Con trai đỗ thủ khoa đại học, mẹ chồng khao cả làng 1200 mâm cỗ . Đến lúc dân làng tới nhìn hơn 1000 đĩa gà chuẩn bị lên mâm ai cũng ki.nh hã.i bỏ về luôn…Lúc trưởng thôn đến mẹ chồng mới ngã ngửa hóa ra………ĐỌC TIẾP NỘI DUNG DƯỚI BÌNH LUẬN👇
Tiếng cười nói, tiếng chân người rộn rã kéo đến, lấp đầy con đường nhỏ dẫn vào nhà. Từng đoàn dân làng, từ những cụ già tóc bạc phơ chống gậy đến lũ trẻ con tíu tít nô đùa, ai nấy đều mang theo vẻ mặt hân hoan, háo hức. Hôm nay là ngày trọng đại của làng, ngày `Mẹ chồng (Bà Năm)` khao `dân làng` mừng `con trai` đỗ thủ khoa đại học, một niềm tự hào chưa từng có.
`Sân nhà` của `Bà Năm` vốn rộng lớn nay càng trở nên choáng ngợp bởi sự hiện diện của `1200 mâm cỗ` đã được sắp xếp gần như hoàn chỉnh. Những chiếc bàn gỗ dài tăm tắp, phủ khăn trắng tinh tươm, trên đó đặt sẵn bát đĩa sáng loáng, chờ đợi những món ăn thịnh soạn. Mùi hương của hương trầm, của hoa quả tươi cùng chút khói bếp nhẹ nhàng từ `khu bếp dã chiến` phía sau lan tỏa, tạo nên một không khí lễ hội ấm cúng.
Mọi người trầm trồ, xuýt xoa trước quy mô hoành tráng của bữa tiệc. “Ôi chao, `Bà Năm` chơi lớn thật! Đúng là có con tài giỏi, nở mày nở mặt cả làng!” một `dân làng` thốt lên, mắt sáng rỡ. `Bà Tám`, bà lão lớn tuổi nhất làng, nheo mắt nhìn quanh, miệng móm mém cười. `Ông Sáu`, vị `Trưởng thôn` uy tín, đứng ở cổng, bắt tay từng người, nét mặt cũng tràn đầy niềm vui.
`Mẹ chồng (Bà Năm)` cùng `con trai` đứng ở giữa sân, tay bắt mặt mừng. Trên gương mặt `Bà Năm` là nụ cười rạng rỡ, ánh mắt đầy tự hào khi nhìn `con trai` mình, giờ đây đã trở thành tấm gương sáng cho cả vùng. `Con trai` cô cũng cười tươi, cúi đầu chào hỏi các vị khách quý. Không gian ngập tràn những lời chúc tụng, những cái bắt tay nồng nhiệt và tiếng cười giòn tan. Ai nấy đều mong chờ một bữa tiệc linh đình, ấm cúng và đầy ý nghĩa, một buổi chiều tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Cả làng như cùng chung một nhịp đập hân hoan, chờ đợi thời khắc khai tiệc.
Sau những lời chúc tụng nồng nhiệt ở sân, `Mẹ chồng (Bà Năm)` khẽ cúi đầu cảm ơn, rồi cùng `con trai` đi ra phía cổng. Bà đã thay bộ áo dài truyền thống màu đỏ thắm, rực rỡ dưới nắng chiều, tôn lên vẻ phúc hậu và đầy kiêu hãnh. `Mẹ chồng (Bà Năm)` đứng ngay tại cổng chính, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi chiều tà. Từng tốp `dân làng` bước vào, bà đều niềm nở đón tiếp, hai tay chắp lại thành kính.
“Ôi chao, mừng `Bà Năm` quá! Con trai bà giỏi giang nức tiếng cả vùng!” một `dân làng` tấm tắc khen, đưa túi quà nhỏ.
`Mẹ chồng (Bà Năm)` cười càng tươi hơn, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự hãnh diện. “Dạ, tôi cảm ơn, cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian đến chung vui ạ. Mọi người cứ tự nhiên vào trong ngồi, đồ ăn thức uống sắp sửa dọn lên đến nơi rồi đây. Hôm nay là ngày vui lớn của nhà tôi, tiệc tùng linh đình!” Giọng bà sang sảng, vang vọng khắp cổng làng, như muốn khẳng định sự thành công và địa vị của gia đình mình. Bà liên tục cúi đầu, bắt tay, mời mọc, không một chút mệt mỏi mà tràn đầy năng lượng. `Con trai` cũng đứng bên cạnh, phụ giúp mẹ chào hỏi, khuôn mặt tươi tắn rạng ngời. Cả hai mẹ con tạo nên một bức tranh hoàn hảo về niềm vui và sự tự hào, giữa tiếng cười nói rộn ràng của `dân làng`.
Tiếng cười nói rộn ràng vẫn vang vọng khắp sân nhà, nhưng `Bà Tám`, người lớn tuổi và được kính trọng nhất làng, đã khéo léo lách mình khỏi đám đông đang tấp nập. Vừa chào hỏi `Mẹ chồng (Bà Năm)` xong, ánh mắt bà đã liếc về phía `khu bếp dã chiến` đang nghi ngút khói, nơi những mùi hương của món ăn đang tỏa ra. Với sự tò mò của một người nội trợ lão luyện và cũng là người có tiếng nói trong làng, `Bà Tám` chậm rãi bước về phía đó, định bụng xem các món ăn đã chuẩn bị đến đâu để còn kịp cất lời khen ngợi.
Khi bà đến gần `khu bếp dã chiến`, không khí bỗng thay đổi rõ rệt. Không còn tiếng cười nói ồn ào như ngoài sân. Thay vào đó là sự tĩnh lặng kỳ lạ, chỉ có tiếng xoong nồi lách cách và vài người phụ bếp đang hối hả di chuyển. `Bà Tám` ngó vào bên trong, định cất tiếng hỏi thăm. Nhưng rồi, lời nói chợt nghẹn lại nơi cổ họng. Mắt bà mở to, đồng tử dường như giãn ra hết cỡ trước khung cảnh đập vào mắt.
Trước mặt `Bà Tám` là một bức tranh chưa từng thấy. Hàng trăm, rồi hàng ngàn đĩa gà đã được bày sẵn trên các kệ gỗ thô sơ, xếp thành dãy dài dường như bất tận. Những đĩa gà vàng óng, tươm tất, xếp san sát nhau, tràn ngập cả một không gian rộng lớn của `khu bếp dã chiến`. Mỗi đĩa đều bóng bẩy dưới ánh đèn điện vàng vọt, nhưng số lượng của chúng thì lại vượt quá mọi tưởng tượng. `Bà Tám` thầm tính toán, với `1200 mâm cỗ` như `Bà Năm` đã nói, số lượng gà này…
Một cảm giác khó hiểu, lạnh toát len lỏi trong lòng `Bà Tám`. Nó không phải là sự kinh ngạc thuần túy, mà là một linh cảm mơ hồ, một điều gì đó bất thường đang ẩn chứa sau vẻ ngoài hoành tráng này. Bà lão khẽ rùng mình, nhìn những đĩa gà xếp chồng chất, như thể chúng đang thì thầm một bí mật nào đó mà chỉ mình bà cảm nhận được. `Bà Tám` đứng chôn chân, ánh mắt quét một lượt từ đầu này đến cuối kia của dãy gà, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích cho sự sắp đặt kỳ lạ và số lượng khổng lồ này. Cả người bà như bị hút chặt vào bức màn bí ẩn, không thể rời mắt.
Bà Tám vẫn đứng sững sờ, ánh mắt dán chặt vào hàng dài đĩa gà, từng tế bào trong người bà như đang cố gắng lí giải cảnh tượng này. Một cô gái trẻ, tay bưng chiếc khay lớn đựng vài đĩa gà đã được bày biện sẵn, đi ngang qua. Bà Tám khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào cánh tay cô gái, giọng thì thầm, đầy vẻ hoang mang: “Cháu ơi, sao lại toàn gà thế này? Mâm nào cũng có gà à?”. Khuôn mặt nhăn nheo của bà lão lộ rõ sự bối rối, pha chút ngờ vực, như thể bà đang chứng kiến một điều phi lý, không thể tin vào mắt mình. Cô gái trẻ giật mình, khẽ liếc nhìn bà Tám, nụ cười trên môi hơi gượng gạo. Cô khẽ gật đầu, cố gắng che giấu sự khó xử của mình. “Dạ… dạ vâng, bà Tám. Mâm nào cũng có gà ạ. Món chính mà.” Bà Tám nheo mắt, nhìn kỹ hơn vào những đĩa gà trên khay cô gái. “Món chính? Nhưng mà… sao lại nhiều thế? Cả nghìn mâm cỗ đều dùng gà hết sao?”. Giọng bà vẫn giữ vẻ thì thầm, nhưng sự bất an đã len lỏi vào từng câu chữ. Cô gái trẻ cúi đầu tránh ánh mắt dò xét của bà, vội vã bước tiếp. “Cháu xin phép ạ!”
Bà Tám vẫn đứng đó, đôi mắt nheo lại đầy vẻ khó hiểu nhìn theo bóng cô gái trẻ khuất dần. Bà chậm rãi tiến lại gần khu bếp dã chiến hơn, nơi những hàng dài đĩa gà xếp san sát nhau như một đội quân. Dân làng bắt đầu kéo đến đông hơn, từng tốp người xúm xít quanh khu vực bày cỗ để nhận mâm. Ban đầu là những tiếng cười nói rộn ràng, nhưng rồi, sự hân hoan ấy dần bị thay thế bằng những cái nhíu mày, những ánh mắt nhìn nhau đầy hoài nghi.
Một bà lão khác, tay đỡ chiếc mâm tre, vừa đặt xuống đã thốt lên: “Ơ, sao mâm nào cũng là gà vậy?”. Tiếng xì xào bắt đầu lan ra. Một người phụ nữ trẻ đứng gần đó, vừa đặt đĩa gà lên mâm mình, chợt quay sang thì thầm với người bên cạnh: “Đĩa gà này sao giống đĩa gà kia y hệt? Từ cách chặt đến cách bày biện, không khác gì nhau một ly.”
Anh Ba, người chuyên làm cỗ trong làng, đang lúi húi kiểm tra các khay thức ăn, chợt ngẩng đầu lên. Mũi anh khẽ hít hà một cách khó chịu. Một mùi hương thoảng qua, không hẳn là khó chịu, nhưng rất lạ, len lỏi giữa mùi thơm của hành phi và tiêu. Anh nhíu mày, cố gắng xác định nguồn gốc.
Tiếng bàn tán mỗi lúc một lớn. Một người đàn ông trung niên giơ tay chỉ vào dãy gà dài tít tắp: “Hơn nghìn đĩa gà á? Lạ thật! Từ xưa đến giờ tôi đi ăn cỗ cưới, cỗ khao, chưa bao giờ thấy mâm nào cũng toàn gà thế này. Cỗ nhà Bà Năm hôm nay đúng là độc lạ!”
Sự nghi ngờ bắt đầu bủa vây không khí sân nhà. Những nụ cười gượng gạo, những cái liếc nhìn nhau thận trọng. Không còn ai hào hứng với tiếng trống chiêng hay những lời chúc tụng. Tất cả, từ những người già cho đến thanh niên, đều cảm thấy một sự bất thường đang len lỏi vào bữa tiệc mừng con trai Bà Năm đỗ thủ khoa.
Anh Ba vẫn nhíu mày, mũi anh khẽ hít hà thêm lần nữa. Mùi lạ ban nãy giờ như đặc quánh lại, càng lúc càng rõ ràng hơn, trộn lẫn vào không khí ẩm ướt của khu bếp dã chiến. Anh Ba chậm rãi tiến đến dãy mâm gà dài tít tắp, tay khẽ chọn lấy một đĩa gà gần nhất. Anh nhấc bổng đĩa gà lên ngang tầm mắt, rồi rướn người, mũi anh áp sát vào miếng thịt gà luộc vàng ươm.
Chỉ vừa chạm nhẹ vào mùi hương xộc thẳng lên, sắc mặt Anh Ba lập tức tái mét. Đôi mắt anh trợn tròn, một sự kinh hãi tột độ hiện rõ trên gương mặt chai sạn vì nắng gió. Anh vội vàng đặt đĩa gà xuống, tay run run chuyển sang kiểm tra thêm vài đĩa khác bên cạnh. Từng miếng gà luộc đều tăm tắp, bày biện đẹp mắt, nhưng khi Anh Ba lật nhẹ miếng da gà, một lớp màng mỏng, xanh xám cùng những đốm lấm tấm khó hiểu ẩn hiện dưới lớp da đã khô lại vì để lâu. Mùi tanh lợm, khó chịu xộc lên từ mỗi đĩa gà anh kiểm tra.
Anh Ba quay sang người đàn ông đứng gần đó, nét mặt anh đầy vẻ lo lắng đến tột độ. Anh thì thầm, giọng nói run rẩy, gần như không thể nghe rõ giữa tiếng xì xào đang ngày một lớn dần của dân làng: “Gà này… gà này không ổn rồi! Mùi tanh lợm lắm, hình như đã để lâu rồi!” Nét mặt anh Ba giờ đây không chỉ là kinh hãi mà còn pha lẫn một nỗi sợ hãi tột độ, như thể anh vừa khám phá ra một bí mật ghê rợn. Những lời thì thầm của Anh Ba tuy nhỏ nhưng đủ khiến người đàn ông bên cạnh cũng phải rùng mình, ánh mắt họ giao nhau đầy vẻ hoài nghi và bất an tột độ. Cả khu bếp dã chiến như chìm trong một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng đến nghẹt thở.
Lời thì thầm đầy sợ hãi của Anh Ba nhanh chóng lan truyền. Người đàn ông vừa nghe xong liền tái mét mặt, ánh mắt hoảng loạn liếc nhanh về phía những đĩa gà đang được bày biện. Chỉ một thoáng, sự bất an từ hai người họ đã không còn che giấu được. Một phụ nữ lớn tuổi, Bà Tám, đứng gần đó, thấy vẻ mặt khác lạ liền tò mò hỏi. Vài câu giải thích vội vàng, đứt quãng từ người đàn ông đã khiến Bà Tám giật mình, tay bà run rẩy đưa lên bịt miệng.
Chỉ trong tích tắc, tin đồn về chất lượng gà kém, thậm chí có mùi lạ, lan như cháy rừng khắp khu bếp dã chiến. Tiếng xì xào ban đầu chỉ là những câu hỏi thắc mắc nhỏ, nhưng rất nhanh sau đó, nó trở thành tiếng ồn ào xôn xao, náo loạn. Những người dân làng đang hăng hái giúp việc, người bưng bê, người sắp xếp, đều đồng loạt dừng tay. Họ ngoái nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ và lo sợ.
“Gà… gà có mùi lạ thật sao?” Một người đàn ông lắp bắp hỏi, tay chỉ vào một đĩa gà gần đó.
“Anh Ba nói không ổn, còn có mùi tanh lợm,” một người khác đáp lại, giọng điệu run rẩy.
Sự hoảng sợ bắt đầu len lỏi. Nhiều người vội vã tránh xa khu vực bếp, nơi hàng trăm đĩa gà đã được chuẩn bị sẵn sàng cho 1200 mâm cỗ. Họ cố gắng né tránh những chiếc mâm đầy ắp thịt gà luộc vàng ươm, giờ đây như mang theo một mối đe dọa vô hình. Một số người dũng cảm hơn, hoặc tò mò hơn, cố gắng tự kiểm tra đĩa gà trên mâm mình. Họ cẩn thận lật miếng da gà, hoặc đưa mũi hít hà nhẹ. Rồi cũng như Anh Ba, sắc mặt họ lập tức tái mét, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi.
“Gà ôi, gà thiu hả?” Một tiếng kêu thất thanh vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng.
“Trời ơi! Có khi nào bị bệnh không?” Một phụ nữ khác hét lên, hoảng loạn ôm đứa con nhỏ vào lòng, lùi ra xa hơn nữa.
Những câu hỏi đầy lo lắng, sợ hãi vang lên khắp sân nhà, chen lẫn tiếng ồn ào ngày càng lớn của đám đông. Mùi tanh lợm khó chịu bắt đầu lan tỏa rõ rệt hơn, như một lời khẳng định đáng sợ cho những tin đồn đang bủa vây. Mẹ chồng (Bà Năm) đang ở một góc khác, vừa định đi kiểm tra khu vực bếp, bỗng khựng lại. Bà Năm không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng sự hỗn loạn bất thường này khiến trái tim bà thắt lại. Bà nhìn về phía đám đông đang đổ dồn ra khỏi khu bếp, nét mặt bà đầy vẻ bàng hoàng.
Mẹ chồng (Bà Năm) như tỉnh khỏi cơn mê, vội vàng chạy thẳng về phía đám đông đang ngày càng hoảng loạn. Tiếng xì xào, tiếng kêu thất thanh của dân làng vẫn vang lên, hòa với mùi tanh lợm đang lan khắp sân nhà.
“Ôi các bác các chú, có chuyện gì vậy?” Bà Năm vừa chạy vừa gọi lớn, giọng bà đầy vẻ sốt ruột và khó hiểu. “Sao lại thế này? Mọi người bình tĩnh đã nào!”
Khi tiếp cận đám đông, Bà Năm thấy rõ những ánh mắt sợ hãi, những gương mặt tái mét và những bàn tay run rẩy chỉ trỏ vào khu bếp dã chiến, nơi hàng trăm đĩa gà đang nằm im lìm.
“Gà… gà có vấn đề đấy Bà Năm ơi!” Một người phụ nữ lắp bắp nói, nét mặt trắng bệch.
“Mùi kinh khủng lắm, y như gà ốm vậy!” Anh Ba, người đầu tiên phát hiện, giờ cũng đang nép mình trong đám đông, sợ hãi nói vọng ra.
Bà Năm sững sờ, bà nhìn quanh, cố gắng trấn an. “Không! Không thể nào! Gà ngon lành cả mà! Tôi tự tay chọn đấy, chọn từ trại của ông Tám đầu làng, gà khỏe mạnh mập mạp lắm!” Bà Năm nói, giọng bà cố gắng tỏ ra kiên định, nhưng trong sâu thẳm, bà cũng cảm nhận được sự bất an đang dâng lên.
Thế nhưng, lời nói của bà không đủ sức xoa dịu. Dân làng vẫn tỏ ra nghi ngại, không ai tin vào những gì bà nói. Họ nhìn bà Năm bằng ánh mắt ái ngại, thậm chí là có chút sợ hãi, như thể bà là người chịu trách nhiệm cho tất cả. Tiếng xì xào bắt đầu chuyển thành những câu hỏi dồn dập, đầy nghi vấn, nhưng không ai dám hỏi thẳng bà. Họ chỉ né tránh, lùi xa hơn.
Bà Năm đứng giữa đám đông đang ngày một lùi ra xa, cảm giác bất lực và sợ hãi bao trùm lấy bà. Trái tim bà như có lửa đốt, những lời trấn an vừa rồi giờ đây nghe sao yếu ớt và vô vọng đến vậy. Bà Năm bắt đầu cảm thấy lo lắng tột độ. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng bà biết, có một điều gì đó rất tồi tệ đã xảy ra với những mâm cỗ mừng con trai bà.
Bất chấp lời trấn an yếu ớt của Bà Năm, những ánh mắt sợ hãi, hoài nghi vẫn chĩa về phía các mâm cỗ. Sự lo lắng trong lòng dân làng đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Tiếng xì xào bắt đầu chuyển thành những câu nói quả quyết hơn.
“Thôi tôi xin phép về trước, Bà Năm ơi,” một người phụ nữ lớn tuổi thận trọng nói, gương mặt tái mét. Bà ta lẳng lặng đứng dậy, không dám nhìn thẳng vào Bà Năm.
“Tôi cũng xin phép. Không dám ăn đâu, nhỡ có chuyện gì thì khổ,” một người đàn ông khác vội vã phụ họa, rồi anh ta cũng kéo ghế ra, đứng dậy.
Như một hiệu ứng domino, lời nói của họ kích hoạt sự sợ hãi đang âm ỉ trong lòng những người khác. Từng tốp, từng tốp, dân làng bắt đầu đứng dậy. Những lời chào tạm biệt vội vã, những cái cúi đầu lảng tránh, rồi họ quay lưng, bước chân dồn dập về phía cổng.
“Mọi người… mọi người bình tĩnh đã nào!” Bà Năm cố gắng gọi với theo, nhưng giọng bà lạc đi trong tiếng bước chân xào xạc và những tiếng thì thầm lo sợ.
Trong chốc lát, cảnh tượng sum vầy, rộn ràng bỗng chốc tan rã. Hàng trăm người bỏ về, chỉ còn lại những chiếc ghế lộn xộn, những mâm cỗ gần như trống rỗng với những đĩa thức ăn còn nguyên hoặc chỉ mới động đũa. Một vài hạt cơm, vài mẩu rau vương vãi trên nền đất. Khung cảnh hoang tàn, tiêu điều đến lạ.
Bà Năm đứng trân trân giữa sân, như một pho tượng đá. Đôi mắt bà dõi theo bóng lưng những người dân làng đang hối hả rời đi, lòng bà đau như cắt. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má nhăn nheo, hòa lẫn với sự tủi hổ và nỗi tuyệt vọng. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy vọng cho ngày trọng đại này, giờ đây tan biến trong một buổi chiều.
Bà Năm đứng trân trân giữa sân, như một pho tượng đá. Đôi mắt bà dõi theo bóng lưng những người dân làng đang hối hả rời đi, lòng bà đau như cắt. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gò má nhăn nheo, hòa lẫn với sự tủi hổ và nỗi tuyệt vọng. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy vọng cho ngày trọng đại này, giờ đây tan biến trong một buổi chiều.
Đúng lúc đó, tiếng bước chân vội vã vang lên từ phía cổng. Ông Sáu, trưởng thôn, vừa từ cuộc họp về, vội vã tới dự tiệc. Khi vừa đặt chân đến cổng sân nhà, ông Sáu bỗng khựng lại, đôi mắt nheo lại vì ngạc nhiên. Trước mắt ông là một quang cảnh hỗn loạn: Người dân hối hả rời đi, từng tốp, từng tốp, ai nấy đều mang vẻ mặt lo lắng. Không khí sum vầy, náo nhiệt đã biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo và vắng lặng đến lạ thường. Hàng trăm mâm cỗ trống trải, những đĩa thức ăn còn nguyên hoặc chỉ mới động đũa vương vãi trên bàn như minh chứng cho một sự kiện đã bị bỏ dở đột ngột. Một vài chiếc ghế đổ nghiêng, vài hạt cơm rơi vãi trên nền đất. Ông Sáu nhíu chặt đôi lông mày bạc, khuôn mặt già nua đầy vẻ ngạc nhiên và khó hiểu. Ông nhìn quanh, tìm kiếm một lời giải thích trong vô vọng, rồi ánh mắt dừng lại trên Bà Năm, người vẫn đang đứng bất động giữa sân.
“Chuyện gì… chuyện gì đang xảy ra vậy?” Ông Sáu lẩm bẩm, giọng nói lạc đi trong sự hoang mang tột độ.
Ông Sáu không đợi được thêm. Ông bước nhanh tới chỗ Bà Năm, đôi mắt già nua đầy vẻ lo lắng, hoang mang.
“Bà Năm, chuyện gì vậy?” Ông Sáu gấp gáp hỏi, giọng ông lạc đi vì ngạc nhiên tột độ. “Sao tự nhiên mọi người lại bỏ về hết thế này?”
Bà Năm vẫn đứng trân trân, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt trắng bệch vì sốc. Bà nhìn ông Sáu, đôi môi mấp máy run rẩy, cố gắng thốt lên thành lời.
“Ông Sáu ơi… hức… chuyện… chuyện kinh khủng lắm…” Bà Năm nghẹn ngào, lấy tay áo quẹt vội những giọt nước mắt, nhưng chúng vẫn không ngừng tuôn rơi. Bà chỉ tay run rẩy về phía khu bếp dã chiến, nơi những chiếc mâm và bát đĩa còn vương vãi. “Những đĩa gà… ông Sáu ơi… những đĩa gà…”
Bà Năm không thể nói trọn câu, nỗi sợ hãi và sự tủi nhục bóp nghẹt lấy cổ họng. Khuôn mặt bà tái mét, đôi mắt thất thần hướng về phía khu bếp như thể vẫn còn nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi. Bà bàng hoàng nhớ lại tiếng la hét, những lời xì xào bàn tán của dân làng khi họ phát hiện ra mùi lạ, và rồi là sự hoảng loạn tột độ khi mọi người bỏ chạy tán loạn. Tất cả công sức, danh dự, sự kiện mừng con trai đỗ thủ khoa, giờ đây tan tành như bong bóng xà phòng.
Ông Sáu nhìn Bà Năm, thấy bà gần như suy sụp, đôi mắt ông chợt lóe lên một tia sáng của sự nhận định. Không nói thêm một lời nào, ông lập tức quay gót, sải bước nhanh vào khu bếp dã chiến. Mùi hương đậm đặc, lợm giọng của những đĩa gà vẫn còn vương vấn trong không khí, giờ đây càng trở nên rõ rệt hơn khi ông tiến gần.
Ông Sáu không chần chừ, đôi mắt nhanh chóng lướt qua hàng trăm đĩa gà còn bày biện. Ông đưa tay nhấc bổng một đĩa gà luộc còn nguyên vẹn, đặt sát lên mũi, hít một hơi thật sâu. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ông. Sắc mặt ông Sáu thay đổi hẳn, từ vẻ bình tĩnh ban đầu, giờ đây trắng bệch, nhăn nhó như thể vừa nếm phải thứ gì đó đắng chát đến tận cùng. Ông vội vàng buông đĩa gà xuống, tiếng va chạm nhẹ của gốm sứ vang lên giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của khu bếp.
Ông Sáu lùi lại một bước, đưa tay che miệng, đôi mắt già nua đầy vẻ kinh hoàng. Ông lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, gần như không thành tiếng: “Trời đất ơi… đúng là thứ này rồi…”
Ông Sáu vẫn đứng trong khu bếp dã chiến, đôi mắt già nua đầy vẻ kinh hoàng. Sau câu lẩm bẩm gần như không thành tiếng, ông Sáu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Ông từ từ quay người lại, bước ra khỏi khu bếp dã chiến, nơi mùi gà lạ lùng vẫn ám ảnh. Bà Năm đứng đó, nét mặt bà trắng bệch, ánh mắt lộ rõ sự lo sợ tột độ. Bà Năm run rẩy nhìn ông Sáu, linh tính một điều chẳng lành đang ập tới.
Ông Sáu đối diện Bà Năm, ánh mắt ông giờ đây đầy nghiêm nghị pha lẫn một chút thất vọng không thể giấu. Ông trầm ngâm nhìn Bà Năm, như thể đang cân nhắc từng lời nói một. Bà Năm cảm thấy toàn thân mình lạnh toát, bà chỉ muốn ông Sáu đừng nói gì nữa, đừng phá vỡ cái vỏ bọc hạnh phúc mong manh này.
Ông Sáu hít thêm một hơi thật sâu, lồng ngực ông phập phồng rõ rệt. Giọng ông trầm xuống, nặng trĩu như thể đang mang một gánh nặng vô hình: “Bà Năm à, tôi biết chuyện này bà không muốn nghe, nhưng tôi phải nói. Tôi vừa vào kiểm tra, mùi lạ từ những đĩa gà này…”
Bà Năm siết chặt hai bàn tay vào nhau, đôi mắt bà cầu xin. Nhưng ông Sáu vẫn kiên quyết, giọng nói của ông vang lên dứt khoát, từng chữ như mũi kim đâm thẳng vào tim bà: “Toàn bộ số gà này… không phải gà sạch!”
Bà Năm sững sờ, như một bức tượng đá. Toàn thân bà cứng đờ, đôi môi bà run rẩy nhưng không thốt nên lời. Tim bà đập thình thịch, những tiếng trống dồn dập trong lồng ngực, báo hiệu một tai họa lớn hơn bất cứ điều gì bà từng nghĩ tới.
Ông Sáu nhìn thẳng vào đôi mắt hoang mang của Bà Năm. Giọng ông vang lên rành rọt, từng chữ như đinh đóng cột, nhưng mang theo một sức nặng ngàn cân: “Bà Năm à, bà có nhớ cách đây hai hôm không? Ở trang trại gà của ông Tám đầu làng, có một dịch bệnh bùng phát khiến hàng ngàn con gà chết hàng loạt. Tôi, với tư cách là trưởng thôn, đã ra lệnh tiêu hủy toàn bộ để tránh lây lan ra cả làng.” Ông Sáu dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những đĩa gà đang bày biện trên bàn, rồi quay lại nhìn Bà Năm, giọng ông hạ thấp, như một lời thì thầm của tai ương: “Tôi e là… số gà này chính là số gà đó, bà Năm ạ!”
Lời nói của ông Sáu như một tiếng sét đánh ngang tai Bà Năm. Toàn thân bà run lẩy bẩy, khuôn mặt bà bỗng chốc cắt không còn một giọt máu, trắng bệch như tờ giấy. Mắt bà trợn tròn, con ngươi giãn ra vì kinh hoàng. Bà lùi lại một bước, tay vội vàng bám víu vào thành bàn bên cạnh để giữ thăng bằng. “Cái gì cơ?…” Bà Năm lẩm bẩm, giọng nói lạc đi vì sốc. “Không thể nào! Ông Sáu nói dối! Không thể nào là sự thật được!” Bà lắc đầu lia lịa, cố gắng phủ nhận điều kinh hoàng mà bà vừa nghe thấy, nhưng những hình ảnh về hàng ngàn con gà chết đang hiện lên rõ mồn một trong tâm trí bà, như một lời nguyền chết chóc.
Lời nói cuối cùng của Bà Năm vẫn còn vang vọng, đầy vẻ phủ nhận, nhưng rồi, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, kéo theo một nỗi sợ hãi kinh hoàng. Bà Năm bỗng thấy hoa mắt, chóng mặt. Đôi chân bà như nhũn ra, không còn chút sức lực nào. Hai đầu gối bà khuỵu xuống, cả người đổ sụp, run bần bật như người mắc bệnh sốt rét. Tay bà buông lỏng khỏi thành bàn, những ngón tay co quắp, vô hồn.
Nước mắt bắt đầu giàn giụa, chảy dài trên khuôn mặt đã trắng bệch vì sốc. Một sự thật nghiệt ngã, cay đắng ập đến, không thể chối cãi. Tiếng ông Sáu như một nhát dao xoáy sâu vào tâm can bà: “Dịch bệnh… tiêu hủy… số gà đó.” Bà Năm bàng hoàng nhận ra mình đã bị người bán gà kia lừa gạt một cách trắng trợn. Vì ham cái rẻ mà bà đã rước phải một tai họa khôn lường, một tai họa sẽ hủy hoại tất cả.
Con trai bà, đứa con bà tự hào nhất, người đã đỗ thủ khoa đại học, giờ đây danh dự đã bị vấy bẩn. Không chỉ riêng thằng bé, mà cả gia đình bà, cả cái làng này, tất cả đều đã bị bà đẩy vào tủi nhục. Những tiếng xì xào, những ánh mắt khinh bỉ của dân làng đã hiện rõ mồn một trong tâm trí bà. Nỗi ân hận dâng trào, hòa lẫn với sự tủi nhục tột cùng, như một cơn sóng dữ nhấn chìm tất cả. Bà Năm chỉ muốn biến mất khỏi mặt đất này, muốn chui xuống đất sâu mà trốn tránh tất cả những gì đang diễn ra. Lồng ngực bà thắt lại, cảm giác ngạt thở bủa vây. Bà Năm ôm chặt lấy đầu, miệng mấp máy, không thành tiếng. Cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân bà.
Bà Năm ôm chặt lấy đầu, miệng mấp máy, không thành tiếng. Cả thế giới như đang sụp đổ dưới chân bà. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm nhòe đi tất cả. Bà gắng gượng ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt sưng húp nhìn thẳng vào Ông Sáu, chứa đựng nỗi tuyệt vọng cùng cực. Tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, xé tan sự im lặng căng thẳng trong sân.
“Tôi… tôi xin lỗi ông Sáu,” Bà Năm thều thào, giọng đứt quãng, từng lời như bị cứa vào tim. “Xin lỗi cả làng! Tôi không biết, tôi thật sự không biết! Tôi chỉ vì muốn tiết kiệm chi phí… tôi không ngờ lại ra nông nỗi này!” Nỗi đau khổ và sự day dứt tột cùng hiện rõ trên từng nét mặt, từng cử chỉ run rẩy của bà. Bà quỵ hẳn xuống, hai tay chấp lại trước ngực như đang cầu nguyện, hay đúng hơn là đang van xin. “Tôi xin ông Sáu… xin cả làng… tha thứ cho sự ngu muội của tôi. Tôi đã sai rồi, tôi sai thật rồi!”
Ông Sáu nhìn Bà Năm, ánh mắt phức tạp. Ông thở dài một hơi nặng nề, lắc đầu ngao ngán. Vết nhơ này, ông biết, sẽ khó lòng gột rửa được. Không chỉ là tai tiếng nhất thời, mà còn là một bài học đắt giá, một gánh nặng tâm lý sẽ theo Bà Năm đến suốt cuộc đời. Ông thầm nghĩ, cái giá của sự tiết kiệm mù quáng này quá đắt, không chỉ hủy hoại danh dự gia đình Bà Năm mà còn gieo rắc mối lo lắng, hoang mang cho cả làng.
***
Trong không gian dần lắng xuống, không còn những tiếng xì xào phán xét gay gắt, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động tán cây và tiếng nức nở yếu ớt của Bà Năm. Sự thật đã được phơi bày, nỗi ân hận đã được nói ra, nhưng hậu quả thì vẫn còn đó, nặng trĩu. Câu chuyện về mâm cỗ mừng thủ khoa đã đi quá xa so với mong đợi ban đầu, trở thành một bi kịch của sự chủ quan và ham rẻ. Giờ đây, danh dự của đứa con trai, niềm tự hào của cả gia đình, đã bị tổn hại nặng nề. Hơn thế, niềm tin của cộng đồng, sự gắn kết của tình làng nghĩa xóm cũng bị thử thách.
Thế nhưng, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn. Sau cơn bão tố, con người thường tìm thấy những tia hy vọng nhỏ nhoi, những bài học sâu sắc để bước tiếp. Đây sẽ là một khởi đầu mới, một cơ hội để Bà Năm chuộc lại lỗi lầm, để con trai bà chứng minh rằng giá trị của một con người không nằm ở mâm cỗ thịnh soạn hay những lời tung hô phù phiếm, mà ở chính nhân cách và bản lĩnh vượt qua khó khăn. Có lẽ, trong những ngày tháng sắp tới, gia đình Bà Năm sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, với ánh mắt dò xét của dân làng và những lời đàm tiếu không dứt. Nhưng biết đâu, chính từ trong đổ vỡ, họ sẽ tìm thấy sức mạnh để đứng dậy, để tái thiết lại niềm tin, không chỉ của người khác mà còn của chính bản thân mình. Và có lẽ, đây cũng là lúc để mỗi người trong làng, từ Ông Sáu đến những người dân thường, nhìn lại ý nghĩa thực sự của sự chia sẻ, của tình người, và của những giá trị chân thật trong cuộc sống.

