Mẹ chồng ngh//èo bị con dâu ép ra khỏi nhà, sau 9 năm bặt vô âm tín, con dâu sữ/ng s/ờ khi biết khối tài sản bà đang có…
Hùng vốn nổi tiếng là người nh/u như/ợc, sống dưới sự chi phối của người vợ tên Lan. Hùng m/ồ c/ôi cha từ nhỏ, một mình mẹ anh – bà Sáu – tảo tần nuôi con khôn lớn. Dù gia cảnh ngh/èo kh/ó, bà Sáu vẫn cố gắng dà/nh dụ/m tiề/n b/ạc, nhờ người mai mối cưới Lan, cô gái ở làng bên, về làm dâu. Lan hơn Hùng 5 tuổi, ban đầu không ưng anh vì nhà ngh/è/o, nhưng vì tuổi đã lớn, cô đành gật đầu.
Sau khi cưới, Lan nhanh chóng l//ộ rõ bản tính kh//ó ch//ịu với mẹ chồng. Cô thường xuyên bóng gió, m//ỉa m//ai bà Sáu là “ăn bá//m”, “gi//à rồi chỉ tổ làm kh//ổ con cháu”. Có lần, Lan th//ẳng thừ//ng nói với Hùng: “Anh không l/o làm ăn, để mẹ anh ở đây ăn không ngồi rồi, tôi sẽ bỏ về nhà mẹ đ/ẻ, đừng mong tôi sinh con cho nhà này!” Hùng s//ợ v//ợ, chẳng d//ám cã//i lại, chỉ cúi đầu im lặng. Bà Sáu nghe hết, lò//ng đ//au như c//ắt, nhưng vì muốn con trai yên ấm, bà quyết định rời đi…
Bà Sáu thẫn thờ, đôi tay run rẩy chạm vào những món đồ ít ỏi, cũ kỹ trong góc nhà. Một vài bộ quần áo sờn rách, một chiếc khăn len bạc màu, tất cả đều chất chứa biết bao kỷ niệm của một đời tần tảo. Ánh mắt Bà Sáu mờ đi, quét qua từng ngóc ngách căn nhà thân quen mà bà đã dồn hết sức lực để vun đắp, nay sắp phải rời xa. Nỗi buồn vô tận và sự tuyệt vọng hằn rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. Bà Sáu khẽ thở dài, nuốt nước mắt vào trong.
Hùng đứng ở cuối gian bếp, cách mẹ mình vài bước chân. Anh cúi gằm mặt, đôi vai trĩu nặng như mang theo cả gánh núi. Anh muốn chạy đến ôm mẹ, muốn nói một lời xin lỗi, một lời níu kéo, nhưng cổ họng anh nghẹn lại. Những lời lẽ cay nghiệt của Lan vẫn văng vẳng bên tai, khiến Hùng không dám hé môi. Nỗi sợ hãi vợ đã ăn sâu vào máu thịt anh, biến anh thành một kẻ nhu nhược, vô dụng ngay cả khi mẹ mình đang chịu đựng nỗi đau tột cùng.
Trái ngược với vẻ đau khổ của Bà Sáu và sự dằn vặt của Hùng, Lan đứng khoanh tay giữa nhà, gương mặt cô ta lộ rõ vẻ hả hê, đắc thắng. Ánh mắt sắc lạnh của cô ta dõi theo Bà Sáu, như thể muốn xua đuổi một chướng ngại vật đã tồn tại quá lâu.
“Bà đi đi,” Lan cất giọng lạnh lùng, không chút cảm xúc, “Ở đây chỉ thêm chật nhà thôi!”
Lời nói của Lan như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Bà Sáu. Đau đớn tột cùng, Bà Sáu siết chặt túi đồ trong tay, đôi chân nặng nề bước ra cửa. Mỗi bước đi đều như kéo theo một phần tâm hồn bà ở lại phía sau. Bà Sáu ngoái nhìn lại căn nhà lần cuối, ánh mắt chất chứa biết bao tình yêu thương và sự hy sinh, rồi quay lưng bước đi, bóng dáng gầy guộc khuất dần trong buổi chiều tà.
Bà Sáu bước đi không định hướng, nỗi đau từ căn nhà thân yêu vẫn còn nhức nhối trong lồng ngực. Bà cứ đi mãi, chẳng biết mình sẽ về đâu, chỉ biết mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt với quá khứ. Thành phố xa lạ hiện ra trước mắt bà, những tòa nhà cao tầng vút lên tận mây xanh, những dòng xe cộ ồn ào và những gương mặt xa lạ lướt qua. Bà Sáu bơ vơ giữa biển người, nhỏ bé và lạc lõng.
Những ngày đầu, Bà Sáu vật lộn kiếm sống. Bà lê tấm thân gầy guộc khắp các con phố, mời chào những tờ vé số với giọng nói khản đặc. Những đồng tiền lẻ kiếm được chỉ đủ mua tạm bữa cơm qua loa, đôi khi chỉ là củ khoai, củ sắn lót dạ. Sức khỏe của người đàn bà gần đất xa trời không cho phép bà làm những việc quá nặng nhọc, nhưng cuộc đời lại không cho bà lựa chọn.
Bà Sáu nhận phụ hồ ở một công trình xây dựng gần chợ. Đôi tay nhăn nheo, gân guốc bốc từng xẻng cát, từng viên gạch. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hòa lẫn với bụi bẩn và vôi vữa. Mỗi tối, tấm lưng còng của bà lại nhức mỏi, từng khớp xương đau buốt. Bà tự nhủ phải cố gắng, chỉ cần có miếng ăn qua ngày là đủ. Nỗi nhớ Hùng, nhớ căn nhà cũ vẫn cồn cào, nhưng bà Sáu không dám nghĩ đến.
Một đêm mưa gió tầm tã, những hạt mưa như trút nước xuống đường phố lạnh lẽo. Bà Sáu ngồi co ro dưới mái hiên chợ đã đóng cửa. Tiếng gió rít qua khe cửa, từng đợt lạnh buốt thấm vào da thịt. Bụng đói cồn cào, đôi mắt bà Sáu nhìn xa xăm vào màn đêm đặc quánh. Nước mắt không ngừng chảy, hòa lẫn vào những giọt mưa lạnh lẽo trên má.
“Số phận mình sao mà bi đát thế này…”, Bà Sáu thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng mưa. “Sống không ra sống, chết không ra chết…”. Bà ôm chặt lấy đôi vai gầy, run rẩy trong tuyệt vọng.
Tiếng gió rít qua khe cửa, từng đợt lạnh buốt thấm vào da thịt. Bụng đói cồn cào, đôi mắt Bà Sáu nhìn xa xăm vào màn đêm đặc quánh. Nước mắt không ngừng chảy, hòa lẫn vào những giọt mưa lạnh lẽo trên má. Bà Sáu thầm thì, giọng nói lạc đi trong tiếng mưa, “Số phận mình sao mà bi đát thế này… Sống không ra sống, chết không ra chết…”. Bà ôm chặt lấy đôi vai gầy, run rẩy trong tuyệt vọng.
Trong cơn mưa tầm tã ấy, một bóng người loạng choạng bước qua, đội nón lá và khoác áo mưa cũ kỹ. Đó là BÀ LÃO BÁN TẠP HÓA, chủ một cửa hàng nhỏ cuối chợ. Ánh đèn đường le lói hắt lên khuôn mặt khắc khổ nhưng hiền từ của bà. Bà lão chợt dừng lại, đôi mắt nheo lại dưới làn mưa, nhìn thấy tấm thân gầy gò của Bà Sáu đang co ro dưới mái hiên. Một sự thương cảm trỗi dậy trong lòng bà.
Bà lão chậm rãi tiến lại gần. “Này bà ơi, sao lại ngồi đây trong mưa gió thế này? Trời lạnh lắm đó!”
Bà Sáu giật mình ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hoe nhìn người lạ. Bà không nói, chỉ lắc đầu yếu ớt.
Bà lão ngồi xuống bên cạnh, giọng nói ấm áp xua đi phần nào cái lạnh buốt. “Trông bà tội nghiệp quá. Bà không có chỗ nào để về sao?”
Bà Sáu khẽ gật, nước mắt lại trào ra. “Con… con không có nhà để về nữa rồi, bà ơi.”
Bà lão bán tạp hóa nhìn Bà Sáu với ánh mắt xót xa. Bà hiểu được cái cảnh bơ vơ, lạc lõng giữa cuộc đời. “Thôi được rồi, theo tôi về nhà đi. Dù sao tôi cũng sống một mình, cửa hàng tạp hóa của tôi cũng cần người giúp việc lặt vặt. Bà qua đó ngủ tạm, có miếng ăn miếng mặc rồi tính sau.”
Lời đề nghị bất ngờ như một tia nắng xua tan màn mây đen trong lòng Bà Sáu. Bà ngước nhìn bà lão, trong ánh mắt đầy vẻ ngờ vực xen lẫn hy vọng. “Thật sao ạ? Con… con không biết phải cảm ơn bà sao cho hết.”
“Cần gì phải cảm ơn, người với người giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn là lẽ thường tình mà.” Bà lão dịu dàng đỡ Bà Sáu đứng dậy, tay bà Sáu vẫn còn run rẩy. Hai người phụ nữ, một già một yếu, một người cưu mang, một người được cưu mang, từ từ rời khỏi mái hiên chợ trong màn mưa đêm.
Họ về đến cửa hàng tạp hóa nhỏ. Bà lão đốt đèn dầu, pha cho Bà Sáu một cốc trà nóng và đưa cho bà bộ quần áo khô ráo để thay. “Bà cứ nghỉ ngơi đi. Sáng mai rồi tôi chỉ việc cho.”
Bà Sáu nhìn căn phòng nhỏ nhắn, đơn sơ nhưng ấm áp lạ thường. Bà cảm thấy một sự bình yên mà đã rất lâu rồi bà không có được. Đặt tay mình lên bàn tay nhăn nheo của bà lão, đôi mắt Bà Sáu rưng rưng.
“Cảm ơn bà, bà là ân nhân của con!” Bà Sáu nghẹn ngào nói, những giọt nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự biết ơn và nhẹ nhõm. Bà lão chỉ mỉm cười hiền hậu, vỗ nhẹ vào tay Bà Sáu, như thể bà đã tìm thấy một người thân giữa dòng đời xuôi ngược.
Sáng hôm sau, ánh nắng yếu ớt len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ của cửa hàng tạp hóa, đánh thức Bà Sáu. Bà thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường. Bà lão bán tạp hóa đã chuẩn bị sẵn bữa sáng đơn giản. Hai người phụ nữ lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng trao nhau ánh mắt cảm thông. Bà Sáu bắt đầu phụ giúp bà lão những công việc lặt vặt: sắp xếp hàng hóa, quét dọn, bưng bê. Mặc dù công việc nặng nhọc và bà vẫn còn yếu, nhưng Bà Sáu không một lời than vãn.
Trong những ngày tháng phụ giúp ấy, Bà Sáu thường xuyên tiếp xúc với đủ loại người từ khắp nơi đổ về chợ. Bà quan sát cách họ mua bán, trao đổi hàng hóa. Đặc biệt, bà để ý đến những chuyến xe chở nông sản tươi từ các vùng quê xa xôi. Những chuyến hàng này luôn đắt khách, được các tiểu thương tranh nhau mua sỉ rồi về bán lẻ. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Bà Sáu. Bà nhận ra một tiềm năng lớn từ những loại nông sản bình dị ấy.
Một buổi chiều, khi cửa hàng vắng khách, Bà Sáu dè dặt hỏi bà lão bán tạp hóa:
“Bà ơi, con thấy mấy xe nông sản từ quê lên bán chạy ghê.”
Bà lão mỉm cười hiền từ, gật đầu: “Ừ, người ta lúc nào cũng cần rau cỏ, trái cây mà bà. Mấy thứ này thiết yếu lắm.”
Bà Sáu ngập ngừng: “Con… con có chút ý này, không biết có được không…”
Bà lão nhìn Bà Sáu khuyến khích: “Bà cứ nói đi, có gì đâu mà ngại.”
“Con muốn thử buôn bán nông sản nhỏ lẻ. Con thấy có mấy mối hàng ngon, nếu mình chịu khó đi nhập về rồi bán lại ở chợ gần đây, chắc cũng có đồng ra đồng vào. Bà thấy sao ạ?” Bà Sáu nói, ánh mắt đầy hy vọng.
Bà lão bán tạp hóa im lặng suy nghĩ một lát. Bà nhìn thấy ngọn lửa ý chí trong đôi mắt Bà Sáu, ngọn lửa đã bị vùi dập suốt bao năm tháng. “Ý hay đó bà. Tôi cũng có chút vốn liếng tích góp được, tôi cho bà mượn tạm ít. Dù sao tôi cũng lớn tuổi rồi, buôn bán thế này cũng không được bao lâu nữa. Bà cứ thử xem sao. Cứ bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất, rồi dần dần tính tiếp.”
Lời đề nghị của bà lão như một chiếc phao cứu sinh cho Bà Sáu. Bà Sáu cảm kích vô cùng. Với số vốn ít ỏi từ bà lão và thêm chút tiền bà tích cóp được từ việc phụ giúp, Bà Sáu bắt đầu hành trình mới. Mỗi sáng sớm tinh mơ, khi trời còn tờ mờ tối, Bà Sáu đã có mặt ở bến xe, chọn mua những mớ rau xanh mướt, những trái cây tươi ngon nhất. Bà tự tay sắp xếp, gánh gồng ra chợ gần đó để bán.
Ngày tháng cứ thế trôi đi trong sự bận rộn không ngừng nghỉ của Bà Sáu. Dù mệt mỏi, dù đôi vai gầy rã rời vì gánh nặng, nhưng Bà Sáu chưa bao giờ từ bỏ. Mỗi đêm về, nằm trên chiếc giường cũ kỹ trong căn phòng nhỏ, Bà Sáu đều tự nhủ thầm: “Phải cố gắng, không thể sống mãi thế này! Phải cố gắng để thoát khỏi cảnh cơ cực này, để một ngày nào đó… con sẽ không còn phải chịu đựng ai nữa.” Nụ cười mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm nở trên môi bà, báo hiệu một sự thay đổi lớn lao sắp đến.
Những ngày đầu buôn bán của Bà Sáu không hề dễ dàng. Gánh rau quả nặng trĩu trên vai, bà len lỏi qua dòng người đông đúc ở chợ. Nhiều tiểu thương đã có chỗ đứng từ lâu, khách quen vây kín. Gian hàng nhỏ bé của Bà Sáu, với vài mớ rau, bó hành, củ gừng, trông thật lạc lõng. Khách qua lại, liếc nhìn rồi lại vội vã đi qua. Có những hôm, bà ngồi từ sáng sớm đến tận chiều tà mà rau quả vẫn còn nguyên. Nắng táp vào mặt, mưa dột qua mái che tạm bợ, đôi chân mỏi nhừ, nhưng Bà Sáu chưa bao giờ than vãn. Bà tự nhủ, đây mới chỉ là khởi đầu.
Bà Sáu tỉ mẩn sắp xếp từng mớ rau, cẩn thận lau sạch từng trái cà chua. Bà luôn chọn những nông sản tươi ngon nhất từ các mối hàng uy tín, không bao giờ pha trộn hàng cũ hay kém chất lượng. Bà cười hiền với mọi khách hàng, dù họ chỉ ghé qua hỏi giá. “Rau của tôi tươi lắm cô ơi, rau nhà trồng đó!” bà thường nói bằng chất giọng chân chất. “Cô cứ mua thử một lần, không ngon tôi không lấy tiền!”
Dần dần, sự kiên trì và uy tín của Bà Sáu bắt đầu được đền đáp. Một bà cụ già khó tính, vốn chỉ mua rau của một mối quen, đã thử mua của Bà Sáu sau khi thấy bà nhiệt tình và trung thực. Bà cụ gật gù khen rau tươi, từ đó trở thành khách quen. Rồi đến một chị bán phở gần đó, thấy Bà Sáu luôn có nguồn rau sạch, cũng bắt đầu đặt hàng thường xuyên. “Bà Sáu bán hàng có tâm lắm đó!” tiếng lành đồn xa. Từ một vài khách lẻ tẻ, gian hàng của Bà Sáu dần tấp nập hơn. Những gương mặt quen thuộc xuất hiện mỗi sáng, những lời hỏi thăm, dặn dò về mớ rau, trái ớt.
Mỗi tối, Bà Sáu trở về căn phòng trọ nhỏ, đôi vai vẫn còn nặng trĩu nhưng lòng nhẹ nhõm hơn nhiều. Bà cẩn thận đổ những đồng tiền lẻ, tiền chẵn vào một chiếc hũ sành cũ kỹ. Tiền xu lách cách chạm vào nhau, tạo nên âm thanh vui tai. Dù số tiền còn ít ỏi, nhưng đó là mồ hôi, nước mắt và sự cố gắng không ngừng nghỉ của Bà Sáu. Đêm về, bà nằm lắng nghe tiếng côn trùng rả rích, ánh mắt nhìn trần nhà cũ kỹ. Trong tâm trí bà, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu bùng lên, mang theo niềm hy vọng về một tương lai tốt đẹp hơn. Bà Sáu không còn nghĩ về việc “sẽ không phải chịu đựng ai nữa” một cách tiêu cực, mà giờ đây, đó là một lời hứa với chính mình: bà sẽ tự đứng vững, sẽ tự tạo ra cuộc sống của riêng mình, không còn phải phụ thuộc vào bất cứ ai, hay bất cứ điều gì.
Trong khi cuộc sống của Bà Sáu dần tìm thấy ánh sáng, tại ngôi nhà cũ, không khí lại ngày càng u ám. Sau khi Bà Sáu rời đi, Lan và Hùng cứ ngỡ sẽ được sống trong yên bình, nhưng mọi chuyện lại chuyển biến theo hướng hoàn toàn ngược lại. Căn nhà từng ồn ào tiếng Lan mắng mỏ Bà Sáu giờ đây chỉ còn những tiếng thở dài nặng nề của Hùng và lời than vãn không ngừng của Lan.
Công việc của Lan, vốn dĩ đã chẳng mấy suôn sẻ, nay lại gặp thêm nhiều trục trặc. Cô liên tục bị cắt giảm doanh số, rồi những dự án đang theo đuổi bỗng đổ bể không rõ lý do. Số tiền kiếm được ngày càng eo hẹp, không đủ bù đắp cho những khoản chi tiêu ngày càng phình to. Hùng vẫn vậy, vẫn là người đàn ông nhu nhược, không có chí tiến thủ. Anh làm việc qua loa ở xưởng mộc, lương ba cọc ba đồng, chỉ đủ lo cho bản thân chứ đừng nói đến việc gánh vác gia đình.
Những lá thư nhắc nợ bắt đầu chất đống trên bàn. Tiền điện, tiền nước quá hạn, rồi đến khoản vay nóng từ những người quen giờ đây cũng đến kỳ phải trả. Tiếng điện thoại reo vang lên bất chợt cũng khiến Lan giật mình thon thót, sợ hãi những cuộc gọi đòi nợ. Hùng chỉ biết cúi gằm mặt, lẩn tránh ánh mắt giận dữ của vợ. Anh vẫn lén lút đưa cho Lan một phần nhỏ lương của mình, nhưng nó chẳng thấm vào đâu so với núi nợ đang chờ chực.
Một buổi chiều mưa tầm tã, Lan về nhà với khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt sưng húp. Công ty cô vừa thông báo cắt giảm nhân sự, và cô nằm trong danh sách đó. Nhìn Hùng vẫn ngồi lì trên ghế sofa, cắm mặt vào điện thoại chơi game, ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng Lan. Cô giật phắt chiếc điện thoại từ tay anh, ném mạnh xuống sàn. Hùng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sợ hãi.
“Anh còn ngồi đó mà chơi game được nữa sao?” Lan gằn giọng, giọng nói khản đặc vì ấm ức. “Anh nhìn xem cái nhà này còn ra cái thể thống gì không? Tiền điện, tiền nước cắt hết rồi, họ gọi điện đòi nợ cháy máy! Anh có biết tôi vừa bị cho nghỉ việc không?”
Hùng lí nhí: “Anh… anh xin lỗi, em…”
Lan không cho anh nói hết lời. Cô điên tiết chỉ vào mặt chồng, nước mắt giàn giụa: “Xin lỗi thì giải quyết được cái gì hả? Tiền đâu mà trả nợ đây, anh có khá lên được chút nào không! Hay anh chỉ biết ngồi đó làm cái thứ đàn ông vô dụng!” Cô hét lên, tiếng hét xé toạc không gian tĩnh mịch của căn nhà đang ngập trong bóng tối nhập nhoạng.
Lan trừng mắt nhìn Hùng, lồng ngực phập phồng vì tức giận. Hùng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào vợ. Anh co rúm lại, sợ hãi trước cơn thịnh nộ của Lan. Căn nhà tối om chỉ còn tiếng thở dốc của Lan và tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, càng làm không khí thêm nặng nề.
Những ngày sau đó, mọi thứ không khá hơn. Tiếng điện thoại đòi nợ trở thành bản nhạc kinh hoàng ám ảnh Lan mỗi ngày. Hùng vẫn đi làm ở xưởng mộc, nhưng số tiền anh mang về chẳng đáng là bao. Lan bắt đầu lục soát từng ngóc ngách trong nhà, nhìn những món đồ từng được cô sắm sửa khi còn rủng rỉnh, giờ đây lại trở thành gánh nặng.
“Anh nhìn xem! Cái tivi này, cái tủ lạnh này, còn cái bộ sofa này nữa!” Lan chỉ trỏ, giọng cô đầy cay đắng. “Bán hết! Bán được bao nhiêu thì bán! Để đây làm gì khi mà nhà mình không còn tiền ăn nữa?”
Hùng lí nhí phản đối: “Nhưng mà… đồ đạc trong nhà…”
“Đồ đạc cái gì mà đồ đạc!” Lan gắt gỏng. “Anh muốn cả nhà ra đường à? Hay muốn tôi bị người ta đến giật nợ đến tận cửa? Bán! Ngay lập tức!”
Trong ánh mắt Hùng hiện lên sự bất lực và đau khổ. Anh biết Lan nói đúng, nhưng việc bán đi từng món đồ quen thuộc, từng là kỷ niệm của vợ chồng anh, khiến lòng anh quặn thắt. Nhưng anh không dám cãi lời Lan.
Vậy là, từng món đồ một trong Ngôi nhà của Hùng và Lan dần được rao bán. Chiếc tivi màn hình phẳng, bộ bàn ghế ăn bằng gỗ lim, chiếc tủ lạnh lớn, đến cả những món đồ trang sức nhỏ bé của Lan cũng được cô đem đi cầm cố. Mỗi khi có người đến xem đồ, Lan luôn cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng trong lòng cô là một nỗi hổ thẹn và uất hận không ngừng. Còn Hùng, anh chỉ biết đứng lùi lại trong góc, nhìn cảnh tượng ngôi nhà dần trống trải mà không thể làm gì. Anh biết, mỗi món đồ ra đi là một phần của tổ ấm đang sụp đổ.
Dù đã bán đi khá nhiều, nhưng khoản nợ vẫn cứ như một con quái vật tham lam, nuốt chửng mọi thứ. Những cuộc cãi vã trở nên thường xuyên hơn. Chúng không còn là những trận cãi vã nhỏ nhặt mà là những trận chiến thực sự, với lời lẽ sắc như dao cứa, xé nát không khí.
“Anh có thấy mình vô dụng đến mức nào không?” Lan ném chiếc điện thoại xuống bàn, sau khi vừa nghe xong một cuộc đòi nợ nữa. “Tiền bán đồ đã hết sạch rồi, còn bao nhiêu khoản nữa! Anh làm cái quái gì mà không kiếm được đồng nào ra hồn?”
Hùng cố gắng giữ bình tĩnh, giọng anh khản đặc: “Anh… anh đã cố gắng hết sức rồi mà…”
“Hết sức?” Lan cười khẩy, nụ cười đầy mỉa mai. “Cố gắng của anh là cái gì? Là ngồi chơi game mỗi tối? Hay là cái lương ba cọc ba đồng của anh mà không đủ nuôi nổi một con chó? Anh nhìn xem, cái nhà này sắp không còn gì nữa rồi!”
Cô nhìn quanh căn phòng trống hoác, chỉ còn lại vài món đồ cơ bản. Ánh mắt Lan chợt dừng lại ở khung ảnh cưới của hai vợ chồng, được đặt trên chiếc tủ duy nhất còn sót lại. Lòng cô trào dâng nỗi căm phẫn. Lan giật phắt khung ảnh xuống, ném mạnh xuống sàn. Tiếng kính vỡ choang vang lên chói tai. Hùng giật mình, run rẩy nhìn mảnh vỡ và khuôn mặt của mình trong ảnh bị xé toạc.
“Nếu không có anh, tôi đã không ra nông nỗi này!” Lan gào lên, nước mắt giàn giụa. “Tất cả là tại anh! Tại cái sự vô dụng của anh!” Cô lao vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại, để lại Hùng đứng đó, cô độc giữa căn nhà trống trải, ngập tràn mùi ẩm mốc và sự tuyệt vọng. Hùng chỉ biết cúi gằm mặt, nuốt nước mắt vào trong. Anh cảm thấy mình như một kẻ vô dụng thực sự. Căn nhà giờ đây không còn là tổ ấm, mà là một chiến trường lạnh lẽo.
Những ngày sau đó, Hùng vẫn lầm lũi đi làm, nhưng mỗi bước chân anh đều nặng trĩu. Lan thì như một con chim bị nhốt trong lồng, cô quẩn quanh trong căn nhà trống hoác, nhìn những bức tường tróc lở và sàn nhà bụi bẩn mà lòng dạ sôi sục. Tiếng chuông điện thoại đòi nợ vẫn là nỗi ám ảnh, buộc cô phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã. Cô không còn dám ra ngoài nhiều, sợ phải đối mặt với ánh mắt dò xét của những người hàng xóm đã biết chuyện.
Một buổi chiều u ám, khi đang ngồi thừ người bên khung cửa sổ đã mất đi tấm rèm che, Lan tình cờ nghe được tiếng những người phụ nữ tụ tập gần đó. Giọng nói của họ thì thầm, rì rầm rồi bỗng cao lên đầy ngưỡng mộ.
“Bà Sáu ngày xưa ấy, ai mà ngờ được!” một người phụ nữ nói, giọng đầy kinh ngạc. “Cái bà Sáu mà ngày trước ở cái xóm nghèo cuối làng mình ấy, giờ giàu có lắm!”
Một người khác chen vào, hào hứng: “Nghe nói bà ấy giờ là chủ của cả chuỗi nhà hàng lớn trên thành phố. Khách sạn sang trọng cũng có nữa. Tiền đếm không xuể!”
“Gốc gác quê mùa vậy mà giỏi giang ghê. Đúng là ‘cái khó ló cái khôn’!”
Lan nghe thoáng qua, nhíu mày. Gốc gác quê mùa? Chuỗi nhà hàng lớn? Cô cười khẩy trong bụng. Chuyện vớ vẩn. Làm gì có chuyện cổ tích giữa đời thường như vậy. Chắc là tin đồn nhảm nhí của mấy bà buôn chuyện rảnh rỗi. Bao nhiêu người khó khăn như mình đây, sống còn không nổi, nói gì đến chuyện làm đại gia. Cô tặc lưỡi, phớt lờ những lời nói đó, tiếp tục đắm chìm vào nỗi lo nợ nần chồng chất. Đối với Lan, những câu chuyện về sự thành công từ hai bàn tay trắng, đặc biệt là của những người “gốc gác quê mùa”, chỉ là những huyền thoại xa vời, không đáng bận tâm, thậm chí còn khiến cô khó chịu vì nó quá khác biệt so với hiện thực cay đắng mà cô đang phải đối mặt. Cô đâu biết rằng, “nữ đại gia” trong câu chuyện phiếm kia lại chính là người đã từng rời khỏi cuộc đời cô chín năm về trước.
Những ngày sau đó, tiếng chuông điện thoại đòi nợ không còn là ám ảnh mà đã trở thành hiện thực nghiệt ngã, vang lên từng hồi dồn dập, xé nát không khí căng thẳng trong căn nhà của Hùng và Lan. Tờ giấy thông báo siết nợ đặt chễm chệ trên bàn, như một bản án cuối cùng. Gia đình Lan chính thức đứng trên bờ vực phá sản. Hùng lầm lì ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm đầu, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không vô định. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng bóp nghẹt anh. Mọi nỗ lực của anh đều trở nên vô nghĩa.
Trong khoảnh khắc cùng cực đó, một hình ảnh chợt lóe lên trong tâm trí Hùng, ấm áp và xa xôi như một giấc mơ cũ. Đó là khuôn mặt hiền từ, khắc khổ của Bà Sáu – người mẹ đã biệt tích chín năm trời. Hùng nhớ như in cái ngày Bà Sáu lặng lẽ rời đi, để lại mình anh chơi vơi trong cuộc đời. Nỗi ân hận vì đã để mẹ phải chịu khổ, nỗi đau đáu vì sự xa cách bấy lâu bỗng trỗi dậy mạnh mẽ. Anh chợt tin rằng, chỉ có Bà Sáu mới có thể hiểu và giúp anh vượt qua được thời khắc này.
“Mẹ… mẹ ở đâu rồi?” Hùng lẩm bẩm, giọng khản đặc.
Anh bắt đầu tìm kiếm trong vô vọng. Hùng lục lọi những tấm ảnh cũ đã phai màu, những mảnh giấy ghi chú lộn xộn trong chiếc hộp thiếc gỉ sét, nhưng tất cả đều không có bất kỳ manh mối nào về nơi Bà Sáu đang ở. Anh chạy đến nhà những người hàng xóm cũ ở làng bên, những người quen thân ngày trước, hỏi han với một tia hy vọng mong manh.
“Bà Sáu à? Bà ấy đi lâu rồi, ai mà biết giờ ở đâu, làm gì,” một bà cụ hàng xóm lắc đầu thở dài. “Nghe đâu bà ấy lên thành phố làm thuê, chứ chẳng ai có số má gì của bà ấy cả.”
Câu trả lời luôn là sự vô vọng. Mỗi cánh cửa đóng lại trước mặt Hùng là một lần niềm hy vọng trong anh vụn vỡ. Anh trở về Ngôi nhà của Hùng và Lan, thân thể rã rời, trái tim nặng trĩu.
Lan chứng kiến tất cả nhưng không hề bận tâm đến cuộc tìm kiếm vô ích của Hùng. Cô ngồi một góc, ngón tay lướt liên tục trên màn hình điện thoại, ánh mắt sắc lạnh và đầy toan tính. Những lời xì xào của mấy bà hàng xóm về “nữ đại gia” Bà Sáu trước đây bỗng quay trở lại trong tâm trí cô, nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ. Những chuyện hoang đường ấy làm sao có thể cứu cô bây giờ? Điều cô cần là một giải pháp thực tế hơn, nhanh gọn hơn.
Lan nhếch mép cười khẩy. “Tìm mẹ? Giờ này tìm mẹ thì có ích gì chứ?” Cô tự nhủ. “Đám nợ này, chỉ có đại gia mới giải quyết được thôi. Việc gì phải khổ sở như thế này?”
Trong đầu Lan, một kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành. Cô không cần một người mẹ đã rời bỏ con trai suốt chín năm. Cô cần một “ngân hàng” biết đi, một người đàn ông giàu có có thể kéo cô ra khỏi vũng lầy nợ nần này. Ánh mắt cô lóe lên một tia tham vọng, một quyết tâm tàn nhẫn. Cô sẽ tìm cho mình một đại gia, bằng mọi giá.
Lan không lãng phí một giây phút nào. Ngay lập tức, cô bắt đầu lướt điện thoại, không ngừng gọi điện, nhắn tin cho những mối quan hệ mà cô từng gây dựng trong những ngày công ty còn hưng thịnh. Từ những bữa tiệc xã giao, những lần gặp gỡ đối tác, cô như một con nhện đang giăng tơ, tìm kiếm một sợi dây mong manh có thể níu kéo cô khỏi vực thẳm. Mỗi cuộc gọi không thành công là một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn đang cạn kiệt của cô, nhưng ánh mắt Lan vẫn không ngừng sắc lạnh, đầy quyết tâm.
Cuối cùng, sau hàng giờ đồng hồ mòn mỏi, một tia hy vọng lóe lên. Một người bạn cũ trong giới kinh doanh của Lan, sau nhiều lời lẽ nịnh nọt và cầu khẩn, đã đồng ý giới thiệu cô với một “nữ đại gia” có tiếng tăm nhưng lại rất kín tiếng về đời tư. Người này sở hữu nhiều bất động sản và có nguồn vốn khổng lồ, được đồn đại là có thể giải quyết mọi vấn đề tài chính. Lan nghe vậy, trái tim đập thình thịch. Đây rồi, lối thoát của cô.
Ngày gặp mặt định mệnh ấy, Lan dậy từ rất sớm. Cô mở tủ quần áo, chọn ra bộ đầm đắt tiền nhất, chiếc túi xách hàng hiệu mà cô từng chi số tiền lớn để mua, và những món trang sức lấp lánh. Cô chăm chút từng chi tiết, từ mái tóc được tạo kiểu cầu kỳ đến lớp trang điểm hoàn hảo, cố gắng che giấu đi sự tiều tụy và căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt. Mỗi cử động của cô đều ẩn chứa một sự tính toán, một lớp vỏ bọc hoàn hảo cho vẻ ngoài sang trọng và tự tin. Nhưng ẩn sâu bên trong, Lan thấy rõ sự lo lắng đang gặm nhấm. Cô biết mình đang chơi một canh bạc lớn, và mọi thứ phụ thuộc vào cuộc gặp gỡ này. Tham vọng và nỗi sợ hãi hòa quyện, tạo nên một áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai cô.
Lan bước ra khỏi Ngôi nhà của Hùng và Lan, vẫy một chiếc taxi sang trọng. Trên đường đi, cô không ngừng hình dung về cuộc nói chuyện sắp tới, từng lời lẽ, từng cử chỉ. Cô phải làm sao để thuyết phục người phụ nữ kia tin tưởng mình, để thấy được “tiềm năng” của công ty cô dù nó đang trên bờ vực phá sản? Để người đó chấp nhận cho cô vay một khoản tiền khổng lồ, đủ để xoay chuyển cục diện? Chiếc xe lướt đi êm ru trên đường phố đông đúc, nhưng trong đầu Lan, những vòng xoáy toan tính cứ cuộn trào không ngớt. Cô thầm nhủ, đây là cơ hội cuối cùng, và cô phải nắm lấy nó bằng mọi giá.
Chiếc taxi đắt tiền dừng lại trước một tòa nhà chọc trời lộng lẫy, gương kính phản chiếu ánh nắng chói chang. Lan bước xuống, ngẩng đầu nhìn lên, cảm nhận sự nhỏ bé của mình giữa không gian xa hoa. Cô được một nhân viên lễ tân hướng dẫn tận tình, đưa qua những hành lang trải thảm dày êm ái, những bức tranh nghệ thuật đắt giá, và thang máy riêng dẫn lên tầng cao nhất. Mỗi bước chân của Lan đều nặng trĩu hy vọng, xen lẫn một chút choáng ngợp và thấp thỏm.
Cánh cửa phòng làm việc sang trọng, làm bằng gỗ quý, mở ra. Lan hít một hơi thật sâu, bước vào. Cả căn phòng rộng lớn tràn ngập ánh sáng tự nhiên từ ô cửa kính lớn nhìn xuống thành phố. Đồ nội thất tối giản nhưng tinh xảo, những tác phẩm điêu khắc nhỏ đặt trên bàn, một mùi hương trầm thoang thoảng. Lan đảo mắt tìm kiếm, và rồi, ánh mắt cô dừng lại.
Phía sau chiếc bàn làm việc đồ sộ, một người phụ nữ ngồi đó. Tóc búi cao gọn gàng, chiếc đầm lụa màu tối tôn lên vóc dáng thanh mảnh, trên cổ là sợi dây chuyền ngọc trai lấp lánh. Khuôn mặt bà trang điểm nhẹ nhàng nhưng toát lên vẻ quyền quý, sắc sảo. Một ánh mắt sắc lạnh, gần như vô cảm, đang nhìn thẳng vào Lan. Lan cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Dáng người này, gương mặt này… sao lại quen thuộc đến thế? Cô nheo mắt, cố gắng nhận ra, và rồi, trái tim cô như ngừng đập. Toàn bộ thế giới xung quanh Lan đổ sụp. Người phụ nữ quý phái, quyền lực đang ngồi trước mặt cô, chính là Bà Sáu.
Lan đứng sững sờ, đôi mắt trợn tròn không thể tin nổi. Hơi thở cô nghẹn lại trong cổ họng. Tất cả vẻ tự tin, sang trọng mà cô gắng gượng tạo dựng đều tan biến như bong bóng xà phòng. Cô lùi lại một bước, lắp bắp, giọng nói run rẩy: “Sao… sao bà lại ở đây?!”
Bà Sáu không trả lời ngay. Bà chậm rãi nhấp một ngụm trà từ chiếc tách sứ mỏng manh, đôi mắt vẫn không rời khỏi gương mặt tái mét của Lan. Ánh nhìn sắc lạnh của Bà Sáu như xuyên thấu mọi lớp vỏ bọc phù phiếm mà Lan đang cố khoác lên mình.
“Cô nghĩ tôi sẽ đi đâu, Lan?” Bà Sáu cất giọng, đều đều nhưng mang theo một sức nặng vô hình, “Về cái xó chợ nghèo nàn mà cô vẫn hay dùng để mỉa mai tôi sao?”
Lan muốn nói điều gì đó, nhưng cổ họng cô khô khốc. Bà Sáu tiếp tục, giọng kể như không hề có một chút cảm xúc, nhưng mỗi từ thốt ra đều ghim sâu vào tâm trí Lan.
“Ngày cô đuổi tôi ra khỏi nhà, cô nói gì nhỉ? ‘Bà già vô dụng như bà, ở đây chỉ thêm chật nhà, thêm tốn cơm tốn gạo thôi! Cút đi cho khuất mắt!'” Bà Sáu nhắc lại, mỗi chữ như một nhát dao cứa vào không khí. “Cô còn bảo tôi ‘không biết thân biết phận, còn đòi đeo bám con trai.’ Cô nói Hùng ‘sẽ không bao giờ ngóc đầu lên được vì có một người mẹ nghèo hèn như tôi.'”
Khuôn mặt Lan trắng bệch, đôi mắt lướt qua lướt lại, cố gắng tìm kiếm một lời bào chữa, nhưng vô vọng. Bà Sáu nhìn thẳng vào Lan, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mỉm đầy ẩn ý.
“Cô nghĩ tôi sẽ chết đói ngoài đường, hay về làng bên mà chết mục trong cái nghèo hèn, đúng không?” Bà Sáu tiếp tục, không đợi Lan trả lời. “Nhưng cô quên mất một điều, Lan ạ. Người đàn bà đã một mình nuôi lớn Hùng từ khi cha nó mất, người đàn bà đã bươn chải từ hai bàn tay trắng để có cái mảnh đất cắm dùi cho Hùng, thì không bao giờ dễ dàng đầu hàng số phận.”
Bà Sáu khẽ dựa lưng vào ghế, ánh mắt quét một lượt căn phòng sang trọng, rồi dừng lại trên Lan. “Chín năm không phải là thời gian ngắn ngủi. Chín năm đó, tôi đã không ngừng làm việc. Từ những đồng bạc lẻ đầu tiên, tôi đã học cách đầu tư, học cách kinh doanh. Từng đêm, từng ngày, tôi chỉ nghĩ đến một điều: không bao giờ để bất cứ ai có thể khinh thường mình thêm một lần nào nữa.”
Nụ cười mỉm của Bà Sáu trở nên rõ ràng hơn, nhưng nó không phải là nụ cười ấm áp, mà là một nụ cười lạnh lẽo, đầy quyền lực và hả hê. Bà Sáu nhìn Lan, người đang đứng đó, thân hình khẽ run lên, khuôn mặt tái mét vì sốc và sợ hãi. Trái tim Lan đập thình thịch trong lồng ngực, mọi ảo tưởng về quyền lực và sự khinh miệt dành cho Bà Sáu trước đây tan biến không còn một dấu vết. Cô nhận ra, mình đã sai lầm một cách khủng khiếp. Bà Sáu, người đàn bà cô từng khinh miệt, giờ đây lại ngồi ở vị trí cao nhất, nắm giữ vận mệnh của cô.
Lan vẫn đứng đó, thân hình khẽ run lên, khuôn mặt tái mét vì sốc và sợ hãi. Trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Bà Sáu nhìn thẳng vào vẻ hoảng loạn của Lan, nụ cười lạnh lẽo vẫn vương trên môi.
Bà Sáu không nói thêm gì về quá khứ. Bà đưa tay ra hiệu cho một người đàn ông mặc vest đen đứng gần đó. Người đàn ông lập tức tiến lại, đặt xuống bàn một xấp tài liệu dày cộp. Lan nhìn xấp giấy tờ, cảm giác bất an dâng lên mãnh liệt, một linh cảm xấu ập đến.
Bà Sáu đẩy xấp tài liệu về phía Lan. “Đây là tất cả giấy tờ về những khoản nợ mà cô và Hùng đang gánh. Từ tiền vay ngân hàng để đầu tư thất bại, đến các khoản tín dụng đen với lãi suất cắt cổ. Cô nghĩ tôi không biết sao, Lan?”
Lan bàng hoàng, mắt mở to. Bà Sáu biết hết? Không thể nào! Cô và Hùng đã cố gắng che giấu kỹ đến vậy. “Bà… bà nói gì vậy?” Lan lắp bắp, giọng khô khốc.
“Có vẻ như cô và Hùng đang đứng bên bờ vực phá sản, đúng không?” Bà Sáu nói, giọng điệu không chút thương xót. “Số nợ này, nếu không giải quyết kịp thời, đủ để hai vợ chồng cô mất trắng tất cả, thậm chí còn phải ra đường.” Bà Sáu ngừng một lát, để những lời đó thấm sâu vào tâm trí Lan. “Tôi có thể giúp cô.”
Lan ngước nhìn Bà Sáu, trong lòng vừa nghi ngờ vừa nhen nhóm một tia hy vọng mong manh đến tuyệt vọng. Bà Sáu thật sự có thể giúp họ sao? Hay đây chỉ là một cái bẫy khác?
“Nhưng với một điều kiện.” Bà Sáu ngừng lại, ánh mắt sắc lẹm găm vào Lan. “Cô phải công khai xin lỗi tôi.”
Lan chớp mắt, không hiểu ý Bà Sáu. “Xin lỗi… ở đâu?” Cô hỏi, lồng ngực đập dồn dập.
“Trước mặt tất cả nhân viên của cô, và tất cả người thân trong gia đình.” Bà Sáu dứt khoát, từng lời như nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Lan. “Trên mọi nền tảng mạng xã hội mà cô vẫn dùng để khoe khoang cuộc sống giả tạo của mình. Cô phải tự tay viết bài, quay video, nhận lỗi về hành động năm xưa đã sỉ nhục và đuổi tôi ra khỏi nhà. Cô phải cúi đầu xin lỗi tôi, Lan ạ.”
Lan chết lặng. Nỗi nhục nhã này còn hơn cả cái chết. Cô không thể làm điều đó. Hình ảnh cô sẽ sụp đổ, tất cả những gì cô đã dày công xây dựng sẽ tan thành mây khói.
Bà Sáu đứng dậy, tiến đến gần Lan, gương mặt bà chỉ còn cách Lan vài tấc. Bà cúi xuống, ghé sát tai Lan, giọng nói đầy băng giá, nhưng lại vang dội như tiếng sấm trong tâm trí cô. “Cô sẽ phải trả giá cho những gì mình đã làm, Lan ạ!”
Giọng Bà Sáu vang lên lạnh lẽo, đầy quyền lực, nhấn chìm Lan vào nỗi sợ hãi tột độ. Lan cảm thấy toàn thân đông cứng, mồ hôi lạnh túa ra. Mọi thứ xung quanh cô như xoay mòng mòng.
Lan vẫn đứng đó, toàn thân đông cứng, mồ hôi lạnh túa ra. Lời nói của Bà Sáu như một lời nguyền, đóng băng mọi hy vọng và sự kiêu hãnh cuối cùng của cô. Xung quanh, các nhân viên vẫn đang nhìn chằm chằm, không ai dám lên tiếng. Họ cảm nhận được sự căng thẳng tột độ đang bao trùm căn phòng.
Bà Sáu lùi lại một bước, nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai vẫn vương trên môi. “Sao nào, Lan? Cô có nghĩ lại chưa? Một lời xin lỗi công khai, hay là đối mặt với phá sản, mất hết tất cả? Hãy chọn đi.”
Lan nuốt khan, cổ họng khô rát. Cô nhìn xấp tài liệu trên bàn, nhìn gương mặt lạnh lùng của Bà Sáu, rồi liếc nhìn những ánh mắt tò mò của nhân viên xung quanh. Phá sản ư? Mất hết ư? Cô không thể chấp nhận điều đó. Cái giá phải trả là quá lớn. Nhưng quỳ xuống xin lỗi người mà cô từng khinh miệt, sỉ nhục, người mà cô từng đuổi ra khỏi nhà không một chút thương xót… Điều đó còn đau đớn hơn hàng ngàn lần.
Nỗi sợ hãi về sự sụp đổ tài chính và sự uất hận tột cùng giằng xé Lan. Cô nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Mắt cô đỏ hoe, nước mắt đã chực trào. Cuộc đời cô, sự nghiệp cô, tất cả những gì cô đã dày công xây dựng, giờ đây lại bị đặt lên bàn cân chỉ vì một sai lầm trong quá khứ.
Bà Sáu không thúc giục. Bà chỉ đứng đó, bình tĩnh quan sát, như đang thưởng thức từng giọt đắng chảy xuống cổ họng Lan.
Cuối cùng, không còn lựa chọn nào khác. Ý nghĩ về việc mất đi tất cả khiến Lan run rẩy. Lòng tự trọng, sự kiêu hãnh đều bị bóp nghẹt. Lan hít một hơi thật sâu, đôi môi run rẩy.
Chậm rãi, từng chút một, Lan từ từ hạ gối xuống. Tiếng ghế lạch cạch khẽ vang lên giữa sự im lặng đến đáng sợ của văn phòng. Toàn bộ nhân viên nín thở, không dám chớp mắt. Họ không thể tin vào cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mình. Giám đốc Lan kiêu ngạo, hống hách, người luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt, giờ đây lại đang quỳ gối.
Nước mắt lã chã rơi trên gò má Lan. Cô không kiềm chế được, những giọt lệ nóng hổi tràn ra, lăn dài xuống cằm. Nhưng đó không phải là nước mắt hối hận. Đó là nước mắt của sự uất ức tột cùng, của nỗi nhục nhã, của sự bất lực khi phải cúi đầu trước người mà cô từng coi thường. Trái tim cô như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào.
Lan ngước nhìn Bà Sáu, ánh mắt căm hờn trộn lẫn tuyệt vọng.
“Mẹ…” Giọng Lan nghẹn ngào, khẽ khàng, như muốn tự cấu xé cổ họng mình. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, cô gọi Bà Sáu bằng từ “mẹ” một cách thành thật, dù trong lòng vẫn đầy cay đắng. “Con… con xin lỗi mẹ.”
Từng lời nói thốt ra như những lưỡi dao cắt vào lưỡi cô. Cô cúi thấp đầu, mái tóc buông lòa xòa che đi khuôn mặt đang giàn giụa nước mắt.
Các nhân viên bắt đầu xì xào bàn tán. Tiếng thì thầm lan nhanh như đám cháy.
“Trời ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Giám đốc Lan… đang quỳ gối xin lỗi ai vậy?”
“Là bà cụ kia sao? Bà ấy là ai mà khiến Giám đốc phải thế này?”
“Nhìn kìa, Giám đốc khóc thật rồi.”
“Chắc phải có chuyện gì ghê gớm lắm.”
Bà Sáu vẫn đứng đó, ánh mắt không chút dao động. Bà không tỏ vẻ thỏa mãn, cũng không chút thương hại. Gương mặt bà vẫn lạnh lùng, xa cách. Bà nhìn Lan, như đang nhìn một con rối đã bị bẻ gãy mọi sợi dây kiêu hãnh.
“Lời xin lỗi này… không chỉ nói ở đây đâu, Lan ạ.” Bà Sáu nói, giọng điệu vẫn đều đều nhưng đủ sức khiến Lan run sợ. “Cô còn nhớ điều kiện của tôi chứ? Trước mặt tất cả mọi người, và trên mạng xã hội.”
Lan sững sờ, ngẩng đầu lên. Cô quên mất. Đây mới chỉ là khởi đầu. Nỗi nhục nhã này sẽ còn kéo dài, sẽ còn bị phơi bày ra trước toàn xã hội. Cô cảm thấy một cơn choáng váng ập đến, như thể mọi thứ quanh cô đang sụp đổ.
Trên màn hình máy tính bảng, Hùng chết lặng nhìn cảnh tượng đang diễn ra. Anh thấy Lan, người vợ kiêu ngạo, hống hách của mình, đang quỳ gối trước Bà Sáu, khuôn mặt đẫm nước mắt. Anh nhìn những giọt lệ chảy dài trên má Lan, không phải là nước mắt hối hận, mà là sự uất hận và nhục nhã tột cùng. Rồi anh nghe Bà Sáu nói, giọng điệu lạnh lùng nhưng đầy uy lực, rằng lời xin lỗi này mới chỉ là khởi đầu, rằng nỗi nhục nhã của Lan sẽ còn bị phơi bày ra trước toàn xã hội.
Chiếc máy tính bảng trên tay Hùng khẽ run lên bần bật. Hơi thở anh nghẹn lại trong lồng ngực. Một cơn đau buốt xé nát tim anh. Anh nhìn Bà Sáu, người mẹ anh đã không bảo vệ, người mẹ từng phải lặng lẽ rời khỏi Ngôi nhà của Hùng và Lan vì sự nhu nhược của anh. Bà Sáu của hiện tại đã không còn là người phụ nữ hiền lành, cam chịu năm xưa nữa. Ánh mắt bà lạnh như băng, không chút dao động, không một tia thương hại.
Hùng siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Anh có thể cảm nhận được nỗi đau thể xác, nhưng nó không thấm vào đâu so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Hình ảnh Bà Sáu, gầy gò, lầm lũi rời đi sau 9 năm bặt vô âm tín, hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Lan đã xua đuổi mẹ anh, còn anh thì im lặng, hèn nhát đứng nhìn. Tất cả những cay đắng, uất nghẹn mẹ anh phải chịu đựng suốt ngần ấy năm, giờ đây đang quay về, đổ ập lên đầu anh như một gáo nước lạnh.
Nước mắt Hùng lã chã rơi. Anh không còn kiểm soát được nữa. Mọi hối hận, đau đớn, nhục nhã dâng trào. Anh ngã vật xuống chiếc ghế, ôm đầu. “Mẹ ơi… Con đã làm gì thế này? Con xin lỗi mẹ… Con xin lỗi mẹ rất nhiều…” Anh lẩm bẩm, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào.
Không chần chừ thêm nữa, Hùng vội vàng rút điện thoại. Anh tìm số của Bà Sáu, ngón tay run rẩy nhấn gọi. Tiếng chuông dài vang lên, mỗi nhịp chuông như một nhát dao cứa vào lòng anh.
Cuối cùng, Bà Sáu bắt máy. Giọng bà bình thản, không chút cảm xúc. “Ai vậy?”
“Mẹ… Mẹ ơi… Là con, Hùng đây…” Hùng bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa qua điện thoại. “Con xin lỗi mẹ… Con hối hận lắm mẹ ơi… Con sai rồi… Con đã không bảo vệ được mẹ… Con là một thằng con bất hiếu…”
Anh không thể nói thành lời. Những tiếng nấc cứ thế tuôn ra, xé toạc sự im lặng. Anh cầu xin, van lơn trong nước mắt. “Mẹ… Mẹ hãy tha thứ cho con… Con cầu xin mẹ… Mẹ ơi…”
Đầu dây bên kia, Bà Sáu im lặng một lúc lâu. Tiếng thở dài nhẹ bẫng của bà vọng lại, nghe xa cách. “Tha thứ ư?” Giọng Bà Sáu vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng khó tả. “Nếu dễ dàng tha thứ như vậy, thì con đã không để mẹ phải ra đi, Hùng à.”
Bà Sáu không nói thêm gì nữa. Bà cúp máy. Tiếng “tút tút” kéo dài như một nhát cứa cuối cùng, khiến Hùng hoàn toàn sụp đổ. Anh gục mặt xuống bàn, cơ thể run lên bần bật, nỗi đau và sự hối hận nuốt chửng lấy anh trong bóng tối.
Sau cú điện thoại định mệnh, Hùng sống trong chuỗi ngày vô định. Anh không ăn, không ngủ, nỗi hối hận giày vò từng tế bào. Lan, dù vẫn còn uất hận vì bị sỉ nhục, cũng không dám cất lời trách móc chồng khi nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của anh. Nợ nần chồng chất như núi Thái Sơn, những cuộc gọi đòi nợ không ngừng nghỉ khiến không khí trong Ngôi nhà của Hùng và Lan ngột ngạt đến khó thở.
Một tuần sau, điện thoại của Hùng rung lên. Là số của Bà Sáu. Tim anh đập thình thịch. Anh vội vã bắt máy, giọng khản đặc.
“Mẹ…”
Đầu dây bên kia, giọng Bà Sáu vẫn lạnh lùng, dứt khoát như lần trước, nhưng không còn chứa đựng sự giận dữ. “Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi.”
Hùng nín thở lắng nghe.
“Số tiền các con nợ, mẹ sẽ giúp một phần. Nhưng chỉ là một phần nhỏ. Số còn lại, các con phải tự lo.” Bà Sáu nói, mỗi từ như một nhát dao khắc sâu vào tâm trí Hùng. “Đây không phải là sự tha thứ, mà là cơ hội để các con tự cứu lấy mình.”
Hùng lắp bắp: “Mẹ… con…”
“Và mẹ sẽ không bao giờ quay về sống chung với các con nữa.” Giọng Bà Sáu vang lên kiên quyết, không thể lay chuyển. “Đó là điều kiện.”
Hùng cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài. Anh hiểu, điều này là công bằng. Anh đã đánh mất quyền được có mẹ bên cạnh từ rất lâu rồi. “Vâng… Con hiểu ạ…”
“Mẹ sẽ giữ liên lạc với con.” Bà Sáu khẽ nói, chỉ một câu, nhưng đủ để thắp lên tia hy vọng nhỏ nhoi trong lòng Hùng. Rồi bà cúp máy.
Lan đứng chết lặng từ lúc nào, những lời Bà Sáu nói cô đều nghe rõ mồn một. Cô run rẩy, cảm thấy một nỗi nhục nhã ê chề đang cuộn trào trong lòng. Cô đã từng hất hủi mẹ chồng, đã từng coi thường Bà Sáu, và giờ đây, chính bà lại là người ban phát một “ân huệ” lạnh lùng, một cơ hội được sống sót nhưng kèm theo một cái giá đắt: sự độc lập và khiêm nhường.
Khoản tiền Bà Sáu gửi đến, đúng như lời bà nói, chỉ đủ để Hùng và Lan trang trải một phần nhỏ số nợ cấp bách nhất. Họ phải bán đi những thứ tài sản còn lại, từ chiếc xe máy đời mới đến những món đồ trang sức Lan từng khoe khoang. Ngôi nhà của Hùng và Lan rộng rãi giờ đây trống rỗng hơn bao giờ hết, chỉ còn lại những vật dụng thiết yếu.
Hùng, từ một người đàn ông nhu nhược, giờ đây gánh trên vai trọng trách nặng nề. Anh phải làm việc cật lực, từ việc đồng áng đến những công việc chân tay nặng nhọc ở thị trấn Làng bên, bất kể nắng mưa. Anh nhận ra sự lầm lỗi của mình, không còn oán trách Lan nữa, chỉ lặng lẽ làm việc, hy vọng một ngày nào đó có thể ngẩng mặt lên nhìn mẹ.
Lan, người phụ nữ từng kiêu hãnh và hống hách, giờ đây phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã. Cô không còn dám xuất hiện ở những nơi sang trọng, không còn khoe khoang quần áo hiệu. Mỗi khi bước chân ra đường, cô cảm thấy ánh mắt dò xét, bàn tán của những người hàng xóm. Lời Bà Sáu nói đã trở thành hiện thực: nỗi nhục nhã của cô đã bị phơi bày.
Để có tiền trang trải cuộc sống và trả nợ, Lan phải bắt đầu làm những công việc mà trước đây cô từng coi thường: bán hàng rong ở chợ, phụ giúp việc nhà cho người khác, thậm chí là nhận đồ về nhà làm thuê. Đôi bàn tay vốn chỉ quen với việc cầm điện thoại, cầm chén trà nay chai sạn, thô ráp. Nhiều đêm, cô nằm khóc thầm, không phải vì tủi thân, mà vì sự ân hận muộn màng. Cô nhớ lại những lời mỉa mai, khinh rẻ cô từng dành cho Bà Sáu, người phụ nữ từng làm lụng vất vả để nuôi chồng con. Giờ đây, cô mới hiểu thấu nỗi khổ cực đó.
Sự kiêu hãnh của Lan dần dần bị mài mòn bởi cuộc sống khắc nghiệt. Cô học cách đối diện với sự thiếu thốn, học cách lao động chân chính, và quan trọng hơn, học cách lắng nghe, chấp nhận những lời góp ý, thay vì gạt bỏ bằng sự hống hách như trước. Mỗi đồng tiền kiếm được đều thấm đẫm mồ hôi và nước mắt, khiến cô trân trọng hơn giá trị của lao động và sự sẻ chia.
Dù Bà Sáu không trở về, nhưng thỉnh thoảng, bà vẫn gọi điện cho Hùng, hỏi thăm sức khỏe, dặn dò anh giữ gìn. Những cuộc gọi đó như nguồn động viên vô giá, nhắc nhở Hùng rằng anh vẫn còn một người mẹ yêu thương, dù cách xa. Anh biết, đó là cách Bà Sáu vẫn dõi theo anh, vẫn mong anh trưởng thành.
Thời gian trôi đi, từng ngày, từng tháng, rồi từng năm. Hùng và Lan vẫn miệt mài gánh vác cuộc sống. Dù không còn giàu sang phú quý, nhưng trong căn nhà nhỏ đơn sơ, một thứ tình cảm mới mẻ, chân thật hơn đã dần nảy nở giữa hai vợ chồng. Họ học cách chia sẻ gánh nặng, học cách động viên nhau vượt qua khó khăn. Lan không còn mỉa mai hay chì chiết Hùng, mà thay vào đó là những ánh mắt thông cảm, những cái nắm tay thật chặt khi chồng mệt mỏi. Cô đã thực sự thay đổi, không phải vì sợ hãi, mà vì đã trải nghiệm và thấu hiểu. Cuộc đời đã dạy cho cô bài học về sự khiêm nhường, về giá trị của lao động, và về cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo. Bà Sáu, từ xa, dõi theo các con, lòng bà vẫn đau đáu nhưng cũng cảm thấy thanh thản hơn. Bà biết, con trai bà, và cả con dâu bà nữa, đang dần trưởng thành theo một cách rất riêng, rất chân thật. Có lẽ, sự rời đi của bà, sự khắc nghiệt của cuộc đời, chính là phép thử cuối cùng mà số phận dành cho họ, để họ tìm lại được những giá trị đích thực đã đánh mất. Dù không sum vầy dưới một mái nhà, nhưng sợi dây tình cảm giữa mẹ con, giữa vợ chồng, giờ đây lại bền chặt hơn bao giờ hết, không phải bằng sự ràng buộc, mà bằng sự thấu hiểu và lòng biết ơn sâu sắc. Họ đã mất rất nhiều, nhưng cũng đã tìm lại được rất nhiều thứ quý giá hơn cả tiền bạc. Một cuộc sống mới, giản dị nhưng đầy ý nghĩa, đã mở ra trước mắt họ, với những bài học về tình người, lòng vị tha và sức mạnh của ý chí.

