Cô gái ngh//èo chỉ mang giỏ hoa quả tới nhà bạn trai ra mắt, ai ngờ mẹ anh vừa nhìn đã vội bê mâm cơm thịnh soạn cất đi, bày ra mâm cơm toàn rau luộc, cô đứng lên nói một câu khiến cả nhà anh ngh//ẹn đ/ắng…
Hà sinh ra ở một vùng quê ngh//èo ven sông. Bố m/ất sớ/m, mẹ tần tảo sớm hôm nuôi hai chị em ăn học. Cuộc sống khó khăn dạy Hà cách sống tiết kiệm, tự lập và biết trân trọng những điều nhỏ bé.
Lên đại học ở thành phố, Hà làm thêm đủ nghề: bưng bê quán cà phê, gia sư, b/án hàn/g onli/ne… Nhờ vậy, cô không chỉ trang trải sinh hoạt phí mà còn gửi về phụ mẹ một phần. Chính trong một lần đi làm thêm ở thư viện, Hà quen Nam – sinh viên năm cuối, cao ráo, hiền lành, gia đình khá giả.
Yêu nhau hơn một năm, Nam đề nghị đưa Hà về ra mắt bố mẹ. Hà vừa mừng vừa lo. Cô biết hoàn cảnh hai bên cách xa, nhưng tin vào tình cảm chân thành của Nam.
Sáng hôm đó, Hà dậy sớm đi chợ, lựa những loại hoa quả tươi nhất: táo đỏ, nho tím, cam vàng… Cô cẩn thận gói vào một giỏ mây xinh xắn, thắt ruy băng. Dù món quà giản dị, nhưng là thứ tốt nhất cô có thể mua bằng đồng tiền mình tự kiếm.
Tới nhà Nam, Hà lễ phép chào hỏi. Bố Nam vui vẻ đáp lại, còn mẹ anh – bà Hạnh – chỉ liếc nhanh giỏ hoa quả, ánh mắt thoáng chút h/ờ h/ững.
“Con bé mang gì vậy Nam?” – bà hỏi.
“Dạ, hoa quả tráng miệng mẹ ạ.” – Nam đáp, tươi cười.
Bà Hạnh gật nhẹ, rồi quay vào bếp nói nhỏ gì đó với cô giúp việc. Hà không để ý, vẫn nghĩ mọi chuyện bình thường.
Một lúc sau, bàn ăn được bày ra. Trước mặt Hà là đĩa rau muống luộc, bát canh bí loãng, thêm đĩa đậu phụ rán nguội ngắt. Mọi thứ đều đơn sơ, trong khi mùi thơm từ bếp vẫn bay ra nức mũi. Qua khe cửa, Hà thoáng thấy một mâm cơm thịnh soạn: gà luộc vàng óng, cá hấp, tôm rim, thịt kho… đang được bê đi cất.
Nam c/au m/ày: “Mẹ ơi, con tưởng sáng nay mẹ nấu nhiều món lắm mà?”
Bà Hạnh cười gượng: “À, mấy món kia để dành đãi khách chiều nay. Ăn rau cho thanh đạm cũng tốt.”
Hà khẽ mỉm cười, cầm đũa ăn vài miếng, nhưng lòng đã nhận ra câu chuyện. Không khí bàn ăn nặ/ng n/ề.
Ăn được một lúc, Hà đặt đũa xuống, nhẹ nhàng đứng lên. Cả bàn hướng mắt về cô. Giọng Hà bình tĩnh nhưng rõ ràng…
Hà nhẹ nhàng đặt đũa xuống, đứng dậy. Ánh mắt Hà quét qua từng người trong gia đình Nam: Bố Nam đang nhìn Hà với vẻ ngạc nhiên xen lẫn lo lắng, Nam thì gần như nín thở, hai tay siết chặt dưới gầm bàn. Cuối cùng, ánh mắt Hà dừng lại ở Bà Hạnh, người đang nhếch mép một cách khó hiểu. Không gian dường như đặc quánh lại. Giọng Hà cất lên, bình tĩnh, không chút run rẩy, từng lời như được cân nhắc kỹ lưỡng.
“Thưa bác,” Hà bắt đầu, giọng cô vang lên đủ để phá tan sự im lặng nặng nề. “Cháu đến đây hôm nay, không chỉ để ra mắt gia đình Nam như một người bạn gái đơn thuần.”
Bố Nam và Nam đều mở to mắt nhìn Hà, nét lo lắng hiện rõ hơn trên khuôn mặt họ, gần như muốn ngăn Hà lại. Nhưng Bà Hạnh, ngược lại, nụ cười nhếch mép của bà ta càng hiện rõ, tựa như bà ta đang chờ đợi một màn trình diễn nào đó, hoặc đã đoán trước được điều Hà sắp nói. Bà Hạnh khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ thách thức, như muốn nói “cứ việc nói đi, ta xem cô làm được gì”. Hà không hề nao núng trước thái độ đó.
Hà tiếp lời, giọng cô vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, dù ánh mắt Bà Hạnh vẫn găm chặt vào cô. “…mà còn để thể hiện sự chân thành của cháu.” Hà khẽ liếc nhìn giỏ hoa quả nhỏ đặt gọn gàng trên bàn. “Giỏ hoa quả này tuy giản dị, nhưng là tấm lòng của cháu, được mua bằng chính đồng tiền cháu làm ra.”
Bà Hạnh nheo mắt, ánh nhìn từ giỏ hoa quả chuyển sang Hà, có chút khinh miệt hiện rõ trong khóe môi bà. Bà ta không thèm che giấu sự coi thường, cho rằng những lời của Hà chỉ là sự ngụy biện rẻ tiền. Bố Nam thở dài nhẹ nhõm khi thấy Hà vẫn giữ được sự lễ phép, nhưng nét lo lắng vẫn chưa tan. Ông liếc nhìn vợ, mong bà sẽ không làm mọi chuyện tệ hơn.
Hà tiếp tục, ánh mắt cô giờ đây hướng về Nam, chứa đựng sự dịu dàng và kiên định. “Cháu biết gia đình cháu không thể sánh bằng gia đình mình, nhưng cháu tin vào tình cảm của Nam.”
Dưới gầm bàn, Nam như được tiếp thêm sức mạnh từ ánh mắt và lời nói của Hà. Anh lập tức nắm chặt lấy tay cô, ngón tay anh siết nhẹ, truyền đi sự ủng hộ và lòng biết ơn sâu sắc. Vẻ mặt anh xúc động, những lo lắng ban đầu dường như tan biến, thay vào đó là sự kiên cường và quyết tâm bảo vệ Hà. Cử chỉ đó, dù kín đáo, vẫn không thoát khỏi ánh mắt sắc bén của Bà Hạnh. Bà ta thấy Nam nắm tay Hà, nụ cười trên môi bà ta cứng lại, một tia tức giận lóe lên trong mắt bà. Bà không ngờ Hà lại có thể giữ vững khí chất đến vậy, và Nam lại thể hiện sự ủng hộ rõ ràng đến thế. Không khí trong phòng lại một lần nữa trở nên căng thẳng đến nghẹt thở.
Hà giữ nguyên ánh mắt kiên định, nhìn thẳng vào Bà Hạnh. Giọng cô tuy nhỏ nhẹ nhưng vang lên rõ ràng trong không gian căng như dây đàn.
“Cháu cũng xin phép được nói thật, thưa bác.” Hà chậm rãi nói, từng lời như cứa vào sự tự mãn của người đối diện. “Cháu hiểu ý nghĩa của mâm cơm thanh đạm mà bác đã chuẩn bị cho cháu. Và cháu cũng đã thấy mâm cơm thịnh soạn được cất đi.”
Không khí trong phòng đột ngột chùng xuống, như có một tảng đá vô hình đè nặng lên tất cả. Sự im lặng bao trùm, nặng nề đến nghẹt thở. Nam lập tức cau mày, ánh mắt anh chất chứa sự thất vọng và khó chịu rõ rệt khi nhìn mẹ mình. Cử chỉ siết tay Hà dưới gầm bàn của anh càng thêm chặt, thể hiện sự ủng hộ không lời. Bà Hạnh hoàn toàn bất ngờ, đôi mắt bà ta mở to, khuôn mặt tái mét đi, không thốt nên lời. Bà ta không thể tin được Hà, một cô gái quê mùa mà bà khinh thường, lại dám vạch trần mọi chuyện một cách thẳng thừng như vậy, ngay trước mặt Bố Nam và Nam.
Bà Hạnh vẫn còn cứng họng, nhưng khuôn mặt đỏ bừng dần lên sau phút tái mét. Bà ta cố gắng hít một hơi thật sâu, gượng cười một cách méo mó, ánh mắt đảo nhanh sang Bố Nam và Nam, rồi dừng lại ở Hà với vẻ không tin.
BÀ HẠNH
(Giọng lắp bắp, cố giữ bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự hoảng loạn)
Con… con bé nói gì lạ vậy? Mâm cơm đó… đúng là để đãi khách chiều nay thật.
Bà Hạnh liếc nhanh sang cô giúp việc đang đứng nép mình ở góc bếp, ánh mắt sắc như dao găm đầy vẻ trách móc và giận dữ, như thể cô giúp việc là người đã gây ra sự cố này. Cô giúp việc cúi gằm mặt xuống, sợ sệt. Bà Hạnh thấy ánh mắt của Bố Nam đang nhìn mình đầy nghi hoặc, sự bối rối càng tăng lên nhưng bà ta vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản.
BÀ HẠNH
(Tiếp tục, giọng cố tỏ ra bình thản)
Chắc là con bé… hiểu lầm rồi. Mấy món đó… đâu phải để cất đi. Chỉ là… sắp xếp lại một chút thôi mà.
Nam không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào Bà Hạnh, ánh mắt anh lạnh lùng và đầy thất vọng, khiến bà ta càng thêm bối rối. Bố Nam, nãy giờ vẫn im lặng quan sát, khẽ nhíu mày. Sự căng thẳng trong phòng càng lúc càng tăng cao, như thể một ngọn núi lửa sắp phun trào. Hà vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, nhưng ánh mắt kiên định không hề rời khỏi Bà Hạnh. Cô biết, màn kịch của người phụ nữ này đang dần đi đến hồi kết.
Ngọn núi lửa im ắng bấy lâu trong Nam rốt cuộc cũng không thể kiềm giữ. Cậu đứng phắt dậy, động tác mạnh đến nỗi chiếc ghế lảo đảo suýt đổ, khiến Bà Hạnh và Bố Nam giật mình. Vẻ mặt cậu giờ đây không còn sự bối rối hay thất vọng, mà thay vào đó là sự giận dữ pha lẫn tủi hổ, ánh mắt nhìn thẳng vào Bà Hạnh như muốn xuyên thủng lớp ngụy biện mỏng manh của bà ta.
NAM
(Giọng nói rành rọt, vang vọng khắp phòng, đầy thất vọng và đau đớn)
Mẹ à, sao mẹ lại làm như vậy?
Bà Hạnh giật mình, lùi lại một bước nhỏ, khuôn mặt tái mét không còn một giọt máu. Bà ta nhìn Nam, ánh mắt đầy vẻ không tin, rồi lúng túng nhìn sang Bố Nam đang trầm ngâm.
NAM
(Tiếp tục, giọng chất chứa sự phẫn nộ)
Hà là khách quý của con! Mẹ đã hứa với con thế nào?
Cả căn phòng như nín lặng, chỉ còn tiếng thở dốc của Bà Hạnh. Nam không đợi mẹ trả lời, cậu lập tức quay sang Hà, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô. Đôi mắt cậu tràn ngập sự ăn năn, hối lỗi.
NAM
(Nhìn Hà, giọng nghẹn lại, run run)
Hà, anh xin lỗi em. Anh thật sự xin lỗi. Anh không biết mẹ lại… lại đối xử với em như vậy.
Hà nhẹ nhàng siết chặt tay Nam, ánh mắt cô vẫn bình thản nhưng sâu thẳm ẩn chứa nỗi buồn khó tả. Nam cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một cảm giác hổ thẹn và có lỗi dâng lên tột cùng. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng ngày ra mắt gia đình, người mà cậu yêu thương lại phải chịu đựng sự sỉ nhục đến vậy ngay dưới mái nhà của mình. Cậu quay lại nhìn Bà Hạnh, ánh mắt kiên quyết.
NAM
(Giọng lạnh lùng, dứt khoát)
Mẹ giải thích đi! Giải thích những gì vừa xảy ra!
Nam vừa dứt lời, cả căn phòng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Bà Hạnh đứng chết trân, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào Nam hay Hà. Không khí đặc quánh sự giận dữ, thất vọng và tủi hổ.
Đúng lúc đó, Bố Nam khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. Tiếng ho không quá lớn, nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Ông nhìn sang Bà Hạnh, ánh mắt ẩn chứa sự không hài lòng rõ rệt, một sự trách móc thầm lặng dành cho vợ mình. Bà Hạnh cảm nhận được ánh mắt đó, bà rụt rè cúi xuống, tránh né.
BỐ NAM
(Giọng ôn tồn, cố gắng làm dịu tình hình)
Thôi được rồi, có gì thì từ từ nói chuyện. Dù sao Hà cũng là khách của chúng ta.
Ông nói, ánh mắt chuyển sang nhìn Nam và Hà, nụ cười gượng gạo nở trên môi. Dù Bố Nam đã cố gắng xoa dịu, nhưng những lời đó không thể nào xua tan được sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng. Nam vẫn nắm chặt tay Hà, ánh mắt cậu vẫn chứa đựng sự kiên quyết, không hề nao núng. Hà chỉ im lặng, cúi đầu, vẫn cảm thấy những ánh mắt phán xét đang đổ dồn về phía mình. Bà Hạnh vẫn đứng đó, khuôn mặt tái mét, im bặt không nói lời nào, như một bức tượng giữa không gian đầy áp lực.
Hà nhẹ nhàng, dứt khoát rút tay khỏi bàn tay đang nắm chặt của Nam. Động tác tuy khẽ nhưng đủ mạnh để Nam cảm nhận, khiến cậu thoáng giật mình, ánh mắt tràn đầy lo lắng nhìn về phía Hà. Nhưng Hà không nhìn cậu, đôi mắt cô gái trẻ chậm rãi lướt qua Bố Nam, như một cái cúi chào đầy tôn trọng. Sau đó, ánh mắt Hà quay thẳng về phía Bà Hạnh, không né tránh, không oán trách, nhưng cũng không hề sợ hãi. Căn phòng vẫn chìm trong sự căng thẳng đến nghẹt thở.
HÀ
(Giọng nói Hà cất lên, không lớn nhưng rõ ràng, từng lời như găm vào không khí, sắc bén nhưng không hề nặng nề, khiến mọi người phải nín thở lắng nghe)
Cháu tin rằng trong tình yêu và hôn nhân, sự chân thành và tôn trọng lẫn nhau là điều quan trọng nhất. Hoàn cảnh… không phải là tất cả.
Lời Hà vừa dứt, không khí trong phòng như ngưng đọng. Nam ngạc nhiên nhìn Hà, vẻ kiên quyết trong ánh mắt cậu giờ đây pha lẫn sự thán phục. Bố Nam thoáng mỉm cười nhẹ, một nụ cười hàm ý tán thưởng sự mạnh mẽ và chín chắn của Hà. Còn Bà Hạnh, sắc mặt bà từ tái mét chuyển sang xanh xám, ánh mắt bà cụ chực nảy lửa nhưng lại bị chính sự bình tĩnh và lập luận của Hà trấn áp, không tài nào phản bác được. Bà đứng đó, như bị đóng đinh tại chỗ, hoàn toàn im lặng.
Cháu hiểu rằng hoàn cảnh gia đình cháu có thể không sánh bằng gia đình Nam. Cháu cũng biết, nhiều người coi trọng vật chất, coi trọng môn đăng hộ đối. Nhưng cháu tin, có những giá trị không thể đong đếm bằng tiền bạc.
BÀ HẠNH
(Bà Hạnh định lên tiếng phản bác, ánh mắt lóe lên sự khinh miệt, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng đã bị Hà nhẹ nhàng cắt ngang)
HÀ
(Hà không cho Bà Hạnh cơ hội ngắt lời, cô tiếp tục, mỗi lời nói như một lời khẳng định đanh thép)
Cháu tuy nghèo, nhưng cháu chưa bao giờ đánh mất lòng tự trọng. Từ nhỏ đến lớn, cháu đã luôn tự mình cố gắng, tự mình kiếm sống để trang trải việc học, tự mình chăm sóc cho gia đình nhỏ của mình. Cháu nghĩ, đó cũng là một giá trị. Một giá trị mà cháu vô cùng trân trọng.
NAM
(Nam nhìn Hà, đôi mắt cậu sáng lên sự ngưỡng mộ sâu sắc và niềm tự hào không giấu giếm. Cậu muốn nắm lấy tay Hà, muốn bảo vệ cô, nhưng lại kiềm chế, chỉ lặng lẽ ủng hộ bằng ánh mắt.)
BÀ HẠNH
(Bà Hạnh nghe Hà nói, sắc mặt bà trắng bệch. Bà không ngờ một cô gái trẻ lại có thể nói ra những lời như vậy, không kiêu ngạo nhưng đầy khí chất. Những lời của Hà như những mũi kim châm vào sự tự mãn của bà, khiến bà không tài nào phản bác được. Bà chỉ có thể câm nín.)
BỐ NAM
(Bố Nam lặng lẽ gật đầu, một nụ cười kín đáo nhưng đầy tán thành nở trên môi ông. Ông nhìn Hà với ánh mắt ngưỡng mộ, như thể ông đã tìm thấy một viên ngọc quý.)
Bố Nam vừa gật đầu, nụ cười kín đáo nhưng đầy tán thành vẫn còn vương trên môi ông. Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng căng như dây đàn, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của những người trong cuộc.
Hà hít một hơi thật sâu, như thể gom góp toàn bộ sức lực và sự kiên định vào trong lồng ngực. Đôi mắt cô, vẫn không chút sợ hãi, thẳng thắn nhìn vào Bà Hạnh. Có một tia sáng quyết liệt không thể lay chuyển trong ánh nhìn ấy.
HÀ
(Giọng Hà cất lên, không còn sự nhún nhường hay giải thích, mà là một sự khẳng định lạnh lùng và dứt khoát)
Với một người không thể tôn trọng cháu, thì cháu e rằng, mối quan hệ này không thể tiếp tục.
Lời nói của Hà như một cú đánh mạnh, giáng thẳng vào mặt Bà Hạnh. Bà sững sờ, toàn thân cứng đờ như pho tượng. Sắc mặt bà từ trắng bệch giờ chuyển sang tím tái, đôi môi mấp máy nhưng không thể thốt nên bất kỳ lời nào. Sự kiêu hãnh của bà bị đập tan tành, hóa thành sự bất lực tột cùng.
Nam đứng đó, trái tim cậu như bị bóp nghẹt. Cậu chứng kiến mọi chuyện, chứng kiến Hà phải chịu đựng những lời lẽ cay nghiệt của mẹ mình, và giờ đây, cậu phải chứng kiến cô đưa ra quyết định đau lòng này. Đau đớn tột cùng dâng lên, xé nát tâm can Nam. Cậu muốn giữ Hà lại, muốn xin lỗi cô, muốn làm mọi thứ nhưng mọi lời nói đều mắc kẹt lại trong cổ họng. Một giọt nước mắt lăn dài trên má Nam.
Bố Nam thở dài một tiếng nặng nề, ánh mắt ông nhìn Bà Hạnh đầy thất vọng và rồi lại chuyển sang Hà với vẻ tiếc nuối khôn nguôi. Ông hiểu, quyết định của Hà là hoàn toàn chính đáng.
Bà Hạnh sững sờ trong giây lát, như vừa bị giật điện. Khuôn mặt bà biến sắc, từ tím tái chuyển sang xanh xao một cách nhanh chóng. Sự kiêu ngạo thường trực đã biến mất, thay vào đó là một vẻ hoảng loạn tột độ. Bà Hạnh đột ngột bật dậy khỏi ghế, chiếc ghế gỗ va vào chân bàn tạo nên tiếng động khô khốc, xé tan bầu không khí nặng nề. Tay bà vội vàng đưa ra, cố nắm lấy cánh tay Hà.
BÀ HẠNH
(Giọng run rẩy, hổn hển)
Con bé, con hiểu lầm rồi! Con hiểu lầm rồi, Hà! Bác… bác chỉ muốn thử con thôi! Xem con có thật sự hiền lành, thật thà không…
Đôi mắt bà Hạnh dáo dác nhìn Hà, có một chút van lơn, nhưng ẩn sâu trong đó vẫn là sự tính toán, cố gắng vãn hồi tình thế. Lời nói của bà như thể được vắt kiệt từ cổ họng, vừa run rẩy vì sợ hãi, vừa chứa đựng sự giả dối lộ liễu, cố gắng biến sự sỉ nhục thành một phép thử vô lý. Nét hối hận chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh, không che giấu được sự lúng túng và tính toán của bà.
Hà nhẹ nhàng né tránh bàn tay của Bà Hạnh, ánh mắt vẫn kiên định nhìn thẳng vào bà, không một chút dao động hay mềm lòng. Cô biết rõ sự thật đằng sau những lời nói vội vàng ấy. Nam chứng kiến cảnh tượng này, nỗi đau trong tim cậu càng thêm quặn thắt, nhưng cậu vẫn đứng im, không dám động đậy, như một bức tượng bất lực. Bố Nam chỉ khẽ nhắm mắt, lắc đầu đầy ngao ngán.
Nam chứng kiến mọi chuyện, lồng ngực cậu như bị bóp nghẹt. Cậu không thể chịu đựng thêm nữa khi nhìn thấy Hà bị sỉ nhục, và mẹ mình lại cố gắng che đậy bằng những lời nói dối trắng trợn, vô nghĩa. Một luồng khí nóng dâng lên trong lòng Nam, đẩy cậu vượt qua sự bất lực. Cậu lắc đầu, ánh mắt đầy thất vọng nhìn thẳng vào Bà Hạnh.
NAM
(Giọng nói rành rọt, vang vọng khắp phòng khách, đầy sự cương quyết và đau đớn)
Thử gì chứ mẹ? Mẹ đang sỉ nhục Hà! Mẹ không thể dùng cái cớ “thử” để biện minh cho hành động của mình được.
Bà Hạnh giật mình, lùi lại một bước trước ánh mắt sắc lạnh của con trai. Bà chưa bao giờ thấy Nam gay gắt đến vậy.
NAM
(Tiếp tục, giọng trầm xuống nhưng vẫn chứa đầy sức nặng)
Nếu mẹ không tôn trọng Hà, thì con cũng không thể chấp nhận được. Tình cảm của con và Hà không phải là trò đùa để mẹ thử thách bằng cách này.
Bố Nam mở mắt, nhìn đứa con trai đang đứng lên bảo vệ người yêu, trong lòng dâng lên một niềm tự hào xen lẫn chua xót. Ông biết, cuộc đối đầu này đã không thể tránh khỏi.
Nam quay phắt sang Hà, đôi mắt cậu chất chứa sự khẩn cầu, hối lỗi và cả nỗi sợ hãi. Cậu vội vàng bước đến, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Hà.
NAM
(Giọng khẩn thiết, gần như van nài)
Hà, em đừng đi. Anh xin em, đừng đi. Anh sẽ nói chuyện với mẹ. Anh sẽ giải thích mọi chuyện, anh sẽ bảo vệ em.
Bàn tay Nam siết chặt lấy tay Hà, như muốn giữ cô lại bằng mọi giá, không để cô vụt khỏi tầm tay mình thêm một giây phút nào nữa. Ánh mắt cậu dăm dắp nhìn Hà, đầy thống khổ và chân thành.
Hà nhìn Nam, đôi mắt cô sâu thẳm chất chứa biết bao nỗi buồn, nhưng trong đó, một tia kiên định bùng lên. Một nụ cười nhẹ, buồn bã nhưng đầy quyết tâm nở trên môi Hà.
HÀ
(Giọng nói không còn run rẩy, thay vào đó là sự bình tĩnh đến lạ, nhưng mỗi lời thốt ra đều mang sức nặng)
Thử thách lòng người không thể dùng cách hạ thấp và làm tổn thương người khác như vậy đâu, Nam. Cháu cần một sự tôn trọng thật lòng, không phải những lời nói dối để xoa dịu.
Bà Hạnh đứng bất động, gương mặt biến sắc trước sự thẳng thắn của Hà. Bố Nam khẽ thở dài, trong lòng ông dấy lên sự cảm phục. Nam siết chặt tay Hà hơn, nỗi sợ hãi mất đi cô dâng trào.
NAM
(Giọng nghẹn ngào, khẩn cầu)
Hà, anh… anh xin lỗi. Anh sẽ làm mọi cách để mẹ hiểu. Em cho anh cơ hội, được không?
Hà khẽ lắc đầu, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi Nam. Cô nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay Nam ra khỏi bàn tay lạnh ngắt của mình. Hành động dứt khoát nhưng đầy sự tổn thương đó khiến Nam cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo đang lan dần trong lòng.
Hà khẽ quay người, hướng về phía Bố Nam. Cô cúi đầu chào ông, một cái chào trang trọng, đầy sự tôn trọng nhưng cũng phảng phất nỗi buồn. Bố Nam chỉ gật nhẹ, ánh mắt ông nặng trĩu sự tiếc nuối và bất lực nhìn mối tình đẹp vừa tan vỡ ngay trước mắt.
Tiếp đó, Hà đưa mắt nhìn Bà Hạnh. Ánh mắt Hà giờ đây không còn sự yếu đuối hay van xin, mà thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm, xen lẫn sự thất vọng. Nó như một lời cáo biệt lạnh lùng, một sự chấp nhận số phận, nhưng cũng là một lời tuyên bố về giá trị bản thân. Bà Hạnh tránh mặt, không dám đối diện với ánh mắt ấy, trái tim bà dù cứng rắn cũng phải nhói lên một nhịp.
Cuối cùng, ánh mắt Hà dừng lại ở Nam. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tất cả tình yêu, nỗi đau, sự tiếc nuối và cả lời tạm biệt không thể nói thành lời đều hội tụ. Đó là một cái nhìn đầy day dứt, như muốn khắc ghi hình bóng anh vào tâm trí, nhưng cũng đủ mạnh mẽ để nói lên rằng cô sẽ ra đi. Nam đau đớn muốn níu giữ, nhưng cơ thể anh như đông cứng lại, không thể cử động.
Hà hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát quay người. Từng bước chân cô chậm rãi nhưng kiên định, mang theo cả thanh xuân, tình yêu và những tổn thương, rời khỏi ngôi nhà xa hoa nhưng đầy lạnh lẽo đó. Tiếng bước chân Hà dần xa, vang vọng trong không gian im ắng đến đáng sợ.
Trong phòng khách, Nam sụp xuống ghế, gương mặt anh trắng bệch, nỗi đau xé lòng. Bà Hạnh vẫn đứng đó, bất động như pho tượng, ánh mắt vô hồn nhìn cánh cửa vừa khép lại. Bố Nam thở dài thườn thượt, bất lực nhìn sự hỗn loạn đang bao trùm căn nhà. Trên bàn, mâm cơm rau luộc và đậu phụ rán vẫn còn đó, nguội lạnh, như chính mối quan hệ vừa tan vỡ, không còn chút hơi ấm nào.
Tiếng bước chân của Hà vừa khuất hẳn sau cánh cửa, sự im lặng nặng nề bao trùm căn nhà. Nam, vẫn còn sụp trên ghế, đột ngột bật dậy. Ánh mắt anh đỏ ngầu, xoáy thẳng vào Bà Hạnh, gương mặt hiện rõ vẻ giận dữ tột độ, trộn lẫn với nỗi đau xé lòng. Anh tiến đến gần mẹ, từng bước chân như giẫm nát sự tĩnh lặng.
“Mẹ thấy chưa?” Giọng Nam khản đặc, như bị bóp nghẹt bởi uất ức. “Mẹ đã làm hỏng tất cả rồi! Mẹ có biết Hà đã phải cố gắng thế nào không?”
Bà Hạnh giật mình lùi lại một bước, đôi mắt vô hồn giờ đây nhìn chằm chằm vào đứa con trai đang bùng nổ. Bà vẫn cứng rắn, cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng khóe môi bà run rẩy.
“Mẹ làm gì sai? Mẹ chỉ muốn tốt cho con!” Bà Hạnh yếu ớt phản bác, giọng nói cũng bắt đầu run theo.
“Tốt cho con?” Nam cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. “Mẹ có biết Hà đã thức đêm làm thêm bao nhiêu, ăn uống kham khổ thế nào chỉ để có tiền đóng học, mua tài liệu không? Mẹ có biết cô ấy đã dành cả buổi chiều chỉ để tự tay làm giỏ hoa quả này để ra mắt mẹ không?” Nam chỉ tay về phía giỏ hoa quả giản dị vẫn nằm trên bàn. “Mẹ đã vứt bỏ tất cả, mẹ vứt bỏ tình yêu của con, vứt bỏ sự chân thành của cô ấy chỉ vì cái gọi là ‘môn đăng hộ đối’!”
Những lời của Nam như những mũi dao đâm thẳng vào tim Bà Hạnh. Khuôn mặt bà tái đi, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. Bà Hạnh bật khóc nức nở, tiếng nức nở ban đầu còn cố kìm nén, sau đó vỡ òa thành tiếng khóc nghẹn ngào, bất lực.
Bố Nam vẫn ngồi đó, chứng kiến cảnh tượng tan nát của gia đình mình. Ông thở dài ngao ngán, ánh mắt nặng trĩu sự tuyệt vọng. Ông không nói một lời nào, bởi mọi lời lẽ giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Không khí trong căn nhà xa hoa giờ đây đặc quánh sự giận dữ, nỗi đau và sự vỡ vụn. Mâm cơm toàn rau luộc và đậu phụ rán nguội ngắt vẫn nằm đó, như một minh chứng cho sự chia cắt không thể hàn gắn.
Nam không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa trong căn nhà ngột ngạt ấy. Tiếng nức nở của Bà Hạnh vẫn văng vẳng phía sau lưng anh, nhưng giờ đây, chúng chỉ như tiếng gió thoảng vô nghĩa. Trái tim Nam như có hàng ngàn mũi kim đâm xuyên, đau đớn tột cùng khi nghĩ đến Hà. Anh biết cô đã tổn thương đến mức nào. Không chần chừ, Nam lao ra khỏi cửa chính, bóng anh khuất dần trong màn đêm đang buông xuống một cách vội vã.
Anh vội vã chạy như điên trên các con phố quen thuộc, tay rút điện thoại ra. Anh bấm số của Hà liên tục, mỗi tiếng “tút tút” dài dằng dặc như cứa vào lòng Nam, gieo rắc sự hoảng loạn. Không ai bắt máy. Anh chuyển sang nhắn tin, gõ những dòng chữ vội vã đầy lo lắng, xin lỗi, và van nài. Tin nhắn cứ trôi đi, nhưng không một dấu hiệu đã đọc, không một hồi âm. Nam thở dốc, cảm giác sợ hãi dâng lên đến tận cổ họng, một sự sợ hãi tột độ khi hình dung về Hà đang một mình giữa đêm. Hà sẽ đi đâu? Cô ấy sẽ nghĩ gì?
Đèn đường bắt đầu sáng, rọi những vệt sáng vàng vọt xuống vỉa hè, tạo nên không khí u ám. Nam bỗng nhớ lại những lần Hà hay ngồi ở công viên gần nhà anh mỗi khi cô có tâm sự. Một tia hy vọng nhỏ nhoi chợt lóe lên trong anh. Anh lập tức quay đầu, chạy như bay về phía công viên. Từng bước chân nặng trĩu, anh vừa chạy vừa cố gắng dõi mắt tìm kiếm bóng hình thân quen.
Và rồi, dưới ánh đèn mờ ảo của một chiếc đèn cao áp, Nam trông thấy Hà. Cô bé nhỏ nhắn của anh đang co ro trên chiếc ghế đá cũ kỹ, hai đầu gối kéo sát ngực, khuôn mặt vùi vào lòng bàn tay. Đôi vai Hà rung lên bần bật, những tiếng nấc nhỏ xé lòng vọng vào không gian tĩnh lặng, như những nhát dao cứa vào tim Nam. Cô không ngẩng đầu lên, không nhận ra sự xuất hiện của Nam. Nỗi đau khổ tột cùng như bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cô, khiến cô trở nên yếu ớt và cô độc đến đáng thương. Tim Nam thắt lại, cảm giác tội lỗi và xót xa dâng lên tột độ. Anh đứng lặng một lúc, không dám tiến lại gần ngay, chỉ sợ làm vỡ tan khoảnh khắc yếu đuối và đau khổ cùng cực của Hà.
Nam từ từ bước đến, trái tim nặng trĩu. Anh nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đá, cạnh Hà, khẽ chạm vào vai cô. Hà giật mình, ngẩng mặt lên. Đôi mắt cô sưng húp, đỏ hoe, gương mặt lem luốc nước mắt. Vừa nhìn thấy Nam, những cảm xúc kìm nén trong lòng Hà lại vỡ òa, cô bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào hơn lúc nãy. Nam đau lòng, anh lập tức kéo Hà vào lòng, ôm chặt lấy cô. Bàn tay anh vỗ về tấm lưng nhỏ bé, liên tục thì thầm những lời xin lỗi: “Anh xin lỗi, Hà. Anh xin lỗi em nhiều lắm. Anh thật sự không ngờ mẹ lại đối xử với em như vậy. Anh xin lỗi vì đã không bảo vệ em.”
Hà không đáp, chỉ vùi mặt vào ngực Nam, nước mắt thấm ướt áo anh. Cô siết chặt lấy vòng tay Nam, như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất trong cơn bão lòng. Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, không chỉ là nỗi đau bị xúc phạm, mà còn là sự hoang mang, tổn thương sâu sắc. Hà biết mình yêu Nam, tình yêu ấy chân thành và mãnh liệt. Nhưng vết thương lòng mà gia đình anh gây ra, cùng sự thiếu tôn trọng đến tột độ từ Bà Hạnh, khiến cô không thể không băn khoăn. Liệu một tương lai mờ mịt, nơi cô phải đối mặt với sự khinh miệt của gia đình người yêu, có phải là thứ cô muốn? Một viễn cảnh mà ngay cả Nam, dù yêu cô, cũng chưa thể bảo vệ cô một cách trọn vẹn. Cô thở hắt ra, cảm thấy kiệt sức.
Nam vẫn ôm Hà, anh cảm nhận được sự run rẩy và những suy nghĩ nặng nề của cô. Anh hứa: “Anh sẽ nói chuyện rõ ràng với mẹ. Anh sẽ không để mẹ làm em tổn thương nữa. Anh hứa đấy, Hà.” Giọng anh khàn đặc, chất chứa sự quyết tâm và cả nỗi sợ hãi mất đi cô. Nam biết, anh phải làm gì đó, phải thay đổi mọi chuyện. Nhưng liệu Hà có còn tin tưởng anh?
Hà ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Nam. Tình yêu vẫn hiện hữu sâu thẳm trong ánh mắt cô, nhưng xen lẫn vào đó là sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi. Cô im lặng một lúc lâu, rồi nhẹ giọng hỏi: “Liệu tình yêu của chúng ta… có đủ lớn, đủ mạnh để vượt qua tất cả không, Nam?” Câu hỏi ấy như một tảng đá đè nặng lên trái tim cả hai. Cả Nam và Hà đều nhìn về phía trước, nơi con đường tình yêu của họ dường như đang bị bao phủ bởi màn sương mờ mịt của những rào cản và định kiến.
Ánh đèn đường hắt hiu chiếu rọi bóng hình hai người trẻ đang ôm nhau giữa công viên vắng lặng, như thể đang che chở cho tình yêu non nớt của họ trước giông bão cuộc đời. Câu hỏi của Hà, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, không cần một câu trả lời ngay lập tức. Đó là một lời nhắc nhở rằng tình yêu, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng cần sự vun đắp, thấu hiểu và lòng dũng cảm để đối mặt với những thử thách. Hà và Nam, ở giây phút ấy, không chỉ đối diện với câu chuyện của riêng họ, mà còn là bản chất phức tạp của những mối quan hệ gia đình, của sự định kiến xã hội vẫn còn tồn tại dai dẳng. Dù đã chịu đựng nhiều tổn thương, trong sâu thẳm, Hà vẫn cảm nhận được sự chân thành từ Nam. Cô biết anh đang cố gắng, và có lẽ, đó là điều quan trọng nhất. Tình yêu không phải là một con đường trải đầy hoa hồng, mà là một hành trình dài với nhiều chông gai. Đôi khi, sự tha thứ không chỉ dành cho người khác, mà còn là cho chính mình, để buông bỏ gánh nặng của quá khứ và mở lòng đón nhận tương lai. Bình yên không đến từ việc né tránh vấn đề, mà đến từ việc dũng cảm đối mặt và tìm ra giải pháp. Trong khoảnh khắc này, dù câu trả lời còn ở phía trước, nhưng việc họ ở bên nhau, cùng chia sẻ nỗi đau và tìm kiếm hy vọng, đã là một khởi đầu. Họ hiểu rằng để tình yêu được hàn gắn và mạnh mẽ hơn, cả hai sẽ cần nhiều hơn là chỉ những lời nói suông. Đó là cả một quá trình trưởng thành, chấp nhận và chiến đấu vì hạnh phúc của mình. Tương lai vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng ít nhất, họ không đơn độc.

