𝐂𝐨́ 𝐛𝐚̂̀𝐮 𝐭𝐫𝐮̛𝐨̛́𝐜, 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐭𝐫𝐚𝐢 𝐛𝐚̆́𝐭 𝐜𝐨̂ 𝐝𝐚̂𝐮 𝐩𝐡𝐚̉𝐢 𝐭𝐫𝐞̀𝐨 𝐭𝐮̛𝐨̛̀𝐧𝐠 𝐯𝐚̀𝐨 𝐧𝐡𝐚̀, 𝐦𝐞̣ 𝐜𝐨̂ đ𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐲́ 𝐧𝐡𝐮̛𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐢 đ𝐞̂́𝐧 𝐫𝐮̛𝐨̛́𝐜 𝐝𝐚̂𝐮 𝐭𝐡𝐢̀…
Thảo có thai khi mới yêu Hiếu được ba tháng. Cô không dự tính. Anh cũng không. Nhưng khi hai bên gia đình biết chuyện, mọi thứ rối tung.
Nhà Thảo ngh:èo. Ba cô m:ất sớm. Mẹ cô làm tạp vụ trong xưởng gỗ, nuôi hai chị em. Ngày Thảo báo có bầu, mẹ cô im lặng rất lâu rồi thở hắt:
– Con tính sao?
Thảo ngồi khóc. Hiếu hứa cưới. Nhưng khi hai nhà gặp nhau, mẹ Hiếu tuyên bố:
– Con dâu có bầu trước cưới, coi như làm x: ấu mặt nhà này. Ngày rước dâu, nó phải trèo tường vô. Không được đi cửa chính.
Mọi người sữ: ng s: ờ. Mẹ Thảo cúi đầu, bàn tay nắm chặt. Thảo nhìn mẹ, mắt nhoà lệ. Nhưng mẹ cô gật nhẹ:
– Ừ, miễn bên nhà ấy cho cưới, trèo tường cũng được.
Đêm trước ngày rước dâu, Thảo không ngủ. Trong bụng, con cô đạp nhẹ, như hiểu mẹ đang buồn. Cô tự nhủ: “Chỉ cần mẹ không lo, con mạnh khỏe, còn nh:ục thế nào mẹ cũng chịu.”
Sáng hôm sau, nhà trai đến. Mâm quả bày trước sân, nhạc nổi vang. Người trong xóm kéo tới xem. Những lời xì xào vang lên:
– Nghe nói nó không được bước qua cửa chính…
– Tội nghiệp, mới có b: ầu đã bị kh: inh.
Hiếu mặc vest đen, đứng lặng. Anh không nhìn Thảo, môi mím chặt. Thảo ngồi trong phòng, mẹ vuốt tóc con:
– Cố gắng. Rồi bên đó sống cho yên ổn…
Người nhà trai gọi. Mẹ Hiếu chỉ tay ra phía cổng hông:
– Ra đó. Không được đi cửa chính.
Thảo đứng dậy, mắt đỏ hoe. Cô bước tới, thấy một cánh cổng nhỏ, hẹp và cũ kỹ. Bụng cô đã lộ rõ. Mấy thanh niên nhà trai nhìn nhau cười nhạt.
Thảo quay sang nhìn mẹ. Đôi mắt mẹ đỏ hoe. Bà cắn môi, rồi bất ngờ bước tới, giật khăn voan trên đầu con, ném xuống đất rồi nói….
… rồi nói.
Mẹ Thảo, bàn tay vẫn còn run rẩy, giật mạnh tấm khăn voan trắng muốt trên đầu Thảo, ném phịch xuống nền đất xi măng. Chiếc khăn khẽ bay lên, rồi rơi xuống, tựa như lời cam chịu đã bị xé toạc. Bà không nhìn Thảo, không nhìn Hiếu, mà ngẩng cao đầu, ánh mắt rực lửa quét thẳng vào Mẹ Hiếu đang đứng sững sờ phía đối diện. Cả sân nhà Thảo bỗng chốc im bặt, tiếng nhạc đám cưới cũng tắt ngúm tự lúc nào.
Mẹ Thảo cất giọng, dõng dạc và đanh thép, từng lời như cứa vào không khí: “Nhà bà muốn sỉ nhục con gái tôi đến bao giờ? Muốn nó phải chui rúc vào nhà như kẻ trộm sao? Nhà tôi nghèo, nhưng danh dự không cho phép tôi bán con gái để đổi lấy sự khinh miệt!”
Thảo đứng đó, nước mắt đã khô cứng trên má, sững sờ nhìn hành động của mẹ. Cô chưa bao giờ thấy mẹ mình mạnh mẽ và kiên quyết đến vậy. Hiếu, mặc bộ vest đen, vẫn đứng lặng như một pho tượng, đôi mắt thất thần nhìn mẹ Thảo, không dám nhúc nhích.
Mẹ Hiếu mặt tái mét, ấp úng: “Bà… bà nói gì lạ vậy? Chúng tôi đã thỏa thuận rồi mà!”
“Thỏa thuận?” Mẹ Thảo cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng và khinh miệt. “Thỏa thuận với lũ người vô tâm, coi thường người khác như các người ư? Tôi đã lầm khi nghĩ các người sẽ cho con gái tôi một mái ấm tử tế. Nhưng không!”
Mấy thanh niên nhà trai ban nãy còn cười nhạt, giờ cũng ngưng bặt, đứng chôn chân tại chỗ. Người trong xóm xì xào, bàn tán xôn xao, nhưng ai cũng nín thở chờ đợi lời tiếp theo của Mẹ Thảo.
Mẹ Thảo hít một hơi thật sâu, giọng bà vang lên rõ mồn một giữa sự im lặng đến đáng sợ: “Con gái tôi, dù có bầu, cũng không bao giờ bước qua cái cổng hông đó! Tôi không gả!”
Mẹ Hiếu đứng sững, khuôn mặt đã tái mét giờ chuyển sang đỏ gay vì tức giận. Bà ta không thể tin vào tai mình. Một bà mẹ nghèo hèn, một đứa con gái chửa hoang, lại dám ngóc đầu lên phản kháng? Bà ta bật cười khẩy, một tiếng cười khô khốc, đầy vẻ mỉa mai.
“Bà nói gì?” Mẹ Hiếu hét lên, giọng the thé xuyên thẳng vào tai mọi người. “Bà nói bà không gả sao? Một đứa con gái chửa hoang, chưa cưới đã mang cục nợ về cho nhà người ta, giờ lại còn đòi hỏi sĩ diện à?”
Lời của Mẹ Hiếu như một đòn giáng mạnh vào Thảo và Mẹ Thảo. Thảo cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vạt áo cưới, nước mắt chực trào ra lần nữa. Mẹ Thảo, dù lòng quặn thắt, vẫn giữ nguyên ánh mắt sắt lạnh. Bà biết đây là điều bà phải đối mặt.
Mẹ Hiếu tiếp tục, ánh mắt sắc lẻm quét qua Mẹ Thảo, không giấu nổi sự khinh bỉ tột độ. “Bà nhìn lại cái gia cảnh của mình đi! Một cái nhà lụp xụp, không có lấy một đồng hồi môn tử tế, vậy mà đòi hỏi quyền lợi, đòi hỏi cái gọi là ‘danh dự’ ư? Danh dự của một đứa con gái bụng mang dạ chửa trước khi về nhà chồng sao?”
Bà ta hất hàm, chỉ tay về phía Cổng hông nhà Thảo cũ kỹ, nhỏ hẹp. “Cái cổng đó là còn may mắn lắm rồi! Đáng lẽ ra, với loại người như con gái bà, phải quỳ lạy mà xin vào, chứ ở đó mà làm cao!”
Mấy thanh niên nhà trai ban nãy còn ngưng bặt, giờ lại bắt đầu xì xào, cười tủm tỉm, ánh mắt tràn đầy sự chế giễu. Người trong xóm thì đứng như trời trồng, không ai dám lên tiếng. Họ nhìn Thảo, rồi lại nhìn Mẹ Thảo, đầy vẻ thương cảm nhưng cũng không kém phần tò mò.
Hiếu, người đứng giữa hai luồng sóng giận dữ, vẫn bất động. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn mẹ mình tuôn ra những lời lẽ cay độc nhất. Anh ta muốn nói gì đó, muốn ngăn cản, nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, chân tay cứng đờ. Anh ta chỉ có thể đứng đó, nhìn những lời lẽ đó cứa vào tim Thảo và Mẹ Thảo như hàng ngàn nhát dao.
Mẹ Hiếu, thấy không ai dám phản ứng, càng được thể lấn tới. Bà ta nhếch mép cười đắc thắng, nghĩ rằng đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Mẹ Thảo hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc lạnh ban nãy giờ chuyển sang một vẻ kiên định, bình tĩnh đến lạ thường, khiến nụ cười đắc thắng trên môi Mẹ Hiếu chợt tắt ngấm. Bà siết chặt tay Thảo, như truyền cho con gái mình tất cả sức mạnh và sự tự tin còn lại. Thảo ngước lên nhìn mẹ, đôi mắt ngấn nước nhưng giờ đã thấy một tia lửa hy vọng.
“Bà Hiếu,” Mẹ Thảo lên tiếng, giọng bà trầm ấm nhưng vang vọng rõ ràng giữa Sân nhà Thảo đang im phăng phắc. “Tôi không bán con, và con tôi cũng không phải món hàng để bà tùy tiện định giá, hay định đoạt cách nó bước vào nhà bà.”
Mẹ Hiếu giật mình, khuôn mặt đỏ gay vì kinh ngạc, không ngờ Mẹ Thảo lại có thể đáp lại bà ta một cách bình tĩnh như vậy.
“Con tôi có thể lỡ lầm,” Mẹ Thảo tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi Mẹ Hiếu, “nhưng nó vẫn là một người con gái. Nó mang trong mình giọt máu của Hiếu, của cháu bà. Còn nhà tôi, dù nghèo, cũng không bao giờ chấp nhận con mình bị sỉ nhục, bị đối xử như một kẻ ăn xin để bước qua Cổng hông nhà Thảo cũ kỹ này.”
Bà kéo Thảo lại gần hơn, che chắn cho con gái bằng chính thân mình. “Tôi nói lại một lần nữa. Con tôi có thể lỡ lầm, nhưng nó vẫn là người. Còn nhà tôi dù nghèo cũng không bán con!”
Lời nói của Mẹ Thảo như sét đánh ngang tai Mẹ Hiếu và cả những Người trong xóm. Mấy thanh niên nhà trai đang cười cợt cũng lập tức im bặt, không khí trở nên căng như dây đàn. Họ không nghĩ một người mẹ nghèo khó lại có thể kiên cường và mạnh mẽ đến vậy. Hiếu đứng chết lặng, anh ta cảm nhận được sự cứng cỏi trong lời nói của Mẹ Thảo, một sự cứng cỏi mà anh ta chưa từng thấy ở mẹ mình. Anh ta bắt đầu thấy một cảm giác hổ thẹn len lỏi trong lòng.
Hiếu vẫn đứng chết lặng, lời nói của Mẹ Thảo như những mũi kim châm vào lương tâm anh. Anh ta nhìn Mẹ Thảo, rồi lại liếc sang Mẹ Hiếu, người đang sững sờ, tức tối nhưng chưa kịp phản ứng. Cảm giác hổ thẹn len lỏi trong lòng Hiếu giờ đây đã trở thành một áp lực nặng nề, buộc anh phải hành động. Anh biết, nếu cứ tiếp tục im lặng, mọi chuyện sẽ đi quá xa.
Bất chợt, Hiếu hít một hơi sâu, đôi mắt ngập ngừng nhìn về phía Thảo đang nép sau lưng mẹ mình. Anh thấy ánh mắt Thảo đỏ hoe, nhưng kiên cường, và trong khoảnh khắc đó, Hiếu nhận ra mình không thể để cô phải chịu đựng thêm. Anh không thể để người con gái anh yêu bị sỉ nhục, và đứa con trong bụng Thảo bị chối bỏ một cách công khai như vậy.
Hiếu đột ngột tiến lên một bước, phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Hành động bất ngờ của anh khiến tất cả mọi người, kể cả Mẹ Hiếu, cũng phải giật mình nhìn theo. Anh đứng chắn giữa Mẹ Thảo và Mẹ Hiếu, quay sang nhìn mẹ mình với ánh mắt van nài.
“Mẹ ơi,” giọng Hiếu run run nhưng kiên quyết, “Con xin mẹ, đừng làm vậy nữa.”
Mẹ Hiếu trừng mắt nhìn con trai, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. “Mày nói gì vậy Hiếu? Mày…”
Không để Mẹ Hiếu nói hết câu, Hiếu quay người lại, nhìn thẳng vào Thảo, ánh mắt hối lỗi và lo lắng. Anh không ngại ánh nhìn soi mói của Người trong xóm và vẻ khinh thường của Mấy thanh niên nhà trai.
“Mẹ ơi, con yêu Thảo thật lòng, con muốn cưới cô ấy,” Hiếu nói to, dõng dạc, lời nói như xé tan bầu không khí nặng nề. “Con muốn cô ấy danh chính ngôn thuận bước vào nhà mình bằng Cổng nhà Thảo. Con muốn cưới Thảo làm vợ, làm mẹ của con con.”
Anh quay lại nhìn Mẹ Hiếu, “Mẹ đừng làm vậy nữa, con cầu xin mẹ! Đừng làm tổn thương Thảo, đừng làm mất mặt gia đình mình thêm nữa.”
Lời nói của Hiếu như một quả bom nổ chậm giữa Sân nhà Thảo. Người trong xóm xì xào bàn tán to hơn. Mẹ Hiếu đứng chết trân, khuôn mặt từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch vì sốc và giận dữ, không thể tin vào tai mình. Mẹ Thảo nhìn Hiếu, sự cứng rắn trong ánh mắt bà bỗng chốc dịu đi một chút, xen lẫn ngạc nhiên. Còn Thảo, cô gái từ đầu chỉ biết cúi gằm mặt và nước mắt lưng tròng, giờ đây ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn Hiếu với một tia hy vọng mong manh.
Khuôn mặt Mẹ Hiếu từ trắng bệch nhanh chóng chuyển sang đỏ gay, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương bà. Đôi mắt sắc lẻm nhìn xoáy vào Hiếu, như muốn xuyên thủng anh. Bà không thể tin nổi những lời mình vừa nghe. Con trai bà, đứa con trai duy nhất, trước mặt bao nhiêu người lại dám chống đối bà, lại dám bênh vực con nhỏ nhà nghèo hèn này!
Một tiếng “CHÁT!” khô khốc vang lên, âm vang khắp Sân nhà Thảo. Mẹ Hiếu đã không ngần ngại vung tay tát thẳng vào má Hiếu. Lực tát mạnh đến nỗi Hiếu loạng choạng, đầu quay ngoắt sang một bên. Cả sân chợt lặng đi trong giây lát, chỉ còn tiếng gió xào xạc và những ánh mắt kinh ngạc của Người trong xóm đổ dồn vào cảnh tượng vừa diễn ra. Mấy thanh niên nhà trai ban đầu có vẻ khinh thường giờ cũng giật mình, xôn xao.
“Mày nói cái gì? Mày nói lại xem nào!” Mẹ Hiếu nghiến răng, giọng nói bà như tiếng kim loại cọ xát, đầy căm phẫn. Bà giật mạnh cánh tay Hiếu, kéo anh lùi lại phía sau mình, như muốn tách anh khỏi cái “thế giới” của Thảo và Mẹ Thảo. “Mày đừng quên mày là con trai duy nhất của dòng họ này! Đừng làm mẹ mất mặt trước thiên hạ!”
Hiếu ôm lấy một bên má đau rát, nhưng sự đau đớn thể xác không bằng nỗi đau trong lòng. Anh nhìn mẹ, ánh mắt từ van nài giờ xen lẫn sự thất vọng tột cùng. Anh cố gắng giằng tay ra khỏi Mẹ Hiếu, nhưng bà giữ quá chặt.
“Con không…” Hiếu cố gắng nói, nhưng Mẹ Hiếu không cho phép.
“Im ngay! Mày đừng có mơ!” Bà gạt phắt lời Hiếu, lực kéo mạnh khiến anh lảo đảo suýt ngã. “Tao đã nói rồi, con nhỏ đó muốn bước chân vào nhà này thì phải đi Cổng hông nhà Thảo! Mày là con trai tao, mày phải nghe lời tao! Không được làm trái ý tao!”
Mẹ Hiếu quay sang Thảo và Mẹ Thảo, ánh mắt bà tràn đầy sự khinh bỉ và quyền lực. Bà nắm chặt tay Hiếu, ép anh đứng thẳng, như một cách phô trương sự kiểm soát tuyệt đối của bà đối với con trai.
“Đám cưới này, tao là người quyết định!” Mẹ Hiếu tuyên bố, giọng điệu đanh thép không chút nhân nhượng. “Nếu không làm theo lời tao, thì hủy! Hủy ngay bây giờ!”
Mẹ Hiếu buông tay Hiếu ra, đẩy anh về phía Mấy thanh niên nhà trai như ra hiệu cho họ. Bà quay người, chuẩn bị bước về phía cổng chính, ánh mắt kiêu hãnh và lạnh lùng. Hiếu đứng đó, nhìn bóng lưng mẹ, rồi lại nhìn sang Thảo, người đang sững sờ, hai tay ôm bụng, đôi mắt ngấn nước như chực trào ra. Nỗi đau và sự bất lực bao trùm lấy anh.
Mẹ Hiếu buông tay Hiếu ra, đẩy anh về phía Mấy thanh niên nhà trai như ra hiệu cho họ. Bà quay người, chuẩn bị bước về phía cổng chính, ánh mắt kiêu hãnh và lạnh lùng. Hiếu đứng đó, nhìn bóng lưng mẹ, rồi lại nhìn sang Thảo, người đang sững sờ, hai tay ôm bụng, đôi mắt ngấn nước như chực trào ra. Nỗi đau và sự bất lực bao trùm lấy anh.
Sự im lặng bao trùm Sân nhà Thảo, nặng nề đến nghẹt thở. Người trong xóm bắt đầu thì thầm, những ánh mắt thương hại lẫn tò mò đổ dồn về phía Thảo và Mẹ Thảo. Mấy thanh niên nhà trai bắt đầu quay sang nhìn Hiếu, rồi lại nhìn Mẹ Hiếu, với vẻ mặt vừa hả hê vừa dò xét.
Mẹ Thảo, nãy giờ vẫn đứng đó với vẻ mặt bình thản lạ lùng, chậm rãi đưa ánh mắt nhìn Hiếu. Ánh mắt bà không có sự trách móc hay giận dữ, chỉ có một nỗi đau thấu tận tim gan, xen lẫn sự thất vọng sâu sắc. Bà thấy rõ sự yếu đuối, sự thiếu quyết đoán của anh hiện rõ mồn một qua từng thớ thịt trên khuôn mặt tái nhợt của anh. Từ Hiếu, Mẹ Thảo từ từ chuyển ánh nhìn sang con gái mình, Thảo.
Thảo đang đứng đó, nước mắt đã chực trào, đôi môi mím chặt cố gắng kìm nén tiếng nấc. Cô nhìn thấy ánh mắt của mẹ, ánh mắt ấy như một lời chia tay thầm lặng, như một sự chấp nhận đau đớn cho một quyết định không thể đảo ngược. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Thảo, rơi xuống chiếc áo dài trắng tinh khôi, tạo thành những chấm nhỏ loang lổ.
Mẹ Thảo chỉ lắc đầu nhẹ. Một cái lắc đầu chậm rãi, dứt khoát, không nói một lời nào, nhưng chứa đựng tất cả sự thất vọng, sự kiên định và một quyết định cuối cùng đã được đưa ra. Ánh mắt bà giờ đây không còn sự đau đớn mà đã chuyển thành sự kiên cường đến lạnh lùng. Như thể, tất cả những gì vừa xảy ra đã củng cố thêm ý chí của bà, không còn chút mơ hồ hay do dự. Hiếu nhìn thấy cái lắc đầu đó, lòng anh trùng xuống, một cảm giác bất lực dâng trào. Anh biết, anh đã mất đi thứ gì đó vĩnh viễn.
Mẹ Thảo, sau cái lắc đầu dứt khoát, ánh mắt kiên cường đến lạnh lùng như thép, từ từ quay hẳn người về phía Thảo. Bà bước từng bước chậm rãi nhưng đầy uy lực, như thể mỗi bước chân đang củng cố thêm một quyết định sắt đá. Thảo vẫn đứng đó, nước mắt đã khô cứng trên má, cảm giác như thể linh hồn mình đã bị rút cạn.
Mẹ Thảo đến gần, đưa bàn tay chai sần nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Thảo. Một luồng sức mạnh lạ lùng, ấm áp và kiên định, như dòng điện truyền từ mẹ sang con. Thảo ngước nhìn mẹ, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt mới lại chực trào.
Mẹ Thảo không nhìn Thảo mà ngẩng cao đầu, ánh mắt quét qua Hiếu, rồi dừng lại ở Mẹ Hiếu, và cuối cùng là đám đông Người trong xóm đang há hốc mồm. Giọng bà vang lên, không quá lớn nhưng rõ ràng và dứt khoát, cắt đứt sự im lặng chết chóc đang bao trùm Sân nhà Thảo.
“Không cần cưới xin gì nữa!”
Câu nói như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến tất cả mọi người như chết lặng. Mẹ Hiếu giật mình, sắc mặt tái mét. Hiếu bàng hoàng, đứng như trời trồng. Mấy thanh niên nhà trai nãy giờ vẫn còn vẻ hả hê, giờ cũng ngưng bặt.
Mẹ Thảo siết chặt tay Thảo hơn, giọng bà giờ đây chứa đựng tất cả sự cam chịu, nỗi đau và kiên quyết của một người mẹ, một lần nữa tuyên bố trước mặt hai họ và toàn bộ Người trong xóm: “Mẹ sẽ nuôi con và cháu ngoại của mẹ!”
Thảo đứng đó, nước mắt lại tuôn rơi nhưng một cảm giác lạ lẫm len lỏi. Cô vừa bàng hoàng trước lời tuyên bố bất ngờ của mẹ, vừa cảm thấy một sự nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng khổng lồ bấy lâu nay đã được cởi bỏ, một sự giải thoát ngọt ngào và đầy đau đớn. Mẹ Thảo kéo Thảo lại gần, ôm chặt cô vào lòng, một cái ôm xiết chặt đầy bảo vệ, tách biệt cô ra khỏi thế giới lạnh lẽo bên ngoài.
Mẹ Hiếu đứng chôn chân tại chỗ, khuôn mặt từ tái mét đã chuyển sang trắng bệch, đôi mắt trợn ngược vì không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Hiếu vẫn chưa thoát khỏi cơn bàng hoàng, đứng như pho tượng, không dám nhúc nhích. Mấy thanh niên nhà trai, vẻ hả hê vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự ngỡ ngàng xen lẫn bối rối. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn về phía Mẹ Hiếu, không biết phải làm gì.
Đám đông Người trong xóm, sau khoảnh khắc chết lặng ban đầu, bắt đầu như một đàn ong vỡ tổ. Những tiếng xì xào nhỏ ban đầu nhanh chóng biến thành những lời bàn tán lớn hơn, dồn dập và đầy cảm xúc.
“Trời ơi, cô Thảo làm vậy là đúng rồi! Sao mà chịu đựng nổi cái kiểu nhà này!” một bà hàng xóm thốt lên, giọng đầy bức xúc.
“Đúng rồi, thà không lấy còn hơn bị khinh thường như vậy. Tội nghiệp mẹ con nhà cô Thảo!” một người khác ngay lập tức hưởng ứng, tiếng nói vang hơn một chút, đủ để Mẹ Hiếu và Hiếu nghe thấy.
“Cứ nghĩ người ta nghèo thì muốn làm gì thì làm à? Con người chứ đâu phải con vật đâu mà trèo tường, đi cổng hông!” một cụ già lắc đầu ngao ngán, ánh mắt nhìn Mẹ Hiếu đầy vẻ khinh bỉ.
Nhiều Người trong xóm khác gật gù đồng tình, ánh mắt họ tràn ngập sự cảm thông dành cho Thảo và Mẹ Thảo. Họ xích lại gần hơn, như muốn tạo thành một bức tường vô hình che chở hai mẹ con khỏi những ánh nhìn độc địa. Tuy nhiên, vẫn có một vài người đứng xa hơn, ánh mắt dò xét, nhưng sự bất ngờ và tò mò đã chiếm lấy hết thảy. Rõ ràng, diễn biến này nằm ngoài mọi dự đoán của họ.
Mẹ Hiếu nghe những lời xì xào, khuôn mặt bà ta càng lúc càng thêm biến sắc. Những lời chỉ trích, cảm thông dành cho mẹ con Thảo như những mũi dao đâm thẳng vào sự tự tôn của bà. Bà ta từ kẻ ban phát quyền lực bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự phán xét. Hiếu ngước nhìn mẹ mình, rồi nhìn về phía Thảo đang nằm gọn trong vòng tay Mẹ Thảo, cảm giác tội lỗi và sự hối hận bắt đầu gặm nhấm tâm can. Anh ta đã hoàn toàn bị động, để mọi chuyện đi quá xa.
Mẹ Hiếu không thể chịu đựng thêm được nữa. Máu nóng dồn lên tận não. Bà ta quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu quét một vòng qua đám đông Người trong xóm đang xì xào, rồi dừng lại ở Mẹ Thảo, người vẫn đang ôm Thảo.
MẸ HIẾU
(Giọng the thé, chứa đầy sự căm phẫn và bẽ bàng)
Im hết đi! Các người thì biết cái quái gì mà nói!
Đám đông im bặt trong giây lát, nhưng ánh mắt khinh thường và phán xét vẫn dán chặt vào Mẹ Hiếu.
MẸ HIẾU
(Chĩa ngón tay thẳng vào Mẹ Thảo, run lên vì tức giận)
Được lắm! Được lắm! Hai mẹ con nhà các người đã dám làm trò này để làm mất mặt nhà tôi trước bàn dân thiên hạ phải không?
Mẹ Thảo nhìn thẳng vào mắt Mẹ Hiếu, không chút nao núng, ánh mắt kiên định bảo vệ con gái mình. Thảo vẫn rúc vào lòng mẹ, cố gắng kìm nén tiếng nấc.
MẸ HIẾU
(Gằn từng tiếng, lời nói như những nhát dao)
Được lắm! Nhà các người sẽ phải hối hận vì dám làm mất mặt nhà tôi! Tôi sẽ không để yên cho hai mẹ con các người đâu! Tôi sẽ khiến các người phải trả giá đắt cho cái sự hỗn láo này!
Bà ta trừng mắt nhìn Mẹ Thảo, hàm răng nghiến chặt, vẻ căm tức hiện rõ đến rợn người. Mấy thanh niên nhà trai ban nãy còn bối rối, giờ cũng đứng thẳng dậy, ánh mắt chứa đầy vẻ đe dọa nhìn về phía Mẹ Thảo và Thảo. Hiếu vẫn đứng bất động, giữa ngã ba đường của sự hối hận và sợ hãi quyền lực của mẹ mình.
Mẹ Hiếu giận dữ bước tới một bước, tưởng chừng như muốn lao vào Mẹ Thảo để trừng trị. Mấy thanh niên nhà trai cũng rục rịch tiến lên, ánh mắt đầy vẻ đe dọa. Không khí căng như dây đàn, chỉ chờ một tia lửa là bùng nổ.
Nhưng đúng lúc ấy, Hiếu, người vẫn đứng bất động từ nãy đến giờ, bỗng nhiên đổ gục xuống. Anh quỳ sụp ngay tại chỗ, trước mặt Thảo và Mẹ Thảo, rồi không chút do dự bò tới, ôm chặt lấy chân Mẹ Thảo. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ lồng ngực anh, ngày càng lớn dần, như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Nước mắt anh giàn giụa, ướt đẫm cả ống quần của bà.
HIẾU
(Khóc nức nở, giọng lạc đi vì xúc động tột độ)
Mẹ ơi… Thảo ơi… Con xin mẹ! Con xin hai người! Xin mẹ hãy nghĩ lại! Con hứa… con hứa sẽ không để Thảo chịu khổ! Xin mẹ hãy tin con!
Anh ngước đôi mắt đỏ hoe, đầy nước mắt nhìn Mẹ Thảo, rồi lại quay sang Thảo, bàn tay vẫn siết chặt lấy ống quần bà, cầu xin trong tuyệt vọng. Hơi thở anh hổn hển, cả người run rẩy.
HIẾU
(Lặp lại, cố gắng kiềm chế tiếng khóc nhưng không thể, lời nói đứt quãng)
Con hứa sẽ bảo vệ Thảo, bảo vệ đứa con của chúng ta! Xin mẹ… xin Thảo… hãy cho con một cơ hội! Con không thể mất hai người được! Con xin hai người mà!
Mẹ Thảo sững sờ, bất động. Bà cúi nhìn Hiếu đang ôm chặt chân mình, rồi nhìn sang Thảo, người cũng đang ngạc nhiên tột độ. Đôi mắt Thảo, vốn đã ráo hoảnh vì khóc, giờ lại chứa đựng sự bối rối và một tia hy vọng mỏng manh. Mẹ Hiếu đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt trừng trừng nhìn đứa con trai đang quỳ lạy, như không tin vào cảnh tượng trước mắt. Vẻ mặt bà ta chuyển từ tức giận sang kinh hãi, rồi phẫn nộ tột cùng. Mấy thanh niên nhà trai đứng sau cũng nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ khinh thường và ngán ngẩm. Người trong xóm bắt đầu xì xào to hơn, không ai ngờ sự việc lại rẽ sang hướng này. Họ nhìn Hiếu bằng ánh mắt vừa thương hại vừa chế giễu.
Sân nhà Thảo, nắng gắt như đổ lửa, nhưng không bằng sự gay gắt trong ánh mắt của Mẹ Hiếu và sự căng thẳng trong không khí. Hiếu vẫn quỳ sụp dưới chân Mẹ Thảo, nức nở cầu xin, đôi vai run rẩy. Thảo đứng đó, ánh mắt bối rối xen lẫn tia hy vọng mỏng manh vẫn đang chực chờ. Mẹ Hiếu thì như muốn bốc hỏa, nhưng vẫn giữ vẻ mặt căm phẫn.
Mẹ Thảo cúi xuống, nhìn thẳng vào Hiếu. Đôi mắt bà vẫn kiên quyết, không hề nao núng trước những giọt nước mắt và lời cầu xin thống thiết của anh. Bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hiếu, nhưng cái chạm ấy không hề mang theo sự chấp thuận hay mềm lòng.
MẸ THẢO
(Giọng nói không chút cảm xúc, nhưng lại vang lên rõ ràng giữa tiếng khóc của Hiếu)
Hiếu… Con hãy đứng dậy đi.
Hiếu ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp, ngấn nước nhìn bà, như đang bấu víu vào một tia sáng cuối cùng. Anh lắc đầu nguầy nguậy, không chịu buông ống quần bà ra.
HIẾU
(Khóc nấc)
Con xin mẹ! Con không đứng dậy! Con sẽ quỳ ở đây cho đến khi mẹ đồng ý! Con hứa… con hứa sẽ làm mọi thứ để bảo vệ Thảo!
Mẹ Thảo rút tay về, ánh mắt vẫn giữ nguyên vẻ kiên định, không chút xao động. Bà nhìn sâu vào đôi mắt Hiếu, như muốn tìm kiếm một điều gì đó đã không còn ở đó từ rất lâu rồi.
MẸ THẢO
(Giọng vẫn điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự lạnh nhạt đến đáng sợ)
Con hứa? Con hứa sẽ bảo vệ Thảo? Ngay lúc này đây, trước mặt ta, trước mặt mẹ con, con đã không thể bảo vệ con bé. Con đã để nó đứng một mình chịu đựng những lời sỉ nhục, những yêu cầu vô lý. Con đã đứng nhìn con gái ta bị ép đi cổng hông.
Mẹ Thảo ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Mẹ Hiếu, người đang trừng mắt nhìn Hiếu đầy căm giận. Bà lại quay về phía Hiếu, lắc đầu khe khẽ.
MẸ THẢO
(Thở dài, giọng nói như một lời tuyên án cuối cùng)
Con không thể bảo vệ con gái ta ngay từ đầu, làm sao ta tin con sau này? Đứng dậy đi, Hiếu!
Lời nói của Mẹ Thảo như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào Hiếu, khiến anh sững sờ. Anh ngẩng đầu nhìn Mẹ Thảo, rồi nhìn Thảo, người đang đứng lặng như tờ, khuôn mặt tái nhợt vì những gì vừa nghe được. Tia hy vọng trong mắt Thảo vụt tắt, thay vào đó là nỗi thất vọng vô bờ bến.
MẸ THẢO
(Quay lưng, dứt khoát)
Chuyện đến đây là kết thúc rồi. Con và gia đình con hãy về đi.
Sân nhà Thảo chìm trong một sự im lặng chết chóc sau lời tuyên bố của Mẹ Thảo. Hiếu vẫn quỳ đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn theo bóng lưng Mẹ Thảo, khuôn mặt thất thần. Thảo đứng bất động, từng thớ thịt trong cơ thể như đông cứng lại, trái tim thắt lại trong nỗi đau đớn tột cùng.
Mẹ Hiếu, người đã nín nhịn bấy lâu, cuối cùng cũng không thể chịu đựng thêm nữa. Sắc mặt bà từ đỏ bừng chuyển sang tái mét, rồi lại tím ngắt vì tức giận. Bà lao tới, giật phắt lấy cánh tay Hiếu, lôi anh đứng bật dậy một cách thô bạo, không chút thương tiếc.
MẸ HIẾU
(Giọng gằn lên, đầy căm phẫn, lời lẽ như muốn xé toạc không khí)
Mày còn ở đó làm trò hề à? Đủ rồi! Đứng dậy ngay!
Hiếu lảo đảo đứng lên, đôi mắt vẫn ngấn nước, hoang mang nhìn Mẹ Hiếu.
MẸ HIẾU
(Tiếp tục mắng xối xả, giơ tay chỉ thẳng vào mặt Hiếu)
Mày làm tao mất mặt chưa đủ hay sao? Hết lần này đến lần khác! Tao đã dặn mày thế nào hả? Giờ thì hay rồi, cả thiên hạ người ta nhìn vào! Về ngay! Đừng để tao phải chịu thêm nhục nhã!
Bà siết chặt tay Hiếu, kéo anh quay gót một cách dứt khoát, hướng về phía cổng. Đoàn rước dâu, gồm mấy thanh niên nhà trai và những người thân khác, nhìn nhau bối rối rồi cũng vội vã nhốn nháo theo sau Mẹ Hiếu, ánh mắt quét qua Thảo và Mẹ Thảo với vẻ khinh thường rõ rệt.
Hiếu bị Mẹ Hiếu kéo đi, bước chân loạng choạng. Anh cố gắng quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Thảo. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt anh đầy rẫy sự hối lỗi, tuyệt vọng và cả sự bất lực. Anh muốn nói điều gì đó, muốn níu kéo, nhưng Mẹ Hiếu đã không cho anh cơ hội. Bà giật mạnh tay anh, buộc anh phải quay đi.
Thảo vẫn đứng đó, bất động. Ánh mắt tuyệt vọng của Hiếu như một lưỡi dao cứa vào tim Thảo. Cô nhìn theo bóng lưng anh khuất dần cùng đoàn người hối hả. Tiếng xì xào bàn tán của người trong xóm lại vang lên, to hơn, rõ hơn, như những mũi kim châm vào da thịt Thảo. Họ chỉ trỏ, thì thầm những lời lẽ nặng nề về số phận của Thảo, về cái đám cưới đã bị hủy bỏ ngay trước ngưỡng cửa.
Mẹ Thảo đứng kế bên Thảo, vẫn giữ vẻ mặt kiên nghị. Bà đưa tay nắm lấy tay Thảo, siết nhẹ, truyền cho Thảo một chút hơi ấm và sức mạnh giữa lúc cô đang chìm trong vực sâu của sự tuyệt vọng.
Thảo chỉ khóc không thành tiếng, nước mắt lã chã tuôn rơi làm nhòe đi hình ảnh cuối cùng của Hiếu và đoàn rước dâu đang dần khuất sau những con hẻm chật chội. Cảm giác trống rỗng mênh mang nuốt chửng Thảo, khiến cô như mất đi một phần linh hồn. Nỗi đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực, những giọt nước mắt mặn chát thấm vào khóe môi, mang theo vị đắng của sự bỏ rơi và tủi nhục. Thảo nhìn xa xăm, đôi mắt vô hồn dõi theo một khoảng không vô định, như thể cuộc đời cô cũng vừa tan biến theo những chiếc xe hoa kia.
Nhưng rồi, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào nỗi tuyệt vọng. Dưới lớp áo cưới trắng tinh, bụng Thảo khẽ đạp nhẹ một cái, như một lời an ủi thì thầm giữa giông bão. Khoảnh khắc ấy, sâu thẳm trong lòng Thảo, một sự nhẹ nhõm bất ngờ dâng lên. Cô nhận ra mình vừa thoát khỏi một gông cùm vô hình, một tương lai phải sống trong sự khinh miệt, dè bỉu của gia đình nhà chồng. Cảm giác được giải thoát, dù mong manh, cũng đủ để Thảo có thêm một chút sức lực để hít thở, để cảm nhận nhịp đập của sinh linh bé bỏng trong mình – nguồn sống duy nhất còn lại, một lời hứa của ngày mai.
Thảo vẫn đứng đó, mắt nhòe đi vì những giọt nước mắt chưa khô hẳn, nhưng sâu thẳm trong cô, ánh lên một tia sáng yếu ớt của sự giải thoát. Giữa sân nhà Thảo, Mẹ Thảo nhìn cảnh tượng con gái mình cô độc giữa đống đổ nát của một cuộc hôn nhân chưa kịp bắt đầu, trái tim bà thắt lại. Bà vội vàng bước tới, không nói một lời nào, chỉ dang rộng vòng tay ôm lấy Thảo.
Thảo, trong chiếc áo cưới trắng muốt giờ đây đã nhăn nhúm, lảo đảo ngã vào vòng tay ấm áp của mẹ. Nước mắt lại trào ra, không còn là nỗi uất ức hay tủi nhục, mà là những giọt nước mắt của sự yếu lòng được phép thể hiện, của một đứa trẻ tìm thấy nơi nương tựa vững chãi nhất. Mẹ Thảo ôm chặt lấy con gái, đôi tay run rẩy vuốt nhẹ mái tóc rối bời của Thảo, cảm nhận từng đợt run rẩy của con.
“Đừng lo con. Đừng lo nữa,” Mẹ Thảo khẽ thì thầm, giọng nói vừa kiên cường vừa xót xa. “Mẹ và con sẽ cùng vượt qua tất cả. Chỉ cần mẹ con mình có nhau.”
Lời nói của Mẹ Thảo như một dòng suối mát lành xoa dịu vết thương lòng của Thảo. Cô tựa đầu vào vai mẹ, hít sâu mùi hương quen thuộc, cảm nhận tình yêu thương vô bờ bến bao trùm. Không gian quanh hai mẹ con dường như ấm áp hẳn lên, xóa tan đi cái lạnh lẽo của sự khinh miệt vừa rồi. Mẹ Thảo siết chặt vòng tay hơn, lời hứa hẹn ấy không chỉ là an ủi mà còn là một cam kết sắt đá. Bà sẽ là chỗ dựa, sẽ là bức tường thành che chở cho Thảo và cả đứa cháu bé bỏng sắp chào đời.
Thảo không nói gì, chỉ gật đầu khe khẽ trong vòng tay mẹ. Một cảm giác bình yên lạ lùng len lỏi vào tâm hồn đang vụn vỡ của Thảo, như thể mọi giông bão đã tạm lắng xuống, và cô đã tìm thấy bến đỗ an toàn nhất.
Mẹ Thảo vẫn ôm chặt Thảo, nhưng đôi mắt bà đã dứt khoát nhìn về phía trước. Bà nhẹ nhàng tách khỏi vòng ôm, nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Thảo, không một lời nói.
Giữa Sân nhà Thảo, tiếng xì xào bàn tán của Người trong xóm vẫn chưa dứt hẳn. Những ánh mắt tò mò, phán xét dõi theo từng cử chỉ của hai mẹ con. Mấy thanh niên nhà trai vẫn đứng đó, vẻ mặt khinh khỉnh, thỉnh thoảng lại buông ra những lời cười cợt đủ nghe. Nhưng Thảo và Mẹ Thảo dường như không còn nghe thấy gì nữa. Cả thế giới thu nhỏ lại chỉ còn hai người họ.
Mẹ Thảo siết nhẹ tay Thảo, như một lời nhắc nhở không lời. Thảo ngẩng đầu lên, trong đôi mắt vẫn còn vương những giọt lệ, nhưng đã không còn vẻ cam chịu mà thay vào đó là sự kiên định lạ lùng. Cô gật đầu.
Họ quay lưng lại với đám đông ồn ào, với mâm quả dang dở, với chiếc Cổng hông nhà Thảo đã định sỉ nhục Thảo và với cả tương lai đổ vỡ mà Hiếu không dám đối mặt. Từng bước chân của hai mẹ con Thảo vững vàng, chậm rãi, nhưng đầy sức mạnh. Chiếc áo cưới trắng giờ đây không còn mang ý nghĩa của một đám cưới hạnh phúc mà là biểu tượng của một sự khởi đầu mới, không ràng buộc.
Thảo và Mẹ Thảo cùng nhau bước qua ngưỡng cửa Nhà Thảo, cánh cửa gỗ cũ kỹ khép lại, cắt đứt họ khỏi những lời phán xét và ánh nhìn soi mói. Bên trong căn nhà nhỏ, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà phủ lên những vật dụng quen thuộc. Không gian ấy tuy chật hẹp, nghèo nàn, nhưng lại là nơi an toàn nhất lúc này. Mẹ Thảo không nói một lời nào, chỉ ôm lấy Thảo một lần nữa, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc con. Thảo tựa vào vai mẹ, hít thở sâu, cảm nhận được hơi ấm và tình yêu thương vô điều kiện. Họ biết, một chặng đường mới đầy chông gai đang chờ đón phía trước, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả. Tình yêu thương và sự kiên cường của Mẹ Thảo sẽ là điểm tựa vững chắc nhất cho cô con gái đang mang nặng đẻ đau này.
Bên trong căn nhà nhỏ, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà phủ lên những vật dụng quen thuộc. Không gian ấy tuy chật hẹp, nghèo nàn, nhưng lại là nơi an toàn nhất lúc này. Mẹ Thảo không nói một lời nào, chỉ ôm lấy Thảo một lần nữa, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc con. Thảo tựa vào vai mẹ, hít thở sâu, cảm nhận được hơi ấm và tình yêu thương vô điều kiện. Họ biết, một chặng đường mới đầy chông gai đang chờ đón phía trước, nhưng chỉ cần có nhau, họ sẽ vượt qua tất cả. Tình yêu thương và sự kiên cường của Mẹ Thảo sẽ là điểm tựa vững chắc nhất cho cô con gái đang mang nặng đẻ đau này.
Thời gian trôi đi, chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ. Những ngày sau đó, Nhà Thảo tĩnh lặng hơn, không còn tiếng xì xào hay những ánh mắt dò xét. Mẹ Thảo dành hết tâm sức chăm sóc Thảo, chuẩn bị từng bữa ăn, động viên con gái vượt qua những mặc cảm và lo lắng. Thảo dần lấy lại tinh thần, sự kiên cường của Mẹ Thảo đã thắp lại ngọn lửa hy vọng trong cô. Ngày bụng Thảo lớn dần, Mẹ Thảo càng tỉ mỉ hơn trong từng cử chỉ. Bà không để Thảo phải động tay vào việc nặng, bà muốn con gái mình được hưởng những gì tốt đẹp nhất mà bà có thể mang lại.
Vào một buổi sáng đầu hè, Thảo vỡ òa khi đứa con bé bỏng chào đời bình an. Tiếng khóc của em bé trong Nhà Thảo như một bản hòa ca mới, xua tan mọi nỗi buồn và sự nặng nề của quá khứ. Mẹ Thảo, với đôi mắt rưng rưng, đỡ lấy cháu ngoại từ tay Thảo, gương mặt bà tràn ngập niềm hạnh phúc và sự biết ơn vô hạn. Bà đặt tên cho cháu là An, với mong muốn cuộc đời cháu sẽ luôn bình an, không gặp phải những sóng gió như mẹ mình.
Từ ngày có An, Nhà Thảo như được thổi một luồng sinh khí mới. Mẹ Thảo một tay chăm sóc Thảo trong cữ, một tay dỗ dành cháu ngoại. Dù tuổi đã cao, bà vẫn thức khuya dậy sớm, lo toan mọi việc. Những đêm An quấy khóc, bà kiên nhẫn bế ru, hát những câu hát ru ầu ơ mà ngày xưa bà từng hát cho Thảo nghe. Thảo nhìn mẹ, lòng dâng trào sự biết ơn. Cô đã chọn đúng, đã chọn gia đình, chọn tình yêu thương vô điều kiện của mẹ thay vì một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
Câu chuyện về hai mẹ con Thảo, về sự mạnh mẽ của người mẹ dám đứng lên bảo vệ con gái, về cô gái trẻ dũng cảm lựa chọn hạnh phúc và sự tự trọng, đã lan truyền khắp xóm, rồi đi xa hơn qua những lời kể truyền miệng. Không còn những lời xì xào phán xét, thay vào đó là sự ngưỡng mộ từ cộng đồng. Nhiều người phụ nữ tìm đến Nhà Thảo, muốn lắng nghe câu chuyện của họ, tìm thấy trong đó bài học về tình yêu thương, sự tự trọng và giá trị đích thực của người phụ nữ. Họ trở thành một biểu tượng của sự kiên cường và tình mẫu tử thiêng liêng.
Một năm sau, Nhà Thảo rộn ràng tiếng cười của bé An. Bé chập chững những bước đi đầu tiên, đôi mắt tròn xoe ngây thơ nhìn cuộc đời. Mẹ Thảo bế An trên tay, quay sang nhìn Thảo, gương mặt bà phúc hậu và bình yên lạ thường.
MẸ THẢO
(Cười hạnh phúc, siết nhẹ cháu vào lòng)
Con và cháu là niềm hạnh phúc lớn nhất của mẹ.
Thảo mỉm cười, nước mắt khẽ lăn dài trên má. Giờ đây, cô không còn là cô dâu tủi nhục ngày nào, mà là một người mẹ mạnh mẽ, tràn đầy tình yêu thương. Cô nhìn đứa con bé bỏng, nhìn mẹ mình, hiểu rằng cuộc đời đã ban tặng cho cô những món quà vô giá, đó là gia đình và sự bình yên trong tâm hồn. Sự hy sinh, tình yêu thương và lòng dũng cảm của Mẹ Thảo đã không chỉ cứu vớt cuộc đời Thảo mà còn gieo mầm một tương lai tươi sáng cho bé An. Dù không có một đám cưới trọn vẹn, nhưng Thảo đã có một gia đình đích thực, nơi tình yêu thương là nền tảng vững chắc nhất. Cô không hối hận vì những gì đã xảy ra, bởi chính những biến cố ấy đã giúp cô nhận ra giá trị thật sự của bản thân và ý nghĩa của hạnh phúc. Cuộc đời vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với sự đồng hành của Mẹ Thảo và nụ cười thơ ngây của An, Thảo tin rằng mọi khó khăn đều sẽ qua đi, để lại phía sau chỉ còn sự bình yên và yêu thương.

