờ là lúc.”
Mẹ Khải đưa phong bì, tay run run. Vy mở ra, lấy ra một tờ giấy ghi chú: **“Dâng trút tiền, đừng để ai biết. – Dũng”**. Bên dưới là địa chỉ căn hộ, một khu nhà cũ kỹ ở quận 12, cùng với một mã số tài khoản ngân hàng.
Vy chớp mắt, cảm giác như lưỡi dao lạnh cắt vào tim.
— “Đây là bằng chứng,” Vy thở gấp, giọng đầy giận dữ. “Anh Dũng đã dùng tôi làm con chip để chuyển tiền, và Khải… anh ta bị ép phải chịu trách nhiệm.”
Mẹ Khải lắc đầu, nước mắt rơi.
— “Con tôi không biết gì, chỉ… chỉ là anh ấy đã ép tôi, và tôi không dám nói…”
Vy gầm lên, giọng cô cắt đứt không gian.
— “Thì bây giờ ai sẽ trả lời? Ai sẽ chịu trách nhiệm cho sự mất mát của tôi và mọi người?”
Âm thanh nhịp tim của Vy vang lên trong phòng, tiếng nhạc nền dần tăng dần. Các cô trang điểm đứng chờ, mắt họ dán vào từng lời, như chờ đợi một trận đấu cuối cùng.
Vy dừng lại, mắt cô lướt qua mỗi khuôn mặt, rồi định hướng một hành động.
— “Đầu tiên, tôi sẽ tới căn hộ đó, cùng mẹ Khải và bố tôi. Chúng ta sẽ phá vỡ mọi màn che giấu. Và Dũng… Dũng sẽ không bao giờ trốn thoát nữa.”
Cả phòng rên rỉ đồng thanh, ánh sáng phản chiếu trên váy cưới của Vy, như một lưỡi gươm sáng trong cơn bão.
Bố Vy đã đến nhà lúc vừa qua, đèn trà trong phòng khách le lói. Anh đứng trong bóng tối, tay cầm chìa khóa xe cũ, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc nhưng ánh mắt lạnh lùng đã dồn đủ sức mạnh để cắt đứt mọi hoài nghi.
“Vy, chúng ta không thể ở lại đây nữa,” bố Vy nói, giọng trầm, không hề chứa đựng bất kỳ nỗi thương cảm nào. “Bố sẽ đưa con tới khách sạn 5 sao trên phố Tràng Thi để kiểm tra hợp đồng và chặn mọi tin đồn trước khi chúng ta quyết định gì thêm.”
Vy ngồi bối rối trên ghế sofa, váy cưới vừa được thắt chặt ở eo, mắt đỏ hoe như những nét lốc súng lửa. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, từng chiếc xe cộ qua lại như những con mắt nhảy cười vào sự ê chề của mình. Cô leo lên ghế, nắm chặt tay vào eo váy, cố gắng nén tiếng thở hở ra.
“Con không muốn tới khách sạn,” Vy lẩm bẩm, giọng run rẩy. “Mọi người sẽ thấy… sẽ nói…”
Bố Vy lặng người một khoảnh khắc, rồi đưa tay lên thắt chặt áo khoác dài, kéo cánh tay Vy gần mình. “Không còn thời gian để suy nghĩ. Nếu chúng ta không đến ngay, tin đồn sẽ lan rộng, nhà hàng sẽ hủy bỏ hợp đồng, và mọi công sức ba năm, một tỷ hai trăm triệu đồng sẽ tan tành.” Anh bật cửa sổ, tiếng gió lùa vào làm rung nhẹ chiếc rèm.
Trong khi đó, mẹ Vy lặng lẽ chuẩn bị bát cháo sáng trong bếp, tiếng nồi sôi rì rầm hòa vào tiếng lách cách của bầu không khí căng thẳng. Cô nghe tiếng cửa mở, quay lại nhìn bố và con gái.
“Bố, con không muốn làm rối loạn buổi tiệc,” mẹ Vy thở dài, giọng ấm áp nhưng cũng đầy lo lắng. “Nhưng có lẽ con cần một lời giải thích cuối cùng.”
Bố Vy gật đầu, đưa tay cho mẹ Vy một tấm giấy hợp đồng cưới, tờ giấy bạt trắng phủ đầy chữ ký và con dấu. “Nếu chúng ta không ký, mọi thứ sẽ rơi vào vô vọng. Anh Khải… anh ấy đã làm sao? Chúng ta phải biết rõ trước khi quyết định.”
Vy giật mình, đầu óc cô bám dính vào ký ức hôm nay, khi đồng hồ chỉ 7 giờ sáng, tin nhắn hủy cưới đã làm cô đổ sầu. Cô nhìn vào tờ giấy, ngay lập tức nở ra một nụ cười chua chát, như muốn trừ bỏ mọi hy vọng.
“Nếu hợp đồng đã được ký, chúng ta sẽ không thể tháo rời,” bố Vy lập lại, ánh mắt dò dẫm. “Nhưng nếu chúng ta dừng ở đây, tập trung vào việc chứng minh những gì đã xảy ra, có thể cứu vãn được mọi thứ.”
Vy lặng lẽ nhìn vào mắt bố, rồi rón rén rúc vào từng lớp da, cảm giác lạnh lẽo lan tỏa. “Con… con sẽ đi,” cô thở, giọng hạ thấp như lời thề. “Nhưng con sẽ không bình yên cho đến khi biết sự thật.”
Bố Vy bật còi xe, tiếng vang như tiếng trống chiến trường. Anh mở cửa xe, xúm vào chỗ ngồi sau, nắp gầm khúc khích. Vy đứng lên, mở nắp gầm, đặt váy cưới lên ghế sau, tay vô tình vuốt nhẹ phần viền lụa.
“Bố, con sợ mọi ánh mắt ngoài đường sẽ nhìn chúng ta như một trò cười,” Vy thầm nghĩ, nhưng không nói ra. Thay vào đó, cô chui vào ghế sau, cúi đầu nắm chặt tay mình.
Xe lăn bánh, chạy qua những con phố đông đúc, mỗi chiếc xe chạy qua đều chộp lấy khoảnh khắc lộ ra phần hở của váy, những tiếng rì rầm kéo dài, nhưng bố Vy chỉ tập trung vào địa chỉ khách sạn 5 sao.
Khi xe dừng lại trước cổng khách sạn, nhân viên lễ tân chào đón bằng một nụ cười dày đặc, nhưng ánh mắt cô ấy nhanh chóng quét qua váy cưới và dám hỏi: “Quý khách có đặt phòng trước không ạ?”
Bố Vy rút thẻ phòng ra, văn phòng hợp đồng trong tay, nói: “Có, đặt tên Vy Nguyễn. Chúng ta có một buổi họp ngay hôm nay để kiểm tra hợp đồng và giải quyết mọi tranh chấp.”
Nhân viên lễ tân gật đầu, mở cửa hội trường lớn, dẫn bố và Vy vào. Bên trong, ánh sáng vàng dịu êm, một bàn dài đã được chuẩn bị với dàn giấy tờ, máy tính, và một cốc trà nóng.
Bố Vy đặt hợp đồng lên bàn, bật máy tính, nhập mật khẩu. Vy ngồi thẳng lưng, trong mắt vẫn còn lấp lánh những giọt nước mắt, nhưng nỗi sợ hãi dần biến thành quyết tâm.
“Con hãy chuẩn bị, chúng ta sẽ gọi cho mẹ và các cô gái, để mọi người biết sự thật,” bố Vy nói, giọng lạnh như kim cương. “Nếu không ai tin, ít nhất chúng ta có bằng chứng ở đây.”
Cảnh cắt sang góc nhìn ngoài cửa sổ, xe cộ vẫn lướt qua, tiếng còi xe vọng lại, nhưng bên trong khách sạn, bầu không khí dường như đang chờ một vụ nổ thông tin, một lời trả lời cho những bí mật đã bị chôn vùi.
Bố Vy đặt tay lên vai cô, nhìn quanh sảnh trang hoàng lộng lẫy. Đèn chùm ánh sáng trắng mềm mại phản chiếu trên mặt kính khổng lồ, nơi tên “Vy – Khải” hiện lên rực rỡ trên màn hình LED.
“Đây là nơi chúng ta sẽ ký lại những gì còn lại,” bố Vy khẽ nói, giọng vừa ấm vừa cứng. “Hãy đứng thẳng.”
Vy bước vào, chiếc váy cưới dày dặn chạm vào thảm đỏ, từng bước chân cô vang lên như tiếng trống dồn dập. Khi cô tới phía cổng, một nhóm nhân viên lễ tân và nhân viên phục vụ dừng lại, mắt họ chợt mở to, những lời thì thầm nhanh chóng lan rộng.
“Không có chú rể sao?” một cô phục vụ gạt tai, giọng lưỡi lắc lư.
“Anh ấy đâu rồi?” một khách mời trung niên lắc đầu, ánh mắt khủng hoảng.
Vy cảm thấy đầu óc như bị chói lóa. Trước mắt cô, mọi ánh mắt đổ dồn vào bản thân, như những tia pháo bắn vào một ngọn lửa đang cạn. Cô nắm chặt tay mình, miệng khẽ thở một hơi dài.
“Zalo cho tôi luôn đấy,” bố Vy thầm, cầm điện thoại lên nhưng không thao tác, ánh mắt rơi vào màn hình tên.
Một cô công chúa trang điểm, người vừa qua đám cưới của họ, bất ngờ xuất hiện ở góc phòng, đôi mắt trống rỗng.
“Vy, em… em không…” cô thở hùng dội, tay run run đưa một bó hoa trắng lạnh lẽo lên.
Vy nhìn bó hoa, rồi nhìn mắt cô công chúa, rồi nhìn lại vào màn hình. “Anh Khải đã viết gì?” cô cất lời, giọng loạng choạng.
Một tiếng chạm nhẹ vào tai của tất cả người có mặt là tiếng gọi của một nhân viên: “Mời cô lên sân khấu, bà con vui lòng ngồi xuống, chúng ta sẽ bắt đầu buổi tiệc.”
Bố Vy kéo Vy tới sân khấu, vừa đẩy cô lên ghế dài, vừa kéo chiếc khăn che vai. “Đứng lên, cô sẽ là trung tâm của mọi ánh nhìn,” ông nói, âm vang như lệnh.
Vy ngồi, đôi mắt màu đen như lục bình lặng trơi vào không gian, rồi đột nhiên cô ngã quỵ nghiêng về phía trước, tay bám vào mép váy, tim thở hối hả.
“Bạn ơi, giúp cô!” một nhân viên phòng dịch vụ lao tới, tay kéo cô lên, khuôn mặt trắng bệch.
“Cô ơi, cô có cần nước không?” cô công chúa quay lại, giọng run.
Vy bật mí mắt, môi chợt nhuột màu xanh tím. “…Xin lỗi… tôi… không thể… nữa,” cô thốt lên, âm thanh như vang qua một hầm sâu, chạm vào hồn của mọi người. “Tôi… không thấy anh.”
Tiếng thở dài của khách mời nhảy lên, đồng thời tiếng gọi chợt ngừng lại. Màn hình LED vẫn thắp sáng, ca khúc hòa nhạc nhẹ nhàng phát ra, nhưng âm thanh không còn xa lắc như trước.
Bố Vy đứng sau lưng Vy, nắm chặt tay cô, mắt lửa sông vàng đầy quyết tâm. “Cô không còn phải chịu thua thua nữa,” ông thầm, tiếng nói dày dạn một lời thách thức vô hình.
Nhân viên dọn dẹp nhanh chóng bỏ lại vườn hoa tàn úa, ánh sáng hắt lên gánh ngại triển thành một bản dàn lao, tượng trưng cho một quyết tâm. Vy đứng dậy, váy cưới xôn xao, ánh mắt nửa mờ nửa trong sáng. “Hãy để mọi người biết,” cô thở, “vì mình.”
Vy thở dài, mắt nhìn lên ánh đèn rực rỡ, rồi quay sang phía sau sân khấu. Một người đàn ông mặc áo vest đen, gương mặt không dám hiện ra dưới bóng râm, bước lên, tiếng giọng vang lên cứng cỏi.
“Xin chào, cô Vy,” người đàn ông nói, giọng rất chuyên nghiệp. “Tôi là quản lý của nhà hàng, anh Trí.”
Vy ngó nghiêng, nhìn thấy một tờ giấy cầm chặt trong tay anh Trí. Anh đưa giấy ra, giọng không hề lộ chút âu yếm.
“Chúng tôi vừa nhận được cuộc gọi từ một người tự xưng là anh bạn của chú rể, đến sớm hơn dự kiến. Anh ấy yêu cầu tạm ngưng một vài hạng mục và hỏi điều khoản hủy sát giờ.”
Vy nín thở, máu lại trong mặt. “Bạn nói ai?” cô hỏi, giọng run rẩy.
Anh Trí nhấc đầu, ánh mắt lạnh lùng. “Tên anh ấy là Ngọc. Anh ấy đã đưa cho chúng tôi một băng rôn có chữ ‘Đã hủy’ và yêu cầu chúng tôi thu dọn ngay.”
Một tiếng rì rầm vang lên từ phía sau, Đội trang điểm – những cô gái trong bộ đồng phục hồng – nhìn nhau, ánh mắt hoang mang. Một trong số họ, Lan, bước tới, giọng nghẹn ngào.
“Cô Vy, chúng tôi… chúng tôi đã thấy một người đàn ông trong bộ vest đen, tay cầm băng rôn, rút xuống ngay trước khi anh Khải tới. Anh ấy nói: ‘Anh không còn thời gian, nhanh lên.'”
Vy sững lại, tay rụng rơi khỏi váy. Trong khoảnh khắc, hình ảnh ánh sáng từ đèn LED phản chiếu lên mặt băng rôn, chữ “ĐÃ HỦY” như một lưỡi dao cắt ngang trái tim cô.
“Nếu không có anh Khải, thì ai? Ai đã lên kế hoạch trước?” Vy lắp bắp, nước mắt dâng lên. “Anh ấy đã tính từ trước!”
Anh Trí gạt tay, giọng hơn bao giờ hết. “Chúng tôi đã liên lạc với khách mời, hầu hết đã rời đi. Nếu muốn hủy, chúng tôi sẽ tính phí 30% chi phí còn lại. Nhưng…”
Vy gợn giận. “Bạn muốn tôi trả tiền cho việc anh ấy rời đi?” cô chộp lấy giấy, ném lên sàn.
Nghĩa vụ của mẹ Vy, đang tại nhà, bất chợt gọi điện. Tiếng máy vang lên trong phòng: “Con à, mẹ lo lắm, con nhanh lên ăn sáng.”
Vy chộp lấy điện thoại, lùi lại. “Mẹ ơi, tôi…”
Mẹ Vy nghe qua dây, giọng ấm nhưng mạnh mẽ. “Vy, con đứng lên. Đừng để một người hạ gục con.”
Vy nhìn lại vào ánh sáng sân khấu, thấy ánh mắt của bố cô bốc lên quyết liệt. Bố Vy khẽ gật đầu, như muốn cô hiểu rằng mọi chi phí, mọi nỗ lực không phải là vô nghĩa.
“Anh Trí,” Vy nói, giọng mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ không thanh toán. Hãy để mọi người biết sự thật.”
Anh Trí lắc đầu, giọng nửa ngượng nửa phê phán. “Cô muốn đâm sâu vào vụ việc, nhưng…”
Vy không chờ đáp. Cô xé tờ giấy, ném băng rôn xuống sàn, tiếng văng vỡ vang khắp phòng. “Đây là băng rôn của sự giả dối!”
Tiếng vỗ tay reo lên, không phải của khách mời mà của đội ngũ lễ tân, của những người đã chứng kiến. Họ bắt đầu chụp video, livestream, tiếng quay máy quay vang lên. Vy đứng thẳng, váy cưới thả nhẹ, mắt lấp lánh quyết tâm.
Trong khoảnh khắc, cô nhận ra: Khải không phải bốc đồng, mà đã chuẩn bị lối thoát; người đứng trước cô không chỉ là quản lý, mà là chứng nhân của một trò chơi tàn nhẫn. Vy cầm micro, tiếng cô vang lên rõ ràng, cắt ngang tiếng nhạc nền.
“Này mọi người,” cô nói, “tôi đã trả giá cho tình yêu, nhưng nếu tình yêu không còn, tôi sẽ không để ai lừa dối mình nữa. Hãy để câu chuyện này là lời cảnh tỉnh.”
Màn hình LED chuyển sang logo nhà hàng, đồng thời chiếu hình ảnh băng rôn bị rách. Nhân viên phục vụ xếp dọn nhanh chóng, nhưng không ai dám rời khỏi vị trí. Những tiếng xì xào trùng hợp, trở thành một tiếng ồn chung, báo hiệu một cuộc chiến công khai mới đang bắt đầu.
Vy đứng giữa ánh sáng chói lóa, tiếng vỗ tay dần lắng xuống, nhưng tim cô chưa kịp hồi phục. Đột nhiên, màn hình điện thoại cô rung lên, một tin nhắn lạ hiện: **Dũng**.
Cô ngẩng mắt, tay run rẩy nhấc điện thoại, nhấn nút nhận gọi. Đầu dây tai lệch, tiếng Dũng – giọng hoảng hốt, hơi thở gấp.
— “Vy… mình… mình thật sự xin lỗi. Tớ không thể giấu nữa.”
Vy nín thở, mắt nhìn vào camera, ánh mắt lấp lánh giận dữ và hoảng sợ.
— “Sao lại gọi? Tại sao bây giờ? Ngày cưới còn… còn chừng giờ nữa mà sao lại…?”
Dũng đóng miệng, tiếng vang trầm bổng trong không gian tĩnh lặng của phòng trang điểm.
— “Tớ… tớ đã gọi anh Khải ba lần, mỗi lần anh trả lời “không được”. Anh đã biến mất… không có số, không có tin nhắn. Mẹ anh không nghe máy, Dũng không trả lời. Tớ… tớ sợ. Tớ không thể để em một mình chịu đựng.”
Vy lặng người, môi chẽ lại, nhận ra sự ẩn hiện của một bí mật lâu ngày.
— “Cậu biết gì về… Khải?”
Dũng hít một hơi dài, tiếng thở mất kiểm soát.
— “Cậu à, anh ấy… anh ấy đã nói với tớ suốt nhiều tháng qua. Anh ấy luôn lo lắng, luôn nhìn thấy mình đang sống trong một cuộc đời không phải của mình. Anh ấy rơi vào trạng thái hoang mang, không biết phải làm sao để thoát ra. Anh ấy đã cố gắng giữ bí mật, nhưng… tớ nghe anh nói… anh muốn thoát khỏi… mọi thứ.”
Vy nhắm mắt lại, hình ảnh Khải đứng trên đỉnh Fansipan, nụ cười hạnh phúc, bỗng chốc biến thành bóng đen.
— “Anh ấy đã nói gì? Tại sao lại…?”
Dũng nghẹn ngào, tiếng nói giật gục.
— “Anh ấy nói: ‘Tớ không còn đủ can đảm để tiếp tục lừa em và lừa bản thân.’ Anh ấy muốn dừng lại, nhưng không biết làm sao. Anh ấy đã chuẩn bị một kế hoạch… một nơi để gặp riêng, để nói ra mọi chuyện.”
Vy nghiêng đầu, nhìn điện thoại, giọng cô lạnh lùng.
— “Nơi nào?”
Dũng nhanh chóng đưa ra địa chỉ: một quán cafe nhỏ trên phố Hàng Gai, góc khuất, giờ mở cửa muộn.
— “Hẹn 7 giờ tối, ở cửa sau. Anh… anh sẽ đợi ở góc, không có ai biết.”
Vy lặng lâu, ánh mắt lộ ra quyết tâm chưa từng thấy.
— “Được. Nhưng nếu anh dối tôi lần nữa, mọi thứ sẽ gãy tan.”
Dũng thở dài, tiếng thở giống như lời hứa.
— “Vy, tớ sẽ không làm vậy. Tớ sẽ mang sự thật ra ánh sáng. Tớ không muốn em phải chịu một mình.”
Cuộc gọi chấm dứt, màn hình điện thoại tắt. Vy đặt máy xuống, tay cô bám chặt vào phần cổ của váy cưới, mắt nhìn vào gương phản chiếu những giọt nước mắt.
Trong đầu cô, một suy nghĩ nhanh chốt: **phải biết sự thật, dù nó làm tan vỡ cả thế giới.**
Cô quay sang những cô gái trong đội trang điểm, ánh mắt sắt đá.
— “Các cháu, chúng ta sẽ không để bất kỳ ai tiếp tục chơi trò này nữa. Hãy chuẩn bị cho buổi gặp mặt tối nay. Nếu có gì xảy ra, mình sẽ làm việc cùng nhau.”
Các cô gái gật đầu, vợt đồng thanh “Được”.
Màn đèn sân khấu chập chờn, ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, chiếu lên gương, phản chiếu hình ảnh một Vy mạnh mẽ, quyết định.
Câu chuyện chuẩn bị bước sang một chương mới, nơi sự thật sẽ được khai quật.
Vy nhìn chằm chằm vào điện thoại, ánh mắt rực lửa như lưỡi dao. Cô quay sang các cô trợ lý trang điểm, giọng cô lạnh như gió mùa đông.
— “Người ấy… anh ấy đã có một người khác, và không phải là… người phụ nữ bình thường.”
Một trong những cô gái, Linh, rụt rè hỏi:
— “Cô muốn chúng cô biết gì, Vy?”
Vy rít lên, giọng không kìm nén nổi cơn giận.
— “Anh ấy… anh ấy có mối quan hệ với một người đàn ông mà anh gặp lúc du học. Đó không phải là chuyện vụng về, mà là… một mối tình dài năm tháng, chưa từng dứt hẳn.”
Dũng, người đã vừa rời phòng, đứng im lặng nghe.
— “Cậu… cậu biết gì về mối quan hệ đó?” Vy gắp lấy điện thoại, cuộn lại tin nhắn của Khải, đọc to:
— “Anh không đủ can đảm để tiếp tục lừa em và lừa bản thân.”
Cô dừng lại, mắt đỏ bừng lên.
— “‘Lừa em và lừa bản thân’… Giờ thì ta hiểu rồi. Đó không chỉ là lời từ chối ngày hôm nay, mà còn là lời lặng lẽ che giấu những đêm anh qua quán bar, những tin nhắn thầm kín, những khoảnh khắc anh chia sẻ đời tư với người ấy.”
Trong giây lát, âm thanh của máy quay cầm tay lặng lẽ vang lên, ánh sáng đèn flash chiếu lên đôi mắt chảy lệ của Vy.
— “Tôi sẽ không để anh ấy thoát khỏi hậu quả. Dũng, cậu có phải là người duy nhất biết chuyện này?”
Dũng hắng hối, tay run run cầm cuốn sổ tay.
— “Tôi nghe anh Khải nói trong một buổi tối kéo dài 3 tiếng ở quán cà phê Hàng Gai. Anh thừa nhận đã có người yêu từ năm ba. Anh nói muốn thoát nhưng không dám làm gì, nên anh đã… lên kế hoạch hủy đám cưới để không phải đối mặt.”
Vy nín thở, môi chặt lại.
— “Anh ta đã lên kế hoạch hủy đám cưới? Để bảo vệ mối quan hệ ngầm của mình!”
Dũng gật đầu, mắt không rời Vy.
— “Đúng. Anh ấy đã cài đặt tài khoản ảo, xoá số điện thoại, thậm chí cả email. Mẹ anh không chịu trả lời, tôi cũng không thể liên lạc. Anh ấy đã để mọi thứ rơi sụp như một tòa tháp giấy.”
Vy nhắm mắt, hình ảnh Khải đứng trên đỉnh Fansipan xen lẫn bóng đen của người đàn ông kia. Cô đứng dậy, xé bỏ váy cưới ra khỏi thanh treo, ném lên sàn.
— “Tôi sẽ không chỉ đứng đây để nhìn mọi thứ tan nát. Tôi sẽ gặp anh ấy, tôi sẽ làm cho anh ấy trả giá cho những lời dối trá.”
Một cô trợ lý, Minh, dỗ dành:
— “Vy, có thể chúng ta…”
Vy lắc đầu mạnh, tiếng vang tự tin dội lại trong phòng.
— “Không. Đêm nay, tôi sẽ đến quán café Hàng Gai, nơi anh Khải đã hứa gặp người ấy. Tôi sẽ có mặt, tôi sẽ chứng kiến sự thật, và tôi sẽ quyết định kết thúc nó.”
Cô quay sang các cô gái còn lại, ánh mắt quyết liệt.
— “Các cháu, chuẩn bị áo khoác, áo mưa, và điện thoại. Khi tôi trở lại, chúng ta sẽ cùng nhau đưa tin cho báo chí, cho mọi người biết. Không còn gì có thể giấu được nữa.”
Các cô gái gật đầu, đồng thanh “Được” vang lên, đồng thời chuẩn bị dụng cụ ghi âm, máy quay và những tờ giấy ghi chú.
Cảnh chuyển sang hồ sơ đen tối của Khải, tờ giấy in ra địa chỉ quán “Café Lãng Thang” ở Hàng Gai, giờ mở cửa muộn, cổng sau. Vy cầm tay nắm chặt vào túi tiền tiết kiệm, đồng thời nhặt lên chiếc nhẫn bạc còn chưa được đặt trên tay.
Cô bước ra khỏi phòng trang điểm, đèn chớp tắt dần, để lại tiếng bước chân cô dốc lên từng tầng thang, vang vọng giống tiếng trống chiến.
—
Khi đồng hồ điểm 7 giờ tối, Vy đứng trước cửa sau quán café, hơi thở nặng nề, ánh trăng phản chiếu trên mặt kính. Cô ngước lên, nhìn thấy Dũng đang ngồi ở góc tối, tay nắm chặt một tờ giấy.
— “Cậu đã sẵn sàng chưa?” Vy hỏi, giọng cô khắc nghiệt như băng.
— “Sẵn sàng. Anh Khải sẽ tới, và người ấy cũng sẽ tới.” Dũng trả lời, mắt rạng rỡ quyết tâm.
Những tiếng đập chập chững của nhà bếp café vang lên, tiếng cười nhẹ của khách vãng lai, nhưng không gì có thể che giấu được cơn bão đang sắp bùng lên.
Vy vừa rời Café Lãng Thang, tay ôm chặt lọc tiền tiết kiệm, khi điện thoại cô lại vang lên tiếng gọi lại từ số không xác định. Cô nhấc máy, giọng vẫn ngọt ngào như lúc vừa trải qua cơn thịnh nộ.
— “Mẹ? Sao mẹ gọi?”
Giọng người phụ nữ trong cuộc gọi run rẩy, như sợ hãi một cơn bão đang tới.
— “Vy… con ạ, con… con ừ, con đã nghe tin. Anh Khải… anh đã rời đi. Mẹ… mẹ không biết phải làm sao.”
Vy cảm nhận được tiếng khóc nhổn nức trong từng thở thở của người mẹ. Cô lặng lại, ánh mắt dò xét.
— “Mẹ chưa biết rồi sao? Anh đã không trả lời tin nhắn của mẹ nữa. Bây giờ mẹ muốn gì?”
Tiếng người mẹ ngạt nước, tiếng gió thổi qua kẽ cửa sổ rách.
— “Con à, con đừng… đừng làm lớn chuyện này. Cha Vy cậu… ông ấy, ông ấy sẽ… làm cho mọi người… biết mọi chuyện. Con nghĩ… con sợ cho gia đình mình bị bôi nhọ. Con… con không muốn mẹ phải chịu thêm âu lo.”
Vy thở dài, cầm chặt điện thoại như muốn nắm chặt cả một giấc mơ đã tan.
— “Mẹ, lặng im không giúp gì. Đó là con trai của mẹ, không phải là người thờ ơ.”
Ngày hôm sau, tại ngôi nhà mái ngói trần Tràng Thi, bố Vy đã ngồi trên ghế bành, tay ưỡn ly trà đen, ánh mắt lạnh lùng như băng. Mẹ Khải xuất hiện trong cánh cửa, gương mặt ướt đẫm nước mắt, áo dài xám sờn rách.
— “Bố ạ, con xin lỗi… con không biết con phải làm sao…” bà khẽ vỗ vai bố Vy, giọng râm ran khỏi nỗi đau sâu thẳm.
Bố Vy không trả lời, chỉ nhấc gươm nam châm, ánh sáng phản chiếu trong gáy trà, làm mọi người trong phòng ngạt hơi.
— “Mẹ Khải, sao ông lại mời cô vào đây? Chúng ta đang ở trong cuộc chiến, không phải hội họp gia đình,” ông phá lên, giọng nên người nhưng lộ rõ sự cay tàn.
Mẹ Khải cúi đầu, ánh mắt rưng rợn.
— “Bố, con… con đã thúc ép Khải cưới để… để ổn định. Con nghĩ đó là cách tốt nhất cho anh, cho con… cho cả hai gia đình.”
Câu nói vang lên như tiếng nấm chợt nổ trong không khí, làm bầu không khí ngày càng căng thẳng.
Vy bước vào, tay vẫn còn nắm chặt chiếc váy cưới chưa kèm đá, mắt nhìn hai người như một lưỡi dao cắt trượt.
— “Mẹ ơi, con chưa hề biết mẹ đã dùng con làm công cụ. Con không chỉ mất người yêu mà còn mất cả niềm tin.”
Mẹ Khải gào khóc, tiếng hát vỡ óc.
— “Con tôi! Con tôi vẫn còn… con không muốn con ấy bị… bị rơi vào lỗ sâu của tội lỗi. Con đã làm sai, con xin tha thứ, nhưng xin mẹ không để mọi chuyện lan ra!”
Bố Vy đột nhiên đứng dậy, bước tới, tay đập mạnh vào cánh ghế, tiếng va chạm vang dội.
— “Thì ra, ông đã là kẻ đứng sau mọi mưu kế! Đã ép con trai mình cưới để ‘ổn định’? Ông không xứng đáng có con trai, không xứng đáng có con dâu!”
Vy nhìn bố, mắt lấp lánh nước mắt pha lẫn cười khẩy.
— “Đúng vậy, bố ạ. Nhìn vào mặt mẹ Khải, ai còn dám gọi mình là ‘đám cưới của gia đình’? Trái tim tôi tan chảy, nhưng cười của tôi chính là tiếng vang cuối cùng của cuộc đời này.”
Cả phòng bừng lên tiếng thở dài, tiếng khóc và tiếng cười hòa lẫn nhau. Mẹ Khải gục ngã trên thảm, gối đầu dựa vào tay Vy.
— “Con … con sẽ chịu trách nhiệm. Con sẽ không để Khải… sẽ không để anh ấy rời đi mà không trả lời… con sẽ giữ im lặng, nhưng con muốn mọi người hiểu, không phải vì sợ, mà vì… vì tình thương sâu thẳm mà mẹ đã gạt bỏ.”
Bố Vy gióng lùi lại, lặng im, khuôn mặt lạnh băng không còn hề lộ ra bất kỳ dấu hiệu tha thứ nào. Vy cúi chảy mắt, rụt rè nhưng không kém phần quyết liệt.
— “Mẹ Khải, nếu mẹ muốn giữ yên lặng, hãy để mọi người biết sự thật. Đó mới là cách duy nhất để bảo vệ những người mà chúng ta yêu.”
Mẹ Khải gật đầu, nước mắt tràn dài, khuôn mặt thấm đẫm sự hối hận, nhưng ánh mắt cô đang dần hòa lẫn vào bóng tối của căn phòng.
Cảnh cuối ghi lại hình ảnh Vy đứng bên cửa sổ, tay ôm chặt chiếc váy cưới chưa sáng, nhìn ra ngoài trời sương mù, nơi tiếng mưa nhẹ rơi như tiếng than thở của những mảnh vỡ hồng.
Vy lặng lẽ bước ra khỏi phòng khách, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn bàn chiếu lên những tập hồ sơ đã gấp gọn trong tay. Cô đặt chúng lên bàn bếp, thoắt dừng lại trước một tập giấy dày dặn, in chữ “HÓA ĐƠN – 1.200.000.000 VNĐ”.
— “Cả bảy năm, cả ba năm vắt bóp từng đồng, tất cả đã biến thành… một tờ giấy vô nghĩa.” — Vy thở dài, mắt rơi lệ nhưng giọng cô trở nên lạnh lùng.
Bố Vy ngồi trên ghế xoay, tay cầm ly trà chén, không rời mắt khỏi cô.
— “Con không muốn con phải làm như thế này, nhưng nếu không có bằng chứng, mọi lời lẽ của con sẽ chỉ là tiếng gió thổi qua rừng.” — Bố Vy đáp, giọng nặng trầm, ánh mắt cứng như thép.
Vy cầm cuốn sổ thu chi, lật qua các mục: “Tiệc cưới – 1,200,000,000”, “Đặt hoa – 85,000,000”, “Âm thanh – 42,000,000”, … mỗi con số chạm vào trái tim cô như một cú đấm.
— “Con sẽ đưa tất cả lên tòa. Khải phải trả không chỉ danh dự mà còn tài chính. Đó là cách duy nhất để ngăn mọi thứ bị chôn vùi trong im lặng.” — Vy nói, đồng thời nhặt điện thoại ra, gõ tin nhắn ngắn gọn: “Cả 1,2 tỷ và trách nhiệm của anh. Đợi tôi tới tòa án.”
Trong khi đó, mẹ Khải, vẫn đứng trong góc phòng, gương mặt nhăn nheo, tay nắm chặt áo dài.
— “Vy, con không muốn mẹ… con… không muốn nữa.” — Mẹ Khải nghẹn ngào, tiếng nói run rẩy.
Vy quay lại, ánh mắt như lưỡi dao cắt thẳng vào trái tim người khác.
— “Mẹ, nếu mẹ không dám bảo vệ con mình, thì hãy để con mình bảo vệ con mình.” — Cô nếm một giọt nước mắt, nhưng giọng cô kiên quyết.
Cửa nhà mở một tiếng kẽo, Dũng xuất hiện, mặt đỏ bừng bối rối.
— “Vy… anh… anh không biết phải làm sao…” — Dũng lắp bắp, ánh mắt lén lút dò xét.
Vy bước tới, lấy điện thoại Dũng ra, lướt nhanh qua tin nhắn đã xóa, dán lên tờ giấy.
— “Đây là bằng chứng anh đã đồng ý chi trả 400 triệu cho tiệc mà không bày tỏ nào.” — Cô đẩy giấy ra, Dũng cúi đầu, không dám đáp lời.
Bố Vy đứng dậy, lấy một cuốn hồ sơ lớn hơn, mở ra một tệp PDF in ra, nỗi nhức đầu của tháng ngày.
— “Đây là hợp đồng ký tên Khải với công ty tổ chức tiệc. Anh ký chịu trách nhiệm tài chính cho toàn bộ khoản chi. Ngay bây giờ, chúng ta có một lệnh cấm đi lại đối với tài khoản ngân hàng của anh.” — Bố Vy nói, giọng vừa lạnh lùng vừa quyết liệt.
Khải – ánh sáng mờ từ cửa sổ, người không xuất hiện, chỉ là tiếng vọng của tin nhắn cuối cùng.
— “Nếu anh không chịu trả, tôi sẽ đưa ra công khai toàn bộ tài liệu cho báo chí, cho mọi người biết.” — Vy thốt lên, giọng cô lần đầu nghe như tiếng thét của một con sư tử.
Mẹ Khải rơi nước mắt, tay nắm chặt cuốn giấy.
— “Con… con đã dùng chúng ta như một con búp bê. Con… đã tôn thờ một người không xứng đáng.” — Cô thở dốc, lời nói dày vò.
Bố Vy đưa tay vào túi, lấy một tờ giấy có dấu công chứng, đưa cho Vy.
— “Đây là lời mời tòa án. Họ sẽ họp vào ba ngày tới. Hãy chuẩn bị đầy đủ chứng cứ, không cho phép bất kỳ chi tiết nào bị che giấu.” — Ông chỉ thẳng, mắt nhìn chằm chằm vào cô.
Vy nắm chặt túi giấy, đôi mắt rực lửa.
— “Cứ từ nay, không còn chỗ cho việc trốn tránh. Tình yêu đã chết, nhưng công lý vẫn còn sống. Ngay bây giờ, tôi sẽ ký hợp đồng với luật sư, và chúng ta sẽ đưa Khải ra tòa, để anh trả giá cho mọi thứ – cả danh dự và đồng tiền.”
Mẹ Khải sụp ngã vào ghế, nước mắt chảy suốt mặt, nhưng trong ánh mắt cô hiện lên một tia hy vọng.
— “Nếu chúng ta không dám đứng lên, thì sẽ mãi bị rúng động trong bóng tối.” — Cô thở dài, nhẹ nhàng.
Vy lùi lại, nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi nhẹ, như tiếng gió thở dài của những mảnh vỡ hồng. Cô quay lại nhìn vào ánh mắt của bố mình, của mẹ Khải, và của Dũng, biết rằng trận chiến pháp lý sắp bật lên, và cổ phiếu công bằng cuối cùng sẽ được trả giá.
Vy bước ra khỏi phòng khách, tay còn nắm chặt tờ giấy công chứng. Gió lạnh của buổi sáng tràn qua hành lang, cô cảm giác từng bước chân như dội vào biển cát mịn. Khi tới sảnh nhà hàng 5 sao trên phố Tràng Thi, tiếng vỗ tay êm ả của khách mời vang lên, một phần do âm thanh được khuấy lên từ hệ thống loa, phần còn lại là tiếng rên rỉ của những người dám tin vào lời hứa hôn nhân.
Cô nhìn quanh: bàn tiệc đã được bày biện thành tượng trưng cho bốn món Tây và ba món Việt mà cô từng lựa chọn kỹ càng. Hoa hồng trắng rực rỡ, tấm vải nhung tím thẫm tạo nên phông nền giống như những giấc mơ cô đã vun trồng trong suốt ba năm.
Vy tung tay lên, giọng cô vang lên qua micro, âm thanh cắt ngang qua tiếng nhạc nhẹ nhàng đang chạy.
— “Kính thưa quý vị, gia đình, và tất cả những người đã đến chia vui ngày hôm nay,” cô bắt đầu, giọng cô nhanh chóng chuyển từ điềm tĩnh sang mạnh mẽ, “tôi, Vy, cô dâu của đám cưới này, xin thông báo rằng lễ cưới sẽ không diễn ra.”
Tiếng lặng bỗng chợt nặng nề, ánh sáng chói lóa phản chiếu trên mặt kính ly rượu, khiến mọi ánh mắt chuyển từ bất ngờ sang cảm thông.
— “Chú rể, Khánh, đã gửi tin nhắn không hề bớt đi lời xin lỗi, cho rằng anh không còn đủ can đảm để tiếp tục lừa dối mình và cả chính mình,” Vy nói, mỗi từ như dao cắt.
Một vài khách mời thở dài, nước mắt lăn trên má; một người trẻ ngồi phía sau lắc đầu, mắt tròn xoe vì không tin.
— “Chúng ta đã chi hơn một tỉ đồng cho ngày này; tôi đã tự tay chọn hoa, ghế, nhạc, thực đơn. Nhưng không có gì có thể mua lại sự tin tưởng đã mất,” Vy tiếp tục, giọng cô không hề đứt đoạn.
Cô ném một ánh nhìn quyết liệt về phía bộ phận âm thanh, người đang lặng lẽ chỉnh dàn nhạc, rồi quay lại.
— “Tôi muốn cảm ơn mọi người đã đến, đã dành thời gian và công sức. Các vị là bằng chứng cho tôi rằng dù có ai dối trá, thì tình người vẫn còn tồn tại.”
Mọi người trong sảnh – bao gồm bố Vy, mẹ của Khải, Dũng, và các nhân viên phục vụ – đều rơi vào một khoảng lặng. Bố Vy đứng dậy, tay chạm vào vai Vy, mắt lộ ra sự kiên định vô lời.
— “Con không muốn con phải chịu thêm bất cứ sự nhục nhã nào,” bố Vy nói, giọng thấp, nhưng âm vang sâu trong tim Vy.
Vy mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô dồn đầy lửa.
— “Đúng là không có nhục nhã nào hơn là chấp nhận lừa dối mình. Tôi sẽ không chạy trốn, tôi sẽ đứng đây, sẽ kể câu chuyện của mình tới công chúng, và sẽ đòi công lý,” cô khẳng định, giọng vang lên mạnh mẽ hơn cả tiếng nhạc nền đã tắt.
Tiếng vỗ tay chợt nổ ra, người ta không còn vỗ tay vì lễ cưới, mà vỗ tay vì sự dũng cảm, vì sự thẳng thắn. Đám đông dần dần hòa vào một tiếng thở dài chung, như một bản hòa âm của những trái tim đang chịu đựng.
Vy bước lại vào trong phòng, nhưng không rời khỏi ánh sáng sân khấu. Cô chậm rãi ném tờ giấy công chứng lên không trung, để nó bay qua những cánh hoa bỗng rơi.
— “Nếu những người còn lại muốn biết sự thật, họ có thể đọc nó ở đây,” cô nói, mắt cô sáng lên. “Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.”
Cô bỏ micro vào tay người phụ trách âm thanh, rồi rời khỏi sân khấu, để lại tiếng thở dài của khách mời và tiếng dập dò của bàn tiệc chưa qua bữa ăn. Sự im lặng đậm đặc ở lại, nhưng trong không gian ấy, một câu hỏi mới đã nở rộ: Liệu công lý có đủ để thay thế được những giấc mơ đã vỡ?
Vy đứng lại giữa ánh sáng chói lóa, mắt vẫn còn ướt, nhưng lối thang của cô đã thay đổi. Cô giơ micro lên lần cuối, giọng cô gợn lên như một lời hứa không còn chùn bước.
“Ngày hôm nay, chúng ta đã chuẩn bị một bữa tiệc cho tương lai, nhưng thực tại đã viết lại kịch bản. Thay vì một lời hôn thề, chúng ta sẽ cùng nhau chia sẻ một bữa tiệc chia tay,” Vy thốt lên, tiếng cô vang lên mạnh mẽ, cản lại tiếng rên rỉ của một số khách.
Một tiếng vang lớn bật lên khi các nhân viên phục vụ nhanh chóng mang khay rượu vang và món khai vị lên bàn. Bầu không khí thay đổi, từ căng thẳng thành nhịp đập của một buổi tiệc không hề vô nghĩa.
“Cô dâu sẽ không rời khỏi đây,” Vy nói, giọng cô không còn run rẩy. “Tôi mời mọi người ngồi xuống, dùng bữa, và cùng tôi chúc mừng những gì đã qua, để chúng ta không để công sức, hoa, hay tiền bạc trở nên lãng phí.”
Bố Vy, không rời mắt khỏi con gái, bước tới gần, đặt tay lên vai Vy nhẹ nhàng. “Con đã mạnh mẽ hơn hôm nay, con không còn là nạn nhân nữa,” ông thì thầm, âm thanh của ông hòa lẫn vào tiếng cười rộn rã.
Mẹ của Khải, dù chưa trả lời điện thoại, đứng lặng một khoảnh khắc rồi quay lại, ánh mắt pha lẫn ngỡ ngàng và tiếc nuối. Cô mỉm cười nhẹ, gạt tay lên một chiếc đĩa sushi và nói: “Mình sẽ ăn cùng các cháu, dù sao cũng là ngày trọng đại của mọi người.”
Dũng, bạn thân của Khải, lặng lẽ đứng nhìn Vy, rồi tiến đến lấy một ly cocktail, nói thầm: “Nếu anh không lại, ít nhất mình còn được chứng kiến cô ấy không gục ngã.”
Những tiếng thì thầm liền thành tiếng thở dài, rồi lại thành tiếng cười. Các vị khách bắt đầu xếp bàn thành vòng tròn, nâng ly chúc mừng cho Vy. Nhân viên âm thanh bật một bản nhạc trẻ trung, reo vang khắp không gian, thay thế tiếng nhạc cổ điển đã được ngắt quãng.
Vy di chuyển tới từng bàn, gạt qua rừng hoa hồng, đối diện với mỗi người, mắt cô không còn giấu đi nước mắt. “Cảm ơn các bạn đã đến, cảm ơn vì đã không để tôi một mình đối mặt với sự dối trá,” cô nói, giọng cô vừa ấm áp vừa kiên quyết.
Bố Vy ngẩng lên, giọng trầm ấm: “Hãy để chúng ta ăn mừng sự dũng cảm của con. Tình yêu thực sự không bao giờ chết, nó chỉ chuyển mình thành sức mạnh.”
Tiếng dàn bầu vang lên, khách mời nhảy múa, các khuôn mặt đều ánh lên hy vọng mới. Vy ngồi xuống, ghế cô đã được chỉnh vừa khít eo, cô đứng dậy, giơ cốc rượu lên cao.
“Por, chúng ta sẽ không để mất đi một giây phút nào nữa!” Vy hô, ánh mắt cô bắt chước ánh kim loại của đèn chùm, phản chiếu mạnh mẽ.
Mọi người đồng thanh: “Vì Vy!” Tiếng vỗ tay, tiếng cười, tiếng chén va chạm nhau vang lên một cách hài hòa. Vy nhìn lên trần nhà, thấy những tấm vải nhung tím thẫm bỗng rực rỡ hơn bao giờ hết, như đang chịu trách nhiệm cho một câu chuyện mới.
Trong khoảnh khắc đó, Vy cảm nhận được một hơi thở sâu, một luồng năng lượng từ chính mình. Cô không còn là người đang chờ đợi một lời hứa đã mất, mà là người dẫn dắt, là người viết lại mọi thứ. Nước mắt vẫn rơi, nhưng lần đầu tiên chúng không là dấu hiệu của sự thất bại, mà là dấu hiệu của sự giải phóng.
Tiếng nhạc dần dần chuyển sang giai điệu trầm lắng, ánh đèn dịu nhẹ, các vị khách bắt đầu xếp mình quanh bàn tiệc, ăn uống và kể lại những kỷ niệm. Vy ngồi xuống, tay nắm chặt tờ giấy công chứng trong túi áo, cảm nhận hơi ấm từ những lời chúc mừng, và thầm nghĩ: “Tôi sẽ không để mình trở thành nạn nhân nữa. Tôi sẽ là người viết lại kết thúc của mình.”
Vy ngồi trên ghế sofa trong phòng trang điểm, tay vẫn còn nắm chặt chiếc nhẫn trụi. Ánh sáng le lói từ cửa sổ chiếu lên mặt cô, làm hiện rõ những giọt nước mắt còn ngưng đọng trên má. Cô vặn điện thoại, mở email mới nhất – tiêu đề “Xin lỗi”.
Khải: (tiếng email vang lên trong đầu Vy) “Anh xin lỗi. Mọi chuyện dừng lại ở đây thôi. Anh không đủ can đảm để tiếp tục lừa em và lừa bản thân.”
Vy lặng ngắm dòng chữ, tim cô đập rình rập. Đôi mắt cô lướt qua các đoạn dài, lởm chởm bởi nỗi sợ hãi và tội lỗi.
VY (nghĩ): “Sợ hãi… hèn nhát… chấp nhận bồi thường… không dám quay lại.”
Cô nghiến răng, gãi áo dài cưới đã được chỉnh khít eo. Đột nhiên, cô nghe tiếng lưới nhạc nhẹ của ekip trang điểm, những cô gái trong phòng dừng lại, ánh mắt ngập ngụa sợ hãi.
Ekip trang điểm (đồng thanh): “Vy, cô ơi, sao cô…?”
Vy đứng dậy, mắt không còn rơi lệ mà ánh lên một quyết tâm lạnh lùng. Cô nghiêng đầu, chỉ cho điện thoại, và bật loa để mọi người nghe tiếng email.
KHÁI (đọc to qua loa): “Anh xin lỗi. Mọi chuyện dừng lại ở đây thôi. Anh không đủ can đảm để tiếp tục lừa em và lừa bản thân.”
Tiếng vang trong phòng trở nên nặng nề, những chiếc đũa và bồn hoa rơi vọt xuống sàn như những giọt nhầm.
Vy: “Nó nói mình hèn… mình sợ… mình sẽ trả hết chi phí. Anh không dám quay lại.”
Bố Vy, đứng trong góc phòng, không nhấc mắt từ giọt trà đang bốc lên. Ông nhẹ nhàng nhấc tay đặt lên vai Vy, giọng ấm áp nhưng cứng rắn.
BỐ VY: “Cô con đã không còn là người mù quáng vì lời hứa. Thấy chưa, những lời hứa chỉ là chiếc gánh nặng anh ta tự tự đè lên mình.”
Mẹ của Khải, đột ngột xuất hiện ở cánh cửa, mặt nhợt nhạt, mắt trẫm lệ. Cô không trả lời điện thoại, nhưng không thể không nhận ra tấm bức thư.
MẸ KHẢI: “Tôi… tôi không hiểu sao anh lại…”
Vy (đi tới, ánh mắt lửa thiêu): “Cô không cần hiểu. Anh đã ném mình vào hố sâu nhất, và chúng ta sẽ không để anh ấy chụp lấy thêm bất kỳ giây phút nào nữa.”
Dũng, đứng trong góc tối, tay nắm chặt ly cocktail, đôi mắt lộ rõ sự bất lực. Anh xoay người, tiến lại gần Vy, giọng nghẹn ngào.
DŨNG: “Nếu anh không còn, ít nhất để chúng tôi không phải chứng kiến cô gục ngã.”
Vy quay sang Dũng, cười nhạt.
VY: “Cô ấy không gục ngã vì tôi không chọn đứng yên. Cô ấy mạnh mẽ hơn trước vì tôi không để mình chìm trong sợ hãi của người khác.”
Cô nhanh chóng mở laptop, gõ nhanh các số tài khoản và địa chỉ ngân hàng, chuẩn bị thanh toán toàn bộ chi phí đám cưới—1,2 tỷ đồng—trong một lần chuyển tiền.
Vy (trong khi gõ): “Nếu anh muốn trả, anh sẽ phải trả thực sự. Không còn lời hứa hão huyền.”
Mẹ của Khải ngừng lại, nhìn Vy và Dũng, rồi chuyển sang ánh mắt cô con dâu.
MẸ KHẢI: “Anh… có thể… không thể chịu đựng được những gì mình đã làm. Đừng để hắn… đừng để mình bị làm tổn thương thêm nữa.”
Bố Vy bước tới, cầm tay Vy chặt hơn.
BỐ VY: “Cô có thể chấp nhận bồi thường, nhưng chứ không thể lấy lại niềm tin đã mất. Hãy để người này—(vỗ tay chỉ vào điện thoại)–được thấy rằng mình đã sai.”
Vy nhấn nút gửi, tiếng sao bắn lên muc tông hiện hiện trong không gian. Đèn chùm lung linh nhấp nháy một lần, dường như cả căn phòng thở một hơi sâu.
Tiếng vỗ tay vang lên từ khách mời, một phần là đồng cảm, một phần là bất ngờ. Vy quay sang hướng cửa sổ, ngắm bình minh vừa hé mở, ánh sáng màu hồng nhuộm bức tường.
VY (nhẹ nhàng, tự nói): “Ngày hôm nay, tôi không còn chỉ là cô dâu bị bỏ rơi. Tôi là người quyết định viết lại câu chuyện của mình.”
Vy đứng trước gương, áo dài cưới đã được chỉnh khít eo, ánh sáng ban ngày tràn ngập phòng, nhưng ánh mắt cô lạnh như thép. Bố Vy nắm chặt vai cô, mắt không rời tấm điện thoại đã gửi tiền thanh toán toàn bộ chi phí đám cưới.
“Con đã làm được, con không còn phải chờ lời xin lỗi nào nữa,” Bố Vy thở dài, giọng sâu sắc.
Vy không đáp, chỉ cúi đầu nhìn vào mình trong gương, thấy phản chiếu không còn là cô gái sụp đổ mà là người phụ nữ vừa trải qua bão tố.
— Tiếng chuông điện thoại reo lên, là tin nhắn từ Khải: “Xin lỗi một lần nữa. Tôi không xứng đáng.” — Vy lướt qua nhanh, xóa ngay, không để nó làm mờ đi quyết tâm.
Cô bước ra khỏi phòng trang điểm, dẫn dắt ekip, Dũng, và mẹ của Khải ra sảnh nhà hàng 5 sao trên phố Tràng Thi, nơi mọi người vẫn đang chuẩn bị cho tiệc. Đèn chùm lấp lánh, bàn tiệc đã được bày biện, nhưng không một vị khách nào xuất hiện.
Dũng nhìn Vy, mắt quay lên như muốn nói biết bao. “Chúng tôi đã sẵn sàng, nhưng không có ai đến.”
Vy nở một nụ cười mỉm. “Không có khai, không có đám cưới. Đúng, nhưng tôi không phải đi đâu. Tôi đã có chính mình.”
Cô rút tay từ túi áo dài, lấy ra một tấm thiệp trắng, viết: “Xin cảm ơn mọi người đã ở bên, dù chỉ trong giây phút.” Cô đặt thiệp lên bàn, rồi dùng điện thoại bật nhạc nền nhẹ, tiếng piano êm dịu tràn ngập không gian.
Mẹ Vy bước tới, tay cầm bát cháo sáng, nhẹ nhàng đặt lên tay Vy. “Con đã dám đứng lên, con đã dám bỏ qua mọi lời hứa hão huyền.”
Vy cầm cháo, nhìn tách nước mắt cuối cùng chảy dài trên má. “Mẹ ơi, tôi sẽ ăn cháo này cho riêng mình, cho một khởi đầu mới.”
Ánh sáng ban ngày dần chuyển sang ánh hoàng hôn, bóng cây bên ngoài nhà hàng tạo nên những vệt vàng dài trên sàn. Vy ngồi trên ghế, nhìn ra cửa sổ, thở dài sâu. Cô bật máy tính xách tay, mở một file mới, tiêu đề: “Ngày mới – Tự do”. Tay cô gõ từng ký tự, như dệt nên một câu chuyện chưa có kết.
—
Sau những ngày hỗn loạn, Vy quay lại công việc tự do, viết lách, quay video chia sẻ kinh nghiệm hồi phục sau đổ vỡ tình yêu. Cô đứng trước ống kính, ánh mắt bình thản, giọng nói không còn giọng run rẩy của ngày trước:
“Ngày hôm nay, tôi không còn là cô dâu bị bỏ rơi. Tôi là người tự viết lại câu chuyện của mình. Đôi khi, mất đi một người, ta lại tìm được chính mình. Không có ai có thể lấy đi niềm tự hào nếu chúng ta không cho phép. Hãy để những vết thương trở thành dấu ấn của sức mạnh, và để mỗi sáng mới là một lời hứa với bản thân: sống vì chính mình, không vì lời hứa ai khác.”
Camera từ từ rút lui, ánh sáng nhẹ nhàng phủ khắp góc phòng làm việc của Vy, nơi những cây xanh xanh mát và một tách trà đang sẵn sàng. Tiếng chim hót vang lên ngoài xa, như một bản nhạc êm dịu báo hiệu một khởi đầu thanh thản, đầy hy vọng.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

