Éᴘ ᴍẹ ɢɪà ǫᴜỳ ʟᴀᴜ ɢɪàʏ ᴄʜᴏ ʙồ, 10 phút sau người vợ trở về khiến cả 2 ᴋʜụʏ ɢốɪ…
Buổi chiều hôm đó, trời mưa như trút nước.
Mẹ tôi – bà Hòa, 𝟼𝟾 ᴛᴜổɪ, người phụ nữ cả đời ʟᴀᴍ ʟũ – ʟụᴄ đụᴄ ʙưɴɢ ᴛúɪ ǫᴜà ǫᴜê lên thăm vợ chồng tôi. Bà đi từ sáng sớm, ngồi xe khách gần 4 tiếng, ʟưɴɢ đᴀᴜ đếɴ ᴍứᴄ ᴘʜảɪ xᴏᴀ ᴅầᴜ dọc đường.
Nhưng khi bà vừa gõ cửa căn hộ của con gái mình, bất ngờ cửa bật mở.
Không phải tôi – người con duy nhất của bà.
Không phải chồng tôi – người mà bà luôn xem như con trai.
Mà là một cô ɢáɪ ᴛʀẻ sᴏɴ ᴘʜấɴ, ăɴ ᴍặᴄ ᴛʜɪếᴜ ᴠảɪ, ᴛᴀʏ ᴄòɴ ᴄầᴍ ʟʏ ᴠᴀɴɢ đỏ, ɢɪọɴɢ ᴛʜᴇ ᴛʜé:
— Bà tìm ai?
Bà Hòa khẽ ᴄúɪ đầᴜ, nói lễ phép:
— Tôi… tôi là mẹ vợ của Dũng… cho tôi gặp cháu Thư…
Cô ta bật cười, nhai kẹo cao su chóp chép:
— Gặp Thư?
— Chị ta dọn khỏi cái nhà này lâu rồi. Đây là nhà của tôi và anh Dũng. Bà nhầm rồi!
Bà chưa kịp phản ứng thì Dũng từ trong bước ra, áo sơ mi mở 3 cúc, tay cầm ʟʏ ʀượᴜ, bộ dạng như ông chủ.
Thấy mẹ tôi ướᴛ sũɴɢ ɴɢᴏàɪ ᴄửᴀ, ᴀɴʜ ᴛᴀ ɴʜíᴜ ᴍàʏ, ᴋʜó ᴄʜịᴜ:
— Bà lên đây làm gì? Tôi nói rồi, Thư đi công tác cả tuần, bà ʟàᴍ ᴘʜɪềɴ tôi với Vy vừa thôi.
Bà Hòa ngập ngừng:
— Mẹ chỉ lên gửi cho hai đứa ít đồ… mẹ nghe nói Thư đi làm nhiều, mẹ ʟᴏ…
Vy ʟɪếᴄ ᴛúɪ đồ ǫᴜê ʀồɪ ᴄườɪ ᴋʜẩʏ:
— Đồ ɴʜà ǫᴜê ᴄòɴ ʙàʏ đặᴛ mang lên chung cư cao cấp? ʙẩɴ nhà tôi thì có.
Bà ᴄúɪ xᴜốɴɢ ɴʜặᴛ ᴛúɪ ʟạɪ ɴʜưɴɢ ᴠʏ ʙấᴛ ɴɢờ đạᴘ ɴʜẹ ᴠàᴏ ɢóᴛ bà:
— Tránh ra. Bà làm bẩn thảm tôi rồi.
Dũng lại đứng nhìn, không một lời can.
Bà Hòa ʟảᴏ đảᴏ, ʙấᴜ ᴛᴀʏ vào tường.
Giọng bà ʀᴜɴ đi:
— Mẹ… xin lỗi… mẹ sẽ về…
Nhưng Vy bỗng chìa chân – đôi giày gót nhọn giá cả chục triệu – ra trước mặt bà, ɢɪọɴɢ ᴍáᴛ ʟạɴʜ:
— Nhưng trước khi đi… bà ᴄúɪ xᴜốɴɢ ʟᴀᴜ ɢɪàʏ cho tôi đi đã. ʙẩɴ hết rồi đây này.
Dũng khoanh tay đứng nhìn, gật đầu đồng ý như chuyện hiển nhiên:
— Lau đi. Đừng làm Vy ʙựᴄ.
Bà Hòa đứɴɢ ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ.
Hai bàn tay ʀᴜɴ ʀᴜɴ.
Đôi mắt đỏ ʜᴏᴇ ᴠì ᴛủɪ ɴʜụᴄ.
Mưa ᴛạᴛ ᴍạɴʜ vào hành lang, làm tóc bà ᴅíɴʜ ʙếᴛ vào mặt.
Sau vài giây, bà từ từ ngồi xuống… đầu gối chạm nền gạch ʟạɴʜ ɴɢắᴛ.
Vy ʙậᴛ ᴄườɪ ᴋʜᴏáɪ ᴛʀá:
— Đúng rồi! Lau đi! Người ɴɢʜèᴏ ᴛʜì ɴêɴ ʙɪếᴛ ᴠị ᴛʀí của mình!
Ngay lúc ấy—
“Ting!”
Thang máy mở ra.
Tôi đứng đó, người còn mặc trọn bộ ǫᴜâɴ ᴘʜụᴄ ᴄảɴʜ sáᴛ, vừa trực về sớm sau một vụ đột xuất.
Và cảnh tượng tôi nhìn thấy trước cửa nhà mình… khiến ᴍáᴜ ᴛʀᴏɴɢ ɴɢườɪ ᴛôɪ ɴʜư ᴍᴜốɴ sôɪ ʟêɴ…..
…..Quý độc giả xem thêm tại bình luận đầu tiên trên cùng 👇
Ban biên tập xin quý độc giả một lời nhận xét góp ý, chúc quý độc giả sức khỏe!
Tôi vồ vội mở cửa thang máy, kéo dàn bàn tay nhớc dờ dờ của mình qua họa tiết kim loại ẩm ướt. Khi cánh cửa trượt ra, tiếng ồn rè rè của máy móc vang lên, văng ra một luồng gió lạnh mang theo hương mưa bão. Hành lang tả thực đợi tôi như một bức tranh đen trắng, ánh đèn huỳnh quang chập chờn, mỗi bước chân vang lên những tiếng búng trầm.
Giáo thầy bước vào, chưa kịp làm cho lớp không khí lủng củng thì một hình bóng đứng ngay bên cửa, tay cầm vali da nặng trịch, ánh mắt như lướt qua bão tố. Đó chính là Vy, bạn cùng nhà, người phụ nữ giàu có luôn khoác lên mình vẻ lạnh lùng có thể cắt đá.
— Cứ đứng yên, không động đậy. — Vy nói, giọng cô ấy êm ái như gió gió, nhưng trong đó có hàm ý mà không ai dám thách thức.
Tôi dừng lại, tim đập mạnh dội như trống mặt trận, hơi thở ngắt quãng. Cái nhìn của tôi lướt qua thân hình cô, xuôi vào những chiếc giày cao gót bằng da công trương, lấp lánh dưới ánh đèn như hai lưỡi dao, chắc chắn giá trị hàng chục triệu đồng. Bàn tay cô siết chặt tay cầm vali, như muốn giữ chặt cả không gian.
— Sao? — tôi lên tiếng, giọng họng khô, cố giấu đi nỗi lo sợ.
Vy mỉm cười, mắt cô đó dường như chọc vào sâu thẳm trong tôi.
— Đừng có nghĩ rằng mình có quyền vào đây khi không được mời. — cô đáp, giọng lạnh như băng, nhưng nét mặt vẫn duy trì một vẻ thanh lịch, không hề lo lắng.
Một tiếng nhạc bập bùng trong đầu vang lên, tôi biết mình đang đứng trước một cuộc đấu trí nguy hiểm. Bên cạnh tôi, Dũng lặng lẽ bước tới, ánh mắt không thay đổi, như người đứng trung lập giữa bão và tĩnh lặng.
— Vy, chúng ta đã có thỏa thuận, không có lý do gì để… — Dũng dừng lại ngay trước cửa, giọng trầm ấm nhưng vẫn thiếu sức mạnh.
Vy quay sang Dũng, tiếng cười khẽ vang lên, lạnh lẽo như tiếng vang trong một phòng không.
— Thỏa thuận? — cô ta kiêng lời, lắc đầu, nhún vai như thể nhắc nhở mọi người về quy tắc vô hình trong căn hộ này. — Trong thế giới này, chỉ có người mạnh mới được quyết định.
Những tiếng rơi của giọt mưa đập mạnh vào tấm kính cửa sổ làm cho không khí dày đặc hơn. Bà Hòa, người đã luôn đứng bên cạnh trong mọi thăng trầm, nay xuất hiện từ phía cuối hành lang, khoác áo mưa đã in dấu vết nước. Cô ấy chậm chạp bước tới, tay cầm một túi bìa đã bị ẩm sệt.
— Tôi… tôi muốn đưa một vài đồ… — bà Hòa ngắt lời, giọng run run, đôi mắt đỏ héo như muốn lấp kín những giọt nước trên khuôn mặt.
Vy hạ vali xuống đất, giày đập mạnh vào sàn, tiếng vang dội còn lâu. Cô cúi đầu, ánh mắt lạnh cắt cốt.
— Đồ nhiễu bậy, bà Hòa? — cô lắc đầu, nụ cười nhạt bẽ bàng. — Nhắc lại, đây là nhà của tôi và Dũng. Đừng lúng túng nữa.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận được sự căng thẳng châm chích giữa ba người, như một lưỡi dao đang vung ra giữa nền băng. Rừng suy nghĩ của tôi bốc lên một kế hoạch ngắn gọn: không cho Vy có lợi thế, không để bà Hòa bị áp bức.
— Vy! — tôi hét lên, giọng tôi đôi khi ngập tràn âm thanh của bức tường. — Bạn có biết cô ấy là mẹ của Dũng không? Cô ấy đã đi mười bốn tiếng để đến đây, chỉ để…?
Vy nhìn tôi, ánh mắt cô ấy lộ ra một vết nứt. Cô nở một nụ cười khẩy, như muốn làm tôi lầm tởm.
— Anh Dũng sẽ quyết định. — cô đáp, giọng vang lên trong hành lang như tiếng đồng hồ. — Cô ấy có thể ra đi nếu cô muốn.
Dũng không trả lời, chỉ đứng yên như một bức tượng.
Tôi lùi lại một bước, gót giày tôi chạm vào tay vịn, cảm giác lạnh băng lùa dọc sống lưng. Nhịp tim vẫn đang đập dồn dập, đôi mắt tôi lướt tới thang máy, nơi ánh sáng xanh nhạt vẫn đang đực rực.
— Không! — Vy hét lên mạnh mẽ, ánh mắt cô ấy bốc lên lửa dữ dội. — Nếu không muốn, thì hãy ra ngoài và để mưa tạt vào người! — cô ném vali sang phía tôi, khiến tay tôi chùng xuống, vali rơi trên sàn, tiếng văng chạm vào tường vang dội.
Mưa vẫn cứ rơi, tiếng chạm nước như tiếng trống chiến đấu. Bà Hòa đứng lặng, mắt cô xóe tới tôi, rồi quay lại nhìn Vy, gương mặt đầy đau thương.
— Đừng làm điều khờ bậy này! — tôi kêu lên, giọng tôi dở óc sợ hãi nhưng kiên quyết. — Chúng ta là một gia đình!
Vy lắc đầu, cướp lấy một chiếc nhẫn sáng lấp lánh từ dưới áo, nhấc lên, gắp lại. Cô thở một hơi dài, vỗ tay lên gối giày.
— Được rồi, tôi sẽ cho. — cô nói, giọng bí hiểm. — Nhưng sau khi cô ra khỏi đây, hãy nhớ rằng, ai mạnh nhất là người không bao giờ chịu thua.
Thanh âm của lời cuối cùng đó vang vọng trong hành lang, kết hợp với tiếng mưa và tiếng kẹt của thang máy. Tất cả đang đứng trong một khoảnh khắc chết lặng, chỉ còn lại âm thanh của những giọt nước rơi trên kính và tiếng tim tôi nghẽn ngào.
Vy lặng người, mắt vẫn lộ vẻ kiên quyết, nhưng lúc ấy một tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên tấm sàn ẩm ướt. Bà Hòa, mái tóc ướt còn dính những giọt mưa, cầm chặt một túi giấy bọc bìa đã bị ướt sệt, tiến tới trung tâm hành lang.
— Xin lỗi các cháu… — Bà Hòa cúi đầu, giọng run rẩy, mắt đỏ héo như muốn che giấu mọi giọt nước.
Vy ném một ánh nhìn lạnh lùng, nhưng không di chuyển. Dũng đứng yên, ánh mắt bối rối, còn tôi nín thở, cảm giác như không khí nặng thêm một tạ.
— Bà… — Dũng nhẹ nhàng mở lời, giọng trầm ấm nhưng vẫn chưa đủ sức dập tắt căng thẳng.
Bà Hòa hít một hơi sâu, thở dài nặng trĩu, ánh sáng từ đèn huỳnh quang chiếu lên gương mặt nhăn nheo.
— Mẹ chỉ muốn đưa vài món đồ cho Thư. — Bà nói, giọng nghẹn ngào, như muốn nén lại cả nỗi lo của một người mẹ đã đi mười bốn tiếng chỉ để đến đây.
Vy khẽ nghiêng đầu, môi lưỡi chạm môi, nụ cười thoáng qua như lưỡi dao.
— Đồ cá nhân? — cô đáp, giọng bỗng êm ái, nhưng ánh mắt vang lên một tia lơ lửng của thách thức.
Tôi nhanh chóng chen vào, giọng cương quyết.
— Bà không cần phải mang gì vào, chúng ta có thể chuyển cho Thư khi cô ấy trở về. Không ai muốn tạo thêm tranh cãi trong ngày mưa này.
Bà Hòa gật đầu, tay run rẩy chạm vào túi giấy, cảm giác mồ hôi hòa vào giọt mưa trên da.
— Con… con ạ… — bà khẽ thì thầm, ánh mắt đung đưa giữa Vy và Dũng, rồi cuối cùng dừng lại vào tôi. — Tôi không muốn làm phiền… chỉ muốn con gái được nhận những món mẹ đã chuẩn bị.
Vy thở dài, nhấc nhẹ một chiếc găng tay da sang tay, rồi đặt tay lên vali chưa kịp rời bỏ.
— Được, tôi sẽ cho bà Hòa một phút để đưa đồ ra trong thang máy. — cô nói, giọng vẫn lạnh lẽo nhưng ít dứt khoánh hơn.
Dũng nhanh chóng bước sang bên thang máy, mở cửa, ánh sáng xanh nhạt chiếu vào qua lớp sương mù. Bà Hòa giật mình, nhưng vẫn giữ thăng bằng, đưa túi giấy vào trong. Cô nghiêng người, cúi đầu lần cuối.
— Cảm ơn các cháu… — bà thì thầm, mắt rưng rưng, tiếng mưa vỗ mạnh vào kính khiến tiếng thở của cô hòa lẫn với tiếng trống của thiên nhiên.
Sau khi thang máy đóng cửa, Vy quay lại, mắt lấp lánh ánh bạc của chiếc nhẫn vẫn còn trên tay.
— Hãy nhớ, trong ngôi nhà này, quyền lực luôn thuộc về người không sợ mưa. — cô nói, giọng vang vọng trong hành lang trống, còn âm thanh của thang máy lăn bánh dần dần biến mất trong bóng tối.
Dũng bước ra từ góc hành lang, một chiếc áo sơ mi mở ba cúc lộ ra phần áo trong màu trắng, tay nắm chặt ly rượu đỏ còn còn hơi sương. Ánh mắt hắn lạnh như băng, hơi thở nặng nề lấn át tiếng mưa dội vào cửa sổ.
— Bà không được vào trong nữa! — Dũng gầm lên, giọng vang dội trong không gian ẩm ướt, khiến các bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy lờ liệt.
Bà Hòa chạm mạnh vào tay tay tôi, rồi ngừng lại, đứt quãng thở. Đôi mắt cô rưng rưng lộ ra nỗi lo lắng sâu thẳm.
— Dũng… — tôi hổ thẹn, giọng nghẹn ngào, cố nén lại cơn gió giận dữ đang dâng lên. — Đừng… đừng làm khó… mẹ…
Vy đứng im lặng, tay vẫn ôm chặt túi da giá trị của mình, nhìn Dũng với sự thờ ơ lạnh lùng. Cô nhuộm một nụ cười nhếch mép, như muốn nhấn mạnh sức mạnh của mình.
— Nếu bà muốn giữ lại món đồ, hãy để nó ở đây, không được mang vào trong. — Dũng lắc đầu, giọng vang vọng: — Đừng có nghi ngờ, tôi sẽ bảo vệ ngôi nhà này.
Bà Hòa lắc đầu, nhưng không dám bước vào thang máy. Cô cầm chặt túi giấy, ánh mắt lúc chợt lộ sự quyết tâm, lúc lại dập dờn hồn thối.
— Con… con ạ… — bà thì thầm, tay run rẩy mà vẫn kiên định gạt nước ra khỏi tay. — Điểm đến là nơi mẹ bảo, dù trời mưa dày.
Dũng ném ly rượu lên sàn, tiếng vỡ vang lên như tiếng gió thét. Anh cúi xuống, nhặt ly, nhẹ nhàng bỏ vào thùng rác và đứng thẳng lại.
— Thư sẽ nhận khi cô ấy về, nhưng không có ai được phép qua cánh cửa này nếu không có lời mời. — Dũng ném một ánh nhìn nghiêm trọng vào tôi, rồi quay sang Vy.
Vy lặng, ánh mắt cô bùng lên lửa hắc, nhưng không dứt lời.
— Được, nhưng nếu bà muốn giữ lại thứ gì đó, hãy để lại ngay bây giờ. — cô nói, giọng lạnh cắt như dao.
Bà Hòa cảm nhận sự áp lực tăng lên, tay cô siết chặt túi giấy hơn, như muốn bảo vệ một bí mật giá trị hơn cả những đôi giày có giá chục triệu mà cô đã từng mua.
— Được, mẹ sẽ giao… — bà gục ngã vào những bậc thang, vừa vấp phải bức tường, vừa nhìn lên Dũng với sự bất lực.
Dũng tiến lại gần, giữ ly rượu còn sóng nhưng cầm chắc, vừa chạm vào vai bà Hòa vừa nói:
— Đừng lo, tôi sẽ đưa mọi thứ tới thang máy. — Anh nâng túi giấy lên, rồi gạt một cơn mưa văng ra từ áo sơ mi, khiến giọt nước nhỏ lăn trên sàn.
Thang máy mở cửa, ánh sáng xanh lờ mờ chiếu vào. Dũng nhẹ nhàng đưa bà Hòa vào, rồi đóng cửa lại. Cánh cửa âm thầm lắc lư, tiếng máy móc vang lên trong không gian gờ thối.
Vy đứng bên cánh cửa, mắt nhìn qua khe hở, nụ cười mỉa mai biến thành vẻ thầm thở.
— Hãy nhớ, trong ngôi nhà này, quyền lực luôn thuộc về người không sợ mưa. — cô lẩm bẩm, rồi lặng thinh, để lại tiếng pít của thang máy la liệt trong hành lang tối tăm.
Vy lặng lẽ đưa đôi giày cao gót, đôi dép bằng da bóng loáng có giá chục triệu, chạm nhẹ vào bức tường ố vàng trong hành lang. Đôi giày phát ra tiếng kêu vang “cạch” lịp lợm, khiến không gian ngập tràn tiếng rơi của mưa ngoài trời. Cô nghiêng người về phía Bà Hòa, mắt dán mắt, giọng cao áp cắt đứt tiếng thở hối hận của người già.
— Lau đi, nếu không sẽ bị trừng phạt. — Vy nói, âm thanh vang lên như một lệnh nguy hiểm.
Bà Hòa, tay còn nắm chặt túi giấy, nhìn đôi giày như nhìn vào lưỡi dao. Nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô không hề rời mắt khỏi Vy.
— Cô… cô không hiểu… — Bà Hòa nức nở, giọng lư lương, tiếng ầm của mưa lạnh lẽo bên ngoài làm tăng thêm cảm giác nghẹt thở.
Vy bật cười khẩy, bước về phía Bà Hòa, bàn chân trong đôi cao gót vang lên từng tiếng “cạch” lạnh lẽo trên sàn bê tông. Cô đặt một tay lên vai bà, áp lực của ngón tay như một sợi dây thắt chặt.
— Nếu bà không rửa sạch giày ngay bây giờ, tôi sẽ gọi Dũng tới. Anh sẽ không để bất cứ ai vi phạm quy tắc của mình. — Vy đe dọa ngắn gọn, giọng vang dội tới mọi góc hành lang.
Dũng, vừa mới quay lại sau khi mở cửa thang máy, đứng trong bóng tối, ánh mắt dày đặc như đá. Anh lặng lẽ nhìn Vy, rồi nhìn Bà Hòa, tay vẫn nắm chặt ly rượu rơi vỡ.
— Đứa con của tôi sẽ không chịu để mẹ mình bị… — Dũng nín lặng, môi khép chặt, nhưng ánh mắt ánh lên một tia quyết tâm không chùn.
Vy nhấp một bước tới, giày cao gót còn còn chạm vào khung cửa sắt, khiến tiếng kêu vang lên lộ ra sức mạnh của cô.
— Lau. — Cô lặp lại, lần này âm điệu trở nên cắt ngọt như dao.
Bà Hòa cố gắng gạt nước trên tay, từng giọt nước lăn dài như dải kim cương trên chiếc áo len cũ. Cô cúi người, tay run rẩy, đưa khăn thơm toả hương nhẹ lên đôi giày, nhưng ánh sáng từ chiếc đèn hành lang chỉ làm nổi bật những vết bẩn còn sót lại.
— Thôi, đủ rồi! — Tôi bất ngờ can thiệp, giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết. — Không ai có quyền phát lệnh như vậy, đặc biệt là trong nhà của mình.
Vy quay lại, ánh mắt lạnh ngắt như băng bùa, sau đó nở một nụ cười mỉa mai, tay vẫn không rời đợt tay cầm túi da.
— Nếu muốn bảo vệ mẹ mình, thì hãy tự làm. — Cô nói, giọng nhỏ nhưng độc ác, như muốn thách thức tôi phải dám hành động.
Bà Hòa thở dài, nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ sự vô lực, rồi chuyển sang Vy, mắt cô như lưỡi kim châm ngón.
— Được, mẹ sẽ làm. — Bà Hòa thốt lên, giọng đã không còn run rẩy, nhưng vẫn ngập tràn nỗi sợ.
Vy dừng lại, ánh mắt dõi theo Bà Hòa, rồi ném một ánh nhìn lên Dũng, người đứng yên trong bóng tối, dường như đang cân nhắc một quyết định.
Khu vực hành lang tĩnh lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi liên tục trên mái vòm của tòa chung cư cao cấp, và tiếng kim loại cộp cộp của đôi giày đang dần trở nên êm dịu.
Bà Hòa lặng lẽ cúi xuống, tay run rẩy kéo một chiếc khăn ướt từ túi giấy còn dính bùn. Giọt nước tràn ra, bám vào vết bùn trên thảm sàn, tạo thành những vòng tròn ướt sệt. Cô cầm khăn lại, cố gắng xoa sạch, nhưng bùn không chịu tan, còn lại vết đen dày hơn.
“Cái này… cứng hơn tôi tưởng,” bà thở dài, răng đã bật rụng nhẹ khi cắn vào vải.
Vy đứng gần đó, đôi cao gót vẫn vang lên tiếng “cạch” lạnh lẽo, mắt dán vào Bà Hòa như muốn chọc vào sâu thế.
— “Mẹ sẽ sửa lại,” Bà Hòa nói trong giây phút yếu ớt, giọng run rụt. “Đừng để… hơn nữa nữa.”
Tôi, đứng trong góc hành lang, thấy ánh mắt Vy dường như bốc cháy. Cô vung tay, đẩy một bộ đồ bảo hộ nhẹ sang phía Bà Hòa.
— “Để mình làm, bà,” Vy đáp lại, giọng lạnh lẽo như lưỡi dao. “Nếu bà không tự chịu trách nhiệm, sẽ có người phải chịu hậu quả.”
Dũng bước ra khỏi bóng tối của thang máy, tay vẫn nắm chặt cốc rượu bể vụn, mắt nhìn chằm chằm vào đôi giày khắc nghiệt. Anh lặng lẽ thở dài, rồi tiến lại gần.
— “Nếu cô cứ cứng đầu như vậy, tôi sẽ không ngần ngại dùng… cách khác,” Dũng thốt lên, giọng đầy đe dọa, nhưng không thể che giấu được một chút lo lắng.
Vy lắc đầu, cười khẩy.
— “Cách khác? Anh định xô nước lạnh vào mặt bà?” cô chế giễu, rồi nhẹ nhàng xòe tay ra, cho thấy một chiếc bình xịt nước trong tay.
Bà Hòa nắm chặt khăn, mắt lộ lên một tia lửa kiên quyết. Cô rít lên, tiếng cất lên như tiếng gió lùa qua cánh cửa sắt.
— “Không! Tôi sẽ tự làm! Nếu cô không tôn trọng, thì mình sẽ để bà tự chịu hậu quả!” Bà Hòa la lên, nước mắt trào dâng, bùn trên thảm bây giờ giống như thương tích cầm thăng.
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa, giọng mình vỡ vụn nhưng mạnh mẽ.
— “Đủ rồi! Người già không đáng chịu những lời đe dọa này!” Tôi xúm lên, chân chạm mạnh vào sàn, tạo ra tiếng “cạch” hỗn loạn, làm Vy chùng xuống.
Vy nhìn quanh, mặt nhăn lại, cố gắng tìm điểm yếu. Cô bộc bạch nhanh.
— “Nếu mẹ không làm, tôi sẽ gọi cảnh sát, gọi báo chí—đem hết vụ việc ra ngoài!” cô nức nở, giọng lạnh lùng.
Dũng hững hờ, mắt nhìn vào bức tường ố vàng, lặng im một lúc, rồi thở dài.
— “Thôi, để tôi trả lời,” anh nói, giọng nhẹ nhàng hơn. “Bà Hòa, tôi sẽ tự mình giúp bà dọn sạch thảm. Cứ để tôi xử lý, không cần cô can thiệp.”
Vy chớp mắt, vẻ mặt lộ ra một lúc lưỡng lự, rồi quay sang tôi.
— “Bạn muốn giúp? Hay bạn đang muốn bảo vệ cô ấy khỏi rắc rối?” cô quay đầu, giọng đầy ác cảm.
Tôi không trả lời, chỉ nhắm vào đôi giày của Vy, rồi quay sang Đinh, quay đầu lại, tắt đèn hành lang, để lại bóng tối và tiếng mưa rơi không ngừng.
Cả không gian bỗng yên ủi, chỉ còn tiếng thở gấp gáp của Bà Hòa, tiếng rì rầm của nước chảy, và tiếng gió thổi qua khe cửa thang máy.
Trong khoảnh khắc đó, Bà Hòa rón gân dấu: cô nắm chặt khăn trên tay, mắt lấp lánh quyết tâm, và thở dài một tiếng sâu thẳm.
— “Mẹ sẽ sửa lại.”
Trong khoảnh khắc im lặng, tiếng mưa rơi dội vào cửa sổ, Dũng lướt qua hành lang, ánh đèn hành lang nhấp nháy như nhịp tim không ổn định. Anh bước vào bếp, nơi vòi nước đã rơi ròng ròng dưới ánh đèn huỳnh quang.
Tiếng vòi nước vang lên mạnh mẽ, nước chảy dọc ống thép, tạo thành một dải bạc lấp lánh trên sàn gạch lạnh. Dũng nắm chặt tay cầm vòi, rót một luồng nước thẳng vào vệt bùn đen trên thảm, nước va chạm làm vết bùn bốc hơi lên những giọt sương.
“Bạn chú ý,” Vy nói từ cánh cửa, giọng cắt ngang không khí ẩm ướt, “đừng để lại dấu vết nào nữa.”
Dũng không đáp lại, chỉ để mắt dõi theo từng giọt nước lăn xuống. Anh cầm một tấm khăn giấy dày, nhấc lên, gập đôi và dùng lực mạnh giết thẳng vào vết bùn. Khăn giấy thấm nước, vết bùn dần tan chảy, màu đen loang lở thành màu xám nhạt.
“Mọi thứ phải sạch sẽ,” Dũng thở dài, mắt nhìn chằm chằm vào bề mặt thảm đang dần trong suốt, như muốn thanh lọc mọi tội lỗi còn sóng sớm. Tiếng giấy ướt xát trên thảm vang lên nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng vòi nước và tiếng mưa ngoài.
Bà Hòa, vẫn đứng trong góc bếp, đôi mắt mờ sương, nắm chặt khăn ướt cũ, im lặng quan sát. Cô thở một hơi dài, miệng khẽ thì thầm, “Nếu không sạch, sẽ không còn ai chịu trách nhiệm nữa.”
Vy lặng lẽ bước lại gần, mắt nhìn Dũng, mặt cô lộ lên nụ cười lạnh như băng, “Đúng, sạch sẽ không chỉ là thảm mà còn là lời hứa.”
Dũng dừng lại, nhìn Vy, rồi quay sang tôi, giọng hơi gợn ngạc nhiên, “Bạn có muốn giúp mình hoàn thành việc này không?”
Tôi đứng yên, cảm nhận hơi ẩm lạnh lan tỏa, không trả lời, chỉ nhắm ánh mắt vào thảm đang dần mờ đi, như một dấu hiệu cuối cùng của cuộc đấu tranh.
Tiếng nước chảy dứt, tiếng vòi tắt, không gian bếp trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng mưa rơi rì rào ngoài cửa sổ, và thở căng thẳng của mọi người vang lên trong không gian nhỏ bé ấy.
Vy ngồi trên ghế sofa, lắc đầu chậm rãi, ánh mắt lạnh lùng dõi theo Tôi.
“Nếu cô không chịu, mẹ sẽ bị đuổi ra khỏi nhà,” cô nói, giọng cắt ngắt như lưỡi dao.
Tôi nín thở, cảm giác tim dồn dập trong lồng ngực.
“Cô đừng dùng mẹ làm công cụ đe dọa,” Dũng can thiệp, giọng nặng nề, “Mẹ Hòa đã ở đây hơn chúng ta ba mươi năm.”
Vy quay người, tháo một chiếc cao giày bóng loáng, đôi mắt lộ ra sự thách thức. “Chiếc giày này có giá chục triệu, cô có biết không? Tôi sẽ bán chúng để trả tiền thuê nhà, còn mẹ cô…”
Bà Hòa đứng trong góc phòng, tay ôm chặt chiếc khăn ướt đã cũ, mắt rưng rưng. “Con trai… con… đừng để con lại mối nguy này nữa,” bà thở dài, giọng run rẩy.
Tôi nhớ lại lời hứa đã hứa với Bà Hòa khi cô về thăm: “Mẹ sẽ không bao giờ phải rời chiếc nhà này.” Suy nghĩ lướt qua: *Phải có cách gì đó.*
Vy dừng lại, đặt chiếc giày lên bàn, tiếng kim loại vang lên trong không gian ẩm ướt. “Cô sẽ ký hợp đồng mua bán trong vòng mười phút, còn không… tôi sẽ đẩy mẹ cô ra ngoài.”
Dũng nắm chặt tay, thở mạnh. “Bạn không có quyền quyết định cái chết của người khác.”
“Quyền?” Vy cười khẩy, “Cô biết tôi có thể làm gì với tài sản của gia đình mình.”
Tôi đứng dậy, tiến tới ghế sofa, tay nắm lấy cổ tay Vy, cố gắng giữ cô lại. “Đừng làm mẹ cô mất nhà. Chúng ta sẽ giải quyết bằng cách khác.”
Vy thở gấp, mắt đe dọa. “Nếu cô không đồng ý ngay, mẹ cô sẽ… sẽ không còn chỗ để ngủ trong đêm này.”
Bà Hòa rón rỉ một tiếng: “Không phải chuyện giày cao, mà là tình người.”
Một tiếng máy hút nước trong bếp vang lên, như một dấu hiệu nào đó đang chờ khổng lồ.
Vy lắc đầu, bỏ lăn chiếc giày vào góc, giọng cộc cờ: “Thì… cô quyết định.”
Tôi nhìn thẳng vào ánh mắt Vy, một quyết tâm lạnh lùng lóe lên. “Nếu cô muốn đuổi bà ra, tôi sẽ đưa cô ra khỏi này.”
Tiếng mưa rơi ngày càng dữ dội, phản chiếu ánh sáng lập lòe trên sàn gạch, tạo nên một bức tranh hỗn loạn.
Vy đóng mắt, thở dài, cuối cùng rời khỏi sofa, bước về phía hành lang. “Hãy xem ai sẽ là người cuối cùng rời nhà này.”
Vy bước nhanh ra khỏi phòng khách, tiếng giày cao gót kêu *cà* trên sàn gạch ướt. Cô dừng lại trước cửa hành lang, mắt nhìn xét từng giọt nước tấm tê trên nền.
“Tôi sẽ không để mẹ cô lăn qua lăn lại trong đêm này,” Vy lẩm bẩm, giọng lạnh lùng.
Bà Hòa bèn lùi lại, tay cầm chiếc khăn nhám, mắt ngấn lệ. “Mẹ chỉ muốn một nơi để ngủ, không phải… không phải những trò chơi của cô.”
Tôi đứng im, tim đập thình thịch, nhưng không nói nên lời.
Dũng bước tới, giọng nặng nề, “Vy, đừng có thả thùng, chúng ta đã qua rồi. Đừng để cô ấy phải rơi vào…”.
Vy nở một nụ cười nhếch mép, “Nếu cô không chịu, tôi sẽ ném cô ra ngoài, để cô cảm nhận cái lạnh của mưa và gió, tự xem bà cô có chịu đựng được không.”
Tiếng mưa rơi âm ỉ, từng giọt bắn tràn vào cửa sổ, làm bức tường phản chiếu ánh đèn lập lòe. Vy vung tay, đẩy chiếc giày lên bàn, rồi nhanh chóng quay lại hướng thang máy.
Bà Hòa hít một hơi dài, mắt lặng lẽ nhìn theo bước chân của Vy, rồi chợt đặt tay lên bờmi, cố gắng cân bằng. Một giọt nước từ bức tường rơi xuống, chạm vào chân bà, làm cô mất thăng bằng.
Bà Hòa vung tay, nước tràn ra, dội lên sàn như một đợt sóng nhỏ. Nước lặng lên, rồi nhanh chóng chảy thành một dải dài qua hành lang, tiếng ầm ầm vang lên trong không gian tĩnh mịch.
“Tôi không thể…” Bà Hòa nghẹn ngào, tiếng nói của bà như bị nước nuốt chửng.
Tôi cảm thấy một luồng sức mạnh bất ngờ trỗi lên trong mình, lặng lẽ tiến tới, đứng kề bên chuồng nước, ánh mắt rực lên quyết tâm. “Vy, dừng lại ngay. Đừng để mình bị cuốn vào lối thoát tồi tệ này.”
Vy dừng lại lại ở ngưỡng thềm, đôi mắt lấp lánh nổi giận. “Bạn nghĩ sao? Thì… tôi sẽ chỉ để cô bị trượt… đứng trên bờ mà không có chỗ bám.”
Dũng tốc tốc kéo tay Vy ra, đẩy cô mạnh vào tường hành lang. Đôi vai cô sững sờ, tiếng kim loại cộp lên khi chiếc giày cao gót chạm vào khung cửa.
“Không… không…!” Vy hô lên, cười nghiễm nặc nặc khi cô quỳ xuống, chân chạm vào sàn ướt, một tiếng xối xả vang lên.
Bà Hòa, vẫn đứng trên bờ, nhìn vào giọt nước cuối cùng chảy xuống, tiếng nước chảy rì rầm trong hành lang như tiếng thở dài vô hình.
“Mẹ thật không hiểu được,” bà thở dài, ánh mắt rực rỡ nỗi buồn.
Tiếng nước vẫn tiếp tục tràn, bao trùm cả không gian, còn Vy, Dũng và tôi đứng im, mỗi người trong một khoảnh khắc riêng, đối diện với quyết định cuối cùng.
Thang máy chợt rít lên, cửa sầm lại mở ra, luồng ánh sáng lạnh lẽo xuyên qua khe hẹp, chiếu lên sàn hành lang ướt. Một người đàn ông trong đồng phục bảo hiểm, tay cầm tờ giấy chứng nhận, bước ra chậm rãi, mắt quét quanh như đang tìm kiếm ai đó.
“Có ai để nhận hàng?” anh nói, giọng nghiêm nghị, tiếng vang dội trong không gian kín.
Vy, vẫn thấm mồ hôi ướt từ giày cao gót, quay đầu, ánh mắt rực lửa. “Bạn đến sai chỗ rồi,” cô nhếch mép, giọng đầy thách thức.
“Không, tôi có tài liệu giao nhận. Hộp này đã được ký duyệt từ ban quản lý,” người bảo hiểm đáp, kéo tờ giấy ra, cho một góc nhìn nhanh. “Tên người nhận: …”
Tôi lặng người, cảm xúc chợn lên khi thấy tên mình trên tờ giấy. “Đây là…?” tôi hỏi, giọng không thể che giấu sự bất ngờ.
“Ông **Tôi**,” người bảo hiểm trả lời, mắt không rời khỏi tôi. “Bạn có muốn kiểm tra không?”
Dũng bước lại, tay nắm chặt vào cổ tay tôi. “Cứ để hắn đi, không cần lộn xộn nữa,” anh thầm thở, giọng gắt gừ.
Bà Hòa, đứng bên rìa, thở dài, mắt lạnh lẽo nhìn người bảo hiểm. “Nếu đó là hàng của cô Vy, thì cô nên trả lại ngay. Đừng để mẹ tôi phải chịu thêm đêm này.”
Vy lắc đầu, giọng cười khẩy vang lên. “Tôi chỉ muốn một món quà cho mẹ cô,” cô lẽo nhếch, nhìn thẳng vào mắt người bảo hiểm. “Nếu không có người nhận, tôi sẽ tự lấy.”
Người bảo hiểm đặt hộp vào tay tôi, ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu trên các góc cạnh kim loại. “Đây là một mẫu giày cao gót, giá chục triệu đồng, đã được trả trước cho Vy. Nhưng không có xác nhận giao hàng.”
Vy gầm lên, giọng cằn nhằn. “Cô có muốn tôi phá tan toàn bộ cô dốc thang máy không? Đâu có thời gian cho trò chơi này.”
Tôi nắm chặt tờ giấy, tim đập loạn nhịp. “Nếu cô muốn lấy, sẽ có hậu quả. Đừng để mọi thứ lên đến mức tôi phải…”
Dũng chèn vào, giọng tăm tối: “Cô muốn gì? Đánh đổi một đêm mưa để tháo gỡ một tội ác?”
Ánh sáng từ thang máy lộ ra một góc tối, nơi một nhân viên bảo trì đang lặng lẽ đứng, tay cầm một bộ dụng cụ. Anh ta thở dốc, mắt hướng về phía Vy.
“Đây là lần cuối,” người bảo hiểm hạ giọng, “Nếu không có người nhận, tôi sẽ đưa kiện sang tòa án. Hãy quyết định ngay.”
Vy rụt rè, nhìn quanh, trái tim cô như bị lộng. Cô cúi đầu, tiếng khóc khẽ vang trong không gian ẩm ướt. “Tôi… tôi không muốn làm hại ai,” cô thốt lên, giọng nứt ra.
Bà Hòa bước tới, đặt tay lên vai Vy, ánh mắt ấm áp. “Có lẽ chúng ta đã hiểu nhau rồi. Đừng để sự tức giận làm mờ mắt.”
Người bảo hiểm nở một nụ cười nhẹ. “Thế thì, tôi sẽ để lại hộp ở đây. Khi nào cô sẵn sàng nhận, hãy đến.” Anh quay lại, bước vào thang máy, cửa khép lại, tiếng kêu vang lặng lẽ như một lời hứa.
Mưa vẫn rơi, âm thanh tạt vào khung cửa sổ, âm thanh duy nhất còn lại là tiếng thở dài của người đứng lại trong hành lang, mỗi người tự suy ngẫm về quyết định vừa qua.
Người bảo hiểm vừa đóng cửa thang máy, tiếng vang dội vẫn còn lơ lửng trong không gian ẩm ướt. “Tôi” tiến lại gần hơn, tay run rẩy vừa khiêng hộp vừa nắm lấy tờ giấy dán trên tường hành lang – tờ giấy dày, in tăm, mang dấu mực của công ty dọn dẹp “Sạch Sẽ”.
“Tôi” cúi đầu đọc nhanh: **“THÔNG BÁO LỆNH CƯỚI – CÔNG TY DỌN DẸP CÔNG TY TNHH”.** Dòng chữ tiếp theo nói rằng căn hộ phải “trả lại diện tích 15 mét vuông” do vi phạm quy định dùng chung khu vực chung.
“**Sao lại như vậy?**” “Tôi” thốt lên, giọng dấy lên trong tiếng mưa rơi trên kính.
Dũng, đang đứng bên cạnh, mắt lúi tai nheo, thở dài: “Cái này… không phải chỉ là phí dịch vụ, mà là… bồi thường vì vi phạm quy định khu vực chung. Họ muốn chúng ta trả lại phần không gian mà chúng ta đã chiếm.”
Vy, vẫn ướt mồ hôi từ đôi giày cao gót, giật mình: “Anh… tôi không biết chuyện này có liên quan gì tới tôi. Tại sao lại là lệnh cưới?”
Bà Hòa, tay chắp lại, giọng gối: “Đúng, nếu không trả lại, họ có quyền… gây rắc rối pháp lý cho tất cả chúng ta. Cứu con tôi, con Thư, đang công tác xa, không thể để chuyện này kéo dài.”
“Tôi” nắm chặt giấy, tim đập dồn dập: “Nếu họ ép buộc chúng ta phải trả diện tích… thì sao? Ai sẽ chịu trách nhiệm?”
Dũng đẩy nhẹ tay lên vai “Tôi”, mắt ánh lửa: “Ta sẽ không để họ lạm dụng quyền lực. Chúng ta sẽ phản bác, ký tên chối bỏ, và nếu cần, gọi luật sư.”
Vy lặng lại, nhìn vào tờ giấy, rồi lên tiếng: “Nếu anh muốn giữ giày này, tôi sẽ không cho ai lấy. Nhưng nếu phải trả tiền… thì…”
Bà Hòa vỗ tay nhẹ vào vai Vy: “Hãy để chúng ta giải quyết chuyện này bằng pháp lý, không cần đổ máu. Không có ai muốn mất mặt trong cơn mưa này.”
“Tôi” nở một nụ cười gượng, vừa giấu đi lo lắng: “Được, chúng ta sẽ gặp đại diện công ty ngay hôm nay, yêu cầu giải thích chi tiết và đề xuất giải pháp. Không có lệnh cưới nào có thể ép buộc chúng ta phải trả lại diện tích khi không có bằng chứng thực tế.”
Cả bốn người đồng thanh bước ra hành lang, còn tờ giấy vẫn dính trên tường, như một dấu hiệu cáo buộc chưa được giải đáp, và tiếng mưa hòa lẫn vào tiếng bước chân quyết đoán của họ.
Vy bật cười khẩy, ánh mắt lấp lánh mâu thuẫn dưới ánh đèn hành lang. Cô bước tới tủ đồng hồ treo tường, tay áo áo cao gót chạm vào khung kim loại lạnh lẽo, rồi nhanh chóng kéo ra. Kim đồng hồ dừng lại, chỉ đúng 15 phút còn lại.
“Chỉ còn 15 phút để dọn mọi thứ,” Vy nói, giọng vang vọng, như muốn nhắm thẳng vào tim Dũng và “Tôi”.
Dũng căng thẳng, mắt chớp lại một lần, rồi ném một câu thách thức: “Nếu không dọn xong, chúng ta sẽ trả tiền bồi thường gấp ba lần. Còn cô thì sao, Vy? Đã có đến mười phút để quyết định.”
Vy không trả lời, thay vào đó cô lặng lẽ nhìn vào kim đồng hồ, rồi bật cười vang hơn, tiếng cười vang lên như một tiếng chuông báo hiệu nguy hiểm. “Cô sẽ không để ai lấy giày của mình, dù phải trả hết tiền cả thế giới,” cô thốt lên, giọng đầy kiêu ngạo.
“Tôi” đứng im, tay chạm vào tờ giấy dính trên tường, cảm giác giấy lạnh lẽo như hằn lên quyết tâm. “Nếu không ai chịu trách nhiệm, chúng ta sẽ tự chịu. Thì sao có ai cần luật sư thì sao?”
Bà Hòa, đôi mắt 68 tuổi nhắm chặt, giọng gối vang lên, “Các con hãy nhớ, công ty đã cho thời gian. Nếu không, họ sẽ đòi toàn bộ diện tích, thậm chí một phần diện tích chung của toàn tòa nhà. Côn trùng cũng không thể trốn khỏi bức tường này.”
Thư, hiện không có mặt nhưng tiếng gọi cô qua tin nhắn vang lên trong trái tim mọi người: “Nếu cuộc họp này kéo dài, tôi sẽ trở về sớm hơn dự kiến.”
Với tiếng mưa dội dầm trên cửa sổ, Vy nhếch mắt, kéo khung đồng hồ lại và ném lên sàn, kim đồng hồ phóng ra một tiếng kêu lạch lạch. “Được rồi, đã đủ. Thời gian đã hết. Các người, chúng ta sẽ làm gì?”
Dũng lặng một giây, rồi rút ra thẻ căn hộ, bật lên tiếng “Bí mạng” trên máng thủy lực. “Tôi sẽ mở thang máy, chúng ta sẽ đưa hỏa tốc vào phòng hồ sơ, rồi chốt lại bằng cách ký tên trong tài liệu điện tử. Không còn chỗ nào để trốn.”
Vy nở một nụ cười nạt nộ, tay chạm vào túi xách, kéo ra một thẻ thẻ khách sạn sang trọng, “Nếu họ không chịu, tôi sẽ dùng ảnh giày này làm bảo chứng. Họ sẽ không dám cướp người giàu như tôi.”
“Tôi” thở dài, nhưng mắt vẫn sáng lên quyết tâm. “Cứ làm đi, mặc kệ họ. Chúng ta có 15 phút. Hãy biến nó thành 10 phút và không để bất kỳ ai phá vỡ kịch bản này.”
Cả bốn người lao vào thang máy, tiếng tiếng máy móc và tiếng cười điên rồ của Vy đồng thời vang lên, hòa lẫn với tiếng mưa rơi dày đặc bên ngoài. Khi thang máy đóng cửa, đồng hồ trong tay Vy không còn hiển thị thời gian, chỉ để lại một khoảng trống đen, như một lời thách thức không lời.
Dòng tiếng máy thang máy kêu vang rồi im bặt, bóng đèn hành lang chập chờn dưới cơn mưa. “Bắt đầu,” Tôi thở sâu, lạnh lẽo của sàn nhà dính bùn ngập tràn trong mắt.
Tôi cuốn tay lại, cầm chiếc khăn vải cũ, dồn năng lượng vào từng sàn gỗ. “Mọi người, nhanh lên, từng mét phải sạch,” tôi hô vang, giọng cắt ngang tiếng nhạc hồi hộp đang dâng lên từ loa cũ trong góc phòng.
Dũng bỏ qua tấm thảm, chạy tới góc phòng khách, tay giẫm lên bề mặt bàn ăn và kéo ra một thùng giấy cũ. “Đổ hết rủi ro vào đây,” anh gầm lên, mắt lấp lánh quyết tâm. “Nếu không thể xoá sạch, ít nhất chúng ta sẽ trùm lên bằng công nợ.”
Bà Hòa, đôi mắt 68 tuổi lấp lánh lửa, vắt tay dứt điểm khi thấy vết bùn trên thảm. “Mẹ sẽ không để một vệt bùn nào còn lại,” bà thở dài, móng tay già nắm chặt miếng bọt biển. “Đây là miền chiến trường của tôi.”
Vy đứng trong khung cửa sổ, mưa đập rì rào ngoài. “Bạn còn muốn gì nữa?” cô khẽ cười, tay cầm lọ kem dưỡng, lắc nhẹ. “Cứ làm đi, tôi sẽ nhìn xét xét sau.”
Tiếng nhạc tăng lên, nhịp trống gợn lên như tim họ. Tôi quét nhẹ, nước sạch chảy lên, từng vết bùn tan biến. “Bàn thắng!” tôi reo, còn dây chổi vẫn chưa kịp dừng.
“Lỡ không đủ thời gian, tôi sẽ biến mọi rủi ro thành tiền,” Dũng hô to, đẩy thùng giấy lên bệ, mở nắp, toàn bộ các hợp đồng, hoá đơn bốc lên như chim bồ câu đen. “Họ sẽ trả tiền vì mỗi giây trễ.”
Bà Hòa dùng quả bọt biển dũa vết bùn, tay run rối, nhưng ánh mắt kiên định. “Con cháu, bất cứ ai không chịu chịu trách nhiệm, mẹ sẽ làm sạch mọi thứ bằng lòng kiên nhẫn,” bà thì thầm, hơi thở dày dặn, mùi xà phòng lan tỏa.
Vy lặng lẽ lùi lại, mắt dõi theo mọi người. Cô bật chiếc điện thoại, gõ nhanh tin nhắn tới Thư: “Đã tới. Xong việc lúc 15p, nếu có vấn đề phản hồi ngay.” Cô thở dài, đồng thời gắp tay vào túi, lấy ra một thanh gối da, cầm chặt như bảo vật.
“Cứ thả lỏng mọi thứ ra,” tôi nói, giọng nặng nề nhưng quyết liệt. “Chúng ta chỉ còn mười phút nữa để dọn sạch. Nếu không,…”
“… Nếu không thì bóng đêm sẽ bao trùm,” Dũng trả lời, ánh mắt đập mạnh vào đồng hồ tường không còn kim.
Bà Hòa vỗ tay vào bộ quần áo, làm sao cho tiếng vỗ giọng vang lên như tiếng trống chiến. “Mọi người, mỗi giọt mồ hôi là một viên ngọc quý. Dọn sạch rác, dọn sạch tội lỗi!”
Tiếng băng tuyết nhân tạo từ máy lạnh chạm vào tường, tiếng loa bass vang dội, âm thanh tăng dần, tạo nên một bản giao hưởng căng thẳng. Cả ba người lao nhanh ra hành lang, tiếng giày cao gót Vy chạm đáy sàn như tiếng kim loại, tiếng bước chân của Dũng vang rền, và tiếng lúng túng của tôi cọ xát sàn gỗ.
“Hầu hết những gì chúng ta phải đối mặt đều là lớp bùn,” tôi phản hồi, tay còn ướt đang vén thảm. “Nhưng nếu ta không ngại nhúng chân vào, sẽ có ngày nào đó, chúng ta sẽ đứng trên nền đất sạch sẽ.”
Dũng giãi rủi, đưa thùng giấy lên cao, ném về phía tường. “Cứ để chúng rơi, chúng sẽ làm mờ mọi dấu vết.” Anh cười, ánh mắt lấp lánh như tia sét.
Bà Hòa không ngừng quét, dập tắt từng vết bùn. “Không có gì bám lại được chúng ta,” bà thốt, mắt hé động, người 68 tuổi nhưng tinh thần chưa hề giảm sút.
Vy đứng nhìn, tay cầm chiếc gối da, thở dài: “Nếu mọi người muốn thắng, hãy để tôi tạo ra một khoảnh khắc.” Cô lật chiếc gối, cho ra một chai nước hoa sang trọng, rót lên sàn, tạo một lớp bóng phản chiếu ánh đèn.
Những giây phút cuối cùng, mọi người hiện ra như một đội hình đồng bộ, âm nhạc lên đỉnh điểm, tiếng trống dồn dập. Tại khoảnh khắc quyết định, tôi vung khăn rửa, Dũng tung thùng giấy, bà Hòa quét mạnh, Vy rót nước hoa. Họ bộc phá mọi rào cản, dọn sạch mọi dấu vết trong vòng chín phút rưỡi.
Thang máy lặng bỗng dưng, tiếng kẹt chờ vang lên, cửa sập dội mạnh. Cả bốn người bị ném vào một khoảnh khắc bất ngờ, ánh sáng le lòe từ những bóng đèn phản chiếu trên tấm kính vỡ. Bụi mưa còn còn rơi lăn dài trên sàn, tạo nên một lớp sương mỏng.
“Toi! Ai mở cửa này?” Dũng hét lên, tay nắm chặt cánh tay đầu băng của mình, mắt quẹt qua mọi ngóc ngách.
Vy nhìn chằm chằm vào khe hở, mồm khép chặt. “Có gì ở phía sau tủ,” cô nói mức độ lạnh lùng, “đừng có rơi vào bẫy.”
Bà Hòa cúi đầu, lưỡi gạt mồ hôi ướt rớt trên trán. “Mẹ sẽ không bỏ lỡ một cơ hội nào,” bà thở dài, đôi mắt 68 tuổi lấp lánh quyết tâm.
Tiếng kẽo kẹt cuối cùng vang lên, cửa tủ cũ kỹ phía bên trái bất ngờ mở rộng như một lỗ hổng. Một luồng gió lạnh thổi vào, phản chiếu ánh sáng le lòe trên tủ kim loại đã rỉ sét. Phía trong, một túi giấy nặng trĩu hiện ra, bọc kín bằng giấy kraft dày, có vẻ đã bị giấu kỹ lắm năm tháng.
“Tôi… tôi không tin được,” Tôi bật khóc cười, tay nở rộng, đầu ngón tay chạm vào bìa giấy. “Cái túi này …”
Dũng bước tới, gắp lấy túi lên, rỉm mồ hôi trên trán. “Đây là… tiền mặt?” Anh cau mày, mắt ngược lại nhanh chóng quét qua các tờ tiền, đồng thời tính toán số lượng. “Hơn chục triệu đồng. Trúng… 20 triệu?”
Vy rít lên, giọng công cánh như tiếng chuông ngân: “Ai bỏ rơi chúng? Đây là lí do chúng ta tới đây hôm nay! Ai có dám đưa ra tay để phá hoại liên lạc này?”
Bà Hòa nắm chặt túi giấy, đầu gối rung nhẹ. “Không có gì hơn là dùng cái này để trả món nợ… và chấm dứt mọi gánh nặng,” bà thở, ánh mắt rạo rực. “Em có quan trọng hơn tiền, vì sao chúng ta lại ngẫu nhiên làm hỏng sàn nhà của mình?”
Tôi nín thở, suy nghĩ ngắn gọn: *Nếu không dùng tiền này, mọi chuyện sẽ vô nghĩa.*
“Cứ để chúng ta chia sẻ,” Tôi nói, giọng cứng cáp, “một nửa cho mỗi người, còn lại cho con Thư khi cô ấy trở về. Này, không còn thời gian để tranh cãi.”
Dũng gật đầu, thả túi lên sàn, bật mí từng tờ trung tâm: “Hai triệu cho Vy, bốn triệu cho Bà Hòa, bốn triệu cho tôi, còn một nửa còn lại… cho Thư. Cũng đủ để mua đôi giày thánh giá của cô ấy.”
Vy nhếch môi cười, ánh mắt lấp lánh – “Cuối cùng, chúng ta đã có thứ gì đó để chinh phục mưa ngoài kia.”
Bà Hòa lắc đầu, mỉm cười ấm áp: “Cứ để tiền này là vũ khí của chúng ta, nhưng không được để nó làm mất đi tình yêu gia đình.”
Tiếng máy thang máy lại vang lên một tiếng bíp ngắn, rồi im lặng. Cánh cửa tủ khép lại, nhưng một khoảng không gian bí ẩn vẫn còn lộ ra, ánh sáng nhấp nháy trong bóng đêm. Cả bốn người đứng yên, thở dốc, ánh mắt dõi theo khe hở, biết rằng tiếng vang của mưa còn chưa dứt, và câu chuyện chưa hẳn đã kết thúc.
Vy quay mắt nhìn Tôi, ánh mắt lấp lánh như lưới mưa phản chiếu trên kính, rồi thốt lên: “Đó là tiền của chồng cũ, không cho ai.”
Tôi lặng người, tim đập thình thịch, suy nghĩ tóm gọn: *Chồng cũ… thì ra mọi chuyện có mùi vị khác.*
“Chồng cũ của tôi đã bỏ lại trong tủ này năm tháng,” Vy tiếp tục, giọng đơ lạnh như gió rì rào qua khe hở tủ, “Đó là khoản nợ mà anh ấy chưa trả. Giờ đã đủ để trả cho mọi người, nhưng không ai có quyền lấy trọn.”
Dũng gầm lên, giọng rung lên lưỡi: “Nên chia sao? Đây là tiền của anh ấy, không phải của chúng ta!” Anh nắm chặt túi giấy, tay run rẩy vì mồ hôi và cơn giận.
Vy lắc đầu, cô mắt sắt như dao: “Không phải cho bất kỳ ai. Tiền này sẽ được dùng để trả nợ… và để con Thư có thể về mà không lo lỗ hổng tài chính.”
Bà Hòa nghiêng người về phía Vy, giọng run rẩy: “Con tôi đang công tác xa, cô ấy đã chịu bao khó. Nếu chúng ta để tiền này mất đi, cô ấy sẽ còn gì?”
Tôi bật mí, giọng cứng rắn: “Nếu không trả cho người phá hoại, chúng ta sẽ bỏ lại cho cô ấy một đống lỗ hổng.” Anh nắm tay Vy, đứng thẳng dọc lối hành lang ẩm ướt.
Vy rụt lại, ánh mắt chớp lửa: “Tôi sẽ không để bất cứ ai—đúng, không cho ai—cầm lấy nó. Hãy đưa tiền cho Thư, rồi bỏ lại phần còn lại cho người cần.”
Dũng lặng lại, mắt dồn dập chuyển sang Bà Hòa, rồi quay sang Tôi, giọng cắt ngọt: “Nếu chúng ta không có kế hoạch rõ ràng, mọi người sẽ tranh nhau, tiền sẽ mất đi.”
Tôi gật đầu, một tia lửa quyết định lóe lên trong đầu: “Vậy chúng ta sẽ chia ba phần: phần lớn cho Thư, phần còn lại chia đều cho Bà Hòa và tôi. Vy sẽ giữ lại một phần nhỏ để trả nợ cho chồng cũ của cô.”
Vy khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh: “Đúng vậy. Tôi sẽ không để ai lãng phí.”
Tiếng máy thang máy bíp vang lên, hầu như không còn vang vọng của mưa bên ngoài. Cửa tủ lại đóng lại, để lại một không gian trống rỗng, nhưng lời hứa và quyết định của họ vẫn còn khắc sâu trong không khí ẩm ướt.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, mọi người đứng im, hơi thở nặng nề, mắt dõi theo ánh sáng le lói cuối cùng từ tủ kim loại, như đang chờ đợi một lời kết mới.
Dũng lùi lại một bước, ánh đèn hành lang lách qua những giọt mưa trên kính trời, chiếu lên khuôn mặt hắn như vẽ lên một ánh sáng lờ mờ. Anh đứng ở góc, tay nắm chặt túi giấy còn ẩm ướt, mắt nhen khi nhìn Vy.
“Đừng để cô ấy biết, nếu không chúng ta sẽ mất hết,” Dũng rít lên, giọng cắt gọt, âm vang trong không gian ẩm ướt.
Vy quay đầu, lông mày cau lại, ánh mắt lạnh như lưới mưa phản chiếu trên thép. Cô nín: “Cô ấy? Thư đang ở đâu mà lại cần biết?”
“Tôi không muốn Thư… bất cứ ai trong chúng ta phải gánh nặng này,” Dũng gào lên, giọng rên rỉ, “Nếu cô ấy biết tiền này đến từ chồng cũ của cô, cô sẽ đòi trả hết, và chúng ta sẽ mất mọi thứ.”
Bà Hòa, đang đứng gần tủ kim loại, rụng rời mặt, tiếng nói rớt như lá rũ: “Con tôi đã mất việc rồi, nếu cô ấy biết… thì sẽ có chuyện gì xảy ra?”
Tôi, đứng im lặng bên tủ, nhắm mắt lại, suy nghĩ nhanh: *Phải kiềm chế, không để cô ấy hoảng loạn.*
Vy hít một hơi sâu, lùi lại một bước, tay cô chạm vào túi giấy, cảm nhận độ nặng của cờ bạc tài chính. “Được, chúng ta sẽ giữ im lặng. Nhưng sau khi trả nợ cho chồng cũ, phần còn lại sẽ được chia đều, không ai được lợi thêm.”
Dũng chặt tay, mắt dồn dập lên tôi: “Nếu cô không đồng ý, chúng ta sẽ không để cô ấy biết. Đừng để cô ấy thấy một đồng xu nào.”
Bà Hòa gặng gào: “Thì chúng ta sẽ làm sao? Khi Thư trở về, cô sẽ kéo hộp này ra?”
Tôi gạt tay lên túi giấy, lặng lẽ mở nắp, tiếng kim loại réo rúng rợn vang lên. Trong ánh sáng lờ mờ, một món giày cao cấp, giá chục triệu, hiện ra.
Vy liếc mắt vào giày, nắm chặt: “Đó là bảo hiểm. Nếu cô ấy hỏi, chúng ta sẽ nói – không có gì.”
Dũng gầm lên, giọng vang dội trong hành lang: “Đừng để cô ấy biết! Nếu cô ấy biết, chúng ta sẽ mất hết!”
Tiếng thang máy bật lên, cửa mở rộng, một người phụ nữ trẻ, áo khoác mưa ướt râm, bước vào. Đó là Thư, mắt tròn xoe, nhìn quanh bối cảnh ẩm ướt, chưa hiểu gì.
Dũng vội vã chỉ tay bảo vệ: “Xin lỗi, cô đang bị lỡ giờ. Xin cô chờ một chút.”
Thư lắc đầu, giọng run rẩy: “Mẹ, tôi vừa mới về,… tôi…”.
Bà Hòa đưa tay, nhìn Thư qua dạ mắt, cố chợt thấu: “Con, chúng ta sẽ giải quyết sau. Đừng lo.”
Dũng quay sang tôi, mắt dập dờn: “Cứ giữ im lặng. Đừng để cô ấy biết gì.”
Vy cười khẽ, đôi môi nở nụ cười gian ác: “Chỉ cần chúng ta không để cô ấy chạm vào tiền, mọi chuyện sẽ qua tới.”
Tiếng mưa gió thổi mạnh hơn, gió lùa qua hành lang, mang theo tiếng rì rào của những bí mật chưa được tiết lộ.
Bà Hòa nắm chặt túi giấy, ánh mắt lấp lánh trong đèn huỳnh quang. “Cô con, có lẽ đã đến lúc tôi ra đi.” Giọng cô run rẩy, nước mắt đổ như mưa rơi bên ngoài.
“Tôi sẽ để cho mọi chuyện trôi qua,” tôi thầm nghĩ, tay nhẹ nhàng đưa túi tiền về phía bà.
“Tôi không muốn… không muốn để cô ấy gánh nặng này nữa,” tôi nói, giọng không hề lay động.
Bà Hòa cầm túi, ngón tay run rẩy chạm vào lớp nhựa mỏng. “Con trai tôi… đã để lại mình trong cảnh này. Nếu mẹ… nếu mình không chết, sẽ còn ai chi trả?”
Dũng và Vy đứng im, hơi thở ngắn lại, ánh mắt lóe lên cơn đèn nhấp nháy.
“Cứ đưa rồi,” Vy thở dài, đôi mắt lạnh lướt qua tôi.
Tôi đưa túi cho bà Hòa. Cô mở nắp, ánh sáng le lói chiếu vào đôi giày cao cấp, lấp lánh như kim cương.
“Đó là bảo hiểm,” Dũng lẩm bẩm, “Nếu Thư hỏi, sẽ nói không có gì.”
Bà Hòa nhìn vào đôi giày, mắt ngấn ngược: “Có lẽ… có lẽ đã đến lúc tôi để lại mọi thứ.” Cô quỳ xuống, gối tay lên bàn, bật khóc to. Tiếng nước mắt hòa vào tiếng mưa gõ cửa sổ.
Thư vẫn đứng trong hành lang, mắt tròn xoe, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
“Cô muốn nói gì, mẹ?” Thư thở hổn hển.
Bà Hòa nghiêng đầu, giọng yếu ớt: “Con… con hãy nhớ, tiền không phải là hạnh phúc. Đừng để nó làm mất gia đình.”
Dũng lần đầu nhìn cô bằng ánh mắt đầy lo lắng, rồi quay sang Vy, mắt rụt lại.
Vy nhắm mắt, môi nở nụ cười gượng gạo: “Chúng ta sẽ giải quyết sau, không để Thư biết gì.”
Trong lúc không ai thở, tiếng thang máy vang lên, cánh cửa mở ra một bóng người lạ mặt, áo khoác dính ướt. Đó là một người đàn ông trung niên, mắt đỏ hoe.
“Đây là gì?” Vy la lên, tay nắm chặt túi.
Người đàn ông bước vào, giọng ngắt quãng: “Tôi là… người bán giày. Đồ mà các người đang cầm là của tôi.”
Bà Hòa thở dài, nước mắt vẫn rơi: “Có lẽ đã đến lúc tôi ra đi. Đừng để lại thêm bất kỳ nỗi đau nào cho con cháu.”
Căn hộ chìm trong tiếng mưa rơi liên hồi, ánh đèn nhấp nháy như trăn trối. Tiếng thở dài của mọi người hòa lẫn thành một bản giao hưởng u buồn, mở ra một bí mật mới—một mớ bòng bong tài chính và tội lỗi chưa được khai sáng.
—
Ánh đèn trong căn hộ hắt lên những giọt nước mắt lặng lẽ của bà Hòa, phản chiếu trên tường như những vệt sáng nhạt của quá khứ. Cô ngồi lặng lẽ trên ghế, tay ôm chặt túi tiền, đôi mắt đỏ hoe như muốn nuốt trọn mọi nỗi đau. Trên không gian ngập tràn mưa, tiếng rì rào của giọt nước và tiếng thở dài hoang dại hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc buồn sâu lắng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng tiền đã trở thành chiếc lưỡi cắt rời những mối quan hệ, nhưng cũng là con dao có thể chặt đứt cả những sợi dây gắn kết cuối cùng. Bà Hòa, người đã mất hết niềm tin vào con trai, giờ chợt nhận ra rằng việc buông bỏ không chỉ là dứt bỏ của cải, mà còn là giải thoát cho tâm hồn. Cô nhìn vào mắt tôi, ánh mắt mơ hồ nhưng đầy quyết tâm: “Cứ để mọi thứ kết thúc trong im lặng, để con cháu không phải chịu đựng thêm bất kỳ gánh nặng nào.”
Tiếng mưa không ngừng rơi, nhưng nó đã ngưng lại trong những giọt nước mắt cuối cùng. Đêm dần tàn, tiếng đèn nhấp nháy trở nên dịu dàng hơn, như một lời hứa cho một ngày mới, khi mọi vết thương sẽ được hàn gắn bằng sự tha thứ và bình yên. Cuộc đời, dù gập ghềnh, vẫn có thể tìm được ánh sáng trong những góc tối nhất, khi con người dám buông bỏ và tin tưởng vào khả năng tái sinh của chính mình.

