“Tháng nào cũng đưa cho con dâu 2 triệu lương hưu để đi chợ, vậy mà hôm nọ tôi kêu có một câu thịt hơi mỡ, sáng hôm sau con dâu đi chợ mua cá ươn về nấu… bực quá tôi không đưa tiền nữa thì đúng 3 ngày sau con trai gọi tôi xuống tuyên bố câu đ:;ớ người, không thể tin nổi “”lũ bất hiếu”” nhưng chúng đâu có ngờ bà già này đã đi trước 1 bước…
Tháng nào tôi cũng đưa cho con dâu 2 triệu tiền lương hưu để đi chợ nấu nướng. Tôi nghĩ, mình già rồi, chỉ mong có bữa cơm tươm tất sum vầy cùng con cháu. Vậy mà hôm trước ăn cơm, thấy miếng thịt hơi mỡ, tôi chỉ buột miệng góp ý:
– “Lần sau con mua thịt nạc hơn một chút nhé, ăn thế này khó nuốt lắm.”
Tưởng chỉ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nào ngờ con dâu quay mặt đi, không nói không rằng. Sáng hôm sau, nó đi chợ mua đúng một mớ cá ươn về nấu canh. Tôi nhìn bát canh tanh nồng bốc khói mà cầm đũa không nổi, tức ng-hẹn cả cổ.
Bực quá, tôi nghĩ: “Nuôi ong tay áo mất rồi. Đã chẳng biết ơn, còn giận dỗi kiểu trẻ con.” Thế là tôi quyết không đưa tiền nữa, để xem nó xoay xở ra sao.
Nhưng đúng 3 ngày sau, con trai tôi bất ngờ gọi tôi xuống phòng khách. Nó ngồi nghiêm mặt, bên cạnh là con dâu đang chống nạnh, đôi mắt ánh lên vẻ đắc thắng. Con trai nhìn tôi, giọng như ra lệnh về khoản lương hưu của tôi.
Tôi ch-ết lặng, hai tai ù đi với lũ bất hiếu… nhưng chúng đâu có ngờ bà già này đã đi trước 1 bước… 👇👇”
Bà Mai nặng nề ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện. Cảm giác bị xét xử bủa vây lấy bà. Tim bà như bị ai đó bóp nghẹt khi bà nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của Anh Hùng, người con trai bà dứt ruột đẻ ra. Anh Hùng hắng giọng, đôi mắt không chút tình cảm nào lướt qua mẹ mình rồi dừng lại ở Vân. Vân đứng bên cạnh, chống nạnh, đôi môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng khó coi. Cảnh tượng ấy khiến Bà Mai hiểu rằng, đây không phải là một cuộc nói chuyện bình thường.
Anh Hùng quay lại nhìn Bà Mai, giọng đều đều nhưng rõ ràng như một mệnh lệnh. “Mẹ à, về khoản lương hưu của mẹ… Số tiền 2 triệu mỗi tháng đó, theo con, giờ mẹ nên đưa cho Vân giữ. Nó là người lo toan chi tiêu trong nhà, việc này sẽ tiện hơn.”
Vân gật gù, ánh mắt lấp lánh sự thỏa mãn. Bà Mai cảm thấy máu trong người như đông lại. Bà không chỉ bị tước đoạt quyền tự chủ về tài chính mà còn bị đối xử như một gánh nặng, một kẻ cần được giám sát. Cả một đời vất vả nuôi con, đến khi về già, chút lương hưu ít ỏi lại bị con cái nhăm nhe chiếm đoạt một cách trắng trợn. Bà Mai thầm nghĩ: “Chúng nghĩ mình là ai chứ? Chỉ vì 2 triệu bạc mà bày ra cái trò này sao? Nhưng chúng đâu biết, bà già này đã liệu trước mọi chuyện rồi.”
Anh Hùng nhíu mày, có vẻ như Vân đã thì thầm điều gì đó khiến anh ta thay đổi ý định. Anh ta hắng giọng một lần nữa, ánh mắt lạnh lẽo quét qua Bà Mai.
“Thôi được, mẹ à,” Anh Hùng nói, giọng anh ta không còn đều đều nữa mà sắc lạnh hơn, “Con đã bàn lại với Vân rồi. Sau những gì đã xảy ra, những hiểu lầm không đáng có giữa mẹ và Vân, để giữ gìn hòa khí và hạnh phúc gia đình, từ giờ khoản lương hưu 2 triệu của mẹ sẽ không còn được đưa trực tiếp cho Vân nữa.”
Vân, dù không còn nhận tiền trực tiếp nhưng vẫn giữ nguyên nụ cười đắc thắng. Bà Mai vẫn nhìn họ, đôi mắt kiên định, không chút biểu lộ.
Anh Hùng tiếp tục, mỗi lời như một nhát dao: “Khoản tiền đó, hoặc là con sẽ quản lý trực tiếp, hoặc sẽ được đóng thẳng vào quỹ chung của gia đình. Đây là để tránh những rắc rối, những mâu thuẫn không cần thiết phát sinh. Chúng ta là một gia đình, mẹ nên hiểu.” Anh ta nhấn mạnh từ “gia đình” như một lời nhắc nhở đầy ẩn ý, như thể Bà Mai đang là người phá hoại nó.
Bà Mai lắng nghe, khuôn mặt bà không hề biến sắc. Bà thầm nghĩ, “Chúng mày nghĩ dễ dàng vậy sao? Cái ‘hạnh phúc gia đình’ mà chúng mày muốn giữ gìn ấy, không phải thứ bà già này muốn đâu. Cứ đợi mà xem.”
Bà Mai lắng nghe những lời nói tàn nhẫn ấy, vẻ mặt bà vẫn kiên định, không chút biểu lộ. Nhưng bên trong, một nỗi đau như xé lòng vừa ập đến. Bà Mai chết lặng, một cảm giác chua chát đến tận cùng lan tỏa khắp cơ thể bà. Tất cả những gì bà đã hy sinh, những gì bà đã vun đắp, giờ đây lại bị chính con trai ruột và con dâu đạp đổ một cách không thương tiếc. Trái tim người mẹ đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm, nhưng chỉ trong thoáng chốc, nỗi đau ấy biến thành một ngọn lửa uất ức.
Bà Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Đôi mắt bà, dù đã mờ đi vì tuổi tác và giờ đây nhuốm màu tổn thương, vẫn ánh lên một sự kiên định lạ thường. Bà nhìn thẳng vào mặt Anh Hùng, rồi quay sang Vân đang chống nạnh, đôi mắt ánh lên vẻ đắc thắng. Giọng bà run run, nhưng mỗi lời nói ra lại chắc nịch như từng nhát búa:
“Mày nói cái gì? Lẽ nào chỉ vì một miếng cá ươn mà mẹ con mày lại trở mặt như vậy ư? Các người đúng là lũ bất hiếu!”
Bà Mai giáng lời buộc tội nặng nề nhất, đôi mắt sắc lạnh quét qua hai gương mặt đang biến sắc. “Tôi đã từng nghĩ, dù sao cũng là con mình, là dâu mình. Nhưng bây giờ thì tôi hiểu rồi. Đạo làm con, đạo làm vợ, làm chồng của các người đâu? Tình nghĩa gia đình trong mắt các người chỉ đáng giá bằng miếng thịt hơi mỡ, bằng con cá ươn sao?” Bà chất vấn, giọng nói tuy run rẩy nhưng chứa đầy sức nặng của sự thất vọng và phẫn nộ. “Hùng à, mày nhìn mẹ đây này! Mày có thấy nhục nhã không khi để vợ mày đối xử với mẹ già như vậy? Hay mày cũng đang đồng lõa với nó?”
Vân lập tức lên tiếng phản bác, cắt ngang lời Bà Mai, giọng điệu đầy mỉa mai và thách thức. Cô ta chống nạnh, đôi mắt ánh lên vẻ đắc thắng, gương mặt đầy vẻ khinh miệt.
“Mẹ cứ làm quá lên! Con đã quá mệt mỏi với những lời phàn nàn nhỏ nhặt của mẹ rồi. Chăm sóc mẹ thế này là đủ lắm rồi, mẹ còn đòi hỏi gì nữa?” Vân hừ lạnh. “2 triệu bạc có là bao mà mẹ cứ làm quá lên! Con đã chăm sóc mẹ vậy là đủ rồi, ai mà chịu nổi tính khó của mẹ chứ!” Cô ta khoanh tay, đôi mắt đảo lên trần nhà như thể muốn nói rằng Bà Mai là gánh nặng. “Mẹ nghĩ số lương hưu đó đủ để chúng con gánh vác mọi chi phí trong nhà, rồi còn phải ‘nuôi báo cô’ một người mẹ chồng khó tính như mẹ sao? Con xin lỗi, con không có trách nhiệm đó!”
Vân khoanh tay, đôi mắt đảo lên trần nhà như thể muốn nói rằng Bà Mai là gánh nặng. “Mẹ nghĩ số lương hưu đó đủ để chúng con gánh vác mọi chi phí trong nhà, rồi còn phải ‘nuôi báo cô’ một người mẹ chồng khó tính như mẹ sao? Con xin lỗi, con không có trách nhiệm đó!”
Một tiếng cười chua chát, gằn từng đợt, bỗng vang lên, cắt ngang lời Vân. Bà Mai bật cười, nụ cười nghe như giễu cợt, đầy mỉa mai và khinh thường. Anh Hùng và Vân sững sờ, nhìn Bà Mai. Ánh mắt Bà Mai không còn vẻ đau khổ, yếu đuối như thường lệ mà thay vào đó là sự thâm sâu, lạnh lùng đến đáng sợ. Bà chậm rãi đưa tay vào túi áo, rút ra một tờ giấy nhỏ. Không phải sổ tiết kiệm như Vân mong đợi, mà là một bản sao kê số dư tài khoản ngân hàng. Bà Mai từ từ giơ tờ giấy lên, nét mặt bình thản, như thể bà đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu.
“Ha ha… Các người tưởng bở à?” Bà Mai nói, giọng điệu sắc lạnh, đầy chế giễu. “Cái lương hưu đó, tôi đã rút sạch từ cách đây mấy tháng rồi! Toàn bộ số tiền đã được chuyển đi nơi khác. Các người không có cửa động vào một xu nào đâu.” Bà Mai tuyên bố, ánh mắt quét qua khuôn mặt trắng bệch của Anh Hùng và Vân.
Anh Hùng và Vân chết sững. Khuôn mặt họ từ trắng bệch giờ chuyển sang tím tái. Cả hai đứng như trời trồng, bộ não không thể xử lý những lời vừa nghe từ Bà Mai. Nét kiên quyết ban đầu của Anh Hùng lập tức tan biến, nhường chỗ cho sự lo lắng tột độ, xen lẫn một chút hoảng loạn. Anh ta lắp bắp, giọng run rẩy, không còn chút ra lệnh nào.
“Mẹ… mẹ nói gì? Tiền mẹ rút đi đâu? Sao mẹ lại làm thế?” Anh Hùng hỏi, ánh mắt đổ dồn vào tờ sao kê trên tay Bà Mai, như thể muốn xuyên thủng nó để tìm ra sự thật.
Vân thì như bị chọc giận. Cô ta trừng mắt nhìn Bà Mai, đôi mắt ánh lên vẻ nghi ngờ xen lẫn tham lam, tức tối vì cảm thấy bị lừa dối một cách trắng trợn. Vân không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này. Cô ta la lên, giọng the thé, đầy căm phẫn.
“Bà lừa chúng con à? Tiền đó là của bà, bà phải để lại cho chúng con chứ!” Vân chống nạnh, dáng vẻ hung hăng, không còn giữ được chút bình tĩnh hay vẻ đắc thắng như lúc đầu. Cả hai vợ chồng nhìn Bà Mai như nhìn một kẻ trộm, một kẻ đã cướp đi thứ vốn dĩ thuộc về họ.
Bà Mai vẫn giữ nét mặt điềm nhiên, không hề nao núng trước những lời buộc tội và ánh mắt hình viên đạn của đôi vợ chồng. Bà Mai khẽ nhếch mép, một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên đôi môi nhăn nheo, nhưng ánh mắt bà lại sắc lạnh, đầy sự khinh bỉ. Bà từ tốn đặt tờ sao kê đã vô giá trị xuống bàn, rồi chậm rãi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Vân và Anh Hùng.
“Lừa dối ư?” Bà Mai cất giọng, không một chút run rẩy, “Tôi lừa dối các người bao giờ? Số tiền đó là mồ hôi nước mắt của tôi, của riêng tôi. Tôi có quyền định đoạt nó.” Bà Mai dừng lại một chút, quét ánh mắt qua khuôn mặt tái mét của Anh Hùng, rồi dừng lại ở vẻ hung hăng của Vân. “Tôi đã lường trước được ngày này từ lâu rồi.”
Anh Hùng và Vân chết lặng. Anh Hùng rụt cổ lại, còn Vân thì buông thõng tay, không còn giữ được thế chống nạnh. Vẻ bình tĩnh đến đáng sợ của Bà Mai khiến họ cảm thấy có gì đó bất ổn, không thể nắm bắt được.
Bà Mai tiếp lời, giọng bà trầm hơn nhưng vẫn đầy kiên quyết. “Từ cái ngày tôi thấy thái độ của cô, Vân, ngày càng tệ bạc, xem thường mẹ chồng như một gánh nặng. Từ khi thấy con, Anh Hùng, nhu nhược, để vợ dắt mũi mà không một lời bênh vực mẹ ruột, tôi đã biết không thể trông mong gì vào ‘lòng tốt’ của các người.”
Một làn sóng lạnh chạy dọc sống lưng Anh Hùng và Vân. Những lời lẽ của Bà Mai như nhát dao cứa thẳng vào tâm can, phơi bày sự thật trần trụi mà họ cố tình phớt lờ.
“Thế nên, tôi đã gửi số tiền đó vào một tài khoản riêng, một tài khoản mà các người không thể chạm vào,” Bà Mai tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi họ. “Đó là khoản tiền tôi chuẩn bị cho tuổi già của mình, để không phải phụ thuộc vào ai, đặc biệt là những đứa con bất hiếu như các người.”
Vân lùi lại một bước, cổ họng nghẹn ứ, không nói nên lời. Anh Hùng nhìn mẹ, trong mắt không còn sự tức giận mà thay vào đó là sự sợ hãi và hối hận muộn màng.
Bà Mai đứng thẳng dậy, vẻ uy nghiêm toát ra từ người phụ nữ nhỏ bé. “Tôi đã thấy rõ lòng dạ của các người từ lâu rồi. Số tiền đó, tôi giữ để tự lo cho bản thân, không phiền ai đâu!” Bà Mai nói rành rọt từng chữ, như đóng lại cánh cửa của mọi hy vọng và sự ràng buộc với đôi vợ chồng trước mặt.
“Cũng không cần các người phải lo cho chỗ ăn, chỗ ở của tôi nữa.” Bà Mai tiếp lời, giọng bà vẫn đều đều nhưng từng từ lại như nhát búa giáng mạnh vào đầu Anh Hùng và Vân. “Tôi đã có nơi để đi rồi.”
Anh Hùng và Vân hoàn toàn chết lặng. Vừa mới phút trước, họ còn bàng hoàng vì khoản tiền lương hưu bị “cắt đứt”, giờ đây lại đến lời tuyên bố đường hoàng về chỗ ở của Bà Mai. Những toan tính ích kỷ của họ vụn vỡ từng mảnh. Vân cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, đôi mắt mở to nhìn Bà Mai, không thể tin vào những gì mình đang nghe. Anh Hùng thì rũ người xuống, gương mặt tái mét không còn một giọt máu.
Bà Mai không thèm nhìn đến vẻ mặt thất thần của họ, bà quay lưng lại, bước về phía căn phòng ngủ cũ của mình. “Tôi đã thu xếp xong cả rồi. Cũng không cần phải sống chung với những kẻ bất hiếu như các người thêm một ngày nào nữa.”
Tiếng sột soạt của hành lý được kéo ra từ phòng Bà Mai vang lên rõ mồn một trong không gian phòng khách tĩnh lặng, như một bản án chung thân giáng xuống đầu Anh Hùng và Vân. Họ kinh ngạc nhận ra Bà Mai đã đi trước một bước, bà đã chuẩn bị sẵn sàng cho ngày này từ rất lâu rồi.
“Mẹ…” Anh Hùng lắp bắp gọi, nhưng âm thanh yếu ớt của anh lạc đi trong không khí căng thẳng.
Vân cắn chặt môi, sự đắc thắng ban đầu đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự sợ hãi xen lẫn hoang mang tột độ. Kế hoạch hoàn hảo của cô đã sụp đổ không phanh. Bà Mai không chỉ không còn tiền, mà bà còn không cần đến họ nữa. Bà đã hoàn toàn cắt đứt mọi mối ràng buộc.
Bà Mai kéo chiếc vali nhỏ, đã chuẩn bị sẵn sàng từ bao giờ, ra đến cửa phòng khách. “Đồ đạc cũng không có gì nhiều. Càng nhẹ gánh càng tốt.” Bà Mai quay đầu nhìn thẳng vào đôi mắt sững sờ của Anh Hùng và Vân, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu, nửa mỉa mai nửa thanh thản. “Kể từ hôm nay, tôi và các người không còn nợ nần gì nhau nữa.”
Kể từ hôm nay, tôi và các người không còn nợ nần gì nhau nữa.”
Câu nói của Bà Mai như một tiếng sét đánh ngang tai Anh Hùng. Anh ta đứng chết trân, nhìn theo bóng mẹ, chợt nhận ra mình đã đánh mất những gì. Không có Bà Mai, không có khoản lương hưu 2 triệu, và hơn hết, không có một “mặt tiền” để che đậy sự bất hiếu của mình với hàng xóm láng giềng. Anh ta bỗng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ dâng lên, không phải sợ mất mẹ, mà sợ mất đi cái vỏ bọc gia đình hạnh phúc, sợ phải đối mặt với rắc rối và sự dò xét của người ngoài.
“Mẹ ơi!” Anh Hùng bật thốt, vội vàng chạy lại, níu lấy tay Bà Mai khi bà vừa chạm đến cánh cửa phòng khách. Giọng anh ta run rẩy, nhưng là sự run rẩy của kẻ toan tính, chứ không phải sự hối lỗi thật lòng. “Mẹ đừng đi mà! Con… con sai rồi!”
Vân đứng đó, đôi mắt trợn ngược, cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Cô ta không thể tin được Anh Hùng lại diễn kịch một cách lộ liễu như vậy. Nhưng cô ta cũng đủ tinh ranh để hiểu tình thế hiện tại. Nếu Bà Mai bỏ đi thật, mọi gánh nặng sẽ đổ lên đầu họ, và mọi lời ra tiếng vào sẽ chĩa thẳng vào gia đình cô ta. Vân cắn môi, không dám phản đối, chỉ đứng im lặng nhìn màn kịch đang diễn ra.
Anh Hùng siết chặt tay mẹ, gương mặt cố gắng nặn ra vẻ đau khổ và hối hận. “Mẹ ơi, con sai rồi! Con biết con đã quá đáng. Nhưng mẹ ơi, gia đình mình phải đoàn tụ chứ! Mẹ là trụ cột của gia đình, mẹ mà đi thì còn ra thể thống gì nữa?” Anh ta viện cớ “không muốn gia đình ly tán”, dùng những lời lẽ giả dối nhất để níu kéo bà. “Mẹ đừng bỏ con, bỏ Vân mà đi. Con hứa sẽ thay đổi mà mẹ!”
Bà Mai đứng yên, bàn tay già nua vẫn nằm trọn trong cái nắm siết đầy giả dối của con trai. Bà nhìn Anh Hùng, đôi mắt sâu thẳm hằn lên sự thất vọng tột cùng, một nỗi cay đắng không thể giấu giếm. Trong khoảnh khắc đó, bà thấy rõ bản chất tráo trở của đứa con mình rứt ruột đẻ ra, thấy sự sợ hãi mất mát lợi ích hiện rõ trên khuôn mặt anh ta, chứ không phải một chút hối hận chân thành nào.
Bà Mai nhẹ nhàng rút tay ra, động tác dứt khoát nhưng không một chút giằng co. Bà chậm rãi nhìn Anh Hùng, rồi liếc sang Vân đang đứng chết lặng một góc. Giọng Bà Mai không còn run rẩy hay đau đớn, mà lạnh lùng, dứt khoát như một tảng băng: “Quá muộn rồi, Anh Hùng. Những lời này, đáng lẽ con phải nói từ lâu rồi, khi trái tim mẹ chưa tan nát vì sự bạc bẽo của hai đứa.” Bà hít một hơi sâu, sự kiên định hiện rõ trên khuôn mặt. “Quyết định của mẹ là cuối cùng. Mẹ không thể, và cũng không muốn, sống trong một gia đình mà tình nghĩa bị coi thường, bị đem ra đổi chác.” Bà đưa mắt nhìn thẳng vào Anh Hùng, như đang khắc ghi từng lời vào tâm trí anh ta. “Quá muộn rồi con ạ. Lòng mẹ đã nguội lạnh. Từ nay, chúng ta cứ ai sống phần nấy.”
Bà Mai dứt khoát đứng dậy. Bà không nhìn Anh Hùng hay Vân thêm một lần nào nữa. Bàn tay gầy guộc nhưng mạnh mẽ vươn tới chiếc túi vải nhỏ đã được đặt sẵn gọn gàng trên chiếc ghế sofa bên cạnh. Chiếc túi ấy, trông thật đơn giản, nhưng lại nặng trĩu những quyết định đã ủ mầm từ lâu. Bà Mai xách túi, không một chút vội vã, không một chút run rẩy. Mỗi bước chân của bà đều chậm rãi, như đang khắc ghi dấu vết cuối cùng của mình trên sàn nhà lạnh lẽo này.
Anh Hùng và Vân đứng chết lặng, đôi mắt trừng trừng dõi theo bóng lưng bà. Sự bàng hoàng, kinh ngạc hiện rõ mồn một trên khuôn mặt hai người, như thể họ vừa chứng kiến một điều không thể tin nổi. Anh Hùng há hốc miệng, muốn nói điều gì đó nhưng cổ họng lại khô khốc, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào. Vân thì đứng chống nạnh, đôi mắt trước đó còn ánh lên vẻ đắc thắng giờ đây lại đờ đẫn, hoàn toàn mất đi sự tự tin.
Bà Mai không quay đầu lại. Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, hé lộ một khoảng trời chiều đang dần tắt nắng. Bà bước qua ngưỡng cửa, dứt khoát kéo sập cánh cửa lại. “RẦM!” Một tiếng động vang dội, khô khốc xé toang sự im lặng, nhưng ngay sau đó lại là một khoảng trống vô tận, một sự im lặng còn nặng nề hơn bao giờ hết, nuốt chửng căn phòng khách. Bà Mai đã rời đi, mang theo tất cả những gì còn sót lại của tình mẹ, bỏ lại sau lưng hai kẻ đang chết điếng, bàng hoàng trong chính ngôi nhà của mình.
Tiếng “RẦM!” khô khốc của cánh cửa gỗ vẫn còn văng vẳng trong không khí, xé toang sự im lặng đến đáng sợ của căn phòng khách. Anh Hùng vẫn đứng chết trân, đôi mắt dán chặt vào khoảng không nơi cánh cửa vừa đóng sập lại. Một khắc, hai khắc… rồi như có một sợi dây vô hình vừa đứt phựt trong lồng ngực, toàn bộ sức lực trong người Anh Hùng bỗng chốc tiêu tan. Đôi chân anh khuỵu xuống, cả cơ thể đổ sụp vào chiếc ghế sofa bên cạnh, tạo ra một tiếng va chạm trầm đục. Khuôn mặt anh thất thần, mắt nhìn vô định, hằn lên rõ sự bàng hoàng đến cực độ, xen lẫn cả nỗi sợ hãi mơ hồ.
Vân, sau khoảnh khắc đờ đẫn, cũng không còn giữ được vẻ đắc thắng ban đầu. Cô ta đứng đó, đôi tay buông thõng, ánh mắt có chút hoang mang nhìn cảnh tượng trước mắt.
Bỗng, Anh Hùng vùng dậy, ánh mắt đỏ ngầu quay phắt sang Vân, giọng anh khản đặc, như thể vừa bị ai bóp nghẹt:
“Tất cả là tại cô! Tại cô đấy!”
Vân giật mình, lùi lại một bước trước ánh mắt đầy căm giận của chồng. Cô ta ngẩng cao đầu, lấy lại vẻ bất cần:
“Anh nói gì lạ vậy? Tại tôi cái gì?”
Anh Hùng như phát điên, anh đứng bật dậy, lao về phía Vân, nhưng rồi khựng lại, chỉ tay thẳng vào mặt cô ta:
“Giờ mẹ bỏ đi rồi thì sao? Tất cả là tại cô! Mẹ tôi… mẹ tôi bỏ đi rồi!”
Vân lập tức chống nạnh, đôi mắt lại ánh lên vẻ thách thức quen thuộc, cô ta phản bác một cách đầy phẫn nộ:
“Anh nói gì lạ vậy? Bà ấy tự muốn đi thì trách ai? Hay là trách anh ấy, sao anh không đứng về phía tôi? Hay là trách Bà Mai ấy, tự bà ấy quá quắt, muốn làm mình làm mẩy thì đi thôi!”
Từng lời của Vân như những mũi dao cứa vào tai Anh Hùng. Anh Hùng không tin nổi vào tai mình, anh trừng mắt nhìn Vân, cố nén cơn giận đang bùng lên dữ dội trong lòng. Căn phòng khách một lần nữa chìm vào sự căng thẳng tột độ, nhưng lần này là giữa hai vợ chồng.
Căn phòng khách vẫn chìm trong sự căng thẳng tột độ, nhưng lần này là giữa Anh Hùng và Vân. Sự im lặng đáng sợ sau cánh cửa đóng sập của Bà Mai kéo dài, rồi dần biến thành một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm khắp căn nhà. Không còn bóng dáng người phụ nữ tảo tần lo toan, căn Nhà bếp/Bàn ăn trở nên hoang lạnh, mất đi hơi ấm vốn có.
Chỉ vài ngày sau, gánh nặng cơm áo gạo tiền và việc nhà bắt đầu đè nặng lên vai hai vợ chồng trẻ. Anh Hùng và Vân, cả hai đều quen với việc mọi thứ được Bà Mai chuẩn bị sẵn, giờ phải tự mình xoay sở mọi việc. Vân lúng túng đi Chợ, cố gắng lựa chọn thực phẩm, rồi về nhà loay hoay trong Nhà bếp/Bàn ăn với những món ăn mà cô ta chỉ nấu qua loa. Anh Hùng, thay vì được mẹ phục vụ, phải tự mình làm những việc vặt mà trước đây anh chưa từng đụng đến.
Mỗi bữa cơm không còn mẹ chồng trở nên trống trải và lạnh lẽo. Thay vì những câu chuyện rôm rả, chỉ còn lại sự im lặng đầy bực dọc, hay những lời cãi vã vụn vặt về việc ai làm gì, ai không làm gì, ai làm dở hơn. Anh Hùng và Vân, trong sự mệt mỏi và bất lực, dần nhận ra gánh nặng công việc nhà mà trước đây Bà Mai đã một mình gánh vác, nhưng thay vì thông cảm, họ lại trút sự bực bội lên nhau.
Một buổi tối, trên Nhà bếp/Bàn ăn, Vân dọn ra bữa cơm với khuôn mặt cau có. Cô ta đã trải qua một ngày mệt mỏi với công việc và việc nhà. Anh Hùng nhìn món ăn, khẽ nhíu mày, rồi đặt đũa xuống khi chưa ăn hết nửa bát. Sự chán chường hiện rõ trên khuôn mặt anh.
Vân nhìn thấy, một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lồng ngực cô ta. Cô ta đã cố gắng, đã dành thời gian quý báu của mình để làm những việc này, vậy mà Anh Hùng vẫn tỏ thái độ.
“Anh không ăn thì thôi! Sao cứ phải làm mặt như vậy?” Vân ném mạnh chiếc muỗng xuống bàn, tiếng loảng xoảng vang lên khô khốc. “Tôi đã cố hết sức rồi! Anh ăn cái này đi! Tự đi mà nấu!” Giọng Vân the thé, xé toang không khí căng thẳng trong căn Nhà bếp/Bàn ăn, khiến Anh Hùng giật mình ngẩng đầu.
Anh Hùng ngẩng đầu, ánh mắt va phải vẻ mặt giận dữ của Vân. Anh nhìn xuống mâm cơm tẻ nhạt, rồi đến bát cơm nguội ngắt của mình. Cảnh tượng này, cùng với sự trống trải đến lạnh lẽo trong căn nhà, bỗng kích hoạt một dòng ký ức ùa về mạnh mẽ trong tâm trí Anh Hùng. Anh bất giác nhắm mắt lại.
Anh Hùng nhớ về những bữa cơm gia đình quây quần ấm cúng, đầy ắp tiếng cười. Bà Mai, với đôi tay chai sạn nhưng khéo léo, luôn chuẩn bị những món ăn tươm tất, nóng hổi. Món cá kho thơm lừng, thịt rim đậm đà, bát canh rau má giải nhiệt mà Bà Mai luôn tỉ mẩn nấu mỗi khi anh đi làm về mệt. Anh nhớ những lời hỏi han ân cần, những cái vỗ vai động viên của mẹ. Ký ức về mẹ chăm sóc từ miếng ăn, giấc ngủ, đến từng bộ quần áo là phẳng phiu hiện lên rõ mồn một.
Anh Hùng nhớ lại cái lần anh chê “thịt hơi mỡ” một cách vô tâm, hay lúc Vân mua “cá ươn” về nấu canh để trả đũa. Anh nhớ hình ảnh Bà Mai cúi đầu, lặng lẽ dọn mâm cơm vào những ngày sau đó. Nhớ cả ánh mắt thất vọng của mẹ khi anh “giọng như ra lệnh” yêu cầu khoản lương hưu 2 triệu đồng.
Một cảm giác nhói buốt chạy dọc sống lưng Anh Hùng. Anh mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã mất. Anh nhận ra mình đã ngu ngốc đến mức nào, đã nhu nhược ra sao khi để Vân “chống nạnh, đôi mắt ánh lên vẻ đắc thắng” lấn lướt, đẩy mẹ mình đi. Cách đối xử tệ bạc của anh với người đã sinh ra và nuôi dưỡng anh, giờ đây, mỗi lời trách móc, mỗi hành động vô tâm của anh như những lưỡi dao cứa vào tim.
Anh Hùng nuốt khan, cổ họng nghẹn ứ. Anh đưa tay ôm lấy mặt, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài qua kẽ ngón tay. Sự ân hận tột cùng, chân thật trào dâng, khiến lồng ngực anh quặn thắt.
“Mẹ ơi… con sai thật rồi!” Anh Hùng thốt lên, giọng lạc đi trong tiếng nức nở, tiếng nói như vỡ vụn trong căn Nhà bếp/Bàn ăn trống trải.
Anh Hùng vẫn quỳ sụp bên mâm cơm lạnh tanh, nước mắt giàn giụa. Lời hối hận vừa thốt ra như cứa sâu vào tim anh. Anh vội vã đứng dậy, tay run run móc điện thoại trong túi. Anh không thể để mẹ đi mất. Anh phải tìm mẹ ngay lập tức.
Anh Hùng nhấn số của Bà Mai. Tiếng tút tút kéo dài, rồi chỉ có tiếng tổng đài lạnh lùng báo “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. Anh Hùng tái mặt, anh thử gọi lại nhiều lần, vẫn chỉ một kết quả. Tim anh đập thình thịch. Anh không thể tin được. Mẹ đã đổi số? Hay mẹ chặn số anh?
Tuyệt vọng, anh bắt đầu gọi cho những người thân quen. Cô út, dì ba, chú tư – những người mà Bà Mai thường hay lui tới. Nhưng tất cả đều trả lời một cách lạnh nhạt, hoặc tỏ vẻ không biết gì, hoặc nói rằng Bà Mai không muốn gặp bất cứ ai trong gia đình. Một vài người thậm chí còn bóng gió rằng Bà Mai đã dặn dò họ không được tiết lộ thông tin gì cho Anh Hùng.
Cầm chiếc điện thoại nặng trĩu trên tay, Anh Hùng cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ. Anh loạng choạng bước ra Phòng khách trống rỗng, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Không một ai bắt máy, không một ai hé lộ tin tức gì về Bà Mai. Mẹ anh đã thực sự cắt đứt mọi liên lạc, xóa bỏ tất cả dấu vết. Bà Mai đã đi một bước xa hơn những gì anh có thể tưởng tượng.
Sự hối hận biến thành nỗi tuyệt vọng tột cùng. Cảm giác mất mát lớn đến mức khiến lồng ngực anh đau nhói. Anh gục đầu xuống, giọng nói vỡ vụn trong căn nhà im ắng.
ANH HÙNG
(Đau đớn tột cùng)
Không ai bắt máy… Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu?
MỘT NĂM SAU
Căn nhà từng ấm cúng của Anh Hùng và Vân giờ đây chìm trong sự lạnh lẽo và những tiếng cãi vã triền miên. Không còn bàn tay chăm sóc của Bà Mai, cuộc sống của họ trở nên hỗn loạn. Bát đĩa chất chồng trong Nhà bếp, quần áo vứt lăn lóc trong Phòng khách. Nguồn thu nhập của Anh Hùng không đủ để chi trả cho cuộc sống mà anh và Vân đã quen. Vân thì than vãn liên tục, trách móc Anh Hùng không lo được cho gia đình, và rằng cuộc sống của họ tệ hại hơn kể từ khi Bà Mai rời đi.
ANH HÙNG
(Giọng mệt mỏi, bất lực)
Em đừng có nhắc đến mẹ nữa! Anh đã cố gắng hết sức rồi.
VÂN
(Chống nạnh, mắt đỏ hoe)
Cố gắng cái gì? Cả năm nay anh có làm được gì ra hồn không? Ngày nào cũng nhìn cái mặt anh ủ rũ vì nhớ mẹ, rồi lại gọi điện tìm mẹ. Mẹ anh có muốn gặp anh đâu!
Anh Hùng quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt cay nghiệt của vợ. Mỗi lời nói của Vân như thêm một nhát dao vào trái tim vốn đã đầy vết xước của anh. Một năm qua, anh đã tìm đủ mọi cách, dùng hết số tiền tiết kiệm ít ỏi để nhờ người tìm kiếm, nhưng tung tích của Bà Mai vẫn bặt vô âm tín. Mỗi lần đến nhà cô út, dì ba hay chú tư, anh chỉ nhận được những cái lắc đầu thờ ơ hoặc những lời nói xa gần rằng Bà Mai không muốn bất cứ ai trong gia đình làm phiền cuộc sống mới của bà. Dường như, tất cả đã được bà chuẩn bị sẵn, một bước đi mà anh không thể nào ngờ tới.
Sự hối hận gặm nhấm tâm can Anh Hùng từng ngày. Anh đã từng có tất cả: một người mẹ hiền lành, một gia đình êm ấm. Nhưng chính sự vô tâm, sự ích kỷ của anh và Vân đã đẩy Bà Mai đi. Giờ đây, khi không còn vòng tay che chở của mẹ, anh mới thấm thía những giá trị mà anh đã đánh mất. Những bữa cơm nóng hổi, những lời khuyên răn chân tình, những khoản tiền lương hưu 2 triệu đồng tưởng chừng nhỏ bé nhưng đã từng là trụ cột của cả gia đình. Tất cả đều đã biến mất, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy.
Anh Hùng ngồi thụp xuống ghế sofa cũ kỹ trong Phòng khách, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều tà hắt vào, nhuộm một màu vàng ảm đạm lên mọi thứ. Cuộc sống giờ đây của anh giống như một tấm gương vỡ, mỗi mảnh vỡ đều phản chiếu sự đau khổ và nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Anh đã từng nghĩ tiền bạc là tất cả, là thước đo của hạnh phúc, nhưng giờ đây, anh hiểu rằng có những thứ quý giá hơn vạn lần tiền bạc – đó là tình mẫu tử, là sự hiếu thảo. Chính sự dối trá, sự bất kính của anh và Vân đã cướp đi hạnh phúc thực sự. Căn nhà vắng bóng Bà Mai không chỉ mất đi một người, mà còn mất đi cả linh hồn, mất đi sự ấm áp, tình yêu thương vô điều kiện.
ANH HÙNG
(Độc thoại, giọng đầy ân hận và trầm buồn)
Một năm sau, tôi vẫn không thể tìm lại được mẹ mình. Cuộc sống của tôi, của Vân, không còn Bà Mai, trở thành một vòng luẩn quẩn của những mệt mỏi và tranh cãi. Không còn những bữa cơm mẹ nấu, không còn những lời góp ý nhỏ nhặt mà giờ đây tôi mới nhận ra đó là sự quan tâm vô bờ bến. Tôi đã mất đi cái duy nhất mà tôi không bao giờ nghĩ sẽ mất: tình yêu thương vô điều kiện của mẹ. Mỗi đêm, hình ảnh Bà Mai với đôi mắt buồn rười rượi lại hiện về, ám ảnh tôi. Tôi tự hỏi mẹ đang ở đâu, có bình yên không, có sống tốt hơn khi không có đứa con bất hiếu này bên cạnh không. Giá như tôi có thể quay ngược thời gian, chỉ một lần thôi, để được sửa chữa lỗi lầm, để được ôm mẹ vào lòng và nói lời xin lỗi. Nhưng thời gian không bao giờ quay trở lại. Bài học này, bài học về tình yêu thương, về sự hiếu thảo, về giá trị thực sự của gia đình, tôi sẽ không bao giờ quên. Nó sẽ là vết sẹo không bao giờ lành trong trái tim tôi, nhắc nhở tôi mỗi ngày về những gì tôi đã đánh mất.

