Mẹ chồng lấy tông đơ thẳng tay cạo tóc con dâu vào ngày cưới rồi đuổi vào chùa nhưng những gì cô ấy làm trong 10 ngày sau đó khiến con trai bà phát điê–n, mẹ chồng phải khiếp sợ cầu xin rối rít…
Ngày cưới của Vy lẽ ra phải là ngày đẹp nhất đời cô.
Nhưng chỉ một tiếng sau khi trang điểm xong, cô đã phải đứng run rẩy trong phòng thay đồ của nhà trai, nhìn bà Thoa — mẹ chồng tương lai — mặt lạnh như băng.
Bà cầm cái tông đơ bật rẹt rẹt ngay trước mặt Vy.
“Nhà này thờ mẫu, làm dâu phải bỏ cái tính kiêu kỳ. Tóc dài là điềm xui, tao cạo cho mày để tẩy uế.”
Vy hét lên, chạy lùi lại, nhưng chồng cô — Hải — đứng ngay cửa, không nói gì, chỉ cắn môi.
Trong khoảnh khắc Vy tuyệt vọng nhất, bà Thoa xông tới, đè vai cô xuống, đưa tông đơ lên xoẹt một đường dài. 👇👇👇
Tiếng tông đơ rít lên sắc lẹm sau nhát cắt đầu tiên, kèm theo tiếng thét thất thanh của Vy. Bà Thoa phớt lờ hoàn toàn, tay trái đè chặt vai Vy chặn đứng mọi cử động giãy giụa, tay phải đưa tông đơ lướt dọc từ trán xuống gáy, những lọn tóc dài đen nhánh rơi lả tả xuống sàn gạch trắng, lộ ra mảng da đầu trắng hếu nổi rõ gân xanh dưới da mỏng của Vy.
Vy gào khóc, chân đạp loạn xạ vào chân Bà Thoa, giọng nghẹn đắng: “Bà Thoa ơi, xin bà tha cho Vy, tóc này Vy nuôi 5 năm rồi, xin bà đừng cạo nữa, Vy xin bà…” Mỗi câu van xin lại kèm theo tiếng nấc đứt quãng, nước mắt hòa lẫn mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt Vy.
Hải vẫn đứng tựa lưng vào khung cửa phòng thay đồ, đầu cúi gằm nhìn xuống mũi giày, hàm răng cắn chặt vào môi dưới đến bật máu, vị tanh lạt lan ra đầu lưỡi nhưng Hải không dám buông lỏng một chút. Trong lòng Hải giằng xé dữ dội, nhưng chỉ cần ngẩng lên nhìn ánh mắt sắc lạnh của Bà Thoa, Hải lại cúi đầu thấp hơn.
Bà Thoa dừng tay một giây, quát vang trong phòng hẹp: “Cứ để tao làm xong, đứa nào chống đối là đi ở chùa luôn.” Nói rồi Bà Thoa lại đưa tông đơ lướt khắp đầu Vy, những vệt da trắng hếu hiện ra ngày càng nhiều, lấm tấm chút máu nhẹ do lưỡi tông đơ kẹp vào da đầu mỏng của Vy.
Vy tuyệt vọng tột độ, người mềm nhũn ra trên ghế, không còn sức gào thét, chỉ còn tiếng khóc nức nở nhỏ dần. Hải day dứt siết chặt tay thành nắm đấm, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến tím tái, nhưng vẫn không dám bước lên một bước, không dám nói một lời can ngăn.
Bà Thoa tắt công tắc tông đơ, tiếng rít sắc lẹm bỗng ngắt quãng, chỉ còn tiếng thở hổn hển của Vy vang vọng trong phòng thay đồ chật hẹp. Bà đẩy mạnh vai Vy, thả Vy ngã ngửa ra lưng ghế, mái tóc đã trọc lốc lộ rõ dưới ánh đèn led trắng xóa chiếu thẳng xuống, những vết xước nhỏ do lưỡi tông đơ cạo sát lấm tấm máu đọng trên da đầu trắng hếu của Vy.
Bà Thoa quay sang bàn trang điểm, cầm lấy chiếc váy cưới đỏ rực vừa được chuẩn bị sẵn, ném mạnh thẳng vào mặt Vy. Tiếng vải sột soạt kèm tiếng “bốp” vang lên khi chiếc váy đập vào má Vy, trượt xuống lòng Vy.
Bà Thoa gằn giọng, từng chữ bật ra đầy uy quyền: “Cút ngay lên chùa Ba Vàng ở, đừng có dám về nhà này nữa.”
Vy run rẩy đưa tay gom chiếc váy cưới rơi xuống chân, đầu cúi gằm, mái tóc trọc lốc lộ rõ dưới ánh đèn khiến Vy cảm thấy nhục nhã tột cùng. Vy ngẩng đầu, ánh mắt đẫm nước nhìn thẳng sang Hải, mong Hải lên tiếng can ngăn, mong Hải đứng ra bảo vệ mình.
Hải vẫn đứng tựa lưng vào khung cửa, thấy ánh mắt của Vy hướng sang, Hải lập tức quay mặt đi hướng cửa sổ, vai hơi run lên nhưng không nói một lời, không nhìn Vy thêm lần nào.
Vy thấy hành động của Hải, mọi hy vọng tan vỡ hoàn toàn. Vy ôm chặt mặt bằng hai bàn tay run rẩy, tiếng khóc nức nở vỡ òa trong phòng thay đồ, vai Vy rung lên bần bật, cảm giác nhục nhã, tủi hờn dâng trào tới đỉnh điểm, không còn chút sức lực nào để phản kháng.
Tiếng nức nở của Vy vỡ òa thành những hơi thở dồn dập, bờ vai cô rung lên bần bật khi trượt khỏi ghế. Bàn chân trần chạm xuống nền gạch lạnh, tà áo dài cưới đỏ rực — bị bà Thoa ném mạnh làm rách tay áo — bám chặt lấy thân hình run rẩy của Vy. Mệnh lệnh của bà Thoa vẫn văng vẳng bên tai: “Cút ngay lên chùa Ba Vàng ở, đừng có dám về nhà này nữa.” Vy liếc sang cửa, bóng dáng Hải vẫn quay lưng, bờ vai căng cứng nhưng anh không hề ngoảnh lại nhìn cô lần nào.
Vy tự đẩy mình đứng dậy, đôi chân run rẩy đến mức suýt ngã. Cô bám chặt mép bàn trang điểm, da đầu trọc lốc nhói đau khi một giọt máu từ vết xước do tông đơ cạo để lại lăn dài xuống trán. Cô không lau đi. Cô loạng choạng bước ra khỏi phòng thay đồ, đi ngang qua sảnh tiệc cưới vắng lặng, những cánh hoa hồng rụng rơi dính chặt vào bàn chân trần. Cổng chính nhà trai kẽo kẹt mở, cơn mưa tầm tã lập tức ập xuống người cô.
Nước mưa thấm ướt cô trong tích tắc, tà áo dài rách nặng trĩu nước, lớp vải đỏ dần loang ra những vệt hồng nhạt trên da. Da đầu trọc lốc ướt sũng, những vết xước nhỏ bỏng rát khi nước mưa rửa qua. Vy đi dọc lề đường, bàn chân trần đau nhói vì những viên sỏi sắc, cứ thấy xe máy đi qua là giơ tay run rẩy vẫy.
Một chiếc xe ôm màu xanh dừng lại bên cạnh cô. Người lái xe, một người đàn ông mặc áo mưa nhựa ố vàng vì thời gian, ngoái đầu nhìn khi Vy leo lên yên sau. Ánh mắt ông lướt qua mái tóc trọc ướt sũng của Vy, đôi lông mày hơi nhướng lên nhưng không hỏi gì.
Vy siết chặt thanh sắt phía sau yên xe, các khớp ngón tay trắng bệch. Nước mắt hòa lẫn với nước mưa trên mặt, lồng ngực cô thắt lại vì cơn căm hận sắc lẹm đến nghẹt thở. Nụ cười khinh bỉ của bà Thoa, sự im lặng của Hải, lưỡi tông đơ lạnh lẽo áp lên da đầu — từng chi tiết đều khắc sâu vào tâm trí cô. Cô sẽ không quên. Cô sẽ không tha thứ.
Người lái xe chỉnh lại gương chiếu hậu, giọng nói gầm gừ qua tiếng mưa. “Cháu đi chùa Ba Vàng à? Trời mưa thế này sớm quá nhỉ.”
Vy gật đầu một cái, môi mím chặt thành một đường mỏng. Cô không nói một lời, chỉ nhìn chăm chăm vào con đường mờ mịt mưa phía trước khi chiếc xe ôm rồ ga hướng về ngọn đồi nơi chùa Ba Vàng sừng sững trong màn sương xám.
Chiếc xe ôm lảo đảo dừng bánh trước cổng gỗ của chùa Ba Vàng, mái ngói đỏ thẫm của ngôi chùa sừng sững trong màn mưa xám xịt. Người lái xe ngoái đầu lại, giọng nói vẫn gầm gừ qua tiếng mưa: “Đến rồi đó cháu, chùa này hay mở cửa đêm lắm, cháu cứ vào nhé.”
Vy gật đầu nhẹ, bàn chân trần vẫn đau nhói khi chạm xuống nền gạch ướt trước cổng. Tà áo dài cưới rách nặng trĩu nước, bết sát vào thân hình run rẩy của Vy. Da đầu trọc lốc ướt sũng, vết xước do tông đơ cạo để lại đã khô lại thành mảng máu đen mờ trên trán.
Một vị sư thầy mặc áo nâu sồng, tay cầm chiếc ô vàng bước ra từ hành lang chùa, ánh mắt dừng lại trên mái tóc trọc của Vy, rồi trượt xuống tà áo dài cưới rách nát. Sư thầy thở dài, giọng hiền từ: “Con từ đâu đến thế? Sao lại gặp cảnh này?”
Vy không đáp, chỉ cúi gằm nhìn xuống bàn chân trần dính đầy bùn đất. Sư thầy lắc đầu, chỉ tay về phía dãy nhà phía sau chính điện: “Thôi, vào nhà khách nghỉ đi. Trời lạnh thế này, con ở lại đây tạm thời nhé, sư sẽ báo ban quản lý sau.”
Sư thầy dẫn Vy đi qua hành lang lát gạch, mùi hương nhang trầm thoang thoảng trong gió mưa. Nhà khách nằm khuất sau bụi cây, nhỏ hẹp với một chiếc chiếu cói trải sẵn trên nền gạch, góc phòng đặt một bàn thờ Phật nhỏ, phía trên treo một chiếc gương soi cũ kỹ viền nhựa vàng. Sư thầy chỉ vào chiếc chiếu: “Con nghỉ ở đây nhé, tối có gì cần cứ gọi sư.” Rồi quay bước đi, đóng nhẹ cửa lại.
Vy ngồi bệt xuống nền gạch, đôi mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu trong gương soi. Mái tóc trọc lốc, những vết xước nhỏ trên da đầu, gương mặt nhợt nhạt vì mưa lạnh hiện rõ trong khung kính mờ. Cơn căm hận sắc lẹm bùng cháy trong lồng ngực Vy, hình ảnh bà Thoa cầm tông đơ ấn lên da đầu, Hải đứng cửa phòng thay đồ cắn môi bất động hiện lại rõ mồn một.
Vy lấy điện thoại từ ngực áo, màn hình nhòe nước mưa nhưng vẫn sáng lên. Vy bắt đầu gõ từ khóa: “Gia đình bà Thoa”, “Tài sản bà Thoa”, “Bí mật gia đình bà Thoa”. Từng dòng thông tin hiện ra: khu biệt thự triệu đô ở trung tâm, hệ thống xưởng gỗ lớn nhất tỉnh, những giấy tờ thừa kế của người chồng quá cố, cho đến một mẩu tin cũ giấu kín về một vụ tranh chấp đất đai năm xưa không ai ngờ tới.
Vy siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Vy tự nhủ, giọng khẽ nhưng sắc lạnh như dao cạo: “10 ngày thôi, bà sẽ phải trả giá gấp trăm lần.”
Màn đêm vẫn bao trùm chùa Ba Vàng, chỉ có ánh đèn dầu le lói từ hành lang chính điện hắt qua khe cửa phòng khách. Vy ngồi bệt trên chiếu cói suốt đêm, nắm đấm siết chặt đến khi móng tay bật máu, lời thề trả thù vẫn văng vẳng bên tai. Chuông chùa bất chợt ngân vang, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng: 4 giờ sáng.
Vy bật dậy, vuốt phẳng tà áo nâu sồng sư thầy để lại tối qua. Đầu trọc lốc ngứa ran chỗ vết xước do tông đơ cạo, Vy lướt nhẹ đầu ngón tay lên da đầu, hình ảnh bà Thoa cầm tông đơ ấn mạnh vào tóc, Hải đứng dựa khung cửa phòng thay đồ nhà trai cắn môi bất động hiện rõ mồn một. Vy lập tức xóa sạch vẻ căm hận trên mặt, thay bằng nét hiền từ, thuần khiết rồi bước ra khỏi phòng.
Sư thầy đang đứng trước chính điện, tay cầm mõ gỗ. Thấy Vy đến, sư thầy gật đầu mỉm cười: “Con dậy sớm thế, cùng tụng kinh sáng nay nhé.”
Vy chắp tay bái lạy Phật, giọng nhỏ nhẹ hòa theo tiếng tụng kinh của sư thầy. Hai tiếng đồng hồ tụng kinh, Vy cúi đầu kính cẩn, mỗi động tác bow sâu đều chuẩn chỉnh, không một chút nôn nóng. Xong buổi tụng kinh, sư thầy đưa cho Vy một cây chổi tre: “Sân chùa đầy lá rụng sau cơn mưa đêm qua, con quét giúp sư nhé.”
Vy gật đầu nhận chổi, quét từng cụm lá rụng gọn gàng vào góc sân. Dáng đi thẳng tắp, nét mặt bình thản, vài vị sư đi ngang nhìn Vy thì thầm với nhau nhưng Vy không ngẩng lên, tiếng chổi quét sàn đá vang đều đặn.
Sư thầy đứng dưới gốc cây bồ đề quan sát Vy suốt buổi, đến khi Vy quét xong toàn bộ sân chùa, sư thầy bước tới vỗ vai Vy: “Cô gái này có duyên với Phật, ở lại chùa sẽ tu tốt.”
Vy ngẩng lên mỉm cười, khóe mắt hơi nhếch tạo vẻ hiền lành. Nhưng trong lòng Vy đã tính toán từng bước: biệt thự triệu đô của bà Thoa, hệ thống xưởng gỗ lớn nhất tỉnh, mẩu tin cũ về vụ tranh chấp đất đai năm xưa. Mọi hành động ngoan đạo này chỉ là vỏ bọc, để bà Thoa và Hải mất cảnh giác. Chỉ cần 10 ngày.
Điện thoại trong túi áo nâu rung lên, Vy lấy ra, màn hình sáng lên hiện tên Hải. Chuông reo ba hồi, Vy lướt nhẹ ngón tay từ chối cuộc gọi. Vy mở ứng dụng nhắn tin, gõ nhanh: “Anh yên tâm, em sẽ không về nhà đó nữa.” Bấm gửi xong, Vy tắt nguồn điện thoại, cất lại vào túi. Sư thầy vẫn đang mỉm cười nhìn Vy, không hề hay biết những toan tính lạnh lùng ẩn sau vẻ ngoài ngoan đạo của Vy.
Vy cúi đầu đáp lễ sư thầy, dáng vẻ vẫn nhu hòa như nước, rồi xin phép về phòng nghỉ trưa. Bước vào căn phòng hẹp tối nằm khuất sau chính điện, Vy khóa chặt cửa, kéo rèm che kín khe sáng. Từ túi áo may kín bên trong tà áo nâu, Vy lôi ra một chiếc điện thoại phím bấm cũ kỹ, lắp sẵn sim mới chưa đăng ký danh chính, mua từ ngày thứ ba sau khi bị đuổi lên chùa.
Đầu ngón tay Vy lướt nhanh trên bàn phím, dừng lại ở dãy số 10 chữ số cô chép ra từ tờ hồ sơ tranh chấp đất đai năm xưa của nhà họ Thoa. Chuông reo hai hồi, đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm đục, đầy cảnh giác: “Ai đấy?”
“Cháu là Vy, cháu gái từng làm việc trong phòng tài chính công ty bất động sản nhà Hải. Chú Tư phải nhớ chuyện chú bị bà Thoa lừa mất thửa đất ven sông năm ngoái chứ ạ?” Vy hạ giọng, mắt híp lại quan sát khe cửa sổ, đảm bảo không có sư thầy hay phật tử nào đi ngang qua.
Đầu dây bên kia im lặng năm giây, rồi giọng chú Tư đanh lại: “Cháu biết gì về việc đó? Muốn gì?”
“Cháu có đủ bằng chứng bà Thoa tham ô quỹ công ty, chiếm đoạt tài sản cổ đông. Chú nắm 10% cổ phần, chắc chắn không muốn số tiền lẽ ra thuộc về chú bay sạch vào túi riêng của bà ta đâu. Cháu muốn gặp chú, giao bằng chứng tận tay. Quán cà phê nhỏ cạnh cổng chùa Ba Vàng, 2 giờ chiều nay, chú đến nhé.”
Chú Tư đáp gọn lỏn: “Được, chú sẽ đến.”
2 giờ chiều, Vy đội mũ nón lá, kéo thấp tà áo nâu che nửa khuôn mặt, đi bộ năm phút từ chùa đến quán cà phê. Quán vắng khách, chỉ có chú Tư ngồi ở bàn góc khuất, mặc sơ mi cũ bạc màu, tay cầm ly cà phê đen. Vy kéo ghế ngồi đối diện, không chào hỏi, lấy từ trong ngực áo một phong bì dán kín đặt lên bàn.
Chú Tư mở phong bì, lấy ra chồng giấy tờ: bảng kê chuyển khoản giả mạo, hóa đơn mua sắm khống, chữ ký của bà Thoa phê duyệt rút tiền quỹ công ty đem đầu tư vào xưởng gỗ riêng. Đôi tay chú run nhẹ, gân xanh nổi lên ở cổ tay. Chú ngước nhìn Vy, ánh mắt sắc lạnh như dao cau: “Mấy thứ này thật?”
“Cháu lấy từ két sắt văn phòng bà Thoa trước ngày cưới, chú cứ kiểm tra đi. Chỉ cần chú mang ra đại hội cổ đông tháng tới, bà ta sẽ mất hết chức vụ.” Vy nhếch môi, nụ cười mãn nguyện lướt qua rồi biến mất nhanh chóng.
Chú Tư siết chặt chồng bằng chứng, gật đầu chậm rãi, âm thanh trầm đục vang lên: “Cháu có bằng chứng này, chú sẽ giúp cháu lật đổ bà ta.”
Vy gật đầu lướt qua, kéo mũ nón lá thấp hơn che kín nửa khuôn mặt, đứng dậy rời quán cà phê. Bước chân cô nhanh nhẹn, không ngoảnh lại dù nghe thấy tiếng ghế kéo sột soạt phía sau chú Tư. Năm phút đi bộ dọc con đường đất lộng gió, Vy quay lại căn phòng hẹp tối sau chính điện Chùa Ba Vàng, khóa chặt cửa, kéo rèm che kín khe sáng như mọi khi.
Chiếc điện thoại phím bấm cũ kỹ lại được lôi ra từ túi áo may kín. Vy mở ngăn kéo gỗ cũ nát dưới chân giường, lấy ra một phong bì cũ chứa sẵn mấy tấm ảnh in sẵn: bà Thoa đứng trước bàn thờ mẫu trong nhà trai, trang phục lộng lẫy, hai bên bày biện đầy vàng mã, rượu ngoại, thuốc lá nhập khẩu đắt tiền, phía dưới ghi rõ ngày tháng chụp, địa điểm là nhà riêng của gia đình bà Thoa. Đó là những tấm ảnh Vy chụp lén bằng điện thoại chính của mình trước ngày cưới, khi cô còn được phép lui tới nhà trai chuẩn bị đám cưới.
Vy mở trình soạn thảo văn bản trên điện thoại, gõ vội mấy dòng chữ nguệch ngoạc, đổi giọng văn sao cho thật thô cứng, giống hệt văn phong của một người dân làng bất mãn: “Kính gửi Ủy ban nhân dân xã. Tôi xin tố cáo bà Thoa, ngụ tại thôn X, xã Y, thường xuyên tổ chức nghi lễ thờ mẫu trái phép tại tư gia, lừa đảo tiền công đức của dân làng với lý do làm lễ cầu an, cầu phước nhưng thực chất chiếm đoạt cho cá nhân. Kèm theo thư là hình ảnh bà Thoa cúng tế vật phẩm đắt tiền, chứng minh hoạt động phi pháp này là có thật. Mong cơ quan chức năng sớm vào cuộc kiểm tra.”
Vy kiểm tra lại hai lần, chắc chắn không để lộ bất kỳ dấu vết cá nhân nào, rồi bấm gửi vào hòm thư công cộng của Ủy ban nhân dân xã, địa chỉ cô đã tra cứu kỹ từ ngày thứ năm sau khi lên chùa. Chưa đầy mười phút sau, điện thoại rung lên, hiển thị thông báo: “Thư đã gửi thành công.”
Cùng lúc đó, tại trụ sở Ủy ban nhân dân xã, một cán bộ trẻ đang mở hòm thư công cộng, nhìn thấy lá thư nặc danh gửi tới. Anh ta mở đính kèm, thấy rõ hình ảnh bà Thoa đứng cạnh bàn thờ mẫu đầy vật phẩm đắt tiền, lông mày nhíu chặt. Một cán bộ cấp trên đi ngang qua, anh ta vội đưa lá thư và hình ảnh lên trình bày. Cán bộ cấp trên nhìn qua, gật đầu dứt khoát: “Sẽ cử người xuống kiểm tra ngay hôm nay.”
Vy nhìn dòng thông báo “Gửi thành công” trên màn hình điện thoại, nụ cười đắc ý nở rộng khóe môi. Cô khóa màn hình, cất điện thoại vào chỗ cũ, nằm dài lên giường chiếu cũ, nhìn lên trần nhà nứt nẻ, thầm nghĩ: “Bà Thoa, chờ đấy.”
Chưa đầy hai tiếng đồng hồ sau, tiếng gõ cửa đanh thép vang lên giữa không gian tĩnh lặng trong nhà bà Thoa, nơi bà vừa hoàn tất nghi lễ cúng bái sáng sớm, mùi hương trầm còn ngào ngạt quanh phòng thờ mẫu. Bà Thoa lau vội đôi tay dính đầy mỡ gà, bước ra cửa, đôi mắt sắc lạnh mở to khi thấy ba cán bộ xã đứng trước sân, áo sơ mi phẳng phiu, trên tay cầm tập hồ sơ dày cộm.
“Các anh đến nhà có việc gì mà không báo trước?” Bà Thoa vuốt lại tà áo dài lụa tím, giọng điệu đầy quyền uy, thói quen cậy thế gia đình thờ mẫu lâu đời khiến bà chẳng mảy may e dè.
Cán bộ dẫn đầu giơ thẻ ngành lên, giọng trầm: “Chúng tôi nhận được tố giác bà tổ chức hoạt động thờ tự trái phép, lừa đảo tiền công đức tại tư gia. Xin mời bà hợp tác, dẫn chúng tôi vào kiểm tra phòng thờ mẫu ngay lập tức.”
Bà Thoa sững sờ, máu dồn lên mặt, giọng gào thét ngay lập tức: “Tôi thờ Phật tổ, các anh không được xúc phạm! Các anh có biết gia đình tôi là ai không? Dám ập vào nhà dân như vậy?”
Hải vừa từ trong nhà bước ra, nghe tiếng mẹ gào, dừng bước, đôi mày nhíu chặt. Hải đứng sát tường, nhìn mẹ đang gào to, tay vung vẩy chỉ trỏ vào mặt cán bộ, lòng bắt đầu nảy sinh nỗi lo lắng. Lần đầu tiên Hải thấy mẹ mất hết khí thế thống trị thường ngày, giọng nói run rẩy dù vẫn cố gồng mình.
Cán bộ không nhường bước, dẫn theo hai đồng nghiệp xông thẳng vào phòng thờ mẫu. Bà Thoa lao theo, chân vấp phải bậc thềm suýt ngã, gào lên: “Các anh không được chạm vào bất cứ thứ gì ở đây! Đó là đồ cúng của thần linh!”
Trên bàn thờ, vàng mã xếp chồng, rượu ngoại chai đắt tiền, thuốc lá nhập khẩu đầy ắp hai bên, đúng như những tấm ảnh Vy đã gửi đi trước ngày cưới. Cán bộ lập biên bản ghi chép vội vã, ra dấu cho người đi cùng mang túi ni lông lớn thu gom toàn bộ vật phẩm đắt tiền: chai rượu nghìn đô, thuốc lá lậu, vàng mã không rõ nguồn gốc.
“Tất cả vật phẩm này sẽ bị tịch thu để phục vụ điều tra,” cán bộ dẫn đầu nói, đưa tờ biên bản xử phạt cho bà Thoa ký. “Bà đã vi phạm quy định về hoạt động tín ngưỡng tại tư gia, chịu phạt 30 triệu đồng, buộc dừng ngay mọi nghi lễ không phép.”
Bà Thoa đẩy mạnh tờ biên bản, giấy bay tán loạn trên sàn: “Tôi không ký! Các anh hãy nhìn xem, đây là thờ Phật, là phước đức cho dân làng! Các anh đang phạm tội đấy!”
Hải bước tới, nắm nhẹ tay mẹ, giọng khẽ: “Mẹ, bình tĩnh…” Bà Thoa giật tay, mắt đỏ hoe nhìn Hải: “Mày đứng đó làm gì? Không mau đuổi bọn họ đi!”
Hải đứng im, nhìn mẹ hỗn loạn, lòng lo lắng dâng lên tột độ. Hải nhớ lại cảnh mẹ cạo trọc đầu Vy ngay trong phòng thay đồ nhà trai, Hải đứng cửa cắn môi không can ngăn, giờ đây quyền lực của mẹ bị đe dọa ngay trước mắt, Hải lại tiếp tục đứng im.
Bà Thoa run rẩy, nhìn những vật phẩm tâm linh bị nhét vào túi, biên bản xử phạt nằm dưới sàn. Bà Thoa nhận ra quyền lực mình vốn tự hào, từng khiến Vy phải cạo đầu, phải lên chùa ở, giờ đây đang bị tước đi từng mảnh. Nỗi sợ hãi trỗi dậy, bà Thoa biết có kẻ đã tố giác mình, mà kẻ đó chắc chắn biết rõ mọi ngóc ngách trong nhà bà.
Cán bộ thu dọn xong, dẫn người rời đi, để lại căn nhà tĩnh lặng dường như chỉ còn tiếng thở dốc của bà Thoa. Hải đứng cạnh mẹ, nhìn tay bà đang run lẩy bẩy, lần đầu tiên thấy người phụ nữ từng lộng hành ấy nhỏ bé đến thế. Bà Thoa ngồi phịch xuống ghế, nhìn bàn thờ trống trải, thầm nghĩ: “Kẻ nào dám làm chuyện này? Sẽ không tha cho hắn.”
Bà Thoa đứng dậy, hất tay Hải ra, mắt long lên sòng sọc. Bà ta lảo đảo bước ra khỏi phòng thờ, thay vội bộ áo dài lụa bằng bộ vest quyền lực, lái xe thẳng tới trụ sở công ty.
Tại phòng họp lớn, không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Chú Tư đứng trên bục, tay cầm tập hồ sơ dày cộm. Các cổ đông ngồi kín phòng, xì xào bàn tán.
Bà Thoa đẩy mạnh cửa, giày cao gót gõ đanh thép trên sàn gỗ.
“Bà Thoa: Chú Tư, ông dám gọi đại hội bất thường khi tôi chưa cho phép? Ai cho ông quyền?”
Chú Tư cười nhạt, đưa tập hồ sơ lên.
“Chú Tư: Bà Thoa, bà đang bận lo chuyện thờ cúng thì tôi thay bà lo việc công ty. Đây là sao kê trong 6 tháng qua. Bà rút 10 tỷ từ quỹ dự phòng, ghi là chi phí sửa chữa, nhưng thực tế là mua vàng mã, rượu ngoại và đút lót cho mấy đền phủ. Bà coi công ty này là ngân hàng riêng cho mấy ông thần à?”
Các cổ đông nháo nhác xem tài liệu. Có người tháo kính lau liên tục vì sốc trước những hóa đơn ghi rõ tiền quỹ chuyển vào các lễ hội thờ mẫu xa hoa.
Bà Thoa gào lên, tiếng thét chói tai vang vọng khắp phòng họp:
“Bà Thoa: Mày lừa lọc tao! Công ty này là của tao! Tao xây dựng nó từ đôi bàn tay trắng! Tao định đoạt tất cả!”
Chú Tư giơ tay, im lặng bao trùm.
“Chú Tư: Biểu quyết bãi nhiệm chức Chủ tịch HĐQT của bà Thoa. Ai đồng ý giơ tay.”
Một rừng tay giơ lên nhanh chóng. Không một tiếng phản đối. Quyền lực mà bà Thoa gầy dựng bao năm qua tan biến chỉ trong tích tắc.
Hải đứng ở góc phòng, lưng tựa vào tường, nhìn mẹ mình từ một vị thế quyền uy tối cao bỗng chốc trở thành kẻ thất thế. Tim Hải đập thình thịch, tay run cầm cập, chiếc bút trong tay rơi xuống đất kêu “cạch” trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Bà Thoa quỵ xuống ghế, mặt tái mét, nhìn những tờ biên bản bãi nhiệm được ký thông qua.
“Bà Thoa: Tao sẽ dìm chết tụi bay… tụi bay sẽ không thoát…”
Hải nhìn mẹ, lòng thắt lại. Mọi thứ sụp đổ quá nhanh, từ cái ngày đám cưới cạo đầu vợ cho đến giờ, gia đình Hải đã mất hết.
Hải đứng lặng người trong phòng họp vắng vẻ, tiếng giày cao gót của bà Thoa khuất dần ở hành lang đã để lại một khoảng không ngột ngạt. Sự nghiệp cả đời bà ấy tan tành chỉ trong một buổi chiều, gia tộc thờ mẫu uy quyền giờ đây chỉ còn là một cái vỏ rỗng. Trong cơn mông lung, Hải chợt nhớ lại ánh mắt thâm thù của Chú Tư khi ông ta công bố chứng cứ. Ai? Ai đã cung cấp những thứ đó?
Anh lấy điện thoại, bấm số thư ký với đôi tay run rẩy.
“Tìm cho tôi xem ai là người đầu tiên liên hệ với Chú Tư về khoản tiền 10 tỷ. Ngay lập tức!”
Vài phút sau, một cái tên hiện lên trên màn hình khiến máu trong người Hải như ngưng đọng. Vy.
Hải nổ máy, chiếc xe lao đi như mũi tên. Anh không về nhà, cũng chẳng quay lại công ty. Anh đạp chân ga thẳng tiến lên Chùa Ba Vàng. Cơn thịnh nộ trào lên tột độ. Vy, người anh từng thề yêu thương, kẻ anh đã phó thác cả đời, lại là người đâm lén sau lưng gia đình anh.
Đến chùa, không khí thanh tịnh nhưng với Hải giờ đây chỉ là sự tĩnh lặng đáng sợ. Anh tìm thấy Vy ngay phía sau chính điện. Cô đang quét những chiếc lá vàng rụng, dáng vẻ nhỏ bé nhưng kiên định giữa sương chiều.
Hải dừng xe, lao đến, tiếng thét vang vọng giữa không gian thiền môn:
“Vy! Mày điên rồi! Tao đã yêu mày mà! Sao mày có thể lạnh lùng hại mẹ tao như thế?!”
Vy dừng tay, ngẩng đầu nhìn Hải. Đôi mắt cô trong veo, không một chút dao động trước gương mặt đỏ bừng vì giận dữ của chồng.
“Anh đứng nhìn mẹ cạo tóc tao ngày cưới,” Vy cất giọng, lạnh lùng như mùa đông. “Giờ lấy tư cách gì để nói yêu tao?”
Hải khựng lại, lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Ký ức ngày cưới ùa về—cảnh bà Thoa dùng tông đơ cạo trọc đầu cô ngay trong phòng thay đồ nhà trai, còn anh chỉ biết đứng tựa cửa, cắn môi nhìn mọi sự tàn bạo diễn ra trước mắt.
Hải thở hắt ra, bờ vai run rẩy. Vy quay lưng lại, chiếc chổi quét những chiếc lá vàng phát ra tiếng sột soạt đều đặn. Hảimở miệng, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Cuối cùng, Hải quay người, bước đi chân nặng như đeo chì, để lại Vy giữa sân chùa vắng lặng.
Hải lao lên xe ô tô, tay siết chặt vô lăng đến mức khớp xương trắng bệch. Điện thoại reo liên tục trong túi, Hải rút ra, màn hình hiển thị cuộc gọi từ số lạ. Hải bấm nghe, giọng người đàn ông bên kia cất lên gấp gáp: “Bà Thoa đang ở dinh thự, bà ấy vừa nhận được thông báo tịch thu tài sản, đang hỗn loạn lắm!”
Hải đạp chân ga, chiếc xe lao đi như điên dại. Mười lăm phút sau, Hải đỗ xe sầm sập trước cổng dinh thự. Cổng sắt đã bị niêm phong, tấm bảng thông báo tịch thu nhà của cơ quan chức năng dán ngay ngắn ở giữa. Hải đẩy cửa bước vào, sân nhà vương vãi các giấy tờ, bát đĩa vỡ nát.
Bà Thoa ngồi bệt giữa sàn phòng khách, mái tóc búi cao rối loạn, gương mặt nhăn nhó vì khóc. Trước mặt Bà Thoa là tập hồ sơ dày cộm, trang đầu là thông báo phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng và tịch thu bất động sản của gia tộc. Bà Thoa run rẩy lật các trang giấy, đôi mắt đỏ hoe dừng lại ở bản sao bằng chứng Vy đã cung cấp cho Chú Tư hôm trước.
Bà Thoa nhận ra ngay các con số, chữ ký trên đó đều là giả mạo, Vy đã đánh tráo tài liệu từ trước khi liên hệ với Chú Tư. Bà Thoa lật nhanh từng trang, tìm kiếm dấu vết chứng minh tính giả mạo, nhưng tất cả đều được làm quá hoàn hảo, không một kẽ hở. Điện thoại Bà Thoa reo, số của Chú Tư hiện lên màn hình. Bà Thoa bấm nghe, giọng Chú Tư lạnh lùng vang lên: “Bà Thoa à, bản gốc bằng chứng đã được nộp lên tòa, thủ tục tịch thu đang được triển khai, không thể rút lại được đâu.”
Bà Thoa gào lên, tiếng gào xé tai vang khắp căn phòng. Bà Thoa ngồi bệt xuống đất, tay bấu vào sàn gạch đến mức trầy da, máu rỉ ra ở đầu ngón tay. “Tao hối hận lắm, sao tao lại đối xử với mày như thế…” Bà Thoa gào khóc, nước mắt chảy ròng ròng, “Tao cạo trọc tóc mày ngày cưới, đuổi mày lên chùa Ba Vàng, tao coi mày như con đầy tớ… Giờ tao mất tất cả, tao đáng đời!”
Hải đứng sát cạnh Bà Thoa, gương mặt không còn chút biểu cảm người thường. Mái tóc Hải rối bù, đôi mắt trợn trừng, miệng nở nụ cười điên dại. Tiếng cười của Hải vang lên, lẫn trong tiếng khóc của Bà Thoa, ghê người đến rợn tóc gáy. Hải lắc lư người qua lại, tay chỉ vào đống giấy tờ vương vãi dưới đất, cười lớn: “Mẹ thấy chưa? Vy hại chúng ta! Vy giả mạo bằng chứng giao cho Chú Tư! Mẹ đã cạo tóc Vy, giờ Vy trả thù! Ha ha ha!”
Hải đột ngột ngừng cười, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào chiếc dao gọt hoa quả nằm trên bàn ăn đá cẩm thạch. Bà Thoa vẫn đang gục người xuống sàn, vai run bần bật, nước mũi nước mắt dính đầy mặt, không hề hay biết con trai đã rút dao lên.
Hải lảo đảo bước đi, lưỡi dao sắc lẹm cắt ngang không khí phát ra tiếng vù vù. Hải bắt đầu chạy vòng quanh căn phòng khách rộng lớn, chân đạp vào đống giấy tờ vương vãi, tiếng sột soạt vang lên hỗn loạn cùng tiếng gào thét của hắn:
“Vy! Ra đây đi Vy! Mày là quỷ dữ! Quỷ dữ đến trả thù nhà tao đấy! Mày trả tao cái nhà! Trả tao tài sản! Ha ha ha! Mày cạo trọc tóc tao chưa đủ sao? Giờ còn hại tao phát điên!”
Bà Thoa giật mình ngẩng đầu, thấy Hải cầm dao chạy lông nhông quanh nhà, miệng lảm nhảm gào tên Vy, mặt mũi hắn méo mó như quỷ dữ. Bà Thoa sợ đến mức chân tay mềm nhũn, lồm cồm bò dậy, cố gắng níu lấy tay con trai nhưng Hải gạt bà ra, ngã nhào xuống ghế sofa.
Tiếng la hét của Hải vang khắp dinh thự, hàng xóm bắt đầu tụ tập bên ngoài cổng sắt niêm phong, thì thầm bàn tán. Bà Thoa run rẩy lấy điện thoại, màn hình hiện lên tin nhắn từ Chú Tư: “Tòa án đã ra lệnh tịch thu toàn bộ tài sản, bà có 24 giờ để rời đi.”
Bà Thoa sụp đổ hoàn toàn. Bà nhìn Hải đang lăn lộn dưới đất, cầm dao gãi vào tường, để lại những vết hằn sâu hoắm, miệng vẫn không ngừng gào tên Vy. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu bà: Chỉ có Vy mới có thể tha thứ, chỉ có Vy mới có thể dừng cơn điên của Hải.
Bà Thoa lật đật lấy chìa khóa xe, lao ra cổng. Chiếc xe hơi vẫn nổ máy, bà đạp chân ga, phóng như bay lên đường. Bánh xe lăn nhanh, cảnh vật hai bên đường mờ đi trong nước mắt bà.
Ba mươi phút sau, chiếc xe dừng sầm trước cổng Chùa Ba Vàng. Bà Thoa không kịp tắt máy, nhảy xuống xe, chân vấp phải bậc thềm đá, ngã quỵ xuống đất. Bà bò lên, lao thẳng vào sân chùa, tìm kiếm bóng dáng Vy.
Vy đang quét lá trong góc sân, chiếc áo nâu sồng phất phơ trong gió, mái tóc ngắn nhú mầm sau ngày bị cạo trọc khẽ bay trong gió. Bà Thoa thấy Vy, chân bước nhanh rồi quỵ xuống ngay trước mặt Vy. Bà quỳ thẳng lưng, đầu cúi sát đất, tay vục xuống sỏi đá, máu rỉ ra từ những vết thương cũ trên ngón tay.
“Vy! Con xin lỗi! Mẹ sai rồi! Mẹ cạo trọc tóc con ngày cưới, đuổi con lên chùa này, coi con như đầy tớ, ép con chịu nhục…” Bà Thoa khóc nức nở, giọng nghẹn lại, “Con hãy tha cho mẹ và Hải… Hải nó phát điên rồi, nó cầm dao chạy quanh nhà, nó gào tên con suốt… Mẹ xin con, mẹ quỳ lạy con đây!”
Vy dừng tay quét lá, nhìn bà Thoa quỳ lạy dưới chân mình. Lòng Vy nhẹ nhõm, tất cả những nhục nhã ngày ấy, những giọt nước mắt lúc bị cạo trọc tóc, lúc cô độc ở chùa, giờ như tan biến. Vy vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, không một chút dao động.
Vy nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của bà Thoa, giọng nhẹ tênh nhưng lạnh lùng thấu xương: “Muộn rồi bà ạ.”
Vy xoay lưng, bước đi thẳng về phía góc sân nơi chiếc chổi tre còn dựa vào gốc cây, không thèm ngoảnh lại nhìn Bà Thoa vẫn đang quỳ sụp dưới đất.
Bà Thoa hoảng loạn, lồm cồm bò theo, đầu gối cọ xát vào đá sỏi rớm máu, tay vươn dài nắm chặt lấy cổ chân Vy. Bà Thoa run rẩy, giọng nghẹn ngào đứt quãng: “Con hãy cứu Hải, nó đang phát điên, mẹ sẽ trả lại tóc cho con…”
Vy dừng bước, hạ mắt nhìn đôi tay gầy guộc của Bà Thoa đang siết chặt cổ chân mình. Trong thoáng chốc, Vy nhớ lại ngày cưới, chính đôi tay của Bà Thoa đã ấn chặt đầu Vy xuống bàn gỗ trong phòng thay đồ nhà trai, cầm tông đơ cạo trọc mái tóc dài của Vy, miệng lẩm bẩm quan niệm tóc dài con dâu là điềm xui cần tẩy uế. Hải đứng ở cửa phòng, cắn môi nhìn, không hề can ngăn.
Bà Thoa vẫn tiếp tục van xin, nước mắt nhòe nhoẹt cả mặt: “Mẹ biết sai rồi, mẹ sẽ đền bù tất cả, con xuống núi cứu Hải với, nó đang cầm dao chạy quanh nhà, gào tên con suốt…”
Đột nhiên, Bà Thoa mắt trợn trừng, tay buông lỏng, cả người sụp xuống đất, ngất xỉu tại chỗ. Túi áo Bà Thoa rơi ra xấp giấy tờ là lệnh tịch thu tài sản từ tòa án, vương vãi bên cạnh.
Sư thầy từ trong chính điện chạy vội ra, tay cầm túi sơ cứu, nhanh chóng kiểm tra mạch cho Bà Thoa, day huyệt nhân trung, lau vết thương trên đầu gối cho Bà Thoa.
Vy đứng nhìn Bà Thoa bất tỉnh dưới đất. Cảm giác thỏa mãn trào dâng trong lồng ngực, tất cả những nhục nhã ngày cưới, những đêm cô độc ở chùa Ba Vàng, những giọt nước mắt khi mái tóc bị cạo trọc giờ như được đền bù. Nhưng chỉ thoáng chốc, một chút day dứt len lỏi, Vy nhớ lại khoảnh khắc Hải đứng cửa cắn môi, chẳng ra tay cứu vợ. Vy thở dài, quay người nhặt chiếc chổi, tiếp tục quét lá, để lại bóng lưng thẳng tắp dưới nắng chiều chùa Ba Vàng.
Vy quét hết lá sân, cất chổi tre vào góc nhà, lau mồ hôi trán thì thấy Sư thầy từ phòng khách bước ra, vẫy tay gọi.
Vy bước theo Sư thầy vào phòng khách, thấy Bà Thoa đã được đặt lên giường nệm cứng, gối cao đầu, gương mặt hốc hác, tóc bạc rối bù, vết thương ở đầu gối đã được băng bó sạch sẽ. Xấp giấy tờ tịch thu tài sản từ tòa án vẫn nằm vương vãi trên bàn cạnh giường, Sư thầy đã xếp lại ngay ngắn.
Vy kéo chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cạnh giường, im lặng nhìn Bà Thoa. Chưa đầy mười phút sau, Bà Thoa chớp mắt, đôi mắt mờ đục nhìn quanh căn phòng khách chùa, rồi dừng lại ở Vy.
Bà Thoa đột ngột bật dậy, tay siết chặt tay Vy, giọng khản đặc hỏi: “Hải đâu? Người ta đưa Hải đi đâu rồi?”
Vy giật tay lại nhẹ nhàng, mặt không chút cảm xúc. “Hải đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần sáng nay. Công an đến lúc bà ngất, còng tay đưa đi vì Hải cầm dao đe dọa người khác.”
Bà Thoa nghe đến đó, vai sụp xuống, nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo. Bà khóc nức nở, tay vỗ đùi đứt quãng: “Mẹ sẽ bán hết tài sản đền bù cho con, con hãy về với Hải…”
Vy lắc đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua xấp giấy tờ tịch thu trên bàn, nhớ lại ngày cưới, Bà Thoa cầm tông đơ ấn chặt đầu Vy xuống bàn gỗ trong phòng thay đồ nhà trai, cạo trọc mái tóc dài của Vy, Hải đứng cửa cắn môi không hề can ngăn. Vy cười nhạt, giọng sắc lạnh: “Từ nay bà và anh Hải không còn liên quan gì đến em nữa.”
Bà Thoa hoảng loạn, quỳ dậy trên giường, chắp tay vái Vy liên tục: “Con tha lỗi cho mẹ, mẹ biết sai rồi, mẹ sẽ làm tất cả, con đừng bỏ rơi hai mẹ con…”
Vy đứng dậy, chỉnh lại tà áo nâu sẫm, lưng thẳng tắp. “Bà về đi. Tiền bán tài sản dùng nuôi Hải trong bệnh viện. Em không cần, cũng không bao giờ quay lại.”
Vy quay người bước ra khỏi phòng, để lại Bà Thoa ngồi sụp xuống giường, khóc rống lên trong căn phòng vắng lặng của chùa Ba Vàng.
Vy bước thẳng về gian phòng nhỏ nằm sát tường rào phía sau chùa Ba Vàng, nơi Vy đã ở suốt mấy tháng qua. Trên chiếc giường tre nhỏ chỉ có chiếc chiếu mỏng, đống đồ đạc của Vy nằm gọn trong góc: hai bộ quần áo nâu sẫm của chùa, một bộ đồ thường màu xanh nhạt, chiếc lược nhựa, hộp kem dưỡng tóc, tờ giấy thông báo nhận việc ở xưởng may tỉnh lân cận mà Vy đã xin được tuần trước. Vy nhặt từng món đồ bỏ vào chiếc túi vải bố cũ, kéo khóa thật chặt.
Vy cầm bộ đồ xanh nhạt bước vào góc nhà vệ sinh chung của chùa, thay bộ áo nâu lấy bộ đồ mới. Soi gương, mái tóc của Vy đã mọc lại chừng ba phân, đen bóng, hơi xoăn nhẹ ở ngọn, che phủ hoàn toàn những vết sẹo mỏng trên da đầu từ lần bị cạo trọc ngày cưới. Vy chải nhẹ mái tóc, khóe môi hơi nhếch lên.
Vy xách túi vải bố đi tìm Sư thầy. Gặp Sư thầy ở sân chùa đang quét lá rụng, Vy chắp tay vái sâu: “Sư thầy, Vy cảm ơn thầy đã cưu mang Vy suốt thời gian qua, cho Vy chỗ ở, giúp Vy giải quyết chuyện với Bà Thoa.”
Sư thầy mỉm cười, xoa đầu Vy: “Con đi bình an, lộ phí đây.” Sư thầy đưa cho Vy phong bì nhỏ. Vy nhận lấy, cất vào túi, lại vái một lạy: “Vy nhớ ơn thầy suốt đời.”
Vy quay người, bước qua cổng chùa, đi bộ ra đường lớn cách chùa chừng hai cây số để bắt xe khách về quê.
Sau khi Vy bước ra khỏi phòng khách lúc nãy, Bà Thoa ngồi sụp xuống giường khóc rống, mãi đến khi nghe tiếng chuông cổng chùa vang lên, Bà Thoa chợt tỉnh, chạy ra khỏi phòng hỏi các sư cô đang quét sân: “Vy đi đâu rồi?”
Sư cô chỉ về phía cổng chùa: “Vy đi rồi, ra đường bắt xe đấy.”
Bà Thoa không kịp đi dép, chân trần chạy băng qua sân chùa, đuổi theo hướng Vy đã đi. Dọc đường Bà Thoa hụt hơi, chân trần dẫm lên sỏi đá rớm máu, nhưng vẫn không dừng lại, miệng liên tục hét lớn: “Vy! Đợi mẹ! Vy đợi mẹ với!”
Vy đến bến đỗ xe khách ven đường, vừa lúc chiếc xe khách đi tỉnh dừng lại. Vy giơ tay, tài xế mở cửa, Vy bước lên xe, mua vé, ngồi vào ghế sát cửa sổ.
Lúc này Bà Thoa mới chạy tới, thở hồng hộc, thấy xe khách đã đóng cửa, nổ máy rung lên. Bà Thoa lao ra giữa đường, quỳ xuống mặt nhựa đường nóng rát, hai tay giơ lên van xin: “Vy! Con đừng đi! Mẹ xin con! Mẹ sẽ bán hết nhà cửa, đền bù tất cả cho con, con về với Hải đi mà! Mẹ hứa không bao giờ làm khó con nữa!”
Tài xế xe khách nhấn còi liên tục, nhưng Bà Thoa vẫn quỳ giữa đường không chịu tránh. Tài xế gầm giọng: “Bà già kia tránh ra! Xe chạy rồi!” Rồi đạp ga, xe khách lăn bánh đi, để lại Bà Thoa quỳ giữa làn đường, khóc lóc van xin vô vọng.
Vy ngồi ghế cửa sổ, nhìn qua kính thấy Bà Thoa gục xuống đường, hai tay ôm mặt khóc rống, mái tóc bạc rối bù phủ xuống vai. Cảm giác nhẹ nhõm hoàn toàn tràn ngập trong lồng ngực Vy, mọi oán hận, đau khổ suốt mấy tháng qua đều tan biến hết.
“Cuối cùng thì mọi chuyện cũng kết thúc.” Vy thầm nghĩ, quay mặt nhìn về phía trước, để lại chùa Ba Vàng và gia đình nhà trai phía sau.
Vy ngồi ghế sát cửa sổ, tiếng lốp xe khách lăn trên nhựa đường đều đều xào xạc trong tai. Điện thoại trong túi vải bố bất ngờ rung lên, màn hình sáng rực hiện tên người gửi: Bà Thoa. Vy mở ứng dụng tin nhắn, dòng chữ từ Bà Thoa hiện rõ: “Mẹ xin lỗi, hãy quay lại…”. Vy không hề dao động, ngón tay lướt nhanh xóa sạch mọi tin nhắn từ số của Bà Thoa, tắt nguồn thiết bị, cất gọn vào ngăn túi vải bố. Vy nhắm mắt, đầu tựa nhẹ vào thành cửa kính mát lạnh, nhịp thở dần đều lại.
Cách đó hàng chục cây số, con đường dẫn về nhà trai vắng hoe. Bà Thoa ngồi bệt giữa lòng đường, mái tóc bạc rối bù phủ kín vai, đôi bàn chân trần rớm máu từ lúc đuổi theo xe khách giờ đã khô lại thành vảy đen. Bà Thoa gục người xuống đường, tiếng khóc rống vang vọng cả một góc trời, miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại: “Vy ơi… mẹ sai rồi… con về đi…”
Còn tại bệnh viện tâm thần tỉnh, Hải bị trói chặt vào giường sắt, cổ áo sọc xanh bệnh nhân xộc xệch, mắt trợn trừng đỏ ngầu. Hải giãy giụa liên tục, dây trói cắt sâu vào cổ tay, để lại những vết hằn đỏ rát. Hải gào thét đến khản cả giọng, chỉ lặp lại một câu: “Vy! Vy cho tôi ra! Vy đâu rồi! Vy!!” Tiếng gào thét vang vọng trong hành lang bệnh viện vắng ngắt, không một ai đáp lại.
Xe khách lăn bánh qua những cánh đồng lúa chín vàng rực rỡ, gió lùa qua khe cửa kính thổi nhẹ mái tóc ngắn vừa mọc lại của Vy. Vy vẫn nhắm mắt, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, không còn là nụ cười mỉa mai của sự trả thù, mà là nụ cười của người vừa thoát khỏi bóng tối. Những ký ức về ngày cưới, về lưỡi tông đơ cạo trọc tóc, về ánh mắt vô cảm của Hải, về những ngày tháng ở chùa Ba Vàng, tất cả đều trôi qua như dòng nước qua cầu, không còn để lại vết hằn nào trong lòng Vy.
Cuộc đời vốn không có kẻ thắng thua tuyệt đối, chỉ có bài học đánh đổi bằng nước mắt và đau thương. Bà Thoa trả giá cho sự cố chấp, cho hủ tục mù quáng bà từng tin là chân lý. Hải trả giá cho sự hèn nhát, cho cái gật đầu im lặng ngày mẹ cạo tóc vợ trước mặt mình. Còn Vy, sau bao bão tố, giờ chỉ mong cuộc sống bình yên, nơi không ai ép Vy cắt bỏ mái tóc, nơi không ai dùng đức tin áp đặt ý chí lên người khác.
Sự tha thứ không phải mở cửa đón kẻ từng làm mình đau khổ quay lại, mà là buông bỏ oán hận để lòng nhẹ nhõm. Vy không ghét Bà Thoa, cũng không giận Hải, chỉ đơn giản không muốn dính líu đến họ nữa. Vết sẹo trên da đầu sẽ mờ theo thời gian, như tổn thương trong lòng sớm được chữa lành bằng ngày tháng bình yên phía trước.
Xe khách dừng ở bến xe quê Vy, nắng chiều nhạt rắc xuống mặt đường. Vy xách túi vải bố bước xuống, hít đầy bầu không khí quê hương, mỉm cười bước đi. Phía sau, oán hận, đau khổ, tiếng khóc than vô vọng, tất cả để lại phía sau, chỉ còn bầu trời xanh thẳm và con đường mới mở ra trước mắt.

