Mẹ của bạn trai tôi chưa từng che giấu sự không ưa dành cho tôi. Ngay từ lần đầu tiên đặt chân vào ngôi nhà ấy, bà đã thẳng tay dành cho tôi một cú hất đầy ác ý — không phải bằng tay, mà bằng ánh mắt, bằng thái độ, bằng từng câu nói tưởng chừng vô thưởng vô phạt nhưng lại cứa thẳng vào lòng người.
May mắn là trước khi đến, Chu Minh đã chuẩn bị sẵn cho tôi một “phương án dự phòng”. Anh dặn dò rất kỹ, như thể đã lường trước được cơn giông bão đang chờ tôi phía sau cánh cửa kia.
Quả nhiên, ngay khoảnh khắc tôi bước vào, sắc mặt mẹ anh đã sa sầm. Nụ cười xã giao treo hờ hững trên môi bà chỉ tồn tại chưa đầy một giây. Khi bảo mẫu còn bận rộn trong bếp, bà liền sai Chu Minh ra siêu thị mua hành lá — một cái cớ vụng về nhưng đủ để tách tôi ra khỏi người duy nhất đứng về phía mình.
Căn phòng khách rộng thênh thang, chỉ còn lại hai người phụ nữ xa lạ. Chúng tôi ngồi đối diện nhau, trò chuyện vài câu lấy lệ, từng lời nói rơi xuống như những viên đá nhỏ ném vào mặt hồ yên tĩnh, báo hiệu cơn bão sắp kéo đến.
Rồi không một lời báo trước, bà nhắc đến mối tình đầu của Chu Minh.
Tiết San.
Cái tên ấy vừa thốt ra, không khí lập tức đổi màu.
Bà bỗng vỗ mạnh vào đùi, đứng bật dậy, gần như lao thẳng vào phòng con trai. Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì bà đã trở ra, tay cầm một bức ảnh cũ. Không nói không rằng, bà giơ thẳng bức ảnh lên sát mặt tôi, ánh mắt đảo liên hồi, so sánh từng đường nét giữa tôi và cô gái trong hình, như thể vừa phát hiện ra một bí mật ghê gớm.
“Trời đất ơi, Dương Lam… thà không biết còn hơn!”
Giọng bà run lên vì kích động.
“Hai đứa giống nhau đến mức dì muốn xỉu ngay tại chỗ. Cô gái này mặt tròn, mắt to — hồi đó Chu Minh yêu nó đến chết đi sống lại. Nói đi, có phải con chỉ là người thay thế không?”
Từng chữ như từng nhát dao, chậm rãi, chính xác, không hề chệch hướng.
Trong ánh mắt bà ánh lên thứ hưng phấn kỳ lạ — giống như kẻ đã chờ rất lâu cuối cùng cũng tìm được bằng chứng để kết tội.
Tôi cầm lấy tấm ảnh. Nhìn thật kỹ.
Quả thật… có vài phần tương đồng.
Một khoảnh khắc rất ngắn, lòng tôi trống rỗng. Nhưng tôi vẫn ép mình bình tĩnh, ép khóe môi cong lên một nụ cười mỏng manh đến đáng thương.
Người ta thường nói, người đẹp thì hay có nét giống nhau. Nhưng lúc đó, câu nói ấy bỗng trở nên yếu ớt đến buồn cười.
Tôi nhẹ nhàng chỉnh lại lời bà, như một phản xạ cuối cùng để giữ lấy lòng tự trọng.
“Dì à… dáng mặt này gọi là trái xoan, không phải mặt tròn đâu ạ.”
Bà khựng lại. Sự bối rối thoáng qua rất nhanh, rồi lập tức biến thành khó chịu.
“Con… không giận sao?”
“Giận làm gì ạ?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Dì có biết vì sao con lại ở cạnh Chu Minh không?”
Tôi hạ thấp giọng, nghiêng người lại gần, thì thầm như chia sẻ một bí mật động trời:
“Con nói cho dì nghe, nhưng đừng kể với ai nhé… Mắt anh ấy giống bạn trai cũ của con, miệng thì giống một người khác, còn gương mặt thì y chang mối tình khắc cốt ghi tâm của con. À, vóc dáng thì… đẹp nhất trong tất cả.”
Không khí chết lặng.
Mẹ anh tròn mắt, sắc mặt đổi trắng rồi đỏ bừng vì giận dữ.
“Không phải con nói… con chưa từng yêu ai sao?!”
Tôi trả lời rất khẽ, rất thẳng.
“Con lừa anh ấy.”
Chu Minh từng nói, mẹ anh được ba cưng chiều đến mức giống một đứa trẻ — bộc trực, dễ nóng, cảm xúc luôn hiện rõ trên mặt. Anh dặn tôi nhẫn nhịn. Nhưng tôi không ngờ, sự “ngây thơ” ấy lại có thể biến thành lưỡi dao sắc bén đến vậy.
Bà bật dậy, mặt đỏ gay.
“Con bé này! Có trả bao nhiêu tiền cũng không tiếc, nhưng sao lại có thể lừa người khác trơ trẽn như thế?!”
Tôi vẫn ngồi yên, giơ tay mời bà ngồi xuống, giọng nói bình thản đến lạnh lùng.
“Dì ơi, ở lâu với con rồi dì sẽ quen thôi. Đó là khuyết điểm rõ ràng nhất của con.”
Bà vừa tức vừa buồn cười, chống nạnh định nói tiếp thì đúng lúc Chu Minh quay về. Nhìn thấy con trai, bà lập tức nuốt hết những lời cay nghiệt vào trong, gương mặt khổ sở như người vừa thua một ván cờ.
Bữa cơm diễn ra trong bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Giữa bữa, mẹ anh đột nhiên lên tiếng:
“Minh Minh, con có biết vì sao bạn gái con đồng ý ở bên con không?”
Chu Minh đặt đũa xuống, ngồi thẳng lưng, giọng đầy tự tin:
“Vì con đẹp trai, phóng khoáng, có trách nhiệm, biết quan tâm. Con là mẫu đàn ông hiếm có.”
Bà liếc con trai, cười khẩy.
“Ngốc.”
Chu Minh ngơ ngác. Tôi vội vàng tiếp lời, giọng mềm mại như lụa:
“Dì ơi, sao dì nói anh ấy vậy được! Với con, Chu Minh là người thông minh nhất, sáng suốt nhất trên đời.”
Tôi và anh nhìn nhau cười. Mẹ anh quay mặt đi, như không chịu nổi cảnh tượng ấy.
Suốt bữa ăn, mặc kệ ánh mắt lạnh dần của mẹ, Chu Minh vẫn kiên nhẫn bóc tôm cho tôi, múc canh, gắp thức ăn, chăm sóc tôi trước mặt bà không chút kiêng dè — như thể tôi là người duy nhất anh nhìn thấy.
Tôi ăn no.
Còn bà, gần như không nuốt nổi.
Khi Chu Minh đứng dậy đi vệ sinh, bà quay phắt sang tôi, giọng lạnh như băng:
“Được rồi, Tiểu Lam yêu tinh. Có gan thì mai lại đến ăn tiếp.”
Tôi vừa cắn một miếng táo, vừa cười.
“Ngày mai… có gì hay hơn hôm nay sao ạ?”
Bà khoanh tay, ánh mắt kiêu kỳ.
“Ngày mai chồng tôi về. Tôi sẽ đãi cô một ly nước trái cây… đặc biệt.”
Tôi nhớ lời Chu Minh từng nói: mẹ anh bộc trực, cảm xúc viết hết lên mặt. Còn ba anh — bề ngoài ôn hòa, bên trong thâm sâu khó lường.
Tôi mỉm cười.
“Vậy hẹn gặp dì ngày mai.”
Tôi ném lõi táo vào thùng rác, trúng đích. Đổi lại là ánh mắt ghét bỏ không hề che giấu.
Ra đến cổng khu dân cư, tôi quay sang Chu Minh, giọng đầy mong đợi lẫn mệt mỏi:
“Nào… hôm nay em diễn ổn chứ?”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ
Dương Lam quay sang Chu Minh, giọng đầy mong đợi lẫn mệt mỏi:
“Nào… hôm nay em diễn ổn chứ?”
Chu Minh không đợi Dương Lam nói hết câu, anh đã nắm chặt tay cô, kéo cô đi nhanh hơn, ra khỏi cổng khu dân cư. Vừa đi, anh vừa thở phào nhẹ nhõm, rồi bật cười thành tiếng. Nụ cười ấy pha lẫn sự giải tỏa và một chút thích thú khó tả. Anh dừng lại, quay sang nhìn Dương Lam, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ không che giấu.
“Tuyệt vời! Em đã làm cho mẹ anh tức đến nghẹn lời mà không thể làm gì được.”
Chu Minh vừa dứt lời, Dương Lam đã tựa đầu vào vai anh, khẽ thở hắt ra một hơi dài, rồi mỉm cười nhẹ nhõm. Khuôn mặt Dương Lam vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt thì rạng rỡ.
“Hú hồn. Dương Lam cứ tưởng mẹ anh sẽ… làm gì đó ghê gớm hơn,” Dương Lam nói, giọng vẫn còn chút căng thẳng chưa tan hết.
Chu Minh siết nhẹ tay Dương Lam. “Mẹ anh đâu có dễ dàng để lộ bài đến thế. Nhưng em xem, bà ấy đã tức đến mức nào.”
Dương Lam ngẩng đầu nhìn anh, nụ cười tinh quái nở trên môi. “Cái đoạn Dương Lam ‘thừa nhận’ chưa từng yêu ai ấy, anh thấy sao? Có đủ kịch tính không?”
Chu Minh bật cười. “Anh suýt thì đứng hình thật đấy. Nhưng đúng là chiêu hiểm, khiến mẹ anh không thể phản bác được. Bà ấy cứ nghĩ nắm được thóp Dương Lam rồi.”
Dương Lam gật gù. “Lúc bà ấy nhắc đến Tiết San, Dương Lam biết ngay bà ấy muốn công kích Dương Lam là người thay thế. Nhưng khi Dương Lam nói như vậy, bà ấy lại thành ra tự nhận con trai mình là người thứ hai, haha.”
Dương Lam nhớ lại khuôn mặt đỏ gay gắt của Mẹ Chu Minh, sự tức tối hiện rõ từng nét. “Đúng là như anh nói, mẹ anh dễ nóng tính thật, mọi cảm xúc đều phơi bày trên mặt. Cứ như một đứa trẻ.”
Chu Minh gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút. “Nhưng Dương Lam đừng khinh thường. Sau cái sự bộc trực đó là một bà mẹ rất… thâm sâu. Đặc biệt là khi có ba anh ở nhà.”
Dương Lam khẽ nhíu mày, rồi lại mỉm cười. “Dù sao thì, ‘phương án dự phòng’ của chúng ta hôm nay đã thành công rực rỡ. Ít nhất là khiến bà ấy không còn lời nào để nói mà chỉ có thể tức nghẹn.”
Chu Minh xoa nhẹ tóc cô. “Ừ, thành công mỹ mãn. Dương Lam đã làm tốt hơn anh nghĩ nhiều.”
“Nhưng Dương Lam thấy mẹ anh vẫn không từ bỏ đâu,” Dương Lam trầm ngâm. “Cái việc mời Dương Lam quay lại ‘ngày hôm sau’ để nhận ‘ly nước trái cây đặc biệt’ do ba anh chuẩn bị, nghe có vẻ không đơn giản.”
Chu Minh thở dài. “Chắc chắn rồi. Mẹ anh sẽ không dễ dàng bỏ qua. Đặc biệt là khi ba anh về. Ba Chu Minh bề ngoài ôn hòa nhưng thâm sâu khó lường. Có lẽ đó mới là thử thách thực sự.”
Dương Lam nhìn về phía xa xăm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Thử thách thì thử thách, chúng ta đã có kế hoạch rồi mà.”
Dương Lam nhìn về phía xa xăm, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. “Thử thách thì thử thách, chúng ta đã có kế hoạch rồi mà.”
Chu Minh khẽ siết chặt tay Dương Lam, gương mặt anh chợt trở nên nghiêm túc đến lạ. Nụ cười tinh quái thường trực biến mất, thay vào đó là nét lo lắng sâu sắc.
“Dương Lam,” Chu Minh trầm giọng, “em đừng nghĩ mọi chuyện sẽ dễ dàng sau hôm nay. Mẹ anh dù bộc trực, dễ nóng, nhưng ít ra còn dễ đoán.”
Dương Lam quay sang nhìn anh, cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Chu Minh. Cô im lặng, chờ đợi.
“Ba anh không giống mẹ,” Chu Minh tiếp lời, ánh mắt anh nhìn xa xăm. “Ba bề ngoài ôn hòa, giọng nói nhỏ nhẹ, lúc nào cũng cười. Nhưng đó chỉ là vỏ bọc. Bên trong ông ấy rất thâm sâu, khó lường.”
Lời nói của Chu Minh gieo một cảm giác bất an vào lòng Dương Lam. Cô vẫn luôn cho rằng thử thách lớn nhất là Mẹ Chu Minh, nhưng giờ đây, mọi thứ dường như phức tạp hơn nhiều.
“Ông ấy sẽ là một thử thách khác hoàn toàn,” Chu Minh nhấn mạnh, quay sang nhìn thẳng vào mắt Dương Lam. “Khó khăn hơn gấp bội. Mẹ anh có thể bị kích động, lộ rõ cảm xúc. Nhưng ba anh… ông ấy sẽ không bao giờ để lộ bất cứ điều gì. Ông ấy sẽ mỉm cười và rồi… khiến em không kịp trở tay.”
Dương Lam nuốt khan, cảm nhận sự rùng mình chạy dọc sống lưng. Một người đàn ông ôn hòa mà lại thâm sâu, khó lường – đó mới chính là đối thủ thực sự. Cô siết nhẹ tay Chu Minh, ánh mắt chợt ánh lên vẻ quyết tâm mới. Kế hoạch này, nhất định phải thành công.
Dương Lam nuốt khan, cảm nhận sự rùng mình chạy dọc sống lưng. Một người đàn ông ôn hòa mà lại thâm sâu, khó lường – đó mới chính là đối thủ thực sự. Dương Lam siết nhẹ tay Chu Minh, ánh mắt chợt ánh lên vẻ quyết tâm mới. Kế hoạch này, nhất định phải thành công.
Dương Lam quay lại nhìn Chu Minh, ánh mắt cô không còn vẻ lo lắng mà thay vào đó là sự tự tin rạng ngời, pha lẫn một chút háo hức khó tả. Cô đã lắng nghe Chu Minh một cách chăm chú, từng lời anh nói đều được Dương Lam ghi nhớ kỹ lưỡng. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Dương Lam, một nụ cười không hề nao núng trước những gì Chu Minh vừa tiết lộ.
“Vậy thì càng thú vị,” Dương Lam trầm giọng, nhìn thẳng vào mắt Chu Minh. “Em thích những thử thách khó khăn. Anh cứ yên tâm.”
Chu Minh nhìn Dương Lam, ngỡ ngàng trước sự thay đổi trong ánh mắt cô. Anh đã nghĩ Dương Lam sẽ lo sợ, ít nhất là hoang mang. Nhưng không, cô gái này dường như còn hào hứng hơn khi đối mặt với một đối thủ “khó nhằn” như ba anh. Nét căng thẳng trên gương mặt Chu Minh dãn ra đôi chút, thay vào đó là sự kinh ngạc lẫn ngưỡng mộ.
“Em… em nghiêm túc đấy à?” Chu Minh hỏi, giọng anh vẫn còn chút ngờ vực.
Dương Lam cười nhẹ. “Đương nhiên rồi. Anh quên sao? Em đâu phải là loại người dễ dàng bỏ cuộc. Hơn nữa,” Dương Lam khẽ nháy mắt, “chẳng phải chúng ta đã có kế hoạch B rồi sao? Càng khó, em lại càng có hứng thú muốn chinh phục.”
Nụ cười đầy thách thức của Dương Lam khiến Chu Minh không khỏi cảm thấy an tâm hơn một chút, dù trong lòng anh vẫn còn vương vấn nỗi lo. Anh biết, thử thách ngày mai sẽ không hề đơn giản. Nhưng nhìn vào ánh mắt rực lửa của Dương Lam, Chu Minh chợt nhận ra, có lẽ cô gái này sinh ra là để đối phó với những chuyện như vậy. Chu Minh khẽ siết chặt tay Dương Lam, một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm hai người, chỉ có tiếng gió khẽ lay động tán cây.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, đánh thức Dương Lam. Cô khẽ vươn vai, cảm nhận sự sảng khoái len lỏi khắp cơ thể. Hôm nay không phải là một ngày bình thường, hôm nay là ngày cô đối mặt với những thử thách thực sự. Dương Lam bước về phía tủ quần áo, đôi mắt lướt qua từng bộ trang phục với vẻ tính toán. Cô không chọn bộ nào quá lộng lẫy, cũng không quá giản dị. Thay vào đó là một chiếc váy màu pastel nhã nhặn, tôn lên vóc dáng thanh mảnh nhưng vẫn giữ được sự kín đáo cần thiết.
Từng bước trang điểm của Dương Lam đều diễn ra tỉ mỉ đến lạ. Cô chăm chút từng đường nét, từ lớp nền mỏng nhẹ che đi mọi khuyết điểm, đến ánh mắt được kẻ sắc sảo nhưng không hề lộ liễu, cuối cùng là đôi môi được tô điểm bằng sắc son trầm ấm. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ tự tin và điềm tĩnh. Khi soi mình trong gương, Dương Lam nở một nụ cười. Đó không phải là nụ cười hồn nhiên, mà là một nụ cười đầy ẩn ý, như thể cô đang giữ trong tay một quân bài chủ chốt.
“Sẵn sàng rồi,” Dương Lam thì thầm với chính mình, ánh mắt rực lên vẻ thách thức. Cô đã chuẩn bị mọi thứ, không chỉ là vẻ bề ngoài. Hôm nay, cô sẽ đến nhà Chu Minh, và mọi chuyện sẽ không thể đoán trước được.
Dương Lam lái xe đến khu dân cư quen thuộc. Cổng khu dân cư mở rộng, như một lời mời gọi đầy ẩn ý. Cô không mất nhiều thời gian để tìm đến Ngôi nhà của Chu Minh. Quả nhiên, cánh cổng màu đen đã mở sẵn, mời gọi cô bước vào một cuộc đối đầu không khoan nhượng.
Ngay ngưỡng cửa, Mẹ Chu Minh đã đứng chờ. Bà mặc một bộ đồ lụa sang trọng, nhưng ánh mắt bà lại sắc lạnh như lưỡi dao, không giấu nổi vẻ đắc thắng. Một nụ cười mỉm đầy kiêu kỳ và thách thức hiện rõ trên môi bà, như thể bà đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu. Từng đường nét trên khuôn mặt bà lộ rõ sự phấn khích, y hệt một đứa trẻ sắp được khoe món đồ chơi mới hay chuẩn bị tung ra một trò đùa tinh quái. Bà nhìn Dương Lam từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá, rồi dừng lại ở gương mặt cô, thách thức.
Dương Lam bước xuống xe, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Cô biết, đây chính là lúc “quân bài chủ chốt” của mình phát huy tác dụng. Mẹ Chu Minh dường như đã chuẩn bị sẵn một “đòn hiểm”, nhưng Dương Lam cũng đâu phải là người dễ dàng bị đánh bại. Cô tiến về phía cánh cửa, thẳng thắn đối diện với ánh mắt hừng hực lửa của Mẹ Chu Minh. Không lời nào được thốt ra, nhưng không khí giữa hai người phụ nữ đã đặc quánh sự căng thẳng.
Dương Lam khẽ gật đầu, bước chân nhẹ nhàng lướt qua cánh cửa, tiến vào không gian rộng thênh thang của Ngôi nhà của Chu Minh. Mẹ Chu Minh vẫn đứng đó, ánh mắt không rời, nhưng Dương Lam không bận tâm. Cô đảo mắt một lượt, và ngay lập tức, ánh nhìn của cô dừng lại. Ở cuối phòng khách, trên chiếc ghế sofa da màu kem, một người đàn ông trung niên ngồi đó, dáng vẻ điềm đạm, tao nhã. Khuôn mặt ông toát lên vẻ ôn hòa, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tinh anh, sắc bén khó lường. Đó chính là Ba Chu Minh. Ông ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu chào hỏi Dương Lam, một nụ cười xã giao thoáng hiện trên môi. “Chào cháu, Dương Lam,” giọng ông trầm ấm, không một chút gợn cảm xúc. Dương Lam mỉm cười đáp lại, cúi đầu nhẹ. “Cháu chào bác ạ.” Cô cảm nhận rõ ràng, ánh mắt của Ba Chu Minh lướt qua cô, từ mái tóc đến chiếc váy, từ nụ cười đến từng cử chỉ nhỏ, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào. Sự đánh giá kỹ lưỡng và lạnh lùng ẩn chứa trong cái nhìn tưởng chừng như vô hại đó khiến không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Mẹ Chu Minh đứng bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên một cách kín đáo, hài lòng với màn “kiểm tra” đầy ẩn ý này.
Dương Lam ngồi xuống bàn ăn, đối diện là Chu Minh, còn Mẹ Chu Minh và Ba Chu Minh ngồi hai bên. Không khí trên bàn ăn tĩnh lặng hơn nhiều so với bữa tối hôm qua, một sự tĩnh lặng đáng sợ, ẩn chứa lớp lớp căng thẳng ngầm không thể gọi tên. Những tiếng dao dĩa chạm nhẹ vào đĩa sứ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như đang đếm ngược một điều gì đó sắp xảy đến. Dương Lam giữ vẻ mặt bình thản, nhưng khóe mắt cô vẫn kịp thu vào ánh nhìn lén lút đầy lo lắng của Chu Minh. Ba Chu Minh thong thả dùng bữa, không nói một lời, nhưng ánh mắt sắc bén thỉnh thoảng lại lướt qua Dương Lam, như đang cân nhắc, đánh giá.
Đột nhiên, Mẹ Chu Minh đặt đũa xuống, tiếng động khô khốc vang vọng. Bà hất hàm về phía Bảo mẫu đang đứng gần đó.
MẸ CHU MINH
(Giọng điệu lạnh nhạt, ra lệnh)
Cô mang ra một khay nước trái cây.
Bảo mẫu lập tức cúi đầu.
BẢO MẪU
Vâng thưa bà.
MẸ CHU MINH
(Nhấn mạnh, liếc xéo Dương Lam)
Và đặc biệt… mang ly nước đặc biệt của ‘Tiểu Lam yêu tinh’ ra đây! Đừng nhầm đấy!
Lời nói như một mũi kim sắc lạnh đâm thẳng vào không gian, khiến bữa ăn đang tĩnh lặng bỗng chốc trở nên đông cứng. Chu Minh khẽ giật mình, vội vàng nhìn sang mẹ, rồi lại liếc Dương Lam với vẻ mặt đầy áy náy. Ba Chu Minh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng khóe môi ông khẽ nhếch lên một cách kín đáo, như vừa bắt được một điều gì đó thú vị. Dương Lam vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt cô khẽ dao động một thoáng rồi nhanh chóng trở lại bình tĩnh, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Bảo mẫu cúi đầu, nhanh chóng rời khỏi bàn ăn và đi vào bếp. Một lát sau, cô trở lại, trên tay là một chiếc khay bạc lấp lánh. Giữa khay là một ly thủy tinh cao, bên trong chứa thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, sánh đặc đến đáng sợ. Mùi hương nồng nặc, khó tả thoảng qua, khiến không khí trong phòng ăn trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Bảo mẫu nhẹ nhàng đặt ly nước xuống bàn, chính xác là trước mặt Dương Lam, không lệch một ly nào.
Mẹ Chu Minh quan sát mọi hành động của Bảo mẫu, rồi quay sang nhìn Dương Lam, ánh mắt không che giấu vẻ chờ đợi. Bà khoanh hai tay trước ngực, ngả lưng vào ghế, đôi môi mỏng nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy thách thức. Ánh mắt bà sáng rực, không giấu nổi sự mong chờ Dương Lam sẽ phản ứng như thế nào trước “món quà” này.
Dương Lam nhìn chằm chằm vào ly nước màu đỏ sẫm, cảm nhận được mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình. Chu Minh ngồi bên cạnh, bàn tay siết chặt dưới gầm bàn, vẻ mặt anh căng thẳng đến cực độ. Ba Chu Minh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, nhưng đôi mắt ông lại lóe lên một tia hứng thú, như đang xem một vở kịch hay đến hồi cao trào. Dương Lam hít một hơi thật sâu, từ từ đưa tay ra…
Dương Lam chạm nhẹ những ngón tay thon dài vào thành ly nước lạnh lẽo. Cô dằn lại cảm giác khó chịu từ mùi hương nồng nặc đang xộc thẳng vào mũi, cố gắng giữ vẻ bình thản trên gương mặt. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào thứ chất lỏng đỏ sẫm đang sóng sánh trong ly, như thể đang phân tích một bí ẩn. Sau một thoáng im lặng căng như dây đàn, Dương Lam từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén đối diện trực tiếp với ánh mắt chờ đợi đầy thách thức của Mẹ Chu Minh.
Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi Dương Lam. Cô chậm rãi đưa tay ra, nắm lấy ly nước, cảm nhận sức nặng của nó trong lòng bàn tay. Mọi ánh mắt trong phòng ăn đều đổ dồn vào từng cử chỉ của cô. Chu Minh nín thở, hai tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Ba Chu Minh vẫn giữ vẻ mặt không biểu cảm, nhưng khóe mắt ông khẽ nheo lại, theo dõi không bỏ sót chi tiết nào.
Dương Lam khẽ đưa ly nước lên, chạm nhẹ vành ly vào môi. Một tiếng thở dường như bị kẹt lại trong cổ họng của Mẹ Chu Minh. Bà ta nhếch mép, gần như đã định nói điều gì đó, nhưng Dương Lam đã không uống. Cô lại nhẹ nhàng đặt chiếc ly xuống mặt bàn, một âm thanh va chạm rất khẽ vang lên trong không khí tĩnh lặng. Đôi mắt Mẹ Chu Minh chợt lóe lên vẻ khó chịu, nhưng bà ta chưa kịp phản ứng.
DƯƠNG LAM
(Giọng điệu bình thản, lịch sự nhưng dứt khoát)
Cảm ơn dì, nhưng con chỉ uống nước lọc thôi ạ.
Khuôn mặt Mẹ Chu Minh lập tức tái mét, sự bất ngờ và tức giận hiện rõ ràng như muốn vỡ òa. Bà ta há miệng, như muốn phun ra điều gì đó gay gắt, nhưng âm thanh lại nghẹn ứ nơi cổ họng. Ánh mắt bà ta ném về phía Dương Lam đầy sự căm tức, nhưng có lẽ bà chưa từng nghĩ sẽ bị một cô gái trẻ tuổi từ chối thẳng thừng như vậy, ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Chu Minh thở phào nhẹ nhõm đến nỗi anh không dám tin vào điều vừa xảy ra. Anh lặng lẽ dõi theo mẹ mình, cơ thể căng thẳng không dám cử động.
Ba Chu Minh, người đàn ông nãy giờ vẫn giữ thái độ im lặng, quan sát mọi diễn biến với vẻ mặt không cảm xúc, đột nhiên khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhạt. Nụ cười đó lướt qua nhanh đến mức khó ai có thể nhận ra, nhưng lại mang một vẻ thâm sâu khó dò. Ông ta chậm rãi quay đầu, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Mẹ Chu Minh đang sững sờ, rồi dừng lại ở Dương Lam. Giọng nói của ông ta vang lên, trầm ấm nhưng đầy quyền lực, hoàn toàn lấn át bầu không khí căng thẳng.
BA CHU MINH
(Nhìn Dương Lam, giọng điệu ôn hòa nhưng không thể chối từ)
Vậy cháu thích loại trái cây nào để ta bảo người làm nước cho?
Dương Lam không vội trả lời câu hỏi của Ba Chu Minh. Cô vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, ánh mắt lướt qua Mẹ Chu Minh đang sững sờ. Mẹ Chu Minh, vẻ mặt đỏ gay vì tức tối, định há miệng nói điều gì đó phản bác, nhưng Ba Chu Minh đã kịp thời đưa mắt ra hiệu một cách đầy ẩn ý. Ánh nhìn sắc lạnh và dứt khoát của ông khiến bà ta phải nuốt ngược lời định nói vào trong. Khuôn mặt bà méo mó, sự uất ức cuộn trào nhưng bà đành nghiến răng im lặng, chỉ có thể ném ánh mắt oán hờn về phía chồng mình.
Ba Chu Minh quay lại nhìn Dương Lam, nụ cười nhạt vẫn giấu đi nhiều suy tính. Giọng ông trầm ấm vang lên, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.
BA CHU MINH
(Nhìn thẳng vào Dương Lam, giọng điệu từ tốn nhưng mang sức nặng của quyền uy)
Cháu nghĩ sao về con trai ta, Chu Minh?
Dương Lam không hề nao núng. Ánh mắt cô kiên định nhìn thẳng vào Ba Chu Minh, không một chút dao động hay e dè. Cô chậm rãi lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng, từng chữ như được cô cân nhắc kỹ lưỡng.
DƯƠNG LAM
(Giọng điệu chân thành, nhưng ẩn chứa sự tự tin tuyệt đối)
Thưa chú, Chu Minh là một người đàn ông tuyệt vời. Anh ấy thông minh, chu đáo và là một người con hiếu thảo.
Ba Chu Minh vẫn giữ nụ cười nhạt, ánh mắt ông vẫn lướt qua Dương Lam một cách khó dò. Mẹ Chu Minh bên cạnh vẫn còn sưng sỉa, nhưng tò mò trước câu trả lời của Dương Lam nên bà ta im lặng lắng nghe.
DƯƠNG LAM
(Dừng một lát, rồi cô tiếp tục, ánh mắt vẫn không rời khỏi Ba Chu Minh)
Nhưng… anh ấy có một khuyết điểm lớn.
Ba Chu Minh nghe vậy liền nhướn mày ngạc nhiên, nụ cười nhạt trên môi ông chợt tắt hẳn. Mẹ Chu Minh bên cạnh cũng tròn mắt, sự tò mò trong bà ta giờ đây đã chuyển thành vẻ bàng hoàng khó hiểu. Cả hai đều không ngờ Dương Lam lại dám chỉ ra khuyết điểm của Chu Minh ngay trước mặt họ.
DƯƠNG LAM
(Giọng nói vẫn bình tĩnh, nhưng pha chút thẳng thắn đến lạnh lùng)
Khuyết điểm của anh ấy là… quá tin người. Đặc biệt là tin vào những lời khen ngợi không đúng sự thật.
Câu nói của Dương Lam vừa dứt, không khí trong phòng khách đột ngột chùng xuống, trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Ba Chu Minh siết nhẹ ngón tay trên tay vịn ghế, ánh mắt ông sắc lạnh hơn bao giờ hết khi nhìn xoáy vào Dương Lam, như thể muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ của cô. Mẹ Chu Minh thì cau mày, hai tay bà ta vô thức nắm chặt vạt áo, vẻ khó chịu hiện rõ mồn một trên gương mặt. Bà ta nghiến răng, một câu nói chế giễu dường như đang chực chờ bật ra khỏi môi.
Mẹ Chu Minh nghiến răng, câu châm chọc vừa định bật ra khỏi môi.
MẸ CHU MINH
(Cố nén giận, giọng đầy khinh miệt)
Thật là… chưa từng thấy ai…
Chưa kịp nói hết câu, một tiếng cười trầm vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng. Ba Chu Minh, sau khoảnh khắc im lặng đến đáng sợ, bật cười thành tiếng, âm thanh vang vọng khắp phòng ăn. Mẹ Chu Minh giật mình, đôi mắt bà ta mở to ngạc nhiên nhìn chồng. Chu Minh cũng ngỡ ngàng, không hiểu tại sao ba mình lại có phản ứng như vậy.
Ba Chu Minh đưa tay lên che miệng, cố kìm nén tiếng cười. Ông nhìn Dương Lam, ánh mắt không còn sự sắc lạnh mà thay vào đó là vẻ suy tư khó đoán, nhưng cũng pha chút hài lòng. Dường như, sự thẳng thắn đến mức “trơ trẽn” của Dương Lam không những không khiến ông tức giận, mà ngược lại, còn làm ông cảm thấy thú vị.
BA CHU MINH
(Giọng điệu bình thản, nhưng có phần ẩn ý)
Khá lắm. Khá lắm.
Dương Lam vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, không biểu lộ cảm xúc. Cô biết, lời khen của Ba Chu Minh không đơn thuần là khen ngợi.
Bữa ăn tối tiếp tục trong sự im lặng nặng nề, khác hẳn với không khí ồn ào lúc ban đầu. Mẹ Chu Minh gần như không động đũa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Dương Lam với vẻ tức tối không che giấu. Nụ cười gượng gạo trên môi Chu Minh đã hoàn toàn biến mất, anh nhìn Dương Lam đầy lo lắng, rồi lại nhìn ba mình như muốn tìm kiếm câu trả lời.
Khi bữa ăn kết thúc, Mẹ Chu Minh vội vàng đứng dậy, thái độ hậm hực rõ ràng trên gương mặt. Bà ta thậm chí còn không buồn nói một lời tạm biệt khách sáo.
MẸ CHU MINH
(Quay sang Chu Minh, giọng gay gắt)
Con đưa Dương Lam về đi. Ba sẽ ở lại dọn dẹp với Bảo mẫu.
Chu Minh gật đầu, vội vã kéo Dương Lam đứng dậy. Dương Lam khẽ cúi đầu chào Ba Chu Minh, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý của ông. Ông chỉ khẽ gật đầu, nụ cười nhạt trên môi càng khiến người ta khó đoán. Rõ ràng, Ba Chu Minh đã có những tính toán riêng cho cô gái này. Mẹ Chu Minh chỉ biết tức tối, nhưng ông thì đang nhìn thấy một quân cờ thú vị.
Chu Minh nắm chặt tay Dương Lam, kéo cô rời đi. Họ bước ra khỏi Ngôi nhà của Chu Minh, đi dọc theo lối đi lát đá dẫn ra cổng khu dân cư. Ánh đèn vàng hắt hiu từ những ngôi nhà xung quanh không đủ xua đi màn đêm đang dần buông xuống. Chu Minh quay sang nhìn Dương Lam, ánh mắt pha lẫn sự ngưỡng mộ và một chút lo lắng.
CHU MINH
(Thì thầm, giọng ngạc nhiên)
Hôm nay em lại làm ba anh bất ngờ rồi đó. Ba anh hiếm khi cười như vậy.
Dương Lam mỉm cười, nụ cười tự tin và đầy thách thức. Cô không chút bối rối hay tự mãn, chỉ đơn thuần nhìn mọi chuyện như một ván cờ.
DƯƠNG LAM
(Giọng điệu điềm tĩnh)
Ba anh là một đối thủ thú vị.
Chu Minh nhìn Dương Lam, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Anh tự hỏi liệu cô gái này còn có thể tạo ra những bất ngờ nào nữa. Họ tiếp tục bước đi trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng trên nền sỏi.
Cuộc đời vốn dĩ là một vở kịch lớn, nơi mỗi người đều phải sắm một vai, và Dương Lam đã chọn vai diễn của riêng mình. Cô không sợ những ánh mắt dò xét, những lời lẽ sắc bén hay những thử thách khó khăn. Bởi lẽ, mỗi thử thách đều là một cơ hội để cô mài giũa bản lĩnh, để cô hiểu rõ hơn về thế giới phức tạp này, và quan trọng nhất, để cô khám phá ra giới hạn của chính mình. Dương Lam không còn là cô gái ngây thơ, đơn thuần chỉ biết sống trong vùng an toàn của bản thân. Cô đã học cách đọc vị con người, học cách đối phó với những mưu mẹo tinh vi ẩn sau vẻ ngoài lịch thiệp. Gia đình Chu Minh, với tất cả sự phức tạp và quyền lực của họ, chính là trường học lớn nhất mà cô từng được trải nghiệm. Mẹ Chu Minh, bề ngoài bộc trực nhưng sâu bên trong chất chứa nhiều nỗi bất an. Ba Chu Minh, ôn hòa mà thâm sâu, một người đàn ông có thể nhìn thấu tâm can người khác chỉ qua một ánh mắt. Những con người đó, không phải để đối đầu một mất một còn, mà là để thấu hiểu, để cùng tồn tại trong một cuộc chơi mà quy tắc không ai đặt ra, nhưng ai cũng phải tuân theo. Cô biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai, nhưng cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đối mặt, sẵn sàng để học hỏi, và quan trọng hơn hết, sẵn sàng để sống một cuộc đời trọn vẹn theo cách riêng của mình, không bị khuất phục bởi bất kỳ ai hay bất cứ điều gì. Ánh trăng rằm bắt đầu hiện rõ, soi sáng con đường phía trước, như một lời hứa hẹn về một khởi đầu mới, về những chương mới trong câu chuyện cuộc đời Dương Lam.