Cả một tháng trời mẹ c:hồng tôi cho t:ôi ăn cơ;m cữ là rau ngót với thịt luộc
Buổi đầu, tôi chỉ nhớ mùi nước luộc thịt nạc bốc lên, trắng đục như một thứ sương mù ngái ngái, bám ở đầu lưỡi như kẹo keo. Bà đặt bát trước mặt tôi, giọng kiên quyết:
“Ăn đi. Cữ đầu phải sạch. Người ta gọi là ‘đ:óng c:ửa m::áu’. Rau ngót rử;a cho sạch người, thịt nạc cho đỡ t;anh, ăn thế mới có sữa.”
Tôi nhìn xuống, rau ngót xanh sẫm lẫn vài sợi nạc thái mảnh. Chồng tôi bưng bát cháo cho tôi, mắt nhìn chỗ khác, như sợ ánh mắt của vợ sẽ vướng phải mình rồi kẹt mãi ở đó. Mẹ chồng tôi – bà Lự – ngồi đối diện, tay đặt lên đầu gối, dáng người thẳng như cây trong đình. Ngoài sân, nắng đọng lại thành những đốm vàng trên tàu lá chuối, lũ mèo nằm thẳng đuỗn, thở đều.
“Vâng ạ,” tôi nói, giọng ngoan. Tôi ăn. Rau ngót đ:ắng hơn mọi ngày – có lẽ vì nước mắm không cho, hành phi không cho, m:ỡ khô:ng cho. Đắng như một câu nói cố uống vào.
Ngày thứ ba, bát vẫn thế. Ngày thứ bảy, bát vẫn thế. Tôi bắt đầu đếm ngày bằng vị đắ:ng. Con gái tôi – bé Mầm – b;:;ú ngắt quãng, đôi khi nhả v;:;ú ra, khó:c như m;èo co:n. Tôi nghe tiếng khó;c ấy đêm này qua đêm khác, trong thứ mùi nửa thịt nửa rau liền mạch như một bản nhạc chỉ có hai nốt.
“Con m;:ệt quá, mẹ ạ,” tôi nói một bữa tối. “Con… th;èm c:ái gì có mùi. Một miếng cá kho nhạt thôi cũng được. Con sợ rau n:gót rồi.”
Bà nhíu mày, nếp nhăn xếp lại thành những đường cày dày. “Cô g;ái bây giờ yếu vía. Mẹ đẻ chị củ;a c;on, bà ngoạ:i con kiê;ng còn gh;ê hơn. Cả tháng chỉ ch;áo muối. M:à có sao. Giờ người ta bày vẽ. Khô;ng có r;au: ngót, t;:;ử c;u:ng không co, sau này s:a xu:ống đấy.”
Tôi nhìn chồng. Anh lảng đi, múc thêm rau cho tôi, tay run nhẹ. “Em chị:u khó đi,” anh nói, “mẹ lo cho em.”
Tôi cười, dùng muỗng cắt đôi lá rau. “Vâng, lo ch:o em.”
Đến ngày thứ 29, tôi không thể chịu nổi nữa, vậy nên tôi đã…….
Đến ngày thứ 29, Người vợ không thể chịu nổi nữa. Cô nhìn chằm chằm vào bát rau ngót và thịt luộc đang bốc hơi nghi ngút, mùi tanh ngai ngái quen thuộc làm dạ dày cô quặn thắt. Người vợ kiên quyết đẩy bát rau ngót và thịt luộc ra xa khỏi tầm với. Bát đĩa va vào nhau kêu loảng xoảng. Cô ngẩng đầu, ánh mắt hướng về phía Bà Lự, tuyệt vọng nhưng đầy dứt khoát.
“Mẹ ơi,” Người vợ nói, giọng khàn đặc, “con xin lỗi, con không thể ăn thêm được nữa.”
Cả căn bếp chìm vào sự im lặng căng thẳng. Không một tiếng động, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng Bé Mầm đang ngủ say trong phòng bên cạnh.
Cả căn bếp chìm vào sự im lặng căng thẳng. Không một tiếng động, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng Bé Mầm đang ngủ say trong phòng bên cạnh. Bà Lự, đôi mắt trợn ngược, sững sờ nhìn Người vợ. Gương mặt bà dần biến sắc, từ vẻ kinh ngạc tột độ chuyển sang một sự giận dữ hằn học. Những nếp nhăn trên trán bà hằn sâu hơn khi bà cau mày, ánh mắt sắc lạnh như dao găm chằm chằm xuyên thẳng vào Người vợ. Trong ánh mắt ấy chất chứa đầy sự thất vọng và một nỗi trách móc không thể giấu giếm.
“Cô nói cái gì?” Bà Lự gằn giọng, mỗi chữ như một mũi kim đâm thẳng vào không khí, giọng bà khàn đặc vì tức giận. “Cô muốn con cô không có sữa hay sao mà dám làm vậy?”
Người vợ ngẩng đầu, ánh mắt đã bắt đầu ầng ậc nước. Cô chưa kịp thốt ra lời nào thì Anh chồng đã vội vàng đặt tay lên vai cô, siết nhẹ, cố gắng xoa dịu tình hình đang dần trở nên căng thẳng tột độ. Anh quay sang nhìn Bà Lự, gương mặt méo xệch vì khó xử, ánh mắt cầu xin.
“Mẹ,” Anh chồng khẽ gọi, giọng anh nhỏ dần, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí vốn đã mong manh. “Thôi để em ăn món khác một bữa đi ạ.” Anh liếc nhìn Người vợ, rồi lại nhìn mẹ mình, “Con bé cũng không bú được bình thường.” Anh nói thêm, cố gắng nhấn mạnh lý do chính đáng để thuyết phục mẹ.
Bà Lự nghe những lời đó, gương mặt bà lập tức tối sầm lại. Bà Lự quay phắt sang Anh chồng, ánh mắt sắc như dao găm.
“Cái thằng này!” Bà Lự gằn giọng, “Mới có mấy bữa mà đã thế rồi! Anh thì biết gì mà bày đặt bênh vực vợ? Nhu nhược!”
Anh chồng giật mình lùi lại một bước, nét mặt chuyển từ cầu xin sang sượng sùng. Anh cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mẹ.
“Anh thì biết gì!” Bà Lự tiếp tục, giọng càng lúc càng lớn, vang vọng khắp Trong nhà. “Hồi xưa tôi kiêng còn khổ hơn trăm lần. Con gái bây giờ yếu ớt, bày đặt đủ thứ!”
Người vợ giật thót, bàn tay đang đặt trên đùi siết chặt vào vạt áo. Nước mắt cô trào ra, lăn dài trên má. Cô cố gắng nín thở, không dám ho he một lời. Bà Lự quay lại nhìn Người vợ bằng ánh mắt khinh miệt, như muốn khẳng định sự đúng đắn của mình.
Nước mắt Người vợ đã chảy thành dòng, nhưng cô vẫn cố nín nhịn, đến mức ngực cô đau nhói. Bà Lự nhìn cô với ánh mắt khinh miệt ấy, như một giọt nước tràn ly. Nỗi uất ức dồn nén bấy lâu bỗng vỡ òa trong Người vợ. Cô bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào rung lên từng thớ thịt. Người vợ ôm mặt gục xuống bàn, cơ thể cô run bần bật.
“Mẹ… Mẹ có hiểu con đã chịu đựng thế nào không?” Người vợ cố gắng nói qua tiếng nấc, giọng cô lạc đi vì tủi thân và đau đớn. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, nhìn Bà Lự bằng ánh mắt van lơn nhưng cũng đầy oán trách. “Con… con chỉ muốn một bữa cơm bình thường thôi! Một bữa cơm có mùi vị! Một tháng rồi… một tháng trời chỉ rau ngót, thịt luộc… Con không chịu nổi nữa!”
Anh chồng thấy Người vợ khóc nức nở đến vậy, lòng anh như thắt lại. Anh biết cô đã phải chịu đựng quá nhiều. Anh vội vã đưa tay chạm vào vai vợ, nhẹ nhàng xoa dịu.
“Em ơi, thôi nín đi em…” Anh chồng thì thầm, ánh mắt bất lực liếc nhìn mẹ.
Bà Lự vẫn đứng đó, gương mặt sầm sì, ánh mắt không hề có chút cảm thông nào, chỉ là sự khó chịu và bực tức. Bà nhìn Người vợ như thể cô đang làm trò lố bịch.
Dứt lời, Người vợ từ từ đứng dậy. Dòng nước mắt vẫn lăn dài trên má, nhưng trên gương mặt cô, sự dứt khoát đã hiện rõ, cứng rắn như thép. Cô không nhìn Bà Lự thêm một giây nào nữa. Mắt Người vợ lướt qua Anh chồng, ánh nhìn lạnh lẽo không một chút níu kéo. Người vợ quay lưng, bước nhanh về phía phòng ngủ. Anh chồng ngỡ ngàng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh nhìn theo bóng Người vợ, rồi lại liếc sang Bà Lự vẫn đang đứng sầm sì.
Trong phòng, Người vợ không chần chừ. Bàn tay run rẩy nhưng động tác lại dứt khoát, cô mở tủ quần áo. Người vợ vội vàng lấy ra vài bộ đồ nhỏ xinh của Bé Mầm, rồi mấy bộ của mình, tống tất cả vào một chiếc túi vải cũ. Mấy món đồ dùng lặt vặt như tã, bình sữa cũng được cô nhét vào trong chớp mắt. Anh chồng lúc này mới bàng hoàng chạy theo vào phòng. Anh đứng sững lại ở cửa, ánh mắt hoảng hốt nhìn cảnh tượng trước mắt.
“Em… em đang làm gì vậy?” Anh chồng lắp bắp, giọng run run không tin vào những gì mình đang thấy.
Người vợ không đáp. Cô kéo khóa chiếc túi vải, đứng thẳng dậy, quay người định bước đi. Anh chồng hoảng hốt, lập tức lao tới. Anh nắm chặt lấy cổ tay Người vợ, cố gắng giữ cô lại. Lực siết của anh khiến Người vợ khựng lại, đôi mắt cô vẫn lạnh lùng nhìn thẳng phía trước, không một tia ấm áp.
“Em đi đâu?” Anh chồng lắp bắp, giọng anh run lên đầy hoảng loạn. Khuôn mặt anh tái mét, sự bối rối và nỗi sợ hãi hiện rõ mồn một. Anh nhìn vợ, lo sợ cô sẽ làm điều gì dại dột, rằng mọi thứ sẽ sụp đổ ngay trước mắt mình. “Đừng làm vậy mà, em.”
Anh chồng hạ giọng, van nài. Anh nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của Người vợ, cố gắng tìm kiếm một chút níu kéo, một chút tình cảm còn sót lại. “Mẹ chỉ lo cho em thôi, em đừng hiểu lầm. Mẹ chỉ muốn tốt cho em và Bé Mầm thôi mà.”
Người vợ vẫn đứng im, không phản ứng, nhưng ánh mắt cô đã chuyển từ lạnh lẽo sang chất chứa sự mệt mỏi cùng cực, pha lẫn một chút khinh miệt khó tả. Cô rút mạnh tay ra khỏi cái nắm của Anh chồng.
Người vợ rút mạnh tay ra khỏi cái nắm của Anh chồng. Cô ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào Anh chồng, nước mắt vẫn tuôn dài trên gò má hốc hác nhưng ánh nhìn lại sắc bén, kiên định đến lạ. Một sự dứt khoát không thể lay chuyển hiện rõ trong từng thớ thịt, từng cử chỉ của cô.
“Em không chịu nổi nữa rồi!” Người vợ gằn giọng, mỗi lời thốt ra như một lưỡi dao cứa vào không khí. “Em cần được sống! Em cần một không gian khác để thở!”
Cô đưa tay lên chỉ vào lồng ngực mình, như muốn xé toạc lớp áo để giải thoát cho trái tim đang nghẹt thở. Anh chồng sững sờ, nhìn vợ như thể cô vừa hóa thành một người hoàn toàn xa lạ. Sự hoảng loạn xen lẫn bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt anh. Anh lùi lại một bước, mọi lời van nài, mọi cố gắng xoa dịu đều tan biến trước bức tường kiên định mà Người vợ vừa dựng lên.
Người vợ không đợi thêm bất kỳ lời nào từ Anh chồng. Cô quay người, vội vã ôm chặt Bé Mầm đang ngủ say trong vòng tay, sải bước dứt khoát về phía cửa chính. Mỗi bước chân của cô như giẫm lên những tảng băng tan, lạnh lẽo và không thể quay đầu. Anh chồng đứng chết lặng, bất lực nhìn bóng lưng Người vợ khuất dần qua ngưỡng cửa phòng ăn, nơi có ánh sáng mờ ảo hắt vào từ bên ngoài.
Bà Lự, người từ nãy vẫn đứng chết lặng ở cửa phòng ăn, vừa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó. Khuôn mặt bà biến sắc nhanh chóng, từ vẻ giận dữ thường trực bỗng chuyển sang sốc tột độ, xen lẫn một sự sỉ nhục không thể che giấu. Đôi mắt bà trợn trừng, nhìn theo Người vợ đang nhanh chóng rời đi. Bà lắp bắp, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc và phẫn nộ: “Cô dám! Cô dám bỏ đi sao?”
Người vợ không quay đầu. Cô sải bước nhanh qua ngưỡng cửa chính, tiếng Bà Lự “Cô dám! Cô dám bỏ đi sao?” vẫn còn vẳng lại sau lưng, nhưng giờ đây chỉ như tiếng gió thoảng qua, không còn sức mạnh níu chân cô. Cánh cổng nặng nề khép lại sau lưng, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh và không khí ngột ngạt từ bên trong.
Người vợ đứng giữa khoảng sân nhỏ, dưới ánh nắng ban mai ấm áp, ngẩng mặt lên trời. Cô hít thật sâu một hơi không khí trong lành, mát rượi. Mùi nắng, mùi đất ẩm, mùi lá cây dường như chưa bao giờ ngọt ngào đến thế. Một tháng trời chôn chân trong nhà, giờ đây, từng tế bào trong cơ thể cô như được giải thoát. Cảm giác tự do bùng lên mạnh mẽ, một sự nhẹ nhõm đến tê dại.
Cô siết chặt Bé Mầm đang say ngủ trong vòng tay. Bé con vẫn vô tư, không hay biết gì về bước ngoặt lớn mà mẹ mình vừa thực hiện. Người vợ áp má vào mái tóc mềm mại của con, thầm thì một lời hứa không thành tiếng.
Tuy nhiên, sự nhẹ nhõm chỉ thoáng qua. Ngay lập tức, một nỗi bất an khủng khiếp trào dâng, lấn át tất cả. Người vợ nhìn ra con đường phía trước – con đường lát gạch quen thuộc nhưng giờ đây bỗng trở nên xa lạ, đầy rẫy những lo toan chưa gọi tên. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người nói chuyện ồn ào bắt đầu len lỏi vào tai cô. Đường phố đang thức giấc, hối hả và vô định. Cô không biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì. Tương lai mờ mịt như sương khói, nhưng ít nhất, cô đã chọn tự mình đối mặt.
Nỗi bất an khủng khiếp trào dâng, Người vợ run rẩy đưa tay vào túi áo, rút ra chiếc điện thoại. Màn hình sáng lên phản chiếu khuôn mặt nhòe nước mắt của cô. Đôi tay cô vẫn không ngừng run, nhưng từng ngón tay gầy guộc cố gắng bấm số quen thuộc. Giọng chuông chờ kéo dài như tiếng vọng của sự tuyệt vọng.
Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng có tiếng “alo” nhẹ nhàng. Chỉ chờ có vậy, giọng Người vợ lạc đi vì nghẹn ngào, vỡ òa.
“Mẹ ơi… con…” Cô nấc lên, không thể nói thành lời, cố gắng hít một hơi thật sâu để kìm lại cơn thổn thức.
“Con… con không chịu nổi nữa rồi, mẹ ơi.” Nước mắt Người vợ chảy dài, ướt đẫm má. Bé Mầm trong vòng tay cô giật mình khẽ cựa quậy, nhưng vẫn say ngủ.
“Con đang ở ngoài đường, con không biết phải làm gì…” Tiếng nói của cô chìm dần vào tiếng nức nở, mang theo tất cả sự bế tắc và tuyệt vọng của một tháng qua. Cô ôm chặt điện thoại, cảm giác như đó là sợi dây cứu sinh duy nhất mình còn bám víu.
Người vợ đứng tựa vào cột điện ven đường, từng tiếng nấc nghẹn ngào vẫn chưa dứt. Chiếc điện thoại như vật cứu sinh, bám víu trên đôi tay cô.
Bỗng, một chiếc taxi màu xanh lá cây lao tới, phanh gấp ngay trước mặt Người vợ, khiến bụi đường bay lên mù mịt. Cánh cửa sau bật mở. Mẹ ruột của Người vợ, với khuôn mặt hớt hải, tóc tai có phần rối bời và đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng, vội vã lao xuống xe.
Bà như một mũi tên xé gió, chạy đến bên Người vợ, không nói một lời nào, chỉ kịp ôm chầm lấy con gái và Bé Mầm đang say ngủ trong vòng tay cô. Lực ôm chặt đến nghẹt thở, như muốn bù đắp cho những tháng ngày xa cách và những đau khổ mà Người vợ đã phải chịu đựng.
Người vợ dựa vào bờ vai gầy của mẹ, nước mắt lại tuôn trào không kiểm soát. Cô không cần phải nói thêm lời nào, chỉ cần cái ôm này cũng đủ để cô biết mình đã được cứu rỗi.
“Trời ơi con tôi!” Mẹ của Người vợ thì thầm, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp, “Sao con lại ra nông nỗi này? Con gầy rộc cả đi rồi!” Bà xót xa nhìn khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của con gái, bàn tay run rẩy vuốt ve má Người vợ. “Con về với mẹ! Về với mẹ ngay lập tức!”
Mẹ của Người vợ vội vã đỡ Người vợ và Bé Mầm vào trong chiếc taxi. Chiếc xe lướt đi trong đêm, bỏ lại phía sau con đường quen thuộc nhưng giờ đây đã nhuốm màu đau khổ. Về đến nhà mẹ đẻ, Người vợ được đưa thẳng vào phòng, mẹ cô đã chuẩn bị sẵn một chậu nước ấm để cô rửa mặt, tay chân. Nỗi lo lắng hằn rõ trên từng nếp nhăn của người mẹ, nhưng bà không nói thêm lời trách móc nào, chỉ vỗ về Người vợ, dỗ dành Bé Mầm đang mơ màng.
Sau đó, mẹ của Người vợ bày ra một bữa cơm tươm tất trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Mùi thơm nồng nàn của cá kho đậm đà, hương rau luộc xanh mát thoang thoảng cùng mùi chua dịu của canh đã lâu lắm rồi Người vợ mới được ngửi thấy. Cô ngồi xuống, nhìn mâm cơm đầy ắp tình thương, nước mắt lại chực trào.
Cô cầm đũa, đôi tay run run. Bé Mầm đã được đặt nằm ngủ say trên chiếc nôi cũ cạnh đó. Người vợ chậm rãi gắp một miếng cá kho, đưa lên miệng. Vị mặn mà, ngọt thanh, đậm đà lan tỏa trong khoang miệng. Cả một tháng trời chỉ ăn rau ngót và thịt luộc nhạt nhẽo giờ như được thay thế bằng một bản giao hưởng của vị giác. Nước mắt Người vợ lại rơi, lăn dài trên gò má hốc hác.
“Ngon quá… Ngon thật sự…” Người vợ thốt lên, giọng nghẹn ngào trong từng tiếng nấc. “Con thèm món này đã lâu lắm rồi…” Cô đưa tay lau vội nước mắt, nhưng chúng cứ thi nhau tuôn trào, như rửa trôi đi bao tủi hờn, khổ sở của những tháng ngày qua. Mẹ của Người vợ ngồi cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp thêm thức ăn vào bát cho con gái, ánh mắt xót xa, thương yêu vô hạn.
Vài ngày sau buổi tối định mệnh ấy, ngôi nhà của mẹ Người vợ trở lại với không khí bình yên đến lạ. Người vợ đã ăn được những bữa cơm ngon lành, ngủ được những giấc sâu hiếm hoi, và Bé Mầm cũng đỡ quấy khóc hơn nhiều. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng không khí đã bớt ngột ngạt hơn.
Một buổi chiều nọ, khi Người vợ đang ngồi ngoài sân phơi nắng cho Bé Mầm trong chiếc nôi, những tia nắng vàng óng vương trên mái tóc cô và lũ mèo vẫn lười biếng nằm dài, một bóng người quen thuộc đổ dài trên nền đất. Anh chồng đứng đó, cửa cổng mở hờ. Khuôn mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì những đêm không ngủ, toát lên vẻ hối lỗi và lo lắng tột độ. Anh nhìn Người vợ, ánh mắt van lơn.
Người vợ ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua anh, không một chút biểu cảm. Cô không nói gì, cũng không làm động tác mời mọc.
Anh chồng chậm rãi bước đến gần, từng bước chân nặng nề như mang theo gánh nặng tội lỗi. Anh đứng cách Người vợ vài bước chân, cúi thấp đầu.
“Em… Người vợ à, em về nhà đi mà.” Giọng anh khản đặc, run run. “Mấy ngày nay anh lo cho em và Bé Mầm quá. Mẹ… mẹ cũng đã suy nghĩ lại rồi. Anh xin lỗi em… Anh xin lỗi em nhiều lắm vì đã không bênh vực em, đã để em phải khổ sở như vậy.”
Anh ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Người vợ, khuôn mặt hối hận không che giấu. Anh thực sự đã trải qua những ngày địa ngục, trống rỗng và dằn vặt.
Người vợ ngước nhìn Anh chồng, khóe mắt cô đã đỏ hoe từ lúc nào, nhưng ánh mắt xanh xao ấy lại rực lên một sự kiên quyết đến lạnh lùng. Cô hít một hơi sâu, đôi môi run rẩy hé mở, giọng nói dù nghẹn ngào nhưng từng chữ thốt ra đều chắc nịch, không thể lay chuyển. Anh chồng giật mình, có lẽ anh chưa từng thấy Người vợ mạnh mẽ đến vậy.
“Anh chồng à, anh nói mẹ suy nghĩ lại rồi ư?” Người vợ hỏi, giọng điệu mang theo chút mỉa mai lẫn đau đớn. Nước mắt lưng tròng, nhưng cô không để chúng rơi. Cô không muốn mình trông yếu đuối ngay lúc này. “Suy nghĩ lại là suy nghĩ cái gì? Là mẹ đã hiểu cho em chưa? Hay mẹ vẫn nghĩ em là đứa con dâu hỗn hào, hay cãi lời, hay đòi hỏi?”
Anh chồng muốn tiến lại gần, nhưng Người vợ khẽ đưa tay ra, ra hiệu anh dừng lại. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, không né tránh.
“Em chỉ về khi mẹ thực sự hiểu cho em, anh à,” Người vợ nói, giọng cô khàn đi vì xúc động. “Em không thể ăn rau ngót và thịt luộc thêm ngày nào nữa. Cả một tháng trời, anh thử nghĩ xem, có ai kiêng cữ như vậy không? Em kiệt sức rồi. Bé Mầm của chúng ta cũng gầy rộc đi vì em không có sữa cho con bú. Anh nói mẹ thương con cháu, nhưng mẹ đã làm gì để chứng tỏ điều đó?”
Cô ngước nhìn bầu trời xanh biếc, như tìm kiếm một sự công bằng nào đó. Lũ mèo dưới chân vẫn lười biếng phơi nắng, đối lập hoàn toàn với sự căng thẳng đang bao trùm.
“Em cần mẹ tôn trọng lựa chọn của em, tôn trọng sức khỏe của em, tôn trọng khoa học chứ không phải những hủ tục lạc hậu nữa. Nếu mẹ không thay đổi thái độ, không thay đổi cách kiêng cữ khắc nghiệt ấy, em sẽ không quay về. Anh hiểu không? Em không thể đưa con về nơi mà cả hai mẹ con đều phải chịu khổ sở. Em không muốn Bé Mầm phải lớn lên trong một gia đình mà mẹ nó phải sống như vậy.”
Người vợ nhìn anh, đôi mắt cô ráo hoảnh, nước mắt đã ngừng rơi, chỉ còn lại sự chai sạn và một quyết tâm sắt đá. Cô quay mặt đi, không muốn nhìn vẻ mặt bất lực, đáng thương của anh chồng. Đây là lần đầu tiên cô dám đặt ra điều kiện, và cô biết, mình không thể lùi bước.
Người vợ quay mặt đi, không muốn nhìn vẻ mặt bất lực, đáng thương của Anh chồng. Đây là lần đầu tiên cô dám đặt ra điều kiện, và cô biết, mình không thể lùi bước.
Anh chồng lẳng lặng quay lưng đi, bước chân nặng trĩu. Bóng anh đổ dài trên nền sân xi măng nóng rát, mờ dần phía cổng. Người vợ vẫn đứng đó, lòng ngổn ngang những suy tư và nỗi đau chất chứa. Không lâu sau, tiếng xe máy quen thuộc lại vọng đến, rồi dừng hẳn trước cổng. Lần này, không chỉ có Anh chồng.
Bà Lự bước xuống xe, dáng người gầy gò nhưng vẫn toát lên vẻ khắc nghiệt. Gương mặt bà cứng nhắc, giận dỗi hằn rõ từng nếp nhăn, ánh mắt sắc như dao cau quét qua một lượt sân nhà. Anh chồng đứng bên cạnh, cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mẹ hay Người vợ. Bà Lự chậm rãi tiến vào sân, từng bước chân như giẫm lên nỗi căng thẳng đang bao trùm.
Bà Lự dừng lại, ánh mắt chợt va phải Bé Mầm đang nằm ngoan trong chiếc nôi đặt cạnh hiên. Bé Mầm đã ngủ say, đôi má hóp lại, trông yếu ớt đến lạ. Khoảnh khắc ấy, sự cứng rắn trên gương mặt Bà Lự dường như mềm đi đôi chút, một tia xót xa thoáng qua nơi đáy mắt. Nhưng nó nhanh chóng vụt tắt, nhường chỗ cho vẻ lạnh lùng vốn có.
Bà Lự ngước nhìn Người vợ, người đang đứng thẳng tắp, đôi mắt xanh xao nhưng kiên định đến lạ thường. Hai người phụ nữ, một mẹ chồng, một nàng dâu, đứng đối diện nhau, khoảng cách không xa nhưng như thể có một vực sâu vô hình ngăn cách. Không khí đặc quánh sự im lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lay động tán lá và tiếng lũ mèo lười biếng phơi nắng dưới chân.
Bà Lự hít một hơi thật sâu, giọng nói của bà, dù cố gắng giữ vẻ bình thản, vẫn không giấu được sự gai góc. Ánh mắt bà nhìn thẳng vào Người vợ, chất chứa cả sự mong chờ lẫn thách thức.
“Con… con có về không?” Bà Lự nói, từng chữ như bị nén lại, nặng trĩu.
Người vợ nhìn Bà Lự, không nói gì. Trong sâu thẳm, cô hiểu đây không chỉ là câu hỏi về việc có trở về hay không, mà là một phép thử, một yêu cầu về sự phục tùng. Cô không muốn chiến thắng, không muốn đối đầu, nhưng cô cũng không thể lùi bước nữa. Bé Mầm đang ngủ say trong nôi, gầy gò và yếu ớt, như một lời nhắc nhở không thể chối cãi về những gì cô đã trải qua. Khoảnh khắc ấy kéo dài như vô tận, mỗi người đều chìm trong những suy nghĩ riêng, không ai muốn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng căng như dây đàn. Có lẽ, đây là thời điểm mà mọi mối quan hệ, mọi định kiến phải được đặt xuống, không phải để đấu tranh, mà để lắng nghe và thấu hiểu. Giữa cái nắng oi ả của buổi trưa, hình ảnh ba con người đứng giữa sân nhà, với một sinh linh bé bỏng đang say ngủ, đã tạo nên một bức tranh về sự giằng xé, về những hủ tục lạc hậu đang cố bám víu vào cuộc sống hiện đại. Đã đến lúc, không chỉ Người vợ mà cả Bà Lự và Anh chồng cũng cần tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn, học cách buông bỏ những định kiến và chấp nhận sự khác biệt. Bởi lẽ, mái ấm gia đình không phải là nơi của sự kiểm soát, mà là nơi của yêu thương, sự sẻ chia và lòng bao dung. Hạnh phúc thật sự không nằm ở việc ai đúng ai sai, mà ở sự hàn gắn những vết thương lòng và cùng nhau hướng về một tương lai tươi sáng hơn, nơi mỗi người đều được là chính mình, được sống với những lựa chọn và niềm tin của riêng mình.

