Tôi luộc con gà mới xong thì em chồng đến chơi, em bê cả con về nhà để ăn mà không hỏi ý kiến, lúc ăn cơm không có gì ăn mẹ chồng tr/ách “có con gà cô cũng tính toán với em…”👇👇
Tôi vừa lúi húi nhấc con gà mới luộc ra, còn n/óng /hổi, đặt lên mâm để chuẩn bị bữa cơm chiều. Đúng lúc ấy, em chồng bất ngờ ghé qua. Chưa kịp chào hỏi, cô ta đã chạy thẳng vào bếp, mắt sáng lên nhìn con gà vàng ươm trên đĩa.
– “Ôi, gà ngon thế này, em mang về nhà em ăn nhé, lâu rồi mới có dịp.”
Chưa kịp để tôi mở miệng, cô ta đã thản nhiên bê cả con gà đi như của riêng mình. Tôi sững người, ng/hẹn h/ọng nhìn theo, vừa /tức vừa khó xử.
Đến giờ cơm, trên mâm chỉ còn vài món rau dưa đạm bạc. Mẹ chồng nhìn mâm cơm, chau mày rồi quay sang tôi:
– “Con làm dâu kiểu gì vậy? Em nó lấy gà rồi, chẳng lẽ không biết nấu thêm món khác cho cả nhà ăn? Để mâm cơm lèo tèo thế này thì coi sao được?”
Nghe đến đó, máu nó/ng trong tôi bốc lên. Tôi cắn chặt răng, cảm giác u/ất ứ/c dồn nén lâu nay như muốn bật ra.
– “Mẹ, con gà ấy con luộc để cả nhà ăn. Em tự ý bê đi, con còn chưa kịp nói gì. Sao mọi lỗi lại đổ hết lên con? Con là dâu chứ đâu phải người hầu mà lúc nào cũng gánh chịu như vậy!”
Cả bàn ăn lặng ng/ắt. Mẹ chồng trố mắt nhìn tôi, còn chồng thì ngồi im, không dám chen vào. Tôi run lên vì vừa ph/ẫn /ất vừa tủi thâ/n, nước mắt chực trào, nhưng lần này tôi biết mình không thể im lặng nữa.
Em chồng sau khi bê gà về, ăn uống no nê xong lại quay sang nhà tôi, nghe mẹ tr/ách liền cười khẩy:
– “Chị dâu có mỗi việc nấu nướng mà cũng kêu. Con gà ấy em thấy ngon thì em lấy, cùng là trong nhà cả, có gì to tát đâu. Chị tính toán thế thì sao sống nổi với nhau?”
Tôi ngồi phắt dậy, mặt nóng ran:
– “Cùng là trong nhà, nhưng cũng phải biết tôn trọng nhau chứ! Em muốn ăn thì ít ra cũng hỏi một câu, chứ không phải thích thì lấy. Còn mẹ, sao mẹ lúc nào cũng bênh em như vậy? Con làm dâu mà chẳng khác nào người ngoài.”
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Mẹ chồng đậ/p đ/ũa xuống bàn:
– “Cô h/ỗ/n l/á/o quá rồi! Con gái nhà này có lấy gà thì cũng là gà trong nhà, mắc gì cô phải làm lớn chuyện? !”……
Mẹ chồng đã đập đũa xuống bàn, gằn giọng, khuôn mặt đỏ gay vì tức giận, cô vẫn không ngừng nhìn chằm chằm vào Người vợ. Tất cả ánh mắt trong nhà đổ dồn về Chồng, người đàn ông đang ngồi giữa hai luồng khí lạnh. Anh ta vẫn ngồi im thin thít, hai tay đặt trên đùi, nắm hờ. Ánh mắt anh phức tạp, đầy bất lực, liếc nhìn Người vợ rồi lại quay sang Mẹ chồng, như thể đang cầu xin một phép màu nào đó để kết thúc sự căng thẳng này. Nhưng Chồng vẫn không thốt ra nửa lời, cứ như thể đang cố tàng hình, tránh mọi ánh nhìn.
Người vợ nhìn thẳng vào Chồng, trái tim cô như bị bóp nghẹt. Một nỗi thất vọng tột độ dâng lên, lạnh buốt. Cô từng nghĩ anh sẽ là chỗ dựa, sẽ đứng ra bảo vệ cô khỏi mọi lời cay nghiệt, nhưng giờ đây, anh chỉ là một bức tượng câm lặng giữa cơn bão. Sự hèn nhát của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm tin cuối cùng của Người vợ. Môi cô run run, muốn thốt ra lời nào đó để chất vấn, để kêu gọi anh hành động, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng.
Em chồng nhìn cảnh đó, khóe môi khẽ nhếch lên, một nụ cười thỏa mãn lướt qua. Mẹ chồng vẫn hằm hằm nhìn Người vợ, vẻ mặt không hề dịu lại, như thể đang chờ đợi một lời đáp trả, hoặc một sự khuất phục hoàn toàn. Người vợ quay mặt đi, không muốn nhìn thêm ánh mắt bất lực của Chồng hay nụ cười đắc thắng của Em chồng. Cô cảm thấy lạc lõng và đơn độc ngay trong chính ngôi nhà của mình. Bữa cơm chiều, vốn nên là nơi sum vầy, giờ đây lạnh lẽo và đầy rẫy những vết nứt vô hình.
Sự im lặng của Chồng, sự khinh miệt của Mẹ chồng, và nụ cười mãn nguyện của Em chồng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Người vợ. Một luồng khí nóng lạnh luân phiên chạy dọc sống lưng cô. Không một lời giải thích, không một lời bênh vực. Tất cả những gì cô nhận được chỉ là sự thờ ơ và coi thường. Ngón tay Người vợ siết chặt dưới gầm bàn, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa không thể kìm nén. Cô hít một hơi thật sâu, rồi bất ngờ đứng phắt dậy, chiếc ghế va vào sàn nhà kêu lên một tiếng ‘két’ chói tai. Mọi ánh mắt một lần nữa đổ dồn về phía Người vợ, lần này là sự ngạc nhiên tột độ.
Mẹ chồng và Em chồng đang chuẩn bị tiếp tục màn kịch của mình thì khựng lại, đôi mắt tròn xoe. Ngay cả Chồng cũng ngước nhìn Người vợ, vẻ mặt anh ta từ bàng quan chuyển sang hoang mang. Người vợ nhìn thẳng vào Mẹ chồng, giọng cô run run nhưng từng tiếng từng chữ thốt ra lại đanh thép, rõ ràng đến bất ngờ.
“Con… con không thể tiếp tục sống trong cái nhà này nữa!” Người vợ tuyên bố, bàn tay cô đặt mạnh xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ. “Con sẽ đi!”
Cả căn phòng như đóng băng. Lời nói của Người vợ như một tiếng sét đánh ngang tai, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ. Mẹ chồng há hốc mồm, ánh mắt từ tức giận chuyển sang sững sờ, bà không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Em chồng, nụ cười trên môi đông cứng, đôi mắt mở to vô hồn. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng Người vợ, người vốn cam chịu, sẽ dám nói ra những lời như vậy. Chồng vẫn ngồi im, nhưng đôi mắt anh ta phản chiếu sự kinh ngạc tột độ, như thể thế giới của anh ta vừa sụp đổ.
Chồng như vừa bừng tỉnh sau cơn mê, anh ta hốt hoảng đứng bật dậy, chiếc ghế đổ rầm ra phía sau, tạo nên một âm thanh chói tai. Không chút chậm trễ, anh vội vàng nắm lấy cổ tay Người vợ, đôi mắt anh tràn ngập sự hoảng loạn và van nài. Giọng anh khản đặc, run rẩy.
“Em ơi, em bình tĩnh lại đi, đừng làm vậy!” Chồng thì thào, siết chặt tay Người vợ như thể sợ cô sẽ tan biến. “Có gì thì từ từ nói chuyện, đừng… đừng nói đi mà!”
Người vợ như một bức tượng sống, cô không hề nao núng trước sự níu kéo của Chồng. Gương mặt cô vẫn đỏ bừng vì nỗi uất ức bị dồn nén bấy lâu, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt ấy là một ngọn lửa quyết tâm cháy rực. Không một lời đáp, cô giật mạnh tay ra khỏi bàn tay Chồng, lực giật dứt khoát đến nỗi anh ta suýt mất thăng bằng. Cô liếc nhìn anh ta một cái lạnh lùng, rồi quay phắt đi, như thể không muốn nhìn thấy anh ta thêm một giây nào nữa.
Người vợ quay lưng đi thẳng vào phòng ngủ. Căn phòng rộng rãi thường ngày giờ như một hầm ngục cô đơn. Không nói thêm lời nào, không một tiếng thở dài, cô mở chiếc tủ quần áo. Từng động tác đều nhanh gọn, dứt khoát. Người vợ chọn vài bộ quần áo đơn giản nhất, thường ngày cô vẫn mặc, không phải những bộ đã được sắm sửa tươm tất cho những buổi tiệc tùng mà Chồng và Mẹ chồng thường yêu cầu. Cô lấy ra chiếc túi xách du lịch cỡ trung và cẩn thận xếp quần áo vào trong. Tiếp theo là những giấy tờ tùy thân quan trọng: chứng minh thư, vài tờ giấy khai sinh của con, cuốn sổ tiết kiệm mang tên cô mà bấy lâu nay cô tích góp. Tất cả được nhét gọn vào một ngăn nhỏ của túi xách. Từng món đồ được đặt vào túi, như từng mảnh ghép của một cuộc đời mới đang dần được sắp đặt.
Ngoài phòng khách, Mẹ chồng và Em chồng đứng sững sờ, dõi theo bóng Người vợ vào phòng. Tiếng sột soạt của quần áo, tiếng kéo khóa túi xách vang lên rõ mồn một trong sự im lặng chết người của căn nhà. Ánh mắt Mẹ chồng từ sự tức giận ban đầu giờ đã xen lẫn vẻ hoang mang tột độ. Trong sâu thẳm đôi mắt ấy, một tia hối hận mờ nhạt bắt đầu le lói, như thể bà vừa nhận ra mình đã đẩy mọi chuyện đi quá xa. Em chồng, vẻ kênh kiệu thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối và chút sợ hãi. Cô ta không thể ngờ rằng Người vợ lại có thể hành động quyết liệt và dứt khoát đến vậy. Cả hai người phụ nữ nhìn nhau, không nói lời nào, chỉ có sự bất an và dự cảm chẳng lành đang bao trùm.
Người vợ cẩn thận đóng khóa chiếc túi xách du lịch. Tiếng kéo khóa *roẹt* một cái dứt khoát như cắt đứt sợi dây ràng buộc cuối cùng. Cô đứng thẳng dậy, quay lưng về phía cánh cửa đang hé mở, nơi Mẹ chồng và Em chồng vẫn đang đứng như trời trồng. Dù không nhìn, Người vợ vẫn cảm nhận được ánh mắt của họ đang dán chặt vào mình, những ánh mắt vừa kinh ngạc vừa xen lẫn sự sợ hãi. Người vợ vác chiếc túi lên vai, những bước chân chậm rãi nhưng vững vàng hướng ra cửa phòng.
Ngoài phòng khách, Em chồng thấy Người vợ thực sự vác túi ra đi, sự hoảng sợ dâng lên trong lòng nhưng sĩ diện vẫn không cho phép cô ta thừa nhận sai lầm. Cố giữ lấy vẻ kênh kiệu cuối cùng, Em chồng buột miệng, giọng điệu vẫn cố tỏ ra khinh khỉnh, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng không thể che giấu: “Chị làm quá lên thế làm gì, bỏ đi xem ai là người thiệt thòi!”.
Người vợ không quay đầu lại. Bóng lưng cô thẳng tắp, lạnh lùng. Không một lời đáp trả, không một chút do dự, cô tiếp tục bước đi, tiếng giày đều đều vang lên trên sàn nhà, mỗi bước đi như một sự khẳng định cho quyết định không thể lay chuyển của mình.
Người vợ bước qua phòng khách, tiếng giày vẫn đều đều vang lên. Mẹ chồng và Em chồng vẫn đứng đó, đôi mắt tròn xoe dõi theo bóng lưng cô. Ánh mắt của Người vợ lúc này đã đỏ hoe, nhưng gương mặt cô lại toát lên một sự kiên định đến lạ lùng, không chút dao động. Cô không nhìn họ, không một giây ngừng lại, cứ thế đi thẳng ra cửa chính của Nhà của nhân vật chính.
Đến bên ngưỡng cửa, bàn tay Người vợ nắm lấy tay nắm cửa lạnh toát. Đúng lúc ấy, Chồng lao ra từ phía sau, thở hổn hển. Anh vội vã nắm lấy cánh tay Người vợ, đôi mắt anh đỏ ngầu, khuôn mặt lộ rõ vẻ hoảng loạn và van xin.
Chồng (giọng nghẹn ngào, van nài): “Em ơi, đừng đi mà, mình còn phải nói chuyện chứ!”
Người vợ không nói một lời. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào cánh cửa, nước mắt lăn dài trên má nhưng ánh nhìn vẫn không hề lay chuyển. Cô chỉ khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu dứt khoát, như phủ nhận tất cả những gì anh vừa nói, phủ nhận mọi níu kéo cuối cùng.
Chồng vẫn níu chặt tay cô, hơi thở gấp gáp. Anh ta cố gắng kéo cô lại, nhưng Người vợ không hề nhúc nhích. Bỗng, cô dứt khoát gạt mạnh bàn tay Chồng ra, động tác nhanh gọn và đầy lạnh lùng. Chồng sững người, bàn tay anh ta chới với giữa không trung.
Không một phút chần chừ, Người vợ rút điện thoại từ trong túi xách. Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình, mở ứng dụng gọi xe. Mẹ chồng và Em chồng vẫn đứng chết trân ở phòng khách, dõi theo từng cử động của Người vợ với vẻ mặt sững sờ.
Tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập rồi kết nối. Người vợ đưa điện thoại lên tai, giọng nói cô vang lên rõ ràng, dứt khoát, không một chút run rẩy, dù khóe mắt vẫn ướt đẫm.
Người vợ: “Chào anh. Cho tôi đặt một chuyến xe. Đến địa chỉ… (Người vợ ngừng lại một nhịp, liếc mắt về phía Mẹ chồng và Em chồng đang đứng đó, vẻ mặt kiên định) …Số XX, đường Y, phường Z, thành phố A. Nhà mẹ đẻ tôi.”
Từng lời nói của Người vợ như những nhát dao đâm thẳng vào không khí yên lặng của Nhà của nhân vật chính. Mẹ chồng và Em chồng bỗng giật mình. Đôi mắt họ mở to, nhìn nhau đầy hoảng loạn. Khuôn mặt Mẹ chồng tái mét đi, sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là nỗi lo lắng hiện rõ. Em chồng cũng bắt đầu rụt rè, cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Họ đã nghĩ Người vợ chỉ dọa, nhưng giờ thì mọi thứ đã trở thành sự thật, ngay trước mắt họ. Hậu quả này… họ chưa từng tính đến.
Tiếng “tút tút” vang lên báo hiệu cuộc gọi đã kết thúc. Người vợ vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiên định, lạnh lùng, bước thẳng ra cửa. Mẹ chồng và Em chồng vẫn đứng chết trân, chưa kịp hoàn hồn sau những lời nói dứt khoát của Người vợ. Chồng, từ lúc nào, đã đứng dậy, ánh mắt mờ mịt nhìn theo từng bước chân của vợ.
Một lúc sau, tiếng còi taxi “binh boong” vọng vào từ ngoài ngõ, phá tan bầu không khí ngột ngạt. Chiếc xe màu xanh lá đặc trưng của hãng taxi quen thuộc nhanh chóng dừng lại ngay trước cổng Nhà của nhân vật chính.
Người vợ không một chút do dự. Cô đi nhanh ra cửa, bàn tay run rẩy mở chốt. Gương mặt cô vẫn ướt đẫm nước mắt nhưng ánh mắt lại ngời lên sự giải thoát. Cô bước thẳng ra xe, mở cửa sau và không quay đầu nhìn lại.
Chồng như bừng tỉnh, anh ta vội vàng bước theo nhưng chỉ kịp đứng lại ở ngưỡng cửa. Anh ta chìa tay ra, như muốn níu kéo, nhưng bàn tay đó lại chới với trong không khí. Bóng lưng Người vợ đã khuất hẳn vào trong chiếc taxi.
Tiếng “cạch” khô khốc khi cánh cửa xe đóng lại. Ngay lập tức, chiếc taxi lăn bánh, từ từ rời đi, rồi nhanh chóng tăng tốc và mất hút sau khúc quanh.
Chồng đứng chết trân ở cửa, đôi mắt vẫn dán chặt vào khoảng không nơi chiếc xe vừa biến mất. Anh ta lặng lẽ hạ tay xuống, cúi gằm mặt.
Phía sau anh ta, Mẹ chồng và Em chồng nhìn nhau. Khuôn mặt Mẹ chồng giờ đây xám ngoét, không còn chút kiêu ngạo nào. Đôi mắt bà tràn ngập sự hối hận, pha lẫn nỗi sợ hãi tột độ. Bà chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến mức này. Em chồng cũng cúi đầu, đôi môi mím chặt, lén lút nhìn Mẹ chồng rồi lại nhìn ra cửa, nơi chiếc taxi vừa biến mất. Cô ta cũng bắt đầu cảm thấy lạnh sống lưng.
Không gian trong Nhà của nhân vật chính chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng gió khẽ rít qua khe cửa và tiếng thở dài nặng nề của những người ở lại. Sự hối hận, lo lắng, và cả nỗi sợ hãi bao trùm, khiến không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Chiếc taxi dừng lại trước một căn nhà nhỏ nhắn, ấm cúng. Người vợ mở cửa xe, bước xuống, hít một hơi thật sâu làn không khí quen thuộc. Vừa nhìn thấy mẹ từ trong nhà bước ra, khóe mắt Người vợ đã đỏ hoe, nước mắt lại chực trào. Mẹ cô không nói gì, chỉ ôm lấy cô thật chặt, vỗ về tấm lưng gầy.
Người vợ dựa vào vai mẹ, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Nỗi uất ức kìm nén bấy lâu giờ mới có dịp trút bỏ. Cô không biết mình đã khóc bao lâu, chỉ biết lòng mình vẫn còn nặng trĩu. Sau đó, mẹ cô dẫn cô vào nhà, rót cho cô ly nước cam ấm.
Cô vừa ngồi xuống ghế, định thần lại một chút thì chiếc điện thoại trong túi xách rung lên bần bật. Cô giật mình, nhìn vào màn hình. Tên “Chồng” hiện rõ. Cô không bắt máy. Điện thoại ngừng rung, rồi lại reo lên ngay lập tức. Lần này, nó liên tục đổ chuông, không ngừng nghỉ.
Người vợ lưỡng lự, cuối cùng cũng chạm vào nút nghe, nhưng không nói gì. Cô chỉ áp điện thoại vào tai, im lặng lắng nghe.
Đầu dây bên kia, giọng Chồng đầy hối lỗi và lo sợ, xen lẫn sự run rẩy: “Em ơi, anh xin lỗi! Anh biết anh sai rồi, anh xin lỗi em nhiều lắm. Em về đi mà, anh biết em giận. Mẹ anh, mẹ anh cũng đã nhận ra lỗi rồi! Bà ấy đang rất hối hận. Mẹ anh cũng đang sợ hãi lắm, em ơi. Em về nhà đi, mình nói chuyện đàng hoàng. Em ơi…”
Người vợ vẫn im lặng, không đáp lời. Cô nhắm mắt lại, từng câu nói của Chồng như xát muối vào vết thương lòng vừa mới rỉ máu. Lời xin lỗi này, nó đến quá muộn. Nước mắt lại chảy, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự mệt mỏi và tổn thương sâu sắc. Lòng cô vẫn nặng trĩu, chưa thể tha thứ, chưa thể quên đi những lời cay nghiệt và sự im lặng bấy lâu của anh ta. Cô chỉ nghe, không nói. Tiếng Chồng tiếp tục vang lên trong điện thoại, cầu xin và phân bua, nhưng dường như tất cả đã trở nên vô nghĩa.
Mặt trời mới lên, rải những tia nắng yếu ớt qua khung cửa sổ phòng khách. Người vợ đang ngồi trên ghế sofa, tay ôm cốc trà ấm, mắt nhìn xa xăm ra ngoài vườn. Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, phá tan không khí tĩnh lặng. Người vợ giật mình, đặt cốc trà xuống bàn. Mẹ cô từ trong bếp bước ra, nhíu mày nhìn về phía cửa, vẻ mặt có chút lo lắng.
Mẹ cô đi ra mở cửa. Người vợ ngồi yên tại chỗ, cảm giác bất an đột ngột dấy lên trong lòng. Qua khe cửa hé mở, cô thoáng thấy hai bóng người quen thuộc đang đứng sững trước ngưỡng cửa. Mẹ chồng và Em chồng xuất hiện, tay Em chồng lỉnh kỉnh một giỏ quà lớn, gương mặt cả hai đầy vẻ bối rối và thành khẩn đến lạ.
Mẹ chồng vừa nhìn thấy Người vợ ngồi trong nhà, lập tức rơm rớm nước mắt. Bà bước vào, kéo Em chồng theo sau. Mẹ cô hơi bất ngờ, nhưng vẫn giữ thái độ khách sáo, khẽ gật đầu chào.
MẸ CHỒNG
(Giọng nghẹn ngào, run rẩy, nước mắt đã chực trào)
Dì… dì xin lỗi con, Người vợ à! Dì biết dì sai rồi, dì thật sự sai rồi!
Em chồng cúi gằm mặt, lí nhí:
EM CHỒNG
(Giọng nhỏ xíu, hối lỗi)
Em… em cũng xin lỗi chị. Em xin lỗi vì tất cả những gì đã xảy ra.
Giỏ quà nặng trịch được Em chồng đặt xuống sàn nhà một cách rón rén. Người vợ nhìn hai người, ánh mắt vẫn lạnh như băng. Nụ cười gượng gạo của Mẹ chồng, vẻ mặt hối lỗi của Em chồng, tất cả không thể xoa dịu vết thương lòng đã quá sâu sắc. Cô chỉ im lặng, không đáp lại một lời nào. Đối với Người vợ, những giọt nước mắt của Mẹ chồng chỉ là một màn kịch cũ kỹ, được diễn ra một cách vội vã. Cô nhìn thẳng vào mắt Mẹ chồng, ánh mắt kiên quyết, lạnh lùng, không chút dao động.
Người vợ hít một hơi thật sâu, từ từ đặt cốc trà đã nguội xuống bàn. Cô ngước nhìn Mẹ chồng và Em chồng, ánh mắt vẫn không một chút mềm mại. Căn phòng im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của ba người.
NGƯỜI VỢ
(Giọng nói bình tĩnh, nhưng mỗi từ đều như mũi kim châm thẳng vào người nghe)
Con không biết tại sao mẹ và em lại đến đây vào lúc này, và cũng không hiểu những lời xin lỗi này có thật lòng hay không. Nhưng những gì đã xảy ra, nó không phải chỉ là một con gà luộc, mà là cả một quá trình.
Mẹ chồng và Em chồng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào cô. Mẹ chồng khẽ run rẩy, nước mắt đã thấm ướt một phần chiếc khăn tay.
NGƯỜI VỢ
(Tiếp tục, không một chút khoan nhượng)
Con đã chịu đựng quá nhiều. Từ việc mẹ và em can thiệp vào cách con nấu nướng, cách con dọn dẹp, cho đến những lời nói thiếu tôn trọng, những hành động tự tiện mà không hề nghĩ đến cảm nhận của con. Con không phải người ngoài, con là con dâu, là vợ của con trai mẹ. Nhưng con chưa bao giờ được đối xử như một thành viên trong gia đình này, mà chỉ như một người giúp việc, một người lạ mặt.
Lời nói của Người vợ như tát nước lạnh vào mặt hai người phụ nữ đối diện. Em chồng rụt người lại, hai tay đan chặt vào nhau. Mẹ chồng ngẩng mặt lên, cố gắng nói nhưng cổ họng nghẹn ứ.
MẸ CHỒNG
(Cố gắng kìm nén tiếng nấc)
Dì… dì biết… tất cả là lỗi của dì. Dì đã quá nuông chiều con gái, quá khắc nghiệt với con. Dì xin con…
NGƯỜI VỢ
(Ngắt lời, giọng dứt khoát)
Con có thể trở về. Nhưng con có những điều kiện.
Mẹ chồng và Em chồng lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng.
NGƯỜI VỢ
(Đưa mắt nhìn thẳng vào Mẹ chồng rồi sang Em chồng)
Thứ nhất, mẹ và em phải hứa sẽ tôn trọng con. Từ nay, sẽ không có chuyện ai đó tự tiện vào bếp, tự tiện thay đổi đồ đạc trong nhà, hay đưa ra những lời phán xét về cách con làm việc. Thứ hai, từ nay con sẽ tự chủ trong mọi việc nhà. Từ việc đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, sắp xếp… tất cả mọi thứ con sẽ tự quyết định theo cách của mình. Không ai được phép can thiệp, góp ý hay chỉ đạo nữa.
Không một giây do dự, Mẹ chồng lập tức gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy sự hối lỗi và thành khẩn. Em chồng cũng vội vàng gật đầu theo, như thể sợ hãi bất cứ sự chậm trễ nào cũng sẽ khiến Người vợ đổi ý.
MẸ CHỒNG
(Giọng khẩn khoản, gần như cầu xin)
Dì hứa! Dì xin thề sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Dì sẽ tôn trọng con, tuyệt đối không can thiệp vào bất cứ chuyện gì của con nữa.
EM CHỒNG
(Giọng nhỏ xíu, như sợ làm vỡ không khí)
Em cũng vậy, chị ơi. Em hứa. Em xin lỗi chị rất nhiều. Em sẽ không bao giờ… không bao giờ làm điều gì khiến chị buồn nữa.
Người vợ nhìn hai người, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng đến lạ. Những lời hứa này… liệu có đáng tin? Cô không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng đứng dậy.
Mẹ chồng và Em chồng chầm chậm rời đi, những lời xin lỗi và cam kết vẫn còn văng vẳng trong không khí. Người vợ không quay đầu lại nhìn theo, chỉ đứng yên tại chỗ, cố gắng hít thở sâu để bình ổn lại trái tim đang đập mạnh. Chồng vẫn đứng đó, lặng lẽ. Anh đợi cho đến khi tiếng cửa khép lại hoàn toàn, rồi mới dám tiến lại gần Người vợ.
CHỒNG
(Giọng anh khẽ khàng, đầy sự hối lỗi, xen lẫn chút run rẩy)
Em… em à…
Người vợ vẫn quay lưng lại với anh, ánh mắt cô hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía khoảng sân trống. Giọng nói của cô vẫn mang một sự lạnh lùng xa cách.
NGƯỜI VỢ
(Không quay đầu lại)
Anh có gì muốn nói sao?
Chồng bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn vài gang tay. Anh nhìn tấm lưng mảnh mai của cô, cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên lòng ngực.
CHỒNG
(Giọng anh vỡ ra, nghèn nghẹn)
Anh… anh xin lỗi. Anh biết anh sai rồi. Anh đã quá hèn nhát, quá ích kỷ khi cứ im lặng để em phải chịu đựng mọi thứ một mình. Anh đã chứng kiến tất cả… tất cả những gì mẹ và em đã làm, những lời nói mà họ dành cho em… Anh biết hết. Nhưng anh lại không làm gì cả.
Người vợ vẫn đứng yên như tượng, không hề nhúc nhích. Cô lắng nghe từng lời anh nói, trái tim cô vẫn như bị bao bọc trong một lớp băng giá.
CHỒNG
(Tiếp tục, nước mắt anh chực trào ra nơi khóe mắt, giọng nói nghẹn lại)
Anh biết anh không xứng đáng được em tha thứ. Anh đã không bảo vệ em, đã không đứng về phía em khi em cần anh nhất. Anh đã để em phải cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Anh đã là một người chồng tồi…
Anh đưa tay lên, khẽ chạm vào bả vai Người vợ. Nhưng ngay lập tức, cô rụt người lại một cách vô thức, né tránh cái chạm của anh. Chồng khựng lại, bàn tay anh lơ lửng giữa không trung, đau đớn.
CHỒNG
(Lấy hết dũng khí, anh nhìn vào bóng lưng cô, giọng đầy khẩn cầu)
Anh hứa… từ nay anh sẽ không bao giờ để em chịu ấm ức một mình nữa. Anh sẽ luôn đứng về phía em. Mẹ có nói gì, em có làm gì, anh cũng sẽ là người đầu tiên bảo vệ em. Anh sẽ nói chuyện với mẹ và em. Sẽ không có chuyện đó tái diễn nữa. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em thêm một lần nào nữa. Xin em… hãy tin anh một lần nữa.
Người vợ từ từ quay người lại. Ánh mắt cô vẫn còn vương vấn sự xa lạ, nhưng trong sâu thẳm, một tia ấm áp đã len lỏi, dịu đi một phần sự lạnh lẽo. Cô nhìn thẳng vào mắt Chồng, cố gắng tìm kiếm sự chân thành trong đó. Một nụ cười gượng gạo khẽ nở trên môi cô, mang theo cả sự mệt mỏi và niềm hy vọng mong manh.
NGƯỜI VỢ
(Giọng cô khẽ khàng, trầm buồn)
Những lời hứa… anh đã hứa nhiều lần rồi.
CHỒNG
(Anh vội vã nắm lấy tay Người vợ, ánh mắt anh đầy sự khẩn cầu)
Lần này sẽ khác, em à. Anh thề! Anh sẽ chứng minh bằng hành động. Xin em, cho anh cơ hội sửa sai.
Người vợ thở dài một tiếng, cô nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay anh. Trái tim cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút khi nghe những lời này, như một gánh nặng vừa được trút bỏ phần nào. Nhưng kinh nghiệm đã dạy cô phải giữ một sự thận trọng nhất định. Niềm tin không dễ dàng gì lấy lại được. Cô không đáp lời anh ngay lập tức, chỉ nhìn ra xa xăm. Lần này anh sẽ làm được chứ? Hay lại là một lời hứa hão huyền nữa thôi?
Thời gian trôi đi, vài ngày sau cuộc đối thoại căng thẳng ấy. Người vợ đã dành trọn những ngày đó để suy nghĩ, để cân nhắc giữa sự tổn thương sâu sắc và lời hứa đổi thay của Chồng. Cuối cùng, một tia hy vọng mong manh đã dẫn lối cô trở về “Nhà của nhân vật chính”. Bước chân Người vợ nhẹ nhàng hơn, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa sự thận trọng. Cô muốn tin, cô khao khát một sự khởi đầu mới.
Khi Người vợ bước vào nhà, một mùi hương thơm lừng từ “Bếp” bay ra, đánh thức mọi giác quan của cô. Cô hơi ngạc nhiên khi thấy “Mẹ chồng” và “Em chồng” đang tất bật dọn dẹp và bày biện món ăn trên “Mâm cơm/Bàn ăn”. Không còn những gương mặt cau có, những ánh mắt soi mói như trước đây. Thay vào đó là một nụ cười tươi rói, có phần hơi gượng gạo trên môi “Mẹ chồng”.
MẸ CHỒNG
(Vừa thấy Người vợ, bà vội vàng buông đũa, chạy tới nắm tay cô, giọng nói niềm nở đến lạ thường)
Con về rồi đấy à? Mẹ với cái An cứ ngóng mãi. Biết con về nên mẹ chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn đãi con nè. Có món con thích nhất đó!
Người vợ khẽ giật mình trước sự nhiệt tình bất ngờ của Mẹ chồng. Cô nhẹ nhàng rút tay lại, ánh mắt dò xét.
NGƯỜI VỢ
(Giọng cô vẫn còn dè dặt)
Vâng, con mới về. Mẹ với An không cần làm phiền đâu ạ.
EM CHỒNG
(Em chồng cũng hớn hở chạy tới, khác hẳn vẻ kiêu căng thường ngày)
Chị dâu về là đúng lúc rồi! Bữa cơm này ngon lắm đó chị. Mẹ em đã dành cả buổi sáng để nấu đó. Lại đây ăn đi chị.
Người vợ nhìn vào “Mâm cơm/Bàn ăn”. Thật sự là một bữa cơm thịnh soạn với đủ món ăn mà cô yêu thích, được trình bày rất đẹp mắt. Điều này càng khiến cô bất ngờ. Cô liếc nhìn qua Chồng, anh đang đứng cạnh đó, ánh mắt anh vừa lo lắng, vừa đầy hy vọng, như muốn xác nhận mọi lời anh đã hứa.
NGƯỜI VỢ
(Tâm trạng cô vẫn lẫn lộn giữa nghi ngờ và sự ấm áp nhẹ nhàng, cô hít thở sâu, cố gắng mỉm cười)
Vâng, con cảm ơn mẹ, cảm ơn An.
MẸ CHỒNG
(Kéo ghế cho Người vợ ngồi, thái độ ân cần)
Thôi, con ngồi xuống đây đi. Để mẹ lấy cơm cho con. Con gầy đi nhiều quá!
Người vợ ngồi xuống, cảm giác như lạc vào một thế giới khác. Mẹ chồng và Em chồng liên tục gắp thức ăn vào bát cô, hỏi han cô đủ điều, từ công việc đến sức khỏe, với vẻ mặt đầy quan tâm. Những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ chăm sóc mà trước đây cô chưa từng được nhận. Người vợ nhìn Chồng, anh cũng đang ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt anh cố gắng trấn an cô, như muốn nói rằng “Anh đã nói rồi mà, mọi thứ sẽ khác.”
Trong lòng Người vợ, một làn sóng cảm xúc hỗn độn dâng lên. Niềm vui nho nhỏ vì sự thay đổi này xen lẫn với sự cảnh giác cố hữu. Liệu đây có phải là khởi đầu của một cuộc sống mới, hay chỉ là một vở kịch tạm thời? Cô tự nhủ, dù thế nào đi nữa, cô cũng sẽ cho mình một cơ hội để hy vọng.
MẸ CHỒNG
(Nhìn Người vợ với nụ cười hiền lành, hiếm thấy)
Con ăn nhiều vào nhé, có gì thiếu cứ nói mẹ. Từ nay về sau, cứ coi đây là nhà mình, đừng suy nghĩ gì mà buồn nữa nhé con.
Người vợ mỉm cười gượng gạo, cầm đũa gắp một miếng thịt. Hương vị quen thuộc của món ăn lại bất ngờ khiến mắt cô cay cay. Cô đã từng khao khát điều này biết bao.
Vài ngày sau bữa cơm đầu tiên, Người vợ thức dậy sớm. Cô nhẹ nhàng bước vào Bếp, định tự pha cho mình một cốc trà nóng. Nhưng khi cô vừa đặt ấm nước lên bếp, Mẹ chồng đã xuất hiện. Thay vì những ánh mắt soi mói thường lệ hay những lời cằn nhằn về việc dậy muộn, Mẹ chồng chỉ mỉm cười hiền hậu.
MẸ CHỒNG
(Đặt một đĩa trái cây đã gọt sẵn lên bàn)
Con dậy rồi à? Ngủ có ngon không? Mẹ gọt sẵn trái cây cho con rồi đây. Cứ ăn đi, để mẹ làm bữa sáng cho.
NGƯỜI VỢ
(Cô ngạc nhiên, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp)
Dạ, con cảm ơn mẹ. Không cần đâu ạ, con tự làm được mà.
MẸ CHỒNG
(Lắc đầu, vẫn giữ nụ cười)
Mẹ làm cho con đấy. Con dạo này gầy quá, phải ăn nhiều vào.
Người vợ nhìn Mẹ chồng, nụ cười chân thành dần nở trên môi cô. Cô cảm thấy được quan tâm, một cảm giác xa xỉ mà cô đã từng nghĩ sẽ không bao giờ có được trong Nhà của nhân vật chính này.
Chiều hôm đó, Người vợ đang sắp xếp lại tủ quần áo trong phòng. Bỗng có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
EM CHỒNG
(Đứng ngoài cửa, giọng lễ phép)
Chị dâu ơi, chị có ở trong không ạ? Em vào được không?
NGƯỜI VỢ
(Mỉm cười, giọng thoải mái hơn)
À, em vào đi An.
Em chồng bước vào, ánh mắt không còn liếc ngang liếc dọc như trước, mà nhìn thẳng vào Người vợ với vẻ mặt có chút bối rối.
EM CHỒNG
(Hai tay đan vào nhau, ngập ngừng)
Chị dâu ơi… em có chuyện này muốn hỏi. Cái áo len màu kem hôm trước chị mặc đẹp quá, chị có thể cho em mượn để đi chơi với bạn được không ạ? Em hứa sẽ giặt sạch sẽ và trả chị ngay.
Người vợ thầm mỉm cười. Điều này thật sự là một sự thay đổi lớn. Cô gật đầu.
NGƯỜI VỢ
(Giọng dịu dàng)
Được chứ. Em cứ lấy đi, chị không dùng đến đâu. Lần sau cần gì cứ hỏi chị nhé.
EM CHỒNG
(Mắt sáng lên, vui vẻ)
Dạ, em cảm ơn chị dâu nhiều ạ!
Bữa tối hôm đó, cả nhà quây quần bên Mâm cơm/Bàn ăn. Người vợ đang gắp thức ăn cho Chồng, thì Mẹ chồng bỗng lên tiếng.
MẸ CHỒNG
(Nhìn món cá kho trên bàn, rồi nhìn Người vợ)
Cá này con kho hơi mặn một chút thì phải. Lần sau con nhớ cho ít muối hơn nhé.
Người vợ hơi khựng lại, một chút lo lắng thoáng qua. Cô sợ rằng những lời lẽ trách móc quen thuộc sẽ lại ùa về. Nhưng Chồng đã lập tức lên tiếng.
CHỒNG
(Đặt tay lên tay Người vợ, nhẹ nhàng siết chặt, ánh mắt nhìn mẹ đầy kiên quyết nhưng vẫn tôn trọng)
Mẹ ơi, con thấy món cá này vừa vặn mà. Vợ con đã vất vả cả ngày rồi, nấu được bữa ăn ngon thế này là quá tuyệt vời rồi. Mẹ cứ ăn đi ạ.
Mẹ chồng nhìn Chồng, rồi nhìn sang Người vợ. Bà khẽ thở dài, nhưng gương mặt không còn cau có.
MẸ CHỒNG
(Cười nhẹ)
Ừ thì ngon. Mẹ chỉ góp ý cho con dâu mình khéo hơn thôi mà.
Người vợ ngước nhìn Chồng, ánh mắt anh đầy tình yêu thương và sự bảo vệ, khiến tim cô rung lên. Cô cảm thấy được chở che, được yêu thương và tôn trọng một cách trọn vẹn. Nụ cười hạnh phúc thực sự đã nở trên môi cô, không còn chút gượng gạo nào. Cô biết, mình đã cho đúng cơ hội để hy vọng.
Người vợ nhìn Chồng, trái tim cô vẫn còn rung động bởi sự bảo vệ của anh. Cô mỉm cười hạnh phúc, cảm thấy ấm áp từ sâu bên trong. Không khí trên Mâm cơm/Bàn ăn bỗng trở nên dịu hơn, nhẹ nhàng hơn.
Mẹ chồng nhìn Người vợ thật lâu. Ánh mắt bà không còn sự xét nét, mà thay vào đó là một vẻ gì đó rất khác lạ – có chút suy tư, có chút hối lỗi. Bà khẽ đặt đũa xuống, hít một hơi sâu.
MẸ CHỒNG
(Giọng nói không còn gay gắt, mà lại nhẹ nhàng đến bất ngờ)
Vy này…
Người vợ ngẩng lên, hơi bất ngờ. Cô nhìn Mẹ chồng, chờ đợi.
MẸ CHỒNG
(Mẹ chồng chậm rãi vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay của Người vợ đang đặt trên bàn. Bàn tay bà hơi run rẩy)
Dì… dì cảm ơn con Vy.
Người vợ sững sờ, không chỉ vì hành động nắm tay mà còn vì lời cảm ơn chân thành chưa từng có. Chồng và Em chồng cũng im lặng, dõi theo Mẹ chồng với vẻ mặt nghiêm túc.
MẸ CHỒNG
(Ánh mắt Mẹ chồng nhìn thẳng vào Người vợ, chất chứa sự thấu hiểu hiếm hoi)
Con đã dạy cho dì… một bài học lớn về sự tôn trọng. Dì đã sai rồi. Dì… dì xin lỗi con.
Nước mắt Mẹ chồng chợt rưng rưng. Người vợ cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng. Bao nhiêu tủi hờn, bao nhiêu áp lực dường như tan biến trong khoảnh khắc đó.
EM CHỒNG
(Em chồng, ngồi đối diện, cũng cúi đầu. Giọng cô bé nhỏ hơn mọi khi, nhưng đầy sự ăn năn)
Chị dâu ơi… Em cũng xin lỗi chị. Em biết em đã nhiều lần vô tâm, không tôn trọng chị. Em… em hứa sẽ không tái phạm những sai lầm cũ nữa. Em sẽ học cách quan tâm và yêu thương chị như một người chị thật sự.
Người vợ nhìn Em chồng, rồi nhìn Mẹ chồng. Hai người phụ nữ từng là nguồn cơn của biết bao muộn phiền nay lại đang thành tâm nhận lỗi. Chồng nắm nhẹ tay cô dưới gầm bàn, khẽ siết chặt như một lời động viên và sẻ chia.
NGƯỜI VỢ
(Cô hít một hơi, cố gắng giữ giọng không run rẩy)
Dạ… không có gì đâu ạ. Mọi chuyện qua rồi, chúng ta là người một nhà mà.
Một nụ cười nhẹ nhõm, đầy thấu hiểu nở trên môi Mẹ chồng. Bà vỗ nhẹ tay Người vợ.
MẸ CHỒNG
(Gật đầu)
Ừ, người một nhà. Từ nay, dì mong chúng ta sẽ thật sự là một gia đình, con nhé.
Không khí trên Mâm cơm/Bàn ăn bỗng chốc trở nên ấm cúng lạ thường, tràn ngập sự thấu hiểu và gắn kết mà Người vợ từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có được trong Nhà của nhân vật chính này. Một tia hy vọng mới, rạng rỡ, bùng lên trong lòng cô.
Người vợ cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, một cảm giác bình yên chưa từng có kể từ khi cô bước chân vào Nhà của nhân vật chính này. Bữa cơm chiều tiếp tục trong một không khí khác hẳn – không còn sự dè dặt, không còn những ánh nhìn dò xét, mà thay vào đó là sự sẻ chia và thấu hiểu. Mẹ chồng thỉnh thoảng lại gắp thức ăn vào bát Người vợ, những hành động nhỏ nhặt nhưng chứa đựng sự quan tâm chân thành mà trước đây cô chỉ dám mơ ước. Em chồng cũng không còn vô tư như trước, cô bé chủ động hỏi han Người vợ về công việc, về những dự định trong nhà. Chồng vẫn ngồi đó, ánh mắt anh đầy yêu thương và tự hào khi nhìn Người vợ, và thỉnh thoảng lại siết nhẹ tay cô dưới gầm bàn, như một lời khẳng định rằng anh sẽ luôn ở bên cô.
Sau bữa cơm, khi mọi thứ đã được dọn dẹp gọn gàng, Người vợ ngồi một mình trong phòng khách, nhìn ra khoảng sân nhỏ. Nắng chiều đã dịu hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng vàng cam vương trên tán cây. Cô hít thở sâu, cảm nhận lồng ngực mình nhẹ nhõm đến lạ. Những tháng ngày chịu đựng, những giọt nước mắt thầm lặng, và cả sự thất vọng tột cùng dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một sự thanh thản, một niềm hy vọng mới mẻ.
Người vợ ngẫm nghĩ về chặng đường vừa qua. Cô nhớ lại những ngày đầu, khi sự im lặng trở thành lá chắn, và sự nhẫn nhịn bị hiểu lầm là yếu đuối. Cô đã cố gắng dung hòa, cố gắng làm hài lòng mọi người, nhưng đổi lại chỉ là sự khinh thường và những tổn thương chồng chất. Chính con gà luộc, tưởng chừng là một vật vô tri, lại trở thành giọt nước tràn ly, buộc cô phải đối mặt với chính nỗi sợ hãi của bản thân và đứng lên bảo vệ giá trị của mình. Cô nhận ra rằng, đôi khi, sự im lặng không phải là vàng, mà là một bức tường giam cầm chính mình. Để được tôn trọng, cô phải tự tôn trọng bản thân trước. Để nhận được tình yêu thương, cô phải dám yêu thương và bảo vệ chính mình. Cuộc sống này, đôi khi, cần những cú va chạm mạnh mẽ để mọi người thức tỉnh, để những bài học về sự công bằng và thấu hiểu được truyền tải một cách rõ ràng nhất. Gia đình cô đã cùng nhau trải qua một biến cố, và từ đó, mọi người đã học được một bài học quý giá về cách đối xử với nhau bằng sự chân thành và tôn trọng. Cô tin rằng, từ nay, Nhà của nhân vật chính sẽ không chỉ là nơi cô ở, mà còn là tổ ấm thật sự, nơi mọi thành viên gắn kết bằng tình thương và sự sẻ chia. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, miễn là mình biết giá trị của bản thân và dám lên tiếng. Người vợ mỉm cười nhẹ nhõm, lòng cô tràn ngập niềm tin vào một tương lai hòa thuận, hạnh phúc đang chờ đón.

