Mẹ chồng giật sạch vàng cưới, sáng sau tôi bật khóc vì sự thật…

Vừa về làm dâu, buổi tối xong hết công việc mẹ chồng sang phòng rồi đòi giữ hết vàng cưới của vợ chồng tôi. Chưa kịp nói gì bà đã đi thẳng ra két cầm luôn tay nải, tôi chạy theo đòi lại rồi trách móc nhưng sáng hôm sau ngủ dậy thì thầm biết ơn bà…Mẹ chồng tôi là người đàn bà đặc biệt – lạnh lùng, quyết đoán và không bao giờ nói hai lần. Tôi vừa về làm dâu chưa đầy một tuần, thì bà đã vào phòng, mặt không cảm xúc, chìa tay đòi giữ toàn bộ vàng cưới. Tôi chưa kịp phản ứng, bà đã đi thẳng ra két, cầm luôn tay nải. Tôi hoảng hốt chạy theo, trách bà l;ấn l;ướt, nhưng chỉ đến sáng hôm sau, khi mọi bí mật dần h;é l;ộ, tôi mới lặng người cảm ơn bà…”

Tôi tên là Vy, 26 tuổi, vừa kết hôn với Trung – người đàn ông tôi yêu suốt 3 năm qua. Đám cưới diễn ra trong niềm hân hoan của hai họ, và tôi cứ nghĩ cuộc sống sau hôn nhân sẽ là chuỗi ngày ngọt ngào, dù biết sẽ sống chung với mẹ chồng.

Mẹ Trung – bà Lành – là người phụ nữ từng trải, góa chồng sớm, một tay nuôi Trung và chị gái anh khôn lớn. Ai cũng bảo bà thương con, nhưng nghiêm khắc và khó tính. Hồi còn yêu nhau, tôi từng run khi lần đầu gặp bà, ánh mắt bà nhìn tôi sắc lạnh, không niềm nở, chẳng hỏi han nhiều.

Đêm đầu tiên sau đám cưới, tôi cùng Trung dọn dẹp vàng cưới: vòng tay, kiềng, nhẫn, hoa tai… tổng cộng hơn 10 cây vàng, phần lớn do nhà trai và khách mừng. Chúng tôi gói cẩn thận, bỏ vào chiếc túi nhung đỏ, khóa trong két sắt trong phòng ngủ.

Tôi thở phào, nằm dài ra giường:
— “Thế là ổn rồi, mình ngủ thôi chồng.”

Trung cười nhẹ, ôm tôi vào lòng:
— “Ừ, mai bắt đầu đời sống mới rồi.”

Tôi không ngờ, đời sống mới lại bắt đầu bằng… một cuộc “tịch thu”.

Tối hôm sau, khi tôi đang gấp quần áo trong phòng, thì mẹ chồng gõ cửa, rồi bước thẳng vào. Bà nhìn tôi, không cười, cũng chẳng chào:

— “Cái tay nải đựng vàng cưới đâu? Đưa mẹ giữ cho.”

Tôi sững người, chưa hiểu bà nói gì.

— “Vàng là tài sản lớn, để tụi bây giữ không yên tâm. Để mẹ cất.”

Tôi lắp bắp:

— “Mẹ… nhưng đó là của tụi con mà? Vợ chồng con tính sau này để dành…”

— “Không bàn. Đưa đây.”

Không đợi tôi nói thêm, bà bước thẳng đến két, bấm mật khẩu. Tôi hoảng hốt:

— “Mẹ! Mật khẩu đó… sao mẹ biết?!”

— “Nhà này của mẹ, két của mẹ, mật khẩu mẹ đặt.”

Tôi nghẹn họng. Tay bà thò vào lấy chiếc tay nải đỏ, điềm nhiên ra khỏi phòng.

Tôi bật dậy, chạy theo, hét lên:
— “Mẹ ơi, mẹ không thể như vậy được! Vàng đó là của tụi con! Mẹ không hỏi gì mà…”

Bà dừng lại, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh băng:

— “Ở trong nhà này, cái gì của con cũng là của mẹ. Lo làm vợ t;ử t;ế đi đã.”

Rồi bà đi thẳng về phòng, đóng cửa cái rầm… Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ chồng giật sạch vàng cưới, sáng sau tôi bật khóc vì sự thật…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt