Mẹ chồng giật sạch vàng cưới đêm tân hôn… sáng ra mới sốc

Vừa về làm dâu, buổi tối xong hết công việc mẹ chồng sang phòng rồi đòi giữ hết vàng cưới của vợ chồng tôi. Chưa kịp nói gì bà đã đi thẳng ra két cầm luôn tay nải, tôi chạy theo đòi lại rồi trách móc nhưng sáng hôm sau ngủ dậy thì thầm biết ơn bà…Vừa đặt lưng xuống giường đêm tân hôn đầu tiên trong đời làm dâu, tôi đã phải bật dậy chạy theo mẹ chồng giữa tiếng gió rít ngoài hành lang. Bà đi thẳng ra két sắt, mở khóa lạnh lùng rồi ôm nguyên tay nải vàng cưới của tôi và chồng. Tôi vừa hoảng, vừa tức. Nhưng đến sáng hôm sau tỉnh dậy, lòng tôi lặng đi. Tôi biết ơn bà. Một cách kỳ lạ và sâu sắc…

Tôi tên là Hương, năm nay 26 tuổi. Hôm qua là ngày cưới của tôi với Hoàng – mối tình hơn hai năm yêu đương rồi cũng đơm hoa kết trái. Gia đình chồng tôi ở vùng ven Hà Nội, sống theo lối truyền thống. Mẹ chồng – bà Hòa – là người phụ nữ góa chồng đã gần 20 năm, một tay nuôi hai con khôn lớn. Ai gặp cũng bảo bà nghiêm nghị, cứng rắn như gỗ lim lâu năm. Tôi chỉ biết vậy, nhưng vẫn háo hức về làm dâu, nghĩ rằng mình ngoan hiền, khéo léo thì không đến nỗi nào.

Lễ cưới diễn ra ấm cúng. Tôi và Hoàng được họ hàng hai bên mừng tuổi bằng vòng vàng, nhẫn, dây chuyền và cả tiền mặt. Tất cả được gói gọn vào một tay nải đỏ thẫm, mẹ tôi trao tận tay tôi trước khi lên xe hoa. “Giữ kỹ nhé con,” mẹ dặn, “của để dành lúc khó khăn.”

Tối đó, sau khi khách khứa về hết, tôi và chồng mới có chút thời gian thở. Tôi tắm rửa, dọn dẹp phòng tân hôn, còn Hoàng đi tắm muộn. Tôi để tay nải vào ngăn kéo tủ, khóa lại, yên tâm nằm nghỉ.

Nhưng chưa đầy nửa tiếng sau, mẹ chồng gõ cửa.

Tôi mở ra, vẫn mặc bộ váy ngủ mỏng manh, tóc chưa kịp khô. Bà không nói gì nhiều, chỉ nhìn thẳng vào tôi:

– Đưa tay nải vàng cưới đây, mẹ giữ cho.

Tôi ngạc nhiên, lúng túng:

– Dạ… con tính cất kỹ trong phòng…

Bà ngắt lời, giọng lạnh băng:

– Của hồi môn phải đưa mẹ cất. Nhà này xưa nay như vậy. Không ai giữ của riêng.

Rồi không chờ tôi đồng ý, bà đi thẳng đến chỗ tủ, mở ra, thò tay lấy luôn tay nải đỏ mà tôi giấu.

Tôi chết lặng. Cảm giác như ai đó vừa giật đi món đồ quý giá nhất. Tôi bật dậy, chạy theo:

– Mẹ! Cái đó là của vợ chồng con! Mẹ làm thế là không đúng!

Bà dừng lại ngay giữa hành lang, xoay người nhìn tôi. Trong ánh đèn vàng vọt, mặt bà không biểu cảm, chỉ đáp ngắn gọn:

– Sáng mai nói chuyện.

Rồi quay lưng, đi về phía phòng mình.

Tôi đứng đó, ngỡ ngàng, hụt hẫng, vừa giận vừa ấm ức. Hoàng vừa tắm xong bước ra, thấy tôi rơm rớm nước mắt liền hỏi chuyện. Tôi kể lại, anh thở dài, không bất ngờ:

– Em đừng giận mẹ. Bà xưa giờ vậy, cái gì cũng nắm hết. Có lẽ bà quen kiểu sống đó rồi…Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ chồng giật sạch vàng cưới đêm tân hôn… sáng ra mới sốc

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt