Mẹ ‘đùng đùng’ lên thành phố ‘trị’ con dâu, không ngờ chết sững trước sự thật bi thảm!

Anh trai tôi rất tiết kiệm, lương 30 triệu mà tháng nào cũng gửi về cho mẹ ít nhất 25 triệu. Từ khi ra trường đi làm kiếm được tiền, tháng nào anh trai cũng vậy cho đến lúc lấy vợ anh giảm xuống chỉ còn 20, mẹ tôi đùng đùng đòi lên thành phố làm cho ra ngô ra khoai, không ngờ thấy đến nơi thấy anh chỉ còn nằm 1 chỗ yếu ớt nói sự thật…
Nhà tôi có hai anh em.
Anh trai tôi – Anh Hưng – từ nhỏ đã là niềm tự hào của cả dòng họ: học giỏi, ngoan ngoãn, đỗ đại học danh tiếng rồi ra trường đi làm lương 30 triệu/tháng.
Từ ngày đi làm, anh chưa bao giờ để mẹ phải thiếu thốn.
Tháng nào cũng gửi về 25 triệu, giữ lại đúng 5 triệu để ăn uống, thuê nhà, chi tiêu.
Mẹ tôi lúc nào cũng kể khắp xóm:
“Con trai tôi hiếu thảo lắm! Cả tháng chỉ tiêu 5 triệu thôi, còn lại gửi hết cho mẹ!”
Cứ thế suốt 5 năm trời, anh chẳng kêu ca, chẳng than vãn.
Nhưng từ khi lấy vợ, mọi thứ đổi khác.
Tiền gửi về chỉ còn 20 triệu/tháng.
Nghe đâu chị dâu nghỉ việc, ở nhà nội trợ.
Mẹ tôi tức lắm, gọi điện trách:
“Giờ có vợ rồi quên mẹ à? Vợ mày bảo mày giữ tiền hả? Đàn ông mà để vợ nắm ví là hỏng rồi con ạ!”
Anh chỉ khẽ nói:
“Mẹ ơi, con vẫn gửi đều mà. Con bận lắm, mẹ đừng suy nghĩ.”
Nhưng mẹ tôi vốn nóng tính, càng nghĩ càng bực.
Bà bảo tôi:
“Mày xem đấy, nó sợ vợ, chắc vợ nó xúi bớt tiền gửi về cho mẹ. Để mai tao lên tận nơi xem con dâu bà làm gì mà tiêu của nó nhiều thế!”
Và rồi, một buổi sáng, mẹ bắt xe lên Hà Nội — nơi anh chị thuê trọ sống.
Tôi can ngăn mãi không được, bà bảo:
“Tao chỉ muốn nhìn tận mắt, xem cái nhà nó sống kiểu gì mà tháng nào cũng kêu hết tiền.”
Đến nơi, bà gọi điện cho anh mà không ai nghe máy.
Bà đứng ngoài cửa phòng trọ hơn nửa tiếng, sau đó định quay về thì nghe thấy tiếng ho khan rất khẽ bên trong.
Bà đẩy cửa — cửa không khóa.
Và rồi… bà ch-ết sững.
Phòng trọ nhỏ, tối, chật chội.
Trên chiếc giường xếp, anh tôi nằm đó — xanh xao, gầy rộc, mắt trũng sâu, tóc rụng gần hết.
Bên cạnh là mấy lọ thuốc, ống truyền dịch cắm dở, một cuốn sổ nhỏ để ở đầu giường.
Anh mở mắt, thấy mẹ, khẽ cười yếu ớt:
“Mẹ lên rồi à…”
Mẹ tôi sững sờ, nước mắt trào ra:
“Con làm sao thế này? Sao không nói với mẹ? Sao phòng lại như thế này?”
Anh nắm tay mẹ, giọng run run. Con, con bị… 👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ ‘đùng đùng’ lên thành phố ‘trị’ con dâu, không ngờ chết sững trước sự thật bi thảm!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt