𝐓𝐨̂𝐢 𝐯𝐚̀ 𝐛:𝐨̂̀ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐜𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐜𝐮̀𝐧𝐠 𝐦: 𝐚𝐧𝐠 𝐭𝐡: 𝐚𝐢, 𝐦𝐞̣ 𝐜𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐧𝐨́𝐢: “𝐀𝐢 𝐬𝐢𝐧𝐡 𝐜𝐨𝐧 𝐭𝐫𝐚𝐢 𝐬𝐞̃ đ𝐮̛𝐨̛̣𝐜 𝐨̛̉ 𝐥𝐚̣𝐢”, 𝐭𝐨̂𝐢 𝐥𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐮̛́𝐜 𝐥:𝐲 𝐡:𝐨̂𝐧, 𝟕 𝐭𝐡𝐚́𝐧𝐠 𝐬𝐚𝐮 đ:𝐮̛́𝐚 𝐭:𝐫𝐞̉ 𝐜𝐮̉𝐚 𝐛:𝐨̂̀ 𝐤𝐡𝐢𝐞̂́𝐧 𝐜𝐚̉ 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐜𝐡𝐨̂̀𝐧𝐠 𝐬:𝐨̂́𝐜 𝐧𝐠:𝐚̂́𝐭…
Ngày biết tin tôi ma-ng th-ai, tôi đã nghĩ đó sẽ là sợi dây c:ứu vãn cuộc h:ôn nh:ân vốn đang r-ạn n-ứt của mình. Nhưng thật tr:ớ tr:êu, chỉ vài tuần sau, tôi ph:át h:iện chồng có b:ồ. T:ệ h:ại hơn, cô ta cũng đang mang trong mình gi-ọt m-áu của anh ta.
Khi sự thật ph:ơi b:ày, cả gia đình chồng chẳng những không bênh vực tôi mà còn quay sang so đo. Trong một buổi họp gia đình, mẹ chồng l: ạnh l: ùng tuyên bố:
– Ai sinh được con trai thì sẽ được ở lại. Còn không… thì tự biết đường.
Tôi ch:ết l:ặng. Hóa ra, với họ, giá trị của một người con dâu chỉ gói gọn trong hai chữ “con trai”. Không còn tình nghĩa, không còn đạo lý. Tôi nhìn sang chồng, hy vọng anh ta sẽ ph:ản đ:ối, nhưng anh ta chỉ cúi mặt im lặng.
Đêm đó, tôi thức trắng. Tôi biết, cho dù đứa con trong bụng tôi là trai hay gái, thì tôi cũng không thể tiếp tục sống trong căn nhà đầy đị//nh ki//ến và n//hẫn tâ///m ấy. Tôi quyết định l/y hô/n. Ngày đặt bút ký, tôi khó/c, nhưng lòng lại nhẹ nhõm – bởi tôi không muốn con mình lớn lên trong sự ph//ân bi//ệt và í//ch k//ỷ.
Tôi rời đi với hai bàn tay trắng, bắt đầu lại từ đầu. Công việc bận rộn, bụng bầu nặng nề, nhưng tôi vẫn kiên cường. May mắn, có gia đình ngoại yêu thương, có bạn bè đỡ đần, tôi từng ngày vượt qua.
Trong khi đó, nghe tin b//ồ của chồng được đưa về nhà như một “nữ hoàng”. Cả gia đình chồng hết lòng chăm sóc, chỉ chờ ngày đứa bé chào đời. Họ tin chắc rằng đó sẽ là cháu trai, người nối dõi mà họ hằng mong mỏi.
Thời gian trôi đi, 7 tháng sau, tôi sinh con gái. B/é nhỏ xíu nhưng khỏe mạnh, đôi mắt sáng trong veo. Tôi ôm con, hạnh phúc dâng trào. Tôi không cần con phải là trai hay gái, chỉ cần con bình an là đủ.
Rồi một ngày, tôi nghe tin b//ồ của chồng cũng sinh. Cả nhà chồng nô nức kéo vào viện, hân hoan như sắp đón một vị cứu tinh. Tôi thầm nghĩ, chắc giờ họ h/ả h/ê lắm. Nhưng chỉ một buổi chiều sau, tin tức lan ra, khiến tôi s/ững ng/ười: đ/ứa b/é là…
Bạn đọc tiếp nội dung P2 câu chuyện dưới bình luận 👇
…đứa bé là con gái.
Người vợ đang ôm Con gái của người vợ trong căn phòng trọ nhỏ của mình, đôi mắt Người vợ dịu dàng nhìn gương mặt say ngủ của bé con. Chiếc điện thoại chợt rung lên, một tin nhắn từ Bạn bè của người vợ hiển thị trên màn hình. Người vợ mở tin nhắn, dòng chữ hiện ra như xé toạc không gian tĩnh lặng: “Tao vừa nghe tin sốc quá mày ơi! Bồ của chồng mày sinh rồi… là con gái đó!”
Ngón tay Người vợ đang lướt nhẹ trên mái tóc tơ của con gái chợt khựng lại. Tin tức như một luồng điện xẹt qua, khiến Người vợ sững sờ. Đứa bé của bồ… là con gái? Bàn tay Người vợ run rẩy, suýt đánh rơi điện thoại. Một cảm giác lạ lùng dâng lên, không hẳn là vui mừng, cũng chẳng phải hả hê, mà là một sự chua chát đến tột cùng. Khóe môi Người vợ bất giác cong lên một nụ cười mỉa mai. Giờ thì ai sẽ ở lại? Ai là người nối dõi tông đường mà Mẹ chồng hằng mong?
Cùng lúc đó, tại bệnh viện, không khí hân hoan tột độ của Gia đình chồng đột ngột chìm vào sự chết lặng. Mẹ chồng, Chồng, và những người thân khác đang đứng trước phòng chờ, nét mặt căng tràn mong đợi và tự mãn. Mẹ chồng cứ đi đi lại lại, miệng lẩm bẩm: “Chắc chắn là cháu đích tôn của tôi, y chang lời thầy bói phán.” Chồng đứng cạnh, im lặng nhưng ánh mắt cũng không giấu được sự háo hức.
Một y tá bước ra, tươi cười nhưng ngay lập tức bị vẻ mặt hầm hầm của Mẹ chồng làm cho có chút e dè.
“Chúc mừng gia đình,” y tá nói, “Bé gái đã chào đời an toàn. Mẹ tròn con vuông ạ.”
Từ “bé gái” vừa thốt ra, cả Gia đình chồng như bị sét đánh. Nụ cười trên môi Mẹ chồng đông cứng, khuôn mặt vốn hồng hào giờ tái mét. Chồng đứng đó, như một pho tượng, đôi mắt thất thần nhìn vào khoảng không. Không một ai nói nên lời, bầu không khí nặng trĩu. Sự hân hoan, niềm tự hào về “cháu đích tôn” tan biến trong chốc lát, chỉ còn lại sự thất vọng và một khoảng trống rỗng vô hình. Họ nhìn nhau, mặt cắt không còn giọt máu, không thể tin vào tai mình.
Mẹ chồng như bị rút cạn sinh lực, đôi chân run rẩy không còn đứng vững. Bà lảo đảo, tay ôm ngực, dường như muốn gục xuống sàn bệnh viện lạnh lẽo. Chồng và một người con khác của Gia đình chồng lập tức lao tới, kịp thời đỡ lấy thân hình đang xiêu vẹo của bà. Khuôn mặt Mẹ chồng giờ đây trắng bệch, đôi mắt vốn sắc sảo giờ chất chứa đầy sự bàng hoàng, thất vọng tột độ và một nỗi nhục nhã khó tả. Không khí hân hoan ban nãy đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng thở dốc nặng nề của Mẹ chồng.
“Bé… bé gái?” Mẹ chồng thốt lên từng tiếng ngắt quãng, giọng bà run rẩy đến thảm hại, như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Bao nhiêu kỳ vọng, bao nhiêu lời khoe khoang về “cháu đích tôn” giờ đây tan thành mây khói.
Chồng vẫn đứng đó, thân hình cứng đờ như pho tượng. Đôi mắt anh ta vô hồn nhìn vào cánh cửa phòng sinh vừa đóng lại, trong đầu trống rỗng. Anh ta không nói một lời nào, chỉ im lặng, sự bàng hoàng hằn rõ trên từng nét mặt. Anh ta không dám nhìn vào Mẹ chồng, cũng không dám đối diện với ánh mắt thất vọng của những người thân khác đang đổ dồn vào mình.
“Không thể nào… Thầy bói đã phán là cháu trai mà…” Mẹ chồng lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt như tự hỏi mình, tay bà vẫn bám chặt lấy cánh tay Chồng. Nước mắt chực trào ra nhưng bà cố kìm nén, thay vào đó là ánh mắt rực lửa của sự tức giận. “Con gái… lại là con gái sao?” Bà nghiến răng, câu nói cuối cùng như một tiếng gầm gừ giận dữ, hướng về phía cánh cửa phòng sinh như thể muốn trừng phạt Đứa bé của bồ vừa chào đời. Cả Gia đình chồng đứng xung quanh, không ai dám nói nửa lời, chỉ chìm trong sự thất vọng tột cùng. Không khí nặng trĩu.
CẢNH 1: PHÒNG HẬU SẢN BỆNH VIỆN – NGÀY
BỐI CẢNH:
Bồ của chồng nằm trên giường bệnh, gương mặt phờ phạc nhưng ánh mắt vẫn cố gắng ngước nhìn. Trên tay cô ta, Đứa bé của bồ bé bỏng đang ngủ say, quấn trong lớp chăn mỏng. Nước mắt của Bồ của chồng cứ thế lăn dài, ướt đẫm gò má.
Chồng đứng cách xa giường bệnh, khoanh tay. Anh ta không nhìn vợ bé, đôi mắt dán vào khung cửa sổ, ánh mắt vô định. Mẹ chồng đứng sát giường hơn một chút, nhưng không hề tiến lại gần hay chạm vào đứa bé. Bà nhìn Đứa bé của bồ như nhìn một vật thể xa lạ, ánh mắt sắc lạnh và tràn đầy sự thất vọng. Các thành viên khác của Gia đình chồng cũng đứng rải rác trong phòng, không ai nói một lời, chỉ có sự im lặng nặng nề bao trùm.
HÀNH ĐỘNG:
Bồ của chồng ôm chặt lấy Đứa bé của bồ, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé. Cô ta đưa tay run rẩy chạm vào má con, nước mắt càng tuôn rơi. Cô ta nhìn về phía Mẹ chồng và Chồng, cầu mong một ánh mắt an ủi, một lời nói dịu dàng, nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ lạnh nhạt, thậm chí là tức giận không che giấu.
Mẹ chồng đột nhiên hắng giọng, phá vỡ sự im lặng.
MẸ CHỒNG
(Giọng lạnh như băng, không một chút cảm xúc)
Đẻ rồi thì lo mà nuôi. Nhà này không có cháu gái đích tôn.
Bồ của chồng run lên bần bật. Cả người cô ta như bị rút cạn sức lực. Cô ta ngước nhìn Mẹ chồng, ánh mắt đầy van lơn.
BỒ CỦA CHỒNG
(Giọng yếu ớt, nghẹn ngào)
Mẹ… con…
MẸ CHỒNG
(Ngắt lời, gằn giọng)
Im đi! Khỏi cần nói nhiều. Tưởng đẻ được thằng cu thì có giá, ai dè… Cũng chỉ là thứ không ra gì!
Chồng vẫn đứng im lặng, không phản ứng, không bênh vực Bồ của chồng hay đứa con của mình. Sự hèn nhát của anh ta càng khiến Bồ của chồng cảm thấy tủi nhục và hối hận tột cùng. Cô ta nhớ lại những lời đường mật của anh ta, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng khi có con trai. Giờ đây, tất cả sụp đổ.
Bồ của chồng ôm chặt Đứa bé của bồ hơn nữa, như sợ ai đó sẽ cướp mất. Cô ta nhìn con, cảm thấy nỗi sợ hãi cho tương lai của hai mẹ con dâng lên ngùn ngụt. Một cảm giác đơn độc, lạc lõng bao trùm lấy cô ta. Căn phòng hậu sản lạnh lẽo và vô cảm đến đáng sợ.
CẢNH 1: NHÀ CHỒNG – ĐÊM
BỐI CẢNH:
Mẹ chồng ngồi thất thần trên sofa phòng khách, ánh đèn lờ mờ. Khuôn mặt bà hằn rõ sự mệt mỏi và thất vọng, khác hẳn vẻ kiêu ngạo thường thấy. Cú sốc từ bệnh viện vẫn còn ám ảnh bà. Trên bàn, chiếc điện thoại di động rung nhẹ, rồi bà cầm lên, nhìn vào danh bạ.
HÀNH ĐỘNG:
Mẹ chồng thở dài thườn thượt, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Bà nhớ lại ánh mắt thù hận của Bồ của chồng, nhớ lại tiếng khóc yếu ớt của Đứa bé của bồ không mong muốn, và sự im lặng vô cảm của Chồng. Tất cả những gì bà hy vọng, một đứa cháu đích tôn để “nối dõi tông đường,” đã tan thành mây khói. Nỗi cay đắng dâng trào.
Đột nhiên, bà cầm điện thoại lên. Bàn tay run rẩy tìm kiếm trong danh bạ, dừng lại ở một cái tên mà bà đã từng xóa đi trong cơn giận dữ, nhưng giờ đây lại hiện hữu rõ ràng: “Người vợ.” Bà hít một hơi thật sâu, ngập ngừng một lúc rồi nhấn nút gọi.
CẢNH 2: CĂN NHÀ TRỌ/CĂN NHÀ MỚI CỦA NGƯỜI VỢ – ĐÊM
BỐI CẢNH:
Người vợ đang ngồi trên sàn nhà, mỉm cười nhìn Con gái của người vợ chơi đùa với những món đồ chơi đơn giản. Ánh mắt cô tràn đầy sự bình yên và hạnh phúc. Tiếng chuông điện thoại bất ngờ reo lên, cắt ngang khoảnh khắc yên tĩnh. Người vợ nhìn vào màn hình. Đó là một số điện thoại lạ, nhưng bằng cách nào đó, cô có một linh cảm chẳng lành. Cô lưỡng lự, rồi vẫn bắt máy.
HÀNH ĐỘNG:
Người vợ đặt điện thoại lên tai, cảnh giác.
NGƯỜI VỢ
(Giọng dè dặt)
A lô?
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi một giọng nói cất lên. Đó là Mẹ chồng, nhưng giọng bà khác hẳn mọi khi. Không còn sự hống hách, kiêu ngạo, mà thay vào đó là chút ngập ngừng, thậm chí là mềm mỏng.
MẸ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng yếu ớt, pha chút dò hỏi)
Là… là Người vợ đó phải không? Mẹ đây…
Người vợ sững sờ. Cô không thể tin vào tai mình. Mẹ chồng gọi cho cô? Với giọng điệu này? Cô nhíu mày, giữ vững sự cảnh giác. Chắc chắn có chuyện gì đó không ổn.
NGƯỜI VỢ
(Giọng lạnh nhạt, không chút cảm xúc)
Vâng, con nghe. Có chuyện gì vậy thưa bà?
MẸ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Nghe thấy thái độ lạnh lùng của Người vợ, Mẹ chồng hơi chùn lại, nhưng vẫn tiếp tục)
Con… Con khỏe không? Dạo này… sống sao rồi?
Người vợ cảm thấy kinh tởm với sự giả tạo này. Bao nhiêu uất ức, tủi nhục cô đã phải chịu đựng, giờ bà ta lại gọi điện hỏi han như chưa từng có chuyện gì xảy ra?
NGƯỜI VỢ
(Giọng dứt khoát)
Con sống rất tốt. Bà có việc gì cần nói thẳng đi. Đừng vòng vo.
MẸ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Im lặng một lúc, rồi thở dài, giọng nói càng mềm mỏng hơn, pha chút van lơn)
Mẹ… mẹ biết con còn giận mẹ. Nhưng mà… mẹ muốn hỏi thăm con bé. Con gái con… nó sao rồi?
Người vợ giật mình. Bà ta hỏi về Con gái của người vợ? Điều này càng khiến cô thêm cảnh giác. Cô nhớ lại những lời cay nghiệt của Mẹ chồng ngày xưa, khinh miệt đứa cháu gái chưa chào đời.
NGƯỜI VỢ
(Giọng sắt lạnh)
Nó không sao cả. Nó sống rất vui vẻ, hạnh phúc. Không liên quan gì đến bà.
MẸ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng nói gần như nghẹn lại, xen lẫn sự tuyệt vọng)
Người vợ à… Mẹ… mẹ xin lỗi… Mẹ… mẹ chỉ muốn biết… Mẹ có thể… có thể gặp con bé một lần không?
Người vợ bật cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai. Giả tạo. Quá giả tạo!
NGƯỜI VỢ
(Cười khẩy)
Gặp? Bà muốn gặp nó để làm gì? Để xác nhận nó là gái, rồi lại quay lưng đi như đã từng làm với mẹ nó sao? Bà mơ đi!
MẸ CHỒNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng bà gần như van xin, lộ rõ sự tuyệt vọng và cú sốc đang ám ảnh)
Không phải vậy… Mẹ… mẹ biết mình sai rồi… Người vợ… Mẹ… mẹ chỉ muốn…
Người vợ không muốn nghe thêm nữa. Lời xin lỗi muộn màng này không thể bù đắp cho những tổn thương cô đã phải gánh chịu. Hơn nữa, cô cảm thấy sự thay đổi đột ngột này ẩn chứa một điều gì đó đáng ngờ.
NGƯỜI VỢ
(Ngắt lời Mẹ chồng, giọng cương quyết)
Bà đã từng nói, nhà bà không có cháu gái đích tôn. Giờ con tôi cũng không có bà nội! Bà đừng gọi lại cho tôi nữa!
Người vợ không chờ Mẹ chồng nói thêm lời nào, lập tức cúp máy. Cô thở phào, lòng vẫn còn đầy cảnh giác và sự ngờ vực. Mẹ chồng thay đổi nhanh đến vậy, chắc chắn đằng sau đó là một toan tính khác. Cô nhìn Con gái của người vợ đang cười khúc khích, siết chặt con vào lòng. Không ai được phép làm tổn thương con bé một lần nữa.
Người vợ đặt điện thoại xuống, tiếng “tút tút” kéo dài trong không khí. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại vừa tắt, lòng vẫn còn sự giằng xé giữa một chút hả hê và sự khinh bỉ. Lời nói van xin yếu ớt của Mẹ chồng không hề làm cô mủi lòng, ngược lại, nó càng củng cố thêm quyết tâm của Người vợ.
Một nụ cười khẩy thoáng qua trên môi Người vợ. Bà ta đã phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng và cầu xin, hệt như những gì Người vợ đã từng trải qua. Cảm giác chiến thắng nhỏ nhoi, ngọt ngào len lỏi trong cô, nhưng nó nhanh chóng bị gạt bỏ. Người vợ biết, lòng tham và sự toan tính của người phụ nữ đó sẽ không bao giờ dừng lại. Cuộc gọi này chắc chắn không phải là một sự hối lỗi thật lòng, mà chỉ là một động thái tuyệt vọng khi mọi thứ đổ vỡ.
Người vợ thở dài, quay sang nhìn Con gái của người vợ đang ngủ say trên chiếc đệm cạnh bên. Gương mặt bé thơ, bình yên ấy là tất cả những gì cô cần. Cuộc sống hiện tại của Người vợ tuy vất vả nhưng tràn ngập tiếng cười và sự an yên, điều mà Gia đình chồng đã tước đi của cô. Cô đã không còn là người con dâu yếu đuối, cam chịu ngày nào. Người vợ của hiện tại là một người mẹ mạnh mẽ, độc lập, không còn vương vấn bất kỳ điều gì liên quan đến quá khứ đau khổ đó.
Cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái. “Mẹ và con sẽ sống thật hạnh phúc,” Người vợ thầm thì. “Không ai có thể làm phiền cuộc sống của chúng ta nữa.” Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc khi những sợi dây cuối cùng nối cô với Gia đình chồng đã bị cắt đứt. Cuộc gọi của Mẹ chồng chỉ càng làm Người vợ thêm quyết tâm giữ vững ranh giới này, bảo vệ hạnh phúc nhỏ bé mà cô đã khó khăn lắm mới gây dựng được.
Trong căn phòng khách trống trải của Nhà chồng, Mẹ chồng gào lên, giọng the thé xuyên thấu không khí tĩnh lặng. Bà trừng mắt nhìn Chồng, người đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, khuôn mặt tái mét.
“Mày làm cái trò gì thế hả? Mày là cái thứ đàn ông vô dụng! Tất cả là tại mày mà ra nông nỗi này!” Mẹ chồng vung tay, chiếc chén sứ trên bàn rung lên bần bật. Bà vẫn còn đang trong cơn sốc và tuyệt vọng cùng cực sau cuộc điện thoại với Người vợ, và cái tin đứa bé của bồ cũng là con gái. “Giờ thì sao? Giờ thì nhà này tuyệt tự hết rồi! Mày định để dòng họ này không có cháu đích tôn à?”
Chồng cúi gằm mặt, hai tay siết chặt đầu gối. Anh ta không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của mẹ, chỉ biết lí nhí: “Con… con không biết…”
“Không biết cái gì mà không biết!” Mẹ chồng đập bàn cái rầm, tiếng động vang dội khiến Chồng giật bắn mình. “Mày phải làm sao để con bé kia quay về! Phải liên lạc với nó, phải thuyết phục nó! Chỉ có nó mới sinh được cháu đích tôn cho nhà này thôi!”
Chồng ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoang mang tột độ. “Nhưng… nhưng mà mẹ ơi… Người vợ… cô ấy không nghe điện thoại của con. Cô ấy nói sẽ không bao giờ quay lại nữa.” Giọng anh ta yếu ớt, đầy sự bất lực.
“Không nghe thì mày phải tìm cách khác! Đến tận nơi! Van xin nó! Dù có quỳ gối cũng phải lôi nó về đây! Mày có nghe rõ không?” Mẹ chồng nghiến răng, từng lời nói như dao găm. Sự hèn nhát và vô dụng của con trai càng làm bà thêm bốc hỏa. “Cái đồ đàn ông nhu nhược! Hèn nhát! Mày có biết mày đã hủy hoại tất cả những gì tao mong muốn không hả? Một thằng con trai mà không làm được tích sự gì!”
Chồng lúng túng đứng dậy, chân tay thừa thãi, không biết đặt vào đâu. Anh ta nhìn mẹ, rồi lại nhìn xuống sàn nhà, ánh mắt vô hồn. Anh ta thực sự không biết phải làm gì, không biết bắt đầu từ đâu. Sự im lặng và vẻ mặt bất lực của anh ta như đổ thêm dầu vào lửa.
“Nhìn cái bộ mặt đó của mày xem! Trông thật ghét!” Mẹ chồng gằn giọng, khuôn mặt bà co rúm lại vì tức giận và thất vọng. “Cái thứ đàn ông mà đến một đứa con trai cũng không kiếm được, đến vợ cũng không giữ nổi! Vô dụng!” Bà nhìn con trai bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, như thể nhìn một kẻ xa lạ. “Đi đi! Tìm cách mà mang nó về đây! Tao không muốn nghe bất kỳ lời bào chữa nào nữa! Nếu không có cháu đích tôn, thì mày đừng mong tao tha thứ!”
Chồng đứng trước cửa căn nhà trọ nhỏ của Người vợ, bàn tay run rẩy gõ nhẹ. Hàng trăm lần anh ta đã nhấc máy nhưng Người vợ không nghe, cuối cùng, sự thúc ép của mẹ đã đẩy anh ta đến đây. Sau vài giây chần chừ, cánh cửa hé mở. Người vợ xuất hiện, mái tóc búi gọn gàng, ánh mắt lạnh như băng. Khi thấy anh, một tia kinh ngạc thoáng qua, nhưng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự thờ ơ đến ghê người.
“Anh đến đây làm gì?” Người vợ hỏi, giọng đều đều, không một chút cảm xúc.
Chồng nhìn Người vợ, cố gắng nặn ra vẻ mặt đáng thương nhất có thể. “Em… em cho anh vào nói chuyện một lát được không? Anh có chuyện rất quan trọng muốn nói.”
Người vợ im lặng một lát, rồi lùi lại, mở rộng cửa đủ để anh ta bước vào. Căn phòng trọ nhỏ đơn sơ nhưng sạch sẽ và ấm cúng. Trái ngược hoàn toàn với căn nhà lớn của anh ta, nơi giờ đây chỉ còn là sự lạnh lẽo.
Chồng bước vào, mắt lướt qua mọi thứ, tìm kiếm dấu vết của đứa con gái. “Em sống ở đây sao?” Anh ta hỏi, giọng đầy vẻ ái ngại giả tạo. “Sao không nói với anh? Anh… anh có thể giúp em tìm một chỗ ở tốt hơn.”
Người vợ khoanh tay, đứng đối diện Chồng, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt anh ta. “Anh giúp tôi? Anh nghĩ tôi cần sự giúp đỡ của anh sao?” Giọng cô sắc lạnh, chất chứa sự khinh bỉ.
Chồng cúi đầu, hai tay đan vào nhau. “Anh biết… anh biết trước đây anh đã sai. Anh đã quá ngu ngốc, quá hèn nhát. Anh đã để em và con gái phải chịu khổ.” Anh ta ngước lên, ánh mắt ngấn nước, cố gắng diễn tả sự hối hận tột cùng. “Anh xin em… hãy tha thứ cho anh. Hãy quay về với anh, với gia đình chúng ta. Anh hứa sẽ bù đắp tất cả. Anh sẽ chăm sóc em và con thật tốt. Chúng ta hãy quay lại như xưa.”
Người vợ lắng nghe từng lời, khuôn mặt không chút biểu cảm. Trong lòng cô, một cơn ghê tởm trào dâng. Anh ta đang diễn kịch. Anh ta đang lặp lại những lời mà cô đã nghe hàng trăm lần, những lời sáo rỗng chỉ vì mục đích ích kỷ của gia đình anh ta. Ánh mắt cô không còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự kiên định và một nỗi chán ghét sâu sắc.
“Quay lại như xưa?” Người vợ bật cười khẩy, tiếng cười nhẹ nhưng đầy sự mỉa mai. “Anh nghĩ tôi có thể quay lại được sao, Chồng? Anh nghĩ tôi có thể quên đi những gì anh và gia đình anh đã làm với tôi và con gái?” Cô bước đến gần hơn, mỗi bước chân như một lời khẳng định cho sự cứng rắn của mình. “Anh đã ép tôi ly hôn, đã hắt hủi mẹ con tôi vì một đứa cháu trai ảo tưởng. Giờ đây, khi mọi chuyện không như ý các người, anh lại tìm đến đây, diễn trò hối hận?”
Chồng vội vàng đưa tay ra, cố gắng chạm vào Người vợ, nhưng cô nhanh chóng lùi lại. “Không phải vậy, em… Anh thật sự hối hận. Mẹ anh cũng đã nhận ra sai lầm của bà ấy rồi. Bà ấy rất nhớ con. Bà ấy muốn con về nhà.” Anh ta nói dối một cách trắng trợn, chỉ vì muốn hoàn thành nhiệm vụ mẹ giao.
“Mẹ anh nhớ con gái tôi? Hay mẹ anh chỉ nhớ đến một ‘cháu đích tôn’ mà bà ấy chưa bao giờ có?” Người vợ nhíu mày, giọng nói trầm xuống. “Anh nghĩ tôi ngu ngốc đến mức không nhận ra sự giả tạo này sao? Anh nghĩ tôi sẽ quên đi những đêm tôi nằm một mình, khóc thầm vì tủi nhục, vì những lời miệt thị của gia đình anh? Anh nghĩ tôi sẽ quên đi cảm giác khi anh đứng nhìn tôi bị mẹ anh đuổi khỏi nhà, mà không nói một lời nào?”
Chồng cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Người vợ. Sự thật trần trụi được cô vạch trần khiến anh ta không thể ngụy biện. Anh ta chỉ có thể lặp lại một cách yếu ớt: “Anh… anh xin lỗi. Anh thật sự đã sai rồi.”
“Anh không sai với tôi, Chồng.” Người vợ nói, giọng đầy sự khinh bỉ. “Anh sai với chính lương tâm của mình. Anh sai vì sự hèn nhát của anh. Và điều đó, anh sẽ không bao giờ có thể bù đắp được.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, ánh mắt kiên định, lạnh lùng. “Mẹ con tôi đang sống rất tốt. Chúng tôi không cần anh. Cũng không cần bất cứ thứ gì từ gia đình anh nữa. Hãy về đi, Chồng. Đừng làm phiền cuộc sống của mẹ con tôi nữa.”
Người vợ nhìn thẳng vào mắt Chồng, ánh mắt không chút dao động.
“Anh vẫn chưa hiểu sao, Chồng?” Người vợ khẽ hỏi, giọng nói dù nhỏ nhưng lại như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Chồng. “Tôi nói lại một lần nữa. Tôi không còn muốn quay lại cuộc hôn nhân đau khổ đó nữa. Anh nghe rõ chứ?”
Người vợ không đợi câu trả lời, tiếp tục, giọng điệu mỗi lúc một lạnh lẽo hơn. “Anh đã có cơ hội chọn lựa, Chồng. Anh đã có cơ hội lên tiếng, bảo vệ tôi và con khi gia đình anh hắt hủi mẹ con tôi. Nhưng anh đã làm gì? Anh đã chọn im lặng.” Người vợ bật cười nhạt, sự khinh bỉ hiện rõ trong từng thớ thịt. “Anh đã chọn im lặng khi tôi cần anh nhất. Anh đã chọn đứng nhìn tôi bị đẩy ra khỏi ngôi nhà mà anh từng nói là tổ ấm. Vậy thì bây giờ, anh nghĩ tôi còn muốn quay lại cái nơi địa ngục đó sao?”
Người vợ bước thêm một bước, đẩy Chồng lùi lại. “Con gái tôi,” Người vợ nhấn mạnh từng chữ, “không cần một người cha hèn nhát như anh. Một người cha chỉ biết cúi đầu, nghe theo lời mẹ mình, và bỏ mặc con cái của chính mình.”
Chồng như bị đóng băng tại chỗ. Khuôn mặt Chồng lập tức tái mét, trắng bệch không còn chút máu. Đôi mắt Chồng mở to, dường như không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Chồng sững sờ, những lời nói của Người vợ như hàng ngàn mũi kim châm vào trái tim đang dần hối hận của Chồng.
Bồ của chồng cố gắng dỗ dành Đứa bé của bồ đang khóc ré trong vòng tay. Đứa bé chỉ mới vài tháng tuổi, yếu ớt và thường xuyên quấy khóc, khiến Bồ của chồng kiệt sức. Cô nhìn xung quanh căn bếp lạnh lẽo của Nhà chồng, nơi mà chỉ vài tháng trước cô đã từng ảo tưởng về một cuộc sống vinh hoa. Giờ đây, mọi thứ chỉ còn là sự ghẻ lạnh.
Mẹ chồng bước vào bếp, liếc nhìn Bồ của chồng và đứa bé với ánh mắt đầy vẻ chán ghét. Bà không thèm nói một lời, chỉ mở tủ lạnh lấy đồ ăn rồi quay lưng đi, thậm chí không một cái nhìn thứ hai dành cho cháu nội. Mẹ chồng khinh thường ra mặt.
“Lại khóc nữa à?” Một giọng nói chua ngoa vang lên từ cửa. Chị chồng đứng đó, khoanh tay, đôi mắt dò xét đánh giá. “Mới nhỏ xíu mà đã ồn ào. Đúng là con gái có khác.”
Bồ của chồng siết chặt lấy Đứa bé của bồ. Trái tim cô quặn thắt vì tủi nhục.
“Chị… chị đừng nói vậy,” Bồ của chồng thì thào, giọng nghẹn lại.
Chị chồng nhếch mép, tiến lại gần hơn. “Tôi nói gì sai? Từ ngày cô về đây, nhà này có được yên ổn đâu. Ai mà ngờ, rốt cuộc cũng đẻ ra con vịt giời.” Chị chồng khẽ khịt mũi. “Mẹ tôi thì cứ mong cháu đích tôn, ai dè… thôi thì cũng là ‘con’ của thằng Chồng, không nhận không được.”
Mỗi lời của Chị chồng như một nhát dao đâm vào Bồ của chồng. Cô cảm thấy nóng ran cả mặt, hai bàn tay run rẩy ôm chặt con. Chồng, như thường lệ, không bao giờ có mặt để bênh vực cô. Anh ta biến mất từ sáng sớm và chỉ về khi mọi người đã đi ngủ, tránh né tất cả những cuộc đối đầu.
Chiều hôm đó, Bồ của chồng ngồi trong căn phòng nhỏ, ẩm thấp mà gia đình chồng đã dành cho cô. Đứa bé của bồ đã ngủ say sau một trận quấy khóc dài. Nhìn khuôn mặt thơ ngây của con, nước mắt Bồ của chồng bắt đầu trào ra. Cô cắn chặt môi để không bật thành tiếng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn cứ lăn dài, thấm ướt tóc con. Từng lời mỉa mai, từng ánh mắt khinh miệt của gia đình chồng cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô đã đánh đổi quá nhiều, và giờ đây, cái giá phải trả lại chua chát đến tận cùng. Cô ôm chặt lấy con, những tiếng nức nở không thành lời rung lên khe khẽ trong lồng ngực. Cô thầm nghĩ về Người vợ, về cuộc sống mà Người vợ đang có, và một nỗi hối hận muộn màng bắt đầu gặm nhấm.
Người vợ ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt tập trung cao độ vào những con số và biểu đồ phức tạp. Cô vừa hoàn thành một dự án lớn, đưa công ty cô lên một tầm cao mới. Hơn một năm qua, kể từ ngày rời khỏi Nhà chồng, Người vợ đã không ngừng nỗ lực. Mỗi đêm, sau khi Con gái của người vợ đã say giấc, cô lại vùi mình vào công việc, học hỏi những kỹ năng mới, tìm kiếm cơ hội. Gia đình ngoại của người vợ luôn là chỗ dựa vững chắc, giúp cô chăm sóc con và động viên tinh thần.
Tiếng chuông cửa reo. Người vợ đứng dậy, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi khi cô mở cửa. Bạn bè của người vợ và vài thành viên Gia đình ngoại của người vợ đang đứng đó, tay cầm hoa và bánh.
“Chúc mừng nhé, Người vợ!” Lan, một trong Bạn bè của người vợ, ôm chầm lấy cô. “Nghe tin cậu được thăng chức quản lý dự án, lại còn ký được hợp đồng béo bở nữa chứ. Giỏi quá đi!”
Một người bạn khác, Hương, cũng gật đầu lia lịa. “Đúng là trời không phụ lòng người có tâm. Nhìn cậu bây giờ xem, cuộc sống ổn định, Con gái của người vợ ngoan ngoãn. Ai mà nghĩ có ngày cậu lại vực dậy mạnh mẽ đến thế chứ?”
Mẹ của Người vợ, thuộc Gia đình ngoại của người vợ, xoa đầu cô trìu mến. “Mẹ biết con gái mẹ mạnh mẽ mà. Cố gắng lên con nhé, phía trước còn nhiều điều tốt đẹp đang chờ.”
Người vợ nhìn những gương mặt thân yêu, trái tim cô tràn ngập sự ấm áp và lòng biết ơn. Cô nhìn xuống Con gái của người vợ đang chơi đùa cạnh chân, bé cười toe toét. “Cảm ơn mọi người nhiều lắm,” Người vợ nói, giọng cô hơi run. “Nếu không có mọi người, chắc tôi không biết phải làm sao. Tôi sẽ cố gắng thật nhiều, vì tôi và vì Con gái của người vợ. Tôi tin rằng tương lai sẽ thật tươi sáng.” Nụ cười của Người vợ rạng rỡ, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng, tự hào và kiên cường. Cô siết nhẹ tay con gái, cảm nhận sự sống động bé nhỏ ấy. Đây mới là cuộc sống mà cô hằng mơ ước, một cuộc sống tự chủ, hạnh phúc bên con gái.
Tiếng chuông cửa lại reo, đột ngột cắt ngang không khí ấm cúng. Người vợ nhíu mày, tự hỏi ai lại đến vào giờ này. Bạn bè của người vợ và Gia đình ngoại của người vợ cũng nhìn nhau khó hiểu. Người vợ bước ra mở cửa, và khuôn mặt cô lập tức biến sắc. Đứng đó là Mẹ chồng, với một giỏ quà to trên tay, nụ cười gượng gạo nở trên môi. Ánh mắt Mẹ chồng đảo qua căn phòng, lướt qua những người đang có mặt, dừng lại ở Con gái của người vợ đang ngây thơ chơi đùa.
“Người vợ à… Con có khỏe không?” Mẹ chồng mở lời, giọng điệu ngọt xớt một cách giả tạo, khác hẳn vẻ lạnh lùng ngày nào. “Mẹ… mẹ đến thăm con và cháu. Đã lâu lắm rồi mẹ không gặp hai mẹ con.”
Người vợ vẫn đứng chắn ngang cửa, không hề mời Mẹ chồng vào. “Bà đến đây làm gì?” Người vợ hỏi, giọng lạnh tanh, không chút thân thiện. Sự vui vẻ ban nãy tan biến, thay vào đó là sự đề phòng và một vết sẹo cũ chợt nhói lên.
Mẹ chồng nhìn thái độ của Người vợ, nụ cười có chút cứng lại, nhưng bà vẫn cố giữ vẻ hiền từ. “Sao con lại nói thế? Dù gì mẹ cũng từng là mẹ chồng của con, còn thằng bé kia là cháu nội của mẹ mà. Mẹ thấy dạo này con sống tốt quá, lại còn thăng chức nữa… Mẹ nghe mà mừng cho con.” Bà đặt giỏ quà xuống, cố gắng bước vào trong nhưng Người vợ vẫn không nhúc nhích.
“Chuyện của tôi không liên quan đến bà.” Người vợ đáp, ánh mắt sắc như dao. “Bà và Gia đình chồng đã đuổi tôi ra khỏi nhà, giờ lại đến đây làm gì?”
Mẹ chồng thở dài thườn thượt, tỏ vẻ hối lỗi. “Người vợ, con nói thế là oan cho mẹ rồi. Ngày xưa mẹ cũng vì muốn tốt cho con, muốn con có một cuộc sống mới… Ai ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy. Thằng Chồng con nó tệ bạc, cái Bồ của chồng kia cũng không ra gì. Giờ nhà cửa lục đục, đứa bé của bồ nó yếu ớt, lại… lại không được như ý mẹ.” Mẹ chồng lén liếc nhìn Con gái của người vợ, đôi mắt lóe lên vẻ tính toán. “Mẹ suy nghĩ lại rồi. Mẹ thấy con là người tốt nhất, chu đáo nhất. Mẹ muốn con về lại Nhà chồng, chăm sóc thằng Chồng, chăm sóc con cái… Mẹ biết con là người mẹ hiền lành, yêu thương con cái nhất.”
Người vợ bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lùng vang vọng. “Bà nói tôi hiền lành, yêu thương con cái? Ngày xưa khi tôi mang bầu Con gái của người vợ, bà đã nói gì? Bà nói tôi không đẻ được con trai, là thứ bỏ đi. Bà ép tôi ly hôn, bà hân hoan đón ‘cháu đích tôn’ của cái Bồ của chồng cơ mà!” Người vợ siết chặt tay. “Giờ đứa bé của bồ không được như bà mong muốn, nhà cửa thì nát bươm, bà mới nhớ đến tôi? Bà nghĩ tôi ngốc nghếch đến mức tin vào những lời đường mật này của bà sao?”
Mẹ chồng vội vàng xua tay, vẻ mặt đầy sự lo lắng, giả tạo. “Không phải vậy, Người vợ. Mẹ hối hận rồi, mẹ nhận ra lỗi lầm của mình. Mẹ biết mình đã sai. Con về đi, Nhà chồng vẫn là nhà của con mà. Mẹ hứa sẽ đối xử tốt với con, với Con gái của người vợ. Con gái của người vợ chính là cháu nội đích thực của mẹ.” Giọng Mẹ chồng ngày càng tha thiết, nhưng ánh mắt bà lại lấp lánh sự vội vàng, ích kỷ, chỉ mong Người vợ có thể quay về giải quyết mớ hỗn độn mà bà và con trai đã gây ra.
Người vợ nhìn thẳng vào mắt Mẹ chồng, khuôn mặt không một chút cảm xúc. Cô đã quá quen với những trò diễn kịch này. Cô biết, bà ta không bao giờ thật lòng. Tất cả chỉ vì lợi ích cá nhân, chỉ vì cái danh hão mà bà ta theo đuổi đã tan thành mây khói. “Tôi nghĩ bà nhầm rồi.” Người vợ nói, giọng nói cứng rắn, rành mạch. “Tôi và Con gái của người vợ đang sống rất tốt, không cần bất kỳ sự bố thí nào từ bà. Còn về nhà của bà, đó đã không còn là nhà của tôi từ rất lâu rồi.”
Người vợ nhìn thẳng vào mắt Mẹ chồng, khuôn mặt không một chút cảm xúc. Cô đã quá quen với những trò diễn kịch này. Cô biết, bà ta không bao giờ thật lòng. Tất cả chỉ vì lợi ích cá nhân, chỉ vì cái danh hão mà bà ta theo đuổi đã tan thành mây khói. “Tôi nghĩ bà nhầm rồi.” Người vợ nói, giọng nói cứng rắn, rành mạch. “Tôi và Con gái của người vợ đang sống rất tốt, không cần bất kỳ sự bố thí nào từ bà. Còn về nhà của bà, đó đã không còn là nhà của tôi từ rất lâu rồi.”
Mẹ chồng vẫn không từ bỏ, khuôn mặt nhăn nhó đầy vẻ cầu khẩn giả tạo. “Không, Người vợ! Con đừng nói vậy. Mẹ… mẹ biết mình đã sai rồi. Mẹ đã suy nghĩ rất nhiều. Giờ gia đình mẹ thật sự… không còn như xưa nữa rồi. Con về đi, giúp mẹ một tay. Con gái của người vợ sẽ có một gia đình đầy đủ, sẽ được mẹ yêu thương như cháu nội đích tôn.” Bà ta cố gắng với tay nắm lấy tay Người vợ, nhưng cô nhanh chóng lùi lại.
Người vợ bật cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng khắp căn phòng. “Bà nói hối hận? Hối hận của bà chỉ là khi những gì bà mong muốn không thành hiện thực mà thôi. Hối hận của bà không đáng một xu.” Ánh mắt Người vợ sắc lạnh, xuyên thấu vẻ ngoài đạo đức giả của Mẹ chồng. “Nếu bà thật sự muốn tôi suy nghĩ lại về việc quay về… thì đây là điều kiện của tôi.” Giọng Người vợ đầy sức nặng, từng chữ như đóng đinh vào tai Mẹ chồng.
Mẹ chồng vội vàng gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự sốt ruột pha lẫn hy vọng. “Điều kiện gì? Mẹ sẽ làm, mẹ sẽ làm tất cả! Chỉ cần con quay về…”
Người vợ giơ một ngón tay lên, cắt ngang lời Mẹ chồng. “Thứ nhất, bà phải tự mình, bằng tất cả sự chân thành, xin lỗi Con gái của người vợ vì những gì bà đã nói, đã làm khi con bé chưa chào đời. Vì đã ruồng bỏ cháu nội ruột thịt của bà.”
Mẹ chồng thoáng nhíu mày, có vẻ khó chịu trước yêu cầu này, nhưng vẫn chưa dám phản bác. Bà ta nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ hối lỗi.
“Và thứ hai,” Người vợ tiếp tục, nâng tông giọng lên một chút, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết, “bà phải đích thân đến gặp Bồ của chồng và… đứa bé của cô ta. Bà phải xin lỗi họ, không phải vì bà hối hận đã chọn họ thay vì tôi, mà là xin lỗi vì đã dùng đứa bé làm công cụ cho sự ích kỷ, trọng nam khinh nữ của bà. Xin lỗi vì đã hân hoan đón chào cái ‘cháu đích tôn’ để rồi giờ đây lại quay lưng vì nó không phải là thứ bà mong muốn. Bà phải xin lỗi Bồ của chồng vì đã biến cô ta thành kẻ thế mạng cho tham vọng có cháu trai của bà, và xin lỗi đứa bé của cô ta vì nó không có lỗi khi sinh ra không đúng như mong đợi méo mó của bà.”
Mẹ chồng nghe những lời Người vợ nói, từng câu từng chữ như những cú tát thẳng vào mặt bà ta. Khuôn mặt bà ta lập tức tái mét, từ ngạc nhiên tột độ chuyển sang cứng họng. Đôi mắt Mẹ chồng trợn tròn, nhìn Người vợ như thể cô vừa nói ra một điều gì đó điên rồ nhất thế gian. Bà ta há miệng, rồi lại ngậm lại, không thể thốt nên bất kỳ lời phản bác nào. Tất cả những lý lẽ, những chiêu trò giả dối của bà ta đều bị đập tan bởi sự thẳng thừng và sắc bén trong điều kiện của Người vợ. Mẹ chồng đứng bất động, hoàn toàn chết lặng.
Mẹ chồng đứng bất động, hoàn toàn chết lặng. Bà ta vẫn không thể tin nổi những điều Người vợ vừa thốt ra, những lời lẽ sắc như dao cứa vào sự kiêu ngạo đã chai sạn của bà. Suốt đêm hôm đó, những điều kiện của Người vợ ám ảnh tâm trí Mẹ chồng, đặc biệt là yêu cầu phải đối mặt với Bồ của chồng và đứa bé. Sự tủi hổ, sự phẫn nộ vẫn bùng cháy trong lòng bà, nhưng sự dằn vặt và áp lực từ hoàn cảnh hiện tại, từ sự sụp đổ của cái gọi là “gia đình có cháu đích tôn” mà bà đã tạo ra, còn lớn hơn gấp bội.
Hai ngày sau, Mẹ chồng miễn cưỡng tìm đến địa chỉ của Bồ của chồng. Bà ta đứng trước cánh cửa căn hộ nhỏ, bàn tay run rẩy giơ lên định gõ nhưng lại hạ xuống. Sự kiêu hãnh của một người phụ nữ quyền lực trong gia đình danh giá giờ đây đang bị giày vò. Hít một hơi thật sâu, bà ta cuối cùng cũng gõ cửa.
Bồ của chồng mở cửa, ánh mắt cô ta giãn ra vì kinh ngạc khi nhìn thấy Mẹ chồng. Khuôn mặt cô ta thoáng qua vẻ hả hê khó che giấu, nhưng nhanh chóng được thay bằng vẻ lạnh nhạt, cảnh giác.
“Bà… bà đến đây làm gì?” Bồ của chồng hỏi, giọng đầy nghi kỵ, tay nắm chặt tay nắm cửa.
Mẹ chồng cảm thấy khó thở. Sự căng thẳng trong lồng ngực khiến bà ta muốn quay đầu bỏ đi ngay lập tức. Nhưng rồi, hình ảnh khuôn mặt lạnh lùng của Người vợ và lời đe dọa không khoan nhượng chợt hiện về. “Cô… cô cho tôi vào được không?” Mẹ chồng nói một cách khó nhọc, giọng nói chứa đựng một sự khẩn cầu mà chính bà ta cũng không thể tin mình lại phải dùng tới.
Bồ của chồng do dự vài giây, rồi cô ta hé rộng cánh cửa, ra hiệu cho Mẹ chồng vào. Bên trong căn phòng nhỏ, một đứa bé đang nằm ngủ say sưa trên nôi. Đó là Đứa bé của bồ.
Mẹ chồng bước vào, đôi mắt bà ta lập tức đổ dồn vào đứa bé. Khuôn mặt bà vẫn thoáng nét khó chịu khi nhìn thấy một bé gái, nhưng bà cố gắng kìm nén. Hít một hơi thật sâu, Mẹ chồng quay sang Bồ của chồng, cúi đầu một cách miễn cưỡng.
“Tôi… tôi đến đây để xin lỗi.” Từng lời thốt ra như bị xé toạc khỏi cuống họng của Mẹ chồng. “Tôi… tôi đã sai. Sai vì đã ích kỷ, sai vì đã dùng cô và đứa bé… làm công cụ cho sự ngu dốt, trọng nam khinh nữ của tôi.”
Bồ của chồng sững sờ. Đôi mắt cô ta mở to, không thể tin vào tai mình. Đây là người phụ nữ từng cao ngạo, từng hân hoan đón chào cô ta và đứa bé như một “cứu tinh” cho dòng dõi của họ. Cô ta đứng đó, nghe Mẹ chồng nói ra những lời hối lỗi đầy tủi hổ. Một sự hả hê thoáng qua trong lòng Bồ của chồng, nhưng rồi, khi cô ta nhìn ánh mắt Mẹ chồng vẫn lén lút liếc nhìn Đứa bé của bồ với một vẻ dò xét, một sự xót xa bỗng trỗi dậy. Ngay cả trong lời xin lỗi này, đứa bé vẫn đang bị nhìn bằng ánh mắt khác lạ, ánh mắt của sự đánh giá, của sự thất vọng vì giới tính.
“Tôi xin lỗi cô… và tôi xin lỗi Đứa bé của bồ,” Mẹ chồng tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, hầu như không nghe thấy, nhưng những từ cuối cùng lại vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng, “vì nó không có lỗi khi sinh ra không đúng như mong đợi méo mó của tôi.”
Bầu không khí trở nên nặng nề. Bồ của chồng nhìn đứa con gái bé bỏng của mình, rồi nhìn Mẹ chồng, khuôn mặt cô ta hiện lên một sự phức tạp giữa sự hả hê, xót xa và cả một chút khinh miệt. Cô ta hiểu, lời xin lỗi này không xuất phát từ tận đáy lòng. Nó chỉ là kết quả của một ván cờ đã bị lật ngược, một sự trả giá cho những sai lầm đầy thiển cận.
Cảnh chuyển.
Trong Căn nhà mới ngập tràn ánh nắng, Người vợ đang ngồi trên sàn, mỉm cười nhìn Con gái của người vợ đang bi bô tập đi. Bé chập chững những bước đầu tiên, đôi tay nhỏ xíu giơ ra như muốn ôm lấy cả thế giới. Người vợ vỗ tay, ánh mắt rạng ngời niềm hạnh phúc thuần khiết. Không còn dấu vết của sự tổn thương hay oán giận năm xưa, chỉ còn lại sự thanh thản và một nguồn năng lượng sống mãnh liệt.
Cô cúi xuống, ôm lấy Con gái của người vợ vào lòng. Hương sữa non và tóc tơ của con bé lấp đầy lồng ngực cô, sưởi ấm tâm hồn. Đứa bé ngước đôi mắt trong veo nhìn mẹ, rồi khúc khích cười, đưa bàn tay mũm mĩm chạm vào má Người vợ.
Nụ cười trên môi Người vợ càng thêm phần rạng rỡ. Cô không cần một lời xin lỗi muộn màng nào nữa. Cô không cần sự chấp nhận của Gia đình chồng, cũng chẳng màng đến việc quay trở lại một nơi từng giam hãm và chà đạp cô. Hạnh phúc này, cuộc sống tự do này, là do chính cô tự tay tạo dựng. Mọi thứ cô cần, mọi yêu thương cô khao khát, đều đang nằm gọn trong vòng tay cô. Cô đã tìm thấy nó, ngay bên cạnh Con gái của người vợ, trong căn nhà ấm cúng này, trong những buổi sáng đầy nắng và tiếng cười trong trẻo.
Người vợ đứng dậy, bế Con gái của người vợ lên cao, xoay vòng nhẹ nhàng. Tiếng cười trong trẻo của đứa bé vang vọng khắp căn phòng, hòa cùng nụ cười mãn nguyện của cô. Ánh mắt Người vợ nhìn ra khung cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt trải dài, không chút gợn mây. Cô cảm nhận được sự tự do đang chảy trong huyết quản, sự kiên cường đã tôi luyện nên một Người vợ hoàn toàn mới. Cô không còn là cái bóng mờ nhạt của quá khứ, mà là một người phụ nữ độc lập, tự tin và tràn đầy yêu thương. Hạnh phúc tự thân, đó mới là điều quý giá nhất.
Trong Nhà chồng, không khí nặng nề bao trùm. Bồ của chồng đang ôm Đứa bé của bồ, đứa trẻ khóc ngằn ngặt không ngớt, mặt cô ta phờ phạc, tóc tai rũ rượi. Chồng ngồi ì trên ghế sofa, mắt dán vào màn hình điện thoại, thờ ơ trước tiếng con khóc và sự bất lực của Bồ của chồng. Anh ta thỉnh thoảng liếc nhìn, nhưng ánh mắt đầy vẻ chán nản, mệt mỏi. Không còn vẻ hớn hở của kẻ vừa có “người tình” sắp sinh con trai như ngày nào. Giờ đây, Chồng chỉ là một người đàn ông lúng túng, chán ghét trước trách nhiệm của một ông bố và gánh nặng từ một mối quan hệ không danh chính ngôn thuận.
Mẹ chồng đứng lặng bên khung cửa, nhìn cảnh tượng hỗn độn trước mắt. Tiếng khóc của Đứa bé của bồ cứa vào tai bà, nhắc nhở về một “công chúa” khác mà bà chưa từng mong đợi. Nỗi thất vọng về giới tính đứa bé, từng bị giấu kín, giờ đây hiển hiện rõ ràng hơn bao giờ hết, hòa cùng sự nhếch nhác, mệt mỏi của Bồ của chồng. Bà không còn thấy sự kiêu hãnh của kẻ chiến thắng, chỉ còn là một người phụ nữ tiều tụy, chìm trong những trách nhiệm mà Chồng hèn nhát không gánh vác.
Bà liếc mắt qua màn hình điện thoại của Chồng, nơi một bài báo mạng hiện lên với hình ảnh Người vợ. Người vợ đang mỉm cười rạng rỡ, bế Con gái của người vợ, xuất hiện tại buổi lễ khánh thành một dự án mới của công ty cô. Dưới bài viết là hàng loạt lời khen ngợi về tài năng, sự kiên cường và nhan sắc ngày càng thăng hoa của Người vợ. Tấm ảnh Người vợ hạnh phúc bên con gái, tràn đầy sự bình yên và tự chủ, đối lập hoàn toàn với khung cảnh u ám, tù túng trong căn nhà của Gia đình chồng.
Mẹ chồng thở dài thườn thượt. Cảnh tượng thành công và hạnh phúc của Người vợ như một nhát dao sắc bén cứa vào lòng bà, khoét sâu vào những sai lầm mà bà từng cho là đúng đắn. Bà quay lại nhìn Đứa bé của bồ đang ngủ thiếp đi trong vòng tay mẹ nó, đôi mắt bé thơ nhắm nghiền, khuôn mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt.
Một cảm giác hối hận dâng trào. Trong khoảnh khắc đó, bức tường của tư tưởng trọng nam khinh nữ trong lòng Mẹ chồng như sụp đổ. Bà chợt nhận ra, giá trị của một đứa trẻ, của một người con dâu, không nằm ở giới tính hay địa vị, mà ở tình yêu thương, sự chân thành và nghị lực sống. Bà đã đánh đổi một gia đình êm ấm, một người con dâu hiếu thảo, một đứa cháu gái xinh xắn để chạy theo một huyễn hoặc về “nối dõi tông đường” mà giờ đây chỉ mang lại sự bất hạnh và trống rỗng. Mẹ chồng thầm nghĩ, “Có lẽ, tất cả những gì mình từng tin… đều sai rồi.” Nụ cười rạng rỡ của Người vợ và tiếng cười trong trẻo của Con gái của người vợ chợt vang vọng trong tâm trí bà, như một lời nhắc nhở mỉa mai về hạnh phúc mà bà đã tự tay đẩy đi. Sự hối hận muộn màng gặm nhấm tâm can, nặng nề như chính những định kiến mà bà từng gieo rắc.
Chồng, người vẫn đang dán mắt vào điện thoại, khẽ giật mình khi thấy Mẹ chồng thẫn thờ. Anh ta cũng vô tình lướt qua bài báo về Người vợ. Đôi mắt anh ta dừng lại, nhìn chằm chằm vào bức ảnh Người vợ cười rạng rỡ, ôm Con gái của người vợ. Một cảm giác tiếc nuối và bất lực xâm chiếm Chồng. Anh ta nhớ lại những ngày tháng cũ, khi Người vợ vẫn còn bên cạnh, chăm sóc anh và gia đình. Giờ đây, mọi thứ đã tan vỡ, và anh ta chỉ còn lại một gia đình lộn xộn, một mối quan hệ đầy trách nhiệm mà anh ta chưa bao giờ thực sự mong muốn. Bồ của chồng, mệt mỏi sau khi dỗ con ngủ, chợt mở mắt. Cô ta thấy ánh mắt của Chồng đang nhìn chăm chú vào điện thoại, vẻ mặt anh ta lộ rõ sự thất vọng và chán chường. Không còn là ánh mắt nồng nhiệt, cuồng si như trước đây. Cô ta thầm hiểu, mình đã mất đi thứ gì đó, dù chưa bao giờ thực sự có được. Gia đình chồng giờ đây là một mảnh ghép méo mó, không còn sự bình yên, thay vào đó là những trách nhiệm không mong muốn và sự hối hận âm ỉ.
Trong khi đó, tại Căn nhà mới của mình, Người vợ đang cùng Con gái của người vợ vẽ tranh. Căn nhà ngập tràn ánh nắng và tiếng cười. Con gái của người vợ, với đôi mắt to tròn, say sưa tô màu bức tranh nàng công chúa. Người vợ ngồi cạnh, nhẹ nhàng hướng dẫn, nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi. Cuộc sống của cô đã hoàn toàn thay đổi. Từ một người phụ nữ cam chịu, cô đã trở thành một biểu tượng của sự độc lập và kiên cường. Công việc thăng tiến, những dự án mới thành công rực rỡ, và quan trọng hơn hết, cô có một cuộc sống bình yên, hạnh phúc bên đứa con gái bé bỏng của mình. Con gái của người vợ là ánh sáng, là động lực để Người vợ vượt qua tất cả. Mỗi ngày trôi qua, Người vợ càng trân trọng hơn sự lựa chọn của mình, sự tự do thoát khỏi những định kiến, những xiềng xích của một cuộc hôn nhân không hạnh phúc.
Hạnh phúc, đối với Người vợ, không còn là những định nghĩa xa hoa hay những ràng buộc vô hình từ xã hội. Nó giản dị là khoảnh khắc cô ngắm nhìn con gái say sưa vẽ, là tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp căn nhà, là sự bình yên khi được làm chủ cuộc đời mình. Cô không oán trách, không hận thù, bởi những biến cố đã qua đã tôi luyện cô thành một phiên bản mạnh mẽ và tự tin hơn. Người vợ hiểu rằng, đôi khi, sự đổ vỡ lại là khởi đầu cho một hành trình mới, tươi sáng hơn. Cô đã tìm thấy niềm vui trong công việc, trong tình bạn và trên hết là trong tình mẫu tử thiêng liêng. Cuộc sống không cần một người đàn ông để trở nên trọn vẹn, không cần phải chạy theo những khuôn mẫu “có chồng có con” để được xã hội công nhận. Giá trị của một người phụ nữ nằm ở sự độc lập, ở khả năng yêu thương bản thân và tạo dựng hạnh phúc cho chính mình.
Mẹ chồng và Gia đình chồng, sau những sai lầm mù quáng, cuối cùng đã nếm trải hương vị của sự hối hận. Bài học về sự công bằng và tình yêu thương đã đến với họ một cách đau đớn, khi họ nhận ra giá trị thực sự của một người con dâu, một đứa cháu không nằm ở giới tính mà ở tấm lòng. Tuy nhiên, vết nứt đã hình thành, và dù có sự thay đổi trong tư tưởng, những gì đã mất đi thì không thể nào hàn gắn lại được nữa. Gia đình chồng vẫn phải đối mặt với những hệ lụy từ lựa chọn sai lầm của chính họ, một minh chứng cho việc định kiến và sự tham lam có thể hủy hoại hạnh phúc như thế nào.
Nhưng cuộc đời Người vợ vẫn tiếp diễn, rực rỡ và tràn đầy hy vọng. Hạnh phúc không phải là điểm đến, mà là hành trình mỗi ngày Người vợ và Con gái của người vợ cùng nhau vượt qua, cùng nhau trưởng thành. Đó là sự bình yên trong tâm hồn, là sự tự do được lựa chọn cuộc đời mình, không phụ thuộc vào bất cứ ai, bất cứ định kiến nào. Một cuộc sống đáng sống, trọn vẹn và thật sự ý nghĩa.

