Mẹ chồng thấy tôi lương 50 triệu liền gọi 3 em chồng ở q/uê lên ă/n nh/ờ ở đậu, é/p tôi hầ/u h/ạ, tôi im lặng xách vali về quê, mới 1 ngày họ đã thấy cảnh…
Tôi năm nay 30 tuổi, làm trưởng nhóm kinh doanh cho một công ty lớn. Nhờ chăm chỉ và biết nắm bắt cơ hội, thu nhập trung bình hàng tháng của tôi khoảng 50 triệu. Với tôi, đó là thành quả sau nhiều năm nỗ lực, nhưng với mẹ chồng, nó lại trở thành lý do để bà “sắp đặt” cuộc sống của tôi theo cách bà muốn.
Một hôm, sau khi tì/nh c/ờ nghe tôi nói chuyện điện thoại về mức lương tháng, mắt mẹ chồng sáng rực. Bà cư/ời kh/ẩy:
“Con kiế/m ti/ền giỏi thế thì lo cho gia đình chồng cũng phải thôi. Từ mai, mẹ gọi ba đứa em chồng từ quê lên ở chung. Ở quê kh/ó kh/ăn, lên thành phố có chị dâu chăm thì đỡ kh/ổ.”
Tôi bà//ng ho//àng, chưa kịp phản ứng thì chỉ vài ngày sau, ba em chồng đã lỉnh kỉnh đồ đạc kéo đến. Căn hộ vốn vừa đủ cho vợ chồng tôi bỗng chốc trở nên ch/ật ch/ội.
Từ sáng sớm, tôi phải lo bữa sáng cho cả nhà, đi làm về lại tất bật cơm nước, dọn dẹp, giặt giũ. Ba em chồng chẳng ai động tay, cứ vô tư ăn xong là nằm xem tivi hoặc lướt điện thoại. Mẹ chồng còn ngang nhiên nói:
“Chúng nó lên thành phố học hỏi, sau này mới khá được. Con dâu mà kiếm được 50 triệu thì coi như phúc của cái nhà này, cố mà lo cho chu toàn.”
Tôi ngh//ẹn ngà//o, quay sang nhìn chồng mong anh sẽ lên tiếng. Nhưng anh chỉ im lặng, thậm chí còn hùa theo:
“Em ch/ịu kh/ó một chút, mấy đứa ở quê mới lên còn l/ạ lẫ/m. Coi như giúp đỡ gia đình.”
Ngày qua ngày, tôi giống như một cái máy không biết m/ệt m/ỏi. Công việc ở công ty đã áp lực, về nhà lại h//ầu h//ạ thêm năm sáu con người. Không một lời cảm ơn, chỉ toàn trá//ch m//óc và đòi hỏi.
Một buổi tối, khi vừa tan ca về nhà, tôi thấy em chồng út ngồi khoanh chân giữa phòng khách, cất giọng ra lệnh:
“Chị dâu, em đói rồi, làm mì cho em ăn đi.”
Tôi ch//ết lặng. Trong ánh mắt mẹ chồng, không còn sự cả/m th/ông nào, chỉ còn sự c/oi thư/ờng. Lúc đó, trái tim tôi như v/ỡ ra. Tôi đã cố gắng nh/ẫn nhị/n, nhưng càng chịu đựng, họ càng xem đó là bổn phận.
Đêm ấy, tôi xách vali về quê. Không một lời to tiếng, cũng chẳng cần giải thích. Tôi chỉ để lại mảnh giấy, nội dung chỉ vỏn vẹn 1 câu là…
Sáng hôm sau, một sự tĩnh lặng lạ thường bao trùm căn hộ của vợ chồng Vy. Kim đồng hồ đã điểm hơn bảy giờ, nhưng không một mùi thức ăn nào bốc lên, không một tiếng lạch cạch từ căn bếp quen thuộc.
Mẹ chồng là người đầu tiên bừng tỉnh. Bà cựa mình trên giường, rồi cau mày khi nhận ra sự im ắng bất thường. Thường ngày giờ này, Vy đã phải tất bật dưới bếp, chuẩn bị bữa sáng tươm tất cho cả nhà. Bà khó chịu nhổm dậy, bước ra phòng khách. Căn bếp vắng tanh, bát đũa vẫn nằm nguyên trong bồn rửa từ tối qua.
Tiếng ngái ngủ của ba em chồng cũng bắt đầu vang lên từ phòng ngủ phụ. Lần lượt, từng người một uể oải bước ra, dụi mắt, nhìn quanh.
“Mẹ ơi, con đói quá!” Em út càu nhàu, tìm kiếm trên bàn ăn.
“Chị dâu đâu rồi ạ?” Một người em khác hỏi, vẻ mặt ngơ ngác.
Mẹ chồng nhíu mày, quay sang các con.
“Vy đâu rồi? Chắc lại nằm ườn trên giường chứ gì!” Bà gằn giọng, tiến thẳng đến phòng ngủ của Vy. Cánh cửa hé mở, bên trong hoàn toàn trống rỗng. Chăn màn gấp gọn gàng, nhưng vali của Vy đã biến mất.
Mẹ chồng bắt đầu hoảng hốt. Bà quay lại phòng khách, ánh mắt quét nhanh khắp mọi ngóc ngách. Ba em chồng cũng bắt đầu lật đật tìm kiếm, vẻ mặt từ ngái ngủ chuyển sang lo lắng.
“Chị dâu đi đâu rồi ạ?”
“Có khi nào đi chợ rồi không mẹ?”
Mẹ chồng lắc đầu lia lịa, lòng bắt đầu dấy lên một cảm giác bất an. Bỗng, ánh mắt bà dừng lại trên chiếc bàn cà phê nhỏ đặt giữa phòng. Ở đó, một mảnh giấy trắng được đặt gọn gàng, đè lên bởi một chiếc cốc uống nước.
Bà bước tới, bàn tay run rẩy nhặt mảnh giấy lên. Ánh mắt lướt nhanh qua dòng chữ viết tay ngay ngắn. Khuôn mặt Mẹ chồng từ bàng hoàng, kinh ngạc, dần dần chuyển sang đỏ bừng vì tức giận. Gân xanh nổi lên trên thái dương, bàn tay bà siết chặt mảnh giấy đến nhàu nát.
“Cô ta dám làm vậy thật sao?!” Bà thét lên, giọng đầy phẫn nộ, mảnh giấy bị vò nát rơi xuống sàn.
Căn hộ của Vy và Anh Hùng nhanh chóng biến thành một bãi chiến trường. Mảnh giấy nhàu nát vẫn nằm chỏng chơ dưới sàn nhà như một lời thách thức. Không có bàn tay của Vy, mớ bát đĩa dơ từ đêm qua vẫn nằm im lìm trong bồn rửa, thức ăn thừa vương vãi trên mặt bếp, và mùi ẩm mốc bắt đầu lan tỏa.
Ba em chồng lồm cồm bò dậy, bụng đói meo. Họ lượn lờ quanh bếp, ánh mắt hoang mang khi không thấy nồi cơm hay món ăn nào.
“Mẹ ơi, con đói quá! Chị Vy đi đâu mà chưa nấu cơm ạ?” Em chồng út là người đầu tiên lên tiếng càu nhàu, giọng điệu đầy vẻ tự nhiên như ra lệnh.
Hai người em còn lại cũng gật gù phụ họa, “Đúng rồi mẹ, sáng giờ con chưa có gì vào bụng cả.”
Mẹ chồng, vẫn còn hậm hực với lá thư của Vy, cố nén giận. Bà liếc nhìn mớ hỗn độn xung quanh.
“Thì tự đi mà kiếm gì ăn!” Bà gắt, nhưng giọng điệu đã mất đi sự kiên quyết thường ngày.
Ba em chồng nhìn nhau. Từ trước đến nay, mọi việc bếp núc, dọn dẹp đều do Vy quán xuyến. Giờ đây, họ hoàn toàn lúng túng. Một người em chồng rụt rè thử bật bếp điện, nhưng không biết nấu món gì. Người khác loay hoay tìm gói mì tôm, nhưng cũng chẳng biết đường mà luộc.
Cả ngày hôm đó, căn nhà chìm trong sự bừa bộn và hỗn loạn. Mẹ chồng cố gắng giữ thái độ bình tĩnh, thậm chí ra lệnh cho các con phải dọn dẹp hoặc tự nấu ăn. Nhưng vô ích. Bát đũa chất chồng cao ngất, rác thải tràn ra khỏi thùng, và mùi đồ ăn ôi thiu từ bữa tối hôm trước vẫn còn vương vấn.
Đến chiều, Em chồng út lại bắt đầu mè nheo, ôm bụng kêu réo: “Con đói quá mẹ ơi! Mấy anh làm cái gì mà chẳng có gì ăn cả! Con muốn ăn cơm sườn, muốn ăn phở xào chị Vy hay làm cơ!” Giọng cậu ta đầy vẻ đòi hỏi, như thể đó là nghĩa vụ của ai đó phải phục vụ.
Mẹ chồng nhìn đứa con út đang quấy khóc, rồi lại nhìn quanh căn hộ như vừa bị một cơn bão quét qua. Bà cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có xâm chiếm. Cơn giận ban sáng dần nguội đi, nhường chỗ cho một nỗi lo lắng vô hình. Đã mấy bữa nay, bà không còn phải động tay vào bất cứ việc gì trong nhà. Tất cả đều do Vy làm. Giờ đây, chỉ mới một ngày, mọi thứ đã đảo lộn hoàn toàn.
Bà lẩm bẩm, một mình, khi ánh mắt vô thức dừng lại ở chiếc bếp lạnh tanh: “Đúng là không có nó thì làm sao đây?” Lời nói thoát ra một cách vô thức, mang theo cả sự bất lực và một chút hối hận thoáng qua mà chính bà cũng không nhận ra.
Mặt trời đã ngả bóng chiều, nhuộm vàng con đường quen thuộc khi Anh Hùng lái xe trở về `căn hộ` của mình tại `Thành phố`. Một ngày làm việc mệt mỏi kết thúc, anh chỉ mong được về nhà, thư giãn. Nhưng ngay khi mở cửa, một mùi hương khó chịu xộc thẳng vào mũi anh, không phải mùi cơm canh nóng hổi mà là mùi của sự bừa bộn và ôi thiu.
Anh Hùng bước vào, đôi mắt mở to, sững sờ. `Căn hộ` biến thành một bãi chiến trường thực sự. Bát đĩa chất chồng như núi trên bồn rửa, thức ăn thừa vương vãi trên bàn ăn và sàn nhà, những túi rác chưa được đổ chất đống ở góc bếp. Ba em chồng nằm vật vờ trên ghế sofa, khuôn mặt nhăn nhó, còn Mẹ chồng ngồi ở bàn uống nước, vẻ mặt mệt mỏi và hằn học.
“Mẹ ơi, có chuyện gì vậy?” Anh Hùng bối rối hỏi, nhìn quanh một vòng.
Mẹ chồng thấy con trai về, lập tức như tìm thấy cứu cánh, than vãn: “Ôi giời ơi, con về rồi à! Con xem cái nhà này ra cái thể thống gì không! Cái con `Người vợ (Vy)` nó bỏ đi từ sáng sớm rồi, không nói một lời, để lại cái nhà như chuồng heo thế này đây!”
Ba em chồng nghe Mẹ chồng nói, cũng lập tức hưởng ứng.
“Đúng đấy anh Hùng, sáng giờ bọn con chưa có gì ăn cả! Chị `Người vợ (Vy)` đi đâu mà không nấu cơm cho bọn con?” Em chồng út càu nhàu, giọng điệu đầy vẻ oan ức.
Hai người em còn lại cũng thêm vào: “Bọn con đói lả rồi anh ơi, cả ngày không ai nấu nướng gì hết.”
Anh Hùng cảm thấy một cơn giận dữ trỗi dậy. Anh giận vì sự bừa bộn, giận vì những lời than vãn không ngừng của gia đình, và hơn hết, anh giận `Người vợ (Vy)`. Cô ta dám bỏ đi như thế, không một lời giải thích? Nhưng sâu thẳm, anh cũng cảm thấy bối rối. Anh chưa bao giờ thấy `căn hộ` này tồi tệ đến vậy. Mọi thứ trước đây đều được `Người vợ (Vy)` sắp xếp đâu ra đấy.
“Cô ấy đi đâu?” Anh Hùng gằn giọng hỏi.
Mẹ chồng bĩu môi: “Ai mà biết được! Nó để lại cái `mảnh giấy` vớ vẩn rồi biến mất! Chắc là giận dỗi gì đó mà bỏ đi cho hả dạ!”
Anh Hùng lập tức rút điện thoại, gọi cho `Người vợ (Vy)`. Anh lắng nghe tiếng chuông điện thoại vang vọng trong không khí nặng nề của căn phòng. Một hồi chuông dài, rồi hai hồi, ba hồi… không ai bắt máy. Chỉ có sự im lặng kéo dài, kéo theo một cảm giác trống rỗng khó tả trong lòng Anh Hùng. Anh gọi thêm lần nữa, rồi lần nữa, nhưng vẫn chỉ là tiếng tút dài vô vọng.
Anh Hùng nhìn màn hình điện thoại, lòng dạ rối bời. Cơn giận dần lắng xuống, thay vào đó là một sự khó chịu, một nỗi trống rỗng không tên. Anh đã quá quen với việc có `Người vợ (Vy)` bên cạnh, quen với sự ngăn nắp, với những bữa cơm ấm nóng, với tiếng cô ấy hỏi han mỗi khi anh về. Giờ đây, chỉ mới một ngày, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Anh nhận ra, sự vắng mặt của `Người vợ (Vy)` không chỉ là sự thiếu hụt một người làm việc nhà, mà là một khoảng trống lớn hơn rất nhiều trong cuộc sống của anh. Anh Hùng thở dài, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn dần tắt. Anh cảm thấy một sự bất an mơ hồ.
Ánh nắng buổi trưa gay gắt xuyên qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào `căn hộ` bừa bộn. Anh Hùng thức dậy muộn hơn mọi ngày, đầu óc nặng trĩu. Tiếng càu nhàu của `Ba em chồng` và tiếng thở dài của `Mẹ chồng` đã vọng khắp nhà từ sáng sớm. Cả đêm qua, không một ai trong số họ ngủ ngon. Nỗi đói và sự bực bội giờ đây đã lên đến đỉnh điểm.
`Mẹ chồng` gồng mình đứng dậy, nhìn quanh mớ hỗn độn. Bát đĩa cũ chưa rửa vẫn chất đống, mùi thức ăn ôi thiu lẫn với mùi ẩm mốc khó chịu. “Thôi được rồi, để mẹ xem thế nào. Chứ cứ thế này thì chết đói hết!” Bà lẩm bẩm, tiến vào bếp. `Ba em chồng` ngồi ườn ra ghế sofa, mắt dán vào điện thoại, không một ai có ý định giúp đỡ.
Anh Hùng, dù mệt mỏi, cũng cảm thấy mình cần phải làm gì đó. Anh bước vào bếp, nhìn `Mẹ chồng` đang loay hoay với nồi cơm điện. “Mẹ có cần con giúp không?” Anh hỏi, giọng miễn cưỡng.
`Mẹ chồng` xua tay: “Thôi con cứ để đó. Mì gói thì dễ thôi mà.” Bà lấy ra mấy gói mì, đổ nước vào nồi. Nhưng chỉ lát sau, một mùi khét lẹt bốc lên. Khói nghi ngút bốc ra từ bếp, khiến bà ho sặc sụa.
“Ối giời ơi! Mì gì mà cháy đen thui thế này!” `Em chồng út` hét lên từ phòng khách, mặt nhăn nhó. “Chị `Người vợ (Vy)` nấu bao giờ cũng ngon, mẹ nấu thế này ai mà ăn được!”
Hai `em chồng` còn lại cũng đồng thanh: “Đúng đấy mẹ, khét lẹt cả rồi!”
`Mẹ chồng` quay lại, mặt đỏ gay vì nóng và tức. “Tưởng dễ lắm à! Vào mà làm đi!” Bà quăng cái muỗng xuống bàn, thở hổn hển.
Buổi trưa trôi qua trong tiếng cãi vã và những cái dạ dày trống rỗng. Anh Hùng cố gắng nấu cơm, nhưng anh hiếm khi vào bếp, gạo thì quá nhiều nước, cơm thì sống sượng, nhão nhoét. `Căn hộ` ngập tràn mùi thức ăn cháy, mùi dầu mỡ bám khắp nơi. Sàn nhà dính nhớp, bát đũa vứt lung tung, còn bồn rửa thì như một bãi chiến trường.
Đến tối, tình hình còn tồi tệ hơn. Ai nấy đều đói mốc meo, nhưng không ai muốn chịu trách nhiệm.
`Mẹ chồng` ra lệnh: “Thằng Hùng, con nấu gì đi chứ! Bọn trẻ đói rồi!”
Anh Hùng thở dài thườn thượt. “Con chịu thôi mẹ ạ. Con làm mãi mà nó không được.”
“Mẹ ơi, con muốn ăn thịt kho trứng cơ! Chị `Người vợ (Vy)` làm ngon lắm!” `Em chồng út` mè nheo, nước mắt lưng tròng.
“Thằng này, nín ngay! Ăn gì thì ăn đi, có mà ăn là may rồi!” `Mẹ chồng` gắt lên, cảm thấy đầu mình muốn nổ tung. Bà chưa bao giờ phải đối mặt với một cảnh tượng hỗn độn và những lời than vãn không ngớt như vậy. Một ngày không có `Người vợ (Vy)`, bà đã nhận ra sự khác biệt kinh hoàng.
Cuối cùng, sau một hồi cãi vã, họ quyết định ăn tạm bánh mì và trứng chiên. Nhưng ngay cả trứng chiên cũng bị cháy sém, hoặc quá mặn, hoặc quá nhạt. Bữa ăn diễn ra trong không khí căng thẳng, mỗi người một vẻ mặt u ám.
`Mẹ chồng` cầm miếng bánh mì kẹp trứng cháy, nhai nuốt khó khăn. Bà nhìn `Ba em chồng` đang càu nhàu, rồi nhìn sang Anh Hùng đang cắm cúi vào điện thoại. Bà mệt mỏi đến rã rời, sự tức giận ban đầu đã bị thay thế bằng một nỗi thất vọng và kiệt sức tột độ.
“Ăn cái này làm sao mà nuốt trôi?” `Mẹ chồng` buông một câu, giọng nói nhỏ dần, đầy chua chát. “Chị dâu nấu ngon hơn nhiều!” Lời nói đó không chỉ là sự thừa nhận mà còn là tiếng thở dài của sự hối hận muộn màng, vang vọng trong không gian ẩm thấp, bừa bộn của `căn hộ`. Bà nhìn đống bát đĩa chất cao ngút, căn bếp đen nhẻm, nhận ra việc quản lý một gia đình, một ngôi nhà, không hề đơn giản như bà vẫn tưởng, đặc biệt là khi không có người đảm đang như `Người vợ (Vy)`.
`Mẹ chồng` buông miếng bánh mì cháy sém, ánh mắt thất thần nhìn quanh `căn hộ` bừa bộn. “Không có con Vy, mẹ mới biết… cái nhà này nó thành ra thế này.” Bà thở dài, giọng đầy mệt mỏi. “Thôi, từ mai thằng Hùng con lo việc ăn uống cho cả nhà đi. Mẹ già rồi, không kham nổi.”
Anh Hùng giật mình. Anh vẫn còn đang tiêu hóa những lời than vãn không ngớt của mẹ và các em. “Con… con á mẹ?”
“Chứ còn ai nữa!” `Mẹ chồng` gắt. “Mấy đứa em con nó bé, nó không biết gì. Mẹ thì đau lưng. Con là đàn ông trong nhà, không con thì ai?”
Thấy mẹ nói vậy, `Ba em chồng` cũng nhao nhao lên đồng tình. “Đúng đấy anh hai, anh ra ngoài kiếm tiền, anh biết chỗ nào đồ ăn ngon, tiện lợi chứ.” `Em chồng út` reo lên: “Anh Hùng mua gà rán đi! Em muốn ăn gà rán!”
Anh Hùng cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa đổ ập xuống vai. Anh vốn chỉ biết đến công việc ở công ty, còn mọi chuyện gia đình đều do `Người vợ (Vy)` quán xuyến. Nhưng giờ đây, anh không còn lựa chọn nào khác.
Sáng hôm sau, Anh Hùng thức dậy sớm hơn mọi khi, trước khi đi làm, anh ghé qua một cửa hàng tiện lợi mua vội bánh mì, sữa tươi cho cả nhà. Bữa trưa, anh lại phải gọi đồ ăn về. Tối đến, sau một ngày dài mệt mỏi ở công ty, điều đầu tiên anh làm không phải là nghỉ ngơi, mà là phải suy nghĩ xem tối nay cả nhà sẽ ăn gì. Anh quyết định đặt một bữa ăn gia đình thịnh soạn từ nhà hàng gần nhà, hy vọng sẽ xoa dịu được cái bụng đói và những lời than phiền của mọi người.
Nhưng mọi chuyện không đơn giản như anh nghĩ. Dù đã có đồ ăn ngon hơn, `căn hộ` vẫn bừa bộn như cũ. Bát đũa dùng xong không ai chịu rửa, quần áo chất đống, và khắp nơi vẫn bám đầy bụi bẩn, mùi ẩm mốc. Anh Hùng đi làm về, chưa kịp đặt cặp xuống, đã nghe tiếng `Mẹ chồng` than vãn: “Ối giời ơi là giời! Cái nhà này nó lôi thôi lếch thếch như cái chợ! Thằng Hùng mày không bảo ban được bọn em à?”
`Ba em chồng` thì vẫn dán mắt vào điện thoại, `Em chồng út` lại bắt đầu mè nheo về món ăn “không hợp khẩu vị” dù đó là món mà nó yêu cầu. Sự vô tư, ỷ lại của mẹ và các em khiến Anh Hùng cảm thấy kiệt sức. Anh nhìn quanh, khung cảnh hỗn độn của `căn hộ` bỗng nhiên trở nên thật xa lạ, khác hẳn với sự ngăn nắp, ấm cúng khi có `Người vợ (Vy)`.
Anh vào bếp, định rửa mấy cái bát đĩa chất cao như núi, nhưng nhìn thấy dầu mỡ bám đen kịt, anh lại thở dài. Anh cầm điện thoại, mở ứng dụng ngân hàng để kiểm tra số dư. Mới chỉ có ba ngày `Người vợ (Vy)` vắng nhà, nhưng số tiền anh đã chi cho các bữa ăn bên ngoài và đồ ăn sẵn đã tăng vọt một cách đáng kinh ngạc. Những con số nhảy múa trên màn hình điện thoại như những nhát dao cứa vào anh.
Anh Hùng nhìn trân trân vào màn hình, một sự nhận thức đau đớn ập đến. `Người vợ (Vy)` không chỉ là người nấu ăn, mà còn là người quản lý mọi thứ, từ chi tiêu đến việc nhà, đến việc giữ gìn sự hòa thuận trong gia đình. Anh chợt nhớ lại những lần `Người vợ (Vy)` cố gắng sắp xếp mọi thứ, những lần cô than thở về việc chi tiêu cho cả gia đình, và cả những lần anh gạt đi, cho rằng đó là việc nhỏ. Giờ đây, mọi thứ đều đổ dồn lên vai anh.
“Mới có một ngày mà tiền ăn đã tốn gấp mấy lần rồi,” Anh Hùng lẩm bẩm, giọng nói chìm nghỉm trong tiếng ồn ào từ phòng khách. Anh nhận ra mình đã quá vô tâm với `Người vợ (Vy)`. Cảm giác hối hận và bất lực bắt đầu gặm nhấm anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cảm giác hối hận và bất lực bắt đầu gặm nhấm Anh Hùng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh ngẩng đầu nhìn lên. Không khí trong `căn hộ` chẳng những không được cải thiện mà còn trở nên ngột ngạt hơn. Tiếng cãi vã bắt đầu xuất hiện thường xuyên, thay thế cho sự ồn ào có trật tự của những ngày trước.
Tối đó, sau bữa cơm do Anh Hùng đặt ngoài, khi mọi người đang ngồi ở phòng khách, mâu thuẫn nhỏ nhặt bắt đầu bùng nổ. `Ba em chồng`, như thường lệ, mỗi người một góc, dán mắt vào điện thoại. `Em chồng út` thì đang xem một chương trình hoạt hình ầm ĩ trên TV.
“Tắt cái tiếng đó đi! Ồn ào quá!” Một người trong `Ba em chồng` gắt lên, không thèm ngẩng mặt khỏi màn hình điện thoại.
`Em chồng út` quay phắt lại, khuôn mặt phụng phịu. “Em đang xem mà! Anh làm gì mà khó chịu vậy?”
“Khó chịu chứ sao không! Suốt ngày xem mấy cái chương trình trẻ con nhảm nhí!” Người anh khác cũng lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh thường.
“Kệ em! Anh hai đâu có nói gì!” `Em chồng út` chống chế, liếc nhìn Anh Hùng, người đang cố gắng làm ngơ.
`Mẹ chồng` đang ngồi cạnh, bà thở dài. “Thôi, mấy đứa bớt cãi nhau đi. Con Vy nó còn ở đây thì làm gì có chuyện này.” Bà cố gắng đưa tay ra hiệu cho mấy đứa nhỏ, nhưng không ai nghe.
“Thì tại nó đi rồi chứ ai!” `Em chồng út` lầm bầm, rồi lại dán mắt vào TV.
Đột nhiên, tiếng TV chuyển kênh. `Em chồng út` giật mình, nhìn sang người anh cả trong `Ba em chồng`. “Anh làm gì đó! Trả lại kênh cho em!”
“Mày đang xem mấy cái nhảm nhí, để tao xem đá bóng!” Người anh giơ cái điều khiển lên cao, ánh mắt thách thức.
“Anh không được giành!” `Em chồng út` đứng phắt dậy, lao tới giằng lấy điều khiển. “Mày giành điều khiển TV của tao!”
Căn phòng khách trở thành một chiến trường nhỏ. `Ba em chồng` bắt đầu xô đẩy, tranh giành cái điều khiển TV. Tiếng la ó, cằn nhằn vang lên không ngớt.
`Mẹ chồng` cố gắng can ngăn. “Thôi, thôi đi! Mấy đứa! Dừng lại ngay!” Bà đứng dậy, bước đến giữa hai đứa con trai đang giằng co, nhưng sức lực tuổi già không thể làm gì được. Bà bất lực nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt.
Anh Hùng ngồi thụp xuống ghế sofa, đầu óc quay cuồng. Tiếng ồn ào chát chúa, hình ảnh mẹ anh bất lực, và các em tranh giành nhau vì những chuyện vặt vãnh khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Anh nhìn khắp `căn hộ`, nó không còn là tổ ấm nữa, mà chỉ là một cái lồng chật chội, đầy rẫy sự căng thẳng và thiếu tôn trọng. Anh chợt nhớ đến `Người vợ (Vy)`, nhớ đến những lúc cô kiên nhẫn hòa giải, những lúc cô sắp xếp mọi thứ một cách nhẹ nhàng. Sự vắng mặt của cô đã biến ngôi nhà này thành một địa ngục trần gian. Anh thở dài, ôm mặt, cảm thấy mình bất lực hơn bao giờ hết.
Căn hộ chìm vào một thứ im lặng nặng nề, khác hẳn sự ồn ào hỗn loạn lúc nãy. Tiếng TV đã tắt ngấm. `Ba em chồng` đã tản ra mỗi người một góc, gương mặt vẫn còn hằn vẻ khó chịu. `Mẹ chồng` ngồi phịch xuống ghế sofa, đôi vai trĩu nặng. Cái không khí ngột ngạt này không chỉ đến từ sự im lặng mà còn từ sự trống rỗng, sự thiếu vắng một điều gì đó đã từng giữ mọi thứ lại với nhau.
Bà đưa mắt nhìn quanh `căn hộ`. Mọi thứ giờ đây dường như trở nên luộm thuộm hơn, bừa bộn hơn. Căn bếp vẫn còn bát đĩa từ bữa cơm tối đặt ngoài. Góc phòng khách nơi thường có những chậu cây nhỏ xinh giờ đã trống hoác. Không còn những bữa cơm nóng sốt, không còn sự sắp xếp gọn gàng, cũng không còn tiếng cười nói nhẹ nhàng của `Vy`. Chỉ còn lại sự cãi vã, tiếng va chạm, và nỗi bất lực của Anh Hùng.
Một cảm giác hối hận chậm rãi len lỏi vào tâm trí `Mẹ chồng`. Bà nhớ lại những lời mình đã nói, những lần bà so sánh, những lần bà coi thường `thu nhập 50 triệu/tháng` của `Vy`, và cả những mệnh lệnh vô lý bà dành cho con dâu. Bà đã nghĩ, không có `Vy`, mọi chuyện sẽ dễ thở hơn. Nhưng giờ đây, ngôi nhà này như một cỗ máy đã mất đi bánh răng quan trọng nhất.
Bà run rẩy rút điện thoại ra. Ngón tay bà chần chừ một lúc, rồi bà tìm đến số của `Người vợ (Vy)`. Tim bà đập thình thịch. Sau nhiều hồi chuông dài, chỉ có tiếng “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. `Mẹ chồng` siết chặt điện thoại. Bà gọi lại lần nữa. Vẫn là tiếng đổ chuông vô vọng, rồi ngắt kết nối. Rồi lần thứ ba. Vẫn không ai bắt máy.
Sự lo lắng bắt đầu xâm chiếm, hòa cùng nỗi hối hận. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán bà. Bà đặt điện thoại xuống, hai tay ôm lấy mặt. “Con dâu ơi…”, bà thốt lên khe khẽ, giọng đầy chua chát. Bà nhận ra tất cả những lời nói cay nghiệt, những hành động sai trái của mình đã đẩy `Vy` đi xa. `Vy` không chỉ là người làm việc nhà, `Vy` là người đã giữ gìn sự yên ấm cho `căn hộ` này, là người đã kết nối các thành viên trong gia đình. Bà đã đánh mất một người con dâu hiếu thảo, giỏi giang, một `Trưởng nhóm kinh doanh` đáng nể với `thu nhập 50 triệu/tháng`.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo của `Mẹ chồng`. “Con dâu ơi, mẹ biết lỗi rồi… con về đi… về với mẹ đi con…” Bà khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào trong căn phòng khách im lăng quạnh quẽ. Căn nhà này, thiếu `Vy`, chẳng khác nào một ngôi mộ lạnh lẽo.
Nước mắt vẫn còn ướt đẫm gò má `Mẹ chồng` khi một tiếng ho khan dữ dội và tiếng bước chân lảo đảo vang lên từ phía cầu thang. `Em chồng út`, mặt tái mét, môi khô nứt, bám víu vào thành cầu thang, khập khiễng bước xuống. Cậu ôm chặt lấy ngực, từng cơn ho xé phổi khiến cơ thể run bần bật.
“Mẹ… mẹ ơi, con khó chịu quá… sốt… sốt cao lắm…” `Em chồng út` thều thào, giọng nói khản đặc, suýt ngã quỵ.
`Mẹ chồng` giật mình, vội vàng đứng dậy, lòng bà thắt lại. “Trời đất, con tôi! Sao thế này? Sao tự nhiên lại sốt?” Bà cuống quýt chạy đến đỡ lấy `Em chồng út`, cảm nhận hơi nóng hầm hập tỏa ra từ người cậu.
`Anh Hùng` và `Ba em chồng` cũng ngẩng đầu lên, nét khó chịu trên mặt nhanh chóng được thay thế bằng sự bối rối và lo lắng. “Sốt à? Từ bao giờ thế?” `Anh Hùng` vội hỏi, nhưng chẳng ai trả lời được.
“Thằng út, con có uống thuốc gì không?” `Mẹ chồng` hỏi dồn dập, tay sờ trán cậu. “Hay là có đau bụng gì không?”
`Em chồng út` lắc đầu yếu ớt, chỉ biết dựa vào mẹ, thở dốc. “Con… con chỉ biết khó chịu thôi… Chị dâu Vy hay biết phải làm gì mà mẹ…” Cậu lẩm bẩm trong cơn mê man, vô thức gọi tên `Người vợ (Vy)`.
Cả căn phòng chợt chững lại. `Mẹ chồng` cứng người, lời nói của `Em chồng út` như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi ân hận của bà. Đúng rồi, `Vy` luôn là người lo liệu mọi thứ. Từ cái tủ thuốc nhỏ gọn gàng, những lọ dầu gió, viên hạ sốt, đến những bài thuốc dân gian, `Vy` đều chuẩn bị sẵn sàng. Giờ đây, tủ thuốc trống hoác, hay có chăng là những chai lọ mà không ai biết công dụng.
“Thuốc đâu? Tìm thuốc hạ sốt đi!” `Mẹ chồng` gần như hét lên, đẩy `Em chồng út` vào lòng `Anh Hùng`, rồi vội vàng chạy vào bếp tìm kiếm. Bà mở hộc tủ này đến hộc tủ khác, lục tung mọi ngóc ngách nhưng chỉ thấy những thứ lộn xộn, bụi bặm. `Vy` đã mang đi tất cả những gì cần thiết cho chính mình, và để lại một khoảng trống hoác về sự chu toàn.
`Anh Hùng` đỡ lấy `Em chồng út` đang rên rỉ, gương mặt anh cũng tái mét. “Mẹ ơi, con không biết thuốc ở đâu cả. `Vy` thường để ở cái hộp trên cao…” Anh ấp úng, chỉ tay lên một cái kệ cao trong bếp mà `Vy` thường dùng.
Một trong `Ba em chồng` lên tiếng, giọng đầy vẻ bực bội. “Trời ơi, cái này chị dâu `Vy` biết làm mà, giờ ai giúp đây? Nhớ đợt con bé bị ho, chị dâu còn pha mật ong chanh cho uống, còn dặn dò đủ thứ…”
Lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt `Mẹ chồng` và `Anh Hùng`. `Mẹ chồng` quay phắt lại, ánh mắt thất thần nhìn quanh `căn hộ` bừa bộn. Không một ai trong số họ có thể nhớ nổi một viên thuốc hạ sốt được cất ở đâu, chứ đừng nói đến cách chăm sóc người bệnh. Sự phụ thuộc của họ vào `Người vợ (Vy)` giờ đây hiện rõ mồn một, phũ phàng và đau đớn.
`Em chồng út` lại lên cơn ho dữ dội, cơ thể co giật. “Nóng quá… con không thở được…”
`Mẹ chồng` hoảng loạn chạy đến bên con, bà cảm thấy hoàn toàn bất lực. “Trời ơi con tôi! Giờ phải làm sao đây? Hùng, con làm gì đi chứ!”
`Anh Hùng` lúng túng rút điện thoại ra, không biết phải gọi cho ai. Gọi bác sĩ? Bệnh viện? Anh thậm chí còn không biết số điện thoại của phòng khám gần nhất mà `Vy` thường đưa `Em chồng út` đi khám. Cái cảm giác trống rỗng, vô dụng dâng lên trong lòng anh, nhấn chìm cả căn nhà vào một nỗi lo sợ tột cùng.
Sau phút giây hỗn loạn tột độ, khi `Anh Hùng` và `Mẹ chồng` cuối cùng cũng xoay sở đưa `Em chồng út` đến trạm y tế gần nhất, hoặc gọi cấp cứu, căn hộ chìm vào một sự tĩnh lặng đến rợn người. `Anh Hùng` không quay trở lại phòng ngủ, cũng chẳng buồn dọn dẹp mớ hỗn độn vừa rồi. Anh chỉ đơn giản là ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa cũ kỹ trong `căn phòng khách` tối tăm, ánh đèn đường hắt qua cửa sổ chỉ đủ soi rõ những vệt bụi bám dày đặc và đống đồ đạc ngổn ngang.
Anh nhìn quanh. Chiếc bàn cà phê chất chồng bát đĩa chưa rửa, những vỏ chai nước rỗng, và một chồng báo cũ mà chẳng ai buồn vứt đi. Tấm thảm trải sàn dính đầy vết bẩn, và cái tủ sách nhỏ giờ đây chỉ còn lèo tèo vài cuốn truyện cũ mà `Vy` từng đọc. Tất cả đều bừa bộn, trống trải, phản chiếu chính tâm trạng của anh.
`Anh Hùng` đưa tay vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo và mệt mỏi. Trí óc anh bắt đầu tua lại từng thước phim về những ngày tháng vừa qua.
`Mẹ chồng` hằn học nói: “Làm lương `50 triệu/tháng` mà cái nhà không biết dọn à?” và anh im lặng. `Vy` lúi húi nấu ăn một mình trong bếp, còn `Ba em chồng` thì vô tư xem tivi, anh vẫn ngồi đó không một lời giúp đỡ. `Em chồng út` hồn nhiên ra lệnh cho `Vy`: “Chị dâu ơi, lấy cho em cốc nước!”, và anh, chỉ cười trừ.
Từng lời nói, từng ánh mắt thất vọng của `Vy` hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh nhớ cái cách cô nén chặt cảm xúc, cái cách cô cố gắng mỉm cười dù trong lòng đã tan nát. Anh đã thấy tất cả, nhưng anh đã chọn im lặng. Im lặng để làm hài lòng mẹ, im lặng để giữ hòa khí một cách giả tạo, im lặng vì sự hèn nhát của chính mình.
Một cảm giác ân hận sâu sắc như một dòng nước lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Anh đã đối xử với `Vy` như thế nào? Anh đã để cô chịu đựng bao nhiêu? Cô là vợ anh, là người phụ nữ duy nhất anh yêu, vậy mà anh đã biến cô thành osin, thành người xa lạ trong chính `căn hộ` của mình.
Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má `Anh Hùng`. Từng giọt, từng giọt mặn chát, rơi xuống bàn tay đang nắm chặt. Anh khóc không thành tiếng, chỉ có những tiếng nấc nghẹn ngào rung lên trong lồng ngực. Sự trống rỗng trong căn nhà này, sự trống rỗng trong lòng anh, giờ đây không gì có thể lấp đầy.
“Mình đã sai rồi, `Vy` ơi.” Giọng `Anh Hùng` thì thào, khản đặc, hòa lẫn trong tiếng nấc. “Anh xin lỗi. Anh thật sự xin lỗi em…” Anh gục đầu vào đầu gối, cơ thể run rẩy, những lời xin lỗi muộn màng như xé nát trái tim anh trong màn đêm.
Anh Hùng vẫn gục đầu trên đầu gối, tiếng nấc nghẹn ngào còn vương trong căn phòng khách tối tăm. Đột nhiên, tiếng chân loạng choạng vang lên từ phía cửa. Anh ngẩng đầu. Mẹ chồng xuất hiện, dáng vẻ tiều tụy, mái tóc rối bời, và đôi mắt đỏ hoe sưng húp. Bộ quần áo bà mặc vẫn là bộ bà đã vội vàng thay ra khi đưa Em chồng út đi, giờ đây nhăn nhúm và vương vãi vết bẩn.
Bà nhìn quanh căn hộ tan hoang, ánh mắt thất thần lướt qua những bát đĩa chồng chất, những đồ đạc vương vãi, và cả Anh Hùng đang ngồi co ro như một cái bóng. Sự hỗn loạn của ngôi nhà phản chiếu chính sự hỗn loạn trong tâm trí bà. Khuôn mặt bà co rúm lại vì một nỗi đau xót và hối hận chưa từng thấy.
Mẹ chồng từ từ bước đến bên Anh Hùng, không còn vẻ hống hách, kiêu căng như mọi khi. Bà quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, đưa tay run rẩy nắm lấy cánh tay con trai. Giọng bà khản đặc, nghẹn ngào, tràn đầy sự yếu đuối và sợ hãi.
“Hùng ơi… Mẹ xin lỗi.” Bà nói, nước mắt lã chã tuôn rơi. “Mẹ… mẹ đã sai rồi, con ạ. Mẹ đã sai thật rồi.”
Anh Hùng sững sờ. Đây không còn là người mẹ anh từng biết. Sự khinh miệt, sự hạch sách, tất cả đã tan biến, thay vào đó là một người phụ nữ hoàn toàn suy sụp.
“Cái nhà này… nó tan nát hết rồi, con nhìn xem.” Mẹ chồng đưa ánh mắt vô hồn nhìn quanh. “Không có con dâu, không có Vy… thì mẹ biết phải sống sao đây? Các em con… chúng nó không chịu làm gì cả. Chúng nó… chúng nó chỉ biết đòi hỏi thôi.”
Bà siết chặt tay Anh Hùng, lực tay yếu ớt nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng tột cùng.
“Con phải làm gì đó đi chứ!” Mẹ chồng khẩn cầu, giọng nói gần như rên rỉ. “Con phải tìm mọi cách đưa Vy về đây! Nếu không có con dâu, mẹ và các em con không sống nổi đâu. Con bé út… nó vẫn còn hoảng loạn. Ai sẽ lo cho nó đây, ai sẽ nấu cơm, dọn dẹp, ai sẽ quán xuyến mọi thứ như Vy đã làm?”
Bà gục đầu vào vai Anh Hùng, từng tiếng nức nở xé lòng. Mùi nước mắt, mồ hôi và sự tuyệt vọng bao trùm lấy không khí. Lần đầu tiên, Anh Hùng thấy mẹ mình yếu đuối đến như vậy, không phải vì bệnh tật mà vì sự hối hận và nỗi sợ hãi mất đi “người trụ cột” vô hình mà bà đã từng coi thường. Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với thực tại khắc nghiệt của cuộc sống mà không có Vy đã khiến bà hoàn toàn sụp đổ.
Anh Hùng nhẹ nhàng đỡ mẹ ngồi thẳng dậy, đôi mắt anh đỏ hoe nhưng ánh lên một tia sáng kiên định. Anh nhìn sâu vào đôi mắt sưng húp của Mẹ chồng, một sự thay đổi rõ rệt đang diễn ra trong lòng anh. Những lời của bà, dù là vì nỗi sợ hãi và sự ích kỷ, lại vô tình khơi dậy thứ tình cảm và trách nhiệm mà anh đã bỏ quên bấy lâu.
Anh Hùng hít một hơi thật sâu, giọng nói đã không còn vẻ yếu ớt, cam chịu mà thay vào đó là sự rắn rỏi, dứt khoát chưa từng thấy.
“Mẹ nói đúng,” Anh Hùng nói, từng chữ vang lên rõ ràng trong căn phòng im ắng. “Con bé út đang hoảng loạn, các em con không biết quán xuyến việc nhà. Và Vy… Vy là người đã làm tất cả những điều đó. Chúng ta đã sai rồi, mẹ ạ.”
Mẹ chồng ngẩng đầu nhìn con trai, ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột này. Ánh mắt bà vừa có chút mừng rỡ, vừa có chút lo sợ.
“Vậy… vậy con sẽ đi tìm Vy về chứ?” Bà hỏi, giọng vẫn còn run rẩy.
Anh Hùng đứng dậy, sải bước về phía phòng ngủ, hành động mạnh mẽ, dứt khoát.
“Con sẽ về quê tìm Vy,” Anh Hùng tuyên bố, lời nói vang vọng cả căn hộ. “Con sẽ không về nếu em ấy không quay lại.”
Mẹ chồng sững sờ. Đây là lần đầu tiên bà nghe Anh Hùng nói với một giọng điệu kiên quyết đến thế, lần đầu tiên anh đặt Vy lên trên hết mọi thứ, thậm chí cả sự an toàn của chính mình. Từ trong các phòng ngủ, ba Em chồng ngóc đầu ra nhìn, vẻ mặt ngơ ngác xen lẫn khó chịu khi nghe thấy lời Anh Hùng. Em chồng út vẫn còn đang giụi mắt, dường như bị đánh thức bởi âm thanh lớn.
“Anh nói gì vậy?” Một người Em chồng hỏi, giọng hằn học. “Không về là không về cái gì? Chẳng lẽ anh định bỏ rơi mẹ con em ở đây sao?”
Anh Hùng quay lại nhìn các em mình, ánh mắt anh giờ đây không còn sự dung túng như trước.
“Mấy đứa nghe rõ đây,” Anh Hùng nói, ngữ điệu lạnh lùng và dứt khoát. “Từ nay trở đi, không có Vy, mấy đứa phải tự lo cho bản thân. Con bé út cũng vậy. Anh sẽ đi tìm Vy và anh sẽ không trở về nếu không có em ấy.”
Anh Hùng bắt đầu thu dọn vài bộ quần áo vào một chiếc ba lô cũ kỹ. Mọi thứ anh làm đều nhanh chóng và đầy quyết tâm. Mẹ chồng và ba Em chồng nhìn anh chằm chằm, không thể tin vào mắt mình. Người đàn ông yếu đuối, luôn im lặng nghe lời mẹ, giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Sự im lặng bao trùm căn hộ, chỉ còn tiếng kéo khóa ba lô xé toang không khí. Xong xuôi, Anh Hùng đeo ba lô lên vai, nhìn thẳng vào Mẹ chồng.
“Con đi đây,” Anh Hùng nói. “Mẹ tự chăm sóc bản thân và bảo các em lo liệu mọi thứ. Con sẽ gọi điện báo tin khi tìm thấy Vy.”
Nói rồi, không đợi Mẹ chồng và các em kịp phản ứng, Anh Hùng quay gót, bước nhanh ra khỏi căn hộ, đóng sập cửa lại, để lại phía sau một không khí nặng nề, đầy lo lắng và sự hối hận đang dâng trào trong lòng Mẹ chồng và ba Em chồng.
Vy ngồi nép mình trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong căn bếp ấm cúng ở quê, đầu tựa vào vai mẹ. Mùi canh rau thơm lừng thoang thoảng, khác xa mùi thức ăn nhanh hay áp lực ngột ngạt nơi thành phố. Bố Vy ngồi đối diện, lặng lẽ gọt trái cây, ánh mắt đầy lo âu nhưng cũng chất chứa sự yêu thương vô bờ bến. Mẹ Vy nhẹ nhàng vuốt mái tóc con gái, đôi tay gầy gò truyền hơi ấm.
“Con gầy đi nhiều quá, Vy ơi,” mẹ Vy khẽ nói, giọng đầy xót xa. “Ở nhà có gì thì ăn nấy, đừng nghĩ ngợi nhiều. Cứ coi như đây là nhà mình, con không cần phải lo lắng gì hết.”
Vy hít một hơi thật sâu, từng lời nói như kéo theo bao nhiêu tủi nhục đang đè nặng trong lòng cô. “Mẹ biết không… ở trên đó, con cứ như một người giúp việc vậy. Sáng đi làm về là phải lao vào bếp, dọn dẹp nhà cửa. Mẹ chồng thì cứ nhìn con như thể con ăn bám gia đình họ, dù tiền nhà, tiền sinh hoạt hằng tháng đều do một tay con lo liệu.”
Mẹ Vy siết chặt tay con gái, nước mắt lưng tròng. Bố Vy đặt con dao xuống thớt, đưa tay nắm lấy bàn tay còn lại của Vy, ánh mắt ông đỏ hoe.
“Đừng nói dối mẹ rằng con không làm gì cả, mẹ biết mà,” Vy tiếp tục, giọng nói nghẹn ngào. “Họ cứ coi thường công việc của con, cái chức Trưởng nhóm kinh doanh 50 triệu/tháng của con. Họ bảo con ham kiếm tiền mà bỏ bê gia đình. Trong khi con kiếm tiền cũng là để lo cho cả nhà, lo cho họ. Thế mà họ không hề nhìn thấy.”
Nước mắt Vy trào ra, lăn dài trên má. Cô đưa tay quệt vội, nhưng những giọt nước mắt cứ thế tuôn chảy không ngừng.
“Rồi ba em chồng… họ lên thành phố sống nhờ, mẹ ạ. Con cứ tưởng sẽ có người san sẻ, ai ngờ còn cực hơn. Không ai chịu đụng tay vào việc gì. Đến cả em út, nó còn bảo con làm theo ý nó, sai con như một người lạ. Anh Hùng thì… anh ấy chỉ im lặng. Anh ấy không bảo vệ con. Không một lời nào cả.”
Vy nói xong, cô vùi mặt vào vai mẹ, những tiếng nức nở bật ra. Mẹ Vy ôm chặt con gái, khẽ vỗ về tấm lưng gầy guộc. Bố Vy day day thái dương, ông không biết phải nói gì để an ủi con. Ông chỉ biết nhìn con, cảm nhận từng nỗi đau mà con gái ông đã phải chịu đựng.
Vy cảm nhận được hơi ấm từ bố mẹ, sự thấu hiểu từ ánh mắt và vòng tay của họ. Bình yên, cô đã rất lâu rồi mới cảm thấy bình yên đến vậy. Nhưng nỗi đau trong lòng vẫn không hề nguôi ngoai, nó cứ âm ỉ cháy, một vết thương không thể lành.
Vy ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt mẹ. Ánh mắt cô giờ đây không chỉ có sự đau khổ, mà còn cả một sự kiên định, dứt khoát.
“Con đã chịu đựng quá đủ rồi, mẹ ạ. Con không thể sống như thế nữa.”
Vy vừa dứt lời, một tiếng gõ cửa dè dặt vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Cả Vy, bố và mẹ cô đều ngẩng đầu nhìn về phía cửa. Mẹ Vy đứng dậy, bước ra mở. Đứng trước ngưỡng cửa là Anh Hùng, chồng của Vy. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt quầng thâm, và một nỗi hối lỗi rõ rệt hiện hữu trên từng đường nét.
“Con chào bố mẹ,” Anh Hùng khẽ nói, giọng nói khản đặc, như thể đã trải qua một đêm dài không ngủ. Anh cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đầy trách móc của Mẹ Vy.
Bố Vy bước đến, đứng chắn trước con gái, ánh mắt sắc như dao cau nhìn Anh Hùng. “Anh đến đây làm gì? Con gái tôi không muốn gặp anh.”
Anh Hùng run rẩy nhìn Bố Vy, rồi lén lút đưa mắt về phía Vy đang ngồi lặng lẽ trong bếp. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh với ánh mắt lạnh lẽo, không chút cảm xúc. “Con… con xin bố mẹ. Con biết con sai rồi. Con chỉ muốn nói chuyện riêng với Vy một chút thôi ạ.”
Mẹ Vy thở dài, nhìn con gái. Vy vẫn im lặng. Sau một hồi cân nhắc, Mẹ Vy gật đầu, ra hiệu cho Anh Hùng vào nhà. Anh Hùng bước qua ngưỡng cửa, từng bước chân nặng trĩu. Căn nhà nhỏ bỗng trở nên chật chội lạ thường.
“Con vào phòng đi Vy, nói chuyện với anh ấy,” Bố Vy khẽ nói, giọng vẫn đầy sự lạnh nhạt.
Vy đứng dậy, không nhìn Anh Hùng, cô lướt qua anh đi vào căn phòng nhỏ của mình. Anh Hùng lập tức đi theo, trái tim anh đập thình thịch. Bố mẹ Vy đứng ngoài cửa, lắng nghe mọi động tĩnh.
Khi Vy vừa quay người lại trong phòng, Anh Hùng đã quỳ sụp xuống. Tiếng đầu gối anh chạm sàn gỗ khô khốc vang lên nặng nề. Vy giật mình, lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi gương mặt anh.
“Vy, anh biết anh sai rồi,” Anh Hùng nghẹn ngào, giọng nói lạc đi vì xúc động. Anh ngước nhìn cô, đôi mắt đỏ hoe. “Anh đã quá tệ bạc, quá vô tâm. Anh đã để em phải chịu đựng tất cả một mình. Anh xin lỗi… anh thực sự xin lỗi em.”
Anh Hùng đưa tay níu lấy vạt áo Vy, nhưng cô khẽ né tránh. Anh không để tâm, chỉ tiếp tục cầu xin, giọng nói khẩn thiết đến đáng thương. “Anh cầu xin em hãy cho anh một cơ hội sửa chữa. Anh hứa sẽ thay đổi. Anh hứa sẽ bảo vệ em. Hãy quay về với anh, Vy. Làm ơn… hãy quay về với anh.”
Vy đứng nhìn Anh Hùng, đôi mắt cô không một gợn sóng, lạnh lẽo như mặt hồ đóng băng. Tiếng Anh Hùng nức nở, tiếng khóc của một người đàn ông dường như đã chạm đáy của sự hối hận, nhưng với Vy, những âm thanh ấy chỉ lướt qua như cơn gió thoảng. Trái tim cô đã chai sạn sau quá nhiều tổn thương.
Anh Hùng vẫn ôm chân Vy, gương mặt vùi vào vạt áo cô, giọng nói khản đặc: “Anh xin em, Vy. Anh đã nhận ra tất cả những lỗi lầm của mình rồi. Anh không thể sống thiếu em. Xin em đừng bỏ anh, Vy ơi…”
Vy nhẹ nhàng gỡ tay Anh Hùng ra, hành động dứt khoát nhưng không một chút vội vàng. Anh Hùng ngẩng đầu lên, nhìn cô đầy hy vọng, nhưng rồi lại thất vọng khi thấy vẻ mặt không chút lay chuyển của cô.
“Anh Hùng,” Vy lên tiếng, giọng cô bình thản đến lạ, nhưng từng chữ thoát ra lại mang sức nặng của băng giá. “Anh nói xin lỗi là đủ sao?”
Anh Hùng giật mình, lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Anh nhìn Vy, cố gắng đọc lấy bất kỳ tia hy vọng nào trong đôi mắt vô cảm của cô.
“Những gì em đã trải qua, những giọt nước mắt em đã rơi, những tổn thương mà mẹ anh và các em anh đã gây ra cho em… một lời xin lỗi có đủ để xóa bỏ tất cả sao?” Vy tiếp lời, giọng cô tuy nhỏ nhưng vang vọng trong căn phòng. “Anh phải chứng minh bằng hành động. Nếu không, em sẽ không quay về.”
Anh Hùng sững sờ, cố gắng đứng dậy. “Anh… anh sẽ làm gì cũng được. Em muốn anh làm gì? Anh sẽ làm tất cả vì em.”
Vy nhìn thẳng vào mắt Anh Hùng, ánh mắt cô sắc như dao. “Thứ nhất, mẹ anh và các em anh phải thực sự thay đổi. Họ phải học cách tôn trọng em, tôn trọng công việc của em, tôn trọng cuộc sống riêng của chúng ta. Không có chuyện bắt em phải hầu hạ, phải làm theo ý họ, phải chấp nhận những lời khinh thường, coi thường công sức của em nữa.”
Anh Hùng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy hứa hẹn. “Anh hứa, anh sẽ nói chuyện với mẹ và các em. Anh sẽ bắt họ thay đổi. Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa.”
“Thứ hai,” Vy tiếp tục, không để ý đến những lời hứa vội vàng của anh. “Anh phải thực sự bảo vệ em. Không phải chỉ nói suông, không phải chỉ im lặng khi mẹ và các em anh nói những lời xúc phạm đến em. Anh phải là bức tường, là chỗ dựa của em. Anh phải đứng về phía em, bảo vệ em khỏi những lời lẽ, hành động làm tổn thương em, dù đó là ai.”
Anh Hùng cúi đầu, nhận ra sự yếu kém của mình. “Anh hiểu rồi, Vy. Anh đã quá hèn nhát. Anh hứa sẽ không bao giờ như vậy nữa.”
Vy thở dài, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên môi cô. “Hứa thôi chưa đủ, Anh Hùng. Em cần thấy sự thay đổi thật sự. Em cần thấy mẹ anh và các em anh đã nhận ra lỗi lầm của họ. Em cần thấy anh không còn là người chồng vô tâm, nhu nhược như trước nữa.”
Cô lùi lại một bước, ánh mắt kiên định. “Nếu anh không thể làm được những điều đó, nếu mọi chuyện vẫn như cũ, thì em sẽ không bao giờ quay về. Anh có hiểu không?”
Anh Hùng đứng bật dậy, gương mặt anh tái mét vì sợ hãi và hối hận. Anh bước lại gần Vy, hai tay run rẩy nắm lấy cánh tay cô.
“Anh hiểu, Vy. Anh hiểu tất cả những gì em nói,” Anh Hùng nghẹn ngào. “Anh biết anh đã sai, anh đã quá nhu nhược, đã để em phải chịu đựng. Nhưng lần này, anh sẽ không như vậy nữa. Anh hứa, anh sẽ thay đổi.”
Vy nhìn sâu vào mắt Anh Hùng. Ánh mắt anh đầy sự tuyệt vọng và một nỗi đau thấu ruột gan, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia chân thành hiếm thấy. Cô thấy được sự hối hận thật sự, thấy được ý chí muốn thay đổi đang bùng cháy trong đôi mắt anh. Tim Vy khẽ nhói lên. Cô vẫn còn yêu Anh Hùng, tình yêu đó vẫn chưa bao giờ nguội lạnh, nhưng nỗi đau mà cô phải gánh chịu, những tổn thương chồng chất từ mẹ chồng và các em chồng đã tạo thành một vết sẹo quá lớn trong tâm hồn cô. Nó khiến cô lưỡng lự, dù ngay lúc này, cô khao khát được tin anh.
“Anh sẽ không để em phải chịu đựng thêm bất cứ điều gì nữa,” Anh Hùng tiếp lời, giọng anh vang vọng trong căn hộ tĩnh lặng. Anh siết chặt tay Vy, như muốn truyền cho cô tất cả sự quyết tâm của mình. “Anh sẽ nói chuyện thẳng thắn với mẹ, với các em. Anh sẽ bắt họ phải nhận ra lỗi lầm, phải học cách tôn trọng em. Anh sẽ giải quyết mọi chuyện, Vy. Xin em, hãy cho anh một cơ hội cuối cùng để chuộc lỗi.”
Vy vẫn đứng yên, cô nhìn Anh Hùng, cảm nhận sức nặng của lời hứa đó. Cô biết anh đang nói thật, nhưng cô cũng biết sự thay đổi không phải chỉ ngày một ngày hai, và sự tổn thương của cô cũng không thể lành lại trong chốc lát. Cô cần thời gian, thời gian để suy nghĩ, để cân nhắc xem liệu trái tim cô có đủ dũng cảm để trao thêm một cơ hội, hay liệu cô có đủ sức lực để tiếp tục chiến đấu cho cuộc hôn nhân này hay không. Nỗi đau vẫn còn quá lớn, gặm nhấm sự tin tưởng trong cô.
Vy hít một hơi thật sâu. Đêm qua, cô đã không ngủ. Từng lời Anh Hùng nói, từng kỷ niệm đau lòng, và cả tình yêu chưa bao giờ tắt lịm, tất cả cuộn xoáy trong tâm trí cô. Không thể chạy trốn mãi, cũng không thể bỏ mặc hạnh phúc của chính mình. Nhưng cô sẽ không quay lại làm “Vy của trước đây”. Ánh mắt cô trở nên kiên định.
“Anh Hùng,” Vy cất tiếng, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một sức mạnh mới. Anh Hùng ngước nhìn, hy vọng và lo lắng đan xen. “Em sẽ quay về.”
Khuôn mặt Anh Hùng giãn ra, một tia sáng bừng lên trong đáy mắt anh. Anh định ôm chầm lấy Vy, nhưng cô khẽ lùi lại, ánh mắt anh hơi cụp xuống.
“Nhưng không phải là người Vy của trước đây nữa,” Vy tiếp tục, mỗi lời cô nói đều rõ ràng, dứt khoát. “Mọi chuyện phải thay đổi. Từ anh, mẹ và các em.”
Anh Hùng sững sờ. Anh hiểu ý Vy, anh biết cô muốn gì. Sự cam chịu, hy sinh mù quáng đã kết thúc. Giờ đây, Vy đang đặt ra những điều kiện, không phải để đòi hỏi, mà để khẳng định giá trị của chính mình.
“Em không thể tiếp tục sống trong căn hộ này như một người giúp việc không công, một cái máy kiếm tiền bị khinh thường,” Vy nói, ánh mắt cô xoáy sâu vào Anh Hùng. “Em có công việc, có sự nghiệp riêng. Em là Trưởng nhóm kinh doanh, thu nhập 50 triệu mỗi tháng, chứ không phải một đứa con dâu chỉ biết cắm mặt vào bếp núc, lau dọn. Anh Hùng, anh phải đứng ra bảo vệ em, phải thiết lập lại trật tự trong gia đình này.”
Anh Hùng gật đầu lia lịa, lòng anh dâng lên một sự tôn trọng mới dành cho Vy. Anh cảm nhận được sự thay đổi mạnh mẽ trong cô, một người phụ nữ đã chịu đựng quá nhiều và giờ đây đã tìm thấy tiếng nói của mình. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng, không chỉ cho cuộc hôn nhân của họ, mà còn cho chính bản thân anh để trở thành một người đàn ông đúng nghĩa.
“Anh hiểu, Vy. Anh sẽ làm tất cả những gì em nói,” Anh Hùng đáp, giọng anh trầm khẽ nhưng đầy quyết tâm. “Anh sẽ không bao giờ để em phải chịu ấm ức nữa.”
Vy nhìn anh, một nụ cười nhẹ, vừa kiên cường vừa mệt mỏi, thoáng qua trên môi cô. Cô đã nói ra điều cần nói. Giờ là lúc chờ xem liệu anh có thực sự giữ lời.
Quyết định trở về không phải là sự yếu đuối, mà là một bước ngoặt đầy dũng cảm của Vy. Sau những tổn thương và nước mắt, cô đã tìm thấy sức mạnh để đối diện, để định hình lại cuộc sống của mình. Căn hộ của họ, nơi từng là tổ ấm, rồi trở thành nhà tù không tên, giờ đây hứa hẹn một khởi đầu mới, không còn là sự chịu đựng, mà là sự tôn trọng và bình đẳng. Vy hiểu rằng con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng. Mẹ chồng và các em chồng sẽ không dễ dàng chấp nhận sự thay đổi này. Sẽ có những cuộc đối đầu, những lời nói khó nghe, nhưng Vy không còn sợ hãi. Cô đã học được rằng giá trị của bản thân không nằm ở sự hy sinh mù quáng, mà ở khả năng tự bảo vệ mình, ở việc đòi hỏi những gì mình xứng đáng.
Hơn cả việc cứu vãn một cuộc hôn nhân, Vy đang cứu vãn chính bản thân cô. Cô nhận ra rằng tình yêu đích thực phải đi đôi với sự tôn trọng. Nếu Anh Hùng thực sự yêu cô, anh sẽ phải chứng minh điều đó bằng hành động, bằng việc đứng về phía cô, bảo vệ cô khỏi những bất công. Cô không còn tin vào những lời hứa suông, mà chỉ tin vào những thay đổi thực tế. Quyết định quay về lần này là một cam kết đầy thách thức, một lời khẳng định cho chính cô: Vy của ngày hôm nay đã mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn và không ai có thể xem thường cô thêm nữa. Một bình minh mới đang hé rạng, không phải cho một cô gái yếu đuối cam chịu, mà cho một người phụ nữ bản lĩnh, sẵn sàng làm chủ cuộc đời mình, dù cho hành trình đó còn nhiều chông gai.

