Mua được căn chung cư 8 tỷ chưa kịp ăn tân gia thì mẹ chồng ở quê đã bán ngay căn nhà cũ đi để chuyển lên thành phố ở với tôi, tối đó tôi làm mâm cơm có 1 món khiến họ sợ bỏ về gấp👇👇
Tôi – tên là Hà Linh, 31 tu/ổi – vừa ký xong hợp đồng mua một căn chung cư 8 tỷ ở Hà Nội. Tiền là do tôi dành dụm nhiều năm cộng với khoản chồng tôi góp một phần nhỏ. Chúng tôi dự định cuối tuần làm bữa cơm nhỏ mời vài người bạn thân đến chơi, coi như ăn tân gia.
Nhưng đời đâu đơn giản thế.
Vừa về đến nhà thông báo tin vui với chồng thì sáng hôm sau, mẹ chồng tôi gọi điện, giọng hào hứng đến khó tin:
“Nhà mới à? Tốt quá! Mẹ báo cả họ rồi, mai bọn bác, bọn cô lên Hà Nội xem nhà mới của con dâu. Nhà mới là nhà chung, phải để họ hàng vào xem cho biết! Con dâu phải tiếp khách cho chu đáo, kẻo người ngoài họ đánh giá nhà này… không biết điều.”
Tôi ch/ết l/ặ/ng.
Một tiếng sau, bà gửi tin nhắn:
“À, mẹ định ở lại mấy hôm. Khoảng… hai tuần.”
Ngày hôm sau, đúng 9 giờ sáng, họ hàng bên nội ùn ùn kéo lên: 11 người lớn, 3 trẻ con.
Tôi mở cửa chào mà tay run vì… sốc.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Hà Linh, với đôi tay vẫn còn run rẩy vì sốc, mở cánh cửa rộng ra. Một luồng khí nóng hầm hập cùng tiếng cười nói ồn ã lập tức xộc thẳng vào không gian yên tĩnh của căn chung cư 8 tỷ. Mười bốn người thân bên nội, đông nghịt và hào hứng, lũ lượt tràn vào.
Mẹ chồng Hà Linh đi đầu, nụ cười tươi rói đến mang tai, bà quay sang nhìn con dâu đầy vẻ đắc thắng. Theo sau là những gương mặt quen thuộc cùng tiếng nói cười vang vọng khắp hành lang.
“Ôi giời ơi, nhà Hà Linh đẹp quá nhỉ!” Một cô, tay xách túi nilon to tướng, vừa bước vào đã thốt lên.
“Bằng cả cái làng mình ấy chứ! Hà Linh có số hưởng thật.” Một bác khác tặc lưỡi.
Ba đứa trẻ con vừa thấy không gian rộng rãi đã reo hò, lao thẳng vào phòng khách như ong vỡ tổ, chân mang dép lê bẩn chưa kịp cởi. Tiếng cười nói, tiếng dép lẹt xẹt, tiếng trẻ con la hét vang dội, phá tan sự tĩnh lặng mà Hà Linh vốn yêu thích.
Mẹ chồng Hà Linh chỉ đạo rôm rả: “Này, các bác, các cô cứ tự nhiên vào trong đi. Nhà cửa rộng rãi lắm, Hà Linh nó mới mua mà.” Bà quay sang Hà Linh, hạ giọng đủ nghe: “Con dâu, còn đứng đấy làm gì? Pha nước mời các bác các cô đi chứ. Lần đầu lên nhà mới con dâu đấy.”
Hà Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô đứng sững ở ngưỡng cửa, nhìn căn nhà mới tinh của mình bỗng chốc trở thành một cái chợ ồn ào. Mỗi ánh mắt tò mò, mỗi lời bình phẩm về giá trị, về nội thất, về từng góc nhỏ của căn hộ như những mũi kim châm thẳng vào cô. Họ chạm vào đồ đạc, bình phẩm về chất liệu, so sánh với nhà ở quê. Hà Linh thấy mình như một kẻ lạ, đứng lạc lõng trong chính ngôi nhà cô vừa bỏ tiền tỷ ra mua. Cảm giác ngột ngạt bủa vây, khiến cô hít thở cũng trở nên khó khăn.
Mẹ chồng Hà Linh không đợi con dâu phản ứng. Bà nhanh chóng tiến sâu vào căn chung cư 8 tỷ ở Hà Nội, vẻ mặt rạng rỡ như chính mình là chủ nhà. Bà ngẩng đầu nhìn trần, chỉ tay khắp nơi, bình phẩm to tiếng về nội thất, cách bài trí.
“Ôi giời ơi, cái tủ lạnh này to quá ha! Chắc đựng được cả con lợn đấy các bác nhỉ?” Mẹ chồng Hà Linh cười khà khà, tiện tay mở cánh tủ lạnh side-by-side mới coóng, nhìn vào bên trong.
Họ hàng cũng nhao nhao theo sau, mắt dáo dác nhìn ngó, tay sờ mó khắp nơi. Tiếng xuýt xoa, tiếng bình luận ồn ã xen lẫn tiếng trẻ con cười đùa, chạy loăng quăng từ phòng khách sang phòng bếp, rồi lại toan lao vào các phòng ngủ.
“Nhà này rộng rãi đấy, các cháu tha hồ chạy nhảy nhé!” Mẹ chồng Hà Linh nói vọng, giọng đầy tự hào, như thể bà đang ban phát ân huệ. Ba đứa trẻ lập tức coi đó là hiệu lệnh, chúng la hét, đuổi nhau quanh chiếc bàn ăn sáng bóng, suýt nữa làm đổ lọ hoa pha lê Hà Linh yêu thích.
Hà Linh đứng nép vào góc tường gần cửa ra vào, bàn tay cô siết chặt lấy nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cô cảm thấy một sự uất nghẹn trào dâng trong lồng ngực. Đây là ngôi nhà Hà Linh đã dành biết bao tâm huyết, bao tiền bạc để xây dựng tổ ấm, vậy mà giờ đây, nó đang bị chiếm lĩnh một cách trắng trợn. Mẹ chồng Hà Linh, với nụ cười mãn nguyện trên môi, đang nghiễm nhiên chiếm quyền kiểm soát, từ lời nói đến hành động, biến căn nhà thành sân chơi của riêng bà và họ hàng. Hà Linh bất lực nhìn khung cảnh hỗn loạn, nước mắt trực trào nhưng cố kìm nén.
Mẹ chồng Hà Linh quay người lại, ánh mắt lướt qua đám cháu đang chạy nhảy, rồi dừng lại ở Hà Linh đang đứng nép mình. Bà gọi to, giọng vẫn đầy vẻ ban ơn: “Hà Linh ơi, con lại đây với mẹ.”
Hà Linh giật mình, cố gắng nén cục nghẹn trong cổ họng, chậm rãi bước tới. Mẹ chồng Hà Linh không đợi cô đến hẳn, liền kéo tay bà cô ruột của mình lại gần, bà ta cũng đang cười hớn hở. Mẹ chồng Hà Linh nhìn thẳng vào mắt Hà Linh, nụ cười trên môi hơi nhếch lên, lộ ra vẻ trịnh trọng giả tạo.
MẸ CHỒNG
(Giọng điệu từ tốn, nhưng mỗi lời như một nhát dao)
À, con dâu biết không, mẹ định ở lại đây khoảng hai tuần. Để tiện trông nom nhà cửa giúp con, với lại hướng dẫn con dâu cách quán xuyến gia đình cho nề nếp. Chứ nhà to thế này, con một mình sao mà lo xuể.
Hà Linh mở to mắt, cổ họng khô khốc. Hai tuần? Hướng dẫn quán xuyến gia đình? Cô chưa kịp định thần.
MẸ CHỒNG
(Tiếp tục, không đợi Hà Linh phản ứng, còn ra vẻ quan tâm)
Mà chắc tuần sau dì Hai, chú Ba cũng lên chơi. Anh em lâu ngày không gặp, mẹ cũng muốn sum vầy. Con chuẩn bị sẵn chỗ nhé. Nhà mình rộng thế này cơ mà!
Hà Linh chết lặng. Không phải là hai tuần, mà là một chuỗi dài những ngày tháng bị kiểm soát, bị xâm lấn. Dì Hai, chú Ba… cô không dám nghĩ đến cảnh 14 người họ hàng sẽ lại đổ bộ vào căn chung cư 8 tỷ này một lần nữa, sau khi mẹ chồng “huấn luyện” cô xong. Cô cảm thấy một gánh nặng khổng lồ, nặng trịch, đè nén lên vai, khiến cô gần như không thể thở nổi. Căn nhà trong mơ của cô, giờ đây hóa thành nhà tù không lối thoát.
Cảm giác nặng trịch đè nén Hà Linh đến nghẹt thở. Căn nhà trong mơ của cô, giờ đây hóa thành nhà tù không lối thoát. Cô đứng đó, như một pho tượng, nhìn dòng họ hàng của mẹ chồng tản ra khắp căn chung cư 8 tỷ.
Chiều hôm đó, căn chung cư biến thành một chiến trường thực sự. Ba đứa trẻ con của họ hàng, được đà không ai quản, bắt đầu cuộc “khám phá” đầy phá phách. Chúng gào thét, đuổi nhau quanh bàn ăn, xô đổ cả bình hoa thủy tinh Hà Linh yêu thích xuống sàn, tiếng vỡ loảng xoảng cắt ngang không khí tĩnh lặng vốn có. Chúng chạy ào vào phòng khách, nhảy nhót lên bộ sofa đắt tiền, những tiếng reo hò ầm ĩ hòa lẫn tiếng chân rầm rập. Một đứa trèo lên kệ sách, tay quơ lung tung, làm rơi mấy cuốn sách quý giá xuống đất, bìa sách rách toạc.
Trong khi đó, 11 người lớn còn lại thì thoải mái ngồi chễm chệ trên sofa, bật chiếc tivi màn hình lớn với âm lượng hết cỡ, tiếng nhạc sàn, tiếng ca sĩ át cả tiếng la hét của trẻ con. Họ cười nói oang oang, kể lể những câu chuyện làng trên xóm dưới, bình luận vô tư về nội thất trong nhà Hà Linh, như thể căn chung cư này là của chung. Những tiếng chén đũa va vào nhau lạch cạch từ phía bếp, nơi mấy người phụ nữ đang xúm xít chế biến món ăn mà không hề hỏi ý kiến chủ nhà, càng khiến không gian vốn đã hỗn loạn nay càng thêm chói tai.
Hà Linh chứng kiến cảnh tượng đó mà tim như thắt lại. Từng tiếng la hét, từng món đồ bị đổ vỡ, từng cái nhìn vô tư của họ hàng như những nhát dao cứa vào giấc mơ về tổ ấm bình yên của cô. Máu trong người cô như sôi lên, chỉ muốn hét lớn, muốn dừng tất cả lại. Nhưng mỗi lần định mở miệng, ánh mắt của mẹ chồng lại hiện lên trong tâm trí cô, cái ánh mắt xét nét, đánh giá. Cô sợ hãi, sợ bị mẹ chồng đánh giá “không biết điều”, sợ bị gán cho cái mác ích kỷ, hẹp hòi. Nỗi sợ đó nặng trĩu, ghìm chặt lấy cô, khiến cô không dám thốt ra dù chỉ một lời. Hà Linh chỉ có thể đứng đó, đôi tay siết chặt vào nhau, nuốt ngược những tiếng thở dài nặng nề vào trong.
Hà Linh, với trái tim nặng trĩu, cố gắng kìm nén sự tức giận đang sôi sục trong lồng ngực. Cô đảo mắt tìm kiếm, và thấy Chồng Hà Linh đang đứng lúng túng trong bếp, tay cầm miếng rửa chén, xoa xoa vào một chiếc đĩa bám đầy dầu mỡ. Dù là chủ nhà, anh lại tránh né không khí ồn ào hỗn loạn ở phòng khách, chọn đứng một góc khuất để rửa chén. Hà Linh bước đến gần, giọng cô thì thầm, lạc đi trong tiếng ồn ào từ ngoài phòng khách.
HÀ LINH
(Thì thầm, mắt nhìn ra ngoài)
Anh ơi, anh nói chuyện với mẹ đi chứ, sao lại để mẹ và mọi người ở lại lâu thế này? Em thấy không ổn rồi.
Chồng Hà Linh giật mình, làm rơi miếng rửa chén xuống bồn. Anh cúi xuống nhặt, thở dài thườn thượt. Anh quay sang Hà Linh, ánh mắt đầy sự mệt mỏi và né tránh.
CHỒNG HÀ LINH
(Nói khẽ, gần như không nghe thấy)
Em thông cảm cho mẹ, mẹ cũng muốn vui vầy thôi mà. Để anh nói sau.
Những lời đó như gáo nước lạnh dội thẳng vào Hà Linh. Cô đứng sững, nhìn Chồng Hà Linh quay lưng lại, tiếp tục cọ rửa chiếc đĩa một cách vô định. Một cảm giác bị bỏ rơi, bị gạt sang một bên choáng lấy cô. Hà Linh nuốt khan, sự thất vọng dâng lên tận cổ họng, đắng chát. Cô thấy mình đơn độc giữa chính căn nhà của mình.
Hà Linh đứng đó, nhìn bóng lưng Chồng Hà Linh quay đi, cảm giác đơn độc bao trùm lấy cô. Tiếng bát đũa lách cách, tiếng cười nói ồn ã từ phòng khách vọng vào, như càng xoáy sâu vào sự chua chát trong lòng cô. Chiều tà dần buông, ánh nắng cuối cùng leo lét qua khung cửa sổ, nhuộm một màu cam u ám lên căn chung cư 8 tỷ đồng mà Hà Linh hằng mơ ước.
Bữa tối đang đến gần. Hà Linh đảo mắt nhìn căn bếp nhỏ, nơi đáng lẽ ra phải ấm cúng mùi cơm canh gia đình trong ngày tân gia, giờ lại bừa bộn với những chiếc bát đĩa ngổn ngang, thức ăn thừa vương vãi trên mặt bếp. Cô quay ra phòng khách, khung cảnh càng khiến cô nghẹt thở: họ hàng bên nội đang ngồi la liệt, tiếng trẻ con la hét đuổi nhau, tiếng người lớn nói chuyện oang oang, tiếng tivi mở hết cỡ. Từng góc nhỏ trong căn nhà đều bị chiếm đóng bởi sự xô bồ, lạ lẫm. Căn hộ sang trọng của cô biến thành một cái chợ đúng nghĩa.
Một làn sóng giận dữ và uất ức dâng trào. Đây không phải là tân gia, đây là sự chiếm đóng. Cô đã chịu đựng đủ rồi. Không thể để mọi chuyện tiếp diễn như thế này được nữa.
Một ý nghĩ táo bạo, gần như điên rồ, chợt lóe lên trong đầu Hà Linh, như một tia sét đánh ngang qua màn đêm tối tăm. Gương mặt cô đanh lại, đôi mắt ánh lên một thứ quyết tâm sắt đá. Hà Linh siết chặt tay, cô không thể chịu đựng thêm một giây phút nào nữa. Đã đến lúc cô phải hành động.
Hà Linh hít một hơi thật sâu, nén lại cơn sóng giận dữ đang cuộn trào. Cô quay người, bước chân đều đặn tiến về phía căn bếp, bỏ mặc phía sau tiếng ồn ào, hỗn tạp của họ hàng bên nội. Tiếng cười nói, tiếng trẻ con la hét, tiếng Mẹ chồng oang oang chỉ dẫn ai đó dọn dẹp, tất cả như hòa vào một mớ âm thanh không thể định hình, nhưng Hà Linh giờ đây không còn để tâm. Tâm trí cô đã hoàn toàn tập trung vào kế hoạch.
Căn bếp, dù nhỏ hơn so với phòng khách đang bị chiếm đóng, vẫn là nơi cô có thể kiểm soát. Hà Linh bắt đầu chuẩn bị bữa tối một cách chậm rãi, có vẻ bình thường như mọi ngày. Cô kéo tủ lạnh, lấy ra các nguyên liệu, rửa rau, thái thịt. Tuy nhiên, mọi cử chỉ đều ẩn chứa một sự tập trung cao độ, một sự tính toán kỹ lưỡng. Đôi mắt Hà Linh ánh lên vẻ kiên quyết lạnh lùng, khác hẳn với sự mệt mỏi ban chiều.
Mọi thứ cô chuẩn bị đều hướng tới một món ăn “đặc biệt” mà chỉ mình cô biết. Không ai trong số mười bốn vị khách đang hiện diện trong căn chung cư 8 tỷ đồng này có thể ngờ tới. Hà Linh cầm con dao, cắt dứt khoát từng miếng thịt, tiếng “cạch cạch” khô khốc vang vọng trong không gian bếp vắng lặng.
“Đã đến lúc mọi chuyện cần rõ ràng!” Hà Linh thầm nghĩ, nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý chợt thoáng qua trên môi.
Hà Linh vẫn tiếp tục thái thịt, tiếng “cạch cạch” khô khốc của con dao trên thớt dường như là âm thanh duy nhất định hình trong tâm trí cô lúc này. Ngoài phòng khách, không khí bắt đầu trở nên nặng nề hơn. Tiếng cười nói đã thưa thớt, thay vào đó là những tiếng làu bàu, tiếng bụng đói réo lên khe khẽ và tiếng trẻ con bắt đầu quấy khóc.
“Đói quá rồi!” một giọng nam vang lên.
“Mấy giờ rồi mà chưa có cơm nhỉ? Đã bảo là lên sớm cho nóng sốt,” một người phụ nữ khác cằn nhằn, kéo theo tiếng trẻ con dậm chân thùm thụp.
Mẹ chồng, với vẻ mặt sốt sắng thường thấy, nghe thấy những lời than phiền đó liền lập tức đứng dậy. Bà ta đi về phía cửa bếp, tay chống nạnh, giọng nói oang oang vọng vào, cắt ngang tiếng ồn ào hỗn tạp bên ngoài.
“Hà Linh ơi, cơm nước xong chưa con? Mọi người đói bụng rồi!” Mẹ chồng gọi, ngữ điệu vừa có vẻ sốt ruột, vừa mang chút thúc giục.
Nhưng Hà Linh không đáp lời. Cô hoàn toàn phớt lờ tiếng gọi đó, đôi mắt vẫn dán chặt vào những miếng thịt đang được thái một cách tỉ mỉ. Đôi tay cô vẫn thoăn thoắt, đều đặn, như một cỗ máy được lập trình sẵn. Gương mặt Hà Linh không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào, lạnh lùng và tĩnh lặng đến lạ thường, như thể mọi tiếng ồn ào bên ngoài căn bếp hoàn toàn không tồn tại. Cô miệt mài với “kiệt tác” của mình, mọi sự chú ý đều đổ dồn vào từng nguyên liệu, từng nhát dao. Hà Linh biết, bữa tối này sẽ là một khởi đầu không thể quên.
Hà Linh đặt con dao xuống thớt, tiếng “cạch” cuối cùng vang lên khô khốc. Cô nhanh chóng bày biện những món ăn vừa hoàn thành: đĩa rau luộc xanh mướt, đĩa thịt rang cháy cạnh. Chúng trông thật bình thường, giản dị, nhưng trong mắt Hà Linh, mỗi món ăn đều chứa đựng một ý đồ riêng.
Với thái độ điềm tĩnh đến lạ thường, Hà Linh lần lượt bưng từng đĩa ra phòng khách. Tiếng nói chuyện ồn ào chợt im bặt. Mười bốn đôi mắt, cả người lớn lẫn trẻ nhỏ, đổ dồn vào những món ăn đơn giản trên tay cô.
“Ôi, có cơm rồi!” một người họ hàng reo lên, giọng đầy vẻ hớn hở.
Mẹ chồng Hà Linh lập tức ngồi ngay ngắn lại, đôi mắt quét qua bàn ăn. “Con dâu tôi nấu khéo thật đấy, dù mấy món đơn giản thôi nhưng nhìn là thấy ngon rồi.” Bà ta nói, cố gắng xoa dịu không khí.
Chồng Hà Linh cũng vội vàng giúp vợ đặt bát đĩa xuống, cố gắng tạo ra vẻ thân thiện.
Hà Linh không nói một lời, cô chỉ lặng lẽ sắp xếp, rồi lùi lại một bước, khoanh tay đứng nhìn. Mọi người nhanh chóng vây quanh bàn, tiếng đũa muỗng chạm vào nhau lách cách, tiếng trẻ con tranh nhau miếng thịt vang lên rộn rã. Bầu không khí căng thẳng ban nãy bỗng chốc dịu xuống, nhường chỗ cho sự huyên náo của một bữa ăn gia đình tưởng chừng ấm cúng.
Mẹ chồng Hà Linh gắp một miếng rau luộc, nhấm nháp rồi gật gù. “Công nhận, tuy là rau luộc nhưng con Linh làm vừa tới, không bị dai.”
“Thịt rang cũng đậm đà lắm!” một người khác thêm vào.
Nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi Hà Linh. Cô biết, đây chỉ là sự yên tĩnh giả tạo, một khoảnh khắc ngơi nghỉ ngắn ngủi trước cơn bão mà chính cô đã cất công chuẩn bị. Mọi thứ đang diễn ra đúng như kịch bản mà cô đã vẽ ra trong đầu.
Hà Linh khẽ nhếch mép khi thấy mọi người đã say sưa với những món ăn đầu tiên. Đợi đến khi tiếng đũa muỗng lách cách trở nên rôm rả nhất, cô mới chậm rãi quay người, bước vào bếp. Mọi ánh mắt đang dán vào những miếng thịt rang, đĩa rau luộc không ai để ý cô đã rời đi.
Một lát sau, Hà Linh xuất hiện trở lại. Lần này, trên tay cô là một chiếc đĩa lớn màu trắng, nhưng thứ đặt trên đó lại khiến cả căn phòng như bị đông cứng. Cô điềm tĩnh đặt chiếc đĩa xuống chính giữa bàn ăn, nơi ánh đèn chùm rọi thẳng vào.
“Món này… là món gì đây?” Tiếng một đứa trẻ con líu lo vang lên, đầy vẻ tò mò, nhưng rồi ngay lập tức chuyển sang sự ghê sợ.
Đó là một món gỏi nội tạng. Từng miếng lòng lợn xám xịt, loang lổ những mảng màu khó tả, trông như chưa được làm sạch kỹ càng. Vẫn còn lấp ló đâu đó những cặn bẩn màu nâu sậm, và thậm chí là những sợi lông tơ nhỏ li ti. Chúng được trộn lẫn với một ít rau thơm héo úa, tạo thành một mớ hỗn độn vô cùng ghê rợn.
Ngay lập tức, một mùi hôi tanh nồng nặc, xen lẫn mùi đặc trưng của nội tạng chưa qua xử lý kỹ, lan tỏa khắp căn phòng chung cư 8 tỷ. Nó xộc thẳng vào mũi, khiến những tiếng cười nói rôm rả ban nãy chợt tắt ngúm.
Mười bốn khuôn mặt bỗng chốc biến sắc. Những người họ hàng đang gắp thức ăn bỗng dừng tay lại, đũa vẫn còn lơ lửng trên không. Miếng thịt rang cháy cạnh trong miệng mẹ chồng Hà Linh bỗng trở nên vô vị, khó nuốt. Bà ta cau mày, ánh mắt đầy vẻ kinh tởm nhìn chằm chằm vào đĩa gỏi.
“Cái gì thế này?” Một người dì thốt lên, tay bịt mũi. “Sao lại có mùi kinh khủng vậy?”
Chồng Hà Linh, nãy giờ vẫn đang cố gắng duy trì vẻ mặt hòa nhã, cũng cứng đờ người. Anh nhìn vợ, ánh mắt hoang mang xen lẫn sự khó hiểu tột độ. Hà Linh chỉ đứng đó, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh như băng quét qua từng người một, thưởng thức từng biểu cảm thay đổi trên khuôn mặt họ. Trong mắt cô, món gỏi nội tạng kia không chỉ là một món ăn, mà còn là một lời tuyên bố không lời, sắc lạnh và đầy thù hằn.
Mười bốn đôi mắt đồng loạt dán chặt vào chiếc đĩa trắng, nơi mớ nội tạng bốc mùi nồng nặc đang phô bày sự ghê tởm. Sự ngạc nhiên ban đầu nhanh chóng bị thay thế bởi vẻ kinh hãi, rồi ghê tởm tột độ. Không khí trong căn chung cư 8 tỷ bỗng đặc quánh lại, tiếng đũa muỗng lách cách phút chốc tắt ngúm, nhường chỗ cho sự im lặng chết người.
Một vài người đang ăn cơm bỗng dừng đũa, miếng thịt, miếng rau vẫn còn lơ lửng trên không trung. Có người nín thở, có người bắt đầu nhăn mặt.
“Oẹ…” Một tiếng thốt lên bất ngờ, yếu ớt từ đứa trẻ con nhỏ nhất trên bàn, thằng bé chỉ khoảng 5 tuổi, đang ngồi cạnh người dì. Nó vừa định đưa thìa cơm lên miệng thì khựng lại, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào đĩa gỏi, khuôn mặt trắng bệch. “Oẹ… món gì kinh thế mẹ ơi!”
Tiếng kêu của đứa trẻ như một nhát dao xé toạc màn im lặng ngột ngạt. Lập tức, hai đứa trẻ còn lại cũng bắt đầu nhăn nhó, một đứa bé gái bịt mũi, khẽ rên rỉ: “Thối quá! Mẹ ơi con không ăn đâu!” Đứa bé trai lớn hơn thì bật khóc nức nở, vùi mặt vào người mẹ.
Chồng Hà Linh vẫn đứng sững sờ, ánh mắt luân phiên nhìn giữa Hà Linh và đĩa gỏi. Vẻ mặt anh trắng bệch, không còn giữ được sự bình tĩnh nào nữa. Anh định nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không tài nào thốt nên lời.
Mẹ chồng Hà Linh, người nãy giờ vẫn cố gắng nhịn, cuối cùng cũng không kìm được. Bà ta nhổ phẹt miếng thịt rang cháy cạnh ra khỏi miệng, ánh mắt tóe lửa nhìn về phía Hà Linh, môi mím chặt. “Cái đồ quỷ cái!” Bà nghiến răng lẩm bẩm, nhưng đủ lớn để những người ngồi gần nghe thấy.
Hà Linh không nói một lời. Ánh mắt cô vẫn lướt qua từng gương mặt, từ người dì bịt mũi đến những đứa trẻ đang kêu ca, từ sự bàng hoàng của chồng cô đến vẻ tức giận bốc lên từ mẹ chồng. Cô siết nhẹ tay lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười gần như không thể nhận ra. Đây mới chỉ là sự khởi đầu của bữa tiệc.
Mùi thối lúc đầu chỉ quẩn quanh chiếc đĩa gỏi, nay bắt đầu lan tỏa khắp không gian căn chung cư 8 tỷ, bám vào rèm cửa, len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến không khí trở nên đặc quánh và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Vài người lớn ban đầu còn cố giữ ý, nhưng giờ cũng không thể chịu đựng thêm. Một người đàn ông trung niên khẽ ho khan, cố nuốt xuống miếng cơm đã nguội ngắt trong miệng nhưng bất thành, cuối cùng cũng phải lấy tay che mũi, quay mặt đi chỗ khác. Một người phụ nữ trẻ tuổi hơn thì nhanh chóng kéo khẩu trang xuống che kín mũi và miệng, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh tởm. Những tiếng thì thầm, tiếng hít hà khó chịu bắt đầu nổi lên, đứt đoạn và đầy vẻ trách móc.
Hà Linh vẫn đứng đó, như một pho tượng đá giữa cơn bão mùi vị đang bủa vây. Đôi mắt cô lướt qua từng gương mặt đang dần biến sắc, từ tái mét vì buồn nôn đến đỏ gay vì tức giận của những người họ hàng, từ ánh mắt bàng hoàng, thất vọng của Chồng Hà Linh cho đến vẻ mặt của Mẹ chồng cô. Nụ cười nhạt nhẽo vẫn giữ nguyên trên môi Hà Linh, nhưng ánh mắt cô ẩn chứa một sự lạnh lùng khó tả.
Mẹ chồng Hà Linh, người nãy giờ vẫn cố gắng giữ chút thể diện, cuối cùng cũng không kìm được nữa. Bà ta chống tay xuống bàn, đứng phắt dậy, khuôn mặt nhăn nhó, méo mó vì mùi hôi xộc thẳng vào mũi, cố nén một cơn buồn nôn đang dâng trào. Bà ta lắp bắp, giọng nói run run xen lẫn sự phẫn nộ: “Con dâu… con dâu làm cái món gì vậy? Cô… cô muốn cái gì đây?”
Hà Linh bình thản nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, giọng nói lạnh lùng đến rợn người, như thể cô đang nói về một món ăn sơn hào hải vị: “Món đặc biệt đãi khách quý ạ.” Cô nói, ánh mắt quét qua từng người họ hàng đang bịt mũi, nhăn mặt. “Món này là công thức riêng của con, không phải ai cũng có cơ hội được thưởng thức đâu ạ.”
Mẹ chồng Hà Linh, nghe những lời ấy từ con dâu, cơn giận trong lòng bà cuộn trào lên như bão tố. Bà siết chặt nắm tay, cố gắng hít thở thật sâu để giữ lại chút thể diện cuối cùng trước mặt họ hàng đang nhìn chằm chằm. Khuôn mặt bà đỏ bừng, giận tím tái, nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, méo mó. Bà hắng giọng, cố gắng hạ thấp âm lượng để không bị quá lộ liễu, nhưng sự phẫn nộ vẫn không thể che giấu.
“Hà Linh!” Mẹ chồng gằn giọng, ánh mắt tóe lửa nhìn cô. “Con… con làm cái gì thế? Sao lại đãi khách như thế này? Người ngoài họ cười cho!”
Hà Linh vẫn đứng yên, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ thường, như thể mọi thứ đang diễn ra không hề liên quan đến cô. Nụ cười nhạt nhẽo vẫn không rời khỏi môi, khiến Mẹ chồng Hà Linh càng thêm tức tối. Cô thong thả đáp lời, chất giọng trong trẻo nhưng từng từ lại như nhát dao cứa vào lòng người nghe.
“Mẹ à, món này vừa độc đáo, vừa tiết kiệm. Con nghĩ nó rất phù hợp để đãi khách quý đến từ quê mình đó ạ.” Hà Linh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vô tư lướt qua những gương mặt nhăn nhó của họ hàng. “Ở quê mình, mọi người hay ăn món này mà, phải không mẹ?”
Lời nói của Hà Linh, tưởng chừng vô hại, lại như xát thêm một nắm muối to tướng vào vết thương lòng của Mẹ chồng Hà Linh. Nó không chỉ là một lời giải thích, mà còn là một đòn giáng mạnh vào sự tự tôn, vào nỗ lực giữ thể diện của bà. Mẹ chồng Hà Linh cảm thấy toàn thân nóng ran, không phải vì tức giận mà vì sự bẽ bàng tột độ. Bà nhìn quanh, thấy những ánh mắt ngờ vực, khó chịu của họ hàng đang đổ dồn về phía mình, và bà biết, mình đã hoàn toàn mất mặt. Bà hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng tìm lời phản bác nhưng cổ họng lại như nghẹn ứ.
Mẹ chồng Hà Linh cảm thấy toàn thân nóng ran, không phải vì tức giận mà vì sự bẽ bàng tột độ. Bà nhìn quanh, thấy những ánh mắt ngờ vực, khó chịu của họ hàng đang đổ dồn về phía mình, và bà biết, mình đã hoàn toàn mất mặt. Bà hít một hơi thật sâu, ngực phập phồng kịch liệt, cố gắng tìm lời phản bác nhưng cổ họng lại như nghẹn ứ.
Không khí trong căn chung cư 8 tỷ vốn đã ngột ngạt giờ đây còn căng thẳng hơn gấp bội, đặc quánh như thể có thể chạm vào được. Mọi âm thanh dường như biến mất, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ bao trùm. Hà Linh vẫn giữ nụ cười nửa miệng, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang dần biến sắc của những người họ hàng bên nội. Một sự khinh thường, một nỗi hổ thẹn, và cả sự khó chịu rõ ràng hiện rõ trên nét mặt của họ.
Bỗng nhiên, một người cô họ, ngồi gần cửa sổ, khẽ hắng giọng. Bà ta đặt đũa xuống, động tác có phần gượng gạo, rồi chậm rãi đứng dậy. “Thôi, chúng tôi no rồi,” bà ta nói, giọng hơi run run, cố gắng nhìn vào một điểm nào đó trên tường thay vì đối diện với Hà Linh hay Mẹ chồng Hà Linh. “Cũng đã trễ rồi, xin phép hai cháu và Mẹ chồng về trước.”
Ngay lập tức, như một hiệu ứng domino, lời nói đó lan truyền khắp phòng. Một người dì khác cũng vội vàng đứng dậy, theo sau là chú họ, rồi đến các cháu. “Dạ vâng, đúng vậy ạ, chúng tôi cũng xin phép về trước.” “Món ăn ngon lắm nhưng chúng tôi ăn vậy là đủ rồi ạ.” Những lời thoái thác bắt đầu vang lên nhao nhao, như một bầy ong vỡ tổ. 14 người họ hàng, từ những người lớn đang tìm cách tránh né ánh mắt của Hà Linh cho đến 3 đứa trẻ con đang bám váy mẹ, bắt đầu lật đật đứng dậy. Họ tìm mọi cách để có thể rời khỏi căn phòng đầy áp lực này.
Căn phòng vốn trật trội bỗng trở nên hỗn loạn. Những tiếng ho khan gượng gạo vang lên liên tục, che lấp đi sự ngượng nghịu. Tiếng ghế gỗ bị kéo lê ken két trên sàn nhà, tiếng lạch cạch của chén đĩa va vào nhau khi họ vội vàng đặt xuống. Mọi người cúi gằm mặt, tránh nhìn thẳng vào Hà Linh, chỉ chực chờ thoát ra khỏi cánh cửa kia càng nhanh càng tốt. Mẹ chồng Hà Linh đứng sững sờ giữa phòng, khuôn mặt tái mét, nhìn cảnh tượng hỗn loạn và sự “tháo chạy” của họ hàng mà không thốt nên lời. Bà cảm thấy như một cú tát trời giáng vào mặt, mạnh đến mức choáng váng. Trong mắt bà, Hà Linh giờ đây không chỉ là con dâu nữa, mà là một kẻ đáng sợ, một cơn ác mộng đã phá tan mọi thể diện của bà. Hà Linh vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn, nụ cười trên môi cô giãn ra một chút, mang theo một chút hả hê khó tả.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, căn chung cư 8 tỷ vốn đang huyên náo bỗng trở nên hỗn loạn với những tiếng sột soạt, xô đẩy. 14 người họ hàng, từ những người lớn đang lật đật mặc áo khoác, gom góp túi xách, đến lũ trẻ con vội vàng kéo tay cha mẹ, tất cả đều hành động như thể có một ngọn lửa đang cháy sau lưng. Họ cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Hà Linh, chỉ chực chờ thoát ra khỏi cánh cửa kia càng nhanh càng tốt. Những câu chào hỏi xã giao qua loa, gượng ép vang lên, nhưng không ai dừng lại để đợi một lời đáp. Cánh cửa chính bật mở rồi đóng sập liên hồi, theo từng nhóm người rời đi.
Mẹ chồng Hà Linh vẫn đứng sững sờ giữa phòng, ánh mắt bà dán chặt vào Hà Linh. Khuôn mặt tái mét của bà giờ đây đỏ bừng vì sự bẽ bàng và tức giận tột độ. Bà nhìn những người họ hàng lần lượt “tháo chạy” mà không thể thốt nên lời. Từng cú sập cửa như những nhát dao đâm vào thể diện của bà. Khi người cuối cùng trong số họ hàng rời đi, để lại bà và Hà Linh trong căn phòng rộng lớn, Mẹ chồng Hà Linh mới chầm chậm nhặt lấy túi xách của mình. Bà siết chặt quai túi, toàn thân run rẩy. Bà liếc nhìn Hà Linh một lần cuối, ánh mắt đó chứa đựng sự căm phẫn sâu sắc, sự khó hiểu trước màn kịch vừa diễn ra, và cả một chút sợ hãi. Bà không nói một lời, quay lưng bước ra khỏi cửa, cánh cửa gỗ nặng nề khẽ khàng đóng lại.
Căn chung cư 8 tỷ bỗng chốc trở lại yên tĩnh đến đáng sợ. Sự im lặng bao trùm không gian, chỉ còn nghe thấy tiếng điều hòa chạy ù ù và tiếng nhịp đập của trái tim Hà Linh. Hà Linh vẫn đứng đó, nụ cười trên môi cô đã tắt hẳn. Cô chậm rãi bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con đường bên dưới. Những bóng người lỉnh kỉnh đồ đạc, vội vã bước xuống sảnh, rồi nhanh chóng biến mất hút. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự trống rỗng đột ngột đang bao trùm. Căn nhà giờ đây rộng lớn đến kỳ lạ, và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Hà Linh quay gót khỏi cửa sổ, nhìn quanh căn chung cư 8 tỷ giờ đã vắng tanh. Sự yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn lại những chiếc bát đĩa vứt lung tung trên sàn, trên bàn ăn, thậm chí là trên sofa, như một bãi chiến trường sau trận càn quét của cơn bão. Cô đã không thể chịu đựng thêm nữa, và hành động vừa rồi là một cách giải tỏa vô thức, hay hữu thức, cho tất cả sự dồn nén.
Cánh cửa chính bỗng bật mở, Chồng Hà Linh bước vào. Anh vừa trở về sau một ngày làm việc căng thẳng, trên tay vẫn cầm chiếc cặp da. Ánh mắt anh quét qua khung cảnh ngổn ngang, từ những chiếc bát sứt mẻ lăn lóc, đến những mảnh vụn thức ăn khô cứng vương vãi khắp nơi. Khuôn mặt anh từ vẻ mệt mỏi chuyển sang ngạc nhiên tột độ, rồi xen lẫn một chút kinh hoàng. Anh nhìn Hà Linh, người đang đứng giữa đống đổ nát ấy, với một vẻ lạnh lùng đến xa lạ.
“Em… em làm cái quái gì vậy?” Chồng Hà Linh lắp bắp, giọng anh khô khốc, đầy bất ngờ và một chút trách móc. Anh không tin vào mắt mình, đây là căn nhà anh vừa cùng Hà Linh mua, là tổ ấm mà họ từng hằng mơ ước. “Sao em lại làm thế?”
Hà Linh chậm rãi quay sang nhìn chồng. Ánh mắt cô sâu thẳm, chất chứa sự mệt mỏi kéo dài, sự tổn thương và cả một sự kiên định đến sắt đá. Có lẽ cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu.
“Em đã nói là em không thể chịu đựng được nữa,” Hà Linh đáp, giọng cô vẫn trầm ổn, nhưng mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu. Cô nhìn thẳng vào mắt chồng, không chút nao núng. Đối với cô, hành động này không phải là phá hoại, mà là giải thoát.
Một cảm giác nhẹ nhõm đột ngột lan tỏa trong Hà Linh, như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. Nhưng cùng lúc đó, một sự phức tạp len lỏi vào tâm trí cô. Sự nhẹ nhõm này đi kèm với một nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai, về mối quan hệ giữa cô và chồng, và về cái giá phải trả cho sự giải thoát này. Cô đã đi đến bước đường cùng, và cô biết, từ giờ trở đi, mọi thứ sẽ không bao giờ như cũ nữa.
Cô đứng đó, giữa những mảnh vỡ vô tri và sự im lặng ngột ngạt, nhưng tâm hồn cô lại cảm thấy rõ ràng hơn bao giờ hết. Sự nhẹ nhõm pha lẫn phức tạp không chỉ là cảm xúc nhất thời, mà là dấu hiệu của một bước ngoặt lớn trong cuộc đời cô. Hà Linh đã từng tin rằng một căn nhà sang trọng, một cuộc sống đầy đủ sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng giờ đây, cô nhận ra, hạnh phúc không nằm ở những giá trị vật chất hào nhoáng, mà ở sự bình yên trong tâm hồn và sự tôn trọng lẫn nhau.
Cô nhìn chồng, người vẫn đang đứng bất động trong sự bàng hoàng. Có lẽ, anh sẽ không bao giờ hiểu hết được những gì cô đã trải qua, những đêm mất ngủ, những giọt nước mắt thầm lặng, và sự tổn thương tích tụ từng ngày. Nhưng cô không còn muốn giải thích. Mệt mỏi đã khiến cô vượt qua cả giới hạn của sự kiên nhẫn. Điều cô làm không phải vì muốn phá hoại, mà là vì muốn bảo vệ. Bảo vệ chính mình, bảo vệ mái ấm mà cô đã dồn hết tâm huyết xây dựng, dù nó giờ đây đang ngổn ngang đến đau lòng.
Cuộc đời vốn dĩ là một chuỗi những lựa chọn và đánh đổi. Đôi khi, để tìm lại chính mình, để cất lên tiếng nói của sự thật, người ta phải chấp nhận những mất mát, những rủi ro. Hà Linh không biết tương lai sẽ ra sao, không biết mối quan hệ của cô với chồng có thể hàn gắn, hay liệu cô có tìm lại được sự bình yên đích thực trong căn chung cư 8 tỷ này. Nhưng một điều cô biết chắc chắn, đó là cô đã hành động. Cô đã đứng lên vì mình, và điều đó, dù phức tạp đến đâu, cũng mang lại cho cô một tia hy vọng mong manh về một khởi đầu mới, nơi mà giá trị con người và sự thấu hiểu sẽ được đặt lên hàng đầu, chứ không phải là những định kiến hay sự chiếm hữu ích kỷ. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị đắng của sự thật nhưng cũng là vị ngọt của tự do.

