Con trai đỗ thủ khoa đại học, mẹ chồng khao cả làng 1200 mâm cỗ . Đến lúc dân làng tới nhìn hơn 1000 đĩa gà chuẩn bị lên mâm ai cũng ki.nh hã.i bỏ về luôn…Lúc trưởng thôn đến mẹ chồng mới ngã ngửa hóa ra………ĐỌC TIẾP NỘI DUNG DƯỚI BÌNH LUẬN👇
Mẹ chồng Bằng đứng bất động giữa sân nhà, nơi một giờ trước còn náo nhiệt tiếng cười nói, giờ chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ và hàng trăm mâm cỗ trống trơ. Bà vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngơ ngác pha lẫn chút hoang mang. Đúng lúc đó, Trưởng thôn Bảy bước vào, dáng vẻ nghiêm nghị, đôi mắt lướt qua một lượt khung cảnh tan hoang. Ông tiến thẳng đến chỗ Mẹ chồng Bằng, giọng nói trầm hẳn xuống, phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
“Chị Bằng, có chuyện gì mà cả làng lại bỏ về hết thế này?” Trưởng thôn Bảy hỏi, ánh mắt đầy dò xét.
Mẹ chồng Bằng giật mình, sự bối rối càng tăng thêm. Cảm giác bị mất mặt trước Trưởng thôn Bảy và cả làng khiến bà tức giận đến nghẹn lời. “Tôi… tôi cũng không rõ nữa, Trưởng thôn à. Họ… họ chỉ nhìn thấy mấy đĩa gà rồi bỏ đi hết. Tôi có làm gì sai đâu chứ?” Bà cố gắng biện minh, nhưng giọng nói vẫn run run.
Mẹ chồng Bằng nuốt khan, vội vàng phân bua tiếp, giọng bà cao vút vì oan ức.
“Trưởng thôn xem, gà tôi cất công chuẩn bị kỹ lưỡng, từng con một đều được làm sạch sẽ, tẩm ướp bao nhiêu gia vị, nấu nướng cả đêm. Ngon lành thế này mà dân làng họ chỉ nhìn một cái rồi quay lưng bỏ về. Rõ là vô cớ, Trưởng thôn ạ!”
Mẹ chồng Bằng, lúc này đã không kìm được nữa, tay run rẩy chỉ thẳng vào hàng trăm đĩa gà còn nguyên trên mâm, chất đống giữa sân. Sắc mặt bà đỏ gay vì giận dữ, nỗi nhục nhã bị coi thường như thiêu đốt tâm can.
“Gà tôi chuẩn bị cả nghìn đĩa, sạch sẽ tinh tươm, công sức tôi bỏ ra như thế mà họ dám chê bai, dám bỏ về trắng trợn! Là họ coi thường gia đình tôi, coi thường thằng Nam hay sao chứ?”
Trưởng thôn Bảy đứng đó, trầm ngâm nhìn những đĩa gà. Ông khẽ lắc đầu, trong ánh mắt thoáng hiện lên vẻ ái ngại sâu sắc, như thể ông biết rõ nguyên nhân nhưng chưa muốn nói ra.
Ông Bảy nhìn Mẹ chồng Bằng, người đang thở phì phò vì tức giận. Có điều gì đó trong ánh mắt ông khiến Mẹ chồng Bằng cảm thấy bất an.
Trưởng thôn Bảy, với ánh mắt đầy ẩn ý đó, chậm rãi bước về phía một trong những mâm cỗ còn nguyên vẹn nhất. Ông cúi người xuống, quan sát kỹ lưỡng đĩa gà quay vàng óng đặt giữa mâm. Bằng tay, ông nhẹ nhàng chạm vào lớp da giòn rụm của miếng thịt, cảm nhận độ nóng còn sót lại, rồi đưa lên mũi ngửi một cách thận trọng.
Một mùi lạ, thoang thoảng nhưng lại rất khó chịu, đột ngột xộc thẳng vào khứu giác của ông. Nó không phải mùi của gia vị hay mùi khói bếp, mà là một thứ gì đó chua loét, tanh tưởi, ẩn mình bên dưới lớp hương thơm đánh lừa. Vẻ mặt Trưởng thôn Bảy lập tức biến sắc.
Ông Bảy chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt chất chứa đầy vẻ lo lắng, thậm chí là kinh hãi, chạm phải ánh mắt của Mẹ chồng Bằng. Bà ta vẫn đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, nét mặt vẫn còn vương vấn sự kiêu hãnh và bất mãn vì cho rằng mình bị vu oan. Nụ cười tự mãn vẫn chưa tắt hẳn trên môi.
Trưởng thôn Bảy vẫn giữ nguyên ánh mắt kinh hãi, chạm vào ánh nhìn đầy kiêu hãnh của Mẹ chồng Bằng. Nụ cười tự mãn của Mẹ chồng Bằng bỗng chốc đông cứng lại khi bà nhận ra sự biến sắc trên khuôn mặt Trưởng thôn Bảy không phải là vẻ tức giận hay bối rối như bà mong đợi, mà là một nỗi lo lắng sâu sắc, lạnh toát.
Ông Bảy chậm rãi quay người, ánh mắt lướt qua hàng trăm đĩa gà quay đang bốc khói trên các mâm cỗ. Một cảm giác ghê rợn trào dâng trong lòng ông. Ông Bảy đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên cánh tay Mẹ chồng Bằng, giọng nói nhỏ dần lại, gần như thì thầm nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết đáng sợ.
“Chị Bằng à,” ông bắt đầu, tiếng nói run rẩy, “hình như số gà này… không phải gà thường đâu.”
Mẹ chồng Bằng nhíu mày, định cự lại, nhưng ánh mắt kiên định của Trưởng thôn Bảy khiến bà phải im lặng. Ông nói tiếp, từng chữ như đóng đinh vào không khí, gieo rắc sự sợ hãi.
“Mới tuần trước thôi, có một dịch bệnh lạ lây lan ở trại gà Hùng, ngay phía cuối làng mình đó. Cả ngàn con gà bị tiêu hủy cấp tốc. Tôi thấy màu da gà này… rất giống.”
Mẹ chồng Bằng sững sờ, nụ cười trên môi tắt hẳn. Một cảm giác lạnh toát đột ngột chạy dọc sống lưng bà, xuyên qua từng thớ thịt, từng mạch máu, khiến toàn thân bà run rẩy. Những lời của Trưởng thôn Bảy vang vọng trong tai, như một lời nguyền rủa cho bữa tiệc mà bà đã dày công chuẩn bị.
(Chuyển cảnh. Hai tuần trước.)
Mẹ chồng Bằng ngồi lặng lẽ trên chiếc chõng tre trước sân, tay thoăn thoắt nhặt mớ rau muống. Cái nắng chiều tháng sáu như đổ lửa, hắt lên mái tóc bạc phơ của bà những vệt sáng chói chang. Bỗng, từ đầu làng, tiếng reo hò ồn ào vỡ òa, kèm theo những bước chân rộn rã đang tiến về phía nhà bà. Nguyễn Văn Nam, con trai bà, chạy ào vào sân, mặt đỏ bừng vì sung sướng, trên tay vẫy vẫy tờ giấy báo.
“Mẹ ơi, con đỗ thủ khoa rồi!” Nguyễn Văn Nam thở dốc, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Mẹ chồng Bằng sững sờ, chiếc rau trên tay rơi tõm vào chậu nước. Một nụ cười rạng rỡ, đầy kiêu hãnh nở bừng trên khuôn mặt bà. Niềm tự hào cuộn trào trong lòng, bà vội ôm chầm lấy con trai. “Thủ khoa ư? Thật sao con trai của mẹ!” Tiếng bà nghẹn lại, vừa mừng vừa tủi. Cả đời bà chỉ mong có ngày này. Bà nhất định phải làm một bữa cỗ thật lớn, cho cả làng phải trầm trồ, phải biết mặt con trai bà.
“Thằng Nam nhà mình đỗ thủ khoa cả nước đó bà con ơi!” Tiếng bà loanh lảnh, tự hào, vang vọng khắp xóm. Dân làng kéo đến chúc mừng, ai nấy đều khen ngợi Nguyễn Văn Nam.
Mẹ chồng Bằng, trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, đã quyết định trong đầu: “Nhất định phải làm 1200 mâm cỗ để khao làng, để con trai nở mày nở mặt!” Ý nghĩ ấy cứ lởn vởn trong tâm trí bà, xua tan mọi mệt mỏi, vất vả.
Nhưng rồi, khi màn đêm buông xuống, sự hân hoan dần nhường chỗ cho nỗi lo âu. Mẹ chồng Bằng trằn trọc không ngủ. “1200 mâm cỗ… biết lấy đâu ra tiền bây giờ?” Cái gia cảnh nghèo khó của bà bỗng hiện rõ mồn một. Tiền tích góp bấy lâu chỉ đủ trang trải cuộc sống, làm sao có thể lo được một bữa tiệc linh đình đến thế? Sĩ diện của một người mẹ có con đỗ thủ khoa như một gánh nặng vô hình đè lên vai bà.
Sáng hôm sau, khi Mẹ chồng Bằng đang ngồi thở dài trước hiên nhà, một người đàn ông buôn ve chai đẩy chiếc xe đạp cọc cạch đi qua. Thấy bà lo lắng, ông ta dừng lại.
“Chị Bằng có chuyện gì mà rầu rĩ thế?” Người buôn ve chai hỏi, giọng thăm dò.
Mẹ chồng Bằng thở dài: “Thằng Nam nhà tôi đỗ thủ khoa rồi, muốn khao cỗ cho cả làng nhưng tiền nong lại eo hẹp quá chú ạ.”
Người buôn ve chai nghe xong, cười khẩy. “Thủ khoa à? Chúc mừng chị nhé! Mà chị lo gì chuyện tiền nong chứ. Tôi mới nghe nói có chỗ bán gà rẻ lắm, rẻ bất ngờ luôn, ở tận khu trại gà cũ phía cuối làng mình đó. Nghe đâu họ xả hàng nên giá phải chăng lắm!”
Mẹ chồng Bằng nghe đến “rẻ bất ngờ” thì lòng bà như mở cờ. Ban đầu, bà thoáng chút nghi ngại, nhưng rồi cái khao khát được thể hiện, được làm rạng danh con trai đã lấn át tất cả. Lời mách nước của người buôn ve chai như một tia sáng cuối đường hầm, giải thoát bà khỏi gánh nặng tài chính. Sĩ diện của một người mẹ có con đỗ thủ khoa không cho phép bà bỏ qua cơ hội này.
“Rẻ bất ngờ? Trại gà cũ phía cuối làng à?” Bà lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. “Được! Dù thế nào đi nữa, mình cũng phải đến đó xem sao!” Bà đứng bật dậy, không chần chừ, vội vàng chuẩn bị, một mình lầm lũi đi về phía cuối Làng, nơi có Trại gà cũ phía cuối làng, không chút nghi ngờ về nguồn gốc của thứ “gà giá rẻ bất ngờ” đó.
Mẹ chồng Bằng rảo bước trên con đường đất gồ ghề, xuyên qua những bụi cây dại um tùm. Cuối con đường, một khu Trại gà cũ phía cuối làng hiện ra trước mắt bà. Xa xa đã ngửi thấy một mùi tanh tưởi, hôi thối nồng nặc, lẫn trong đó là mùi phân và lông gà mục ruỗng. Từng đàn ruồi nhặng đen sì bay vo ve, bám đậu đầy rẫy trên những khung chuồng cũ kỹ, mục rữa.
Mẹ chồng Bằng rùng mình, đưa tay lên bịt mũi. Cái khung cảnh hoang tàn, u ám này khiến bà không khỏi chùn bước. “Trại gà cũ phía cuối làng đây sao?” bà lẩm bẩm, lòng dấy lên một nỗi bất an mơ hồ.
Từ phía sâu bên trong trại, một bóng người đàn ông lấp ló. Hắn ta gầy gò, râu ria lồm xồm, ánh mắt láo liên nhìn trước ngó sau. Bên cạnh hắn, hàng trăm con gà nằm la liệt trong các lồng cũ, nhiều con đã nằm bất động, ruồi bu đầy. Những con còn lại thì thở thoi thóp, rụt cổ, lông xơ xác.
“Cô tìm ai?” Người đàn ông cất giọng khàn khàn, bước lại gần.
Mẹ chồng Bằng giật mình. “Tôi… tôi nghe nói ở đây có gà rẻ…”
Người đàn ông nheo mắt, cười một nụ cười khó coi. “Đúng rồi! Gà tôi xả hàng đây. Hàng trăm con, giá chỉ bằng một phần mười ngoài chợ thôi!” Hắn vỗ vỗ vào một chiếc lồng, mấy con gà giật mình rướn cổ lên một chút rồi lại xụi lơ. “Gà này chỉ bị ốm nhẹ thôi. Về làm sạch sẽ, nấu lên là hết sạch! Đảm bảo thịt vẫn ngọt, vẫn ngon!”
Mẹ chồng Bằng nhìn những con gà xanh xao, bốc mùi khó chịu, ruồi nhặng bu kín. Lòng bà dấy lên một sự ghê tởm xen lẫn sợ hãi. Đây rõ ràng là gà bệnh, gà chết! “Thế này… thì làm sao mà ăn được?” bà hỏi, giọng run run.
Người đàn ông nhếch mép, ghé sát lại: “Khách quen tôi vẫn mua đều. Về làm sạch, tẩm ướp gia vị, ai mà biết được! Mà chị nghĩ xem, cả ngàn mâm cỗ, tiền đâu mà mua gà sống ngoài chợ cho đủ? Gà này vừa rẻ, vừa nhiều, lại tiện. Tôi cam đoan, không ai phát hiện đâu.”
Lời nói của hắn ta như một lưỡi dao cứa vào nỗi lo tài chính đang đè nặng trong lòng Mẹ chồng Bằng. Mặc dù ghê rợn, nhưng ý nghĩ về 1200 mâm cỗ, về sĩ diện của con trai Nguyễn Văn Nam, cứ thôi thúc bà. Bà tưởng tượng ra cảnh mình phải đối mặt với sự dè bỉu của Dân làng nếu không thể làm một bữa tiệc hoành tráng.
“Hàng trăm con… giá chỉ bằng 1/10…” Bà lẩm bẩm, nỗi sợ hãi dần nhường chỗ cho sự tính toán. “Vậy thì… tôi lấy hết chỗ này!” Mẹ chồng Bằng cắn môi, quyết định. Bà rút cọc tiền đã chuẩn bị sẵn, trao cho người đàn ông. Dù lòng đầy lo sợ, bất an, nhưng bà vẫn tặc lưỡi bỏ qua sự thật kinh tởm trước mắt, tự nhủ: “Chắc là không sao đâu… làm sạch rồi thì sẽ ổn thôi.”
Mẹ chồng Bằng nhanh chóng thúc giục người đàn ông bán gà. Bà không muốn nán lại Trại gà cũ phía cuối làng thêm một giây phút nào nữa. Mùi hôi thối vẫn lởn vởn, và hình ảnh những con gà xanh xao, thoi thóp cứ ám ảnh trong tâm trí bà. Bà yêu cầu hắn ta chất số gà khổng lồ ấy lên chiếc xe ba gác cũ kỹ mà bà đã thuê sẵn, dặn dò phải đi đường vòng, tránh né những con đường chính của Làng. “Không được để ai nhìn thấy,” Mẹ chồng Bằng khẽ nói, giọng trầm xuống đầy cảnh giác, ánh mắt liếc nhìn xung quanh. Người đàn ông gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ khinh khỉnh nhưng không dám trái lời.
Chiếc xe ba gác còng kềnh, chất đầy những lồng gà im lìm, nhọc nhằn lăn bánh trên con đường đất. Mẹ chồng Bằng đi bộ phía sau, giữ một khoảng cách nhất định, như muốn phủ nhận mối liên hệ của mình với mớ hàng kinh tởm kia. Bóng chiều tà đổ xuống, càng khiến khung cảnh thêm phần u ám.
Khi về đến Sân nhà Mẹ chồng Bằng, bà vội vàng chỉ đạo người đàn ông đưa số gà vào một góc khuất, phía sau nhà, nơi ít người qua lại nhất. Bà trả tiền công cho hắn rồi đuổi đi ngay lập tức, không quên dặn dò hắn giữ kín chuyện.
Một mình đối mặt với hàng trăm con gà ốm yếu, mùi tanh tưởi vẫn bốc lên nồng nặc, Mẹ chồng Bằng rùng mình. Thế nhưng, không có thời gian để chần chừ. Bà bắt tay vào công việc chế biến trong im lặng, chỉ có tiếng dao thớt và tiếng nước chảy róc rách. Từng con gà được bà làm sạch một cách tỉ mỉ, cẩn thận đến đáng sợ. Bà ngâm rửa nhiều lần, cố gắng loại bỏ từng sợi lông, từng vết bẩn, từng mùi hôi khó chịu.
“Phải làm thật kỹ, thật kỹ…” Bà tự nhủ, lòng bàn tay mỏi nhừ nhưng đôi mắt không ngừng tập trung. “Nấu chín thật nhừ, thật nhừ… Không ai được phép phát hiện ra.” Mỗi nhát dao, mỗi lần rửa, bà lại củng cố thêm quyết tâm. Nỗi lo sợ mơ hồ về nguồn gốc số gà vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí, như một bóng ma, nhưng hình ảnh Nguyễn Văn Nam, con trai bà, nở nụ cười rạng rỡ trong ngày vinh quy bái tổ, cùng với 1200 mâm cỗ thịnh soạn sắp được bày ra, lại nhanh chóng lấn át tất cả. “Thủ khoa đại học! Sĩ diện của cả dòng họ, của cả Làng này!” Niềm vui và tự hào sắp được khao cỗ lớn, được nở mày nở mặt với Dân làng, cứ thế dâng lên, xua tan đi nỗi ghê tởm và bất an. Bà vẫn tin rằng, chỉ cần mình đủ cẩn thận, không ai sẽ biết sự thật kinh hoàng đằng sau những đĩa gà thơm ngon.
Mẹ chồng Bằng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Trưởng thôn Bảy. Ông đứng đó, không gian xung quanh như đặc quánh lại. Gương mặt ông đanh lại, ánh nhìn sắc như dao, quét qua Mẹ chồng Bằng, rồi dừng lại ở những mâm cỗ đầy ắp gà luộc, gà xào thơm lừng đang chờ dọn ra. Không khí náo nhiệt của buổi tiệc bỗng chốc im bặt một cách đáng sợ, chỉ còn lại tiếng xì xào thưa thớt từ vài người Dân làng còn nán lại, ánh mắt họ đầy sợ hãi và kinh tởm. Mẹ chồng Bằng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
Trưởng thôn Bảy hít một hơi thật sâu, giọng nói ông trầm khàn nhưng rõ mồn một, vang lên giữa sân nhà:
“Mẹ chồng Bằng, tôi có chuyện này cần nói rõ với bà.”
Mẹ chồng Bằng nuốt khan, cố gắng giữ vẻ bình thản. Bà linh cảm có điều chẳng lành nhưng vẫn kiên quyết không để lộ sự lo lắng.
“Có chuyện gì mà Trưởng thôn lại làm vẻ mặt nghiêm trọng như vậy?” Bà hỏi, giọng cố gắng giữ sự bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra nét run rẩy.
Trưởng thôn Bảy không trả lời ngay. Ông chậm rãi bước đến gần hơn, ánh mắt không rời khỏi bà. Từng bước chân của ông như nện vào trái tim Mẹ chồng Bằng. Khi chỉ còn cách bà vài mét, ông dừng lại, khuôn mặt đanh lại hơn bao giờ hết.
“Số gà này… chính là số gà đã bị tiêu hủy do dịch bệnh cúm gia cầm,” Trưởng thôn Bảy nói, từng lời như nhát dao cứa vào tai Mẹ chồng Bằng. “Chúng được chôn lấp vội vàng ở Trại gà cũ phía cuối làng. Nhưng có kẻ đã lén lút đào lên để bán kiếm lời.”
Mẹ chồng Bằng cảm thấy trời đất như quay cuồng. Bà định nói gì đó, định phủ nhận, nhưng cổ họng nghẹn ứ.
Trưởng thôn Bảy tiếp tục, ánh mắt ông nhìn thẳng vào bà, đầy vẻ thất vọng và căm phẫn. “Người Dân làng tôi đã biết chuyện này từ sớm và sợ hãi nên mới bỏ về hết!”
Câu nói cuối cùng của Trưởng thôn Bảy như sét đánh ngang tai Mẹ chồng Bằng. Toàn thân bà run rẩy, chân đứng không vững. Hai tay bà bám chặt lấy thành bàn, cố gắng trụ vững, nhưng dường như tất cả sức lực đã rời khỏi cơ thể bà. Mọi âm thanh xung quanh đều chìm vào hư vô, chỉ còn lại tiếng vọng của lời Trưởng thôn Bảy văng vẳng trong đầu bà: “Dịch bệnh cúm gia cầm… đào lên bán kiếm lời… sợ hãi nên mới bỏ về hết!” Khuôn mặt bà tái mét, nỗi kinh hoàng tột độ hiện rõ trong đôi mắt.
Mẹ chồng Bằng không thể nào tin vào những gì mình vừa nghe. Trái tim bà như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Bà lắc đầu lia lịa, cố gắng xua đi những lời nói kinh hoàng của Trưởng thôn Bảy. Bà cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng.
MẸ CHỒNG BẰNG
(Gào lên, giọng lạc đi vì hoảng loạn tột độ)
Không thể nào! Ông trưởng thôn vu khống tôi! Gà của tôi… gà của tôi sạch sẽ, thơm ngon! Tôi đích thân chọn lựa, mua từ mối quen mà! Ông… ông nói dối!
Trưởng thôn Bảy vẫn đứng đó, ánh mắt kiên định, không chút lay chuyển trước sự phản ứng dữ dội của Mẹ chồng Bằng. Ông nhìn bà bằng ánh mắt vừa thương hại vừa phẫn nộ.
TRƯỞNG THÔN BẢY
(Giọng trầm và dứt khoát, từng lời như cứa vào tai Mẹ chồng Bằng)
Mẹ chồng Bằng, bà hãy thành thật đi. Ai cũng biết số gà đó được mua với giá rẻ mạt đến khó tin. Liệu có ai bán gà sạch, gà khỏe mạnh mà lại bán với cái giá của gà chết chôn lấp vội vàng không? Người Dân làng đã tận mắt thấy họ đào bới ở Trại gà cũ phía cuối làng. Họ đã thấy hết rồi, bà còn muốn chối cãi đến bao giờ?
Lời nói của Trưởng thôn Bảy như những nhát búa giáng thẳng vào tâm trí Mẹ chồng Bằng. Bà lảo đảo lùi lại, hai tay ôm chặt lấy ngực. Từng mạch máu trên trán bà như muốn căng ra, đau nhói. Khuôn mặt Mẹ chồng Bằng lúc này đã tái mét, không còn một giọt máu. Đôi mắt bà mở trừng trừng, không tin vào tai mình, nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác ghê rợn trỗi dậy, bà biết rằng Trưởng thôn Bảy không hề nói dối. Nỗi sợ hãi tột độ xen lẫn sự tuyệt vọng dâng lên, nuốt chửng lấy chút lý trí cuối cùng của bà. Mẹ chồng Bằng há miệng, muốn nói điều gì đó, muốn bào chữa cho bản thân, nhưng cổ họng lại khô khốc, không tài nào thốt ra được một lời. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, đầy ám ảnh, cùng với sự sụp đổ hoàn toàn trong đôi mắt bà.
Mẹ chồng Bằng há miệng, muốn nói điều gì đó, muốn bào chữa cho bản thân, nhưng cổ họng lại khô khốc, không tài nào thốt ra được một lời. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc vang lên giữa không gian tĩnh lặng, đầy ám ảnh, cùng với sự sụp đổ hoàn toàn trong đôi mắt bà. Trưởng thôn Bảy không nói thêm một lời nào. Ông chậm rãi, bình tĩnh, đưa tay vào túi áo, móc ra một tờ giấy được gấp cẩn thận. Đó là một tờ thông báo khẩn của xã, màu vàng ố, chữ in mực đen nổi bật.
TRƯỞNG THÔN BẢY
(Giọng điệu không một chút khoan nhượng, ông giơ tờ thông báo lên trước mặt Mẹ chồng Bằng)
Bà xem đi. Đây không phải lời tôi nói, mà là thông báo từ xã. Về việc phòng chống dịch bệnh gia cầm, và quan trọng hơn, cách xử lý gia cầm chết.
Ông Bảy dùng ngón tay thô ráp chỉ vào một dòng chữ lớn, in đậm trên tờ giấy. Mẹ chồng Bằng, với đôi mắt vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng và tuyệt vọng, lờ mờ nhìn theo. Từng chữ hiện ra như những vết dao cứa vào tâm trí bà.
MẸ CHỒNG BẰNG
(Đọc từng chữ một cách khó nhọc, run rẩy, giọng chỉ còn là tiếng thì thầm lạc đi)
“Nghiêm cấm… mua bán… sử dụng… gia cầm… không rõ nguồn gốc… đặc biệt… là… gia cầm… đã chết… do bệnh dịch.”
Khi đọc đến chữ “bệnh dịch”, cả cơ thể Mẹ chồng Bằng giật bắn lên như bị điện giật. Bà lùi thêm một bước, đôi chân loạng choạng, suýt ngã quỵ. Tờ thông báo đó, với những dòng chữ đen ngòm, không chỉ là bằng chứng, mà còn là bản án cuối cùng. Mọi lời chối cãi, mọi lý lẽ bà cố gắng bấu víu, đều nghẹn ứ lại trong cổ họng, không thể thoát ra. Một nỗi nhục nhã tột cùng, trộn lẫn với sự sợ hãi về hậu quả khôn lường, đang nhấn chìm bà. Khuôn mặt Mẹ chồng Bằng tái xanh, không còn một giọt máu, và bà gục đầu xuống, như một kẻ đã hoàn toàn bị đánh bại.
Mẹ chồng Bằng gục đầu xuống, cả người bà như mất hết sức lực. Đôi chân không còn đứng vững, bà đổ sụp xuống chiếc ghế gỗ gần đó, tiếng va chạm khô khốc vang lên giữa sự im lặng đáng sợ. Nước mắt từ từ lăn dài trên gò má nhăn nheo, từng giọt mặn chát thấm vào khóe miệng bà.
MẸ CHỒNG BẰNG
(Thì thầm, giọng lạc đi vì uất nghẹn)
Ô nhục… Quá ô nhục!
Bà nhìn Trưởng thôn Bảy, ánh mắt vô hồn. Danh dự của bà, của thằng Nam – đứa con trai thủ khoa mà bà luôn tự hào, niềm hãnh diện của cả gia đình – giờ đây đã tan nát, bị chà đạp không thương tiếc. Một bữa tiệc kỷ niệm đáng lẽ phải rực rỡ, giờ biến thành nỗi ô nhục tột cùng, một vết nhơ khó gột rửa. Bà đã làm gì thế này?
Một suy nghĩ kinh hoàng khác chợt lóe lên, lạnh toát. Số gà đó… hơn một ngàn đĩa gà đã được bày ra. Dân làng đã ăn bao nhiêu? Liệu có ai, một ai đó, đã lỡ ăn phải con gà bệnh đó không? Một nỗi sợ hãi tột độ, khủng khiếp hơn cả sự sỉ nhục, bỗng chốc ập đến, bóp nghẹt trái tim bà. Bà đã đẩy cả làng, những người hàng xóm láng giềng thân thuộc, vào nguy hiểm sao? Nỗi ân hận cứa sâu vào tim gan Mẹ chồng Bằng, nó như hàng ngàn mũi kim châm, khiến bà quặn thắt. Toàn thân bà run lên bần bật, bà ôm lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào bật ra không thành tiếng. Bà là tội đồ. Một tội đồ không thể tha thứ.
Mẹ chồng Bằng vẫn còn ôm lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào chưa dứt. Giữa sự im lặng đáng sợ của sân nhà, từng tiếng xì xào bàn tán từ phía xa bắt đầu vọng lại, như những mũi kim châm cứa vào tai bà. Một vài người dân hiếu kỳ, chưa kịp về xa hoặc tò mò quay lại sau khi nghe tin đồn, đang đứng tụm năm tụm ba bên ngoài cổng, không ngừng chỉ trỏ vào những mâm cỗ đầy gà còn lại trên sân. Khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh tởm và tức giận.
DÂN LÀNG 1 (THÌ THẦM, VỌNG ĐẾN)
Thế mà đòi khao cỗ lớn! Giờ thì…
DÂN LÀNG 2 (NHỎ GIỌNG NHƯNG ĐẦY PHẪN NỘ, RÕ RÀNG HƠN)
Đúng là coi thường sức khỏe người khác! Dám đem gà bệnh ra đãi cả làng.
DÂN LÀNG 3 (SAy SƯA KỂ LẠI, GIỌNG CAO HƠN CHÚT)
Cũng may là Trưởng thôn Bảy phát hiện kịp thời, không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa!
Mỗi lời nói, mỗi tiếng xì xào đều xuyên thẳng vào tim Mẹ chồng Bằng, bóp nghẹt từng hơi thở của bà. Nỗi ô nhục cháy bỏng, thiêu đốt tâm can. Bà gượng ngẩng đầu lên, ánh mắt vô hồn lướt qua đám đông lờ mờ phía xa. Bà thấy rõ sự khinh miệt, sự ghê tởm và cả nỗi tức giận ngùn ngụt trong ánh mắt họ. Cả làng giờ đây sẽ nhìn bà như một kẻ hiểm ác, một tội đồ đã suýt đẩy họ vào nguy hiểm vì lòng tham rẻ mạt và sự sĩ diện hão huyền. Nỗi tủi hổ dâng lên đến cực điểm, như một làn sóng lạnh buốt dội thẳng vào, khiến Mẹ chồng Bằng run rẩy bần bật, bà chỉ muốn đào một cái lỗ thật sâu để chôn vùi mình xuống đất. Bà cúi gằm mặt, không dám đối diện với bất kỳ ai, tựa như cả thế giới đang phán xét bà.
Mẹ chồng Bằng vẫn đang cúi gằm mặt, chìm trong nỗi ô nhục tột cùng, không dám ngẩng đầu đối diện với sự phán xét vô hình từ đám đông xa xa. Từng tiếng xì xào, bàn tán như những mũi kim đâm vào tim bà. Bỗng, một giọng nói trẻ trung, hớn hở vang lên từ phía cổng, cắt ngang không khí nặng nề đang bao trùm sân nhà.
NGUYỄN VĂN NAM (NGOÀI CỔNG, VỌNG VÀO, GIỌNG ĐẦY PHẤN KHỞI)
Mẹ ơi! Con về rồi đây!
Mẹ chồng Bằng giật mình, ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt bà hoảng loạn. Bà nhận ra giọng con trai mình. Đúng lúc đó, Nguyễn Văn Nam – tân thủ khoa đại học, quần áo bảnh bao, tay cầm chắc tấm bằng khen đỏ chót, gương mặt rạng rỡ niềm tự hào – hớn hở bước vào sân nhà Mẹ chồng Bằng. Nụ cười tươi rói vẫn còn thường trực trên môi cậu.
Cậu trai trẻ bước thêm vài bước, đôi mắt lướt qua khung cảnh trước mặt. Mâm cỗ trống trơn, những chiếc đĩa nằm ngổn ngang, vương vãi xương gà. Không một bóng người khách nào còn ở lại. Sân nhà rộng lớn, giờ đây chỉ còn là một bãi chiến trường hoang tàn. Rồi, ánh mắt Nam dừng lại ở người phụ nữ đang ngồi co ro giữa sân, vai run bần bật, tiếng nức nở nhỏ dần nhưng vẫn đầy bi thương.
Nụ cười trên môi Nam vụt tắt. Tấm bằng khen trên tay cậu như nặng trĩu. Cậu trai trẻ sững sờ, đứng chết lặng. Vẻ mặt rạng rỡ ban nãy giờ biến thành sự bàng hoàng đến tột độ. Đôi mắt cậu mở to, không thể tin vào cảnh tượng mình đang chứng kiến. Cảnh tượng này hoàn toàn trái ngược với hình dung về bữa tiệc ăn mừng rộn ràng mà cậu hằng mong đợi.
NGUYỄN VĂN NAM (LẮP BẮP, NHỎ GIỌNG)
Mẹ… mẹ ơi, chuyện gì… chuyện gì thế này?
Cậu nhìn quanh một lượt nữa, từ những mâm cỗ đến khuôn mặt đẫm nước mắt của Mẹ chồng Bằng, rồi đến những ánh mắt tò mò, khinh miệt của Dân làng còn đứng lấp ló ngoài cổng Làng. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Nam.
Nguyễn Văn Nam vội vã lao đến bên Mẹ chồng Bằng, bỏ lại tấm bằng khen rơi lăn lóc trên nền gạch. Cậu quỳ sụp xuống, hai tay run rẩy chạm vào vai bà, giọng lạc đi vì kinh hoàng.
NGUYỄN VĂN NAM
Mẹ ơi, có chuyện gì vậy? Sao… sao mọi người lại bỏ về hết thế này?
Mẹ chồng Bằng giật mình, ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt bà sưng húp, đỏ hoe, tràn ngập một nỗi hổ thẹn tột cùng và sự tuyệt vọng không thể che giấu. Bà muốn nói, muốn thanh minh, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Lời nói mắc kẹt lại, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Mẹ chồng Bằng chỉ biết ôm chặt lấy mặt, thân hình gầy gò run bần bật, tiếng khóc nức nở từng hồi, xé toang không khí tĩnh lặng đến đáng sợ của sân nhà. Nỗi ô nhục như một gánh nặng vô hình đang đè bẹp bà.
Nguyễn Văn Nam nhìn mẹ, trái tim thắt lại. Cậu cảm nhận được nỗi đau đớn và sự xấu hổ khủng khiếp đang giày vò bà. Không thể tìm thấy câu trả lời từ Mẹ chồng Bằng, Nam ngước mắt nhìn sang Trưởng thôn Bảy, người đang đứng cách đó không xa, ánh mắt mệt mỏi và chán chường. Trưởng thôn Bảy thở dài một tiếng ngao ngán, lắc đầu khẽ. Cái nhìn đó, cùng với cảnh tượng hoang tàn và sự im lặng đáng sợ, như một lời giải đáp không cần thốt ra. Nguyễn Văn Nam bỗng thấy lồng ngực mình lạnh buốt. Từng mảnh ghép vụn vặt về một sự thật kinh hoàng đang dần được ráp nối trong tâm trí cậu.
TRƯỞNG THÔN BẢY
(Giọng Trưởng thôn Bảy trầm hẳn xuống, nặng trĩu nỗi thở than, không còn vẻ ngao ngán mà thay vào đó là sự chua xót.)
Thằng Nam à… Chuyện này, khó nói lắm con ơi. Mẹ con, bà ấy… bà ấy vì muốn làm cái cỗ thật to, thật hoành tráng cho con, mừng con đỗ thủ khoa, mừng con thành danh…
Trưởng thôn Bảy ngập ngừng, đảo mắt nhìn quanh sân nhà Mẹ chồng Bằng giờ đây tan hoang, không khí đặc quánh mùi thức ăn thiu thối và sự hổ thẹn. Nguyễn Văn Nam vẫn quỳ sụp dưới đất, đôi mắt mở to nhìn Trưởng thôn Bảy, khao khát một câu trả lời dù biết rằng sự thật có thể tàn khốc.
TRƯỞNG THÔN BẢY
(Tiếp tục, giọng nhỏ dần như tự kể cho chính mình nghe)
Bà ấy đi hỏi mua gà khắp nơi để chuẩn bị cho một nghìn hai trăm mâm cỗ, với hơn một nghìn đĩa gà… Nhưng số lượng quá lớn, mà tiền thì lại có hạn. Rồi bà ấy nghe nói ở cái Trại gà cũ phía cuối làng mình, có một lô gà bị thải loại vì dịch bệnh… bán giá rẻ mạt. Không biết là cố tình hay bị lừa, bà ấy đã mua về… toàn bộ số gà đó, để làm cỗ cho dân làng ăn mừng.
Từng lời của Trưởng thôn Bảy như một nhát dao lạnh buốt đâm thẳng vào tim Nguyễn Văn Nam. Cậu lảo đảo, như có một lực vô hình vừa đánh mạnh vào lồng ngực. Máu trong huyết quản cậu dường như đông cứng lại. Niềm kiêu hãnh về danh hiệu thủ khoa đại học mà cậu đã nỗ lực bao năm, từng là ngọn hải đăng rực rỡ nhất trong cuộc đời, giờ phút này bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại tro tàn.
TRƯỞNG THÔN BẢY
(Thở dài, ánh mắt buồn bã nhìn Nguyễn Văn Nam)
Dân làng biết chuyện, họ sợ hãi… ai cũng hoảng loạn, bỏ về hết con ạ. Nỗi lo về bệnh dịch, về cái chết… nó còn lớn hơn cả niềm vui mừng con đỗ đạt.
Nguyễn Văn Nam cảm thấy một cơn choáng váng ập đến. Khuôn mặt cậu trắng bệch, không còn một chút sắc khí. Sự thật phũ phàng và kinh hoàng này giáng xuống, nghiền nát tâm can cậu. Niềm tự hào bỗng chốc hóa thành nỗi nhục nhã tột cùng, thiêu đốt từ trong ra ngoài. Cậu nhận ra tất cả những lời chúc tụng, những mâm cỗ linh đình, những sự tán dương đều được xây dựng trên một nền tảng dơ bẩn, đầy rẫy sự lừa dối và nguy hiểm. Tất cả đều là cái giá của một sự tự mãn mù quáng và tham vọng phù phiếm.
Nguyễn Văn Nam từ từ đứng thẳng dậy, đôi chân cậu run rẩy nhưng ánh mắt thì vô cùng kiên định. Cậu chậm rãi quay người, đối diện với Mẹ chồng Bằng, người vẫn đang ôm mặt khóc nức nở. Ánh mắt của Nguyễn Văn Nam pha lẫn sự thất vọng tột cùng, nỗi đau đớn không thể diễn tả, nhưng sâu thẳm bên trong là một ý chí kiên quyết, không thể lay chuyển, như thể cậu vừa đưa ra một quyết định trọng đại nhất trong cuộc đời mình. Cậu không nói một lời, chỉ im lặng nhìn Mẹ chồng Bằng, sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Nguyễn Văn Nam quay mặt về phía Trưởng thôn Bảy và vài người dân còn nán lại, những người đang nhìn cậu với ánh mắt vừa thương hại vừa đề phòng. Cậu hít sâu, lồng ngực căng tràn một nỗi đau và sự quyết tâm chưa từng có.
NGUYỄN VĂN NAM
(Giọng cậu khàn đặc, nhưng kiên định, vang vọng khắp sân nhà Mẹ chồng Bằng)
Chuyện này… là lỗi của mẹ con. Nhưng con… con cũng có trách nhiệm. Là con trai bà ấy, là người mang danh thủ khoa… con xin nhận mọi sai lầm này.
Mẹ chồng Bằng ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp nhìn con trai. Bà thấy một sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt Nam, không còn vẻ ngây thơ hay tự mãn, mà là một sự trưởng thành đau đớn.
NGUYỄN VĂN NAM
(Nhìn thẳng vào Trưởng thôn Bảy và những người dân đang đứng đó, giọng cậu dứt khoát)
Con xin hứa, con và mẹ sẽ cúi đầu xin lỗi toàn thể dân làng. Con sẽ dùng toàn bộ số tiền thưởng thủ khoa của mình để bù đắp những thiệt hại đã gây ra. Con cũng sẽ trích một phần để hỗ trợ địa phương mình trong công tác phòng chống dịch bệnh, để mọi người an tâm hơn.
Những người dân xì xào, ánh mắt hoài nghi dần chuyển sang một chút ngỡ ngàng. Trưởng thôn Bảy lặng lẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi thấy Nguyễn Văn Nam không hề trốn tránh.
Mẹ chồng Bằng đau đớn tột cùng, nước mắt vẫn tuôn rơi nhưng không còn là nước mắt của sự hổ thẹn đơn thuần. Bà nhìn con trai mình, người từng là niềm kiêu hãnh của bà, giờ đây lại đứng đây nhận lỗi, gánh vác trách nhiệm nặng nề. Trong khoảnh khắc ấy, giữa màn đêm tủi hổ và tuyệt vọng, một tia hy vọng le lói bỗng xuất hiện trong lòng bà. Con trai bà đã trưởng thành, theo một cách đầy cay đắng và nghiệt ngã. Nó đã không gục ngã, mà chọn cách đối mặt. Bà biết, con đường để lấy lại danh dự cho cả hai mẹ con, để xóa đi vết nhơ này, sẽ còn rất dài, rất gian nan, nhưng ít nhất, họ đã có một khởi đầu.
Mẹ chồng Bằng đưa ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân trống hoác, nơi bữa tiệc hoành tráng giờ chỉ còn là một đống đổ nát của sự dối trá và hậu quả tai hại. Bà biết rõ rằng, việc xin lỗi và đền bù chỉ là bước đầu tiên trong hành trình dài đằng đẵng tìm lại sự tha thứ và lòng tin từ cộng đồng. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những lời dè bỉu, những ánh mắt phán xét và cả sự nghi kỵ vẫn còn đọng lại trong lòng dân làng. Nam, với cái danh thủ khoa từng rực rỡ, giờ sẽ phải dùng chính trí tuệ và sức lực của mình để chứng minh sự hối cải, để phục vụ quê hương không phải bằng những lời nói suông mà bằng hành động cụ thể. Bà cũng vậy, sẽ phải sống quãng đời còn lại trong sự khiêm nhường, lao động thầm lặng để chuộc lỗi, để mỗi ngày trôi qua đều là một nỗ lực để sửa chữa sai lầm. Cái giá của sự phù phiếm và tham vọng quá mức ấy thật đắt, nhưng cũng chính là bài học xương máu để hai mẹ con họ nhận ra giá trị thực sự của danh dự, của tình người và sự chân thành. Dù biết sẽ rất khó khăn, nhưng nhìn thấy con trai mình đứng vững, bà tin rằng ánh sáng của sự thật và lòng tốt cuối cùng sẽ xua tan bóng tối của lầm lỗi.

