“Gửi mẹ chồng giữ hộ tiền tiết kiệm, ngày đòi lại bà phán 1 câu “”xanh rờn”” khiến tôi ng/ã q/u/ỵ👇
Tôi là Như, 32 tu/ổ/i, lấy chồng được 4 năm. Từ ngày cưới, tôi và chồng vẫn sống chung với mẹ chồng – một người phụ nữ ngoài 60 tu/ổ/i, nghiêm khắc và tiết kiệm đến mức c/ực đoan. Dù lương chồng chỉ ở mức trung bình, tôi vẫn cố gắng cày cuốc thêm ngoài giờ, làm online buổi tối để dành dụm được chút vốn riêng. Nhưng vì không tin tưởng gửi ngân hàng – từng bị l/ừa một lần – tôi chọn cách đưa mẹ chồng giữ hộ. Vừa tiện, vừa an tâm. Cứ mỗi tháng, tôi dúi vào tay bà vài triệu, tổng cộng sau 3 năm là hơn 200 triệu đồng. Mỗi lần đưa, tôi đều có ghi sổ, ký nhận cẩn thận, thậm chí có lần còn quay c/l/ip để “chống quên”.
Tôi nói với mẹ chồng:
– Mẹ giữ hộ con, để khi nào vợ chồng con ra riêng thì lấy ra sửa nhà hoặc kinh doanh.
Bà gật đầu tỉnh bơ:
– Ừ, tiền của con thì mẹ giữ giùm thôi, lúc nào cần thì bảo.
Đùng một cái, tháng trước chồng tôi bị t/ai n/ạn xe, cần m/ổ gấp. Chi phí gần trăm triệu. Tôi chạy vạy khắp nơi vẫn không đủ nên mới về nói với mẹ chồng:
– Mẹ cho con xin lại số tiền con đã gửi mẹ giữ mấy năm qua nhé, giờ chồng con cần gấp lắm…
Bà đang thái rau trong bếp, không ngước lên, chỉ lạnh lùng phán đúng một câu:
– Tiền nào? Con là dâu, tiền đưa mẹ thì coi như tiền hiếu thảo, làm gì có chuyện đòi lại?
Tôi ch/ết lặ/ng.
– Mẹ… mẹ nói sao cơ? Con có sổ ghi rõ mà… mẹ còn ký tên vào…!
Bà đặt d/a/o xuống, quay lại nhìn tôi đầy thản nhiên:
– Thì mẹ ký cho con yên tâm thôi, chứ mẹ già rồi, giữ hộ ai làm gì. Con dâu mà còn tính toán với mẹ chồng à?
Trái tim tôi như bị b/óp ng/h/ẹt. Tôi không ngờ sau bao năm nhẫn nhịn, tiết kiệm từng đồng, giờ lại nhận lấy câu trả lời “”xanh rờn”” như thế. Không còn nước mắt, chỉ còn nỗi c/ay đ/ắ/ng tột cùng.
Hôm ấy, tôi lặng lẽ quay về bệnh viện, nhìn chồng nằm m/ê m/an, tôi biết mình không thể trông cậy vào ai khác nữa… và càng không thể sống tiếp dưới một
mái nhà như vậy.
Tối hôm đó, tôi thức trắng đêm. Bao uất ức dồn nén suốt mấy năm qua như chực bùng n/ổ. Tôi không khóc nữa. Khóc để làm gì khi người mình gọi là “mẹ” lại có thể trở mặt nhanh như vậy?
Sáng hôm sau, tôi dậy sớm, chụp lại toàn bộ sổ ghi tiền và đoạn c/li/p từng quay khi bà cầm tiền rồi ký nhận. Tôi không muốn làm lớn chuyện – nhưng nếu bà đã phũ, tôi cũng không thể yếu đuối thêm nữa.
Tôi hẹn bà ra nói chuyện rõ ràng:
– Mẹ, con không muốn kiện cáo hay làm ầm lên. Nhưng nếu mẹ vẫn khăng khăng không trả tiền, thì con sẽ mang bằng chứng này ra Ủy ban, hoặc công an giải quyết. .
Mắt bà trợn tròn từ dưới bếp chay lên…….ĐỌC TIẾP PHẦN 2 CỦA CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇”
“Như thấy rõ sự kinh ngạc nhanh chóng biến thành lửa giận trong đôi mắt vốn đã hằn những nếp nhăn. Bà đang cầm con dao thái rau trên tay. Đột nhiên, bà ném mạnh con dao xuống thớt gỗ, tạo ra tiếng “”cạch”” khô khốc vang vọng cả căn bếp. Con dao nằm chênh vênh trên thớt, sáng loáng dưới ánh đèn. Bà quay phắt lại, đối diện với Như. Gương mặt bà đỏ bừng, những đường gân xanh nổi lên thái dương. Bà gằn từng chữ qua kẽ răng, giọng nói đầy vẻ khinh miệt và phẫn nộ tột cùng.
“”Mày nói gì? Mày… mày dám dọa mẹ mày à?””
Như đứng thẳng người, giọng dứt khoát, không còn vẻ sợ sệt như trước. “”Con đã nói rõ rồi, mẹ không trả thì con chỉ còn cách nhờ pháp luật phân xử. Số tiền đó là mồ hôi nước mắt của con, để lo cho chồng con.””
“”Pháp luật? Pháp luật cái gì? Mày là con dâu! Đứa con dâu mất dạy! Dám lấy tiền bạc ra để kiện cả mẹ chồng sao?”” Bà gào lên, tiếng vang vọng khắp nhà. “”Đồ bất hiếu! Tao nuôi mày ăn ở trong nhà này, cho mày làm dâu con nhà tao, giờ mày quay lại cắn tao à? Cái loại vô ơn bạc nghĩa!””
Bà tiến lại gần Như, vung tay định tát, nhưng Như đã kịp lùi lại một bước. Ánh mắt Như kiên định, không lẩn tránh.
“”Mẹ nói thế là oan cho con. Con chưa bao giờ đòi hỏi gì từ nhà mình. Mấy năm qua con vất vả làm lụng chỉ mong xây dựng tổ ấm. Tiền đó con nhờ mẹ giữ hộ, có bằng chứng rõ ràng! Giờ chồng con thập tử nhất sinh, cần tiền cứu mạng, mẹ lại phủi tay như chưa từng có gì? Mẹ còn nhân tính không?””
“”Mày… mày láo xược!”” Bà run lên vì tức giận, chỉ thẳng tay vào mặt Như. “”Vì thằng chồng sắp chết của mày mà mày dám làm cái trò đồi bại này à? Mày tưởng mày ngon lắm sao? Đừng hòng!””
Không khí trong bếp căng như dây đàn. Hai người phụ nữ, một trẻ một già, đứng đối diện nhau, ánh mắt tóe lửa. Như biết giờ không còn đường lùi. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc chiến này.”
“Như không lùi thêm bước nào nữa. Cô hít một hơi sâu, ánh mắt vẫn nhìn thẳng vào bà, dứt khoát. Bỏ qua cơn thịnh nộ đang bốc lên ngùn ngụt từ người mẹ chồng, Như chậm rãi đưa tay vào túi quần. Cô lấy ra chiếc điện thoại và một cuốn sổ nhỏ đã sờn gáy.
Mẹ chồng nhìn hành động của Như với vẻ khó hiểu, rồi khinh miệt: “”Giờ còn làm trò gì nữa đây?””
Như giữ nguyên sự bình tĩnh đáng sợ. Cô mở khóa điện thoại, lướt nhanh vài cái rồi đưa màn hình về phía bà.
“”Mẹ nói không có thì xem đây.””
Trên màn hình điện thoại, một đoạn clip ngắn đang chạy. Hình ảnh hơi rung lắc nhưng đủ rõ để thấy mẹ chồng đang ngồi trên ghế sofa, đếm tiền. Giọng Như trong clip vang lên: “”Mẹ đếm hộ con nhé, tháng này con gửi thêm mười triệu ạ. Mẹ ký nhận giúp con vào sổ ạ.”” Rồi hình ảnh chuyển sang cảnh bàn tay mẹ chồng cầm cây bút, cặm cụi ký vào một cuốn sổ giống hệt cuốn Như đang cầm trên tay. Giọng bà trong clip có vẻ vui vẻ: “”Rồi rồi, con cứ đưa đây, mẹ cất hộ cho. Yên tâm, của con thì vẫn là của con thôi.””
Mẹ chồng nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt bà trắng bệch đi trông thấy. Đôi mắt trợn trừng. Bà lắp bắp: “”Cái… cái này… Mày quay lén tao?””
Như thu điện thoại lại, không trả lời câu hỏi đó. Thay vào đó, cô mở cuốn sổ nhỏ ra. Từng trang giấy được lật giở. Những con số, ngày tháng và chữ ký của mẹ chồng hiện ra rõ mồn một.
“”Ngày 15 tháng 3 năm ngoái, mẹ nhận 15 triệu. Chữ ký của mẹ đây. Ngày 20 tháng 4, 12 triệu, chữ ký của mẹ. Tháng nào con cũng gửi đều đặn từ 10 đến 20 triệu, suốt ba năm nay. Tất cả có ghi lại hết ở đây.””
Như đưa cuốn sổ ra trước mặt bà, chỉ vào từng dòng, từng chữ. Giọng cô đanh lại, không còn chút gì là van xin hay sợ hãi.
“”Tổng cộng hơn 200 triệu đồng, mẹ ạ. Con ghi chi tiết từng khoản một. Mồ hôi nước mắt của con, con không quên một đồng nào đâu.””
Mẹ chồng nhìn cuốn sổ, nhìn lại Như, rồi lại nhìn xuống sàn nhà. Khuôn mặt bà lúc này không còn vẻ hung hăng ban nãy mà chuyển sang bối rối, giận dữ nhưng bất lực. Bà không thể chối cãi được nữa. Bằng chứng hiển hiện ra đó, không phải một mà là hai loại, đủ sức khiến bà cứng họng. Cái thái độ bình tĩnh, có chuẩn bị của Như hoàn toàn đánh gục sự phẫn nộ và thói quen chối bay chối biến của bà. Không khí trong bếp bỗng chùng xuống, nhưng sự căng thẳng vẫn giăng đầy. Như biết, đây mới chỉ là khởi đầu.”
“Mẹ chồng giật nảy mình, đôi mắt đảo nhanh tìm cách né tránh ánh nhìn của Như. Bà nuốt khan, bàn tay run run bám chặt vào mép bàn. Cái cuốn sổ và đoạn clip đó, bà tưởng đã yên vị trong két sắt nhà mình, ai ngờ Như lại có bản sao, lại còn ghi chép cẩn thận đến vậy. Hơn 200 triệu đồng, con số đó đập thẳng vào mặt bà, nặng trịch như gáo nước lạnh dội xuống tham vọng của bà. Nhưng mẹ chồng đâu dễ dàng chịu thua.
Bà hắng giọng, cố lấy lại vẻ bề trên: “”Cái… cái sổ này… cái clip này… chỉ là trò đùa thôi! Hai mẹ con thỉnh thoảng vẫn hay làm trò vậy mà. Quay cho vui, ghi cho vui thôi!”” Giọng bà ban đầu còn hơi run, nhưng càng nói càng lớn, cố gắng nhấn mạnh từ “”đùa””, “”vui””.
Như nhìn bà chằm chằm, ánh mắt sắc lạnh không hề dao động. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng xếp lại cuốn sổ.
Mẹ chồng thấy Như im lặng, tưởng cô tin lời mình, càng được đà lấn tới: “”Đúng rồi! Mày nhớ ra chưa? Lúc đó quay chỉ để trêu nhau thôi mà. Ai lại đi tin mấy cái trò con bò ấy. Tiền nong của ai thì người đó giữ, tao già rồi, lẫn rồi, ai lại đi nhận giữ tiền cho ai bao giờ!””
Bà cười gượng gạo, nụ cười méo mó trên khuôn mặt trắng bệch. Bà liếc nhìn cuốn sổ trong tay Như, rồi lại nhìn chiếc điện thoại. Rõ ràng từng con số, từng chữ ký của bà kia mà. Làm sao bà có thể giải thích được số tiền hơn 200 triệu kia chỉ là “”trò đùa””? Nhưng bà không thể thừa nhận. Thừa nhận là mất hết.
Như cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điềm tĩnh đến đáng sợ: “”Trò đùa? Mẹ nghĩ hơn 200 triệu mồ hôi nước mắt của con là trò đùa sao?””
Mẹ chồng cứng họng. Cái giọng lạnh lùng của Như khiến bà rùng mình. Bà nhìn vào đôi mắt kiên quyết của con dâu, biết rằng lần này không dễ dàng gì chối cãi. Bà bắt đầu cảm thấy hoảng loạn thực sự. Bà đảo mắt xung quanh, tìm kiếm một lời giải thích nào đó đủ sức thuyết phục, dù chỉ là một lời bao biện yếu ớt nhất. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Bà không ngờ con dâu mình lại có sự chuẩn bị kỹ càng đến vậy. Bà không còn giữ được vẻ thách thức ban nãy, chỉ còn sự lúng túng và tức giận vì bị dồn vào chân tường.”
“””Trò đùa? Mẹ nghĩ hơn 200 triệu mồ hôi nước mắt của con là trò đùa sao?”” Như lặp lại, giọng vẫn bình thản nhưng ẩn chứa sức nặng ngàn cân. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt láo liên của mẹ chồng, không cho phép bà né tránh. “”Số tiền này là tiền con dành dụm suốt ba năm qua, từng đồng từng cắc đều là công sức lao động vất vả. Con đưa cho mẹ giữ vì tin tưởng, vì nghĩ mẹ là người nhà. Vậy mà…””
Giọng Như chợt chùng xuống, nhưng không phải vì yếu đuối mà là vì sự thất vọng tột cùng. “”Bây giờ, chồng con nằm viện, cần tiền phẫu thuật gần 100 triệu. Mẹ biết rõ điều đó. Vậy mà mẹ lại nói đây là ‘trò đùa’? Mẹ không thấy xót con trai mẹ sao? Không thấy xót con dâu mẹ sao?””
Mẹ chồng lắp bắp: “”Tao… tao… không phải… Tao đâu có ý đó…”” Bà cố gắng tìm lời biện minh nhưng cổ họng như nghẹn lại. Cái cảm giác bị lật tẩy, bị đẩy vào chân tường khiến bà vừa sợ hãi vừa uất giận.
Như cắt lời bà, giọng quay trở lại vẻ kiên quyết: “”Chuyện này bây giờ không còn là chuyện tiền bạc đơn thuần nữa, mẹ ạ.”” Cô đặt cuốn sổ xuống bàn, lấy điện thoại ra chiếu lại đoạn clip ngắn cảnh bà nhận tiền. “”Đây là sự lừa dối. Đây là sự bất nhân.””
Như nhấn mạnh từng từ, như những nhát dao cứa vào sự giả tạo của bà. “”Con đã nghĩ, có thể mẹ chỉ túng thiếu nhất thời, hoặc có lý do khó nói nào đó. Nhưng đến nước này, khi con trai mẹ thập tử nhất sinh, cần tiền gấp mà mẹ vẫn chối bay chối biến, vẫn coi hơn 200 triệu này như ‘trò đùa’… Con thật sự không thể chấp nhận được.””
Cô hít một hơi sâu, ánh mắt nhìn mẹ chồng không còn chút tình cảm hay sự nể nang nào. Chỉ còn lại sự lạnh lùng và quyết tâm. “”Con nói rõ cho mẹ biết. Con không cần mẹ giải thích, không cần mẹ ngụy biện gì nữa. Con chỉ cần tiền của con.””
Như đứng thẳng người, nhìn thẳng vào mặt bà, giọng vang lên đanh thép, không cho phép bất kỳ sự thương lượng hay trì hoãn nào. “”Nếu trong ngày hôm nay, số tiền hơn 200 triệu đó không được trả lại cho con đầy đủ…”” Cô dừng lại một chút, ánh mắt sắc như dao găm. “”… thì con sẽ làm đến cùng.””
Khuôn mặt mẹ chồng biến sắc. Bà biết “”làm đến cùng”” nghĩa là gì. Nghĩa là ra Ủy ban, ra Công an, nghĩa là bẽ mặt, nghĩa là danh tiếng sụp đổ. Bà nhìn vẻ mặt kiên định của Như, biết rằng lần này con dâu bà không hề nói suông. Sự hoảng loạn thực sự bao trùm lấy bà.”
“Khuôn mặt mẹ chồng tái nhợt, bà lùi lại một bước như muốn trốn chạy khỏi ánh mắt sắc lạnh của Như. Bà nuốt khan, cố gắng tìm lời nhưng không thành. Sự sợ hãi về viễn cảnh bẽ mặt trước xóm giềng, trước pháp luật lấn át cả sự lì lợm thường ngày.
Đúng lúc không khí căng như dây đàn, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, cắt ngang sự im lặng đáng sợ. Là điện thoại của Như. Cô liếc nhìn màn hình, thấy hiển thị số lạ từ bệnh viện. Linh cảm chẳng lành khiến tay cô hơi run khi nhấc máy.
“”Alo… Tôi nghe đây ạ…””
Giọng nói gấp gáp từ đầu dây bên kia vọng lại, như những nhát dao cứa vào trái tim Như. “”Chị là người nhà bệnh nhân [Tên Chồng Như] ạ? Tình trạng bệnh nhân vừa có chuyển biến xấu hơn… Ca phẫu thuật phức tạp hơn dự kiến… Chúng tôi cần chị đóng thêm… thêm khoảng gần 50 triệu đồng nữa… ngay bây giờ thì tốt nhất ạ.””
Đầu óc Như như quay cuồng. Thêm 50 triệu? Tổng cộng đã gần 150 triệu cho ca phẫu thuật rồi sao? Chuyển biến xấu? Những từ đó như búa bổ vào tai cô. Cô cố gắng trấn tĩnh: “”Vâng… vâng… tôi biết rồi… Tôi… tôi sẽ cố gắng xoay sở nhanh nhất có thể…””
Cô cúp máy, tay vẫn nắm chặt điện thoại. Khuôn mặt cô giờ không chỉ có sự tức giận và quyết liệt mà còn cả nỗi đau đớn, hoảng loạn tột cùng vì sự an nguy của chồng. Nỗi lo lắng cho người mình yêu thương, đang giành giật sự sống từng giây từng phút trong bệnh viện, dâng lên cuồn cuộn.
Như quay đầu lại nhìn mẹ chồng. Ánh mắt cô lúc này không còn là sự lạnh lùng đơn thuần nữa, mà pha lẫn cả nỗi tuyệt vọng, sự đau lòng và một sự quyết liệt đến cùng cực. Sự sống của chồng cô đang bị đe dọa, và người đang nắm giữ hy vọng duy nhất là người phụ nữ ích kỷ đứng trước mặt cô.
“”Mẹ nghe rồi đấy,”” Giọng Như khản đặc, như nén lại muôn vàn cảm xúc. “”Bệnh viện gọi… cần thêm tiền gấp…””
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang tránh né của mẹ chồng, mỗi từ thốt ra như nhỏ máu. “”Con trai mẹ… đang cần tiền để giành giật sự sống… mà mẹ… vẫn nhất quyết giữ số tiền đó sao?””
Ánh mắt Như khóa chặt lấy bà, đầy thách thức và đau đớn. Bà cảm nhận được áp lực nghẹt thở từ ánh nhìn đó, từ sự thật tàn khốc vừa được y tá xác nhận. Đây không còn là trò đùa hay sự đôi co nữa. Đây là sinh mạng. Bà biết, lần này, Như sẽ không bao giờ lùi bước. Sự hoảng loạn trong bà càng lớn hơn. Như sẽ làm thật.”
“Sự hoảng loạn trong bà càng lớn hơn. Như sẽ làm thật. Bà cảm nhận một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ Như, mà vì sợ viễn cảnh bị lôi ra ánh sáng, bị bêu riếu, bị mất mặt. Nắm đấm bà siết chặt, các đốt ngón tay trắng bệch. Bà vội vàng với lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn, run rẩy lướt tìm danh bạ. Ánh mắt bà liếc nhanh về phía Như, như sợ cô ngăn cản. Như chỉ đứng đó, ánh mắt vẫn không rời bà, nhưng không có hành động gì, chỉ chờ đợi xem bà sẽ làm gì tiếp theo.
Bà dừng lại ở một số điện thoại, đó là số của cô ruột chồng Như, một người bà nghĩ rằng sẽ luôn đứng về phía mình. Bà ấn gọi. Tiếng chuông chờ kéo dài trong vài giây căng thẳng.
“”Alo… Alo… Cô à…?”” Giọng mẹ chồng run run, xen lẫn hơi thở gấp gáp, bà cố nặn ra vẻ đáng thương nhất có thể. “”Cô ơi… cháu… cháu đang gặp chuyện rồi cô ơi…””
Bà quay lưng lại một chút, như muốn giấu đi khuôn mặt đang nhăn nhó vì sợ hãi và tức giận. Như vẫn dõi theo từng cử động của bà.
“”Vâng… cháu đây ạ… Trời ơi cô ơi, con Như… con dâu cháu nó… nó đang ăn hiếp cháu cô ạ!”” Bà sụt sịt, nước mắt chưa chảy ra nhưng giọng đã đầy ủy khuất. “”Nó… nó đòi tiền cháu cô ơi! Cái số tiền hơn hai trăm triệu đồng mà nó nói là của nó… Nó bảo cháu phải trả ngay lập tức… Nó còn dọa đưa cháu ra… ra công an, ra ủy ban nữa cô ơi!””
Bà dừng lại lấy hơi, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Như với vẻ căm ghét pha lẫn sợ sệt. “”Cháu đã bảo là tiền đó… tiền đó là của thằng [Tên Chồng Như] đưa cháu giữ… để lo việc nhà… lo cho nó sau này… Vậy mà giờ nó lại đổ cho cháu là chiếm đoạt… Nó còn mang mấy thứ giấy tờ… với cả quay clip cháu nhận tiền lúc trước ra dọa cháu cô ơi!””
Giọng bà càng lúc càng run hơn, cố gắng tạo ra ấn tượng về một người mẹ chồng đáng thương bị nàng dâu quá quắt ức hiếp. “”Cô ơi… bây giờ thằng [Tên Chồng Như] nó đang nằm viện nguy kịch… cần tiền phẫu thuật gần một trăm triệu… Nó không lo chạy vạy tiền nong cho chồng nó… mà lại về đây ăn vạ, đòi tiền cháu cô ơi… Nó nói nếu cháu không đưa tiền cho nó nộp viện phí… thì nó sẽ không lo cho thằng [Tên Chồng Như] nữa… Nó ác tâm quá cô ơi!””
Bà bịa ra những chi tiết nhằm đẩy Như vào thế cô lập, biến cô thành người vợ vô lương tâm và nàng dâu bất hiếu. “”Cháu làm sao mà có số tiền lớn như vậy được cô ơi… Tiền nong cháu đều lo cho cái nhà này hết rồi… Bây giờ nó cứ làm căng, đòi mang cháu ra pháp luật… Cô ơi, cô nói giúp cháu với… cô khuyên nhủ nó giúp cháu với cô ơi… Cháu sợ quá… Cháu không biết làm sao bây giờ…””
Bà thở hổn hển, vẻ mặt méo mó vì diễn xuất và cả nỗi sợ thật sự đang gặm nhấm. Bà nắm chặt điện thoại chờ đợi lời đáp từ đầu dây bên kia. Như đứng im lặng nhìn cảnh tượng đó, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, pha chút khinh bỉ. Cô biết mẹ chồng đang chơi chiêu “”khổ nhục kế””, gọi viện binh, bóp méo sự thật. Nhưng cô không nao núng. Những lời dối trá đó chỉ càng củng cố quyết tâm trong cô. Cô đã chuẩn bị cho mọi kịch bản, kể cả việc bà cầu cứu người thân. Bây giờ, chỉ còn chờ xem “”viện binh”” của bà sẽ phản ứng ra sao.”
“Một lúc sau, điện thoại của Như rung lên. Cô liếc nhìn màn hình, một số lạ hiện ra. Cô nhấc máy, giọng bình tĩnh.
“”Alo, Như nghe đây ạ.””
Đầu dây bên kia là một giọng phụ nữ lớn tuổi, trầm ấm nhưng pha chút vẻ trịnh trọng, đó là giọng của cô ruột chồng Như.
“”Chào con Như, cô [Tên cô ruột] đây. Cô vừa nghe chuyện từ thím.””
Như im lặng lắng nghe, biết ngay viện binh của mẹ chồng đã tới.
“”Thím con gọi cho cô, nói chuyện hai vợ chồng con với thím đang có chút hiểu lầm về chuyện tiền nong.”” Giọng người cô chậm rãi, đầy vẻ bề trên, như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ. “”Cô nghĩ việc này không có gì to tát cả, chỉ là người trong nhà thôi mà con. Có gì đâu mà con phải căng thẳng đến mức đòi đưa ra pháp luật, ra công an, ủy ban làm gì cho rùm beng lên thế hả con?””
Như cảm thấy một cơn giận nho nhỏ dâng lên, sự khinh miệt với cách nói giảm nói tránh của người cô. Cô vẫn giữ giọng điềm đạm.
“”Dạ thưa cô, không phải hiểu lầm ạ. Đây là số tiền tiết kiệm của cháu và anh [Tên Chồng Như] trong ba năm qua, cháu gửi thím giữ hộ, có giấy tờ, có clip đầy đủ ạ.””
Giọng người cô đột ngột lạnh đi, pha chút gay gắt. “”Giấy tờ? Clip? Con nói thế là sao? Ai đời con dâu lại mang những thứ đó ra để đối phó với mẹ chồng mình? Con làm thế là bất hiếu đấy con biết không?””
Như nhếch mép. Thái độ của người cô rõ ràng đang nghiêng về phía mẹ chồng, chỉ trích cô. “”Dạ thưa cô, cháu chỉ đòi lại tiền của cháu để lo cho anh [Tên Chồng Như] đang cần phẫu thuật thôi ạ. Tiền viện phí gần trăm triệu, thím ấy nhất định không trả. Nếu không có tiền, anh ấy sẽ nguy hiểm đến tính mạng, cô có hiểu không ạ?””
“”Viện phí thì để người lớn lo, con không phải lo chuyện đó.”” Người cô cắt lời Như. “”Vấn đề ở đây là cách hành xử của con. Con làm ầm ĩ lên thế này, ảnh hưởng đến danh tiếng của cả dòng họ. Thím con cũng có tuổi rồi, con làm vậy thím ấy chịu sao nổi?””
Như hít sâu, giọng cứng rắn hơn một chút. “”Dạ thưa cô, cháu không nghĩ việc đòi lại tiền của mình để cứu chồng là làm ảnh hưởng danh tiếng ạ. Ngược lại, việc giữ tiền của con cái trong lúc nguy cấp mới đáng bị lên án.””
“”Thôi được rồi, con nói gì thì nói, dù sao con cũng là dâu trong nhà. Cô nghĩ con nên suy nghĩ lại.”” Người cô tạm dừng, rồi nói tiếp bằng giọng có vẻ hòa giải nhưng đầy áp đặt, lộ rõ ý đồ “”dàn xếp””. “”Cô sẽ đứng ra nói chuyện với thím con. Nhưng con cũng phải biết điều. Chuyện gia đình thì nên đóng cửa bảo nhau. Dĩ hòa vi quý, con ạ. Đừng làm lớn chuyện, thiệt cả đôi đường. Nhất là khi thằng [Tên Chồng Như] đang nằm viện, đừng để nó thêm lo lắng. Con hiểu ý cô chứ?””
Như nghe rõ ý đồ của người cô là để bao che cho mẹ chồng, đồng thời ép cô lùi bước. Nụ cười lạnh trên môi Như càng rõ nét.
“”Dạ thưa cô, cháu hiểu ý cô.”” Như nói chậm rãi, giọng đầy ẩn ý. “”Nhưng cháu xin phép nói thẳng. Cháu không muốn dĩ hòa vi quý khi tính mạng của chồng cháu đang bị đe dọa chỉ vì số tiền đó. Cháu đã cho thím thời gian, đã đưa ra bằng chứng. Nếu thím không trả, cháu sẽ làm theo cách của cháu, đúng pháp luật ạ. Còn chuyện danh tiếng gia đình… cháu nghĩ việc ai đúng ai sai thì người ngoài nhìn vào sẽ tự hiểu ạ.””
Có một khoảng lặng ở đầu dây bên kia. Người cô rõ ràng không ngờ Như lại cứng rắn đến vậy.
“”Con… con nói vậy là sao?”” Giọng người cô trở nên căng thẳng.
“”Dạ không có gì ạ. Cháu chỉ khẳng định lập trường của cháu thôi ạ.”” Như nói một cách lịch sự nhưng dứt khoát. “”Cháu nghĩ cô nên nói chuyện với thím cháu về việc trả lại tiền ngay lập tức, thay vì khuyên cháu lùi bước ạ. Tiền đó để cứu anh [Tên Chồng Như] đấy cô.””
Người cô dường như tức giận nhưng cố kìm lại. “”Được rồi, cô hiểu rồi. Để cô nói chuyện lại với thím con. Nhưng con nhớ lời cô nói.””
“”Dạ, cháu cảm ơn cô đã gọi ạ.”” Như đáp lễ, nhưng không hề tỏ ra mềm mỏng.
Cuộc gọi kết thúc. Như nhìn màn hình điện thoại, ánh mắt kiên định. Cô biết “”dàn xếp”” này sẽ không có lợi cho mình, và người thân của mẹ chồng sẽ tìm cách gây áp lực. Nhưng cô đã chuẩn bị sẵn sàng.”
“Như siết chặt điện thoại trong tay. Cô biết cuộc gọi vừa rồi chỉ là khúc dạo đầu cho những áp lực sắp tới. Bất kỳ ai dính líu đến số tiền này, hay tìm cách bao che cho mẹ chồng, đều sẽ trở thành đối tượng đối đầu của cô. Ánh mắt Như ánh lên vẻ kiên quyết chưa từng có.
Đúng như dự đoán. Vừa cúp máy chưa lâu, mẹ chồng đã sầm sầm bước vào phòng khách, vẻ mặt giận dữ xen lẫn bối rối. Rõ ràng bà vừa nói chuyện với người cô ruột kia.
“”Mày nói chuyện với cô [Tên cô ruột] tao thế nào hả? Bà ấy vừa gọi cho tao, bảo mày hỗn láo, đòi kiện tụng gì gì đó! Ai dạy mày cái thói ăn nói với bề trên như vậy hả?”” Mẹ chồng gằn giọng, cố gắng dùng thái độ bề trên để áp chế Như.
Như đứng thẳng người, đối diện trực tiếp với mẹ chồng. Cô không né tránh ánh mắt gay gắt của bà. “”Con chỉ nói sự thật thôi ạ. Và nói rõ lập trường của con.””
“”Sự thật gì! Lập trường gì ở đây! Tao là mẹ chồng mày, là bề trên của mày! Chuyện tiền nong trong nhà có gì thì đóng cửa bảo nhau, sao mày phải làm ầm ĩ lên, đòi ra công an ủy ban hả? Mày muốn bẽ mặt tao, bẽ mặt cả dòng họ này đúng không?”” Mẹ chồng càng nói càng lớn tiếng, cố đẩy mọi chuyện thành mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu thông thường để né tránh vấn đề chính.
Như hít một hơi sâu, giọng điềm tĩnh nhưng mỗi lời nói ra đều như những mũi dao sắc bén. “”Thưa mẹ, đây không phải là chuyện ‘tiền nong trong nhà’ bình thường. Đây là tiền tiết kiệm mồ hôi nước mắt của con và anh [Tên Chồng Như] trong suốt ba năm qua. Hơn hai trăm triệu đồng, con đã đưa cho mẹ giữ hộ, có sổ ghi chép, có cả clip mẹ nhận tiền và ký xác nhận rõ ràng.””
Cô tạm dừng một chút, nhấn mạnh vào điểm cốt yếu. “”Số tiền ấy, bây giờ, đang là tiền cứu mạng anh [Tên Chồng Như]! Anh ấy đang nằm trong bệnh viện sau tai nạn, cần phẫu thuật ngay lập tức với chi phí gần trăm triệu đồng. Mẹ giữ tiền của chúng con, mà lại không trả lại để con lo cho anh ấy! Con hỏi mẹ, nếu vì không có tiền mà anh ấy xảy ra chuyện gì, thì ai sẽ là người chịu trách nhiệm đây?””
Mẹ chồng Như cứng họng, vẻ mặt bối rối càng hiện rõ. Bà cố gắng lấy lại bình tĩnh, lại dùng chiêu bài cũ. “”Chuyện viện phí thì để người lớn lo! Tao đã nói rồi, mày lo gì chuyện đó! Vấn đề là thái độ của mày! Cô [Tên cô ruột] cũng nói rồi, mày làm thế là sai! Là hỗn! Mày… mày nghĩ sao mà lại đòi kiện mẹ chồng ra pháp luật hả? Ai đời lại làm thế?””
Ánh mắt Như lạnh đi. Cô thẳng thắn nhìn vào mẹ chồng. “”Con không nghĩ việc đòi lại tiền của mình để cứu mạng chồng là sai hay hỗn láo ạ. Con làm thế là để bảo vệ anh ấy, bảo vệ thành quả lao động của vợ chồng con. Mẹ nói con bất hiếu, nhưng con không lấy tiền của mẹ. Con chỉ đòi lại tiền của con thôi. Tiền đó là tiền mồ hôi nước mắt của con, không phải tiền từ trên trời rơi xuống!””
Như bước thêm một bước, giọng cô vang lên rõ ràng, dứt khoát, như đang tuyên bố một lời thề. “”Con xin nói rõ lại một lần nữa. Đây là tiền cứu mạng chồng con! Con đã đưa ra tất cả bằng chứng. Con sẽ không thỏa hiệp! Con sẽ không nhường nhịn bất kỳ ai, dù là ai đi chăng nữa – dù là người thân của mẹ – đứng ra bảo vệ kẻ đã lừa gạt tiền của vợ chồng con trong lúc hoạn nạn!””
Mẹ chồng Như hoàn toàn bị sốc trước sự kiên quyết và thái độ cứng rắn đến cùng của Như. Bà lùi lại một bước, vẻ mặt từ tức giận chuyển sang sợ hãi và không thể tin nổi. Bà không ngờ con dâu mình lại dám nói những lời đó, lại dám tuyên chiến trực diện đến mức không nể nang bất kỳ mối quan hệ nào khác. Sự tự mãn và khinh thường thường ngày trên khuôn mặt bà biến mất, thay vào đó là sự lo lắng thực sự.
“”Mày… mày…”” Mẹ chồng ấp úng, không nói nên lời.
Như nhìn thẳng vào mắt bà, ánh mắt rực lửa. “”Con đã cho mẹ cơ hội. Giờ anh [Tên Chồng Như] đang cần tiền từng giờ. Nếu mẹ vẫn không trả, con sẽ làm theo cách của con. Con sẽ mang tất cả bằng chứng đến nơi có pháp luật. Ai sai, ai đúng, ai lừa gạt, ai giữ tiền cứu mạng, ai bất hiếu, tất cả sẽ được làm sáng tỏ. Đến lúc đó, không chỉ mẹ mà cả những người cố gắng bao che cho mẹ cũng sẽ phải đối mặt với sự thật.””
Lời nói của Như như một lời tuyên án. Bà không chỉ nhắm vào mẹ chồng, mà còn ngầm cảnh cáo cả những người thân khác đang cố gắng can thiệp. Mẹ chồng Như hoàn toàn chết lặng, không còn dám phản bác thêm lời nào. Bà chỉ đứng đó, nhìn Như với ánh mắt đầy căm phận nhưng bất lực. Như biết, cuộc chiến chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Sáng hôm sau, Như không chần chừ thêm một phút nào. Cô nhanh chóng rời khỏi căn nhà vẫn còn phảng phất không khí căng thẳng từ cuộc đối đầu đêm qua. Mẹ chồng Như vẫn giữ thái độ im lặng đầy thù địch, nhưng Như biết bà đang lo sợ thật sự. Cô không để tâm đến ánh mắt và thái độ của bà nữa. Mục tiêu của cô lúc này là đưa câu chuyện ra ánh sáng pháp luật, đòi lại công bằng và số tiền cứu mạng chồng.
Như tìm đến một văn phòng tư vấn pháp lý ở khu vực trung tâm. Bước vào căn phòng gọn gàng, đầy sách luật và tài liệu, Như cảm thấy một tia hy vọng nhỏ nhoi le lói giữa mớ hỗn độn cảm xúc. Một người đàn ông trung niên, trông có vẻ điềm tĩnh và chuyên nghiệp, chào đón cô.
“”Chào cô. Cô đã đặt lịch hẹn trước chưa?”” Ông hỏi với giọng điệu ôn tồn.
“”Dạ, cháu chào luật sư. Cháu chưa ạ, nhưng cháu có việc rất gấp cần tư vấn ngay bây giờ. Cháu… cháu có thể chờ được ạ.”” Như trả lời, giọng hơi run nhưng ánh mắt kiên định.
May mắn thay, luật sư có một khoảng trống. Ông mời Như ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chuẩn bị sổ tay và bút.
“”Cô cứ trình bày đi. Tôi là [Không cần tên cụ thể, chỉ cần xưng hô Luật sư/chuyên gia], tôi sẽ lắng nghe.”” Luật sư nói.
Như hít một hơi sâu, bắt đầu kể lại câu chuyện, từ những ngày đầu gom góp tiền tiết kiệm với chồng, suốt ba năm ròng rã, số tiền hơn hai trăm triệu đồng ấy đã được cô đưa cho mẹ chồng giữ hộ. Cô kể về việc ghi chép cẩn thận trong cuốn sổ tay cũ, về tờ giấy xác nhận có chữ ký của bà, và đặc biệt, về đoạn clip quay lại cảnh mẹ chồng nhận tiền và ký nhận.
“”Cháu tin tưởng mẹ nên mới đưa hết ạ,”” Như nói, giọng chùng xuống khi nhắc đến sự tin tưởng đã bị phản bội. “”Nhưng bây giờ, chồng cháu gặp tai nạn giao thông, rất nặng ạ. Anh ấy cần phẫu thuật ngay, chi phí gần trăm triệu đồng… Cháu xin lại tiền mẹ giữ hộ để lo cho anh ấy, nhưng mẹ cháu… mẹ cháu nhất quyết không trả, còn nói là không có tiền ạ.””
Như lấy từ trong túi ra cuốn sổ ghi chép. Nó đã sờn cũ nhưng chữ viết bên trong vẫn rõ ràng, ghi lại từng khoản tiền gửi, ngày tháng, và cả số tiền tổng cộng. Sau đó, cô cẩn thận mở điện thoại, tìm đến đoạn clip ghi lại khoảnh khắc trao tiền. Màn hình điện thoại nhỏ chiếu lên khuôn mặt mẹ chồng Như lúc nhận tiền, có cả tiếng bà xác nhận và ký nhận tờ giấy viết tay.
Luật sư chăm chú lắng nghe và quan sát. Ông lật giở cuốn sổ, xem kỹ đoạn clip. Vẻ mặt ông từ bình thản dần chuyển sang ngạc nhiên, rồi hơi nhíu mày lại.
“”Chứng cứ của cô… rất rõ ràng,”” ông nói sau khi xem xong, giọng điệu cho thấy sự công nhận về tính xác thực của bằng chứng. “”Sổ ghi chép, chữ ký xác nhận, và đặc biệt là đoạn clip này. Đây là những bằng chứng rất mạnh mẽ để chứng minh cô đã đưa cho bà số tiền đó và bà đã nhận.””
Như cảm thấy nhẹ nhõm một chút khi nghe lời nhận xét của luật sư. “”Vậy… vậy cháu phải làm sao bây giờ ạ? Cháu có thể kiện đòi lại tiền không ạ?””
Luật sư gật đầu. “”Với những bằng chứng này, cô hoàn toàn có cơ sở để yêu cầu bà trả lại tài sản của cô. Về mặt pháp lý, đây có thể được xem là giao dịch dân sự, hoặc là hành vi chiếm giữ tài sản của người khác mà không có căn cứ pháp luật.””
Ông bắt đầu giải thích các bước cần thực hiện. “”Đầu tiên, cô cần gửi một văn bản yêu cầu chính thức đến bà, có thể thông qua luật sư hoặc tự cô gửi, ghi rõ số tiền, bằng chứng và thời hạn yêu cầu trả lại. Nếu bà vẫn không thực hiện, cô có thể nộp đơn khởi kiện ra Tòa án nhân dân cấp huyện nơi bà đang cư trú hoặc nơi xảy ra giao dịch.””
“”Khi nộp đơn khởi kiện, cô sẽ cần cung cấp tất cả các bằng chứng mà cô vừa cho tôi xem: sổ ghi chép, giấy ký nhận (nếu có bản gốc hoặc bản sao công chứng), bản sao clip (lưu trữ dưới dạng file hoặc ghi ra đĩa). Tòa án sẽ thụ lý vụ án, tiến hành hòa giải (nếu hai bên đồng ý), và nếu hòa giải không thành, Tòa án sẽ mở phiên tòa xét xử dựa trên các bằng chứng được trình bày.””
Luật sư tạm dừng, nhìn thẳng vào Như. “”Vụ việc này có thể phức tạp hơn vì liên quan đến quan hệ gia đình (mẹ chồng – nàng dâu). Tuy nhiên, về bản chất pháp lý, đây là tranh chấp tài sản. Quan hệ gia đình không phải là lý do để chiếm đoạt tài sản hợp pháp của người khác. Với những bằng chứng cô đang có, khả năng thắng kiện của cô là rất cao.””
“”Tuy nhiên,”” luật sư nói thêm, giọng hơi thận trọng, “”quá trình tố tụng có thể kéo dài. Cô cần chuẩn bị tinh thần cho việc này.””
Như nghe luật sư giải thích, từng bước đi rõ ràng hiện ra trước mắt. Cô biết cuộc chiến này sẽ gian nan, nhưng cô đã có con đường. Tiền bạc không phải là tất cả, nhưng trong hoàn cảnh này, nó là thứ duy nhất có thể cứu chồng cô. Và nó là tiền của cô, của chồng cô.
“”Cháu hiểu rồi ạ,”” Như nói, giọng chắc chắn hơn bao giờ hết. “”Cháu sẽ làm theo hướng dẫn của luật sư. Cháu không sợ kiện tụng ạ. Cháu chỉ cần lấy lại tiền để cứu chồng cháu thôi.””
Cô siết chặt tay, trong lòng tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng cô sẽ không lùi bước. Cô đã có pháp luật đứng về phía mình, dựa trên những bằng chứng không thể chối cãi. Cuộc chiến đòi lại công bằng chính thức bắt đầu.”
“Như ngồi vào bàn làm việc nhỏ trong phòng, tâm trí vẫn văng vẳng lời luật sư. Cô lấy giấy bút, soạn thảo cẩn thận từng câu chữ theo hướng dẫn. Đây không chỉ là một lá thư, đây là tuyên bố về quyền lợi hợp pháp của cô, là lời cảnh báo đầu tiên.
Cô bắt đầu viết, giọng văn trang trọng, dứt khoát. Cô ghi rõ tên, địa chỉ của mình và của mẹ chồng, nêu rõ mục đích của văn bản là “”Thông báo và Yêu cầu trả lại tài sản””.
Như viết: “”Tôi, [Tên đầy đủ của Như], xin thông báo và yêu cầu bà [Tên đầy đủ hoặc chỉ rõ Mẹ chồng của Như], hiện đang cư trú tại [Địa chỉ nhà riêng], trả lại số tiền tiết kiệm của vợ chồng tôi, tổng cộng hơn 200.000.000 VNĐ (Hai trăm triệu đồng), mà tôi đã gửi bà giữ hộ trong suốt ba năm qua.””
Cô dừng lại, hít một hơi. Tiếp tục viết, giọng cứng rắn hơn: “”Tôi có đầy đủ bằng chứng chứng minh việc tôi đã giao và bà đã nhận số tiền nêu trên, bao gồm: sổ ghi chép chi tiết các lần giao nhận tiền, giấy xác nhận viết tay có chữ ký của bà, và đặc biệt là đoạn clip ghi lại hình ảnh và âm thanh việc bà nhận tiền và ký nhận giấy xác nhận.””
Như cảm thấy nhói lòng khi viết đến lý do cần tiền. “”Hiện nay, chồng tôi là [Tên chồng Như] đang trong tình trạng sức khỏe nguy kịch sau tai nạn giao thông. Anh ấy cần phẫu thuật khẩn cấp với chi phí lên đến gần 100.000.000 VNĐ (Một trăm triệu đồng). Số tiền này là tài sản hợp pháp của vợ chồng tôi, được dành dụm cho những lúc khó khăn như thế này.””
Cô đặt ra thời hạn rõ ràng, như luật sư đã dặn: “”Tôi yêu cầu bà vui lòng hoàn trả lại toàn bộ số tiền hơn 200.000.000 VNĐ nêu trên cho tôi trong thời hạn 07 (bảy) ngày kể từ ngày bà nhận được thông báo này.””
Và lời cảnh báo: “”Nếu sau thời hạn trên, bà vẫn không thực hiện việc hoàn trả số tiền, tôi sẽ buộc phải tiến hành các thủ tục pháp lý tiếp theo để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của vợ chồng tôi, bao gồm việc nộp đơn khởi kiện ra Tòa án và báo cáo vụ việc đến cơ quan Công an nếu cần thiết.””
Cuối cùng, Như ký tên, ghi rõ ngày tháng. Cô đính kèm bản sao của cuốn sổ ghi chép, bản sao của tờ giấy xác nhận (nếu có bản gốc), và một chiếc USB nhỏ chứa đoạn clip. Cô cho tất cả vào một phong bì lớn.
Chiều hôm đó, Như đến bưu điện. Cô muốn chắc chắn lá thư này đến tay mẹ chồng một cách chính thức nhất. Cô yêu cầu gửi chuyển phát nhanh có xác nhận báo phát. Cô cẩn thận điền thông tin, trả phí, và nhận lại biên lai.
Cầm biên lai trong tay, Như biết mình vừa chính thức khai chiến. Không còn là những lời năn nỉ, cầu xin trong nước mắt nữa. Giờ đây, là văn bản, là bằng chứng, là pháp luật. Lá thư mang theo hy vọng và sự quyết tâm của cô lao đi trên đường phố, hướng về căn nhà nơi mẹ chồng cô đang chờ đợi, không biết rằng một quả bom hẹn giờ vừa được gửi đến.
Vài ngày sau, người đưa thư gõ cửa nhà riêng. Mẹ chồng Như ra mở cửa với vẻ mặt khó chịu thường thấy. Người đưa thư đưa cho bà một phong bì dày.
“”Thư gửi bà ạ. Bà vui lòng ký nhận.””
Mẹ chồng Như khó hiểu cầm lấy phong bì, nhìn cái tên người gửi: “”[Tên đầy đủ của Như]””. Bà nhíu mày, linh cảm chẳng lành. Bà ký tên một cách miễn cưỡng. Người đưa thư rời đi.
Bà đóng sầm cửa lại, xé vội phong bì. Bên trong là một xấp giấy tờ và một chiếc USB. Ánh mắt bà lướt qua tiêu đề “”Thông báo và Yêu cầu trả lại tài sản””. Rồi bà đọc nhanh nội dung, sắc mặt bà biến đổi từng chút một. Từ bực bội sang ngạc nhiên, rồi chuyển hẳn sang tái mét. Khi bà nhìn thấy dòng cuối cùng về việc nộp đơn khởi kiện ra Tòa án và báo Công an, tay bà bắt đầu run lên. Bà vội vàng rút chiếc USB ra, cắm vào máy tính. Màn hình hiện lên khuôn mặt bà đang cười nói nhận tiền, tay ký vào tờ giấy.
Mẹ chồng Như như chết lặng. Bà không thể tin được. Như… con dâu bà… nó dám làm thật? Nó dám gửi giấy tờ, nó dám dọa kiện tụng, dọa báo công an? Cái đứa con dâu bà luôn khinh rẻ, nghĩ rằng chỉ cần bà không nhận là xong chuyện, giờ đây lại dám làm ra những điều này? Nỗi sợ hãi dâng lên cuồn cuộn trong lòng bà, hòa lẫn với sự tức giận và bàng hoàng. Cuộc chiến mà bà nghĩ rằng sẽ dễ dàng chiến thắng, dường như mới chỉ bắt đầu, và đối thủ của bà đáng sợ hơn bà tưởng rất nhiều.”
“Mẹ chồng Như quăng mạnh chiếc USB xuống sàn, tiếng va đập khô khốc vang lên trong căn nhà im ắng. Khuôn mặt bà đỏ gay lên vì tức giận, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt là một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Bà không ngờ Như lại có thể làm được điều này. Đứa con dâu bà luôn coi thường, nghĩ rằng chỉ cần dọa dẫm vài câu là khuất phục, giờ lại dám gửi giấy tờ, dám thu thập bằng chứng, thậm chí còn dọa kiện tụng, báo công an.
Bà đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng khách, lòng như có lửa đốt. Hơn hai trăm triệu đồng! Cả một khoản tiền lớn. Số tiền đó bà đã cất giữ, thậm chí còn định bụng tiêu pha một phần vào việc riêng của bà. Giờ đây, một lá thư đơn giản lại có thể khiến bà phải đối mặt với pháp luật? Không được! Bà không thể để yên như thế này.
Nghĩ đến đây, bà lập tức với lấy chiếc điện thoại trên bàn. Bà lướt danh bạ, tìm số của Như. Ngón tay bà run run bấm số. Bà cần phải nói chuyện với con ranh này ngay lập tức, phải làm cho nó sợ, phải dập tắt cái ý định điên rồ này ngay từ trong trứng nước.
Điện thoại đổ chuông. Mẹ chồng Như nín thở chờ đợi. Một lúc sau, giọng Như vang lên ở đầu dây bên kia, bình tĩnh đến lạ thường.
“”Alo, con nghe ạ.””
Nghe thấy giọng Như, cơn giận của mẹ chồng Như như được châm ngòi. Bà quát thẳng vào điện thoại, giọng chua ngoa và đầy sát khí.
“”Mày! Con ranh mất dạy! Mày dám làm cái trò gì thế hả? Cái thứ láo xược! Mày gửi cái thứ quái quỷ gì về đây? Mày muốn kiện ai? Mày muốn báo công an ai hả?””
Như giữ im lặng một vài giây, như đang tiêu hóa cơn bão lời nói từ mẹ chồng. Rồi cô đáp lại, giọng vẫn bình tĩnh nhưng chứa đựng sự kiên quyết.
“”Con đã ghi rõ trong thư rồi ạ. Đó là thông báo yêu cầu mẹ trả lại tiền tiết kiệm của vợ chồng con. Tiền đó cần để phẫu thuật cho anh ấy.””
“”Trả cái gì mà trả! Tiền đó là tiền tao giữ hộ! Giữ hộ thôi nghe chưa! Tao có nói là tao lấy đâu mà mày đòi với chả hỏi! Mày muốn lật mặt tao à?”” Mẹ chồng Như gào lên, bà hoàn toàn phớt lờ đoạn clip và tờ giấy xác nhận. Bà chỉ tập trung vào việc phủ nhận.
“”Có giấy xác nhận và clip mẹ nhận tiền rõ ràng mà mẹ? Hơn nữa, con đã chờ đợi rất lâu rồi. Anh ấy cần tiền ngay bây giờ.”” Như nói, giọng cô bắt đầu có chút mệt mỏi nhưng không hề nao núng.
“”Giấy tờ gì? Clip gì? Tao không biết! Cái loại clip dựng sẵn thì nói làm gì! Mày tưởng có mấy cái thứ vớ vẩn đó là dọa được tao chắc? Mày mơ đi!”” Bà cười khẩy, một nụ cười gượng gạo và đầy thách thức. “”Tao nói cho mày biết, cái nhà này là nhà của tao! Tiền của tao! Mày đừng hòng bước chân vào đây mà đòi hỏi gì hết!””
“”Nhưng đó là tiền mồ hôi nước mắt của vợ chồng con. Con chỉ muốn lấy lại để cứu chồng con thôi ạ.””
“”Cứu với chả cứu! Tao không quan tâm! Mày liệu hồn mà rút cái đơn đó lại ngay lập tức! Nếu không, tao sẽ cho mày biết tay! Đừng tưởng có chỗ dựa nào là muốn làm gì thì làm! Cái loại con dâu như mày, tao chưa xử là may lắm rồi!”” Bà bắt đầu chuyển sang hăm dọa, giọng điệu càng lúc càng tàn độc. “”Mày nhớ đấy, mày còn ở nhà tao một ngày, mày còn là con dâu tao một ngày, thì mày còn phải nghe lời tao! Dám cãi lời tao à? Dám dọa tao à?””
Như im lặng một lát, như đang cân nhắc. Mẹ chồng Như tưởng rằng Như đã sợ, bà tiếp tục lấn tới.
“”Tao cho mày ba ngày! Ba ngày để suy nghĩ cho kỹ! Nếu mày không rút lại cái thứ giấy má vớ vẩn kia, thì đừng trách tao không nể nang gì hết!””
Như hít một hơi sâu. Giọng cô cất lên, không còn vẻ mệt mỏi nữa mà thay vào đó là sự lạnh lùng, dứt khoát.
“”Mẹ ạ, con đã cho mẹ bảy ngày. Nếu sau bảy ngày kể từ ngày mẹ nhận được thông báo, mẹ vẫn không trả lại tiền, con sẽ làm đúng như những gì con đã viết trong thư. Con không dọa đâu.””
Lời nói của Như như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt mẹ chồng Như. Bà đứng hình, không tin vào tai mình. Cô ta… dám cả gan bật lại? Dám nói thẳng vào mặt bà rằng sẽ làm thật? Cơn tức giận bốc lên ngùn ngụt, nỗi sợ hãi bị vạch trần và đối mặt với pháp luật càng khiến bà điên tiết.
“”Mày… Mày được lắm! Mày dám… Mày sẽ phải hối hận!”” Bà gằn giọng, hàm răng nghiến chặt. “”Đừng tưởng tao không làm gì được mày! Cái nhà này không chào đón mày nữa! Mày cút đi! Cút ngay lập tức!””
Như giữ im lặng. Bà mẹ chồng nghe tiếng im lặng từ đầu dây bên kia, càng tức tối hơn. Bà chuẩn bị tuôn ra những lời cay độc hơn nữa thì Như lên tiếng, giọng nói vang lên rõ ràng, đầy sức nặng.
“”Con đang ở bệnh viện, chăm sóc chồng con. Khi nào mẹ sẵn sàng trả tiền để anh ấy phẫu thuật, mẹ hãy gọi lại cho con. Còn không, chúng ta sẽ gặp nhau ở Ủy ban hoặc Tòa án. Con nói rồi, con không dọa đâu.””
Nói xong, Như chủ động ngắt máy. Tiếng tút dài vang lên trong điện thoại, bỏ lại mẹ chồng Như đứng sững sờ giữa phòng khách. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay bà, rơi xuống sàn. Khuôn mặt bà trắng bệch, đôi mắt mở to vì kinh ngạc và tức giận. Con ranh đó… nó dám cúp máy của bà? Nó dám nói chuyện với bà bằng cái giọng đó? Nó thực sự… đã thay đổi rồi. Và điều đó, khiến bà cảm thấy sợ hãi hơn bao giờ hết.”
“Bảy ngày trôi qua như một dòng sông lặng lẽ, nhưng mỗi giờ phút đều nặng trĩu trong lòng Như. Chiếc điện thoại im lìm. Không một cuộc gọi nào từ mẹ chồng. Điều đó có nghĩa là bà đã chọn không trả tiền, bất chấp tình hình nguy kịch của con trai mình. Nằm cạnh chồng trên giường bệnh, nhìn anh vẫn còn yếu ớt, Như siết chặt bàn tay. Chi phí phẫu thuật gần một trăm triệu, rồi chi phí hậu phẫu, thuốc men… số tiền hơn hai trăm triệu kia là hy vọng duy nhất. Giờ hy vọng đó đang bị chính mẹ ruột của anh chôn vùi.
Cô đã cho bà cơ hội, đã hạ giọng van xin, đã đưa ra bằng chứng, thậm chí là lời cảnh cáo. Nhưng tất cả đều vô ích. Lời bà nói qua điện thoại vẫn vang vọng: “”Tao không biết! Cái loại clip dựng sẵn thì nói làm gì!””, “”Mày mơ đi!””, “”Cái nhà này không chào đón mày nữa! Mày cút đi!””. Sự tàn nhẫn và phủ nhận ấy đã dập tắt chút lưỡng lự cuối cùng trong lòng Như.
Cô đứng dậy, đi lại nhẹ nhàng trong phòng bệnh để không đánh thức chồng. Nhìn ra cửa sổ, bầu trời ngoài kia xám xịt. Đây không phải là lúc để mềm yếu. Đây là lúc phải chiến đấu. Không chỉ cho số tiền kia, mà còn cho sự công bằng, cho tương lai của cô và chồng.
Chiều hôm đó, Như tranh thủ lúc chồng đã ổn định hơn, cô xin phép y tá ra ngoài một lát. Cô không về nhà mẹ chồng, sợ bà làm khó hoặc giấu giếm thứ gì đó. Cô ghé qua một cửa hàng photo, sao chụp lại tất cả những giấy tờ cô có: bản sao sổ ghi chép các lần gửi tiền, bản sao giấy xác nhận của mẹ chồng (mà bà đã ký nhận), và lưu lại đoạn clip vào nhiều thiết bị khác nhau, đề phòng bị mất mát.
Với một tập hồ sơ mỏng nhưng đầy đủ bằng chứng trong tay, Như bắt một chuyến xe ôm công nghệ. Địa điểm cô đến không phải là Tòa án ngay lập tức, mà là Ủy ban nhân dân phường nơi mẹ chồng cô sinh sống. Cô quyết định đi theo trình tự, bắt đầu từ hòa giải ở cấp cơ sở như đã nói.
Bước chân vào cổng Ủy ban, Như cảm thấy hơi run nhưng cô hít một hơi sâu, lấy lại bình tĩnh. Đây là bước đi đầu tiên, chính thức đưa sự việc ra ánh sáng, nhờ đến sự can thiệp của pháp luật và chính quyền.
Cô tìm đến bộ phận tiếp nhận hồ sơ. Ngồi xuống trước một cán bộ, Như trình bày rõ ràng câu chuyện của mình: việc vợ chồng cô tích cóp được hơn hai trăm triệu đồng, việc gửi tiền cho mẹ chồng giữ hộ vì tin tưởng, việc tai nạn của chồng cần tiền phẫu thuật gấp, và việc mẹ chồng từ chối trả lại tiền, thậm chí phủ nhận.
Cô đặt tập hồ sơ lên bàn. “”Thưa cô, đây là đơn yêu cầu hòa giải về tranh chấp tài sản giữa con và mẹ chồng con. Đây là các bằng chứng con thu thập được: sổ ghi chép, giấy xác nhận của bà ấy, và đây là đoạn clip ghi lại cảnh bà nhận tiền ạ.””
Cán bộ tiếp nhận hồ sơ lắng nghe, xem qua các giấy tờ và nhìn vào chiếc điện thoại của Như khi cô mở đoạn clip ngắn. Thái độ của cán bộ trở nên nghiêm túc hơn.
“”Cô cứ để đơn lại đây, chúng tôi sẽ xem xét và mời hai bên lên làm việc theo quy trình hòa giải ở cơ sở,”” vị cán bộ nói.
Như cảm ơn và đứng dậy. Khi bước ra khỏi Ủy ban, ánh nắng yếu ớt của buổi chiều chiếu vào mặt, Như không còn cảm giác run rẩy nữa. Thay vào đó là một sự kiên định lạ thường. Cô đã đi bước đầu tiên. Con đường phía trước có thể còn nhiều khó khăn, mẹ chồng cô chắc chắn sẽ phản ứng dữ dội hơn. Nhưng Như biết, cô không đơn độc. Pháp luật và công lý sẽ đứng về phía cô. Cô nhìn về phía xa xăm, trong lòng thầm nhủ: “”Mẹ à, con đã nói rồi, con không dọa đâu.”” Cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu.”
“Vài ngày sau, cuộc sống tại căn nhà riêng của mẹ chồng Như vẫn tiếp diễn với vẻ ngoài bình lặng, nhưng bên trong, bà ta vẫn nung nấu sự tức tối về việc Như dám thách thức mình. Bà không ngờ rằng con dâu cũ lại dám làm thật. Càng không ngờ là những bằng chứng cô đưa ra lại có vẻ thuyết phục đến vậy. Bà đã tin rằng Như sẽ bỏ cuộc, hoặc ít nhất là không dám đi xa đến mức nhờ pháp luật can thiệp.
Buổi sáng hôm đó, khi bà đang ngồi uống trà đá ngoài hiên, một người đưa thư bưu điện tới. Anh ta đưa cho bà một phong bì màu trắng, có đóng dấu đỏ của Ủy ban nhân dân phường. Mẹ chồng Như nhíu mày nhận lấy, trong lòng dấy lên sự khó chịu mơ hồ. Bà nghĩ có lẽ là giấy tờ gì đó liên quan đến đất đai hay thuế má.
Nhưng khi mở phong bì ra, mắt bà ta trợn tròn. Dòng chữ in đậm trên tiêu đề khiến máu trong người bà đông cứng lại: “”THÔNG BÁO MỜI LÀM VIỆC””. Bên dưới là nội dung ngắn gọn, yêu cầu bà có mặt tại trụ sở Ủy ban vào một ngày giờ cụ thể để tiến hành hòa giải về “”tranh chấp tài sản”” theo đơn yêu cầu của “”bà Nguyễn Thị Như””.
Chiếc cốc trà đá trong tay bà rơi xuống đất vỡ tan tành. Bà lắp bắp: “”Cái gì? Hòa giải? Tranh chấp tài sản? Con Như?””
Khuôn mặt bà ta đỏ bừng lên vì giận dữ và sợ hãi. Cái con ranh con đó, nó dám thật! Nó dám kéo bà ra Ủy ban! Bà ta vò nát tờ thông báo trong tay, tức tối đến run cả người.
“”Mày được lắm, Như! Mày nghĩ mày làm thế này là hay ho à? Mày nghĩ cái tờ giấy này có thể làm gì được tao sao?”” Bà ta lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Nhưng sự tức giận nhanh chóng bị thay thế bằng nỗi lo sợ. Bà ta biết, khi đã dính dáng đến chính quyền, mọi chuyện sẽ khác. Không còn là cuộc cãi vã trong nhà nữa. Bà ta không thể dùng cái lý “”tiền của con, mẹ giữ hộ là chuyện bình thường”” hay “”tờ giấy kia là giả”” để thoát tội nữa. Cô con dâu cũ đó đã có bằng chứng. Cô ta đã chuẩn bị rất kỹ.
Bà ta đi đi lại lại trong nhà, đầu óc quay cuồng. Gọi điện cho ai bây giờ? Chồng bà đã mất. Con trai thì đang nằm viện, hôn mê bất tỉnh. Không, nó không bất tỉnh, nó đã tỉnh lại rồi, nhưng nó đứng về phía vợ nó. Bạn bè thì toàn người lợi dụng, có ai giúp bà lúc này? Luật sư? Bà làm gì có tiền thuê luật sư để đối phó với chính con dâu cũ?
Mẹ chồng Như nhìn chằm chằm vào tờ thông báo bị vò nát trong tay. Dòng chữ in trên đó như một lời tuyên án. Bà ta đã lún quá sâu, và giờ đây, cái giá phải trả đang hiện rõ trước mắt. Bà đã quá tự tin vào sự khinh miệt của mình, quá khinh thường sức mạnh của pháp luật và sự kiên cường của cô con dâu yếu ớt ngày nào.
Một cảm giác bất lực và tức tối trào dâng. Bà ta không thể trốn tránh được nữa. Bà ta buộc phải đối mặt. Buộc phải đối mặt với Như, với sự thật, và với chính quyền. Khuôn mặt bà ta tái nhợt, đôi mắt ánh lên sự sợ hãi lẫn căm hận tột độ. Con đường duy nhất bây giờ là phải có mặt ở Ủy ban vào cái ngày giờ chết tiệt đó. Bà ta nuốt khan, nhận ra rằng cuộc chiến này không còn nằm trong tay bà ta nữa rồi.”
“Không gian phòng hòa giải nhỏ hẹp tại Ủy ban nhân dân phường tạo nên sự ngột ngạt. Như ngồi thẳng lưng, vẻ mặt bình tĩnh, đối diện là mẹ chồng, người đang liên tục dịch chuyển trên ghế, ánh mắt láo liên khắp phòng. Một cán bộ hòa giải trung niên ngồi ở bàn chủ trì, ghi chép tỉ mỉ.
Cán bộ hòa giải lật tập hồ sơ: “Hôm nay, chúng ta có buổi hòa giải theo đơn yêu cầu của bà Nguyễn Thị Như về tranh chấp tài sản với bà Trần Thị A.” Ông dừng lại, nhìn Mẹ chồng. “Bà A, bà đã nhận được thông báo và có mặt tại đây. Bây giờ, xin mời bà Như trình bày lại nội dung sự việc.”
Như hít một hơi sâu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, khác hẳn vẻ rụt rè thường ngày: “Thưa ông, thưa bà A. Chuyện là thế này. Từ khi kết hôn cách đây ba năm, tôi và chồng là anh Nguyễn Văn Tý đã cùng nhau làm lụng, tiết kiệm tiền. Tổng cộng số tiền chúng tôi tiết kiệm được là hơn 200 triệu đồng.”
Như đưa mắt nhìn Mẹ chồng. Bà ta nhíu mày, gương mặt bắt đầu lộ vẻ khó chịu.
“Vì tin tưởng bà A là mẹ chồng, lại là người lớn tuổi trong nhà, tôi đã nhiều lần gửi tiền nhờ bà giữ hộ, vì sợ để ở nhà không an toàn. Mỗi lần đưa tiền, tôi đều ghi chép lại đầy đủ số tiền và ngày tháng vào cuốn sổ này, và bà A đều xác nhận đã nhận.” Như đặt một cuốn sổ bìa cũ lên bàn, đẩy về phía cán bộ hòa giải.
Cán bộ hòa giải cẩn thận cầm cuốn sổ lên, lật xem. Những dòng chữ ngay ngắn, kèm theo những chữ ký nguệch ngoạc bên cạnh.
Như tiếp lời, giọng chùng xuống: “Tai nạn của anh Tý xảy ra thật đột ngột. Bác sĩ nói cần một khoản tiền lớn để phẫu thuật, khoảng gần 100 triệu đồng. Lúc đó, tôi đã tìm đến bà A, xin rút số tiền tiết kiệm để lo cho chồng.”
Đến đây, giọng Như bắt đầu có sự tức giận kìm nén: “Nhưng bà A đã từ chối. Bà nói bà không giữ tiền của tôi, hoặc số tiền đó bà đã tiêu hết vào việc nhà, hoặc tiền đó là của con trai bà, không phải của tôi. Bà tìm đủ mọi lý do để thoái thác.”
Mẹ chồng bật thốt: “Tao nói rồi! Tiền đó là tiền thằng Tý đưa cho tao giữ! Mày làm gì có tiền mà đưa?”
Như mỉm cười nhẹ, nụ cười lạnh lẽo. Cô lấy điện thoại ra: “Tôi biết bà A có thể không nhớ, nên tôi có chuẩn bị một chút bằng chứng khác.”
Cô mở một đoạn clip. Âm thanh từ điện thoại vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Hình ảnh trong clip không quá rõ nét, nhưng đủ để thấy Mẹ chồng đang nhận một tập tiền từ Như. Tiếng nói của Mẹ chồng vang lên rành rọt: “Rồi, đưa đây, mẹ cất cho. Cẩn thận đừng để mất.” Cảnh quay lia xuống tờ giấy nhỏ trên bàn, Như chỉ vào đó: “Và đây, chữ ký của bà A xác nhận đã nhận 20 triệu đồng ngày hôm đó.”
Cán bộ hòa giải chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại. Mẹ chồng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, mặt cắt không còn giọt máu. Bà ta lắp bắp: “Cái… cái này là… là cắt ghép! Giả tạo! Tao làm gì có ký!”
Như bình tĩnh cất điện thoại đi: “Sổ ghi chép có đây, các khoản tiền cụ thể. Bà xác nhận đã nhận và ký nhận từng lần. Đoạn clip này ghi lại cảnh bà nhận tiền và xác nhận cất giữ. Tổng số tiền tôi đưa bà giữ là hơn 200 triệu đồng, có đầy đủ bằng chứng. Khi tôi cần tiền lo cho chồng lúc thập tử nhất sinh, bà lại phủ nhận tất cả.”
Mẹ chồng lúng túng tột độ. Bà ta liếc nhìn cuốn sổ, nhìn Như, nhìn cán bộ hòa giải. Mồ hôi lấm tấm trên trán. Bà ta cố gắng biện minh, giọng lạc đi: “Tao… tao tiêu một ít rồi… lo cho cái nhà này… rồi lúc thằng Tý cấp cứu, tao cũng phải lo chạy vạy chứ!”
Như lắc đầu: “Chi phí cấp cứu và phẫu thuật của anh Tý là do công ty anh ấy ứng trước và tiền bảo hiểm. Bà không hề bỏ ra đồng nào. Số tiền tôi đưa bà giữ là tiền tiết kiệm của hai vợ chồng tôi trong ba năm, dùng để mua nhà. Bà không có quyền chiếm đoạt.”
Mẹ chồng hoàn toàn cứng họng. Những bằng chứng rành rành đặt trên bàn, không thể chối cãi. Khuôn mặt bà ta từ tái nhợt chuyển sang đỏ bừng vì tức tối và xấu hổ. Bà ta nhìn Như bằng ánh mắt căm hận, nhưng không còn lời nào để biện minh cho hành vi của mình. Cán bộ hòa giải ghi chép xong, đặt bút xuống, nhìn Mẹ chồng với ánh mắt thăm dò. Mẹ chồng biết, lần này, bà ta không thể thoát được dễ dàng như mọi khi.”
“Cán bộ hòa giải gật gù, ánh mắt chuyển sang Mẹ chồng. Ông nhẹ nhàng nói: “Bà A, bà Như đã đưa ra bằng chứng khá rõ ràng về việc bà đã nhận giữ số tiền tiết kiệm của hai vợ chồng cô ấy. Sổ ghi chép có xác nhận của bà, clip cũng thể hiện việc chuyển nhận tiền. Theo quy định của pháp luật, việc chiếm giữ tài sản của người khác mà không có sự đồng ý, hoặc không hoàn trả khi có yêu cầu chính đáng, là hành vi vi phạm pháp luật.”
Mẹ chồng nuốt khan, tay bà run run siết chặt vạt áo. Ánh mắt láo liên ban nãy giờ chỉ còn sự sợ hãi và bế tắc. Bà liếc nhanh về phía Như, thấy khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ.
“Giờ bà nói thế nào? Với những bằng chứng này, nếu vụ việc không được hòa giải thành công ở đây, cô Như hoàn toàn có quyền đưa đơn ra Tòa án để giải quyết. Lúc đó, không chỉ phải trả lại số tiền gốc, mà bà còn có thể phải chịu thêm án phí và các chi phí tố tụng khác. Chưa kể, hành vi này cũng có thể bị xem xét ở khía cạnh khác của pháp luật, tùy thuộc vào mức độ và ý định ban đầu,” cán bộ hòa giải từ tốn phân tích, nhưng mỗi câu nói đều như búa bổ vào đầu Mẹ chồng.
Bà ta cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào ai. Cái vẻ ngạo nghễ, coi thường Như trước đó hoàn toàn biến mất. Bà biết mình đã thua cuộc. Tất cả những lý lẽ quanh co, những lời chối cãi trắng trợn đều sụp đổ trước bằng chứng không thể bác bỏ. Hơn 200 triệu đồng, số tiền bà cứ đinh ninh có thể giữ lại cho riêng mình hoặc dùng theo ý muốn, giờ sắp phải trao trả.
“Tao… tao…” Mẹ chồng lắp bắp, cổ họng nghẹn lại. Bà nhìn cuốn sổ, rồi lại nhìn chiếc điện thoại của Như. Ánh mắt bà dừng lại ở Như, đầy sự căm hận, nhưng sâu thẳm là nỗi sợ. Sợ phải đối diện với pháp luật, sợ phải mất đi số tiền đã cố công chiếm đoạt.
Như vẫn ngồi im, không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát biểu cảm giãy giụa cuối cùng của Mẹ chồng. Cô không cảm thấy hả hê, chỉ thấy mệt mỏi. Mệt mỏi vì cuộc chiến không đáng có này.
Cán bộ hòa giải chờ đợi vài giây, rồi tiếp tục: “Thời gian của buổi hòa giải có hạn, bà A. Bà cần đưa ra quyết định. Một là bà thừa nhận việc giữ tiền và đồng ý hoàn trả đầy đủ cho cô Như, chúng ta sẽ lập biên bản hòa giải thành. Hai là bà không đồng ý, vụ việc sẽ được chuyển lên cấp cao hơn hoặc ra Tòa án theo yêu cầu của cô Như.”
Mẹ chồng thở hổn hển. Đấu tranh nội tâm dữ dội diễn ra trong bà. Trả tiền? Nghĩa là mất trắng. Không trả? Nguy cơ còn lớn hơn, có thể liên quan đến tù tội và chi phí khổng lồ. Cái tham lam, ích kỷ trong bà phải lùi bước trước sự đe dọa hiển hiện của pháp luật.
Cuối cùng, sau một hồi im lặng căng thẳng, Mẹ chồng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhăn nhó, giọng nói như bị ai bóp nghẹt: “Được… được rồi… Tao… tao trả lại…”
Như nghe thấy vậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì công lý cũng được thực thi, dù chỉ là bước đầu.
Cán bộ hòa giải ghi chép lại lời thừa nhận của Mẹ chồng. Ông hỏi thêm: “Bà đồng ý hoàn trả toàn bộ số tiền hơn 200 triệu đồng đúng không?”
Mẹ chồng gật đầu một cách nặng nề, như đang cõng trên vai cả một tảng đá.
“Và về chi phí phát sinh liên quan đến vụ việc này, hai bên có thỏa thuận gì không?” cán bộ hòa giải hỏi thêm. Ông biết, trong các vụ tranh chấp, thường có thêm các chi phí đi lại, sao chụp giấy tờ, hoặc thậm chí là tổn thất tinh thần.
Như suy nghĩ một chút, rồi nhìn thẳng vào Mẹ chồng. Cô biết số tiền đó là mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng. Điều quan trọng nhất lúc này là có lại tiền để lo cho chồng. Chi phí pháp lý hay án phí là việc của Tòa, còn các chi phí nhỏ khác, cô không muốn dây dưa thêm.
“Thưa ông, về chi phí khác thì thôi ạ. Tôi chỉ cần bà ấy trả lại đúng số tiền tôi đã đưa giữ. Tôi muốn vụ việc kết thúc ở đây để còn tập trung lo cho chồng,” Như nói, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết.
Mẹ chồng nghe vậy, vẻ mặt có chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang tức tối và xấu hổ hơn. Bà ta nghĩ Như sẽ vòi vĩnh thêm tiền bồi thường.
Cán bộ hòa giải gật đầu. “Vậy thì chúng ta sẽ lập biên bản hòa giải thành. Bà A sẽ có trách nhiệm hoàn trả số tiền hơn 200 triệu đồng cho bà Như trong thời gian sớm nhất. Nếu bà A không thực hiện đúng cam kết trong biên bản này, bà Như hoàn toàn có quyền đưa biên bản này cùng với các bằng chứng đã trình bày ra Tòa án để yêu cầu thi hành án.”
Ông bắt đầu soạn thảo biên bản. Như và Mẹ chồng ngồi đó, không ai nói với ai câu nào. Không khí căng thẳng không giảm đi, chỉ thay đổi màu sắc. Mẹ chồng là sự uất hận và thất bại. Như là sự giải thoát và quyết tâm. Trận chiến tiền bạc đã kết thúc, nhưng cuộc chiến tình cảm gia đình có lẽ còn lâu dài.”
“Cán bộ hòa giải hoàn tất biên bản. Ông đặt bút ký rồi đưa cho Như và Mẹ chồng.
“Hai bà đọc kỹ lại một lần nữa. Nếu đồng ý, ký vào đây,” ông nói.
Như đọc lướt qua, mắt dừng lại ở dòng cam kết hoàn trả số tiền hơn 200 triệu đồng. Cô gật đầu, cầm bút ký rõ ràng vào vị trí của mình.
Mẹ chồng cầm biên bản, tay vẫn run rẩy. Bà nhìn chằm chằm vào tờ giấy, khuôn mặt lộ rõ sự uất hận và cay cú. Ánh mắt bà lướt qua chữ ký của Như, rồi miễn cưỡng đặt bút xuống, ký nguệch ngoạc như muốn xé rách tờ giấy.
“Vậy là xong,” cán bộ hòa giải cất biên bản. “Theo như biên bản này, bà A sẽ hoàn trả số tiền cho bà Như trong vòng… hai bà thống nhất thời gian chưa?”
Như nhìn Mẹ chồng. “Tôi cần tiền để lo cho chồng phẫu thuật càng sớm càng tốt. Trong vòng vài ngày tới là tốt nhất ạ.”
Mẹ chồng hừ một tiếng. “Thì về mà lấy! Tiền vẫn ở nhà đấy thôi!”
“Vậy thì trong vòng 3 ngày, kể từ ngày hôm nay. Được chứ, bà A?” cán bộ hòa giải chốt.
Mẹ chồng không nói gì, chỉ gật đầu.
“Vụ việc hòa giải thành công,” cán bộ tuyên bố. “Tôi hy vọng sau chuyện này, hai bà sẽ có cách ứng xử phù hợp hơn, đặc biệt là tình nghĩa gia đình. Dù sao cũng là người thân.”
Như chỉ khẽ cúi đầu cảm ơn cán bộ, không đáp lại lời khuyên nhủ cuối cùng. Mẹ chồng đứng dậy, không thèm nhìn Như một cái, đi thẳng ra cửa. Bước chân bà nặng nề, mang theo sự tức tối và thất bại.
Như ngồi thêm một lát, suy nghĩ về tất cả những gì vừa diễn ra. Cô đã đòi lại được tiền, nhưng cái giá phải trả là một mối quan hệ gia đình tan nát hoàn toàn. Không có tình cảm, không có sự tôn trọng, chỉ còn lại sự thù hằn và rạn nứt không thể hàn gắn.
Vài ngày sau, Như về Nhà riêng. Căn nhà thân thuộc giờ đây mang một không khí xa lạ và nặng nề. Mẹ chồng đã để một túi tiền trên bàn, kèm theo thái độ lạnh nhạt như người dưng. Bà không nói một lời, không một lời xin lỗi hay giải thích. Như đếm tiền, kiểm tra kỹ lưỡng. Số tiền hơn 200 triệu đồng đúng là đã đủ đầy, nhưng trong lòng cô lại không có chút vui mừng nào. Đây là tiền mồ hôi nước mắt của hai vợ chồng, tiền lẽ ra đã giúp chồng cô phẫu thuật sớm hơn, giờ cô phải giành giật lại như đang đối phó với người ngoài.
Cô đưa tiền vào ngân hàng ngay lập tức, chỉ giữ lại một ít chi phí sinh hoạt. Sau đó, cô đến Bệnh viện thăm Chồng Như. Anh vẫn đang trong giai đoạn hồi phục ban đầu, khuôn mặt còn yếu ớt nhưng ánh mắt rạng rỡ hơn khi thấy cô.
“Tiền sao rồi em?” anh lo lắng hỏi.
Như nắm chặt tay anh, mỉm cười trấn an. “Em lấy lại được rồi anh. Đủ cả. Giờ mình yên tâm lo phẫu thuật nhé.”
Chồng Như thở phào nhẹ nhõm. “May quá. Anh cứ lo…” Anh nhìn cô, thấy vẻ mệt mỏi ẩn sau nụ cười. “Nhưng… mẹ có nói gì không?”
Như im lặng một lúc. “Không có gì để nói nữa đâu anh. Em nghĩ… mình nên ra riêng.”
Chồng Như nhìn cô. Anh biết chuyện gì đã xảy ra ở nhà, dù Như cố gắng giấu bớt. Anh hiểu sự tổn thương của cô, hiểu mối quan hệ giữa cô và mẹ đã đến mức nào sau chuyện này. Anh gật đầu nhẹ nhàng.
“Anh đồng ý. Mình ra riêng.” Giọng anh yếu ớt nhưng kiên quyết. “Mình bắt đầu lại.”
Quyết định được đưa ra. Như bắt đầu thu xếp đồ đạc, tìm thuê một căn nhà nhỏ gần Bệnh viện để tiện chăm sóc chồng sau phẫu thuật. Quá trình chuyển đi diễn ra lặng lẽ, gần như không có sự tương tác nào với Mẹ chồng. Căn Nhà riêng, nơi Như đã gắn bó suốt 3 năm, nơi cô đã hy vọng xây dựng một tổ ấm, giờ đây trở thành nơi cô muốn rời đi càng nhanh càng tốt.
Ngày chuyển đi, Mẹ chồng đứng nhìn từ xa, khuôn mặt lạnh lùng. Bà không giúp đỡ, không tạm biệt, chỉ đứng đó như một người xa lạ đang chứng kiến cảnh tượng không liên quan đến mình. Như cũng không quay lại nhìn. Cô biết, chương cuộc đời mình ở căn nhà này đã kết thúc.
Như và Chồng Như bắt đầu cuộc sống mới trong căn nhà thuê nhỏ bé. Dù còn nhiều khó khăn phía trước với chi phí phẫu thuật gần 100 triệu đồng và thời gian hồi phục lâu dài, nhưng họ có tiền và quan trọng hơn, họ có nhau. Cuộc chiến tiền bạc đã cho Như một bài học đắt giá. Cô đã quá tin tưởng vào người khác, quá phụ thuộc vào suy nghĩ “”tiền bạc không quan trọng bằng tình cảm””. Giờ đây, cô hiểu rằng, trong cuộc sống, sự minh bạch về tài chính và khả năng tự chủ kinh tế của bản thân là vô cùng cần thiết. Đó không chỉ là vật chất, mà còn là nền tảng cho sự tôn trọng và độc lập.
Thời gian dần trôi. Chồng Như trải qua ca phẫu thuật thành công và đang hồi phục tốt. Cuộc sống mới của hai vợ chồng dù giản dị nhưng bình yên. Không còn những lời chì chiết, những mâu thuẫn ngầm, không còn cảm giác sống trong sự kiểm soát và thiếu tin tưởng. Như tập trung chăm sóc chồng, tìm kiếm những công việc linh hoạt để trang trải cuộc sống và tích lũy lại từ đầu.
Mối quan hệ với Mẹ chồng vẫn là một khoảng trống lạnh lẽo. Những vết thương cũ có lẽ sẽ không bao giờ lành lại hoàn toàn. Nhưng Như không còn cảm thấy uất hận hay đau khổ như trước. Cô đã chọn cách buông bỏ những điều không thể thay đổi, tập trung vào xây dựng tương lai cho gia đình nhỏ của mình. Bài học về lòng tin bị phản bội, về giá trị của sự thật và sự cần thiết phải tự đứng vững trên đôi chân mình đã trở thành kim chỉ nam cho cô.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, và đôi khi, những bài học đắt giá lại đến từ chính những người thân yêu nhất. Nhưng sau cơn giông bão, cầu vồng vẫn có thể xuất hiện. Đối với Như, cầu vồng đó chính là cuộc sống bình yên bên người chồng mình yêu thương, là sự tự tin vào khả năng vượt qua mọi khó khăn, và là niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn do chính mình tạo ra.”

