Mười tám tuổi – Tôi bị mất đời con gái ……
Tình yêu ở tuổi mười tám là cảm giác thế nào nhỉ? Nhất là khi đó lại là mối tình đầu.
Ở cái tuổi ngây thơ ấy, cô gặp được một người. Trong phút chốc, cô tưởng rằng hắn chính là “chân mệnh thiên tử” của đời mình – là khởi đầu cũng là kết thúc của mọi yêu thương.
Hàn Duy Thần, người đàn ông ấy, mang trong mình một thế giới nội tâm sâu thẳm khó ai chạm tới. Hắn bước vào cuộc đời cô, hiện ra như vị thần dịu dàng giữa màn đêm, dang tay kéo cô ra khỏi bóng tối.
Một người đàn ông trông vừa thư sinh vừa trầm tĩnh, gương mặt pha lẫn nét chín chắn của người từng trải và chút nhiệt huyết của tuổi trẻ. Chính sự đối lập đó khiến hắn trở nên khó nắm bắt đến lạ kỳ.
“Em tên gì?”
“… Lâm Nguyệt.”
“Lâm Nguyệt, cái tên rất hay.”
Đó là câu đầu tiên hắn nói với cô.
Thật lạ, khi nhìn thấy một người đang buồn, hắn không hỏi nguyên do. Có lẽ bởi bản tính vốn dĩ thờ ơ với những điều không liên quan đến mình. Hắn chỉ quan tâm đến thứ hắn muốn biết, và trong khoảnh khắc ấy, điều hắn muốn biết chính là tên của cô.
Thời gian sau đó, Hàn Duy Thần bắt đầu xuất hiện trong cuộc sống của cô nhiều hơn. Hắn là kiểu người trầm lặng, ít nói, thậm chí đôi khi khiến người khác khó đoán, nhưng bằng một cách nào đó, hắn luôn biết khiến cô mỉm cười.
Lâm Nguyệt phải thừa nhận, đó là quãng thời gian cô cười nhiều nhất trong đời. Cũng là năm mà trái tim lần đầu tiên biết rung động – vì hắn.
“Duy Thần, đến giờ em vẫn chưa biết anh bao nhiêu tuổi.”
“Biết để làm gì chứ? Trong một mối quan hệ, tuổi tác không quan trọng. Em chỉ cần nhớ rằng, Hàn Duy Thần này rất yêu Lâm Nguyệt là đủ.”
Như mọi khi, hắn luôn dễ dàng khiến cô tin tưởng và xiêu lòng.
Hắn yêu cô, và cô cũng yêu hắn – một cách chân thành và trọn vẹn.
Hơn một năm sau, Hàn Duy Thần tỏ tình. Không hoa mỹ, không cầu kỳ, chỉ một bó hoa cùng chiếc nhẫn giản đơn cũng đủ khiến cô bật khóc vì hạnh phúc.
Trong suốt thời gian quen nhau, những gì cô biết về hắn thật ít ỏi. Gia thế, thân phận hay bạn bè – tất cả đều là khoảng trống mờ mịt. Cô chỉ nghe hắn nhắc thoáng qua một người bạn tên Tần Thạc Uyên.
Đám cưới của họ diễn ra lặng lẽ, chỉ có vài người thân thiết được mời đến. Hắn không thích sự ồn ào, càng không thích phô trương.
Trước mặt cha sứ, hai người trao nhau lời nguyện ước, chính thức trở thành vợ chồng.
Những lời hứa hẹn năm ấy, liệu có thể đi cùng họ đến hết cuộc đời hay không…
…
Sau khi kết hôn, Lâm Nguyệt mới dần nhận ra phần nào con người thật của Hàn Duy Thần.
Hóa ra hắn là chủ tịch một tập đoàn bất động sản danh tiếng, tên tuổi lừng lẫy trong giới kinh doanh. Địa vị, gia thế, năng lực và diện mạo của hắn đều khiến người ta phải dè chừng.
Cô từng nghe nhắc đến cái tên ấy trên thương trường, nhưng chưa từng nghĩ người đàn ông mình yêu lại chính là người ấy. Khi ấy, cô chỉ cho rằng đó là sự trùng hợp. Giờ thì mọi thứ đã sáng tỏ.
Hắn quá ưu tú, quá xa tầm với, đến mức cô chẳng dám mơ mộng gì nhiều về cuộc hôn nhân này.
“Đừng mà, Duy Thần… em không muốn…”
Đêm ấy, hắn đi làm về rất muộn. Lâm Nguyệt chờ hắn để cùng ăn tối, nhưng vừa bước qua cửa, hắn đã kéo cô lên phòng, không cho cô kịp phản ứng.
Lần đầu tiên của họ – trong đêm tân hôn – hắn dịu dàng và biết nâng niu. Còn đêm nay, người đàn ông ấy như biến thành kẻ khác: mạnh mẽ, cuồng nhiệt và áp đảo đến tàn nhẫn.
Cơ thể cô run lên, cứng đờ vì đau, nhưng hắn vẫn không dừng lại. Cơn giận trong hắn như tràn qua tất cả, để rồi biến cô thành nơi trút bỏ nặng nề nhất. Lâm Nguyệt vừa đói vừa kiệt sức, cuối cùng ngất lịm đi, chỉ còn mơ hồ cảm thấy thân thể mình đau nhức đến không chịu nổi.
Từ hôm đó, những đêm như thế diễn ra thường xuyên hơn. Thân thể yếu ớt của cô không cách nào chịu đựng nổi, mỗi lần hắn đến gần, cô chỉ biết im lặng và cầu mong sớm qua đi. Có những đêm cô ngất đi trong vòng tay hắn, không biết là vì kiệt sức hay vì tuyệt vọng.
Rồi dần dần, Hàn Duy Thần trở nên lạnh lùng và thờ ơ. Hắn mang theo bên mình những cô gái khác, không hề giấu giếm.
Hỏi cô có buồn không ư? Có chứ. Nhưng nỗi buồn ấy chẳng biết gửi vào đâu. Bởi lẽ, cô chẳng còn đủ sức để tranh giành hay trách móc nữa.
“Anh… lần sau đừng đưa những cô gái đó về nữa.”
“Ra ngoài.”
“Nhưng…”
Hắn chậm rãi bước đến, bàn tay nắm lấy cằm cô, siết mạnh đến mức khiến cô không dám thở. “Hiểu chuyện chút đi. Em không thể làm tôi hài lòng, thì hãy để người khác làm.”
Giọt nước mắt nóng hổi trào ra, Lâm Nguyệt vùng khỏi hắn rồi ôm mặt chạy đi. Trong lòng cô dấy lên nỗi sợ hãi tột cùng. Người đàn ông từng ân cần dịu dàng với cô giờ đây sao lại trở nên xa lạ đến thế.
Ngày qua ngày, hắn chỉ cần không vừa ý là mắng, là đánh. Cô từng hỏi: “Sao anh lúc nào cũng nặng lời, cũng ra tay với em như vậy?”
Hắn chỉ đáp bằng giọng khô lạnh: “Em chưa nghe người ta nói sao, đánh là thương, mắng là yêu.”
Nhưng cô hiểu, đó chỉ là lời ngụy biện. Cô không còn là người vợ được yêu thương, chỉ là cái bóng bị hắn lợi dụng để thỏa mãn những cơn tức giận và ham muốn. Có lúc hắn còn bắt cô hầu hạ cả những người đàn bà khác của mình.
Dọn nhà không vừa ý, hắn quát. Phục vụ không đúng ý, hắn lại trút giận lên cô. Đôi khi, cô cảm thấy mình chẳng khác gì một kẻ hầu trong chính căn nhà mang tên mình.
Ba năm trước, hắn là người đàn ông dịu dàng, lịch thiệp, khiến cô tin vào tình yêu. Ba năm sau, hắn trở thành kẻ vũ phu lạnh lẽo, không còn chút bóng dáng nào của người cũ.
“Hàn Duy Thần… em… có thai rồi.”
Hắn khựng lại, ánh mắt lạnh như băng. “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi? Trước khi… em phải uống thuốc tránh thai.”
“Nhưng hôm đó… em chưa kịp chuẩn bị thì anh đã…”
“Phá đi.”
Lâm Nguyệt sững sờ. “Không được! Dù anh không công nhận, nó vẫn là con em. Em tuyệt đối không phá.”
Hắn khẽ thở dài, bước về phía cô, ánh nhìn lạnh lẽo đến đáng sợ.
Lâm Nguyệt run rẩy, lùi lại theo bản năng, nhưng hắn đã bế bổng cô lên. Trong khoảnh khắc, hai tay cô bị giữ chặt ra sau, chẳng còn sức phản kháng.
Tất cả những gì cô có – thân thể, sinh mệnh, thậm chí là đứa con trong bụng – đều nằm trong tay hắn. Nếu hắn muốn giữ, cô còn cơ hội sống.
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được , nếu làm đúng như hướng dẫn ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ.
Linh đọc full sẽ có sau 30 phút
Hàn Duy Thần lạnh lùng bế Lâm Nguyệt ra khỏi căn nhà, không mảy may quan tâm đến những tiếng nấc nghẹn hay cái níu kéo vô vọng của cô. Hắn đẩy cô vào chiếc xe sang trọng, rồi tự mình lái đi, gương mặt đanh lại vẻ quyết đoán tàn nhẫn. Chiếc xe lướt nhanh trên đường, kéo theo những giọt nước mắt lăn dài trên má Lâm Nguyệt.
Trong phút chốc, cô nhận ra mình đang bị đưa đến một phòng khám tư nhân. Cửa phòng khám mở ra, một hành lang dài với ánh đèn trắng lạnh lẽo hiện ra trước mắt. Không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Một y tá mặc áo blouse trắng bước tới, nở nụ cười xã giao nhưng ánh mắt đầy sự thờ ơ, vô cảm.
Lâm Nguyệt cố sức vùng vẫy, nhưng bàn tay Hàn Duy Thần như gọng kìm sắt, giữ chặt lấy cô. Hắn kéo cô đi, mỗi bước chân của hắn đều như đóng một cây đinh vào trái tim cô.
“Hàn Duy Thần! Anh… xin anh đừng làm thế! Con của chúng ta mà!” Lâm Nguyệt khóc nức nở, giọng cô lạc đi trong sự tuyệt vọng. Cô nắm chặt lấy cánh tay hắn, như níu kéo chút hy vọng cuối cùng.
Hắn khẽ khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cô, không chút gợn sóng. “Con của chúng ta? Tôi không có đứa con nào với cô. Đứa bé này không nên tồn tại.” Giọng hắn lạnh buốt, từng từ thốt ra như những lưỡi dao cứa vào tâm can Lâm Nguyệt.
“Không! Em van anh… xin anh…” Lâm Nguyệt gào lên, cố gắng chống cự khi y tá mở cửa một căn phòng. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, đánh thức nỗi sợ hãi tột cùng trong cô. Căn phòng với chiếc giường khám bệnh và những dụng cụ y tế lạnh lẽo hiện ra, như một hố đen nuốt chửng mọi hy vọng.
Hàn Duy Thần đẩy Lâm Nguyệt vào phòng, ra hiệu cho y tá. “Làm nhanh gọn.” Hắn ra lệnh, ánh mắt sắc như dao găm.
Lâm Nguyệt vùng vẫy đến kiệt sức, cô ngã quỵ xuống sàn, gào khóc cầu xin. “Làm ơn… làm ơn đừng… đừng giết con của em! Nó không có tội tình gì!” Cô níu lấy chân hắn, van xin như một kẻ ăn mày thảm hại. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân Lâm Nguyệt, khi cô cảm nhận được bàn tay y tá đang nắm lấy cánh tay mình, kéo cô về phía chiếc giường lạnh lẽo. Cô biết, trong mắt Hàn Duy Thần, sự sống của con cô, và cả cô, đều chẳng đáng một xu.
Lâm Nguyệt chầm chậm mở mắt, cảm giác đầu tiên là một cơn đau nhói buốt xuyên qua bụng dưới, lan tỏa khắp cơ thể đã rã rời. Mí mắt cô nặng trĩu, phải mất một lúc mới có thể định hình được không gian xung quanh. Căn phòng trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng gắt xộc vào mũi, khiến dạ dày cô quặn thắt. Ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo trên trần nhà càng làm tăng thêm sự ghê rợn của nơi đây.
Lâm Nguyệt cố gắng cựa quậy, nhưng cơ thể cô yếu ớt như một con búp bê vải. Nước mắt đã khô cạn, cổ họng rát bỏng đến mức không thể thốt ra một tiếng rên. Cô đưa bàn tay run rẩy, khẽ chạm vào bụng mình. Một khoảng trống rỗng lạnh lẽo. Không còn hơi ấm của một sự sống đang lớn dần. Không còn nữa.
Sự thật nghiệt ngã ập đến như một tảng băng, đông cứng mọi cảm xúc còn sót lại trong Lâm Nguyệt. Đứa con của cô, giọt máu của cô, đã bị chính người cha của nó hủy hoại. Cơn đau thể xác chỉ là một phần nhỏ so với nỗi trống rỗng vô hạn đang gặm nhấm tâm hồn Lâm Nguyệt. Nước mắt không rơi. Có lẽ cô đã khóc quá nhiều, đến cạn khô rồi. Thay vào đó, một ngọn lửa lạnh lẽo bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực cô, thiêu đốt từng tế bào. Đó là sự hận thù.
Lâm Nguyệt nằm bất động trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà. Khuôn mặt cô tái nhợt, đôi môi khô khốc. Cả thế giới như chìm vào một khoảng không đen đặc, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ và tiếng tim đập yếu ớt của chính mình. Cô biết, từ giờ trở đi, Lâm Nguyệt của ngày xưa đã chết. Một Lâm Nguyệt mới đang trỗi dậy từ tro tàn, mang theo nỗi đau và mối thù không thể nào nguôi ngoai. Hàn Duy Thần, hắn đã tước đoạt của cô tất cả. Và giờ đây, hắn sẽ phải trả giá.
Lâm Nguyệt bị đưa về Căn nhà của hai vợ chồng không lâu sau đó. Không còn những lời dỗ dành hay ánh mắt giả tạo ân cần như khi cô vừa tỉnh dậy, Hàn Duy Thần đã ra lệnh cho hai người vệ sĩ mặc đồ đen đứng gác ở cửa ra vào chính. Cô chỉ được phép ở trong phòng ngủ, và một người giúp việc mới toanh, với ánh mắt lạnh lùng như băng, luôn túc trực ở hành lang phía ngoài. Căn nhà rộng lớn giờ đây không khác gì một nhà tù mạ vàng.
Lâm Nguyệt bước chân nặng trĩu vào căn phòng ngủ xa hoa. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, nhưng không khí đã đặc quánh sự ngột ngạt, vô vọng. Cô ngồi phịch xuống mép giường, cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng trong cơ thể và nỗi đau âm ỉ từ vết mổ. Nhưng nỗi đau đó không còn đáng kể nữa. Giờ đây, chỉ có sự phẫn uất đang cuộn trào trong huyết quản cô.
Cô đứng dậy, lảo đảo đi về phía cửa sổ lớn nhìn ra khu vườn. Song sắt đã được lắp đặt từ khi nào, những hoa văn mỹ lệ uốn lượn giờ đây chỉ như những gọng kìm xiết chặt tự do của cô. Lâm Nguyệt đưa tay chạm vào chấn song lạnh lẽo, một tia hy vọng vừa nhen nhóm lại vụt tắt. Cô quay người lại, đảo mắt khắp căn phòng, tìm kiếm bất cứ thứ gì có thể giúp cô liên lạc ra bên ngoài. Chiếc điện thoại di động của cô đã biến mất. Điện thoại bàn cũng đã bị ngắt.
Một tiếng cạch khô khốc vang lên. Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Hàn Duy Thần bước vào, theo sau hắn là một người đàn ông to lớn, mặc đồ đen. Hắn dừng lại giữa phòng, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh như băng quét qua Lâm Nguyệt, như thể đang kiểm tra một vật sở hữu của mình. Lâm Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu đối diện với hắn. Trong ánh mắt cô, sự sợ hãi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa uất hận âm ỉ.
Hàn Duy Thần nhếch mép, một nụ cười nhạt đầy vẻ khinh miệt hiện trên môi. Hắn tiến một bước gần hơn, cúi thấp người, ánh mắt sắc như dao găm của hắn khóa chặt lấy đôi mắt cô.
“Đừng có ý định gì ngu ngốc, Lâm Nguyệt,” Hàn Duy Thần trầm giọng, chất giọng lạnh lẽo như băng. Hắn đưa ngón tay cái vuốt nhẹ má cô, động tác dịu dàng đến ghê rợn. “Cô không thoát được tôi đâu. Nơi này, từ giờ trở đi, là nơi duy nhất cô được phép tồn tại.”
Ngón tay hắn rời khỏi má cô, như một dấu chấm hết cho mọi ý định vùng vẫy. Lâm Nguyệt không nói một lời, chỉ trừng mắt nhìn hắn. Sự im lặng của cô không phải là khuất phục, mà là ngọn lửa giận dữ đang cháy âm ỉ, đợi ngày bùng lên. Hàn Duy Thần thẳng người dậy, quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Lâm Nguyệt một mình trong sự giam cầm. Tiếng cửa khóa lại từ bên ngoài vang lên, như một lời khẳng định cuối cùng cho số phận nghiệt ngã của cô.
Tiếng cửa khóa lại từ bên ngoài vang lên, như một lời khẳng định cuối cùng cho số phận nghiệt ngã của Lâm Nguyệt. Bóng tối nuốt chửng căn phòng xa hoa, biến nó thành một cái lồng mạ vàng lạnh lẽo. Lâm Nguyệt vẫn đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng sầm, nơi vừa rồi còn là hình bóng cao lớn của Hàn Duy Thần. Hắn đã đi, để lại cô với nỗi đau thể xác âm ỉ và nỗi đau tinh thần giằng xé hơn gấp vạn lần.
Đêm buông xuống, mang theo sự cô độc đến lạnh người. Cô lảo đảo bước về phía giường, gục đầu xuống gối. Không một tiếng khóc, không một giọt nước mắt nào rơi. Cạn khô rồi. Nước mắt của Lâm Nguyệt đã cạn khô từ giây phút cô nhận ra bộ mặt thật của người chồng mình.
Trong màn đêm dày đặc, một hình ảnh dịu dàng, xa xưa chợt lóe lên trong tâm trí Lâm Nguyệt, như một vết cứa sâu vào thực tại tàn nhẫn. Đó là một buổi chiều đầy nắng, trên một con đường rợp bóng cây. Hàn Duy Thần trẻ trung, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời, đôi mắt ngập tràn tình yêu thương nhìn cô. Hắn đã nắm chặt tay cô, thì thầm những lời thề non hẹn biển, hứa hẹn một tương lai tươi sáng.
“Lâm Nguyệt, em là tất cả đối với anh. Chỉ cần Hàn Duy Thần này rất yêu Lâm Nguyệt là đủ, mọi thứ khác đều không quan trọng.”
Giọng nói ấy, nụ cười ấy, ánh mắt ấy, tất cả đều chân thật đến đáng sợ. Chúng chân thật đến mức Lâm Nguyệt đã tin tưởng tuyệt đối, đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân và cuộc đời con gái mình cho hắn. Cô đã mười tám tuổi, ngây thơ tin vào tình yêu như cổ tích. Hơn một năm sau khi quen nhau, những lời tỏ tình ngọt ngào đã biến thành một đám cưới cổ tích. Hắn, chủ tịch tập đoàn bất động sản danh tiếng, đã mang lại cho cô một cuộc sống mà bất kỳ cô gái nào cũng mơ ước.
Nhưng tiếng khóa cửa lạnh lẽo, hình ảnh Hàn Duy Thần đứng giữa phòng với ánh mắt lạnh như băng và lời đe dọa tàn nhẫn lại giật Lâm Nguyệt về thực tại. Nụ cười dịu dàng ngày xưa giờ chỉ còn là một vết sẹo nhức nhối, một con dao xoáy sâu vào trái tim cô. Ba năm sau khi kết hôn, người đàn ông ấy đã biến đổi hoàn toàn. Từ một người yêu thương hết mực, hắn trở thành kẻ vũ phu, độc đoán, ép buộc cô phá đi cốt nhục của mình, và thậm chí còn ngoại tình công khai.
Lâm Nguyệt ôm chặt lấy lồng ngực đang quặn thắt. Từng lời thề non hẹn biển, từng ánh mắt yêu thương giờ đây như những lưỡi dao sắc nhọn đâm vào da thịt, cắt nát từng thớ thịt trong tim cô. Hàn Duy Thần đã lừa dối cô, một cách tàn nhẫn, không chút gượng gạo, không chút ăn năn. Hắn ta không phải là người đàn ông cô từng yêu, hắn ta là một kẻ giả dối, một con quỷ đội lốt người, một bậc thầy của sự dối trá.
Nỗi đau đớn đến nghẹt thở. Cả cơ thể Lâm Nguyệt run rẩy dữ dội, không phải vì lạnh, mà vì sự phẫn uất đang cuộn trào trong huyết quản. Cô không còn khóc cho bản thân mình, mà khóc cho một tình yêu đã chết, đã bị chính người mình yêu thương nhất bóp nát không thương tiếc.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt lọt qua khe cửa, nhưng không đủ xua đi màn sương mù bao phủ tâm trí Lâm Nguyệt. Cô lê bước vào phòng tắm, nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương. Một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu quầng thâm như thể đã không ngủ trong nhiều đêm, và làn da tái nhợt như tờ giấy. Khi cô kéo nhẹ ống tay áo, những vết bầm tím xanh đỏ hiện rõ mồn một trên cánh tay trắng ngần, như những dấu ấn tàn bạo của đêm qua. Lâm Nguyệt rùng mình, vội vàng buông tay áo xuống, cố gắng che giấu sự thật kinh hoàng.
Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn nhà. Lâm Nguyệt giật mình, hoảng hốt. Ai có thể đến vào lúc này? Hắn ta đã dặn dò cô không được phép ra ngoài, không được phép tiếp xúc với bất cứ ai. Nỗi sợ hãi len lỏi, cô từ từ bước về phía cửa, xuyên qua lớp kính mờ ảo, cố gắng nhìn rõ người đứng bên ngoài.
Đó không phải là Hàn Duy Thần. Người đứng đó là Tần Thạc Uyên, một người bạn xã giao của Hàn Duy Thần. Anh ta là một doanh nhân thành đạt, thường xuyên xuất hiện cùng Hàn Duy Thần trong các bữa tiệc. Lâm Nguyệt thoáng chút bối rối, không biết nên mở cửa hay không. Tiếng chuông lại vang lên dồn dập hơn. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, rồi mở chốt cửa.
Tần Thạc Uyên đứng đó, trên tay cầm một giỏ trái cây nhỏ. Nụ cười trên môi anh ta chợt tắt lịm khi Lâm Nguyệt hé cửa. Anh ta sững sờ, ánh mắt quét qua gương mặt tiều tụy của Lâm Nguyệt, rồi dừng lại ở cánh tay cô, nơi một vết bầm tím lộ rõ dưới lớp vải mỏng. Từng nét thay đổi trên Lâm Nguyệt đều không thoát khỏi ánh nhìn tinh tường của anh ta. Mái tóc rối bời, đôi môi khô nứt nẻ, và một vẻ u buồn nặng trĩu.
“Lâm Nguyệt… em có ổn không?” Tần Thạc Uyên ngập ngừng, giọng nói đầy sự lo lắng, “Chuyện gì đã xảy ra với em vậy? Sao trông em…” Anh ta không nói hết câu, nhưng ánh mắt đã thay lời muốn nói, tràn đầy sự kinh ngạc và hoài nghi. Anh ta nhíu mày, không thể tin được người phụ nữ xinh đẹp, rạng rỡ ngày nào giờ lại tiều tụy đến mức này. Lâm Nguyệt vội vã lùi lại, cố gắng che đi những vết bầm, né tránh ánh mắt dò xét của anh ta.
Vài ngày sau, tại một buổi tiệc xã giao dành cho giới thượng lưu, Tần Thạc Uyên đứng giữa đám đông ồn ào, ánh mắt vẫn không ngừng tìm kiếm. Khi nhìn thấy Hàn Duy Thần đang trò chuyện với đối tác ở một góc phòng, anh ta lập tức tiến về phía đó, mang theo vẻ mặt nghiêm trọng. Tần Thạc Uyên chờ đợi Hàn Duy Thần kết thúc câu chuyện, rồi chủ động bắt chuyện.
“Duy Thần, dạo này công việc có vẻ bận rộn nhỉ?” Tần Thạc Uyên mở lời, cố giữ giọng điệu bình thản nhất có thể.
Hàn Duy Thần khẽ gật đầu, nở một nụ cười xã giao: “Cũng tạm ổn. Cậu đến sớm thế, Thạc Uyên?”
“À, tôi có chút chuyện muốn hỏi cậu,” Tần Thạc Uyên ngập ngừng, đưa mắt nhìn xung quanh như thể đang cân nhắc. “Là về Lâm Nguyệt. Hôm trước tôi có ghé qua nhà, thấy cô ấy có vẻ không được khỏe lắm. Hình như hơi xanh xao và có chút… yếu ớt.”
Nụ cười trên môi Hàn Duy Thần lập tức tắt ngấm. Ánh mắt anh ta chợt trở nên sắc lạnh, ẩn chứa một sự cảnh cáo khó thấy. Hắn ta xoay người, đối mặt trực tiếp với Tần Thạc Uyên, giọng nói trầm xuống, mang theo một áp lực vô hình.
“Chuyện vợ chồng tôi, cậu đừng xen vào.” Hàn Duy Thần nói rành mạch từng chữ, đôi mắt nhìn thẳng vào Tần Thạc Uyên như muốn xuyên thủng tâm can anh ta. “Lâm Nguyệt chỉ hơi yếu người một chút thôi. Cô ấy cần nghỉ ngơi.”
Tần Thạc Uyên cảm nhận được sự lạnh lẽo trong lời nói và ánh mắt của Hàn Duy Thần. Anh ta rùng mình, biết rằng mình đã chạm vào giới hạn của người đàn ông độc đoán này. Anh ta cố gắng nở một nụ cười gượng gạo: “À, tôi chỉ lo lắng cho cô ấy thôi. Thấy cô ấy không ổn…”
“Lo lắng ư?” Hàn Duy Thần nhếch mép, ánh mắt trở nên gay gắt hơn. “Tôi nghĩ cậu nên lo chuyện của mình thì hơn. Tôi không nghĩ Lâm Nguyệt cần sự lo lắng từ bất kỳ ai khác ngoài tôi.”
Mấy ngày sau, căn nhà của hai vợ chồng chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Lâm Nguyệt ngồi bất động trên sofa, đôi mắt thâm quầng nhìn ra khoảng không vô định. Cơ thể cô gầy gò, xanh xao nhưng ẩn chứa một sự kiên cường không thể giải thích. Khi tiếng cửa chính đóng lại sau lưng Hàn Duy Thần, cô đợi thêm mười lăm phút nữa, chắc chắn hắn đã rời đi làm việc.
Cô chậm rãi đứng dậy, bước vào phòng ngủ. Từ phía sau tủ quần áo, Lâm Nguyệt cẩn thận lấy ra một chiếc điện thoại cũ, đã được giấu kỹ bấy lâu. Ngón tay cô run rẩy nhưng dứt khoát, gõ vào thanh tìm kiếm. Cô gõ tên “Hàn Duy Thần” và “tập đoàn bất động sản danh tiếng” của hắn. Hàng loạt thông tin hiện ra, từ những bài báo ca ngợi thành tựu đến những hình ảnh hắn tươi cười bên đối tác.
Lâm Nguyệt lướt qua từng trang web, từng tin tức, ánh mắt dán chặt vào màn hình. Mọi giác quan của cô đều tập trung, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nhỏ nhặt nào. Cô biết rõ sự giàu có và quyền lực mà Hàn Duy Thần đã xây dựng trên thương trường. Nhưng sâu trong đống hào nhoáng ấy, Lâm Nguyệt tin chắc chắn phải có một kẽ hở, một điểm yếu. Cô không muốn mãi mãi sống cuộc đời bị giam cầm trong căn nhà này, trong mối quan hệ đầy bạo lực này. Cô phải tìm ra một lối thoát, một cách để thoát khỏi vòng kìm kẹp của Hàn Duy Thần, hoặc tệ hơn, một cách để trả thù.
Lâm Nguyệt tiếp tục lướt, từ những bài phỏng vấn bóng bẩy đến các diễn đàn kinh doanh. Đôi mắt cô đã mỏi nhừ nhưng không ngừng tìm kiếm. Bỗng nhiên, một bài viết cũ trên một trang tin lá cải ít người biết đến lọt vào tầm mắt cô. Tiêu đề không quá giật gân, chỉ là một dòng tin về dự án xây dựng bị đình trệ nhiều năm trước, nhưng hình ảnh đính kèm lại là Hàn Duy Thần đứng cạnh một người đàn ông lạ mặt, vẻ ngoài xăm trổ, lạnh lùng, và một nhóm người khác đứng phía sau, trông không giống bất kỳ đối tác kinh doanh nào cô từng thấy hắn xuất hiện cùng.
Cô click vào bài viết. Nội dung khá mơ hồ, chỉ nhắc đến “những thế lực ngầm” đứng sau các dự án lớn, nhưng có một đoạn bình luận cũ kỹ thu hút sự chú ý của Lâm Nguyệt. Một tài khoản ẩn danh đã viết: “Chủ tịch Hàn của tập đoàn bất động sản danh tiếng kia sao lại dính dáng đến băng nhóm của Lão Hổ? Giao dịch mờ ám ở khu đất vành đai thành phố liệu có bị phanh phui không?”
Tim Lâm Nguyệt đập thình thịch. Lão Hổ. Cái tên này cô từng thoáng nghe Hàn Duy Thần nhắc đến trong một cuộc điện thoại lén lút nhiều năm trước, giọng hắn khi đó đầy vẻ nịnh bợ pha lẫn sợ hãi. Cô lập tức tìm kiếm “Lão Hổ” và “tổ chức ngầm”. Hàng loạt kết quả hiện ra, mô tả một tổ chức tội phạm khét tiếng chuyên về bảo kê, cho vay nặng lãi và thâu tóm đất đai bằng thủ đoạn bẩn thỉu.
Cô rùng mình. Không chỉ dừng lại ở đó, cô tìm thấy một bản báo cáo rò rỉ trên một trang web nước ngoài, liệt kê các giao dịch chuyển tiền lớn, không rõ ràng từ tài khoản của tập đoàn Hàn Duy Thần đến một công ty bình phong được cho là có liên hệ với tổ chức của Lão Hổ. Các con số khổng lồ, gấp nhiều lần lợi nhuận từ các dự án thông thường, được ngụy trang dưới danh nghĩa “chi phí phát triển dự án” hay “hợp tác đầu tư chiến lược”.
Lâm Nguyệt bàng hoàng. Hàn Duy Thần không chỉ là một Chủ tịch thành công, mà còn là một phần của thế giới ngầm đầy rẫy tội ác. Hắn ta đã che giấu sự thật kinh hoàng này dưới vỏ bọc danh giá của mình. Mối quan hệ phức tạp này đã giải thích cho nguồn tiền không giới hạn của hắn, và cả sự độc đoán, tàn nhẫn đến mức phi lý.
Chiếc điện thoại rơi khỏi tay cô, va xuống sàn nhà. Tiếng động nhỏ bé ấy như giật cô về thực tại. Nỗi sợ hãi tột độ bủa vây Lâm Nguyệt. Không chỉ bị giam cầm trong cuộc hôn nhân bạo lực, giờ đây cô còn phát hiện mình đang mắc kẹt trong mạng lưới nguy hiểm của một kẻ liên quan đến tội phạm. Cô run rẩy đứng dậy, lùi lại vài bước, như thể màn hình chiếc điện thoại vẫn đang phát ra hơi lạnh của sự thật tàn khốc. Cả căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt, bí bách hơn bao giờ hết. Lâm Nguyệt cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực của một vực sâu không đáy.
Lâm Nguyệt vẫn còn run rẩy, hơi thở gấp gáp. Màn đêm bao trùm căn nhà, nhưng cô không cảm thấy sự yên bình, chỉ có nỗi sợ hãi và sự phẫn nộ dâng trào. Cô cúi xuống, nhặt chiếc điện thoại, ánh mắt sắc như dao găm quét qua những tài liệu vừa tìm thấy. Không thể chối cãi. Không thể tiếp tục giả vờ. Hàn Duy Thần không chỉ là kẻ vũ phu tàn độc mà còn là một con quái vật ẩn mình trong vỏ bọc Chủ tịch danh giá.
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên, lạnh lẽo và dứt khoát. Hắn đã về. Mùi rượu nồng nặc và nước hoa phụ nữ thoang thoảng theo từng bước chân nặng nề tiến vào phòng khách. Lâm Nguyệt đứng sững, tim đập thình thịch, nhưng lần này không phải hoàn toàn vì sợ hãi. Lẫn trong đó là một ngọn lửa gan góc, bùng lên từ tận cùng sự tuyệt vọng.
Hàn Duy Thần bước vào, áo vest khoác hờ trên vai, cà vạt nới lỏng. Hắn ngước nhìn Lâm Nguyệt, ánh mắt mệt mỏi pha chút khó chịu.
“Còn chưa ngủ sao?” Hàn Duy Thần cất giọng trầm đục, ngữ điệu mang theo sự hống hách quen thuộc.
Lâm Nguyệt không đáp. Cô lẳng lặng đi đến chiếc bàn trà, nơi cô vừa in ra toàn bộ những bằng chứng mình tìm thấy: các bài báo cũ, ảnh chụp Hàn Duy Thần với Lão Hổ, và bản báo cáo tài chính rò rỉ. Lâm Nguyệt đặt tập tài liệu dày cộp xuống mặt bàn kính, tạo ra một tiếng động khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Hàn Duy Thần nhíu mày, nhìn xuống tập tài liệu. Vẻ khó chịu trên mặt hắn dần biến thành sự ngờ vực, rồi một tia cảnh giác vụt qua đáy mắt.
Lâm Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Hàn Duy Thần, đôi mắt không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là sự kiên quyết đến lạnh lùng. Cô hít một hơi thật sâu, giọng nói cứng rắn lạ thường:
“Anh không thể che giấu mãi được đâu, Hàn Duy Thần.”
Hàn Duy Thần lập tức cau mày, vẻ mặt trở nên cau có. “Cô đang nói cái quái gì vậy?”
“Tôi đã biết tất cả.” Lâm Nguyệt nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt không hề lùi bước. “Về Lão Hổ. Về những giao dịch bẩn thỉu. Về cái thế giới ngầm mà anh đang làm một phần trong đó.”
Mặt Hàn Duy Thần tái mét. Nụ cười chế giễu quen thuộc tắt ngấm. Hắn nhìn chằm chằm vào tập tài liệu, rồi nhìn lại Lâm Nguyệt, đôi mắt ẩn chứa một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả sự tức giận thông thường. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thở dồn dập của hai người.
Sự im lặng đáng sợ vỡ tan bởi tiếng gầm của Hàn Duy Thần. Hắn không nói một lời, vung tay tát mạnh vào mặt Lâm Nguyệt. Một tiếng chát khô khốc vang lên, khiến đầu cô nảy sang một bên. Cô lảo đảo lùi lại, vị mặn tanh của máu tràn ngập khoang miệng. Hàn Duy Thần giật phắt tập tài liệu trên bàn, xé toạc chúng thành từng mảnh vụn rồi ném thẳng vào mặt Lâm Nguyệt.
“Cô nghĩ cô là ai mà dám xen vào chuyện của tôi?” Hắn gằn lên, từng thớ thịt trên mặt giật giật. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên sự phẫn nộ tột cùng. “Một con đàn bà vô dụng như cô lại dám động vào những thứ không thuộc về mình?”
Hàn Duy Thần nắm chặt lấy cánh tay Lâm Nguyệt, siết mạnh đến nỗi cô rên lên đau đớn. Hắn kéo lê cô qua phòng khách, đôi mắt cô lướt qua những mảnh giấy trắng vụn vương vãi trên sàn, tựa như những mảnh vỡ của hy vọng cuối cùng. Cô cố gắng giãy giụa, đạp chân, nhưng sức lực của Hàn Duy Thần quá lớn, hắn không hề nao núng.
Hắn đẩy cô đi qua hành lang tối om dẫn xuống tầng hầm, nơi chưa bao giờ được sử dụng. Một cánh cửa sắt cũ kỹ, ẩn mình sau bức tường gạch, bất ngờ hiện ra. Hàn Duy Thần mở khóa, cánh cửa kêu ken két nặng nề. Bên trong là một căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp, không có cửa sổ, chỉ một chiếc bóng đèn lờ mờ treo lủng lẳng trên trần. Mùi ẩm mốc và không khí ngột ngạt xộc thẳng vào mũi Lâm Nguyệt.
“Vào trong đi!” Hắn quát, đẩy mạnh cô vào. Lâm Nguyệt mất thăng bằng, ngã nhào xuống sàn xi măng lạnh lẽo. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh hoàng.
Hàn Duy Thần bước vào, giật lấy chiếc điện thoại đang nằm lỏng lẻo trong tay Lâm Nguyệt, đập mạnh nó xuống nền đất đến khi màn hình vỡ tan tành, những mảnh kính văng tung tóe.
“Cô sẽ không liên lạc được với bất kỳ ai, sẽ không ai biết cô ở đây,” hắn nói, giọng nói lạnh lùng như lưỡi dao. “Cô sẽ ở đây, cho đến khi cô học được bài học của mình.”
Hắn bước ra ngoài, kéo cánh cửa sắt sập lại. Tiếng khóa lạch cạch vang lên, dứt khoát và lạnh lẽo, đánh dấu sự kết thúc của tự do. Lâm Nguyệt vùng vẫy đập cửa, gào thét tên hắn trong tuyệt vọng, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đến rợn người.
Từ phía bên ngoài cánh cửa dày, giọng Hàn Duy Thần vọng vào, mỗi từ như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô, gằn lên đầy hận thù: “Tôi sẽ cho cô biết hậu quả của việc xen vào chuyện của tôi!”
Tần Thạc Uyên đứng lặng trước cửa sổ văn phòng, ly cà phê nguội lạnh trong tay. Đã ba ngày Lâm Nguyệt mất tích. Sự im lặng từ Hàn Duy Thần – người mà lẽ ra phải lo lắng nhất – khiến anh ta thêm bất an. Tần Thạc Uyên nhớ lại ánh mắt van lơn đầy ẩn ý của Lâm Nguyệt trong lần gặp gỡ tình cờ gần đây nhất, những lời cô nói úp mở về sự kiểm soát của Hàn Duy Thần. Anh biết rõ bản chất độc đoán của Hàn Duy Thần, nhưng không ngờ nó lại đến mức này.
Tần Thạc Uyên không tin vào lời giải thích qua loa của Hàn Duy Thần rằng Lâm Nguyệt đã “về quê nghỉ dưỡng”. Anh ta bắt đầu điều tra. Sử dụng các mối quan hệ mật thiết và kinh nghiệm của mình trong lĩnh vực công nghệ, Tần Thạc Uyên truy vết tín hiệu điện thoại cuối cùng của Lâm Nguyệt. Nó dẫn về chính căn nhà của hai vợ chồng. Tiếp tục đào sâu, anh phát hiện ra hệ thống camera an ninh ở một số khu vực trong căn nhà đã bị vô hiệu hóa một cách bất thường vào đúng đêm Lâm Nguyệt biến mất. Linh tính mách bảo điều chẳng lành.
Tần Thạc Uyên quyết định hành động. Anh bí mật theo dõi Hàn Duy Thần suốt một ngày. Khi Hàn Duy Thần lái xe rời đi vào buổi chiều muộn, Tần Thạc Uyên nhanh chóng tiến đến căn nhà. Anh ta dừng xe cách đó một con phố, bước đi thận trọng. Hệ thống an ninh dày đặc được Hàn Duy Thần lắp đặt không thể làm khó anh. Tần Thạc Uyên vô hiệu hóa các cảm biến chuyển động và camera bên ngoài một cách thuần thục, sau đó dùng công cụ chuyên dụng mở khóa cửa sau. Căn nhà chìm trong bóng tối và sự im lặng đáng sợ.
Tần Thạc Uyên bước vào, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng. Ánh đèn flash từ điện thoại di động lướt qua những bức tranh treo tường, những đồ nội thất đắt tiền nhưng thiếu hơi ấm. Anh tìm kiếm khắp các tầng lầu, gọi khẽ tên Lâm Nguyệt, nhưng chỉ nhận lại tiếng vang của chính mình. Sự lo lắng dâng lên đỉnh điểm. Rồi, một tiếng động yếu ớt, tựa tiếng rên rỉ, vọng lên từ phía dưới. Tần Thạc Uyên lập tức hướng về phía hành lang dẫn xuống tầng hầm.
Anh thấy cánh cửa sắt cũ kỹ mà Hàn Duy Thần đã giam Lâm Nguyệt, ẩn mình sau bức tường. Tần Thạc Uyên chạm tay vào cánh cửa lạnh lẽo, cảm nhận được một luồng không khí ẩm mốc len lỏi ra. Hắn ta đã nhốt cô ấy ở đây! Tần Thạc Uyên nghiến răng. Anh nhanh chóng lấy ra một bộ công cụ phá khóa mini, thao tác dứt khoát và điêu luyện. Tiếng lạch cạch nhỏ xíu vang lên trong bóng tối, rồi một tiếng “cạch” lớn hơn báo hiệu khóa đã được mở.
Tần Thạc Uyên kéo cánh cửa sắt nặng nề. Một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, cùng với không khí đặc quánh của sự tuyệt vọng. Ánh sáng yếu ớt từ đèn pin của Tần Thạc Uyên rọi vào căn phòng nhỏ hẹp, ẩm thấp. Lâm Nguyệt đang ngồi co ro trong góc, mái tóc rối bời, khuôn mặt hốc hác và đôi mắt sưng húp. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng dần chuyển thành sự kinh ngạc tột độ khi nhận ra Tần Thạc Uyên.
“Lâm Nguyệt!” Tần Thạc Uyên khẽ gọi, giọng nói đầy căng thẳng. Anh ta lập tức bước đến, quỳ xuống bên cạnh cô. “Cô không sao chứ? Mau đứng dậy, chúng ta phải đi ngay!”
Lâm Nguyệt cố gắng cử động, cả người đau nhức. Tần Thạc Uyên đỡ cô dậy một cách nhẹ nhàng. Cô tựa vào anh, run rẩy.
“Đi…” Lâm Nguyệt thều thào, giọng khản đặc.
Tần Thạc Uyên ôm lấy Lâm Nguyệt, dẫn cô ra khỏi căn hầm tối tăm. Anh ta không chần chừ một giây, dìu cô đi nhanh qua phòng khách và ra khỏi căn nhà. Bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn thành phố, che đi bóng dáng hai người đang vội vã rời đi. Chiếc xe của Tần Thạc Uyên lao đi, mất hút vào dòng xe cộ, mang theo Lâm Nguyệt và hy vọng về một sự khởi đầu mới, thoát khỏi địa ngục trần gian.
Tần Thạc Uyên lái xe đưa Lâm Nguyệt đến một căn hộ chung cư cũ kỹ ở ngoại ô, nơi anh ta đã chuẩn bị từ trước. Căn phòng không sang trọng, nhưng sạch sẽ và quan trọng nhất là an toàn. Lâm Nguyệt run rẩy bước vào, cả người vẫn còn đau nhức và tinh thần hoảng loạn. Tần Thạc Uyên đặt cô xuống ghế, rót cho cô một ly nước ấm.
“Cô cứ nghỉ ngơi một lát,” Tần Thạc Uyên nói, giọng trầm ổn. “Chúng ta cần nói chuyện về kế hoạch tiếp theo.”
Lâm Nguyệt uống cạn ly nước, cố gắng trấn tĩnh. Ánh mắt cô nhìn Tần Thạc Uyên đầy vẻ biết ơn, nhưng cũng không giấu được sự sợ hãi.
“Kế hoạch gì ạ?” Lâm Nguyệt khẽ hỏi.
Tần Thạc Uyên ngồi đối diện, gương mặt anh ta đanh lại. “Hàn Duy Thần sẽ không bỏ qua đâu. Hắn là một con thú bị thương, sẽ làm mọi cách để tìm ra cô. Chúng ta phải khiến cô biến mất hoàn toàn.”
Lâm Nguyệt nắm chặt tay, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng. “Làm… làm sao?”
“Tôi đã sắp xếp một số giấy tờ tùy thân mới cho cô, một danh tính khác,” Tần Thạc Uyên giải thích. “Cô sẽ lên một chuyến xe đường dài đêm nay, đến một thành phố khác cách đây hàng trăm cây số. Ở đó, tôi có một người quen sẽ giúp cô tìm chỗ ở và công việc tạm thời. Đừng cố gắng liên lạc với bất kỳ ai quen biết ở đây. Kể cả tôi.”
Lâm Nguyệt ngước nhìn Tần Thạc Uyên, lòng cô nặng trĩu. “Anh… anh sẽ ổn chứ?”
Tần Thạc Uyên mỉm cười gượng gạo. “Tôi sẽ ổn. Cứ lo cho bản thân cô trước đã. Sau này, khi mọi chuyện lắng xuống, chúng ta sẽ tính tiếp.”
Anh ta đưa cho Lâm Nguyệt một chiếc túi nhỏ chứa ít tiền mặt và một chiếc điện thoại di động cũ. “Cái này chỉ để liên lạc khẩn cấp khi cô đến nơi. Sau đó hãy vứt nó đi.”
Lâm Nguyệt gật đầu, nước mắt chực trào. Cô biết đây là con đường sống duy nhất của mình. Tần Thạc Uyên đưa cô đến bến xe vào lúc nửa đêm, không quên dặn dò cô phải cẩn trọng từng bước. Màn đêm bao trùm lấy bến xe vắng vẻ, vài ánh đèn vàng leo lét soi rọi những bóng người lầm lũi.
Khi Lâm Nguyệt vừa bước xuống xe và chuẩn bị tìm chuyến xe của mình, một chiếc xe màu đen đời mới đột ngột lao đến, dừng lại cách đó không xa. Cửa xe mở tung, ba gã đàn ông vạm vỡ bước xuống, ánh mắt quét nhanh qua đám người lác đác.
“Lâm Nguyệt! Cô nghĩ cô có thể trốn đi đâu?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau cánh cửa xe.
Lâm Nguyệt đông cứng người. Đó là giọng của Hàn Duy Thần! Cô quay phắt lại, khuôn mặt tái mét. Ánh đèn đường mờ ảo hắt lên gương mặt hắn, nụ cười đầy hiểm độc và khinh miệt. Hàn Duy Thần đã tìm ra cô nhanh như vậy sao?
Tần Thạc Uyên đứng cạnh Lâm Nguyệt lập tức kéo cô lại. “Chạy đi, Lâm Nguyệt! Chạy đi!”
Anh ta đẩy Lâm Nguyệt về phía trước, dùng thân mình chắn lại, đối mặt với ba gã đàn ông của Hàn Duy Thần. Lâm Nguyệt không dám chần chừ, cô cắm đầu chạy thục mạng. Tiếng bước chân dồn dập của những kẻ đuổi theo vang vọng phía sau, cùng với tiếng gọi the thé của Hàn Duy Thần.
“Đuổi theo nó! Đừng để nó chạy thoát!”
Lâm Nguyệt chạy qua những con hẻm tối tăm, xuyên qua những con đường vắng hoe. Trái tim cô đập như trống bỏi, hơi thở dồn dập. Cô ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao xa xôi như chế giễu sự tuyệt vọng của cô. Đôi chân cô muốn khuỵu xuống, nhưng nỗi sợ hãi tột độ đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Cô không thể để bị bắt lại. Không bao giờ nữa!
Cô lao vào một con ngõ cụt, bỗng khựng lại. Phía trước là bức tường cao, phía sau là tiếng bước chân ngày càng gần. Lâm Nguyệt quay đầu lại, ánh mắt chạm vào bóng hình ba gã đàn ông đang vây kín lối ra. Chúng cười nhếch mép, như mèo vờn chuột. Hàn Duy Thần vẫn đứng từ xa, ngắm nhìn cảnh tượng đầy khoái trá. Lâm Nguyệt không còn đường chạy nữa. Cô đứng đó, run rẩy như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Ba gã đàn ông vạm vỡ lao đến, nắm chặt lấy hai cánh tay Lâm Nguyệt. Cô giằng co, la hét tuyệt vọng, nhưng chúng ghì chặt cô lại, ép cô quỳ xuống. Hàn Duy Thần thong thả bước tới, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng đáng sợ. Hắn dừng lại ngay trước mặt Lâm Nguyệt, cúi xuống, ánh mắt đầy sự thỏa mãn.
“Cô nghĩ cô có thể chạy thoát khỏi tôi sao, Lâm Nguyệt?” Hàn Duy Thần cười khẩy, giọng điệu châm biếm. “Cô quá ngây thơ rồi.”
Lâm Nguyệt ngước nhìn hắn, nước mắt giàn giụa. “Anh là đồ quỷ dữ! Anh sẽ không bao giờ có được thứ anh muốn đâu!”
Hàn Duy Thần bật cười lớn, tiếng cười vang vọng trong con hẻm tối. “Không có được? Cô đang nói cái gì vậy? Tôi đã có được tất cả! Quyền lực, tiền bạc, và cả cô nữa! Thứ duy nhất tôi không có được chính là sự thừa nhận, sự tôn trọng từ cái thế giới đã vứt bỏ tôi!”
Hắn bỗng thay đổi sắc mặt, ánh mắt đỏ ngầu. Hắn nắm tóc Lâm Nguyệt, kéo mạnh lên. “Cô không hiểu tôi đã phải trải qua những gì để có được ngày hôm nay! Cô nghĩ tôi thích trở thành kẻ tàn nhẫn này sao? Không! Chính cái xã hội thối nát này, chính những con người đạo đức giả đã biến tôi thành ra như vậy!”
Lâm Nguyệt đau điếng, cô cố gắng gỡ tay hắn ra nhưng vô ích. Hơi thở Hàn Duy Thần trở nên gấp gáp, khuôn mặt hắn vặn vẹo trong cơn thịnh nộ.
“Năm đó, gia đình tôi phá sản. Cha tôi tự tử. Mẹ tôi đổ bệnh nặng. Tôi còn quá nhỏ, một mình tôi phải gánh vác mọi thứ. Tôi đã van xin, tôi đã quỳ lạy trước cửa từng người quen biết, từng đối tác làm ăn của cha tôi để cầu xin sự giúp đỡ. Nhưng không một ai! Không một ai chìa tay ra! Tất cả đều quay lưng, tất cả đều xem tôi như một kẻ hèn mọn, đáng khinh bỉ!”
Hàn Duy Thần gào lên, âm thanh đầy căm hờn. “Họ cười nhạo tôi, họ coi thường tôi! Họ nói tôi sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được! Tôi đã phải làm tất cả mọi thứ để sống sót! Đánh đổi danh dự, đánh đổi cả lương tâm để có thể tồn tại! Để rồi khi tôi đứng vững được, khi tôi có mọi thứ trong tay, họ lại bắt đầu ca ngợi, bắt đầu nịnh bợ. Đồ giả dối!”
Hắn buông Lâm Nguyệt ra, đẩy cô ngã nhào xuống đất. “Cô nghĩ tôi độc đoán? Cô nghĩ tôi vũ phu? Cô nghĩ tôi tàn nhẫn? Đúng vậy! Tôi là tất cả những điều đó! Vì chỉ có như vậy tôi mới có thể sống sót, mới có thể đứng vững trên cái thương trường đầy rẫy chó sói này! Tôi không thể yếu đuối! Yếu đuối có nghĩa là chết! Và tôi sẽ không bao giờ chết!”
Lâm Nguyệt nằm sõng soài dưới đất, toàn thân run rẩy. Ánh mắt cô mở to, nhìn chằm chằm vào Hàn Duy Thần. Khuôn mặt hắn, từng đường nét, từng nếp nhăn, giờ đây như một tấm gương phản chiếu một quá khứ đầy máu và nước mắt mà cô chưa từng biết đến. Hắn đã từng là một cậu bé yếu đuối, bị bỏ rơi? Những lời hắn vừa nói, những nỗi đau hắn phải trải qua… Lâm Nguyệt choáng váng khi nghe sự thật tàn khốc đó. Căm ghét, sợ hãi, và cả một chút bàng hoàng khó tả trộn lẫn trong cô. Hắn là một con quỷ, nhưng con quỷ ấy đã được sinh ra từ chính những vết sẹo do xã hội gây ra.
Lâm Nguyệt nằm sõng soài dưới đất, toàn thân vẫn run rẩy. Hơi thở hổn hển, cô cố gắng định thần, nhìn chằm chằm vào Hàn Duy Thần. Khuôn mặt hắn, dù vừa rồi còn vặn vẹo trong căm hờn, giờ đã dịu lại một chút, lộ ra vẻ mệt mỏi pha lẫn sự thỏa mãn sau khi trút bỏ nỗi lòng. Ba gã đàn ông vạm vỡ vẫn đứng sừng sững, ánh mắt lạnh lùng dò xét cô.
“Thế nào?” Hàn Duy Thần cúi xuống, giọng hắn trầm hơn, ẩn chứa một sự nguy hiểm khó lường. “Cô đã hiểu ra chưa? Tôi không phải kẻ ác từ trong trứng nước, Lâm Nguyệt. Tôi là một sản phẩm, một phản ứng tự nhiên của cái thế giới mục nát này.”
Lâm Nguyệt nhắm nghiền mắt, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cô đã nghe. Cô đã thấy. Sự thật về quá khứ của Hàn Duy Thần ám ảnh như một cơn ác mộng. Nhưng nỗi đau của hắn, dù lớn đến đâu, cũng không thể biện minh cho những gì hắn đã làm với cô. Nỗi sợ hãi vẫn quẩn quanh, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa lạnh lẽo bùng lên. Một sự mệt mỏi cùng cực đã hóa thành căm hờn, và căm hờn đó đã hóa thành quyết tâm.
“Anh… là ác quỷ,” Lâm Nguyệt thều thào, giọng cô khản đặc, nhưng ánh mắt mở to lại lộ ra một tia sắc lạnh. “Và tôi… sẽ không để anh tiếp tục hủy hoại bất kỳ ai nữa.”
Hàn Duy Thần bật cười khẩy, hắn không bận tâm đến lời nói của cô. “Đừng giả vờ mạnh mẽ, Lâm Nguyệt. Cô yếu đuối, cô chỉ là một con rối trong tay tôi thôi.” Hắn quay lưng lại, ra hiệu cho hai tên vệ sĩ. “Đưa cô ta về. Tạm thời nhốt cô ta lại. Tôi cần thời gian để xử lý mọi chuyện êm thấm.”
Hai gã đàn ông lập tức tiến đến, thô bạo kéo Lâm Nguyệt đứng dậy. Cô không giằng co, không phản kháng, chỉ lẳng lặng để chúng lôi đi. Trong đầu Lâm Nguyệt, hình ảnh Hàn Duy Thần đang quay lưng bỏ đi như một lời nhắc nhở rằng hắn vẫn sẽ mãi mãi là bóng ma hủy hoại cuộc đời cô, nếu cô không tự giải thoát. Hơi thở của cô dần ổn định. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã bị nhấn chìm bởi một sự mệt mỏi tột cùng và một ý chí sắt đá chưa từng có. Cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cô thà chết còn hơn sống tiếp cuộc đời địa ngục này.
“Được thôi, Hàn Duy Thần,” Lâm Nguyệt thầm nghĩ, giọng nói nội tâm kiên định đến đáng sợ. “Anh nghĩ anh đã thắng? Anh nghĩ anh đã kiểm soát được tôi? Anh đã lầm. Tôi không còn gì để mất. Tôi sẽ công khai tất cả. Tất cả tội ác của anh, tất cả bí mật đen tối của anh. Tôi sẽ vạch trần bộ mặt thật của anh trước pháp luật, trước truyền thông, trước toàn bộ xã hội này. Dù có phải trả giá bằng cả mạng sống của mình, tôi cũng sẽ lật đổ anh, kẻ đã biến cuộc đời tôi thành địa ngục trần gian.”
Lâm Nguyệt quay đầu lại, dõi theo bóng Hàn Duy Thần khuất dần trong con hẻm tối. Ánh mắt cô rực cháy một ngọn lửa báo thù, lạnh lẽo và đầy quyết tâm. Cô sẽ không chết một cách vô nghĩa. Cô sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Hàn Duy Thần ngồi sụp xuống ghế, khuôn mặt bầm dập và đôi mắt thất thần. Tiếng búa của vị thẩm phán vừa dứt, âm thanh lạnh lùng vang vọng khắp phòng xử án đông nghịt người, tuyên bố bản án thích đáng cho những tội ác hắn gây ra. Tập đoàn bất động sản danh tiếng của hắn sụp đổ không phanh, uy tín tan nát, để lại một đống đổ nát sau lưng. Những nhân chứng, những bằng chứng không thể chối cãi, tất cả đã hợp sức lại, kéo kẻ độc đoán ấy từ đỉnh cao quyền lực xuống vực sâu tăm tối. Hắn đã phải trả giá.
Lâm Nguyệt đứng đó, lặng lẽ nhìn kẻ từng là chồng mình. Vết sẹo trên gương mặt đã mờ dần theo thời gian, nhưng những vết sẹo trong tâm hồn thì mãi mãi không thể xóa bỏ. Cô đã chiến đấu một trận chiến khốc liệt, không chỉ vì bản thân mà còn vì những gì mình tin tưởng. Những đêm dài không ngủ, những phiên tòa đầy nước mắt và sự căm phẫn, tất cả đã thấm đẫm vào từng thớ thịt của cô. Giờ đây, khi mọi thứ kết thúc, một cảm giác trống rỗng bao trùm, nhưng sâu thẳm bên trong, một nguồn năng lượng mới đang trỗi dậy.
Truyền thông lao vào như ong vỡ tổ, những ánh đèn flash nhấp nháy liên hồi, chĩa thẳng vào Hàn Duy Thần đang bị dẫn giải đi. Hàn Duy Thần lảo đảo, cố gắng tránh né nhưng vô vọng. Hắn chỉ còn là cái bóng của một chủ tịch quyền lực ngày nào. Một vài phóng viên cố gắng tiếp cận Lâm Nguyệt, nhưng cô chỉ lặng lẽ quay đi, bước ra khỏi tòa án, bỏ lại phía sau mọi ồn ào.
Không khí trong lành của buổi sáng mùa thu như xoa dịu tâm hồn Lâm Nguyệt. Cô hít thở sâu, cảm nhận từng luồng gió mát lạnh thổi qua. Cô nhìn lên bầu trời xanh ngắt, cảm giác như một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ. Cuộc đời của cô, sau những năm tháng địa ngục, cuối cùng cũng được tự do.
Cô bước đi trên con đường rải đầy lá vàng, từng bước chân nhẹ bẫng nhưng đầy kiên định. Từng chi tiết trong căn nhà cũ của hai vợ chồng, từng kỷ niệm đau thương đều bị cô xóa bỏ, chôn vùi trong quá khứ. Hàn Duy Thần đã không thể tiếp tục hủy hoại cô. Cô đã tự cứu lấy chính mình.
“Đây là khởi đầu cho cuộc đời của chính mình,” Lâm Nguyệt tự nhủ, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong tâm trí cô, khẳng định một tương lai mới, nơi cô là chủ nhân duy nhất của số phận mình. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, đầy nghị lực và khao khát sống.
Lâm Nguyệt mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, đầy nghị lực và khao khát sống. Những ngày sau đó, cô dành trọn vẹn thời gian cho bản thân, cho việc chữa lành những vết thương đã hằn sâu trong tâm hồn. Cô tìm đến một căn hộ nhỏ ở ngoại ô thành phố, nơi có không gian yên tĩnh, ngập tràn ánh nắng và cây xanh, tựa như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn. Mỗi buổi sáng, cô tập yoga, hít thở sâu, để nguồn năng lượng tiêu cực dần tan biến. Cô học cách nấu những món ăn ngon, chăm sóc những chậu cây nhỏ, đọc sách và viết lách, tìm lại niềm vui từ những điều giản dị nhất.
Mặc dù quá khứ vẫn như một bóng ma thỉnh thoảng hiện về, gieo rắc những nỗi sợ hãi và ám ảnh, Lâm Nguyệt đã không còn để chúng nhấn chìm mình. Cô học cách đối diện, chấp nhận rằng chúng là một phần của câu chuyện, nhưng không phải là toàn bộ con người cô. Mỗi khi hình ảnh Hàn Duy Thần, căn nhà của hai vợ chồng hay những trận bạo hành ùa về, cô lại nhắm mắt, hít sâu và tự nhủ rằng mọi thứ đã qua, rằng cô đã đủ mạnh mẽ để bước tiếp.
Sau vài tháng tĩnh dưỡng, Lâm Nguyệt quyết định bắt đầu một công việc mới, một công việc không liên quan gì đến những lĩnh vực quyền lực hay những mối quan hệ phức tạp. Cô trở thành một giáo viên dạy tiếng Anh tại một trung tâm nhỏ, nơi những tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ và sự nhiệt huyết của đồng nghiệp giúp cô tìm thấy ý nghĩa mới. Cô yêu thích công việc này, yêu thích cảm giác được truyền đạt kiến thức và nhìn thấy sự tiến bộ của học sinh.
Cuộc sống của Lâm Nguyệt dần tìm lại sự bình yên, tựa như mặt hồ phẳng lặng sau cơn bão lớn. Cô không còn cố gắng chạy trốn khỏi những gì đã xảy ra, mà thay vào đó, cô chọn cách sống hòa mình với hiện tại, trân trọng từng khoảnh khắc. Mỗi buổi chiều tà, cô thường ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm hoàng hôn buông xuống, cảm nhận làn gió mát rượi và nghe tiếng chim hót. Những giờ phút tĩnh lặng ấy giúp cô suy ngẫm về hành trình đã qua, về những mất mát và cả những điều đã học được.
Cô nhận ra rằng, giá trị đích thực của cuộc sống không nằm ở tiền bạc, quyền lực hay sự công nhận từ bên ngoài, mà nằm ở sự bình an trong tâm hồn, ở tình yêu thương bản thân và khả năng tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị. Lâm Nguyệt không còn nuôi dưỡng hận thù, dù vết thương lòng có sâu đến đâu. Cô hiểu rằng, tha thứ cho người khác cũng chính là cách giải phóng bản thân khỏi gánh nặng oán hờn. Cô đã từng là một cô gái yếu đuối, nhưng giờ đây, cô đã tôi luyện được một trái tim kiên cường, một tâm hồn rộng mở.
Lâm Nguyệt mỉm cười, ánh mắt tràn đầy hy vọng vào tương lai. Một tương lai không có Hàn Duy Thần, không có bạo lực hay những toan tính độc ác. Một tương lai nơi cô có thể tự do sống, tự do yêu thương và kiến tạo hạnh phúc cho riêng mình. Dù hành trình phía trước có thể còn nhiều chông gai, nhưng cô tin rằng mình đã đủ sức mạnh để vượt qua tất cả. Cô đã học được rằng, sau mỗi cơn mưa, bầu trời sẽ lại trong xanh, và mỗi vết sẹo đều là một câu chuyện, một minh chứng cho sự kiên cường và khả năng hồi sinh của con người.

