Mẹ đón con gái về ngoại, nhà thông gia giàu có cứng họng vì cái kết…

Con gái lấy chồng cả năm không về ngoại, tôi nhớ quá đến thăm thấy con đang ngồi giặt tã chất thành đ/ống ngoài cổng. Ông bà thông gia mặt đăm đăm khó chịu qu::át con dâu như ô s/i/n. Con rể lại còn c:/ục s:/ú::c với vợ. Tôi x/ót con xin đưa con và cháu về thì họ qu::/át: “Nếu bà có đón thì đưa con gái về thôi. Cháu nội tôi thì không được đưa đi đâu hết”. Tôi năm m::á:;u sáu cơn nói 1 câu khiến cả nhà họ c:/ứ:ng họ::ng….

Tôi tên là Bích, năm nay 56 tuổi, làm giáo viên về hưu ở huyện. Con gái tôi – cái Thảo – lấy chồng lên Hà Nội, cũng đã gần một năm. Hôm cưới, họ hứa hẹn bao nhiêu điều: “Cứ yên tâm giao con gái cho nhà này”, “Thằng Hùng nhà tôi hiền lành, thương vợ lắm”, “Bố mẹ nó có tuổi rồi, chỉ mong con dâu về cho có cháu bế bồng”… Ấy vậy mà, cả năm trời con tôi không một lần về thăm nhà mẹ đẻ.

Tôi nhớ nó quay quắt. Mỗi lần gọi điện, Thảo đều nói lí nhí: “Con bận quá mẹ ạ, thằng bé quấy suốt”, hoặc “Mẹ ơi, Tết này mẹ lên với con được không?”. Tôi nghe, xót lắm. Nhưng nhà xa, ông nhà tôi lại đang bệnh, nên tôi lần lữa mãi. Cho đến hôm qua, không chịu nổi nữa, tôi đón xe khách lên Hà Nội.

Tôi đến nhà con gái vào giữa trưa. Trời nóng như đổ lửa, vậy mà ngay ngoài cổng, con tôi – con dâu nhà người ta, má bầu bĩnh ngày nào – đang ngồi giặt một đống tã lót dơ bẩn. Tay nó run rẩy, lưng còng xuống, tóc xõa bết mồ hôi. Cạnh đó là cái chậu nhôm méo mó, nước văng tung tóe.

Tôi chạy lại, nước mắt rơi lã chã:

– Thảo! Sao con lại ngồi đây? Không ai phụ à?

Nó gi;ật mình, ngước lên nhìn tôi, đôi mắt thâm quầng, môi nứt nẻ. Nó cười nhạt:

– Mẹ đến rồi à… Nhà có mỗi mình con thôi. Họ bảo con “ở nhà trông con, không cần giúp việc”.

Tôi đ/iếng người.

Lúc đó, bà thông gia – bà Hoa – bước ra từ cửa, mặt lạnh như băng:

– Bà đến đây làm gì? Tự dưng xuất hiện giữa trưa nắng thế này?

Tôi cố nhịn, nhẹ nhàng:

– Tôi nhớ con, nhớ cháu quá nên bắt xe lên thăm.

Bà Hoa khịt mũi, quay lưng bỏ vào. Rồi từ trong nhà, thằng Hùng – chồng Thảo – cũng chạy ra, giọng c/ộc l/ốc:

– Vào nhà đi mẹ. Tránh nắng cho cháu.

Nhưng ánh mắt nó không hề nhìn vợ lấy một cái.

Tôi bước vào, lòng nặng như chì. Căn nhà 4 tầng to đẹp, nhưng lạnh lẽo đến kỳ lạ. Con tôi nói khẽ bên tai:

– Mẹ, ở đây con không khác gì ô s/i/n đâu…

Rồi nó bật khóc. Tôi nghe tim mình vỡ vụn.

Sau bữa cơm tối – cơm do một mình Thảo nấu, rửa, dọn, rửa tiếp – tôi nhìn cháu ngoại (đứa bé 8 tháng, bụ bẫm nhưng ít cười), rồi ngồi lại bên con bé. Thảo thì thầm:

– Mẹ… cho con về quê một thời gian được không? Con mệt quá rồi…

Tôi gật đầu ngay, rồi đi lên nói với bà Hoa: … Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ đón con gái về ngoại, nhà thông gia giàu có cứng họng vì cái kết…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt