Mất 1,2 tỷ cưới nhà hàng 5 sao… chú rể bỏ trốn, cái kết sốc

M-ất cả tỷ đặt nhà hàng 5 sao cho đám cưới, tôi ch-ết l-ặng khi nhận tin nhắn lúc chuẩn bị đón dâu…Cả đời người, có mấy lần mặc váy cưới? Tôi đã dành ba năm tiết kiệm từng đồng, chọn từng loại hoa, đặt từng chiếc ghế theo màu chủ đạo. Tất cả chỉ để chờ khoảnh khắc bước vào lễ đường, khoác tay người tôi yêu suốt 7 năm thanh xuân. Nhưng đúng lúc đang ngồi trong phòng trang điểm, chiếc váy trắng như mây vừa được thợ sửa lại khít eo, một tin nhắn đến từ số điện thoại quen thuộc đã khiến tôi không thể thở nổi…
Tôi tên là Vy. 29 tuổi. Một nhân viên marketing bình thường với mơ ước rất đỗi giản đơn: cưới người đàn ông tôi yêu, có một gia đình nhỏ, và sống những ngày bình yên.
Tôi và Khải yêu nhau từ năm thứ hai đại học. Anh là người đầu tiên và cũng là người duy nhất mà tôi từng gọi là “bạn trai”. 7 năm bên nhau, trải qua biết bao nhiêu lần sóng gió – từ lúc anh đi du học, tôi một mình ở lại làm việc, đến lúc cả hai cùng thất nghiệp vì dịch bệnh. Thế nên, khi anh cầu hôn tôi trên đỉnh Fansipan vào đúng sinh nhật lần thứ 28, tôi đã không chần chừ một giây nào.
Chúng tôi quyết định tổ chức lễ cưới sau đúng một năm, để có thời gian chuẩn bị chu đáo. Khải làm trong ngành tài chính, còn tôi chuyển sang làm tự do nên linh động thời gian. Tôi tự tay chọn từng kiểu phông nền, từng bản nhạc, và cả thực đơn bốn món Tây – ba món Việt tại nhà hàng 5 sao trên phố Tràng Thi. Tổng chi phí cưới hơn 1,2 tỷ đồng – gần như toàn bộ tiền tiết kiệm của cả hai. Tôi nghĩ, chỉ cần ngày hôm đó trọn vẹn, tôi có thể bắt đầu lại từ đầu cũng không sao.
Buổi sáng ngày cưới, tôi dậy từ 4 giờ sáng. Mẹ cẩn thận nấu cho tôi bát cháo trắng, dặn đi dặn lại: “Ăn chút cho đỡ tụt huyết áp.” Tôi gật đầu, nhưng bát cháo chẳng nuốt nổi. Trong lòng là một nỗi bồi hồi không tên – vừa háo hức, vừa sợ sệt.
Khoảng 7 giờ, tôi đang được thợ trang điểm hoàn thiện những nét cuối cùng thì điện thoại tôi rung lên. Là Khải. Tôi mỉm cười, nghĩ anh gọi nhắc nhở chuyện gì đó. Nhưng không – đó không phải cuộc gọi, mà là một tin nhắn.
“Anh xin lỗi. Mọi chuyện dừng lại ở đây thôi. Anh không đủ can đảm để tiếp tục lừa em và lừa bản thân.”
Tôi chết lặng.
Mất vài giây tôi mới kịp hiểu những con chữ đang nhảy múa trước mắt. Tôi run rẩy bấm gọi lại – thuê bao. Tôi thử gọi cho mẹ anh – không nghe máy. Gọi cho Dũng – bạn thân Khải, người làm phù rể – vẫn không bắt máy. Không ai trả lời.
Mọi thứ bắt đầu sụp đổ từ bên trong tôi, như thể một con đê bị vỡ mà không ai kịp ngăn lại.
Cả ê-kíp trang điểm đều im lặng. Không ai dám hỏi tôi vừa đọc gì, nhưng họ nhìn thấy sự biến sắc trên khuôn mặt tôi, ánh mắt trống rỗng và đôi môi run lên từng hồi.
Tôi chậm rãi bước ra ngoài, nơi bố tôi đang ngồi uống trà đợi giờ đón dâu.
“Con sao thế Vy?”
Tôi không trả lời. Chỉ giơ điện thoại ra. Bố tôi đọc xong tin nhắn, gương mặt ông đổi sắc rõ rệt, rồi lại trở nên bình tĩnh một cách đáng sợ…
Quý độc giả xem thêm tại đây

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mất 1,2 tỷ cưới nhà hàng 5 sao… chú rể bỏ trốn, cái kết sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt