Mẹ chồng mời 10 khách nhưng chỉ đưa 50 nghìn để con dâu đi chợ, tới giờ cơm, cô tươi cười bưng mâm lên khiến mọi người t/ái mặt…
Sáng sớm, bà Hồng ngồi trước hiên, tay cầm điện thoại gọi cho mười người bạn trong hội hưu trí:
– Trưa nay rảnh thì qua nhà tôi ăn cơm nhé, lâu lắm không gặp rồi.
Gác máy xong, bà gọi con dâu – chị Thu – ra dặn:
– Hôm nay mẹ mời mấy người bạn, con đi chợ nấu giúp mẹ mâm cơm ngon ngon nha.
Nói rồi, bà rút trong túi ra tờ 50 nghìn nhàu nát, dí vào tay chị:
– Cầm đi. Mua gì thì mua, khỏi bày vẽ tốn kém. Mẹ chỉ có ngần này.
Chị Thu cúi đầu “Dạ” khẽ. Ánh mắt chị tối lại nhưng giọng vẫn nhẹ nhàng, ngoan ngoãn như bao năm làm dâu trong nhà này. Bà Hồng liếc xéo:
– Đừng có mặt nặng mày nhẹ. Nhà này là của tao. Muốn ăn gì sang thì tự bỏ tiền túi ra mà mua.
Chị Thu không nói gì, lặng lẽ xách giỏ đi chợ. Nhưng lần này, trong lòng chị đã nhen lên một suy nghĩ khác. Mấy năm nay, chị chịu đựng đủ rồi. Hôm nay chị sẽ để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của mẹ chồng…
Chị Thu bước vào chợ. Khuôn mặt chị vẫn giữ vẻ trầm tư thường ngày, nhưng sâu trong ánh mắt, một tia kiên quyết lạ thường lóe lên. Hàng trăm loại rau củ, thịt cá bày la liệt, rực rỡ sắc màu nhưng Chị Thu không hề bận tâm tìm kiếm những món rẻ tiền, những thứ mà trước đây chị vẫn cố gắng mua cho “đủ mâm” để mẹ chồng không chê bai. Tay chị siết chặt chiếc giỏ, tờ 50 nghìn đồng nhàu nát vẫn nằm trong ví, nhưng mục đích sử dụng của nó giờ đây đã hoàn toàn khác.
Chị Thu đi qua các gian hàng, ánh mắt lướt nhanh. Chị không chọn mớ rau muống xào, hay khúc thịt ba chỉ quen thuộc. Thay vào đó, chị dừng lại trước một gian hàng bán đồ hải sản tươi sống. Ánh mắt chị dừng lại ở vài con tôm sú lớn, vỏ bóng bẩy, tươi rói. Chúng khá đắt đỏ, nhưng Chị Thu không do dự. Chị chỉ chọn ba con tôm, cẩn thận đặt vào túi. Số tiền 50 nghìn đồng vơi đi đáng kể. Tiếp đó, chị ghé qua quầy gia vị, mua thêm một ít lá chanh tươi và ớt. Tổng cộng, chỉ có vài món đồ, đủ cho một món ăn duy nhất, nhưng được lựa chọn kỹ lưỡng, tinh tế đến lạ thường.
Người bán hàng ngạc nhiên khi thấy Chị Thu chỉ mua ít ỏi như vậy. Chị Thu không giải thích, chỉ khẽ gật đầu nhận lại tiền thừa. Khoản tiền lẻ còn lại, chị cẩn thận cất vào túi riêng, không lẫn lộn với bất kỳ khoản nào khác. Chị Thu quay gót, bước ra khỏi chợ, nụ cười nhẹ khẽ nở trên môi. Một sự hả hê thầm kín. Chị đã sẵn sàng cho “mâm cơm” đặc biệt mà bà Hồng yêu cầu.
Chị Thu bước chân về đến Nhà của bà Hồng/Chị Thu, cánh cửa khép lại sau lưng mang theo chút gió mát từ bên ngoài. Chị không dừng lại một khắc, đi thẳng vào bếp, đặt giỏ đồ vừa mua lên bàn. Không vội vã, không cau mày, Chị Thu bắt đầu sơ chế những nguyên liệu ít ỏi. Ba con tôm sú tươi rói được rửa sạch, vỏ tôm lấp lánh dưới ánh đèn. Chị cẩn thận lột vỏ, rút chỉ đen, động tác thuần thục và nhẹ nhàng như đang thực hiện một nghi lễ.
Tiếng lạch cạch từ trong bếp bắt đầu thu hút sự chú ý của Bà Hồng. Bà ta đi lại, lướt qua cửa bếp, ánh mắt dò xét. Bà Hồng cố tình bước chậm, tiếng dép lê lẹt xẹt như muốn gây sự chú ý. Bà ta đứng ngay ngưỡng cửa, khoanh tay nhìn Chị Thu đang miệt mài với con tôm. Trên môi Bà Hồng nở một nụ cười khẩy đầy ác ý.
“À, về rồi đấy à? Mua gì mà nhanh thế?” Bà Hồng cất giọng chua chát, không thèm nhìn thẳng vào Chị Thu. “50 nghìn mà định làm cỗ à? Chắc lại mua mấy thứ ba lăng nhăng rồi về bày đặt làm màu đây chứ gì?”
Chị Thu vẫn im lặng, tay thoăn thoắt thái lát ớt và lá chanh. Mùi thơm dịu nhẹ của gia vị tươi bắt đầu lan tỏa. Khuôn mặt Chị Thu hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc, như một mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng. Ánh mắt chị tập trung vào món ăn, dường như những lời mỉa mai của Bà Hồng chỉ là tiếng gió thoảng qua tai.
Bà Hồng thấy Chị Thu không phản ứng, càng thêm bực bội. Bà ta tiến thêm một bước vào bếp, nhìn chằm chằm vào rổ tôm đã sơ chế. “Có mấy con tôm mà bày đặt làm món sang chảnh. Định lừa ai hả con? Cứ liệu hồn không có gì mà dọn ra cho khách ăn nhé! Mất mặt thì tự chịu đó!”
Chị Thu vẫn như không nghe thấy. Chị nhẹ nhàng nêm nếm gia vị, đặt tôm vào chảo nóng, tiếng xèo xèo nhỏ nhẹ vang lên. Mùi thơm của tôm rang muối, hay tôm hấp lá chanh, bắt đầu lan tỏa khắp căn bếp. Trên khuôn mặt Chị Thu, một vẻ bình thản đến lạ thường, thậm chí là có chút thích thú khó hiểu, hiện rõ. Chị biết, đây không chỉ là một bữa ăn. Đây là sự chuẩn bị đầy dụng ý, cho một màn kịch sắp sửa diễn ra.
Đúng mười hai giờ trưa, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, phá vỡ sự tĩnh lặng sau những âm thanh lách cách trong bếp. Mười vị khách, những người bạn thân thiết của Bà Hồng, lần lượt bước vào Nhà của bà Hồng/Chị Thu. Họ đều là những quý bà trung niên, ăn vận hết sức chỉnh tề, trang sức lấp lánh và son môi đỏ thắm. Tiếng nói cười rôm rả của họ nhanh chóng tràn ngập căn phòng khách, át đi cả mùi thơm nhè nhẹ đang lan tỏa từ bếp.
Bà Hồng tươi cười rạng rỡ, đón tiếp từng người bạn bằng những cái ôm xã giao và lời chào hỏi nồng nhiệt. Bà ta dẫn họ vào phòng khách, không quên khoe khoang vài ba câu chuyện về căn nhà hay những chuyến du lịch gần đây. Trong khi trò chuyện, Bà Hồng không ít lần liếc nhanh về phía bếp, nơi Chị Thu vẫn đang lúi húi hoàn thiện những món ăn cuối cùng. Ánh mắt Bà Hồng đầy ẩn ý, như muốn nói: “Cứ đợi mà xem, bữa tiệc này sẽ là một thảm họa không thể tưởng tượng nổi.”
Bà Hồng lập tức nở nụ cười tươi rói, quay người về phía những người bạn đang ngồi rải rác trên ghế sofa. “Thôi nào các bà, mình vào bàn thôi. Cứ đứng mãi thế này làm gì. Con dâu tôi nó đang lúi húi trong bếp đó, chắc cũng xong xuôi rồi. Các bà cứ ngồi đi, đừng khách sáo gì hết.”
Bà ta vừa nói vừa chỉ tay về phía bàn ăn đã được dọn sẵn bát đũa, rồi kéo một trong những người bạn thân nhất ngồi xuống ghế đầu tiên. Mười vị khách lần lượt di chuyển, tiếng lạch cạch của ghế kéo trên sàn nhà vang lên. Họ vẫn tiếp tục những câu chuyện dang dở, thi thoảng lại đưa mắt đánh giá căn phòng.
Khi tất cả đã yên vị, Bà Hồng hắng giọng, cố ý nói lớn để Chị Thu trong bếp cũng có thể nghe thấy. “Phải nói thật với các bà, con dâu tôi nó khéo léo lắm. Tôi không phải khen đâu, nhưng mà cái gì nó cũng làm được hết. Từ những món phức tạp nhất cho đến những món đơn giản… Mà kể ra, nó đảm đang thật đấy. Cứ như là phép màu ấy, có khi chỉ với 50 nghìn bạc thôi mà nó cũng làm được cả mâm cỗ ra trò đấy!”
Lời nói của Bà Hồng như một gáo nước lạnh tạt vào không khí đang rôm rả. Khuôn mặt bà ta vẫn giữ nguyên nụ cười niềm nở, nhưng ánh mắt lướt qua một lượt mười vị khách, đầy vẻ đắc thắng. Mười vị khách của Bà Hồng lập tức ngừng bặt tiếng chuyện trò. Những nụ cười trên môi họ dần tắt lịm, thay vào đó là ánh mắt tò mò, xen lẫn chút bối rối. Họ khẽ liếc nhìn nhau, rồi đồng loạt quay đầu, ánh mắt hướng thẳng về phía bếp, nơi Chị Thu vẫn đang lặng lẽ chuẩn bị. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng.
Chị Thu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản đến lạ, bước ra khỏi bếp. Trên tay cô là một chiếc mâm gỗ nhỏ, đặt giữa bàn ăn. Mười cặp mắt của những vị khách cùng với ánh nhìn đầy thách thức của Bà Hồng lập tức đổ dồn vào chiếc mâm. Không gian như đặc quánh lại, chỉ còn nghe tiếng khay đặt nhẹ xuống mặt bàn.
Trên mâm, vỏn vẹn chỉ có hai món. Một bát canh rau luộc, vài cọng rau xanh lèo tèo bơi trong làn nước trong vắt, không một chút thịt thà hay xương xẩu. Kế bên là một đĩa đậu phụ trắng tinh, được cắt thành vài miếng vuông vức, không hề có gia vị hay bất kỳ sự chế biến cầu kỳ nào. Một mâm cơm giản dị đến mức đáng thương.
Một tiếng cười khẩy rất nhỏ, gần như không thành tiếng, thoát ra từ khóe miệng Bà Hồng. Ánh mắt bà ta lướt qua mâm cơm, rồi dừng lại trên khuôn mặt Chị Thu, ánh lên vẻ đắc thắng đến ghê người. Bà ta muốn thấy sự bối rối, sự xấu hổ tột cùng trên gương mặt con dâu.
Nhưng Chị Thu không hề biến sắc. Cô vẫn đứng đó, nhẹ nhàng đặt chiếc mâm xuống, rồi lùi lại một bước, ánh mắt lướt qua một lượt mười vị khách.
Những người bạn của Bà Hồng không khỏi ngỡ ngàng. Nụ cười xã giao trên môi họ đông cứng lại. Họ khẽ liếc nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ khó hiểu và bối rối. Họ cố gắng giữ vẻ lịch sự, nhưng đôi mắt không thể che giấu nổi sự ngạc nhiên đến tột độ trước mâm cơm “50 nghìn” mà Bà Hồng đã ca ngợi. Một vài người khẽ ho khan, số khác cúi đầu nhìn xuống bàn, tránh đi ánh mắt của những người xung quanh. Không ai dám lên tiếng. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này còn nặng nề và khó xử hơn gấp bội.
Chị Thu, với nụ cười nhẹ nhàng trên môi, vẫn giữ nguyên sự bình thản đáng sợ. Cô nhìn lướt qua một lượt mười vị khách đang cứng họng, ánh mắt như đang ẩn chứa một sự thách thức ngầm.
CHỊ THU
(Giọng nói đủ nghe, nghe có vẻ hơi hờ hững nhưng rõ ràng từng chữ)
Dạ thưa các bác, mẹ cháu bảo hôm nay nhà mình ăn thanh đạm, chỉ có ngần này thôi ạ. Với 50 nghìn đồng, cháu chỉ sắm sửa được như vậy để mời các bác. Mong các bác thông cảm cho ạ.
Lời nói của Chị Thu như một nhát dao sắc lẹm, không máu me nhưng khiến cả bàn ăn chết lặng. Mười vị khách há hốc mồm, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang khó hiểu, rồi kinh ngạc tột độ. Họ nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống mâm cơm, rồi lại hướng về phía Bà Hồng đang ngồi sững sờ. Nụ cười ban nãy của Bà Hồng đã tắt hẳn, khuôn mặt bà ta tái mét. Khóe môi bà ta mím chặt, đôi mắt tóe lửa nhưng không thể cất lời. Không khí bỗng đặc quánh lại, chỉ còn nghe tiếng thở dốc của ai đó trong căn phòng. Mọi thứ hoàn toàn im bặt.
Chị Thu khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy như một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm sự bùng nổ sắp tới. Không nói thêm lời nào, Chị Thu bình thản quay lưng, bước vào bếp. Mười vị khách vẫn còn sững sờ, ánh mắt dõi theo bóng lưng chị. Bà Hồng thì cố gắng lấy lại bình tĩnh, bà ta thở hổn hển, lồng ngực phập phồng.
Chỉ ít phút sau, Chị Thu trở lại. Trên tay chị là hai món đồ cuối cùng mà chị mang ra. Một đĩa cơm trắng tinh, không một hạt thức ăn kèm. Và một cốc nước lọc trong veo, không chút màu sắc.
Chị Thu nhẹ nhàng đặt đĩa cơm và cốc nước vào hai vị trí còn trống trên chiếc bàn đã được trải khăn trắng tinh tươm. Chúng nằm đó, giữa những chiếc đĩa, bát đũa sang trọng, tạo thành một cảnh tượng trớ trêu đến khó tin. Mâm cỗ trang trọng mà Bà Hồng mong muốn, giờ đây có thêm đĩa cơm trắng và cốc nước lọc trơ trọi, như một bức tranh biếm họa đắt giá.
Sự tương phản chói mắt đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở. Mười vị khách nhìn chằm chằm vào những món đồ mới xuất hiện, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang khó hiểu, rồi dần dần là sự phẫn nộ ngấm ngầm trong lòng một số người.
Bà Hồng, sau một thoáng bàng hoàng, dường như đã hiểu ra ý đồ của Chị Thu. Khuôn mặt bà ta đỏ bừng lên vì tức giận, nhưng đôi mắt sắc như dao của mười vị khách đang đổ dồn vào bà ta khiến bà ta cứng họng. Bà ta muốn gào thét, muốn ném đổ tất cả, nhưng không thể làm gì.
Chị Thu lùi lại một bước, điềm nhiên đứng sang một bên, cạnh mâm cơm trống trải đó. Nụ cười trên môi Chị Thu vẫn vương vấn, nhưng trong ánh mắt chị lại chứa đựng một nỗi đau và sự thách thức ngầm. Mâm cơm bây giờ đã hoàn chỉnh theo cách của Chị Thu: hai đĩa rau luộc, một đĩa đậu phụ luộc, một đĩa cơm trắng tinh và một cốc nước lọc. Tất cả được bày biện ngay ngắn, trang trọng, nhưng lại nghèo nàn đến thảm hại, như một lời tố cáo không cần lời nói, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nói nào.
Mười vị khách, những người ban nãy còn đang xì xào bàn tán về “cỗ sang”, giờ đây hoàn toàn ngớ người. Ánh mắt họ lướt qua mâm cơm, từ đĩa rau luộc xanh tái, miếng đậu phụ trắng bệch, đến đĩa cơm trắng tinh và cốc nước lọc trơ trọi. Họ nhìn như không tin vào mắt mình, cố gắng tìm kiếm một món ăn khác, một sự nhầm lẫn nào đó, nhưng vô ích.
Sự ngỡ ngàng nhanh chóng chuyển thành khó xử. Không khí trong phòng khách đột ngột chùng xuống, nặng nề đến nghẹt thở. Nụ cười xã giao trên môi nhiều người tắt ngấm, thay vào đó là những nét nhăn nhó khó hiểu, rồi dần dần, sắc mặt họ tái mét. Họ không xấu hổ cho bản thân, mà là xấu hổ thay cho Bà Hồng, người đã mời họ đến dự một “bữa tiệc” long trọng nhưng lại bày ra một mâm cỗ đến là thảm hại. Đó không chỉ là sự keo kiệt, mà còn là một sự sỉ nhục ngầm, mà không ai hiểu rõ nguyên nhân.
Bà Hồng đứng đó, khuôn mặt vốn đã đỏ bừng nay lại càng thêm tím tái. Bà ta muốn rít lên, muốn đập phá tất cả, nhưng những ánh mắt như dao găm của khách đang đổ dồn vào khiến bà ta cứng họng. Bà ta cảm nhận rõ ràng sự xấu hổ đang lan tỏa, bao trùm lên bà ta và cả buổi tiệc này.
Không một ai dám thốt lên lời nào. Tiếng thìa đũa va vào nhau nhẹ nhàng, lạc lõng trong không gian im ắng đến đáng sợ. Mỗi âm thanh nhỏ nhoi ấy dường như càng làm nổi bật sự nặng nề, ngượng nghịu bao trùm căn phòng. Chị Thu vẫn đứng yên lặng, như một bức tượng, quan sát từng biểu cảm trên khuôn mặt của từng vị khách. Ánh mắt chị lạnh lùng, nhưng sâu thẳm trong đó là nỗi đau và sự mãn nguyện khi kế hoạch của mình đang diễn ra đúng như dự tính.
Bà Hồng tái mặt, nhìn Chị Thu với ánh mắt tóe lửa. Cả người bà ta run lên, những lời mắng chửi đã chực trào khỏi môi. Nhưng rồi, ánh mắt của mười vị khách, sắc lạnh và đầy khó chịu, dồn vào bà ta như những mũi dao găm, khiến bà ta lập tức khựng lại. Mọi ánh nhìn ấy như một gáo nước lạnh tạt vào sự nóng giận của Bà Hồng, nhắc nhở bà ta về hoàn cảnh hiện tại, về danh dự đang bị sỉ nhục. Bà ta nuốt khan, cố gắng dằn xuống cơn thịnh nộ đang sôi sục trong lồng ngực. Nét giận dữ trên khuôn mặt bà ta cứng lại, sau đó méo mó một cách khó coi, gắng gượng nặn ra một nụ cười giả tạo, còn đáng sợ hơn cả khi bà ta tức giận.
“Ôi con Thu này, sao con lại bày ra thế này! Mẹ bảo con nấu ngon mà!” Bà Hồng buông lời, giọng nói nghe thật gượng gạo, như có vật gì đó mắc kẹt trong cổ họng. Ánh mắt bà ta lướt qua Chị Thu, rồi lại nhanh chóng quay sang các vị khách, mong chờ một sự cảm thông, một lời bào chữa cho cái mâm cơm thảm hại này. Chị Thu vẫn đứng đó, bất động, khuôn mặt không một chút cảm xúc. Trong lòng Chị Thu, từng lời của mẹ chồng như một lưỡi dao sắc bén cứa vào vết thương lòng, nhưng cũng chính những lời đó lại càng củng cố thêm quyết tâm của Chị Thu.
“Dạ, con đã cố gắng hết sức rồi ạ.” Chị Thu nhẹ nhàng đáp, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Bà Hồng, không một chút dao động. “Mẹ dặn con 50 nghìn thì chỉ đủ mua ngần này thôi, với lại mẹ bảo đừng bày vẽ tốn kém. Con chỉ làm theo đúng lời mẹ dặn để các bác thấy sự thật ạ.”
Từng lời của Chị Thu, dù nhỏ nhẹ, lại như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim Bà Hồng, sau đó là một dòng axit đậm đặc xát thẳng vào vết thương hở. Khuôn mặt bà ta thoắt cái từ gượng gạo chuyển sang trắng bệch, rồi đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận. Bà Hồng há miệng định nói, nhưng rồi lại ngậm chặt. Cổ họng bà ta nghẹn ứ, không thể thốt ra lấy một lời. Những ánh mắt dò xét, khó chịu của mười vị khách giờ đây lại chuyển sang Bà Hồng, lộ rõ sự phán xét. Họ nhìn mâm cơm đạm bạc, rồi lại nhìn bà chủ nhà đang tái mét mặt mày. Sự thật trần trụi đã được Chị Thu phơi bày một cách quá đỗi thẳng thắn, không chút che giấu. Chị Thu vẫn đứng đó, kiên định, ánh mắt như ngọn lửa nhỏ nhưng rực cháy, không rời khỏi gương mặt đang biến sắc của Bà Hồng.
Không khí trong phòng đột nhiên chùng xuống, nặng trĩu. Những ánh mắt của các vị khách như muốn xuyên thấu gương mặt đang biến sắc của Bà Hồng, khiến bà ta cảm thấy bị nung chảy dưới sức nóng của sự thật trần trụi. Chị Thu vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển, như thể đang chờ đợi một phán quyết cuối cùng.
Đúng lúc đó, một vị khách lớn tuổi trong hội hưu trí, Bà Lan, người vốn có tiếng nói và được mọi người nể trọng, chậm rãi đặt chiếc đũa xuống mâm. Bà nhìn quanh một lượt, rồi ánh mắt dừng lại thẳng vào Bà Hồng, nghiêm nghị. Giọng bà trầm xuống, vang vọng rõ ràng trong sự tĩnh lặng đột ngột của căn phòng.
“Này Hồng,” Bà Lan nói, không một chút nể nang, “sao con dâu lại nói thế kia? Mời mười người mà chỉ cho có 50 nghìn đi chợ, rồi còn trách nó làm không ra gì à?”
Từng lời của Bà Lan như nhát dao cứa thẳng vào tai Bà Hồng, cắt đứt hoàn toàn lớp vỏ bọc sĩ diện cuối cùng của bà ta. Khuôn mặt Bà Hồng, vốn đã tái mét vì xấu hổ, giờ lại trắng bệch thêm một cấp độ. Bà ta lắp bắp, định biện minh, nhưng không từ ngữ nào thoát ra khỏi cổ họng đang khô khốc. Bà Lan vẫn nhìn thẳng vào Bà Hồng, ánh mắt không hề khoan nhượng, chứa đựng sự thất vọng và cả một chút khinh thường. Các vị khách khác cũng ngỡ ngàng, rồi lại gật gù như đã hiểu ra mọi chuyện, đồng thời đưa những ánh nhìn dò xét đầy chỉ trích về phía chủ nhà.
Bà Hồng nuốt khan, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích, nhưng cổ họng bà như bị chặn lại bởi một cục nghẹn đắng chát. Khuôn mặt bà từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng, không phải vì nhiệt độ phòng mà là vì sự bẽ mặt tột cùng, trộn lẫn với cơn tức giận âm ỉ. Bà ta không thể tin được Chị Thu lại dám “phơi bày” sự thật ngay trước mặt tất cả bạn bè của mình, những người mà bà ta luôn cố gắng khoe khoang về sự giàu có và hào phóng.
Bà Lan, vẫn với ánh mắt không khoan nhượng, hừ lạnh một tiếng. “Thôi được rồi Hồng, dù sao chuyện cũng đã rõ. Con dâu nó đã bỏ công sức nấu nướng cho chúng ta, lại còn phải tự bỏ tiền túi ra nữa, thì ít ra cũng phải có một lời cảm ơn chứ?”
Những lời nói của Bà Lan như chiếc búa tạ giáng thẳng vào sự sĩ diện cuối cùng của Bà Hồng. Các vị khách khác, sau giây phút ngỡ ngàng, bắt đầu xì xào to nhỏ. Những ánh mắt dò xét, chỉ trích giờ đây chuyển sang Bà Hồng một cách công khai hơn. Vài người gật đầu đồng tình với Bà Lan, một số khác lại liếc nhìn Chị Thu với vẻ mặt thông cảm sâu sắc. Bữa cơm thịnh soạn mà Bà Hồng muốn dùng để khoe mẽ, giờ đây trở thành một buổi “phơi bày” sự keo kiệt, bủn xỉn của chính chủ nhà.
Chị Thu đứng đó, bình thản nhưng trong lòng lại dậy sóng. Cô không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát. Mỗi ánh mắt chỉ trích, mỗi lời xì xào của các vị khách đều như một bằng chứng đanh thép, củng cố thêm cho “lời buộc tội” của cô. Cô biết, đây chính là giây phút mà mọi chịu đựng của mình đã được đền đáp. Bữa ăn không còn là bữa ăn, mà là một phiên tòa công khai, nơi Bà Hồng là bị cáo và các vị khách là những vị bồi thẩm đoàn. Không khí trở nên ngột ngạt, nặng nề, hoàn toàn mất đi sự vui vẻ, ấm cúng của một bữa tiệc sum họp. Bà Hồng cúi gằm mặt, chỉ muốn biến mất khỏi nơi này.
Không khí trong phòng ăn đặc quánh lại, nặng nề đến mức khó thở. Mâm cơm thịnh soạn Chị Thu đã mất công chuẩn bị, giờ đây gần như không ai động đũa. Các vị khách chỉ cầm đũa gắp tượng trưng vài miếng rồi đặt xuống, ánh mắt liên tục trao đổi với nhau, đầy vẻ khó xử và ái ngại. Bà Lan khẽ thở dài, đặt bát xuống.
“Thôi chết, đã muộn thế này rồi sao? Tôi còn có hẹn buổi chiều, chắc phải xin phép về trước đây,” Bà Lan lên tiếng phá tan sự im lặng ngột ngạt.
Những vị khách khác như được giải thoát.
“Ôi giời, tôi cũng vậy! Đột nhiên nhớ ra có việc gấp,” một người phụ nữ khác vội vàng phụ họa, đứng dậy khỏi ghế.
“Xin lỗi Bà Hồng nhé, để hôm khác chị em mình gặp lại,” một người đàn ông lúng túng nói, nhưng rõ ràng câu nói mang tính khách sáo nhiều hơn là thật lòng.
Chị Thu vẫn giữ thái độ bình thản, tiến lại gần các vị khách.
“Vâng, các bác cứ về ạ. Hôm nay dù sao cũng cảm ơn các bác đã ghé qua,” Chị Thu nói, giọng điệu từ tốn, lịch sự.
Các vị khách liền quay sang Chị Thu, nét mặt giãn ra đôi chút.
“Chị Thu vất vả quá. Cảm ơn Chị Thu đã đãi chúng tôi bữa cơm ngon,” một vị khách nói, kèm theo một cái vỗ nhẹ an ủi lên tay Chị Thu.
“Đúng vậy, đúng vậy. Cảm ơn Chị Thu nhiều nhé,” những người khác đồng thanh. Họ không quên nở nụ cười nhẹ nhàng, đầy thiện cảm với Chị Thu.
Rồi, từng người, từng người một, họ chào tạm biệt Chị Thu một cách trang trọng, nhưng khi đi ngang qua Bà Hồng – người vẫn đang cúi gằm mặt tại bàn ăn – họ chỉ lướt qua như không nhìn thấy. Không một lời chào hỏi, không một ánh mắt. Sự phớt lờ cố ý đó còn đau đớn hơn bất kỳ lời chỉ trích nào.
Chị Thu đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng các vị khách khuất dần sau cánh cổng. Quay trở lại phòng ăn, Bà Hồng vẫn ngồi đó, bất động. Bà ta ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng, tuyệt vọng. Toàn bộ mâm cỗ vẫn còn nguyên vẹn, lạnh ngắt và bị bỏ rơi, giống như chính bà ta lúc này. Sự bẽ bàng tột độ bao trùm lấy Bà Hồng, một mình giữa căn phòng rộng lớn, trong sự im lặng đáng sợ.
Bà Hồng vẫn ngồi đó, bất động. Bà ta ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng, tuyệt vọng. Toàn bộ mâm cỗ vẫn còn nguyên vẹn, lạnh ngắt và bị bỏ rơi, giống như chính bà ta lúc này. Sự bẽ bàng tột độ bao trùm lấy Bà Hồng, một mình giữa căn phòng rộng lớn, trong sự im lặng đáng sợ.
Đột nhiên, đôi mắt Bà Hồng từ trạng thái vô hồn bỗng nảy lửa. Bà ta bật dậy, sấn sổ về phía Chị Thu, dáng vẻ oai vệ thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự điên tiết và uất ức.
“Mày! Mày làm cái trò gì vậy hả? Mày muốn tao mất mặt với bạn bè sao? Mày muốn bôi tro trát trấu vào mặt tao à?” Bà Hồng gầm lên, bàn tay run rẩy chỉ thẳng vào Chị Thu, mỗi lời nói như muốn xé toạc không khí.
Chị Thu vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt bình thản đón nhận cơn giận dữ của mẹ chồng. Một sự kiên định chưa từng thấy hiện rõ trên khuôn mặt Chị Thu. Nỗi sợ hãi đã bị sự quyết tâm lấn át hoàn toàn.
“Con chỉ làm theo lời mẹ dặn và cho mọi người thấy sự thật,” Chị Thu đáp lại, giọng điệu điềm tĩnh nhưng vang vọng một sự kiên quyết chưa từng có.
Lời nói của Chị Thu như một gáo nước lạnh dội thẳng vào Bà Hồng, khiến bà ta khựng lại. Nét mặt Bà Hồng vừa ngỡ ngàng, vừa tức tối, xen lẫn chút hoang mang không thể che giấu. Chị Thu không hề cúi đầu, ánh mắt Chị Thu vẫn nhìn thẳng vào Bà Hồng, không hề nao núng.
Một tiếng lạch cạch vang lên từ cánh cửa chính, phá vỡ bầu không khí căng như dây đàn. Anh Nam, chồng Chị Thu, vừa về đến nhà. Anh đứng sững lại ngay ngưỡng cửa, ánh mắt Anh Nam đảo một lượt khắp phòng. Anh thấy Bà Hồng đang đứng đối diện Chị Thu, mặt Bà Hồng đỏ gay vì tức giận, bàn tay vẫn còn chỉ trỏ đầy căm phẫn. Anh cũng thấy cái mâm cơm lớn giữa nhà, trơ trọi những bát đĩa trống không, một cảnh tượng đáng lẽ không bao giờ nên hiện hữu trong một bữa tiệc mời khách.
“Mẹ đang làm cái trò gì với Chị Thu vậy?” Anh Nam buông lời, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đây mang một vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, khiến Bà Hồng giật mình quay lại.
Bà Hồng chưa kịp phản ứng, Chị Thu đã khẽ lắc đầu, ánh mắt Chị Thu thoáng chút mệt mỏi nhưng vẫn kiên định nhìn chồng. Bà Hồng nhìn thấy con trai mình, sự tức giận càng bùng lên dữ dội.
“Mày về đấy à? Về mà xem con vợ mày nó làm cái trò khốn nạn gì này!” Bà Hồng chỉ thẳng tay vào Chị Thu, cố gắng gào lên nhưng giọng đã có phần run rẩy. “Nó dám vứt hết đồ ăn, làm tao mất mặt với bạn bè. Nó…”
“Mất mặt?” Anh Nam ngắt lời mẹ, bước thẳng vào phòng. Anh Nam liếc nhìn chiếc mâm trống, rồi lại nhìn những mảnh thức ăn vương vãi dưới sàn mà lúc nãy Chị Thu đã vứt đi. “Mẹ định để Chị Thu nấu cỗ bằng năm mươi nghìn đồng sao? Mẹ định để vợ con phải chịu đựng tất cả những điều này?”
Chị Thu lặng lẽ đứng đó, đôi mắt Chị Thu đã ướt đẫm nhưng Chị Thu cố kìm nén. Anh Nam tiến đến gần Chị Thu, bàn tay anh nhẹ nhàng đặt lên vai vợ, siết nhẹ. Chị Thu ngẩng đầu nhìn Anh Nam, trong ánh mắt Anh Nam là sự thấu hiểu và xót xa. Anh Nam khẽ ôm lấy Chị Thu vào lòng, vỗ về.
“Em đã vất vả rồi, Chị Thu.” Anh Nam thì thầm bên tai vợ, giọng nói Anh Nam đầy yêu thương và an ủi.
Bà Hồng sững sờ nhìn cảnh tượng đó. Bà ta không ngờ con trai mình lại về đúng lúc, lại còn bênh vực con dâu một cách công khai như vậy. Sự giận dữ ban đầu của Bà Hồng dần biến thành sự lúng túng.
Anh Nam buông Chị Thu ra, quay sang đối mặt với Bà Hồng. Gương mặt Anh Nam kiên quyết, không một chút khoan nhượng.
“Mẹ à,” Anh Nam bắt đầu, giọng Anh Nam nhỏ nhẹ nhưng đầy sức nặng, “Con đã im lặng quá lâu rồi. Con luôn mong mẹ và Chị Thu có thể hòa hợp. Nhưng mẹ đã làm gì? Mẹ luôn đối xử với Chị Thu như một người ngoài, như một người ở trong chính ngôi nhà này.”
Bà Hồng định mở miệng phản bác, nhưng Anh Nam đã đưa tay ra hiệu dừng lại.
“Con biết mẹ giận, con biết mẹ có thể không hài lòng điều gì đó. Nhưng cách mẹ đối xử với Chị Thu hôm nay, và cả những ngày qua, nó đã vượt quá giới hạn. Chị Thu là vợ con, là mẹ của các cháu mẹ. Chị ấy xứng đáng được tôn trọng, được yêu thương.” Anh Nam nói, từng lời như đinh đóng cột, không cho Bà Hồng cơ hội chen vào.
Bà Hồng mặt Bà Hồng tái mét, môi Bà Hồng mấp máy nhưng không thành tiếng. Bà ta cố giữ vẻ uy nghi nhưng trước thái độ cương quyết của con trai, Bà Hồng cảm thấy mọi sự phản kháng đều trở nên yếu ớt. Ánh mắt Anh Nam tràn đầy sự thất vọng và kiên định, khiến Bà Hồng phải chùn bước. Bà Hồng cuối cùng chỉ có thể nuốt ngược những lời tức giận vào trong, đứng chết lặng tại chỗ.
Bà Hồng mặt Bà Hồng tái mét, môi Bà Hồng mấp máy nhưng không thành tiếng. Bà ta cố giữ vẻ uy nghi nhưng trước thái độ cương quyết của con trai, Bà Hồng cảm thấy mọi sự phản kháng đều trở nên yếu ớt. Ánh mắt Anh Nam tràn đầy sự thất vọng và kiên định, khiến Bà Hồng phải chùn bước. Bà Hồng cuối cùng chỉ có thể nuốt ngược những lời tức giận vào trong, đứng chết lặng tại chỗ.
Anh Nam quay sang Chị Thu, nhẹ nhàng nắm lấy tay vợ. Chị Thu ngẩng đầu nhìn Anh Nam, trong ánh mắt Anh Nam là sự bảo vệ và thấu hiểu. Anh Nam khẽ siết tay Chị Thu, không nói thêm lời nào với mẹ, chỉ kéo nhẹ cô ra khỏi căn phòng đang còn ngổn ngang mâm bát trống trơn và những tàn dư của bữa tiệc tan hoang. Họ cần không gian riêng để nói chuyện. Bà Hồng chỉ biết đứng đó, nhìn theo bóng lưng hai người con, không dám lên tiếng níu kéo hay trách móc. Một cảm giác bẽ bàng, xen lẫn sự tức tối vì bị mất mặt, dâng trào trong lòng Bà Hồng. Bà Hồng biết rằng, từ giờ phút này, mọi chuyện sẽ không thể như trước được nữa.
Những ngày sau đó, không khí trong nhà Bà Hồng thay đổi rõ rệt. Sự gay gắt, chèn ép mà Bà Hồng thường dành cho Chị Thu đã giảm đi đáng kể. Bà Hồng vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận “thất bại” của mình, đôi khi vẫn còn những cái liếc mắt không thiện cảm, hay những câu nói bóng gió. Tuy nhiên, sự “ngang ngược” và thái độ ra lệnh đã không còn. Bà Hồng bắt đầu giữ khoảng cách nhất định, không còn can thiệp sâu vào mọi sinh hoạt của vợ chồng Chị Thu như trước. Bà biết rằng, con dâu mình không còn là người phụ nữ cam chịu, và con trai Bà Hồng cũng sẽ không dung thứ cho bất kỳ sự bất công nào nữa.
Một buổi sáng, Chị Thu đang dọn dẹp nhà cửa. Bà Hồng từ trong bếp đi ra, nhìn Chị Thu một lúc rồi khẽ nói, giọng bà có chút gượng gạo: “Thu à, trưa nay con xem trong tủ lạnh còn thịt không, lấy ra rã đông nấu cơm nhé.” Lời nói của Bà Hồng không còn vẻ ra lệnh mà mang tính hỏi han, thậm chí có phần thăm dò.
Chị Thu ngẩng đầu lên, nhìn Bà Hồng. Trong ánh mắt Chị Thu là sự bình tĩnh, không còn sự sợ sệt hay cam chịu như trước. Chị Thu đáp lại một cách lễ phép nhưng cũng rất rõ ràng: “Dạ, mẹ. Con xem rồi, thịt chỉ còn ít thôi. Hay là lát nữa con đi chợ mua thêm ít đồ tươi sống, tiện thể mua ít hoa quả cho các cháu ạ?”
Bà Hồng hơi khựng lại. Bà ta đã quen với việc Chị Thu sẽ răm rắp làm theo lời bà mà không một chút ý kiến. Bà ta nhìn Chị Thu, đôi môi mấp máy muốn phản đối nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong. “Ừm… vậy cũng được. Con cứ liệu mà mua, đừng để thiếu thốn.” Bà Hồng nói, rồi quay lưng đi về phòng mình, trong lòng Chị Thu vẫn còn một chút khó chịu. Chị Thu biết, đây chính là thành quả của “cuộc cách mạng” nhỏ của mình. Chị Thu đã giành lại được sự tôn trọng và khẳng định vị trí của mình trong gia đình. Chị Thu không còn là người phụ nữ chỉ biết cúi đầu chịu đựng, mà đã là một thành viên có tiếng nói, có quyền quyết định trong chính ngôi nhà của mình.
Thời gian trôi đi, những vết sẹo của cuộc đối đầu tưởng chừng không thể hàn gắn dần được xoa dịu bởi sự thấu hiểu. Chị Thu học được rằng, đôi khi, sự im lặng không phải là vàng, mà là gông xiềng trói buộc chính mình. Việc dám đứng lên, dám nói ra sự thật, dù có phải trải qua sóng gió, lại chính là con đường dẫn đến sự giải thoát và tôn trọng. Bà Hồng, ở tuổi xế chiều, cũng dần nhận ra giá trị của sự hòa thuận và tình cảm gia đình. Bà không còn cố chấp giữ lấy những quy tắc hà khắc hay sự kiểm soát vô lý. Có lẽ, tuổi già đã dạy bà cách buông bỏ, hay đơn giản hơn, sự kiên định và tình yêu thương mà Anh Nam dành cho Chị Thu đã khiến trái tim bà mềm đi, nhận ra rằng hạnh phúc của con cái mới là điều quan trọng nhất. Ngôi nhà của họ, từng là chiến trường của những mâu thuẫn âm ỉ, giờ đây trở thành tổ ấm đúng nghĩa, nơi sự khoan dung và lòng bao dung dần thay thế cho những định kiến và bất đồng. Những bữa cơm không còn sự căng thẳng, mà thay vào đó là tiếng cười đùa của lũ trẻ và những câu chuyện sẻ chia chân thành giữa các thành viên. Chị Thu, với vị trí vững chắc của mình, không còn mang nặng gánh lo toan hay áp lực phải chứng minh bản thân. Chị Thu biết rằng, mình đã tìm thấy bình yên sau bão tố, một bình yên được đánh đổi bằng sự dũng cảm và lòng kiên định không gì lay chuyển. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, với những thử thách mới sẽ đến, nhưng Chị Thu tin rằng, với sự thấu hiểu của Anh Nam, sự tôn trọng từ mẹ chồng và bài học quý giá đã học được, Chị Thu có thể đối mặt với bất kỳ điều gì. Chị Thu sẽ tiếp tục vun đắp cho tổ ấm này, xây dựng một gia đình không chỉ đầy đủ mà còn tràn ngập yêu thương và sự bình đẳng, nơi mọi thành viên đều được lắng nghe và trân trọng.

